Lão Bá hỏi một số thứ cần để chuẩn bị cho pháp sự, Trần Minh dựa vào kinh nghiệm của mình nói lão chuẩn bị một số thứ.
Trong lúc hai người bàn bạc thì bên ngoài sân vọng lại tiếng reo của anh Tứ.
“Cá lớn!
Cá lớn ông ơi!”
Anh Tứ gồng người nắm lấy cần câu, cơ bắp nổi lên cuồng cuộn, ngay cả những sợi gân cũng căng cứng lộ ra.
Sợi cước mảnh vậy mà bền, chiếc cần cong oặt xuống, níu “con cá lớn” lại ngày càng gần hơn.
Mặt trời dần khuất sau triền núi, anh Tứ bị kéo gần lại mép nước.
Minh thấy vậy bước lại gần kéo giúp một tay, không biết bởi trời tắt nắng hay gió rừng mà lúc kéo cần cả người cậu lạnh buốt.
“Mạnh lên một chút, mạnh lên một chút...”
“Hai ba... hai ba...”
Có một vài người làm khác cầm vợt lớn đợi sẵn để vợt con cá lên, như quên mất việc vừa rồi cô Út vừa thấy bà Cả trở về, hào hứng, chắc mẩm tối nay sẽ có cá lớn để ăn.
Bong bóng sùi trên mặt nước, chiếc vợt vút lên cao rồi chụp xuống!
“Bớ ông ơi... thầy ơi!
Đầu người chết!”
Tiếng hào hứng đổi thành kinh hãi, bởi vì thứ mà anh Tứ câu lên chẳng phải con cá nào cả, mà là một xác người!
Trần Minh lập tức giật cần câu trong tay anh Tứ, khẽ giật mạnh một cái, thi thể kia đã trồi lên hơn phân nửa.
Từ thắt lưng trở lên đã bị thối rửa nghiêm trọng, phần xương ngâm trong nước lâu ngày đã chuyển thành màu vàng sẫm lẫn, phần thịt bị cá rỉa lởm chởm.
Phần trước ngực nhô lên bị một con cua kẹp lấy, tuy đã hư hại nghiêm trọng nhưng Trần Minh vẫn xác định
Được đây đây là là một thi thể nữ.
Kỳ quái là, hốc mắt thi thể mở to, tròng mắt lẫn con ngươi đều không còn.
Chỉ có hai con cá lòng tong nhỏ bơi đảo qua lại.
Nghĩa là, não lẫn mọi thứ trong đầu của thi thể cũng đã bị ăn sạch.
Mái tóc bung xoã như rong, da đầu tróc ra thành mảng nhanh chóng rơi xuống, để lộ ra phần hộp sọ trống rỗng.
Bỗng, nước bùn giữa hộp sọ bắn mạnh lên mặt của những người gần đó, tất cả người làm đều vội lùi về sau không ngừng nôn khan, chỉ có Trần Minh lẳng lặng đứng nhìn – giữa hộp sọ là một con cá trê màu trắng, vừa rồi chính nó cựa mình mới khiến nước bùn bắn ra ngoài.
Ông Đông đỡ lão Bá bước ra ngoài, tuy ngũ quan của cái xác đã phân huỷ gần hết.
Nhưng mà ông ta vẫn phải kinh hoàng thét lên.
“Đây...
đây là xác của bà Cả!”
Nhìn gương mặt tái mét, toàn thân run lẩy bẩy của lão Bá cũng đủ biếc ông Đông quản gia đã nói đúng.
Đặc biệt là tuy da thịt của cái xác đã phân huỷ đến mức không thể phân huỷ hơn, nhưng bộ độ lụa chỉ thường thấy ở nhà giàu cũng đủ chứng minh cho thân phận của thi thể.
Nhưng mà, Trần Minh nhìn về phía lão Bá – ban đầu cậu cho rằng lão ta mắc bệnh ái tử thi đối với xác của người vợ vừa mới qua đời.
Hiện tại xem ra không phải rồi!
“Mau, mau mang bà Cả lên bờ!”
Đáp lại tiếng gọi của ông Đông, người làm chẳng ai dám tiến lên nửa bước, bọn họ đều dè dặt, lí nhí đáp.
“Bà Cả... con sợ bà Cả oán hận kéo theo cả đám tụi con mất...”
“Có thầy Minh ở đó, tụi mày còn sợ gì nữa!
Nhanh!”
Ông Đông nói dứt lời thì anh Tứ là người đầu tiên bước xuống nước, đứng ngay phía sau lưng Trần Minh, chờ cậu chỉ đạo mang cái xác lên bờ.
“Lấy một tấm ván đến đây!”
Bởi vì thịt trên thi thể đã rã nát, mang cái xác lên bờ nguyên vẹn là điều không thể.
Cậu phải cẩn thận đặt ngửa cái xác lên trên tấm ván, hạn chế để thịt người nát ít nhất có thể.
Không phải bởi quan niệm “nhập thổ vi an”, mà bởi vì cậu nghĩ trên mỗi thớ thịt đều lưu lại bằng chứng quan trọng, cậu cần nó để củng cố suy nghĩ của mình.
Sau khi đặt xác bà Cả lên ván nổi giữa hồ, Trần Minh để bốn người thanh niên đứng ở bốn góc mang cái xác lên trước.
Lúc này cậu vẫn còn đứng một chân trong nước, toang bước lên bờ thì bỗng nhiên khựng lại.
Trong lòng nước đen, cậu cảm nhận rõ ràng một bàn tay đang nắm chặt lấy cổ chân mình.
Trần Minh âm thẩm cắn chót lưỡi, dương khí theo máu đầu lưỡi tán ra khắp cơ thể, vô hình đánh bật bàn tay kia ngược trở về.
Ào...
Tiếng ao nước động, bọt trắng xoá mang theo một ít nhánh lục bình trôi nổi dạt ra.
“Thêm một cái xác nữa...”
Ngay tại vị trí vừa rồi xác của bà Cả nổi lên, trồi lên thêm một cái xác không đầu, nằm ngửa mặt lên trời!
Trần Minh đứng giữa sân, trước mặt là hai xác chết đặt trên hai tấm ván.
Trừ xác bà Cả, thì cái xác còn lại vẫn còn bảo tồn được tính nguyên vẹn của thi thể, phần da vì ngâm trong nước lâu ngày mà nhăn nhúm lại, gương mặt hốc hác, mái tóc trên đầu vẫn còn thắt bím.
Xác này khoác một chiếc áo bà ba mỏng, hai chiếc cúc áo gần ngực đã bị mất, vạch sang hai bên.
Cả hai đầu vú đầu bị mất, dựa vào vết thương ở đó, Trần Minh cho rằng nó bị cắn mất.
“Xác nữ này mọi người có quen không?”
Trần Minh nhìn người làm trong nhà, rồi sau đó lại nhìn lão Bá.
“Không... chưa từng gặp qua...”
Lúc nhớ lại chuyện cũ, khoé mắt người ta sẽ không tự chủ nhìn xuống bên phải, lão Bá hiện tại cũng như vậy.
Rõ ràng lão biết người này.
Chỉ là, Trần Minh không vạch trần lời nói dỗi của lão, mà chỉ cho người mang hai tấm ván này đến trước phòng nghỉ của mình ở sân sau, lấy cớ làm pháp sự để khám nghiệm lại thật kỹ lưỡng hai thi thể này một lần.
Cậu tựa lưng vào ghế mây trước hiên, nhìn tầng tầng sương đêm phủ xuống hai cái xác.
Trong lòng ngổn ngang suy nghĩ, vốn tưởng đến đây chỉ cần tìm ra tung tích của đào vong Trần Thìn, không ngờ lại xuất hiện nhiều chuyện quỷ dị đến như vậy.
“Nghiệp của lão Bá đúng là rất lớn, nhưng sao lại trùng hợp vào khoảng thời gian này đến vậy...”
Truy Vong Nhân là kẻ đi trên làn ranh giữa tâm linh và khoa học.
Ma quỷ từ người sống mà thành, phỏng đoán tâm lí và phán đoán hành động của chúng cũng tương tự như truy tìm tội phạm ở Nhân gian.
Trần Minh cho rằng, sự xuất hiện của mình tại nhà họ Huỳnh đã khiến Trần Thìn thúc đẩy mọi việc diễn ra như những gì cậu thấy.
Vậy thì, giữa nhà họ Huỳnh và Trần Thìn đã xảy ra chuyện gì?
Bắt đầu bằng khoa học, Trần Minh đeo bao tay rồi dùng dao mỏng cắt một ít thịt vụn thì hai cái xác, sau đó tách tuỷ lấy một số ít máu còn xót lại vào túi nhựa pháp y.
Cậu có bạn thân làm ở Cục Pháp Y Thành phố, cần thiết có thể dùng những thứ này để mở rộng điều tra liên quan – mà sâu trong thâm tâm, Trần Minh có cảm giác nhà họ Huỳnh liên quan đến đại án nào đấy.
Xong phần khoa học, đến phần tâm linh.
Trần Minh nhìn cái xác bà Cả, rồi lại nhìn sang cái xác còn lại.
Sau đó lấy túi đồ nghề lấy một bình rượu mạnh, ba cây hương, bốn cái bánh bao được gấp bằng giấy.
Cậu mở nắp rượu, mùi hương của loại rượi được ủ lâu năm toả ra nồng nặc, cậu dùng rượu rưới một vòng quanh hai cái xác theo đường chéo số 8 đặt ngang, là biểu hiện của vô cực.
Sau đó, cậu cắm một cây hương bên phải đầu mỗi xác chết.
Bánh bao giấy đặt ở điểm giao của số 8.
Cậu cầm cây hương còn lại lùi về sau hai bước, trong ngón tay quấn hai sợi chỉ đỏ tạo thành đường “Thập đạo liên tâm”.
Trần Minh giẫm mạnh chân xuống đất, hương dân cao hơn đầu.
Tạo thành một thể Thiên – Địa – Nhân bàn Tam Nguyên, cao giọng hô.
“Rượu kính âm hồn, xua đi hàn khí!”
“Hương khói vờn quanh, hiện đường thụ hưởng!”
“Ức ức vị lai lai, khởi!”
Cậu vừa hô xong, cây nhang đang cầm trong tay không đốt mà cháy, cùng với hai cây nhang ở cạnh đầu xác chết cũng toả ra hương khói, ba đường hương khói nhanh chóng nối liền với nhau.
Cộc cộc... cộc cộc...
Phía thi thể bà Cả phát ra tiếng động, bà ta động đậy ngồi dậy, khớp ngón tay gõ nhè nhẹ trên tấm ván, dường như muốn mở miệng nói chuyện nhưng dây thanh quản đã bị mất nên chỉ có tiếng xương cốt va chạm vào nhau.
Một cơn gió lạnh thổi qua, tóc của Trần Minh bay lên, cỗ oán khí kinh hồn từ bên tả đập mạnh vào mặt cậu, cái xác vô danh lúc này bật dậy, lao về phía Trần Minh nhưng ngay lập tức bị kết giới từ rượu cậu rải xuống đánh ngược trở về.
“Hồn tán đi mất rồi!”
Trần Minh nhíu mày, tuy hồn phi phách tán, nhưng oán khí của xác này đã mất khống chế, chỉ muốn chém giết người khác – rõ là người chết oan.
Cậu cắn đầu lưỡi, dùng máu quét lên cây nhang trong tay mình, thầm hô.
“Hư vô làm toạ, tiền đường phân hướng!”
“ Vấn hồn tiền kiếp!”
“ Kết!”
Trần Minh vừa hô xong, Chuông Kinh Hồn đing đing đang đang nối liền không dứt, khoảng không sau lưng xuất hiện vòng xoay tượng trưng cho Toạ của La bàn với các quẻ tượng, cỗ linh khí toát ra bắt về phía cái xác không hồn.
Dù người đã chết, hồn phi phách tán nhưng trong xương cốt, tuỷ não vẫn còn lưu lại một chút ký ức mờ nhạt trước khi chết, đặc biệt là đối với người mà ngay cả oán hận cũng hoá thành xương tuỷ máu thịt.
Giữa mi tâm của Trần Minh xuất hiện vệt máu tươi, đây là dấu hiệu của việc hành pháp quá độ.
Đoành!
Tiếng sấm, tiếng gió vang lên vùn vụt bên tai của Trần Minh, vòng số tám nơi cái xác vô danh ở trong hoá thành vòi rồng trong bão, cuốn sạch nhang khói, bánh bao bên trong đó rồi nổ tung, rơi lả tả xuống dưới mặt đất.
Đồng thời, đầu của Trần Minh ong ong, cậu ngã ngồi ra đất, khoé miệng rỉ máu tươi, lầm bầm.
“Thu Thuỳ...”
“Năm 1997, bão nhiệt đới Linda đổ bộ vào miền Nam, nơi chưa bao giờ có bão...”