Theo tốc độ mở hộp của hiệu trưởng, cổ của 2 thủ khoa cũng dần bị vặn xoắn:
-Rắc, rắc, rắc, rắc, rắc.
Đầu họ lìa khỏi cổ mà rơi xuống đất.
Nhưng kì lạ là,dù đối mặt với cảnh tượng như vậy, rất nhiều người vẫn không hề phản ứng nào.
Hội trường đang náo nhiệt liền trở nên yên ắng không một âm thanh.
Đứng trên bục, hiệu trưởng hài lòng nở một nụ cười kì dị, hắn nói vào míc:
-Giờ tôi sẽ đọc tên những người từ 100 điểm trở nên để trao thưởng.
Cả hội trường không hề có âm thanh nào đáp lại.
Hắn bắt đầu nói với một giọng điệu quái dị như pha lẫn của nhiều người với nhau :
-Trương hư.
Cái tên vừa đọc lên liền có một người ở gần Tô Chính đứng dậy.
Hắn lấy hai tay đặt lên đầu rồi từ từ xoay nó:
-Rắc, rắc ,xoạch
Đầu hắn rơi khỏi đầu .
Tô Chính run rẩy nhìn vào đầu tên này.
Hắn có thể thấy được sự đau đớn và tuyệt vọng từ đôi mắt ấy.
Hắn lập tức muốn chaỵ ra ngoài nhưng hắn ngay lập tức phát hiện bản thân ko thể điều khiển cơ thể,giống như một con rối không người điều khiển.
Tô Chính buộc lòng trở thành một khán giả bất đắc dĩ chứng kiến cuộc thảm sát này.
Sau khi Trương Hư chết,giọng của hiệu trưởng liền run rẩy như đang hưng phấn vô cùng.
Hắn bắt đầu đọc những cái tên với tốc độ vô cùng nhanh:
-Hà Liên.
-Tô tình.
-Dương kha.
…..…..
Theo từng cái tên hắn nói,lại càng nhiều người đứng dậy tự xoay đầu rơi ra khỏi cổ.
Dù không còn đầu,những cái xác vẫn đứng yên đó.
Hàng loạt cái tên được đọc ra cho đến cái tên "Đức Khoa ".
Âm thanh truyền tới bỗng nhiên trở nên bình thường và chậm lại.
Sau một tiếng chép miệng không còn có cái tên nào được đọc ra.
Giọng nói cũng dần trở lại như một người bình thường:
-B..u..ổ..i..t.rao thưởng...đã hoàn...thành….
Thầy hiệu trưởng nói ngập ngừng:
-Các em đã có thể....
Hắn đang nói dở bỗng nhiên nổ tung thành một đám bầy nhầy bao phủ cả sân khấu .
Sau đó không lâu nó dần dần co lại thành hình dáng con người .
Thân hình này không có mắt,mũi,mồm…bất cứ thứ gì giống con người ngoài hình dáng mà chỉ là một đống thịt có hình người.
“Rắc,rắc,rắc…”.
Từ cơ thể đó liên tiếp vang lên tiếng xương gãy.
Khi âm thanh dừng lại,cơ thể bằng thịt kia từ từ ngồi dậy.
Không mất thêm quá lâu nó cũng đã đứng dậy.
Nhưng khi nó vừa đứng dậy khoảng một phút thì lại nổ thành một đống thịt.
Từ đống thịt đó một âm thanh phụ nữ thanh cao vang lên:
-Những bạn không được từ 100 điểm trở nên phải cố gắng thêm.
-Giờ thì các em được đọc tên đến đây NHẬN THƯỞNG nào.
Lời vừa dứt,những thi thể không đầu đang đứng ngây ngốc liền ùa tới đống thịt.
Chúng vừa chạm vào đống thịt cơ thể cũng liền nổ tung.
Tuy nhiên điều đó không ngăn được những cái xác tiếp tục lao đến.
….
Sau khi không còn âm thanh nổ nào nữa,Tô Chính mới có thể cảm nhận được sự điều khiển với cơ thể mình.
Hắn ngay lập tức ngã xuống sàn rồi liên tục nôn ói ra sàn, đôi mắt đỏ lên
Nhưng âm thanh giống vậy cũng phát ra từ các nơi khác trong hậu trường.
Sau khi nôn khan thêm một lúc, Tô Chính mới lấy lại được tinh thần .
Hắn hít thở khó khăn thật nhanh chóng.
Mất thêm vài phút nữa Tô Chính mới có thể vịn vào chân ghế mà ngồi lên ghế.
Hắn mệt mỏi đưa mắt nhìn xung quanh . hội trường phải có mấy ngàn người giờ vậy mà chỉ còn gần trăm người.
Trong lúc nhìn xung quanh,hắn vô ý nhìn vào vị trí của đống thịt .
Hắn thấy…nơi đó trống trơn.
Tô Chính lập tức bật thẳng dậy lùi về sau,hắn nghĩ:”Cái quái gì vậy,đống thịt kia đâu rồi”.
Trong đầu Tô Chính bỗng nảy ra một ý nghĩ đáng sợ:”đống thịt đó,liệu đang ngay cạnh mình”.
Nghĩ đến đây,Tô Chính liền lui ra khỏi dàn ghế .
Ra khỏi dàn ghế, dù không thấy đống thịt kia nhưng hắn càng căng thẳng hơn.
Hắn vừa đi lùi vừa cẩn thận nhìn xung quanh.
Lùi mãi thì lưng hắn đã chạm vào tường.
Ngay lúc đó hắn liền cảm nhận đụng vào một vật mềm và lưng áo bản thân bị ướt.
Tô Chính lập tức ngoảnh đầu lại…hắn sững sờ.