Hoa run rẩy hỏi:
- Mày là con ma lúc chiều trong nhà tắm?
Rốt cuộc mày là ai?
Sao lại bám theo tao?
Cô gái ấy không tiến tới, chỉ khẽ nghiêng đầu, giọng nói vang lên như vọng ra từ dưới đáy giếng, lạnh buốt:
- Tôi là ai… cô không cần phải biết.
Điều cô cần biết… là hãy tránh xa anh Vinh ra, anh ấy là của tôi.
Nếu cô còn dám bén mảng tới tìm anh ấy… thì đừng trách tôi.
Âm thanh như gió rít qua khe cửa, như dao cắt vào tai.
Hoa nghe xong, tim đập loạn xạ, nhưng trong đôi mắt ánh lên một tia thách thức.
Cô run rẩy đứng bật dậy, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, hét trả:
- Anh Vinh phải là của tao!
Tao sẽ không nhường cho ai hết.
Cho dù mày có là ma hay quỷ gì, tao cũng không sợ đâu!
Khoảnh khắc ấy, không khí quanh Hoa lạnh đi đột ngột.
Cô gái áo trắng đứng bất động rồi đột ngột biến mất, hòa tan vào bóng tối đen kịt như chưa từng tồn tại.
Hoa chưa kịp thở thì ngay lúc cô chớp mắt, cái bóng ấy đã xuất hiện ngay trước mặt cô, chỉ cách một gang tay.
Hai bàn tay gầy guộc, lạnh như băng chụp lấy cổ Hoa, nhấc bổng cả người cô lên khỏi mặt đất.
Hoa hoảng loạn, hai chân đạp loạn xạ trong khoảng không, miệng há ra nhưng không thốt được âm thanh nào.
Đôi tay ấy siết chặt hơn, đôi mắt đen sâu kia rực lên một tia sáng đỏ mờ, giọng nói lần này như nện thẳng vào đầu Hoa:
- Thì ra… mày không sợ chết?
Tao đã nói rồi, mày cố chấp thì đừng trách tao…
Lần này tao sẽ không giết mày… nhưng nếu có lần sau… thì tao không hứa đâu nhé!
Nói xong, cô ta ngửa đầu cười, tiếng cười the thé, dồn dập, điên dại vang khắp khoảng không:
- Ha… ha… ha… ha…
Hoa vùng vẫy, tay quơ quào trong vô vọng, cô cảm nhận từng luồng khí cuối cùng bị bóp nghẹt trong cổ họng mình, mắt mờ dần, ngỡ rằng cái chết đang trùm lên.
Bỗng nhiên, cô bật dậy, ánh đèn trong phòng hắt xuống, soi rõ gương mặt Hoa đẫm mồ hôi, đôi mắt hoang mang sợ hãi.
Cô thở hồng hộc, nhìn quanh căn phòng quen thuộc, không còn bóng tối, cũng không còn linh hồn cô gái kia.
Nhưng khi nhìn xuống cổ mình, lúc này hai bàn tay Hoa vẫn còn đặt trên cổ, dấu móng tay hằn đỏ cả một vệt dài.
Thì ra… nãy giờ chính cô đã tự bóp cổ mình, suýt chút nữa đã mất mạng ngay trên giường.
Hoa buông tay ra, cơ thể run lên bần bật.
Trong căn phòng im lặng, nhưng đâu đó vang lên một tiếng cười nhỏ, mơ hồ, không biết từ góc nào lọt vào tai cô cái tiếng cười ma mị quen thuộc ấy, khẽ khàng nhưng lạnh buốt…
Ánh đèn ngủ vàng vọt bên đầu giường chao đảo theo từng hơi thở gấp gáp, những bóng tối nơi góc phòng co cụm lại như đang lặng lẽ nhìn cô.
Hoa đưa tay lau vội giọt mồ hôi lăn xuống gò má, nhưng tay cô run đến mức chạm vào má mà vẫn cảm giác lạnh như băng.
Cô cố hít thật sâu nhưng ngực cứ phập phồng, ký ức của cơn ác mộng vẫn hiện nguyên, từng hình ảnh như dao khắc vào trí óc, khuôn mặt trắng bệch với hai hố mắt đen ngòm, tiếng cười khàn khàn vang khắp nơi, bàn tay lạnh lẽo siết chặt cổ… tất cả như vẫn còn quanh quẩn ngay trong phòng.
Không chịu nổi nữa, Hoa bật dậy, chân trần đạp xuống nền gạch lạnh buốt, lao đến cửa phòng.
Cô giật mạnh, cánh cửa mở ra kêu “két” một tiếng kéo dài như xé toạc màn đêm, cô chạy thẳng sang phòng mẹ.
Cánh cửa phòng bà Kim bật mở cái “rầm” Hoa không kịp suy nghĩ gì, nhảy thót lên giường, chui tọt vào mền mà ôm chặt lấy mẹ như đứa trẻ tìm hơi ấm trong đêm đông.
Cả người cô run bần bật, nước mắt lấm lem nơi khóe mắt.
Bà Kim, đang thiếp đi sau một ngày dài, giật mình bật dậy, mặt bực bội:
- Trời ơi!
Chuyện gì nữa rồi hả?
Cái con này, mày không định ngủ thì cũng phải để tao ngủ chứ!
Hoa áp mặt vào ngực mẹ, giọng run run, như đứa trẻ mếu máo:
- Mẹ ơi… cho con ngủ với mẹ đêm nay đi… phòng con có… có ma… nó… nó muốn giết con… hu hu…
Nghe vậy, bà Kim càng thêm điên tiết.
Bà ngồi bật dậy, tóm lấy vai con lắc nhẹ, giọng the thé:
- Hôm nay mày bị gì vậy?
Chiều giờ mở miệng ra một tiếng ma hai tiếng ma, rốt cuộc có chuyện gì?
Nói rõ cho tao nghe, không là tao đập cho một trận bây giờ!
Hoa vẫn run rẩy, mắt mở to nhìn ra cửa phòng như sợ một điều gì đó.
Cô nấc lên từng hồi, rồi kể tất cả cho mẹ nghe.
Hoa kể về đám giỗ bên nhà dì hai lúc ấy gặp một người tên là Vinh, bạn của Dương - con chú tư Đức, khi ấy nó có cảm giác thích Vinh từ lúc gặp.
Và rồi, giọng cô chùng xuống, mắt đỏ hoe:
- Con… con nghĩ anh Vinh có một con ma nữ ám theo… lúc ngủ con mơ thấy nó… nó vào giấc mơ của con, nó nói con phải tránh xa anh Vinh ra, con không chịu… nó nói sẽ giết con… mẹ ơi cứu con…
Tiếng khóc của Hoa như nghẹn trong cổ họng, từng chữ phát ra đều run rẩy.
Bà Kim nghe xong bỗng sững người, mặt bà tái hẳn đi, không còn cái vẻ chua ngoa lúc trước.
Mắt bà nhìn con gái, rồi nhìn ra khoảng tối ngoài cửa phòng.
Lồng ngực bà phập phồng, một ý nghĩ mơ hồ dấy lên khiến da gà bà nổi khắp người.
Bà nuốt nước bọt, rồi lấy lại giọng, dù hơi run:
- Mày… mày ngu lắm con ạ.
Vì thằng con trai mà để bị ma ám, nghe có được không… thôi ráng ngủ đi.
Mai tao dẫn qua kiếm thầy ba Sâm coi thử.
Con với chả cái… thiệt là tình!
Bà nói vậy, nhưng giọng bà không còn cứng như thường lệ nữa, mà pha lẫn chút dè chừng, hai mẹ con nằm xuống, cùng kéo mền lên trùm kín.
Căn phòng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn.
Hoa nằm co ro cạnh mẹ, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.
Bà Kim cũng trằn trọc, bà quay lưng lại nhưng mắt vẫn mở, nghe con kể mà rùng mình, một nỗi lo không tên cứ len vào tim.
Ngoài kia, gió đêm rít qua khe cửa, tiếng lá cây xào xạc như có ai đó đang thì thầm.
Trong căn nhà, hai mẹ con nằm sát bên nhau nhưng cả hai đều không thể chợp mắt, và ở đâu đấy vẫn còn vang một nụ cười ma quái…
[…]
Đêm đã trôi qua quá nửa, cả nhà Dương chìm trong giấc ngủ say.
Không gian vắng lặng đến mức nghe rõ cả tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.
Cây cối bao quanh ngôi nhà vẫn lặng lẽ đung đưa theo gió, bóng lá rung rinh dưới ánh trăng nhạt.
Dãy bạch đàn cao vút rủ xuống từng chùm lá dài, trong màn đêm tĩnh mịch lại hệt như những mái tóc của người thiếu nữ, buông thõng phất phơ, lẫn vào bóng tối khiến cảnh vật thêm phần rờn rợn.
Trong phòng, nơi Vinh đang nằm ngủ, đôi cánh cửa sổ bỗng khẽ “cọt kẹt” mở ra một khe hở.
Làn gió đêm luồn vào mang theo hơi lạnh gai người, ngay khung cửa ấy, một bóng dáng người con gái hiện ra, mái tóc thắt bím hai bên buông dài, dáng vẻ mảnh khảnh mờ ảo dưới ánh trăng.
Một giọng nói ngọt ngào mà vang vọng cất lên, kéo dài từng nhịp âm:
- Anh Vinh…
Anh Vinh ơi… ra đây với em… anh Vinh…
Vinh khẽ giật mình mở mắt, đôi mi vẫn nặng trĩu nhưng ánh nhìn của cậu nhanh chóng dừng lại ở khung cửa sổ.
Một thiếu nữ đang đứng đó, mái tóc buông dài hai bên thắt bím như học trò.
Trong cơn ngái ngủ, Vinh thoáng sững sờ, giữa đêm khuya khoắt, sao lại có một cô gái đứng ngay ngoài cửa sổ gọi mình?
Cậu cất tiếng, giọng khàn đặc:
- Em là ai?
Sao giờ này lại đứng đó?
Sao em biết tên anh?
Tìm anh có việc gì?
Nhưng kỳ lạ thay, càng nhìn, Vinh càng thấy bản thân như bị hút vào ánh mắt và giọng nói ấy.
Cậu chẳng hề cảm nhận sự bất thường, dường như tâm trí bị một sợi chỉ vô hình dắt đi.
Cô gái nghiêng đầu, đôi môi mỉm cười thoáng qua:
- Em có chuyện muốn nói với anh… anh đi theo em nhé.
Nói rồi, bàn tay trắng muốt vươn ra, ngón tay thon dài cong cong ngoắc ngoắc.
Lạ lùng thay, Vinh chẳng chút do dự, cứ thế chui ra khỏi mùng, đẩy cửa bước ra ngoài.
Trong nhà khi này thằng Dương, Kiệt, Luân vẫn say giấc, chẳng một ai hay biết.
Ra tới sân, gió sông thổi rào rạt, phía bờ sông lấp loáng ánh trăng và ở kia có cô gái đã ngồi đó từ bao giờ.
Nàng ngồi trên sàn nước bằng ván gỗ, hai chân đung đưa khẽ chạm làn sóng gợn.
Trông cô vừa mong manh vừa quyến rũ đến lạ.
Vinh bước tới gần, ngồi xuống bên cạnh, khẽ hỏi:
- Em là ai… sao lại biết anh?
Cô gái quay sang, nụ cười hiền hòa, gương mặt thanh thoát đến mức ánh trăng cũng phải tô điểm thêm vẻ đẹp ấy.
Làn da trắng nõn, đôi mắt long lanh, mái tóc thắt bím bay nhẹ trong gió.
Không chút nào giống một hồn ma, ngược lại, đẹp đến mức khiến Vinh chết lặng trong khoảnh khắc.
Giọng cô mềm mại:
- Em tên là Nhã Thi…
Anh không nhớ em sao?
Vinh chau mày, cái tên ấy gợi lên một cảm giác vừa lạ lùng, nhưng ngờ ngợ như đã từng nghe đâu đó.
Cậu ấp úng:
- Anh… nhìn em quen quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu.
Em là bà con gì với thằng Dương hả?
Nhã Thi khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn dịu dàng:
- Dạ không, em chỉ quen biết riêng anh thôi.
Anh từng hứa với em chuyện gì, anh không nhớ hay sao?
Nghe vậy, Vinh chưng hửng, một lời hứa với cô gái này ư?
Cậu nhíu mày, giọng gấp gáp:
- Anh có hứa gì với em sao?
Nhã Thi đưa tay khẽ vén tóc, nụ cười thoáng bí ẩn:
- Anh nói rồi lại quên…
Thôi, em không nhắc đâu.
Cứ để khi nào anh nhớ lại… rồi sẽ rõ…
Hi hi…
Tiếng cười lanh lảnh mà nhẹ như gió, nhưng lại khiến sống lưng Vinh bất giác rờn rợn.
Cậu hỏi tiếp, giọng lạc đi:
- Anh vẫn chưa biết nhà em ở đâu.
Sao giờ này em lại tìm anh?
Nhã Thi thở dài khẽ khàng, mắt hướng về dòng sông đen thẩm:
- Nhà em ở đâu em cũng chẳng biết nữa nên em không thể về được, chỉ biết lúc đấy em đang buồn bã bên đường thì bất chợt gặp anh nên em đã theo anh về đây.
Nhưng ở đây em cũng chỉ có thể ở ngoài này thôi, không thể bước vào trong nhà… vì người trong nhà không cho em vào.
Vậy nên… em chỉ có thể gọi anh ra tâm sự.
Vinh khi này mới nói:
- Ơ… anh vẫn chưa hiểu lắm nhưng mà em đã về đây rồi thì để anh nói cô chú cho em vào nhà ở chứ ở ngoài đường vầy sao được
Nhã Thi khẽ quay lại, mỉm cười như trăng sáng:
- Dạ!
Mà thôi, trời sắp sáng rồi.
Anh vào nhà đi, mai em lại tìm anh… em còn nhiều chuyện muốn kể cho anh lắm.
Ánh mắt nàng long lanh, nụ cười rạng ngời, khiến cả bờ sông lúc này như bừng sáng trong giây lát.
Vinh chưa kịp phản ứng, thì bỗng dưng xung quanh tối sầm lại, chẳng còn gì ngoài một màu đen, Vinh ngơ ngác bật dậy chạy quanh, miệng gọi to:
- Em đâu rồi, Nhã Thi…
Vinh đang mắc kẹt trong không gian u tối ấy thì bỗng, một giọng khác vang lên, gọi gấp gáp:
- Vinh!
Vinh ơi!
Thức dậy!
Trời sáng rồi, hơn 8 giờ rưỡi rồi nè, sao ngủ say dữ vậy?
Vinh giật mình, đôi mắt bật mở.
Trước mặt cậu là gương mặt Luân đang lay mạnh vai mình.
Ánh nắng buổi sớm đã hắt vào phòng.
Cậu ngồi dậy, đầu óc nặng nề, mồ hôi còn đọng trên trán.
Vinh thẫn thờ nhìn quanh, mọi thứ vẫn nguyên vẹn trong căn phòng ngủ.
- Thì ra… chỉ là mơ sao?
Nhã…
Thi… là ai vậy chứ?
- Vinh lẩm bẩm, giọng khàn khàn.
Luân nghe thế, cười cộc lốc, rồi vỗ vai bạn một cái khá mạnh:
- Mớ ngủ hả cha nội?
Thôi dậy vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng, xong rồi mày với thằng Dương ra thị xã sửa điện thoại đi, nhanh về còn đi đồng bắt cua nữa.
Vinh gượng cười, gật đầu:
- Ừ… tao ra liền, mày đi trước đi!
Luân hớn hở đi ra, để lại Vinh một mình trong phòng.
Cậu vừa định bước xuống giường thì chợt khựng lại.
Ánh mắt vô tình rơi xuống bàn chân mình.
Trời ạ!
Bàn chân trần của cậu dính đầy bụi đất, đã khô thành từng mảng.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng.
Vinh đứng chết lặng, trái tim đập thình thịch trong đầu Vinh khi này thầm nghĩ:
- “Không lẽ…
đêm qua… mình thật sự đã đi ra ngoài sao?”