Ngôn Tình Túc Địch

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
tuc-dich.jpg

Túc Địch
Tác giả: Đạo Thảo Nhân
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đạo Thảo Nhân

Dịch: Oliuw

Beta: BachPhiUyen

Giới thiệu:

Ta phải gả cho kẻ thù không đội trời chung của mình, vì ca ca của ta đã bắt cóc vị hôn thê của hắn. Để trả thù, hắn xin thánh chỉ của hoàng thượng, muốn ta gả cho hắn.

Vào ngày xuất giá, ca ca cuối cùng cũng dẫn tẩu tử tương lai về, huynh ấy gào khóc rất lớn, nói rằng cái đồ tai họa là ta cuối cùng cũng có người cưới rồi, mà còn là gả cho Túc Địch, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn.

Thật là, nếu không phải tẩu tử tương lai Khương Miên Miên dịu dàng như nước đứng bên cạnh huynh ấy thì ta đã chửi đổng rồi.

Ta, ca ta, Túc Địch, còn có tẩu tử tương lai của ta Khương Miên Miên, lớn lên cùng nhau.

Giống như tất cả thanh mai trúc mã, ba người họ chơi trò ta yêu nàng, nàng yêu hắn, hắn yêu nàng ta.

Túc Địch thích Miên Miên, Miên Miên thích ca ca, ca ca cũng thích Miên Miên, nhưng Túc Địch và Miên Miên lại có hôn ước.​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Lục Gia Tiểu Tức Phụ
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tin Tức Tố Nói Chúng Ta Không Có Khả Năng
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Nghiêm Túc Hồ Nháo
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Anh Ấy Thích Tin Tức Tố Vị Bạch Nguyệt Quang
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tiểu Túc Bảo Đáng Gờm
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Hoàng Hậu Có Thai, Hoàng Đế Tiếp Tục Xông Hương
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Túc Địch
    Chương 1


    Phần 1: Chương 1+2+3

    _______

    1.

    Ta phải gả cho kẻ thù không đội trời chung của mình, vì ca ca của ta đã bắt cóc vị hôn thê của hắn. Để trả thù, hắn xin thánh chỉ của hoàng thượng, muốn ta gả cho hắn.

    Vào ngày xuất giá, ca ca cuối cùng cũng dẫn tẩu tử tương lai về, huynh ấy gào khóc rất lớn, nói rằng cái đồ tai họa là ta cuối cùng cũng có người cưới rồi, mà còn là gả cho Túc Địch, đúng là một mũi tên trúng hai con nhạn.

    Thật là, nếu không phải tẩu tử tương lai Khương Miên Miên dịu dàng như nước đứng bên cạnh huynh ấy thì ta đã chửi đổng rồi.

    Ta, ca ta, Túc Địch, còn có tẩu tử tương lai của ta Khương Miên Miên, lớn lên cùng nhau.

    Giống như tất cả thanh mai trúc mã, ba người họ chơi trò ta yêu nàng, nàng yêu hắn, hắn yêu nàng ta.

    Túc Địch thích Miên Miên, Miên Miên thích ca ca, ca ca cũng thích Miên Miên, nhưng Túc Địch và Miên Miên lại có hôn ước.

    Lúc nhỏ, mỗi lần ca ca thấy Túc Địch và Miên Miên ở cùng với nhau, ca sẽ dụ dỗ ta bằng kẹo hồ lô ngào đường, bảo ta cuốn chặt lấy Túc Địch. Sau đó, huynh ấy tận dụng thời cơ, trở thành bạn thân nhất của Miên Miên.

    Túc Địch cảm thấy tất cả là tại ta, mới khiến cho Miên Miên không thích chơi với hắn nữa, còn chê ta phiền phức.

    Ha, ngươi hỏi ta làm sao ta biết được, bởi vì hắn lén lút than phiền với Miên Miên, bị ta nghe trộm được.

    Đều tại ca ca của ta, nhìn thấy đám người Túc Địch lén lút đào cá trạch ở góc tường, liền xúi ta đi tìm, sau đó, ta nghe hắn nói ta phiền, rất ghét ta.

    Về sau, ta và hắn trở thành kẻ thù không đội trời chung, không cần ca ca nói, ta đều chủ động đến làm phiền hắn.

    Trước đây, ta quấn lấy hắn là vì muốn cùng hắn chơi, bởi vì hắn đối tốt với ta hơn ca ca ta.

    Ca ca luôn hung dữ với ta, còn hắn không bao giờ làm vậy, chỉ xoa đầu ta, bảo ta ngoan ngoãn một chút.

    Sau đó ta quấn lấy hắn, chỉ đơn thuần muốn gây rắc rối cho hắn.

    Bỏ sâu, rắn giả, đá vào trong thư trang của hắn, khi chỉ có hai người ở cùng nhau thì giả vờ bị bong gân đòi hắn cõng, còn cố ý giẫm nát hoa hắn định tặng cho Miên Miên. Lần nghiêm trọng nhất là xé bài tập của hắn, hại hắn bị phu tử phạt đứng.

    Lần ấy, hắn vô cùng tức giận, lúc về không đợi ta, cũng không đợi Miên Miên.

    Sau đó, ta muốn xin lỗi hắn, nhưng hắn phớt lờ ta.

    Bọn ta cứ vậy mà tuyệt giao.

    Sau này, Túc Địch tham gia khoa cử, đỗ trạng nguyên, trở thành thừa tướng trẻ tuổi nhất của triều ta.

    Hắn sự nghiệp ngày càng thăng tiến, ngay cả phụ thân ta cũng hết lời khen ngợi.

    Chỉ là, người trong lòng hắn không thích hắn, mà lại thích vị ca ca bình thường không có gì nổi bật của ta, thậm chí còn bỏ trốn theo huynh ấy.

    Ta không biết vì sao hắn muốn cưới ta, hắn không thể nào thích ta được, nghĩ đi nghĩ lại, có lẽ hắn muốn trả thù nhà ta.

    Không còn cách nào khác, ta đúng thật là đồng lõa với ca ca, hắn giận cá chém thớt, cũng là lẽ thường tình.

    Chỉ cần hắn không truy cứu chuyện của ca ca và Miên Miên là được.

    Ta ngồi trên giường cưới, cảm thấy có chút buồn rầu.

    Ta nhớ khi mối quan hệ của bọn ta vẫn còn rất tốt, ta thường nói khi lớn lên sẽ làm tân nương của hắn.

    Hắn mím môi nhỏ, bảo rằng Miên Miên mới là tân nương của hắn. Ca ca ta nghe xong thì rất tức giận, đánh nhau với hắn, vì huynh ấy cũng muốn Miên Miên làm tân nương của mình.

    Nghĩ đến đây, ta không khỏi thở dài.

    Người ta thường nói lời của trẻ con không sai bao giờ, quả là một lời tiên tri.

    2.

    Vừa thở dài thì Túc Địch đẩy cửa bước vào.

    Tim ta đập thình thịch không ngừng, trời đất, hắn càng lúc càng tiến lại gần, ta liếc nhìn đôi giày đen tô viền vàng của hắn. Tay siết chặt hỉ phục, nhắm chặt mắt, không đợi được hắn nâng khăn trùm đầu đã nghe tiếng hắn lệnh cho các ma ma lui xuống.

    Không lâu sau, truyền đến tiếng đóng mở cửa cót két.

    Trong phòng chỉ còn lại ta và hắn, hắn muốn làm gì? Ta nên làm gì? Đợi hắn nâng khăn trùm đầu lên? Hay là tự mình tháo khăn trùm đầu rồi xin lỗi hắn, cầu xin hắn thả ta ra? Hay là, dù đầu rơi máu chảy cũng không thể mất đi khí phách, chiến đấu với hắn?

    Đợi đã, hắn đi đâu mất rồi?

    Lẽ nào đây là kế hoạch của hắn?

    Cưới ta về, lạnh nhạt với ta, khiến ta trở thành trò cười cho đám quý nữ kinh thành, rồi lại nạp thêm bảy tám thê thiếp, để ta chiến đấu với bọn họ suốt ngày, cuối cùng trở thành thâm khuê oán phụ tâm địa độc ác.

    Haizz, Lưu Hiệp ơi Lưu Hiệp, vì hạnh phúc của huynh, ta phải trả giá quá đắt, sau này, tên của chất tử, chất nữ nhất định phải để ta đặt. Bọn họ bỏ trốn lâu như vậy rồi, tên của chất tử chất nữ cũng nên nghĩ sớm một chút. Bọn chúng nên gọi là gì đây, Lưu Ái Huyên, Lưu Luyến Huyên....

    “Nàng đang nghĩ gì vậy?” Túc Địch đột nhiên hỏi.

    “Đừng ồn, ta đang nghĩ tên hài tử!”

    Ta không kiên nhẫn trả lời hắn, nói xong, lại bắt đầu nghĩ tên, Lưu Cẩn Ngôn? Lưu Cẩn Huyên?

    Hồi lâu, ta mới nhận ra, vừa rồi người nói là Túc Địch, trời ạ, hắn sẽ không hiểu lầm đấy chứ? Có chút hoảng loạn, ta mở khăn trùm đầu, tay chân luống cuống giải thích: “Ngươi đừng hiểu lầm, ta không phải đang nghĩ tên hài tử của ta, ta là....”

    “Được rồi, không cần giải thích nữa, ta đều hiểu.” Ta còn chưa nói xong, đã bị hắn ngắt lời, “Vốn dĩ ta còn cho rằng nhiều năm không nói chuyện, khó tránh có chút xa lạ, không ngờ nàng đã nghĩ xa tới như vậy, xem ra, ta nghĩ nhiều rồi.”

    Hắn ngồi trên ghế, mỉm cười nhìn ta.

    Lời nói thật khôi hài khiến ta ngẩn ngơ, giống như đang trở về thời thơ ấu.

    “Không phải vậy, ta nghĩ ra vài cái tên rồi, ngươi có muốn giúp ta quyết định không?” Ta thuận theo lời hắn nói.

    “Hả? Nói ta nghe xem.” Hắn trông có vẻ thích thú.

    “Lưu Ái Huyên, Lưu Luyến Huyên, Lưu Niệm Huyên, Lưu Phẩm Huyên, Lưu Tử Huyên, Lưu Cẩn Huyên….”

    Ta chạy nhanh đến bên cạnh hắn rồi ngồi xuống, vạch tay ra đếm, liệt kê những cái tên ta vừa nghĩ ra, sau đó, chân thành nhìn hắn, chống cằm hỏi, “Ngươi thấy tên nào hay?”

    “Ta có một chuyện không hiểu.” Hắn bỗng nghiêm túc lại, ta gật đầu, tỏ ý hắn nghĩ gì cứ nói, “Phu nhân tên Huyên, lấy tên hài tử là Huyên, vi phu cũng có thể hiểu được, nhưng vì cái gì mà hài tử lại theo họ Lưu?”

    Hắn một câu vi phu, làm cho ai nấy đều cảm thấy xấu hổ vô cùng.

    Nhưng ngoài mặt, ta vẫn cố ý giả vờ ngây thơ: “Hả? Hài tử của ca ca ta, tất nhiên phải theo họ Lưu rồi. Có điều, nếu như Miên Miên tỷ tỷ muốn đặt tên hài tử theo họ Khương, ta nghĩ ca ca cũng sẽ đồng ý thôi.”

    Sau đó, ta vờ như bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Hay là, phu quân vừa rồi cho rằng, ta đang nghĩ tên hài tử của mình? Phu quân nghĩ xa thật đấy!”

    3.

    Hắn bật cười: “Phu nhân quả nhiên vẫn lanh lợi như ngày nào, vi phu cam bái hạ phong.”

    “Không dám, không dám, phu quân tuổi trẻ tài cao, là thừa tướng trẻ nhất triều, ta chỉ là khua môi múa mép, nào dám cùng ngươi so đo?” Những lời này là thật lòng.

    “Phu nhân quá khen, vi phu hổ thẹn không dám nhận.”

    Ta chớp chớp mắt: “Không quá khen, không quá khen, lời ta nói đều là sự thật. Chỉ là, ta luôn có một thắc mắc, không biết phu quân có thể giải đáp cho ta được không?”

    “Hửm?” Hắn nhìn ta, ánh mắt tràn đầy hiếu kỳ và dò xét, “Phu nhân cứ việc hỏi.”

    Vì vậy, ta chân thành hỏi hắn: “Ngươi ưu tú như vậy, vì sao Miên Miên tỷ tỷ không thích ngươi, mà lại thích ca ca của ta?”

    Nụ cười của hắn trở nên cứng ngắc, lâu sau, hắn thở dài một hơi rồi nói:

    “Chuyện nam nữ yêu nhau, đại khái đều là chuyện khó mà nắm bắt được.” Trong mắt hắn đầy vẻ đau thương.

    Ta có chút tự trách, không nên nhắc đến chuyện này. Vừa rồi đã quá mức thoải mái, đến mức mà ta cho rằng, Túc Địch không thích Miên Miên tỷ tỷ đến vậy.

    Nếu không, làm sao hắn lại dễ dàng đồng ý cưới ta như vậy? Vậy tại sao hắn lại muốn cưới ta?

    Ta muốn hỏi, nhưng không nói nên lời.

    Sau đó, bọn ta cùng nằm lên giường, ngăn cách rõ ràng.

    Đột nhiên có người ngủ bên cạnh, ta có chút không quen, đến tận nửa đêm vẫn không ngủ được.

    “Túc Địch, ngươi ngủ chưa?” Ta ngập ngừng hỏi. Hắn “Ừm.” một tiếng, giọng có chút mệt mỏi.

    “Xin lỗi, ta không cố ý nhắc đến bọn họ, còn có, ta thay mặt ca ca xin lỗi ngươi, xin lỗi.” Ta có chút áy náy.

    Hắn không nói có thứ lỗi hay không, chỉ bảo ta ngủ sớm đi: “Ngày mai còn phải dậy sớm kính trà cha nương.”

    Hắn không nói còn tốt, vừa nói, ta càng ngủ không được.

    Túc bá phụ bá mẫu là kiểu nghiêm phụ từ mẫu*, Túc bá phụ là một võ tướng, thân cao tám thước, khôi ngô phi phàm, khuôn mặt lúc nào cũng ngay thằng, hệt như quan công trong thoại bản.
     
    Túc Địch
    Chương 2


    Phần 2: Chương 4+5+6

    _______

    4.

    Ta là người không giỏi che đậy bản thân, ví như lúc này, ta chịu không nổi mà chảy máu mũi.

    Máu nhỏ lên bộ trung y màu trắng của hắn, hết sức bắt mắt.

    Sau đó, hắn vậy mà không chút hoang mang lấy ra khăn hỉ* lót ở dưới giường, đưa đến trước mặt ta:

    “Mau, nhỏ thêm vài giọt xuống đây.”
     
    Túc Địch
    Chương 3


    Phần 3: Chương 7+8+9

    _______

    7.

    Hắn hài lòng gật đầu: “Ta biết, phu nhân hiếu thảo nhất mà.” sau đó lấy từ trên xe ngựa hai đôi guốc mộc, bảo ta và tiểu Hương mang chúng vào.

    Ta nghi ngờ rằng hắn vốn dĩ không làm điều này để mẫu thân hắn vui, mà là để trả thù ta hôm qua đã tiêu quá nhiều tiền. Ôi, ta chưa bao giờ gặp người nam nhân nào keo kiệt như vậy.

    Không phải chỉ là leo núi thôi sao, ai sợ ai chứ, sau khi thay xong guốc mộc, ta trợn mắt nhìn hắn một cái, không đợi hắn, một mạch leo lên.

    Sau một khắc, ta mệt đến nỗi thở không ra hơi, mồm miệng khô khốc.

    Vả lại buổi sáng, ta nghĩ đến trưa hắn sẽ dẫn ta đi ăn đại tiệc, cố ý ăn ít hơn.

    Ta ngồi trên tảng đá nghỉ ngơi một hồi, vậy mà hắn đã thong thả đuổi kịp, mặt không đỏ chút nào.

    Ta thở ra một hơi, đang định tiếp tục leo lên thì hắn ngăn ta lại: “Khát không? Hay là uống một chút nước nhé?”

    Ta muốn nói không cần, nhưng tiểu đồng của hắn Túc An vội bước đến và đưa bình nước cho ta.

    Nếu như có sẵn bậc thang thì ta ngại gì không xuống. Nói lời cảm tạ, ừng ực uống liền mấy ngụm nước, thoải mái quá, nhưng bụng càng đói hơn.

    May mà Túc An tinh ý, đưa cho ta một cái bánh bao hấp vẫn còn ấm. Ta xúc động rớt nước mắt, chuẩn bị sau này sẽ đền đáp hắn.

    Nhưng hắn lại nói không cần, nói rằng là Túc Địch ra lệnh cho hắn.

    Cắn người miệng mềm, bắt người ngắn tay, Túc Địch lo lắng cho ta như vậy, ta cũng không thể không biết xấu hổ mà nóng giận với hắn được, vì vậy ta ngoan ngoãn đi theo hắn.

    Túc An và tiểu Hương cố ý đi sau chúng ta vài bước.

    Sau đó, ta thực sự không thể leo được nữa, hắn tìm cho ta một cây gậy, bảo ta dùng nó chống đỡ. Lại sau một lúc, ta một bên chống gậy, một bên được hắn dìu đi. Cuối cùng, ta dứt khoát đem cây gậy ném đi, để hắn dìu cả hai tay.

    Hắn quay đầu nhìn ta, cười khúc khích. Haizzz, hắn thở dài, cam chịu nói: “Cẩn thận dưới chân.” Sau đó tiếp tục tiến về phía trước, không có bảo ta buông tay.

    Gió núi hiu hiu thổi vào mặt, thật thoải mái.

    Không biết leo được bao lâu, chúng ta mới đến đỉnh núi, ta quỳ trước tượng phật, cũng không biết nên cầu nguyện điều gì, chỉ ngây ngốc làm theo Túc Địch khấu đầu mấy cái.

    Sau khi khấu đầu xong, ta ngồi trên ghế đá ở trong viện, nhìn già trẻ lớn bé quỳ gối cung kính trước tượng phật, mắt nhắm nghiền, chắp hai tay lại, miệng không ngừng lẩm bẩm.

    Ta có chút tò mò không biết bọn họ đang cầu nguyện điều gì, và sao ta lại không có điều gì muốn cầu khẩn.

    Sau một khắc*, Túc Địch đã đi ra, hắn nói phong cảnh trên núi không tồi, muốn dẫn ta đi dạo xung quanh, “Hôm nay trời nhiều gió, đợi lát nữa là có thể thả diều được rồi.”
     
    Túc Địch
    Chương 4


    Phần 4: Chương 10+11+12

    _______

    10.

    Túc Địch nói hắn rất bận rộn, không có thời gian cùng ta chơi, để ta ở lại một mình, thích làm gì thì làm.

    Ta một phần vì bị đau chân, không muốn đi bộ; vả lại lúc này ta chỉ muốn bám dính lấy hắn.

    Vì vậy ta bảo Túc An kê thêm một cái bàn nhỏ và ghế trong thư phòng hắn. Khi hắn xử lý công vụ, ta sẽ đọc thoại bản; Hắn muốn viết chữ, ta sẽ giúp hắn mài mực.

    Hồng tụ thiêm hương*, tốt đẹp biết bao! Trong lòng Túc Địch khẳng định đã sớm vui vẻ nở hoa rồi.
     
    Túc Địch
    Chương 5


    Phần 5: Chương 13+14

    _______

    13.

    Ban đêm, ta không ngủ được, lại sợ ồn ào đến Túc Địch, rón rén bước xuống giường, chuẩn bị đi ra ngoài ngắm trăng.

    Mở cửa ra, bên ngoài ánh trăng như nước, ta ôm đầu gối ngồi trên ghế đá, nhìn trăng tròn trên trời.

    Không biết qua bao lâu, đột nhiên có người khoác lên người ta một cái áo, quay đầu lại nhìn, quả nhiên là Túc Địch.

    “Ta lại đánh thức ngươi sao? Xin lỗi." Ta đứng lên, "Được rồi, ta không có việc gì, chỉ là trăng rất đẹp, ta muốn ngắm trăng." Ta nặn ra một nụ cười và kéo hắn vào phòng.

    Đợi đến khi vào phòng, chúng ta vừa mới nằm lên giường, ta định nhắm mắt giả vờ ngủ, hắn lại đột nhiên hỏi hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì: "Đừng nói không có việc gì, tâm sự của nàng đều viết lên mặt.”

    "Ha? Ta viết lên mặt? Vậy ngươi nhìn lên mặt ta không phải là biết rồi sao? Sao lại hỏi ta?”

    A, nam nhân, giả vờ lâu như vậy, cuối cùng cũng là nhịn không được chứ gì? Không phải là muốn biết Miên Miên tỷ tỷ như thế nào sao, ta mới không nói với hắn, làm hắn tức chết.

    Ta hung hăng nghĩ, càng nghĩ càng tức giận, rõ ràng là chuyện của ba người bọn hắn, Túc Địch vì cái gì muốn đem ta cuốn vào? Bây giờ thì tốt rồi, ta cũng thích hắn.

    Ban đầu chỉ là hắn yêu nàng, nàng yêu ca ca, ca ca cũng yêu nàng. Bây giờ là, ta yêu hắn, hắn yêu nàng, nàng yêu ca ca, ca ca yêu nàng.

    Thật là phức tạp quá đi, đầu hói luôn rồi, "Túc Địch cẩu nam nhân".

    A, ta không cẩn thận, đã nói ra trong lòng rồi.

    "Ta sao lại là cẩu nam nhân?" Sau gáy có chút lạnh, hắn xoay đầu ta chính diện đối mặt với hắn, ta liều mạng cúi đầu, không dám nhìn hắn.

    "A Huyên, nàng rốt cuộc làm sao vậy? Lúc trở về còn tốt, sao bây giờ lại tức giận như vậy, còn đột nhiên mắng ta?”

    "Ta...không phải là cố ý mắng ngươi... Đừng, ngươi đừng hỏi nữa, ta tâm trạng không tốt, ngươi đừng lo, ngày mai sẽ ổn thôi." Ta đẩy hắn ra, cuốn chăn di chuyển vào bên trong, muốn cách xa hắn một chút.

    "Haizzz, nàng không nói thì thôi, ngày mai ta đi tìm Miên... tìm Khương tiểu thư, hỏi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chắc nàng cũng không tức giận đâu nhỉ.”

    "Ngươi tự mình muốn tìm thì đi tìm, đừng lấy ta làm cái cớ." Ta dùng chăn che đầu, càng nghĩ càng tủi thân, nước mắt ào ào rơi xuống, cẩu nam nhân.

    Ngày hôm sau, khi ta thức dậy, đã không nhìn thấy bóng dáng tên cẩu nam nhân rồi. Rửa mặt, dùng bữa sáng rồi luyện chữ, ta cũng không hỏi xem cẩu nam nhân rốt cuộc muốn làm cái gì.

    Tiểu Hương cũng rõ ràng cảm giác được hôm nay tâm tình ta không tốt, toàn bộ hành trình chỉ nhắc tới tên cẩu nam nhân một lần, đã bị ta dùng ánh mắt sắc như đao lườm.

    Ta ở nhà vui vẻ tự đắc luyện chữ, một lòng chỉ muốn vét sạch tài sản của cẩu nam nhân.

    Nghĩ đến đây, ta càng viết càng có tinh thần. Thẳng đến khi gã sai vặt của Lưu Hiệp tới tìm ta, nói Lưu Hiệp xảy ra chuyện lớn.

    Ta giật mình, liền bảo hắn dẫn đường chạy ra ngoài, trên đường chỉ cầu nguyện Lưu Hiệp đừng xảy ra chuyện gì.

    Kết quả, gã sai vặt kia vậy mà dẫn ta đến Thiên Hương lâu. Ta còn tưởng rằng Lưu Hiệp xảy ra chuyện gì ở bên trong này, muốn xông vào trong, lại bị một người giữ lại, bình tĩnh nhìn, chính là Lưu Hiệp.

    Ta mới ý thức được mình bị Lưu Hiệp lừa gạt, trừng mắt liếc huynh ấy một cái muốn trở về. Lưu Hiệp giữ chặt ta lại, ý bảo ta nhìn lên trên. Ta vừa nhìn, ngồi ở vị trí gần cửa sổ lầu hai không phải là Miên Miên tỷ và Túc Địch sao.

    Cẩu nam nhân còn thật sự nói làm được, ta đẩy Lưu Hiệp ra và đi về. Lưu Hiệp không hiểu, hỏi ta tại sao lại đi.

    "Trở về viết thư hòa ly!”

    14.

    Ta vừa viết xong thư hòa ly, hắn xông đến xé nó thành vụn, chất vấn ta làm sao vậy.

    Ta vừa nghe xong, cơn tức của ta bốc lên bừng bừng: "Ta làm sao ư? Ngươi còn hỏi ta bị làm sao à? Ai bảo ngươi không thích ta còn cưới ta? Cưới về rồi còn vô trách nhiệm, còn dám đến tìm Miên Miên tỷ tỷ. Ngươi không thể quên được tỷ ấy đúng không? Nếu ngươi không thể quên được tỷ ấy chúng ta hòa ly đi. Ba người các ngươi yêu đương thế nào, ta không muốn chơi đùa cùng các người nữa"

    Ta lại với lấy bút lông, hắn đột nhiên kéo ta vào trong ngực hắn, mực văng bốn phía, bắn lên thanh sam của hắn.

    "Túc An, đóng cửa, không cho bất kì kẻ nào tới gần." Hắn vừa dùng sức giữ chặt ta, vừa phân phó Túc An.

    Đợi cửa lớn đóng lại, hắn mới buông ta ra, ta cầm khăn tay lau mực trên quần áo cho hắn, hắn bảo ta đừng quan tâm, để lát nữa hạ nhân giặt.

    “Ta làm sao mặc kệ? Đây là ngày hôm qua mẫu thân vừa mới đưa cho ngươi, hôm nay đã bị ta làm bẩn, nếu người mà biết, người sẽ không tức giận sao?"

    “Nàng còn quan tâm người có tức giận hay không? Vậy sao nàng lại không quan tâm ta có tức giận hay không?" Hắn cởi áo ngoài ra, ném sang một bên, chỉ mặc trung y.

    “Ngươi tức giận? Ngươi dựa vào cái gì mà tức giận? Ta tức giận mới đúng, được chưa? Trượng phu cõng ta đi tìm người trong lòng, rõ ràng ta mới là người bị hại, ngươi dựa vào cái gì mà tức giận?" Ta chống nạnh, bày tỏ sự tức giận.

    "Vậy phu nhân ta, động một chút liền viết thư hòa ly, tuyên bố muốn cùng ta hòa ly, ta không nên tức giận sao?"

    "Phu nhân ngươi viết thư hòa ly tất cả đều do ngươi tự làm tự chịu. Ai bảo ngươi không thích người ta còn cưới người ta, cưới về rồi còn không có trách nhiệm? Phu nhân ngươi muốn hòa ly với ngươi là việc thiên kinh địa nghĩa.*"
     
    Túc Địch
    Chương 6


    Phần 6 (hết): Chương 15+16

    _______

    15.

    Wow, hóa ra ở một nơi ta không biết, có một người yêu ta như vậy?

    "Nói chuyện cẩn thận, đừng sến súa nữa.” Ta hắng giọng, "Được rồi, tâm ý của ngươi ta đã nhận, ngươi đi ra ngoài chờ thông báo đi."

    "Chờ thông báo?" Hắn có chút khó hiểu, ta đẩy hắn ra cửa phòng: "Đúng, chờ thông báo."

    Chân trước hắn vừa ra khỏi cửa phòng, chân sau ta đã nhào lên giường lăn lộn qua lại, ta đã nói hắn thích ta mà, còn là thích từ rất lâu rồi, che giấu kĩ thật đấy.

    Ha ha ha, ta đã nói rồi, Lưu Huyên thiên hạ đệ nhất đáng yêu, thông minh, lương thiện, chính trực, hào phóng, làm sao có thể không có người thích?

    Lăn lộn xong, sau khi tiêu hóa xong tin tức này, ta mới chậm rãi ngồi dậy, chỉnh đốn chăn đệm trên giường, lại đến trước gương trang điểm lại một chút.

    Trong gương ta cười tươi như hoa, ta lập tức thu lại ý cười, cố gắng làm ra một khuôn mặt nghiêm túc, mới chậm rãi đứng dậy, đi ra cửa.

    Ta cảm thấy mình giống như nữ vương nắm trong tay nửa đời hạnh phúc của Túc Địch, ta nói một câu, hắn hẳn là một bên nơi thiên đường, một bên nơi địa ngục rồi.

    Ta cho rằng Túc Địch giờ phút này hẳn là tinh thần bất an ở ngoài cửa đi tới đi lui, chờ ta trả lời. Nhưng ta không ngờ, Túc An vậy mà nói cho ta biết, Túc Địch đã ra ngoài, đi rồi....

    Đây có phải là điều mà một người vừa tỏ tình nên làm không? Ta nghi ngờ sâu sắc hắn vốn dĩ không thực sự thích ta chút nào.

    Ta lại suy sụp, đắc ý không quá một khắc, ta vậy mà lại sụp đổ rồi.

    Ta ngồi trên ghế đá, đối diện với cửa lớn, đợi Túc Địch một buổi chiều, nhưng người ra ra vào vào nhiều như vậy, duy chỉ không thấy hắn.

    Có lẽ là thấy ta quá khác thường, ngay cả mẫu thân hắn cũng tự mình đến hỏi ta có phải cãi nhau với Túc Địch hay không.

    Ta nói không có, người không tin, lại bắt đầu giảng dạy, nói nhi tử này của bà đứng đầu bách quan, ta nên thông cảm cho hắn một chút mới đúng.

    Ta gật gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, trước kia không hiểu chuyện, về sau sẽ thu liễm một chút.

    Lúc này bà mới hài lòng rời đi, ta nghĩ, bà suy cho cùng là vừa ý Miên Miên tỷ hơn, chấp nhận ta, có lẽ chỉ vì bất đắc dĩ.

    Ta ngồi trên ghế đá đợi đến khi mặt trời ngả về phía tây, chuẩn bị trở về phòng, không chờ hắn nữa, ngoài cửa chợt vang lên tiếng vó ngựa, ta quay đầu lại, phát hiện chính là Túc Địch trở về.

    Hắn bước nhanh về phía ta, ta còn chưa kịp chất vấn hắn, hắn liền kéo ta lên xe ngựa.

    Trên xe ngựa, ta hỏi hắn đến cùng là muốn làm gì, hắn cũng không nói, chỉ nói ta sẽ biết ngay thôi.

    Ta ngồi trên xe tức giận, hắn cũng không đến dỗ dành ta, làm như không thấy ấy, ta càng cảm thấy hắn vốn dĩ là không thực sự thích ta.

    "Túc Địch, ta đang tức giận, ngươi có biết hay không?" Ta không thể chịu đựng được, vẫn nhắc nhở hắn.

    "Ta có phải đã nói qua, nàng có tâm sự gì đều viết hết lên mặt?"

    Ồ, điều đó có nghĩa là ngươi biết điều đó?

    "Vậy ngươi còn không đến dỗ dành ta? Túc Địch, hôm nay ngươi thổ lộ với ta, ta còn chưa đồng ý nha. Với biểu hiện hiện tại của ngươi, ta rất có thể sẽ từ chối ngươi." Ta tốt bụng nhắc nhở hắn.

    "Ồ? Vậy ta nên biểu hiện như thế nào nàng mới không từ chối ta đây?" Dường như cuối cùng hắn cũng đã có chút hứng thú.

    Ta không muốn đồng ý với hắn, sao hắn lại ngốc như vậy chứ? Còn muốn ta dạy hắn theo đuổi ta như thế nào sao, khó trách Miên Miên tỷ chọn Lưu Hiệp.

    "Ôi, trước hết ngươi nên hỏi ta vì sao không vui, sau đó ngươi nên xin lỗi và tìm mọi cách dỗ dành ta. Chí ít cũng không nên thờ ơ lãnh đạm như vậy chứ?" Ta chỉ từng ngón tay và nghiêm túc dạy cho hắn.

    "Được, vậy vì sao nàng không vui?" Hắn cười giễu cợt, vẫn phối hợp với ta hỏi những lời này.

    “Ngươi còn không biết xấu hổ hỏi? Ta..." Ta đang chuẩn bị tính toán tội ác hôm nay của hắn, bên ngoài vang lên tiếng của Túc An.

    "Thiếu gia, thiếu phu nhân, đến rồi ạ."

    16.

    Sau khi xuống xe, ta mới phát hiện, chúng ta đang ở trước Lương Vân tự.

    Ta nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao, nhớ tới lúc trước bị hắn lừa gạt leo lên núi mấy canh giờ, trong lòng lặng yên tính toán tính khả thi của việc đem xác hắn quăng xuống nơi hoang dã.

    Túc An dắt xe ngựa đi nơi khác, tăng nhân đã nghỉ ngơi, bốn phía một mảnh yên tĩnh.

    Một cơn gió thổi qua, lá bạch quả lơ lửng bay trong không trung, dưới ánh đèn mờ nhạt, giống như hồ điệp nhảy múa.

    "A Huyên." hắn đột nhiên gọi ta, "Nàng biết vì sao ngày thứ hai sau đêm tân hôn ta lại dẫn nàng đến Lương Vân tự không?"

    "A, không phải là bởi vì ngày hôm trước ta mua đồ tốn quá nhiều tiền, ngươi muốn trừng phạt ta sao? Còn có thể là vì cái gì?" Nói đến ngày đó, ta liền tức giận, được lắm, còn nhất định phải đi bộ lên núi, đi xe ngựa chẳng phải là tốt hơn hay sao?

    "Được rồi, đừng tức giận, là ta sai rồi, không nên lừa nàng, nhưng ta đúng là có lý do." Hắn tỏ vẻ dỗ dành tiểu hài tử, nhưng ta vẫn không bị lay động, gật đầu ý bảo hắn tiếp tục.

    "Ta lừa nàng đến Lương Vân tự, thứ nhất, lúc ta cùng nàng định hôn ước, đã đưa hai khối ngọc bội thỉnh đại sư khai quang."

    Ta gật gật đầu, ngày hôm sau khi lại mặt, hắn quả thật đã tặng cha nương ta mỗi người một khối ngọc bội.

    "Thứ hai là,” Hắn tự giễu thở dài, "Nói đến điều này nàng đừng chê cười ta. Năm ngoái khi ta cùng mẫu thân đến Lương Vân tự cầu phúc, thấy bên cạnh có không ít nữ tử khấn nguyện, cầu có thể tìm được lang quân như ý."

    "A, ta biết rồi, ngươi có phải cũng cầu Bồ Tát phù hộ ngươi hay không, để ngươi có thể cưới được ta. Sau đó ngươi cưới được ta, được như ý nguyện, liền lừa ta cùng ngươi đi trả lễ?" Ta thấy không quen bộ dáng nhăn nhăn nhó nhó của hắn, dứt khoát giúp hắn nói.

    Không đợi hắn thừa nhận, ta lập tức vỗ tay cười to: "Ha ha ha, Túc Địch, ngươi thì ra thích ta như vậy? Ngươi cũng thật biết giả vờ, sao ta lại không phát hiện ra nhỉ? Hại ta cảm thấy áy náy với ngươi vì ca ca bắt cóc Miên Miên tỷ tỷ. Nhưng thật ra, bọn họ làm như vậy, rõ ràng là đúng ý ngươi nhất có phải hay không?"

    "Đúng, vừa hợp ý ta." Túc Địch cười nói, "Chẳng qua, cho dù bọn họ không bỏ trốn, ta cũng có cách để hủy bỏ hôn ước. Cùng lắm thì làm trái lệnh cha mà thôi, nàng phải tin, ca ca nàng có thể vì Miên Miên mà làm được, ta cũng có thể vì nàng mà làm được, điều duy nhất mà ta sợ, chính là nàng không muốn gả cho ta.Về sau, thánh chỉ tứ hôn ban xuống, ta mỗi ngày đều phái người do thám tin tức nhà nàng, sợ nàng không vui, sợ nàng đào hôn, cũng may bọn họ nói nàng cũng không có gì khác thường, ngược lại rất ngoan ngoãn ở nhà chờ gả, ta mới nghĩ, có lẽ, nàng cũng nguyện ý gả cho ta."

    Lời nói của Túc Địch, quả thực làm cho ta có chút giật mình, người quang phong tế nguyệt như hắn, vậy mà lại lo lắng ta không yêu hắn.

    "Đồ ngốc." Ta thấp giọng mắng, hắn nhìn về phía ta, có chút khó hiểu.

    "Ta nói, ngươi chính là đồ ngốc, ngươi không phải nói ta có tâm sự gì đều viết hết trên mặt sao? Vậy ngươi không nhìn ra, ta cũng thích ngươi sao?"

    "Ta...” Hắn có chút kích động, muốn xen vào, bị ta ngăn lại.

    "Ngươi đừng xen vào, để cho ta một lần nói hết, nếu không, có thể cả đời này ngươi cũng đừng nghĩ sẽ được nghe thấy nữa." Bị ta uy h**p, hắn quả nhiên ngoan ngoãn ngậm miệng lại, ý bảo ta tiếp tục.

    Ta hắng giọng, thoáng đè lại trái tim sắp nhảy ra khỏi lồ ng ngực, sau đó mới mở miệng:

    "Túc Địch, ngươi nói ngươi sợ ta không muốn gả cho ngươi, nhưng ngươi biết không? Đối với ta, ngươi là áng mây trong trăng, xa xôi không thể với tới. Ta và Lưu Hiệp đều là nghe những điều vinh quang của ngươi mà lớn lên, vì vậy Lưu Hiệp rất ghét ngươi, nhưng ta đã yêu ngươi. Sau khi lớn lên, mỗi lần nhìn thấy ngươi, ta đều sẽ nghĩ, ta khi còn bé thật sự từng gọi ngươi là Túc Địch ca ca, làm nũng với ngươi, đòi ngươi ôm, còn xé sách của ngươi sao?

    "Về sau, ta giúp ca ca ta bỏ trốn, Hoàng Thượng đột nhiên tứ hôn cho ta, ta cũng rất hoang mang. Khi đó, ta cảm thấy, ngươi có lẽ là muốn trả thù Lưu gia chúng ta. Ca ca ta cướp vị hôn thê của ngươi, ngươi cướp muội muội của huynh ấy. Về sau, cho đến khi gả tới đây, ta mới phát hiện, ngươi sẽ giở trò xấu với ta, nhưng cũng sẽ dung túng ta, ta mới thật sự dám xác định, ngươi thật sự chính là Túc Địch ca ca của ta. Ta cũng nghi ngờ tại sao ngươi lại cưới ta, thậm chí khi ta đưa ra kết luận là ngươi thực sự thích ta, ngươi có biết ta đã vui mừng thế nào không? Bởi vì ta cũng thích ngươi, Túc Địch, ta vẫn luôn thích ngươi, từ trước khi Hoàng Thượng hạ chỉ, ta cũng đã thích ngươi. Ngươi biết gì không? Gả cho ngươi, là một trận đánh cuợc của ta, mà hiện tại, ta đã cược thắng."

    Nói xong, đến tận khi tay hắn vuốt v3 hai má ta, ta mới phát hiện, thì ra ta sớm đã lệ rơi đầy mặt.

    "A Huyên, đừng khóc, chúng ta đều đánh cuộc thắng." Hắn nói vậy, chỉ là, trong mắt cũng đã đầy nước mắt.

    Ta nhếch miệng cười lớn, lau nước mắt lung tung, hít hít mũi: "Hic hic, không có việc gì, ta đang rất vui."

    Lau khô nước mắt, ta ngửa đầu cười, hắn ôm ta vào lòng, sau đó, hướng về phía môi ta, từ từ hôn xuống.

    Trong phút chốc, phía sau, pháo hoa đỏ rực nửa bầu trời.

    - Hết -
     
    Back
    Top Dưới