Ngôn Tình Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,269,123
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
tu-bo-tra-nam-ve-lam-thien-kim-nha-giau.jpg

Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
Tác giả: Ninh Hoà
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Ninh Hoà

Dịch: Sơn Hữu Mộc Hề - 山有木兮

Giới thiệu

Bạn trai tôi là thiếu gia hào môn bị ôm nhầm.

Bây giờ hắn đứng trước tôi nói hắn muốn chia tay tôi để cưới thiên kim môn đăng hộ đối nhà họ Từ.

Còn bảo tôi có thể làm tình nhân của hắn.

Tôi bật cười, muốn cưới thiên kim Từ gia? Là ai không xứng với ai cơ?

Thật ra tiểu thư nhà họ Từ mà hắn liều mạng theo đuổi chỉ là đứa trẻ mồ côi mẹ tôi hảo tâm thu lưu mà thôi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Tu La Kiếm Thần
  • Nương Tử À, Vi Phu Biết Sai Rồi
  • Ở Lại Bên Anh - Khổ Tư
  • Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 1


    1.

    "Từ Đại, chúng ta chia tay đi!"

    Nghe vậy tôi nhướng mày hỏi: "Anh gọi tôi ra đây chỉ để nói điều này thôi sao? Anh chắc chưa?"

    Hà An, à không, giờ phải gọi là Tần An.

    Ba ngày trước anh ta vừa được cha mẹ ruột tìm thấy, hoá ra anh ta là công tử nhà họ Tần bị ôm nhầm.

    Có điều tốc độ trở mặt cũng quá nhanh đi.

    "Em biết rồi đó, em hiện tại không cùng địa vị với anh. Tần gia là hào môn thế gia, anh không thể kết hôn với em. Cha mẹ đã an bài cho anh một mối hôn sự môn đăng hộ đối. Ba ngày sau sẽ có một bữa tiệc, em..."

    Tần An còn đang xà lơ về gia thế nhà mình.

    Tôi ồ một tiếng, bình tĩnh ngắt lời anh ta: "Là thiên kim nhà ai?"

    Tần An do dự một chút, sau đó kiên định nói: "Từ gia."

    Tôi có chút muốn bật cười, Từ gia nha.. thật trùng hợp.

    Hiển nhiên Tần An vô cùng tự mãn: "Em đừng nghĩ nhiều, anh cũng vừa mới biết thôi. Tần gia và Từ gia là chỗ quen biết lâu năm, anh cũng đã gặp qua tiểu thư nhà Từ gia rồi."

    Dừng một chút, hắn lại nói: "Thật ra cô ta không xinh bằng em, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta không phải người cùng một thế giới, tuy nhiên.."

    "Sao?" Tôi hiếu kỳ hỏi.

    "Thật ra thì tôi vẫn còn tình cảm với em, chúng ta vẫn có thể tiếp tục qua lại, chỉ là mối quan hệ này không thể lộ ra ngoài."

    Tôi tức giận đến bật cười: "Ý anh là muốn tôi làm t ình nhân của anh?"

    "Đừng nói như vậy, em biết mà, trong giới hào môn những chuyện như này rất.."

    Tôi cắt ngang: "Hà An, anh thật có mặt mũi. Tôi nhớ khi xưa anh theo đuổi mãi mới đuổi được tôi không?"

    Chuyện vốn dĩ luôn là kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi, nay lại khiến Hà An biến sắc.

    "Cô đừng có đem mãi một chuyện ra nói như vậy, xưa sao bằng nay. Còn có đừng gọi tôi là Hà An, tôi họ Tần!"

    Tôi cười lạnh: "Ồ hoá ra nay đã khác xưa. Tôi nói cho anh biết, Từ Đại tôi sẽ không bao giờ làm loại chuyện khiến người khác khinh thường như tình nhân. Còn anh, sau này hi vọng anh sẽ không hối hận vì những việc mình đã làm hôm nay."

    Sự kiên nhẫn của tôi với hắn đã hoàn toàn cạn kiệt.

    Đang lúc tôi định xoay người đi thì hắn gọi tôi lại.

    Tôi quay đầu xem hắn định làm trò gì.

    Kết quả hắn lôi ra một xấp tiền trong chiếc túi phía sau.

    Một xấp, thiệt, làm được dị luôn.

    Trên mặt Tần An lộ vẻ mặt đắc ý.

    "Đây là tiền trước đây tôi nợ cô, đã hứa sẽ trả lại cho cô. Tổng cộng là một vạn bốn trăm, cô đếm đi."

    Tôi vẻ mặt có chút khó nói, nhìn về phía Tần An: "Đầu anh bị lừa đá à. Trả tiền không gửi vào thẻ được sao? Hay anh muốn lấy một vạn ra để làm nhục tôi?"

    Tần An thiếu kiên nhẫn, đẩy tiền về phía tôi.

    "Em đừng có chọc giận anh nữa. Tiền đó em muốn làm gì thì làm, nghĩ thông suốt thì có thể đến tìm anh. Anh luôn chào đón em."

    Hắn thấy tôi đưa tay về phía xấp tiền, ánh mắt liền hiện lên sự khinh thường.

    Kết quả tôi ném luôn nguyên xấp tiền vào mặt hắn.

    Xấp tiền bị ném tung toé, từng tờ từng tờ rơi trên mặt đất.

    Tấn An kinh ngạc nói: "Cô!"

    "Cô cái gì mà cô! Tôi ngay từ đầu mắt mù mới nhìn trúng anh, chim sẻ bay lên đầu cành cũng không thành phượng hoàng được đâu. Nếu anh đưa tôi một triệu bảo muốn cắt đứt mối quan hệ của chúng ta, bảo tôi đừng làm phiền anh nữa, ít nhất tôi còn có chút tôn trọng anh. Còn một vạn này thì thôi không cần đâu, xem như tôi bố thí cho anh, mang về khám não đi!"

    Nói xong tôi xoay người rời đi bỏ lại Tần An với gương mặt tái mét phía sau.

    Vừa vặn giúp hắn tiết kiệm ít tiền, mười nghìn tệ tiền mặt ai rảnh cầm cho mỏi tay.
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 2


    2.

    Đây là lần đầu tiên tôi nhập lại dãy số này sau một khoảng thời gian dài.

    "Mẹ, tiệc tối của Từ gia vài ngày nữa là đến phải không ạ?

    Mẹ tôi vui vẻ hỏi: "Sao? Cuối cùng con cũng giác ngộ rồi? Không muốn ở bên tên tiểu tử nghèo đó nữa?"

    Tôi mỉm cười, Tần An, tôi đã nói rồi, anh đã đưa ra một lựa chọn hết sức sai lầm.

    Mẹ tôi sau khi cúp máy đã cưng chiều gửi cho tôi một tin nhắn thoại: "Con gái cưng đừng giận. Mẹ đã chuẩn bị lễ phục cho con xong hết rồi. Đợi vài ngày nữa, đảm bảo nữ nhi bảo bối của mẹ sẽ kinh diễm toàn trường."

    Vài ngày sau, tôi đứng ở lầu một nhìn xuống bên dưới.

    Bạn trai cũ, Tần An, như hạc giữa bầy gà vô cùng bắt mắt đứng ở giữa đám đông.

    Hiện tại hắn đang cùng Từ Tuệ mắt đi mày lại, trò truyện vô cùng vui vẻ.

    Thật sự buồn cười chết đi được, thiên kim nhà Từ gia trong miệng Tần An không lẽ là Từ Tuệ? Nếu vậy thì hôm nay có drama để xem rồi.

    Ánh mắt tôi vừa chuyển không ngờ nhìn thấy bóng dáng một người quen thuộc.

    Kia không phải là học trưởng bí ẩn nhất trường chúng tôi, Tần Lĩnh sao?

    Bọn họ đều họ Tần còn ở cùng một chỗ, nói vậy Tần Lĩnh chính là thiếu gia giả nhà họ Tần ư?

    Cẩn thận nhìn kĩ thì giữa bọn họ đang có một đợt sóng ngầm không ngừng dâng lên.

    Tần An rõ ràng đối Tần Lĩnh có địch ý, Tần Lĩnh thì lại một bộ dạng thản nhiên không quan tâm.

    "Đại Đại, sao con còn ở trên đó? Xuống đây cắt bánh đi. Nãy giờ mẹ tìm con khắp nơi, xuống đây nhanh nào."

    Tôi ngoan ngoãn nghe lời đi xuống.

    Mẹ nhìn tôi khó hiểu hỏi: "Sao hôm nay con ngoan ngoãn thế?"

    "Con không nghe lời mẹ thì nghe lời ai đây? Con vừa mới gặp được Tần Lĩnh mà mẹ hay khen ngợi, đúng thật là rất đẹp trai."

    Mẹ tôi có chút muốn nói lại thôi, tôi cười cười kéo cánh tay của bà.

    Lúc đứng chờ ở góc cầu thang, tôi nhờ mẹ chỉnh lại tà váy cùng mái tóc được uốn nhẹ bồng bềnh, sau đó đẩy cửa ra.

    "Ra ngoài thôi con gái cưng của mẹ."

    Sau đó tôi bước ra ngoài gian phòng tràn ngập ánh sáng, ngẩng cao đầu nở một nụ cười tiêu chuẩn đứng trước mọi người.

    Tôi vô cùng hài lòng nhìn ánh mắt từ ngạc nhiên, đến kinh ngạc cuối cùng sợ hãi của Tần An.

    "Sao lại là cô? Sao cô đến được đây?"
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 3


    3

    Tôi nhướn mày, mới như vậy đã hốt hoảng rồi?

    Không phải mấy ngày trước mới lấy những mười nghìn tệ dằn mặt tôi phách lối lắm sao?

    "Sao trăng gì? Có gì để kinh ngạc đâu? Anh không biết..." đây là tiệc sinh nhật của tôi sao?

    Nhưng tôi chưa kịp nói xong thì Tần An đã tức giận cắt ngang.

    "Từ Đại cô thật là âm hồn bất tán. Tôi đã cự tuyệt cô rồi mà cô vẫn mặt dày mày dạn theo đuổi. Cô là con gái mà không có chút lòng tự trọng nào sao?"

    Tần An nói chuyện vô cùng chính trực ngay thẳng, khí khái vô cùng.

    Tôi có chút sửng sốt.

    Bạn trẻ à bạn đang ăn nói xà lơ gì vậy?

    Anh cự tuyệt tôi? Tôi đeo bám anh ta? Tôi không biết tự ái?

    Tôi không nghe nhầm chứ?

    Âm thanh tuy rằng không to nhưng lượng thông tin lớn như vậy khiến mọi người có mặt đều không khỏi tò mò nhìn lại.

    Không khí tràn ngập một sự im lặng ch.ết chó.c.

    Tôi liếc mắt nhìn về phía bên kia, đứng đó có cha mẹ tôi còn có cha mẹ của Tần An.

    Mà Tần An không hề mảy may phát hiện khác thường, hắn hiện tại chỉ muốn phủi sạch toàn bộ quan hệ với tôi để chứng minh mình trong sạch với Từ Tuệ.

    "Từ tiểu thư, em đừng hiểu lầm. Cô gái này si mê tôi vô cùng, dù tôi đã cự tuyệt rồi vẫn mặt dày mày dạn đeo bám. Thế nhưng tôi đảm bảo, giữa tôi và cô ấy không có bất kỳ quan hệ nào!"

    Từ Tuệ liếc mắt nhìn Tần An, sau đó mang vẻ mặt xin lỗi nhìn về phía tôi.

    "Đại Đại, Quý tỷ, tôi muốn thay hắn xin lỗi, mong mọi người đừng.."

    Từ Tuệ còn chưa nói xong Tần An đã ngắt lời cô.

    "Sao em phải xin lỗi cô ta? Cô ta là ai chứ?"

    Từ Tuệ kìm nén nội tâm ghét bỏ.

    Tần An quả nhiên là lớn lên bên ngoài, một chút lễ phép cùng mắt nhìn cũng không có.

    Tôi có chút muốn cười: "Được, vậy thì nói xem các người có thân phận gì? Có biết buổi tiệc này do ai tổ chức không?"

    Tần An vẻ mặt đương nhiên nhìn về phía Từ Tuệ: "Dĩ nhiên là biết, đây là tiệc sinh nhật Từ gia tổ chức tổ chức cho tiểu thư nhà mình, đúng không tiểu Tuệ?"

    Vẻ mặt Từ Tuệ đã vô cùng khó coi nhưng Tần An vẫn chưa nhận ra điều đó.

    Thẳng đến phía sau phát ra âm thanh cười nhạo, chúng tôi mới nhìn ra phía sau.

    Người phát ra âm thanh đó không ai khác chính là Tần Lĩnh.

    Hắn hai tay ôm ngực cười như không cười, mang vẻ mặt xem trò vui, hóng drama nhìn chúng tôi.

    Xem ra anh ta biết chủ nhân thật sự của bữa tiệc là ai, cũng biết thân thế thật sự của Từ Tuệ.

    Sau khi bị phát hiện hắn mới thu lại bộ dáng cà lơ phất phơ đi qua phía chúng tôi.

    Đưa tay ra đầy lịch thiệp: "Xin chào Từ tiểu thư, lần đầu gặp mặt, tôi là Tần Lĩnh."

    Tôi cũng hào phóng đưa tay ra: "Xin chào, nghe danh đã lâu."

    Tần An kinh ngạc nhìn qua, bên kia cha mẹ tôi cùng cha mẹ hắn đang đi qua, thời điểm thật vừa vặn.

    Tôi ngoan ngoãn gọi: "Cha, mẹ" rồi quay sang phu thê Tần gia: "Chào chú Tần, dì Tần."

    Chú Tần nhìn tôi mỉm cười gật đầu: "Lâu qua không gặp con, đã lớn lên xinh đẹp như thế này rồi. Hỏi sao lão Từ không thương yêu cưng chiều con như vậy."

    Cha tôi đắc ý cười to, sau đó nhìn về phía Tần An: "Lão Tần, đây là đứa con trai duy nhất mà ông vừa tìm được?"

    Cha Tần gật đầu, kéo Tần An qua.

    "Tần An, chào hỏi cô chú Từ và Từ Đại muội muội đi."

    Đúng là Tần lão hồ ly, đây chính là đang nhắc nhở Tần An.

    Đề phòng hắn hiểu lầm mối quan hệ dây mơ rễ má nhà tôi, đặc biệt gọi đầy đủ họ tên tôi để nhắc nhở hắn.

    Tần An chết lặng: "Từ Đại.. mới là con gái nhà họ Từ."

    Rồi xong phim.

    Trước đó Tần mẫu đã dặn đi dặn lại phải để lại ấn tượng tốt cho thiên kim Từ gia.

    Bởi vì Tần gia đang dần đi xuống mà Từ gia lại đang phát triển rất nhanh. Họ muốn hắn dựa vào quan hệ thông gia để cứu vãn gia tộc.

    Hắn thật ra là có tâm tư riêng.

    Dù không ảnh hưởng đến địa vị của hắn nhưng Tần Lĩnh vẫn không có bị đuổi đi.

    Tần phụ Tần mẫu nói, mặc dù Tần Lĩnh không phải con ruột của họ thế nhưng nuôi hắn đã nhiều năm, cảm tình đều là chân thực.

    Hộ khẩu của Tần Lĩnh cũng không bị chuyển đi, vậy nên theo pháp luật, Tần Lĩnh vẫn là con trai của Tần gia.

    Nếu vậy sau này Tần gia phân chia tài sản, Tần Lĩnh cũng sẽ có một phần.

    Tần Lĩnh đã chiếm lấy thân phận của hắn nhiều năm như vậy, hiện tại còn muốn tranh giành tài sản với hắn.

    Hắn nghe nói Tần phụ Tần mẫu muốn tác hợp cho Tần Lĩnh cùng thiên kim Từ gia nhưng Tần Lĩnh chỉ một lòng theo đuổi sự nghiệp.

    Đã như vậy, cơ hội này hắn phải nắm bắt.

    Vì vậy hắn quyết định chạy đến nịnh bợ Từ Tuệ.

    Còn trực tiếp chia tay cô gái mình đã theo đuổi ba năm mới bắt được, Từ Đại.

    Kỳ thật Từ Đại so với Từ Tuệ tốt hơn rất nhiều, dáng dấp không có gì để chê, cũng biết kiếm tiền, dẫn ra ngoài rất có mặt mũi.

    Hiện tại mọi người nói với hắn, hắn theo đuổi nhầm người rồi? Từ Đại mới là thiên kim chân chính của nhà họ Từ?

    Vậy Từ Tuệ là ai?

    Ánh mắt chất vấn của hắn rơi trên người Từ Tuệ, làm cho cô ta cảm thấy mười phần khó xử.

    "Tần An, tôi là đứa trẻ được nhà họ Từ nhận nuôi, Đại Đại mới là con gái ruột của cha mẹ."

    Trong thâm tâm Từ Tuệ đã mắng ch.ửi Tần An không biết bao nhiêu lần.

    Nếu hắn không phải là con trai nhà họ Tần, cô ta mới lười cùng hắn nói một câu.

    Từ Tuệ biết mặc dù cô ta nhận lấy danh tiếng thiên kim tiểu thư nhà họ Từ nhưng lấy gì để so với Từ Đại chứ.

    Từ phụ Từ mẫu đầu óc vẫn còn tỉnh táo rạch ròi lắm, gia sản sau này chắc chắn sẽ để lại toàn bộ cho Từ Đại. Cô ta phải tự tìm đường khác mưu sinh.

    Cô ta chỉ là đứa trẻ mồ côi được nhận nuôi, điều này chính là sự thật.

    Thế nhưng từ nhỏ cô ta đã thuận buồm xuôi gió, bây giờ lại quay về con số không, sao có thể cam tâm.

    Lúc trước Từ Tuệ cũng từng muốn lấy lòng Tần Lĩnh thế nhưng hắn lại một bộ dạng không thèm để ý.

    Vì vậy khi biết được Tần thiếu gia thật ra là một người khác, cô ta còn có chút cảm thấy vui vẻ.

    Một chàng trai từ nhỏ đã sống ở nơi phố chợ bỗng nhiên gia nhập vào xã hội thượng lưu, nhất định sẽ cảm thấy khó thích ứng. Đây đúng là cơ hội tốt của cô ta.

    Ai biết được Tần thiếu gia thật này còn không bằng ngón tay của Tần Lĩnh.

    Làm cho cô ta mười phần mất mặt trước mọi người, một lần nữa gợi cho mọi người nhớ đến việc Từ Tuệ nàng thật ra chỉ là một đứa bé mồ côi được Từ gia phát tâm thu nhận mà thôi.

    Mà Tần An sau khi nghe Từ Tuệ nói xong, sắc mặt cũng trắng bệch, cả người sững sờ.

    Cả hội trường đều đang hướng về phía này, muốn nhìn xem Tần An làm sao để giải quyết drama do chính hắn gây nên.

    Cuối cùng, Tần An với sắc mặt tái nhợt, nói: "Chào Từ muội muội, thật xin lỗi, vừa rồi tôi không tìm hiểu kĩ càng. Hi vọng em không để ý."

    Tôi cười: "À. Tần ca nói gì vậy, muội dĩ nhiên không để ý. Ở trường còn phải thỉnh giáo rất nhiều mà."

    Tôi đem chữ "muội" nhấn nhá đến rõ ràng.

    Sau đó vô cùng hài lòng nhìn sắc mặt Tần An trở nên càng khó coi hơn.

    Nam nhân cặn bã này, quân tử báo thù ba ngày chưa muộn, hôm nay tôi chính là muốn ghê tởm ch.ết anh!

    Đó là lí do tôi bình tĩnh nhìn Tần phụ Tần mẫu cố ý tác hợp tôi với Tần An mà không nói gì, cố ý đem Tần An sai khiến đến xoay vòng vòng.

    Người trong giới này, lòng tự trọng so với người thường lớn hơn rất nhiều.

    Nhưng cũng vì đều ở trong một vòng này, so gia sản, so địa vị, cho dù bất mãn thế nào cũng không thể lỗ m ãng.

    Nhìn Tần An một bụng lửa giận không có chỗ phát, tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái.

    Buổi tiệc gần kết thúc, khách khứa bắt đầu lục tục rời đi.

    Tôi muốn tìm một người nên đã một mình ra sảnh trước, khi thấy bóng dáng quen thuộc xuất hiện, tôi bước ra ngăn người đó lại.

    Tần Lĩnh nhướn mày, có chút ngoài ý muốn: "Từ tiểu thư tìm tôi có việc?"

    Tôi cũng không có nhu cầu cùng anh ta trò chuyện, vì vậy trực tiếp vào thẳng vấn đề.

    "Trước hết cảm ơn anh vì lúc trước đã từ chối sự tác hợp đến từ cha mẹ hai bên, nếu không có anh, tôi sẽ bị làm phiền ch.ết mất."

    Tần Lĩnh như nghĩ đến cái gì đó rất thú vị, bật cười.

    "Tuy rằng chưa từng gặp nhau nhưng xem ra chúng ta đã đạt đến một thoả thuận chung. Sao? Cô muốn đổi ý?"

    Tôi trả lời cực kì bình tĩnh: "Chê. Tần An là bạn trai cũ của tôi, ba ngày trước vừa cầm mười nghìn tệ sỉ nhục tôi."

    "Tôi cảm thấy rất là chê. Tôi vốn dĩ muốn định trả đũa nhưng nhìn đến cha mẹ tôi có ý tác hợp, tôi lại không muốn ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa Tần gia và Từ gia. Thế nhưng mà anh thì khác, cha mẹ anh vẫn yêu thương anh, cho dù anh không muốn chiếm đoạt tài sản thì cũng nên tranh giành."

    Thấy Tần Lĩnh ánh mắt có chút kinh ngạc, tôi trợn mắt: "Như nào? Không lẽ anh nghĩ tôi là kiểu chỉ muốn ngồi không yên phận làm tiểu thư sau đó phung phí tiền bạc gia đình à?"

    Tần Lĩnh không phủ nhận: "Cho nên hiện tại cô muốn tôi giúp cô báo thù?"

    Tôi bĩu môi: "Nói chuyện quá khó nghe, bộ dáng thì thiếu đòn. Anh muốn bị ăn đòn đúng không? Nếu không tranh thì anh nguyện ý đem của cải Tần gia dâng cho tôi sao?"

    "Kiểu gì chẳng toang bởi công tử hàng thật giá thật nhà họ."

    Sau đó hắn thu nụ cười lại: "Tôi không có hiểu nhầm cô, thật ra nhận ra bộ mặt thật của hắn sớm chính là tốt cho cô."

    Người thông minh nói chuyện biết điểm dừng.

    Tôi lấy điện thoại ra mở mã Wechat. Tần Lĩnh cũng lấy điện thoại ra quét mã thêm bạn, sau đó mỗi người một hướng rời đi.
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 4


    4.

    Lần nữa gặp lại, là ở buổi đấu thầu của Từ gia.

    Tôi ngồi xuống vị trí chủ vị, nhìn Tần Lĩnh và Tần An lần lượt đi vào ngồi xuống ở hai bên.

    Tần An sau khi ngồi xuống nhìn lên thấy tôi thì sững người: "Hạng mục lần này là do cô phụ trách?"

    Tôi cười cười đáp: "Thì sao? Sợ tôi làm khó dễ anh ư? Không phải anh là thiếu gia chân chính nhà họ Tần, là người được cả gia tộc đặt niềm tin hy vọng vào sao?"

    Tần An bị hỏi đến á khẩu không trả lời được, vẻ mặt vô cùng bực dọc.

    Tần Lĩnh thì cầm tài liệu đấu giá ngồi ở một phía khác.

    Hai nhóm đại diện cho hai công ty khác nhau đến đấu thầu, Tần An dĩ nhiên là đại diện cho Tần thị.

    Tần Lĩnh đại diện cho công ty do chính hắn sáng lập, quy mô tuy vẫn còn hơi nhỏ, nhưng theo tin đồn, hắn đã thu hút được rất nhiều tinh anh trong lĩnh vực này.

    Còn Tần An là được cha Tần giao phó cho trọng trách này.

    Xem ra buổi đấu giá này sẽ là màn đấu trí giữa ba chúng tôi.

    Có một sự thật thú vị là tôi và Tần Lĩnh đều học khoa tài chính, đều là những sinh viên xuất sắc nhất khoa, nhưng chẳng đụng mặt nhau được mấy lần.

    Còn Tần An, hắn học khoa học máy tính.

    Thật ra ban đầu Tần An dự định tận hưởng nốt những ngày cuối cùng của cuộc đời sinh viên. Tuy nhiên, tiểu tiên nữ lương thiện đáng yêu là tôi đây sao có thể để hắn toại nguyện. Tôi phá huỷ vài dự án của hắn, buộc hắn phải tham gia vào công việc của công ty sớm hơn dự kiến.

    Sao Tần An có thể cho phép tôi thắng hắn được?

    Ngoài ra Tần An còn vô cùng tự tin là mình có thể làm tốt hơn Tần Lĩnh.

    Tôi cố ý k1ch thích Tần An: "Tần công tử thấy sao về Tần Lĩnh? Dù anh ấy không phải thiếu gia thật, nhưng tài nguyên và bản lĩnh lại là hàng thật giá thật nha."

    Vẻ mặt Tần An thoáng chốc trở nên càng tệ hơn.

    Tôi lại quay sang Tần Lĩnh, hỏi: "Còn anh thấy sao? Anh có tự tin mình sẽ chiến thắng được thiếu gia hàng thật giá thật nhà người ta không?"

    Tần Lĩnh nhàn nhạt đáp vô cùng tự tin: "Tôi tự tin là tôi có thể chiến thắng bất cứ thứ gì."

    Tần An không giữ được bình tĩnh nữa, hắn tức giận vỗ bàn đứng lên.

    Tôi lại bình tĩnh nhìn về phía hắn: "Tần tổng là có ý kiến gì với Từ gia sao?"

    Mặc dù ngữ khí của tôi bình thản nhưng từ ngữ mang ý vị cảnh cáo rất rõ ràng.

    Tần An nghĩ đến nhiệm vụ hôm nay, bực bội ngồi xuống.

    Một lúc sau hắn tức giận nói: "Cậu đừng có tự tin như vậy, hôm nay hoa rơi nhà nào còn chưa biết đâu."

    Tần Lĩnh không buồn liếc mắt nhìn hắn một cái.

    Chẳng mấy chốc các công ty đều bắt đầu nộp dự án lên.

    Kết quả được kiểm toán bởi bên thứ ba.

    Dự án của Tần An không mấy nổi bật nên số lượng người tham gia đấu thầu không nhiều.

    Tuy nhiên Tần An vẫn muốn cạnh tranh với Tần Lĩnh để chứng minh hắn ta giỏi hơn Tần Lĩnh rất nhiều.

    Các công ty khác cũng biết về công ty mới được sáng lập bởi con trai Tần gia, công ty công nghệ Lĩnh Nam gồm nhiều trang thiết bị tiên tiến. Bầu không khí cạnh tranh bỗng chốc dâng trào.

    Cuối cùng chỉ còn lại công ty của Tần An và Tần Lĩnh, mấy công ty không đáp ứng được yêu cầu khác đã dần rút lui. Vòng cuối cùng của dự án chính là bỏ phiếu lựa chọn, cũng là vòng quyết định ai sẽ thắng cuộc đấu thầu lần này.

    Tôi không kìm chế được cảm thấy người thắng có lẽ là Tần Lĩnh.

    Công ty mới mở của Tần Lĩnh đã thu được nhiều thành quả ấn tượng trong hai năm qua, hiển nhiên đã vượt quá kỳ vọng.

    Tình hình tài chính của công ty này cũng triển vọng hơn rất nhiều so với Tần gia đang xuống dốc.

    Ngoài ra dự án đấu thầu lần này là về công nghệ chip.

    Tần An mải mê tập trung vào ưu điểm của Tần thị mà Tần Lĩnh lại nhấn mạnh về lợi ích của công nghệ mới mà hắn sở hữu.

    Nghĩ đến đây, tôi nhìn vẻ mặt đang co quắp của Tần An.

    Tần Lĩnh đã không thèm tranh đấu gì ở Tần gia. Thay vào đó anh ta mở hẳn một công ty mới, thu hút biết bao nhân tài, để lại một ấn tượng sâu sắc với người trong giới.

    Nghĩ tới việc một công ty đã thành lập lâu năm như Tần thị lại bại dưới tay một công ty nhỏ chưa mở được hai năm, lỗ không còn một xu, tôi cảm thấy rất là vui vẻ.

    Thế nhưng sau khi nhìn thấy kết quả đấu thầu mà mình mong đợi từ nãy đến giờ xong, nụ cười trên môi tôi vụt tắt.
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 5


    5.

    Tần thị?

    Tôi nhìn về hướng Tần An và Tần Lĩnh.

    Ánh mắt Tần Lĩnh hiện lên chút ngạc nhiên.

    Còn Tần An thì lại thể hiện vô cùng rõ rệt vẻ mặt đắc thắng hài lòng.

    Nhìn vẻ mặt của mọi người, tôi biết có một đống việc đang chờ tôi ở phía sau.

    Tôi nhớ rõ để vượt qua vòng cuối này, mỗi dự án phải nộp lên báo cáo tài chính và lợi nhuận trong vòng ba năm.

    Bởi vì mối quan hệ thân thiết giữa hai gia đình, ngoại trừ tôi ra, bất kì ai trong Từ gia cũng dư sức biết rõ tình hình tài chính của Tần thị gần đây. Tình hình kinh tế nhà họ gần đây không được tốt lắm, chất lượng của các dự án cũng đang đi xuống.

    Khi kết quả cuối cùng chuẩn bị được công bố, tôi đưa tay ra hiệu tạm dừng.

    "Đợi đã, tôi muốn xem lại tài liệu đấu thầu của Tần thị."

    Tôi vừa nói vừa nhìn về phía Tần An.

    Mí mắt Tần An khẽ giật giật thể hiện sự chột dạ và hoảng loạn, nhìn đến đây tôi đã hiểu rõ vấn đề.

    Mặc dù quá trình đấu thầu rất chỉn chu quy củ, nhưng với tư cách là quản lý dự án, tôi vẫn có thể yêu cầu xem lại tài liệu đấu thầu của Tần thị.

    Tôi lật lại tất cả những tài liệu đã được nộp lên. Khi nhìn vào bảng đánh giá tình hình tài chính của Tần thị trong ba năm qua, tôi không khỏi nhướng mày.

    Trong bảng đánh giá, tình hình tài chính của Tần thị thậm chí còn tệ hơn so với tưởng tượng của tôi, thậm chí còn thấp hơn yêu cầu tối thiểu để tham gia buổi đấu thầu.

    Tôi nhìn lên, lướt qua những gương mặt trong phòng. Tần An đã bắt đầu hiện rõ vẻ thiếu kiên nhẫn, chất vấn tôi.

    "Từ tổng giám còn có thắc mắc gì? Quá trình đấu thầu đã kết thúc rồi, tại sao cô còn phải xem lại tài liệu của chúng tôi làm gì?"

    Tôi mỉm cười đáp lại: "Sao anh lại phải gấp gáp như thế? Cảm thấy chột dạ hả?"

    Nghe đến đây sắc mặt Tần An đại biến, hắn chau mày.

    "Đi gọi trưởng phòng tài chính lại đi."

    Trợ lí phía sau tôi lập tức chạy đi tìm trưởng bộ phận tài chính.

    Tôi có chút phân vân.

    Chỉ có Tần Lĩnh có vẻ như vừa hiểu ra gì đó, nhìn về phía tôi với vẻ mặt hiểu rõ.

    Khi tôi nhìn về phía Tần An, vẻ mặt hắn đã bắt đầu không giấu được trở nên hoảng loạn.

    Người đứng đầu bộ phận tài chính nhanh chóng chạy đến, mang theo nụ cười đầy miễn cưỡng trên mặt.

    Tôi đem tài liệu đấu thầu của Tần thị quăng xuống trước mặt hắn: "Giải thích đi, tại sao số liệu lại chênh lệch nhiều như vậy?"

    Trưởng phòng tài vụ đứng đó đổ mồ hôi lạnh, ấp úng nửa ngày vẫn chưa thể nói ra lý do hợp lý.

    Tôi cười lạnh: "Tôi sẽ tính sổ với mấy người sau."

    Sau đó tôi yêu cầu trợ lí của mình đem tài liệu gốc nộp lên ban giám định.

    Dĩ nhiên là Tần thị không đạt yêu cầu, công nghệ Lĩnh Nam đã chiến thắng kết quả đấu thầu lần này.

    Bầu không khí trong phòng đấu thầu im lặng đến nghẹt thở, tôi mở miệng đánh vỡ sự im lặng bế tắc này.

    "Cuộc đấu thầu hôm nay đã kết thúc. Tôi không hi vọng chuyện xảy ra trong căn phòng này bị truyền ra ngoài."

    Thật ra lúc này cũng chỉ còn lại tôi, công ty của Tần Lĩnh và công ty của Tần An.

    Tôi phải bảo vệ danh dự của Tần An, đơn giản bởi vì nó dính líu đến danh dự của cả Từ gia lẫn Tần gia. Nếu chuyện sẽ trở thành một scandal lớn nếu bị lọt ra ngoài.

    Cả Tần An và Tần Lĩnh đều là người Tần gia nên tôi cũng chẳng lo lắng gì mấy.

    Trưởng phòng tài chính rời khỏi phòng họp trong tâm thái chán nản.

    Ông ấy biết sau cuộc đấu thầu này sẽ là một màn điều tra nội bộ mà cuộc điều tra này có khả năng sẽ ảnh hưởng to lớn đến vị trí của họ.

    Tần An vội vã theo sau, nhìn bộ dáng của hắn lộ rõ sự lo lắng.

    Cuối cùng Tần Lĩnh đứng lên, trước khi hắn rời khỏi đã bỏ lại một câu: "Cô rất tinh tế."
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 6


    6.

    Tôi nhướn mày, nhìn cái người mặc vest chỉnh chu nào đó rời đi.

    Sau khi mọi người đều rời khỏi, tôi một mình đi đến phòng tài chính để nói chuyện.

    Đi được nửa đường, tôi chuyển hướng đi thẳng đến văn phòng của Từ Tuệ.

    Cô ấy tham gia vào công việc của công ty sớm hơn tôi, cũng là người chịu trách nhiệm xét duyệt dự án này từ đầu đến cuối. Cô ấy là người biết rõ mọi khía cạnh liên quan đến dự án lần này.

    Tôi ngồi trên ghế, kiên nhẫn chờ đợi cô ta quay lại.

    Xem ra cô nàng có khả năng hơn tôi tưởng tượng. Từ Tuệ tham gia vào công việc của công ty sớm hơn, đã dùng danh tiếng tiểu thư Từ gia đứng vững ở công ty. Thật ra cô ấy đã từng làm rất tốt.

    Nhưng tôi không ngờ cô ấy có thể làm ra loại chuyện như vậy.

    Từ Tuệ nhanh chóng quay lại văn phòng, khi nhìn thấy tôi muốn nói chuyện với cô ấy, biểu cảm của cô ấy có chút căng thẳng.

    "Đại Đại, em có gì muốn nói với chị hả? Sao bộ dạng lại nghiêm trọng như vậy."

    Tôi không vòng vèo thêm mà vào thẳng vấn đề.

    "Tôi nghe nói bộ phận tài chính, cũng là bộ phận được giao cho tôi quản lí, có quan hệ rất tốt với chị. Từ Tuệ, chị cũng thật chịu bỏ ra vốn liếng để giúp đỡ Tần An đánh bại Tần Lĩnh. Điều kiện trao đổi là Tần An sau đó sẽ cưới chị, mà chị cũng sẽ danh chính ngôn thuận ngồi lên vị trí Tần phu nhân đúng không?"

    Sắc mặt của Từ Tuệ nháy mắt trắng bệch, giống như không nghĩ sự tình có thể bại lộ.

    Nhưng sống trong công ty với áp lực cạnh tranh lớn như Từ gia, cô ta rất nhanh đã phản ứng lại.

    Cô ta trả lời đầy miễn cưỡng: "Đại Đại, em nói gì vậy. Chị không hiểu."

    Tôi cười lạnh: "Nếu chị chỉ muốn chừa đường lui cho bản thân thì chị nên tập trung vào công việc của mình thay vì đ.âm sau lưng công ty như vậy. Mặc dù công ty sau này sẽ không thuộc về chị nhưng mẹ đã vì chị chuẩn bị rất nhiều thứ, đủ cho chị cả đời cơm áo không lo. Thậm chí nếu chị có chí hướng, có thể tự ra mở công ty riêng. Với nhân mạch và tài nguyên của Từ gia, chẳng sợ không thành công. Thế nhưng chị lại chọn đi nước này, thật lãng phí..."

    Gương mặt của Từ Tuệ trở nên càng tái hơn, cô ta còn muốn tranh luận, nhưng tôi đã quá mệt mỏi để nghe.

    Tôi rời khỏi văn phòng của Từ Tuệ, đi thẳng vào thang máy riêng dành cho ban quản lí, đi thẳng lên tầng trên cùng.

    Cha tôi từ trong đống giấy tờ ngẩng đầu lên, cười hỏi: "Đại Đại, sao con lại lên đây? Có chuyện gì không thể giải quyết sao? Để cha làm chủ cho con."

    Tôi bĩu môi, từ bỏ bộ dáng nghiêm túc, bay thẳng tới dựa vào tay cha tôi làm nũng.

    "Cha ơi, con gặp chút rắc rối, cảm thấy rất là bực mình luôn."

    Nụ cười của lão Từ có chút phai nhạt, "Rắc rối gì? Con nói đi, cha sẽ giải quyết cho con."

    Tôi kể hết chuyện mà Từ Tuệ gây ra. Cô ta mua chuộc người bên bộ phận tài chính để làm giả số liệu, đảm bảo Tần An thuận lợi trở thành người chiến thắng.

    Trưởng phòng tài chính vậy mà dám giúp Từ Tuệ, bên trong chắc chắn có lý do. Bởi vì chỉ cần ai đó trong công ty muốn điều tra, chắc chắn sẽ nhìn ra điểm khác thường.

    Bọn họ xem tôi là đồ ngốc ư?

    Cha tôi nhíu mày thật chặt nhưng vẫn chưa lên tiếng.

    Hiển nhiên ông vẫn còn quan tâm thể diện nhà họ Từ.

    "Chị ấy có quá nhiều tham vọng. Từ Tuệ đặt lợi ích cá nhân lên trên hết mà mặc kệ những ảnh hưởng nó có thể gây ra cho công ty. Mặc dù việc chị ta làm chưa gây ra tổn thất to lớn nào, thế nhưng hành động mua chuộc đã gây rối trật tự của công ty."

    Cha tôi gật đầu, "Việc này cần được xử lý theo quy tắc. Bởi vì Từ Tuệ đã làm giả giấy tờ và thiên vị trong công việc, gọi nó đến phòng nhân sự bàn giao công việc thôi."

    Lão Từ hành động rất nhanh. Trước khi ngày hôm đó kết thúc, thông báo sa thải đã được chuẩn bị xong.

    Từ Tuệ không thoát được liên can, ngoài ra trưởng phòng tài chính cũng bị sa thải.

    Cô ta khóc lóc năn nỉ hai ba ngày vẫn không thể khiến cha mẹ hồi tâm chuyển ý, đành phải lên bàn giao công việc.

    Sau khi cùng công nghệ Lĩnh Nam ký hợp đồng, Tần Lĩnh đứng lên bắt tay với tôi, mỉm cười: "Từ tiểu thư, hợp tác vui vẻ."
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 7


    7.

    Sau khi đạt thành thoả thuận chung với Tần Lĩnh, tôi giao lại dự án cho công ty.

    Bởi vì tôi còn phải bảo vệ luận án cùng tốt nghiệp, cho nên tôi tạm thời quay lại trường học.

    Sau khi bảo vệ luận án xong, tôi đang chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc quay lại Từ gia thì ngoài ý muốn nhận được một cuộc điện thoại.

    Tôi vui cùng vui vẻ nhận điện thoại: "Tần An anh lại tìm tôi có việc gì? Hôm trước ăn thua thiệt chưa đủ nên đến tìm thêm à?"

    Bên kia tiếng hít thở có chút nặng nề, cuối cùng hắn vẫn chọn nhẫn nại.

    "Từ Đại, đừng có âm dương quái khí như vậy. Vài ngày nữa là đến lễ tốt nghiệp rồi, cho nên tôi muốn mời bạn bè ăn cơm một bữa. Tần Lĩnh cũng sẽ đến, cô đến không?"

    Ban đầu tôi vốn định từ chối, lại nhớ ra mình còn vài việc chưa bàn xong với Tần Lĩnh.

    Tôi suy nghĩ một chút, thật ra từ lúc quay về trường tôi chưa từng gặp qua Tần Lĩnh lần nào.

    Hắn có vẻ bận rộn với dự án.

    Tôi nghĩ đây cũng là một dịp phù hợp để bàn bạc công việc, vậy nên tôi nhận lời tham gia.

    Tần An đặt phòng ở một khách sạn cao cấp.

    Tôi vừa vào trong liền nhìn thấy Tần Lĩnh.

    Tôi bước đến ngồi cạnh hắn nhưng không lên tiếng trước.

    "Cô thật sự đến? Vậy mà tin lời của Tần An."

    "Chẳng phải anh cũng đến sao?"

    Tần Lĩnh chẳng ngờ tôi lại thẳng thắn như vậy, có chút ngạc nhiên, sau đó gật đầu.

    Tôi đảo mắt nói, "Hắn đem cả hai chúng ta lừa gạt đến, để xem muốn thả cái rắm gì."

    Tần Lĩnh bật cười, tôi trừng hắn ta: "Cười cái gì!"

    "Không nghĩ thiên kim tiểu thư như cô có thể phát biểu ra câu này, ừ, khá thẳng thắn."

    Tôi bĩu môi: "Anh muốn nói tôi thô lỗ thì cứ nói thẳng."

    Tần Lĩnh vẫn mỉm cười lắc đầu.

    Tôi nhìn kĩ Tần Lĩnh, biết gì không? Mặc dù bình thường lạnh lùng khó gần nhưng cười lên thật sự có chút đẹp trai.

    Nói đến Tần An.

    Tất cả món ăn đều được mang lên chỉnh chu, bầu không khí khá vui vẻ.

    Kể cả những người có quan hệ tốt với Tần An cũng đối xử bình thường với tôi.

    Tần An đi một vòng quanh phòng bao, tất cả mọi người đều nâng ly chúc nhau tốt nghiệp vui vẻ, tương lai thành công, thuận buồm xuôi gió.

    Tần An sau khi trở về Tần gia đã phát huy cho mọi người thấy cái gì gọi là công tử nhà giàu, hắn thậm chí còn lái siêu xe quay lại trường.

    Tin đồn về thiếu gia nhà giàu đã được phát tán đầy trường.

    Mà sự kiện hôm nay xem như bằng chứng.

    Hắn có thể tuỳ tiện đặt phòng ở một nhà hàng xa hoa yêu cầu phải đặt trước rất lâu.

    Trong buổi tiệc, tôi và Tần Lĩnh hết sức khiêm tốn, vừa ăn vừa thảo luận công việc.

    Hai chúng tôi trò chuyện khá hợp, có nhiều vấn đề không hẹn mà đều có cùng cái nhìn.

    Vốn định ăn nhanh cho xong rồi chuyển qua chỗ khác riêng tư hơn để tiếp tục bàn công việc, kết quả bị điểm danh.

    "Tần Lĩnh, Từ Đại, hai người các cậu sao đều im re vậy, có vấn đề gì với tôi sao?"

    Tần An sắc mặt có chút đỏ, xem ra đã uống khá nhiều.

    Tần Lĩnh sắc mặt lãnh đạm ngồi đó không có ý trả lời.

    Tôi nhíu mày nhưng cố kỵ mối quan hệ hợp tác giữa Tần gia và Từ gia nên không lên tiếng, cũng không muốn biến mình thành trò cười của người ngoài.

    Tôi nâng ly lên để thể hiện thái độ hoà hảo nhưng Tần An nhất quyết không chịu bỏ qua.

    Hắn đi về hướng tôi choàng qua vai Tần Lĩnh, sau đó đưa ly về hướng Tần Lĩnh.

    "Nào, uống chút đi. Anh trai, đừng có không cho tôi mặt mũi như vậy."

    Mọi người có chút kinh ngạc khi nghe thấy lời này, họ không biết mối quan hệ giữa hai người này lại phức tạp như vậy.

    Dù sao thì Tần Lĩnh cũng nổi tiếng là một kẻ bí ẩn và có sức ảnh hưởng lớn ở trường.

    Tần Lĩnh nhíu mày rồi đẩy ly rượu ra, "Hôm nay tôi tự lái xe đến đây cho nên không uống được."

    Tần An bị đẩy ra nhìn chằm chằm Tần Lĩnh một chút, sau đó quay sang nói với mọi người.

    "Tôi nghĩ mọi người còn chưa biết, Tần Lĩnh thật ra chính là công tử "trước" của Tần thị."

    Tôi nghĩ là hôm nay hắn đã được quá nhiều người lấy lòng, vui vẻ đến điê.n rồi, hoặc là đã uống quá nhiều cồn khiến cho não ngừng hoạt động.

    Sau đó Tần An đập mạnh ly rượu xuống đất, chỉ vào mặt của Tần Lĩnh nói: "Mày đang giả vờ giả vịt cái gì? Mày nghĩ mày vẫn còn là thiếu gia nhà họ Tần sao? Để tao nói cho mày biết, tao mới là con trai ruột của nhà họ Tần, mày đã hưởng lợi từ thân phận của tao bao năm qua, bây giờ còn tỏ ra kiêu ngạo trước mặt tao!"

    Cả căn phòng chìm trong sự im lặng, sau đó tiếng bàn tán bắt đầu xuất hiện.

    "Ồ thì ra là vậy. Quào, thiếu gia giả, thiếu gia thật, còn hấp dẫn hơn cả tiểu thuyết nữa. Đúng là nghệ thuật phát sinh từ cuộc sống."

    "Vậy Tần Lĩnh thật sự bị đuổi ra khỏi nhà sao?"

    "Sao cậu ấy có thể kiêu ngạo như vậy nhỉ? Rõ ràng cậu ấy đã lấy biết bao lợi ích từ nhà họ Tần?"

    Gương mặt của Tần Lĩnh hết sức bình tĩnh, giống như hắn không hề bị ảnh hưởng gì bởi những lời bàn tán này.

    Tôi nhíu mày, sao hắn lại có thể kiên nhẫn như vậy?

    Những lời đàm tiếu này thật sự không thể chấp nhận được.

    Ngoài việc hắn là thiếu gia của Tần gia, Tần Lĩnh thật sự vô cùng ưu tú trong lĩnh vực học hành.

    Nếu không sao có thể mới hai mươi hai tuổi đã sở hữu công ty công nghệ cho riêng mình?

    Tôi đặt mạnh chiếc ly lên bàn, tiếng va đập khiến cho cả căn phòng lần nữa trở nên yên tĩnh.

    Tôi nhìn về phía Tần An, "Cậu uống nhiều quá rồi. Nói nhăng nói cuội cái gì vậy?"

    Ai nghĩ rằng Tần An không chịu câm mồm, thay vào đó hắn quay sang chĩa mũi dùi vào tôi.

    "Ôi Từ Đại trở thành bạn gái của hắn rồi ư? Nhanh vậy? Chúng ta đã chia tay được bao lâu đâu, sao cô có thể nhanh chóng tìm người mới như vậy? Cô thật sự quá dễ dãi."

    "Nhưng mà như vậy thì cũng có được gì đâu. Tôi mới là người thừa kế hàng thật giá thật của Tần gia. Hiện tại cô nhanh chóng quay về, tôi sẽ tha thứ cho cô, cô vẫn còn hi vọng được trở thành Tần phu nhân đó."

    Ngay khi hắn vừa dứt lời, đám người muốn nịnh bợ Tần An liền lập tức phụ hoạ.

    "Đúng vậy, không phải hai người từng hẹn hò vài tháng sao?"

    "Tôi thậm chí còn không biết là họ đã chia tay."

    "Vừa nãy Từ Đại và Tần Lĩnh ngồi gần nhau, trông họ có chút thân mật."

    Việc tôi và Tần An chia tay thật ra cũng không có nhiều người biết.

    Vậy nên việc vừa rồi tôi ngồi cạnh Tần Lĩnh rất dễ khiến cho mọi người hiểu lầm.

    Quan trọng hơn là đám người này không hề biết bối cảnh nhà tôi, vậy nên họ dễ dàng đưa ra kết luận tôi là một kẻ đào mỏ.

    Tôi chuẩn bị vặn lại thì chàng trai bên cạnh tôi đã đứng lên.

    "Đầu tiên, cô ấy là bạn gái cũ của cậu, chú trọng từ ngữ của cậu một chút."

    "Thứ hai, mối quan hệ giữa tôi và cô ấy chỉ thuần tuý là công việc."

    "Thứ ba, sự tự tin và kiêu ngạo của tôi không đến từ việc tôi có được gọi là Tần thiếu gia hay không, mà ở việc tôi tự mình xây dựng công nghệ Lĩnh Nam. Ngoài ra cậu nghĩ cha cậu sẽ vui không khi thấy cậu khoe khoang tiền của của nhà họ Tần như thế này? Rốt cuộc thì nhà họ Tần muốn lên nhật báo tài chính hay trở thành đầu đề của tạp chí giải trí?"

    Sau khi nghe thấy điều này, tôi nhìn quanh phòng một vòng.

    Ở trong góc kia có người đang cầm diện thoại quay lại toàn bộ cảnh này.

    Lúc này Tần An đã hoàn toàn tức giận đến mất trí.

    Dự án trước bị thua vào tay Tần Lĩnh khiến hắn đã nghẹn đủ lửa giận, hôm nay thù mới hận cũ đều tuôn ra, hắn giơ tay tung một đấm về phía Tần Lĩnh.

    Tần Lĩnh nghiêng mình né tránh vô cùng nhẹ nhàng, vài giây sau đó cánh cửa phía sau được mở ra.

    "Dừng tay!"

    Tiếng thét đầy nghiêm trọng và giận dữ đã khiến Tần An tỉnh táo trở lại.

    Cha Tần bước nhanh vào, đảo một vòng xung quanh phòng bao.

    Sau đó nói: "Các bạn học, thật xin lỗi, khiến cho các bạn hôm nay phải chê cười rồi. Dù sao đây cũng là việc nhà của chúng tôi, mời mọi người về trước. Ngoài ra, trợ lí của tôi cũng sẽ giám sát việc bạn xoá đi video vừa nãy."

    Bản thân ở vị trí cao lâu ngày, giọng nói của ông ấy đã tự nhiên mang theo ngữ khí ra lệnh.

    Đám sinh viên chưa trải đời nào dám nói gì, chỉ có thể đứng dậy rồi lần lượt rời đi.

    Trợ lí nhẹ nhàng tiễn mọi người ra khỏi phòng.
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 8


    8.

    Lúc này Tần An đã tỉnh rượu, đứng trong góc phòng, ánh mắt có chút né tránh.

    Cha Tần vẻ mặt nghiêm khắc lên tiếng, "Tôi đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, không được nói về chuyện của gia tộc trước mặt người ngoài, anh để hết vào trong bụng chó rồi hả?"

    "Anh nói ra hết những bí mật của gia đình trước mặt một đống người. Anh cố ý làm mất mặt nhà họ Tần đúng không?"

    Tần An lắp bắp muốn giải thích nhưng không nói nổi tiếng nào.

    Tôi lén thúc cùi chỏ vào Tần Lĩnh: "Anh đã làm gì?"

    Tần Lĩnh nói khẽ với tôi, "Tôi chỉ tình cờ biết được hôm nay ông ấy sẽ bàn công việc làm ăn ở đây thôi."

    Tôi im lặng giơ ngón tay cái lên.

    Sau khi dạy dỗ xong Tần An, cha Tần quay sang nhìn tôi và Tần Lĩnh.

    Thái độ của ông ta thay đổi 180 độ, vô cùng hiền lành nhìn tôi: "Đại Đại, con và Tần An có phải có hiểu lầm gì không? Có vẻ như con không thích nó lắm?"

    Theo lễ mà nói, tôi nên khách sáo một chút, nhưng tôi chọn không làm vậy.

    Tôi thẳng thắn trả lời: "Không có hiểu lầm gì hết. Con ghét hắn đều có lý do."

    Cha Tần vô cùng sốc, Tần An sau khi nghe tôi nhắc lại chuyện cũ càng trở nên chột dạ hơn.

    Tôi đổ thêm dầu vào lửa, lặp lại lời Tần An nói với tôi hôm đó.

    Sau khi cha Tần nghe thấy hắn bảo tôi làm tiểu tam cho hắn, đã giận muốn đ.iên rồi.

    Sau khi nghe Tần An đã đập 10 nghìn tệ vào mặt tôi, ông ấy không kiềm được quay người lại cho Tần An một cái tát.

    "Đồ ngu! Sao Tần Thế Phong tao lại có một đứa con ngu ngốc như mày!"

    Tôi đứng một bên giả vờ khổ sở tiếp tục châm ngòi

    "Chú Tần, con vẫn chưa nói cho cha mẹ con biết. Chú biết mà, cha con thương con như châu như ngọc. Nếu ông ấy biết chuyện này, mối giao hảo giữa hai gia đình xem như chấm dứt."

    "Còn có lần trước Tần An tham gia cuộc đấu thầu của Từ gia. Hắn thông đồng với Từ Tuệ mua chuộc bộ phận tài chính để chỉnh sửa số liệu. Nếu chuyện này bị phát tán ra ngoài, uy tín của Tần gia xem như..."

    Tôi không nói hết câu nhưng tôi tin là cha Tần có thể tự hiểu.

    Cha Tần dĩ nhiên hiểu được, lúc này ông ấy càng tức giận hơn, thậm chí muốn cho Tần An thêm một cái tát.

    Tuy nhiên, vì thể diện gia đình, cái tát này không có rơi xuống mặt Tần An.

    Hành động của Tần An đã khiến cho mối quan hệ thông gia giữa Tần thị và Từ thị trở thành chuyện không thể.

    Nếu như Từ gia biết được. Ai cũng biết lão Từ thương con gái ông ấy cỡ nào..

    Mà Từ gia còn đang chuẩn bị rót vốn cho Tần gia.

    Tần An, đứa con trai này, đã khiến ông ấy vô cùng thất vọng.

    Hắn không thừa kế được đầu óc hay tính linh hoạt từ ông, khoảng cách đến lúc đủ năng lực để đảm đương vị trí gia chủ của Tần gia sao mà xa xôi. Hắn thậm chí còn chẳng có năng lực bằng Tần Lĩnh.

    Tại thời điểm này, ông ấy đã có chút hối hận.

    Sau khi nhìn một vòng biểu cảm của mọi người, ông ấy quay đầu nhìn về phía tôi.

    "Đại Đại, con cứ việc nói với cha mẹ con về chuỵên này rồi để họ quyết định. Con muốn đền bù như thế nào, chú Tần nhất định sẽ cố gắng đáp ứng."

    Lúc này đến lượt tôi ra cờ.

    Tôi kéo tay Tần Lĩnh, nhẹ nhàng lên tiếng.

    "Chú Tần, chú cũng biết việc cha con rót vốn rồi. Nhà chúng ta vốn có mục đích kết thông gia. Trước đây vốn dĩ muốn tác hợp cho con và Tần Lĩnh, nhưng mà lúc đó con không hiểu chuyện..."

    Cả lão Tần và Tần Lĩnh đều kinh ngạc.

    Chắc họ không nghĩ chuyện sẽ biến đổi thành thế này.

    Thế nhưng Tần Lĩnh cũng không có đẩy tôi ra, hắn ngược lại đứng xích lại gần hơn chút nữa.

    Hành động này rơi vào mắt lão Tần giống như chứng thực lời tôi nói.

    Ông ấy vô cùng vui vẻ, không ngừng lặp lại "Tốt, rất tốt": "Đại Đại, con muốn nói gì thì cứ nói, đừng ngại!"

    Mặc dù tôi biết rõ về thân phận của Tần Lĩnh vẫn quyết định chọn hắn.

    Đây là kết quả mà ông ấy mong muốn thấy nhất.

    Tần Lĩnh không có bị đuổi khỏi Tần gia.

    Cho dù tôi cưới ai, Từ gia và Tần gia vẫn là quan hệ thông gia.

    Tôi cười ngại ngùng.

    Tần An đứng kế bên bỗng nhiên cảm thấy lạnh sống lưng, linh cảm có một chuyện gì đó không tốt chuẩn bị xảy ra.

    Câu tiếp theo của tôi đã giúp khẳng định linh cảm của hắn không sai.

    "Chú Tần, tụi trẻ tụi con đều muốn xem người cũ như ch.ết rồi, Tần An thậm chí còn cố ý kiếm chuyện, khiêu khích con, khiến cho con cảm thấy rất không vui. Ngoài ra, anh ấy là bạn trai cũ của con, sẽ ảnh hưởng đến mối quan hệ giữa con và Tần Lĩnh. Nói tóm lại, con không muốn nhìn thấy hắn."

    Sau khi nghe tôi nói hết câu, Tần An gầm lên: "Từ Đại, cô!"

    Lời của hắn bị cha hắn phất tay cắt ngang: "Mày im đi."

    Cha hắn lại gật đầu với tôi, "Ừ, nó mới vừa được đón về. Trước đây môi trường sống và giáo dục không tốt dẫn đến hiện tại mới có bộ dáng này. Chú cũng vô cùng thất vọng."

    "Chú định cho nó đi du học vài năm để uốn nắn lại. Tần gia chuẩn bị phát triển ra nước ngoài, vào thời điểm thích hợp, nó có thể ở bên đó tham gia đóng góp cho công ty. Con có thể yên tâm."

    Tần An không muốn bị đưa ra nước ngoài nhưng lão Tần đã không cho hắn cơ hội để nói gì nữa.

    "Thôi chú dẫn nó đi trước. Hai người trẻ các con ở lại tìm hiểu, bồi đắp thêm cảm tình đi."

    Sau khi nói xong, ông ta dứng dậy dẫn đầu rời đi.

    Tần An vô cùng tức giận nhưng không dám nói gì, chỉ dám đi sau lưng lão Tần rời đi.
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 9


    9.

    Sau khi nhóm người đi khỏi, tôi lập tức buông cánh tay của Tần Lĩnh ra.

    Tần Lĩnh nhìn xuống cánh tay vừa mới được trả tự do, nhàn nhạt mở miệng: "Vì sao lại chọn tôi?"

    Tôi cười đùa qua loa trả lời: "Bởi vì anh so với Tần An đẹp trai hơn."

    Không nghĩ hắn không chịu tin lời tôi, vẫn mang vẻ mặt nhàn nhạt quan sát tôi.

    Tôi bĩu môi, ở chung với người thông minh cũng không tốt, vào thời điểm nói dối sẽ bị vạch trần.

    "Thôi được rồi, tôi nói. Thật ra là do tôi quá lười. Điều hành một công ty lớn như Từ gia rất mệt mỏi. Tôi cũng không muốn nhìn nó rơi vào tay kẻ khác. Cho nên tôi muốn tìm một người chồng đáng tin cậy, thay tôi nhận trách nhiệm này."

    Tần Lĩnh gật đầu, coi như chấp nhận lý do này. Thậm chí hắn còn tin tưởng nó hơn cái lý do là tôi thích hắn.

    Tôi nghĩ ngợi một chút, sau đó thêm vào, "Đừng lo lắng, ngoài chuyện công việc ra, tôi sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì trong đời sống cá nhân của anh. Chúng ta sẽ không dính dáng gì đến đời tư của nhau cả."

    Tôi có chút sợ hắn sẽ cảm thấy phiền phức nếu tôi thích hắn, nên tôi dứt khoát lo xa luôn.

    Ai ngờ sau khi nghe xong câu này, Tần Lĩnh nhướng mày một chút rồi không nói gì, quay lưng bỏ đi.

    Tôi có chút hoài nghi nhân sinh, nhưng bởi vì hắn đã rời đi rồi thì tôi ở lại một mình làm gì, vậy nên tôi đi theo hắn ra ngoài.

    Chúng tôi bước vào thang máy để đi xuống dưới hầm giữ xe. Ở bên ngoài khác hẳn với sự sáng sủa bên trong, chúng tôi bước đi dưới ánh đèn lờ mờ.

    Khi tôi chuẩn bị đi thẳng về hướng khác, Tần Lĩnh đột ngột quay đầu lại.

    Tôi chưa kịp phản ứng, Tần Lĩnh đã đẩy tôi vào một góc tường.

    Tư thế này, ừm, có chút mờ ám.

    "Anh làm gì vậy?" Tôi hỏi hắn.

    Tần Lĩnh trả lời, "Em đòi hỏi rất nhiều, cũng tự mình đưa ra rất nhiều phán đoán."

    Tôi nghĩ hắn chắc đang muốn nói về việc tôi bắt hắn làm việc không công cho mình. Vậy nên tôi gật đầu, "Tôi biết. Vậy giờ anh muốn gì?"

    Tần Lĩnh im lặng một chút.

    Không biết tôi có nhìn nhầm không nhưng dưới ánh đèn có như không có, tôi thấy tai hắn khẽ ửng đỏ.

    Một giây sau tôi biết tôi sai rồi, bởi vì hắn đột nhiên cúi xuống hôn tôi.

    Chỉ sau một khoảnh khắc khẽ chạm, giống như chuồn chuồn đạp nước, tôi thấy tai anh ấy giờ đã đỏ hơn cả lúc nãy.

    Anh ấy nói, "Muốn dính dáng đến em."

    Tôi có chút sửng sốt trước hành động thân mật của hắn, mất một lúc mới hiểu hắn muốn nói gì.

    Không dính dáng gì đến nhau là lời tôi nói lúc nãy. Ngoại trừ công việc, chúng tôi sẽ không can thiệp vào cuộc sống riêng tư của nhau.

    Tần Lĩnh nói đúng, tôi rất tinh ý.

    Vì vậy tôi vòng tay qua eo anh ấy, ngăn cản việc anh ấy muốn rời đi.

    Tôi thấy cơ thể anh ấy ngay lập tức trở nên cứng đờ.

    Tôi khẽ cười, hỏi: "Tần Lĩnh, anh thích em đúng không?"
     
    Từ Bỏ Tra Nam Về Làm Thiên Kim Nhà Giàu
    Chương 10: Toàn văn hoàn


    10.

    Hôm đó Tần Lĩnh đã không trả lời.

    Mười ngày sau, Tần An bị gửi đi du học bởi cha hắn, lấy cớ là nghỉ ngơi và tu học thêm.

    Ngoài ý muốn là Từ Tuệ cũng bị cha mẹ tôi gửi đi học ở nước ngoài.

    Mặc dù Từ Tuệ có mang chút tâm tư riêng, cũng phạm phải sai lầm. Nhưng dù sao cũng nuôi nấng nhiều năm, mẹ tôi hẳn cũng thương và nuối tiếc khi phải đưa cô ấy đi nơi khác.

    Thế nhưng hai người họ đều nhìn cô ấy rời đi một cách vô cùng thoải mái.

    "Đại Đại, con là đứa con duy nhất của cha mẹ. Con thông minh giỏi giang, cha mẹ rất yên tâm giao Từ gia cho con. Còn Tiểu Tuệ, nó đã đi sai đường, tiếp tục ở lại Từ gia chỉ gây thêm cản trở cho con mà thôi. Tách hai đứa ra chính là tốt cho cả con lẫn nó."

    Dù tôi có chút bất ngờ, tôi vẫn phải công nhận cha mẹ tôi thật sự rất sáng suốt và chu đáo.

    Nửa tháng sau, lễ đính hôn của tôi và Tần Lĩnh được tổ chức.

    Gia tộc họ Từ và gia tộc họ Tần vốn giàu có lâu đời, vô cùng có sức ảnh hưởng. Vậy nên quy mô của buổi lễ đính hôn này có thể nói là vô cùng xa hoa. Hầu như tất cả những gia tộc giàu có trong giới thượng lưu đều được mời tham gia.

    Buổi lễ đính hôn này có thể xem như một dịp để giao lưu cũng như tạo mối quan hệ.

    Thế nhưng cả buổi sáng tôi chẳng thấy bóng dáng Tần Lĩnh đâu, giống như anh ấy muốn cho tôi leo cây vậy.

    Nhưng khi lễ đính hôn sắp bắt đầu, lúc mà cặp đôi cần phải tiến lên sân khấu, anh ấy cuối cùng cũng xuất hiện.

    Chúng tôi cùng bước lên sân khấu nhận lấy hết thảy lời chúc phúc, cuối cùng giờ phút trao nhẫn cũng đến.

    Tần Lĩnh không lấy ra chiếc nhẫn đính hôn vốn được định sẵn ban đầu, thay vào đó anh ấy lôi ra hai chiếc hộp nhỏ từ túi áo vest.

    Sau khi chiếc hộp mở ra, một chiếc nhẫn có hình dáng độc đáo xuất hiện.

    Chiếc nhẫn được làm từ ngọc bích đen và xanh thẫm thế nhưng trông không hề lỗi thời già nua, chúng được chạm khắc tỉ mỉ thành hình dáng của những ngọn núi nhỏ.

    Đôi mắt Tần Lĩnh sáng lấp lánh, anh ấy nhìn về phía tôi: " Màu sắc của ngọc bích đại diện cho những ngọn núi vững chắc, đây là món quà mà anh tặng em, cũng là lời hứa mà anh dành cho em."

    Ngạc nhiên là tôi thế mà lại bị cảm động bởi mấy lời nói này.

    Tôi lo rằng mình không thể kìm được nước mắt, vì vậy tôi nhanh chóng đưa tay ra để anh ấy đeo nhẫn vào cho mình.

    Ngoài dự đoán của mọi người, anh ấy không đeo nhẫn vào cho tôi ngay. Thay vào đó Tần Lĩnh quỳ một chân xuống.

    Cả hội trường chìm vào im lặng.

    Thông thường loại liên hôn gia tộc như chúng tôi không dính líu quá nhiều cảm xúc.

    Hơn nữa đây chỉ là lễ đính hôn chứ không phải đám cưới, thật ra cũng không quá quan trọng.

    Không ai nghĩ Tần Lĩnh thật sự sẽ quỳ xuống, thể hiện anh ấy vô cùng trân trọng cô gái trước mắt này.

    Tần Lĩnh không mấy quan tâm ánh nhìn của người ngoài, anh ấy nhẹ nhàng đeo nhẫn lên tay tôi.

    "Nếu em đã chọn anh, anh sẽ không bao giờ để em phải thất vọng."

    Sau đó anh ấy đứng dậy, giữa tiếng hò reo của đám đông ôm chầm lấy tôi.

    Dùng giọng nói vừa đủ chỉ hai chúng tôi nghe thấy.

    "Ngày hôm đó anh đã không trả lời em, thế nhưng hôm nay anh sẽ nói cho em biết. Đúng vậy, anh thích em. Đã sớm thích từ ngày nhìn thấy em lấp lánh như ánh sao trời từng bước bước xuống từ cầu thang."

    (Toàn văn hoàn)
     
    Back
    Top Bottom