Hài Hước Truyện ngắn về các bé rồng thời 4.0

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
350,554
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
218314340-256-k300441.jpg

Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Tác giả: Kasumi_Suzuki
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Đây là phần giải trí cho (12 chòm sao) Cuộc phiêu lưu của rồng.

Dù bối cảnh truyện là 100 ngàn năm sau thời hiện đại nhưng vẫn sẽ có sự tương đồng với nguyên tác.

Truyện này phần lớn là hài hước nên mong mọi người cẩn trọng trước khi xem kẻo đánh mất hình tượng nhân vật cũ trong lòng mình =)))!



đammỹ​
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Tiên Đế mê trai


(au: Lưu ý!

Thân phận của các nhân vật trong truyện đã thay đổi!)

Đại lục Hoàng đạo đã từng hưng thịnh về truyền thuyết của các loài rồng xa xưa.

Nhưng cho đến nay không ai có thể chứng thực được điều đó!

Vì vậy, mọi người đều nghĩ rằng, loài vật này không hề tồn tại!

...Hiện đại (100 ngàn năm sau)...

Khi thời đại công nghệ phát triển vượt bậc thì cũng đồng nghĩa với việc điện thoại là thứ không thể thiếu trong cuộc sống hằng ngày.

-Vứt đi!

Trên chín tầng mây xanh vang lên một tiếng bốp.

Chiếc iphone X siêu xịn bị Tiên Đế ném vào đầu tên cận thần đứng kế bên.

-Đây đã là cái thứ 101 ngài vất đi hôm nay rồi.

-Ta đã nói với ngươi là ta muốn ngắm các tiểu mĩ thụ trắng trẻo chứ không phải mấy "cục gạch" phát ra sóng điện từ này!

-...

Vâng, đúng là Tiên Đế thời 4.0 cũng thật khó chiều!

-Dạ đây ạ!

Tên kia vội vàng đưa cho Tiên Đế một chiếc gương có thể nhìn thấy tất cả mọi vật.

Sau một hồi xoa xoa chát chát, hình ảnh full HD không che của một tiểu mĩ thụ trắng trẻo tóc xanh biển đã hiện ra làm Tiên Đế suýt nữa thì phụt máu mũi.

-Đây...đây là...

-Dạ bẩm.

Đó chính là Thanh Thị Yết...à nhầm là Thanh Yết!

Mĩ thụ yêu nghiệt đặc biệt thích nước dưới hạ giới đó ạ!

-Tuyệt!

Hay lắm!

Ta sẽ ban thưởng cho ngươi thật hậu hĩnh!

Tiên Đế thích thú ra mặt.

Với ông ta, chỉ cần được ngắm trai thì mọi vấn đề đều có thể giải quyết gọn gàng.

(au: đúng là cháu ruột tám đời nhà Thiên Ngư =)))!)
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Tôi là "công"!


...Tại một căn nhà nhỏ trong nội thành...

Một cậu trai tóc màu vàng kim đang lăn lộn trên chiếc giường của mình.

Chắc mọi người cũng đoán ra được đó là ai?

Lôi Tử là một sinh viên 20 tuổi nhưng gương mặt và thân thể của cậu thì...chẳng khác gì một thiếu niên yếu đuối.

Tuy vậy, ước mong lớn nhất đời cậu chính là...có thể trở thành "công"!

Nghe thật nực cười!

Với ngoại hình như vậy có ai chịu để cho Lôi Tử đè cơ chứ?

Và cậu vẫn cứ mơ tưởng hão huyền về một viễn cảnh xa vời không bao giờ có thật ở thực tại.

Nhưng...do Lôi Tử quá lạc quan!

Cho nên, dù gặp 1000 người mới có 1 người cảm thấy cậu thích hợp làm "công" thì cậu cũng không chịu từ bỏ ý định!

Hội những anh chàng dễ thương nhất trên đời ❤❤❤

Tôi là "công": hức hức...

Ngưu Bạch Tuyết: A Tử làm sao thế?

Cậu đói à?

Tớ có đồ ăn nè! *ngây thơ*

Tôi là "công": Oa Oa Oa!!!

Ngưu Bạch Tuyết: ơ...

Bé Sư lạc đường: Ma Ma ơi, Lôi Lôi khóc to quá!

Công chúa bóng đêm nát rượu: gì mà ồn ào vậy?

Mai tớ còn có tiết đó!

Yết yêu nghiệt dụ thụ: chắc lại vụ "công", "thụ" nữa chứ gì?

Bỏ cuộc đi là vừa!

Tôi là "công": KHÔNG!

YẾT CHẲNG HIỂU GÌ HẾT!!!

Yết yêu nghiệt dụ thụ: Vâng, tớ chỉ hiểu chúng ta giống nhau.

Tôi là "công": hức hức, Ma Ma ơi, Yết bắt nạt tớ!

Thiên gà mẹ: được rồi được rồi.

A Tử là "công chính hiệu"!

Tôi là "công": có thế chứ! *đắc ý*

*Cả đám...*

Tôi là "công": thế mà hôm nay có tên dám sờ mông tớ!

Đã vậy hắn còn dùng cái giọng dâm dê nói "giọng cưng ngọt thế này!

Trên giường rên la thì phải hết ý nhỉ?".

Thật tức chết mà!!!

Yết yêu nghiệt dụ thụ: hắn nói cũng không sai.

Ngưu Bạch Tuyết: "công", "thụ" là gì?

A Tử sao lại bị sờ mông?

Sao tự dưng lại phải rên la?

Ơ...chẳng hiểu gì cả!

Bé Sư lạc đường: +1

Công chúa bóng đêm nát rượu: ...

Thiên gà mẹ: hai người mau đi ngủ đi!

Ngưu Bạch Tuyết: dạ!

Ma Ma và mọi người ngủ ngon! *ngoan ngoãn off*

Bé Sư lạc đường: nhưng...còn câu hỏi kia?

Thiên gà mẹ: mai đến tớ nói cho! *toát mồ hôi*

Bé Sư lạc đường: vậy Ma Ma ngủ ngon nhé! *off nốt*

Thiên gà mẹ: phù~

Tôi là "công": ước gì có người đồng ý để mình đè nhỉ?

Yết yêu nghiệt dụ thụ: có một cách...

Tôi là "công": cách gì vậy? *mừng rỡ*

Yết yêu nghiệt dụ thụ: nằm xuống giường...

Tôi là "công": nằm rồi! *làm theo*

Yết yêu nghiệt dụ thụ: kéo chăn lên đắp...

Công chúa bóng đêm nát rượu: hình như... *nhận ra*

Tôi là "công": rồi rồi!

Công chúa bóng đêm nát rượu: ...

Thiên gà mẹ: (^^)

Yết yêu nghiệt dụ thụ: nhắm mắt ngủ, sau đó...mơ đi.

Tôi là "công": ...

(au: muôn đời không thể đảo chính!

Mà Yết cũng thật tàn ác khi phũ phàng dập tắt ước mơ của ẻm 😌!)
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Trận đấu cam go (1)


Vào một ngày đẹp trời, Lôi Tử rủ ba người Hắc Giải, Bạch Ngưu, Hỏa Sư chơi liên quân với mình.

-Ê còn thiếu người nữa mới đủ đội.

Hắc Giải được mời vào đội và đã nhận ra một vị trí còn trống.

Lôi Tử nhìn thấy Thanh Yết đi qua thì kéo lại.

-Yết Yết chơi cùng đi!

-Lười.

-Một ván thôi.

Xin đấy!

-...

Và thế là dưới sự năn nỉ cùng với ánh mắt đáng thương của Hỏa Sư và Bạch Ngưu thì Thanh Yết đã đầu hàng.

Cậu không nghĩ hai người họ cũng có hứng thú với trò này.

Khi trận đấu bắt đầu, Lôi Tử chợt quay sang hỏi bốn người.

-Ai rừng?

-Bình thường là Ma Ma nhưng hôm nay Ma Ma có việc không chơi cùng chúng ta.

Bạch Ngưu chớp mắt nói.

Lôi Tử vuốt cằm suy nghĩ.

Quả thực Mộc Thiên đi rừng rất đỉnh, gank team cũng thuộc hàng siêu việt.

Nhưng lần này không có cậu nên bọn họ phải suy nghĩ cẩn thận.

-Để tớ.

Thanh Yết giơ tay.

Cậu lập tức chọn tướng đi kèm kĩ năng trừng trị.

Lôi Tử híp mắt gian tà.

-Không ngờ Yết Yết am hiểu phết ha!

-Nói nhiều.

Chọn nhanh đi.

-Rồi rồi.

Lần lượt bốn người còn lại cũng chọn tướng.

Thời gian vào trận cả đám nhìn thấy bên team địch đều có trang phục bậc SSS không hề rẻ tí nào.

Bạch Ngưu thốt lên.

-Oa, họ giàu quá!

-Đẹp ghê!

Mình cũng muốn!

Hỏa Sư nhìn mà thèm.

Lôi Tử cũng không ngoại lệ, đám con ông cháu cha giàu có này khác hẳn với đám nghèo nàn như các cậu.

Thanh Yết không nói gì.

Hắc Giải gật gù.

-Có trang phục chưa chắc đã đánh hay.

Thắng bại tại kĩ năng mà.

Mọi người đừng vội nản lòng!

-Giải Giải nói đúng!

Hỏa Sư tán thành.

Xong chẳng mấy chốc đã vào trận.

-Ngưu Ngưu, yểm trợ cho tớ!

-Được!

Bạch Ngưu dùng tướng Alice, kĩ năng cấp cứu.

Bởi vì cậu chỉ giỏi hỗ trợ cho đồng đội.

Còn đánh nhau thì hơi nát chút.

Hắc Giải là ad (người đi đường rồng) vậy nên lần nào Bạch Ngưu cũng kè kè theo cậu.

Bên đội bạn dường như cũng am hiểu luật chơi, vì vậy Hắc Giải và Bạch Ngưu đã gặp ad với sp (trợ thủ) bên đấy từ rất sớm.

-Toro với Yorn?

-Ừ.

Xem ra khó chơi đây.

Hắc Giải dùng Valhein tuy sát thương về cuối trận khá lớn nếu có nhiều vàng và kinh nghiệm mua đồ, nhưng khả năng bắn xa của Yorn team địch lại chiếm ưu thế hơn.

Đặc biệt Bạch Ngưu còn dùng Alice so với Toro máu trâu cũng không khả quan cho lắm!

Thanh Yết vẫn bình tĩnh ăn rừng với vị tướng Narkroth thỉnh thoảng cậu cũng chạm mặt Murad rừng bên kia.

Nhưng hai người chỉ lướt qua nhau như một cơn gió và không hề giao tranh.

Thật kì lạ!

Trận đấu diễn ra được hai phút giằng co thì đã có thông báo chiến công đầu.

Lôi Tử cười hắc hắc.

-Mãi mới xử lí được!

Hóa ra cậu đã khử được Triệu Vân đi top (đường Tà thần).

Bạch Ngưu cùng Hắc Giải bị ad và sp team địch dồn ép phải thủ trụ cũng giơ ngón cái ra với cậu.

Chợt có một dòng chữ màu đỏ xuất hiện kéo Lôi Tử đang hí hửng trở về.

"Triệu Vân: giỏi đấy Zuka!

Nhưng đừng vội mừng."

"Zuka: lè!"

"Triệu Vân: =)))"

Lôi Tử không tin là tên này có thể vượt mặt khả năng đi top của cậu.

Cùng lúc đó tiếng thông báo lại vang lên.

Hỏa Sư nhìn màn hình đang đếm số và cái xác vị tướng Krixi của mình nằm vật trên đường thì hậm hực.

"Natalya: thấy sao?

Là do đồng đội cưng khiêu chiến giết đồng đội anh trước.

Nên anh không thương hoa tiếc ngọc nữa đâu."

"Krixi: hứ!

Để rồi xem!"

Hỏa Sư hồi sinh lại với ý chí sục sôi muốn đưa tên kia lên bảng đếm số.

Cậu không tin khả năng đi mid (đường giữa) của mình lại bại dưới tay kẻ này.

-A...

Do bất cẩn mà Bạch Ngưu cũng đếm số luôn.

Hắc Giải thì điên tiết giết Toro đang lởn vởn gần trụ mình khi chỉ còn ít máu.

Sau đó cậu cũng bị Yorn úp sọt lên bảng nhanh chóng.

"Valhein: Yorn cứ chờ đấy!"

"Yorn: tại em bất cẩn sao lại trách anh?"

"Alice: 🙁"

"Toro: cô bé đừng khóc!"

"Alice: ..."

Bạch Ngưu bị gọi là "cô bé" liền ngay đơ đứng giữa đường.

Xui xẻo thế nào gặp đúng rừng bên kia và lên bảng đếm số lần nữa.

"Krixi: không được bắt nạt cậu ấy!"

"Natalya: thân mình còn chưa lo xong sao cưng gắt thế?"

"Krixi: tới đây solo đi!

Tôi chấp anh đấy!"

"Natalya: được thôi 🙂))"

Và Hỏa Sư điều khiển tướng lao vào quyết tử với tên mid bên kia.

Hắc Giải và Bạch Ngưu sau khi để mất trụ đầu tiên của đường rồng thì bắt đầu xốc lại tinh thần.

Họ đứng trong bụi, khi thấy Toro và Yorn cùng đám lính đến gần trụ thì Bạch Ngưu dùng Vụ Nổ Thời Không (chiêu một của tướng Alice) làm choáng.

May mắn là trúng cả hai, cùng lúc đó Hắc Giải phi liên tiếp cả ba chiêu của Valhein vào, Thanh Yết đang ăn bùa xanh gần đó cũng nhập bọn cho Toro và Yorn lên bảng đếm số không kịp trở tay.

"Toro: không tệ."

"Yorn: hay đấy!

Phối hợp ăn ý!

Các em quen nhau à?"

"Narkroth: hỏi làm gì?"

"Triệu Vân: lạnh lùng thế =)))?"

"Narkroth: liên quan tới anh?"

"Triệu Vân: anh thích em rồi đấy!"

"Narkroth: biến!"

"Triệu Vân: thật phũ phàng!

Bất quá...anh vẫn thích :v!"

*Cả chín người còn lại đều cạn lời*

Thanh Yết không thèm trả lời nữa.

Cậu tiếp tục ăn quái rừng, nhưng Murad rừng bên kia đã bắt đầu sang phá.

-Ngưu Ngưu, xuống yểm trợ cho Yết đi.

Mình tự lo được.

-Vậy Tiểu Hắc nhớ cẩn thận.

Bạch Ngưu đành điều khiển Alice chạy xuống bảo vệ cho Thanh Yết.

Còn Hắc Giải vẫn đang chật vật với ad và sp team địch.

Cả ba đang giành giật con rồng đầu tiên vô cùng ác liệt.

Chỉ cần có người ăn là lại chạy ra phá nhau.

Thành ra chưa bên nào ăn được cả.

Khác với mọi người, Lôi Tử nhân cơ hội Triệu Vân không để ý liền chén luôn cái trụ dưới.

"Triệu Vân: bất cẩn thôi, bất cẩn thôi."

"Zuka: chơi ngu thì nói đại đi cha nội 🙂!"

"Triệu Vân: cưng chắc chứ?

Anh mới chỉ khởi động thôi."

"Zuka: để rồi xem!"

"Murad: tập trung đi."

"Yorn: thủ lĩnh lên tiếng thì phải làm sao?"

"Natalya: chơi khô máu chứ sao nữa!"

Xem ra team địch bắt đầu nghiêm túc.

Trận này quả thật gian nan với các tiểu thụ của chúng ta, cả hai bên đều ngang tài ngang sức.

Liệu ai sẽ là người giành được thắng lợi cuối cùng?
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Trận đấu cam go (2)


Bạch Ngưu lao xuống gần con bùa đỏ thì thấy Thanh Yết và Murad bên địch đang giành giật nó vô cùng kịch liệt.

Cậu phá đám một hồi thì hắn cũng chịu bỏ cuộc.

"Murad: giờ mới để ý, BạchTuyết?"

"Alice: anh gọi tôi?"

"Natalya: Bạch Tuyết thật à?"

Cái tên của Bạch Ngưu đã bị chú ý.

Team địch có vẻ rất thích thú với nó.

Cùng lúc đó, Yorn bị Hắc Giải giết chết tại chỗ để lại Toro đang ngu ngơ vì mất mất ad.

-Đáng ghét!

Lôi Tử tức giận nhìn màn hình tối thui cùng bảng đếm số.

"Triệu Vân: 1-1 nhé =)))!"

"Zuka: hừ!"

-Nata mạnh quá!

Hỏa Sư chật vật bấm bấm liên tiếp, nhưng cuối cùng vẫn không thắng được.

"Natalya: xong một bé, còn một bé!"

Chỉ vừa nhìn thấy câu này, Hắc Giải đang giết Toro gần chết thì cũng bị bắn chiêu cuối chết luôn.

"Natalya: thơm thịt! *Côngchúabóngđêm* của tôi ♡!"

"Valhein: đồ biến thái đánh lén!"

"Natalya: mắng nữa đi!

Cưng thật ngạo kiều.

Đúng gu của anh!"

-Chuẩn bị giao tranh.

Thanh Yết nhàn nhạt nói với bốn người.

Hắc Giải bị trêu tuy tức nhưng cũng không chat gì thêm.

Cậu tập trung ở đường giữa giúp Hỏa Sư.

Chẳng mấy chốc Natalya đã bị hội đồng chết, Toro bên cạnh cũng không kịp trở tay chết theo.

"Natalya: những tiểu thụ nóng tính đã bắt đầu phản công!"

"Valhein: ai là tiểu thụ chứ hả?"

"Natalya: cưng chứ ai 🙂))?"

"Zuka: này thì thụ!"

Lôi Tử bị chạm đúng nỗi đau thì điên tiết gõ cho Triệu Vân một cái to đầu lên bảng đếm số ngay và luôn.

"Triệu Vân: giận cá chém thớt là có thật!"

"Yorn: chấp nhận số phận đi em."

"Zuka: anh dám?"

"Yorn: có gì không dám :v?"

Vừa giết được Triệu Vân thì Lôi Tử bị Yorn bắn mũi tên xuyên bản đồ khiến lượng máu cuối cùng của cậu đi tong, phải lên bảng đếm số một cách oan ức.

"Narkroth: anh cũng đi hỏa tiễn luôn đi."

"Yorn: vừa mới hồi sinh thôi mà 🙁!"

Yorn đang lởn vởn gần con rồng thì bị Thanh Yết nhảy ra chém cho vài phát liền lên bảng lần nữa.

-Cẩn thận!

Bạch Ngưu thấy Murad team địch dùng chiêu cuối chém Thanh Yết thì vội lao ra hỗ trợ.

Cuối cùng...Thanh Yết sống sót chạy đi, còn cậu thì tèo.

"Murad: em có vẻ thích chết?

Vậy anh cho em toại nguyện, Bạch Tuyết ạ!"

"Alice: 🙁((!"

"Natalya: đúng là hồng nhan bạc phận mà!"

"Valhein: im đi đồ biến thái!"

"Natalya: cho anh xin số đi cưng!"

"Krixi: ..."

"Valhein: mơ đi!"

-Sao chúng ta gặp phải nhóm người mặt dày như tường thành vậy nhỉ?

Lôi Tử quay sang thì thấy Bạch Ngưu mặt buồn thiu như kiểu sắp khóc đến nơi.

Chắc chắn là do tên Murad đáng ghét kia mà!

-Anh em đâu?

Hội đồng Murad!

-Được!!!

Thanh Yết gank team, lôi cả đám lên tìm Murad team địch như đi đòi nợ.

Dám làm cho bông hoa của đàn khóc là không thể tha thứ được!

"Murad: ???"

"Zuka: đáng đời!"

"Triệu Vân: có vẻ căng!

Mu à, làm gì mà để cả gia đình người ta ra giết vậy?"

"Alice: mọi người đừng..."

"Murad: à, thì ra là trả thù cho Bạch Tuyết.

Vậy thì chúng ta cùng chết đi!"

*Cả đám...*

Murad vừa hồi sinh liền đi tìm Bạch Ngưu để giết.

Thanh Yết, Hắc Giải và Hỏa Sư gần đó liền lao vào cứu cậu.

Nhưng giết được hắn thì Bạch Ngưu cũng tẻo luôn.

"Murad: chúng ta cùng đếm số cho vui."

"Alice: ..."

"Yorn: Mu bị dại gái à?"

"Natalya: anh hùng khó qua ải mỹ nhân!"

"Triệu Vân: lần đầu tiên thấy mày vậy đấy!

Phải lòng ẻm rồi sao =)))?"

"Krixi: là sao?"

"Natalya: lại thêm một cô bé ngây thơ :v."

"Valhein: chết đi đồ biến thái!"

Và Natalya lại bị Hắc Giải tiễn lên bảng đếm số.

"Natalya: em giết anh hơi nhiều rồi đấy!

Yêu anh hay sao mà cứ thấy là giết vậy 🙂?"

"Valhein: ghét thì giết!"

"Natalya: ồ =)))!"

Càng về cuối trận khả năng chạm mặt giao tranh càng cao.

Chẳng mấy chốc mà trụ đường giữa của cả hai bên đều đã nát hết.

Chỉ còn trụ cuối và vài cái trụ hai bên.

"Triệu Vân: các cưng khó nhằn thật!"

"Narkroth: quá khen!

Các anh cũng không phải dạng vừa."

"Triệu Vân: mà cưng là nam hay nữ vậy?"

"Narkroth: tôi bê đê.

Hỏi lắm!"

"Triệu Vân: ơ...hỏi tí thôi sao gắt thế?

Mà bê đê thì có cả nam lẫn nữ, cưng nói thế anh không hiểu được =)))!"

"Narkroth: anh trêu tôi đấy à?"

"Triệu Vân: làm gì có!

Ơ...đừng giết anh!"

Thanh Yết đuổi theo Triệu Vân đang chạy té khói đít nhưng hắn vẫn không thoát được ma trảo của cậu, đành phải ngoan ngoãn lên bảng đếm số.

"Triệu Vân: hu hu!

Cưng ác lắm!"

"Narkroth: quá khen!"

"Triệu Vân: ..."

"Yorn: trêu người ta cho lắm vào."

"Toro: nghiệp mà ra hết."

"Valhein: vậy thì các anh cũng thế đấy!"

Do lơ là mà Yorn và Toro lại bị Bạch Ngưu và Hắc Giải đánh úp lên bảng đếm số lần thứ n.

"Yorn: cay thật!

Mấy em mạnh tay ghê!"

"Toro: hoa hồng có gai là có thật!"

Bạch Ngưu hỗ trợ Hắc Giải xong liền thấy Murad đang lấp ló trên bản đồ nhỏ định tập kích Thanh Yết thì chạy ra.

Và kết quả là...

"Murad: xin lỗi Alice.

Tại đi đường cứ thấy em nên anh phải giết."

"Zuka: má, cái lí do củ chuối vl!"

"Natalya: nói mẹ là anh thích giết em đi =)))!"

"Alice: ghét Murad!"

"Zuka: uầy!

Lần đầu thấy cậu ghét ai đấy 🙂!"

"Triệu Vân: kìa Mu, mày làm mỹ nhân giận rồi."

"Murad: ra đây giết anh đi.

Anh không đánh trả."

"Alice: làm sao đánh 🙁?"

"Narkroth: bảo sp đi đánh rừng.

Anh cũng khôn vừa."

"Murad: thì cùng lắm mất nửa tiếng thôi.

Ra đi, anh đứng yên cho Bạch Tuyết đánh."

"Alice: hứa rồi đó!

Không được đánh trả!"

"Murad: ừ."

*Cả đám nghĩ: má, tin thật à?*

Bạch Ngưu ngây thơ điều khiển Alice lon ton chạy đến địa điểm chỉ định thì thấy Murad đứng yên tại chỗ không làm gì mình.

Cậu vui vẻ vừa phóng chiêu, vừa đánh thường lên hắn.

Và thật sự hắn không đánh trả.

*Cả đám sốc văn hóa: vậy cũng được nữa hả?*

Nhưng do máu Murad quá trâu mà sát thương của Alice quá yếu.

Thế nên đã 5 phút đồng hồ trôi qua mà Bạch Ngưu còn chưa giết được nửa cây máu của hắn.

Tám người còn lại của team mình và team địch đều bó tay chấm com.

-Chắc ngủ luôn quá!

Hắc Giải ngáp ngắn ngáp dài nhìn Thanh Yết bên cạnh vẫn chăm chú vào màn hình.

Bọn họ đều đang núp bụi chờ thời cơ tấn công.

Team địch cũng chẳng thấy đâu cả.

Chỉ còn đám lính đang tự giết nhau trên bản đồ.

Do hai bên cân sức nên sát thương của chúng lên trụ cũng chẳng thấm vào đâu.

"Murad: đánh nổi nữa không?"

"Alice: đưa em con dao chém cho nhanh đi."

"Murad: đưa được anh đã đưa 🙂))."

"Triệu Vân: thật sự..."

"Toro: cạn lời!"

-Chính là lúc này!

Thanh Yết quay sang cả bốn người.

Tất cả điều khiển tướng xông lên khiến Murad không kịp trở tay.

Ngay lập tức lên bảng đếm số.

"Murad: ..."

"Alice: ơ...mình chưa giết được mà!"

Mặc kệ đương sự vẫn đang ngơ ngác.

Bốn người còn lại của team địch cũng lao vào quyết tử với họ.

Và kết quả...

*Zuka giết Yorn*

*Yorn giết Krixi*

*Krixi giết Toro*

*Triệu Vân giết Valhein*

*Narkroth giết Triệu Vân*

*Natalya giết Zuka*

Cuối cùng chỉ còn lại Narkroth và Natalya với 1/3 cây máu.

Nhưng Natalya đã kịp hồi chiêu cuối khiến Thanh Yết suýt chút nữa đã giết được hắn nhưng vẫn phải lên đếm số.

May sao, Bạch Ngưu lại ném chiêu một vừa làm choáng vừa sát thương để giúp đỡ cậu khiến Natalya dính đòn và lên bảng đếm số cùng.

Người sống sót duy nhất là Alice do Bạch Ngưu điều khiển.

-Mau lên phá trụ!

Nhìn cái bảng đếm thời gian như chờ đèn đỏ mà ai oán.

Lôi Tử nhắc Bạch Ngưu làm cậu cắm cổ lao về phía trụ cuối của địch.

Nhưng...Murad đã hồi sinh.

"Murad: chơi thế đủ rồi.

Anh còn có việc nên sẽ kết thúc trận này sớm!

Bạch Tuyết à, mặc dù em không giết được anh.

Nhưng anh sẽ giết em lần nữa coi như là mạng cuối cùng của trận này 🙂))!"

*Cả đám...*

"Alice: đừng mà :'(!"

"Murad: tạm biệt Bạch Tuyết!

Mong có thể gặp lại em ở một trận khác hay ho hơn!

Đến lúc đó hãy giết anh nhiều vào nhé :3!"

Murad nói rất chi là thâm tình, nhưng chém chết Alice mà Bạch Ngưu đang điều khiển không hề thương tiếc một chút nào.

Dù cho cậu có dốc hết sức chống trả thì cũng chỉ như muỗi với hắn.

Thế là đành phải ngậm ngùi đếm số như bốn vị đồng đội anh dũng.

Thời gian hồi sinh của tám người còn lại còn đến 20 giây nữa.

Hiển nhiên là không kịp.

Nhìn Murad kéo lính đến phá trụ nhà mình mà năm tiểu thụ chẳng thể làm gì.

"Triệu Vân: cho anh xin số đi Narkroth!"

"Narkroth: biến!"

"Natalya: tạm biệt các mỹ nhân :v!"

"Valhein: cút đi đồ biến thái!"

"Natalya: Phũ quá 🙁!"

"Toro: Zuka đánh hay lắm!"

"Zuka: thánh kìu!"

"Toro: =)))!"

"Krixi: thật không mong gặp lại các anh lần nữa."

"Yorn: nhưng bọn anh vẫn muốn gặp lại các em :v!"

Dòng chat cuối cùng cũng là lúc cái trụ cuối bị Murad phá tanh bành.

Chữ "defeat" màu xám đen xì hiện lên trên màn hình điện thoại của các tiểu thụ.

-Nếu có lần sau, phải rủ Ma Ma đánh cho họ té khói đít ra mới được!

Lôi Tử giậm giậm chân bực tức.

Hắc Giải và Thanh Yết không nói gì chỉ im lặng bỏ máy xuống.

Hỏa Sư thấy Bạch Ngưu buồn thiu thì ngây ngô dỗ dành.

-Ngưu Ngưu đừng khóc.

-Tớ không khóc đâu.

Chỉ là...tớ chết đến mười mạng.

Murad giết tám mạng.

-Tên đó bắt nạt người quá đáng ghê!

-Có chuyện gì mà ai nhìn cũng cau có thế?

Mộc Thiên xong việc liền mua ít đồ ăn vặt đến cho mọi người.

Vừa bước vào cửa thì đã thấy bầu không khí thật khó thở!

-Ma Ma ơi, hức hức...

-Ngưu Ngưu ngoan sao thế?

-Có kẻ bắt nạt cậu ấy!

Hỏa Sư nhanh nhảu mách lẻo.

Lôi Tử cũng gật đầu lia lịa tán thành.

Mộc Thiên dỗ dành Bạch Ngưu, sau đó cậu nhìn thấy mấy cái điện thoại với chữ "defeat" to đùng thì bật cười nhìn bọn họ.

-Núi này cao thì phải có núi khác cao hơn.

Chỉ cần cố gắng lần sau chúng ta sẽ thắng mà.

-Ma Ma nói chí phải!

Sự vô tư của bọn họ nhanh chóng kéo nỗi buồn do bị thua trận biến mất.

Cả đám thậm chí còn không nhớ mình đã từng chơi một trận liên quân hài muốn tụt quần như vậy nữa.

(au: vẫn còn trẻ con quá à =)))!)
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Giáo sư mới


Một hôm nọ, khi Hỏa Sư đang lên lớp như thường lệ.

-Nghe nói hôm nay giáo sư mới sẽ đến thay cho giáo sư cũ vừa nghỉ hưu đấy!

-Mấy khoa bên kia tiếc đứt ruột khi nhìn thấy diện mạo của giáo sư chúng ta.

Không biết thầy ấy có đẹp trai như lời đồn không nhỉ?

Tiếng xì xào bàn tán của các bạn nữ khiến Hỏa Sư chú ý.

Vậy giáo sư mới là nam à?

Một lúc sau vào giờ, khoa lịch sử vẫn chỉ lác đác vài người.

Thật ra Hỏa Sư học về đồ họa thiết kế logo.

Nhưng cậu cảm thấy suốt ngày vẽ vời cũng chán nên đăng kí học thêm khoa lịch sử chơi chơi chút.

Tuy vậy cũng buồn vì mấy đứa bạn thân chẳng đứa nào cùng khoa nên Hỏa Sư đành lủi thủi một mình.

Chỉ có thứ 7 và chủ nhật mới có cơ hội gặp mặt hoặc đi chơi đâu đó.

Là người mù đường rất dễ lạc nên Hỏa Sư sống theo quy luật.

Ít khi đi ra ngoài nếu không có người đi cùng.

Vì cậu sợ mình không tìm được đường về nhà, nhỡ mà bị bắt đi bán nội tạng thì nguy lắm!

-Chào các em, tôi là Cung Bạch.

Giáo sư mới môn lịch sử của khoa chúng ta!

-Woa, giáo sư mới trẻ và đẹp trai quá!

-Không biết thầy ấy có bạn gái chưa nhỉ?

-Ôi mình sẽ yêu môn lịch sử lắm đây!

May mà đầu năm chọn theo cảm tính.

Giáo sư mới vừa giới thiệu đã khiến cho đám học sinh nữ có tinh thần hơn cả.

Bọn họ bàn tán rất sôi nổi.

Còn Hỏa Sư, cậu cũng bất ngờ không kém.

Mái tóc trắng cùng đôi mắt đen sâu hút hồn của Cung Bạch thật sự hòa hợp với gương mặt nam tính góc cạnh của anh.

Bộ dáng nghiêm túc, lạnh lùng càng khiến Cung Bạch giống như thần tiên giáng thế.

Chẳng trách sao các bạn nữ lại thích thú đến vậy!

Hỏa Sư đang không tin vào mắt mình.

Trên đời thực sự có người đẹp như thế?

Cậu thấy mình cũng đẹp rồi mà anh ta còn đẹp hơn nữa.

-Mong các em theo kịp với cách dạy của tôi.

-Bọn em chắc chắn sẽ không phụ lòng thầy đâu ạ!!!

Đám sinh viên nữ ý chí hừng hực.

Hỏa Sư nhìn Cung Bạch thì thấy anh cũng nhìn cậu, ánh mắt như mang theo ý cười.

-*Đẹp quá!*_Hỏa Sư mơ màng
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Thư viện


...Một hôm nọ...

Mộc Thiên và Hắc Giải đến thư viện trường mượn sách đọc.

-Giải Giải, cậu định đọc sách gì?

Mộc Thiên quay sang hỏi Hắc Giải đang vuốt cằm nhìn giá sách.

-Chắc là sách về các loại huyền huyễn, ma quỷ.

-...

Mộc Thiên biết Hắc Giải thích bóng tối và những thứ dọa người.

Nhưng không nghĩ đến cậu lại bị cuồng đến mức này.

-Vậy còn Thiên Thiên?

-Mình hả?

Chắc là sách về cây cối, thú nuôi.

Nghe Hắc Giải hỏi, Mộc Thiên cũng không ngần ngại trả lời.

Sở thích của cậu có phần hơi đơn giản và nhàm chán, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì đến cuộc sống đời thường.

-Mấy hôm nữa là sinh nhật tuổi 20 của Yết Yết.

Chúng ta nên tặng gì bây giờ?

-Một cái bể bơi trong nhà cỡ lớn thì sao?

-Nghe cũng hợp lí.

Yết Yết sẽ rất thích nó cho coi.

Hai người vừa đứng chọn sách vừa thảo luận chuyện góp tiền mua quà sinh nhật cho Thanh Yết.

Phía đối diện là dãy bàn dành cho sinh viên hay đến thư viện ngồi học thêm, có một cậu trai tóc xanh biển đang nhìn về phía họ.

Dù là sinh viên nhưng cậu ta rất đô con, mặc áo mà lớp cơ bên trong như muốn bổ nhào ra ngoài vậy.

Ánh mắt xanh màu bông tuyết không lúc nào rời khỏi Mộc Thiên.

Toàn bộ cử chỉ của cậu đều bị thu hết vào mắt anh.

Mộc Thiên và Hắc Giải chọn cả buổi trời mới thấy quyển sách ưng ý.

Đến lúc họ nhận ra, trời đã xế chiều, nếu còn không về thì sẽ muộn mất.

-Vậy Giải Giải về cẩn thận.

Mình sẽ bàn với Ngưu Ngưu, Hỏa Hỏa và A Tử về quà sinh nhật.

-Thiên Thiên cũng thế!

Hai người họ mỗi người một ngả.

Đến lúc này cậu bạn kia mới đứng dậy đi theo hướng của Mộc Thiên, miệng còn nhếch lên một đường cong hoàn hảo.

-*Thời cơ đến rồi!*
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Công viên giải trí


Vào một ngày cuối tuần đẹp trời, Lôi Tử rủ Bạch Ngưu đi công viên giải trí chơi.

Vì Hỏa Sư hay lạc đường nên cậu không dám cho đi, chỉ đành để ở nhà cho Mộc Thiên trông coi.

-Woa, cao quá!

Liệu chúng ta có chơi được không A Tử?

-Không thử sao biết?

Chúng ta đi thôi!

Thế là Lôi Tử kéo Bạch Ngưu lên tàu lượn siêu tốc chơi.

...Một lúc sau...

Bạch Ngưu hoa mắt chóng mặt nằm dài trên ghế đá công viên.

Lôi Tử thì vẫn sung sức, thậm chí còn muốn chơi tiếp.

-Ngưu Ngưu à, sao cậu yếu ớt thế?

-Mình...buồn nôn...quá...

-Vậy cậu ngồi chờ mình, mình đi mua nước cho cậu uống nhé!

-Ưm...

Bạch Ngưu che miệng ngăn không cho mình phun những thứ ô uế trong dạ dày ra ngoài.

Còn Lôi Tử thì nhanh chân chạy đến máy bán nước tự động gần đó mua nước cho cậu.

-Đây, nôn đi.

Tiếng trầm thấp của một người đàn ông vang lên cùng chiếc túi bóng ghé sát miệng khiến Bạch Ngưu ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó cậu liền không ngần ngại mà ói hết thức ăn buổi trưa ra.

Một lúc sau khi không còn gì trong ruột Bạch Ngưu đã cảm thấy thoải mái hơn.

-Cảm...cảm ơn anh.

Đến bây giờ cậu mới kịp nhìn gương mặt người này.

Mái tóc húi cua cùng đồng tử đỏ máu vừa điển trai vừa khiến người ta có cảm giác xa vời.

Nhưng ánh mắt anh khi nhìn Bạch Ngưu lại vô cùng dịu dàng.

-Lần sau đừng mạo hiểm như vậy.

Tôi thấy cậu cũng là một người yếu tim.

-Tôi nhớ rồi.

Xin lỗi vì bắt anh phải vứt thứ đó.

Bạch Ngưu bối rối nhìn cái túi đựng bữa trưa đã qua dạ dày của cậu mà thấy xấu hổ vô cùng.

Người kia không nói gì chỉ cười ném nó vào thùng rác.

-Không sao.

Cậu đừng bận tâm.

-Dạ.

-*Hí hí!*

Lôi Tử mua nước quay về thấy cảnh tượng Bạch Ngưu trò chuyện cùng một người đàn ông xa lạ thì bao nhiêu hình ảnh đen tốt trong đầu cậu liền hiện ra hết.

Bình thường Bạch Ngưu rất nhát, không dám tiếp xúc với người lạ.

Hôm nay chắc hẳn sẽ mưa rất to đây!
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Anh em họ


Vào một chiều thứ 6, khi Thanh Yết trở về nhà.

Bình thường, Cậu luôn ở thư viện trường để học cho yên tĩnh nhưng hôm nay lại mệt quá ngủ quên đến 6h tối.

-Ba, mẹ con mới về!

-Yết à, sao con về muộn thế?

-Con xin lỗi.

Tại hôm nay hơi nhiều bài nên...

Vì lòng tự trọng, Thanh Yết không muốn nói do mình mệt mỏi quá độ nên ngủ quên đến giờ này.

Mẹ của cậu cũng không nghi ngờ gì cả, bà chỉ cười nói.

-Đừng gắng quá!

Chú ý sức khỏe nhé con!

-Dạ mẹ.

-Mau đi tắm rồi xuống ăn cơm.

Hôm nay bác hai con tới chơi.

-Vâng ạ.

Thanh Yết chậm chạp bước lên phòng, cơn ngái ngủ khiến đầu cậu hơi mơ màng nên không quan tâm lắm chuyện nhà mình có khách.

-*Bác hai ư?

Hình như nhà bác ấy định cư bên nước ngoài mà nhỉ?*

...Đến 7h...

Thanh Yết mặc một bộ đồ xanh nước có in họa tiết cá heo trông khá là dễ thương.

Tuy nhiên gương mặt khó ở của cậu thì có cho 10 lá gan người ta cũng không dám lao vào.

Bước xuống bàn ăn, Thanh Yết nhìn thấy một người đàn ông lịch lãm, dù trên mắt đã có nếp nhăn nhưng vẫn không giảm đi soái khí.

Đây có lẽ là bác hai của cậu.

-Cháu chào bác ạ.

-Thanh Yết đây sao?

Đúng là trưởng thành thật rồi!

Không còn là đứa nhóc mười mấy năm trước vẫn líu díu sau thằng Ngư nhà bác nữa.

Nhìn bác mình cười nói mà Thanh Yết chợt nhận ra bên cạnh ông còn có một anh con trai giống y như đúc.

Khuôn mặt góc cạnh nam tính, mái tóc màu xám tro hài hòa với đồng tử ánh tím đến lạ thường.

Tất cả đều vô cùng hoàn mỹ, nó trong mắt Thanh Yết giống như tranh vẽ hơn là người thật.

Anh ta từ lúc cậu bước xuống đã nhìn không rời mắt.

-Đã lâu không gặp!

Em vẫn khỏe chứ, Tiểu Yêu Tinh?

-Anh là...

Thanh Yết nhíu mày như muốn nhớ lại nhưng người kia đã trưởng thành, gương mặt đã khác xa so với kí ức của cậu.

Dù vậy, Thanh Yết có thể khẳng định một điều, anh ta vẫn đẹp trai như xưa.

-Anh là Thiên Ngư, anh họ của em.

Thiên Ngư đứng dậy ôm chầm lấy Thanh Yết khiến cậu đứng hình.

Phải rồi...trước đây cậu đã từng rất thân thiết với người này.
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Cùng đội


Hắc Giải là một sinh viên bình thường như bao người khác.

Nhưng cậu lại không hay ra ngoài, ghét ánh nắng chói chang và lúc nào cũng ru rú trong nhà.

Đúng bản chất của một trạch nam!

Cuộc sống Hắc Giải xoay quanh một vòng tuần hoàn bất tận.

Đi học, ăn, ngủ, chơi game.

Có điều sau này ra trường sẽ thay "đi học" thành "đi làm" thôi.

Vì không giao du với người khác, chỉ có đám bạn chí cốt kia nên cậu vẫn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai.

Đẹp trai, học khá giỏi, được nhiều bạn nữ cảm mến nhưng Hắc Giải vẫn lãnh đạm với thời cuộc và coi đó không phải chuyện của mình.

Hôm nay như thường lệ, Hắc Giải đi học về, ăn cơm, tắm rửa, làm bài tập xong liền nằm chình ình ra giường chơi game.

Bọn Mộc Thiên, Thanh Yết không biết bận việc gì mà 10 giờ tối vẫn chẳng thấy ai online nên cậu đành chơi một mình.

"Lại gặp rồi, Công chúa bóng đêm!

Lần này chúng ta cùng đội nè!

Ắt hẳn là duyên phận!"

Hắc Giải thấy id của mình bị réo thì mới để ý kĩ.

Id của người vừa rồi có chút quen mắt mà không nhớ đã gặp ở đâu.

Cậu nhắn lại.

"Ai đấy?"

"Em không nhớ anh sao?

Buồn quá 🙁((!"

Người đó trả lời ngay, còn thêm một cái icon buồn bã đáng yêu.

Hắc Giải nhíu mày, cái id "Phú Nhị Đại" này đúng thật có chút quen quen.

"Kìa công chúa rep người ta đi!"

"Phải đó phải đó!

Không chừng ôm được đùi sếp lớn!"

"Nghe tên S2 (thứ tự 2) là đã biết giàu rồi!

Lại còn gặp ngay team lầy lội, bọn họ phụ họa, người tung kẻ hứng khen "Phú Nhị Đại" không ngớt.

Hắc Giải đen mặt, chợt nhớ ra cái trận đấu lần trước với đám Thanh Yết.

"Nata?"

"Cuối cùng em cũng nhận ra anh rồi!"

"..."

Vừa nhắn xong thì vào trận, Hắc Giải bối rối.

Sao oan gia ngõ hẹp vậy chứ?

Chưa gì mà đã gặp lại "kẻ thù không đội trời chung" rồi!
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Dấu hiệu mờ ám


Sau khi tan học, đám Lôi Tử rủ nhau sang nhà Mộc Thiên chơi, còn mua thêm kẹo bánh và rất nhiều đồ ăn.

Nghe nói hôm nay cậu nghỉ ốm làm Hỏa Sư và Bạch Ngưu rất lo lắng, nhất nhất phải đến xem Mộc Thiên thế nào.

Nhưng thăm bệnh thì chẳng thấy chỉ thấy sang để quậy phá là chính.

Kì lạ là Lôi Tử ấn chuông mãi mà vẫn không thấy ai ra mở cửa.

-Có khi nào Ma Ma bị sốt đến hôn mê rồi không mọi người?

-Chắc không phải đâu.

Hôm trước vẫn còn khỏe mạnh lắm mà!

Hắc Giải lắc đầu phản bác.

Thanh Yết âm trầm, nhưng cậu cũng không tin là Mộc Thiên ốm đến mức đó.

Dù sao cũng là sinh viên ngành Y mà.

Đợi một lúc cuối cùng Mộc Thiên cũng lết được cái thân tàn của mình ra mở cửa.

Cửa vừa mở thì cả đám liền sửng sốt.

-Mọi người...đến chơi à?

Vào nhà đi.

Mộc Thiên yếu ớt nói.

Đôi mắt giống như thiếu ngủ, làn da tái nhợt thiếu sức sống và đặc biệt nhất vùng cổ ẩn hiện nhiều dấu đỏ xanh tím mờ ám.

Dù áo của cậu có cổ khá cao nhưng cũng không qua mắt được Thanh Yết, Hắc Giải và Lôi Tử.

Hỏa Sư và Bạch Ngưu thì lo đến quên trời đất.

-Ma Ma đáng thương quá!

Chúng ta phải đến bệnh viện thôi!

-Không...không cần đến...bệnh viện đâu!

Mộc Thiên nghe hai từ bệnh viện lại càng chột dạ.

Lúc này thì ba người kia đã hoàn toàn chắc chắn về suy đoán của mình.

Cậu rõ ràng đã...

Hắc Giải đưa đồ cho Hỏa Sư.

-Cậu và Ngưu Ngưu mang vào bày ra trước đi.

Tụi mình sẽ vào sau.

-Được!!

Đuổi được hai con người kia đi.

Cả ba bắt đầu lao vào tra hỏi Mộc Thiên.

-Nói đi, cậu đã ngủ với ai hả?

-Ma Ma không ngờ cậu lại ăn cơm trước kẻng vậy đó!

-Tên nào tốt số hốt được cậu vậy?

-...

Mộc Thiên khóc không ra nước mắt.

Cậu rõ ràng là bị hắn cưỡng bức nha!

Sao lại như thể mình hư hỏng lắm vậy?
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Bị dụ


Hỏa Sư có một bí mật thầm kín.

Kể cả những người bạn thân nhất cũng không hề biết điều này.

Từ khi Cung Bạch đến giảng dạy, dường như cậu bị vẻ ngoài đẹp đẽ của anh hớp hồn.

Chỉ cần có thời gian rảnh là sẽ lẽo đẽo đi theo, Cung Bạch cũng không cảm thấy khó chịu khi có thêm một cái đuôi nhỏ.

Ngược lại còn rất yêu thích, cưng chiều Hỏa Sư.

Hôm nay cậu chỉ có hai tiết học, sau khi xong không về nhà luôn mà nán lại chỗ của anh.

Cung Bạch đến chiều mới có tiết giảng tiếp theo nên cũng không ngại ngồi chơi với cậu.

-Em ăn sáng chưa?

Cung Bạch vuốt ve mái tóc đỏ mượt mà của Hỏa Sư, cậu gối đầu lên chân anh hít hà mùi hương bạc hà thanh mát tỏa ra.

-Rồi ạ.

Nhưng vẫn hơi đói.

Nhìn mèo nhỏ ngọ quậy trong lòng mình, Cung Bạch cười dịu hiền.

Anh lấy trong ngăn kéo ra một gói bim bim đưa cho cậu.

-Cho em đấy.

-A...em cảm ơn thầy!

Hỏa Sư vui mừng nhận lấy, bóc ra ăn ngon lành.

Cung Bạch ngồi nhìn vẻ mặt non nớt đáng yêu của cậu thì mỉm cười.

Chú mèo này anh nhắm rồi!
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Anh hùng cứu "mỹ nhân"


Lôi Tử hôm nay rất tức giận.

Lý do là vì đám bạn đã cười ngặt nghẽo khi cậu nói cậu là "công".

Để chứng minh điều đó đúng, Lôi Tử đã đi tìm cho mình một bé thụ.

Nhưng thụ thì không thấy đâu mà chỉ toàn thấy mấy thanh niên cao to đến ngắm nghía cậu, tiện thể ve vãn.

Sẽ không có chuyện gì xảy ra nếu như một trong số đó không có ý định sàm sỡ Lôi Tử.

Cậu giật mình vội đẩy bàn tay đang xoa nắn cái mông ngọc quý giá ra quát vào mặt hắn.

-Anh làm gì thế?

-Thôi nào.

Em nhạy cảm thế sao mà làm công được?

Ngoan ngoãn nằm xuống mở chân ra hưởng thụ đi.

-Anh nói ai đấy hả?

Anh mới là thụ!

Tôi công rõ ràng thế này!

-Á à!

Dám kêu tao là thụ!

Để tao làm chết mày xem mày còn dám mạnh mồm thế không?

Tên kia bị chọc tức, hắn cục lên đè Lôi Tử vào tường, tay định vạch quần cậu ra.

Lôi Tử cố gắng chống cự nhưng cậu thấp bé hơn hắn nên không thoát được.

-*Biết thế mình đã theo Ma Ma đi học võ rồi!*

Lôi Tử khóc ròng trong lòng nhìn quần dài bị tụt, lộ ra quần nhỏ in hình con vịt màu vàng.

Tên kia thấy cái quần lót đáng yêu của cậu thì cười ha hả.

-Thế này mà kêu mình công à?

Thôi, yên trí nằm dưới đi nhé, Tiểu mỹ nhân!

-Không!

Buông tôi ra!

Làm ơn có ai không?

Cứu tôi với!

Lôi Tử sợ hãi nhìn cái mỏ của tên kia đang chu ra định hôn cậu.

Không...trinh môi cậu gìn giữ 20 năm nay chẳng lẽ phải trao cho tên xấu xí như hắn sao?

Bốp!

-Á...thằng nào dám đánh tao?

Tên kia sắp hôn được Lôi Tử thì liền bị đấm cho ngã dúi rụi.

Cậu run rẩy mở mắt ra.

Đó là một thanh niên cao hơn mét 8, gương mặt anh tuấn vô cùng đẹp trai, da mặt anh ta cảm tưởng còn trắng hơn cả con gái, ánh mắt lạnh lùng chiếu về kẻ sàm sỡ.

-Tao báo công an rồi.

Mày còn không mau cút?

-Hứ!

Chúng mày cứ chờ đấy!

Tên kia hậm hực xoa xoa má bị đánh sưng tím rời đi.

Lôi Tử ngây ngốc nhìn thanh niên đang đi về phía mình.

Văn Xử kéo quần lên cho cậu.

Thấy Lôi Tử vẫn đơ ra, anh quơ quơ tay trước mặt cậu.

-Cậu không sao chứ?

-Không...nhưng tôi sợ quá!

Lôi Tử thừa cơ hội nhào vào lòng trai đẹp, Văn Xử xoa xoa đầu cậu.

-Chắc cậu sợ lắm nhỉ?

Nhớ lần sau đừng trêu vào mấy kẻ như vậy.

-Ưm...nhìn cậu đẹp trai quá!

Lôi Tử ánh mắt hình trái tim nhìn Văn Xử.

Anh "xinh đẹp" đúng chuẩn gu của cậu, mỗi tội hơi cao.

-Cậu...làm "thụ" của tôi có được không?

Chẳng ai nghĩ tôi là "công" cả!

-...

(au: dù là kiếp trước hay kiếp này thì ẻm vẫn không từ bỏ ý định đè Văn Xử :v!)
 
Truyện Ngắn Về Các Bé Rồng Thời 4.0
Phiên ngoại hài tử


...Mười mấy năm sau...

Những đứa trẻ đều đã niên thiếu, dưới thời trị vì của Thiên Ngư và Ma Kết, Thiên giới, Ma giới hòa hợp.

Cuộc sống yên bình.

...Ma giới...

Ma Kết đang bận rộn giải quyết việc chất đống mấy ngày nay.

Bạch Ngưu ngồi bên cạnh hắn, trên tay ẵm nữ nhi vừa mới chào đời không lâu, nhẹ nhàng đút sữa vào cái miệng nhóp nhép đỏ hồng.

Lúc sinh nữ nhi đầu tiên, cậu chưa có kinh nghiệm, may nhờ Mộc Thiên chỉ dạy nên đã đỡ hơn.

Hai bên trái phải là Ma Ma và Bạch Bạch.

Gọi như vậy sở dĩ Đại nữ nhi giống hệt Ma Kết, ngoài việc có thể hóa rồng thì chẳng khác gì bản sao thu nhỏ của hắn.

Điều đó khiến Ma Kết trầm cảm trong một thời gian dài.

Nhưng Bạch Ngưu thì lại rất vui vẻ vì cậu là người đã ước như vậy.

Con trai thứ thì lại giống hệt Bạch Ngưu, trắng bóc đáng yêu, ngây ngô y như mẫu thân mình.

Ma Kết yêu thương, lúc nào cũng cưng nựng hài tử như với Bạch Ngưu.

Nữ nhi vừa sinh cũng giống cậu về mái tóc trắng, nhưng đôi mắt thì đỏ máu hệt như Ma Kết, cứ nghĩ đáng sợ nhưng lại đáng yêu không tưởng.

Ma Ma chống nạnh hướng hai người.

-Phụ thân, con muốn đi gặp Tiểu Thanh Thanh và mọi người!

-Vậy đi đi.

Nhớ đừng ham chơi quá đấy!

Ma Ma được sự đồng ý của hai người thì vui mừng dắt theo Bạch Bạch lên Thiên giới tìm Thanh Thanh.

Thanh Thanh là con trai cả của Thiên Ngư và Thanh Yết.

Thanh Thanh giống với Thanh Yết, xinh đẹp, ôn thuận như sóng nước.

-Mẫu hậu, tụi con đi chơi với Tiểu Ma và Tiểu Bạch đây!

Dù mới 15 tuổi nhưng Thanh Thanh đã rất chững chạc, có thể tự quyết định mọi chuyện.

Tay dắt theo đệ đệ Thiên Thiên và Ngư Ngư.

Thanh Yết cười gật đầu đồng ý, nhìn ba đứa con trai đi khỏi.

Thiên Ngư ôm lấy cậu.

-Chúng ta chưa có nữ nhi, chi bằng nhân cơ hội này...a...ui...

Thiên Ngư chưa kịp nói xong đã bị đập cho một phát.

Thanh Thanh dắt hai đệ đệ đến cổng Thiên Đình vừa vặn gặp được Ma Ma và Bạch Bạch.

Ma Ma không câu nệ ôm chầm lấy Thanh Thanh rụi rụi.

-Ôi Tiểu Thanh Thanh, ta nhớ ngươi muốn chết!

-...

-Tỷ ơi rớt liêm sỉ kìa!

Thiên Thiên chỉ chỉ.

Ma Ma buông tay ra gãi gãi đầu cười hì hì.

Thanh Thanh nói.

-Chúng ta đi tìm đám Tiêu Hắc, Đông Thiên đi.

-Được!

Dưới Nhân giới, Xuân Ninh Lâu của Tiêu Bảo ngày một mở rộng, hiện tại là cây hái tiền của hắn.

Cái trứng thứ tư của Hắc Giải vừa mới nở hai hôm trước, phu phu Mộc Thiên ghé thăm, Lôi Tử cũng dẫn theo Văn Xử và đàn con đến chơi.

Thiên Ngư và Ma Kết bận rộn không có thời gian nên đã gửi thiệp mừng và quà cho họ.

Họa Dương và Hỏa Sư đã đến hôm trước.

Ngoài ra còn có Long Lam, Long Ngọc...

-Phụ thân, tụi con đi chơi với Ma Ma, Thanh Thanh nha!

Đông Thiên là lớn nhất, sau đó đến Tiêu Hắc, bên dưới Đông Thiên còn có đến hai đệ đệ và hai muội muội.

Nhà Đông Mã, Mộc Thiên suy ra là đông con nhất.

Dưới Tiêu Hắc thì có Nhị đệ Tiêu Tiêu, Tam muội Giải Giải, cuối cùng là Tứ đệ mới chào đời, Hắc Hắc.

Lôi Lôi là Đại nữ nhi nhà Lôi Tử và Văn Xử cầm tay Ma Ma nhảy nhót.

-Con cũng muốn đi chơi!

-Vậy mấy đứa nhớ về sớm nhé!

-Vâng!!!

Đám trẻ con nối đuôi nhau thành hàng dài.

Mộc Thiên cười cười.

-Đúng là đáng yêu mà!

-Nhìn thế này lại muốn làm thêm đứa nữa quá!

Lôi Tử nhìn Văn Xử chờ mong, hắn muốn ngất xỉu luôn.

Ba đứa rồi còn chưa đủ sao?

Đích đến cuối cùng của đám Ma Ma, Thanh Thanh là Bách Tiên, nơi ở của Cung Bạch và Hỏa Sư.

Họa Họa, Cung Cung là cặp song sinh đang cùng tiểu muội muội Hỏa Hỏa tưới hoa.

Cung Bạch và Hỏa Sư ngồi hóng mát dưới mái hiên nhìn bọn họ.

Đám Ma Ma, Thanh Thanh nhào tới hù dọa thì bị cặp song sinh đuổi đánh.

Hỏa Sư buồn cười nhìn chúng chạy quanh sân.

-Nhanh thật!

Tụi nhỏ đã lớn hết rồi!

-Ừ.

Chẳng mấy chốc mà chúng ta sẽ già đi.

Cung Bạch ngước lên nhìn, mây trắng trôi lững lờ giữa bầu trời xanh.

Hỏa Sư nắm tay, tựa đầu vào vai hắn.

-Già đi thì sao?

Chỉ cần chúng ta được ở bên nhau.

Ngắm nhìn lũ trẻ lớn lên đã đủ mãn nguyện rồi.

Tre già măng mọc, hiện tại chúng mới chỉ là những đứa trẻ ham chơi nhưng sau này chính là tương lai của cả Đại lục!
 
Back
Top Bottom