Cập nhật mới

Khác Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
376580223-256-k297791.jpg

Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Tác giả: Datdoquang2702
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Chiến sĩ kiên trung
Truyện kể về hành trình của một người nông dân nghèo, vô tình lạc đến Miền nam vào giai đoạn cuối của kháng chiến chống Pháp

Giang sơn ta đã trải bao nắng mưa
Rừng vàng xa, xã tắc đang ngóng chờ
Ngóng chờ ai? người hùng hồi xã tắc
Từ cuộc chiến không tiếng súng nổ ra
Tấm lưng anh gầy gò đầy khí chất
Anh ra đi khi nước non héo mòn
Ôm nỗi niềm với người anh thương nhất
Thề một lòng "giết giặc quyết không lui"



war​
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Một gã nông dân


"Tôi cũng có một ước mơ mà ai cũng khao khát, đó là trở thành một vị tướng.

Oai phong lẫm liệt tựa như Lê Thái Tổ, Đinh Tiên Hoàng, Ngô Quyền,..."

Nhưng đó mãi chỉ là những lời nói xáo rỗng của chàng nông dân tên Trí.

Hắn sống trong một căn nhà tranh xập xệ ở Mê Linh, Thăng Long.

Rõ là thủ đô của Đại Việt, xong vì nhà nghèo, cha mẹ mất sớm, và bị đám phú nông chèn ép áp bức mà không dám kêu la.

Hằng ngày trôi qua, hắn chỉ lẻo đẻo vác cày cày cuốc trên đồng của tên địa chủ tên Phong.

Phong là một gã hách dịch, cậy thế cậy quyền mà hùng bá một phương, quan huyện trong mắt hắn thì cũng như tiểu tốt trên bàn cờ tướng, thích thí thì thí.

Cày trên ruộng rộng ngàn thước, hắn chỉ biết than trời trách đất, trách số phận éo le, những lúc ngồi nghỉ bên cây dừa ven bờ ao, nhìn đám trẻ làng vui đùa với mấy con diều,...Hắn chỉ biết khóc trách phận đời bất công

-Sao ông trời lại bất công với con như thế chứ?

Tại sao con làm việc con cày cấy chăm chỉ, con đã cố gắng đến thế rồi.

Sao đời con mãi mãi không khá lên?

Ông trời thương con, mong ông hãy giúp con thực hiện giấc mơ trở thành một vị tướng tài ba!

Hùng dũng, oai phong lẫm liệt trên chiến trường!

Xong hiện thực vẫn vả vào mặt hắn một cú vả đau điếng, hắn trở về cánh đồng, bị đám giai tầng thống trị bóc lột đến tận xương tuỷ.

Tuy bị cảnh đeo gông cùm vào cổ, hắn vẫn muốn mưu cầu một thứ, một khát khao, đó là ước mong trở thành một vị tướng hảo hán oai phong, nên nhà hắn không thiếu những cuốn sách binh pháp như Binh Thư Yếu Lược, Hồng Đức Bản Đồ,...

Những ngày còn thơ bé, hắn còn nghe mẹ kể rằng cha hắn là những người đã cùng đồng cam cộng khổ với Lê Lợi ở Lam Sơn, rằng cha hắn đã oai phong thế nào trên chiến trường, hắn yêu nghiệp lính từ những câu chuyện và sách ấy.

Xong vì số phận đã đẩy một chàng trai thông minh, lém lỉnh thành một gã nông dân bợm rượu.

-"Cái thằng nô này!

Mày làm cái gì mà nữa cân thóc của ông nát bấy thế này?

Mày có ai dạy không hả, à ông Lý với bà Mụ mày chết từ khi mày mới lên 6 mà, bảo sao hai ông bà ấy không dạy mày thành thằng nông nô có ích"

Rõ là lời chửi vô lý của gã Phong khi gã lại viện cớ cướp thóc của hắn khi hắn đáng ra sẽ ăn được nữa số thóc đó, đằng này, hắn mất hết và cam chịu, cam chịu cái kiếp nô hèn không ngóc đầu lên được.

Nhưng khốn thay, bên cạnh gã Phong lại là vợ cũ của hắn, ả tên Yên-một người phụ nữ xinh đẹp, yêu kiều nhưng tính sân si và vì gia thế mà ả đã bỏ hắn mà đi.

Hắn uống rượu, hắn lảo đảo đi về căn nhà rách nát rồi lại tới cái ao xưa mẹ vẫn tắm cho hắn mà khóc

-Mẹ ơi, mẹ có linh thiêng hãy cho con đi cùng mẹ!

Con khổ lắm rồi.

Bỗng như có một lực đẩy, hắn trượt chân ngã xuống ao, dòng nước như có một lực hút kéo hắn đi xuống sâu hơn.

Hắn được lay dậy bởi tiếng chim hót và đập vào mắt hắn là hai người nông dân, họ gọi

-Ê, ê, cậu ơi, cậu có sao không?

Sao tự nhiên lại trôi lềnh bềnh trên suối vậy

Hắn xoa xoa đầu và nói nhưng mà tiếng nói của hắn...Hắn nói xong hai người ấy lại tỏ vẻ khó hiểu.

Trí lại nói tiếp:

-Tôi đang ở đâu thế này?

Hai người nông dân ấy lắc đầu khó hiểu mà nói chuyện với nhau

-Sao cái tên này, nói cái tiếng gì mà nghe lạ hoắc vậy?

Người kia thêm vào

-Ờ giống tiếng tàu chứ đâu phải tiếng mình

Họ quay sang bàn bạc một hồi trong sự khó hiểu của Trí

-thôi kệ, dẫn nó vô làng đã rồi tính sau

Hắn khó hiểu khi được hai người nông dân ấy dẫn vào làng.

Một người ấy cất tiếng nói với một lão phu ngồi trên một chiếc nhà sàn.

Miệng phì phèo tẩu thuốc

- Bẩm trưởng, tụi tui ra bờ suối tính câu cá, ai dè thấy thằng nhỏ này trôi lềnh bềnh.

Nó nói gì tụi tui hổng hiểu gì hết

Trí nhìn xung quanh vẫn vẻ ngơ ngác

-Đây là đâu?

Tôi đang ở đâu thế này?

Trưởng làng nghe hắn nói ồ ra

-Ờ, nó nói tiếng nôm, nhưng nghe lạ lắm nghen.

Cậu ở đâu mà trôi về đây?

Trí lúng túng trả lời:

-Tôi từ Mê Linh.

Hôm qua tôi còn ở nhà, lỡ ngã xuống ao, rồi giờ mở mắt đã thấy ở đây.

Trưởng làng nghe vậy liền bật cười:

-Mê Linh?

Trời đất, Mê Linh cách đây cả ngàn cây số, suối nào dẫn cậu từ ngoài đó vô tới trong này được!

Cậu nói thật đi, quê cậu ở đâu để tui còn tính đường đưa về.

Trí lắc đầu, khẳng định lại:

-Tôi ở Mê Linh mà, nhưng...

ủa, đây là đâu vậy?

Trưởng làng đáp, giọng thản nhiên:

-Đây là làng Tân Phú, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang.

Cậu chưa nghe qua bao giờ hả?

Trí bối rối hỏi tiếp:

-Cai Lậy, Tiền Giang?

Đây là chỗ nào?

Tôi chưa nghe tới bao giờ...

Trưởng làng và vài người khác nhìn hắn lắc đầu. hắn lại ra một góc ngồi ngẫm lại "nơi này, đúng là nó khác với quê mình nhưng mà tút phía nam không lẽ tới phía nam sông Gianh?"

Gạt đi điều ấy thì hắn bắt đầu hoà nhập vào cuộc sống mới, lại cày cấy như một việc quen thuộc, vì nơi này mọi người rất tình cảm và giúp đỡ hắn.

Lúc đó ngoài làng có một đoàn người mà người làng gọi là "Việt Minh" tới, họ tới phổ cập chữ quốc ngữ cho hắn.

Trong thời gian học chữ, hắn bặp bẹ và viết nguệch ngoạc từng con chữ.

Nhưng có một người thầy đã tới cầm tay chỉ bảo cho hắn, người cũng trạc tuổi hắn tên Vũ, một chàng thư sinh với chiếc kính và bộ tóc gọn gàng trong chiếc áo sơ mi và quần tây.

Vì là hai người cùng tuổi nên tính cách và cách nói chuyện rất hợp và nhanh chóng thành bạn thân.

Một lần khi nói chuyện cạnh cánh đồng, Vũ hỏi Trí:

-cậu từ đâu mà tới đây, Trí?

-Tôi từ Mê Linh.

-cậu xạo sao?

Tôi đùa đấy, nhưng nơi đó trông thế nào

Trí nhớ lại ôn tồn đáp:

-một miền quê với bao la cánh đồng, ở phía bắc là con sông lớn với phù sa màu hồng đất cùng cây đa tấp nập người họp chợ.

Vũ nhìn Trí:

-Cậu có nhớ quê không?

-Tôi có, nhưng tôi nghĩ đây chưa là lúc để trở về. mà cho tôi hỏi cậu làm gì thế?

-Tôi hỏi cho biết thôi

-Vậy sao?

Mà trước khi là Việt Minh thì cậu làm gì?

-Tôi là sinh viên thôi, học ở Đại Học Sài Gòn.

Một đại học của "mẫu quốc", nhưng tôi biết tội ác của bọn chúng là đã đô hộ đất nước tôi nên tôi đã gia nhập Đông Dương Cộng Sản Đảng và là Việt Minh

-Chỉ vì thế mà gia nhập cách mạng luôn sao

-Ừ, ngoài chí trai ra thì tôi còn gì nữa chứ, phải dùng cái chí áy mà giải phóng dân tộc mới tốt chứ?

Mà tôi thấy cậu cũng sáng dạ ấy, muốn tham gia không?

Tôi sẽ nhắn tới ban chỉ đạo công tác phổ cập chữ quốc ngữ để đặc cách cho cậu

-Thật sao?

Một gã nông dân như tôi cũng được á?

-Được chứ, nông dân nhưng có chí đều được cách mạng chào đón!

Và nhờ tiếp thu và hiểu chữ quốc ngữ hắn cùng Vũ và Việt Minh phổ cập chữ cho toàn làng.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Cách mạng chớm nở


Sau đó thì hắn được những người ấy đưa tới một ngôi làng bên cạnh để dạy chữ.

Ở đó hắn gặp một cô nàng rất xinh, lòng hắn xao xuyến, hắn thì cũng không phải gọi là xấu trái lại nữa là đẹp.

Bỗng cô ấy quay lại chào hắn nhận ra đó là cô học trò mà ở lớp Vũ dạy hắn từng gặp, ôm theo niềm tương tư người con gái ấy mãi đến khi anh đi lấy nước giếng thì hai người mới có không gian nói chuyện

Khi hắn hỏi tên, cô gái cười tủm tỉm:

-Đằng ấy hỏi tên tui chi?

Tên tui xấu lắm, đằng ấy có muốn nghe không?

Hắn cười đáp:

-Tên xấu nhưng lòng nàng đẹp, vậy tôi sẵn lòng.

Cô đỏ mặt, cười nhẹ rồi nói:

-Tui tên Mai, Nguyễn Thị Mai.

Con ông Sáu Vĩnh đó.

Hắn cười nhẹ nhàng:

-Tui tên Trí, Đỗ Hữu Trí.

Mai hả?

Tên đẹp ghê, nghe như một ngày mai khi hai ta nắm tay nhau ngồi nhìn con cháu sum vầy.

Cô càng thêm ngượng, mặt đỏ lên:

-Cái anh này...

đừng có mà tán tỉnh tui nữa nha!

Hai người nhìn nhau đầy ngụ ý, như đã hứa hẹn điều gì đó trong lòng.

Không lâu sau, họ nên duyên vợ chồng.

Hắn yêu cô đến từng cử chỉ nhỏ, giúp cô sửa nhà, nấu cơm, phụ làm việc đồng áng...

Hắn cảm nhận được sự ấm áp của tình yêu, một cảm giác mà hắn từng nhận từ mẹ, nay hắn nguyện sẽ bảo vệ cô suốt đời.

Khi nằm cạnh nhau, hắn bỗng hỏi:

-Nếu anh nói anh đến từ thời Hậu Lê thì em có tin không?

Haha, chắc em không tin đâu ha?

Mai cười nhẹ, ôm lấy hắn rồi thiếp đi.

Sáng hôm sau, khi hai người lên chợ, máy bay bay vù vù trên đầu.

Mai kéo hắn nằm xuống mương, tránh những loạt đạn.

Hắn nhìn cô, hoảng hốt:

-Mai, cái... cái đó là gì vậy?

Mai trả lời bình tĩnh:

-Đó là máy bay, thứ giúp con người bay lên trời đó.

Hắn nhìn lên, choáng ngợp.

Bất ngờ, một toán lính đội mũ sắt lái xe Jeep đến.

Mai quay sang nhìn hắn:

-Lũ Pháp tới rồi!

Cô nhanh chóng rút khẩu súng tiểu liên ra, bắn trả.

Lính Pháp bắn lại và hét lớn:

-Ả Việt Minh!

Bắt lấy nó!

Hai người vội chạy trốn, Mai dẫn hắn luồn lách qua bờ ao, núp dưới bụi dừa bị chặt.

Sau khi thoát được, Mai nhìn Trí, nói nghiêm túc:

-Tui tin anh, anh Trí.

Tui tin anh từ thời Hậu Lê tới đây, như anh đã nói.

Giờ là lúc kháng chiến, cả dân tộc mình đang đồng lòng đánh đuổi giặc Pháp đó.

Trí nghe xong, đầu óc hắn như bừng tỉnh.

Hắn lắp bắp hỏi lại vợ:

-Thiệt hả Mai?

Cả dân tộc mình đang cùng nhau đánh giặc sao?

Mai gật đầu, hắn nhận ra thời gian này chính là khoảng thời gian hoàn hảo để trở thành một vị hảo hán cứu giúp dân, bảo vệ gia đình.

Khi về nhà, anh nằm cùng vợ thoáng cái anh nhớ về hồi anh 4 tuổi, được cha anh bế đi gặp vua Lê Thái Tổ trong ngày Lễ giỗ tổ Hùng Vương, giữa đám đông trật trội, anh thấy một bóng dáng cao lớn ôn tồn, giúp đỡ người dân.

Người khoác trên người chiếc long bào, ánh mắt ngài thì hiền dịu thương dân làm hắn ngỡ như gặp được một vị thần với da trần mắt thịt.

Hắn thoáng tỉnh dậy, nhớ lại hình ảnh Lê Lợi lòng anh như xao xuyến, giấc mơ trở thành tướng sĩ như được nổi thêm củi vào lò, hắn hạ quyết tâm lên đường tòng quân sát cánh cùng vợ.

Học về triết học Marx-Lenin, nghe về chủ tịch Hồ Chí Minh.

Trong tim anh bừng nắng hạ, mặt trời chân lý trói con tim.

Thôi thúc anh trở thành một người lính cụ Hồ.

Hai người sát cánh và càng yêu nhau đậm sâu.

Năm 1951, đứa con trai đầu lòng của họ chào đời, anh hạnh phúc sung sướng như một đứa trẻ ôm lấy con mà vui vẻ

-ôi tiểu bảo bối của ba, tiểu bảo bối của ba đáng yêu quá, cám ơn Mai.

Cám ơn em đã mang cục vàng đáng yêu này đến bên anh

Mai cười nhẹ rồi trêu

-ôi, ba nó vui quá làm con nó giật mình luôn rồi kìa

Ông Sáu bước tới, nhanh tay bế cháu lên và dỗ dành:

-Trời đất, cái thằng này, mày vui thì ba biết rồi, nhưng phải giữ nhẹ nhẹ chứ, làm con nó sợ thấy chưa!

Trí xoa đầu con, cả gia đình chìm trong niềm hạnh phúc khi đón chào sinh linh nhỏ đến với đời.

Tình yêu của một người cha như là liều thuốc tăng sức mạnh, nổi bật cho Trí thành một thợ kim hoàn tài ba.

Anh chạy ra chợ và tìm khắp nơi được đoạn ngà voi và ngày đêm cần mẩn để có thể làm ra một chiếc vòng tay khắc tên "Đỗ Hữu Cháng".

-Cuối cùng cũng xong rồi, nhưng chiếc vòng này to lắm không vừa tay nó được.

Thôi đợi đến khi nó 2 tuổi mình sẽ đeo cho nó.

Khi con anh lên 2 anh đeo cho nó và cả gia đình cứ thế hạnh phúc quây quần với món đồ tinh xảo mà anh làm tặng cậu con trai đầu lòng.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Đồng Chí Của Nhân Dân


Thoáng cái ba năm, trận Điện Biên Phủ giành thắng lợi.

Nhờ sự anh dũng và dùng kế chiêu hàng một hàng binh quân nguỵ để đánh sập 1 đồn lớn của giặc Pháp, anh được phong lên làm trung đội trưởng.

Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, Lũ đế quốc lại dùng cái hiệp thương Geneve, chia cắt đất nước của anh.

Anh thân là cán bộ Việt Minh là phải tập kết ra bắc xong anh được đảng uỷ cử ở lại hoạt động bí mật trong nhân dân để vì một mục đích cao nhất là thống nhất đất nước.

Thời điểm nay Sài Gòn vô cùng hỗn loạn khi Diệm đảo chính Bảo Đại, quân Bình Xuyên làm loạn.

Anh họp bàn với các đồng chí của mình

-Tình hình hiện tại rất thuận lợi cho chúng ta, Bình Xuyên cũng là quân lớn nếu Việt Minh một lần nữa lôi kéo được bọn họ có thể lật đổ được lũ quốc gia, đồng chí thấy sao Vũ?

Vũ nhìn Trí rồi gật đầu

-Tôi thấy cũng được thôi, việc này tôi sẽ làm để thương lượng với quân Bình Xuyên.

Trí nhìn Vũ

-Tôi đi cùng đồng chí.

Vũ đi tới căn cứ của quân Bình Xuyên với Trí.

Lúc này cả hai diện kiến Lê Văn Viễn, người đời gọi là Bảy Viễn.

Hắn ta mang tiếng là chỉ huy nhưng không khác một tên giang hồ xóm chợ với chiếc áo 3 lỗ khoác ngoài là chiếc áo xanh lính Pháp có chút máu dính ngoài và một cái vòng răng nanh hổ, mồm thì phì phèo điếu xì gà Cuba hàng mới.

"Má cái gì nhìn dữ dằn vậy" dù bụng nghĩ vậy, anh vẫn cố gắng tỏ ra bình tĩnh trước hình ảnh như mãnh hổ của bảy Viễn, Viễn nhìn cả hai hỏi với giọng khá đe doạ

-Hai thằng cộng sản tụi mày muốn tới đây gặp bọn tao có việc gì, chả phải trước đám chúng mày muốn khử toàn quân tao sao?

Vũ nhìn hắn rồi nói một cách ôn tồn

-Chả tình hình hiện tại rất cấp bách cho chúng ta sao?

Pháp rút, mấy người không có ai chống lưng, đám Diệm-Nhu thì công khai đánh dẹp các người khắp mọi mặt trận...

Bảy Viễn cáu, ném phăng điếu xì gà nắm lấy cổ áo Vũ, tôi liền đặt tay vào khẩu K59, đàn em của hắn thì cầm súng chĩa vào cả hai, bảy Viễn nhìn Vũ

-vậy đám cộng sản chúng mày muốn gì?

Vũ cười nhẹ

-hãy giúp chúng tôi bảo vệ những người biểu tình trong cuộc biểu tình đòi thi hành hiệp thương Geneve, nếu thất bại chúng tôi đảm bảo sẽ cho ông và các thân tín rút lui lên chiến khu an toàn.

Xong sau đó đúng như kế hoạch thì những người dân bao gồm đủ giai tầng từ công nhân, sinh viên, tu sĩ phật giáo,...

Xuống đường biểu tình với khẩu hiệu "YÊU CẦU CHÍNH PHỦ THI HÀNH HIỆP THƯƠNG GENEVE!"

"HỒ CHÍ MINH MUÔN NĂM" và sự bảo vệ của quân Bình Xuyên ở trên các toà nhà, ngay sau đó thì là 3 hàng quân cảnh chống bạo động của nguỵ quân ra với áo giáp và khiên cùng súng M1 grand.

Trí nhìn Vũ

-Cậu nghĩ chúng có bắn không?

-Tôi đoán là có đấy, nhưng hay xem để ta có thêm tài liệu tận dụng sau này Trí ạ.

Một tên lính phát loa lên:

-YÊU CẦU ĐỒNG BÀO BÌNH TĨNH, HÃY VỀ NHÀ VÀ CHỜ TIN TỨC, NẾU TIẾP TỤC GÂY RỐI CHÚNG TÔI SẼ THẲNG TAY XỬ LÝ

Nhưng từng ấy không làm lòng dân nao núng buộc chúng bắt đầu đàn áp, chúng bắt đầu bắn hơi cay, ném lựu đạn choáng vào đám đông và xả súng.

Từng hàng lính nả hàng chục phát đạn vào đám đông biểu tình, cảnh chạy ấy vô cùng hỗn loạn và không may Trí trúng đạn ở vai

Anh bị thương và trốn vào một nhà dân cạnh người đồng chí Vũ

-Chúng nó... tính không thực thi hiệp định Geneve thật sao?

-Chắc vậy rồi Trí, phải báo về đảng uỷ thôi

Hai người len lỏi trên tuyến đường cộng hoà.

Lách vào một hàng hủ tiếu của ông Lee.

Một người hoa hoạt động thám báo cho cách mạng ở Sài Gòn-Chợ lớn

Lee giấu họ dưới cái tủ trong bếp khi toán quân cảnh chạy tới

Chúng ghì ông vào tương ép hỏi:

-Tôi thấy hai thằng cộng sản chạy vào chỗ này, ông có biết chúng ở đâu không?

Vừa nói chúng vừa đấm vừa đá ông dã man.

Vũ trốn cùng Trí ngó ra mà nghiến răng ken két.

Sau một hồi bị đánh, ông cũng đáp:

-Tôi không có biết, các người không có lý do gì vô đây đánh đập dân, thời hạn tổng tuyển cử sắp đến, các người không sợ đám Việt Minh tận dụng cảnh này để hất cẳng các người sao?

Tên cảnh quân nhìn ông cười khinh khỉnh đáp:

-Tuyển cử?

Haha...còn khuya mà tổng tuyển cử, tụi tao sẽ không để tụi cộng sản ấy chiếm cả cái Miền nam này đâu.

Nói rồi hắn cùng hai tên khác chạy đi tìm hai người họ tiếp

Lúc này ông Lee mới nói với giọng yếu ớt

-Chúng nó đi rồi...

Hai người mới từ tủ chui ra

Vũ chạy tới chỗ Lee

-Bác...bác có sao không?

-Tôi không sao, cậu tới cái tủ ở góc tường kia lấy cho tôi lọ cao hổ bôi vào là ổn rồi

Nói rồi ông ngất đi, Vũ định đến lấy thì Trí lẹ hơn lấy tới bôi cho ông.

Chúng đánh ông dã man, bụng thì xưng tấy, cẳng chân phải có vài vết chày rỉ máu.

Làm người đã quen với việc bị đánh như Trí cũng phải khiếp sợ.

Một lúc sau thì ông Lee cũng tỉnh dậy.

Khi nhìn ông Lee, Trí cũng phải nể phục mà hỏi:

-Tại sao bác có thể can trường đến vậy?

Cháu bị đánh khủng khiếp như vậy cũng đã phải quỳ xuống rồi, huống chi bác vẫn đứng hiên ngang khi chúng rời đi

Nghe đến từ "quỳ xuống" ông Lee bỗng lấy ly nước tạt vào mặt Trí

-BỘ ANH MUỐN QUỲ GỐI LẮM SAO?

Trí mặt ngơ ngác

-TÔI QUỲ NỮA ĐỜI NGƯỜI RỒI, ĐÃ ĐỨNG LÊN ĐƯỢC THÌ KHÔNG QUỲ NỮA!

DÙ CÓ CHẾT TÔI CŨNG KHÔNG QUỲ!

Nói một lúc ông cũng bình tĩnh:

-Thật sự thì...Con trai tôi, nó ngày trước từng là hầu cận của Phan Xích Long, một người hoa ở xứ Nam Kỳ này, tiếc thay nó và họ không có phận.

Bọn Pháp và đám tay sai đàn áp, chúng bắt được con tôi, lôi tôi đến để chứng kiến cảnh chúng nó cho chó cắn nát từng thớ thịt của con tôi, những dây phút nó hét lên một tiếng, tim tôi như hẫng đi một nhịp, xong mắt nó vẫn trừng về đám Pháp, đám tay sai.

Đến cuối nó còn nói với đám ấy "Chúng mày có thể giết tao hôm nay...Nhưng không thể nào có thể giết chết toàn bộ dân An nam!"

Trí nghe xong mà nước mắt khẽ rưng ra, anh nhận ra cái suy nghĩ "quỳ gối" trước kia của mình nó hèn như thế nào.

Lẽ ra anh phải đứng dây chém chết thằng Phong khốn nạn ấy dù có phải mất mạng, và nghe lời ông Lee nói anh cũng hiểu rằng "độc lập" nó quý như thế nào.

Sau ấy thì ông Lee bắt xe cho họ chạy tới Định Tường rồi quay về quê.

Nhìn xa xa lòng Trí như nổi lửa, xong khi thấy tiếng trực thăng cũng đang hướng về làng anh, anh lo sợ và sợ hãi.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Mất Mát


Khi anh trở về làng nơi có vợ và đứa con thơ đang chờ thì thấy một cảnh sơ xác, những căn nhà của những người làng bốc cháy dữ dội và rất nhiều xác người, có xác bị chặt đầu, có xác bị móc ruột.

Anh gấp gáp chạy về nhà thì thấy vợ anh...nằm trên vũng máu cạnh bên là xác đứa con mới 3 tuổi, cô ấy bị giết một cách thảm thương khi ruột bị moi, bị tùng xẻo, anh, đầu anh không nghĩ nổi gì nữa anh, trong lòng căm thù lũ Diệm-Nhu đến tận xương tuỷ mà gào lên

Ảnh: vụ thảm sát Mỹ lai(1968)

-Thằng chó Diệm, tao sống chết với mày, hôm nay mày giết vợ con tao!

Tao thề với trời với đất sẽ phanh thây uống máu lũ nguỵ quyền chúng mày

Anh ôm xác vợ con mà khóc, tiếng khóc ai oán, xé toạc khung cảnh đau thương đậm mùi chết chóc.

Mãi sau người làng mới trấn tĩnh được anh và anh ôm xác vợ và con lưu luyến mà chôn đi.

Anh căm thù lũ ấy, lũ ấy đã sát hại dã man vợ con anh, anh thề một lòng báo thù.

Anh nghiến răng, da mặt tê rân rân, cả người run rẩy.

Nhìn về hai cái mả bất giác anh lại yếu đuối ôm lấy mà khóc

-Mai ơi, tại sao?

Tại sao em lại ra nông nổi này.

Anh xin lỗi, anh đã không bảo vệ được em và con.

Anh đáng chết, anh đáng chết!

Một thoáng nghĩ quẩn anh rút trong thắt lưng cây K59 định chĩa lên thái dương thì Vũ chạy tới đẩy ngã anh

-Trí, mày bị điên à!

Giờ nào rồi còn nghĩ đến cái chết hả?

-Đừng cản tao Vũ!

Tao phải về với gia đình tao

Vũ đấm cho Trí một cái đau điếng

-Tỉnh lại đi, mày phải trả thù.

Trả thù kẻ đã làm điều vô nhân đạo này với gia đình mày!

Hãy nhớ về việc mày thành cộng sản, mày phải thống nhất đất nước thì vợ con mày mới an lòng, yên nghỉ!

"Tôi không rõ mình cần làm gì ở thời đại này nữa, mới hai hôm trước vợ và con tôi đã mất mạng trong trận càn của quân Nguỵ, tôi...tôi phải làm sao đây?"

-Uây!

Uây!

Đồng chí!

Sắp tới chiến khu rồi đó.

"Hoá ra vẫn là đồng chí Vũ lay tôi dậy sao?

Bất ngờ quá.

Thời khắc tuyệt vọng nhất vẫn còn có anh ấy bên cạnh"

Và đúng như thế, hai người Trí và Vũ đặt chân tới chiến khu Đ.

Một vùng căn cứ chiến lược của lực lượng giải phóng miền nam, bao gồm rất nhiều chiến hào và hàng rào thép gai và mìn vô số mìn, dù là lần thứ 2 đến Trí mém chút quên điều ấy

-Ủa, chết mẹ, Vũ tôi đạp trúng mìn rồi!

-Gì thế Trí, bình tĩnh để tôi

Vũ chạy tới nhặt hòn đá to kê xuống kíp mìn rồi kéo Trí nhảy ra, mém chút nổ

Hai người lính giải phóng khác chạy ra hỏi

-Hai đồng chí có sao không?

-Sao quay lại mà vụng thế

Trí và Vũ xoa xoa đầu nhìn nhau cười trừ.

-Chúng tôi xin lỗi.

Tại hoạt động ở Sài Gòn lâu quá quên bén đi mất

Rồi hai người ấy được dẫn vào chiến khu gặp Chính Uỷ Sáu

Trí nhìn Vũ mắt có vẻ khá lo lắng

-Hình như đây là người mới phải không?

-Chắc vậy rồi, Tâm hình như được thuyên chuyển tới Trị-Thiên rồi

Sáu cùng vài cốt cán ngồi lại cùng với Trí và Vũ

-Tình hình bây giờ khá là khó khăn cho chúng ta.

Mĩ đang viện trợ ồ ạt cho nguỵ quyền để chúng thẳng tay đi càn quét khắp các làng quê của chúng ta

Nghe đến từ "càn quét các làng quê" khiến lòng Trí đau nhói.

Anh ôm đầu nghĩ lại cảnh vợ con ở làng bị chúng giết hại dã man anh bất giác hét lên.

Các đồng chí nhìn anh với vẻ lo lắng đặc biệt là Sáu và Vũ

-Thôi...thôi Trí, cậu bình tĩnh đi.

Tôi biết cái cú sốc ấy đã làm cậu ra nông nỗi này, nhưng hay nhớ đến nó như động lực để đánh đuổi bọn xâm lược ấy ra khỏi đất nước của chúng ta!

Trí ngước lên nhìn Vũ anh thở phào

-Tôi hiểu rồi, cám ơn anh

Sau buổi họp.

Trí ngồi lại nơi tháp canh, anh nhìn ảnh Mai, anh nâng niu cô đến từng giây từng phút, nhưng hỡi ôi anh đã mất, mất đi người con gái và đứa con anh dứt lòng bảo vệ

-Oi, Trí ơi, Hữu Trí!

Anh ta giật nảy mình ngó xuống

-Ai gọi đấy

-Tôi Sáu nè

-Sáu hả?

Đồng Chí lên đây đi

Anh Sáu leo lên tháp canh, lấy tẩu thuốc ra hút một hơi rồi nhìn Trí

-Trung đội trưởng trung đoàn 304 đúng không?

Tôi biết cậu vẫn đang buồn lắm.

Đúng số của cậu khổ thật, tôi cũng hoạt động kháng chiến lâu nhưng may mắn hơn cậu tôi vẫn còn gia đình

Sáu lấy ra hình cô con gái

-Đây là Thu, con gái tôi.

Nó cũng ở Miền Tây như cậu vậy

-Con gái anh sao?

Cốt nhục của anh tốt thật đấy mà sao anh biết tôi mất gia đình?

-Vũ kể tôi, tôi cũng hiểu.

Dù sao thì chuyện đã qua rồi, chúc đồng chí gặp nhiều may mắn.

-Anh có định về thăm họ không?

-Trí hỏi

-Có, mai tôi đi cùng bạn tôi.

Có gì 3 ngày sau tôi về

-Bảo trọng nhé, Sáu

-Ừ cảm ơn cậu, Trí.

"Và đó là những lời cuối khi tôi còn nghe được từ anh, tôi và Ba đã phải tự tay chôn xác anh bên một con suối gần chiến khu khi sau 3 ngày thì Nguỵ Quân càn lớn lên chiến khu.

Một toán biệt kích 10 tên xâm nhập gài bom phá một đồn quân y, những cái xác của những thương binh bay nhuộm đỏ không khí, tôi và Sáu lúc ấy đã cố gắng chống trả nhưng con F4-phantom bổ nhào bắn một loạt đạn 12.7mm vào Sáu, khi anh đẩy tôi xuống chiến hào.

Và anh hấp hối, anh đã nhìn hai chúng tôi.

Ánh mắt ấy đầy vẻ tang thương, anh không nói gì cả nhưng tôi biết trong tâm can người cha ấy là niềm hối tiếc lớn thế nào, cũng giống như tôi hối tiếc vì không thể bảo vệ gia đình mình thêm được nữa"

Trí khẽ đóng cuốn nhật ký và nhét vào cái túi vải tàu đeo trên vai.

Khi đó đảng uỷ gửi điện yêu cầu anh "vượt tuyến" về lại Miền bắc tu nghiệp

-"Thư sao?

"Thân gửi đồng chí Trí.

Tôi là Duẩn, nhận được tin từ khu uỷ Miền nam muốn diễn đạt lại cho đồng chí "nhờ những chiến công oanh liệt của đồng trí trong trận phá đồn bốt Pháp ở Miền Tây và phòng thủ chiến khu Đ.

Khu uỷ quyết định gửi đồng chí trở về miền bắc để học tập một khoá quân sự cấp tốc để tiếp tục trở về phục vụ cách mạng ở miền nam".

Đó là những gì tôi muốn diễn đạt, hẹn gặp đồng chí vào 3 ngày tới ở thành phố Châu Đốc"

Vũ đi tới nhìn Trí

-Thư của khu uỷ à Trí

-Ừ, họ nói tôi được triệu về Miền Bắc

-Họ hẹn gặp ở đâu thế, Trí?

Có xa lắm không?

-Nhìn từ bản đồ chắc tầm 24 cây về phía tây

-Cũng không xa lắm nhỉ Trí.

Tôi sẽ hộ tống anh, học tập tốt nhé, Tướng của tôi

Trí cười cười nhìn Vũ

-Cậu này, biết đùa tốt quá đấy.

Rồi sau ấy hai người lên đường đi Châu Đốc.

Dọc đường anh thấy kha khá đoàn xe quân sự của Nguỵ quân, chúng đi càn quét các bản làng vốn yên bình, hoá chúng trở thành dáng vẻ kinh khủng của làng anh.

Anh hận chúng, và thề sẽ đích thân đắp mả cho bọn chúng.

Để cho đám phản động ấy không bao giờ có đường quay lại hại quê hương, mái nhà anh nữa.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Khởi Đầu Mới


Anh lại lên đường đi một chuyến nữa.

Anh cùng đoàn hộ tống đi xe vượt qua biên giới Campuchia.

-Nơi này, quả là khác với Việt Nam ta thật đồng chí nhỉ?

-Ừ khác nhiều Trí ạ

Hai người dừng chân ở một thành phố ven biên giới.

Đi dạo quanh Trí không khỏi choáng ngợp về những thứ ngôn ngữ mới, những kiến trúc cũng có chút thân thuộc ở Miền nam quê anh xong vẫn là khác, đặc biệt là những ngôi chùa vàng cổ kính.

Đi vào trong chùa, nhìn lên tượng đức a di đà.

Anh lại quỳ xuống mà lạy

-Lạy đức phật, nếu ngài có thiên hãy cho con gặp lại vợ con mình dù chỉ một lần.

Con biết tội lỗi của con là không thể bảo vệ được họ, nhưng mong ngài, hãy cho con gặp lại họ.

Sau ấy thì anh đứng dậy quay đi, miệng vẫn cầu nguyện khi tiếp tục tiến lên Bắc.

Băng qua những cánh rừng mưa, những thác nước, những ngọn núi bạt ngàn của dãy Trường Sơn.

Vũ nhìn Trí

-Tôi biết cậu vẫn còn ân hận vụ đó lắm.

Mà khoan, giờ nói lại mới nhớ, đứa trẻ bên cạnh vợ cậu làm gì có cái vòng tay?

Trí nghe Vũ, lòng ngờ ngợ ra chuyện gì đó.

Anh nhớ lại.

Quả thật khi ấy, anh cầm xác "đứa con" của anh thì nó không hề có cái vòng tay làm bằng ngà voi.

Anh quay lại nhìn Vũ

-Có khi nào...

-Đúng rồi, con trai anh còn sống, nó vẫn an toàn.

-lạy ông trời có mắt, cốt nhục của tôi vẫn còn sống!

-Cố gắng học tập nhé đồng chí, tôi sẽ giúp anh tìm đứa trẻ.

Và rồi họ gặp lực lượng cách mạng ở đường 9.

Rồi anh tạm biệt Vũ lên đường "bắc tiến"

Đi thêm 2 ngày đường nữa họ tới Thanh Hoá rồi Hà Nội.

Nhìn quê hương đổi khác, khiến lòng ấy có chút bồi hồi.

Anh nhìn quanh cảm thấy khá xa lạ rồi quay lại hỏi người dẫn đường

-Đồng chí Tâm, cho tôi hỏi, trường võ bị tôi sắp học ở đâu vậy?

-Tôi nghe trên báo về như là ở Sơn Tây.

-Sơn Tây sao?

Tên lạ quá

-Ừ lạ mà, ủa mà anh người bắc mà.

Anh hoạt động trong nam lâu quá quên hết gốc gác rồi à

-Ừm xin lỗi, ngại quá chắc thế thật

-Cậu này bớt giỡn đi.

-Mà nè.

-Gì thế?

-Anh cho tôi ra Mê Linh được không?

-Anh tới đó làm gì?

-Quê tôi chốn ấy.

Hoạt động ở Nam lâu tôi sắp quên quê rồi.

Đoàn xe họ rẽ hướng tới Mê Linh.

Theo trí nhớ anh đi vào làng.

Tuy rằng bấy nhiêu năm có đổi khác xong nét hoang sơ, và hùng vĩ của cánh đồng vẫn còn đó, làm anh choáng ngợp.

Anh về lại chốn cũ, nhưng nó không còn là nhà nữa mà là một miếu thờ.

Khi anh vào thì thấy là miếu thờ "nhà họ Đỗ" với tên anh là "Đỗ Hữu Trí" và vợ là "Nguyễn Thị Mai".

Anh giật mình ngã ra đất sốc nặng

-Chuyện quái gì thế này, tại sao lại có cái miếu với tên và người vợ quá cố của tôi ở đây vậy?

-Chắc là trùng hợp thôi, Trí.

Người giống tên ở Miền bắc không thiếu.

Sau ấy thì anh hỏi về nguồn gốc cái miếu với mọi người.

Anh tới chỗ một bà cụ

-Cụ ơi con hỏi, cái miếu ở đằng kia có từ bao giờ và do ai xây thế

Bà cụ nhìn Trí rồi nói:

-Nó xây cũng lâu rồi, nhưng con cháu của người đó chuyển tới Sơn Tây từ thời Hậu Lê rồi, cụ cũng chỉ nghe gia đình và mọi người trong xóm kể lại.

Nên cũng nhớ được chút ít.

Trí cũng bất ngờ.

Chả hiểu sao, mình xuyên không thế này lại còn có một "mình" ở thời hậu lê nữa.

Bỏ đi cái suy nghĩ đó, anh lên đường tới Sơn Tây học tập trường võ bị.

Ở đây anh lần đầu được gặp người "thầy" của mình đó là tướng Võ Nguyên Giáp.

Trong một lần giảng, thầy Giáp có hỏi:

-Nếu quân địch có ưu thế tuyệt đối về không quân và khi bọn chúng bắt gặp được chúng ta trên chiến trường sẽ gọi không kích thì làm sao để khắc chế được?

Trí nhớ lại về hồi đánh trận giả cùng lũ bạn.

Quân do Trí dẫn là phe tấn công và phe phòng thủ, nếu phe phòng thủ mà gọi được chi viện tới thì phe tấn công sẽ thua còn ngược lại nếu phe tấn công áp sát và khiến phe phòng thủ không thể gọi tri viện thì phe tấn công thắng.

Anh liền giơ tay trả lời

-Dạ thưa thầy, nếu chúng ta gặp tình huống đó thì trò sẽ cho quân tạt cạnh.

Dùng ưu thế cơ động đánh mạnh và gần quân địch để khi không kích địch tới, chúng sẽ không dám tấn công.

Như thế ta có thể quét sạch, loại bỏ ưu thế đường không của chúng.

Tướng Giáp nhìn anh bằng cặp mắt khen ngợi

-Đó là ý tưởng sáng tạo, cả lớp vỗ tay cho trò ấy nào.

Trí ngồi xuống trong niềm hân hoan của mọi người.

Sau buổi học Trí có cơ hội được nói chuyện với tướng Giáp.

-Trò đã làm rất tốt trong tiết học vừa rồi.

Giỏi lắm Trí, cả phần lên chiến thuật đánh phục kích quân địch dùng thiết xa vận cũng rất hay.

-Dạ trò chỉ nghĩ rằng, mấy cái xe tăng đó thì chúng khó quan sát toàn cảnh được.

Nếu tiêu diệt được ụ súng máy ở trên tháp pháo thì xung quanh gần như chống trải.

Tạo điều kiện thuận lợi cho các du kích phe ta tiêu diệt ạ.

-Giỏi, quê hương ta lại sinh ra thêm một vị tướng tài nữa rồi!

11 năm trôi qua, năm 1965.

Khi đang nghiên cứu sách triết học Mark-Lenin.

Thì hai người cảnh binh mời Trí lên phòng của hiệu trưởng Tiến.

-Dạ thưa thầy, thầy gọi trò lên có việc gì ạ?

Hiệu trưởng cười rồi lấy ra một tấm bằng tốt nghiệp loại ưu "tướng bộ binh-cơ giới" và cả quân hàm Đại uý

-Chúc mừng trò đã ở lại và học tập nghiên cứu với đảng bộ suốt 11 năm qua.

Những cống hiến của trò cho công cuộc chống Mĩ, không có gì là đong đếm được.

Nay được phong hàm mới, mong trò sẽ cống hiến hết sức để làm sao non sông nước ta sớm thu về một dải.

Trí cúi đầu nhận lấy và nhìn người thầy cũng như người cha

-Cám ơn thầy.

Công ơn này, trò không biết lấy gì đền đáp, chỉ mong rằng cống hiến của trò trong sự nghiệp chống Mĩ của chúng ta sẽ dành thắng lợi.

Để những hi sinh của thầy cùng cán bộ nhà trường và đảng không uổng phí

Thầy Tiến nghe xong cười hiền từ khẽ xoa đầu Trí.

-Trò được điều tới chiến khu D đó, hai ngày sau sẽ xuất phát.

Trò cứ đi chuẩn bị đi.

Ra khỏi mái trường gắn bó 11 năm.

Trí không khỏi bồi hồi, nhớ về quãng thời gian lái Tank, bắn súng, học chính trị với những người bạn, những người đồng chí làm lòng Trí cứ bồi hồi mãi khôn nguôi.

Anh dạo bước trên đường phố Sơn Tây.

Ngắm nhìn cảnh phố phường đổi khác làm anh vui mừng hẳn lên.

Rồi anh lại va phải một cửa tiệm kim hoàn tinh xảo.

Anh đi vào thì thấy ngay ở chính giữa cửa tiệm là câu đối của anh "Dặm nước non sa ngàn cách trở, cách trở chi mấy khó trở ta" là câu đối anh viết lúc tuyệt vọng khi bị bọn địa chủ phong bóc lột tàn tệ ở Mê Linh, làm sao nó lại có ở đây?

Trong khi anh chưa kể với bất kỳ ai.

Lúc này chủ của cửa hàng đi ra

-Mại dô, xin hỏi quý khách đang hứng thú với sản phẩm nào của tiệm, cứ thoải mái xem và chọn lựa.

Trí nhìn người chủ mà hỏi với vẻ hoài nghi

-Cho tôi hỏi, câu đối này do ai viết thế?

-À, nó là do cụ cố tôi, nó có từ thế kỷ 15, cụ ấy tên Trí, Đỗ Hữu Trí.

Trí nhìn ông chủ với vẻ ngạc nhiên

-Không thể nào.

Tôi sờ sờ ở đây mà lại có cháu khi nào?

-Anh nói láo, đừng mang cụ cố của tôi ra mà xúc phạm!

-Anh không tin, chứ tôi nói nè, quê gốc của anh ở Mê Linh đúng chứ?

Ông chủ nhìn Trí với vẻ sững sờ.

-Đúng.

Đúng rồi, sao anh biết?

-Tôi cũng ở đó.

Và câu đối này, tôi khẳng định là do tôi viết.

Bỗng khi ấy một con mèo làm rơi vỡ một lọ thuỷ tinh chứa 5 cuộn giấy.

Một cuộn rơi ra là chân dung của cụ cố ông chủ và khi anh ta cầm lên và nhìn lại Trí.

Cả hai giống hệt nhau.

Anh đánh rơi luôn cuộn giấy và ngã ra đất bất tỉnh.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Gia Biến


Người chủ tỉnh lại và xoa xoa đầu.

Anh mở mắt và nhìn xung quanh là vợ con của mình.

Nhưng ở một góc là hình bóng một vị đại uý quân đội đang ngồi chờ.

Anh chủ đứng dậy xoa xoa đầu.

Trí nhìn anh ta vội cất tiếng:

-Cậu cuối cùng cũng tỉnh rồi sao?

Tôi có chuyện muốn nói với cậu đấy

Anh chủ ra ngoài ngồi nhìn Trí rồi nói

-Anh muốn nói gì với tôi?

-Về chuyện cuộn giấy chứa bức tranh.

Lúc này anh mới nhớ ra.

-Bức tranh đó, nó đâu rồi?

-Cậu không cần tìm đâu, trên bàn thờ cũng có mà, chữ nhỏ ấy là Đỗ Hữu Trí đúng không?

-Sao nhìn ảnh và cái câu đối đó, anh lại biết tên của cụ cố tôi

-Nói sao nhỉ, tôi không biết nói sao nữa.

Nhưng câu đối và khuôn mặt ấy là tôi, tôi là Đỗ Hữu Trí.

-Sao anh có thể khẳng định điều ấy?

Anh chủ nhìn Trí mà hoài nghi

-Nếu anh không tin, tôi sẽ cho anh nhìn cái này.

Trí đưa cho anh chủ cái bức tranh chân dung của cụ cố.

Anh ta cầm nó và đối chiếu với khuôn mặt Trí.

Cả hai giống hệt nhau!

Anh chủ há hốc mồm

-Không thể nào, làm sao lại có cái điều trùng hợp thế này được.

Trí nhìn người chủ với vẻ bình tĩnh

-Kinh ngạc lắm đúng không?

Tôi cũng thế.

Về quê cũ tự dưng thấy mộ của mình với người vợ quá cố, thì ai mà chả kinh ngạc?

Trí hỏi tiếp

-Tên cậu là gì?

-Tôi tên Đỗ Văn Lâm, làm thợ kim hoàn.

-Văn Lâm sao?

Tên đẹp đó cậu trai trẻ.

-Tôi sẽ tạm tin những lời anh nói.

Ờ um, con chào cụ ạ

-Thôi thôi, gọi thế nghe già quá.

Cứ gọi tôi là anh Trí là được rồi

Lâm nhìn Trí cười ngượng.

Lúc ấy Trí cũng hỏi lại Lâm:

-Ngoài gia đình cậu ở đây thì cậu còn họ hàng ở đâu khác không?

-Đương nhiên có chứ, để tôi lấy cho anh xem.

Lâm đứng dậy tới bên cái tủ kính ở trong phòng khách.

Anh cúi xuống mở cửa tù ra, lấy ra một cuốn sổ cũ đã ố vàng.

-Cái cuốn sổ này...nó đã được truyền lại từ ông cụ cố thời Hậu Lê.

Bao gồm tất cả những hậu duệ của ông ấy.

Lâm tới đưa cuốn sổ gia phả ấy cho Trí xem.

Trí mở ra đọc thi thấy cây gia phả của chính "gia đình của anh" lại giày đến vậy

Đọc từ đầu là tên anh và vợ cho đến cuối là ở thế kỷ 20 là chính tông có 3 người Đỗ Văn Lâm, Đỗ Xuân Thiều và Đỗ Mười.

-Tất...tất cả đều là hậu duệ của Đỗ Hữu Trí cả sao Lâm?

-Đương nhiên, cụ tổ mà, anh thấy gì lạ sao?

Trí lúc này vẫn còn bất ngờ và sốc.

Không ngờ sao mình lại có nhiều hậu duệ đến vậy, anh vui mừng nhận ra sau chuyện này mình có thể trở về thời đại của bản thân và gặp lại người vợ quá cố khiến anh hớn hở ra mặt.

Làm Lâm cũng cười trừ khi nhìn anh cười.

Mặc dù có chút kinh ngạc nhưng trong Lâm cũng bắt đầu tin tưởng rằng người trước mặt mình chính là cụ tổ.

Lâm nhìn Trí hỏi dò:

-Nếu sau anh trở về được thì anh định viết gì vào cuốn sổ?

-Tôi đoán là tôi sẽ viết cảm nhận của mình vào và viết tên những người hậu duệ mà mình đã gặp ở trang cuối.

Lúc này Trí nhận ra cách chứng minh thân phận.

Anh lật trang cuối quả thật là có một đoạn chữ quốc ngữ?!

Theo nét chữ và màu mực thì do chính cụ tổ viết và quả thật là những lời cảm nghĩ của cụ về câu chuyện kì lạ "xuyên không đến thế kỷ 20" và rất vui khi biết đến các cháu "Đỗ Văn Lâm" "Đỗ Xuân Thiều" và "Đỗ Mười".

Đọc đến đây Lâm tay run rẩy mà quỳ xuống lạy

-Con lạy cụ, con trước có mắt như mù, con đã bất kính với cụ.

Cháu trai bất hiếu, cháu trai bất hiếu.

Cháu đáng chết, cháu đáng chết

Trí tới bên đỡ Lâm dậy nhìn Lâm trìu mến

-Đừng như vậy, cậu không có gì sai cả.

Nếu có ai tới tự nhận mình là tổ tiên của mình thì chả phản ứng như cậu.

Thôi đứng dậy đi.

Tôi không trách gì cậu đâu.

-Thật vậy sao?

Cụ không trách gì cháu sao?

-Ừ.

Mà thôi cứ gọi tôi là anh đi, tuổi tôi cũng ngang cậu gọi cụ nghe kì lắm

-Cụ nói thế sao nghe được?

Cháu mà xưng hô như thế là hỗn mà.

-Nhưng cụ không muốn cháu mình phải khó xử như vậy ở nơi công cộng, cứ gọi ta là anh là được rồi.

-Vậy sao?

Tuyệt quá, con cám ơn người ạ

-chậc, ơn nghĩa gì, dù sao đó là việc ta nên làm mà.

Phải không?

Lâm khẽ gật đầu nhìn Trí mà gật đầu cười nhẹ

-Phải ha.

Cháu phải dẫn cụ gặp hậu duệ đời tiếp của cụ ấy nhỉ

Lâm dẫn Trí đi vào nhà

-Chào cả nhà

Hai đứa con nhỏ của Lâm chạy ra ôm lấy Lâm nồng thắm.

Nhìn cảnh tưởng sum vầy.

Ký ức về Cháng lại làm lòng Trí nặng trĩu.

Lâm như nhìn thấy ánh mắt ấy của Trí.

Anh vội giới thiệu:

-Giới thiệu cả nhà, đây là bác Trí.

Họ hàng xa của gia đình ta ở miền nam mới ra.

Lúc ấy thì Lâm nhìn vợ rồi, vợ của anh cũng gật đầu:

-Nào hai con, ra chào bác đi.

Sau đó thì hai đứa con của Lâm đi lon ton ra

-Con chào bác ạ.

Lúc ấy thì Trí không kìm nổi lòng nữa.

Anh dang tay ôm lấy hai đứa trẻ

-Ngoan, ngoan...hai con ngoan lắm, bác chào hai con!

Khi nhìn Trí ôm chặt hai đứa trẻ thì vợ chồng Lâm cũng cười vui vẻ.

Sau 1 ngày thăm người nhà.

Trí bước ra từ nhà của gia đình Lâm.

Thì trên trời 3 quả bom rơi xuống.

Trí nhìn thấy liền hét lên

-LÂM , NHƯ, QUANG, QUÂN!

CHẠY MAU!

3 quả bom ấy rơi xuống nổ tan căn nhà.

Đẩy bay Trí ra xa.

Anh vội chạy lại thì toàn Sơn Tây bay rợp chiến đấu cơ của không lực hoa kỳ.

Bọn chúng ném bom ồ ạt, tiếng nổ khủng khiếp vang lên khắp nơi.

Lúc này Trí tuyệt vọng hét lên lao tới đào bới đống đổ nát.

Thì anh thấy Lâm, cậu ấy bị nổ mất nữa người, xương lộ ra ngoài, toàn thân cháy đen.

Vợ Lâm-Như- thì đầu bị hoả lực thổi văng không rõ tung tích chỉ để lại một thân phụ nữ trưởng thành không còn nguyên vẹn rực lửa.

Còn hai đứa trẻ Quang và Quân.

Trí đã không tìm được gì nữa ngoài một vũng máu lớn.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Bước Tiếp Chặng Đường Đã Chọn


-Điều này...làm sao nó lại xảy ra với mình lần nữa chứ.

Tại sao?

Chúa ơi tại sao ngài lại đối xử bất công với con như thế chứ?

Vợ con, hậu duệ của con, người đều lấy đi con biết sống sao chứ?

Tại sao Ngài lại không cho con đi cùng họ chứ???

Anh quỳ xuống bên đống đổ nát của ngôi nhà:

-Ha...Ha.

Hahaah...haha - Nước mắt anh lặng lẽ rơi lã chả xen kẽ tiếng cười đau khổ xé toạc không gian

-Tôi vẫn là một kẻ vô dụng.

MỘT KẺ VÔ DỤNG!

TÔI VẪN THẾ, ĐÉO LÀM ĐƯỢC GÌ ĐỂ BẢO VỆ NGƯỜI NHÀ CẢ!

Lúc đó xe cứu thương cũng tới.

Các bác sĩ thấy một vị tướng dắt eo một khẩu K-59 mà lại quỳ bên một ngôi nhà khóc và hét như thế sợ làm liều nên tới can anh lại:

-Cậu đừng làm liều như thế.

Chúng ta phải dọn dẹp mớ hỗn độn đó trước rồi hẳn tính

-Buông tôi ra!

Buông tôi ra, tôi còn gì nữa đâu.

Hai lần không bảo vệ người nhà được tôi sống làm gì nữa!

Nghe đến thế các y bác sĩ vẻ mặt trùng hẳn xuống nhìn anh.

Họ không nói ra xong nhìn ánh mắt đầy vẻ cảm thông cho số phận người tướng tương lai này.

Họ trói anh lại rồi tịch thu súng của anh.

Sau đó thì lật tung kì căn nhà lên.

Từng mảnh gạch, mảnh ngói được bới ra là 4 thi thể được cáng khiêng ra ngoài.

Toàn bộ người nhà gia đình Lâm đã thiệt mạng sau trận không kích

Anh thờ thẫn nhìn từng thi thể được mang ra, đắp chiếu hết thảy.

Nước mắt anh trào rơi dữ dội, cứ ôm lấy "họ" mà bật khóc.

Vẫn là tiếng khóc ai oán ấy, tiếng khóc từ hồi ở Tiền Gianh, bây giờ lại vang lại ở Sơn Tây.

Anh gạt đi dòng lệ để thắp cho mỗi người một nén nhang trước khi lên đường rời đi.

Nhưng lòng nặng trĩu cảm giác ân hận không bảo vệ được người nhà

Cũng nhờ thành tích xuất xắc của mình và khả năng tiếp thu vốn tiếng anh.

Anh được xuất du học sang Mĩ được bí mật một tư sản đỏ người Pháp tên "Andrei" tài trợ.

Cập bến New York.

Đó là lần đầu tiến Trí nhìn thấy nhiều toà nhà cao tầng đến thế.

Đi bộ trên quảng trường Thời đại, đứng giữa đoàn xe tấp nập qua lại như khiến anh ngột thở trước vẻ văn minh hiện đại mà quê nhà anh chưa bao giờ có.

-Nơi này, to quá, chao ôi nhìn những chiếc xe, những thiết bị đó kìa, choáng ngợp quá mất thôi.

Giá như quê hương mình có những thứ như ấy thì tốt biết mấy nhỉ?

-Uây Trí.

Đi thôi.

Đại học New York bên này này

Đó là giọng Marcus, người hoạt động bí mật của đảng cộng sản Hoa Kỳ.

Trí đi theo Marcus nhập học tại trường đại học New York, khoa báo trí và tuyên truyền.

Năm 1968.

-Get out of Vietnam!

-End the war in Vietnam!

Brings our soldier back!

"Lại là một cuộc biểu tình nữa ở quảng trường thời đại.

Họ biểu tình cho sự trì trệ của 3 năm chiến tranh, sự tàn ác của chính chính phủ của họ với cả thất bại cay đắng trước VC vào đợt tết"

"Đoàng đoàng!"

Một loạt tiếng súng vang lên

-Chuyện gì xảy ra vậy Marcus?

-Bọn quân cảnh, chúng mang súng đến!

-MỌI NGƯỜI CHẠY ĐI!

Hai người hoà cùng đám đông chạy tán loạn ẩn nấp trong những dãy phố.

Một số người không may mắn bị quân cảnh bắt được thì bị đánh đập dã man, lôi lê trên đường.

-Ha...xứ dân chủ này có vẻ "dân chủ" Marcus nhỉ?

-Haha rất "dân chủ" Trí ạ.

Hai người sau ấy đi lại cẩn thận trên đường.

Hai sinh viên nơm nớp lo sợ bị bắt bởi cảnh chống bạo động chạy đầy đường.

Đến tối thì cả hai mới ghé được vào một hàng Mc Donald's trên đường Roogers Ave, Brooklyn, NY.

Nơi đây cũng có vài sinh viên chạy thoát đợt trấn áp khác trú ẩn.

-Chúng ta tính sao đây Marcus?

-Cứ hoạt động thôi, cậu ạ.

Bọn quân cảnh ấy cứ trấn áp chúng ta như thế thì quê cậu không yên bình mà lực lượng cánh tả ở đây cũng bị ảnh hưởng nữa.

-Vất vả cho cậu rồi, giúp đỡ cho một người da vàng mới gặp 3 năm vô điều kiện như này mà còn xém chết nữa.

Tôi...tôi"

Marcus khoác vai Trí

-Chúng ta là đồng chí mà, tôi sẽ luôn sát cánh cạnh cậu.

Cuối năm 1969, tin dữ truyền tới 2 người bạn.

Marcus nhận được một "giấy báo nhập ngũ"

Trí lo lắng nhìn Marcus

-Cậu bị bắt lính rồi sao.

Marcus cười bất lực

-Đúng vậy, má...bay nữa vòng trái đất để đi giết người, lũ khốn ấy còn muốn tôi làm gì nữa kia chứ?

Marcus ôm lấy Trí.

-Hẹn gặp lại cậu ở Việt Nam.

Marcus thu dọn hành lý rồi rời đi trên chiếc xe Ford Fortune 1960.

Trí nhìn theo ảnh xe xa dần mà lòng nặng trĩu, nghĩ đến người đồng chí này có thể chết bởi chính những người cùng chí hướng mà lòng anh lại đau hơn.

Nhưng anh không thể nản lòng, anh phải bước tiếp.

Một chuyến bay của hãng bay Air France cập cảng Tân Sân Nhứt.

Bước xuống là một phóng viên báo Time từ Mĩ về tên Đỗ Văn Chiến.

-Chà cuối cùng mình cũng đã trở về quê hương rồi.

Mùi đất trời ôi sao thân thương quá đi mất.

Anh ấy đi xuống khỏi máy bay, sau vài bước thủ tục anh ấy cũng ra khỏi cổng của cảng bay.

Đi trên đường Cộng Hoà nhìn ngắm cảnh của nội đô Sài Gòn làm lòng anh cứ bồi hồi nhưng khi lướt sang một quán bar bên kia đường.

Nhìn những cô gái Việt đang cố gắng chèo kéo và gạ gẫm lính Mĩ lên giường vì Dollar, Chiến nghiến răng ken két thầm thề

-Lũ ngoại xâm khốn khiếp, sẽ có một ngày chính tay tao sẽ đưa chúng mày xuống địa ngục.

Anh rẽ vào hẻm 6 trên đường cộng hoà.

Lúc ấy bên trong đã có người phục sẵn, là một cô thanh niên trẻ măng mặc áo bà ba tím đội nón lá.

Cô ấy nhìn Chiến cười rồi nói

-Đã lâu không gặp đồng chí.

Giờ tôi là liên lạc viên của đồng chí, hành trình cách mạng phía trước vẫn còn dài xong chúng ta ắt sẽ thắng.

Chiến nhìn cô gái đó với vẻ đề phòng

-Cô là ai?

Tay của chiến lăm le khẩu súng M1911 dắt sẵn chờ đối phương trả lời.

Lúc ấy cô gái ấy mới bình tĩnh mà đáp

-Cụm A-03.

Trưởng cục là Mười Năm.

Rõ là cô ấy đã trả lời nhưng anh vẫn ép cô phải đưa ra truyền đơn mới nhất về mệnh lệnh.

Anh đưa khẩu M1911 ấy chĩa thẳng vào thái dương cô và bịt miệng cô lại, ép cô phải móc trong túi ra và lấy nó cho anh.

-Kính gửi Đồng chí tình báo

Cao trào cách mạng của miền nam có thành công hay không, dân tộc ta có đánh bại được bè lũ đế quốc tay sai xâm lược hay không tất cả là nhờ đồng chí.

-kí tên 10 năm-

Nhìn vào chữ kí tinh xảo ấy, Chiến nhận ra rõ đó là chữ kí của Lê Duẩn người mà Chiến từng gắp ở Cai Lậy.

-Không nói dài dòng nữa, bây giờ thì tôi sẽ thành một phóng viên của đài Time và cô cũng biết nó cũng khá khó cho tôi trong việc lấy tin tình báo nhưng nếu tôi hẹn cô hãy cứ ra trước quán bar đối diện quán cà phê La'revuine chờ.

Tôi sẽ đưa tin tình báo cho cô.

Hai người chào tạm biệt nhau.

Rồi anh cứ đi bộ trên đường cộng hoà.

Anh gọi được một chiếc Taxi để đến khu Chợ Lớn-Sài Gòn.

Chợ lớn-Sài Gòn.

Nơi toạ lạc của cộng động người hoa lớn nhất Miền nam Việt Nam.

Anh dừng ở Chợ Bến Thành, nhìn về phía lá cờ vàng ba sọc đỏ khiến mắt anh cay cay.

Cái lá cờ của ngoại bang ấy bao giờ mới có thể bị giật xuống khỏi quê hương anh đây?
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
3 Năm Cuối Kháng Chiến


Năm 1951.

-Anh em xung phong, đuổi giặc Pháp khỏi Nam bộ!"

Toàn quân khi ấy xông lên với hào khí ngút trời khi toàn bộ đồn lớn cuối cùng của Pháp bị Việt Minh vây chặt.

Quân Việt Minh từ bốn phía xông ra.

Người cầm mã tấu, người cầm tiểu liên nhất thảy xông vào ngay sau khi tường cao của căn cứ đổ xập sau một vụ nổ bộc phá.

Trong khoảng khắc hào hùng ấy thì Trí nghe thấy tiếng một đồng đội kêu cứu

-Có ai không?!

Cứu tôi với.

-Hả?

Lê Duẩn!

Trí vội lao tới, lấy băng gạc và morphin tiêm cho người đồng đội

-Ráng lên Duẩn!

Chúng ta thắng rồi, chúng ta thắng rồi!

Cậu phải ráng lên!

Lúc đó vì vết thương nên anh Duẩn cũng ngất đi, trước khi ngất cũng nắm chặt tay Trí

-Cám ơn cậu, tôi biết rồi

Lúc ấy thì đồn của quân Pháp cũng đã được chiếm xong.

Quân ta từ những khu rừng ào vào trại.

Nhiều người reo hò cho một chiến thắng, người khác í ới leo lên cái cột cờ Pháp để giật cờ của chúng xuống xé ra trăm mảnh, như để trút bao căm thù vào đám xâm lược.

Trong khoảng khắc thắng trận ấy thì một chiến sĩ quân y chạy ra khiêng cáng mang Duẩn ra khỏi vùng chiến.

-Đây là đâu vậy?

Tôi là ai...?

-A cậu tỉnh rồi Duẩn, may quá.

Cậu ngủ hơi lâu đó Bí thư xứ uỷ Nam bộ.

-Hả?

À Trí đó hả, chà có vẻ cậu đã chạy chữa vết đạn ấy cho tôi nhỉ?

-Lúc trên chiến trường tôi băng bó cầm máu thôi.

Các y bác sĩ ở lán trại này đã gắp đạn ra đấy.

-Mà khoan, tình hình đồn Cai Lậy thế nào rồi.

-Ổn cả, bọn tây bị đánh chạy như vịt về Sài Gòn.

Mà mai tới tớ sẽ dẫn một đại đoàn chiếm lại Sài Gòn.

Cậu mau hồi phục nhé, đám Tây lông ấy chiếm nó từ hồi 46 đến giờ hơi lâu.

Nhìn ra bên ngoài thì quân ta, toàn những binh lính gầy gò, ăn đói, nằm rừng quen cả.

Thân chỉ độc mỗi chiếc áo nông dân đen và hai ba túi đựng đạn dắt quanh người và dăm 2 trái lựu đạn và chiều cao chỉ cao nhất là 4 thước.

So với đám giặc tây bị bắt thành tù binh thì như David với khổng lồ Goliath, nhưng đúng là ông trời có mắt!

Khi lịch sử nói răng David đã lấy được đầu gã khổng lồ xấu xa, cũng giống như Việt Minh ta đã buộc những kẻ khổng lổ xâm lược ấy phải khuất phục.

Nhìn về phía một o du kích cầm một khẩu Mosin-Nagant, áp giải đoàn tù binh Tây mà Trí cười khoái trí.

-Kìa Duẩn nhìn xem, nếu ngày mà chúng cút khỏi đất nước chúng ta mà chúng ta được đá đít bọn chúng thì vui nhỉ

Duẩn nhìn Trí và cũng cười ngặt nghẽo, đau cả bụng

-Hahaha...cậu hài quá Trí, nếu thua đến mức đó thì còn đâu danh tiếng lẫy lừng của một quốc gia sản sinh ra "kẻ chinh phạt vĩ đại" Napoleon kia chứ?

-Tôi cá trong tương lai đất nước đó lại gào thét "Việt Nam đã lấy đi những người đàn ông cuối cùng của nước Pháp"

Duẩn cười sặc sụa mà quát

-Láo thiệt chớ, đàn ông họ ở đây ai cũng được chăm sóc tận tình trong rừng cả mà.

Nói thiệt chớ cứ nghĩ đến thời điểm ấy mà tôi lại buồn cười.

-Thôi cơn nghiện lại lên rồi, cậu cho tôi ra ngoài giải toả chút nha.

-Tôi có bao Gauloises nè, hút không?

-Ngon.

Nhưng tôi thích thuốc là Gitanes hơn.

Duẩn đưa bao Gauloises ấy và cười.

-Cậu đòi hỏi quá đấy, Trí

Trí cũng cười lại và cầm lấy

-Cám ơn cậu, phải cầu toàn mới chắc thắng chứ?

Thôi cậu dưỡng thương đi, tôi ra ngoài cho cậu có không gian "tịnh dưỡng"

Duẩn vừa cười vừa dơ tay lên muốn bắt lấy nhưng anh cười trêu trọc rồi chạy ra ngoài

Ra ngoài châm lấy điếu thuốc thì cậu thấy một liên lạc viên trẻ măng chạy tới, cậu ta à nhầm "cậu bé" cao chưa đến 1m5 với chiếc mũ ca lô đặc trưng chạy đến

-Anh có phải là lính thuộc quân đoàn này không?

-Ừ đúng rồi, có gì không?

Cậu ta móc ra trong túi một lá thư

-Phiền anh đưa giúp em cho bí thư Duẩn với ạ.

Em còn phải chạy tới Sóc Trăng nữa, mong anh giúp em.

Nói rồi cậu bé chạy vút đi

-Uây uây khoan đã!

Em tên gì?

-Lê!

Tay cậu khẽ định bắt lấy cậu nhưng cậu bé ấy đã chạy vụt đi.

-Ai ấy Trí?

-Một bức thư của cậu.

-Đâu?

Cho tôi xem với

Trí khẽ bước vào căn phòng tránh làm phiền những thương binh khác.

Thư:

Gửi Đồng Chí Mười Năm

Nhận thấy sự xuất sắc trong công tác lãnh đạo đấu tranh ở Nam Bộ.

Đảng bộ đã có lệnh chuyển cậu lên Việt Bắc để tiếp tục hoạt động cho cách mạng

Chủ tịch nước

Hồ Chí Minh

-Tôi ra bắc rồi, haiz lại phải xa cậu và anh em.

Trí ôm lấy Duẩn

-Đừng buồn.

Tôi sẽ tiễn cậu đi, hãy trở thành người như Bác Hồ, tôi tin cậu sẽ là một vị lãnh tụ lớn trong tương lai như bác!

-Cám ơn cậu, Trí

Xong ấy thì cả đại đội ăn bữa tiệc tiễn Duẩn đi.

Cả hai lên đường trong đêm

Lúc cả hai tiếp tục tiến về phía Sài Gòn lại thấy một ngôi làng bị cháy

-Bọn Pháp lại đốt làng của chúng ta nữa sao?

-Chắc thế rồi Trí.

-PPSH của chúng ta còn bao nhiêu đạn?

-4 băng đạn

-Mosin thì sao Duẩn?

-30 viên.

-Tốt!

Hãy chiến đấu để cứu ngôi làng ấy

-Cậu có sợ không?

-Sợ.

-Sao vẫn chiến?

-Sợ mất nước!

Cả hai men theo cánh đồng lúa.

Và hai người kéo nhau lên nóc nhà tranh của một ngôi nhà còn toàn vẹn.

Cả hai nhìn thấy cả làng từ người lớn lẫn trẻ em đang bị bắt trói.

Một tên lính Pháp nắm lấy áo một cán bộ Việt Minh

-Thằng lính cộng sản kia, trong đám dân đen này còn thằng nào khác ngoài cái thằng oắt con liên lạc viên kia?

-Địt mẹ mày nói tiếng Pháp bố ai hiểu được?

Lúc ấy thì một thằng Việt gian-Lính của quốc gia Việt Nam.

Một chính phủ bù nhìn tay sai của Pháp-

-Thằng cộng sản kia.

Ngoài thằng oắt ấy thì còn ai trong số này cộng sản?

-Má thằng bán nước, tao cá tổ tiên ba đời của mày đều chết mất xác trong vườn cao su với chết dạt vô nghĩa ở Bắc Phi, sông Seine.

Hừ, mà mắt mày vẫn mù, vẫn thích làm tay sai.

-Mày.

Hắn cầm khẩu colt định bắn thì bị Trí bắn lủng xọ, não máu văng tung toé

Một thằng Pháp hét lên

-Có phục kích!

Nhưng não hắn cũng bị đạn Mosin Nagant của Duẩn găm nát.

Người cán bộ Việt Minh vùng được ra được Trí ném cho một khẩu PPSH-41.

Anh liền bắn chết 2 tên lính Pháp rồi nhảy vào và núp xuống vào trong nhà.

Người dân thì cũng đứng lên bỏ chạy ra cánh đồng.

Lúc ấy thì viện binh của Việt Minh cũng đến.

Toán quân Pháp thì gọi được một tốp B-29 mà ném bom.

Tiếng rít của bom vang rõ trên bầu trời.

Hàng tá rơi xuống tạo nên hàng trăm vụ nổ kinh hoàng càn quét và san phẳng cả ngôi làng.

Cũng trong khoảng khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy thì cả 3 được dân làng kéo vào hầm trú bom nên thoát nạn

Bên ngoài vẫn vang lên tiếng súng ác liệt giữa quân Việt Minh với Pháp.

Càng ngày nhờ viện trợ từ các nước Xã Hội Chủ Nghĩa và sự chi viện từ miền bắc vào, nhân dân và quân đội Việt Minh ở Miền Nam chiến đấu rất hăng và gần như áp đảo quân Pháp.

Lúc mà bom được thả, Duẩn đã kéo Trí khi bị bắn trọng thương vào hầm.

Sau cuộc chiến, quân Việt Minh và nhân dân chiếm được ngôi làng.

Khi đang đi thu dọn xác chết.

Anh thấy được xác của cậu bé liên lạc Lê, xác cậu bị bom thổi nát những khuôn mặt vẫn còn nguyên vẹn.

Anh cúi xuống, uất nghẹn không nói lên lời.

Anh bế xác cậu bé lên rồi nhẹ nhàng đặt vào huyệt và lấp đất lại.

"Nghĩ lại thì tất cả cũng là những kí ức về một thời máu lửa của chúng ta nhỉ Trí?"

Duẩn khẽ đứng dậy rồi trâm điếu thuốc.

Anh tới bên cửa sổ mà nhìn ra đường phố phía Hồ Tây

-Miền Nam phải nhờ cậu rồi, Trí.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Khởi đầu của sóng gió mới


-Thưa tổng bí thư.

Đồng chí năm Ba đã trở về rồi.

Ngài có mệnh lệnh gì muốn truyền đạt không?

Duẩn quay sang nhìn người cấp dưới.

-Nói với đồng chí ấy là hoạt động tự do, nhưng tin tức nếu có phải báo về trực tiếp tôi thông qua liên lạc viên.

Nhắn với liên lạc viên không cần phải qua trung gian, cứ truyền trực tiếp về tôi

-Rõ thưa đổng chí-Nói rồi cậu ta quay lại rồi rời đi, để lại trên bàn tập hồ sơ của đồng chí "Năm Ba" là nhân hình Trí

Sài Gòn.

-Mình phải làm gì đây ta?

À đúng rồi, mình cũng là du học sinh trở về từ Mĩ mà?

Chắc nên ứng tuyển vào cục an ninh quốc gia Nguỵ cũng được mà nhỉ?

Nói là làm, cậu trai ấy nhảy chân sáo đi tới trung tâm có một tiệm cà phê lớn ở gần bộ tổng tham mưu

Khi ấy cô giao liên ấy lặng lẽ đi đến bên cạnh và đưa một tập tài liệu.

Cô ấy ngồi đối diện Trí

-Chào anh Chiến, cái tài liệu phỏng vấn mà anh nhờ tôi in đã xong rồi đây

-Vậy sao Liên.

Cô đi cũng xa rồi, uống gì không?

-Có, chắc tôi uống ly nước dừa là được rồi

-Được.

Khi cô gái ấy cầm lấy ly nước uống.

Một ánh sáng như hiện lên trên mái tóc cô ấy

Nụ cười sảng khoái của cô ấy như sáng hơn ngàn vì sao.

Và nó bỗng làm tim anh đập nhẹ.

Và khi cô cởi kẹp tóc ra nó rơi xuống.

Cả hai cùng cúi xuống nhặt.

Ánh mắt cả hai chạm nhau và cười ngượng ngùng.

Anh vội nhặt lên và đưa cho cô

-Cám ơn anh, anh ga lăng quá.

-Không có gì, tôi hỗ trợ thôi mà.

Cô nhìn xuống đồng hồ

-Mà giờ cũng muộn rồi, tôi đi đây

-Khoan đã cô tên gì?

-Bí mật.

Cô cười tủm tỉm rồi rời đi.

Anh nhìn theo bóng lưng của cô, lại làm lòng anh xao xuyến.

Đã bao lâu rồi...Đã bao lâu rồi anh mới có lại cảm giác ấy chứ

"Cô ấy đẹp thật"

Khi anh xem tài liệu thì thây giấy giới thiệu của tướng cao văn viên và bảng thành tích được làm giả tinh vi.

Anh cười nhẹ rồi đứng dậy tiến về phía bộ tổng tham mưu

Khi vừa xách cặp tài liệu đến cửa thì Trí bị hai quân cảnh chặn lại.

-cậu muốn gì mà tới đây?

-Tôi muốn ứng tuyển, các anh có thể cho tôi gặp người phụ trách được không?

-vậy thì giấy giới thiệu đâu?- tên cảnh quân giơ tay ra đòi giấy.

Trí lấy ra giấy giới thiệu của tổng tham mưu trưởng "Cao Văn Viên" cùng với bằng tú tài toàn phần của đại học New York khoa "truyền thông-tuyên truyền"

Tên cảnh binh nhìn thì liên giơ tay chào rồi mời anh đi vào

Bên trong bộ tổng tham mưu là một hàng cây xanh mát rợp, với một ngọn đồi là nơi an toạ của cái cột cờ cao 15 mét, lá cờ vàng ba sọc đỏ

Đi ngược lại hướng Trí là một quản binh đang dắt một đội lính trẻ chạy bộ với khẩu M14 trên tay.

Đến một toà nhà lớn thì anh được lễ tân hẹn vào phòng phỏng vấn của tướng Phạm Văn Trung.

Ngồi ngoài băng ghế đọc lại chút tờ khai phỏng vấn và chuẩn bị khiến Trí vừa sốt sắng vừa lo, khi anh đang phải nằm vùng ở ổ kiến lửa.

-Chà, cậu tới rồi à.

Đến sớm thế?

Đã 8h30 đâu?

-Giọng đó của tướng Trung, một người cao ráo với làn da rám nắng và khuôn mặt phúc hậu

Trí vội đứng dậy, bắt tay tướng Trung.

-Chào đồng...anh!

Tại mới ngày tôi phỏng vấn thì phải tạo ấn tượng tốt chứ, huống chi anh còn là cấp trên.

-Trời ơi, cái lý lịch của cậu mốt chắc thành cấp trên của tôi luôn chứ tôi cấp trên gì của cậu?

Thôi vô đi, làm xong rồi mai đi làm luôn

Trí bước vào phòng làm việc của Trung.

Bên trong trang trí khá tối giản với chỉ độc bức bích hoạ trận Đống Đa của vua Quang Trung là có giá trị còn lại 4 góc phòng là 4 chậu cây phong thuỷ và một chiếc bàn gỗ Hương thơm và một lá cờ vàng 3 sọc đỏ nhỏ kèm bảng tên "THIẾU TƯỚNG TRUNG"

-Được rồi, xem lý lịch của cậu thì cậu có 3 năm du học Mỹ nhể?

Loại ưu luôn có dấu của đại học New York.

Và theo sơ yếu lý lịch cậu đến từ Tiền Giang?

-Ừ đúng rồi, quê tôi ở đó.

-Vậy lý do cậu muốn làm việc cho cục an ninh quốc gia là gì

Nghe đến ấy xong, lòng Trí trào dâng cảm xúc giằng xé, -không lẽ giờ đây phải nói xấu chính lý tưởng mà mình đang chiến đấu ư?

Nếu thế có ảnh hưởng gì công cuộc cách mạng trong tương lai không?- Trí tự nhủ rồi ôn tồn đáp

-Tất nhiên là tôi muốn phục vụ cho quốc gia.

Tôi muốn góp chút cống hiến nhỏ bé của mình để ngăn chặn làn sóng Marxit và chặn đứng âm mưu xâm lược miền nam của cộng sản bắc Việt Nam

Trung cười cười rồi nhìn Chiến

-Cậu có người thân nào ở phía bắc vĩ tuyến 17 chứ?

-Tất nhiên là không?

-Suốt thời gian qua cậu có tiếp xúc nào với Việt Cộng không?

Nói đến đây Trung lấy ra "máy phát hiện nói dối" ra.

4 cái tấm dán, mỗi tấm dán lên tim, tay, và mắt.

Từng cử chỉ hành động hay nhịp tim bất thường đều sẽ bị quy là đang nói dối.

Khi bị Trung đeo mấy cái ấy lên người, lòng Trí hơi xao động chút sợ hãi nhưng anh vẫn giữ bình tĩnh mà trả lời

-Không, tôi không có tiếp xúc với bất kỳ Việt Cộng nào.

-Anh thấy chủ nghĩa xã hội có tốt chứ?

-Đương nhiên không.

Đó là thứ tà ma ngoại đạo, phi thực tế được sinh ra từ những kẻ siêng ăn nhác làm, chỉ muốn cướp chứ không muốn làm.

Anh nghĩ tôi sẽ nghĩ thứ ấy tốt khi chính những thứ ấy đã đem lại đau thương cho quê hương tôi?

Nói xong câu ấy làm chạnh lòng anh nhưng anh cố nhịn và diễn tránh khiến nhịp tim hay hành động của mình bị cái máy phát giác.

-Anh định phục vụ cho "Quốc gia" trong bao lâu?

-Khi nào mà chúng ta chiến thắng bè lũ của cộng sản

-Hồi tại Mỹ anh có tham gia các phong trào biểu tình phản chiến của đám cộng sản Hoa Kỳ không?

-Không.

Lúc ấy Trung khẽ mỉm cười rồi gỡ thiết bị phát hiện nói dối khỏi người Trí.

-Qua phân tích của cái máy này thì quả thật những câu trả lời này của cậu là thật.

Chào mừng cậu, chào mừng cậu đến với "cục an ninh quốc gia Việt Nam"

Sau buổi phỏng vấn thì anh tới quán cà phê ông tư can ở gần bộ tổng tham mưu uống.

-Phù, phù, may thế.

Công nhận bọn nó ghê thiệt chớ đào đâu ra cả máy phát hiện nói dối, mém chút tiêu rồi.

Cũng may hồi ở Mỹ mình cũng biết vụ này.

Lúc ấy thì có một chiếc xe Jeep đi tới

-Chà, quán cà phê này đẹp nhỉ

Đó là giọng của Trung.

Khi ấy Trí cũng nghe thấy tiếng ấy, anh vội đứng dậy kêu

-Uây, Trung hả.

Qua đây ngồi nè.

-Ủa Chiến hả.

Được rồi hai cậu, qua đây ngồi nè

3 người ấy bước tới và ngồi vào bàn.

Trí lấy trong túi bao Sài Gòn

-Nè mấy cậu, xơi thuốc nè

-Cám ơn, tôi có rồi.

Lúc ấy thì chàng trai sĩ quan ấy cũng lấy ra gói thuốc khác.

Rồi dùng hộp quẹt zippo châm hút.

Hút một hơi, anh ta quay sang gọi

-Chủ quán!

Cho ly cà phê sữa đi.

Trí nhìn cậu sĩ quan trẻ ấy mà nói đùa

-Nhìn phong mã như vậy cậu hảo ngọt quá nhỉ?

Anh ta nghe xong cười ngượng

-Sở thích của em mà anh, từ bé em đã luôn thích đồ ngọt rồi

Cậu sĩ quan bên cạnh anh ta cũng nói

-Mà anh là nhân viên mới của cục an ninh phải không?

Anh sinh năm bao nhiêu?

-Tôi 1918

-Uây 1918?!

Anh già vậy hả nhưng nhìn dáng hình của anh trẻ như trai 20 mà

-Ừ.

Ai nghe năm sinh của tôi cũng bất ngờ mà.

Tại tôi cũng là viên chức rồi, phải giữ gìn hình ảnh với nhân dân chứ.

Mà hai cậu tên gì vậy?

-Tôi là Bảo

-Tôi là Tâm

-Tớ là Trí rất vui được gặp hai cậu.

Nhìn hai cậu trẻ như vầy chắc cũng mới đi lính từ hồi 53-54 nhỉ

Bảo và Tâm nhìn Trí gật đầu

-Mà ai đi lính cũng có lý do riêng, vậy hai cậu...À mà thôi chuyện tế nhị mà.

Bảo cười cười

-Không sao đâu.

Tôi đi lính vì bố tôi ngày trước là địa chủ cách mạng nhưng bị oan sai và kết quả là bị tử hình hạ nhục trong cải cách ruộng đất.

Nên năm 1954 tôi dắt díu mẹ và vợ vô nam lánh cộng sản và cũng tìm cách trả thù.

-Tôi hiểu mà, gia đình tôi cũng mất do lũ cộng sản ấy

Tối đến về.

Một bức thư của "Dì Năm" gửi tới.

Nhìn cách viết Trí đã biết đó là Duẩn dùng mực đổi màu và kí hiệu riêng.

Anh dùng kính và tờ giấy ghi lại cách giải mật thư, nguyên bức thư là lời hỏi thăm sức khoẻ của Dì năm nhưng thực tế đằng sau là một mật thư được mã hoá bằng dãy nhị phân

Anh ngồi đọc sơ nội dung thư "chính" rồi dùng kính và tờ giải mà đọc

"Gửi đồng chí Đỗ Hữu Trí.

Hiện tại Trung ương đảng đang có nhiệm vụ rất quan trọng, cậu được đặc cách trở thành trưởng cục tình báo miền nam hoạt động trong lòng giặc.

Hiện tại đảng uỷ đang có một điệp viên hoạt động ở một tờ báo lớn của phương tây là Time với bí danh x6.

Đảng tin rằng, với trình độ của đồng chí sẽ có thể tìm ra và bảo vệ nguồn tin đáng tin cậy ấy.

Hãy vững niềm tin chiến thắng, nhân dân ta ắt sẽ chiến thắng, nước nhà ta tất sẽ thống nhất!"

-Ừ nghĩ cũng đúng.

Bảo vệ lớp trẻ với mình thì ổn hơn, chứ đời nào ông già này lại có thể thu thập tin tình báo tốt chứ?

Mình vô được cục an ninh cũng hay, nếu cậu tình báo viên ấy có chuyện thì còn xử lý được

Sáng hôm sau

Đường phố Sài Gòn lại tấp nập xe cô qua lại nhưng trong một căn phòng của cục an ninh

-Ahhhhhh!

-Mày có chịu khai không?

Nguồn thông tin này mày lấy ở đâu

Trí vội chắn trước người thẩm vấn rồi nhìn vào giao liên mà lòng uất nghẹn.

-Nếu không đánh được chi bằng ta dùng thử cách sốc điện xem?

Nói rồi anh quay đi và ra ngoài khi cấp dưới bắt đầu sốc điện cậu giao liên.

Anh không dám nhìn, ruột anh đau như cách, nước mắt muốn ứa ra nhưng vẫn cố nén lại và quay lại hỏi

-Tôi vẫn hỏi anh, ai là người đã cung cấp tài liệu này cho anh?

Nói rồi Trí nghiến chặt răng "Tôi xin lỗi" rồi lấy kìm ra rút móng chân của cậu giao liên

Anh giao liên hét lên, mặt đã say sẩm nhưng vẫn đáp lại

-Tao ỉa vào mả tổ chúng mày.

Cách mạng ắt thành công!

Nói rồi người giao liên tự cắn lưỡi chết.
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Thân phận kẻ hai mang


-Má không xong rồi, gọi bác sĩ vô đây!

Khi bác sĩ vô đến thì người liên lạc viên đã đứt hơi tàn và máu chảy từ miệng anh lênh láng.

Trí đứng lặng đó, khuôn mặt thất thần, anh chỉ đứng nhìn, nhìn người đồng chí mà trước đó mình đã tự tay tra tấn ra đi.

Anh cúi xuống thu dọn xác chết với đồng nghiệp.

Hai người tới bên lò hoả táng và quăng xác chết của liên lạc viên ấy vào.

Ngọn lửa chày ngùn ngụt như thiêu cháy cả trái tim anh, anh muốn khóc lắm, anh rất muốn nhưng vì nhiệm vụ anh vẫn phải tiếp tục bước tiếp.

Trí quay sang phía đồng nghiệp

-Haiz, cái thằng cộng sản này.

Đến chết rồi vẫn cố làm bẩn sàn nữa.

-Ừ, nãy lau vũng máu ấy bẩn hết cả tay

-Mà cậu làm ở đây lâu chưa?

-Cũng lâu, hàng ngày tiếp xúc với chục gián điệp Việt Cộng nên tôi cũng quen rồi.

Cái đám ấy đúng gian manh, đánh không lại quân cộng hoà lại cử gián điệp vô phá hoại, đúng là hèn hạ hết mức

Trí nhìn cậu ta mà cười trừ

-Ừ cậu nói đúng, bọn cộng sản ấy nó hèn hạ lắm.

Mà cũng muộn rồi, có gì tôi mời cậu một bữa ở quán "Barber's Star?"

-Thế thì tuyệt quá, đúng lúc tôi đang đói

-Mà ở trỏng còn có mấy cô vũ công múa thoát y tuyệt lắm, gái Huế, gái Hoa không đấy.

Mà cậu cũng phong bạt nhiều rồi chắc nhảy đầm cũng nhiều rồi nhỉ?

-Nhiều.

Nhưng cậu có biết tôi thích nhất cảm giác gì không?

-Gì?

-"làm một số việc thú vị" với nữ liên lạc viên Việt Cộng

Trí bỗng xửng lại xong bình tĩnh nghe tiếp

-Trời ơi cảm giác ấy tuyệt lắm.

Được nhét "chai nước"của mình vào cái lỗ ấy, ôi cảm giác nhớ lại mà lại làm tôi hứng lên

Nghe mấy cái lời nói ấy, tay Trí khẽ nắm lại, một làn sóng phẫn nộ khi anh tưởng tượng về cái cảnh kinh tởm ấy.

"Mẹ tổ cái thẳng cặn bã"

-Cũng đúng mà nhỉ, bọn ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản ấy xứng đáng bị như vậy-Anh nói với giọng bình tĩnh pha chút mỉa mai tên đồng nghiệp bệnh hoạn

Hai người rời khỏi trụ sở bộ tổng tham mưu.

Lúc ấy cũng có một chiếc xe taxi

Nhìn qua ô cửa sổ.

Trí ngắm nhìn cảnh quan đường phố Sài Gòn.

Chao ôi, sao mà đẹp quá, đẹp như New York về đêm mà

Chỉ tiếc anh vẫn hiểu thành phố này là một sự phồn vinh giả tạo.

Nếu Mỹ không viện trợ nữa, những ánh đèn sẽ tắt, đường giao thông sẽ tắc và không còn lại gì ngoài một thành phố xác sơ

Hai người tới quán Barber's star gọi chút đồ nhấm và rượu Whiskey

Lúc ấy thì gã đồng nghiệp biến thái ấy gọi đến một kĩ nữ.

Nhìn màn trình diễn thô tục ấy, lòng Trí tởm hết cả lên

Một cô gái gọi đến đằng sau Trí

-Này anh đẹp trai, anh có muốn "phiêu lưu" một chút với tôi không?

-Thôi.

Tôi không muốn

-Thôi nào, đừng từ chối như thế chứ.

Bộ lòng anh có thực sự không muốn?

Khi ấy Trí cũng ngà ngà say.

Và anh gục luôn trên bàn.

Sáng hôm sau, Trí bật dậy thấy cạnh là cô kĩ nữ đó

-Má, mình đã làm cái chuyện gì thế này?

-Ara Ara.

Anh dậy rồi à.

-Chuyện gì vậy.

Chúng ta đã làm gì???

-Ồ, anh còn giả vờ ngây thơ nữa à -Cô cười trêu trọc-

-Hôm qua anh còn bạo nữa chứ.

Tôi đau hết cả người rồi nè

-Nhưng rõ hôm qua tôi đã từ chối mà.

-Từ chối gì nữa?

Gạo nấu thành cơm rồi.

Anh định chạy à.

500 đồng

-Cái gì?

Ăn cướp à?

-Gì chứ, tôi đây là điếm nhưng điếm hạng nhất đấy.

Ít người nào mới tới lại lọt vào mắt xanh của tôi đâu.

Trí nghiến răng mà lấy bóp ra trả cho cô ấy.

Mà đúng thật khi nhìn vào dáng hình của cô ấy đúng là trả ngoa khi cô ấy tự nhận mình "điếm hạng nhất"

"Cái quái gì nữa thế này, hết động lòng với đồng chí của mình giờ lại đến một con điếm?

Mình là người cách mạng hay là người gì đây mà có thể suy nghĩ cặn bã như này chứ?"

Đi khỏi khách sạn.

Trí vẫn xoa xoa đầu mà bắt Taxi về bộ tổng tham mưu.

Lúc vừa đi vừa ngáp thì Trung đi rón rén đằng sau vỗ vào vai Trí

-Kìa, tối qua chơi vui nhỉ?

Sao vị gái Hoa như nào?

Trí nhìn Trung nghĩ thầm

"Qua tôi bị hiếp luôn chứ tận hưởng cái giống gì?"

-À thì...Con ả đó tã lắm luôn, tôi ra đòn một hiệp còn không chịu nổi mà gục luôn xuống giường.

-Thôi đùa tí thôi.

Cục an ninh mới nhận được tin tình báo quan trọng kìa.

Cậu nhanh tới tổng bộ họp đi

Nói rồi Trung lên xe Jeep rời đi

Trí nhìn chiếc xe ấy rồi quay lưng, đi vội tới tổng bộ

Sau khi xuất trình giấy tờ cần thiết.

Anh nhanh chóng đến phiên họp

Lúc ấy thì trưởng ti tình báo Nguyễn Bá Cẩn đang trình bày

-Tình hình sau Mậu Thân đang khá bất ổn với chúng ta.

Mặc dù tướng Loan đã thanh toán đám VC ấy khỏi các thành phố lớn ở Miền Nam.

Nhưng hoạt động của chúng nông thôn vẫn rất mạnh.

Đặc biệt mạnh ở chiến khu D và Đ

Một người giơ tay phát biểu

-Thế tin quan trọng anh nói đến là gì?

-Đám Việt Cộng sẽ tổ chức đánh lớn thêm trận nữa khắp Miền Nam

Nhờ một số nội gián ta cài được vào, nên ta đã biết được một số thông tin

Cấp dưới mang máy chiếu lên

-Theo thông tin ghi nhận được thì trận này là VC và Bắc Việt sẽ huy động 12 sư đoàn, gồm sư đoàn 2 và 4 từ Bắc Việt chuyển vào, với hơn 100,000 liên quân.

Dự là sẽ có xe tăng T-54 chuyển vào qua đường Trường Sơn

-Điều cần thiết bây giờ chúng ta phải lập sách lược để đối đầu với đám VC ấy.

Có ai có ý kiến nào không?

Trí nhìn vào bài thuyết trình mà nghiến răng.

Anh đành giơ tay trình bày cách mình từng dùng để khắc chế cách đánh du kích toàn diện.

-Thưa, quân Việt Cộng ngoài lối đánh du kích trong rừng ra thì tụi ấy còn rất giỏi tác chiến đô thị và hiệp đồng binh chủng bằng kế "xung phong biển người"

Nghĩa là khi hiệu lệnh ấy vang lên, toàn quân của chúng sẽ lao lên như những con thiêu thân

Tôi đề nghị khi cuộc tấn công nổ ra, các bước như sau để đối phó

Thứ nhất, phải cử ít nhất 3 quân đoàn Biệt động quân tinh nhuệ ở ba thành phố lớn là Sài Gòn, Huế và Cần Thơ.

Vì đó là trọng yếu của ta, khi có quân tinh nhuệ ấy ta có thể dễ dàng tiêu diệt các nhóm đánh tiêu hao đô thị của VC

Thứ hai, các khu vực ngoại vi xung quanh thì cử quân canh gác nghiêm ngặt, đặc biệt mỗi quân phải ít nhất hai tay súng máy M60 và 3 Bazoka

Thứ ba, khi xác định bị quân thù bao vây, phải cho không quân đánh bom quyết liệt, hãy cho chiến sĩ chúng ta chết một cách vinh quang khi gặp chiến lược "nắm thắt lưng địch mà đánh"
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Tội lỗi-người đứng giữa hai thế giới


Sau đó.

Cả khán phòng chìm trong sự yên tĩnh.

Lúc ấy thì trưởng cục bắt đầu vỗ tay, hoà sau đó là những tiếng vỗ tay khác của các nhân viên cục an ninh

Trưởng cục nhìn Trí bằng con mắt khác.

-Chiến lược của cậu là rất đột phá.

Một sĩ quan khác dơ tay lên

-Tôi xin đề xuất thềm đó là khi khu vực ngoại vi xuất hiện VC thì chỉ cần điện đại về thì Napalm sẽ được rót xuống.

Trí nhìn người sĩ quan

-Tôi tán thành cách ấy.

Trưởng cục nhìn cả hai và mọi người.

-Thống nhất vậy nhé.

Tôi sẽ bàn giao dự thảo này cho bộ tổng tham mưu-Rồi anh ta quay sang nhìn Trí

-Tôi thấy cậu cũng tài năng đấy.

Tôi sẽ giao lại tài liệu chiến lược này cho cậu kiểm tra và sửa lại.

Sau đó thì cuộc họp kết thúc.

Trí lúc này khá căng thẳng sau buổi họp.

Anh đứng một góc cạnh cây cột trước bộ an ninh suy ngẫm

"Mình đã làm gì thế này?

Tại sao mình lại có thể kể chiến thuật của phe mình cho bọn giặc này khai thác chứ?

Trí ơi, mày đã làm cái quái gì thế này?

Sẽ có bao nhiêu người chết đây?

Sẽ có bao nhiêu làng bị đốt đây?

Sẽ có bao nhiêu nơi bị rải chất độc đây?

Tất cả họ sẽ về bóp cổ mày, Trí ơi!"

Anh khuỵ xuống, thở hổn hển.

Nghĩ về khung cảnh khủng khiếp, khi những ngôi làng vẫn đang yên bình chả mấy chốc hoá thành hoả ngục trong những đợt Napalm, hay những đợt tàn sát của Nguỵ Quân, Đại Hàn, hay Mĩ, Úc, Thái,... chỉ nghĩ đến thôi, nước mắt anh lại khẽ rơi.

Anh nghiến chặt răng cố gắng đê không khiến bản thân không khóc.

Lúc ấy một bàn tay khẽ vô vai anh.

Anh giật mình quay lại, hoá là Trung.

-Trí sao thế?

Tôi thấy cậu có vẻ không được khoẻ

-Ừ, Trung.

Tôi ổn, không sao cả.

-Vậy sao?

Thế tôi mời cậu một bữa.

-Thôi cảm ơn tôi không...

Trung khoác vai Trí

-Nào, đừng ngại thế chứ?

Tôi bao mà

Sau đó thì hai người ghé một quán ăn trên góc ngã tư đường Hoàng Văn Thụ.

Ngồi ăn những món ngon xa xỉ, và nói chuyện với "người bạn" này nhưng lòng Trí vẫn luôn chăn trở.

Chăn trở về tội lỗi đáng hổ thẹn đó.

Trong lúc cả hai đang ăn thì có người bỗng bá cổ Trí.

-Chào cả nhà, ăn mà không mời là không được đâu đấy-hoá là Bảo.

Trí cười cười rồi nhìn sang Bảo và Tâm

-Hai cậu ngồi xuống đây mà ăn.

Thích gì cứ gọi nhé.

Bảo và Tâm nhìn Trí

-Thật luôn sao?

Anh bao ư?

-Ừ.

Hai cậu cứ ăn đi

Nhìn các "chiến hữu khác" của mình ăn và cả cảnh đường phố tấp nập của Sài Gòn.

Lòng Trí càng nặng trĩu hơn.

Anh đau đáu giữa sự căm thù, căm thù sự máu lạnh của những kẻ tự gọi là "đồng bào" để mang súng mang dao đi giết người cùng dòng máu.

Nhưng anh cũng nhận ra nhiều người trong cái tập thể ấy không xấu như anh nghĩ, tiêu biểu vẫn là Trung, Bảo và Tâm.

Lúc đó Bảo đặt đũa xuống.

Anh ta lấy ra trong chiếc túi ảo hai tấm thiệp "mời lễ tân hôn của Bảo"

-Thực ra hôm nay em tới tìm mọi người là mong hai người có thể tham dự lễ cưới của "thằng út" này.

Trí nhìn tấm thiệp cưới trên tay mà lòng dạ nặng nề, nhưng vẫn cố nở một nụ cười nhạt.

-Chúc mừng cậu, Bảo.

Thật là một dịp đáng nhớ.

Tôi sẽ đến dự.

-Cảm ơn anh, Trí.

Cả Trung và Tâm cũng sẽ đến chứ?" – Bảo hồ hởi hỏi.

Trung cười lớn:

-Tất nhiên rồi, ngày vui của cậu thì làm sao mà thiếu bọn này được.

Bữa ăn tiếp tục, nhưng dù cho không khí vui vẻ, lòng Trí vẫn không thể ngừng nghĩ về những gì đã diễn ra trong cuộc họp.

Những hình ảnh của bom Napalm, những ngôi làng yên bình bị thiêu rụi, và những người dân vô tội bị cuốn vào cuộc chiến đẫm máu cứ ám ảnh anh.

Từ khi tham gia cục an ninh, anh đã hiểu rằng, chiến tranh là tàn nhẫn, nhưng dường như, nó đã vượt qua giới hạn mà anh có thể chấp nhận.

Trong khi mọi người còn đang trò chuyện rôm rả về lễ cưới sắp tới, Trí không ngừng tự hỏi: "Liệu có đáng để tiếp tục theo đuổi nhiệm vụ này khi tay mình...Nó đã vấy máu đồng bào?"

Bảo nhìn Trí có vẻ lơ đãng, anh nhướng mày:

-Anh Trí, có chuyện gì à?

Trông anh không được ổn lắm.

Trí giật mình, cố gắng trở lại với hiện thực:

-Không, không có gì.

Tôi chỉ đang suy nghĩ chút thôi.

-Nghĩ gì mà căng thẳng vậy? – Tâm trêu chọc.

Trí cười gượng gạo:

-Chỉ là về công việc thôi.

Không có gì đâu, các cậu cứ ăn uống vui vẻ đi.

Nhưng thật ra, anh đang cảm thấy mình như đang bị xé làm đôi.

Một mặt, anh hiểu rõ nhiệm vụ của mình là phục vụ lý tưởng cách mạng, góp phần bảo vệ chính quyền và đất nước.

Nhưng mặt khác, anh không thể phủ nhận những tội ác sẽ xảy ra từ những quyết định mà anh đã góp phần đưa ra.

Sau khi bữa ăn kết thúc, mọi người tạm biệt nhau.

Trí trở về phòng làm việc của mình, nhưng thay vì ngồi xuống làm việc, anh đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài.

Sài Gòn về đêm lung linh trong ánh đèn phố, nhưng trong lòng anh chỉ là bóng tối của sự phân vân.

Những suy nghĩ xung đột không ngừng giằng xé, và anh biết mình không thể tiếp tục như thế này mãi.

Anh thầm nghĩ: "Mình cần phải làm gì đó.

Nhưng là gì?

Làm sao để dừng lại thảm kịch này mà không phản bội lại chính mình?"

Vào lúc đó, tiếng điện thoại bàn vang lên, kéo Trí trở về thực tại.

Anh nhấc máy, đầu dây bên kia là giọng của Trung:

-Trí, cậu còn nhớ vụ Napalm mà chúng ta thảo luận không?

Tôi vừa nhận được tin, kế hoạch đó sẽ được thực thi sớm.

Họ đang chuẩn bị các bước cuối cùng rồi.-

Tim Trí thắt lại, anh nắm chặt ống nghe.

-Thật vậy sao? – Giọng anh khẽ run lên.

-Ừ, cậu ổn chứ?

Có vẻ như cậu vẫn đang không thoải mái về chuyện này."

Trí thở dài:

-Tôi chỉ... chỉ không ngừng nghĩ về những người dân vô tội sẽ phải chịu đựng hậu quả của cuộc chiến này.

Bên kia đầu dây, Trung trầm mặc một lúc lâu, rồi nói nhỏ:

-Chiến tranh là như vậy mà, Trí.

Cậu phải học cách chấp nhận điều đó."

Trí lặng im, không đáp lại.

Anh biết rằng Trung không hoàn toàn sai, nhưng liệu điều đó có nghĩa là họ có quyền quyết định số phận của hàng trăm, hàng nghìn người dân vô tội không?

Sau khi cuộc gọi kết thúc, Trí ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc.

Những tài liệu chiến lược mà trưởng cục giao cho anh nằm trước mặt, nhưng anh không thể nào tập trung.

Cuối cùng, anh quyết định phải ra ngoài, hít thở chút không khí trong lành để đầu óc được thanh thản.

Trên đường phố, dòng người vẫn tấp nập.

Trí hòa vào dòng người ấy, bước đi mà chẳng biết mình sẽ đi đâu.

Trong đầu anh, những câu hỏi vẫn xoáy sâu, khiến anh cảm thấy mình đang đứng giữa ngã ba đường mà không biết phải chọn lối nào.

Đột nhiên, anh dừng lại trước một quán cà phê nhỏ, nơi mà anh và Trung từng ngồi trò chuyện về lý tưởng và tương lai.

Anh bước vào, gọi một tách cà phê đen và ngồi xuống, đôi mắt nhìn xa xăm ra ngoài đường phố.

Từ sâu thẳm trong lòng, Trí biết rằng sớm muộn gì anh cũng phải đưa ra quyết định cuối cùng cho cuộc đời mình...Liệu anh có còn xứng đáng với một chiến sĩ cộng sản, một chiến sẽ xả thân cứu đồng bào như anh đã từng?
 
Từ Cánh Đồng Đến Chiến Trường
Thù Hận không quên lý trí


Chủ nhật tuần đó.

Trí chuẩn bị một bộ vest sang trọng nhất đời anh.

Anh khẽ cầm bức hình xưa chụp anh và Mai.

Anh nhìn nó nước mắt khẽ rưng ra

-Mai ơi, anh nhớ em.

Anh nhớ em nhiều lắm, giá như ngày đó anh tới kịp, anh đã cứu được em và con...

Sau đó thì anh đi ra ngoài bắt taxi.

Ngồi trên taxi anh thấy nay quân Mỹ hoạt động mạnh hơn anh nghĩ, anh tự nghĩ trong đầu "bọn này tụi nó không nghỉ chủ nhật à?"

Sau đó thì anh dừng trước khách sản Diamond Palace trên đường Đinh Tiên Hoàng, Sài Gòn.

Cũng vừa lúc 11h trưa.

Anh ngồi đó nhìn xung quanh để tìm người quen.

Bỗng một dáng hình quen thuộc lướt ngang, anh nhìn lại để xem mình có nhìn lầm hay không.

Đó là...Phong-tên địa chủ ngày xưa kia mà.

Anh cố gắng bình tĩnh lại và cố hiểu xem chuyện quái gì đang diễn ra

Phong lúc ấy cũng thấy Trí.

Anh ta cười cười, rồi tới bắt tay với Trí

-Cậu là Chiến phải không?

Tôi là Phong.

-Rất vui được gặp ông.

-Cậu là bạn của chú rể hay cô dâu?

-Tôi là bạn của chú rể, còn ông.

Chắc là bạn cô dâu nhỉ?

-Mà Chiến nè, tôi nhìn mặt cậu như đã từng gặp ở đâu rồi ấy nhỉ?

Lúc ấy Trí cố gắng bình tĩnh đáp lại

"Chắc là trùng hợp thôi"

"Tôi đoán là vậy"

Sau đó Trí quay về nhà.

Cố gắng nghĩ xem chuyện gì đang xảy ra

"Không thể nào, làm sao hắn cũng tới đây cơ chứ?

Mình phải làm rõ chuyện này mới được"

Nói rồi Trí đi ra ngoài hướng về phía tổng nha cảnh sát quốc gia.

Với thân phận cao cấp của cơ quan an ninh quốc gia, Trí được đặc cách vào phòng "lưu trữ dữ liệu công dân"

Sau một hồi lục tìm những cái tên tên "Phong"

Anh dùng danh nghĩa của một viên chức cao cấp để mang tập tài liệu về tư gia.

Khi anh mở ra thì anh bắt đầu thấy những phần đầu

"Trần Viết Phong"

"Sinh năm 1918"

"Quê quán: Mê Linh, Hà nội"

"Cựu trưởng sư đoàn 7 Biệt động quân Việt Nam Cộng Hoà"

"Tổng tham mưu trưởng vùng 3 chiến thuật"

Anh lật tiếp, lật tiếp để thấy hồi năm 1954.

Hồi mà Phong làm việc dưới chế độ quốc gia Việt Nam, hắn đã tấn công vào "làng Tân Mỹ"-làng của anh.

Anh gục xuống, những ký ức kinh hoàng về cái chết kinh hoàng của Mai liên tục ùa về, những năm tháng làm trâu làm ngựa cho hắn làm anh nghiến răng ken két.

Anh đọc tập hồ sơ lại.

Và mang chúng trở về tổng nha cảnh sát quốc gia.

Đêm ngày 19.

Anh đi đến đường Nguyễn Thái Học nơi căn biệt phủ của Phong toạ lạc.

Một người quân cảnh chĩa M16 ra hỏi

"Ai đấy?"

Một người khác cũng nhận ra anh

"Anh có phải trưởng ban tình báo quốc gia không?

Rất vui được gặp anh"

Trí lúc này ánh mắt đã tàn nhẫn không tả xiết, anh lấy dao ra xẹt ngang cổ một người.

Và sau đó đè người bên cạnh xuống vặn cổ chết tươi.

Anh nhìn xác bọn họ mà nói trong vẻ hận thù

"Đáng đời lũ khốn."

Anh đi vô nhà.

Các phòng đều trống chỉ có một căn phong duy nhất có tiếng của nhạc từ đĩa thang.

Cửa không khoá, Trí xông vào.

Lúc này Phong ngồi bình thản đọc sách, không lấy làm lạ khi Trí bước vào.

"Cậu tới rồi à."

"Mày, mày còn giở cái giọng quân tử ấy với tao à."

Trí quăng con dao nhuốm máu ra một bên chỉ thẳng vào Phong

"Thằng chó, tao đã phải dày công cực khổ để thoát khỏi cái gông cùm khốn nạn của mày ở Mê Linh.

Để đến đây, đến đây để làm lại.

Mà mày cũng bọn chó chết đấy đã lấy đi tất cả.

Tao hôm nay sẽ kết thúc cái cuộc sống chó chết của mày, Phong ạ"

Phong bình tĩnh đứng dậy

"Vậy sao?

Có giỏi thì lao vào đây mà múc"

Nói rồi cả hai lao vào vật nhau.

Trí ngỡ như áp đảo được Phong nhưng lại bị hắn vật ngã xõng xoài dưới đất.

Khi Phong định tới thì Trí nhặt một mảnh thuỷ tinh, xoẹt...Một đường cứa dài trên mặt Phong.

Làm hắn chột luôn con mắt phải.

Sau đó anh lao đến vật ngã Phong xuống.

Phong cười đắc trí nhìn anh

"Sao, mày có giỏi thì giết tao đi-Phong chỉ tay vào đầu-Chỗ này nhiều máu nè!"

Trong khoảng khắc đó, Phong nhớ lại những ký ức xưa...

"Không ngờ gã nông nô có ích nhất với mình lại chết vì ngã xuống ao cơ đấy."

"Vứt xác hắn đi đi, rồi về"

Phong quay trở về tiếp tục cuộc sống xa hoa của một tên địa chủ.

Từ gái, từ tiền, rượu, của ngon vật lạ.

Hắn không thiếu.

Tất cả đều đến từ những người nông dân mà hắn bóc lột đến tận xương tận tuỷ.

Nhưng ngày hôm ấy nó đã thay đổi tất cả.

"Tất cả mọi người hãy đứng lên!

Dù có bị triều đình trảm 9 đời cũng quyết dành lại tất cả, tiêu diệt gã ác bá đó!"

Những người nông dân ấy đã đứng dậy.

Họ xông vào nhà Phong và đốt nhà hắn.

Còn hắn bị giết không thương tiếc.

Nhưng khi tỉnh lại hắn lại thấy mình ở một nơi xa lạ.

Và hắn gặp Francois, một tướng pháo binh người Pháp.

Nhìn ra tài năng của hắn cũng đã quyết định cho hắn học tập tại trường sĩ quan pháo binh và bộ binh Pháp.

4 năm sau, năm 1954.

Hắn tốt nghiệp tú tài loại ưu và trở về miền nam Việt Nam.

Đầu quân cho Ngô Đình Diệm.

Lúc này, đang sôi sục phong trào "phản đối luật 10/59"

Hắn cũng được cử đi để đàn áp và chém đầu rất nhiều người được tình nghi là cộng sản.

Và cái ngày định mệnh ấy cũng đến.

Được tin tình báo làng Tân Mỹ chứa chấp cộng sản, hắn mang quân đến ra lệnh "Giết không tha"

Nguỵ quân đi vào gặp ai là bắn.

Gặp ai là giết, già trẻ gái trai không phân biệt ai.

Lúc đó thì Mai cố gắng phản kháng nhưng cũng dính một loạt đạn M1 Grand từ Phong, cô tử trận còn ngôi làng bị đốt sạch...

Phong ngoái lại không nuối tiếc.

"Mẹ tổ, đám nông dân ở đây cũng khốn nạn như bọn ở Mê Linh..."

Anh quay lại nhìn tụi lính "Đi nào, về thôi các anh em."

Khoảng khắc ấy.

Phong nghĩ mình đã một lần nữa ra đi nhưng Trí lại cắm phập mảnh thuỷ tinh ngay cạnh đầu của Phong

Phong ngoái nhìn Trí với vẻ khó hiểu

"Tại sao chứ?

Sao mày lại tha cho tao."

Trí buông Phong ra

"Nếu tao giết mày, thì tao được gì chứ?

Dù sao vợ của tao đều đã chết rồi.

Tao giết mày, con mày, vợ mày, người thân mày lại kiếm tao.

Vòng luẩn quẩn ấy cứ lặp lại cho đến khi tất cả chết hết."

"Tay tao nhúng máu nhiều rồi.

Tao thực sự không muốn rơi vào vòng lặp đó"

Sau đó hai người ngồi lại cạnh nhau bên bếp lửa.

Con dao hay mảnh thuỷ tinh đều quăng về một góc

Phong nhìn Trí

"Khoảng khắc mà cậu dơ mảnh kính ấy lên thì tôi bỗng nhớ về quá khứ xưa cũ."

Trí nhìn Phong không nói gì

"Nói thật với cậu.

Tôi thực sự chán ngấy cảnh chém giết rồi.

Từ hồi năm 1966"

"Tại sao chứ?

Chả phải cậu ăn bơ của Mỹ ngon lắm sao?"

-Cậu đừng mỉa tôi như vậy.

Ăn cái bơ ấy cũng ngon lành gì đâu.

Những năm 66, tôi đã phải tận mắt thấy người vợ mới của mình chạy theo thằng tướng của MACV

Phong ôm đầu

"Hắn còn bảo với tôi "Cái loại Annamite bọn mày mà cũng đòi tranh phần phụ nữ với bọn tao ư?"

Trí ngạc nhiên, anh im lặng

"Thế giờ anh tính làm gì?"

Phong lấy ra trong tủ một tập hồ sơ mật

"Đây là bản kế hoạch tác chiến mùa khô năm 1972.

Mớ hổ lốn này để tôi dọn cho, cậu đi trước đi.

Xin lỗi vì đã giết vợ của cậu..."

Trí tặc lưỡi nhưng cũng nhẹ lòng

"Cậu biết lỗi là tôi mừng rồi..."

Ít lâu sau thì Phong từ nhiệm và di cư sang Mỹ, còn Trí vẫn tiếp tục công việc tình báo cho đến một ngày.

"Lôi con ả Việt Cộng này vào cho cục trưởng Trí thẩm vấn"

Trí nhìn cô ấy mà sốc không nói lên lời, đó chả phải là Liên sao.

Liên cũng nhận ra Trí, hai người không nói gì nhưng Trí đã sợ, nếu không phải mình mà gặp thằng nào như thằng Lâm thì trước khi cô ấy khai ra thì đã bị nhục hình không ra người rồi.

"Cho tôi ra ngoài nghỉ một lát, đưa cô ta vào phòng chờ đi.

Đây là đối tượng thẩm vấn của tôi, không ai được can thiệp!"

Nói rồi anh bước ra ngoài vẫn dõi theo Liên bị đám mật vũ đưa đi, lấy trong người tẩu thuốc mà hút.

Làn khói bay ra như bay đi một phần nỗi lo trong anh
 
Back
Top Bottom