Khác Truyện Sp: Honkai Star rail

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
341633830-256-k866408.jpg

Truyện Sp: Honkai Star Rail
Tác giả: cNamPhan3
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Câu chuyện giả tưởng về thế giới game mới ra mắt của Mihozo: Honkai Star rail, với nội dung về những lần sp của main với các cô nàng NPC xinh đẹp 😉).

Do truyện có yếu tố sp nên các bạn lưu ý khi chọn đọc nhé.

Cám ơn mọi người đã quan tâm.



sphonkaistarrail​
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 1: Khởi đầu


Xình xịch, xình xịch...

Đăng nhập game....thành công.

Bất chợt, một tia sáng lóe lên từ màn hình điện thoại khiến mắt tôi chói lòa.

Cảm giác như bị bất tỉnh trong giây lát, tôi mở mắt ra, và thật bất ngờ, tôi đã hoàn toàn hóa thân thành ....main trong thế giới này.

Trước mặt tôi là Danheng và Marth 7th.

Mọi thứ diễn ra sau đó giống hệt như trong trò chơi, chỉ có điều bản thân tôi đang được trải qua trực tiếp mà thôi.

Tôi, Shirai Makoto (tên trong game), bắt đầu cuộc chơi của mình.

P/s: vì đây là truyện sp nên mọi diễn biến chính sẽ như cốt truyện của game nhé, mình chỉ nhập vai và viết 1 vài câu chuyện sp "ngoài lề" mà thôi.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 2: Marth 7th Spanking


Sau khi chia tay trạm không gian, tôi, Marth 7th, Danheng, Himeko và chú Wet bắt đầu hành trình trên tàu Astral.

Trong thời gian rảnh rỗi, Marth 7th rủ tôi và Danheng vào phòng của cô ấy cùng nhau chơi bài.

Danheng có việc riêng nên đã từ chối, trong phòng chỉ còn lại Marth 7th và tôi.

"- Ừm, vậy giờ chúng ta bắt đầu chơi thôi".

Tôi mở lời trước.

"- Tôi sẽ cho cô thấy sự lợi hại của tôi".

"- Vậy sao, tôi cũng không chịu thua anh đâu".

Marth 7th đáp trả đầy tự tin.

"- Mà để cuộc chơi thêm hấp dẫn và kịch tính, anh có muốn đánh cược với tôi không?".

"- Đánh cược, cược như thế nào cơ?".

Tôi tò mò hỏi.

"- Thì ai thua sẽ phải chịu phạt, hình phạt sẽ do đối phương quy định".

"- Vậy sao, nhưng mà hình phạt như thế nào mới được".

"- Thì là những việc mà có thể thực hiện ngay được ấy, ví dụ như quỳ gối , búng tai, búng trán, khẽ tay, cốc đầu...chẳng hạn".

Marth 7th đưa ra một "list" hình phạt đầy "bạo lực".

"- Tôi thì chọn búng trán nhé, còn anh?".

"- Ừm...tôi..." .

Tôi tỏ ra hơi lúng túng.

"- Nào, có gì mà bối rối chứ, Marth 7th tôi là người dám chơi dám chịu mà, anh thích hình phạt nào thì cứ nói đi, tôi chơi tất, nhanh đi để chúng ta còn bắt đầu nữa".

Marth 7th bắt đầu hối thúc.

"- Ừm, chơi lớn vậy sao, vậy nếu cô thua, tôi sẽ...đánh vào mông cô nhé".

Tôi đưa ra lựa chọn của mình, thực ra tôi không nghĩ Marth 7th sẽ đồng ý, chỉ tính trêu cô ấy tí thôi.

"- Đánh...đánh vào mông à".

Đến lượt Marth 7th tỏ ra bối rối.

"- Ừm, sao vậy, chẳng phải cô nói sẽ "chơi tất" sao?".

Tôi tỏ vẻ trêu ghẹo.

"- Hi, đùa chút thôi, nếu cô không đồng ý thì...".

"- Ai bảo tôi không đồng ý chứ, nếu anh đã thích như vậy thì tôi cũng chiều theo thôi".

Quyết định của Marth 7th khiến tôi khá bất ngờ.

"- Chốt như vậy nha, mỗi lần thua là 10 phát nhé".

"- Hả, cô...chấp nhận thật sao...tôi...tôi chỉ...".

"- Chỉ, chỉ gì chứ, có sao đâu, hình phạt nhỏ để chơi cho vui thôi mà, anh yên tâm, tôi không coi anh là tên biến thái hay gì đâu".

Marth 7th đáp lại với nụ cười vô tư thường ngày.

"- Được rồi, bắt đầu thôi, cho anh xem năng lực "thần bài" của tôi này.

Và thế là cuộc chơi của chúng tôi bắt đầu.

Ván đầu tiên, kết quả....lose (thua)

" Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp". (Tiếng búng trán).

"- Haha, thấy chưa, đã bảo là tôi sẽ không thua anh mà".

Marth 7th cười đắc thắng.

"- Ui da, cô cũng mạnh tay nhỉ...Mà mới có 1 ván thôi mà, rồi tôi sẽ gở lại thôi".

"- Vậy hả, thế thì tiếp tục thôi".

Marth 7th hào hứng bắt đầu ván mới.

Ván thứ hai, kết quả...win (thắng)

"- Thua, thua rồi sao".

Marth 7th thì thầm với vẻ thất vọng.

"- Hehe thế là gỡ hòa rồi nhé, giờ thì...".

Đến đây tự dưng tôi có chút ngượng, bởi hình phạt mà tôi sắp thực hiện là...

"- Haiz, được rồi, tới đây".

Khác với suy nghĩ ngượng ngùng của tôi, Marth 7th lại khá quyết đoán.

Cô ấy nhanh chóng quỳ lên, sau đó khoanh hai tay đặt xuống giường, cúi người úp mặt lên đó để mông nhếch cao lên.

"- Cô...cô làm gì vậy".

Dù đã biết trước nhưng tôi vẫn có chút bất ngờ.

"- Anh hỏi gì lạ vậy, tất nhiên là đưa mông cho anh đánh rồi".

Marth 7th vẫn trả lời một cách vô tư.

"- Anh còn ngẩn ra đó làm gì, mau đánh đi rồi còn chơi tiếp chứ".

"- Vậy...vậy thì tôi bắt đầu đây".

Đến nước này thì tôi cũng không có lý do gì từ chối.

"Bốp".

Phát tay đầu tiên của tôi đã hạ xuống một bên mông của cô ấy.

Đây là lần đầu tiên tôi chạm tay, chính xác hơn là vỗ thật mạnh vào mông một cô gái.

Một cảm giác khá lạ và kích thích nhanh chóng truyền đến não.

"- A..".

Tôi có thể nghe thấy tiếng Marth 7th rên khẽ.

"- Cô ổn chứ".

Tôi cất tiếng hỏi.

"- Ừm, không sao đâu, có chơi thì có chịu thôi, anh tiếp tục đi, đừng lề mề nữa".

"- Vậy à, thế thì tôi tiếp tục đây".

" Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Hình phạt đầu tiên của tôi đã hoàn thành.

Marth 7th nhanh chóng bật dậy, đưa tay xoa xoa mông một lát rồi lại tiếp tục cuộc chơi.

Ván thứ 3, kết quả...win.

"- Haiz, sao tự nhiên tôi xui xẻo vậy chứ, được rồi, đây".

Mông của cô ấy lại nhô cao trước mặt tôi.

Và thế là hình phạt lại tiếp tục.

" Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Ván thứ 4, kết quả...win

" Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- A..a..".

Tôi có thể nghe tiếng Marth 7th rên lớn hơn, có lẽ mông cô ấy đã khá đau sau khi phải chịu phạt 3 lần liên tiếp.

"- Sao rồi, cô còn chơi tiếp được không?"

Tôi hỏi với ý trêu đùa một chút.

"- Tất nhiên là có rồi, tôi nhất định sẽ gỡ lại cho mà xem".

Marth 7th vẫn cất giọng kiên quyết.

"- Hic, mà anh đánh cũng đau thật đấy".

Cô ấy vừa nói vừa tranh thủ xoa mông.

"- Vậy à, nếu thua nữa thì tôi cũng không nhẹ tay đâu nhé".

Tôi cười trêu chọc.

"- Ai cần anh nhẹ tay đâu, đã thua thì phải chịu thôi, anh cứ dùng hết sức đi.

Chúng ta chơi tiếp thôi".

Ván thứ 5, kết quả...lose.

"- Ít nhất phải thế chứ".

Marth 7th thốt lên đầy phấn khích sau khi thoát chuỗi trận toàn thua.

Và tất nhiên tới lượt tôi chịu phạt.

" Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp".

Ván thứ 6, kết quả...lose.

" Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp, Bụp".

Tôi ngậm ngùi cam chịu và chờ đợi.

Ván thứ 7, kết quả...win.

"- Hic, lại nữa sao".

Marth 7th thờ dài đầy thất vọng nhưng vẫn rất tự giác chịu phạt.

" Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Ván thứ 8, kết quả...win.

Marth 7th rầu rĩ chổng mông lên cho tôi đánh.

" Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Ván thứ 9, kết quả...win.

"- Sao thế được chứ, anh...anh có giở trò gian lận không đấy?".

"- Haha không có đây, tôi chơi rất trung thực nhé".

Tôi đưa mắt nhìn Marth 7th di chuyển có chút khó nhọc để chuẩn bị "mông" cho tôi xử.

" - Nếu giờ cô năn nỉ thì tôi sẽ tha cho cô một lần đấy" .

Tôi lại tiếp tục trêu.

"- Anh đừng xem thường tôi nhé, trước giờ đi khai phá đâu phải tôi chưa từng bị thương, chỉ vài cái "tét mông" của anh thì có đáng gì.

Đây, đánh đi, anh cứ đánh thật mạnh vào".

Trước những lời khích tướng của tôi, cái đau ở mông cô ấy cứ như bốc hơi vậy, Marth 7th nhanh chóng đưa mông "vào vị trí", thậm chí còn lắc nhẹ qua lại đầy thách thức nữa.

"- Cô cũng cứng rắn ghê nhỉ, vậy thì ráng mà chịu nhé".

Nói rồi tôi lại thực thi "bản án" cho người thua cuộc.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Á.....ưm..ưm".

Marth 7th có vẻ cố gắng cắn chặt răng chịu đựng, không muốn phát ra tiếng rên cho tôi nghe được.

Và ván thứ 10, kết quả lại là....win.

Tôi cũng không hiểu sao hôm nay mình lại chơi hay đến vậy, khi rút bài cũng gặp thuận lợi nữa.

Không biết là do bản thân quá may mắn hay là ai kia quá...xui xẻo nữa.

"- Hức, sao hôm nay mình lại đen đến vậy chứ, lúc trước chơi với Danheng thường thắng được nhiều lắm kia mà".

Marth 7th thì thầm trong miệng.

"- Hic, mông của mình đau lắm rồi".

Những lời thì thầm của cô ấy khiến tôi khẽ bật cười.

Tôi muốn tha hình phạt lần này cho cô ấy lắm, nhưng với tính của Marth 7th, chắc chắn cô ấy sẽ cho rằng bản thân bị tôi đánh giá thấp mất.

Mông của Marth 7th lại từ từ nhổm cao lên cam chịu.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Tôi lại tiếp tục thi hành án, nhưng lần này dùng lực có chút nhẹ hơn.

Tính ra nãy giờ mông cô ấy bị tôi đánh tận 70 phát lận, chắc chắn là đã rất đau rồi, đến tay tôi còn thấy nóng đây này.

"- Alo, alo, tất cả hành khách trên tàu chú ý, chúng ta chuẩn bị thực hiện bước nhảy kế tiếp, đề nghị tất cả nhanh chóng tập trung tại boong tàu".

Tiếng của tàu trưởng pom pom bất ngờ vang lên.

"- Có vẻ như chúng ta phải dừng cuộc chơi tại đây rồi nhỉ".

Tôi đánh tiếng.

"- Ừm, đành phải vậy thôi, đợi thời gian rảnh chúng ta lại tiếp tục.

Lần sau nhất định tôi sẽ phục thù, anh cứ chờ mà xem".

"- Vậy thì cố gắng lên nhé, tôi sẽ chờ để... tiếp tục đánh mông cô đây, haha".

"- Hứ, chẳng qua hôm nay anh may mắn thôi, chắc chắc lần sau sẽ không có cơ hội tét mông tôi nữa đâu".

Hai chúng tôi nhanh chóng rời phòng đến boong tàu tập trung cùng mọi người.

Và trải nghiệm "đánh bài tét mông" đầu tiên của tôi cũng tạm dừng tại đây.

End chap.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 3: Clara spanking


Sau nhiều ngày ghé thăm vùng đất Jarilo VI, cuộc chiến giữa chúng tôi và Cocolia cũng kết thúc.

Bronya chính thức trở thành đấng bảo vệ tối cao mới, hứa hẹn sẽ mang lại một cuộc sống tốt đẹp hơn cho cư dân nơi đây.

Trong lúc chuẩn bị cùng Marth 7th, Dangheng trở về đội tàu, bỗng điện thoại trong tay tôi nhận được một tin nhắn, và đó là của....ngài Svarog.

Nội dung như sau:

"- Shirai Makoto...có đó không?"

"- Clara đang gặp nguy hiểm...mau đến giúp".

Ngay khi đọc xong, tôi báo với Marth 7th và Danghen về đội tàu trước, còn bản thân thì phóng như bay đến trụ sở máy móc tìm Clara và ngài Svarog.

Trong lòng tôi thực sự rất lo cho Clara, không thể để cô bé đáng yêu này xảy ra chuyện được.

Tại trụ sở máy móc.

"- Ngài Svarog, Clara sao rồi?

Em ấy đang ở đâu?

Có chuyện gì xảy ra với em ấy vậy?".

Tôi dồn dập hỏi khi không thấy sự hiện diện của Clara.

"- Clara...con bé muốn tìm thêm nguyên liệu để nâng cấp cho Pascal...đã đến dãy Everwinter.

Theo tính toán của tôi, ở đó rất nguy hiểm.

Tôi còn phải sắp xếp lại hệ thống, không thể đi cùng.

Shirai Makoto, mau đến giúp con bé đi".

"- Được, tôi đi ngay đây".

Nói rồi tôi lập tức di chuyển đến Everwinter.

Trước giờ các tính toán của ngài Svarog tuy không hoàn toàn đúng, nhưng lần này tôi cũng có linh cảm rằng sẽ có chuyện không hay xảy ra.

Tôi tuyệt đối phải đảm bảo sự an toàn cho cô bé.

Tại dãy Everwinter

Tôi tìm kiếm khắp nơi, vừa đi vừa gọi tên Clara, hi vọng con bé sẽ nghe thấy.

Bỗng có một âm thanh lớn phát ra từ phía xa, và cả tiếng kêu cứu của ai đó.

Tiến lại gần, tôi phát hiện đó là Clara, bên cạnh là Pascal có vẻ đã bất hoạt, và một sinh vật rãnh nứt đang lao tới tấn công con bé.

"- Clara, nguy hiểm!".

Tôi hét lớn.

Không suy nghĩ nhiều, tôi lao tới che chở cho cô bé.

"BỐP".

Đòn tấn công của sinh vật đó đập trúng vào tay trái của tôi đang che chắn cho Clara.

Một cảm giác đau đớn vô cùng, có lẽ như phần xương đã bị nứt gãy.

"- Oniisan, anh có sao không?"

Clara cất tiếng đầy lo lắng.

"- Anh không sao, Clara, em ổn chứ?

Có bị thương không?".

"- Clara không sao, oniisan, tay của anh...".

Con bé lo lắng khi thấy vết thương trên tay tôi.

"- Anh không sao đâu, chỉ bị thương nhẹ thôi, em đừng lo, em mau tránh đi, để anh...".

Tôi chưa kịp nói hết câu thì sinh vật ban nãy lại tấn công chúng tôi lần nữa.

Ráng nén cơn đau, tôi rút thanh kiếm bên mình, định bụng liều một phen với nó, nhưng còn chưa kịp thì...

"BỤP".

Con quái vật bị một lưỡi kiếm của ai đó cắt ra làm hai.

Đó là...Seele, cũng may là cô ấy tới kịp.

"- Hai người không sao chứ?".

Cô ấy cất tiếng hỏi.

"- Chúng tôi không sao, cám ơn cô, Seele, cũng may là cô đến kịp, nếu không thì...".

Nói đến đây, bỗng nhiên tôi thấy đầu óc hơi choáng váng.

Cái đau từ cánh tay gãy khiến tôi bắt đầu có cảm giác mơ hồ, rồi bất ngờ gục xuống lúc nào không hay.

Tôi chỉ nghe loáng thoáng tiếng khóc của Clara gọi tôi, và tiếng của Seele khi cô ấy đưa chúng tôi trở về.

Tại phòng khám bác sĩ Natasha.

Tôi chợt tỉnh giấc khỏi cơn mê, nhìn cảnh vật xung quanh, tôi có thể đoán mình đã được đưa vào phòng khám.

"- Cậu tỉnh rồi sao".

Một giọng nói quen thuộc vang lên, là...bác sĩ Natasha.

"- Vâng, có lẽ vậy".

Tôi đưa mắt nhìn xung quanh với vẻ lo lắng.

"- Ưm, là Seele đã đưa tôi đến đây sao, còn Clara, em ấy không sao chứ?".

"- Clara không sao, nhờ có cậu đến kịp lúc nên con bé được an toàn, đang chờ cậu ở phía ngoài kìa".

Natasha mỉm cười đáp lời.

"- Vậy là tốt rồi, cũng may khi ấy nếu không gặp được Seele thì có lẽ chúng tôi khó mà an toàn trở về rồi".

Tôi thở dài nhẹ nhõm.

"- Đúng vậy, mà sao tự dưng hai người lại đến nơi ấy thế.

Dù hiện giờ tình hình đã ổn định hơn, nhưng vẫn còn nhiều những sinh vật nguy hiểm rình rập, cả hai phải cẩn thận hơn chứ".

Natasha nhắc nhở.

"- Là...là lỗi của Clara.

Clara muốn tìm thêm một số nguyên liệu hiếm để nâng cấp cho Pascal, nên đã tự ý đến đó mà không nghe theo lời khuyên của ngài Svarog.

Hic...chỉ tại Clara không biết tự lượng sức, oniisan vì bảo vệ cho Clara mới bị thương nặng như vậy.

Hic...Clara xin lỗi anh, oniisan."

Clara bất ngờ bước vào phòng, tiến đến chỗ tôi và Natasha, vừa đi vừa khóc vì cảm thấy có lỗi với tôi.

"- Không sao đâu, Clara, chỉ là chút thương tích nhẹ thôi mà".

Tôi cố gắng an ủi con bé.

"- Với lại em cũng vì có ý tốt muốn giúp Pascal được hoàn thiện thôi, cả anh và ngài Svarog đều không trách em đâu".

"- Được rồi, nếu em cũng đã tới thì ở đây với anh Shirai một lát nhé, chị đi mua thêm ít thuốc đã".

Nói rồi Natasha nhanh chóng rời đi, để lại tôi và Clara trong phòng.

"- Oniisan, em...hức...thật sự xin lỗi anh, tay của anh có đau lắm không ạ?".

Clara tiến đến cạnh giường tôi.

"- Anh ổn mà, Clara, em cũng đừng tự trách mình nữa, em không sao là tốt rồi".

Tôi bật người dậy, ngồi bên cạnh giường, cố tỏ ra bản thân vẫn khỏe để giúp Clara bớt áy náy.

"- Dạ, ưm...oniisan, Clara...có thể nhờ anh một việc được không?".

Con bé nói bằng giọng khe khẽ.

"- Có việc gì thế, Clara, em cứ nói đi, anh sẽ giúp?".

Tôi tò mò hỏi.

"- Ưm...vậy...".

Chợt Clara cởi áo khoác dày bên ngoài ra, gấp gọn đặt trên ghế, sau đó tiến đến phía bên phải chỗ tôi ngồi rồi bất ngờ....nằm sấp xuống, đưa tay vén lớp áo phủ phía sau lên, để lộ cặp mông chỉ còn được che chở bởi....một lớp quần lót mỏng.

"- Em...em làm gì vậy, Clara?"

Tôi ngạc nhiên hỏi.

"- Oniisan, anh có thể....đánh đòn Clara được không?".

Clara ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt cầu khẩn.

"- Em...em không cần phải làm thế này đâu, Clara.

Đây cũng chỉ là sự cố ngoài ý muốn thôi, không phải lỗi của em đâu".

Tôi cố gắng can ngăn.

"- Không đâu, oniisan, nếu em nghe theo lời của ngài Svarog, không vội vã đi tìm nguyên liệu mới, mạo hiểm đến nơi đó thì oniisan đã không ra nông nổi này.

Em biết oniisan không trách em, nhưng...em không thể tha thứ cho bản thân mình.

Hic...Clara là một đứa trẻ hư, xứng đáng phải chịu một trận đòn.

Hic...Clara xin anh, hãy xử phạt Clara đi ạ".

"- Em...thật là...ưm....anh...".

Bị bất ngờ, trước yêu cầu của em ấy, tôi bối rối không biết phải làm sao.

"- Nếu oniisan không xử phạt, Clara sẽ không đứng dậy đâu".

Con bé tỏ ra kiên quyết.

"- Oniisan...làm ơn...".

"- Haiz, thôi được rồi".

Trước sự kiên định của con bé, tôi nghĩ mình chỉ có thể chiều theo thôi.

"- Vậy...anh phạt nhé".

"- Vâng, oniisan".

Con bé khẽ gật đầu rồi nhắm mắt chờ đợi.

"Bốp".

Tôi hạ một phát tay vào giữa mông con bé, cố gắng giảm lực để không quá đau.

"- Ưm...".

Clara rên khẽ sau phát tay đầu tiên của tôi.

"- Anh...đã phạt rồi nhé, Clara.

Em...".

"- Không, như vậy vẫn chưa đủ, Clara gây ra lỗi lớn như vậy, chỉ bị đánh có 1 cái là quá nhẹ.

Oniisan, Clara xin anh, hãy tiếp tục phạt Clara nhiều và mạnh hơn nữa ạ".

"- Haiz, thật hết cách với em".

Nhận thấy khó thay đổi được ý chí của con bé, tôi đành tiếp tục, dù trong tâm thực sự không nỡ làm em ấy đau.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Tôi lần lượt đặt những phát tay lên hai bên mông của Clara, với lực mạnh hơn lúc nãy một chút, vì tôi biết em ấy sẽ không chịu đứng dậy nếu tôi lại nương tay như lúc nãy.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- A...ưm...ưm".

Tôi có thể nghe thấy tiếng rên của con bé bắt đầu lớn hơn, có lẽ do cái đau ở mông đang tăng dần sau mỗi phát tay của tôi.

Thế nhưng mỗi khi tôi định dừng lại hay nhẹ tay một chút, Clara lại tiếp tục nài nỉ như lúc nãy.

Có vẻ như con bé thật sự rất hối hận và muốn bù đắp cho lỗi lầm của mình.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

Hơn 70 phát tay đã giáng xuống, tôi có thể cảm nhận được cơ thể con bé có chút run rẩy trên đùi mình.

Chắc hẳn sau lớp vải mỏng kia mông của Clara đã đỏ ửng và nóng rát lắm rồi, nhưng con bé vẫn không chịu từ bỏ.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

Clara vẫn cắn răng chịu đựng, cố gắng không phát ra tiếng rên la để tránh làm tôi dao động.

Đến tay của tôi cũng đã nóng và đỏ ửng lên thì mông của em ấy có lẽ cũng bắt đầu sưng tấy, đau rát.

Tôi thực sự rất muốn dừng lại, nhưng không biết cách nào để em ấy chấp nhận.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp"

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Tôi về rồi đây".

Bỗng tiếng của Natasha vang lên ngoài cửa.

Tôi được thể mở lời.

"- Anh nghĩ có lẽ như vậy đã đủ rồi, chúng ta nên dừng ở đây thôi, Clara".

"- Dạ, vâng oniisan".

Con bé cuối cùng cũng chịu chấp nhận rời khỏi đùi tôi khi thấy Natasha đã trở về.

Clara mặc lại chiếc áo khoác, hai tay đưa ra sau tranh thủ xoa mông.

"- Hai người trò chuyện với nhau vui vẻ chứ".

Natasha bước vào phòng, tay cầm theo số thuốc mới mua được.

"- Ừm...tất nhiên rồi".

Tôi gật đầu dù có chút bối rối, đưa mắt nhìn về phía Clara.

"- Dạ vâng ạ".

Tâm trạng con bé có vẻ nhẹ nhỏm hơn sau hình phạt vừa rồi, cảm giác tội lỗi đã được trút bỏ phần nào.

"- Vậy thì tốt rồi, giờ để tôi lấy thuốc cho cậu uống nhé".

Natasha vui vẻ nhìn chúng tôi.

"- Ưm, dạ vậy em cũng xin phép về ạ, Clara đi cũng khá lâu rồi, sợ ngài Svarog sẽ lo lắng.

Với lại khi nãy Pascal cũng đã bị tổn thương do đối đầu với sinh vật rãnh nứt, Clara cũng muốn tranh thủ sửa lại một chút ạ".

"- Em...trở về một mình ổn chứ, có cần anh...".

Tôi vẫn còn hơi lo lắng cho con bé, nhất là khi mông của em ấy...

"- Cậu không cần lo đâu, tôi đã nhờ người của lửa ngầm đưa em ấy trở về rồi nên sẽ rất an toàn".

Natasha trấn an.

"- Phần cậu thì cố nghĩ ngơi tĩnh dưỡng cho mau hồi phục đi nhé".

"- Dạ, chị Natasha nói đúng, anh cứ yên tâm ạ, em không sao đâu".

Con bé nhìn tôi với ánh mắt cảm kích.

"- Clara về đây ạ, thực sự cám ơn anh rất nhiều, oniisan".

Clara cúi chào hai chúng tôi lần nữa rồi rời khỏi.

Có người của lửa ngầm theo bảo vệ, tôi cũng bớt lo phần nào.

Tay trái của tôi chắc phải mất cả tháng mới có thể hồi phục.

Nhưng điều tôi quan tâm hơn là sau chuyện lần này, hi vọng Clara sẽ tự rút ra bài học.

Dù xuất phát từ ý tốt, nhưng cũng phải biết chú ý đến sự an toàn của chính mình.

Con bé vẫn còn nhỏ, không nên dấn thân vào những nơi nguy hiểm như thế.

Bởi nếu có lần sau, không biết tôi hay ai đó có thể đến kịp để giải nguy cho em ấy hay không, và còn cả chuyện....tôi cũng không muốn phải....phạt mông em ấy thêm một lần nào nữa.

End chap 2.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 4: Asta Spanking


1 tháng sau chuyện của Clara, tay trái của tôi đã hoàn toàn hồi phục.

Vừa trở về đội tàu từ phòng khám của Natasha, chuông báo tin nhắn lại vang lên, báo hiệu 1 "sự kiện" nào đó sắp diễn ra.

Cầm điện thoại trên tay, đó là tin nhắn của Asta.

"- Anh có thời gian không?

Tôi có một việc quan trọng muốn nhờ anh giúp đỡ".

"- Đến gặp tôi sớm nhất có thể nhé".

Tuy không phải kiểu tin nhắn khẩn cấp như của ngài Svarog lần trước, nhưng lời lẽ của Asta cho thấy cô ấy cũng đang rất cần sự giúp đỡ của tôi.

Không chút chần chừ, tôi thông báo với Himeko và mọi người, sau đó dịch chuyển về trạm không gian gặp cô ấy.

Tại trạm không gian Herta.

"- Asta, tôi đến rồi".

Tôi gặp lại Asta ở khoang điều khiển chính.

"- Ưm...anh đến rồi à.

Tôi cứ nghĩ là phải mất thêm chút thời gian, không ngờ anh lại quay về nhanh vậy".

Asta mở lời.

"- Tất nhiên rồi, bạn bè có việc cần giúp, tôi đâu thể làm ngơ được".

Tôi tiếp lời.

" - Có chuyện gì xảy ra vậy, trông cô có vẻ lo lắng và buồn bã quá?".

"- À...ừm...chuyện này...có lẽ chúng ta nên nói ở phòng làm việc của tôi thì hay hơn".

Asta có vẻ hơi ấp úng, khác với phong thái tự tin thường ngày.

"- Cô cũng có phòng làm việc riêng sao, thấy cô đứng đây cả ngày, tôi cứ tưởng...".

"- Tất nhiên là có chứ, tại hàng ngày tôi thích đứng đây quan sát mọi người làm việc thôi.

Ở trong phòng lâu sẽ cảm thấy ngột ngạt, ra ngoài này không khí thoáng đãng thoải mái hơn nhiều".

Asta vừa nói vừa hướng về phía một căn phòng góc trái phía xa.

"- Thôi chúng ta tới đó bàn chuyện đi, kẻo làm lỡ mất thời gian của anh".

"- Ưm..được thôi, tùy cô vậy".

Tôi và Asta tiến vào bên trong căn phòng đó.

Do mọi lần đến đây đều gặp Asta bên ngoài, nên tôi hoàn toàn không để ý đến việc cô ấy cũng có không gian riêng của mình.

"- Được rồi, Asta, ở đây chỉ có hai chúng ta, cô có thể cho tôi biết cô cần tôi giúp chuyện gì không?".

Tôi tò mò hỏi.

"- Thực ra thì lần này....tôi...tôi đã gây ra họa lớn rồi, hic".

Asta buồn bã đáp.

"- Hả, họa lớn ?".

Tôi ngạc nhiên.

Trước giờ với tôi Asta luôn là một trạm trưởng mẫu mực.

Tôi không nghĩ cô ấy có thể làm ra chuyện gì gây hại cho trạm không gian này."

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?".

"- Ừm...chuyện lần trước anh cũng biết rồi đấy, sau những đợt tấn công gần đây, trạm không gian chịu tổn thất nặng nề.

Nhiều trang thiết bị hư hỏng nặng cần thay mới, mà chờ quá trình kiểm duyệt chi phí thì lâu quá, nên tôi thường sử dụng tiền riêng của mình để mua sắm trước.

Có điều....lần này do quá nóng lòng nên tôi...đã mua nhầm sản phẩm kém chất lượng mất rồi".

Asta rầu rĩ.

"- Sản phẩm kém chất lượng ư?.

Không phải cô mua hàng ở những nhà cung cấp quen sao?".

Tôi thắc mắc

"- Lần này thì khác.

Do bên chỗ họ cũng đang thiếu những vật tư cần thiết, phải mất nhiều thời gian mới cung cấp được, nên tôi đã tìm trên mạng một nhà cung cấp mới có thể giao hàng ngày.

Không ngờ đó lại là một hãng lừa đảo chuyên cung cấp hàng chất lượng kém".

Asta thở dài .

"- Arlan đã khuyên tôi không nên tự tiện mua những thiết bị chưa qua kiểm duyệt, nhưng tôi quá sốt ruột nên không nghe theo.

Hệ quả là vật tư mới sử dụng một thời gian đã phát nổ, gây thiệt hại lớn cho hệ thống, còn làm vài nhà nghiên cứu bị thương nữa".

Asta kể cho tôi nghe với vẻ mặt đầy hối hận.

"- Nguy hiểm vậy sao, thế tình hình bây giờ thế nào rồi?".

Tôi cảm thấy có chút lo lắng.

"- Cũng may là lúc này trạm chưa phải hứng chịu thêm một đợt tấn công nào nữa, cộng với trí tuệ thiên tài của cô Herta nên hệ thống đã được sửa chữa kịp thời, nếu không tôi chẳng biết hệ quả sẽ nghiêm trọng đến mức nào nữa, hic".

"- Ý cô là sự cố lần này đã được khắc phục hoàn toàn rồi phải không?

Vậy là tốt rồi".

Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng chợt nhận ra có chút gì đó "sai sai".

"- Nhưng nếu mọi thứ hiện giờ đã ổn, vậy việc cô cần tôi giúp là gì?".

"- Ưm...tuy mọi thứ đã nằm trong tầm kiểm soát, nhưng sai lầm lần này của tôi quá lớn.

Dù cô Herta và mọi người không nói gì, tôi vẫn có cảm giác mình cần phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.

Tôi...muốn mình phải nhận một hình phạt thích đáng, để tự nhắc nhở mình không được nóng nảy hồ đồ như thế nữa.

Có điều....với thân phận của tôi, chẳng có ai...đứng ra thi hành án phạt với tôi cả, nên...tôi mới nhờ tới anh".

Asta nói với chút gì đó lúng túng và ngượng ngùng, hiếm khi thấy cô ấy như vậy.

"- HẢ".

Tôi há hốc miệng.

"- Tức là cô muốn tôi xử phạt cô sao?

Liệu có cần thiết phải như vậy không?

Dù sao cô cũng xuất phát từ ý tốt thôi mà".

"- Tất nhiên là cần thiết rồi".

Asta tỏ ra kiên quyết.

"- Với tư cách là trạm trưởng, đáng lý ra tôi phải bình tĩnh xử lý vấn đề tốt hơn, cũng như biết lắng nghe ý kiến từ những cộng sự của mình.

Đằng này tôi lại quá hấp tấp, tự cho mình là đúng nên mới gây ra chuyện, thực sự rất đáng bị trách phạt mà".

"- Ưm...vậy...".

Tôi cũng không biết phải khuyên cô ấy ra sao nữa.

"- Shirai Makoto, làm ơn giúp tôi lần này nhé".

Asta nhìn tôi với ánh mắt nài nỉ.

"- Ưm...nhưng mà...cô muốn tôi phạt cô như thế nào?".

"- Ưm...tôi...".

Bất ngờ Asta có chút đỏ mặt.

"- Tôi muốn anh phạt....

đánh đòn vào mông tôi".

"- HẢ".

Lần thứ 2 tôi phải thốt lên kinh ngạc.

"- Cô...cô không đùa đấy chứ, đánh vào mông cô...nhưng mà....tôi là....con trai đấy, làm như thế liệu có....".

"- Không sao, tôi biết rõ anh không phải loại đàn ông biến thái hay có ý đồ xấu với phụ nữ đâu...ưm...với lại....một hình phạt như thế sẽ có tính răn đe hơn, để tôi không bao giờ phạm phải sai lầm như thế nữa".

Asta cố giấu vẻ ngượng ngùng nhìn tôi.

"- Anh...giúp tôi nhé".

"- Tôi...".

Có vẻ như không còn cách nào khác, tôi đành phải nhận lời.

"- Được rồi, nếu cô đã quyết định như vậy thì tôi...sẽ làm theo ý cô vậy".

"- Cám ơn anh, Shirai Makoto".

Asta nhanh chóng tiến đến chiếc bàn làm việc gần đó nằm sấp xuống, mông đặt lên cạnh bàn.

Tôi cũng di chuyển lại bên cạnh cô ấy.

Đây là lần thứ ba kể từ khi đặt chân đến thế giới này mông của một cô gái nhô cao trước mặt tôi , chờ đợi những phát tay của tôi giáng xuống.

"- Vậy cô muốn tôi phạt cô bao nhiêu?".

Tôi lên tiếng hỏi trước khi "thực thi" bản án.

"- Ưm...anh cứ phạt cho tới khi nào...anh cảm thấy phù hợp với sai lầm lần này của tôi là được".

Asta đáp lại, hai tay đan vào nhau chờ đợi.

Và rồi...

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- A...ưm..ưm..."

Những phát tay đầu tiên của tôi bắt đầu giáng xuống.

Tôi có thể nghe thấy tiếng Asta rên khẽ.

Với một tiểu thư đài cát như cô ấy, có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời bị ai đó đánh vào mông như thế này.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Ưm....khoan đã".

Asta bất chợt lên tiếng, tôi nghĩ rằng có lẽ cô ấy không chịu được cái đau của việc bị đánh mông nên muốn kết thúc hình phạt tại đây, nhưng....có lẽ tôi đã đánh giá cô nàng tiểu thư này quá thấp.

Khi tôi ngừng lại, Asta đứng dậy nhanh chóng đưa tay tự tụt chiếc quần trong của mình xuống dưới gối, sau đó nằm trở lại vị trí cũ và kéo phần váy phía sau lên giữa lưng.

Lúc này, cặp mông tròn đầy, trắng trẻo pha chút ửng hồng do những phát tay ban nãy phơi bày ra trước mắt tôi.

"- Cô...cô đang làm gì vậy?".

Tôi đỏ mặt, dù rằng đây không phải lần đầu tôi đánh mông một cô gái, nhưng trước đó với Marth 7th thì chỉ đơn giản là chổng cao mông cho tôi đánh mà thôi, Clara thì vẫn qua lớp quần trong của con bé, còn giờ đây, Asta lại cho phép tôi...chạm vào mông trần của cô ấy.

Điều này khiến tôi quá bất ngờ và bối rối.

"- Tôi...tôi nghĩ để nó thực...thực sự là một hình phạt, có lẽ tôi nên để anh...

đánh trực tiếp vào... vào mông trần của mình sẽ tốt hơn."

Asta ấp úng đề nghị.

"- Được...được rồi, anh tiếp tục đi".

"- Ưm...tôi...nhưng mà như vậy...ừm...tôi tiếp tục đây".

Mặc dù có chút ngượng ngùng, nhưng dù sao đây cũng là yêu cầu của cô ấy, tôi nghĩ mình cũng không thể làm khác.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Từng phát tay của tôi lại lần lượt thi nhau đặt vào hai bờ mông của Asta, có điều lần này là trực tiếp chạm vào da thịt của cô ấy.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Mông của cô ấy đỏ dần lên sau những loạt phát tay của tôi.

Giống như Clara lần trước, Asta cố cắn chặt răng, hạn chế phát ra tiếng rên.

Hai tay cũng siết chặt vào nhau chịu đựng.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Hai bờ mông của Asta đã chuyển sang màu đỏ đậm và bắt đầu sưng tấy.

Có lẽ với cô ấy như vậy là đã đủ rồi.

Thực tế thì việc làm của Asta cũng xuất phát từ ý tốt muốn nhanh chóng khôi phục trạm không gian mà thôi, còn mắc sai lầm trong cuộc sống là chuyện khó tránh khỏi.

Hình phạt này của tôi chỉ nhằm giúp cô ấy bớt đi cảm giác tội lỗi mà thôi.

"- Được rồi, chúng ta dừng ở đây thôi".

Tôi tiến đến đỡ Asta đứng dậy.

"- Ừm...cảm ơn anh".

Asta nhanh chóng kéo quần trong của mình lên, thả váy xuống.

Hai tay không ngừng xoa mông.

"- Cô...có đau lắm không, xin lỗi nhé... có lẽ tôi hơi quá tay..".

"- Không đâu, tôi lại thấy như vậy vẫn còn khá nhẹ.

Lần này suýt chút thì tôi đã phá hủy trạm không gian, hủy hoại công sức của biết bao người, của cô Herta nữa.

Tôi nghĩ tôi xứng đáng bị phạt nhiều hơn thế cơ, tôi....".

"- Haiz, cô đừng suy nghĩ quá nhiều nữa.

Những gì cô đóng góp cho trạm không gian này trước giờ mọi người đều thấy và biết ơn cô mà.

Tuy lần này xảy ra sai sót, nhưng con người đâu ai có thể lường trước hết mọi vấn đề được.

Tôi tin rằng không ai có ý trách cứ gì cô đâu, cô cũng đừng tự hành hạ bản thân mình như vậy nữa.

Trận đòn lần này tôi nghĩ đã đủ để cô chuộc lỗi rồi".

Tôi thở dài, cố gắng hết sức để động viên cô ấy.

"- Thật vậy sao".

Asta thở phào nhẹ nhõm, có vẻ đã hiểu những gì tôi nói.

Ngước mặt lên nhìn tôi, cô ấy nở một nụ cười mãn nguyện.

"- Cảm ơn anh, Shirai Makoto, giờ trong lòng tôi cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi".

"- Ưm...không có gì , chúng ta là bạn bè mà, giúp đỡ nhau là chuyện bình thường thôi.

Với lại...tôi cũng được hưởng lợi mà.

Đâu phải đứa con trai nào cũng có cơ hội...tét mông một tiểu thư đài cát danh giá như cô đâu".

Tôi nói nữa đùa nữa thật, cố tạo bầu không khí vui vẻ.

"- Thế à, nếu anh thấy thích, lúc rãnh rỗi thì ghé về thăn trạm không gian đi, tôi sẽ cho anh "tét mông" thêm, dù gì thì với những đóng góp của anh ở đây, cho anh hưởng một số "đặc ân" như thế cũng rất xứng đáng mà, hi".

Asta cũng phản hồi lại với vẻ mặt tươi tỉnh hơn lúc nãy rất nhiều, còn biết đùa ngược lại tôi nữa, có vẻ tình hình đã ổn rồi.

"- Vậy à, nếu cô đã có ý này thì tôi không từ chối đâu nhé, lần sau tôi sẽ tranh thủ đánh nhiều hơn nữa đấy, hihi".

"- Được thôi, chỉ cần là điều anh muốn thì tôi....".

Asta đột nhiên nói khẽ, rất khó để nghe thấy.

"- À, không có gì, dù sao thì lần này thực sự rất cám ơn anh, làm phiền anh đến tận đây để giúp tôi, anh cứ ở lại đây nghĩ ngơi một thời gian đã nhé, tôi sẽ nhờ Arlan đưa anh đi dạo một vòng quanh trạm không gian này, cũng thú vị lắm đấy".

"- Ừm Không cần đâu, tôi nghĩ đến lúc mình trở về đội tàu rồi.

Bước nhảy kế tiếp cũng sắp bắt đầu, tôi muốn quay lại sớm để chuẩn bị một chút".

"- À nếu vậy thì tôi cũng không tiện giữ chân anh lại nữa.

Chúc anh và đội tàu lên đường thuận lợi nhé.

Nếu có thời gian thì nhớ về tìm tôi đấy, hi".

"- Tất nhiên rồi, cô ở lại làm việc tốt nhé, đừng để lần sau tôi trở về lại phải...phạt mông nữa đấy, hihi".

Chúng tôi nói chuyện, trêu đùa nhau một lúc trước khi tạm biệt.

Tôi trở về đội tàu, tiếp tục cuộc hành trình mới, lòng hi vọng rằng Asta sẽ có thể thực sự vượt qua sự cố lần này, tiếp tục dẫn dắt trạm không gian đi đến thành công.

End chap 3.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 5: Pela Spanking


"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"- Á, đau quá, thả ta ra, đám biến thái, Á...á..".

Tôi vẫn tiếp tục phát tay vào đôi mông trần của Pela, mặc cho cô ấy lớn tiếng chửi mắng, kêu gào trong đau đớn, tay chân bị hai tên cao lớn giữ chặt, không thể phản kháng.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy?

Ba tuần trước.

Khi vừa trở về đội tàu từ trạm không gian, trong lúc chờ đợi chuyến hành trình kế tiếp, bỗng tôi nhận được tin nhắn của Pela, nhờ tôi hỗ trợ điều tra một tổ chức trộm cướp và buôn lậu.

Theo tình báo hiện có thì đám người này thường xuyên tổ chức hành hung các thợ mỏ để cướp đi sản phẩm của họ: tủy ngầm - một trong những tài nguyên quan trọng nhất nơi này, cũng như các vụ đột nhập và buôn bán trái phép khiến các thiết vệ phải đau đầu.

Hành vi của bọn chúng cũng ngày càng táo tợn và hung hãn hơn, thậm chí còn đả thương các thiết vệ tuần tra khi bị bắt gặp.

Theo yêu cầu của Pela, tôi vào vai một kẻ "đầu trộm đuôi cướp", giả vờ làm quen và xâm nhập vào tổ chức, thu thập thêm chứng cứ để kết án và trừng trị bọn chúng.

Kế hoạch ban đầu diễn ra rất suôn sẻ, một vài kế hoạch đánh cướp hay trao đổi hàng hóa bất hợp pháp đã bị triệt tiêu nhờ vào tình báo của tôi.

Tuy nhiên, dù đã cẩn thận hết mức để không khiến ai nghi ngờ, nhưng việc thất bại trong nhiều phi vụ khiến chúng nhận thấy có sự tồn tại của nội gián.

Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, trước một chuyến giao dịch lớn, với sự tham gia của một kẻ có "vai vế" trong tổ chức, tôi và Pela đã rơi vào cảnh ngộ nguy hiểm này.

Sau khi bí mật đưa tin cho nhóm thiết vệ, tôi đến tham gia vụ giao dịch như mọi khi.

Bỗng hai tên trong số chúng áp giải một người nào đó đến với một sự hung hãn và giận dữ.

"- Chuyện gì vậy, con nhỏ này là ai?"

Tên thủ lĩnh hỏi.

"- Dạ thưa đại ca, tụi em bắt được ả đang lởn vởn xung quanh khu vực này.

Đây chính là nhỏ tình báo của bọn thiết vệ, tên là Pela.

Chắc chắn ả đang tìm cách liên hệ với tên nội gián đang ẩn náu trong chúng ta."

"- Pela, thì ra là con nhỏ tình báo chuyên chỉ huy đám thiết vệ phá bĩnh công việc làm ăn của chúng ta bấy lâu nay đó sao.

Hay lắm, lần này rơi vào tay bọn ta, xem như ngươi tới số rồi".

Tên thủ lĩnh cười phá lên đắc ý.

"- Nếu ngươi khai ra tên nội gián đang liên lạc với các ngươi, nhiều khi ta sẽ để cho con đường sống, còn không thì...".

Hắn vừa nói vừa đưa tay ra dấu hiệu sẽ "triệt gọn" chúng tôi.

"- Đừng có mơ, ta đường đường là sĩ quan tình báo của thiết vệ, không bao giờ bán đứng người của mình, các người muốn làm gì ta thì làm đi".

Pela đáp lại hắn đầy bản lĩnh.

"- Hứ, rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, vậy thì ta sẽ "thủ tiêu" cô trước, rồi sẽ truy tìm con "chuột nhắt" còn lại sau vậy.

Tụi bậy...hãy mau..."

"- Ưm..khoan đã đại ca".

Tôi lên tiếng cố gắng giải vây.

"- Dù sao ả cũng là thủ lĩnh cùa thiết vệ, nếu ra tay với ả đám thiết vệ đó sẽ thêm thù hận mà truy quét chúng ta thì mệt đó.

Với lại trước giờ chúng ta chỉ cướp tài sản, không có giết người, làm vậy e rằng sau này sẽ có phiền phức lớn đó".

"- Mày nói cũng có lý, nhưng con ả này phá hoại chuyện của chúng ta hết lần này đến lần khác, không thể tha thứ dễ dàng được, vậy thì...tụi bay, "hấp diêm" nhỏ đó cho tao".

Tên thủ lĩnh ra lệnh.

"- Cũng không nên đâu đại ca, tổ chức của chúng ta cũng có "vai vế" trong gian hồ, làm chuyện ấy với phụ nữ chỉ e là sẽ vị chê cười thôi,...với lại...".

"- Này, Shirai Makoto, sao mày cứ tim cách xin cho nhỏ đó mãi thế, hay mày chính là tên "tay trong" của bọn chúng hả".

Tên thủ lĩnh gắt lên khi thấy tôi liên tục can ngăn.

"- Làm gì có chuyện đó, đại ca, tôi chỉ là...muốn chúng ta xử lý mọi chuyện một cách êm đẹp hơn thôi.

"Thủ tiêu" hay "hấp diêm" đều quá bình thường, lại dễ gây thù oán sâu đậm với thiết vệ nên tôi mới...".

Tôi ra sức thanh minh.

"- Vậy mày nói nên trừng trị ả thế nào cho phù hợp".

Tên thủ lĩnh trừng mắt nhìn tôi.

"- Ưm, tôi nghĩ với một đứa con gái có địa vị cao như ả, hình phạt hợp lý nhất là tét mông ả một trận.

Đại ca nghĩ mà xem, một đứa con gái bị lột quần đánh vào mông trần trước cả đám đàn ông, vừa đau đớn lại vừa nhục nhã, như vậy mới phù hợp với tội lỗi mà ả gây ra cho anh em chúng ta".

Tôi đề xuất, tuy rằng như vậy cũng làm thương Pela, nhưng ít ra sẽ không gây nguy hiểm đến tính mạng và trinh tiết của cô ấy.

"- Thôi được, vậy làm theo cách của mày đi, ít nhất cũng phải cho ả ta một trận mới hả dạ ta và cả các anh em vì ả mà bị tóm.

Tụi bây, lôi mông ả ra cho ta, Makoto Shirai, mày phụ trách đánh mông ả đi, nhớ là phải thật mạnh tay vào đấy".

"- Tôi...tôi sao?".

Tôi có phần bất ngờ khi thấy hắn chỉ định mình.

"- Chứ còn ai vào đây nữa, tao dù gì cũng là thủ lĩnh của tổ chức, không lẽ tự tay làm những chuyện này.

Hơn nữa ý kiến là do mày đề xuất, tất nhiên là mày phải thực hiện, trừ phi...mày không nỡ vì có quan hệ mờ ám gì với ả ta".

Tên thủ lĩnh nhìn tôi với ánh mắt đầy nham hiểm.

Tôi cũng hiểu rằng ngoài trừng phạt Pela ra, hắn cũng có ý kiểm tra xem tôi có phải là nội gián hay không.

"- Vâng, tôi biết rồi, thưa đại ca".

Tôi gật đầu rồi tiến tới chỗ Pela, lúc này đang bị hai tên cao lớn giữ chặt tay chân, đè nằm sấp trên một tảng đá gần đó.

Một tên khác cũng đi đến giở phần váy và kéo tất đùi, quần trong của cô ấy xuống.

Cặp mông trần trắng nõn của Pela hiện ra trước mắt tôi và đám côn đồ.

"- Thả ta ra, cái đám xấu xa biến thái, các ngươi có giỏi thì giết ta đi, đừng làm những trò bẩn thỉu như thế".

Pela vừa la hét vừa vùng vẫy, nhưng không thể thắng được sức mạnh của hai gã đô con kia.

"- Mày còn chờ gì nữa, đánh đi, mạnh tay vào".

Tên thủ lĩnh ra lệnh.

"- Vâng, tôi làm đây".

Dù không muốn, tôi vẫn phải vung tay, tránh để bọn chúng nghi ngờ.

"Bốp..

Bốp..

Bốp..Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

Tôi cố gắng đánh chậm hết sức có thể để kéo dài thời gian, hi vọng đội thiết vệ nhận được tin báo của tôi sẽ sớm đến giải cứu, có điều tôi không thể nương tay trước sự quan sát của bọn chúng.

"- Á, đau quá, tên biến thái, cặn bã...á...á, tụi bây sẽ phải trả giá, Á...á..".

Pela không ngừng la hét và chửi mắng.

Tôi biết cô ấy làm vậy là để phối hợp diễn xuất với tôi, không để bọn chúng nhận ra quan hệ giữa chúng tôi mà thôi.

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

Tôi vẫn giáng từng phát tay một xuống hai bờ mông của cô ấy, và mông của Pela bắt đầu đỏ ửng lên.

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"- Á...á...đau, đau quá, đám khốn, thả ta ra...á...".

Pela chỉ có thể vừa la hét vừa đưa mông chịu trận.

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp..

Bốp".

"- Dừng lại".

Bỗng tên thủ lĩnh hô lớn.

"- Sao vậy, đại ca, anh thấy vậy đã đủ rồi ư?".

Tôi quay mặt lại hỏi hắn.

"- Đủ, chỉ thế thôi sao mà đủ cơ chứ.

Chỉ là tao thấy mày đánh nãy giờ tay cũng đỏ hết cả lên rồi, có lẽ nên dùng món này cho đỡ đau tay".

Nói rồi không biết hắn lấy từ đâu một cây roi tre đưa cho tôi.

"- Đánh...bằng cái này sao...hay là cứ để tôi..".

"- Không nói nhiều nữa, chỉ dùng tay thì không thể thỏa nỗi hận trong lòng tao.

Nhanh, dùng cái roi này quất nát mông nó cho tao".

Hắn hùng hổ ra lệnh.

"- Vâng, ok đại ca".

Không còn cách nào khác, tôi đành phải sử dụng đến món đồ hắn vừa đưa cho.

Sức sát thương của roi tre lớn hơn tay rất nhiều, hơn nữa mông của Pela đã bắt đầu sưng tấy do những phát tay trước đó.

Tôi biết sẽ rất đau khi quất roi vào mông cô ấy, nhưng cũng không thể không thi hành.

"Chát".

Roi đầu tiên rơi xuống cặp mông đỏ ửng của Pela, để lại một lằn đỏ sậm".

" - Á....ĐAU QUÁ".

Pela hét lớn vì cái đau khủng khiếp đó.

"Chát..

Chát..

Chát...

Chát".

Tôi cố gắng phân bổ roi đều trên mông cô ấy, hạn chế việc đánh trùng.

"- Á...Á...ĐAU...ĐAU QUÁ...Á...Á..".Pela gào thét thảm thiết, có lẽ việc này càng kích động tên thủ lĩnh hơn.

Hắn mở miệng ra lệnh:

"- Tốt lắm, đánh mạnh hơn nữa cho tao".

"Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát".

Lúc này việc đánh trùng là khó tránh khỏi, tôi có thể thấy một vài vệt roi trên mông cô ấy bắt đầu chuyển sang màu tím.

"Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát"

"Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát..

Chát"

"- Tất cả dừng tay, các người đã bị bao vây mau buông vũ khí đầu hàng đi".

"- Đại ca, là quân đoàn thiết vệ, nguy to rồi".

Một tên thuộc hạ hét lên khi nghe thấy tiếng các thiết vệ đang ập vào.

"- Khốn kiếp, mau rút thôi".

Cả đám côn đồ quay lưng toan bỏ chạy, nhưng không còn kịp.

Quân đoàn thiết vệ do Gepard chỉ huy đã trực tiếp tóm gọn cả ổ bọn chúng.

Tôi nhanh chóng tiến đến đỡ Pela dậy.

"- Cô không sao chứ, có đau lắm không?".

Tôi hỏi thăm tình hình của cô ấy.

"- Tất nhiên là...rất đau rồi, anh là người đánh mà còn hỏi sao".

Pela đáp lại, có chút gì đó...hờn giỗi.

"- Ưm...tôi xin lỗi, lúc đó đâu còn cách nào khác, nếu tôi nhẹ tay thì bọn chúng sẽ...".

Tôi cố gắng thanh minh.

"- Haha đừng căng thẳng như vậy, tôi đùa thôi.

Lúc ấy tôi còn lo anh quá mềm lòng sẽ làm lộ hết nữa cơ".

Pela cười đáp."

- Nhờ có anh mà tôi mới giữ được mạng và cả "trinh tiết" của mình nữa, tôi cám ơn anh còn không hết nữa là, sao lại trách anh được chứ".

"- Vậy thì tôi yên tâm rồi, chỉ sợ cô cho rằng tôi là một tên biến thái nên mới nghĩ đến chuyện đánh vào mông cô thôi, hi".

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

"- Haha cho dù anh có biến thái thật thì có sao đâu.

Lần này anh đã giúp tôi, à không, giúp cho đội thiết vệ một việc lớn.

Nếu anh thực sự thích thì coi như trận "tét mông" lần này là phần thưởng tôi dành cho anh vậy".

"- Vậy à, vậy thì cám ơn về phần thưởng của cô nhé, tôi rất thích nó đấy, hihi".

Tôi có ý trêu lại Pela một chút.

"- Ưm, anh...thật là...."

Pela đỏ mặt lúng túng trước sự trêu ghẹo của tôi.

Không ngờ cô ấy cũng có lúc ngượng ngùng như vậy.

"- Hai người không sao chứ?".

Một giọng nói bất chợt vang lên, là....Gepart.

"- Vâng, chúng tôi ổn".

Pela lên tiếng, tôi cũng gật đầu theo cô ấy.

"- Vậy thì tốt rồi, giờ tôi sẽ áp giải đám này về trụ sở để thẩm vấn, có vẻ như tên trùm cũng có trong đám này.

Vụ án đau đầu bấy lâu có thể kết thúc được rồi.

Makoto Shirai, Pela, tôi đi trước nhé, cám ơn sự hỗ trợ của hai người rất nhiều".

Gepart chào chúng tôi rồi quay về với binh đoàn thiết vệ.

"- Chúng ta cũng về thôi , Makoto Shirai, tôi phải xem đám côn đồ này bị trừng trị như thế nào.

Á...ui da...".

Pela bất chợt rên lên vì cái đau ở mông khi vận động mạnh.

"- Cô ổn chứ, có cần tôi cõng cô không?"

Tôi hỏi thăm với sự quan tâm.

"- A...không...không cần, mông đau chứ chân có sao đâu, tôi...tôi tự đi được mà".

Pela ngượng ngùng đáp.

Hai chúng tôi bước từng bước chậm rãi quay về trụ sở thiết vệ.

Cuối cùng thì vụ án gây chấn động thời gian qua cũng đã kết thúc.

Dù phải trả giá bằng cặp mông sưng tấy, đau nhức nhưng Pela trông vẫn rất vui.

Có lẽ với một thiết vệ tình báo như cô ấy, phá giải được một vụ án lớn, bảo vệ bình yên cho mọi người là một niềm hạnh phúc vô bờ, hoàn toàn che lấp đi cái đau trên da thịt này.

End chap 4
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 6: Qingque Spanking


Một thời gian sau khi rời khỏi Jarilo-VI, đoàn tàu chúng tôi lại tiếp tục hành trình khai phá của mình đến một hành tinh mới.

Trước lời mời của thợ săn Stellaron Kafka, chúng tôi đặt chân đến Xianzhou Luofu, một trong sáu chiếc thuyền lớn của Liên Minh Xianzhou.

Tại đây, chúng tôi trải qua không ít những sự kiện ly kì, giải quyết không ít khó khăn, cũng như làm quen với rất nhiều người bạn mới.

Có thể kể đến như đại tướng quân Jing Juan, nhà tiên tri Fu Xuan, cô nàng hồ ly Tingyun và cả...cô bạn mê mạt chược Qingque nữa.

Bỗng một ngày nọ, tôi bất ngờ nhận được tin nhắn của Fu Xuan.

Ngay từ khi chưa mở điện thoại, tôi đã cảm giác rằng sẽ "có biến" chẳng lành.

Nội dung tin nhắn như sau: "- Anh đang ở gần đây chứ, nếu có thì hãy đến sở Thiên Tượng gặp tôi sớm nhé, có chuyện cần xử lý".

Cũng như mọi lần, tôi nhanh chóng đi đến điểm hẹn.

Với tính cách của Fu Xuan, có lẽ nếu không phải chuyện quan trọng sẽ không gọi một người ngoài như tôi gấp như vậy.

Tại sở Thiên Tượng

"- Đến rồi sao, tôi không nghĩ là anh đến đây nhanh như vậy đấy".

"- Tất nhiên rồi, khó có dịp Fu Xuan đại nhân có việc nhờ đến tôi mà".

Tôi chào hỏi có chút bỡn cợt.

"- Đừng đùa nữa, nói chuyện nghiêm túc một chút đi".

Nét mặt Fu xuan có chút nghiêm nghị.

"- Nếu không phải quẻ bói chỉ ra anh là người phù hợp nhất thì tôi cũng chẳng gọi một người ngoài như anh đến đây đâu".

"- Ừm được rồi, được rồi, bộ có chuyện lớn gì xảy ra à ?

Trông cô có vẻ nghiêm trọng vậy?".

Tôi thắc mắc.

" - Cũng không phải việc trọng đại gì".

Fu xuan hắng giọng.

"- Chỉ là nhờ anh xử lý chuyện của...Qingque thôi".

"- Hả, Qingque?

Cô ấy gặp rắc rối gì sao?".

"- Đúng vậy, lần này con bé gặp phải phiền phức lớn đấy".

Fu xuan nhìn thẳng vào tôi, bắt đầu mô tả lại sự việc.

"- Anh cũng biết tính của Qingque hay trốn việc như thế nào rồi đó.

Đang trong giờ làm tự ý bỏ ra ngoài chơi mạt chược.

Có điều lần này thật không may, kho sách bất ngờ xảy ra hỏa hoạn, một lượng lớn sách trong kho lưu trữ bị thiêu rụi cả.

Với tư cách là thủ thư, con bé tất nhiên phải chịu trách nhiệm, giờ đang bị bắt tạm giam rồi, haiz.".

Fu xuan thở dài.

"- Vậy...vậy bây giờ phải làm sao?

Cô ấy sẽ không bị phán tội nặng chứ?".

Tôi lo lắng hỏi.

"- Cũng may là những quyển sách quý không bị tổn hại gì, nguyên nhân gây cháy được xác định là do chập điện, không liên quan trực tiếp đến con bé, nhưng tội lơ là chức trách thì không thể bỏ qua".

Fu xuan bất giác nhìn thẳng vào tôi.

"- Đây cũng là lý do tôi gọi cậu đến đây đấy".

"- Lý do gọi tôi đến đây ?".

Tôi đáp lại với chút ngờ vực.

"- Đừng nói là muốn tôi....thi hành án phạt với Qingque nhé".

"- Chính xác là vậy".

Fu Xuan xác nhận.

"- Quẻ bói của tôi hôm nay chỉ ra rằng cậu là người thích hợp nhất để làm việc này.

Hi vọng cậu sẽ không từ chối".

"- Ừm...chuyện này...có nhất thiết phải là tôi không?".

Tôi cảm thấy hơi khó xử.

Dù mới gặp nhau không lâu, tôi và Qingque cũng coi như là bạn bè.

Giờ bảo tôi đích thân xử phạt cô ấy, trong lòng có chút gì đó hơi...áy náy.

"- Tùy cậu thôi, nhưng theo quẻ bói của tôi tính ra, cậu là người thích hợp nhất.

Nếu để người khác thực hiện, có lẽ kết cục của con bé....sẽ thê thảm hơn rất nhiều".

Dù không biết thật giả thế nào, nhưng lời nói của Fu Xuan đầy tính uy hiếp, khiến tôi khó có thể không nhận lời.

"- Thôi được rồi, vậy tôi phải xử phạt cô ấy thế nào?".

"- Cậu cầm lấy đi".

Fu Xuan nhét vào tay tôi một cái túi gấm và nói.

"- Bên trong là hình phạt dành cho con bé, khi tới phòng giam cậu hãy lấy ra xem.

Sau khi thực hiện xong, tội của Qingque sẽ được xóa, hai người có thể tự do".

"- Vậy sao".

Tôi nhận lấy túi gấm từ Fu Xuan, lòng không khỏi thắc mắc về nội dung bên trong nó.

"- Được rồi, cậu đi đi, nếu muốn tốt cho con bé, nhất định phải thực hiện hình phạt cho nghiêm túc, không được mềm lòng.

Nhất cử nhất động của hai người, tôi đều kiểm soát được đấy nhé".

Fu Xuan lại buông lời "đe dọa" tôi lần nữa, rốt cuộc là hình phạt kiểu gì mà cô ấy phải thận trọng và nghiêm túc như thế chứ.

"- Vâng, tôi biết rồi".

Tôi gật đầu nhận lệnh rồi rời khỏi Sở Thiên Tượng đến khu phòng giam, lòng hi vọng rằng hình phạt mà tôi thực hiện sẽ không quá nặng với Qingque.

Tại khu phòng giam.

"- Qingque đang bị giam ở phòng số 7, đi dọc hành lang rẽ trái là tới.

Theo lời của đại nhân Fu Xuan, sau khi thực hiện xong hình phạt, cả hai mới có thể ra ngoài.".

Một cảnh vệ đưa tôi đến chỗ Qingque, vừa dặn dò.

"- Vâng, cám ơn anh đã nhắc".

Tôi nhanh chóng tiến đến phòng giam số 7, Qingque đang ở đó, nét mặt đầy vẻ buồn bả.

"- Qingque".

Tôi gọi to khiến cô ấy giật mình.

"- Là...là anh sao?

Anh phạm tội gì mà cũng bị bắt vào đây thế này?".

Qingque nhìn tôi đầy kinh ngạc.

"- Tôi mà phạm tội gì chứ, tôi đến đây là để...xử phạt người nào đó không hoàn thành chức trách của mình thôi".

Tôi nhìn Qingque, khẽ mỉm cười.

"- Hả, thì ra người mà Fu Xuan đại nhân nói...là anh sao?".

Qingque thở phào có chút nhẹ nhõm.

"- Vậy thì đỡ quá rồi, ít nhất chúng ta cũng có quen biết".

Cô ấy nở một nụ cười nhẹ nhìn tôi.

"- Haiz, cô còn cười được sao, gây ra chuyện lớn như vậy, đúng thật là...".

"- Thì...cũng là tai nạn thôi.

Mọi hôm tôi cũng lẻn đi nhưng đâu có vấn đề gì.

Hic, không ngờ lần này lại xui xẻo vậy, đã thua liên tục hơn 10 ván, còn gặp phải vụ cháy này".

Qingque than thở.

"- Ai bảo cô suốt ngày tính chuyện lười biếng trốn việc làm chi.

Nếu cô chịu làm việc nghiêm túc, mọi thứ đã không xảy ra như thế này rồi, còn trách ai được nữa chứ".

Tôi cất lời "giáo huấn" cô ấy một chút.

"- Thôi thôi được rồi, không phải hình phạt mà Fu Xuan đại nhân muốn anh thực hiện là đứng đây "dạy đời" tôi đấy chứ.

Nếu chỉ có như thế thi dừng lại ở đây đi, coi như tôi chịu phạt xong rồi, được chứ".

Qingque đáp lại với vẻ hơi khó chịu.

"- Nếu là vậy thì đã tốt".

Tôi đưa chiếc túi gấm của Fu Xuan cho Qingque.

"- Đây mới là hình phạt thực sự này, cô xem đi, tôi còn chưa mở ra đâu".

Qingque nhận lấy túi gấm từ tay tôi, mở ra xem xét.

Bên trong là một mẫu giấy có ghi vài dòng chữ.

Cả hai chúng tôi cùng đỏ mặt và há hốc mồm khi đọc nội dung hình phạt.

"- Hình phạt: đánh vào mông.

Số lượng: 120 cái phát tay, 10 thước gỗ.

Ghi chú: đánh vào mông trần, dùng hết sức, không được nương tay, làm sai thì cả hai sẽ cùng bị giam tại đây.

Fu Xuan".

"- Cái gì...hình...hình phạt này...đánh vào mông...ưm....anh...".

Hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau đầy bối rối.

"- Tôi...tôi không biết gì đâu nhé.

Fu Xuan yêu cầu tôi chỉ mở ra khi đến đây.

Cơ mà...tình hình hiện giờ....ưm..".

Tôi cũng ấp úng không biết phải nói sao nữa.

"- Ưm...thôi cũng được, nếu người thi hành là anh thì cũng không vấn đề gì".

Qingque lảm nhảm điều gì đó trong miệng.

"- Đành vậy, là lệnh của Fu Xuan đại nhân thì phải thi hành thôi.

Shirai Makoto, anh....sẵn sàng chưa?".

Qingque nói với vẻ đầy ngượng ngùng.

"- Câu đó phải là tôi hỏi mới đúng.

Cô...không vấn đề gì chứ?".

Với tôi mà nói, đây không phải lần đầu tôi nhận trách nhiệm "đánh vào mông" một cô gái, nhưng nhìn biểu hiện của Qingque thì có lẽ chưa bao giờ rơi vào hoàn cảnh để cho một người con trai "tét mông" như thế

"- Có vấn đề gì nữa chứ, tôi...đâu có quyền quyết định".

Mặt Qingque ngày càng đỏ hơn, dù bình thường cô nàng là người khá vô tư và không quá bận tâm về mọi thứ.

Qingque nhìn về phía băng ghế dài bên cạnh chúng tôi.

"- Vậy chúng ta...bắt đầu đi, làm sớm nghĩ sớm, tôi không muốn ở đây lâu nữa đâu".

"- Ừm vậy...thì làm thôi".

Nói rồi tôi nhanh chóng ngồi xuống ghế, còn Qingque thì tiến lại gần chỗ tôi và nằm sấp xuống, hai tay chống xuống đất, mông đặt trên đùi tôi.

Tôi đang định vén váy cô ấy lên thì bất ngờ Qingque đưa tay chặn tay tôi lại.

"- Anh...anh tính...tính làm gì vậy?".

Qingque hỏi một cách ngập ngừng.

"- Thì theo lời của Fu Xuan, hình...hình phạt phải tiến hành trên... mông trần mà.

Tôi cũng không muốn làm thế này đâu, nhưng mà...".

Tôi đỏ mặt ngại ngùng, dù biết là làm theo lệnh, nhưng việc vén váy của một cô gái lên như thế này, có cảm giác như mình là một tên biến thái vậy.

"- Ừm...vậy....ưm..anh làm đi".

Qingque buông tay trở về tư thế ban đầu, khẽ nhấc người lên một chút khi tôi kéo quần trong của cô ấy xuống đầu gối, để lộ cặp mông tròn đầy, trắng trẻo như trứng gà bốc vỏ vậy.

"- Tôi...tôi đánh nhé".

Tôi hỏi khẽ, bắt đầu vung tay.

"- Vâng".

Qingque khẽ gật đầu, thả lỏng cơ thể, nhắm mắt chờ đợi.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Á...hic hic..đau..đau quá".

Qingque bắt đầu rên lên.

Thực ra tôi cũng không muốn mạnh tay với cô ấy, nhưng theo những gì Fu Xuân nói, nếu tôi nhẹ tay, cả hai có thể không rời khỏi đây được.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Á...á...đau...đau quá đi.

Anh...anh nhẹ tay chút được không, mông tôi đau lắm rồi..hic...hic.."

"- Không được đâu, tôi mà nương tay thì cả hai ta sẽ bị giam ở đây cả đời đấy.

Cô ráng chịu chút nhé".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Á...".

Qingque bất ngờ đưa tay ra sau che, không cho tôi đánh nữa.

"- Cô...cô làm gì vậy?

Mau bỏ tay ra đi".

Tôi nhắc nhở.

"- Không...hic hic".

Qingque ngẩng đầu lên nhìn tôi, trên mặt lúc này đã đẩm nước mắt.

"- Anh...anh cho tôi nghĩ một chút đã, mông tôi đau lắm rồi, không chịu tiếp nổi nữa, hic...hic...làm ơn".

"- Ưm...vậy cũng được.

Dù gì thì Fu Xuan cũng không nói là phải đánh liên tục mà, lách luật tí chắc cũng không vấn đề gì".

Tôi gật đầu đồng ý, đỡ Qingque đứng dậy.

"- Hic, cám ơn anh".

Qingque vừa bật dậy đã đưa hai tay ôm mông xoa lấy xoa để.

Tôi để cho cô ấy nghĩ ngơi tầm năm phút thì...

"- Được rồi, chúng ta...tiếp tục nhé".

Tôi vừa nói vừa nhìn về phía Qingque vẫn đang tích cực xoa mông.

"- Hic, anh có cần vội vậy không, nãy giờ cũng 70 phát tay rồi mà, cho tôi nghĩ thêm lát nữa cho mông bớt đau đã".

Qingque nài nỉ.

"- Ưm thì...tôi chỉ muốn....xong sớm nghĩ sớm thôi mà.

Với lại để lâu tôi sợ Fu Xuan đến kiểm tra thì chúng ta lại gặp rắc rối".

Tôi giải thích.

"- Hic, thôi được rồi, tiếp tục thì tiếp tục".

Qingque nói với giọng hờn giỗi, quay trở về vị trí ban nãy, tự đưa tay vén váy của mình lên.

"- Hức...cơ mà thực sự vì anh sợ Fu Xuan đại nhân, hay là bản thân anh cũng muốn tét mông tôi đấy".

Bất chợt Qingque quay lại hỏi một câu đầy bất ngờ.

"- Cô...cô nói gì vậy.

Tất nhiên là vì...vì ý của Fu Xuan rồi, tôi...tôi đâu có biến thái..vậy chứ".

Bị bất ngờ khiến câu trả lời của tôi đầy ấp úng.

"- Thế à, sao anh lại ấp úng vậy?".

Qingque tỏ ý nghi ngờ.

"- Được một cô gái trẻ đẹp như tôi đưa mông cho phát tay thế này, đối với con trai các anh là một "đặc ân" còn gì".

"- Ưm...tôi...thôi thì...cứ cho là vậy đi.

Ai bảo có người không hoàn thành công việc nên tôi mới có cơ hội nhận được "đặc ân" này đấy chứ".

Tôi "phản pháo" lại, pha chút trêu ghẹo.

"- Anh...anh thật là...cái đồ biến thái mà.

Nếu vậy thì cứ tiếp tục đánh cho "đã cái nư" của anh đi".

Qingque hờn giỗi thả lỏng cơ thể, tiếp tục nhắm mắt chờ nhận đòn.

"- Thế thì tôi không "khách sáo" nữa nhé".

Nói rồi tôi lại tiếp tục nhiệm vụ của mình.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Á, hức...đau quá đi, cái đồ độc ác, á...".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Được rồi, "đã cái nư" rồi đó.

Cô đứng dậy trước đã".

Tôi nhìn xuống mông của cô ấy, lúc này đã là một cặp mông đỏ đậm, sưng tấy.

"- Anh...đúng là cái đồ nhẫn tâm mà, đáng ghét".

Qingque vẫn không ngừng càu nhàu khi tôi đỡ cô ấy đứng lên.

Bỗng từ ngoài của phòng vang lên tiếng nói.

"- Anh Shirai Makoto, đại nhân Fu Xuan nhờ tôi giao cái này cho anh".

Hai chúng tôi quay người nhìn về phía cửa.

Một cảnh vệ không biết đã đứng đó từ khi nào, trên tay cầm một cây thước gỗ, hướng về phía tôi.

"- Hả, vẫn...vẫn còn phải...chịu phạt nữa sao?".

Qingque khá hoảng hốt khi nhìn thấy cây thước, trông như muốn "xỉu ngang" vậy.

Tôi cũng nhanh chóng nhớ ra là hình phạt vẫn chưa thể...kết thúc ở đây.

"- Fu Xuan đại nhân cũng căn dặn tôi đứng đây giám sát hình phạt này.

Ngài ấy còn nói anh không được phép nhẹ tay, hình phạt phải thi hành ngay và liên tục, không ngắt quãng, người chịu phạt nếu có hành vi che, né hay người phạt cố ý nhẹ tay thì mỗi lần sẽ tăng thêm 2 thước".

"- Gì, gì chứ, bà già ấy tính lấy mạng tôo luôn sao, mông tôi đã bị đánh đến mức này rồi cơ mà".

Qingque phản ứng dữ dội khi tên cảnh vệ vừa dứt lời.

"- Đây là lệnh của đại nhân Fu Xuan, cô Qingque, anh Shirai Makoto, 2 người phải chấp hành đúng thì mới được phép rời khỏi đây".

Nói xong hắn đưa cây thước cho tôi rồi đứng ở đó quan sát.

"- Hức, thật là tàn nhẫn mà".

Dù có than thở thế nào, bản án 10 thước kia là điều không thể tránh.

Qingque hiểu điều đó, và ngay khi thấy cây thước đã nằm trong tay tôi, cô ấy tự giác đến bên ghế và nằm sấp xuống, vén váy lên sẵn sàng.

Tôi cầm thước tiến lại chỗ cô ấy nằm.

"- Cô...cố gắng chịu thêm một chút nữa nhé, chỉ một chút nữa thôi, chúng ta có thể ra khỏi đây rồi".

Tôi cố gắng trấn an.

"- Ưm, tôi biết rồi, cũng sẵn sàng rồi, anh...anh đánh đi".

Qingque vòng 2 cánh tay lên trước mặt, gục đầu xuống đó cam chịu.

"- Vậy...tôi bắt đầu đây".

Trước ánh mắt hối thúc từ phía tên cảnh vệ, tôi biết mình không thể chần chừ.

"Chát".

"- Á.....".

Qingque hét lên thất thanh vì quá đau.

Trên cặp mông đỏ đậm của cô ấy lại hiện lên một "con lươn" sẫm màu hơn nữa.

Tôi cũng muốn giảm bớt lực xuống, nhưng nếu làm vậy có nguy cơ còn hại cô ấy phải chịu đòn thêm nếu tên cảnh vệ kia phát hiện.

"Chát".

"- Á...đau quá...huhu".

"Chát".

"- Á...đau lắm rồi..hic hic".

"Chát".

"- Á....mông của tôi nát ra mất."

"Chát".

"- Á....".

Qingque hét lên đau đớn với mỗi thước mà tôi giáng xuống.

Trên mông cô ấy, một lằn đỏ rồi lại thêm một lằn đỏ nữa, phần bị đánh trùng thậm chí còn bắt đầu tím lên.

"Chát".

"- Á...huhu".

"Chát".

"- Á..á..".

Sau thước thứ 7, có lẽ vì quá đau, bất giác tay của Qingque đưa xuống chạm mông.

Nhận thấy sai lầm của mình, cô ấy nhanh chóng rút tay lại, nhưng không qua mắt được tên cảnh vệ kia.

"- Cô Qingque, vừa rồi cô đã lấy tay xoa mông, nên hình phạt sẽ tăng thêm 2 thước nữa."

"- Hả".

Qingque hét lớn.

"- Tôi...chỉ là phản xạ tự nhiên thôi mà, tôi đã rút tay lại rồi, không dám che nữa đâu, làm ơn tha cho tôi đi mà".

Qingque cố gắng cầu xin.

"- Không được, đây là lệnh của Fu Xuan đại nhân, không ai có thể làm trái.

Shirai Makoto, phiền anh tiếp tục xử phạt".

Tên cảnh vệ vẫn kiên quyết không chút nể tình.

"- Vâng, tôi biết rồi".

Tôi không còn cách nào khác, đành cúi xuống an ủi Qingque.

"- Cô ráng lên chút nữa nhé, sắp xong rồi".

"- Xong cái đầu anh ấy, mông tôi muốn nát luôn rồi, hic".

Qingque nói thầm trong miệng, rồi lại ngoan ngoãn nhắm mắt chờ đợi.

"Chát".

"- Á..ưm..ưm".

"Chát".

"Chát".

"Chát".

"Chát".

Qingque siết hai tay vào nhau để không có phản xạ đưa xuống che mông nữa, cắn chặt răng chịu nốt 5 thước còn lại.

"- Xong rồi, Qingque, xong cả rồi, hình phạt đã kết thúc rồi".

Tôi nhanh chóng tiến lại gần cô ấy.

"- Đã xác nhận hoàn thành hình phạt, Qingque, Shirai Makoto, hai người có thể đi".

Nói rồi tên cảnh vệ mở cửa phòng giam cho chúng tôi.

"- Được rồi, đi thôi, Qingque".

Tôi có ý đỡ Qingque dậy, nhưng cô ấy vẫn nằm im không chịu đứng lên, cất giọng hờn giỗi.

"- Hức, đi sao nổi mà đi chứ, anh không thấy mông tôi nát bét rồi sao, đau quá đi không nổi nữa rồi, hic hic".

"- Haiz, thật hết cách, nếu vậy để tôi cõng cô vậy".

Tôi đề xuất.

"- Hic, cơ mà bây giờ trở về chắc chắn sẽ bị bà già Fu Xuan đó giao cho một đống việc cho xem, mông của tôi giờ ngồi còn không nổi, sao mà làm được chứ, hic hic".

"- Haiz, tôi biết cô muốn gì rồi.

Trong ít ngày tới tôi sẽ ở đây làm việc giúp cô là được chứ gì".

Tôi hiểu ý của Qingque, nhưng đành phải gật đầu chấp nhận.

Dù gì chúng tôi là bạn bè, hơn nữa mông của cô ấy là do tôi trực tiếp "thi hành" án, nên cũng có chút trách nhiệm.

"- Vậy sao, cám ơn anh nhiều nhé Shirai Makoto, anh thật tốt bụng, không uổng công tôi coi anh là bạn.

Á...uida".

Qingque mừng rỡ bật người dậy, quên mất cái đau ở mông.

"- Thôi thôi, không cần nịnh nọt vậy đâu, dù sao thì hôm nay tôi cũng được đánh mông sướng tay lắm, coi như bù đắp cho cô một chút vậy".

Tôi trêu Qingque một chút.

"- Anh...hic...đúng là....đồ biến thái mà".

Qingque đỏ mặt một lần nữa.

"- Được rồi, nơi này không nên ở lâu, chúng ta đi thôi".

Tôi nhanh chóng cõng Qingque rời khỏi khu phòng giam, trở về sở Thiên Tượng.

Được sự cho phép của Fu Xuan, tôi tạm thời ở lại hỗ trợ Qingque trong thời gian vết thương của cô ấy chưa hồi phục.

Hi vọng sau trải nghiệm lần này, Qingque sẽ làm việc một cách nghiêm túc hơn, không còn tìm cách trốn việc nữa.

Tôi tin rằng mông của cô ấy chẳng muốn phải nhận thêm một trận đòn nào nữa đâu.

End chap.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 7: Sói bạc Spanking


Sau khi thi hành "hình phạt" với Qingque, tôi giữ lời hứa ở lại giúp cô ấy một thời gian cho đến khi mông bớt đau.

Tuy tôi chỉ thực hiện theo lệnh, nhưng cũng có chút áy náy khi đánh mông cô ấy "bầm dập" đến như vậy, hơn nữa tôi và Qingque là bạn bè, giúp đỡ nhau lúc khó khăn cũng là việc nên làm thôi.

Vừa rời khỏi kho sách, linh tính chợt mách bảo tôi rằng "số làm ker" của tôi ở thế giới này vẫn chưa kết thúc.

Và thật vậy, màn hình tin nhắn lại sáng lên báo hiệu trận spank tiếp theo sắp tới rồi.

Tin nhắn từ....Herta.

"- Shirai Makoto, đang ở đâu, về trạm không gian gấp.

Tôi có việc cần tới anh".

Một tin nhắn đậm chất....Herta.

"- Haiz, không biết xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ cô ấy lại có thí nghiệm mô phỏng mới muốn đem tôi ra làm "chuột bạch" sao?".

Trong lòng thầm nghĩ vậy nhưng tôi vẫn nhanh chóng lên đường.

Tại trạm không gian, văn phòng của Herta.

"- Tôi đến rồi đây, lần này lại có thử nghiệm gì mới nữa sao?".

Tôi lên tiếng khi vừa bước vào phòng.

"- Thí nghiệm thì chưa bàn đến, hiện thời có chuyện khác cho anh làm đấy".

Nói rồi Herta hướng mắt về phía một người mà lúc đến đây vì quá vội vã nên tôi không để ý.

"- Anh nhận ra đây là ai chứ?".

Tôi quay đầu nhìn theo hướng của Herta, bỗng há hốc mồm ngạc nhiên.

"- Sói...Sói Bạc, sao cô lại ở đây?

Lại tính xâm nhập để tìm kiếm thứ gì sao?".

Tôi tò mò hỏi, chợt nhận ra Sói Bạc đứng trước mặt tôi có chút bất thường.

Đó không phải là một hình ảnh quang học như trước đây nữa, mà là một con người bằng xương bằng thịt.

"- Anh nói đúng một phần rồi đấy.

Cô ta đã đến tổng công ty, tìm cách lấy lại mấy tài khoản bị mất lần trước, không ngờ lại bị tôi đánh bại một lần nữa, bắt tại trận và áp giải đến đây đấy, haha".

Herta giải đáp thắc mắc của tôi với thái độ đầy ngạo nghễ.

"- Hứ, chẳng qua lần này là do tôi có phần chủ quan nên mới rơi vào bẫy của cô thôi, có gì ghê gớm đâu.

Nhưng dù sao thua cũng là thua, có chơi thì có chịu vậy".

Sói Bạc quay sang nhìn tôi.

"- Người mà cô mời đến để xử phạt tôi là anh ta sao".

"- Xử..xử phạt.

Lại chuyện gì nữa đây, tôi đâu phải quan tòa, sao lúc nào cũng bị bắt "thi hành án" vậy chứ."

"- Ai bắt bớ cưỡng ép gì anh đâu, chẳng qua trận đấu lần trước anh cũng có phần, nên lần này tôi muốn anh tham gia vào chiến tích này của tôi thôi.

Anh nên coi đây là vinh dự mới đúng".

Herta chốt lại.

"- Quyết định vậy đi, sau khi Shirai Makoto thực hiện xong hình phạt, tôi sẽ thả cô đi, ngoài ra còn trả lại toàn bộ số tài khoản mà tôi đóng băng lần trước, dù sao cô cũng mất công đến tận đây, cũng phải chiến lợi phẩm mang về".

"- Được thôi, chơi thua bị phạt là chuyện bình thường mà.

Cô nhớ nói phải giữ lời đấy".

Sói Bạc gật đầu chấp thuận.

"- Tất nhiên rồi, Herta tôi mà thèm thất hứa với cô sao".

Nói rồi Herta quay lưng rời khỏi phòng.

"- Tôi đi đây một lát, khi nào hai người thi hành xong tôi sẽ trở lại".

Văn phòng hiện tại chỉ còn tôi và Sói Bạc.

"- Được rồi, bắt đầu đi, tôi không muốn ở lại đây lâu đâu".

Sói bạc lên tiếng.

"- Nhưng...nhưng mà...hình phạt là như...như thế nào đây?"

Tôi lúng túng đáp.

"- Thì tùy anh thôi, muốn xử phạt tôi sao cũng được, tôi không phản kháng đâu".

"- Ưm...vậy..vậy tôi...".

Bất chợt "máu ker" trong người tôi nổi lên.

Dù gì thì trước khi đến thế giới này, tôi cũng là...một ker ngầm kia mà.

"- Tôi sẽ...đánh vào mông cô nhé".

"- Ok , chốt vậy đi".

Hành động của Sói Bạc một lần nữa khiến tôi bất ngờ.

Tôi cứ nghĩ khi đưa ra hình phạt đánh mông, cô gái nào cũng sẽ tỏ ra e dè hay ngại ngùng gì đó, nhưng Sói Bạc....không như vậy.

Cô ấy nhanh chóng cởi chiếc quần ngắn và cả quần trong nữa, để lộ hoàn toàn hai bờ mông trắng trẻo tròn đầy.

"- Cô...cô làm gì vậy".

Tôi hơi đỏ mặt trước hành động của cô ấy.

"- Thì chẳng phải anh nói phạt đánh mông sao, tất nhiên là đưa mông cho anh đánh rồi".

Nói rồi Sói Bạc lấy ra một thiết bị nhỏ cầm tay, có lẽ là công cụ dùng để chơi game, sau đó cúi người lên bàn làm việc gần đó, khiến cho cặp mông trần của cô ấy nhô cao.

"- Vậy...còn thứ trên tay cô là...".

Tôi thắc mắc hỏi.

"- Là máy chơi game thôi, trong lúc chịu phạt thì tôi còn biết làm gì, chỉ biết tận dụng thời gian chơi một chút vậy".

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt hối thúc.

"- Anh còn đứng đấy làm gì nữa, mau đến thực hiện hình phạt đi".

Nói rồi Sói Bạc bắt đầu khởi động thiết bị trên tay cô ấy, bắt đầu vào trò chơi của mình, bỏ mặc cặp mông đưa ra trước mắt tôi.

"- Nếu vậy thì tôi...phạt đây".

Tôi nhanh chóng tiến lại, vung tay bắt đầu nhiệm vụ của mình.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Sói Bạc gần như không hề phản ứng trước những cái tát mông của tôi, chỉ tập trung vào màn hình trước mặt.

Điều này khiến tôi cảm thấy khá nể phục, nhưng cũng có chút "nóng máu".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Mông Sói Bạc chuyền màu dần từ trắng sang hồng, rồi dần dần sang đỏ.

Có lẽ chúng đã khá đau nhưng vẫn chưa thể tác động đến sự tập trung của cô ấy với trò chơi kia.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Tôi cứ thế mà phát tay.

Lúc này mông của Sói Bạc đã chuyển sang màu đỏ đậm.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Tay tôi cũng bắt đầu hơi nóng và đỏ lên.

Trước thái độ dửng dưng chịu phạt của Sói Bạc, tôi chợt lóe lên một ý tưởng.

Tôi rút chiếc thắt lưng của mình ra, gập đôi chúng lại, và...

"CHÁT".

Một vệt đỏ đậm in hằn trên những mảng đỏ.

Cứ nghĩ Sói Bạc sẽ ôm mông xoa lấy xoa để, năn nỉ xin tha cơ, tôi lại bị bất ngờ khi cô ấy vẫn tiếp tục phớt lờ.

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"- Cứng đầu thật nhỉ, để xem cô chịu được bao lâu".

Tôi nghĩ thầm.

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

Cuối cùng tôi cũng bỏ cuộc trước sự ngoan cường của cô ấy.

Hơn nữa, cặp mông trắng trẻo ban đầu giờ đã đỏ rực, sưng húp rồi, vài chỗ còn tím lên nữa, khiến tôi không nỡ đánh thêm.

"- Được rồi, tôi nghĩ hình phạt đến đây là kết thúc.

Cô có thể....À này....Sói Bạc, có nghe tôi nói gì không đấy".

Mặc tôi gào thét một lúc, Sói Bạc mới bắt đầu có phản ứng.

Có lẽ là trò chơi bây giờ mới kết thúc.

"- Haha, cuối cùng cũng "phá đảo" được rồi, không ngờ trò này lại mất nhiều thời gian hơn mình tưởng.

À mà anh vừa nói gì nhỉ?

Hình phạt của tôi kết thúc rồi phải không?

Xin lỗi nhé, mỗi khi bắt đầu chơi game, đặc biệt là những loại game có sức hút lớn như thế này, tôi gần như quên hết mọi thứ diễn ra xung quanh".

"- Vậy à...Ừm..hình phạt cũng đã xong, cô có thể...

đứng dậy được rồi".

Tôi có chút cảm giác hơi...áy náy.

Lúc nãy vì thấy cô ấy không có phản ứng nên tôi có hơi quá tay.

Với tình hình hiện giờ của cặp mông, khi thoát ra được sức hút của trò chơi, có lẽ...

"- Ừm, xong rồi sao, vậy thì tôi...Á, đau quá, sao lại thế này, anh...nãy giờ anh đánh vào mông tôi...bao nhiêu vậy?".

Không ngoài dự đoán của tôi, Sói Bạc nhăn mặt hét lên đau đớn khi cô ấy đứng dậy và kéo quần của mình chạm mông.

"- Ừm thì...tầm hơn 100 phát tay với 30 thắt lưng thì phải".

Tôi ngượng ngùng đáp.

"- Anh...hic thảo nào lại đau tới vậy, tôi cứ nghĩ anh chỉ " tét mông" tôi 10, 20 cái là cùng thôi, không ngờ anh lại bạo lực quá vậy, hic".

Sói Bạc vừa nói vừa đưa tay xuýt xoa mông không ngừng.

"- Tôi...ưm xin lỗi cô nhé, tôi có hơi quá tay, tại thấy cô không phản ứng gì nên cứ nghĩ cô không thấy đau chứ".

"- Hic, tất nhiên là đau chứ, tôi vẫn là cơ thể bằng xương bằng thịt mà, chẳng qua lúc đó tập trung vào trò chơi nên mới...ưm mà cũng không có gì đâu.

Lần này là tôi thua nên phải bị phạt, cho dù anh có đánh đau hơn nữa thì tôi cũng sẽ đưa mông ra chịu chứ không oán trách gì anh đâu mà xin lỗi".

Bất chợt Sói Bạc quay sang nhìn về phía cửa, có một người đang đứng đó từ lúc nào.

" - Sao hả, hình phạt vừa rồi cô đã hài lòng chưa, tôi có thể đi được rồi chứ?".

"- Tất nhiên, tôi đã chuẩn bị sẵn một con tàu nhỏ cho cô bên ngoài rồi.

Cô có thể đi, toàn bộ số tài khoản đó của cô tôi cũng đã "phá băng" rồi".

Herta lên tiếng, không biết cô ấy đã đứng đó quan sát từ lúc nào".

"- Vậy sao, thế thì tôi đi đây, tạm biệt".

Sói Bạc nhanh chóng rời khỏi, hai tay vẫn ôm chặt lấy mông.

"- Lên kế hoạch chu toàn như vậy, bắt được rồi lại thả đi, rốt cuộc cô có ý đồ gì thế?".

Tôi tò mò hỏi.

"- Ý đồ?

Haha, anh không thấy như vậy rất vui sao".

Herta trả lời đầy đắc ý.

"- Anh cũng được hưởng lợi còn gì".

"- Hưởng....hưởng lợi...ưm tôi được hưởng lợi gì chứ..tôi...".

"- Không phải sao, lúc nãy quan sát anh qua camera, tôi thấy vẻ mặt anh lúc xử phạt khá là...đam mê đấy".

Herta nở nụ cười đầy ẩn ý.

"- Đâu phải lúc nào cũng có cơ hội để "tét mông" một cô gái xinh đẹp như vậy đâu nhỉ".

"- Nhưng....là cô gọi tôi đến đây đấy chứ, có phải ý của tôi đâu".

Tôi chống chế.

"- Tôi chỉ nói anh xử phạt thôi, đâu có nói anh phạt "đánh mông" đâu, là anh tự chọn mà, hihi".

"- Ừm....tôi...".

Tôi không còn lý do để biện minh, đành cúi đầu nhận tội.

"- Hi thật ra tôi cũng biết trước anh sẽ chọn hình phạt như vậy, chẳng phải lần trước anh đã từng "xử phạt" Asta rồi sao.

Tôi cố tình gọi anh tới, xem như là cho anh một "ân huệ" vì sự giúp đỡ của anh trong thí nghiệm vũ trụ mô phỏng của tôi vậy".

Herta vẫn giữ thái độ "bề trên" đó.

"- Thật sao, nếu thực sự muốn trả ơn tôi, cô phải đưa mông của mình cho tôi đánh mới phải chứ nhỉ".

Tôi đáp trả.

"- Vậy à, thế anh đánh đi".

Nói rồi Herta đột nhiên cúi người đưa mông về phía tôi.

"- Haiz, đánh vào mông một "con rối" thì có khác gì đánh khúc gỗ đâu, nếu cô có lòng thì hãy dùng "cơ thể" thật mà báo đáp tôi cơ".

Tôi nửa đùa nửa thật.

"- Haha, muốn tét mông "chính thể" của tôi sao, anh cũng...biến thái thật nhỉ".

Herta cười lớn.

"- Nếu anh giúp tôi hoàn thành thí nghiệm vũ trụ mô phỏng, tôi thấy vui thì có thể trực tiếp đến đây cho anh "hưởng lợi" một chút".

"- Hi quyết định vậy nhé, cô nói thì phải giữ lời đó".

"- Tất nhiên, Herta này đã nói là làm mà".

Bỗng Herta đưa mắt nhìn về phía khu thí nghiệm.

"- Nhân tiện giờ anh cũng đã ở đây thì đến làm thực nghiệm luôn đi, tôi cũng vừa bổ sung xong một số tính năng mới, cần phải xác minh hiệu quả của chúng".

"- Haiz, cô cũng biết tranh thủ ghê nhỉ, xem ra tôi không thể từ chối được rồi".

Tôi thở dài, tiếp tục trở thành "chuột bạch" cho thí nghiệm của cô ấy, cũng coi như đền đáp cho "ân huệ" lần này.

Đây giống như một trò chơi mà tôi và Herta đều thắng.

Người thua cuộc duy nhất chỉ có cô nàng "Sói Bạc" mà thôi.

End chap.

P/s: nội dung chap này có hơi "thô" một tí, mong các bạn thông cảm ^^.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 8: Topaz Spanking


Câu chuyện bắt đầu khi tôi và Marth 7th tính đến tham dự lễ hội tại Belobog, nhưng sau đó lại vướng vào "công cuộc đòi nợ" 700 năm của công ty Hành Tinh Hòa Bình.

Với tài năng và sự sáng suốt của Bronya, mối họa nợ nần tạm thời được giải quyết, nhờ đó chúng tôi cũng có cơ hội làm quen với Topaz, một cán bộ thu hồi nợ cao cấp của công ty.

Trong lúc chuẩn bị cùng Marth 7th làm một chuyến tham quan quanh thành phố, bỗng điện thoại tôi hiện lên dòng tin nhắn từ người bạn mới này.

"- Anh còn ở Belobog phải không?

Tôi có việc cần anh giúp.

Đến gặp tôi ở khu mỏ nhé, đi một mình thôi, đừng cho ai biết".

"- Đi một mình, đừng cho ai biết?".

Tôi tự hỏi Topaz có chuyện gì mà lại bí mật tới vậy.

Tuy có chút tò mò nhưng tôi vẫn làm theo, kiếm lý do không được khỏe để tạm thời tách khỏi Marth 7th, âm thầm đi đến điểm hẹn.

Tại khu mỏ khổng lồ.

"- Anh đến rồi à".

Topaz chủ động lên tiếng khi vừa nhìn thấy tôi.

"- Ừ, tôi đến rồi.

Có việc gì mà cô làm ra vẻ bí mật thế".

Tôi muốn nhanh chóng giải tỏa thắc mắc của mình.

"- À, cái này...".

Topaz ngập ngừng, cẩn trọng quan sát xung quanh.

"- Anh theo tôi đến khoảng đất trống đằng kia nhé, việc này không tiện ở chỗ đông người".

Hai chúng tôi nhanh chóng tiến đến vị trí mà Topaz yêu cầu.

"- Được rồi, ở đây không có ai, cô cho tôi biết được rồi chứ?".

"- Tất nhiên.

Không thì tôi gọi anh đến đây làm gì".

Topaz nhìn thẳng vào mắt tôi, dó xét.

"- Nhưng trước đó tôi có một câu hỏi dành cho anh, mong anh trả lời thẳng thắn".

"- Ok, cô hỏi đi".

Tôi càng lúc càng nôn nóng.

"- Anh có thích...đánh vào mông một cô gái không?".

"- HẢ".

Tôi há hóc mồm ngạc nhiên trước câu hỏi kỳ lạ của cô ấy.

"- Cô...cô đang hỏi cái gì vậy...tôi...".

"- Anh cứ trả lời thật đi, đừng quan tâm chuyện khác".

Topaz phớt lờ sự ngạc nhiên của tôi, chờ đợi câu trả lời.

"- Ưm..tôi...chuyện này...".

Tôi ấp úng chưa biết phải đáp ra sao, bỗng trong đầu lóe lên ý tưởng.

"- Nếu...nếu tôi thích thì sao, chẳng lẽ cô đưa mông cho tôi đánh à".

Tôi đưa ra câu trả lời theo hướng "phản dame", cho rằng như vậy là hóa giải được thế bí mà Topaz đặt ra.

"- Chính xác".

Topaz khẽ gật đầu làm tôi càng bất ngờ hơn.

"- Đó là lý do hôm nay tôi gọi anh tới đây.

Tôi muốn anh đánh đòn vào mông một trận thật đau".

Cô ấy vừa nói vừa khẽ mỉm cười đầy ẩn ý.

"- Đừng đùa nữa, Topaz, sao tự nhiên lại...".

Tôi ấp úng.

"- Tôi đâu có đùa".

Topaz nhìn tôi với vẻ khẳng định.

"- Nếu anh cũng thích thì coi như chúng ta giao dịch sòng phẳng, còn không thì tôi sẽ trả cho anh một khoản phí coi như là...thuê anh làm việc vậy".

"- Cô...cô mất trí rồi à, tự dưng sao lại tìm người đánh mình chứ?".

"- Haha, chắc anh đang nghĩ tôi là một cô gái "khổ dâm" thích bị người khác hành hạ nhỉ".

Topaz cười gượng nhìn tôi.

"- Haiz, có nguyên nhân cả đấy.

Anh cũng biết ban đầu vì sao tôi đến hành tinh này mà phải không?".

"- Tất nhiên, cô đến là để thu hồi món nợ 700 năm của người dân Belobog mà, nhưng sau đó thì đã quyết định tạo điều kiện cho họ tự mình phát triển.

A...chẳng lẽ vì chuyện này mà cô bị..."

"- Hi, đúng rồi đấy".

Topaz thở dài.

"- Tôi cũng không quan tâm lắm đến việc bị cắt lương thưởng, với tôi thì tiền bạc không quan trọng đến vậy.

Có điều ban đầu thì hình phạt chỉ là hạ 1 cấp bậc thôi, nhưng bây giờ thì...."

"- Bây giờ thì sao?".

Tôi sốt ruột hỏi.

"- Haiz, anh biết đấy, làm cán bộ thì không thể vừa lòng hết tất cả mọi người.

Một vài thành viên trong hội đồng cho rằng tôi gây ra tổn thất lớn, xử phạt vậy là quá nhẹ, muốn giáng xuống thêm 4 cấp nữa, thậm chí là cắt chức giám đốc của tôi.

Cũng may còn có những người ủng hộ tôi, nhưng để tất cả cùng đồng thuận thì họ yêu cầu tôi phải chịu thêm "hình phạt bổ sung" nữa".

"- Hình phạt bổ sung, ý của cô là...".

"- Ừm, có nhiều hình thức phạt bổ sung lắm, ví dụ như lao động công ích một thời gian, bị giam lỏng ở một nơi nào đó...".

Topaz từ tốn diễn giải."

- Có điều chúng khá phiền phức, mất thời gian và làm ảnh hưởng đến tiến độ công việc của tôi, nên tôi đã quyết định chọn hình thức phạt là...để cho một người khác giới đánh đòn vào mông này đây".

Nói xong, cô ấy nhìn tôi với ánh mắt nhờ vả.

"- Anh giúp tôi nhé".

" - Ra vậy, nhưng mà...sao cô lại nhờ tôi.

Chúng ta chỉ mới quen biết thời gian gần đây thôi mà.

Cô không sợ tôi...".

"- Haha sợ gì chứ, chỉ là đánh mông thôi mà, có làm chuyện gì khác đâu.

Trước giờ tôi thích giải quyết mọi thứ nhanh gọn, sẵn anh cũng đang ở gần đây nên tôi muốn anh thi hành luôn cho nhanh.

Với lại anh là người của đội tàu, đối với công ty cũng có chút uy danh, họ sẽ tin tưởng và dễ chấp thuận hơn".

"- Ừm, nếu cô đã nói vậy thì..cứ làm theo ý cô vậy".

Tôi gật đầu đồng ý, trên thực tế thì tôi khó có thể mà từ chối một lời nhờ cậy đầy...hấp dẫn như thế ( tôi cũng có máu ker mà ^^).

"- Quyết định như vậy nhé".

Topaz mỉm cười hài lòng.

"- Giờ chúng ta tới phiến đá đằng kia đi, tôi sẽ liên hệ với hội đồng công ty, sau đó phát trực tiếp việc thi hành án phạt".

"- Hả, còn phải ghi hình trực tiếp nữa sao, có vẻ...".

"- Có gì mà phải ngại, lẽ ra theo yêu cầu tôi phải về tổng bộ thụ án kia, nhưng để cho tiện nên hội đồng đồng ý cho chúng ta thực hiện tại đây, dưới sự giám sát của họ".

"- Ừm nếu cô thấy không vấn đề gì thì tôi cũng ok thôi".

Dù chỉ là một hình phạt, nhưng đánh vào mông một cô gái trước ánh mắt của nhiều người khiến tôi có chút...không thoải mái.

"- Ừm, đúng là cũng có hơi...xấu hổ, nhưng khi xem xét thiệt hơn thì nó vẫn là giảo pháp tối ưu với tôi rồi".

Topaz có chút e thẹn.

"- À mà lát nữa anh cứ mạnh tay mà xử phạt nhé, đánh càng đau càng tốt, đừng nương nhẹ, như vậy mới dễ nhận sự chấp thuận của họ".

"- Cô..cô chắc chứ?

Tét mông đau lắm đấy nhé".

Tôi cảnh báo.

"- Haha tôi biết chứ, cùng lắm thì khi ngủ chịu khó...nằm sấp một thời gian thôi.

Anh cứ yên tâm, hi".

Topaz cười khổ, có vẻ đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.

"- Thôi đừng mất thời gian nữa, ta đi thôi".

Hai chúng tôi tiến đến vị trí Topaz chỉ định.

Tôi ngồi trên phiến đá, cô ấy gọi về trao đổi một lát với hội đồng, sau đó đặt điện thoại ở chế độ trao đổi trực tiếp rồi nằm sấp đặt mông trên đùi tôi.

"- Thực thi hình phạt thôi, Shirai Makoto, dùng hết sức nhé".

Topaz ngước mắt lên nhìn tôi ra hiệu.

"- Đánh mạnh tay vào đấy chàng trai trẻ, đây là hình phạt mà cô ta phải chịu, nếu anh nương tay chúng tôi sẽ không chấp nhận đâu".

Tiếng một người đàn ông vang lên phía sau màn hình.

"- Ừm, tôi biết rồi, tôi bắt đầu đây".

Tôi khẽ gật đầu, sau đó giáng những phát tay đầu tiên lên cặp mông đang chờ đợi trên đùi mình, luân phiên hết trái rồi lại phải.

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"- A...ưm...ưmm".

Tôi nghe Topaz rên khẽ, nhưng cố cắn răng chịu đựng để không phát ra tiếng la lớn.

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"- Khoan đã".

Lại là tiếng một người đàn ông bất chợt vang lên, tôi lập tức dừng lại.

"- Có vấn đề gì sao?".

Topaz ngẩng đầu lên cất tiếng hỏi.

"- Nếu cô đã bị phạt đánh mông, lẽ ra phải chịu trên mông trần mới phải.

Có như vậy tôi mới biết được mức độ nhận phạt của cô chứ".

"- Vậy à, anh nói cũng phải, đợi tôi một chút".

Topaz đẩy người đứng dậy trước, nới lỏng dây lưng, đưa tay vén hẳn phần quần bó sát lên, nhét vào khe mông (vì trang phục của Topaz là loại liền thân), để lộ hai bờ mông tròn đầy hơi ửng đỏ sau loạt phát tay vừa rồi, sau đó về lại vị trí ban đầu.

"- Sao hả, thế này là được rồi chứ".

"- Được rồi, thi hành tiếp đi, chàng trai trẻ".

Giọng đàn ông kia quay sang hối thúc tôi.

"- Vâng".

Tôi tiếp tục vung tay, lần này là trên bờ mông trần của Topaz.

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"- A...a, ưmmm...".

Tôi cảm thấy cơ thể Topaz có hơi run lên trên đùi mình.

"- Cô ổn chứ?".

Tôi khẽ hỏi.

"- Không sao đâu, tôi chịu được, anh cứ đánh thoải mái đi, đừng lo cho tôi".

Tôi không thể có ý kiến gì khác, và...

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

Mông của Topaz ngày càng đỏ đậm dần và bắt đầu sưng lên, nhưng cô ấy vẫn cố gắng chịu đựng, không hề phản kháng.

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP, BỐP".

"- Dừng lại".

Âm thanh quen thuộc vang lên, đây là điều mà cả tôi và Topaz mong chờ nhất, thế nhưng...

"- Tôi nghĩ nếu chỉ phát tay như thế thì chưa đạt yêu cầu đâu cô Topaz".

" - Hả, ý anh là sao? anh còn muốn thế nào nữa đây".

Topaz đáp lại với giọng điệu có chút ấm ức".

"- Ý tôi là phạt đánh mông chỉ bằng tay thế kia thì vẫn khá dễ dãi cho cô nhỉ.

Tôi nghĩ nên có thêm chút "dụng cụ" nữa sẽ xứng đáng hơn đấy".

"- Gì chứ, anh không thấy mông cô ấy đã sưng tấy thế kia rồi sao, còn phạt thêm nữa có quá đáng quá không?".

Tôi phản bác thay cho Topaz.

Dù có máu ker nhưng mỗi khi thấy cặp mông của cô gái trước mắt mình bầm dập như vậy, trong tâm cũng có chút xót xa.

"- Anh có biết lần này vì thất bại của cô ta mà công ty tổn thất không nhỏ không?".

Tên kia cũng không vừa, tiếp tục tranh luận.

" - Chỉ bị đòn sưng đít mấy hôm mà thoát khỏi vụ này đã là xử nhẹ lắm rồi, đừng cố tỏ ra đáng thương như vậy".

"- Thôi được rồi".

Topaz cắt ngang cuộc tranh cãi của chúng tôi.

" - Anh nói đi, muốn tôi phải chịu phạt tiếp như thế nào nữa, giải quyết dứt điểm cho gọn đi nào".

"- Thế mới đúng chứ".

Tên đàn ông kia nói giọng hả hê.

"- Thêm 30 roi nữa, đánh thật mạnh, ok?".

"- Được, chốt vậy đi".

Topaz đứng dậy trước, quay về phía tôi và nói.

"- Anh giúp tôi tìm một thứ có thể dùng làm roi nhé, tôi sẽ đợi ở đây".

"- Cô chắc mình còn chịu được chứ?".

Tôi lo lắng hỏi.

"- Đánh bằng roi đau lắm đấy, mà giờ mông của cô...".

"- Anh yên tâm, không sao đâu, so với những khó khăn lúc nhỏ tôi từng trải, chút đau đớn này có là gì".

Topaz cố gượng cười cho tôi yên tâm, nhưng tôi biết với tình trạng mông mẩy hiện tại thì cô ấy muốn "rơi lệ" lắm.

"- Không được xoa, đã bị phạt thì phải chịu cho đến khi kết thúc".

Cái tên nhiều chuyện kia lại cất tiếng khi thấy Topaz đưa tay ra sau.

"- Rồi, rồi, không xoa thì không xoa, được chưa".

Topaz đành thu tay lại theo lời hắn.

Kẻ này đúng là ngang ngược mà.

Để lại Topaz ở đó, tôi đi xung quanh tìm xem có thứ gì sử dụng được trong trường hợp này hay không.

Chẳng biết là may mắn hay xui xẻo mà mới đi được vài bước, tôi đã phát hiện một nhánh cây nhỏ nhưng khá rắn chắc, dài chừng 8 tấc ( trông như một cái roi mây vậy ^^).

Nhặt nó quay trở về, tôi đã thấy Topaz nằm sấp sẵn trên phiến đá ban nãy, phơi mông trần chờ đợi tôi.

"- Nhanh đi, đừng lề mề".

Tiếng tên kia hối thúc, cứ như hắn chưa thấy Topaz bị hành hạ thì không thỏa mãn vậy.

Tôi tiến đến bên cạnh Topaz, lặng lẽ quan sát cô ấy một lúc.

Cái mông hiện giờ đã đỏ bầm và sưng như thế kia, quất thêm 30 roi nữa, không biết liệu có chịu nổi không.

Thấy tôi do dự, Topaz mở lời.

"- Anh còn đứng đó làm gì.

Mau đánh đi, cái tư thế này của tôi không "thoải mái" lắm đâu, làm sớm nghĩ sớm thôi".

"- Nhớ phải đánh thật mạnh đấy, chàng trai".

Lại thêm sự nhắc nhở từ cái kẻ "vô lương tâm" kia.

"- Ừm, tôi biết rồi".

Tôi khẽ thở dài rồi bắt tay vào việc.

"CHÁT".

"- Á..".

Topaz bất ngờ kêu lớn, có lẽ vì cái đau bất ngờ, nhưng lập tức lấy lại trạng thái chịu đựng.

"- Nếu đau quá thì cô cứ la lên đi, xung quanh đây chẳng có ai đâu".

Tôi nói khẽ vào tai Topaz.

"- Tôi biết, nhưng nếu tôi la đau thì sẽ giúp cho "tiểu nhân" đắc ý mất.

Anh cứ mặc kệ tôi, tiếp tục đi.".

Topaz vừa nói vừa liếc mắt về phía màn hình, đủ giúp tôi hiểu kẻ mà cô ấy ám chỉ là ai rồi.

"- Vậy cô ráng chịu nhé".

Tôi ngậm ngùi tiếp tục..

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"- Ưmmm....ưm...".

Topaz cắm chặt răng cam chịu.

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

Mông Topaz đã hoàn toàn sưng tấy, đỏ đậm.

Vùng đỉnh mông thậm chí còn có chỗ tím lên, dù tôi cố gắng vung roi cẩn thận để hạn chế đánh trùng một vị trí quá nhiều.

"CHÁT, CHÁT, CHÁT, CHÁT".

Tôi hoàn thành nốt 4 roi cuối cùng, sau đó tiến đến đỡ cô ấy dậy.

Tình trạng của Topaz lúc này trông khá "thảm", mông sưng tấy, thâm tím, đầu đổ mồ hôi như tắm vì quá đau, khóe mắt cũng xuất hiện vài giọt lệ, dù cô ấy đã cố hết sức gồng người chịu đựng.

Topaz nhanh chóng chỉnh đốn trang phục, che cặp mông sưng bầm lại.

" - Vừa lòng ông rồi chứ".

Tôi quát lớn vào màn hình với thái độ phẫn nộ.

"- Đừng phản ứng như tôi là một kẻ độc ác lắm vậy.

Đây là yêu cầu của công ty, tôi chỉ giám sát thi hành thôi".

Tên kia phân bua.

"- Được rồi, hình phạt bổ sung đã hoàn thành, cô Topaz, thay mặt hội đồng, tôi tuyên bố: mức phạt của cô sẽ được giảm xuống, chỉ giáng 1 cấp, giữ nguyên chức vụ, lương thưởng năm nay bị cắt 50%, hết".

"- Đã phạt vậy rồi mà vẫn còn giáng cấp người ta, đúng thật là...".

Tôi vẫn thấy hơi bất bình trong lòng.

"- Được rồi Shirai Makoto, anh không cần phải "đòi công bằng" cho tôi đâu.

Topaz lên tiếng, vừa quay về phía màn hình.

"- Tôi, Topaz, chấp nhận mức phạt, phần còn lại phiền anh hoàn thành báo cáo cho hội đồng nhé".

"- Tất nhiên rồi, đó là việc của tôi".

Tên kia tiếp tục ra vẻ ta đây.

"- Thế là xong, tôi ngắt máy đây, ráng mà dưỡng thương nhé, giám đốc Topaz, haha".

Hắn kết thúc bằng một tiếng cười đắc ý.

"- Đúng là một kẻ khó ưa".

Tôi nghĩ thầm, quay về phía Topaz.

"- Cô có ổn không, có đau lắm không?".

"- Tất nhiên bị đánh đòn thì phải đau rồi".

Topaz cười gượng gạo nhưng không thể giấu nổi vẻ mặt nhăn nhó vì vết thương ở mông đau nhức.

"- Nhưng đổi lại vẫn giữ được chức vụ là đã có lời rồi, haha".

"- Thiệt tình, vậy mà cô còn cười nổi sao".

Bỗng tôi cảm giác hơi áy náy.

"- Xin lỗi nha, hình như tôi hơi nặng tay".

"- Gì chứ, anh đã làm rất tốt mà, sao lại xin lỗi.

Ban đầu tôi cũng nói là anh phải đánh càng đau càng tốt rồi còn gì, nếu không như vậy thì hội đồng sẽ không bỏ qua đâu".

"- Nhưng mà....".

Tôi ngập ngừng nhìn về phía mông cô ấy, bỗng tôi nhớ ra một chuyện.

"- Mà cái tên giám sát khi nãy là ai, sao lại khắt nghiệt với cô quá vậy?".

"- Ừm, đó là Sniffder, người đồng cấp với tôi, cũng là thành viên hội đồng.

Trước đây tôi với anh ta có tranh chấp trong việc thực hiện một số dự án, nên nhân cơ hội này "trả đũa" tôi đấy mà.

Nếu tôi thụ án tại hội đồng, anh ta sẽ là người trực tiếp thi hành cơ.

Dù đằng nào cũng bị đánh, nhưng phải giao "cái mông" này cho hắn thì tôi không cam tâm chút nào.

À, phải rồi...".

Topaz như chợt nhớ ra điều gì.

"- Nãy giờ phiền anh giúp đánh đòn tôi nhiều như vậy, vừa đau vừa mỏi tay, cũng nên trả cho anh một chút "thù lao" nhỉ".

"- Hả, thù lao gì, tôi không phải kiểu người thích " vừa được ăn vừa được gói mang về" đâu nhé, hi".

Tôi không rõ Topaz đang đùa hay thật, nhưng với một "ker ngầm" như tôi, được tét mông một cô gái xinh đẹp từ nãy đến giờ đã là "thù lao" quá lớn rồi còn gì.

"- Ý là anh cũng thích "tét mông" tôi chứ gì, haha".

Topaz cười nói.

"- Vậy thì coi như chúng ta giao dịch công bằng nhé, à mà nếu anh thích thì sau này tôi sẽ cho anh tét mông, miễn là trả phí đầy đủ là được, tôi không chấp nhận ghi nợ chuyện này đâu".

Cô ấy nữa đùa nữa thật.

"- Ok thôi, khi nào tôi có hứng thú sẽ "thuê mông" cô dùng vậy, hihi".

"- Anh tính làm vậy thật sao, còn lâu nhé, tôi không thiếu tiền đến mức phải "chịu đòn kiếm cơm" đâu.

Mông của tôi đâu phải cái trống mà anh thích đánh là đánh chứ, haha".

Hai chúng tôi nán lại nói chuyện, trêu đùa lẫn nhau một chút, nhờ đó giúp cô ấy tạm quên cái đau thấu trời kia.

Thực lòng tôi cảm thấy khá nể phục Topaz, nếu không phải cô ấy nương tay cho Belobog, Bronya và những người dân ở đây chắc chắn gặp phải kiếp nạn lớn rồi.

Dù vì chuyện này mà bản thân bị giáng cấp, còn bị phạt đòn đau như thế, nhưng cô ấy vẫn vui vẻ chấp nhận.

Đúng là một cán bộ thu nợ đáng ngưỡng mộ mà.

End chap.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 9: Fu Xuan Spanking


Sau chuyện của Topaz, tôi và Marth 7th tiếp tục ở lại Belobog một thời gian, còn cùng nhau giành ngôi quán quân trong trò "cuộc chiến Aetherium" nữa.

Trong lúc Marth 7th còn ngất ngây trong chiến thắng cùng chú heo bé bỏng mà Asta tặng cho chúng tôi, tôi chợt nghĩ đến một vài chuyện trước đây, trong đó có chuyện Marth 7th từng nhờ Fuxuan giúp tìm lại ký ức.

Sở dĩ tôi có hứng thú với chuyện đó là vì linh hồn tôi vốn không thuộc về thế giới này, tôi tò mò không biết liệu khi Fuxuan sử dụng ma trận tiên tri lên tôi thì kết quả sẽ ra sao đây.

Nghĩ đến đây, tôi liền nói với Marth 7th trở về đội tàu trước, còn mình thì đến Xianzhou Loufu một chuyến.

Tại Sở thiên tượng.

"- Anh đến rồi à".

Tôi vừa đặt chân vào đã nghe tiếng của Fuxuan.

"- Ừ...Hả, cô biết tôi sẽ đến sao?".

Tôi có đôi chút bất ngờ.

"- Có gì mà ngạc nhiên vậy, chẳng qua sáng nay tôi có bói một quẻ, biết rằng sẽ có "cao nhân" đến tìm.

Tôi cũng đoán người đó sẽ là anh, quả nhiên là không sai".

Fuxuan nói chuyện đầy tự tin, xem ra năng lực tiên tri của cô ấy quả thật rất cao thâm.

"- Vậy à, nếu thế thì cô có biết tôi đến đây vì chuyện gì không?".

"- Cái này thì quẻ bói chưa chỉ rõ, nhưng có vẻ anh đến đây là vì muốn tôi dùng ma trận tiên tri lên anh đúng không?".

"- Ừm....đúng là như vậy, xem ra không có chuyện gì qua mắt được nhà chiêm tinh thiên tài như cô nhỉ?".

"- Đừng có tâng bốc tôi, bản lĩnh của tôi trước giờ ai cũng biết mà".

Fuxuan có vẻ khá đắc ý trước lời khen của tôi.

"- Không cần mất thời gian nữa, lần trước khi tôi dùng với Marth 7th anh cũng có chứng kiến, chắc biết phải làm gì rồi nhỉ, chúng ta bắt đầu đi".

......

......

Ma trận tiên tri kết thúc.

"- Ưm,..anh...anh....".

Fuxuan bất ngờ tỏ ra ấp úng.

Trong lúc mở ma trận tiên tri, một số chuyện trong quá khứ và suy nghĩ của tôi được tái hiện, và tất nhiên có cả những chuyện....Fuxuan không nên thấy....

"- Cô sao thế, bộ mặt tôi có dính thứ gì sao?".

Tôi cất tiếng hỏi khi thấy Fuxuan nhìn chằm chằm vào mình với thái độ có chút kỳ lạ, dù nguyên nhân tôi cũng đoán được một phần.

"- Cái đó thì không, vừa rồi anh cũng được xem lại quá khứ của mình rồi, và cả...những thứ không đứng đắn chút nào kia nữa".

Fuxuan vừa nói vừa đỏ ửng mặt.

"- Thứ không đứng đắn?

Ưm thì...đó là do tôi bị ép buộc mà, tôi...".

Đến lượt tôi cảm thấy...khó nói.

"- Hứ, bị ép, thực sự như vậy sao, theo những gì mà tôi chứng kiến hình như không đơn giản như vậy, rõ ràng là anh cũng...thích như thế mà".

Fuxuan càng tỏ ra gay gắt hơn.

"- Ưm...thì...".

Chợt 1 ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.

"- Cứ cho là tôi cũng thích đi, nếu vậy thì...".

Tôi vừa nói vừa nhìn về...phần dưới của Fuxuan, định trêu cô ấy một chút.

"- Anh...biến thái...chẳng lẽ anh tính...tét mông tôi luôn sao?".

Fuxuan phản ứng ngày càng mạnh.

"- Ừm thì...nếu được vậy thì tốt quá, cô cũng biết đây là sở thích của tôi còn gì, haha".

"- Không...không có chuyện đó đâu, sao tôi phải cho anh tét...tét mông chứ, đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày".

Fuxuan nhìn tôi có chút thận trọng, hai tay bất chợt đưa ra sau có chút "phòng thủ".

"- Vậy à".

Tôi càng cảm thấy thú vị trước thái độ của cô ấy, trước giờ chưa từng thấy Fuxuan bối rối đến vậy.

Thôi thì lỡ đâm lao phải theo lao, tôi tiếp tục "ý tưởng" của mình.

"- Mà phải rồi, bình thường cô rất tự tin với khả năng tiên đoán của mình sao, hay là...giờ chúng ta đánh cược 1 ván đi".

Tôi đề xuất.

"- Đánh cược?

Anh bị nhiễm máu cờ bạc của Qingque rồi à".

Fuxuan ngập ngừng một lát rồi lên tiếng.

"- Thôi cũng được, thế anh muốn cược như thế nào?".

"- Hi cho cô biết tôi cũng có khả năng tiên đoán đó nhé".

Tôi khẽ mỉm cười nhìn Fuxuan.

"- Nếu tôi đoán đúng, cô phải cho tôi "tét mông" 100 cái, còn nếu là sai thì trong nữa tháng tới tôi sẵn sàng làm "culi" cho cô, cô muốn sai bảo gì cũng được".

"- Hừ, biết ngay là anh đang nhắm vào mông của tôi mà, cái đồ biến thái".

Tuy tỏ vẻ khó chịu nhưng cô ấy vẫn chấp nhận lời "thách đấu" của tôi.

"- Haiz, tôi đồng ý, vậy giờ cho tôi xem khả năng tiên tri của anh đi, nói thử xem tôi sắp làm gì".

Fuxuan nhìn tôi với sự ngờ vực không biết tôi tính giở trò gì.

"- Ok, vậy tôi đoán nhé".

Tôi bắt đầu "thuyết âm mưu" của mình.

"- Một lát nữa tôi sẽ "tét mông" cô, và cô sẽ không để cho tôi "tét mông", đúng chứ".

"- Tất nhiên, đó cũng là đoán sao, đương nhiên tôi sẽ không cho.....A, anh, cái đồ biến thái, lừa đảo".

Fuxuan đỏ bừng mặt khi nhận ra ẩn ý trong câu nói vừa rồi của tôi, biết rằng mông của cô ấy sẽ khó thoát khỏi tay tôi."

- Nhưng mà như vậy thì anh cũng phải...".

(Giải thích một chút: tôi đã đưa ra " dự đoán" rằng sẽ tét mông Fuxuan và cô ấy từ chối, nếu Fuxuan không cho tôi tét mông, tức là tôi nói đúng, theo ván cược thì cô ấy phải để tôi tét mông, dù như vậy đồng nghĩa với việc tôi đoán sai và phải chịu phạt nhưng 100 phát tay là thứ chắc chắn mông của cô ấy phải nhận).

"- Ok, có chơi có chịu, tôi chấp nhận mà".

Tôi gật gù xác nhận kết quả.

"- Nhưng trước đó thì...cô cũng phải..".

"- Haiz, anh chấp nhận chơi lớn chỉ để tét mông tôi thôi sao, hic".

Fuxuan thở dài chấp nhận số phận.

"- Được rồi, thân là người đứng đầu sở Thiên Tượng, tôi không thể nói không giữ lời chúng ta ra phía kia đi".

Hai chúng tôi tiến về một căn phòng ở gần đó.

"- Ừm, căn phòng này là...".

Tôi tò mò hỏi.

"- Là...phòng của tôi, ngoài giờ làm việc thì đây là chỗ tôi nghĩ ngơi.

Bộ có vấn đề gì sao?".

Fuxuan nhìn tôi với ánh mắt hoài nghi.

"- À, không có gì, nhưng sao cô lại đưa tôi đến đây?".

"- Thì chẳng phải để thực hiện....giao ước của chúng ta sao.

Dù gì tôi cũng là người đứng đầu một Sở, đâu thể để anh...tét mông trước mặt mọi người được.

Anh cũng phải giữ lại cho tôi chút sỉ diện chứ".

Fuxuan phản hồi với vẻ mặt có chút...không thoải mái.

"- Nói cũng phải nhỉ, để những nhân viên ở đây thấy lãnh đạo của họ bị đánh đòn thì có vẻ hơi...khó coi nhỉ, haha".

Tôi tiếp tục trêu ghẹo, nhìn thấy nhà chiêm tinh thiên tài bối rối như vậy, trong lòng có chút gì đó...phấn khích.

"- Anh....anh...thật quá đáng".

Fuxuan cố kiềm nén cơn giận dữ, lấy lại vẻ điềm tĩnh trước giờ.

"- Được...được rồi, không phải mục đích anh đến đây chỉ là để thỏa mãn cái sở thích biến thái kia sao, mau ngồi xuống đó đi".

Cô nàng quay về dáng vẻ trịch thượng mọi khi, chỉ tay vào cái ghế ở góc phòng.

"- Haha, được rồi, không trêu cô thêm nữa".

Tôi tiến đến cái ghế và ngồi xuống.

"- Chắc cô biết tiếp theo nên làm gì nhỉ".

"- Hứ, đúng là tên biến thái mà".

Fuxuan lẩm bẩm trong lúc tiến đến và nằm sấp đặt mông trên đùi tôi.

"- Rồi đó, anh bắt đầu đi".

"- Vậy à, hehe, mà trong lúc tôi đánh cô không được lấy tay che hay né đâu đấy nhé, Fuxuan đại nhân, hehe".

"- Hứ, biết rồi, anh cứ đánh đi, tôi mà có che hay né thì cho anh đánh lại từ đầu".

"- Thật không, là cô nói đấy nhé, không được nuốt lời đâu đấy".

"- Tất nhiên, anh nghĩ tôi là ai chứ.

Đủ rồi, đánh thì đánh đi, tôi không thích cái tư thế này chút nào, làm sớm nghĩ sớm đi".

"- Hehe, tuân lệnh Fuxuan đại nhân".

Tôi bắt đầu vung tay...và...

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- Ưm...ưm...".

Một loạt phát tay của tôi giáng xuống hai bờ mông đầy đặn kia.

Fuxuan cắn chặt răng cam chịu, chỉ phát ra những tiếng rên khẽ.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Đã 60 phát tay, nhưng nhà lãnh đạo Sở Thiên Tượng vẫn giữ yên mông trên đùi tôi nhận đòn, dù có lẽ sau lớp vải kia hai bờ mông đã đỏ ửng, nóng rát.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"- À đúng rồi, Fuxuan đại nhân, tướng quân Jing Juan nói với tôi rằng đang tính đề bạt cô thay thế ngài ấy trong thời gian tới thì phải".

Tôi đột ngột ngừng lại và trò chuyện với cô ấy.

"- Hứ, anh ta nói với anh sao?

Anh có biết tôi đã nhận được bao nhiêu lời hứa nhường chức vị như thế từ trước đến nay không?".

Có vẻ bị "gãi đúng chỗ ngứa", cô nàng bắt đầu kể lể.

"- Mỗi lần cần đến kế sách của tôi là một lần tôi nhận được lời hứa từ "Người đó", đến nay cũng hơn vài trăm lần rồi ấy, vậy mà đến nay vẫn chưa thất có chút động thái gì, đúng là con người toàn hứa suông cho có, anh ta nói vậy chẳng qua vì muốn tôi tận tâm hiến kế cho anh ta thôi, anh....".

"BỐP".

Bất chợt tôi giáng một phát tay thật mạnh vào mông cô ấy.

Fuxuan mãi lo kể chuyện nên không đề phòng, theo phản xạ tự nhiên, đưa tay ra xoa vùng bị đánh, đến lúc nhận ra thì đã quá muộn, lập tức rút tay lại, quay đầu nhìn tôi.

"- Anh...anh cài bẫy tôi, anh...".

Fuxuan cất giọng đầy ấm ức.

"- Hình như trước đó có người nói là trong lúc bị tét mông, nếu che hay né sẽ cho tôi đánh lại từ đầu nhỉ".

Tôi cười đắc ý nhìn cô ấy.

"- Anh...đáng ghét, gợi chuyện cho tôi không phòng bị để ép tôi phạm luật, cái đồ biến thái này, anh...".

"- Sao thế?

Đường đường là người đứng đầu của Sở Thiên Tượng lại tính tìm cớ nuốt lời sao?

Hehe".

"- Ưm..không...tôi chưa bao giờ nói không giữ lời cả, tôi chỉ nghĩ rằng nãy giờ anh cũng đánh nhiều vậy rồi, bắt đầu lại...sẽ làm đau tay anh thôi".

Fuxuan vẫn cố gắng nói cứng.

"- Haha, cám ơn Fuxuan đại nhân đã quan tâm, nhưng không sao đâu, cô biết tôi từng "tét mông" rất nhiều cô gái trước đây rồi mà.

Tay tôi đã quen rồi nên có đánh thêm cả trăm cái nữa cũng không sal đâu, hehe".

"- Anh...".

Lần này đột nhiên Fuxuan nhìn tôi với ánh mắt van nài, chưa bao giờ tôi thấy cô ấy tỏ ra mềm mỏng đến vậy.

"- Thôi được rồi, coi như tôi xin anh tha cho tôi lần này, hic, nãy giờ anh đánh cũng hơn 70 phát còn gì, mông tôi đau lắm rồi, giờ cho anh đánh lại 100 cái chắc không ngồi nổi mất.

Ưm...làm ơn, bỏ qua cho tôi lần này, nhé".

"- Haha, không ngờ cũng có lúc cô phải "hạ gịong" năn nỉ như vậy.

Ưm, cũng được, nhưng có điều kiện đấy".

"- Hả, điều kiện?

Điều kiện gì?".

"- Haha, thế này đi, thay vì 100, giờ tôi chỉ đánh cô 50 cái, có điều...cô phải để tôi đánh trực tiếp vào mông trần của cô cơ, thấy thế nào?".

"- HẢ, anh.....biến thái, anh....".

"- Không chịu thì tôi đánh lại 100 cái từ đầu vậy, hehe".

"-Ưm, không...không...tôi...vậy...".

Do dự một hồi, cô nàng cũng đưa ra quyết định.

Fuxuan tạm rời khỏi đùi tôi, tự tay kéo quần của mình xuống , sau đó trở lại tư thế cũ với cặp mông đỏ ửng "không một mảnh vải che thân".

"- Tốt lắm, giờ thì...".

Tôi lại tiếp tục "vào việc chính".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Fuxuan cắn răng chịu đựng từng phát tay của tôi, không nói thêm lời nào.

Cặp mông kia cũng ngày càng sậm hơn sau những "tác động trực tiếp" từ tay tôi.

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

"Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp, Bốp".

Ngay khi tay tôi vừa rời khỏi mông cô ấy sau cái tát cuối cùng, Fuxuan nhanh chóng bật dậy, kéo quần của mình lên, hai tay ôm mông xoa lấy xoa để.

"- Sao, thỏa mãn rồi chứ, tên biến thái".

Fuxuan vừa xoa mông vừa càu nhàu.

"- À, chưa hẳn đâu, nếu thêm 10 thước như với Quinque lần trước thì chắc là đủ, hehe".

Tôi tiếp tục trêu cô ấy.

"- Anh....quá đáng.

Lần trước là Quinque làm sai nên mới phải chịu phạt, còn lần này tôi chẳng làm gì sai cả, chỉ là thua một ván cược thôi, sao phải cho anh dùng thước đánh mông chứ, hứ, đừng có mơ".

Càng nói thái độ của Fuxuan càng gay gắt, nhưng lại có nét gì đó rất..dễ thương.

"- Haha, tôi chỉ đùa thôi mà, đừng nghiêm túc quá vậy chứ, chiêm tinh đại nhân, hehe".

"- Hứ, đừng quên anh cũng là người thua trong ván cược này.

Trong 1 tuần tới, anh phải tuân theo lời tôi, chạy việc cho Sở Thiên tượng đấy, ở đó mà huênh hoang tự đắc".

"- Rồi, rồi, tuân lệnh Fuxuan đại nhân, ngài muốn tôi làm gì, xin cứ tùy ý ra chỉ thị ạ".

Giờ thì đến lượt tôi "trả giá", nhưng trong lòng vẫn vui vẻ chấp nhận, vì ngay từ đầu tôi cũng có ý giúp sức cho Sở Thiên Tượng trong lúc rối ren rồi, chỉ là muốn kiếm thêm "lợi ích" từ bờ mông kia thôi.

"- Anh...

Hừ, giờ có hối hận cũng muộn rồi, theo tôi ra làm việc ngay đi".

Dù tay vẫn ôm mông xuýt xoa nhưng tinh thần trách nhiệm của vị "chiêm tinh đại nhân" này thật là đáng nể.

Và thế là cả tuần sau đó, tôi ở lại Sở Thiên Tượng, phò tá Fuxuan giải quyết những rắc rối còn tồn đọng sau thảm họa "xác nhập ma" lần trước.

Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, tôi lại có thêm những trải nghiệm quý báu, nhất là việc "tét mông" của một trong những nhân vật quyền lực nhất tại Xianzhou Loufu này.
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 10: Sparkle spanking


Hành tinh Penacony, xứ sở của những giấc mơ.

Sau một chuyến phiêu lưu đầy thú vị, cuối cùng mọi thứ cũng kết thúc.

Nhưng những trải nghiệm đáng nhớ ở đây thực sự để lại nhiều hồi ức thật đẹp.

Đặc biệt là cơ hội gặp gỡ cô gái ấy, cựu kỵ sỹ Glamoth, thợ săn Stellaron Sam, cũng là...cô nàng đom đóm Firefly, thiên thần trong lòng tôi.

Trong lúc đang ngồi mơ màng trên đội tàu, bỗng điện thoại lên hiện lên dòng tin nhắn.

Nhìn vào người gửi, tôi không tin vào mắt của mình, Firefly, là cô ấy.

Không chần chừ, tôi lập tức mở tệp tin lên.

" - Shirai Makoto, tôi có chuyện muốn bày tỏ với anh, có thể đến căn cứ bí mật của chúng ta ngay bây giờ được không?

Tôi luôn đợi anh".

Vừa đọc xong, trái tim tôi vui sướng đến nỗi muốn nhảy ra khỏi lòng ngực.

Firefly, người trong mộng của tôi, đang....hẹn hò với tôi ư.

Sao tôi có thể từ chối được.

Lập tức tôi đến điểm hẹn mà không để ý đến....một số bất thường trong tin nhắn ấy.

*Tại căn cứ bí mật mà chúng tôi từng gặp nhau*.

Vừa đến nơi, tôi đã thấy hình dáng quen thuộc của cô ấy.

Firefly, thực sự đang đợi tôi.

Đi về phía cô ấy, tôi có chút ngượng ngùng, cất tiếng:

"- Tôi...tôi đến rồi, Firefly".

"- Anh đến rồi , tốt quá".

Firefly quay người lại khi nghe gịong của tôi vang lên từ phía sau.

Điều bất ngờ là...cô ấy ngay lập tức tiến đến ôm chầm lấy tôi, khiến tôi đỏ cả mặt.

"- Ưm..Firefly, cô, cô làm gì vậy?

Cô hẹn tôi ra đây có chuyện gì sao?".

"- Làm gì à.

Đơn giản là người ta nhớ anh và muốn gặp anh thôi, không được sao".

Firefly ngước mặt lên trong khi vẫn đang ôm chầm lấy tôi.

Ánh mắt cô ấy có chút gì đó khá tinh nghịch.

"- Ưm..thật vậy sao, nhưng...chúng ta chỉ mới tạm biệt nhau cách đây vài giờ thôi mà".

Tôi ngượng ngùng đáp.

"- Vậy cũng là lâu lắm rồi, Shirai Makoto, để một cô gái chờ đợi như vậy, anh thật là..".

Firefly càng siết chặt vòng tay trên eo tôi hơn.

Có cái gì đó không đúng.

Dù tôi có chút cảm mến với Firefly, nhưng theo những gì tôi biết thì cô ấy không táo bạo đến vậy.

Nhớ lại dòng tin nhắn khi nãy, nó cũng không được gửi từ địa chỉ liên lạc trước đây của cô ấy.

Chẳng lẽ đây là...

Tôi hắng giọng đáp

"- Vậy sao, ưm...tôi cũng rất nhớ cô.

À mà phải rồi, trước khi rời đi, tôi có gửi cho cô một món đồ, cô có mang theo không, Firefly?".

"- Hả, à ừm...em có gửi ở chổ của Sói Bạc rồi, không có mang theo.

Nhưng mà...có gì quan trọng không, honey".

"- À, không có gì".

Lúc này tôi có thể khẳng định, người đang đứng trước mặt tôi không phải Firefly, mà là "cái tên đó", vì thực tế tôi chẳng đưa món đồ nào cho cô ấy cả.

Bỗng một ý tưởng lóe lên trong đầu tôi.

"Được lắm, dám bày trò trêu tôi lần nữa, xem lần này tôi xử lý cô thế nào".

Tôi nghĩ thầm.

"- Có chuyện gì sao, honey, sao anh lại sững người ra vậy".

Nàng Firefly "hàng fake" kia lên tiếng.

"- Ừm, có gì đâu, à mà đúng rồi, lần trước tôi có hứa sẽ cùng với cô chơi một trò chơi, nếu được thì giờ chúng ta chơi thử nhé".

"- Một trò chơi?".

Firefly giả có chút ngạc nhiên, nhưng vẫn bình tĩnh đáp.

"- Được thôi, honey, chỉ cần được chơi cùng với anh thì trò gì cũng được".

"- Vậy à, thế thì...".

Tôi chỉ tay về phía một băng ghế dài gần đó.

"- Vậy ta bắt đầu thôi, cô hãy tới kia và...nằm sấp xuống nhé".

"- Tới băng ghế đó và nằm sấp xuống sao?".

Fire giả nhìn tôi với ánh mắt tán tỉnh.

"- Rồi, rồi, dù không biết là trò gì nhưng chỉ cần honey thích là được".

Nói rồi cô nàng tiến đến nằm sấp trên băng ghế đó theo ý tôi.

"- Cô đợi chút nhé".

Tôi kiếm một đoạn dây thừng gần đó, trói hai tay hai chân cô ấy lại, cố định cơ thể vào băng ghế.

"- Này, honey, anh tính làm gì vậy?

Có cần phải mạnh bạo như vậy không?".

Firefly giả ngước đầu nhìn tôi, bắt đầu có chút hoang mang.

"- Tất nhiên là phảj vậy rồi, để cô không thể thoát được".

Bất ngờ tôi tiến tới và tát thật mạnh vào mông của cô gái đang nằm sấp trên ghế kia.

"Bốp".

"- Á, đau quá, honey, anh làm gì vậy, thật thô lỗ".

"- Làm gì à, nếu cô còn không trở lại hình dạng thật thì tôi sẽ đánh nát mông cô đấy , SPARKLE".

Tôi vừa nói vừa tiếp tục đánh.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á..á, đau quá, Sparkle nào cơ, honey, em là Firefly mà, đừng đánh nữa".

"- Vẫn còn nhây được sao, vậy thì...".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á...á...á..đau quá, được rồi, tôi thua".

Cô gái trên băng ghế bỗng trở lại hình dáng của kẻ ngốc đeo mặt nạ, Sparkle.

"- Haha, phải thế chứ".

Tôi cười đắc thắng.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á..á, chẳng phải người ta đã nhận thua rồi sao?

Sao anh còn đánh chứ".

Spankle vùng vẫy muốn thoát ra, nhưng đâu có dễ, tay chân đã bị tôi trói chặt không thể cử động rồi.

"- Ai bảo cô dám lừa tôi hết lần này đến lần khác".

Tôi vừa nói vừa tiếp tục "ra tay" với cặp mông đang nằm trên thớt kia.

"- Một cô gái suốt ngày nói dối lừa người khác, hôm nay tôi phải phạt cô 100 phát tay mới đáng tội".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á...á..đau..đau quá, người ta chỉ muốn vui vẻ một chút thôi mà, với lại lần trước chẳng phải người ta từng giúp anh sao, cái đồ vô ơn, thô lỗ, đối xử với con gái như vậy, chả trách đến giờ không có cô gái nào thích anh...Á...á..".

Bị động đến "nỗi đau", tôi càng hăng máu tát mạnh tay hơn.

"- Vậy à, cũng không sao, hôm nay tôi phải dạy cho đứa con gái thích bày trò trêu trọc cảm xúc của người khác như cô một trận trước đã".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á..á...anh đánh nãy giờ nhiều lắm rồi đấy, còn chưa đủ sao, đau quá rồi".

"- Vừa rồi tôi có nói mà, hình phạt cho cô gái nói dối là 100 phát tay, hehe, mới được một nữa thôi".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á..á, đau chết mất, cái đồ độc ác".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á, mông của tôi, nát ra mất thôi".

Tôi biết hiện giờ mông của "cô gái mặt nạ này chắc đã đỏ ửng và sưng tấy rồi.

Nhưng vẫn muốn dạy cho nhỏ một bàj học thích đáng, dám lấy chuyện tình cảm của tôi làm trò tiêu khiển thì phải trả giá.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Á..á, đủ, đủ 100 cái rồi đó, mau thả tôi ra đi, đồ con trai nhẫn tâm".

"- Còn dám nói tôi nhẫn tâm sao, xem ra cô vẫn chưa phục nhỉ".

Bất ngờ tôi lôi cây gậy bóng chày "huyền thoại" của mình ra.

"- Anh, anh còn tính làm gì nữa, đừng nói là...".

Sparkle nhìn cây gậy trên tay tôi đầy hoảng sợ.

"- Cô đoán đúng rồi đó, hehe".

Tôi nhịp nhịp cây gậy trên bờ mông tội nghiệp sưng đỏ kia.

"- Anh...quá đáng, đã tát mông tôi nhiều như vậy rồi mà còn tính phạt thêm sao, dùng...dùng cây gậy đó mà đánh xuống, hic, chắc nát xương luôn mất".

"- Ai bảo cô suốt ngày bày trò với tôi chứ, hehe".

Tôi nhìn cô ta cười trêu chọc.

"- Yên tâm, tôi biết chừng mực mà, sẽ không tổn hại xương xẩu gì đâu".

Nói rồi tôi bắt đầu "hành sự".

"Chát".

"- Á Á...Á".

Sparkle hét lên như cháy nhà, tay chân vùng vẫy tìm lối thoát trong bất lực.

Vì cây gậy khá là thô nên khi đánh tôi cũng hạn chế dùng nhiều lực để tránh ảnh hưởng tới xương chậu, nhưng vẫn đủ để "tra tấn" phần da thịt trên hai bờ mông kia.

"Chát, Chát".

"- Á..á..anh..anh tính lấy mạng tôi luôn sao".

"Chát, Chát".

"- Á..á, mông của tôi".

"Chát, Chát".

Tôi dừng lại ở gậy thứ 7, bắt đầu cởi trói cho cô ấy.

Tay chân vừa được tự do, Sparkel nhanh chóng bật dậy, ôm lấy mông mà xuýt xoa.

"- Đau, đau lắm đấy anh biết không hả, tên ngốc tàn bạo, anh chẳng biết thế nào là "vui vẻ" cả, lần sau tôi sẽ không bao giờ giúp anh "giải trí" nữa đâu, cái đồ..."

" - Haha, giúp tôi, cô bớt dùng những trò ranh mãnh để phá tôi là tôi đã cảm ơn lắm rồi.

Nhớ đấy, lần sau còn bày trò phá phách, cẩn thận cái mông của cô đấy, haha".

" Anh..cái đồ vô ơn, lần trước rõ ràng tôi đã giúp anh cứu sống cô nàng đom đóm đó, vậy mà anh lại lấy oán báo ân...hức, thôi được rồi, ai bảo bổn cô nương thìch làm người tốt chi cho thiệt thân chứ, lần sau có chuyện gì cũng đừng hi vọng tôi ra tay nữa đấy, đồ ngốc".

Nói rồi Sparkle tức giận ôm mông bỏ đi.

Thật ra thì tôi biết mình cũng có phần quá đáng, có điều những chiêu trò của cô nàng này trước đây nhiều lúc khiến tôi...bực mình.

Thôi thì nhân chuyện lần này dạy cho cô ấy một bài học, về sau sẽ không đến chọc phá tôi và bạn bè tôi nữa.

Tôi tự ngẫm một lúc trong sự thỏa mãn, đang chuẩn bị quay trở lại đội tàu thì bất ngờ....một hình bóng xuất hiện khiến tôi ngớ người, sững lại...

*End chap, chuyện gì đã xảy ra, xin mời đón đọc ở chap sau nhé*
 
Truyện Sp: Honkai Star Rail
Chương 11: Firefly spanking


(Trước khi vào chuyện cho mình lưu ý một chút: mình viết truyện sp là chính, chứ không phải chuyện tình cảm, nên ai không nỡ thấy bé Đóm bị đòn thì back ra nhé)

Hình dáng quen thuộc đó từ từ tiến lại gần tôi, mỗi lúc một rõ ràng hơn.

Là cô ấy, thiên thần của tôi, Firefly.

Tôi vừa mừng, nhưng cũng vừa....hoảng.

Không biết cô ấy đã ở đó từ khi nào, những gì tôi vừa làm với Sparkle, liệu cô ấy....

"- Makoto Shirai".

Bất chợt cô ấy gọi tên tôi.

"- Ưm...rất vui được gặp anh ở đây".

Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt có chút bẽn lẽn, đúng là Firefly mà tôi từng biết rồi.

Có điều hình như cô ấy khá bối rối, chẳng lẽ khi nãy cô ấy đã chứng kiến hết hay sao.

Tôi ngượng ngùng đáp.

"- Ưm, tôi cũng vậy, rất vui khi gặp lại cô ở đây.

Cơ mà...Firefly, cô đã đến đây từ khi nào, ưm...cô...".

Tôi ấp úng, không biết có nên giải thích với cô ấy chuyện vừa xảy ra với Sparkle hay không.

"- À, tôi chỉ...mới tới thôi".

Firefly đáp lại tôi bằng một nụ cười hiền dịu.

"- Nếu đã gặp nhau tại đây, anh có muốn...ngồi trò chuyện một chút không?".

"- Tất nhiên rồi".

Tôi khẽ gật đầu, cả hai chúng tôi tiến đến băng ghế khi nãy, cơ hội được trò chuyện cùng cô ấy, tôi chắc chắn không thể bỏ qua, nhưng không hiểu sao trong hoàn cảnh này, tôi lại tỏ ra lúng túng và ngại ngùng, dù trong tâm có nhiều điều muốn nói.

Sau một hồi tĩnh lặng, Firefly lại là người mở lời trước.

Có điều, đó lại là khởi đầu cho một "sự kiện" không hề mong muốn của tôi.

"- Ưm...Makoto Shirai, tôi có chuyện này muốn nói với anh".

Firefly nhìn tôi, nét bối rối của cô ấy khiến tôi càng thêm hồi hộp.

"- Có...có việc gì sao, Firefly, cô cứ nói đi".

Dù hơi căng thẳng, tôi vẫn cố tỏ ra điềm tĩnh.

"- Ưm...về chuyện lần trước..khi chúng ta lần đầu gặp nhau, tôi đã nói dối về thân phận của mình, dù lúc đó chỉ là bất đắc dĩ, nhưng trong lòng tôi vẫn thấy rất có lỗi.

Tôi....".

Firefly ngập ngừng nhìn tôi.

Thoáng chốc tôi đoán được hàm ý của cô ấy, bèn nhanh chóng đáp lời.

"- À, cô đừng bận tâm chuyện đó.

Cô đã xin lỗi tôi trước đây rồi, tôi cũng không để bụng đâu.

Đừng suy nghĩ nhiều về những gì đã qua nữa".

"- Nhưng mà...dù chỉ là lời nói dối nhỏ trong lúc cấp bách cũng là một sự phản bội rất lớn, tôi...".

Đột nhiên cô ấy đứng bật dậy, nhìn tôi một cách quyết đoán.

"- Makoto Shirai, anh hãy...trừng phạt tôi đi, được không?".

"- Cô, cô đang nói gì vậy, Firefly, trừng...trừng phạt, trừng phạt gì chứ".

Yêu cầu của cô ấy làm tôi bối rối.

"- Anh...anh hãy đánh đòn vào mông tôi, giống như khi nãy anh đã làm với .....

Sparkle ấy".

Firefly thoáng đỏ mặt khi đưa ra lời đề nghị này.

Quả nhiên lúc nãy cô ấy đã chứng kiến hết.

"- Tôi biết anh rất ghét bị người khác lừa dối, nên lần này xem như anh cho tôi cơ hội chuộc lỗi với anh nhé".

"- Nhưng, nhưng mà tôi...".

Tôi thực sự không biết nên làm thế nào.

Tình thế hiện tai khá khó xử, dù có máu ker trong người, tôi vẫn thực sự không nỡ làm đau cô ấy.

Có điều Sói Bạc cũng từng nói cho tôi biết rằng Firefly một khi đã đưa ra quyết định thì khó có thể thay đổi.

"- Xin anh đấy, chỉ có như vậy tôi mới cảm thấy bớt áy náy trong lòng thôi".

Thấy tôi có vẻ chần chừ, Firefly lập tức hành động.

Cô ấy tiến đến nằm sấp trên băng ghế, chuẩn bị sẵn sàng nhận sự trừng phạt của tôi.

"- Firefly, cô...".

Tôi bật đứng dậy khi cô ấy bắt đầu nằm xuống ghế, muốn đỡ cô ấy đứng lên nhưng không được.

Firefly hoàn toàn đặt cơ thể cô ấy nằm sấp trên băng ghế, hai tay khoanh phía trước, gối đầu lên đó.

Biết không thể lay chuyển được cô ấy, tôi chỉ đành thuận theo.

Tay tôi bắt đầu vung lên, hướng vào mông cô ấy và đáp xuống.

"Bốp".

Phát tay đầu tiên đã hoàn thành, tôi cố gắng dùng lực nhẹ nhất có thể, để không làm cô ấy quá đau.

Tình cảm của tôi dành cho Firefly khác hẳn với những cô gái tôi từng đánh đòn trước đây khi đến thế giới này, thực sự là không nỡ xuống tay.

"- Ưm, Firefly, đánh thì tôi cũng đã đánh rồi, hình phạt đã xong, cô...".

"- Không, vẫn chưa".

Tôi còn chưa hết câu, Firefly đã ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt đầy cương quyết.

"- Lúc nãy tôi có nghe anh nói, với một cô gái nói dối thì phải chịu phạt 100 phát tay mới xứng.

Anh..làm ơn...hãy tiếp tục đi, và cũng đừng nương tay với tôi.

Tôi muốn nhận hình phạt của mình một cách nghiêm túc".

"- Ưm..tôi...ưm thôi được, nếu cô đã nói vậy thì..".

Tôi biết chắc dù mình có cố gắng khuyên can cỡ nào thì cũng không hiệu quả với một cô gái cứng đầu như vậy.

Đây cũng không phải lần đầu tôi rơi vào trường hợp này.

Clara, Asta trước đây cũng thế.

Nếu tôi không "xử phạt" nghiêm túc thì họ chắc chắn không chịu đứng lên.

100 phát tay, con số mà tôi chỉ nói đại trong lúc tức giận khi xử phạt Sparkle, xui xẻo thay lại đến tai cô ấy.

Dù không nỡ thì tôi cũng phải xuống tay thôi.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"- A, ưm...ưm...".

Tôi có thể nghe thấy tiếng rên khẽ của Firefly.

Cô ấy úp mặt trên hai cánh tay, cố gắng cắn răng chịu đau, không phát ra tiếng để tránh làm tôi mềm lòng.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"- A, khoan đã Makoto Shirai".

Tiếng nói bất chợt của Firefly vang lên, tôi ngay lập tức dừng lại.

Trong tâm mừng thầm vì cho rằng cô ấy đã nghĩ lại và tôi có thể kết thúc cái "án phạt" tàn nhẫn kia, thế nhưng...

Khi tôi dừng tay, Firefly nhanh chóng nhổm người dậy, nhưng không phải vì cô ấy muốn tôi kết thúc "bản án", mà là biến nó trở nên đau đớn hơn.

Cô ấy nhẹ nhàng kéo quần lót của mình xuống dưới gối, sau đó nằm lại như cũ và đưa tay vén phần váy phía sau lên, để lộ cặp mông trần đã ửng đỏ đôi chút trước mặt tôi.

"- Ưm, Firefly, cô...".

Tôi đứng hình giây lát trước hành động của cô ấy.

"- Ưm...tôi nghĩ nếu đã là hình phạt thì cần thực sự nghiêm khắc hơn.

Anh..hãy đánh trực tiếp vào mông của tôi đi".

Firefly nói với khuôn mặt thoáng đỏ.

"- Tôi...tôi nghĩ không cần đến mức ấy đâu, Firefly, như vậy có hơi....".

Tôi ngượng ngùng đáp, dù không phải lần đầu tôi nhìn thấy mông trần của một cô gái, nhưng với Firefly, không hiểu sao tôi lại có cảm giác khác biệt.

"- Không...không sao mà.

Tôi biết là có hơi ngại, nhưng nếu là anh thì...không vấn đề gì đâu, anh..làm ơn tiếp tục đi, đừng nương tay.

Tôi thấy mình rất đáng phải chịu hình phạt này".

Dù nói vậy nhưng nhìn khuôn mặt ngày càng ửng đỏ kia, tôi cũng hiểu đây không phải là một quyết định dễ dàng.

"- Nếu cô đã nói vậy thì...tôi..".

Không còn cách nào khác, tôi đành phải tiếp tục, lần này là trực tiếp vào da thịt của cô ấy.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

Nhìn mông cô ấy ngày càng đỏ đậm sau mỗi phát tay của tôi, tôi càng không thể kìm lòng.

Nhưng mỗi lần phát tay của tôi nhẹ đi là mỗi lần Firefly nài nỉ tôi trở lại, không hiểu vì cô ấy là người nghiêm túc khi chịu phạt, hay chỉ vì cô ấy sợ tôi không tha thứ về lời nói dối kia.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"- Ưm, tôi nghĩ như vậy là đủ rồi, Firefly, tôi...".

Dù chỉ mới một nữa hình phạt, nhưng nhìn hai bờ mông cô ấy đỏ rực lên như thế tôi không khỏi xót xa.

"- Makoto Shirai, tôi biết là anh không nỡ làm tôi đau, nhưng nếu không nhận đủ hình phạt, trong lòng tôi luôn có cảm giác áy náy và khó chịu".

Firefly ngước mặt nhìn tôi với ánh mắt khẩn cầu.

"- Coi như anh giúp tôi hoàn thành tâm nguyện ích kỷ này đi, có được không".

"- Ưm..tôi.."

Dù không nỡ nhưng trước thái độ nhẹ nhàng nhưng cực kỳ cương quyết của cô ấy, tôi đành phải giằng lòng mà tiếp tục.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

" - Ưm...ư...".

Dù khá nhỏ nhưng tôi vẫn nghe được tiếng rên khẽ của Firefly.

Hai bàn tay cô ấy nắm chặt lại, hai chân cũng cũng đan siết vào nhau chịu đựng, cố giữ yên mông để nhận tát tay từ tôi.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"- Ưmm...".

Tiếng rên của cô ấy ngày một lớn hơn dù cố cắn chặt răng, tôi bắt đầu nhìn thấy nước mắt xuất hiện trên khóe mi của cô ấy.

Thật khó chịu khi đích thân tôi phải làm đau thiên thần của mình như vậy.

Nhưng giờ tôi chỉ còn cách hoàn thành bản án khắc nghiệt này nhanh nhất có thể mà thôi.

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp; Bốp"

"Bốp; Bốp; Bốp; Bốp".

"- Kết thúc rồi, Firefly, hình phạt của cô đã xong".

Vừa rời tay khỏi mông cô ấy sau cái tát cuối cùng, tôi lập tức tiến đến đỡ cô ấy dậy.

Tôi không thể tiếp tục chứng kiến cảnh tượng này thêm nữa.

"- Cảm ơn anh rất nhiều, Makoto Shirai".

Firefly từ từ đứng dậy dưới sự hỗ trợ của tôi, sau đó chỉnh lại trang phục của mình.

Hai tay bắt đầu ôm mông xoa liên tục.

"- Firefly, tôi...".

Nhìn cô ấy như vậy khiến trong lòng tôi như lửa đốt.

Firefly có lẽ cảm nhận được điều đó.

Cô ấy lập tức bỏ hai tay ra khỏi mông, tỏ ra bình thản trước mặt tôi.

"- À không sao đâu, đây là cái giá mà tôi phải trả vì đã lừa dối anh mà.

Giờ tôi cảm thấy trong lòng nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cảm ơn anh một lần nữa nhé, Makoto Shirai".

Cô ấy đáp lại bằng một nụ cười nhẹ trên môi.

"- Ừm...không có gì, vậy Firefly, chúng ta...".

Tôi còn chưa nói hết câu, điện thoại của cô ấy bất chợt nhận được tin nhắn.

Sau khi xem xong, dáng vẻ của Firefly đột nhiên có chút khẩn trương.

"- À, xin lỗi anh nhé, tôi vừa nhận được tin nhắn của Sói Bạc, nói Eilo có việc quan trọng cần tập hợp chúng tôi để bàn bạc.

Giờ tôi phải đi đây, có cơ hội chúng ta lại nói chuyện tiếp nhé".

Firefly mỉm cười chào tạm biệt tôi rồi nhanh chóng rời đi.

Thật bực mình, giá như cái tin nhắn kia đến chậm vài phút thì hay rồi, ít nhất tôi cũng có thể...bày tỏ lòng mình với cô ấy.

Thôi thì đành tạm gác lại vậy.

Nếu vận mệnh của chúng tôi thực sự thuộc về nhau, chắc chắn sẽ sớm đến ngày chúng tôi tương phùng.

Chỉ hi vọng là khi đó, chúng tôi sẽ có với nhau một buổi hẹn hò lãng mạn, chứ không phải tái diễn cái hình phạt tàn nhẫn như vừa rồi.
 
Back
Top Bottom