Cập nhật mới

Khác Tử sử phong ma

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
405507236-256-k216723.jpg

Tử Sử Phong Ma
Tác giả: toilaquangne
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Một tiếng nổ xé trời vang lên

Vô số lệ quỷ phá vỡ phong ấn hành tẩu trong thế giới con người

Trong thời đại đen tối này,sống sót khó đến đâu?



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Tử Sử Phong Ma
Chap 1: Tô Chính


-Kết thúc rồi sao?

Một thân ảnh máu me be bét nằm trên đất khẽ lẩm bẩm.

Hắn hối hận,khi đã quá tin người.

-Chúng có lẽ đã đi rồi,tiến vào lần kế tiếp.

Cảnh vật xung quanh thân hình hắn dần biến đổi,giống như một cuộn băng tua ngược lại.

-Ta đã để lại một dấu ấn , không biết "ta" có thể tìm được chúng không

Đôi mắt hắn nhắm lại, cơ thể cũng bắt đầu tan biến theo.

-Alo..Alo..Yêu cầu toàn bộ học sinh cấp ba trong trường Khoa Cương đi xuống tập trung tại hội trường .

Xin nhắc lại,Yêu cầu học sinh cấp ba trong trường Khoa Cương đi xuống tập trung tại hội trường…

Tiếng loa vang lên đánh thức một học sinh đang ngủ trong lớp .

Hắn mở đôi mắt lim dim đầy buồn ngủ một cách chậm rãi

-Oáp..aa…*ngáp*

Tô Chính mở mắt ti hí nhìn xung quanh.

Lớp học vẫn luôn vậy,có rất nhiều bàn ghế nhưng chỉ có lẻ tẻ vài học sinh.

Nhưng hắn cảm thấy hẳn phải có học sinh chật cả phòng mới đúng.

Lắc đầu vài cái,Tô Chính bỏ ý nghĩ đó ra khỏi đầu

Hắn nhẹ nhàng đứng dậy đi về phía cửa.

Cạch

Tô Chính nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài hành lang.

Cộp,cộp,cộp

Tiếng bước chân của hắn vang vọng khắp cả hành lang khiến hắn cũng hơi rùng mình.

Tô Chính liền tăng tốc đi đến hội trường.

Hội trường

Thầy hiệu trưởng vẫn chưa đến.

Tô Chính liếc mắt một vòng rồi ngồi vào một nơi vắng vẻ.

Khoảng mười phút sau, tiếng bước chân chầm chậm vang lên từ cửa

Thầy hiệu trưởng đã đến.

Ông bước lên bục, chỉnh loa một chút rồi nói bằng giọng trầm ấm:

-Hôm nay nhà trường gọi các em xuống vì muốn trao thưởng theo điểm số thi tỉnh hai hôm trước.

Lời vừa dứt,học sinh bên dưới liền nhộn lên:

-Này cậu nghe gì rõ không.

-Không ngờ thi thôi cũng có thưởng.

-Lần này điểm tôi cao lắm chắc chắn sẽ được nhiều phần thưởng đây

….…

Trong khi ai cũng nhộn nhịp thì Tô Chính lại khá yên tĩnh.

Hắn học lực xưa nay luôn ở đáy lớp nên cũng không quá kì vọng vào bản thân.

Nếu nói thật thì lúc hiệu trưởng nhắc đến điểm Tô Chính có hơi ngại nhưng cũng chỉ là một chút thôi.

Trên bục, nhận thấy học sinh đang ngày càng ồn thầy hiệu trưởng liền nói to một tiếng:

-Yên lặng.

Cả hội trường liền yên lặng sau tiếng nói đó.

-Treo thưởng sẽ theo số điểm từ cao xuống thấp.

-Đầu tiên,tôi tán thưởng hai em học sinh được điểm cao nhất và cũng là thủ khoa trong vùng, mời các em lên nhận.

Hai thủ khoa đứng dậy bình tĩnh đi về phía bục.

Thủ khoa nữ trên đường còn trêu ghẹo vài học sinh khác.

Sau khi hai thủ khoa đi lên bục, hiệu trưởng đi ra sau khán đài lấy ra một chiếc hộp.

Tiếp đó ông đứng trước hai thủ khoa quay lưng về phía khán đài.

Chiếc đèn trên sân khấu bỗng chớp nháy vài cái

Hiệu trưởng không quan tâm tới điều đó, ông từ từ mở chiếc hộp vừa lấy ra.

-Rắc

Dị biến xảy ra
 
Tử Sử Phong Ma
Chap 2 : kinh dị


Theo tốc độ mở hộp của hiệu trưởng, cổ của 2 thủ khoa cũng dần bị vặn xoắn:

-Rắc, rắc, rắc, rắc, rắc.

Đầu họ lìa khỏi cổ mà rơi xuống đất.

Nhưng kì lạ là,dù đối mặt với cảnh tượng như vậy, rất nhiều người vẫn không hề phản ứng nào.

Hội trường đang náo nhiệt liền trở nên yên ắng không một âm thanh.

Đứng trên bục, hiệu trưởng hài lòng nở một nụ cười kì dị, hắn nói vào míc:

-Giờ tôi sẽ đọc tên những người từ 100 điểm trở nên để trao thưởng.

Cả hội trường không hề có âm thanh nào đáp lại.

Hắn bắt đầu nói với một giọng điệu quái dị như pha lẫn của nhiều người với nhau :

-Trương hư.

Cái tên vừa đọc lên liền có một người ở gần Tô Chính đứng dậy.

Hắn lấy hai tay đặt lên đầu rồi từ từ xoay nó:

-Rắc, rắc ,xoạch

Đầu hắn rơi khỏi đầu .

Tô Chính run rẩy nhìn vào đầu tên này.

Hắn có thể thấy được sự đau đớn và tuyệt vọng từ đôi mắt ấy.

Hắn lập tức muốn chaỵ ra ngoài nhưng hắn ngay lập tức phát hiện bản thân ko thể điều khiển cơ thể,giống như một con rối không người điều khiển.

Tô Chính buộc lòng trở thành một khán giả bất đắc dĩ chứng kiến cuộc thảm sát này.

Sau khi Trương Hư chết,giọng của hiệu trưởng liền run rẩy như đang hưng phấn vô cùng.

Hắn bắt đầu đọc những cái tên với tốc độ vô cùng nhanh:

-Hà Liên.

-Tô tình.

-Dương kha.

…..…..

Theo từng cái tên hắn nói,lại càng nhiều người đứng dậy tự xoay đầu rơi ra khỏi cổ.

Dù không còn đầu,những cái xác vẫn đứng yên đó.

Hàng loạt cái tên được đọc ra cho đến cái tên "Đức Khoa ".

Âm thanh truyền tới bỗng nhiên trở nên bình thường và chậm lại.

Sau một tiếng chép miệng không còn có cái tên nào được đọc ra.

Giọng nói cũng dần trở lại như một người bình thường:

-B..u..ổ..i..t.rao thưởng...đã hoàn...thành….

Thầy hiệu trưởng nói ngập ngừng:

-Các em đã có thể....

Hắn đang nói dở bỗng nhiên nổ tung thành một đám bầy nhầy bao phủ cả sân khấu .

Sau đó không lâu nó dần dần co lại thành hình dáng con người .

Thân hình này không có mắt,mũi,mồm…bất cứ thứ gì giống con người ngoài hình dáng mà chỉ là một đống thịt có hình người.

“Rắc,rắc,rắc…”.

Từ cơ thể đó liên tiếp vang lên tiếng xương gãy.

Khi âm thanh dừng lại,cơ thể bằng thịt kia từ từ ngồi dậy.

Không mất thêm quá lâu nó cũng đã đứng dậy.

Nhưng khi nó vừa đứng dậy khoảng một phút thì lại nổ thành một đống thịt.

Từ đống thịt đó một âm thanh phụ nữ thanh cao vang lên:

-Những bạn không được từ 100 điểm trở nên phải cố gắng thêm.

-Giờ thì các em được đọc tên đến đây NHẬN THƯỞNG nào.

Lời vừa dứt,những thi thể không đầu đang đứng ngây ngốc liền ùa tới đống thịt.

Chúng vừa chạm vào đống thịt cơ thể cũng liền nổ tung.

Tuy nhiên điều đó không ngăn được những cái xác tiếp tục lao đến.

….

Sau khi không còn âm thanh nổ nào nữa,Tô Chính mới có thể cảm nhận được sự điều khiển với cơ thể mình.

Hắn ngay lập tức ngã xuống sàn rồi liên tục nôn ói ra sàn, đôi mắt đỏ lên

Nhưng âm thanh giống vậy cũng phát ra từ các nơi khác trong hậu trường.

Sau khi nôn khan thêm một lúc, Tô Chính mới lấy lại được tinh thần .

Hắn hít thở khó khăn thật nhanh chóng.

Mất thêm vài phút nữa Tô Chính mới có thể vịn vào chân ghế mà ngồi lên ghế.

Hắn mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh . hội trường phải có mấy ngàn người giờ vậy mà chỉ còn gần trăm người.

Trong lúc nhìn xung quanh,hắn vô ý nhìn vào vị trí của đống thịt .

Hắn thấy…nơi đó trống trơn.

Tô Chính lập tức bật thẳng dậy lùi về sau,hắn nghĩ:”Cái quái gì vậy,đống thịt kia đâu rồi”.

Trong đầu Tô Chính bỗng nảy ra một ý nghĩ đáng sợ:”đống thịt đó,liệu đang ngay cạnh mình”.

Nghĩ đến đây,Tô Chính liền lui ra khỏi dàn ghế .

Ra khỏi dàn ghế, dù không thấy đống thịt kia nhưng hắn càng căng thẳng hơn.

Hắn vừa đi lùi vừa cẩn thận nhìn xung quanh.

Lùi mãi thì lưng hắn đã chạm vào tường.

Ngay lúc đó hắn liền cảm nhận đụng vào một vật mềm và lưng áo bản thân bị ướt.

Tô Chính lập tức ngoảnh đầu lại…hắn sững sờ.
 
Back
Top Bottom