Cánh cửa gỗ sồi nặng nề của thư viện mở ra với một tiếng rít khô khốc.
Thám tử Khang bước vào, đôi giày da của ông gõ nhịp đều đặn trên sàn gỗ bóng loáng.
Trước mặt ông, ông Trần Văn Lịch đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da sang trọng, đầu ngả ra sau, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà như thể vẫn còn kinh hoàng bởi điều cuối cùng mình nhìn thấy.
"Không có vết thương hở, không có dấu hiệu vật lộn," Khang lẩm bẩm, đeo găng tay cao su vào.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh thi thể là một tách trà đã nguội lạnh.
Một mùi hương lạ, hơi hăng hắc như mùi hạnh nhân đắng, phảng phất trong không khí.
Khang cúi xuống, quan sát kỹ đôi bàn tay gầy guộc của nạn nhân.
Trong lòng bàn tay trái của ông Lịch, bị nắm chặt lại, là một vật gì đó nhỏ xíu.
Khang nhẹ nhàng gỡ những ngón tay đã cứng đờ.
Đó là một quân Hậu đen bằng gỗ mun, thuộc một bộ cờ vua cổ.
Điều kỳ lạ là, trên bàn cờ vua đặt ở góc phòng, mọi quân cờ vẫn đang ở vị trí khởi đầu, trừ quân Hậu đen duy nhất này đã bị lấy đi.
"Huy, cậu đã kiểm tra các lối ra vào chưa?"
Khang hỏi mà mắt không rời quân cờ.
"Dạ rồi, thưa thám tử.
Tất cả cửa sổ đều chốt trong, cửa chính cũng được khóa từ bên trong bằng xích sắt.
Người giúp việc đã phải dùng chìa khóa dự phòng và đẩy mạnh cửa mới vào được," Huy đứng ở ngưỡng cửa, báo cáo.
Khang nhíu mày.
Một vụ án mạng trong phòng kín.
Kẻ giết người đã thoát ra bằng cách nào, hay hắn vẫn còn ở đâu đó trong căn biệt thự rộng lớn này?
Ông nhìn xuống quân Hậu đen, cảm nhận được một trò chơi chết chóc vừa mới bắt đầu.