Cập nhật mới

Khác Truyện nàng Nguyên phi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,495
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
220258616-256-k922138.jpg

Truyện Nàng Nguyên Phi
Tác giả: bibiaduong24
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Yến Loan là một cô gái sống tại thời hiện đại.Cô rất thích văn thơ và hay tìm hiểu về lịch sử nước nhà.

Một lần, cùng bạn bè thực hiện dự án phục dựng văn hóa Lý Trần, cô đã bị cuốn và dòng thời gian và xuyên không về thời đại vua Lý Thánh Tông.

Tại đây, cô làm con ở cho nhà một Phú ông, sau này gặp vua và trở thành Ỷ Lan phu nhân.

Sau khi Thánh Tông qua đời, con trai bà nối ngôi và trở thành vị minh quân ngời danh lịch sử Lý Nhân Tông, chính bà cũng buông dèm nhiếp chính và trở thành Linh Nhân Hoàng Thái Hậu.

Cuộc đời của cô thiếu nữ hiện đại xuyên không một bước đi lên làm Hoàng thái hậu tài đức vẹn toàn chắc chắn sẽ làm hấp dẫn và gợi sự yêu thích của bạn đọc yêu sử.



xuyên​
 
Truyện Nàng Nguyên Phi
CHƯƠNG 1


Em hay mơ thấy những giấc mộng dài...

Trong giấc mộng ấy, em thấy mình chẳng còn là mình trước kia, em cảm thấy mình khác lạ ngay từ con mắt em nhìn đời, từ hơi thở hay dáng điệu em đi..

Giấc mơ em chói chang như giọt nắng giọi qua lá xanh, sáng diệu kì như vầng trăng bạc...

Kí ức còn sót lại qua giấc mơ của em luôn tràn ngập ánh sáng, có khi em còn thấy niềm vui dâng đầy nơi khóe miệng, nhưng cũng có khi đau thương tới nước mắt dâng đầy.

Hôm nay, lại tỉnh dậy với sự thẫn thờ, em vội đánh vào đầu mình cho tỉnh.

Hôm nay không có chỗ cho nghi ngờ và mộng mơ.

Hôm nay là ngày đặc biệt của e .

Yến Loan 16 tuổi.

Em là một học sinh chuyên sử và thích viết lách.

Bạn bè hay nói em như du hành từ và trăm năm trước tới tương lai vậy, vì tính em có phần trầm lắng, yêu văn thơ cổ và luôn thích thú với sử liệu.

"Mỹ nữ an tĩnh", em nổi danh khắp trường vì vẻ ngoài và tính cách an nhiên trời sinh.

Tuy nhiên, đối với những ai lần đầu thấy cô gái dáng người thanh mảnh, dong dỏng cao, cũng không thể tin được trong đó ẩn chứa một sự khảng khái, mạnh mẽ mà lanh lợi.

Một trong những sự kiện chấn động đối với chuyên sử là khi Yến Loan kiên quyết cự tuyệt vào đội tuyển quốc gia.

Mặc cho nhà trường phải đích thân đến tận nhà em nói chuyện với cha mẹ, nhưng mọi nỗ lực đều thành tuyệt vọng.

Bởi lẽ gia đình em cũng không đồng ý cho cô theo Sử, một lĩnh vực được những cho là " không có tương lai".

Riêng Loan lại theo ý riêng mình, không gò ép bản thân vào đội tuyển sử, cũng không theo nghiệp kinh doanh gia đình.

Loan chỉ đơn thuần tiếp tục với tình yêu lịch sử, lập vài dự án nhỏ, cùng các cộng sự tìm hiểu, phục dựng lịch sử.

Và hôm nay chính là ngày đầu tiên của cuộc hành trình.

5h sáng.

Trời thanh gió nhẹ.

Nhóm học sinh cấp 3 ngáp ngắn dài, tuy nhiên có thể thấy gương mặt ai cũng hớn hở vì cuộc hành trình.

Cuộc hành trình hôm nay sẽ đi đến đền Đô, chùa Dâu và một vài điểm tham quan có di tích lịch sử của triều đại nhà Lý.

Loan thật sự vô cùng thích thú với triều đại này, một triều đại hùng mạnh bậc nhất nhưng đã bị quân xâm lược đời sau phá hủy phần nhiều dấu tích.

Xe bắt đầu đi..

Chẳng mất thời gian, xe đã đến được những nơi cần đến.

Cả nhóm chăm chú thăm thú, chụp ảnh, bàn luận sôi nổi ý nghĩa văn tự cổ, hay rón rén đi qua các khu vực linh thiêng bị hạn chế, gặp các vị đại sư...

Đến khi mặt trời đứng bóng, trời trưa hè oi ả, cả nhóm mới leo lên xe taxi thuê trước và thấm mệt.

Phó nháy Trung Anh bê thùng nước cho mọi người, cất tiếng hỏi:

- Tiếp theo chúng ta đi đâu?

- Chùa Bà Tấm - Loan đáp lời.

Em mệt, nhưng vẫn giữ được chất trầm ổn trong giọng nói.

- Nhóm trưởng máu thế, chúng ta cứ nghỉ lát đã, cả sáng nay thu hoạch cũng khá rồi nhỉ

Cả đoàn nhao nhao.

Mọi người cười đùa vui vẻ, ghẹo nhau, tranh nhau xem những tấm ảnh chụp được.

Loan cũng mỉm cười.

"Yêu sử là phải để ai cũng yêu như mình, đâu phải dùng tình yêu ấy để đạt được cái này cái kia?"

Em thầm chế giếu bà cô giáo luôn phải dạy cô "yêu sử" và " yêu trường".

Nghỉ ngơi một lúc dưới điều hòa xe mát lạnh, cả nhóm lại tiếp tục lên đường.

Suốt cả buổi trưa, mọi người hát hò, đùa trêu, ăn uống vui vẻ.

Ai ai cũng nhiệt huyết căng tràn.

Bác tài mỉm cười " Thế này mới là tuổi trẻ chứ"

Nhóm tới chùa Bà Tấm khi trời đã về chiều.

Tuy trời vẫn còn nắng, nhưng chùa bà Tấm cây xanh mọc um tùm, khi vào chùa có cảm giác trong mát kì lạ.

Cả những đứa khi nãy còn la oái oái khi đặt chân xuống mặt đường nhựa nóng bỏng, giờ đây cũng thích chí vui mừng.

Mọi người lại ai vào việc đấy, thăm dò, chụp ảnh, hay ngồi hí hoáy viết những gì được nghe kể lại.

Yến Loan hít một hơi thật sâu, căng mình ôm lấy những luồng khí tươi mát của vùng đất thiêng, thành tâm thắp nhang cúng bái, hoặc chỉ giản đơn đi lại trên những bậc thang đá, dưới tán lá xanh ngọc.

Em khẽ ngâm nga:

Ngắm bầu trời xanh, tự hỏi lòng

Thiên quốc – cố hương ở nơi nao?

Nghìn năm lang thang cõi nhân thế

Một phút tỉnh giác nơi cõi nào?

Lòng thoải mái, an tĩnh lạ.

Bỗng một cơn gió mạnh thổi

qua khiến em bất chợt mở mắt.

Con đường bỗng vắng lặng lạ lùng.

Em chợt thấy trong người có gì đó nao nao thật khó tả, những cảm giác mơ hồ vì mộng ảnh lại quay về.

Bỗng một giọng nói khẽ cất lên:

- A di đà phật..

Em giật mình, nhưng vội lấy lại phong thái, lên tiếng với sư cô trước mặt:

- A di đà phật..

Con cùng vài người bạn đến đây để tìm hiểu thêm về lịch sử, cũng muốn hiểu thêm về Đức Linh Nhân Hoàng thái hậu.

Nếu nhà chùa thấy bị quấy rầy, chúng con xin lỗi.

Em tỏ bộ mặt thành tâm hối lỗi, lại nghe vị sư cô nói:

- A dì đà phật... nhà chùa không cản việc học hành.

Tôi khi nãy nghe thí chủ ngâm thơ, tò mò xem mặt, không ngờ là một cô bé.

Một cô bé mà trong lúc tức cảnh ngâm được thơ thiền thì quả là kì khôi.

Yến Loan cười khe khẽ, có chút ngượng ngùng.

Phật giáo em không quá thích thú, thiền định càng không dù tính tình em khá an tĩnh, nhưng dù sao cũng là thiếu niên sôi nổi chưa trải sự đời, tâm hồn vẫn còn tinh khôi chưa vẩn đục, ngồi thiền tìm chân lý cuộc sống chẳng bằng trải nghiệm để tìm ra sứ mệnh đời mình.

- Con khá thích văn thơ cổ.

Bài thơ trên con từng nghe qua, cũng không biết là thơ thiền, sư cô nói con mới biết!

- À.- vị sư cô thốt lên nhẹ nhàng, rồi lại nheo mắt nhìn em một lúc lâu.

Không khí chợt trở nên vắng lặng kì lạ.

Yến Loan hơi mất tự nhiên vì câu chuyện đứt mạch,và cũng vì vị sư cô cứ nhìn em chằm chặp, bèn đưa tay chỉ lên trên cao:

- Sư cho con hỏi, đi lên một chút là tới tượng Nguyên phi đúng không ạ?

Sư cô mỉm cười, gật đầu không bảo gì.

Yến Loan bèn chào rồi bước đi.

Đi được một đoạn không xa, bỗng em nghe tiếng sư cô gọi lại:

- Thí chủ!

Em quay người lại, hơi bối rối.

Vị sư cô vẫn đứng im,chắp tay niệm phật:

- A di đà phật...

đôi lời gửi tới thí chủ.

Vạn vật sinh sôi là chủ tính trời cao, con người cũng thế.

Tuy nhiên trời hay dễ sinh nhầm lẫn, nhưng ắt sẽ trả lại mọi thứ đúng theo duyên định.

Thí chủ cần chuẩn bị tinh thần.

Em ngỡ ngàng.

" chuẩn bị?"

Chuẩn bị điều gì.

Em toan hỏi lại vị sư cô, nhưng đã thấy bà ấy xuất hiện ở rất xa.

Trời chiều bắt đầu ửng ráng đỏ, "không được", em tự nhủ.

"Mình phải lên chụp ảnh tượng Nguyên phi, nếu không chuyến đi này thật công cốc, chuyện chuẩn bị gì đó, nghĩ sau vậy".

Vỗ vỗ chán vài cái, em vội chạy lên thăm tượng đài.

Tượng Nguyên phi Ỷ Lan, hay Linh nhân Thái Hoàng hậu cao lớn, sừng sững hiện ra trước mặt.

Em khẽ chắp tay vái lạy người thiên cổ, rồi lấy máy ảnh ra chụp vài bức, hay để ý kiểu dáng áo quần, tóc tai...

"Dự án này khi ra mắt phải phác họa được phần nào đời sống xã hội thời Lý" Loan tự nhủ.

Dù các sử liệu cổ về thời kỳ này bị giặc Minh đốt phá hết, nhưng em tin, không gì là không thể!

Sắc trời hơi ửng màu mỡ gà pha đo đỏ, em khẽ nheo mắt nhìn đường chân trời phía xa.

"Ráng mỡ gà, có nhà thì giữ!" em giật mình, chắc mẩm sắp có bão sớm mai."

Các cụ nhà mình nói chỉ có chuẩn!"

Yến Loan vội cất máy ảnh, chạy đi tìm đồng bọn để chuẩn bị ra về.

Bỗng nhiên em bị một vật sáng thu hút..

Vật gì đó ánh vàng, phát ra ở sau chân tượng.

Hơi ngần ngừ, nhưng không nén nổi tò mò, em bèn lẻn ra sau bức tượng, tìm tới nguồn sáng.

Nguồn sáng phát ra từ vật như một cái hũ, được chôn một nửa dưới mặt đất, cỏ dại mọc chằng chịt, rêu phong xanh rì.

Loan bèn quỳ xuống đất, lấy tay gỡ cỏ dại, phủ bụi bám cứng cái hũ, hiện ra một hũ sứ lam thiết kế tinh xảo.

Không nén nổi tò mò, em ôm hũ sứ vào trong lòng, rồi dùng cả thân mình, mở nắp hũ sứ.

Khoảnh khắc hũ sứ được bật mở, ánh sáng vàng ánh lên càng chói lòa, cả người Yến Loan như hẫng đi, rồi trong một chớp, cả cơ thể em bị hút vào chiếc hũ mà không hay.
 
Truyện Nàng Nguyên Phi
CHƯƠNG 2


Vũ Gia Ninh là phú điền giàu có nhất hương Thổ Lỗi.

"Có khi ta nhiều ruộng nhất phủ Thiên Đức này!"

Ông vẫn hay thầm tự đắc rồi cười hỉ hả.

Ông cũng có quyền tự hào thôi, vì cũng nhờ tài quản lý của ông, và cái gia nghiệp gần như sắp đi đời của cụ thân sinh ông được hồi sinh, phát triển rực rỡ.

Đất ruộng nhiều, nhà cửa cũng phải vài mẫu, rộng nguy nga.

Nông dân Thổ Lỗi chân lấm tay bùn, cả đời quen con trâu cái cày, cuộc sống khó khăn lầm lũi, luôn nghĩ cái nhà ông phú to như cung vua.

"Có khi phải lộng lẫy hơn cung vua!"

Những con người thật thà chưa ra khỏi lũy tre làng vẫn thầm xuýt xoa, ghen tỵ.

Nhà cửa thì rộng lớn, nên ông cưới cả thảy năm bà vợ.

Trừ bà vợ cả theo ông từ khi gầy dựng lại cơ nghiệp tổ tiên, các bà kia đều do ông cưới về khi đã sung túc, bà năm thậm chí chỉ bằng tuổi con ông.

Bà cả hiền đức nhu mì, giỏi quán xuyến việc nhà, lại rất sùng Phật pháp.

Bà hai vốn là con quan, đoan trang khiêm nhường, vốn thể hiện mình không ưa việc kèn cựa, ganh ghét nhau ngầm giữa các bà.

Bà ba vô cùng xinh đẹp, mắt sắc như dao cau, mỗi lần lúng liếng đưa tình đều khiến trai làng say đắm.

Bà ba cũng được phú ông yêu nhất, và hay gây sóng gió nhất nhà.

Bà tư là con bác lái đò,có duyên hát ví rất hay, hay chị chị em em, hùa cùng bà ba gây sóng gió.

Và cuối cùng là bà năm, bà năm tuy nhỏ tuổi, bà mới về tuy cũng chẳng vừa, bà không bắt nạt ai thì cũng chẳng ai nạt được bà.

Cuộc sống nhà Vũ phú ông vì thế luôn huyên náo, tấp nập.

**************

Yến Loan ở nhà phú ông, tính tới nay cũng đã được vài tháng.

Kể từ ngày bà cả đi chùa khấn Phật đầu tháng, rồi thấy một cô gái tóc nâu, ăn mặc kì lạ bất tỉnh bên vệ đường, tính tới nay cũng lắm điều xảy ra.

Ngay thời khắc tỉnh dậy trên chiếc chõng tre ọp ẹp ở gian dưới dành cho người hầu,rồi thấy những một người phụ nữ quý phái, xinh đẹp mà các cô gái nhỏ thó bên cạnh cung kínn một điều "bẩm bà", hai điều xưng "con", nàng đã biết mình xuyên không một cách ngoạn mục.

Ngay khi những cảnh tượng ấy hiện ra, nàng khẽ nhắm liền mắt, ôm đầu, thầm ước cho viễn cảnh tưởng chỉ trong tưởng tượng này sẽ không thành thật, nhưng không, khi mở mắt ra, khuông trăng của người đàn bà phúc hậu nhìn nàng đầy ân cần.

"Ôi, sao mình lại xuyên không như thế này?

Mình nhập vào xác ai, hay đây vẫn là thân xác mình?

Mọi người có đang dáo dác tìm mình không?

Dự án sẽ ra sao??"

Nàng muốn hét lên, nhưng có điều gì đó cản lại, chỉ khiến những giọt nước mắt khẽ chảy ra.

"Không, ta phải trở về, ta phải trở về!", nàng lại vùng dậy, nàng thấy rõ nét hốt hoảng trên khuôn mặt thiếu phụ xinh đẹp, nhưng vẫn nhằm cửa vùng chạy ra ngoài.

Nàng chạy nhanh quá, mà không để ý rằng, bậu cửa ngày xưa được xây rất cao, bước chân bình thường không thể qua được.

Vì vậy mà nàng ngã một cú hổ thẹn, khiến mọi người ở đấy đều cười ồ lên, rồi hỉ hả thì thụt chê nàng ngốc.

Đau!

Bậc cửa cao quá, nàng gần như chổng người lên trời mà đập mặt xuống đất.

Người thiếu phụ khẽ mím môi cười, điệu bộ đưa khăn tay che miệng rất đoan trang, mực thước.

Rồi, bà ra lệnh:

- Dì Đủ, dì đỡ cô ấy lên, để cô ấy ngã dáng khó coi vậy.

Người đàn bà với vòng ngực đẫy đà chợt mím môi cười, mọi người cũng mím môi vì hiểu ý tứ bà cả.

Bà vội đỡ nàng lên, lấy tay phủi bụi trên áo, lại lầm bầm:

- Con gái con lứa, đi đứng thế này mất hết giá.

Loan nghe rõ những gì bà nói, nhưng nàng đau quá mà không để ý.

Khi cơn đau đã dịu, nàng khẽ hé mở mắt, nhìn ra và bất ngờ với khoảng vườn rộng lớn xanh mát.

Đó là một khoảng vườn không quá lớn, nhưng có đủ loại cây ăn trái nhiệt đới, xen lẫn những vạn tuế, cau vàng... và cả những loài cây kì thú nàng không biết.

Xa xa khỏi màu xanh ngát của khu vườn, hình như là vài khóm hoa...

Tầm mắt nàng hơi mờ đi, dì Đủ bèn dìu nàng lại chiếc chõng.

- Cô ơi, cô đi đâu sao ra cơ sự này?

Giọng bà cả cất lên trong trẻo, thanh dịu.

Yến Loan lúc bấy giờ đã ngồi im trên giường, đầu cúi khẽ, môi mím chặt vì đau, cũng vì những bấn loạn không thôi.

Rốt cuộc, nàng đã tới đây như thế nào?

Chiếc hũ, chả nhẽ...?

- Tôi, tôi đang ở đâu?- nàng hỏi yếu ớt

- Cô đang ở nhà bà cả đó!- một cô bé tầm 13 tuổi nhanh nhảu

Bà cả hơi nhướng mày, dì Đủ bèn nạt cô bé:

- Mi nói gì nói dại!

Đây là nhà ông phú Vũ, không phải nhà riêng của bà cả, vả lại bốn bà kia mi ném đâu!

- Nhưng mà...- con bé bị mắng, phụng phịu lủng bủng

- Được rồi- bà cả lên tiếng- con Chanh sai rồi, là nhà ông chứ không phải nhà bà!

Yến Loan nghe mọi người cãi nhau một thôi, càng ngây mặt ra, không hiểu gì:

- Vậy đây là đâu?- nàng yếu ớt

Cô bé kia lại muốn tranh nói, nhưng gặp ánh mắt bà cả,lại thôi:

- Đây là nhà ông phú Vũ Gia Ninh, ở hương Thổ Lỗi, phủ Thiên Đức.

Yến Loan cố gắng lục lại trong trí nhớ, xem địa giới hành chính kia là thuộc thời đại nào, nhưng một vòng quay cuồng trong đầu nàng, cộng với cú ngã ban nãy, thật khó nhớ ra được điều gì.

- Vậy, đây là năm nào?

À không, đang là thời đại vua nào?

Vẻ bối rối hiện trên khuôn mặt tất cả mọi người.

Bà cả nhanh lấy lại vẻ điềm tĩnh đoan trang, trả lời:

- Từ khi Thế tổ lập quốc, cũng đã tầm 50 năm, đất nước đã trải qua 2 đời vua rồi.

- Thế tổ họ gì?- Thế Loan hỏi, dù nàng biết hơi bố láo khi hỏi tên vua.

- Đức thế tổ họ Lý.

-bà cả càng bày ra bộ mặt khó hiểu nhìn nàng.

Yến Loan nằm vật ra giường, gần như muốn thét lên " Ông trời ơi!!!

Con đang nghiên cứu về thời Lý, ông cho con ân huệ này, cả đời con không quên!!"

Rồi nàng tự nhủ " Không được để họ biết ta là người hiện đại, ta phải sống hòa hợp với họ, để hiểu xã hội họ đang sống!"

- Này cô, thế cô từ đâu mà tới?- dì Đủ lên tiếng

- Tôi... tôi..- nàng bày ra vẻ bối rối.

Trong lúc khó xử, nàng không để ý rằng, bà cả đang nhìn nàng, vẻ mặt nhiều phần thương cảm.

Rồi Bà cả lên tiếng như gỡ rối:

- Gần đây giặc cỏ chống phá, giết dân vô tội nhiều.

Tình hình rối ren, chắc gia đình cô cũng đương cơn tai biến?

Yến Loan như người chết đuối vớ cọc, vội gật đầu lia lịa.

Bà cả càng bày bộ mặt cảm thông hơn:

- Sống trên đời mà không còn chốn đi lại, cô xinh đẹp ngọc ngà như vậy, chắc trước kia cũng là khuê nữ.

Làm người ở nhà ta, tuy có vất vả nhưng vẫn hơn phải bục mặt cày thuê ngoài ruộng.

Cô chịu ở nhà ta chứ?

Nàng ngỡ ngàng.

Đám người ở, lúc này đã đông hơn cũng ngỡ ngàng.

Con Chanh thì thụt " Bà ơi, còn ông?"

Bị bà khoát tay lệnh im.

Mọi người đợi câu trả lời từ nàng, nàng cũng đành lên tiếng:

- Bà nói đúng, tôi tuy không phải khuê nữ gì, nhưng cuộc sống trước kia thật sự không phải vất vả.

Nay lâm biến, có bà đây giúp, ơn cứu sinh phải trả, tôi thật sự không có quyền lựa chọn.

Chỉ là tôi thân gái vụng về, mong được mọi người giúp đỡ.

Nói rồi nàng bèn học theo trên phim, leo xuống đất rồi vái lạy.

Bà cả nhân hậu đỡ nàng dậy, những người khác cũng bắt đầu nhìn nàng thương cảm.
 
Truyện Nàng Nguyên Phi
CHƯƠNG 3


Thay đổi môi trường sống quả là một điều gì đó khó khăn.

Nhưng thay đổi thời đại sống thì quả là khó khăn gấp bội.

Yến Loan phải cố gắng hết sức mình để làm quen với cuộc sống mới và con người nơi đây.

Ngày trước ở thế giới hiện đại, nàng cũng xem những bộ phim về đề tài xuyên không.

Tuy nhiên dù sao phim cũng chỉ là phim, chuyện ăn uống quần áo giày dép là chuyện của đoàn ê- kíp, chứ không phải là khó khăn mà diễn viên phải lo liệu.

Lúc đầu nàng cũng không mấy để ý những chuyện vặt vãnh, nhưng kể từ lúc dì Đủ mang đến cho nàng một bộ đồ được gấp gọn gàng, nàng gần như tròn mắt nhìn.

- Đồ của cô bẩn hết rồi, mà nhìn cũng kì dị, không hợp vùng này.

Đây tôi cho cô mượn tạm bộ.

Nàng lí nhí cảm ơn, rồi nhìn xuống bộ đồ đang mặc.

Hồi còn ở thế giới hiện đại, vì là đi khảo sát các di tích lịch sử mà phần nhiều là đền chùa, nên nàng cũng biết ý, mặc quần bò dài và sơ mi kê thụng, vừa không quá phản cảm mà lại dễ vận động.

Nàng đưa hai tay nhận, rồi bắt đầu mở xem bộ quần áo.

Ngày trước, nàng vẫn hay đọc sách, nghiên cứu vấn đề trang phục xưa, đặc biệt quan tâm thời Lý- Trần.

Trong sách viết rằng, thời Lý nước ta nhiều mỏ vàng, đất nước gìau có, nên đời sống vua chúa xa hoa, dân thường cũng hay được thế lấn lướt quá độ, như trong sách viết rằng có nơi người dân dùng chỉ vàng thuê vào quần áo cho giống nhà quan.

Nhưng dù sao dì Đủ cũng chỉ là người ở, áo quần vẫn đơn giản: áo giao lĩnh màu lục sẫm, yếm nâu, váy màu sẫm, thường cũng màu sẫm, dây đai trắng.

Nàng hơi phân vân cách thắt dây đai, bèn quan sát quần áo mà dì Đủ đang mặc.

Dì Đủ thấy nàng nhìn chằm chằm, bèn "A" lên một tiếng nhỏ, rồi nói:

-À chắc cô cũng muốn tắm rồi.

Đi ra phía đằng sau nhà này, sẽ thấy một cái ao lớn, ở đấy có vách quây với chum vại cho đàn bà tắm đấy.

Dùng gàu múc nước vào chum, nhớ quây kín vào.

Cô người mới lắm người tò mò, có gì cứ hô hoán lên cho nó sợ, nó chừa!

Nàng nghe một hồi, hơi thất kinh.

Thấy người đàn bà này phúc hậu mà lại rất quan tâm, nàng vô cùng cảm động, gần như muốn rơi nước mắt.

Người Việt Nam ta từ xưa đến nay luôn chất phác, thuần hậu như thế, dù nàng gặp cơn hoạn nạn nhưng cũng không khỏi thấy ấm lòng.

Tắm ao với nàng quả là mới lạ, nhưng cũng rất thú vị.

Trời hè nóng oi ả, nước ao trong mát, gió thổi đìu hiu ru cành tre phơ phất thật sự xoa dịu lòng người.

Nàng nhìn làn ao trong vắt, thỉnh thoảng còn thấy vài chú cá bơi lội mà tiếc nuối cho môi trường thời đại nàng sống bị hủy hoại.

Tắm rửa xong xuôi, nàng mặc yếm và khoác lên mình chiếc áo giao lĩnh quen mà thật lạ.

Áo giao lĩnh này may tay gọn, rất phù hợp với người hay phải làm việc.

Nàng bèn lấy chiếc lược bí trải lại mái tóc rối, bẽn lẽn lên nhà.

Lúc này đã là quá trưa, mọi người đã ăn cơm xong, các bác, các chị hầu đang ngồi gặm sung, gặm ổi dại rồi buôn lê bán chuối.

Nàng từng đọc một văn tự cổ Trung Hoa, viết rằng phụ nữ Việt Nam ngày xưa rất trắng.

Trước khi đọc sách, nàng không cho là như vậy, vì người phụ nữ phải lao động vất vả nuôi chồng chăm con, cặm cụi dưới trời nắng oi ả, nhận xét đàn bà trắng trẻo nghe thật lạ.

Nhưng nay tận mắt nhìn " nguyên mẫu", nàng không tin cũng không được.

Da ai cũng trắng dù bóng mồ hôi, ai cũng mặt mũi sáng sủa, má hồng nhuận sức sống, duy có vài chị răng bị hô hay lỗ mũi quá rộng.

Dù là hầu nhưng không ai kham khổ như những bộ phim xưa từng kể.

Mọi người mặc váy nhưng ngồi dạng chân, hay bó gối cười hô hố, nhìn phàm tục nhưng vui vẻ.

Yến Loan bẽn lẽn bước ra trình các bà các chị.

Nhìn thấy nàng đầu tiên là dì Đủ, dì mỉm cười, rồi đi lại chỗ nàng chỉnh lại chiếc đai váy và thường quấn còn vụng về.

Con Chanh đang ngặm ổi xanh, nó há hốc mồm nhìn nàng, rồi bĩu môi nói với chị Mít điều gì đó.

Chị Ngà, chị Miên, chị Dung chụm đầu bàn tán, rồi cười hí hí.

Nàng hơi xấu hổ, như mình mặc một bộ đồ quái dị đứng trước cả đám người lạ chòng chọc soi mói.

"Lấy lại can đảm nào!"

Nàng tự nhủ, rồi lên tiếng:

- Công việc của em là gì ạ?

- Thế chị biết chăn trâu không?

- Chanh hỏi rồi cười khúc khích.

- Ấy cô em, gì ham làm thế.

Đang nghỉ trưa.

Cô em lại mới tỉnh, lại đây hàn huyên với chị em nào!- chị Dung nói, mắt lúng liếng cười.

"Chị ấy thật xinh!"

Nàng thầm nghĩ.

Dì Đủ dẫn nàng vào tụ họp với mọi người.

Dì giới thiệu nàng với chị Mít, chị Ngà, chị Miên, chị Dung, con Chanh, và cả con Lan mới ra đồng trông người làm về.

- Ngoài các chị em ở đây, còn có năm người khác phục vụ riêng cho các bà nữa.

Tôi là tổng quản chi tiêu ăn uống, Dung Miên nấu ăn chánh.

Mọi người khác chăm sóc sân vườn, đến bữa phụ nấu cơm, rảnh cũng phụ chăm các bà.

Chắc việc của cô cũng chỉ quét dọn gian trên, xách nước, chăm sóc vườn cây, hoa cỏ.

Mỗi ngày tôi sẽ phân việc, làm cho tốt kẻo các bà mắng cho.

- Kìa dì, chị này.. a quên chị tên gì ấy nhể?"

- Chanh lanh lảnh giọng

- Tôi tên Loan, Yến Loan.

- A chị Loan, người đẹp như tên.- giọng con bé tự dưng cao vút lên, rồi lại giảm tông xuống- em nghĩ chị nên làm thử hết mọi việc cho quen, có gì sau các bà sai còn biết, bị mắng cho khổ lắm- rồi giọng lại cao vút- các chị nghe có phải không?

Phải không dì?

Chị Dung cốc đầu con bé, các chị khác cười hi hí.

Dì Đủ húng hoắng, mọi người nín cười rồi, dì mới tiếp:

- Mọi người giúp con Loan.

Loan có gì không hiểu thì chỉ nó, đừng đẩy nó làm tất, cái gì cũng phải từ từ.

Các chị cũng đừng ỷ có người mới mà lười!

Mọi người cúi đầu dạ vâng lí nhí trước dì tổng quản.

Chị Miên lên tiếng:

- Em ăn gì để chị đi làm?

- Dạ không cần đâu ạ, chị chỉ em bếp, em tự xuống làm.

Chị Miên chùi tay vào váy, đứng dậy dẫn nàng đi.

Bếp ở ngay cạnh gian dưới cho người làm ở, vương đầy bồ hóng và tro bếp.

Bếp khá rộng, đủ để cho cả thảy 10 người ngồi.

Chị Miên chỉ vào những cái mẹt được buộc lơ lửng trên không trung, ngang tầm mặt người:

- Đây là tỏi, giềng, gừng, nghệ... mấy loại gia vị dễ mốc và mọc mầm.

Mà mọc mầm là độc, không ăn được nữa.

Rồi chị cúi xuống, chỉ vào kệ gia vị, đọc nhoay nhoáy những mắm, muối, ớt..

Loan loạn hết cả đầu vì các hũ đất giống nhau, chị Miên phán câu xanh rờn:

- Mấy lọ này chị để có trình tự, em cứ nhớ "mắm muối tương tiêu ớt", nhẩm đi kẻo nhầm.

Yến Loan giơ tay nhẩm, điệu bộ đáng yêu tới chị Miên cũng cười.

Rồi chị chỉ dưới chạn gia vị:

- Các loại khoai ở đây, để thế này, khi luộc ăn củ đỡ bị hà.

- Đây là rổ trứng, có lót rơm rồi nhưng cũng cẩn thận.

Rồi chị chạy sang mở nồi gang để bên bếp củi.

- Ài, mấy thằng!

Ăn hết cơm rồi.

Em luộc tạm trứng ăn với sắn nhé.

Nấu cơm mới, bà cả bà hai thì không sao, nhưng để các bà khác biết thì không hay.

Nói rồi chị dùng đồ cời lửa, nhóm bếp.

Chị dùng vật ấy điêu luyện đến mức Loan phải trầm trồ thán phục:

- Tôi nấu bếp lâu, dùng chẳng quen.

Mà cô biết dùng không đấy?- chị cười hỏi nàng.

- Em... chị chỉ thì em sẽ rõ!

- hầy, rồi lại đây chị mi chỉ cho, lửa quan trọng lắm mà sao lại không biết cời lửa?

Mi như người trên giời rơi xuống.

Loan ngồi xuống, cười hì hì với chị.

Nấu xong, hai chị em luộc trứng luộc sắn ăn với nhau ngon lành.

********

Nhà phú ông là điển hình cho sự xa hoa thời ấy.

Căn nhà rộng lớn như biệt phủ của quan tri phủ, tri huyện.

Từ cổng đi vào là một con đường nhỏ với hàng cau cao vút.

Gian đầu tiên là gian nhà khách.

Nhà khách là nơi phú ông tiếp khách, nơi ông phú với các bà ăn chung, nơi các bà ngồi bàn chuyện với nhau...

Người ở không được phép thì sẽ không lên đây.

Ngày đầu tiên ở nhà phú ông, Yến Loan đã đi loanh quanh khắp nơi và đến nhà khách.

Nàng thật sự choáng ngợp với sự xa hoa, lộng lẫy của nơi đây.

Đập vào mắt nàng là bộ bàn ghế gỗ tuyệt lộng lẫy, với hai chiếc ghế dài được thiết kế như tán cây cổ thụ, gỗ quý chạm khắc mai rùa thành mặt bàn.

Đối diện cửa là một bàn nhỏ khác, để tượng ngọc xanh trong ông "sư bụng bự", theo cách gọi của nàng.

Bàn thờ được chạm khắc các chi tiết tinh xảo, thậm chí ở các cạnh còn được khảm vàng, bày biện đủ thứ quả ngon vật lạ.

Đôi hoành phi sơn son thếp vàng, óng ánh vài sợi chỉ như vàng thật.

Quanh nhà treo các bức tranh được đúc bằng đồng, những bộ tranh tứ quý, và bất ngờ hơn là bức xanh được nạm lông chim chả xanh óng ánh.

Nàng bước vào, khẽ chạm vào tượng ngọc, sự lạnh lẽo làm nàng khẽ run rẩy.

Nàng để ý bộ ấm tách được đúc bằng bạc.

Khắp nhà treo một thứ gấm vóc đỏ có thêu hoa văn óng ánh.

Nàng tát vào mặt để biết mình không mơ.

"Quá tuyệt!

Có máy ảnh để đưa về thời hiện đại nữa thì tuyệt!"

Trong thoáng chốc một suy nghĩ hiện phớt qua trong nàng" mình sẽ về như thế nào?" làm nàng thoáng buồn.

- Ê con kia, mi là ai, sao lại loanh quanh ở nhà ông phú?

Một giọng the thé thốt lên, nàng giật mình quay ra.

Người mắng nàng là một con bé cũng tầm tuổi nàng, búi tóc củ tỏi hai bên, nhìn lanh hơn cả con Chanh hay Lan.

Càng bất ngờ hơn, khi đứng cạnh bé ấy, là một người phụ nữ, tuổi chắc tầm chưa tới ba mươi, búi kiểu chuy kế, đeo trâm đính hạt.

Nàng ta mặc áo giao lĩnh vàng, để lộ yếm đào thắm,đi chân đất nhưng đeo lắc bạc dung mạo xinh đẹp, mắt phượng sắc như dao găm.

Loan hơi ngơ ngẩn nhìn áo giao lĩnh vàng thêu cẩm chướng, nhớ lại đã từng đọc đâu đó rằng, người thời nay hay phạm điều cấm là mặc áo màu vàng chỉ dành riêng cho vua.

- Ê con kia, sao tao hỏi mi không trả lời?

Nàng toan nói, nhưng chẳng hiểu chị Miên từ đâu chạy ra, cung kính nói:

- Lạy bà ba, mong bà thứ tội.

Kẻ này là người hầu mới bà cả mang về, còn chưa hiểu phép tắc, mong bà thứ cho.

-Mi lôi nó về xó bếp, dạy dỗ cho tốt.

Bà cả mang về thì sao, ỷ có chút nhan sắc mà lẳng lơ lên nhà trên, tính quyến rũ ông à?- bà ba giận dữ xỉa xoi.

Yến Loan thật không ngờ, với dáng vẻ điềm tĩnh xinh đẹp của bà ba mà cũng có thể thốt ra những lời như thế.

- Mới sáng ra mà ai làm ầm ỹ hết cả nhà lên thế hử?- một giọng nói trầm mà sang cất lên.

Mọi người đều giật mình, chị Miên khép nép cung kính:

- Lạy bà hai!

Người phụ nữ xinh đẹp bước ra.

Yến Loan khẽ ngắm nhìn khuôn mặt bà hai: mặt tròn phúc hậu, ngũ quan tuy không có nét sắc sảo như bà ba, nhưng tổng thể khuôn mặt toát ra nét thật sang trọng, quý phái.

Nét quý phái gợi lên sự kiêu kì, xa cách chứ không mặn mà, phúc hậu như bà cả.

Dì Miên giật tay áo nàng, nàng cũng khẽ cúi đầu.

- Ới chị hai hử.

Mới sáng ra em thấy con này từ đâu chạy lên đây, còn tưởng ông rước đâu được bà sáu về.

- Ông ở trên huyện chưa về, em nói chi lạ.

- Đấy phải thế.

Chứ người ở nhà mình làm gì có ai bố láo bố toét đi lên nhà trên.

Cũng đâu có chuyện người hầu bà trên chèn ép bà dưới đâu, chị nhỉ?- câu cuối cùng, dì ba hơi gằn giọng.

Yến Loan đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì chị Miên đã vội kéo đi.

- Mi khờ thế, tự dưng lên đây chi?

Bà ba trước giờ vốn ác khẩu, lại nhìn mi xinh đẹp, chả lồng lộn lên- chị bỗng nhiên lí nhí- Bà năm về chưa lâu, chắc bà ba còn tức.

Ông cưng bà nhất, hứa nọ kia không cưới thêm vợ, mà sau bà ba còn cưới tận hai bà...

Loan choáng váng hết đầu óc.

"Gì mà bà cả, rồi bà ba.

Cưới lắm vợ, thật là tự chuốc phiền phức!"

Nàng không cẩn thận lủng bủng câu nói trong miệng.

Chị Miên nghe được, bèn véo tai nàng:

- Á!

Đau chị ơi!

- Cho mi chừa tội ăn nói vớ vẩn.

Tao đánh là tao thương, sau ông không đánh ông đuổi cổ mi ra khỏi nhà!- rồi chị khẽ thở dài- Mi tránh lộng ngôn, các bà ganh nhau đã đủ mệt.

Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết, các bà gọi thì mình dạ, sai thì làm theo, đừng dây vào rắc rối.

- Vâng chị.- Loan khẽ đáp, rồi nhớ ra- À chị ơi, bà hai nhìn sang thế?

- Bà hai có áng làm huyện lệnh, hình như còn từng làm tới tri phủ Thiên Đức.

Nhưng sau đó, ngài phạm phải điều gì mà bị đẩy tới châu Phong xa xôi, cai trị các dân tộc trên ấy.

Yến Loan hơi ngơ ngẩn.

Địa giới hành chính thời này thật phức tạp!

- Chị Miên, chị giải thích em nghe về địa giới hành chính đi, em nghe mà rối!

- Hầy, cô này thật người giời mà.

Tao không biết nhiều lắm, nhưng biết được gì chỉ mi vậy.

Đứng đầu địa phương là phủ, lộ, ở miền núi thì là châu, như mình đang ở phủ Thiên Đức, là quê hương Thế tổ.

- Như vậy thì ông thân sinh bà hai đã từng làm chức rất lớn- Yến Loan biết về cách dùng từ "áng", nhưng do không quen nên không dùng.

- Đúng rồi.

Nhà bà nhiều đời làm quan nên bà sang thế.

Phú ông khó khăn lắm mới cưới được bà về, nhưng với bà có phần xa cách...

Thôi không tám chuyện người, tao nói tiếp.

Dưới phủ là hương hay huyện, như mình đang ở hương Thổ Lỗi.

Dưới hương là các giáp, mình thuộc giáp Phụ Thị.

Dưới giáp là các thôn, có tổng cộng 4 thôn thuộc Phụ Thị: Hàn Lạc, Phú Thụy, Tô Khê, Trân Tảo.

Ta ở thôn Phú Thụy, mi nhớ chưa?

- Dạ vâng chị e nhớ ạ!!- Nàng nghịch ngợm kéo ngân chữ ạ, chị Miên lườm nàng, cười rồi không nói gì.

Phía sau nhà khách là nơi ở của phú ông và các bà.

Đó là bốn gian nhà rất rộng lớn, khép kín hình chữ U.

Ở chính giữa sân gạch là hồ sen tròn thơm ngát, cá lội tung tăng.

Ở một góc sân là cây hoa sữa thơm ngát.

Các gian đều được dựng từ gỗ lim đen bóng, cửa treo vóc hay dèm màu điền, có các bậc thang bước lên, khá cao so với mặt sân, bậu cửa cũng cao tầm nửa mét.

- Nơi này còn có các con của ông ở nữa, chứ không phải riêng các bà, nên rộng vậy.

À, nhưng chưa hết đâu.- chị Miên nháy mắt.

Khi phú ông rước bà năm về, chỗ ở của bốn bà trước đã được ổn định như thế, nên không bà nào chịu nhường nhịn.

Khi ấy phú ông đành phải xây một gian mới ở một góc vườn cho bà năm ở.

Chị Miên chỉ nàng xem, đó là một gian nhà xây kiểu chữ L, cũng bậc thang dẫn lên, cũng bậu cửa cao, nhưng không có rèm điều hay gấm vóc.

Trước cửa là các khóm cúc đủ màu, các khóm hải đường và cả một cành lê trắng, thanh nhã vô cùng.

Nơi này ở một góc, không gần nơi người ở, cũng không ở cùng với các bà kia, nên thanh tĩnh mà duyên dáng.

- Bà năm trước là con gái quản giáp, sau này quản giáp biển thủ đất của nhà chùa...

Nhưng hình như ông biết bà năm từ ngày bà còn nhỏ, bà thông minh xinh đẹp, nên mới mở lòng đón về làm bà năm.

Nỗi lòng của ông, chỉ bà cả hiểu.

Ông phần nhiều là vì cảm thương và quý cái tài của người con gái mệnh bạc, chứ cũng không muốn rước về bà vợ đáng tuổi con gái mình.

- Bà năm năm nay bao tuổi ạ?

- Chắc tầm tuổi chị em mình thôi.

- Chị nói bà là con quản giáp, chắc cũng có phong thái..

- Quản giáp là chức quan dùng tiền mua mà em.

Bà không sang như bà hai, nhưng rất yêu văn chương, thư pháp, nên phong cách thanh nhã.

Thật ra bà cũng khó tính, các bà khác cũng chẳng dám động vào, bà ba hay hoạnh họe vài câu, nhưng sau cũng thôi.

Yến Loan chợt "À!" lên một tiếng.

Bà năm thông minh xinh đẹp như vậy, chắc cũng là tài nữ có tiếng.

- Hộc...hộc..

Miên ơi!

Cả hai đều giật mình nghe tiếng gọi từ đằng xa.

Một bóng hình thanh niên cao lớn, đen như cột nhà cháy, dưới quấn khố, trên khoác một chiếc áo cộc tay ngắn, đầu búi tóc cao chạy vào.

Chị Miên cũng bị sự hốt hoảng của người thanh niên làm cho bối rối:

- Kìa anh Sửu, đang ngoài ruộng sao chạy vào đây?

- Thằng Tý đang cuốc đất thì lỡ bổ vào chân, máu chảy đầm đìa..

- Chết- chị Miên tái mặt- thế anh cầm máu cho nó chưa?

- Ngoài ruộng thì lấy ri cầm máu?- anh Sửu tự dưng đâm bực, khi mắt anh nhìn qua Yến Loan, chợt sững người, rồi đỏ mặt.

- Để tôi ra vườn giã chút nhọ nồi cầm máu!- Chị Miên nói nhanh- Loan vào lấy chày cối với chị, anh theo tôi!

- Dạ.. chị!

Loan luống cuống chạy vào bếp, tìm rồi mang chày cối ra vườn.

Nàng chợt nhớ điều gì, bèn mang thêm nhúm muối trắng.

Có muối trắng sát trùng cũng tốt hơn.

Mọi chuyện xong xuôi, chị Miên thở phào.

Loan tưởng tượng cảnh chiếc thuổng bổ vào chân, bèn tái mặt.

Chị Miên thấy thế, bèn bảo:

- Dào, chuyện thường mà em.

Chắc thằng Tí nghỉ đồng mấy hôm.

Tí đi làm với mẹ, nó không làm thì mẹ nó cũng làm, cả nhà không lo bị đói.

Mà đói thì nương nhờ cửa Phật ăn chay ít bữa, âu cũng là đi tu tâm dưỡng tính.

- chị tiếp- Đức hoàng thượng lấy lẽ từ bi hỉ sả của Phật pháp làm đầu, luôn chăm lo cho đời sống trăm dân!

Thôi, vào đây chị chỉ việc cho nhé!

Yến Loan gật đầu, nàng suy tư điều gì không rõ.
 
Truyện Nàng Nguyên Phi
CHƯƠNG 4


Chiều về.

Buổi chiều chốn đồng quê thanh tĩnh êm ả như ru, xa xa có tiếng chim dáo dác bay về tổ.

Sắc trời ửng hồng như đôi má nàng thiếu nữ, những rặng tre tắm ánh tà dương, tạo thành những vết cắt dứt khoát lên nền trời.

Buổi chiều, người ở nhà Vũ phú điền tất tả quét dọn sân nhà, trồng rau, chăm gà, vịt, lợn...

Yến Loan cũng bắt đầu phụ giúp mọi người, nàng học cuốc đất, nhổ cỏ,trồng rau, gánh nước, dệt vải, tuy không tránh được lóng ngóng vụng về.

Khói bếp nghi ngút bốc lên, cơm chiều cũng sắp hoàn thành.

Yến Loan sau khi gánh nước đầy chum thứ năm, nàng lấy lá chuối đậy lại, rồi vào bếp giúp các chị.

Hôm nay là một ngày chớm hè, không khí có phần oi bức, nên chị Miên, chị Dung chủ trương làm cá kho tương và nước luộc dầm sấu, lại thêm ít chả giò và chè đậu xanh tráng miệng, ăn cho mát ruột.

Mọi người lúc này đã xong việc, tắm táp xong xuôi, ngồi trong bếp tám chuyện vui vẻ.

Bỗng chị Ngà cắp một rổ trứng lớn bước vào bếp:

- Sư bố bọn gà, giờ này lại đẻ, làm tao vừa tắm xong lại phải dính lông gà.

Mọi người cười lớn.

Chị Mít hếch hàm răng vâu ra cong cớn:

- Nó chả đẻ cho mi ăn, chửi cái gì!

Yến Loan cũng cười.

Nàng nhìn rổ trứng gà mà tự dưng thèm món trứng ốp:

- Mọi người ơi, hay làm thêm món trứng ốp đi ạ?

- Món gì cơ?- chị Dung hơi nhíu mày.

- À.. là đặc sản của chỗ em.- Nàng nói dối- khá dễ ăn với cơm trắng ạ.

- Làm dễ không, để chị thử?

- chị Miên.

- Các chị đồng ý thì để em làm cho ạ!

Dù sao trứng cũng nhiều..

Mọi người nghi hoặc nhìn Loan.

Nàng nhìn chị Miên như van lơn, chị Miên bắt gặp ánh mắt ấy mà thở dài:

- Được rồi, thì làm.

Cần những gì?

Nàng hí hửng đi lấy nguyên liệu và dụng cụ làm món trứng ốp.

Mọi người trố mắt khi thấy nàng đập trứng vào bát rồi bắt đầu quấy lên, rồi đập hành phi thơm lừng, rồi lại đổ trứng đã đánh vào chảo rán.

Trứng rán rất nhanh.

Thành phẩm là miếng trứng vàng thơm, vuông vức khiến ai cũng thèm chảy nước miếng.

- Này, mấy cô không dọn cơm lên, để các bà đợi sốt ruột.- dì Đủ đi vào, giọng giục giã.

Rồi dì cũng lạ trước món trứng xốp vàng vàng.- Cô Dung, cô Miên có món gì lạ thế?

- Dạ đâu gì!- Dung đáp - Em Loan làm thử ấy.

Nó bảo là đặc sản quê nó.

- Nhưng các bà liệu ăn hợp không?- dì Đủ nhăn nhó.

- Dạ dì ơi, món này dễ ăn lắm!!!- Yến Loan nói giọng dễ thương cam đoan.

Bữa chiều của các bà được diễn ra ở một gian trên nhà khách.

Khi Yến Loan bước lên gia nhà theo lối cửa sau cho người hầu, nàng hơi bất ngờ vì toàn bộ dèm lụa điều nàng thấy ban trưa đã được thay bằng vải nhiễu xanh rêu, có thêu họa tiết trang nhã.

"Úi, sang kinh khủng!!"

Nàng nhìn nhiễu xanh hòa với màu đồ gỗ, cảm giác như lạc trong cảnh cung đình thực sự.

Các bà chỉ ăn với nhau bữa tối, còn các bữa khác người hầu riêng sẽ thông báo nhà bếp nấu theo yêu cầu để mỗi bà ăn riêng.

Vì vậy mà bữa tối luôn thịnh soạn nhất.

Ngồi ăn với các bà còn có hai cậu và năm cô.

Cậu cả, cô cả, cô ba con bà cả, cậu hai con bà ba, cô hai, cô tư con bà hai, cô năm con bà tư.

Bà năm mới về nên chưa có con cái.

Trong các cô cậu, cô cả lớn nhất, năm nay mới cập tuổi trăng rằm, tính tình điềm đạm, lại thích việc thêu thùa.

Cậu cả năm nay hơn mười ba tuổi.

Cô hai mười ba, cô ba mười một, cô tư chín tuổi, cô năm mới bốn tuổi.

Cậu hai con bà ba, nay mới bi bô nói.

Yến Loan hoa mắt nhìn những gương mặt béo tròn na ná nhau, rồi cảm thán nhỏ với chị Miên "Phú ông con đàn cháu đống, quả là có phúc!"

Chị Miên thì thào:

- Phú ông hay đi làm ăn xa, thế này còn ít con!

Sức đẻ của năm bà chỉ bằng sức đẻ của một con mẹ làm nông!- chị cười hí hí.

Yến Loan khẽ nhíu mày "Đẻ nhiều làm gì, đẻ nhiều mà không chăm lo đủ cho hết bầy con thì là họa chứ đâu ra phúc!"

Nhưng nàng chỉ dám để trong ý nghĩ.

- Món gì lạ thế này?

- Bẩm bà tư, món này do con Loan- người ở mới do bà chủ mang về- nấu ạ.

Món này là đặc sản của quê nó ạ!

- Ừm..- bà cả khẽ nhìn nàng mỉm cười.

- Món này màu sắc lạ, nhìn dáng vẻ cũng lạ, chẳng biết nó dùng cái gì mà làm, chị ba nhỉ?

- Ừm.. món này tên gì?

- bà ba hỏi.

Nàng bắt chước vẻ khép nép của mọi người, tiến lên gần bàn ăn hơn, rồi thưa:

- Bẩm các bà, món này tên là trứng ốp, được là từ trứng, hành thôi ạ.

- Xưa nay đâu nghe món này.

Trứng ta chỉ nghe món luộc, khi ăn bóc ra quả trứng bên trong có lòng trắng và đỏ màu hơi hồng đậm, đĩa trứng vàng ủng của mi thật lạ.- bà tư lại lên tiếng.

-Dạ món này đặc sản quê con, dễ ăn dễ làm, mong các bà thưởng thức.- Yến Loan khẽ mỉm cười.

- Ngon quá nạ ơi!- Cậu hai lúc bấy giờ đã bốc một miếng, bi bô ăn ngon lành.

- Ấy!

Nét mặt bà ba khẽ bối rối.

Chị Liên, hầu riêng của bà cả, trầm ổn lên tiếng:

- Cậu hai là bậc con cháu, không nên ăn trước áng nạ.

Mong bà ba dạy dỗ lại cậu.

Yến Loan thấy bà ba xấu hổ mà tức không nói lên lời.

Mọi người bắt đầu thử các món ăn, ai cũng gật gù khen ngon trước món trứng ốp nàng nấu.

Nàng không để ý lúc ấy, bà ba nhìn nàng hắc ám.

Chợt mắt nàng va vào một bóng hình thiếu nữ yếm xanh ngọc, áo giao lĩnh nâu giản dị.

Nàng ta không búi chuy kế mà tết tóc rồi quấn viền quanh đầu.

Người thiếu nữ ấy ngồi tĩnh lặng ăn uống, phong thái toát ra chất tiêu dao, tự tại.

Nàng tò mò hỏi chị Miên đứng bên:

- Chị ơi, thiếu nữ yếm xanh là...?

- Là bà năm đấy em, xinh nhỉ.

Nàng ngơ ra nhìn nàng thiếu nữ chăm chú, nàng cảm tưởng như nhìn thấy một tiên tử.

Nàng thấy chị Dung cũng xinh, mà xinh kiểu chất phác thôn dã, bà ba xinh nhưng nét sắc sảo, còn bà năm trong mắt nàng, thật chẳng khác gì một nàng tiên.

" Chao, không ngờ ngày trước nhiều gái xinh như vậy!"

Khi bữa chiều kết thúc, trời đã sâm sẩm tối.

Người ở lúc này mới thu dọn bát đũa, dọn đồ ăn thừa và bắt đầu ăn.

Khác với không khí nghiêm trang, mực thước trên nhà, ở nhà dưới mọi người ăn uống vồn vã, vui vẻ.

Các trai tráng đi làm đồng về, ai cũng mồ hôi bóng nhẫy cơ thể nâu khỏe, rắn như tượng đồng.

Mọi người ăn đến năm sáu bát cơm, vừa ăn vừa kể chuyện đồng áng.

Các chị nghe chuyện rồi hô hố cười.

Yến Loan ngồi bó gối, nhìn mọi người cười không nói.

Nàng thấy vui nhưng vẫn có phần không tự nhiên lắm.

- Này cô em, trước cũng con quan à?

Một người con trai bước đến, đưa cho cô củ khoai bé rồi cười hề hề.

- Trông em thế này, ăn diện lên chút cũng thua gì bà năm đâu nhỉ?- một người con trai khác.

Bà năm mới về, làm đám trai làng không khỏi say đắm mà hay tăm tia.

- Tôi.. tôi không phải.- nàng nhìn khắp mọi người, thấy con Chanh và chị Dung bĩu môi, nàng liến thoắng.- gia đình tôi trước khá giả, sau lâm biến, chứ tôi cũng không phải tiểu thư hay gì.

Ngay lúc ấy, A Sửu đi vào bếp, ôm một đống củi to.

Vừa thấy nàng, chàng vội quay mặt đi, nhưng rồi lên tiếng.

- Dì Đủ bảo tôi gọi cô, hình như bà ba ăn trứng cô làm, bị đau bụng.

Nàng tái mặt, vội vàng xắn váy chạy lên nhà trên.

Mọi người cũng bắt đầu xôn xao.

"Món đấy tôi cũng ăn, sao mà đau bụng được?"

"Hay trứng chưa chín?"

"Ầy, người ta bà lớn, bụng dạ đâu tùy tiện được" " Nhưng các bà khác đâu thấy sao đâu?"

"Úi dời ai biết."

Yến Loan chạy đến sân trong, đã thấy dì Đủ đứng đợi nàng ở gốc cây hoa sữa, mặt đầy lo lắng đến tái nhợt.

Dì đi trước, nàng đi sau, khúm núm vào trình bà ba.

Bà ba nằm trên một chiếc phản lớn, nằm tựa đầu lên tay, ở dưới là một chiếc gối cói được trang trí đẹp mắt.

Trên bờ tường sau chiếc phản, có một bức tranh lớn vẽ bà, xinh đẹp vạn phần.

Bà ôm bụng, mặt nhăn nhó, ra điều khó chịu vô cùng.

Bà tư ngồi trên một chiếc ghế nhỏ cạnh giường để chăm sóc bà tư.

Yến Loan vốn dĩ không để tâm bà tư cho lắm, vì khi so nhan sắc của bà với bà ba thì quả là không thể bằng được.

Con Tí hầu bà ba, thấy nàng cùng dì Đủ lên thì bắt đầu xưng xỉa chửi:

- A, mi lên rồi hử.

Mi cho bà ăn gì mà để bà đau thế này hử con kia!!

Nói rồi, nó định nhảy vào đánh nàng.

Yến Loan sợ hãi theo phản xạ lùi lại, nhưng may mắn dì Đủ đã chắn được cho nàng.

Đám người ở lấp ló ngoài bậc thềm như hóng chuyện vui.

Dì Đủ lườm Tí sắc lạnh.

Rồi dì quay lại, kéo tay Loan đi về phía phản của bà hai.

Dì thì thào "Ta đã cho người bẩm chuyện với bà cả, yên tâm."

Tới gần phản, bà kéo nàng quỳ xuống đất:

- Bẩm, bà đau đâu ạ?

Bà ba mở mắt, trừng trừng nhìn dì Đủ và Loan.

Bà tư đon đả đỡ lời:

- Mợ ba không hiểu sao, từ khi ăn xong đau bụng hoài không dứt.

Mợ đang tự hỏi xem có phải do ăn phải món lạ của cô Loan đây không.

- Bẩm hai bà, con cũng đã trình bày từ trước, món trứng ốp con làm không hề dùng nguyên liệu gì tầm bậy cả.- Yến Loan nói, lúc đầu nàng thấy giọng mình run run, nhưng cố trấn tĩnh lại.

- Thế ý mi bảo là ta ăn tầm bậy?

HỬ?

- Bẩm... là bà nói, con không có ý đó!

- Vậy ý mi là thế nào?!- bà ba đập phản, bừng bừng giận dữ.- Phạt mi ra ngoài sân, quỳ suốt đêm cho ta!

Dì Đủ sững người, nàng cũng sững người.

Quỳ suốt đêm, nàng tưởng chỉ có thể thấy trong phim ảnh.

Ngay lúc ấy, có tiếng bước chân nhẹ nhàng đi sang.

Bọn người hầu cũng dẹp sang một bên, cung kính nhường bước cho bà cả bước vào:

- Ấy, mợ đang đau, chớ tức giận.

Ta có làm ít nước gừng non pha đường để cho mợ dễ uống, cũng là để trị bệnh.

Bà ba sững người khi bà cả xuống.

"Lạ, bình thường mụ đang tụng kinh, sao biết chuyện mà chạy sang đây?"

Nhưng bà đang đóng thì cũng phải đóng cho chót, lại nhăn nhó ôm bụng kêu đau, rồi lại đưa mắt nhân từ, thỏ thẻ cảm ơn bà cả.

- Yến Loan là người ta đem về, cô ấy chưa rõ khuôn phép, vẫn nên để người chủ này dạy dỗ cô ấy thì hơn, mợ à.

Mợ ba căm tức, nhưng cũng đành nín nhịn gật đầu.

Đợi mợ ba uống được phân nửa bát canh gừng, mợ cả lại dịu dàng hỏi:

- Mợ thấy đỡ chưa?

- Em.. nhờ ơn chị, em cũng đỡ hơn rồi.

- Vậy thì tốt quá.

Phật vẫn dạy, lấy đạo từ bi làm đầu, có lẽ mợ cũng nên tha cho cô ấy, coi như sai sót lần đầu.

Dần dần cô ấy sẽ tốt lên thôi.

- Vâng.. vâng.- bà ba tức muốn ói ra bát canh đang kề trên miệng.

Mợ cả hỏi thăm thêm rồi lệnh cho dì Đủ dẫn Loan ra ngoài.

Về đến nhà dưới rồi, Loan mới nhận ra bà cả đã cứu nàng ngoạn mục như thế nào.

Dầm sương cả đêm chắc nàng phải ốm mấy ngày mới khỏi.

- Tôi... tôi không nghĩ món trứng ấy có độc - nàng nói đầy sợ hãi.

Mọi người lúc này tò mò quây quanh nàng.

Dì Đủ thở dài, con Chanh chép miệng nói:

- Giời ơi, nhìn bà ba là biết giả bộ.

- Suỵt, mi nói nhỏ thôi.- chị Ngà nhắc khẽ- con Tí nghe thấy nó lại mách.

- Giả..?

- Ừ- con Chanh tự đắc - Bà ba sợ ông về, ông lại muốn nạp chị làm vợ sáu.

Lúc ông rước bà năm, mợ khóc om sòm không ăn uống, bắt ông phải dỗ mãi mới xong.

- Hầy, cái số sinh ra là đàn bà, mà là đàn bà đẹp, rõ khổ.

Toàn ganh với đua.

Thôi muộn rồi, đi ngủ!

Mọi người chẹp miệng rồi cởi áo ngoài, leo lên chõng tre nằm.

Thời này, con gái đa phần chỉ mặc yếm và váy đi ngủ.

Mọi người tán chuyện thêm một lúc, rồi chìm vào giấc sâu.

Yến Loan không thể ngủ được.

Nàng vốn quen ngủ muộn khi còn ở thế giới hiện đại.

Vì vậy nằm thêm một lúc, nàng khoác áo rồi lần mò ra bờ ao ngồi.

Đêm nay trăng sáng, nàng theo ánh trăng xuyên qua khu vườn, đi đến cầu ao.

Nàng ngước nhìn xa xa, thấy gian trên của bà năm còn sáng đèn, bóng hình người con gái tóc dài đổ trên cửa sổ.

"Chắc nàng chưa ngủ!"

Nàng thầm nghĩ.

Cầu ao vắng lặng.

Ánh trăng xanh mà lạnh chiếu xuống mặt hồ.

Xa xa có tiếng kêu vẳng lại, quen mà lạ, nàng đoán là tiếng ếch nhái kêu.

Trời trong đến lạ thường, vầng trăng khuyết mà sáng, xung quanh điểm những vì sao li ti.

Có lẽ chỉ tại thế giới chưa có sự tồn tại của đèn điện này, nàng mới thấy trăng sáng ngần ấy.

Nàng vơ vẩn nghĩ về cuộc đời nàng, cuộc đời khi nàng còn ở thế giới ấy, nàng tự hỏi cuộc đời ấy là bao giờ.

Là hôm qua, hôm kia, hay một tuần trước, tháng trước?

Đúng, rất nhanh, rất gần thôi, nhưng nàng lại chẳng thể trở về.

Nàng tự hỏi bạn bè, bố mẹ, có đang lo sốt ruột đi tìm nàng không?

Bao giờ nàng mới có thể trở về, hay là không bao giờ?

Nàng nhớ lại chiếc hũ...

A, chiếc hũ!

Nàng phải đi tìm nó, biết đâu nó có thể đưa nàng trở về...

Gió hiu hiu thổi, nàng hơi mơ màng, lại nhớ lại chuyện lúc nhỏ, nàng đòi bố được làm công chúa, đòi cưỡi ngựa long nhong.

Nàng cười khúc khích, nhưng cũng khẽ rơi nước mắt...

Gió khuya thổi mạnh.

Nàng giật mình, kéo lại tà áo giao lãnh.

Trăng càng lên cao, càng sáng hơn, sáng như cơ hồ có thể thấy được chị Hằng, chú Cuội.

Nàng không chắc đã ngồi đây bao lâu, nhưng nàng không muốn trở về chiếc chõng tre ọp ẹp, lạnh lẽo..

- Này, về ngủ đi!

Nàng giật mình.

Lúc này đang trong tư thế ngồi xổm, nên suýt nữa đâm đầu xuống ao.

Người đó vội chạy ra, cầm khuỷu tay nàng kéo lại.

Trong ánh trăng, nàng thấy lấp loáng khuôn mặt vuông vức của A Sửu.

A Sửu lúc này mặc một chiếc áo cộc đã xỉn màu, một chiếc quần dài, khác với dáng điệu mặc khố khỏe khoắn nàng gặp ban chiều.

Nàng tự nhiên cười ngây ngốc.

Thấy gương mặt A Sửu cứng lại, rồi quay đi, nàng bảo:

- Ây, sao anh lại ra đây.

Tôi lạ chỗ không ngủ được, anh ngồi xuống đây với tôi một lát.

A Sử nghe lời nàng, ngồi xuống cầu ao đẫm ánh trăng.

Xa xa, có thể thấy những vườn chuối với những chiếc lá như giãy nảy trong gió.

Yến Loan như nhớ ra điều gì, bèn hỏi:

- Anh ngủ đâu?

A Sửu chỉ tay về phía bên phải góc vườn.

Nàng nhìn sang.

Sau bờ giậu ngăn, có thể thấy vài chiếc lều được dựng từ lá tơi tạm bợ:

- Sao anh ở đó?

- Tôi là canh điền, không phải canh ruộng thì ở đó canh vườn cho phú ông.

- À.

Vậy chắc anh tưởng tôi là trộm?- nàng cười hì hì.

A Sửu không nói gì.

Không gian lại rơi vào tĩnh lặng, chỉ có mây, trăng, gió.

Yến Loan ngắm trăng, bèn cảm thán:

- Trăng sáng quá!

- Ừm..

đỡ vài nghìn mua dầu đốt.

Nàng quay sang nhìn chàng như nhìn một sinh vật lạ.

A Sửu đỏ mặt, chàng lí nhí:

- Tôi... tôi.. không đúng sao?

Nàng khẽ lắc đầu, rồi mỉm cười.

Anh nông dân chất phác, quanh năm quen chân lấm tay bùn, nhìn trăng chỉ ra một vật thế đèn dầu, thật cũng hợp lí.

Nàng nhớ lại một bài thơ cổ nổi tiếng, bỗng ngâm nga:

"Đầu giường ánh trăng rọi

Ngỡ mặt đất phủ sương

Ngẩng đầu nhìn trăng sáng

Cúi đầu nhớ cố hương."

Bài thơ chắc hợp tâm trạng quá, suýt làm nàng rơi nước mắt, nhưng kìm lại được.

- Cô.. cô đọc thơ à?

- Ừ, thơ Lý Bạch.

Anh thấy hay không?

Mà người chưa từng rời xa quê hương như anh, chắc cũng không cảm hết được cái hay của nó.

- Quê cô xa đây lắm à?

- Phải.

Xa, thật xa.

Xa cả nghìn dặm, có lẽ cả đời tôi cũng sẽ không thể trở về!- nàng nói, đôi môi xinh khẽ mỉm cười, nhưng mắt long lanh lệ.

A Sửu nhìn nàng.

Nàng thấy trong mắt chàng ánh lên tia gì đó.

Chàng quay nhìn mặt ao phẳng lặng, bèn thuận tay nhặt hòn sỏi, ném vào mặt nước tạo ra những vòng tròn đồng tâm loang loáng.

- Đợi tôi kiếm được nhiều tiền, sẽ đưa cô trở về cố hương!
 
Back
Top Bottom