Cập nhật mới

Khác Truyện ngắn

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
340362531-256-k414640.jpg

Truyện Ngắn
Tác giả: Mastewbruh
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

The two of collection story i made by my own



kinhdi​
 
Truyện Ngắn
1. Dane ngoài cửa sổ


Tôi, một người bạn tồi tệ, vừa đi đám tang bạn thân của mình.

Cảm xúc lẫn lộn nhất thời ập đến, chỉ mới hôm qua thôi bọn tôi còn đi ăn vặt với nhau mà bây giờ... cậu ấy đã không còn trên thế gian nữa.

Điều đó, tôi bất ngờ chứ thật sự là không thể còn cảm xúc nào tệ hơn như thế này.

Mở laptop của mình ra, tôi bật một bài nhạc trên Spotify mà được coi như bài tủ của mình để nghe xua tan đi nỗi nhớ thương ấy.

Nhìn danh sách bạn bè của bản thân, thấy cái tên "BigDane" đã mờ đi vào 10 tiếng trước.

Nó quá là đột ngột với tôi, tôi không thể hiểu tại sao?

Tại sao cậu ấy lại để tôi, người mà chỉ có cậu ấy là ánh sáng duy nhất để tôi ẩn núp, ở một mình trên thế gian này với sự nặng trĩu trong lòng không thể phai nhòa.

*Knock!

Knock!

Giật thóp mình, giờ này mà còn có ai gõ cửa nữa.

Chỉ có thể là mẹ.

Tôi gọi lớn:

-"Có chuyện gì không mẹ?"

Mẹ tôi mở cửa đi vào và đưa cho tôi môt mẩu giấy cho rằng nó là do Dane gửi.

Tôi lấy tay lau giọt nước mắt trên má rồi cầm lấy mẩu giấy đó, gọi sang là một bức "di thư" mà người bạn thân để cho tôi.

"Đừng quên mở cửa sổ, Jake." chỉ vậy thôi hả? (tôi tự hỏi) "Di thư" mà cậu nói hôm qua chỉ có như này thôi.

Tớ cứ tưởng nó sẽ rất xúc động và dài dòng chứ, tớ hứa sẽ giữ nó thật cẩn thận, BigDane.

Giờ là 12h đêm, tôi vẫn trằn trọc.

Không phải vì bóng vía yếu, cũng không phải tôi sợ hãi, chỉ là cậu ấy cứ khiến tôi nhớ đến mãi.

Tôi liền bật dậy, mở máy tính lên tìm hiểu về cái chết đột tử thì hiện ra hàng tá kết quả.

Mẹ cậu ấy nói rằng khi phát hiện ra, cậu ấy đã tím bầm, 2 con ngươi chợn trắng toát và được cho rằng tử vong 4 tiếng trước đó, khi mà cậu cãi nhau với mẹ và chạy vào phòng đóng kín cửa.

Cho dù như nào cậu cũng đâu cần làm điều dại dột như thế chứ Dane!

Tớ biết, tớ biết cậu đã làm những gì, biết cách cậu làm với Mary, tớ có thể xử lí nó và cũng biết cách cậu làm với chú chó nhà mình, điều đó tớ cũng có thể xử lí được.

Sao cậu lại chọn một cái chết nhảm nhí như vậy?

Cậu nghĩ là lời nói dối của mẹ cậu có thể qua mặt tớ sao?

Tôi tiện tay đẩy cửa sổ lên theo lời dặn trong giấy của Dane, nhìn ngắm những ngôi sao trên trời tự nhủ rằng một trong số chúng là cậu bạn của mình.

Đúng 1 giờ sáng, đèn đột ngột tắt đi, máy tính tôi vẫn bật Spotify, tôi phiêu vào cảnh trăng cùng tiếng nhạc.

Bài nhạc "Across the room" làm tôi thêm tung hứng, nó như là bài nhạc của tôi và Dane.

Rồi cũng bất chợt trong một giây, máy tính tôi bị tắt nguồn ánh trăng trở nên đỏ ngỏm như máu.

Là cậu ấy, Dane đang đứng trước mặt tôi với bộ dạng như trong lời nói của mẹ cậu ấy khi phát hiện cái xác.

Tôi chỉ biết cứng đơ nhìn chằm chằm vào cậu ấy, giẫy giụa nhưng có thứ gì như cái xích sắt túm lấy cổ tay tôi không buông.

Tôi chồm dậy, thở mạnh chợt nhận ra chỉ là một giấc mơ.

Vớ lấy cốc nước trên bàn vội vã hớp một hụm, ngước lên nhìn đồng hồ là đã 12 giờ rồi.

Tất cả những chi tiết trong giấc mơ đều cứ như là thật vậy.

Mary là ai, chú cún nào và cậu ấy đã làm gì vậy?

*Knock....knock....knock.....knock

Đây... là ám hiệu của tôi với Dane mà.

Tiếng gõ phát ra từ cửa sổ, nhịp tim của tôi bỗng nhanh dần, tăng lên đột ngột chỉ kịp vớ lấy hộp thuốc uống vài viên.

-"DANE!

Là cậu hả?

Là cậu ngoài đó hả?"

Không lời hồi đáp lại, tôi mặc dù tự tin rằng mình không biết sợ là gì nhưng cũng vội vàng kéo chiếc cửa sổ không biết được mở ra từ khi nào xuống vào chốt chặt.

Tiếng móng tay lộc cộc trên cửa sổ lúc này khiến tôi sởn gai ốc, tự nhủ rằng đó chỉ là những cành cây héo hắt của mùa đông va chạm.

Thế nhưng nó, à không, cậu ấy, không tha cho tôi.

Tiếp tục lạch cạch khiến tôi phát điên.

Tôi đã không còn tâm trí nữa mà cầm chiếc bình hoa cúc mẹ mới mua đập tan cửa sổ .

Những mảnh vỡ của bình hoa cứa vào động mạch trên tay tôi tóe máu.

Còn Dane, cậu ấy vẫn ở đó, vẫn đứng nhìn tôi với con mắt trợn trắng, làn da mặt đầy những vết lỗ to nhỏ lóc nhóc dòi nhặng mà tôi biết tôi, chính là nguyên nhân đặc biệt nhất gây ra chúng...
 
Truyện Ngắn
2. Friend in the living room


Today is a rainy hard day, i felt so bad because i have sick.

My mom gave me a candy, it's so sweet, like ate sugar.

She said that she got it from supermarket where have on big decreasing I just bite half then put it on the next table.

Take my laptop and open Twitter, i have so many essays on there, share my private life and talk with foreign friends.

Oh gosh it's look like my life on there.

I really wanna be a star, and now i got it.

A lot of people interacted with me, most of them from Europe.

Now i'm living in Asia so i'm so happy when make friend with them.

I can improve my English and look for bestfriend.

My mom have to work night shift tonight.

So i'm alone in my home, i can't watch TV because i'm too far with the remote control.

To be frank, i'm loafing.

After i had ate dinner, i'm about to went to sleep.

When i went to the bathroom, i heard a big sound like door open sound.

But i thought that it's cause my cat so i call loudly: "Be careful, Casie!!".

My cat came, rubs its head next to my feet, very soft.

Me and my cat lying in bed, continue listen music and text with friend.

-" Casie, turn off the light!".

Then Casie run to the light switch and turn it off.

Ohh it's so docile.

I go to sleep as soon as set an alarm.

At midnight, i was awaked by big sound.

If listen carefully, it's a program sound on TV.

Accompanied by laughter that seems to be hilarious.

"Maybe mom is back home"

-" Mommm!!

Turn down the TV please!!"

That sound also getting down but no one reply.

I continue deep in sleep, no long after i hear the TV show again.

I was really angry at that time, why my mom don't care about a person who has sick now.

So i dreg my heavy body go to the living room.

But when I'm halfway there, i hear a strange sound, like the sound of children cry, also the sound of chewing snack.

For a moment, I felt horrible.

That i shouldn't continue.

-"Ohh my godd, this is...."

There is a stream of red water flowing to my feet, i hope it isn't blood.

I'm just stiff, don't know what can i do then.

I heard Casie's loud cry, involuntarily called out: "CASIE!!".

Everything stops, i come to the living room, tears welled up.

I knelt beside Casie's incomplete body, she...she is.. dead.

I...I don't think that thing can do it with my cat.

I really really hate it, and i swear i'll avenge for my cat.

But i also scare, i don't know what is it, a person or not.

My motheralso came back soon, she very shock about that.

The next day I did a small funeral and buried Casie.

I share this story on the Internet, get lots of consolation.

Some people said that i should call the shaman to exorcize.

I remembered that my living room has a camera so I run to check it.

Guess how disgusting i found, a mutant with long arms, devouring Casie's bones.

Is it watching TV?

What the hell it is?

It suddenly looked straight into the camera, a smile wide from ear to ear, mouth still sticky pieces of meat.

In the early morning this morning, half of the candy I left on the table was also gone, only a few drops of blood remained, which I am not sure if it was Casie's blood or that of some unfortunate person.

I feel like it hasn't disappeared yet, it's still lurking somewhere in my house.

It was really horrible, an unidentified object kept staring at me even in my dreams.

To this day, its eyes still haunt me, I wrote this post to ask you, friends on Twitter, should I end this fear by killing myself or killing that anomaly??

Please, help me now!!
 
Truyện Ngắn
3. Giáng sinh của Sang


Hôm nay là sáng ngày 20 tháng 12, theo thời gian Tây thì cũng ngót nghét sắp giáng sinh rồi.

Tôi là Sang, một người Việt Nam nhưng lại khá ấn tượng với văn hoá và lễ hội ở phương Tây vì nơi tôi sống không có tuyết.

Nếu muốn phải bắt xe lên những nơi núi cao để thưởng thức chút tuyết.

Một đứa nhỏ như tôi không thể tự mình làm điều đó.

Chiều hôm đó, tôi chào lũ bạn và đi bộ về nhà trên con đường làng quê hẻo lánh.

Tiết trời lạnh lẽo đến ghê sợ, cây cối cũng đã héo quắt cả rồi.

Nhưng tôi yêu nó, tôi yêu mùa đông.

"Chờ đã!

Có thứ gì trong bụi cây kia thì phải."

Tôi tự hỏi vì nhìn thấy lấp ló một chiếc hộp bên dưới cây đa làng.

Không thấy có dấu hiệu của người làm mất, tôi đã mang luôn về nhà.

Thứ gì đó đã hút tôi vào trong cái hộp, thật sự khiến tôi mê mẩn rồi!

Đó là tuyết mà, chờ đã còn có cả người tuyết, mọi thứ thật sự như tôi mong đợi vậy.

Thậm chí tôi còn không phải bắt xe đi lên tận SaPa hay những nơi có tuyết.

Sau một khoảng thời gian hoà mình vào làn tuyết trắng xoá mà không biết lạnh là gì, tôi đã phá chú người tuyết rồi bỗng nhiên thức giấc về thực tại.

Niềm vui hôm ấy tôi muốn níu giữ mãi, bố mẹ tôi có thắc mắc dạo này tôi hơi lạ nhưng tôi sẽ ích kỉ mà không chia sẻ cho họ niềm vui kì diệu mà tôi đang có, họ không thể hiểu được tôi cô đơn như thế nào khi suốt ngày vùi mặt vào đống cây cảnh của bố và hàng tá bụi rơm của mẹ.

Nó lại đến rồi, tuyết lại tới, lại có thêm người tuyết nữa.

Lần này còn vui hơn trước, người tuyết biết nói và biết đi, chúng tôi chơi trò đánh trận giả và thật sự hoà mình vào trò chơi đó.

Nó nhường tôi rồi, tôi đã thắng liền mấy trận, người tuyết vỡ vụn và tôi lại tỉnh giấc.

Chán thật!

Thứ tôi thấy khi tỉnh giấc lại là ngôi nhà mà tôi luôn chán ghét, ước gì tôi có thể cứ thế mà ở lại trong chiếc hộp tuyết chắc là tuyệt lắm.

Vừa đi học về, tôi vội vàng mở chiếc hộp mặc kệ tiếng gào thét đập cửa của con quỷ bên ngoài.

Đến lúc đã đặt chân vào làn tuyết trắng mềm mịn, tôi mới chắc chắn rằng mình an toàn.

Lần này không gian của bãi tuyết bị hẹp đi đáng kể, người tuyết thì vẫn vậy, nhưng có vẻ khát vọng chiến thắng của cậu ta đang to dần.

Tôi đã chơi ăn gian trong trận đánh ấy và người tuyết vỡ tan, tôi trở lại hiện thực.

Ngày hôm sau, mọi thứ trở nên im lặng, tôi đến trường trong niềm vui vì tôi đã thắng ba trận rồi.

Mấy đứa bạn của tôi dạo này không thấy đến bàn nói chuyện như bình thường, cô gọi cũng không trả lời.

Mọi thứ đang kì lạ hơn sao, họ đang tẩy chay tôi à?

Mặc dù tôi mất bạn nhưng thế giới trong chiếc hộp thì không mất.

Nó đang mở ra chào đón tôi, lần này nó mới rộng rãi làm sao, cứ như không có giới hạn về phạm vi.

Mọi thứ thật tuyệt, người tuyết hôm nay không thấy đâu cả, điều đó làm khung cảnh nhạt nhoà, tâm trạng tôi cũng vì vậy mà tệ đi.

24/12

Đêm hôm nay là Giáng sinh rồi, tôi háo hức vô cùng.

Vội bắt xe lên tận thành phố để mua đồ về sắm giáng sinh, cảm giác cứ như là đang có tuyết thật sự.

Tôi sẽ biến căn nhà u ám này, biến mấy cái bánh đúc ghê tởm mẹ vứt bừa bãi trong bếp thành căn nhà của giáng sinh và bánh gừng.

Mọi thứ thật tuyệt, tôi và chiếc hộp, lần này tôi đã hi vọng người tuyết xuất hiện.

Cậu ấy đã không làm tôi thất vọng, chúng tôi lại cùng vui chơi, nhưng tại sao hôm nay cậu ấy lại ngang tài ngang sức với tôi đến vậy, đến 12 giờ đêm rồi sao...

Tôi gục ngã rồi...

Lần này cậu đánh thắng rồi người tuyết...

................Thời sự sáng ngày 25 tháng 12, người dân phát hiện thi thể một bé trai được xác nhận là bé Sang, 13 tuổi nằm bên cạnh chiếc hộp cho là chứa chất cấm.

Cậu bé đã sử dụng ma tuý và ra đi thương tâm vào khoảng 2 giờ sáng ngày hôm nay.

Ngoài ra cơ quan chức năng cũng điều tra thấy hai xác người lớn và hai xác trẻ em bị chôn sâu sau vườn của nhà bà Lan và ông Tranh - được biết là bố mẹ của bé Sang.

Hiện nay vẫn chưa làm rõ được khuôn mặt của các nạn nhân chỉ biết rằng là một nam trung niên, nữ trung niên và hai trẻ nhỏ................

"Cậu là tuyệt nhất, người tuyết à.."

(Giải thích truyện: Như đã thấy thì thằng bé Sang có nhặt được ma tuý và dùng luôn.

Vì vậy nên mọi thứ nó thấy đều là ảo chứ không phải tuyết.

Còn người tuyết chính là những người bị hại.

Hai con quỷ trong suy nghĩ của thằng bé thực chất là bố mẹ của nó gõ cửa và hỏi thăm bên ngoài.

Mấy đứa bạn đã bị sát hại khi tìm đến cậu bé rồi, nên thứ nó thấy trong lớp thực chất không có thật.

Đoạn cuối cùng là chính nó giết nó.)
 
Truyện Ngắn
4. Tiệm kem Gấu Kiju


Nhật Bản chuyển dần sang đông tuyết, tôi lê lết những bước chân mệt mỏi đến trường học.

Tuyết dày níu đôi giầy nặng trĩu của tôi xuống, như để nhắc nhở tôi sẽ là đối tượng tiếp theo của họ nếu cứ bước tiếp.

Đến người bạn duy nhất của tôi là Rin cũng nghỉ học từ tuần trước.

- "Ô Sumi của ta hôm nay trông lạnh lẽo quá ta!!"

Phải rồi, lại là chúng.

Mặc kệ trên người tôi đã xuất hiện bao nhiêu chiếc lỗ đỏ lúc lồi lúc lõm, chúng vẫn sưởi ấm giúp tôi bằng đống tàn thuốc lá cháy như muốn thiêu đốt.

Khói thuốc bay đi như kéo theo tâm hồn của kẻ yếu đuối Sumi rời xa.

Ít ra nếu vào mùa đông tôi có thể vùi mình vào tuyết trắng để bỏ qua tất cả.

Ngoài công viên, tiệm kem gần nhà cũng là nơi tôi thường lui tới.

Cô chủ ở đó có vẻ rất thương cảm cho những đứa như tôi.

Đêm hôm đó dường như tôi không có chỗ nào để đi.

Đặt chân vào tấm thảm đỏ nhuốm máu chưa giặt của căn nhà tưởng chừng sẽ vỗ về tôi, tôi biết chuyện gì đã xảy ra khi nhìn vào người mẹ kế bất tỉnh dưới đất của mình.

Dì nằm yên không động đậy mặc kệ tiếng gào như xé ruột của em trai tôi trong phòng của bố.

Tôi chỉ lủi thủi rời khỏi địa ngục ấy và đến trước cửa tiệm kem Gấu Kiju.

Một cái vỗ vai nhẹ nhàng, tôi bừng tỉnh rồi nhìn cô ấy.

Cô đưa cho tôi một chiếc chìa khoá rồi bỏ đi.

Tôi đã thử tất cả cánh cửa của cửa hàng nhưng đều không đúng.

Cho đến khi nhìn trúng cảnh cửa dẫn đến tầng hầm của tiệm kem, dường như nó đã bị giấu đi rất kĩ càng.

Cánh cửa từ từ hé mở, những bước chân vang xa trong không khí vốn bao phủ bởi sự yên ắng.

Tôi cứ đi mãi đi mãi và dừng lại vài giây vì tôi nghĩ mình đã giẫm phải một chất nhờn gì đó.

Tôi bật chiếc đèn pin mà Rin đã tặng, soi kĩ càng từng ngóc ngách của căn hầm.

*Bụp

Tôi ngất đi một lúc lâu do cú đánh của ai đó.

Tôi mở cửa bước vào trong tiếng im ắng đến lạnh sống lưng của căn nhà.

Tên tâm thần đang ngồi chễm chệ trên ghế với chai rượu to cùng bàn tay dính máu.

Tôi không nghĩ gì nhiều chỉ lao thẳng đến kẻ cặn bã vô nhân tính và đâm liên tục 13 nhát vào bụng hắn.

Căn nhà từng im ắng vài giây trước giờ đây đã xuất hiện một chút âm thanh róc rách không ngừng.

Hắn vẫn vớ lấy được mảnh sành dưới sàn nhà và chém đứt ngón tay tôi vào nhát thứ hai.

Tôi bật nhạc và nhìn vào chiến lợi phẩm của mình sau khi tên này chính thức tắt thở, hoà vào tiếng nhạc là giai điệu ngân nga từ một kẻ từng bị coi thường.

Những mảng da mặt tươi này chắc chắn sẽ làm hài lòng bà chủ.

Chỉ còn một mớ thịt be bét trên khuôn mặt khó nhận dạng của người đàn ông ấy.

Người mà tôi từng cất tiếng gọi "bố!".

Sự uất hận của một con người lâu dần tích tụ khiến họ vô tình vứt đi cái "người" của mình.

Chỉ còn tồn tại suy nghĩ lệch lạc và sự mất phương hướng.
 
Back
Top Bottom