Khác [Truyện về Cự Giải] Xin hãy yêu tôi...

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
69926007-256-k449392.jpg

[Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
Tác giả: Mun_TLL
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tôi cũng chẳng biết nữa...

Tuỳ các bạn nghĩ...



kinhdi​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Truyện ngắn] Ca và Lửa
  • [Truyện ngắn] Quả tình
  • Tần Thiên Chi Luyến[Truyện dã sử Việt]
  • Hinh Hoa [Truyện dã sử Việt]
  • Ánh Dương Vắng Người [Truyện ngắn]
  • Khuyết Giang Lưu Đằng [Truyện lịch sử]
  • [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Vài lời muốn nói


    Đây là lần đầu tôi viết truyện...

    Nếu có gì sai sót xin các bạn cứ chỉ trích,ném đá tôi...Tôi cũng chả quan tâm mấy khi viết fic này...

    Nhưng tôi muốn viết nó vì đam mê,về cảm xúc hiện giờ của tôi,về tâm trạng của tôi...

    Nhưng nếu bạn thích fic này thì tôi rất cảm kích,chân thành cảm ơn các bạn rất nhiều...

    Còn nếu không thích cứ việc click back...Thế thôi,xin cảm ơn...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Một con quỷ ra đời...


    Ngày 30 tháng 6 năm 20xx

    -Chúc mừng anh chị, là một bé gái...

    Nhưng sao...

    Ông bác sĩ kinh ngạc khi lôi một thứ kinh tởm nào đó ra...Ông giương đôi mắt kinh tởm nhìn con quỷ đang nằm trên tay mình:

    -Đây là lần đầu tiên tôi thấy một đứa bé...

    Khi sinh ra mà chưa khóc bao giờ...-Ông ta nói với ba mẹ tôi với giọng nói đầy khinh bỉ...

    Lúc đấy ,tôi còn chưa mở mắt,chưa nhận định được vấn đề.

    Nhưng tôi biết một thứ gì đó kinh dị đã làm cho ba mẹ tôi khóc...

    Ngày 30 tháng 6 năm 20xx

    Năm nay tôi được tròn 9 tuổi,một cái tuổi trẻ con,yêu đời...

    Sinh nhật tôi năm nào,họ cũng tặng cho tôi một món quà nhỏ.Nhưng năm nay lại rất đặc biệt ,ba mẹ tôi đã tặng tôi 1 món quà.Đó là..."

    Máu"...chỉ có thứ đó mới làm tôi cười mãi đến nay...

    Trong hàng xóm nhà tôi,ai cũng khinh bỉ tôi, họ bảo tôi là một con quỷ đội lốt người...Đúng vậy, tôi là một con quỷ, ngay từ khi còn nhỏ tôi đã không biết khóc là gì, cười là gì...

    Tôi...

    Một con quỷ sỡ hữu mái tóc bạc trắng, và đặc biệt hơn...

    Mắt tôi không hề có lòng trắng...

    Mắt tôi chỉ sở hữu màu đen tăm tối,một con mắt vô hồn nhìn nhận mọi thứ,và sở hữu vẻ đẹp của một con quỷ đột lốt người.Nhưng ...

    Tôi vẫn có cảm xúc...

    Cảm xúc cô đơn và ích kỉ của một đứa con nít, nhưng tôi không thể hiện nó qua khuôn mặt, tôi ham muốn một điều...Đó chính là...

    "Bạn bè".Tôi muốn có bạn...

    Ngay từ mới bước ra đời...

    Tôi luôn muốn có bạn, nhưng tôi luôn bị đuổi đi,luôn bị bắt nạt,luôn bị coi là thứ rác rưởi và luôn bị coi thường là một con quỷ vô hồn...

    Tôi buồn lắm, nhưng rất muốn được khóc...

    Tôi thấy mình kì lạ quá "Sao khóc không được vậy nhỉ" tôi luôn muốn được khóc như mọi trẻ con khác...

    Khóc...

    Sao khó thế...

    -----------------------------------------

    12h00 a.m

    -Đêm nay,đẹp quá...-Tôi bỗng thì thầm nho nhỏ với gió, trăng đêm nay...

    Nó thật tròn và có một màu đỏ tươi...

    Giống như tôi bây giờ vậy...

    Hình như,tôi thấy mình lạ quá...

    Một cảm xúc dâng trào cảm thấy thật thoải mái...

    Tôi nhếch mép cười một cách kinh dị lạ thường...

    Ha...

    Tôi biết cười rồi...

    Tôi phải cảm ơn ba mẹ tôi...

    Vì đã làm tôi cười...

    Nhưng họ im lặng quá...

    Sao họ lại nằm trên sàn chứ...

    Sao cơ thể họ lạnh quá...

    Mắt của họ đâu rồi...

    Tại sao...

    Tôi lại cầm con dao trên tay thế này...

    Nhưng nó đẹp quá...

    Một màu đỏ đẹp lung linh vấy khắp người tôi....

    Phải...

    Tôi đã giết họ...

    Tôi cười mỉa mai chính bản thân tôi và thốt lên rằng:

    -Nào,nào ai sẽ là ngừơi khiến tôi cừơi tiếp theo ? 🙂

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Kết bạn ??


    Xin chào 🙂

    Lại là tôi nữa đây 🙂

    À...

    Trong chap này tôi sẽ kể về một cô bé hay gọi là một con quỷ nhỉ...

    Chuyện đó không quan trọng nhưng mà...

    "Nó" đã có một người bạn...

    Bạn nó là ai...

    Tôi sẽ kể tiếp cho các bạn nhé...

    Vào truyện nào 🙂

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 1 tháng 7 năm 20xx

    3h00 a.m

    Tôi...

    Một con quỷ vô hồn đã giết chết ba mẹ mình và...

    Móc mắt họ...

    Tại sao ư ?

    Bởi vì tôi ganh tỵ với họ...

    Mắt của họ rất đẹp...

    Nhưng sao tôi không được như họ chứ?

    Sỡ hữu vẻ đẹp của ba,thừa hưởng mái tóc bạc trắng quyến rũ của mẹ...

    Và điều đặc biệt hơn nữa...

    Tại sao mắt của họ lại khác hẳn của tôi thế...

    Họ rất đẹp cơ mà...

    Tôi muốn mắt của họ...

    Tôi muốn tất cả những gì họ có...

    Tôi ghét họ...

    Tại sao lại sinh tôi ra thế này...

    Tại sao lại là con mắt vô hồn thế này...

    Mắt của quỷ sao...

    Tôi cũng chẳng bận tâm gì mấy,bởi vì tôi đã có mắt của họ...

    Cái thứ mà người ta gọi là cửa sổ tâm hồn đấy...

    Tôi ghét nó...

    Mắt của họ tôi bỏ nó vào một cái lọ, lấy máu của họ tôi đổ vào trong đó cùng với con mắt...

    Tôi vừa làm vừa cười...

    Bởi vì họ đã tặng cho tôi những hai thứ lận, tôi vui lắm...

    Tôi nhét cái thứ mà gọi là quà ấy vào trong một cái túi, bỏ con dao tôi vừa mới giết họ và 2 ổ bánh mì...

    Tôi rời khỏi nơi đó...

    Nơi mà tôi thường gọi là nhà...

    Bây giờ không còn nữa rồi...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    4h00 a.m

    Nơi mà tôi thường gọi đó là nhà...

    Tôi rời bỏ nó...

    Và tìm kiếm một cuộc sống khác...

    Cuộc sống của một con quỷ....Bởi vì con quỷ trong tôi đã tỉnh giấc...

    Tôi đi qua những con hẻm, bãi đất trống...

    Vì mệt quá tôi đã nghỉ chân ở một khu xó chuột...

    Nơi đó, tôi thấy một cậu bé, thân gầy guộc,quần áo rách rưới, và điều đặc biệt hơn nữa...

    Trông cậu ta thật kinh tởm...

    Cậu ta đang lục thùng rác thì phải...

    Thật dơ bẩn...

    Tôi đến gần...

    Nghe thấy tiếng chân của tôi...

    Cậu ấy thôi lục thùng rác và lùi về sau...

    Tôi lấy trong túi lôi ra nửa ổ bánh mì đưa cho cậu ta...

    Theo phản xạ, cậu ta liền giựt ổ bánh mì và nhai ngấu nghiến như người bị bỏ đói lâu ngày...

    Cũng đúng thôi, cậu ta mồ côi mà...

    Tôi thở dài bỏ đi...

    Nhưng tay tôi...

    Nó đã bị ai đó giữ lại...

    Đúng vậy cậu ta nắm tay tôi...

    Lúc đầu, tôi tưởng cậu ta bị câm rồi chứ, nhưng cậu ta...hình như muốn bắt chuyện với tôi thì phải:

    -Cảm ơn vì ổ bánh mì, tớ...- cậu ta nói khá nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe được.

    -Có chuyện gì sao?-Tôi bực bội hỏi ngược lại, bởi vì tay cậu ta khá dơ...

    Thật kinh tởm...

    -Tớ chưa thấy cậu bao giờ...

    Cậu không phải người ở đây...

    Đúng chứ?- vẫn cái giọng bé xíu hỏi tôi, tôi gần như phát điên muốn lôi con dao ra mà đâm chết thằng nhóc ranh trước mặt và móc mắt cho lũ chuột mà ăn, nhưng tôi không nỡ dù gì cũng là trẻ mồ côi cũng sẽ chết nhanh vì đói thôi...

    -Ừ,đúng vậy...

    Tôi không phải người ở đây...

    Còn gì nữa không?

    -Cậu rất tốt với tớ...

    Nếu không phiền...

    Tớ có thể làm bạn với cậu được không?-Tôi như đứng hình khi nghe thấy câu đó...

    "Bạn" sao...

    Tôi có bạn sao...

    -Cậu không sợ tôi sao...

    Mắt của tôi...-Tôi không tin rằng tôi có bạn,tôi hỏi cậu ấy.

    -Mắt cậu làm sao chứ...

    Mắt cậu rất đẹp mà...

    Tớ chưa từng thấy đôi mắt nào đẹp thế này...

    Không lẽ mắt cậu là vấn đề để chúng ta không làm bạn với nhau sao- Giọng nói cậu ấy đã thay đổi, giọng nói ngọt lịm như quyến rũ tôi.

    -Thật không?-Tôi ngỡ ngàng hỏi lại.

    -Thật mà...

    À tên của tớ là Jack...

    Năm nay tớ chín tuổi...

    Còn cậu?-cậu vừa cười vừa nói chuyện với tôi, tôi vui lắm.

    -Tôi tên là....Cancer-đáng ra tên của tôi là Demon (ác quỷ), nhưng tôi không muốn cậu ấy biết về danh tính của tôi...

    Tôi che dấu nó...

    Đơn giản là vì...

    Tôi không muốn nhớ về kí ức nữa...

    -Tôi cũng vừa tròn chín tuổi...-Tôi nói khá nhỏ nhẹ bởi vì đây là lần đầu tiên tôi có bạn...

    Tôi không muốn đánh mất người bạn này...

    Mà đổi lại...

    Tôi sẽ bảo vệ cậu ấy...

    -Hì, chúng ta cùng trạc tuổi nhau sao?

    Rất vui khi được làm quen với cậu...

    Cancer-Tôi như muốn phát điên lên...

    Vì giờ đây tôi đã có một người bạn, cùng nhau chơi,cùng nhau chia sẻ...

    Tôi hạnh phúc lắm...

    -Ừm, rất vui được làm quen...

    Jack-Bởi vì từ đây, tôi sẽ bảo vệ cậu...

    Bạn thân yêu của tôi à 🙂

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Trò chơi gia đình


    Xin chào 🙂

    Lại là tôi nữa đây 🙂

    Trong chap trước...

    Các bạn cũng đã thấy là...

    Ừm "Nó" đã quen được bạn...

    Một cậu bé mồ côi cùng trạc tuổi nó...

    Tôi sẽ kể về cuộc trò chuyện của nó và cậu bé mồ côi nhé...

    Nhưng mà trong chap này nó sẽ không ghê rợn hay máu me gì cả...

    Xin lỗi nhé 🙂...

    Chap sau tôi sẽ đền bù...

    Vào truyện thôi 🙂

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 1 tháng 7 năm 20xx

    7h00 a.m

    -Nè,nè Cancer...

    Sáng rồi đấy, cậu định nướng cháy giường của tớ à...

    -Phải,là giọng của một cậu con trai cũng chính là người bạn mà tôi cần.

    -*Oáp* cậu ác thật đấy, tôi ngủ chứ tôi đâu nướng giường của cậu đâu mà lo...

    Tối qua tôi chẳng ngủ được gì cả...

    Giường móc meo, hôi chết được đấy...-Tôi cau có,khó chịu khi người khác kêu tôi dậy...

    Bởi vì, từ khi còn nhỏ ba mẹ tôi chẳng đánh thức tôi dậy bao giờ, vậy mà cậu ta dám...

    -Này,cậu ngủ giường của tớ còn dám la làng la xóm...

    Ở nơi, khỉ ho cò gáy này chỉ có mỗi cái giường mà tớ cho là được thôi đấy...

    Tớ còn chưa phạt cậu, tối qua còn đá tớ lăn xuống giường đấy...

    Đồ ngốc!-Tôi câm nín luôn,hết dám nói gì cả, hèn gì hôm qua lăn đi lăn lại sao thấy trống quá...

    -*Phồng má* Xin lỗi...

    Được chưa!-Tôi làm nũng, chu môi nhọn lên vì cảm thấy có lỗi vì đá cậu ta xuống giường...

    -Hì...

    Thôi được rồi tớ tha cho cậu...

    Nhưng tớ không ngờ cậu lại sợ ma đấy...

    Tối qua cứ bắt người ta nằm chung không à... *bẹo má*- Cậu ấy cười nói với tôi với chút giễu cợt trong đó, còn dám bẹo má tôi nữa chứ...

    Còn dám nói tôi sợ ma nữa chứ...

    Lần này cậu ta chết chắc với tôi rồi...

    Đúng là con gái của quỷ thiệt...

    Nhưng đâu có nghĩa là tôi không sợ ma cơ chứ...

    -Ta đói rồi...

    Mi có ăn bánh mì chung với ta không hả nhóc-Tôi hơi giận cậu ta dám chọc tức tôi,nguyên một con chữ*Kìm nén* trong đâu tôi, bởi vì nếu không mắt cậu ta sẽ cho lũ chuột một ngày được no nê...

    -Ờ cũng được...-Tính tôi giận dai nên chỉ cho cậu ta mẩu bánh mì cực kì nhỏ...

    Trừ khi cậu ta xin lỗi,tôi mới tha...

    -Cậu ác thế, cho có tí xíu chưa bằng cái ngón tay của tôi nữa...

    Thôi đành vậy...-Tôi tức muốn xì khói...

    Trời ơi!

    Tôi muốn giết cậu ta quá...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    8h30 a.m

    -Này, Cancer...

    Từ hôm qua tớ cứ thắc mắc...

    Áo của cậu đấy...

    Dính toàn màu đỏ không vậy...-Khi nghe câu nói xong, tôi giựt mình hoảng hốt...

    -Cậu sao thế có chuyện gì à...- Tôi như đứng hình, cậu ấy hỏi tôi mới hoàn hồn lại được...

    -À...

    Hôm qua mình làm đổ sơn vào áo thôi mà...Không sao đâu...-Tôi cố gắng biện minh,bởi vì cậu ấy sẽ biết hết...

    Biết tôi đã giết ba mẹ của chính mình...

    Biết tôi là một con quỷ mất...

    Tôi không muốn mất cậu ấy...

    Cậu ấy là tất cả của tôi bây giờ...

    Dù không quen lâu lắm...

    -Vậy sao...

    Vậy cậu cũng là trẻ mồ côi à...

    -Ừm, tôi là trẻ mồ côi...

    -Vậy sao...

    -Vậy cậu có biết ba mẹ mình là ai không Cancer...

    -Không,tôi không biết...

    Và tôi ghét họ...-Tôi vừa nói xong Jack tròn mắt nhìn tôi...

    Tôi khó chịu,cứ muốn móc mắt cậu ta cho xong...

    -Còn cậu thì sao Jack-Cậu ấy thôi nhìn tôi và hướng lên nhìn bầu trời...

    -Không,tớ không biết...

    Nhưng tớ khác cậu...

    Tớ cũng muốn có một tổ ấm dành cho mình...

    Bởi vì mỗi ngày tớ lang thang dọc con đường kiếm ăn...

    Tớ đều thấy mỗi đứa trẻ có một mái ấm cho mình...

    Họ cười nói...

    Chia sẻ cho nhau...

    Vào buổi tối...

    Họ quay quần...

    Kể chuyện cho nhau nghe...

    Tớ cảm thấy ghen tị với họ lắm...-Tôi nghe cậu kể mà sao buồn quá,dường như tôi muốn khóc thay cho cậu,nhưng tôi không khóc được...

    Ông trời thật trớ trêu...

    Tôi thầm nghĩ mình phải làm gì đấy cho cậu ấy...

    Nhưng bản thân tôi làm gì được chứ...

    Không lẽ tôi phải giết người...

    Lấy xác làm ba mẹ cho cậu ấy...

    Thôi thì đành ngậm nguội cho qua truyện vậy...

    -Nếu cậu ghen tị với họ...

    Họ có gia đình...

    Có ba mẹ...

    Vậy thì chúng ta chơi trò gia đình đi...

    Tôi là mẹ...

    Còn cậu là ba...

    Chúng ta sẽ tìm một đứa con cho riêng mình...

    Chúng ta sẽ bảo vệ nó như con ruột vậy...

    Cậu đồng ý chứ...

    Jack của tớ 🙂

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Bắt cóc (1)


    Xin chào 🙂

    Nhớ tôi chứ 🙂

    Về chap này tôi sẽ kể về một vụ bắt cóc của một đám thanh niên buôn bán trẻ con...

    Trong đó, Cancer và Jack đã lọt vào mắt xanh của bọn chúng...

    Bắt đầu nhé...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 1 tháng 7 năm 20xx

    9h00 a.m

    -Cậu nói gì vậy...

    Cancer...

    Chơi trò...

    Gia...

    Gia đình sao?-Jack dường như khá ngại ngùng, cứ ấm a,ấm úng.

    -Không lẽ...

    Cậu không thích...

    Nếu cậu không thích,vậy thì cũng không sao cả.

    Tôi đâu bắt buộc cậu phải chơi chứ-Tôi nói một cách chắt nịt, nếu cậu ấy muốn một gia đình...

    Tôi sẽ làm một gia đình riêng cho cậu ấy...Nếu cậu ấy muốn được hạnh phúc...

    Tôi sẽ làm cậu ấy hạnh phúc suốt cả cuộc đời...

    -À...

    Tớ không có ý đó...

    Tớ cũng sẽ thử xem sao...-Trông cậu ấy lúc này rất đáng yêu, ngượng đỏ cả mặt như quả cà chua chín, gãi đầu giả bộ ngây thơ nữa cơ chứ...

    -Thiệt hông đó...-Tôi chọc cậu ấy muốn xem lại cậu ấy phản ứng ra sao...

    -Thiệt...

    Thiệt mà...Cậu đừng đùa nữa mà...-Càng ngày tôi càng muốn lấn tới do biểu cảm khá dễ thương của cậu nhóc con này...

    -Quyết định vậy đi nha...

    Cậu sẽ phải làm chồng tôi suốt đời...-Khi vừa mới nói xong, Jack như sắp xỉu tới nơi...

    -Hể...

    Hể???...

    Cậu đâu có nói về chuyện đó cơ chứ...

    -Nhưng giờ thì có...

    Không muốn làm nữa chứ gì...

    Không muốn thì thôi...

    Tôi GIẬN...-Tôi cũng không ngờ...

    Sao tôi lại trẻ con thế...

    Bởi vì tôi muốn cái gì thì phải có cho bằng được..

    -Không...

    Không phải mà...

    Tớ chơi...

    Chơi mà...

    Đừng có giận nha-Nhìn Jack bây giờ tôi muốn phì cười chết mất...

    Cậu ấy đang làm nũng với tôi cơ đấy...

    -Ahihi~Đồ Ngốc!...

    Vậy đi có phải ngoan hơn không...-Tôi trêu Jack, vì giờ đây Jack sẽ là của riêng tôi...

    -Ờ,ờ...

    Biết rồi-Jack gật đầu lia lịa y như người bị giật kinh phong...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    9h30 p.m

    Thoắt cái đã là trời tối rồi sao...

    Sao thời gian quanh tôi trôi nhanh thế nhỉ...

    Tôi cùng Jack dạo quanh con phố nhỏ...

    Vừa đi vừa nói chuyện rôn rả...

    Cho dù trời có lạnh tới đâu...

    Chỉ cần Jack bên cạnh, dường như thời tiết quanh tôi ấm hẳn lên...

    Một con người...

    Một con quỷ...

    Cùng chung cảnh ngộ...

    Nhưng vẫn có điều khác hẳn nhau...

    Jack bị ba mẹ bỏ rơi...

    Còn tôi,....Tôi không muốn nhớ lại nữa...

    Tôi và Jack quay lại con hẻm mà 2 đứa gọi là nhà...

    Bỗng có 2 thanh niên cứ đi theo chúng tôi suốt cả con đường...

    Tôi tò mò hỏi Jack.

    -Jack à!

    Hình như có người bám theo chúng ta đấy...-Tôi khá lo lắng...

    Nhưng không phải là tôi sợ...

    Tôi có thể phòng thân được,bởi vì tôi có mang theo con dao...

    Con dao mà chính tay tôi giết ba mẹ mình...

    Còn Jack thì sao...

    -Không sao đâu...

    Tớ sẽ bảo vệ cậu...

    - Đúng ra tôi mới phải là người bảo vệ cậu, vì tôi đã hứa với chính mình rồi...

    -Nhưng dạo này tôi nghe nói...

    Trong khu phố chúng ta ở...

    Có hàng loạt vụ bắt cóc con nít đi bán lắm...-Jack dường như bất động, nắm lấy tay tôi...

    -CHẠY...MAU LÊN...-Jack ra hiệu, dường như ngay từ đầu cậu đã biết...

    Nhưng vì cậu không muốn làm tôi sợ, cậu đã im từ suốt quãng đường...

    -ĐỪNG NGOẢNH MẶT LẠI CANCER...

    CỨ CHẠY ĐI...

    CHÚNG TA SẼ THOÁT THÔI...-Nhưng đã muộn quá rồi...

    Họ đã bắt được chúng tôi...

    Jack cựa quậy cố thoát ra khỏi tay bọn chúng, cậu đã cắn tay của gã thanh niên đã ôm lấy cậu.

    Vì đau quá, hắn đã thả ra cậu đã chạy thụt mạng...

    Còn tôi cố gắng thét lên...

    Dù tôi cố thét bao nhiêu lần cũng chìm vào tuyệt vọng, chúng nó lấy khăn, bịt chặt mũi tôi lại...

    Vì trong khăn có thuốc mê...

    Tôi đã dần dần chìm vào giấc ngủ say...

    Tôi cảm thấy rất yên tâm...

    Vì Jack đã thoát được rồi...

    Thoát khỏi những lũ dơ bẩn...

    "Có ai đó...

    Cứu tôi với...

    Jack...

    Đừng bỏ tôi đi...

    Cứu tôi với...

    Jack...

    Tôi thích Cậu..."

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Bắt cóc (2)


    Xin chào 🙂

    Nhớ tôi không 🙂

    Tôi thì nhớ các bạn lắm đấy 🙂

    Tôi cũng đã hứa sẽ kể kinh dị hơn...

    Nhưng tuỳ các bạn nghĩ thôi nhé...

    Tiếp tục thôi 🙂

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 1 tháng 7 năm 20xx

    11h30 p.m

    Tối quá...

    Tôi đang ở đâu thế này...

    Sao mọi vật quanh tôi đều chuyển động thế...

    Khó thở quá...

    Tôi không thở được...

    Mắt tôi không mở ra được...

    Thôi thì ngủ tiếp vậy...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Lúc tôi đã tỉnh giấc, dường như cả thân thể tôi rã rời ra...

    Lạnh quá,tôi đang nằm trên nền nhà sao...

    Jack của tôi đâu rồi...

    Sao cậu ấy không ở bên tôi...

    Tại sao, tay tôi lại bị trói...

    Lúc tôi đang đấu tranh tư tưởng...

    Thì tôi nghe thấy tiếng cửa mở, hình như là hai gã thanh niên

    chó chết bắt tôi thì phải,giọng cười đầy nham hiểm khiến tôi phải nổi da gà...

    -Khốn nạn thật chứ...

    Cái thằng chó chết, dơ bẩn cắn vào tay tao, giờ còn đau buốt bỏ mẹ ra...

    Nó là chó hay sao mà cắn tao đến chảy máu luôn này...

    -Ai biểu mày ngu, con nít thời này nham hiểm lắm mày à...

    -Mày nói ai ngu thế hả thằng chó chết kia...

    -Thôi, thôi khổ quá...

    À, mày có thấy nhỏ con nít đó không...

    Nhìn da nó trắng, tươi mày nhỉ...

    -À,giờ mới để ý, mới nhỏ tuổi mà trắng dễ sợ...

    Tao muốn ăn nó ghê...

    -Ờ, tao cũng vậy, xinh mà ngon thế này quốc liền mày à...

    -Mày không sợ đại ca hay sao mà dám...

    -Mày ngu thế giữa đại ca và thoả mãn nhu cầu sinh lí, mày chọn cái nào.

    -Ờ ha...

    Sao tao không nghĩ ra, mà lỡ đại ca biết bắn bể sọ mình sao...

    -Con chó...

    Sao mày ngu thế...

    Đại ca có ở đây không...

    -Không...

    Thì sao...

    -Đ* mẹ...

    Sao mày ngu quá vậy...

    Mày không muốn làm...

    Tao làm...

    Mày ở đó nhìn đi...

    Tao chơi nó đây...

    -Ê, tao nữa...

    Bọn khốn chúng nó,dám đụng vào thân thể của tôi sao...

    Không lẽ tôi lại phải chịu thiệt thòi và ô uế sao...

    Bọn chúng gần quá...

    Chúng đang bước về phía tôi...

    Tôi không muốn, mau bỏ bàn tay dơ bẩn của ngươi đi...

    Khi bọn chúng lật tôi qua...

    Chúng đã hoảng hồn...

    Hét toáng....

    -Trời ơi...

    Cái quái gì thế này...

    Mắt...mắt nó...

    Tởm quá...

    -Khốn kiếp thật...

    Nó là con gì vậy...Tch...

    Và mày đừng có hét toáng lên như con gái...

    Lỡ tụi cớm biết rồi sao...

    -Mày cũng hét đấy thôi...

    Nhưng mà mắt nhỏ này ghê quá mày à...

    Không lẽ nó đeo áp tròng...

    -Nó là trẻ mồ côi...

    Mày nghĩ sao nó có tiền mà mua mấy thứ đó...

    Tao chịu hết nổi rồi...

    Tao chơi đây...

    Khi bọn chúng vừa dứt lời...

    Bọn khốn chúng nó...

    Ép sát tôi vào tường...

    Nhưng tôi không hề hét toáng hay vùng vẫy...

    Tôi mặc chúng làm...

    Nếu cho dù tôi có thể hét lên hay vùng vẫy...

    Nhưng đều vô vọng...

    Mặc chúng sờ soạng thân thể tôi...

    Tôi không quan tâm...

    Mà tôi cũng chỉ hi vọng là được gặp Jack vào lần cuối...

    Tôi không tin vào phép mầu...

    Tôi không tin vào thần tiên...

    Nhưng tôi tin Jack sẽ cứu tôi...

    *Rầm*

    -Đồ khốn chết tiệt...

    Mau bỏ bàn tay bẩn thỉu của các ngươi ra khỏi người Cancer...-Là Jack...

    Là cậu ấy...

    Tôi không tin vào mắt mình nữa...

    -À thì ra là thằng nhãi ranh con cắn tay mày phải không...

    -Ờ, chính là nó đó...

    Mày quay lại để cứu con nhỏ đó sao...

    Anh hùng dữ...

    -Hay là mày muốn nộp mạng cho chúng tao à ranh con...

    -Im hết đi lũ chó chết...-Là Jack của tôi sao, sao hôm nay cậu ấy ngầu dữ...

    -À,mày hay nhỉ...

    Dám lớn tiếng với tụi tao cơ đấy...

    Nhào zô...

    -Được thôi, chiều theo ý các ngươi vậy...-Jack cầm một cây song sắt nhào tới bọn chúng, với thân hình nhỏ con, cậu ấy chạy rất nhanh làm bọn chúng chưa kịp thủ thể đã hất văng vào tường...

    -Cancer...

    Cậu ổn chứ,tớ lo cho cậu lắm...

    Tớ sẽ cởi trói cho cậu...

    Rồi ra khỏi đây nhé...-Cậu ấy vừa nói, vừa cởi trói cho tôi...

    Tôi thấy ấm áp qua...

    Nhưng...

    -Jack....

    Đằng sa...-Tôi chưa kịp dứt lời, con chó thối tha đã đá văng cậu ấy...

    Tôi như muốn chết lặng...

    Tôi muốn giết bọn chúng...

    -Chết...

    Chết hết đi...

    Mau đi chết đi...-Tôi như nổi điên ,gân xanh nổi lên đầy người.

    Tôi mở to đôi mắt nhìn chúng...

    -Mày nói gì thế...

    Tao nghe không rõ...

    Hả con chó dơ dáy...

    Trông mày lúc này nhìn ghê quá đấy...

    -CHẾT...

    CHẾT HẾT ĐI...BỌN CHÓ ĐẺ CÁC NGƯỜI DÁM LÀM ĐAU JACK...-Vừa dứt lời,tôi chạy lại chỗ hắn, lấy con dao trong túi hắn kịp chưa rút ra...

    Tôi đâm...

    Tôi đâm như điên dại...

    Tôi cười...

    Miệng cười giãn rộng gần đến mang tai...

    -GIẾT...

    GIẾT...

    GIẾT...

    GIẾT...GIẾT...GIẾT...CHẾT HẾT ĐI...-Tôi đâm không ngừng vào bụng hắn...

    Cười như điên dại...

    Còn tên kia thì sao nhỉ...

    -Hihi...

    Tới ai nữa nào...-Tên còn lại khiếp sợ ngã quỵ gần nơi Jack nằm, Jack của tôi đã bất tỉnh do đầu đập mạnh vào tường...

    -1 bước này...

    2 bước này...

    3 bước nữa này...

    Tới giờ vào bếp rồi...

    Chúng ta chơi đồ hàng với nhau nhé...

    Hihi-Vẫn giữ nụ cười kinh dị trên môi,tôi lao vào hắn...

    Mặc hắn khóc lóc van xin...

    Tôi như điên dại đâm hắn...

    Không dừng một nhịp, bởi vì cảm giác này thật thoải mái...

    Tôi dừng lại, còn một bước nữa...

    Tôi mới xong phần này...

    Đó là moi mắt chúng ra cho lũ chuột ăn...

    -Tôi gần xong rồi Jack à...

    Đợi tôi nhé...

    -Trông tôi thật kinh dị...

    Mắt của chúng đã bị...

    Lũ chuột ăn mất tiêu rồi...

    -Jack à!

    Tôi xong rồi...

    Ra khỏi đây nhé...

    Tình yêu của tôi...

    Hihi 🙂

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Giới Thiệu Sơ Lược Về Nhân Vật.


    Xin chào 🙂

    Rất vui khi được gặp các bạn 🙂

    Xin lỗi nhé 🙂...

    Dạo này tôi không ra truyện...

    Mai tôi sẽ đền bù 🙂...

    À mà cũng đọc rồi mà chưa biết mặt hay thông tin về nhân vật...

    Thế nên chap này tôi sẽ nói về các nhân vật nhé 🙂...

    À!

    Nghe nhạc chút nhé 🙂 ...

    Nếu không thì cũng chẳng sao 🙂

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ảnh chỉ mang tính chất minh họa,cho nên không giống lắm...

    Xin lỗi nhiều nhé 🙂

    Thông tin cá nhân:

    Tên: Cancer (Demon)

    Chòm sao: Cự Giải

    Tính cách: Khi ở bên Jack sẽ nhẹ nhàng,hiền lành,ôn hoà...

    Còn không sẽ lạnh lùng và tàn nhẫn...

    Sở thích: Tìm một nơi yên ắng và đọc sách, và...khi giết người xong sẽ móc mắt họ...

    Bạn thân: Jack,Marry và Eric ( chị em kết nghĩa với Mary )

    "Tôi sẽ ở bên cậu khi cậu cần...

    Tôi sẽ giết những ai làm phiền cậu và cản trở tôi đến bên cậu...Người con trai mà tôi yêu quý 🙂 "

    Đã trưởng thành:

    Thông tin cá nhân:

    Tên: Jack

    Chòm sao: Thiên Yết

    Tính cách: Lạnh lùng và tàn nhẫn,tính chiếm hữu rất cao và hay ghen, luôn để bụng chuyện cũ...( vì một số chuyện đã xảy ra nên Jack mới lạnh lùng 🙂 ),luôn bên Cancer và lo lắng cho cô, và đem lòng yêu cô gái có đôi mắt của quỷ...

    Sở thích: Cùng với Eric chọc ghẹo Cancer và Marry

    Bạn thân: Eric , Marry và Cancer.

    "Tôi yêu em...

    Thế nên đừng rời xa tôi...

    Bởi vì, em sẽ phải là người con gái tôi yêu...

    Tôi sẽ làm tất cả để bảo vệ bảo bối này...

    Và em chính là bảo bối của riêng tôi...

    Cho dù có hy sinh mạng sống này...

    Thì đó phải là em...

    Cô gái à"

    Đã trưởng thành:

    Thông tin cá nhân:

    Tên: Marry

    Chòm sao: Xử Nữ

    Tính cách: Hiền hậu,ôn hoà,thân thiện và tốt bụng...

    Luôn bên Cancer khi Cancer cần...Và yêu thầm một chàng trai tên Eric...

    Sở thích: Chọc ghẹo Cancer và thích thắt tóc cho Cancer...

    Cực kì cuồng tóc Cancer...

    Bạn thân: Cancer,Eric và Jack...( đặc biệt hơn Cancer là chị em kết nghĩa với Marry )

    "Khi anh cần...

    Em luôn sẽ ở bên...

    Và sẽ ôm anh thật chặt trong lòng...

    Bởi vì em không muốn mất anh...

    Người con trai mà em yêu thương..."

    Đã trưởng thành:

    Thông tin cá nhân:

    Tên: Eric

    Chòm sao: Ma Kết

    Tính cách: Hơi lạnh lùng và phũ phàng...

    Nhưng ở gần với một ai đó sẽ dịu dàng và ấm áp...

    Sở thích: Đọc sách, tham gia cùng Jack để chọc ghẹo Cancer và Marry...

    "Này cô gái kia...

    Em không được rời bỏ tôi...

    Bởi vì, tôi sỡ hữu em...

    Người con gái tôi yêu...

    Em chỉ là của riêng tôi..."

    Đã trưởng thành:

    Thông tin cá nhân:

    Tên: Anna

    Chòm sao: ( chưa xác định )

    Tính cách: Một con người giả tạo, muốn cướp lấy Jack cho riêng mình...

    Cực kì ganh ghét Cancer...

    Tâm hồn độc địa...

    Chỉ nghĩ cho riêng mình...

    Sở thích: ( chưa xác định )

    Bạn thân: Giả làm bạn với Cancer để được ở gần với Jack...

    "Tôi sẽ cướp lấy những thứ từ cô...

    Con quỷ à...

    Hãy đợi mà xem...

    Bởi vì, cô không xứng đáng với anh ấy...

    Đồ rác rưởi..."

    Và một số nhân vật khác 🙂
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Trại Trẻ Mồ Côi (1)


    Xin chào 🙂

    Cũng như đã nói, hôm nay tôi sẽ ra câu chuyện tiếp theo...Thế cho nên, trong chap này Cancer và Jack sẽ gặp một bất ngờ lớn...Vậy vào truyện được rồi ấy nhỉ 🙂

    ---------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 2 tháng 7 năm 20xx

    1h00 a.m

    *Rào rào*

    Mưa...

    Mưa rồi

    Tôi mệt mỏi ngồi dựa vào tường nơi Jack đang nằm bất tỉnh ở đó...

    Tôi gối cho cậu ấy nằm trên đùi tôi...

    -Jack à!

    Cậu có lạnh lắm không?

    Tôi sưởi ấm cho cậu nhé!

    -......

    Đáp lại tôi là một sự im lắng vô tận, chỉ còn lại tiếng mưa rào rạc ngoài trời,tôi thở dài ngao ngán nhìn vào khuôn mặt Jack đang nằm ngủ trên đùi tôi...

    Tôi cảm thấy ấm áp lắm khi ở bên Jack...

    Cậu đã liều mạng vì tôi...

    Cố bảo vệ tôi...

    Cho dù chỉ gặp nhau chưa đầy 48 tiếng đồng hồ...

    Nhưng mà tôi và Jack,dường như có một sợi dây vô hình gắn kết lại với nhau...

    Tôi mến cậu ấy, Jack không vì ngoại hình tôi mà khiếp sợ...

    Ngược lại còn rất thân thuộc khi mới đầu gặp mặt...

    *Bí bo...

    Bí bo*

    "Ồn ào chết được...

    Cái quái gì thế"

    Tôi thầm nghĩ cái thứ âm thanh gì đang phát ra...

    *Rầm*

    Bỗng tiếng cửa đập mạnh mở ra...

    Là bọn cảnh sát...

    Sao giờ họ mới tới chứ...

    Và đập vào mắt họ là hai tên thanh niên nằm dài ra sàn...

    Máu loang tỏa khắp nơi trên nền nhà đã bị đông lại vì khá lâu...

    Nhưng tệ hơn là mắt họ...

    Không còn nữa...

    Sau đó, họ nhìn thấy tôi và Jack...

    Họ lại gần và hỏi tôi:

    -Có phải cháu là người ...

    Giết hai tên kia...

    -Phải...

    Là tôi đây-Tôi trừng mắt nhìn họ, đôi mắt nhìn thẳng vào tâm trí tên cảnh sát như muốn móc mắt họ ra mà đâm mà giết...

    Tên cảnh sát nổi da gà ớn lạnh nhìn tôi...

    Rồi mấy viên cảnh sát gọi hắn lại...

    Họ lầm bầm chuyện gì đó và khẽ liếc qua nhìn tôi...

    Hắn lại tới và lại hỏi tôi:

    -Ba mẹ cháu đâu?

    -Họ đi rồi...

    Họ đang ở bên Chúa...

    Tôi chỉ có một mình và người bạn của tôi...

    -Cháu là...

    Trẻ mồ côi sao?

    Được rồi...

    Đợi chú một lát...

    Chú sẽ quay lại sau...

    Mệt chán chết đi được...

    Jack đang lạnh co rúm bên tôi...

    Vậy mà chẳng ai để tâm vào cậu ấy...

    Tôi muốn giết chết họ cho rồi đi...

    Tch...

    Phiền phức chết được...

    -Này cháu gái...

    Chú muốn hỏi cháu vài chuyện được không?

    Nhưng xin cháu phải nói sự thật cho chú nghe có được không?

    -Được...

    Nhưng đổi lại tôi muốn một cái chăn cho cậu bạn của tôi...

    -Ừ...

    Được chứ...

    Hình như cậu ấy bất tỉnh rồi...

    Chúng ta phải đến bệnh viện để điều trị cho cậu ấy có được không?

    Và sẵn tiện chú sẽ hỏi cháu vài chuyện...

    Mong cháu hợp tác...

    -Được thôi...

    Tuỳ các người muốn...

    Họ cõng Jack rời đi và dẫn tôi vào trong xe...

    Nếu Jack có chuyện gì...

    Tôi sẽ không can tâm mà giết chết họ...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    2h00 p.m

    Tại bệnh viện.

    Jack của tôi đang nằm trong phòng viện...

    Mùi thuốc sát trùng đập thẳng vào mũi tôi...

    Khó chịu chết được...

    Họ đang chăm sóc Jack của tôi...

    Băng bó vết thương trên trán cậu ấy...

    -À!

    Cháu gái này...

    Chú quên hỏi tên cháu...

    Cháu tên gì thế?-Tên viên cảnh sát lúc nãy cứ hỏi tôi suốt đây mà...

    -Cancer...-Tôi nói ngắn gọn...

    Không nhìn vào mắt hắn mà chỉ hướng nhìn về phía Jack...

    -Vậy cháu tên Cancer sao...

    Còn cậu bé ấy là...-Hắn vừa nói vừa nhìn về phía phòng Jack đang được điều trị...

    -Jack...

    Cậu ấy tên là Jack...-Tôi vẫn hướng mắt nhìn về phía phòng Jack-Vậy chú muốn hỏi tôi điều gì...

    -À!

    Jack và cháu có biết gì về hai tên đó không?

    -Tôi không biết nữa...

    Nhưng họ đã bắt tôi và Jack...

    -Vậy sao...

    Vậy Jack có giết bọn chúng không hay chỉ một mình cháu thôi...

    -Chỉ một mình tôi thôi...

    Jack bị liên lụy là do tôi cả...-Nói đến đây,tôi nheo mắt khó chịu nhìn hắn...

    -Vậy...

    Chú chỉ hỏi thêm một câu nữa thôi...

    Lúc đó...

    Cháu có sợ hay không?-Tôi giương mắt nhìn hắn...

    Còn hắn thì sao nhỉ...

    Chờ đợi một câu trả lời từ tôi...

    -Phải...

    Tôi rất sợ...

    Tôi chỉ theo bản năng của mình mà thôi...

    Bởi vì tôi chưa muốn chết...

    Còn vài chuyện tôi cần phải làm...-Tôi đã nói dối...

    Nói dối rằng tôi rất sợ...

    Nhưng không...

    Tôi không hề sợ,đổi lại tôi rất hứng thú khi giết người và chơi đùa cái xác của họ...

    Giống như chơi trò bác sĩ ấy...

    Tôi là bác sĩ và họ sẽ là bệnh nhân của tôi...

    Nhưng mà,đúng thật là tôi chưa muốn chết...

    Tôi phải sống để bảo vệ Jack nữa cơ...

    -Vậy sao...

    Cháu đã làm rất tốt đấy...

    Biết bảo vệ mình và bạn, nhưng sau này đừng giết người như thế nữa nhé...

    Sẽ ảnh hưởng đến tâm trí của cháu đấy...

    -Ừm...

    Chắc rồi-Tôi chỉ trả lời cho qua,bởi vì chắc chắn sau này tôi sẽ phải giết thêm nhiều người nữa đấy...

    Rồi ngươi sẽ thấy,viên cảnh sát à...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    6h00 a.m

    Tại phòng bệnh của Jack

    "Cậu vẫn chưa tỉnh sao...

    Jack"

    Tôi mệt đừ cả người , ngồi xuống bên cạnh giường Jack, tôi ngắm nhìn Jack ngủ...

    Trông Jack khi ngủ thật dịu dàng và ấm áp...

    Tóc cậu hơi dài để loà xoà trước mặt...

    Dù cho có mệt mỏi hay buồn ngủ tới đâu,khi nhìn ngắm Jack hay ở bên cậu ấy,tôi như được tiếp thêm sức sống và động lực...

    Không hiểu sao...

    Tôi lại mến cậu ấy đến vậy...

    -Ưm...

    -Jack!

    Cậu tỉnh rồi sao...

    Cậu có nhìn thấy tôi không...-Tôi như bắt được vàng, mở to đôi mắt nhìn cậu...

    -Là...

    Cancer...sao?-Cậu từ từ hé mở đôi mắt nhìn tôi,miệng mấp mấy gọi tên tôi...

    -Là tôi đây, Cancer đây...

    Cậu không sao chứ...

    Tôi lo cho cậu lắm...

    Tôi gọi bác sĩ nhé...

    -Đừng đi...

    Ở đây với tớ...

    Tớ sợ không có cậu bên cạnh lắm...-Cậu nắm tay tôi...

    Rất chặt như không làm tôi đau...

    Tôi tự hỏi...

    Sao mới vừa tỉnh dậy mà khỏe như trâu bò thế...

    -Chỉ một chút thôi mà...

    Cậu đừng lo...

    Tôi sẽ quay lại sớm thôi...-Tôi gỡ bàn tay lạnh buốt của cậu và chạy đi tìm bác sĩ...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    6h15 a.m

    -Hừm...

    Bạn cháu vẫn ổn, nhưng vẫn phải xem xét tình hình...

    Có thể hôm nay sẽ xuất viện sớm...

    -Vậy sao...

    Cảm ơn nhiều-Tôi thở dài, may mà Jack không sao...

    -Chào bác sĩ...

    À chào Cancer và Jack-Lại tên viên cảnh sát đáng ghét...

    Tôi tự hỏi sao hắn chết quắc luôn đi cho xong...

    Đúng là kẻ bám đuôi...

    -Vâng,chào chú ạ-Jack cười và chào hắn...

    Tại sao Jack lại cười với hắn chứ...

    Tôi phồng má,tỏ vẻ giận dỗi...

    -Ừm...

    Bác sĩ khi nào cậu bé sẽ xuất viện thế ạ

    -À...

    Tối nay có thể ra viện được rồi...

    Và phải xem xét tình hình,quan trọng hơn là ăn uống và nghỉ ngơi hợp lý...

    Uống thuốc điều độ nữa...

    -Vâng...

    Cảm ơn bác sĩ-Khi tên viên cảnh sát nói xong...

    Ông bác sĩ già rời đi.

    -À...

    Cancer và Jack chú có một tin cho các cháu...

    -Là gì vậy ạ-Jack cười hớt ha hớt hởi...Có thật là bị thương không đây...

    -Ngày mai, hai cháu sẽ đến trại trẻ mồ côi...

    -CÁI GÌ CƠ??

    TRẠI TRẺ MỒ CÔI-Hai đứa chúng tôi ngỡ ngàng khi hắn vừa mới dứt câu...

    -Phải...

    Sẽ có rất nhiều bạn bè ở đó,hai cháu có thể làm quen và kết bạn với nhiều bạn khác đấy và sẽ là ngôi nhà của các cháu...

    Jack có vẻ rất vui với điều đó...

    Còn tôi thì sao ư?

    Tch...

    Tôi cảm thấy rất phiền phức với mấy đứa trẻ khác...

    Vì sao ư?

    Thử nghĩ đi...

    Bọn họ sẽ xa lánh tôi thôi...

    Và có một điều luôn làm tôi lo lắng nhất...

    Chính là,Jack sẽ ruồng bỏ tôi...

    Như những người khác...

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Trại Trẻ Mồ Côi (2)


    Xin chào 🙂

    Tôi rất vui khi được gặp lại các bạn 🙂

    Chà...

    Chà...

    Tôi đã kể tới đâu rồi nhỉ ?...

    À!

    Nhớ rồi...

    Lại một điều mới mẻ sẽ đến với Cancer và Jack...

    Họ sẽ được gặp rất nhiều khuôn mặt mới cùng trạc tuổi họ hay nhỏ tuổi hoặc lớn tuổi hơn tại trại trẻ mồ côi 🙂...Nhưng điều chú ý nhất...

    Họ bắt gặp và làm bạn cùng với hai cô cậu lớn hơn Jack và Cancer một tuổi...

    Vào truyện luôn nhé... 🙂

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 2 tháng 7 năm 20xx

    8h30 p.m

    Thoáng chốc đây, trời đã chập tối...

    Ngoài trời đã gần bao trọn trong cái bóng tối hiu quạnh, và được soi sáng bởi ánh trăng tròn huyền ảo,thấp thoáng qua những đám mây...

    Và những cây đèn đường thắp sáng thêm cho khu phố ngoài kia...

    Tôi mệt mỏi khi ở trong phòng bệnh suốt cả mấy tiếng đồng hồ để ở bên Jack...

    Cậu ấy vẫn nằm đấy,mắt lim dim như muốn chìm sâu vào giấc ngủ...

    Từ sáng đến giờ,cậu ấy cứ háo hức muốn đến trại trẻ mồ côi...

    Còn tôi thì sao ư ?...

    Khó chịu vô cùng, tôi không muốn tiếp xúc với người lạ...

    Tôi không muốn Jack chơi với mấy đứa trẻ khác...

    Tôi không muốn Jack ruồng bỏ tôi...

    Tôi chỉ muốn rằng Jack chỉ ở bên tôi và chơi với tôi thôi...

    Phải, tôi ích kỉ...

    Tôi ích kỉ giữ cho cậu ấy chỉ riêng mình tôi...

    Sống cái thế giới này...

    Chẳng ai nhường nhịn nhau đâu...

    Vì Jack cũng như một phần gia đình của tôi...

    Bởi vì cậu ấy đã hứa sẽ là người chồng của tôi sau này hay bây giờ...

    Nghĩ thử đi, tại sao tôi ích kỉ đến như thế?...Tôi lấy ví dụ thử nhé...

    Giống như bạn có một món đồ chơi mới...

    Bạn sẽ bỏ cái thứ đồ chơi cũ ấy đi hay cũng chẳng thèm đụng vào nó nữa đâu...Vậy nghĩ thử xem, trong cái thế giới này cũng vậy, người ta bất chấp làm tất cả để có thứ mình cho là đẹp và mới lạ và xem thừơng món đồ cũ...Jack đối với tôi lại là một chuyện khác...

    Lỡ như cậu ấy có bạn mới và không chơi với tôi nữa sao...

    Lỡ như cậu ấy đã thất hứa với tôi thì sao...

    Đó là lý do tôi ghét cay ghét đắng...

    Tôi thở dài ngao ngán,khẽ vươn vai và nhìn về phía Jack...

    Cậu ấy đã ngủ rồi...

    Còn tôi...

    Chắc cũng chợp mắt cho qua ngày thôi...

    Đáng ra, Jack đã xuất viện rồi...

    Nhưng tên viên cảnh sát ấy đã xin cho ở lại hết ngày hôm nay...

    Sáng mai,chúng tôi sẽ tới đó...

    Cái nơi là gọi là nhà ấy...

    Tch...

    Mệt chết đi được...

    Đối với Jack là thiên đàng, còn tôi thì nghĩ là địa ngục trần gian, tôi nghĩ rằng khi tới đó...

    Chắc chắn sẽ có vài đứa trẻ khóc thét lên khi nhìn vào mắt tôi...

    Tôi ghét khi nghe tiếng khóc...

    Nếu không tôi sẽ cho bọn chúng về bên Chúa...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    Ngày 3 tháng 7 năm 20xx

    7h00 a.m

    -Cancer à!

    Dậy đi Cancer...Sáng rồi đấy...

    Đừng có nướng nữa, cậu muốn làm Cua nứơng hay sao vậy...

    Hôm nay là ngày quan trọng đấy Cancer...

    Cậu còn không mau dậy nữa...

    Thoáng chốc bên tai tôi là một tiếng của cậu trai trẻ...

    Tôi khẽ mở mắt,dụi dụi cho tỉnh ngủ...

    -Jack à!

    Dậy rồi sao...

    Sao không ngủ tiếp đi...

    -Cậu nói gì vậy???

    Hôm nay chúng ta phải tới trại trẻ mồ côi đấy ĐỒ NGỐC...

    -Cậu vừa mới nói ai ngốc thế... sao cũng được...

    Mà tên viên cảnh sát không tới à...

    -À!

    Chú ấy tới rồi...

    Đang ở ngoài kia đấy...

    Cậu mau làm vệ sinh cá nhân đi...

    Tớ đợi cậu...

    -Tôi biết rồi...-Giọng tôi ngái ngủ trả lời cậu,vừa ngáp vừa đi tới phòng vệ sinh...

    Khi đã vệ sinh cá nhân xong,Jack dẫn tôi xuống ngoài bệnh viện...

    Nơi mà tên viên cảnh sát đã đợi sẵn bên ngoài...

    Hắn vẫy tay ra hiệu về phía hắn đang đứng, khẽ cười với chúng tôi...

    -Chúng ta đi được rồi nhỉ...

    Hai cháu lên xe đi...

    -Vâng, thưa chú-Jack cười mỉm vì đây sẽ là ngày hạnh phúc của cậu...

    -Chúng ta lên xe thôi Cancer-Cậu thúc giục tôi lên xe...

    Tôi chỉ cười mỉm cho qua chuyện rồi ngồi trên xe kế bên cậu...

    Xe bắt đầu lăn bánh, đi qua những con đường dài vô tận...

    Tôi khẽ ngã đầu vào thành cửa xe ngắm nhìn mọi thứ...

    Đi qua những khu phố, qua những con hẻm...

    Cuối cùng, xe bắt đầu dừng lại trước một nhà thờ...

    Nơi có những đứa trẻ trò chuyện, vui chơi cùng nhau...

    Lúc bước xuống xe và đi vào, Jack hí hửng vui sướng vì cậu đã tới nơi đây, nơi mà được gọi là "nhà" ấy...

    Trước cổng có hai người đàn bà, hai người ấy mỉm cười và chào chúng tôi...

    -Chào các cháu đã đến nơi đây...

    Ta là sơ Lily sẽ là mẹ đỡ đầu các cháu...

    Và kế bên ta là cô Maria sẽ trông nom các cháu và một số người còn lại ta sẽ giới thiệu sau nhé-Bà ta vừa nói vừa cười nhìn về phía chúng tôi...

    Bà ta nhìn tôi chằm chằm như vật thể lạ...

    -Đây sẽ là ngôi nhà mới của các cháu đấy, các cháu thích chứ-Bây giờ tên viên cảnh sát mới lộ mặt, mặt tôi nhăn nhó khi nghe xong chữ "thích chứ",nhưng rồi lắc đầu cho qua chuyện...

    Tôi nhìn về phía Jack, Jack thích thú cứ cười suốt từ nãy giờ...

    Chán nản, tôi muốn tự sát cho rồi đi, nhưng cũng chẳng được...

    Tôi chết rồi,ai bảo vệ Jack đây...

    Sau một màn ngán ngẩm khó chịu...

    Chúng tôi bước vào "nơi đó" cùng với 2 người đàn bà lúc nãy...Khi chỉ mới bước vào vài bước,tất cả trẻ con dừng tất cả mọi hoạt động lại và hướng mắt về phía chúng tôi...

    Nhưng đặc biệt hơn, tại sao chúng nó cứ nhìn về phía tôi nhiều đến vậy?...

    Bỗng có một đứa bé khóc toáng lên và chỉ về phía tôi...

    -Chị...

    Ấy...là..

    Qu...

    Quỷ...

    Mắt...

    Chị...

    Ấy...

    Th...

    Thật...

    Kinh...

    Tởm-Đứa bé càng ngày càng khóc toáng lên khi nhìn tôi...

    Các sơ khác đi lại dỗ đanh đứa bé ấy...

    Rồi tất cả các đứa trẻ khác cứ nhìn tôi như sinh vật lạ...

    Tôi nắm chặt tay như nắm đắp...

    Cố gắng giữ bình tinh nhất có thể...

    Từ nãy giờ, tôi khó chịu lắm rồi nhé...

    Tôi muốn hét toáng lên và móc dao đâm thình thịch vào cái đứa vừa khóc toáng lên...

    -Cancer à...

    Bình tĩnh lại đi...

    Không sao đâu...

    Mắt của cậu không bị gì cả...

    Nó vẫn rất đẹp đấy thôi mà...

    Chúng ta đi tiếp chứ...-Jack như hiểu rõ ý tôi đang nghĩ gì,cậu trấn an tôi và còn khen mắt tôi đẹp nữa chứ...

    Tôi hạnh phúc lắm,đây là lần thứ hai cậu ấy khen tôi đấy...

    Cứ như thế tôi và cậu ấy bước vào trong "ngôi nhà" ấy...

    ----------------------------------------------------------------------------------

    9h00 a.m

    Khi chúng tôi đã bước vào đấy...

    Nó cũng chẳng hoành tráng gì mấy...

    Cũng chỉ là một nhà thờ thông thường thôi...

    Nhưng mà, Jack cứ "oh" hay những từ đại loại như thế...

    Và khi chúng tôi bước vào đây,cũng chính là những bước ngoặc lớn nhất và sẽ thay đổi cuộc đời chúng tôi...

    Đã đến màn mà tôi ghét nhất từ trước đến giờ...

    Chính là, giới thiệu bản thân mình trước đám đông...

    Còn Jack thì hơi hồi hộp vì chắc tôi nghĩ đây là lần đầu tiên cậu ấy giới thiệu mình trước đám đông...

    -Cancer này...

    Cậu có hồi hộp không?

    Mình thì khá hồi hộp lắm...

    Lỡ như không thành thì sao?-Tôi cảm nhận được Jack hơi run...

    Tôi cố trấn an cậu...

    -Chỉ là giới thiệu thôi mà...

    Không sao đâu?

    Làm như cậu sắp rước vợ không bằng...

    Cậu cứ làm nghiêm trọng hoá vấn đề lên đấy Jack...-Tôi trấn an và pha chút giễu cợt cho cậu ấy bớt sợ...

    -Thôi đi Cancer...

    Dù gì đây cũng là lần đầu tiên của tớ cơ mà...

    Rước vợ gì cơ chứ...

    Cậu mới làm vấn đề nghiêm trọng hơn đấy...

    Mà cậu không sợ sao...

    Cancer...

    -Không...

    Không hề...

    Tại sao tôi lại phải sợ chứ...

    Tôi đâu như cậu...

    Đồ thỏ đế...

    -Cái gì cơ?

    Nè,tớ không phải thỏ đế nhé...

    -Hihi...

    Chắc rồi đồ ngốc...

    -Này cậu mới vừa cười đấy hả...

    Trông cậu cười nhìn dễ thương lắm đấy-Sau câu nói ấy,mặt tôi đỏ ửng lên vì ngượng...

    Cậu ấy lại khen tôi nữa kìa...

    Tôi hạnh phúc lắm...

    Hạnh phúc rất nhiều...

    Và đến lúc chúng tôi giới thiệu mình trước đám trẻ con miệng còn hôi sữa...

    Cũng như vậy,chúng tôi đã giới thiệu bản thân mình trước đám đông...

    Cũng chẳng có gì đặc biệt cả cả...

    Cứ thế màn giới thiệu trôi qua thật nhanh chóng....

    ----------------------------------------------------------------------------------

    10h00 a.m

    -Này Cancer, màn giới thiệu nãy diễn ra tốt nhỉ...

    Haizzz...

    Tớ cứ tưởng...

    -Cậu tưởng gì cơ...

    -À...

    Không có gì đâu...

    Đúng như vậy đấy nó đã kết thúc rồi...

    Cái điều tôi cho là đáng ghét nhất đã qua rồi...

    Nhưng mà khi giới thiệu xong...

    Chúng tôi gần như chẳng có ai bắt chuyện hay cũng chẳng ai thèm đếm xỉa tới...

    Không lẽ là do tôi...

    Do tôi mà chẳng ai thèm quan tâm tới Jack...

    Bởi vì tôi mà cậu ấy không có bạn...

    Tại sao ư?

    Bởi vì Jack đã đi bắt chuyện với từng người một sau khi màn giới thiệu kết thúc...

    Nhưng không ai thèm để tâm đến cả...

    Tôi ghét họ...

    Tôi muốn giết chết họ...

    -Vào trong thôi Cancer...

    Haizz...

    Tớ chán rồi đây...

    Tớ cứ tưởng sẽ kết bạn được chứ...

    Sẽ có một ngôi nhà mới và có nhiều niềm vui nữa cơ chứ...-Jack nhăn nhó có vẻ rất khó chịu...

    Còn tôi sao,không hẳn là khó chịu cho lắm...

    Chúng tôi thở dài ngao ngán rồi bước vào trong "nhà"...

    Bỗng chúng tôi đang đi...

    Thì có một người con gái...Đi lại và bắt chuyện với chúng tôi...

    -Chào cậu...

    Cậu là người mới có phải không?

    Tớ là Marry...Chúng ta có thể làm quen với nhau được không...-Cô gái ấy cười híp mắt...

    Tỏa ra vẻ thanh khiết và cực kì xinh đẹp...

    -À...

    Được chứ...

    Tớ là Jack...

    Còn đây là Cancer...

    -Vậy sao...

    Rất vui được làm quen với hai cậu...

    Hình như trong lời giới thiệu lúc nãy...

    Hai cậu chín tuổi có phải vậy không?

    -Vâng...

    Có chuyện gì à?

    -Vậy các em nhỏ hơn chị đấy...

    Vậy là chị có đàn em rồi...

    Hihi...

    Mà sao,nãy giờ em không nói gì hết vậy Cancer...

    Em ghét chị sao...

    Huhu...

    -Không phải tôi ghét chị mà tôi không quen nói chuyện với người lạ...-Tôi khó chịu trả lời khi chị ta lại ra dáng "huhu" hay "hihi" gì đấy trước mặt tôi...

    Nhìn giả tạo lắm...

    -Vậy sao...

    Chắc rồi chúng ta sẽ thân với nhau mà nhỉ?

    À còn một người mà chị muốn giới thiệu với các em đấy...

    Eric lại đây đi...-Sau tiếng nói của chị ta...

    Một người con trai vẻ ngoài toát ra khí lãnh đạm và lạnh lùng bước về phía chúng tôi...

    -À...

    Đây là Eric bạn thân của chị...

    Eric,đây là Cancer và Jack đấy...

    Tớ mới vừa làm quen đấy...

    -Ừ...

    Xin chào...

    -Vâng...

    Xin chào anh ạ-Jack hí hửng cười và chào lại,tôi không nói gì cả chỉ đứng lặng và quan sát...

    Sau những buổi gặp gỡ này...

    Tôi và Jack lại có những người bạn mới...

    Nhưng tôi lo sợ rằng,liệu họ có đủ tốt để chúng tôi có thể chia sẻ và chơi cùng nhau...

    Liệu chúng tôi có thể san sẻ với nhau hay không?

    Hay có cướp lấy những thứ từ tôi hay không?

    Còn tiếp...
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Góc Của Tác Giả


    Đây là một số thông báo nho nhỏ mà tôi muốn nói :

    .

    Thứ nhất là xin lỗi các độc giả rất nhiều về chuyện tôi làm truyện khá chậm trễ do một số chuyện...

    Xin lỗi rất nhiều về vấn đề này...

    .

    Thứ hai thì dạo gần đây xin chân thành cảm ơn vì đã quan tâm đến truyện của tôi và cảm ơn vì đã ủng hộ...

    .

    Thứ ba là dạo gần đây đã mịch mù ý tưởng nên ra chap trễ...

    Cuối cùng xin chân thành cảm ơn... 🙂
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Góc Của Tác Giả (2)


    _Xin chào các độc giả của tôi, tôi có vài vấn đề nho nhỏ để nói, xin các bạn hãy lắng nghe ạ!

    .Thứ nhất: tôi xin tạm ngưng truyện.

    .Thứ hai: do bí ý tưởng nên tôi không thể viết tiếp nhưng tôi đang suy nghĩ có nên tìm người Edit hay không...

    .Thứ ba: là dạo này tôi không có thời gian viết vì đi học rất nhiều nên ý tưởng đã bị dồn ép vào các môn học như Ngữ Văn chẳng hạn.

    .Thứ tư: đây là vấn đề nghiêm trọng xin các bạn hãy lắng nghe...

    Vấn đề này...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    Là...

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    .

    QUÁ LƯỜI NÊN KHÔNG NGHĨ RA ĐƯỢC GÌ CẢ!!!

    .Và cuối cùng: vẫn chưa quyết định khi nào viết lại.

    _Xin cảm ơn đã lắng nghe và rất rất chân thành cảm ơn các độc giả vì đã ủng hộ cho "đứa con" của tôi *cúi đầu*.
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    My Name Is Anna.


    Lâu rồi không gặp các độc giả à 🙂 .

    Xin lỗi vì đã không xuất hiện sớm hơn, bỏ qua đi nhỉ.

    Chúng ta đi tiếp câu chuyện của cô bé Cancer nhỉ 🙂 . . .

    Tôi tới đâu rồi nhỉ ?

    À nhớ rồi, sau một chuyến hành trình trong cô nhi viện, trong phần này sao chúng ta không xoay quanh cuộc trò chuyện của những đám nhóc mà cô bạn Cancer làm quen này nhỉ!?

    Liệu có gì mới chăng ?

    Cuộc sống mới?

    Bạn bè mới?

    À. . .

    Phải rồi đã có thêm một cô bé mới, tên gì ấy nhỉ?

    Thôi vào truyện nhé ! 🙂

    ---------------------------------------------

    Ngày 4 tháng 7 năm 20xx

    7h30 a.m

    - Jack dậy đi, trời sáng rồi!

    - tôi lay nhẹ cậu ấy hơn cả chục lần, còn Jack thì cứ ngủ say như chết.

    - Cho tớ ngủ thêm tí đi - Jack nói với giọng còn ngái ngủ đáp lại tôi.

    - Không, nếu cậu không dậy thì nhịn ăn sáng đến tận trưa đi.

    Hôm qua chẳng chịu nghe lời tớ, ráng mà chịu đi !

    - tôi khá bực vì Jack chẳng bao giờ nghe lời tôi, nếu chịu lắng nghe thì đâu phải như vậy.

    ---------------------------------------------

    Tối hôm qua ngày 3 tháng 7.

    10h00 p.m

    Trong màn đêm tĩnh lặng, khi tất cả mọi người đã chìm trong giấc ngủ, tôi nghe thấy tiếng lục đục ở trong bếp.

    Tôi đang cố gắng ngủ nhưng tiếng ồn ấy cứ chiếm trọn trong đầu tôi, tôi khá bực mình và mở to mắt , lúc đó tôi chẳng thấy Jack đâu cả.

    Đúng vậy Jack đã đi cùng mấy đứa nhóc mà cậu ấy làm quen trước đó, tôi khuyên cậu ấy đừng kết bạn với chúng nó, vì sao ư?

    Cách hành xử chúng nó . . .

    Nói sao ấy nhỉ ?

    Tồi tệ, tôi thấy bọn nó cứ chọc ghẹo bọn nhỏ tuổi, nhất là đám con gái. . .

    Trong mắt tôi chúng nó cực kì " Dơ bẩn ". . .

    Nào thì tốc váy, nào thì bắt nạt,. . .

    Tôi nhớ không nhầm Jack có nói cho tôi biết tên của mấy đứa nhóc đó, chúng nó có 3 tên, tên cầm đầu là Alex, tên mập mập là thằng lúc nào cũng bị sai vặt là Bill, tên gầy nhom kiểu mọt sách lúc nào cũng đẩy kính giống như ta đây hiểu biết nhưng đầu thì rỗng tuếch và nó tên Andy.

    Kể cả khi chị Marry có bảo đừng day dưa vào chúng nhưng Jack lại chẳng để tâm, cậu ấy cần học cách lắng nghe nhiều hơn.

    Tôi rời khỏi phòng ngủ và tìm kiếm cậu ở phòng bếp.

    Tôi mở hé cửa liếc một vòng quanh căn phòng tối om, quả đúng như tôi dự đoán, Jack và mấy đứa nhóc ấy đang ăn vụn bánh quy còn thừa hồi sáng, tôi thừa nhận chỗ bánh quy ấy là ngon thật dù chẳng biết là ai làm, chắc bọn chúng sai Jack làm những việc ngu ngốc này.

    Tôi bỗng cất tiếng:

    - Jack!

    Cậu nên về phòng ngủ trước khi ai đó phát hiện.

    Cậu ấy và cả đám nhóc giật nảy mình và đáp lại:

    - Cậu làm gì ở đây !

    - Jack nói trong giọng hốt hoảng nhìn tôi.

    - Mày bị điên à con nhóc kia, làm bọn tao giật cả mình, mau quay về chỗ của mình đi hay mày muốn được ăn đập à?

    - tên cầm đầu giọng chế giễu cười nhạo tôi, những tên khác hùa vào.

    - Các anh không được nói thế với cậu ấy, cậu ấy là bạn em - Jack lên tiếng bảo vệ tôi.

    - Ồ mày theo nó phản bọn tao chứ gì?

    Hay nhỉ !?

    Đứa nào mạnh mồm sẽ làm những gì tụi tao bảo, đứa nào muốn làm quen tụi tao trước, xin vào nhóm cơ mà!???

    Thằng khốn!

    - Sau khi chúng nó nói xong, tên Alex đẩy Jack xuống nền nhà, cả bọn hùa vào đá và đánh Jack.

    Jack đưa mắt nhìn tôi, cố gắng nói gì đó nhưng không nên lời.

    Khi chúng đánh hả hê xong, chúng quay sang nhìn tôi với đôi mắt đầy khinh bỉ:

    - Bây giờ tới lượt mày. . .

    Giờ tao mới để ý, mắt mày ghê thật đấy con quỷ à!

    Kể cả khi lần đầu mày vào cô nhi viện đập vào mắt tao là con mắt tởm lợm của mày, lúc đó tao nghĩ mày chỉ là cái xác không hồn- dứt lời chúng cứ thế từ từ bước tới gần tôi.

    Phải. . .

    Đúng vậy giống y như giây phút tôi đã từng trải, hai bọn buôn người đầy ghê tởm.

    Tôi nhoẻn miệng cười, cứ tiến tới bọn chúng không đầy lo ngại.

    Bọn chúng khá ngạc nhiên nhưng tôi làm lơ và thì thầm vào tai bọn chúng:

    - "Đi ngủ đi"

    *pặc*

    Tôi nhìn bọn chúng đã gục dưới sàn nhà dưới mắt đầy sự khinh bỉ.

    Tch. . .

    May cho bọn chúng tôi chỉ đánh vào sau gáy không thì chẳng còn con mắt để nhìn nữa đâu.

    Quay lại với Jack thì cậu ấy đã ngủ ngon lành dưới sàn nhà lạnh, đôi khi tôi thấy Jack thật phiền phức nhưng khi nhìn Jack ngủ ngon lành thế kia tôi thừa nhận lúc đó cậu ấy. . .

    Khá dễ thương.

    --------------------------------------------

    Quay về hiện tại.

    Tôi nghĩ sau sự việc ấy, cậu ấy sẽ không lại gần bọn chúng nữa.

    - Jack!

    Cậu không dậy tớ sẽ bỏ cậu một mình ở cô nhi viện và trốn thoát khỏi đây đấy.

    - Tớ dậy rồi. . .

    Tớ dậy rồi.

    - Jack bật dậy đầy hốt hoảng như kiểu động đất sóng thần nổi dậy.

    Tôi cảm thấy buồn cười nhưng vẫn giữ vẻ ngoài bình thản.

    Đúng vậy, tôi có thể rời khỏi đây bất cứ lúc nào mà tôi muốn điều gì mà tôi không thể làm được cơ chứ.

    - Cancer, Jack hai em dậy rồi à!

    Chúng ta đi ăn sáng luôn nhé!

    - Marry nhòm qua cửa, dịu dàng nói, thú thật chị ấy khá hiền lành, dịu dàng và nhân hậu, đứng sau chị ấy là Eric hắn ta như cái bóng cứ lủi thủi đi theo, cứ im lặng chẳng nói từ nào.

    Dường như hai người họ không thể tách rời, tôi khá quý Marry vì chị ấy chịu lắng nghe như ai kia, tôn trọng mọi người và hành xử cực kì chuẩn mực của một tiểu thư đài cát nào đấy tôi không hề quan tâm.

    Nếu ai đối xử tốt với tôi, tôi sẽ xem trọng họ còn ngược lại thì cuộc đời họ chìm trong bóng tối.

    - Em sẽ theo sau khi Jack vệ sinh cá nhân sạch sẽ- tôi lườm qua cậu, Jack biết thân biết phận tự đi vào vệ sinh.

    Chắc rồi, nếu không làm thế chắc chỉ ngồi ỳ ra đó mất thôi.

    -------------------------------------------

    8h00 a.m

    Ở cô nhi viện cũng đều có thời gian quy định của nó, vào đúng 8h sáng chúng tôi ăn sáng, 11h30 trưa là buổi ăn trưa, 12h30 trưa là thời gian nghỉ ngơi, 4h chiều ăn tạm bở thứ gì đó mà ở đây phát cho và 7h tối là buổi ăn cuối cùng trong ngày.

    Nhưng nếu những đứa trẻ nào đã đủ tuổi để học thì ở đây sẽ được học cách đọc chữ, viết chữ và tính toán cơ bản, đương nhiên chúng tôi là một trong số đó.

    Tại phòng bếp.

    Trong khi chúng tôi đang dùng bữa, chị Marry bỗng cất tiếng:

    - Này, hai em biết gì chứ!

    Sáng nay chị có nghe loáng thoáng các mẹ sơ nói có 3 tên nhóc hay bắt nạt người khác nằm ngủ ở phòng bếp này đấy, với lại họ cũng đã ăn hết chỗ bánh quy còn sót lại ấy!!

    Nghe tới đây tôi liếc nhìn qua Jack, cậu ấy cứng đờ người, xém nữa phun hết chỗ đồ ăn nếu tôi không bịt mồm cậu ấy bằng khăn giấy ăn.

    - Vậy. . .

    Vậy sao!

    - Cậu nói lắp bắp khá lo sợ nếu ai biết được mình cùng theo bọn chúng ăn hết chỗ bánh quy ấy.

    - Đúng vậy, vì chỗ bánh quy ấy sẽ cho một người bạn mới nào ấy thì phải, mẹ sơ có nói với chị là thế, hình như là một cô bé nhỉ?

    Đúng không Eric???

    - Marry quay sang cười mỉm với tên-mà-lúc-nào-cũng-cầm-sách-im-lặng-một-cách-đáng-sợ.

    - Ừm.

    - chỉ một câu dễ hiểu dễ nghe như hắn, từ sáng đến giờ chỉ đúng một câu, một tên kiệm lời đáng sợ. . .

    - Thế cô bạn ấy khi nào xuất hiện vậy ạ?

    - Jack dõng dạc trả lời, một-kẻ-đánh-trống-lãng-để-không-bị-nghi-oan .

    - Hình như tối nay thì phải, chị chỉ biết thế thôi.

    Mong trời tối quá đi mất!!!

    Tôi thì chẳng mong chờ gì cả, trong mắt tôi, bọn họ là những bộ sưu tầm mà tôi cần phải có.

    - Marry này, thế ba bọn nhóc ấy đâu rồi?- Tôi cố tình hỏi để xem Jack bộc lộ cảm xúc như thế nào cho một phen nhớ đời.

    - À!

    Em mới vào nên chưa biết, ở đây nếu ai vi phạm sẽ vào khu cô lập đấy, nghe có vẻ đáng sợ nhưng như thế mới uốn nắn được.

    Nếu không ngoan sẽ chẳng ai nhận nuôi cả, mấy đứa nhóc ấy vào cả chục lần nhưng chẳng khá khẩm gì cả!

    Khi Jack nghe xong đến đó rùng mình, quay qua nhìn tôi với cặp mắt "Cậu ác quá đấy" , tôi cười trong lòng nghĩ thầm "lần sau cố gắng lắng nghe đi nhé!"

    ------------------------------------------

    8h00 p.m

    Tại phòng chính.

    - Các con chú ý, hôm nay chúng ta có thêm một thành viên mới được chuyển đến đây, các con hãy làm quen với cậu ấy nhé!

    - sơ Lily người đầu tiên tôi nhìn thấy ngoài cổng trước khi tôi đến đây vừa mới dứt lời thì một cô bé bước vào, thân hình nhỏ nhắn, mái tóc màu hạt dẻ, phong cách ăn mặc con bé ấy rất khác biệt kiểu hoàng tộc chăng ?

    Và đập vào mắt tôi là đôi mắt đen láy đầy sâu thẳm, ánh mắt nó đượm buồn, nó có thể là một phần sưu tầm mới của tôi nhỉ?

    - Cô bé ấy dễ thương quá nhỉ ?

    Phải không Eric, Cancer, Jack!?

    - Marry khá đỗi ngạc nhiên tôi nghĩ vì nó ăn mặc quá khác biệt với mấy bọn con nít nên nghĩ Marry làm quá, Eric thì chỉ "Ừm" , Jack thì "Tớ thấy cậu ấy sao sao ấy" , tôi với vẻ mặt như thường ngày thản nhiên nhưng Marry lại nói "mặt cứng như đá" cả bọn lại gật gù.

    So với bọn nhóc trong trại đứa "Ồ" lên ngạc nhiên chỉ đơn giản thế thôi.

    - Nào con!

    Hãy giới thiệu bản thân cho mọi người đi nhỉ?

    - sơ Lily mỉm cười nhìn con bé.

    Nó hiểu ý, dõng dạc đứng lên phía trước nhìn quanh, tìm kiếm một cái gì đó, rồi ngừng lại nhìn Jack với vẻ viên mãn.

    Tôi thề rằng lúc đó nó cười. . .

    Từ khi bước vào nó khá nghiêm nghị, ánh mắt nó nhìn Jack với vẻ thèm khát, tôi có thể nhìn sâu vào con mắt của nó, ánh mắt nó không hề đượm buồn như trước, con mắt đó nó đang CƯỜI. . .

    - Xin chào!

    Tớ tên Anna! 🙂

    Còn tiếp . . .
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    The Child.


    Tôi không nghĩ mình lại có thể kể được đến đây cơ đấy.

    Thôi không nói nhiều nữa vào truyện thôi 🙂.

    ---------------------------------------

    1 tháng sau.

    Ngày 4 tháng 8.

    10h00 a.m

    Cũng đã được 1 tháng trôi qua kể từ lúc con nhóc ấy tới, nó lúc nào cũng đứng một góc xa nhìn Jack, tôi cảm thấy ngứa mắt khi con bé nhìn Jack như thế này, kể cả khi ăn khi ngủ.

    Tôi dường như muốn đâm cho nó một nhát để thôi cái kiểu nhìn ấy đi.

    Đôi lúc nó muốn lại bắt chuyện, nhưng tôi lườm nó, thường những đứa trẻ khác sẽ sợ hãi khi nhìn thấy tôi nhưng nó thì khác nó trợn mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống, kể cả cũng lạ khi một con bé lại dám giật món đồ của tôi như thế, chỉ sợ rằng chưa giật được thì mắt nó đã rỗng tuếch.

    Chúng tôi đang ngồi ngay góc cây có thể che bóng mát, Eric tất nhiên sẽ đọc sách, Marry thì chị ta vẫn cứ chải chuốt tóc cho tôi cả chục lần rồi, Jack thì nằm dài và ngủ thẫn thờ như một đứa trẻ và tôi ngồi đó ngắm nhìn món đồ tôi yêu thích người đã cứu lấy tôi và bám tôi kể từ lúc này trong khi Marry thắt tóc cho tôi.

    Mọi chuyện gần như ổn thỏa cho đến khi con bé nấp dưới góc cây nhìn về phía chúng tôi, Marry lên tiếng khi nhìn thấy con bé.

    - Này!

    Gần đây cô bé Anna được chuyển tới lúc nào cũng nhìn đến chúng ta phải không nhỉ?

    Sao cô bé ấy không tới bắt chuyện với chúng ta nhỉ ?

    Marry nói xong nhưng chẳng ai để ý, nên ra vẻ khá giận dỗi và chị ta lại gần con bé, thật sự tôi định ngăn chị ấy nên thôi, tôi chẳng nghe thấy bọn họ nói gì vì xa quá nhưng rồi cả hai người đều bước gần lại chỗ chúng tôi.

    - Mọi người, Anna nói từ lúc vào cô nhi viện , em ấy khá rụt rè nên chẳng dám nói chuyện với ai nhưng cô nhóc lại muốn tới bắt chuyện với chúng ta vì ngại nên cô bé chỉ đứng góc xa thôi đấy.

    Eric chỉ ngẩng đầu lên nhìn cho có lệ và cúi mặt xuống đọc quyển sách cũ nát ấy, tôi thì chẳng để tâm về con nhỏ ấy chỉ nhìn về phía Jack, Jack đã thức dậy vì nghe thấy tiếng Marry.

    Tất nhiên con nhóc ấy sẽ nhìn Jack, nhìn không muốn rời.

    Tôi tự hỏi, khi nó vào cô nhi viện nó nói dỏng dác lắm mà?

    Lại giả tạo nói rụt rè ư?

    Láo toét. . .

    Jack ngước nhìn nó vẻ cười cười cho thân thiện không biết trong lòng cậu ta đang nghĩ gì, nhưng tôi cảm thấy khó chịu khi Jack nhìn nó thật sự rất khó chịu, được một lúc lâu cậu ta đứng lên, đưa tay và nói:

    - Chào!

    Rất vui được gặp cậu, tớ là Jack chúng ta làm bạn nhé!

    Có gì khó khăn cứ nói với chúng tớ, chúng tớ sẽ giúp đỡ cậu.

    Nói hết câu, con bé rụt rè bắt lấy tay Jack và nói:

    - Rất vui được gặp cậu, tớ là Anna mong các cậu chỉ giáo.

    Vẻ thẹn thùng của con bé làm tôi buồn nôn, tôi có thể nhìn xuyên qua con mắt nó, vốn dĩ ngay từ đầu nó đã nhắm tới Jack, tôi chẳng hiểu nó đang nghĩ gì nhưng có thể biết nó đang muốn gì, thật sự lần này tôi cảm thấy khó chịu khi cái bắt tay ấy kéo dài quá lâu. . .

    Tôi muốn chặt đứt đôi tay nó, chặt đứt thứ đang nắm lấy tay Jack, tôi muốn Jack, một mình Jack chứ không muốn chia sẻ cho ai. . .

    Tôi lườm nó, nó nhìn tôi vẻ ngây dại mà cười ngây ngô. . .

    - Mọi người làm quen với Anna nhé!

    Anna, cô bé này tên là Cancer, anh đang đọc sách là Eric, chị là Marry và tất nhiên đây là Jack - Marry bỗng lên tiếng, mỗi khi đọc tên chị ấy đều chỉ và hướng mắt đến từng người một, con bé cũng thế nhìn theo hướng tay chị ta chỉ.

    Jack quay qua nhìn tôi, cậu cười với tôi nhưng tôi không có chút biểu cảm nào nhìn cậu ấy.

    - Cancer cậu cũng làm quen với cậu ấy đi chứ ?

    Đừng có ngồi đó mãi thế !

    - cậu cười tươi, tôi nhìn cảm thấy ấm áp nhưng tôi không muốn nhìn nó một chút nào thì nói gì đến bắt chuyện với nó.

    Vì Jack thì tôi có thể là bất cứ điều gì.

    - Cancer!

    Chỉ thế không nói gì, mọi người nhìn tôi, kể cả Eric cũng phải ngước lên nhìn như kiểu người ngoài hành tinh đến vậy, còn nó thì đờ ra rồi mỉm cười, thứ nụ cười giả tạo ấy nhìn đúng thật ngứa mắt.

    Con bé lên tiếng :

    - Cậu lạnh lùng thật đấy!

    Cậu không thích tớ sao?

    - nó nhìn đượm buồn, thứ cảm xúc giả tạo thì có.

    - Không phải đâu Anna, em ấy không giỏi giao tiếp cho lắm nên không sao đâu ,từ từ làm quen dần nhé!

    - chị quay qua cười với nó, nó cười đáp lại không nói gì. . .

    ------------------------------------

    11h30 a.m

    Đến giờ cơm trưa nó ngồi kế bên Jack, ngồi thật gần và nhìn Jack suốt bữa ăn, thật sự chẳng ai để tâm cứ ăn phần cơm của mình nhưng tôi thì có tôi nhìn nó vẻ khó chịu, nó cũng chẳng thèm đoái hoài gì đến xung quanh.

    Thật sự quá khó chịu, tôi đập bàn một phát rõ to cả căn phòng đều nhìn tôi, tôi cắn chặt răng kiềm nén sự bộc phát bên trong, muốn giết chết nó. . .thứ của tôi phải là của tôi, Jack nhìn tôi lo lắng.

    - Cậu sao thế Cancer?

    Có chuyện gì vậy?

    Tôi thở dài, trợn tròn mắt nhìn nó, cái cách nó bên Jack, nhìn Jack đều làm tôi khó chịu vô cùng, tôi lắc đầu.

    - Không, không có gì chỉ là khó chịu chút thôi, tớ no rồi.

    Tôi đứng dậy rời đi không quên mang theo phần cơm còn thừa dọn đi. . .

    Một bước chân tôi đi thì mọi con mắt đều nhìn tôi, tôi cầm chặt khay cơm, cố kiềm chế, cố kiềm nén cái cơn giận sự phẫn nộ bên trong tôi, tôi e rằng sợ móc mắt từ đứa một ra, nếu không kiềm nén được tôi sợ con quỷ trong tôi bộc phát và giết chết bọn chúng không thương tiếc.

    Nhưng nếu làm thế, Jack sẽ nhìn thấy bản chất thật của tôi rồi đánh mất Jack.

    ---------------------------------

    4h30 p.m

    Hôm nay, tới lượt chúng tôi trực nhật, quét lá và nhổ cỏ sau vườn và đương nhiên sẽ có nó.

    Eric và Jack thì nhổ cỏ.

    Tôi, Marry và nó sẽ quét lá.

    Trong khi quét lá , nó cố tình vấp chân ngã vào lòng Jack, chỉ cần cách nửa tí thôi là đã chạm môi.

    Tôi cúi gầm mặt, nghiến răng, cầm chặt cây chổi gần như gãy cả làm đôi. . .Tôi muốn giết nó, giết chết nó, thứ giả tạo chết tiệt. . .

    Lòng tôi quặn thắt lại cái cảm giác lạ lùng tôi chưa từng cảm nhận qua, khó chịu vô ngần.

    Tôi chạy đi mặc kể cả tiếng Jack kêu to tên tôi. . .

    Chiều đó tôi trốn một góc tối nơi tôi cất giữ những báu vật trước đây tôi hay sử dụng, con dao và đôi mắt của bố mẹ. . .tôi căm hận nó, tại sao tôi không có đôi mắt đẹp và thuần khiết, tại sao lại nguyền rủa tôi, ban cho tôi đôi mắt gớm ghiếc của quỷ.

    Lòng lại nghĩ đến cảnh tượng lúc này, tôi cắn chặt môi đến túa cả máu, khó chịu vô ngần, bỏ cả buổi xế chiều và ăn tối.

    ------------------------------------

    11h00 p.m

    Tôi ngồi dưới góc cây, co rúm người lại.

    Tối đó cứ nghĩ đến cảnh tượng ấy, tôi đều khó chịu, tim tôi đau vô cùng chẳng hiểu cảm giác này là gì.

    Bỗng có bàn tay đến đặt nhẹ vào vai tôi vì lúc đó không để tâm tới xung quanh nếu không thì tôi đã vặn cổ đến khi chết mới thôi.

    Tôi giật mình ngước lên nhìn, bóng hình quen thuộc ấy, làm tôi dịu lại nhưng chợt nhói lên khi nghĩ đến cái cảnh tượng ấy. . .nó và Jack. . .Jack nhìn tôi nheo mắt lại, lo lắng.

    - Cancer!

    Tớ và mọi người đều đi tìm cậu, cậu đã đi đâu thế, có biết bọn tớ lo lắng không đồ ngốc. . .

    - dứt câu Jack ôm lấy tôi, ôm rất chặt như không muốn rời. . .

    - Cậu đừng đi nữa,đừng có trốn tớ như thế. . .tớ sợ cậu ra đi lắm. . .chính cậu đã cưu mang tớ, cho tớ ổ bánh mì và cho tớ được cảm giác ấm áp ấy. . . cậu là đồ đại ngốc. . .

    - Xin lỗi. . .tớ không thế nữa .

    Lần đầu tiên, Jack ôm lấy tôi, nói những lời ấm áp ấy lòng tôi dịu lại, tôi ôm lấy cậu không muốn xa rời. . .

    Jack là những gì tôi có được, cậu ấy không sợ tôi đổi lại còn khen đôi mắt tôi đẹp. . .

    Chỉ có cậu làm tôi cười, chỉ một mình cậu. . .Cậu buông tôi ra và gặng hỏi:

    - Tại sao cậu lại chạy đi như thế ?

    - Tớ. . .không thích con nhỏ đó khi ở gần cậu. . .tớ sợ mất cậu. . .tớ ghét nó. . .- tôi đã nói sự thật lòng khó chịu khi nói như thế.

    Jack ngạc nhiên nhìn tôi, rồi lại mỉm cười, xoa đầu tôi.

    Tôi ngạc nhiên nhìn cậu, cậu xoa đầu tôi sao?

    Tôi cảm thấy ấm lòng vô cùng nhưng chẳng thể diễn đạt được gì.

    - Đừng như thế, cậu ấy còn lại với môi trường lắm, cậu đừng như thế mà ghét cậu ấy, cảnh tượng lúc nãy chỉ là cậu ấy vô tình thôi.

    Không, nó đều giả dối hết đấy. . . tại sao cậu lại tin những người như nó chứ ?

    Tôi ghét cách cậu đối xử với nó, tôi ghét khi nhìn thấy nó nhìn Jack và bên cạnh cậu. . .

    Chỉ mỗi tôi biết nó đang muốn gì, nó muốn cậu. . .

    Bỗng dưng có tiếng người bước lại và hét to,.

    Là nó, tôi không biết nó đã ở đây từ lúc nào, nó nhìn tôi, ánh mắt căm hận khó chịu, nó nắm chặt tay lại thành nắm đấm, con mắt nó đang phẫn nộ nhìn tôi. . .

    - Hai người làm gì ở đây thế ?

    Cả hai chúng tôi nhìn nó, Jack bỗng cất tiếng.

    - Tớ chỉ nói chuyện với Cancer một chút thôi. . .không c. . .

    - IM HẾT ĐI!

    TÔI KHÔNG THÍCH HAI NGƯỜI GẦN NHAU, TÔI SẼ LÀM TẤT CẢ VÌ JACK, SẼ CÓ ĐƯỢC CẬU. . .VÌ TÔI SẼ LÀ ĐỨA TRẺ CỦA JACK!

    Còn tiếp. . .
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Quá khứ của Anna


    Xin chào!

    Chắc các bạn đã ngạc nhiên khi những lời con bé ấy nói đúng không ?

    Tại sao chúng ta không quay lại quá khứ của một cô bé mang tên Anna nhỉ ?

    Để hiểu rõ tại sao những lời cô nhóc ấy có ẩn ý gì ?

    Vào thôi nhé ! 🙂

    -----------------------------------------

    - Mẹ ơi, nhìn này!

    Một cô gái nhỏ với mái tóc nâu hạt dẻ, thân hình nhỏ bé, khuôn mặt bầu bĩnh và với một đôi mắt đen láy sâu thẳm, cô bé chỉ trạc 9 tuổi.

    Điều đặc biệt hơn, cô chính là tiểu thư đài cát.

    - Anna!

    Con yêu - Tiếng nói của một người phụ nữ đầy trìu mến đáp lại lời nói của cô con gái nhỏ.

    - Mẹ ơi!

    Mẹ nhìn này, bố đã mua cho con một bé búp bê mới đấy ạ, trông cô bé nhỏ này có xinh không ạ ?

    - Giọng nói với đầy sự nhí nhảnh và vui vẻ làm cho mọi người phải xiêu lòng, cô vừa nói vừa cầm món đồ của mình khoe với người phụ nữ mà cô xưng là "mẹ".

    - Phải!

    Trông cô bé này rất dễ thương, giống con vậy đấy con yêu.

    - Phải đấy, con gái của bố rất đáng yêu, xinh hơn cả búp bê luôn đấy!

    - Thật sao ạ ?

    - Anna mỉm cười, đáp lại lời nói của người bố.

    Giọng cô gái nhỏ thanh thoát đầy sự vui mừng, sung sướng và hạnh phúc.

    - Thật!

    Con gái của bố rất đáng yêu.

    Ôi!

    Xem này Anna của bố có đôi mắt biết cười này, con có đôi mắt đẹp lắm đấy, hãy luôn tươi cười con nhé!

    - Ông vừa xoa đầu con gái nhỏ vừa mỉm cười đáp lại con.

    - Vâng ạ!

    Ở bên bố mẹ là tuyệt vời nhất!

    ----------------------------------------

    - Hai mẹ con mau trốn đi!

    Nhanh lên!

    - Tiếng người đàn ông cất lên nó chứa đầy nỗi sợ hãi và đầy lo lắng.

    Sau tiếng nói của đàn ông ấy là một loạt các hành động thô bạo khác, tiếng đập cửa mạnh bạo không lâu sau đó cánh cửa vỡ nát.

    Sau cánh cửa ấy là cả một loạt những người mặc áo đen, trang bị rất nhiều khẩu súng.

    Nhưng chẳng kịp nữa rồi, Anna và mẹ cô bé chẳng thể trốn được nữa.

    Một người đàn ông mặc áo đen bước lên, nhưng hắn khác hẳn những tên khác, trông có vẻ lịch lãm và chững chạc hơn, vẻ cao ráo với khí chất lạnh lùng đẹp như bức pho tượng.

    Hắn ngồi phịch trên ghế sofa, bắt chéo chân và đùa nghịch với khẩu súng đang cầm trên tay.

    - Bắt hai mẹ con ông ta lại!

    - Hắn cất tiếng nói và mấy gã mặc áo đen tuân theo bắt hai mẹ con của người đàn ông xấu số đó lại.

    - Xin anh hãy tha cho vợ con tôi!

    Ông muốn làm gì tôi cũng được, xin đừng làm hại họ, xin hãy tha cho họ, tôi cầu xin anh.

    - Người đàn ông quỳ xuống dưới chân hắn ta, van nài thảm thiết.

    - Ông muốn tôi tha cho vợ con ông ?

    Ha!

    Làm ăn phá sản, nợ nần thế kia, khi nào ông mới trả ?-Hắn liếc ông ta, lời nói đầy khinh bỉ và đá ông ta ra một góc.

    - Tôi xin anh, tôi sẽ cố gắng trả hết số nợ đó, hãy cho tôi thời gian, xin hãy tha cho vợ con tôi!

    - Ông ta cố gắng bò lại, quỳ dưới chân hắn, van xin vô số điều.

    - Tôi không thích phải chờ đợi.

    Tôi sẽ xóa số nợ đó bằng mạng của gia đình ông.Tôi nói sẽ làm, giết chết gia đình ông, không tha cho một ai!

    - sau lời nói ấy, hắn cầm súng bắn vào đầu ông ta, máu văng tung tóe, chảy ra như suối, máu bắn ra cả vào mặt hắn.

    - KHÔNG!!!

    CHỒNG ƠI!!!!

    - Bố ơi. . .- Anna tròn mắt, nói lí nhí như chẳng tin vào mắt mình nữa, người đàn ông cô gọi là bố giờ đang nằm đó, máu không ngừng chảy, đôi mắt vô hồn cứ nhìn vào một khoảng không nhất định.

    Hắn tiến tới người phụ nữ, nhìn khinh rẻ và chìa súng vào họng người đàn bà mà bắn chết, tiếng súng kêu lên một tiếng là lúc đó Anna đã rơi giọt lệ, cắn chặt môi đến tuôn cả máu, cố gắng không hét lên khi người mẹ của mình đã ngã khụy xuống đất, giờ đây cô biết rằng mình sẽ chết, chẳng thể trốn thoát khỏi nơi đầy chết chóc này.

    Hắn tiến tới gần Anna, nâng cằm cô bé lên và nói:

    - Chỉ đau một lúc thôi rồi ngươi sẽ được đoàn tụ cùng với gia đình!

    - Hắn nhếch mép cười khinh bỉ, cô chỉ biết nhìn hắn đầy sợ hãi, giờ đây đôi mắt cô chứa đựng nỗi khiếp sợ, đau đớn.

    Bỗng mấy tên áo đen sau hắn đều gục xuống, cả hắn cũng vậy và cả tên đang giữ Anna.

    Đó chính là một cậu bé, thân gầy guộc, mặt hóm háp, cậu đã cầm cây gậy và đánh bất tỉnh những tên kia.

    - Chạy thôi!

    Dứt câu, cậu nắm lấy tay Anna chạy đi một mạch nhưng không kịp nữa rồi, hắn nắm lấy chân Anna, cho dù có vùng vẫy đi chăng nữa cũng chẳng thể thoát nổi, hắn nắm quá chặt khiến cô phải kêu lên một tiếng, đau đớn cứ nghĩ rằng chân mình đã bị gãy.

    Nhưng chẳng may sau đó, có vài tên khác chạy vào, cậu bé lấy gậy đánh thật mạnh vào tay hắn và dẫn cô chạy nhanh lên tầng, các tên khác cũng đuổi theo.

    Khi cô và cậu đã đến ngõ cụt thì biết rằng số phận của cả hai xem như toi, cả hai đều bị dồn ép sát vào trong tường, nhưng cậu đã dẫn Anna vào phòng và nói:

    - Chúng ta phải nhảy xuống ban công, nhanh lên!

    Không chần chừ gì nữa, cậu và cô đều nhảy xuống, mấy tên còn lại nói với nhau:

    - Đây là tầng 4 đấy, chắc chúng nó chết rồi, mau xuống dưới kiểm tra đại ca rồi xem bọn chúng như thế nào.

    Khi bọn chúng vừa đi mất, rất may sau đó cậu đã nắm lấy một cành cây nhỏ gần đó và nắm chặt lấy tay cô.

    Dù biết rất đau nhưng cậu phải thả tay xuống.

    - Cậu không sao chứ ?

    Tớ nghe tiếng súng gần đây nên đã vào, không ngờ lại có chuyện này xảy ra - cậu nói với giọng đầy lo lắng, Anna đã tưởng mình chết rồi nhưng cậu đã cứu mạng cô, cậu chính là ân nhân của cô.

    Sau đợt suy nghĩ đó, mấy tên kia nhìn thấy cả hai và chạy đến.

    Cậu nhìn thấy, nắm tay cô mà chạy bán sống bán chết, dù chân cô rất đau vì lúc nãy hắn ta nắm chặt lấy chân cô, cô cắn chặt môi để gượng lại cơn đau.

    - Này!

    Tớ sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, chúng ta rẽ qua con hẻm kia và cậu mau trốn đi nhé!

    Sau câu nói ấy, cả hai rẽ qua con hẻm, cậu buông tay cô, cô bất ngờ nhưng vẫn làm theo những gì cậu nói, cô trốn vào một góc nhỏ của con hẻm, vì thân hình cô khá nhỏ nên có thể trốn vào một nơi khá kín đáo để không thể bị nhìn thấy.

    Cô nhìn theo bóng dáng nhỏ của cậu, mất dần đi từ từ, những tên kia vẫn cố chạy theo đuổi theo cậu.

    -------------------------------------

    Đau đớn tột cùng, cô đã đánh mất tất cả, gia đình của mình, những người mà cô yêu thương.

    Bây giờ cô chẳng còn nơi nào để đi, chẳng còn nơi nào để nương tựa.

    Và lúc ấy, cô đã chợt nhớ đến cậu bé đã cứu sống mình, cậu chính là ân nhân của cô, là người hùng của cô.

    - Tớ sẽ làm tất cả để được gặp lại cậu, cậu chính là ân nhân của tớ, tớ sẽ đền đáp lại bằng chính tấm thân này, tớ sẽ đi tìm cậu, cố gắng được ở bên cậu, cố gắng để có được cậu. . .bằng mọi giá!

    Còn tiếp. . .
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    Let's play together.


    Ngày 4 tháng 8

    11:00 p.m

    - Cậu thật sự không nhớ ra tớ là ai sao Jack ?

    - Anna khóc, nó khóc trong đau đớn hay sự tức giận thế ?

    Tôi thề rằng đó chắc chỉ là những giọt nước mắt dối trá mà thôi, thật bi thảm.

    - Cậu đã một lần cứu tớ ra khỏi chính nơi đó khi tớ biết chắc rằng tớ sẽ chết, tại sao cậu lại không nhớ chứ ?

    - Nó tiếp lời, giọng nghẹn ứ như con heo bị chọc tiết.

    - Cậu. . .chính là cô bé trong ngôi nhà đó?

    - Jack ngạc nhiên, tròn mắt nhìn con nhóc kia.

    - Phải. . .là tớ đây, cậu chính là ân nhân của tớ, tớ không biết có thể đền đáp được gì cho cậu. . . một từ cảm ơn còn không đáng - Nó chạy lại ôm Jack, nó thúc thích trong lòng Jack, cảnh tượng ấy làm tôi nhức mắt chán chường. . .Nó dám ôm cả Jack của tôi.

    - Anna. . .mau bỏ Jack ra - Tôi lườm nó, tôi quá chán ghét cái tình huống này rồi, tôi muốn giết chết nó, móc đôi mắt thảm hại của nó.

    - Cậu nghĩ cậu là ai mà lên tiếng với tôi ?

    Nếu tôi không buông đấy thì sao?

    - Nó lên giọng với tôi, giọng nó đầy sự nhạo báng, nó khiến tôi tức điên.

    - Cậu nên bỏ tớ ra đấy Anna, cậu ôm chặt quá rồi đấy, tớ nghẹt thở mất- Jack đứng một hồi mới lên tiếng, cậu cố gắng đẩy cái thứ nhết nhát đó ra, tôi nghĩ tôi cũng nên phụ một tay nhỉ ?

    - Cậu chối bỏ tớ sao Jack ?

    - Nó nhìn Jack, cặp mắt giả tạo nhìn Jack với sự ngây ngô ư ?

    Ghê tởm thật.

    - Con nhóc kia. . .mau thả Jack ra, nếu không muốn chết, đồ chết tiệt, tôi ghét cô nhìn Jack nó làm tôi khó chịu, tôi ghét cô khi cứ bám theo Jack nó làm tôi sởn cả người, tôi ghét cô khi cô nói Jack là của cô, thật sự mọi điều cô làm tôi đều cảm thấy ghê tởm. . .con nhóc như cô khô---khô---

    Khi tôi chưa kịp dứt lời, nó tát tôi, một cái tát thật mạnh vào má tôi, trước sự chứng kiến của Jack, cậu kinh ngạc chẳng dám thốt nên lời.

    - Mày nghĩ mày là ai mà dám thốt lên những lời đó, mày làm tao kinh tởm bởi con mắt của mày, mày không sinh ra đời thì đúng hơn.

    Nó làm tôi phát cáu bởi những lời nó nói, tôi như phát điên muốn đâm chết nó, Jack hoàn hồn mới dám cất lời âu những gì nó nói:

    - Anna. . .tại sao cậu?

    Lại làm thế?

    - Jack nhìn nó, cậu vẫn còn kinh ngạc sau những gì cậu đã chứng kiến.

    - Cậu ấy xúc phạm tớ trước không phải sao?

    - Hehe. . .Anna hư quá đấy. . .Anna sẽ được nhận những hình phạt thích đáng. . .hehe - Tôi cười, tôi cười đến tận mang tai, nó và Jack nhìn tôi như kẻ lập dị. . .Phải đấy,những gì nó làm với tôi, nó phải trả giá.

    --------------------------------------

    Ngày 5 tháng 8

    10:00 a.m

    - Này, chị và anh Eric đã tìm được Cancer chưa ạ ?

    - Không, bọn chị không thấy, em vẫn chưa tìm ra sao Jack ?

    - Vẫn chưa ạ. . .sau chuyện đó. . .Cancer đã biến mất. . .

    - Chị không biết là chuyện gì nhưng hôm nay sẽ có người nhận nuôi tới đây đấy.

    - Vậy sao. . .

    -----------------------------

    3:00 p.m

    - Tạm biệt nhé Jack, mong em gặp được người nhận nuôi em, sau này chúng ta gặp lại nhau nhé!

    - Tạm biệt Chị Mary. . .

    ----------------------------------

    4:00 p.m

    - Nhớ sống tốt đấy nhóc, anh đi đây, một ngày nào đó chúng ta sẽ gặp nhau.

    - Tạm biệt anh, Eric. . .

    ---------------------------------

    5:15 p.m

    Tạm biệt cậu, Cancer. . .một ngày nào đó, tớ hứa sẽ tìm ra được cậu. . .Hãy đợi tớ nhé. . .

    -----------------------------------

    7:00 p.m

    - Thật sự không ai nhận nuôi mình sao. . .Jack cũng đã đi rồi còn gì.

    Sau này đợi tớ đấy Jack, Anna này sẽ tìm được cậu lần nữa thôi.

    *Cạch Cạch*

    - Tiếng gì thế ?

    Ai đó ?. . .

    Làm ơn trả lời đi. . .

    Nó bước ra khỏi ô cửa sổ nơi ưa thích của tôi, men ra ngoài hành lang nơi sẽ không còn ai bước chân ra vào nữa, tôi đã theo dõi nó, từng bước nó đi, những lời nó nói. . .Nơi đây sẽ là nơi nó được "sinh ra VÀO TỬ".

    - Ai đấy, có ai ở đây không ?

    - Chào Anna. . .hehe - Tôi đã cầm con dao đã nhuốm máu trên tay, con dao ưa thích của tôi, nó đã giết bao nhiêu người rồi nhỉ?

    Cảm giác này làm tôi nhớ quá. . .

    - Cancer là cậu sao. . .Mọi người đâu hết rồi. . .tớ. . .- Bây giờ nó chợt nhận ra con dao tôi đang cầm,nó há hốc mồm chạy nhanh vào phòng sinh hoạt chung.

    - Ôi chết mất. . .sẽ phát hiện mất thôi, hehe - Tôi nhoẻn miệng cười, cười trong sự vui sướng, bởi vì. . . nơi đó tôi đã giết hết những đứa trẻ và những người chăm sóc chúng trong cô nhi viện này, nơi đó những xác chết không hề có đôi mắt. . .

    - Aaaaaaaaaaa. . .cái. . .

    - Phải đấy. . .phong cảnh này đẹp thật đúng chứ, bây giờ sẽ tới lượt mày. . .LET'S PLAY TOGETHER!

    - Không. . .xin đừng - nó khóc trong sự tuyệt vọng, phải đấy nó nên như thế, chẳng phải ngay từ đầu nó nên như thế mới phải sao?

    - Anna hư quá đấy. . .Anna nên nhận hình phạt thích đáng, hehe - tôi tiến tới nó, từng bước một. . .

    - Đừng tới gần đây, đã bảo gần tới gần đây con khốn chết dẫm. . .- nó lườm tôi, tôi vẫn sẽ cười với nó, tôi chợt nghĩ ra sao không chơi đùa với con mồi một tí nhỉ.

    - Hay Anna trốn nhé, mình sẽ đi tìm, hehe.

    1. . .2. . .3. . .- Nó đứng chôn chân ở đó,, chợt nhận ra nó chạy, chạy trong vô vọng, dù thoát cũng chẳng thoát được đâu, bởi vì nơi đây đã là nơi của riêng tôi rồi. . .

    - Không. . .làm ơn ai đó cứu với, mở cửa ra đi. . .

    - 4. . .5. . .6. . .Anna ơi!

    Cậu đâu rồi nhỉ?

    - Không, làm ơn. . .

    *Nó chạy thục mạng, chạy trong sự tuyệt vọng, và nó chợt nhận ra nó đã bị trật chân, nhưng vẫn chạy trong sự đau đớn, đau đến nổi nó đã không kiềm được nước mắt.*

    - 7. . .8. . .9. . .10. . . dù trốn hay không trốn Cancer đi tìm đây,hehe.

    - làm ơn đừng tìm ra. . .ai đó cứu với.

    * Ở một nơi trong góc tủ, một cô bé đau đớn cố kiềm nén nước mắt, cô không muốn bị phát hiện bởi một ai đó, một thứ gì đó.

    Bỗng cô nghe thấy tiếng hát*

    - Kagome Kagome, hỡi chú chim trong lòng.

    - *gần quá, nó biết mình ở đây sao, xin đừng*

    - Khi nào thì chú thoát khỏi lồng giam.

    * Két*

    - *không đừng vào đây*

    - Vào buổi bình minh và lúc tối trời.

    * Cạch cạch*

    - *nó đang tới gần đây, xin đừng. . .*

    - Cả sếu và rùa đều trượt ngã.

    - Ai sẽ là người đứng ngay sau chú

    * Cô bé chợt nhận ra ở khe hở, có đôi mắt to tròn nhìn cô chằm chằm,khi bài hát vừa mới kết thúc, một thứ gì đó nhìn nó như muốn ăn tươi nuốt sống*

    - Tìm thấy rồi nhé, Anna.

    - Không. . .làm ơn, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. . .

    *Nó tức tốc chạy ra khỏi tủ, và chẳng kịp nữa đâu, nó chợt nhận ra dòng máu chảy dài xuống sàn nhà từ chân nó. . .nó đã bị đâm từ con dao ấy và rạch một đường dài, nó đau đớn hét trong vô vọng,không những thế làm thêm một nhát dao vào bụng nó, nó nghĩ nó đã chết,nó nghĩ nó sắp tàn rồi, liệu nó sẽ thoát khỏi nơi nó gọi là địa ngục này.*

    -------------------------------------------

    9:00 p.m

    - Anna hư lắm, Anna phải nhận hình phạt thích đáng, hehe.

    - Làm ơn, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi. . .tôi không thế nữa. . .tôi sai rồi. . .

    - Hehe, chúng ta chơi tiếp nhé.

    1. . .2. . .3. . .

    *Nó lại trốn, hai chân nó đều đã tàn,một bên trật một bên thì máu cứ tuôn như suối, nó nghĩ nó sẽ chết, lần này nó đã trốn trong nhà vệ sinh, tiếng hát ấy lại cất lên thêm lần nữa.*

    - Kagome Kagome, hỡi chú chim trong lòng.

    - * xin đừng, đau quá, tôi xin lỗi. . .*

    *Chợt nó nhận ra phía ánh sáng của trăng là nơi thông khí, với hai độ chân không còn sức lực nó cố gắng trèo lên.*

    - Khi nào thì chú thoát khỏi lồng giam.

    - * gần quá, sắp tới rồi sao, đau quá. . .mình không muốn chết*

    - Vào lúc bình minh và lúc tối trời.

    - *không. . .nó đang đứng trước cửa. . .cố lên chân ơi*

    - Cả sếu và rùa đều trượt ngã.

    - *sắp được rồi. . .làm ơn, tôi không muốn chết. . .*

    *Két*

    - Ai là người đứng sau lưng chú.

    * Dòng máu chảy ở nơi vách tường, một cô gái đã từng ở đây, cô đã nghĩ mình chết rồi, nhưng nào ngờ lại thoát được nơi địa ngục trần gian ấy.*

    - Hehe tiếc thật. . .Thoát mất rồi.

    Đợi đấy nhé Anna. . .

    - Đợi tớ luôn nhé Jack. . .Cancer sẽ tới tìm cậu đây 🙂

    Còn tiếp. . .
     
    [Truyện Về Cự Giải] Xin Hãy Yêu Tôi...
    New Life.


    Xin chào!

    Lâu rồi không gặp nhỉ ?

    Chúng ta cũng đã đi một chặng đường khá dài rồi, tôi mong các bạn vẫn sẽ lắng nghe câu chuyện tiếp theo của Cancer. . .Sau những chuyện xảy ra cô bé ấy sao rồi nhỉ?

    Chúng ta tiếp tục nào 🙂

    ------------------------------

    Ngày 6 tháng 8.

    12:00 a.m

    Tiếng còi cảnh sát vang lên trong trời đêm tĩnh lặng, tại sao ư?

    Bởi vì tôi đã giết hết những đám người hạ tiện dơ bẩn trong căn nhà đó, chúng chế giễu tôi vì tôi là con quỷ, chúng phải nhận hậu quả đó.

    Bây giờ cũng chính tôi cảm thấy mình thật đáng thương, chẳng còn nơi nào đi, tôi đã trốn trong con hẻm nhỏ với cái túi quý giá của mình.

    Tôi vẫn phải đi tìm Jack, người mà tôi xem là tất cả, chấp nhận con người tôi, chỉ có thể là Jack mà thôi.

    Nghĩ đến Jack, sao lòng tôi lại quạnh lại đau đớn thế này?

    Tôi hiện giờ gần như tuyệt vọng Jack đã đi mất. . .

    Chẳng còn ai bên cạnh tôi.

    - Chết tiệt - Tôi thầm rủa và gục ngã xuống đất, Bỗng dưng, nước mắt tôi rơi, tôi đưa tay chạm nhẹ lên khóe mắt.

    - Là nước mắt sao ?

    - Tôi bất ngờ, tại sao tôi lại khóc, vì cái gì chứ ?

    Jack sao ?

    Một loạt suy nghĩ cứ thế trải dài trong đầu tôi.

    Và tôi chợt nhận ra cơn mưa đã đổ ào từ khi nào, những giọt nước mưa cứ thế trút lên người tôi, rửa sạch cái vệt máu còn sót lại trên bộ quần áo.

    Tôi vẫn ngồi đó, thầm rủa chính mình thì có bóng người đứng trước mặt tôi, tôi ngước mắt lên nhìn hắn.

    Hắn khá cao và ăn mặc rất lịch sự, với cây dù trên tay hắn che cho tôi và mỉm cười hỏi:

    - Chào cô bé, em đang làm gì ở đây thế ?

    Tôi vẫn im lặng, hắn bắt đầu nói tiếp:

    - Cô bé, em chẳng còn nơi nào để đi đúng chứ ?

    Trông em khá đặc biệt ,đôi mắt của em thật đẹp, sao em không đi cùng tôi, tôi sẽ chăm sóc em được không ?

    - Hắn mỉm cười, cuối xuống xoa đầu tôi nhưng sau nụ cười đó nó chứa đầy những sự nguy hiểm và ma mị, tôi nhìn sâu vào đôi mắt hắn, quả là một đôi mắt xinh đẹp nhưng sâu bên trong đó đầy sự giả tạo và trống rỗng.

    Gương mặt hắn thanh tú và sắc sảo, nhìn chung khuôn mặt hắn rất đẹp.

    Tôi cúi đầu xuống, hiện giờ tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi, thầm rủa chính bản thân chết tiệt này, tôi bắt đầu nói:

    - Anh có chắc sẽ cho tôi chỗ ở mới ?

    - Tất nhiên rồi, chỉ cần em đi theo tôi, tôi sẽ cho em chỗ ở và tất cả những gì em muốn - Hắn đưa tay về phía tôi, cười bảo.

    Tôi đã hết hi vọng rồi, nếu đi theo hắn tôi hi vọng sẽ tìm được Jack, hắn sẽ đáp ứng nhu cầu của tôi theo những gì mà tôi muốn.

    Tôi đưa tay nắm lấy tay hắn. . .

    Chúng tôi khuất dần sau cơn mưa.

    ---------------------

    7 năm sau. . .

    Ngày 1 tháng 6 năm 20xx

    6:00 a.m

    Tại căn biệt thự.

    Đã 7 năm trôi qua, tôi đã sống theo lối sống của một hầu gái, làm việc trong căn biệt thự rộng lớn này.

    Dù tôi là một hầu gái nhưng hắn đã cưng chiều tôi hết mực, hắn - Ken là chủ nhân của căn biệt thự này, người đã cho tôi thêm một chút hi vọng nhưng tôi vẫn không từ bỏ Jack - người tôi cho là cuộc sống của mình.

    Dù tôi có được cưng chiều đến bao nhiêu thì những ánh mắt ghen tỵ, thù hận luôn nhìn theo tôi - những người hầu gái khác, họ xem tôi là nơi trút bầu sự tức giận và ghen ghét.

    - Này con nhóc kia, cô mau giặt giũ và làm vườn mau lên, chủ nhân sắp về rồi đấy.

    - Ả ta, con hầu gái luôn luôn bắt tôi làm đủ mọi chuyện, dù đã có thợ làm vườn và đầu bếp, ả ta có thể kêu những người hầu gái khác nhưng không vì ả ta ghen tức, không được chiều chuộng như tôi.

    Tôi thầm nguyền rủa những con hầu gái khác luôn nói xấu sau lưng tôi, đâm chọt tôi đủ điều.

    Một ngày nào đó, dù sớm hay muộn căn biệt thự này sẽ là nơi hoang tàn và đầy máu tanh.

    Tôi chẳng hiểu sao vẫn vâng lời mà làm theo những gì ả ta nói, hết giặt giũ rồi bếp núc và cả làm vườn đều một tay tôi làm hết.

    - Cancer?!

    Em đang làm gì thế ?

    Chẳng phải việc làm vườn là của John sao ?

    - Chủ nhân?

    Ngài đã về rồi sao ?

    - Phải, tôi đã về nhưng em có thể gọi tôi là Ken nếu em muốn.

    Ken đã cho tôi chỗ ở nhưng tôi lại không muốn ở gần hắn, từ khi tôi ở trong căn biệt thự này, hắn một mực luôn chiều theo ý tôi, mua những món đồ mắc tiền cho tôi và những lúc đi đến bữa tiệc của giới thượng lưu hay cả việc gặp mặt những con người mới, hắn luôn mang tôi theo, hắn đã xem tôi như một con búp bê mắc tiền, yêu chiều và cưng nựng hết mực.

    Những điều đó làm tôi thấy thật sự kinh tởm và tôi đã nảy ra ý định làm hầu gái trong căn biệt thự này.

    - Tôi đã mua một chút bánh ngọt cho em, sao chúng ta không ăn bánh uống trà cùng nhau ở khu vườn nhỉ ?

    - Hắn cười đáp, tôi không ngần ngại đồng ý, theo hắn đến khu vườn nhỏ - nơi yên tĩnh và cảm thấy thật sự yên bình đến kì lạ, đây là khu vườn tôi thích nhất khi luôn khó chịu với những mớ rắc rối mà những con hầu gái luôn làm với tôi.

    - Cancer, dù tôi đã hỏi rất nhiều lần rồi nhưng hãy cho tôi biết tại sao em lại chọn công việc hầu gái này?

    - Chủ nhân, tôi đã nói với ngài rồi tôi không muốn làm một con búp bê bất động chẳng làm được việc gì, tôi muốn được làm những công việc bình thường trong căn biệt thự này.

    - Tôi thản nhiên đáp lại hắn và uống một ngụm trà còn nóng hổi trong chiếc tách bằng sứ nhỏ.

    Hắn khó chịu nhíu mày, có vẻ những điều tôi nói không vừa lòng hắn.

    Hắn luôn như thế khi không đúng ý hắn.

    Nhưng với tôi điều đó làm tôi mãn nguyện.

    - Xin lỗi, nhưng hiện giờ tôi còn phải đi chợ - Tôi đứng lên chào hắn và bước đi thật nhanh để hắn không kịp nói gì với tôi.

    Tôi luôn trốn tránh hắn, luôn là vậy vì hắn quá phiền hà đối với tôi cho dù là ân nhân tôi cũng chả mấy quan tâm cũng chỉ là nạn nhân mới của tôi mà thôi.

    ------------------------------------

    8:00 a.m

    Tôi đi mòn theo con đường cũ quen thuộc để đến chợ, nơi tấp nập người buôn bán, khác với những hầu gái tôi phải mang theo mũ trùm đầu để che đi mái tóc và đôi mắt của mình.

    Bởi vì ai cũng truyền miệng về mái tóc màu bạch kim, họ luôn đồn đại về những con quỷ đội lốt người mang theo mình mái tóc trắng dã và đôi mắt của quỷ dữ.

    Phải, chắc có lẽ chính là tôi - con quỷ đội lốt người mang trên mình mái tóc trắng dã và đôi mắt của quỷ dữ, chỉ có thể là tôi mà thôi.

    Tôi cứ thế cúi mặt xuống mà đi theo quán tính của mình.

    - Cậu chủ!

    Ngài mau lên đi ạ.

    - Tôi tới ngay.

    Giọng nói ấy sao quen thuộc quá. . .

    Tôi dừng lại, định ngoảnh lại nhưng tôi chợt nghĩ chắc tôi đã nhận nhầm người và cứ thế bước đi như chưa có chuyện gì xảy ra. . .

    Còn tiếp. . .
     
    Back
    Top Dưới