Cập nhật mới

Khác Tự do

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
401935723-256-k525224.jpg

Tự Do
Tác giả: HyunaMai
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

"Tự do khó đến vậy sao..."



fanfic​
 
Tự Do
Chương 1 - Ánh nhìn qua song cửa


Không khí trong tầng hầm nặng nề như khối bê tông đè lên ngực.

Ken ngồi tựa lưng vào tường, hai cổ tay đã để lại những vệt đỏ vì cố tìm cách thoát ra.

Ánh sáng duy nhất lọt vào là từ khe nhỏ bên trên cánh cửa sắt.

Mỗi ngày, thời gian trôi chậm như giọt nước rơi xuống nền gạch lạnh.

Ken vẫn im lặng, giữ cho mình sự tỉnh táo.

Anh không phải con mồi dễ khuất phục.

Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang.

Nguyên xuất hiện như mọi khi, mang theo khay đồ ăn và bình nước, nụ cười vẫn ở trên môi như một thói quen.

Anh mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên, dáng vẻ như một người chủ lịch thiệp chứ không phải kẻ giam giữ.

"Em có ăn gì không?

Anh mang xuống cháo nóng."

Giọng anh ta nhẹ nhàng.

Ken ngẩng đầu, ánh mắt lạnh băng.

"Anh định nhốt tôi ở đây bao lâu?"

Nguyên đặt khay xuống bàn nhỏ, vẫn không thôi cười.

"Cho đến khi em chịu nhìn thẳng vào anh, chịu nói cho anh biết em muốn gì.

Đừng cố trốn nữa, Ken."

Ken đứng dậy, tiến đến gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài bước.

"Anh nghĩ anh có thể bẻ gãy tôi sao?

Anh không hiểu tôi rồi."

Nguyên nhìn anh lâu hơn bình thường, nụ cười không tắt nhưng ánh mắt sâu hun hút.

"Không phải bẻ gãy.

Anh chỉ muốn em ở đây.

Em chạy nhiều quá rồi."

Ken cảm thấy từng lời như sợi dây vô hình quấn quanh mình.

Không có roi, không có đòn, chỉ có sự kiên nhẫn lạnh lẽo khiến người ta nghẹt thở.

Anh quay đi, đấm mạnh vào tường để giữ tỉnh táo.

"Tôi không phải món đồ của anh, Nguyên."

Nguyên chậm rãi đến gần, đưa tay chạm khẽ vào bức tường lạnh thay cho vai Ken, giọng vẫn nhẹ:

"Anh không coi em là đồ.

Anh coi em là người quan trọng nhất.

Và người quan trọng thì phải được... giữ lại."

Ken rùng mình.

Trong tầng hầm nhỏ hẹp ấy, tiếng tim đập của hai người vang rõ.

Anh biết đây không phải là một trò đùa.

Còn Nguyên – vẫn đứng đó, nửa dịu dàng, nửa nguy hiểm – như đang kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời mà Ken chưa bao giờ muốn nói.

Ngoài kia, trời bắt đầu tối.

Trong tầng hầm, ánh nhìn qua song cửa vẫn theo Ken từng bước.

Anh siết chặt tay, thề thầm: Mình phải tìm cách thoát ra.

Không thể để hắn thắng.
 
Tự Do
Chương 2 - Bức tường không tiếng động


Đêm xuống, tầng hầm tối hơn cả nỗi sợ.

Ken nằm trên tấm chăn mỏng, mắt mở trừng trừng nhìn trần nhà.

Những tiếng động nhỏ – tiếng nước chảy, tiếng quạt gió – trở thành nhịp đếm thời gian.

Anh không ngủ, đầu óc liên tục nghĩ cách thoát ra.

Ken nhớ từng chi tiết: cửa sắt dày, ổ khóa điện tử, máy quay nhỏ gắn trên góc tường.

Nguyên không phải kẻ nghiệp dư; tất cả đều tính toán kỹ.

Nhưng Ken vẫn tin luôn có sơ hở.

Anh tự nhủ: Phải quan sát, phải kiên nhẫn.

Tiếng cửa sắt mở khẽ.

Ánh sáng vàng từ cầu thang đổ xuống.

Nguyên lại xuất hiện, tay cầm một tách trà nóng.

Anh mặc áo len tối màu, không còn vẻ chỉnh tề như ban ngày.

"Ken, em vẫn chưa ăn gì."

Anh đặt tách trà xuống bàn, không bước lại quá gần.

Ken quay mặt, không trả lời.

Nguyên thở dài khẽ, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh bàn, nụ cười vẫn nhẹ nhưng ánh mắt như trầm hơn.

"Anh không muốn biến nơi này thành nhà tù."

Giọng Nguyên thấp.

"Nhưng em càng chống, anh càng sợ em bỏ đi.

Em có hiểu không?"

Ken bật cười khẩy.

"Anh đang giam tôi trong một tầng hầm và nói không muốn nhà tù?

Anh có nghe chính mình không?"

Nguyên không đáp, chỉ nhìn Ken.

Ánh nhìn ấy kéo dài, không còn vẻ đùa cợt.

Có gì đó như vết nứt trong nụ cười thường trực của anh.

"Anh chỉ... muốn giữ thứ mình sợ mất."

Ken khựng lại nửa giây, nhưng lập tức lấy lại vẻ bình tĩnh.

"Giữ kiểu này chỉ khiến anh mất nhanh hơn."

Nguyên nhắm mắt một thoáng, như đang đấu tranh điều gì đó trong lòng.

Khi mở mắt ra, anh đứng dậy, rời khỏi ghế.

"Anh sẽ để đèn sáng.

Nếu em muốn gì, gõ vào tường ba lần."

Anh nói nhỏ, rồi đi lên cầu thang, khóa cửa lại.

Còn lại một mình, Ken tiến tới chỗ tách trà.

Anh nhìn quanh, thấy lần đầu Nguyên sơ suất: trên khay có một cái muỗng kim loại nhỏ.

Tim anh đập nhanh hơn.

Đây có thể là cơ hội...

Ken nhét muỗng vào trong ống tay áo, quay trở lại góc tường.

Anh ngồi xuống, tay run nhẹ, vừa lo sợ vừa phấn khích.

Trong đầu anh vạch ra từng bước: quan sát ổ khóa, tìm đường điện, hoặc ít nhất tạo tiếng động gây chú ý để có lợi thế.

Trên cao, chiếc camera chớp đèn đỏ một lần rồi im lặng.

Ken không biết Nguyên đang xem mình hay không.

Nhưng anh biết: cuộc chơi đã bắt đầu.
 
Tự Do
Chương Ba


Ken tựa lưng vào tường, lắng nghe.

Trên đầu, từng bước chân thưa thớt của Nguyên xa dần, tiếng khóa điện tử khép lại vang như tiếng kim loại chạm vào ý nghĩ.

Căn phòng lại chìm vào tĩnh lặng.

Anh thận trọng trượt muỗng ra khỏi tay áo, ánh kim loại mờ mờ trong ánh đèn vàng yếu.

Bàn tay anh run nhưng mắt không rời khỏi chiếc camera trên cao.

Đèn đỏ vẫn tắt.

Không biết là thật hay Nguyên chỉ giả vờ.

Ken bò về phía cửa sắt.

Anh khom người, áp tai vào mép cửa, nghe ngóng.

Chỉ có tiếng gió rít qua khe.

Anh lần tay tìm ổ khóa điện tử, các ngón chạm vào mặt phím nhựa lạnh.

Không có ốc vít hở, chỉ một đường dây mỏng chạy dọc xuống sàn rồi biến mất vào tường.

Anh lùi lại, nhìn quanh.

Camera, quạt gió, ống thoát nước... từng thứ như một mảnh ghép.

Mọi thứ khép kín, nhưng không gì là tuyệt đối.

Ken lặng lẽ quay về góc tường, ngồi xuống, giả vờ như vẫn uể oải.

Trong đầu anh, kế hoạch nhỏ hình thành: thử dùng muỗng chọc nhẹ vào đường dây điện ở chân tường, hoặc tìm cách tháo nắp ống thoát nước.

Không phải để trốn ngay, mà để kiểm tra phản ứng của Nguyên: liệu camera còn hoạt động không, liệu anh ta có xuống ngay hay không.

Một giọt nước từ trần rơi xuống muỗng "tách" một tiếng.

Ken khựng lại.

Từng âm thanh bỗng vang lớn trong tai.

Anh hít sâu, nhắm mắt, tự trấn tĩnh.

Trên kia, phía sau lớp bê tông, Ken mường tượng ra Nguyên.

Có thể anh ta đang ngồi trong phòng tối, mắt dán vào màn hình, tay cầm tách trà cũ, im lặng theo dõi.

Có thể anh ta đang do dự.

Ken mở mắt, nhìn lên camera.

Trong một khoảnh khắc rất ngắn, anh tưởng như thấy đèn đỏ chớp nhẹ – hay chỉ là ảo giác.

Anh mím môi, giấu muỗng vào túi quần.

Đêm mới chỉ bắt đầu.

Ken giấu muỗng trong túi quần, mắt vẫn liếc về phía camera.

Anh định đứng dậy, từng bước thăm dò ống thoát nước, nhưng chưa kịp làm gì thì...

Đèn đỏ trên camera bỗng sáng lên, không còn nhấp nháy mơ hồ nữa mà là một chấm đỏ rõ ràng, như con mắt mở to.

Tim Ken thót lại.

Anh cố trấn tĩnh, vẫn giả vờ vô tư, nhặt tách trà lên nhấp một ngụm.

Nhưng cổ họng khô khốc.

Tiếng "cạch" khẽ vang từ phía trên.

Rồi tiếng bước chân nặng dần xuống cầu thang.

Ánh sáng vàng lại đổ xuống, lần này mạnh hơn, không còn do dự.

Nguyên xuất hiện.

Anh không còn chiếc áo len mềm như lúc trước mà khoác một chiếc áo khoác tối, tay cầm chùm chìa khóa và một cái đèn pin.

Ánh sáng từ đèn pin lia quét qua tường, qua mặt Ken, dừng lại ở chỗ tách trà.

Nguyên đứng im vài giây.

Không khí trong hầm như đặc lại.

"Em nghĩ anh không nhìn thấy sao?"

Giọng anh không còn trầm mà đã hạ xuống thấp, khàn hơn.

"Cái muỗng đâu?"

Ken im lặng, tay nắm chặt mép tách.

Nguyên bước xuống thêm hai bậc, để đèn pin chiếu thẳng.

Ánh sáng chói như lột trần mọi góc tối.

"Anh đã nói không muốn nơi này là nhà tù," anh nói chậm rãi, "nhưng đừng thử biến nó thành chiến trường."

Ken nuốt khan.

"Anh đang tự biến nó thành chiến trường rồi đấy."

Ánh mắt Nguyên thoáng lay động, nhưng anh vẫn tiến thêm một bước.

"Đưa cho anh cái muỗng."

Ken nhìn thẳng vào anh.

Trong đầu, mọi tính toán xáo trộn.

Khoảnh khắc này không còn chỉ là trò mèo vờn chuột nữa – đây là lần đầu tiên hai người thực sự đối diện nhau mà không có nụ cười, không có khoảng cách an toàn.
 
Back
Top Bottom