Cập nhật mới

Xuyên Không Truyện Cổ: Hoa Dương

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,441
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOBil04r4QQ1YPqRqN5gNnim2xxPfBe1GWrc3r2QRaZxEK3CytXRfuEiMO1EqvJpro8BG0gferSTSWkilGkM8IkA6W5DXs6GZRB9KMeDCF3nIbugD6swbVzSo_SX8dRU4uctQXom6xD2p4zx8o9qlVw=w215-h322-s-no-gm

Truyện Cổ: Hoa Dương
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Xuyên Không, Ngược
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Phò mã của ta bị ngã đập đầu, tỉnh lại liền bắt đầu nói năng lộn xộn.

Chưa được mấy ngày đã đòi nạp thiếp.

"Ở đây đàn ông tam thê tứ thiếp chẳng phải chuyện thường tình sao, cớ gì ta nạp thiếp lại cần phải được nàng đồng ý?"

Ta có chút nghẹn lời, cố gắng giảng đạo lý với hắn, "Bởi vì bổn cung là công chúa."

"Công chúa thì đã sao? Một công chúa thứ xuất như nàng dám nói chuyện với ta như vậy?"

Ta cười, "Nếu chàng không muốn nói chuyện như vậy, vậy thì quỳ xuống mà nói."​
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 1: Chương 1


01

Ta là một công chúa bình thường không có gì đặc biệt, phong hiệu là Hoa Dương.

Lý do không gì khác, ta có mười mấy người anh em trai cộng thêm sáu bảy người chị em gái, phụ hoàng đặt trên người ta sự chú ý không nhiều.

Mẫu phi của ta mất sớm, ta lớn lên trong hậu cung ăn cơm trăm nhà, ở cung của vị nương nương này hai ngày, rồi lại đổi sang cung của vị nương nương khác ở thêm hai ngày.

Nhưng chính vì vậy, ta và chúng huynh đệ tỷ muội đều rất hòa thuận.

Sau khi ta trưởng thành, phong hiệu và bổng lộc nên có đều không thiếu, phụ hoàng còn tiện tay chọn cho ta một vị phò mã.

Phò mã dung mạo tuấn tú, là con trai thứ hai của Lý thị lang, tên là Lý Hiếu Liêm.

Ta không có ý kiến gì, bởi vì ý kiến của ta không quan trọng.

Cũng may phò mã là người thành thật, sau khi thành thân cũng nghe lời hiểu chuyện, ta sống ở phủ công chúa coi như thoải mái viên mãn.

Nhưng mấy ngày trước, phò mã của ta cùng với phò mã của mấy vị tỷ tỷ ra ngoài săn bắn, không cẩn thận bị ngã đập đầu.

Ta nghi ngờ là mấy vị tỷ tỷ muốn đổi cho ta một phò mã khác, nhưng ta không có chứng cứ.

Cũng may, Lý phò mã không chết, chỉ là sau khi tỉnh lại thì trở nên không được bình thường.

Hắn cứ nói năng lộn xộn, nói những lời ta nghe không hiểu.

"Ta vậy mà thật sự đến thời cổ đại, còn cưới được công chúa!"

"Đây chẳng phải là người chiến thắng cuộc đời sao?"

"Lần này xem ta làm sao bước l*n đ*nh cao nhân sinh!"

"..."

Ta nghe được vài câu, cảm thấy giữa ngã c.h.ế.t và ngã ngốc, hình như vẫn là trực tiếp ngã c.h.ế.t thì hơn.

Ta nuôi hắn ở hậu viện, dù sao hắn ra ngoài nói năng lộn xộn sẽ liên lụy đến ta.

Nhưng hôm nay hắn vậy mà lại kéo một nha hoàn chạy đến trước mặt ta, nói muốn nạp nàng ta làm thiếp.

Ta không phải là không cho phép phò mã nạp thiếp, nhưng cần phải được công chúa cho phép mới được.

Diệu Diệu Thần Kỳ

Hơn nữa phò mã bình thường đều không dám đưa ra yêu cầu này.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Bởi vì phò mã của đại tỷ tỷ sau khi đưa ra yêu cầu nạp thiếp, ngày hôm sau bởi vì chân trái bước ra khỏi phòng trước đã xúc phạm đến đại tỷ tỷ, bị đánh ba mươi trượng.

Từ đó về sau, các vị tỷ phu của ta cho dù có hồng nhan tri kỷ nào cũng đều giấu giếm, sợ chọc cho mấy vị tỷ tỷ không vui.

Ta là người có tính tình tốt nhất trong số các tỷ muội, mấy vị tỷ tỷ đều nói ta có tấm lòng Bồ Tát.

Nhưng ta tính tình tốt, không phải là không có tính tình.

Hắn nói năng chính đáng như vậy, vẻ mặt kiêu ngạo, khiến ta có chút hoài nghi hắn rốt cuộc là đến cầu xin ta, hay là đến thông báo cho ta.

Sắc mặt ta không được tốt, nữ quan Hồng Châu của ta đã thay ta lên tiếng.

"Phò mã, ngài nạp thiếp cần phải được công chúa cho phép mới được, ngài làm như vậy đã coi như phạm thượng bất kính."

Lý Hiếu Liêm lại thay đổi vẻ ôn hòa cung kính trước đây, "Ở đây, đàn ông tam thê tứ thiếp chẳng phải chuyện thường tình sao, cớ gì ta nạp thiếp lại cần phải được nàng đồng ý?"

Ta có chút nghẹn lời, cố gắng giảng đạo lý với hắn, "Bởi vì bổn cung là công chúa."

"Công chúa thì đã sao? Một công chúa thứ xuất như nàng dám nói chuyện với ta như vậy?"

Ta cười, công chúa chúng ta chỉ phân biệt có phong hiệu hay không, được sủng ái hay không, còn chưa từng nghe nói phân biệt đích thứ.

Ta đường đường là Công chúa chính nhất phẩm, chẳng lẽ còn không thể nói chuyện như vậy với một Phò mã đô úy tòng ngũ phẩm như chàng sao?

"Nếu chàng không muốn nói chuyện như vậy, vậy thì quỳ xuống mà nói."

Lời ta vừa dứt, thị vệ bên cạnh lập tức ấn Lý Hiếu Liêm xuống đất.

Nha hoàn bị hắn kéo theo quỳ rạp xuống đất, không ngừng dập đầu về phía ta, "Công chúa tha mạng! Công chúa tha mạng!"

"Phò mã chỉ là nhất thời nổi hứng, nô tỳ và phò mã không có quan hệ gì ạ!"

Sắc mặt ta hơi dịu lại, đây mới là thái độ nên có đối với bổn cung.

Lúc ta sai người kéo Lý Hiếu Liêm ra ngoài, miệng hắn vẫn còn lẩm bẩm, "Không đúng? Sao lại khác với phim truyền hình ta xem trước đây?"

Ta giam Lý Hiếu Liêm lại, đối ngoại tuyên bố phò mã mắc bệnh, cần tĩnh dưỡng.

Kỳ thật ta không đồng ý là vì muốn tốt cho hắn, dù sao hôm nay hắn nạp thiếp, ta dám đảm bảo chậm nhất là ngày kia, hắn sẽ c.h.ế.t không toàn thây ngoài đường.

Tuy rằng, hiện tại hắn đã rất nguy hiểm rồi.
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 2: Chương 2


02

Trước Thượng Tị tiết, nhị tỷ của ta gửi thiếp mời cho ta.

Nói rằng ngày mùng ba tháng ba nàng ấy sẽ mở tiệc chiêu đãi ở phủ công chúa, mời mấy muội muội chúng ta đến tụ họp, còn bảo chúng ta dẫn theo phò mã.

Diệu Diệu Thần Kỳ

Nhị tỷ là người nóng tính, không thể không nể mặt nàng ấy. Nhưng ta lại sợ Lý Hiếu Liêm ra ngoài nói năng lộn xộn, chỉ có thể gọi hắn đến trước.

Những ngày Lý Hiếu Liêm bị giam, ta vẫn luôn cho người dạy hắn quy củ, chẳng qua mới hơn một tháng, cả người hắn đã tiều tụy đi trông thấy.

Nhưng cũng may là nhìn thấy ta đã biết hành lễ.

"Phò mã không cần đa lễ, Thượng Tị tiết bổn cung muốn dẫn chàng đi dự tiệc, mong phò mã ở trên yến tiệc giữ gìn đúng mực."

Lý Hiếu Liêm nhìn ta một cái, dường như sắp nói ra lời gì khó nghe, nhưng vẫn kịp thời nuốt xuống.

"Được."

Thấy hắn ngoan ngoãn, ta yên tâm hơn không ít, sai người hầm cho hắn ít thuốc bổ khí huyết.

Dù sao dung mạo Lý Hiếu Liêm cũng không tệ, ta tự nhiên không thể để hắn cứ như vậy mà ra ngoài với đôi mắt vô hồn.

Ngày Thượng Tị, ta dậy từ sớm dẫn Lý Hiếu Liêm ra ngoài, hắn ngồi trên xe ngựa nhìn ra bên ngoài, miệng lẩm bẩm,

"Sao họ có thể mặc váy sa mỏng như vậy? Còn để lộ vai và cổ, chẳng phải người xưa các ngươi nên ăn mặc kín đáo sao?"

Ta khẽ cau mày, có chút bất đắc dĩ liếc nhìn hắn, "Phò mã, cẩn thận lời nói."

Hắn buông rèm xe xuống, biết ý ngậm miệng lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Chẳng mấy chốc đã đến nơi, Lý Hiếu Liêm xuống xe trước ta một bước, sau đó dịu dàng đỡ ta xuống.

Không tệ, quy củ này học được rất nhanh, rất ra dáng.

Ta khẽ nở nụ cười e lệ sau chiếc quạt hình tròn, bất kể ai nhìn thấy, đều phải nói ta và phò mã tình chàng ý thiếp.

Thế nhưng một ánh mắt sắc bén lại khiến ta cảm thấy như có gai đ.â.m sau lưng, ta lặng lẽ nghiêng đầu, liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa nằm ngoài dự đoán.

Ta thản nhiên dời tầm mắt, nhị tỷ cũng mời hắn sao?

Trong lòng khẽ động, ta ghé sát vào tai Lý Hiếu Liêm, dùng quạt che khuất nửa bên má, "Hôm nay người đông, phò mã nên cẩn thận lời nói c*̉a mình mới phải."

Lời nói của ta mang đầy ý tứ uy h**p, Lý Hiếu Liêm lại có chút mất tự nhiên đỏ vành tai, "Được."

"Ồ, xem kìa, muội muội Hoa Dương của chúng ta sao lại đứng trước cửa lớn thân mật với phò mã trước mặt bao người thế kia?"

Ta thu quạt lại, hướng về phía nữ tử ăn vận lộng lẫy trước mặt hành lễ, "Nhị tỷ lại hay nói đùa rồi."

Nhị tỷ vừa định nói chuyện với ta, ánh mắt lại đảo ra phía sau ta, trên mặt lập tức nở ra nụ cười rạng rỡ.

"Công tử Thôi hôm nay đến sớm vậy sao?"

Ta quay đầu lại, ánh mắt chạm phải ánh mắt của Thôi Diễm.

Thôi Diễm, công tử trẻ tuổi nổi tiếng nhất của dòng họ Thanh Hà Thôi thị, bảo bối trong lòng nhị tỷ của ta.

Cũng là người trong lòng ta cầu mà không được.
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 3: Chương 3


03

"Công chúa thích vị công tử Thôi này sao?"

Lời thì thầm của Lý Hiếu Liêm khiến ta hoàn hồn, ta thản nhiên cười nói, "Thôi lang quân là người trong mộng xuân khuê các của tất cả các cô nương kinh thành."

"Vậy sao? Dung mạo quả thật không tệ, nhưng ta thấy không bằng ta. Công chúa, sao hắn cứ nhìn chằm chằm chúng ta vậy?"

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Không cần để ý đến hắn. Vào chỗ ngồi thôi."

Ta kéo Lý Hiếu Liêm ngồi xuống, liền nghe thấy hai vị tỷ tỷ bên cạnh đang nói chuyện về Thôi Diễm và nhị tỷ.

"Quả nhiên là nhị tỷ có bản lĩnh, có thể mời được Thôi Diễm đến đây."

"Chẳng phải sao? Người ta là muội muội ruột của Thái tử, sao có thể so sánh với ngươi ta được."

"Cũng chỉ có nàng ấy thôi, dám nói với phụ hoàng muốn Thôi Diễm làm phò mã, ngươi ta có dám mở miệng nói lời này không?"

"Hừ, cho dù Thôi Diễm nói hắn để tâm đến ta, ta cũng không dám cầu xin phụ hoàng gả cho con trai thế gia."

"..."

Ta làm như không nghe thấy, tự rót cho mình một chén rượu, rồi tiện tay rót cho Lý Hiếu Liêm một chén.

"Thôi công tử đã đến, nhị tỷ chắc hôm nay không có tâm trạng chiêu đãi chúng ta rồi."

Ánh mắt Lý Hiếu Liêm vẫn luôn quan sát xung quanh, miệng lẩm bẩm, "Đây chính là yến tiệc của công chúa sao? Thật là xa hoa lãng phí."

Ta véo mạnh vào đùi hắn một cái, "Chàng an phận một chút đi, cẩn thận bị người khác nghe thấy."

Lý Hiếu Liêm nghiêm mặt lại, nhìn ta với ánh mắt dò xét, rồi lặng lẽ ghé sát vào tai ta, "Cung đình ngọc dịch tửu?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Ta cực kỳ cạn lời dùng cán quạt gõ hắn một cái.

"Phò mã, cái mạng này của chàng là nhặt lại được đấy, ta khuyên chàng lần cuối, cẩn thận lời nói, những lời này về sau đừng nói nữa."

Trên mặt Lý Hiếu Liêm đầy vẻ hồ nghi, nhưng vẫn ngậm miệng lại.

Lúc này có một nha hoàn đến rót rượu cho ta, lại vô ý làm đổ rượu lên ngoại bào của ta.

"Điện hạ thứ tội, nô tỳ không phải cố ý."

"Nô tỳ đi cùng ngài thay ngoại bào ạ."

Cô ta cố ý đến mức không thể cố ý hơn, nhưng ta vẫn khẽ mỉm cười, gật đầu.

Sau đó dùng ánh mắt ra hiệu cho Lý Hiếu Liêm đừng đi lung tung, đứng dậy đi theo nha hoàn kia.

Nha hoàn dẫn ta đến một hòn giả sơn rồi dừng bước, ta cũng dừng lại lắng nghe tiếng nói chuyện truyền đến từ phía sau giả sơn.

"Thôi lang, chàng giận rồi sao?" Giọng nói nũng nịu như vậy thật khó tưởng tượng lại phát ra từ nhị tỷ ngang ngược của ta.

"Nhị điện hạ đã nói, Lý Hiếu Liêm chắc chắn phải chết." Giọng nói của Thôi Diễm vẫn lạnh lùng như trước.

"Lẽ ra phải như vậy, hôm đó ta đưa người đến cho Hoa Dương, rõ ràng là đã thoi thóp rồi."

"Thôi lang, đừng giận nữa, lần sau ta nhất định sẽ làm tốt."

"Nhị điện hạ cho rằng còn có cơ hội ra tay sao?"

"Ngã xuống núi, rơi xuống hồ lúc du ngoạn, dù sao thì, những cách c.h.ế.t ngoài ý muốn nhiều vô số kể."

"Vậy Diễm xin chờ tin tốt lành của công chúa."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 4: Chương 4


04

Người phía sau giả sơn đã đi rồi, chuyện ta cũng đã nghe hết, "Đi thôi, bây giờ có thể dẫn bổn cung đi thay y phục được chưa?"

Nha hoàn vẫn thản nhiên, "Điện hạ mời."

Nha hoàn dẫn ta đến trước một căn phòng, rồi lui ra ngoài.

Ta ung dung bước vào, lấy ngoại bào đã chuẩn bị sẵn trên giá thay vào.

Ta đang buộc dây áo, liền bị ôm vào một vòng tay ấm áp.

"Điện hạ, ta rất nhớ nàng."

Tay ta vẫn không ngừng động tác, buộc xong dây áo mới thoát khỏi vòng tay hắn.

"Thôi công tử nhớ ta? Thôi công tử là muốn đổi cho ta một phò mã khác thì có."

Thôi Diễm khẽ cười, đưa tay v**t v* một lọn tóc của ta, giọng điệu ái muội, "Diễm ái mộ điện hạ đã lâu, ngày đêm mong nhớ, thức mơ đều nhớ nhung."

Ta nhìn dung nhan tuấn tú trước mặt, đưa tay rút lọn tóc về, "Thôi Diễm, ngươi biết đấy, cho dù ta mất phò mã, người tiếp theo cũng nhất định không phải ngươi."

Ta không để ý đến hắn nữa, tự mình trở về chỗ ngồi.

Nhị tỷ đã ngồi ngay ngắn ở vị trí chủ tọa, bên cạnh còn có một nam tử rất giống Thôi Diễm, rót trà mời nước, vô cùng ân cần.

Nhị tỷ nhìn ta từ xa, "Hoa Dương, hậu viện của muội vốn đơn điệu, tỷ tỷ mới được mỹ nhân, tặng cho muội có được không?"

Lý Hiếu Liêm nghe vậy liền kinh ngạc nhìn ta, hắn không mở miệng nhưng ta hiểu ý hắn, 【Công chúa các ngươi vậy mà chơi phóng khoáng như thế sao?】

Ta không nhịn được bật cười, "Nhị tỷ khách sáo rồi, Hoa Dương không có phúc phận đó."

Nhị tỷ hài lòng cười, Thôi Diễm thích ta cũng được, nhưng ta tuyệt đối không được mơ tưởng đến Thôi Diễm.

Tính tình của đám huynh đệ tỷ muội chúng ta, từ sớm ta đã rõ như lòng bàn tay.

Lý Hiếu Liêm uống không ít, ta sợ hắn say rồi nói năng lung tung, liền đứng dậy cáo từ, "Các vị tỷ tỷ, phò mã không uống được rượu, ta xin phép đưa chàng về trước."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Hoa Dương thật là ngoan ngoãn nhất, vợ chồng hòa thuận như vậy thật hiếm có."

"Đúng vậy, đúng vậy, Hoa Dương nhà chúng ta từ nhỏ đã là người hiểu chuyện nhất."

Mấy vị tỷ tỷ mở miệng khen ta, ta chỉ cười cười không nói gì.

Thôi Diễm nhìn ta chằm chằm, ta coi như không thấy, thân mật khoác tay Lý Hiếu Liêm rời đi.

Sau khi ta hồi phủ, nữ quan tâm phúc Hồng Châu hầu hạ ta rửa mặt, "Điện hạ, người quả là người có tính tình tốt nhất trong số các vị công chúa. Nhị công chúa trước mặt mọi người nói đùa người như vậy, người cũng không tức giận."

"Hồng Châu, nhị tỷ không phải nói đùa ta, nàng ấy thật sự muốn đưa người cho ta giải khuây, ngươi không cần nghĩ mọi chuyện phức tạp như vậy."

Lời ta vừa dứt, ngoài cửa liền truyền đến một trận ồn ào, "Cút hết cho ta, công chúa là thê tử của ta, ta về phòng thê tử ngủ thì có gì không được."

Ta ngồi bên giường, nhìn Lý Hiếu Liêm say khướt xông vào, ta khẽ giơ tay lên, mọi người trong phòng đều không dám thở mạnh.

Chỉ có Lý Hiếu Liêm nhìn ta với ánh mắt lấp lánh ánh sáng mà ta không hiểu.

Ta nhướng mày, "Phò mã có chuyện gì?"

Diệu Diệu Thần Kỳ

Đôi mắt trong veo của hắn đảo qua đảo lại, rồi vô cùng chắc chắn mở miệng, "Đến ngủ cùng công chúa."

Phò mã và công chúa xưa nay không ở cùng nhau, đương nhiên trừ những người có quan hệ tốt. Thông thường nếu công chúa có nhu cầu, sẽ phái người đến triệu kiến phò mã, nhưng nếu phò mã xông vào phòng công chúa, đó chính là phạm thượng bất kính.

Tay ta khẽ gõ gõ lên bàn, rồi thản nhiên phân phó, "Phò mã say rồi, Hồng Châu đưa phò mã đi giải rượu."

"Vâng, điện hạ."

Ta tựa bên cửa sổ đọc sách, nghe thấy tiếng kêu cứu vọng lại từ hồ nước, khóe môi khẽ nhếch lên.

Ta quả thật là công chúa có tính tình tốt nhất, không nuôi nam sủng, không hỏi chính sự, so với những tỷ muội khác thật sự là một đóa bạch liên hoa yếu đuối.

Bởi vì, ta phải sống sót, phải cố gắng sống sót trong thời đại ăn thịt người này.

"Hồng Châu, tìm người dạy phò mã tập bơi."

"Vâng."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 5: Chương 5


05

Đêm hôm đó Lý Hiếu Liêm nhiễm phong hàn, tĩnh dưỡng nửa tháng.

Sau đó lại bị ép học bơi ba tháng, cuối cùng trước tiết Thắng Thử tháng sáu đã hoàn thành khóa học.

Hiện giờ hắn không xông vào nữa, ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài, được ta cho phép mới đi vào.

Hành lễ xong, hắn lại đứng đó ấp úng.

Ta bình tĩnh lật giở trang sách, hiểu ý mở miệng, "Bổn cung có chuyện muốn nói với phò mã, các ngươi đều lui ra đi."

"Vâng." Thị nữ xung quanh đều lui ra ngoài, còn chu đáo đóng cửa lại.

Cửa vừa đóng, Lý Hiếu Liêm liền ngồi xuống bệ đỡ chân bên cạnh giường ta, "Công chúa, nàng cứ nói thẳng đi, có phải nàng là đồng hương của ta không?"

Ta không ngẩng đầu lên, tiếp tục lật sách, "Phò mã đang nói gì vậy? Bổn cung nghe không hiểu."

Lý Hiếu Liêm có chút buồn bực, "Không phải sao? Không nên như vậy."

Ta thở dài, buông sách xuống, "Phò mã, đã từng nghe qua một câu chuyện chưa?"

Lý Hiếu Liêm vẻ mặt ngây thơ, "Câu chuyện gì?"

"Một con cá trắng vô tình lạc vào hồ toàn cá đỏ, chàng nói xem sẽ xảy ra chuyện gì?"

Lý Hiếu Liêm suy nghĩ một chút, "Vật hiếm thì quý, con cá trắng đó nhất định sẽ có giá trị hơn."

Ta mỉm cười, "Phò mã nói đúng, nhưng chàng đã đứng sai góc độ để suy nghĩ vấn đề, chàng nên nghĩ, nếu chàng là con cá trắng đó, phải làm sao để sống sót?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Lý Hiếu Liêm cúi đầu trầm tư không nói.

Ta hài lòng cầm sách lên, "Phò mã không biết, vậy bổn cung dạy cho chàng, cắn đuôi mình, nhuộm đỏ vảy, có lẽ mới có thể hòa nhập vào hồ nước mới."

Lý Hiếu Liêm cau mày nhìn ta, "Nhưng như vậy cũng chỉ là để tồn tại mà thôi, m.á.u chảy hết thì cá trắng vẫn không sống nổi."

Ta nhắm mắt lại, trong lòng dâng lên nỗi chua xót khó tả.

"Mẫu phi, thì ra là vậy."

Ta chậm rãi thở ra một hơi, rồi mở mắt, lấy từ bên cạnh một lá bùa bình an đưa cho hắn, "Đây là bùa hộ mệnh bổn cung đến chùa Hộ Quốc cầu cho phò mã, phò mã đeo vào đi."

"Đại sư nói, phò mã năm nay xung khắc với nơi cao, không nên leo trèo."

Lý Hiếu Liêm nhận lấy, miệng lẩm bẩm một câu, "Mê tín dị đoan."

Diệu Diệu Thần Kỳ

Hắn vừa cất lá bùa vào trong ngực, liền đột nhiên phản ứng lại, "Ơ? Mấy hôm trước phò mã của nhị công chúa đúng là có rủ ta đi leo núi, ta thật sự không ngờ, thứ này linh nghiệm vậy sao?"

Hắn chắp hai tay bắt đầu niệm, "Xin lỗi, xin lỗi, vẫn nên giữ lòng kính sợ, ta phải đi từ chối ngay mới được."

Lý Hiếu Liêm đứng dậy định đi, nhưng đến cửa lại quay đầu nói với ta một câu, "Điện hạ, cá trắng sẽ cố gắng sống sót."

Ngoài cửa ánh nắng chói chang, hắn mỉm cười bước vào trong ánh sáng.

Nhưng trên mặt ta không có chút ý cười nào, bởi vì hắn không biết, cá trắng đã định sẵn là phải chết.

"Ngu ngốc."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 6: Chương 6


06

Ngày mười ba tháng bảy, gần đến tết Trung Nguyên, cái nóng oi bức khó chịu.

"Phò mã đi đâu rồi?"

Hồng Châu phe phẩy quạt đáp, "Bẩm công chúa, các vị phò mã hôm nay đi du ngoạn trên hồ ạ."

Ta gật đầu, du ngoạn trên hồ tốt, du ngoạn trên hồ sẽ không c.h.ế.t được.

Tối hôm đó, Lý Hiếu Liêm được khiêng về, nói là không cẩn thận trượt chân rơi xuống nước.

Lúc ta đến xem hắn, hắn đang thoi thóp nằm trên giường, nhưng lang trung nói hắn không nguy hiểm đến tính mạng.

Ta phẩy tay cho mọi người lui xuống, rồi ngồi xuống bên giường hắn.

Cửa vừa đóng lại, hắn liền nắm lấy cổ tay ta, "Công chúa, có người muốn g.i.ế.c ta!"

Ánh mắt hắn trong veo, tràn đầy sức sống, nào có dáng vẻ ốm yếu lúc nãy, xem ra, cũng chưa ngốc hẳn.

Ta dùng cán quạt gõ nhẹ vào tay hắn đang nắm tay ta, "Phò mã, buông tay."

Lý Hiếu Liêm hoàn hồn, buông ta ra, nhìn vẻ mặt bình tĩnh của ta, giọng điệu có chút không dám tin, "Nàng đều biết?"

"Chẳng trách nàng bảo ta học bơi. Nàng biết là ai muốn g.i.ế.c ta sao?"

Ta phe phẩy chiếc quạt trong tay, "Phò mã, bổn cung sao có thể biết những chuyện này được?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Lý Hiếu Liêm lại không quan tâm đến những điều này, "Không được, có người muốn g.i.ế.c ta, nàng là công chúa sao nàng không quản?"

"Những ngày này ta đã hiểu rõ rồi, triều đại này tước vị công chúa ngang hàng với thân vương, nàng cơ bản có thể ngang nhiên làm gì cũng được trong kinh thành."

Ta nhìn đôi mắt ngây thơ trước mặt, thở dài, "Vậy phò mã có biết, hiện nay trong kinh thành có bao nhiêu thân vương và công chúa có phong hiệu? Được Thánh thượng yêu thích có bao nhiêu người? Mỗi ngày bị ngôn quan dâng tấu có bao nhiêu người? Cách mấy ngày lại có bao nhiêu người chết trong nhà?"

"Nơi này là kinh thành, cứ ba bước lại có một gia đình quyền quý, c.h.ế.t một phò mã thì có gì quan trọng? Cho dù c.h.ế.t một công chúa cũng chẳng phải chuyện gì to tát."

Đây... chính là thời đại ăn thịt người.

Ta nhìn ánh mắt ngơ ngác của Lý Hiếu Liêm, thản nhiên đứng dậy, "Phò mã bị kinh hãi, những ngày này cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, đừng ra ngoài lung tung."

Không ra ngoài, có lẽ còn sống thêm được vài ngày.

Ta vừa bước ra khỏi phòng, liền nghe thấy Lý Hiếu Liêm hỏi, "Lần trước quên hỏi, điện hạ là cá đỏ hay cá trắng?"

Ta mỉm cười, không nói gì, trở về phòng ngủ.

Ngoài phòng tiếng ve râm ran, ồn ào đến mức khiến người ta bực bội, ta ngồi dậy trên giường, lớn tiếng phân phó, "Hồng Châu, phò mã bị kinh hãi, ngày mai bổn cung muốn đến chùa Hộ Quốc cầu phúc cho phò mã."

"Vâng. Điện hạ có cần giản tiện mọi thứ không ạ?"

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Không, xuất hành với đầy đủ nghi trượng."

"Vâng."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 7: Chương 7


07

Ngày hôm sau ta xuất hiện tại chùa Hộ Quốc một cách long trọng, cả kinh thành không ai không biết, bá tánh trong kinh đều khen ngợi ta và phò mã vợ chồng hòa thuận ân ái.

Ta quỳ trước Phật, thành tâm bái lạy.

Hương đàn thoang thoảng, không biết có thể đưa tâm nguyện của ta đến Phật Tổ hay không.

"Điện hạ đang cầu xin điều gì?"

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng ta, ta mở mắt ra, nhìn pho tượng Phật trang nghiêm trước mặt không nói gì.

Thôi Diễm không nói thêm gì nữa, quỳ xuống bên cạnh ta, cúi người bái lạy.

Hắn làm động tác vô cùng nghiêm túc, đôi mắt khép hờ, lông mi khẽ run, khiến ta có chút ngẩn ngơ, mơ hồ nhớ đến thiếu niên năm đó dưới gốc cây đào.

Thời niên thiếu, phụ hoàng tuyển chọn một nhóm bạn đồng hành vào cung, không ai ngờ rằng, trong nhóm thiếu niên đó lại có con trai của thế gia.

Các vị huynh trưởng vẫn ngang ngược kiêu ngạo như trước, tùy ý chế giễu mấy bạn đồng hành.

Mấy vị tỷ tỷ cũng thường ở bên cạnh lấy họ ra làm trò mua vui.

Hôm đó, Thái tử lấy cớ Thôi Diễm phạm thượng bất kính, muốn đánh hắn bốn mươi trượng.

Không ai dám khuyên can, nhưng Thái tử thấy không thú vị, chỉ tùy ý liếc nhìn trong đám người, liền hướng về phía ta mở miệng, "Hoa Dương thấy thế nào?"

Ngày đó cảnh xuân tươi đẹp, ta chỉ nhìn Thôi Diễm đang quỳ trên mặt đất một cái, "Quyết định của hoàng huynh tự nhiên là đúng, nhưng Hoa Dương thấy bốn mươi trượng hơi nhiều, chi bằng giảm một nửa thì sao, nếu mất mạng, phụ hoàng cũng sẽ trách phạt."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Quả nhiên là Hoa Dương thiện lương, vậy cứ như thế đi."

Đúng vậy, người người đều nói ta có tấm lòng Bồ Tát, nhưng lòng nhân từ của người ở vị trí cao, chẳng qua chỉ là đánh ít gậy hơn mà thôi.

Hai mươi trượng của Thái tử, đã thành công đánh ra Thanh Hà Thôi thị đứng sau Thôi Diễm.

Sau đó, Thái tử đến cửa xin lỗi, từ ngày đó Thôi Diễm không vào cung nữa.

Lúc ta gặp lại hắn, là ở yến tiệc của trưởng công chúa, ta chạy ra hậu viện tránh rượu, nhìn thấy thiếu niên đang giả vờ ngủ gật dưới gốc cây đào.

Ta cứ ngỡ hắn say rượu nằm dưới gốc cây, định gọi hắn dậy, nào ngờ lại bị hắn kéo tay ngã vào lòng.

Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, ta liền chìm đắm trong đôi mắt ấy. Thiếu nữ hoài xuân, chẳng qua chỉ như vậy, nhưng ta và hắn đã định sẵn là không có kết quả.

Từ ngày đó trở đi, ta luôn có thể "tình cờ gặp" Thôi Diễm.

Không bao lâu sau, phụ hoàng tuyển phò mã cho nhị tỷ, nhị tỷ chỉ đích danh muốn Thôi Diễm.

Nhưng nhị tỷ được sủng ái hết mực cũng không được như ý, Thôi thị gia tộc không muốn cưới con gái hoàng đế.

Ngày nhị tỷ thành thân, ta lại gặp Thôi Diễm, hắn mặc áo lông chồn, đứng giữa trời tuyết.

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Diễm nguyện cưới công chúa, nhưng chỉ yêu mình Hoa Dương điện hạ."

Hoa mai đỏ làm nổi bật với thiếu niên ta để tâm, đó là cảnh đẹp nhất trần gian.
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 8: Chương 8


08

Mấy năm sau, phụ hoàng nhớ đến ta vẫn chưa xuất giá, hỏi ta có chàng trai nào vừa ý không.

Ta nhớ đến bóng hình dưới hoa mai đỏ, khẽ khàng bái lạy, "Nhi thần xin nghe theo phụ hoàng an bài."

Phụ hoàng rất hài lòng với câu trả lời của ta.

Từ nhỏ ta đã biết phải đưa ra quyết định có lợi nhất cho mình như thế nào.

Ta sẽ không dùng chút ít ân sủng và địa vị ít ỏi của mình, để đánh cược một phò mã mà khả năng cao là không cưới được.

Mấy ngày sau khi thánh chỉ ban hôn của ta được ban xuống, ta lại gặp Thôi Diễm.

Ta không biết hắn đã trà trộn vào hoàng cung bằng cách nào, cũng không biết hắn đã xuất hiện trong điện của ta như thế nào.

Hắn ép ta vào tường, trong mắt tràn đầy sự cố chấp, "Ta cứ ngỡ điện hạ cũng có tình ý với ta, vậy sao lại đồng ý hôn sự này?"

Ta tự nhiên là có tình ý với hắn, nhưng tình ý so với danh tiếng địa vị, tính mạng của ta thì có bao nhiêu phần quan trọng?

Hôm đó ta mới phát hiện, người ta thích lại là một kẻ b*nh h**n như vậy.

Bóng hình trong ký ức dần dần trùng khớp với người trước mắt, Thôi Diễm cũng nghiêng người nhìn ta.

"Điện hạ có biết, điều ta cầu xin nhất định khác biệt hoàn toàn với điện hạ."

Ta không mở miệng phản bác, người trong điện đều bị Thôi Diễm đuổi ra ngoài, ta chỉ có thể tự mình kéo chiếc váy dài nặng nề, khó khăn đứng dậy.

Thôi Diễm đứng dậy trước ta đỡ ta, ta không né tránh, vịn tay hắn đứng lên.

Nhưng sau khi ta đứng vững, hắn lại không buông tay, "Điện hạ quan tâm Lý phò mã đến vậy sao?"

"Nói đi cũng phải nói lại, phò mã của điện hạ thật là mạng lớn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Ta nhìn vị công tử tuấn tú trước mặt, hắn đã không còn là thiếu niên năm đó, nhưng sự cố chấp trong mắt không hề giảm bớt.

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Thôi Diễm, ta mất phò mã, Thanh Hà Thôi thị có thể cưới công chúa rồi sao?"

Thôi Diễm vẻ mặt thản nhiên, "Thanh Hà Thôi thị không muốn, nhưng Thôi Diễm muốn."

Ta mỉm cười, "Vậy chàng cho rằng, với địa vị hiện giờ của ta cầu xin chàng làm phò mã, phụ hoàng có thể đồng ý sao?"

Không đợi hắn mở miệng, ta tiếp tục nói, "Không, phụ hoàng sẽ không vì ta mà đắc tội với thế gia."

Thôi Diễm vẻ mặt vui mừng, "Vậy nên, điện hạ vẫn có tình ý với ta, chỉ là không thể gả cho ta đúng không?"

Ta có chút bất đắc dĩ muốn rút tay về, "Thôi Diễm, chàng và ta vốn là cùng một loại người, ta sẽ không vì chàng mà cầu xin phụ hoàng. Chàng cũng sẽ không vì ta mà rời khỏi Thôi thị, vậy nên hà tất phải cố chấp?"

Tay Thôi Diễm lại nắm chặt hơn, thậm chí kéo ta vào lòng, "Điện hạ không có phò mã, ta cũng không cưới vợ, chúng ta cứ như vậy ở bên nhau không phải tốt sao?"

Ta không nhịn được bật cười, tốt sao? Tốt lắm, không đến mấy ngày nữa ta sẽ bị ngự sử đàn hặc tư đức bại hoại.

Thôi Diễm không để ý đến vẻ mặt chế nhạo của ta, lại mở miệng, "Ta không cưới được điện hạ, cũng tuyệt đối sẽ không để người khác đầu bạc răng long với điện hạ."

Ánh mắt ta lạnh đi, rút tay khỏi tay Thôi Diễm, "Thôi công tử hãy dừng tay đi, ta sẽ cùng phò mã an phận sống qua ngày, sẽ không chướng mắt ngươi."

Ta đi đến cửa điện, giọng nói của Thôi Diễm vang lên sau lưng ta.

"Diễm xưa nay cố chấp, mong rằng điện hạ có thể bảo vệ tên phế vật kia."

"Diễm nhất định sẽ không c.h.ế.t không thôi."

Không c.h.ế.t không thôi, Lý Hiếu Liêm không c.h.ế.t thì Thôi Diễm sẽ không dừng lại.

Haiz, con cá trắng này thật sự khó nuôi.
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 9: Chương 9


09

Mấy tháng liền, Lý Hiếu Liêm không ra khỏi phủ, tất cả thiếp mời hắn đều bị ta từ chối.

Ta đang luyện chữ trong thư phòng, nhưng thấy đồ vật như nước chảy được chuyển đến hậu viện, vẫn không nhịn được hỏi Hồng Châu, "Phò mã đang bận gì vậy?"

Diệu Diệu Thần Kỳ

"Bẩm điện hạ, phò mã nói hắn muốn làm... xà phòng?"

Tay ta khựng lại, mực rơi xuống, làm ố tờ giấy Tuyên Thành thượng hạng, chữ hỏng rồi.

Ta buông bút xuống, "Ngươi đem chiếc hộp thứ hai bên phải trên bàn trang điểm của ta đưa cho phò mã, bảo hắn đừng nghịch ngợm nữa."

"Vâng."

Không lâu sau, Lý Hiếu Liêm đến.

Thị vệ vừa lui ra ngoài, hắn liền bưng chiếc hộp đến trước mặt ta, "Công chúa, sao nàng lại có thứ này, đây là ai làm?"

Ánh mắt ta tối sầm lại, "Là ai làm không quan trọng, quan trọng là, nàng ấy đã c.h.ế.t rồi."

Lý Hiếu Liêm ngây người tại chỗ, có chút luống cuống.

Ta nhìn người trước mắt dường như tỏa ra sức sống dồi dào, cuối cùng không đành lòng, "Phò mã, nếu chàng không muốn c.h.ế.t thì hãy an phận một chút đi."

Lý Hiếu Liêm ngồi xuống bên cạnh ta, thở dài, "Công chúa luôn giúp ta, có phải cũng có liên quan đến người này không?"

Tâm trí ta bay xa, có chút bực bội, "Có lẽ vậy."

Lý Hiếu Liêm thất hồn lạc phách rời đi, sau đó hắn không còn nghiên cứu những thứ kỳ quái nữa, dường như rất nghiêm túc học làm phò mã của ta.

Lễ nghi càng thêm chu toàn, người trong phủ công chúa cũng dần quên mất phò mã từng mắc bệnh điên.

Như vậy là tốt rồi, khuất phục trước quy tắc của thời đại này, có lẽ ta còn có thể bảo vệ hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Nhưng khi không có ai xung quanh, hắn đối với ta lại có chút nhảy nhót, "Công chúa, mấy hôm trước ta nghe đám tiểu tư nói chuyện phiếm, nói mấy vị tỷ muội của nàng đều không phải người dễ chung sống, không phải nuôi nam sủng, thì là thích hòa thượng, đạo sĩ gì đó."

"Những người còn lại thì tính tình rất xấu, hình như chỉ có mình nàng là bình thường một chút. Nói đến cũng lạ, chúng ta coi như là gia đình một vợ một chồng hiếm hoi trong thời đại này."

Ta liếc hắn một cái, "Phò mã mấy hôm trước còn muốn nạp thiếp đấy thôi."

Hắn ngượng ngùng cười, "Lúc đó ta mới đến, chỉ muốn xem thử những gì nói trong phim truyền hình có phải là thật không. Ta không có gì với nha đầu kia, cố ý chọc nàng thôi."

Ta quay đầu nhìn xung quanh, thị vệ đều ở ngoài ba trượng, hơi yên tâm một chút.

"Chàng không nên yên tâm với ta như vậy, ở đây, một người chàng cũng không nên tin tưởng."

Lý Hiếu Liêm không để ý, "Hầy, công chúa, sao nàng cứ hay dọa ta thế?"

"Nàng rõ ràng là một cô nương tốt, nàng chưa từng g.i.ế.c người bừa bãi, biết rõ ta không bình thường còn giúp ta che giấu."

"Nàng không cần phải giả vờ hung dữ trước mặt ta, ta đều biết cả."

Lý Hiếu Liêm nói xong liền lấy từ phía sau ra một bó hoa tươi, giơ trước mặt ta, "Công chúa, tặng nàng."

"Ở chỗ chúng ta, không có cô nương nào không thích hoa tươi, nàng cũng nên cười nhiều hơn."

Ta nhìn những bông hoa tươi thắm trước mặt, không biết hắn giấu sau lưng bằng cách nào, nhưng ta không nhận, "Phò mã đã hái hoa quý của ta, vậy thì làm phiền tự tay trồng lại trả cho ta."

Nói xong ta đứng dậy bỏ đi, phía sau truyền đến giọng nói bất lực của Lý Hiếu Liêm, "Ôi trời, không phải chứ?"

Ta không dừng bước, nhưng lại không nhịn được cong khóe môi.

Cuộc sống ở phủ công chúa vẫn bình yên như trước, nhưng gần đến cuối năm lại xảy ra chuyện lớn.

"Điện hạ, Hoàng hậu nương nương băng hà rồi!"

"Bệ hạ cho gọi các vị công chúa phò mã vào cung chịu tang."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 10: Chương 10


10

Ta thay y phục trắng toát dưới sự hầu hạ của Hồng Châu, Lý Hiếu Liêm nghe tin vội vàng chạy đến, ánh mắt vẫn trong veo như trước.

Ta nhìn hắn, tay trong tay áo nắm chặt rồi lại buông ra, "Hồng Châu, đưa phò mã đến chùa Hộ Quốc."

Hồng Châu do dự mở miệng, "Điện hạ, chuyện này..."

"Mau đi chuẩn bị! Cứ nói phò mã thân thể không khỏe không tiện vào cung, sợ lây bệnh cho phụ hoàng."

Hồng Châu cúi đầu đáp vâng.

Lý Hiếu Liêm nhìn ta, bước đến đưa tay vuốt phẳng nếp nhăn trên trán ta, "Sao lại đau khổ như vậy, ta nghe lời nàng là được rồi."

"Ta sẽ ngoan ngoãn ở chùa Hộ Quốc, họ bảo ta làm gì ta sẽ làm đó, ta đợi nàng đến đón ta."

Hoàng hậu băng hà, trong cung nhất định sẽ có biến động lớn, ta tự nhiên trong lòng bất an.

"Bổn cung nói lại một lần nữa..."

"Phò mã hãy an phận một chút. Điện hạ, câu này người đã nói quá nhiều lần rồi, ta sẽ nghe lời."

Diệu Diệu Thần Kỳ

Lý Hiếu Liêm tự động nói tiếp lời ta muốn nói, ta chỉ có thể thở dài, bước lên xe ngựa dưới sự thúc giục của Hồng Châu.

Ta cùng chúng huynh đệ tỷ muội khóc lóc thảm thiết trước linh cữu của Hoàng hậu, nhưng biến cố bất ngờ xảy ra, phụ hoàng đột nhiên quay lại tát Thái tử một cái.

"Ngươi là đứa con bất hiếu, đã làm bao nhiêu chuyện thương thiên hại lý, đều là mẫu hậu ngươi che giấu cho ngươi, bây giờ bà ấy đi rồi, ngươi đương nhiên phải đau lòng rồi."

"Phụ hoàng, nhi thần không có!"

Mấy huynh đệ tỷ muội thân thiết với Thái tử lần lượt tiến lên cầu xin, nhưng đều bị trách mắng.

Phụ hoàng vẻ mặt đau buồn kể tội của đám con cái, ta biết, Đông cung sắp đổi chủ rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Hoàng hậu vừa chết, nhất định phải diệt trừ phe cánh của Thái tử, phụ hoàng muốn dọn đường cho tân đế.

Vị vua cha ở phía trên nghiêm nghị quát mắng, mỗi một câu nói ra lại có một người quỳ rạp xuống đất, đến cuối cùng trong đám người, chỉ còn lại hai người có thể đứng thẳng.

"Người đâu, đem đám con bất hiếu này lôi ra ngoài cho trẫm!"

Ta quay đầu nhìn thấy cửu hoàng huynh, hắn cúi đầu, dường như đã sớm dự liệu, thì ra người chiến thắng đã được định đoạt.

Ta đột nhiên lên tiếng, quỳ gối đến trước mặt vua cha, "Phụ hoàng, hôm nay là ngày tế mẫu hậu, cho dù phụ hoàng muốn xử phạt các vị huynh tỷ, cũng xin nhìn mặt mũi mẫu hậu, tạm thời hoãn lại được không ạ?"

Ta khóc lóc thảm thiết, một lòng hiếu thảo, cửu hoàng huynh đến đỡ ta dậy, cùng nhau cầu xin, "Phụ hoàng, Hoa Dương nói có lý, xin phụ hoàng hãy khoan dung."

Vị vua cha ở phía trên an ủi vỗ vai chúng ta, "Dưới gối trẫm, chỉ có hai huynh muội các ngươi là tốt."

Tình thân nhà đế vương lạnh nhạt như vậy, chỉ vì một câu nói này, những năm qua ta không dám bước sai nửa bước.

Lễ tế Hoàng hậu vừa kết thúc, phụ hoàng liền hạ chỉ phế truất Thái tử, những công chúa hoàng tử còn lại, bị tước vị thì tước vị, bị giam cầm thì giam cầm, trong kinh thành tràn ngập không khí bi thương.

Trong lễ cúng thất tuần của Hoàng hậu, cửu hoàng huynh đưa cho ta một chiếc khăn tay.

Ta đưa tay nhận lấy, nói lời cảm ơn, lau nước mắt nơi khóe mắt.

"Người người đều nói Hoa Dương tính tình thuần lương, nhưng theo huynh thấy thì không phải, Hoa Dương là người có đại trí tuệ."

Ta không nói gì, vô thức nắm chặt chiếc khăn tay trong tay.

Cửu hoàng huynh tiếp tục nói, "Hồi nhỏ bản vương từng gặp Huệ phi nương nương, nữ nhi duy nhất của nhân vật như vậy tự nhiên không phải là vật trong ao."

"Hoa Dương yên tâm, hiện giờ huynh đệ tỷ muội của bản vương không còn nhiều, sẽ chăm sóc muội thật tốt."

Ta đè nén sóng gió trong lòng, cúi đầu đáp, "Đa tạ vương huynh."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 11: Chương 11


11

Ta ở trong cung hơn một tháng, lúc trở về phủ công chúa, Lý Hiếu Liêm đã về rồi.

Lúc ta đến gặp hắn, hắn đang cúi đầu viết gì đó, thấy ta trở về liền vô cùng vui mừng.

"Điện hạ đã về rồi, nhìn gầy đi nhiều, phải bồi bổ cho tốt. Hay là tối nay ta xuống bếp, làm lẩu cho nàng ăn nhé?"

Ta không đáp, chỉ thuận tay nhặt tờ giấy hắn để bên cạnh lên, chữ viết trên đó xấu đến mức không nỡ nhìn.

"Nước sông lớn... từ trên trời xuống..."

Diệu Diệu Thần Kỳ

Ta khó khăn nhận ra những chữ trên đó, tay lại không nhịn được run rẩy.

Ta lại nhìn thấy một bức thư khác bị đè bên cạnh, chữ viết bay bổng linh động, là chữ viết mà ta quen thuộc nhất.

Nhưng khoảnh khắc nhìn rõ ta liền toàn thân lạnh toát, như rơi vào hầm băng.

Lý Hiếu Liêm nhận ra sự khác thường của ta, đến trước mặt ta, "Điện hạ sao sắc mặt lại tái nhợt vậy? Bị bệnh sao?"

"Cút hết ra ngoài!"

Ta rất ít khi nổi giận, thị vệ vội vàng lui xuống.

Ta chỉ vào bức thư hỏi Lý Hiếu Liêm, "Thứ này ở đâu ra?"

Lý Hiếu Liêm lại rất vui vẻ, "Ta đang định nói với nàng đây, ta gặp đồng hương ở chùa Hộ Quốc!"

"Chính là Thôi Diễm đó, hắn vậy mà là đồng hương của ta, hắn còn nói Huệ phi nương nương trong cung cũng là đồng hương của chúng ta."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

"Công chúa, hắn nói hắn thích nàng. Nhưng ta cũng thích nàng, ta quyết định cạnh tranh công bằng với hắn."

"Kỳ thực cũng không công bằng lắm, chúng ta là vợ chồng hợp pháp, ta dù sao cũng là gần nước lầu đài..."

*Gần nước lầu đài: nhờ địa thế mà có được cơ hội tốt

"Hắn đang lừa chàng." Ta không nhịn được ngắt lời hắn.

Lý Hiếu Liêm nhìn ta một cái, không để ý, "Công chúa, ta là đàn ông, ánh mắt hắn nhìn nàng rõ ràng là thích nàng."

Ta cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh, "Ta đang nói là, hắn nói với chàng là đến từ cùng một nơi với chàng là đang lừa chàng!"

Lý Hiếu Liêm ngơ ngác nhìn ta, dường như không ngờ ta lại nói đến chuyện này.

Thôi Diễm, hắn vậy mà đã phát hiện ra chuyện này.

Cơn lạnh lẽo chạy dọc khắp người, ta có chút mất sức ngồi xuống ghế.

Một lúc lâu sau, ta mới tìm lại được giọng nói của mình, "Chàng có biết Huệ phi nương nương mà hắn nói là ai không?"

Ta nhìn vào mắt hắn, từng chữ từng chữ giải thích, "Là mẫu phi của ta."

"Nhưng bà ấy đã c.h.ế.t từ khi ta sáu tuổi."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 12: Chương 12


12

Ta nhìn người ngây thơ trước mặt, không nhịn được nữa mà bộc lộ cảm xúc trong lòng, "Các ngươi rõ ràng đã được giáo dục nhiều như vậy, biết nhiều thứ tiên tiến như vậy, vậy tại sao vẫn còn tin rằng người đời thuần lương?"

"Ta đã nói với chàng rồi, đừng tin tưởng người khác, tại sao chàng cứ không nghe?"

"Con đường bà ấy đã đi qua, tại sao chàng nhất định phải đi lại một lần nữa?"

"Rõ ràng là một nữ tử kinh diễm như vậy, vậy mà lại tin vào tình yêu mà đế vương nói? Thật nực cười."

"Nhà đế vương vô tình, đế vương sao có thể có tình yêu?"

"Đế vương lấy danh nghĩa tình yêu, giam cầm bà ấy trong thâm cung, sinh con đẻ cái với bà ấy, chẳng qua chỉ là vì muốn vắt kiệt giá trị cuối cùng trên người bà ấy mà thôi."

"Bà ấy đã mất bảy năm, mới phát hiện ra cái gọi là tình yêu đích thực chẳng qua chỉ là lợi dụng. Những thứ bà ấy biết cũng không mang lại lợi ích cho muôn dân, chẳng qua chỉ bị người nắm quyền phong ấn, coi như những quân cờ mà thôi."

"Bà ấy nói bà ấy c.h.ế.t rồi bụi về với bụi đất về với đất, bảo ta phải sống thật tốt!"

"Sống thật tốt? Bà ấy dạy ta tư tưởng đó, lại bảo ta sống thật tốt trong thâm cung ăn thịt người đó? Ta làm sao sống được?"

Không biết từ lúc nào, ta đã nước mắt lưng tròng, Lý Hiếu Liêm ngồi xổm trước mặt ta, đưa tay lau nước mắt cho ta.

"Nhà đế vương vô tình, nhưng công chúa có tình. Người đời chưa chắc đã thuần lương, nhưng điện hạ thuần lương."

Ta hất tay hắn ra, tầm mắt vẫn mờ mịt, "Thuần lương? Chàng có biết người thuần lương không thể sống lâu trong cung không."

"Bà ấy chưa từng dạy ta cách sống sót trong thâm cung, là ta từng chút một, ngày qua ngày học được."

"Ta biết phải làm như thế nào, phải nói như thế nào mới có thể khiến mọi người hài lòng, ta biết phải làm như thế nào mới là quyết định có lợi nhất cho mình."

Lý Hiếu Liêm kéo một chiếc khăn tay lau nước mắt cho ta, "Điện hạ vất vả rồi, ta biết rồi. Là ta không tốt, không nghe lời điện hạ."

Cuối cùng ta cũng nhìn rõ người trước mặt, ánh mắt hắn vẫn thuần khiết trong sáng, giống hệt mẫu phi trong ký ức của ta.

Ta giữ tay hắn lại, lắc đầu, "Cá trắng bại lộ sẽ không sống nổi. Ta cũng không bảo vệ được chàng nữa."

Lý Hiếu Liêm nắm ngược lại tay ta, "Ta biết rồi. Không sao đâu."

"Điện hạ đã rất tuyệt vời rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Tiếng gõ cửa của Hồng Châu cắt ngang dòng cảm xúc đang dâng trào của ta, "Điện hạ, Thôi công tử đến. Nói là phụng mệnh đến tìm phò mã."

Diệu Diệu Thần Kỳ

Ta khó khăn lên tiếng, "Phụng mệnh của ai?"

"Cửu điện hạ."

Ta nhắm mắt lại, đến nhanh thật. "Ta biết rồi, bảo hắn đến chính đường chờ."

Ta cúi đầu nhìn Lý Hiếu Liêm, trong tay hắn vẫn đang nắm chiếc khăn tay của ta.

Ta đưa tay lau khô nước mắt trên mặt, thản nhiên nói, "Chàng đi đi, thu dọn đồ đạc đi càng xa càng tốt."

Lý Hiếu Liêm không nhúc nhích, chỉ nhìn ta chằm chằm, "Điện hạ, đây không phải là lựa chọn tối ưu nhất của nàng."

Đúng vậy, lựa chọn tối ưu nhất của ta là đưa Lý Hiếu Liêm cho cửu hoàng huynh sắp lên ngôi hoàng đế.

Nhưng có lẽ là nhớ đến mẫu phi, cũng có lẽ là nhớ đến bó hoa ở hậu viện, lần đầu tiên ta không muốn lựa chọn như vậy.

"Bổn cung là công chúa, chàng nên nghe lời ta."

Lý Hiếu Liêm mỉm cười, tiến lại gần ta một chút, "Chuyện này không được."

"Điện hạ, lúc ta mới đến đây, cảm thấy bản thân mình có thể làm nên chuyện lớn, nên bắt đầu điên cuồng thử thách giới hạn của nàng."

"Nếu là người khác, có lẽ ta đã c.h.ế.t thêm một lần rồi."

"Là nàng dạy ta, nơi này còn đen tối hơn nhiều so với những gì ta tin tưởng, cũng là nàng dạy ta, cách sinh tồn ở đây."

Lý Hiếu Liêm nắm lấy tay ta, giọng nói dịu dàng, "Điện hạ là thứ sạch sẽ nhất nơi này. Điện hạ không biết tại sao chúng ta lại tin tưởng người khác, đó là bởi vì ở chỗ chúng ta, đại đa số mọi người đều có bản tính lương thiện, đáng để tin tưởng."

"Nhưng nàng không cần lo lắng, ta không trao nhầm tình cảm, đau khổ đến chết, một lòng muốn chết. Vì nơi này đầy rẫy mưu mô quỷ kế, vậy ta rút ra kinh nghiệm từ đó."

"Nhân tài được giáo dục theo kiểu thi cử chắc chắn không thua kém bọn họ."

"Họ muốn đưa ta đi, vậy ta sẽ đi cùng họ, yên tâm, đã ta còn hữu dụng, vậy thì nhất thời nửa khắc ta sẽ không chết."

Lý Hiếu Liêm kéo ta dậy, "Đi thôi, điện hạ, ta cam đoan với nàng, chúng ta sẽ còn gặp lại."

Cửa mở ra, trên trời sao lấp lánh, dưới ánh trăng bóng người trùng trùng, Lý Hiếu Liêm nhìn ta nghiêm túc nói, "Điện hạ, làm quen lại nhé, ta tên là Lý Vệ."
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 13: Chương 13


13

Ta cùng Lý Vệ đến chính đường, Thôi Diễm đã đợi từ lâu.

Lý Vệ nhìn Thôi Diễm, vậy mà không hề tức giận, ngược lại còn mở miệng trêu chọc, "Này anh bạn, đã nói là cạnh tranh công bằng, ngươi có hơi không tuân theo quy tắc rồi đấy."

Thôi Diễm thản nhiên cười, "Lý huynh sao lại không biết, đây cũng là một phần của cạnh tranh?"

"Người đâu, đưa người này ra ngoài." Thôi Diễm nói xong, liền có thị vệ trực tiếp bắt giữ Lý Vệ.

"Khoan đã. Thôi công tử có phải hơi quá phận trước mặt bổn cung rồi không?"

Ta lên tiếng ngăn cản, người trong viện không dám động đậy nữa.

Thôi Diễm bước đến trước mặt ta, đưa tay v**t v* má ta, "Điện hạ khóc sao?"

Ta không nói gì, chỉ tránh khỏi tay hắn.

Lý Vệ ở bên cạnh bất mãn hét lên, "Họ Thôi kia, nam nữ thụ thụ bất thân ngươi có hiểu không, bỏ tay xuống!"

Thôi Diễm bỏ tay xuống, đưa cho ta một bức thư, trên phong bì viết "Muội muội Hoa Dương thân gửi".

Ta nhận lấy nhưng không mở ra, bởi vì ta biết trong thư viết gì.

Thôi Diễm nhìn vẻ mặt của ta rất hài lòng, phẩy tay bảo người kéo Lý Vệ ra ngoài, ta không ngăn cản nữa.

Trên mặt Lý Vệ không hề hoảng sợ, ngược lại còn vẫy tay với ta, cười rất vui vẻ, "Điện hạ, chúng ta gặp lại sau."

Đợi đến khi Lý Vệ biến mất khỏi tầm mắt ta, Thôi Diễm mới lên tiếng sau lưng ta, "Điện hạ, trên thế gian này ta và điện hạ mới là người xứng đôi nhất."

"Diễm biết rõ trong lòng điện hạ điều gì mới là quan trọng nhất, tuyệt đối sẽ không vì một phò mã cỏn con mà d.a.o động."

"Điện hạ, từ hôm nay trở đi, chúng ta có thể đường đường chính chính ở bên nhau rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Giọng nói của Thôi Diễm mang theo sự mê hoặc, ta nghe tiếng quay đầu lại, vừa vặn chạm vào đôi mắt lạnh lẽo như đầm sâu của hắn.

"Thôi Diễm, chàng có biết tại sao ta thích chàng không?"

Diệu Diệu Thần Kỳ

Thôi Diễm đưa tay ôm lấy ta, "Điện hạ cuối cùng cũng thừa nhận thích ta rồi, ta đã biết chúng ta là lưỡng tình tương duyệt."

Ta mỉm cười, tự mình nói tiếp, "Bởi vì chàng là người giống ta nhất trên thế gian này. Chàng và ta đều biết điều gì là quan trọng nhất trong lòng."

Trên mặt Thôi Diễm không có chút tức giận nào, ngược lại còn nhếch khóe môi, "Điện hạ nói đúng, chúng ta vốn là trời sinh một đôi."

Ta cong khóe môi, nhưng trong mắt tràn đầy sự chế giễu.

"Thôi Diễm, hôm nay ta đột nhiên phát hiện ra ta và chàng không giống nhau, ta từng thấy màu trắng thuần khiết, cho nên chán ghét sự đen tối của thế gian này, nhưng lại phải chìm đắm trong đó."

"Còn chàng vốn dĩ đã ở trong bóng tối, chàng chỉ ghen tị với chút ánh sáng le lói trên người ta."

"Cho nên, Thôi Diễm, hai chúng ta nhất định sẽ vì những điều mong muốn trong lòng mà dày vò lẫn nhau. Nhất định sẽ không có kết cục tốt đẹp."

Thôi Diễm nhìn vào mắt ta, thu lại nụ cười, "Hừ, có lẽ công chúa nói rất đúng, nhưng thì đã sao?"

"Cho dù không thể cưới được điện hạ, ta cũng tuyệt đối không cho phép điện hạ gả cho người khác. Dày vò lẫn nhau, không có kết cục tốt đẹp thì đã sao?"

"Ta chính là muốn cùng điện hạ... chìm đắm nơi này."

Ta nhìn ánh mắt có chút điên cuồng của người trước mặt, bình tĩnh đối mặt với hắn, "Thôi Diễm, ta sẽ còn có một phò mã nữa."

Thôi Diễm giữ gáy ta, ấn ta vào lòng hắn, giọng điệu lạnh nhạt, "Không sao, vậy thì g.i.ế.c thêm một người nữa là được. Điện hạ biết đấy, Diễm nhất định sẽ khiến điện hạ muốn bảo vệ cũng không bảo vệ được."

Ta dựa vào lòng hắn nhắm mắt lại, đều là kẻ điên.

Cũng đúng, người ở đây, có mấy ai bình thường.
 
Truyện Cổ: Hoa Dương
Chương 14: Chương 14


14

Xuân qua hạ tới, thu đến đông sang, thoáng chốc đã năm năm.

Năm năm trước, phò mã của ta qua đời vì bệnh, cùng năm đó trong phủ của cửu hoàng huynh có thêm một vị mưu sĩ tên là Lý Vệ.

Người người đều nói vị mưu sĩ này chỉ gặp ta một lần liền si tình say đắm.

Nhưng ta lại chỉ yêu phò mã đã mất, vì vậy thường xuyên ở chùa Hộ Quốc bầu bạn với đèn nhang thanh tịnh.

Đầu xuân, ta đang uống trà trong lương đình ở ngoại ô kinh thành, một bó hoa tươi lại xuất hiện trước mắt ta,

"Điện hạ, lúc hoa nở rộ khắp núi, chúng ta gặp nhau."

Ta nhìn dung mạo quen thuộc trước mắt, nụ cười của Lý Vệ vẫn như cũ, nhưng trong mắt đã không còn sự thuần khiết năm nào nữa, xem ra hắn vì sống sót đã phải trải qua không ít gian khổ.

Ta vẫn không nhận bó hoa đó, thản nhiên nói, "Lý đại nhân khách sáo rồi."

Lý Vệ ngồi xuống bên cạnh ta, "Ta cứ ngỡ điện hạ nhìn thấy ta sẽ vui mừng, dù sao cá trắng cũng đã sống sót."

Ta rót cho hắn một chén trà, "Ta cũng cứ ngỡ mình sẽ vui mừng, nhưng chẳng qua, cá trắng càng ngày càng đỏ rồi."

Lý Vệ nghe vậy liền có chút thất thần, ánh mắt dần dần nhìn về phía xa xăm, "Điện hạ, ta sắp không nhớ nổi dáng vẻ ban đầu của mình nữa rồi, thì ra nơi này thật sự sẽ ăn thịt người."

Lý Vệ lại quay đầu nhìn ta, "Điện hạ có thất vọng không?"

Ta bưng chén trà lên, hương trà thơm ngát che giấu ánh mắt của ta, "Thất vọng? Không, giãy giụa sống sót và tuyệt vọng chờ chết, thì có gì khác nhau chứ?"

Lý Vệ mỉm cười, "Điện hạ vẫn thông suốt như năm nào."

Hắn không biết từ đâu lấy ra một chiếc vò nước, bên trong có một con cá đỏ trắng đang bơi lội.

"Đây là tặng cho điện hạ."

Ta nhìn con cá đó không nói gì nữa, bầu trời vốn trong xanh bỗng nhiên vang lên tiếng sấm ầm ầm,

"Sắp đổi trời rồi, điện hạ có muốn tìm một phò mã khác không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

15

Ba tháng sau phụ hoàng băng hà, cửu hoàng huynh đăng cơ xưng đế, ta từ Hoa Dương công chúa trở thành Hoa Dương trưởng công chúa.

Người trong kinh thành ai ai cũng ca tụng tình cảm huynh muội sâu đậm giữa ta và Thánh thượng, chỉ có ta biết, ta chẳng qua chỉ là đổi người để dựa dẫm mà sống thôi.

Gần đến cuối năm, hoàng huynh mời ta vào cung thưởng tuyết.

Ta lặng lẽ đứng sau bóng hình màu vàng sáng, "Hoa Dương năm nay mới hai mươi lăm tuổi, tuổi xuân phơi phới, sao có thể cứ sống vậy mà qua đời?"

"Kinh thành này nhiều trai tài gái sắc, Hoa Dương có người nào vừa ý không?"

Ta nhớ đến Thôi Diễm đêm qua xuất hiện trong phòng ta, "Trưởng công chúa điện hạ, vị phò mã tiếp theo của người cũng nhất định sẽ chết."

"Lý Vệ hắn ngông cuồng chống lại thế gia, chung quy sẽ bị thế gia kéo xuống địa ngục."

"Ta sẽ không làm tổn thương điện hạ, cũng sẽ không ép buộc điện hạ, kiếp này chúng ta cứ như vậy bên nhau có được không?"

Ta lại nhớ đến Lý Vệ ngày đó ôm bó hoa dại, "Điện hạ, ta làm phò mã của người nữa có được không?"

Tốt sao? Đều tốt, cũng đều không tốt.

Ta đã đáp ứng mẫu phi, ta sẽ sống thật tốt.

Ta ngoan ngoãn quỳ trước mặt tân đế, giống như năm đó quỳ trước mặt phụ hoàng,

"Hoa Dương, xin nghe theo bệ hạ an bài."

Diệu Diệu Thần Kỳ

Ta chưa bao giờ có thể tự mình lựa chọn, bất kể là quá khứ, hiện tại, hay tương lai.

Hoàn
 
Back
Top Bottom