Ken tựa lưng vào tường, lắng nghe.
Trên đầu, từng bước chân thưa thớt của Nguyên xa dần, tiếng khóa điện tử khép lại vang như tiếng kim loại chạm vào ý nghĩ.
Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.
Anh thận trọng trượt muỗng ra khỏi tay áo, ánh kim loại mờ mờ trong ánh đèn vàng yếu.
Bàn tay anh run nhưng mắt không rời khỏi chiếc camera trên cao.
Đèn đỏ vẫn tắt.
Không biết là thật hay Nguyên chỉ giả vờ.
Ken bò về phía cửa sắt.
Anh khom người, áp tai vào mép cửa, nghe ngóng.
Chỉ có tiếng gió rít qua khe.
Anh lần tay tìm ổ khóa điện tử, các ngón chạm vào mặt phím nhựa lạnh.
Không có ốc vít hở, chỉ một đường dây mỏng chạy dọc xuống sàn rồi biến mất vào tường.
Anh lùi lại, nhìn quanh.
Camera, quạt gió, ống thoát nước... từng thứ như một mảnh ghép.
Mọi thứ khép kín, nhưng không gì là tuyệt đối.
Ken lặng lẽ quay về góc tường, ngồi xuống, giả vờ như vẫn uể oải.
Trong đầu anh, kế hoạch nhỏ hình thành: thử dùng muỗng chọc nhẹ vào đường dây điện ở chân tường, hoặc tìm cách tháo nắp ống thoát nước.
Không phải để trốn ngay, mà để kiểm tra phản ứng của Nguyên: liệu camera còn hoạt động không, liệu anh ta có xuống ngay hay không.
Một giọt nước từ trần rơi xuống muỗng "tách" một tiếng.
Ken khựng lại.
Từng âm thanh bỗng vang lớn trong tai.
Anh hít sâu, nhắm mắt, tự trấn tĩnh.
Trên kia, phía sau lớp bê tông, Ken mường tượng ra Nguyên.
Có thể anh ta đang ngồi trong phòng tối, mắt dán vào màn hình, tay cầm tách trà cũ, im lặng theo dõi.
Có thể anh ta đang do dự.
Ken mở mắt, nhìn lên camera.
Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh tưởng như thấy đèn đỏ chớp nhẹ – hay chỉ là ảo giác.
Anh mím môi, giấu muỗng vào túi quần.
Đêm mới chỉ bắt đầu.
Ken giấu muỗng trong túi quần, mắt vẫn liếc về phía camera.
Anh định đứng dậy, từng bước thăm dò ống thoát nước, nhưng chưa kịp làm gì thì...
Đèn đỏ trên camera bỗng sáng lên, không còn nhấp nháy mơ hồ nữa mà là một chấm đỏ rõ ràng, như con mắt mở to.
Tim Ken thót lại.
Anh cố trấn tĩnh, vẫn giả vờ vô tư, nhặt tách trà lên nhấp một ngụm.
Nhưng cổ họng khô khốc.
Tiếng "cạch" khẽ vang từ phía trên.
Rồi tiếng bước chân nặng dần xuống cầu thang.
Ánh sáng vàng lại đổ xuống, lần này mạnh hơn, không còn do dự.
Nguyên xuất hiện.
Anh không còn chiếc áo len mềm như lúc trước mà khoác một chiếc áo khoác tối, tay cầm chùm chìa khóa và một cái đèn pin.
Ánh sáng từ đèn pin lia quét qua tường, qua mặt Ken, dừng lại ở chỗ tách trà.
Nguyên đứng im vài giây.
Không khí trong hầm như đặc lại.
"Em nghĩ anh không nhìn thấy sao?"
Giọng anh không còn trầm mà đã hạ xuống thấp, khàn hơn.
"Cái muỗng đâu?"
Ken im lặng, tay nắm chặt mép tách.
Nguyên bước xuống thêm hai bậc, để đèn pin chiếu thẳng.
Ánh sáng chói như lột trần mọi góc tối.
"Anh đã nói không muốn nơi này là nhà tù," anh nói chậm rãi, "nhưng đừng thử biến nó thành chiến trường."
Ken nuốt khan.
"Anh đang tự biến nó thành chiến trường rồi đấy."
Ánh mắt Nguyên thoáng lay động, nhưng anh vẫn tiến thêm một bước.
"Đưa cho anh cái muỗng."
Ken nhìn thẳng vào anh.
Trong đầu, mọi tính toán xáo trộn.
Khoảnh khắc này không còn chỉ là trò mèo vờn chuột nữa – đây là lần đầu tiên hai người thực sự đối diện nhau mà không có nụ cười, không có khoảng cách an toàn.