Ngôn Tình Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,364,954
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
truong-thon-la-doa-kieu-hoa.jpg

Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa
Tác giả: Vương Vượng Vượng
Thể loại: Ngôn Tình, Điền Văn, Cổ Đại, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Thể loại: chủng điền văn, HE 1V1, hơi ngọt không ngược
Nguồn convert: Ngocquynh520
Chuyển ngữ: BAT
Số chương: 45

Cố Nam Châu mang theo nhi tử đến thôn nhỏ sinh sống không ngờ lại trở thành hàng xóm của trưởng thôn.

Vốn nghĩ rằng trưởng thôn nhất định là hán tử phóng khoáng tự do không gò bó.

Nhưng ngàn lần vạn lần đều không ngờ trưởng thôn lại là một đóa hoa kiều diễm, động lòng người.

Đã như thế thì trông chừng đóa kiều hoa này chậm rãi sống qua ngày cũng không tệ nha!​
 
Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa
Chương 1: Hàng xóm mới!


Gà gáy lần một, Thẩm Trại Hoa đã rời giường, lưu loát mặc quần áo rửa mặt, rồi ra khỏi cửa, đi về phía sau núi. Lúc ngang qua nhà bên cạnh thì mới phát hiện sân viện hàng năm vẫn đóng chặt hiện tại đã mở ra. Đứng ở cửa là hai nam tử mặt mũi hơi giống nhau."Huynh quay về nói với mẫu thân không cần suy nghĩ nhiều, chờ cục diện yên ổn lại đã!".

Người lớn tuổi khẽ thở dài, nói: "Đệ cũng chớ trách ta không giúp đỡ, thân là con trưởng, thời khắc quyết định vẫn phải suy nghĩ cho cả Cố gia!".

"Đệ biết. Việc này là tự bản thân đệ chọn, chết sống có số, tội gì phải lôi kéo cả Cố gia theo cùng. Huynh cứ nói cho Kỳ Lam...", Thẩm Trại Hoa dần dần đi xa, nên cũng không nghe rõ được nữa.

Đến khi nàng chạy hết một ngọn núi thì trời đã sáng trắng. Thấy trong thôn đã có khói bốc lên, xem chừng Tiểu Thụ cũng đã rời giường, liền tiện tay lau mồ hôi, chạy nhanh xuống núi. Trên con đường nhỏ thôn quê cũng từ từ náo nhiệt, cứ cách hai ba bước lại có thôn dân bê y phục hoặc khiêng củi đốt nhiệt tình chào hỏi: "Trưởng thôn đã leo núi về rồi à!". Thẩm Trại Hoa cũng không hề sĩ diện, phàm là có người chào hỏi, nàng cũng đều cười híp mắt đáp lại. Nhân khẩu trong thôn thưa thớt, hầu hết nhà nào nhà nấy đều tự trồng trọt cày cấy nuôi sống gia đình nên tâm tư cũng đơn giản hơn nhiều, bình thường gặp nhau cũng chỉ lảm nhảm chuyện nhà, tuy ngôn ngữ đôi lúc có hơi th* t*c, nhưng so sánh với những khuê tú kinh đô một chữ cũng hàm chứa ba tầng ý tứ thì Thẩm Trại Hoa càng thích tán gẫu với họ hơn.

Phía sau núi cách nhà Thẩm Trại Hoa không xa, cây cối tươi tốt, hàng năm trong rừng lại có nhiều loại hoa dại không biết tên nhưng đẹp không kém những loài rực rỡ khác. Con đường có chút gập ghềnh nhưng cũng không quá cheo leo, cho nên năm đó Thẩm Trại Hoa từ kinh đô đến thôn này không lâu liền chọn trúng mảnh đất này, mỗi ngày cứ gà gáy lần đầu liền rời giường, sau khi chạy hết cả ngọn núi, sẽ đánh một bộ quyền hoặc vung gậy một lát mới trở về. Ngày qua ngày, cũng dần hình thành thói quen, xem ra nàng đã chạy khá nhiều năm rồi thì phải.

Vì ở phía sau núi cho nên mới gọi là Hậu Sơn chứ không phải vì toàn thôn đều ở chỗ này. Nghe người già ở đây nói, kỳ thật Hậu Sơn trước đây có ý nghĩa là núi dầy, nhưng lại thấy nếu đã có dầy sắt phải có mỏng mới đối xứng, nhưng biết lấy đâu ra một cái núi mỏng để gom thành một đôi đây, vì vậy dần dà, núi này biến thành Hậu Sơn.

Hai từ 厚 và 后 này đồng âm nhưng khác nghĩa. 厚 [hòu]: HẬU có nghĩa là dày, độ dày, 后 [hòu]: HẬU có nghĩa là sau; phía sau.

Lúc đi đến gần viện nhà mình viện, Thẩm Trại Hoa liền thấy một bóng dáng nhỏ gầy đang đứng trước cổng. Tiểu Thụ lại đứng ở ngoài cửa chờ nàng trở lại. Đi nhanh đến trước mặt cô bé nói: "Hôm nay thức dậy sớm hơn ta cơ đấy. Vào nhà thôi!". Tiểu Thụ khéo léo cười một tiếng, gật đầu đi vào trong.

Cuộc sống trong thôn đơn sơ, nên bữa sáng cũng không được coi trọng lắm, có gì ăn đó. Ban đêm nhiệt độ không cao, đêm hôm trước còn dư lại chút cơm thừa, không bị thiu. Thẩm Trại Hoa lười cán mì, cho nên đổ cơm thừa vào trong nồi đang đặt trên bếp hồng rực, lại đánh đều hai quả trứng thả vào, trước khi bắc ra còn cho thêm chút hành lá cắt nhỏ cho thơm.

Thôn Hạ Tuyền mặc dù là một thôn nhỏ, nhưng cách kinh thành không xa, lui tới mua bán khá thuận tiện. Người trong thôn thường đem lương thực hay súc vật nhà mình đến đó bán, để đổi lấy những vật dụng dùng hàng ngày. Thẩm Trại Hoa vừa không có sức, đối với trồng trọt một chữ cũng không biết, cũng may chung quanh thôn toàn đồi núi bao bọc, thỉnh thoảng nàng vác nỏ đi săn, mỗi lần đều kiếm được chút da lông nên có thể sai đổi được giá tốt. Hơn nữa những năm trước vẫn còn chút của để dành, bình thường tìm người trong thôn mua giúp lương thực, cuộc sống của nàng trôi qua cũng khá dễ chịu. Tuy nói không có cách nào so sánh với phụ nhân khuê tú ở nhà cao cửa rộng, bình thường ra vào cửa đều có kẻ hầu người hạ, uống tổ yến thay cho nước lọc bình thường uống..., cả ngày không phải ngắm hoa thì lại đối thơ, nhưng cuộc sống tự do tự tại, không bị ai gò bó, ngược lại càng khiến Thẩm Trại Hoa thích thú hơn. Kể cả Tiểu Thụ cũng thế, kể từ khi dọn tới thôn Hạ Tuyền này càng ngày càng thư thái hơn, khuôn mặt tươi cười cũng nhiều hơn mấy phần thật lòng.

Hai người vẫn như thường ngày bê ghế ngồi xuống cạnh bàn yên lặng ăn cơm. Tốc độ ăn của Tiểu Thụ rất nhanh, lúc Thẩm Trại Hoa mới ăn được một phần ba, thì Tiểu Thụ đã ăn hơn một nửa.

"Nhà bên cạnh hình như có người mới chuyển tới!". Tiểu Thụ không ngừng cố gắng ăn hết chén cơm, sau khi vét sạch bát liền nói.

Thẩm Trại Hoa không đuổi kịp tốc độ của cô bé, định buông chén đũa xuống hỏi: "Làm sao con biết? Lại trèo lên đầu tường nhà người ta?".

Tiểu Thụ lắc lắc đầu, hơi bực mình: "Con bị nhà họ đánh thức đấy chứ. Bọn họ khuân đồ cứ thình thình như thế làm sao con ngủ được. Quá đáng!".

Thẩm Trại Hoa lại nhớ tới sáng nay thấy trong viện sát vách để đầy mấy rương gỗ, nên cũng không kỳ quái, lại đột nhiên nghĩ đến phong cách hành sự của người nào đó, vội vàng hỏi: "Vậy sau khi bị đánh thức con có làm gì không?!".

Bình thường Tiểu Thụ đối với ai cũng đều khéo léo ôn thuận cả, thế nhưng đấy chỉ là trong giới hạn không người nào đụng phải chỗ hiểm của cô nhóc thôi. Nếu có người không cẩn thận chọc vào tổ ong vò vẽ, Thẩm Trại Hoa không biết Tiểu Thụ sẽ làm ra chuyện gì nữa.

Chỗ hiểm của Tiểu Thụ có ba thứ đó là: ăn cơm, ngủ, và Thẩm Trại Hoa.

Tiểu Thụ khéo léo cười một tiếng, vỗ vỗ tay Thẩm Trại Hoa đáp: "Đừng lo lắng! Con chỉ lặng lẽ đập nồi của họ thôi, không ai nhìn thấy cả!".

Giờ phút này, Thẩm Trại Hoa chỉ muốn ngửa mặt lên trời cười to. May là nàng và Tiểu Thụ sống chung với nhau nhiều năm, nhưng thật sự rất khó nắm bắt suy nghĩ phiêu du bất định của nhóc con này. Thẩm Trại Hoa cũng mất hết hứng thú ăn uống, nghiêng tai trầm ngâm nghe ngóng một phen, phát hiện viện sát vách mặc dù có chút tiếng vang, nhưng hình như cũng không có âm thanh nổi lửa nấu cơm. Rối rắm một lát, Thẩm Trại Hoa lại thân chinh vào bếp, nhóm lửa, đặt nồi nước, cán chút sợi mì đặt ở trên tấm thớt, sau đó ra cửa.

Lúc Thẩm Trại Hoa vừa tới thôn Hạ Tuyền, viện sát vách viện còn một gia đình đang ở, nhưng chưa tới một năm lại chuyển đến kinh đô, nên viện này liền bỏ trống từ đó đến nay vẫn không có ai chuyển đến. Thẩm Trại Hoa cũng càng được thanh tịnh. Hôm nay đột nhiên có người dọn tới, Tiểu Thụ còn đập nồi nhà người ta, nàng lại không phải là người không biết phải trái nên không thể làm gì khác hơn nấu một nối mì, để nhà hàng xóm ăn trước một bữa.

Cửa viện cũng đóng không chặt, Thẩm Trại Hoa vỗ vỗ vào cửa, nhưng không thấy ai lên tiếng, bèn đẩy cửa đi vào trong. Chính phòng không có ai, trong phòng bếp ngược lại có chút âm thanh. Thời điểm Thẩm Trại Hoa đẩy cửa phòng bếp ra, liền thấy một lớn một nhỏ bụi bẩn đầy người, đang đứng ở bếp lò, mặt mày ủ dột nhìn chằm chằm ngọn lửa nhảy nhót bên trong.

"Phụ thân, có người tới!". Cậu nhóc mập mạp nhìn thấy Thẩm Trại Hoa trước tiên, liền giật giật áo thông báo với người đang đưa lưng lại.

Nam tử kia xoay người lại, thấy một cô nương đang ở cửa, lập tức đứng lên, khẽ phủi bớt tro bụi trên người, đi nhanh đến trước mặt Thẩm Trại Hoa hỏi: "Cô nương có chuyện gì sao?".

Giọng nói của người này trong hơn nam nhân bình thường một chút, dù giờ phút này trên mặt hắn còn vương đầy tro bụi, có chút chật vật, nhưng dáng vẻ không hề quẫn bách chút nào. Thẩm Trại Hoa hơi nhỏ con, người này vừa đứng ở trước mặt, nàng mới phát hiện ra mình chỉ cáo đến bả vai hắn, không thể làm gì khác hơn là lui một bước, mới ngẩng đầu đáp: "Các ngươi đang nhóm lửa?".

Người nọ chợt gật đầu, mặt đầy khổ não: "Thường ngày thấy người ta nhóm lửa hết sức đơn giản, hôm nay lọ mọ cả nửa ngày, cũng không thấy nhen nhóm lên chút nào!".

Thẩm Trại Hoa đi vòng qua hắn vào trong, vừa nhìn vào bếp, quả nhiên! Chính giữa chảo sắt có một cái lỗ lớn bằng quả đấm! Vừa nhìn liền biết ắt hẳn là kiệt tác của Tiểu Thụ. Nàng chỉ chỉ cái lỗ, nói: "Nồi này bị hỏng rồi, các ngươi còn đốt lửa làm gì nữa?".

Nghe vậy, hai người còn lại đồng loạt chạy đến: "Ôi chao! Ây da! Tại sao có một cái lỗ lớn như vậy chứ!". Sau đó người nam tử liền chỉ vào cậu nhóc, mắng: "Cố Khâu, con thật vô dụng! Cái lỗ lớn như vậy mà không thấy, còn làm hại ta quạt lửa cả nửa ngày!". Cậu nhóc ra sức trợn mắt, càng thêm nổi bật trên gương mặt đầy tro: "Vô sỉ! Không phải con với phụ thân cùng nhau suy nghĩ cách nhóm lửa sao! Làm gì có thời gian nhìn vào trong cái nồi này!"

Thẩm Trại Hoa triệt để im lặng. Vốn nàng nghĩ hai người này nhất định là bởi vì nồi bị phá hỏng mà không có cách nào nhóm lửa nấu cơm, thì ra nguyên nhân trong viện không có khói bốc lên là do bọn họ còn phải nghĩ cách nhóm lửa, ngay cả chút lửa cũng không nhóm được, hoàn toàn không có thời gian ngó vào trong nồi xem có hoàn hảo hay không.

Thấy hai người vẫn thi nhau chỉ trích, rốt cuộc Thẩm Trại Hoa cũng mở miệng: "Nồi cũng đã hỏng rồi, không bằng đến nhà ta ăn tạm gì đó, buổi trưa đến chỗ Lý Thiết Tượng mua một cái nồi mới!".

Hai phe thù địch vô cùng ăn ý nhìn về phía người vừa lên tiếng, sau đó đồng loạt gật đầu: "Được!". Cậu nhóc mập mạp nào đó liền nhiệt tình khoác tay Thẩm Trại Hoa, còn người lớn hơn thì ngượng ngùng không dám làm ra hành động giống như thế, đành đi lên trước, ân cần mở cửa, nhắc nhở nàng đi đứng cẩn thận kẻo vấp, mặt đầy nịnh hót. Lúc này Thẩm Trại Hoa mới có thời gian chú ý quan sát người trước mặt.

Khụ khụ, người này chẳng lẽ là công công trong cung ra ngoài? Vẻ mặt nịnh hót kia, thấy thế nào cũng giống…..

Ra khỏi cửa viện, đã nhìn thấy Tiểu Thụ đứng ở trước cổng viện nhà mình, nhìn về phía một lớn một nhỏ cười đến khéo léo. Dáng vẻ vui mừng của cô nhóc, mặc dù mặt không tròn lắm, nhưng sau khi được Thẩm Trại Hoa vỗ béo cũng có chút múp míp, mắt thì tròn vo như hai hạt nhãn. Vì thế khi Tiểu Thụ và Thẩm Trại Hoa đến thôn Hạ Tuyền ở vài năm, trong mắt mọi người đây là đứa bé một vô cùng khéo léo. Mỗi lần cô nhóc ra cửa một chuyến, lúc trở về túi luôn đầy hạt dưa và trái cây ăn vặt. Nam tử kia vốn không biết cô nhóc cười khéo léo trước mặt chính là người đã tạo ra cái lỗ trên nồi nhà mình, thấy tiểu cô nương mặt trước cười đến đáng yêu, liền đi nhanh đến, sờ sờ tóc Tiểu Thụ, cười híp mắt: "Ai da, tiểu cô nương thật hiểu chuyện!".

Cục tròn vo sau lưng thấy thế liền liếc mắt, nói thầm: Hừ! Nịnh hót!

Thẩm Trại Hoa thấy tay Tiểu Thụ đã siết thành quả đấm, vội vàng kéo người nào đó ra, cười không ngớt nói: "Đây là Tiểu Thụ. Vào nhà mau đi thôi, giờ này chắc đứa nhỏ cũng đang đói bụng!"

Rốt cuộc nam tử kia cũng kịp thời buông tay. Thẩm Trại Hoa cúi đầu nhìn về phía Tiểu Thụ, bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy chỏm đầu, cô nhóc bĩu môi, buông lỏng quả đấm, đi theo nàng vào viện. Trong lúc Thẩm Trại Hoa qua thăm hỏi hàng xóm thì Tiểu Thụ đã dọn dẹp sạch sẽ bàn cơm. Nàng đi vào bếp, múc chút nước nóng trong nồi đưa cô nhóc bưng ra ngoài. Trước tiên phải rửa mặt cho sạch sẽ đã! Chuyện nhóm lửa đơn giản như vậy lại bị hai người kia biến thành một cuộc đánh ác liệt, quần áo trên người coi như hủy sạch, ngay cả mặt cũng không tránh được, chỉ còn lại ánh mắt có thể miễn cưỡng thấy rõ, cứ để nguyên thế ăn cơm, chỉ sợ vừa ăn vừa hít hết bụi bặm.
 
Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa
Chương 2: Hàng xóm mới (2)


Tiểu Thụ ngoan ngoãn bưng nước nóng đi ra ngoài, rồi rất mau quay vào phòng bếp, nhanh chóng giúp đỡ Thẩm Trại Hoa thêm củi vào lò. Sợi mì đã chuẩn bị sẵn đặt ở bên cạnh, chờ nước sôi lên Thẩm Trại Hoa mới thả vào nồi, nghĩ nghĩ một lúc, lại đập thêm hai quả trứng vào, nên chút dầu vừng rồi bắc ra ngoài.

Đôi phụ tử kia dưới hướng dẫn của Thẩm Trại Hoa đã quen thuộc chạy vào trong nhà, một lớn một nhỏ ngồi ngay ngắn ở trước bàn, qua hơn nửa ngày giày vò đã sớm đói đến hoảng hốt, ra sức hít hà mùi thơm đang tỏa ra tứ phía. Mắt hai người đồng loạt sáng lên, tay không tự chủ nắm chặt đôi đũa, chăm chú nhìn cái bát trên tay Thẩm Trại Hoa chỉ sợ bị rơi ở nửa đường.

Thẩm Trại Hoa vừa đặt hai tô mỳ nóng hổi lên bàn, hai người nọ liền không thể chờ đợi vùi vào đầu ăn, một câu cũng không nói. Tiểu Thụ bê hai chiếc ghế đặt xuống bên cạnh, Thẩm Trại Hoa ngồi xuống, chỉ chờ bọn họ ăn xong để hỏi rõ lai lịch. Nói thế nào thì nàng cũng là trưởng thôn của cái thôn nhỏ này, nên càng phải quan tâm đến đôi phụ tử vừa dọn tới đây mới phải đạo.

Hai người kia đói bụng từ sáng sớm nên cũng không hề dè dặt, chỉ thi nhau gắp mỳ cho vào trong miệng, trong phút chốc cả không gian chỉ còn lưu lại tiếng hút mỳ soàm soạp. Thẩm Trại Hoa ngồi ở một bên âm thầm quan sát, thuận tiện thầm khen tay nghề cán mỳ của bản thân lại có tiến bộ.

Cậu nhóc kia sau khi rửa sạch mặt trông thật trắng trẻo mềm mại, dường như chỉ cần bấm một cái liền có thể nhéo ra nước, đáng yêu vô cùng, miệng bao bọc lấy sợi mì m*t m*t chẳng khác nào con chuột nhỏ. Về phần phụ thân của thằng nhóc, da trắng bệch trông có vẻ hơi yếu ớt. Hai người họ cho dù nhếch nhác, những cũng không thể che giấu nổi quý khí trên người dưới bộ y phục tầm thường kia.

Vừa thất thần một chốc, bát mỳ trước mặt hai người nọ đã trống không. Sau đó lấy đồng loạt đưa tay lên sờ sờ cái bụng, lại còn đồng thanh thở dài, mặt đầy thỏa mãn.

Thẩm Trại Hoa nhìn vào đáy bát sạch trơn ngay cả một chút rau cũng không còn dư lại, hỏi: "Ăn no chưa? Mỳ sợi ta cán vẫn còn nhiều nếu các ngươi chưa no, ta sẽ đi nấu thêm!".

Phụ thân của tên nhóc mập liền phất phất tay: "Đủ rồi, đủ rồi! Chúng ta đã ăn rất no rồi!". Nhóc mập kia cũng ở bên cạnh phụ họa:"Đúng, đúng, đúng, rất no rồi. Ăn nữa thì vỡ bụng mất!".

Thẩm Trại Hoa cũng không khách sáo nữa, bảo Tiểu Thụ dọn dẹp bát đũa, sau đó rót hai chén nước nóng đặt lên bàn: "Cảm ơn. Hôm nay nếu không nhờ phu nhân giúp đỡ, hai chúng ta sợ sẽ phải chết đói mất!"

Thẩm Trại Hoa khoát khoát tay đáp: "Nói đến thật ngại, ta đây chỉ là muốn bồi tội thôi. Tiểu Thụ bướng bỉnh, đập nồi của các vị, làm hại hai người hôm nay không thể nấu cơm, hi vọng các ngươi sẽ không trách tội!".

Phụ thân nhóc mập nghe vậy cũng không hề tức giận, ngược lại còn cười cười ôn hòa: "Không trách tội, không trách tội. Trẻ con nghịch ngợm là khó tránh khỏi, Cố Khâu nhà chúng ta cũng y như vậy!". Cậu nhóc Cố Khâu nghe vậy liền liếc mắt nói: "Sao lại kéo con vào! Thượng bất chính hạ tắc loạn, hồi phụ thân còn nhỏ cũng có khác gì đâu!".

Người nọ hình như sớm quen với việc Cố Khâu nói thế với mình, không thấy lúng túng chút nào. Thẩm Trại Hoa lại hỏi: "Không biết lai lịch của hai vị ra sao? Đã hơn nửa ngày rồi mà ta chẳng biết gì cả đấy!".

Lúc này Cố Khâu liền nhanh nhẹn đáp: "Ta tên là Cố Khâu, hắn là phụ thân của ta, tên là Cố Nam Châu. Tỷ tỷ, ngươi thì sao?".

Thẩm Trại Hoa: "Ta là thôn trưởng ở đây, họ Thẩm, tên là Thẩm Trại Hoa. Các ngươi hôm nay chuyển đến thôn Hạ Tuyền, lại ở cạnh nhà ta, cũng xem như có duyên với nhau, sau này có chuyện gì cứ tới tìm ta!".

"Tỷ tỷ, tên ngươi là Thẩm Trại Hoa à? Tổ mẫu ta từng nói, tên của nữ hài tử nên văn nhã một chút!". Lời này vừa nói ra, ánh mắt của Tiểu Thụ như nhãn đao liền bay tới. Cố Nam Châu che miệng khẽ ho hai tiếng, nhẹ nhàng đá chân Cố Khâu, sau đó nhìn Thẩm Trại Hoa ha ha cười gượng: "Đứa nhỏ này nói chuyện không suy nghĩ, đừng để ý đến nó!".

Thẩm Trại Hoa cũng không có ý kiến gì, nói:"Gia đình bình người đặt tên, đâu để ý đến văn nhã hay không văn nhã. Phụ thân ta năm đó rất bội phục một nhà trung thần Dương gia tướng, mà ta lại là thân nữ nhi nên ông ấy liền lấy tên của Xà Thái Quân đặt cho ta. Phụ mẫu đặt tên, ai thèm quản có tục hay không, có dùng là tốt rồi!". Lại tiếp tục hỏi: "Hai vị từ đâu chuyển tới thế? Có ở lại đây lâu dài không?".

Lúc này Cố Nam Châu mới trừng mắt liếc Cố Khâu, không để cho cậu nhóc nói nữa: "Vừa từ Kinh đô tới, trước mắt có thể phải ở chỗ này ở một thời gian ngắn, bao lâu thì vẫn chưa xác định!".

"Cố gia ở Kinh đô?", lúc trước còn ở trong kinh Thẩm Trại Hoa tuy không hiểu rõ thế gia danh môn như lòng bàn tay, nhưng những gia tộc lớn thì vẫn biết được đôi chút, Cố gia này chính là một trong số đó. Nhiều thế hệ Cố gia đều theo con đường đèn sách, có người còn đảm nhiệm vị trí Đế sư, có thể nói là một vọng tộc trong thư hương thế gia. Có điều mặc dù danh vọng cao, nhưng có rất ít người Cố gia đảm nhiệm chức vị quan trọng trong triều, phần lớn đều ở Hàn Lâm viện viết thư dạy học, cực ít liên quan đến đấu tranh của đảng phái vì vậy nên mới gỡi được uy vọng nhiều năm mà không bị kim thượng nghi kỵ.

Cố Nam Châu gật đầu đáp: "Ngài đối với ta nhưng không hề ấn tượng, còn ta ngược lại còn nhớ rõ Hàn phu nhân. Năm đó phu nhân theo Hàn đại nhân cùng nhau đến Cố gia dự tiệc, ta thực sự rất có ấn tượng đối với phu nhân!".

Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế liền cẩn thận quan sát Cố Nam Châu một phen, nhưng vẫn chẳng hề có chút ấn tượng nào. Tuy nhiên cũng không ngoài dự kiến, Thẩm Trại Hoa năm ấy mặc dù theo lễ tiết phải đi cùng với Hàn Dịch tham dự các buổi tiệc. Nhưng lúc đó nàng chỉ giao thiệp với những quý phụ kinh đô, sau khi đã đi hai ba lần, liền thật sự lười phải lá mặt lá trái với đám người chỉ quẩn quanh chuyện xử lý tiểu thiếp thông phòng, hay là các đại gia khuê tú ngắm hoa phẩm trà. Vì thế người đi theo bên cạnh Hàn Dịch đổi thành Cam Đường, còn nàng cuối cùng cũng được sống thanh tịnh tự tại. Sau này, khi Hàn Dịch qua đời chưa tới nửa năm, nàng liền cầm thư hòa ly, mang theo Tiểu Thụ rời khỏi Hàn gia, đến thôn Hạ Tuyền định cư, chưa từng bước chân vào kinh đô một lần nào.

Cố Nam Châu cũng không mong Thẩm Trại Hoa sẽ thật sự ra mình, đối với nàng mà nói, hắn nhiều nhất cũng chỉ là một người xa lạ mà thôi. Thấy Thẩm Trại Hoa hơi ngượng ngùng, Cố Nam Châu liền khoát khoát tay: "Hàn phu nhân không nhớ rõ cũng là bình thường. Ta và ngài cũng không nói chuyện nhiều, chỉ từng gặp qua ở ven đường năm ngài cùng Hàn đại nhân hồi kinh mà thôi. Sau này mặc dù có gặp lại trong buổi tiệc ở Cố gia nhưng ta vốn không phải là người trong tộc chính, chỉ là họ hàng xa nên cũng không còn cơ hội nói chuyện nhiều với Hàn đại nhân!".

Thẩm Trại Hoa nghe hắn mở miệng gọi một tiếng phu nhân thật sự không được tự nhiên, khoát tay một cái nói: "Ngươi đừng gọi ta là phu nhân nữa, thư hòa ly cũng đã cầm rồi, có còn Hàn phu nhân đâu chứ!".

Cố Nam Châu cười cười xin lỗi: "Là ta sơ sót."

Cố Khâu vẫn bất mãn vì Cố Nam Châu không cho mình trả lời, xì khẽ một tiếng: "Rõ ràng là dung mạo của người quá mức bình thường, đừng miễn cưỡng kiếm cớ nữa!". Tiểu Thụ không nhịn được đành cười "Hì hì" ra tiếng, cũng may Cố Nam Châu đã sớm quen, mặt không đổi sắc đáp trả: "Dáng dấp của ta mà bình thường, thì con cũng không khá hơn được đâu. Phải biết, thượng bất chính hạ tắc loạn, đời trước bình thường đời sau càng xấu xí!".

Cố Khâu rốt cuộc vẫn còn nhỏ, trong lúc nhất thời bị phụ thân mình "Đả thương lòng tự tôn trầm trọng" chặn miệng lại, đảo mắt vòng vo nửa ngày, cuối cùng chỉ có thể khoanh tay trước ngực, nhíu mũi "Hừ" một tiếng, quay đầu không nhìn Cố Nam Châu nữa. Tiểu Thụ bị dáng vẻ của Cố Khâu chọc cười, khiến nhóc mập càng tức giận hơn: "Ngươi cười cái gì!"

Tiểu Thụ cười híp mắt nhìn người đối diện đáp: "Nhìn ngươi!"

Lần này Cố Khâu càng thêm hậm hực, đứng phắt dậy, hung hăng dậm chân: "Thật là đáng ghét! Ta đi ra ngoài chơi, không muốn nói chuyện với ngươi nữa!". Dứt lời xoay người chạy ra ngoài. Thẩm Trại Hoa bất đắc dĩ nhìn Cố Nam Châu cười cười, vừa muốn đứng dậy đuổi theo, lại bị người kia ngăn cản: "Thẩm cô nương không cần để ý. Đứa nhỏ này chính là như vậy, chốc nữa là tốt thôi. Ngươi mà đi dỗ hắn thì lại càng được thể hếch mũi lên mặt!". Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế cũng không cố kiên trì nữa, lại ngồi xuống. Nhưng lại nghĩ Cố Khâu mới đến, sợ thằng bé lạc đường, liền nói: "Tiểu Thụ, con đi theo xem một chút đi, Cố Khâu vừa tới nơi này, còn nhiều chỗ chưa quen, chỉ sợ đi lạc thì khổ!".

Tiểu Thụ bĩu môi, thuận theo đứng lên, đuổi theo phương hướng Cố Khâu vừa đi. Thẩm Trại Hoa nhìn về phía Cố Nam Châu: "Nồi của nhà ngươi bị Tiểu Thụ đập hư rồi, bây giờ ta với ngươi đến chỗ Lý Thiết mua thêm một cái chảo dùng đỡ, nếu không thì hai nhà sẽ nấu cơm chung, để bữa sau các ngươi không bị chết đói nữa!".

Cố Nam Châu cũng không từ chối, đi theo sau Thẩm Trại Hoa ra khỏi cửa viện: "Ta và Cố Khâu vừa tới thôn Hạ Tuyền, cái gì đều không hiểu rõ, có thể sau này vẫn còn phải phiền toái Thẩm cô nương rồi!".

Thẩm Trại Hoa khóa cửa viện lại, rồi dẫn Cố Nam Châu đến chỗ Lý Thiết, vừa đi vừa nói: "Có gì mà phiền toái với không phiền toái, hôm nay người dời đến sát vách nhà ta, thì cũng coi như là duyên phận, có thể giúp được thì liền giúp. Hơn nữa, ta còn là Trưởng thôn ở đây, ngươi có phiền toái cứ tới tìm ta, không cần khách khí như thế!".

Cố Nam Châu ở phía sau cười tít hết cả mẳt: "Đã như vậy, ta cũng vậy cũng không gọi ngươi là Thẩm cô nương nữa, như vậy quá mức xa lạ. Ngươi và ta cứ gọi thẳng tên huý của nhau có được không?".

Thẩm Trại Hoa suy nghĩ một lát, rồi gật đầu xem như đồng ý. Dù sao nàng cũng không so đo những thứ này, người trong thôn gọi nàng bằng mấy cái tên khác nhau, có người gọi nàng là Trưởng thôn, có người gọi nàng là Trại Hoa muội tử, còn có người trực tiếp kêu Hoa Hoa cực kỳ buồn nôn. Cố Nam Châu gọi nàng là Trại Hoa, cũng không có gì là không thích hợp.

"Hoa hoa, ngươi đang đi đâu vậy?". Vừa nhắc tào tháo, tào tháo liền xuất hiện, nói đến ghê tởm, ghê tởm lập tức đã tới rồi. Toàn thân Thẩm Trại Hoa nổi hết da gà, mí mắt cũng không thèm ngước lên: "Đi đến chỗ Lý Thiết mua nồi!".

Cố Nam Châu bị giọng nói đột nhiên xuất hiện này dọa sợ hết hồn, đang nhìn chung quanh tìm kiếm, đã thấy một cái đầu ló ra trên bờ tường, kiều mị cười với Thẩm Trại Hoa. "Này Hoa Hoa, lúc ngươi về nhớ tới tìm ta, ta mang không ít đồ tốt trở lại đâu, đều giữ cho cả ngươi đấy!".

Thẩm Trại Hoa gật đầu đáp: "Ta biết rồi, lúc trở lại thuận tiện sẽ tới tìm ngươi."

Nữ nhân kia nghe Thẩm Trại Hoa nói thế, mới vừa ý thu đầu về. Cố Nam Châu bước nhanh đuổi theo Thẩm Trại Hoa, tò mò hỏi "Vị đại tỷ kia là ai vậy? Nghe ra có vẻ rất quen thuộc với ngươi!".

Thẩm Trại Hoa đáp: "Nàng ấy không phải là đại tỷ của ta, tên gọi Bạch Hoa, còn nhỏ hơn ta đến mấy tháng đấy. Ta và nàng ấy biết nhau rất nhiều năm rồi!".

Cố Nam Châu cười cười: "Ta thấy nàng ấy đối với ngươi vô cùng nhiệt tình."

Thẩm Trại Hoa nghĩ lại phản ứng vừa rồi của mình, liền sờ sờ đầu: "Nàng ấy từ trước đến giờ đều như thế, thích vui đùa, đi thăm thú chung quanh, qua một thời gian ngắn lại trở về. Ta với nàng ấy vẫn luôn như vậy, ngươi vừa tới không biết, về sau cũng sẽ không thấy lạ nữa!".

Cố Nam Châu gật đầu đáp: "Bạch Hoa cô nương có vẻ sống tùy ý hơn người bình thường một chút. Bên cạnh ngươi có một tri kỷ không giống với người thường làm bạn cũng là một chuyện may mắn."

Thẩm Trại Hoa nghe thấy thế gật gật đầu, chỉ về tiểu viện đằng trước cách đó không xa: "Đến nhà thợ rèn rồi!".
 
Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa
Chương 3: Hàng xóm mới (ba)


Còn chưa đi vào viện, Cố Nam Châu đã nghe thấy tiếng rèn sắt bên trong, từng phát từng phát, trầm ổn vững vàng. Thẩm Trại Hoa đi ở phía trước, trực tiếp đẩy cửa viện ra, đứng ở cửa chờ Cố Nam Châu đi vào.

Viện này thoạt nhìn đơn sơ, nhưng được sắp xếp rất gọn gàng. Trong góc là một đống gang xếp chồng lên nhau, một nam tử cao lớn mồ hôi như mưa ngẩng đầu nhìn người tới, thuận miệng nói: "Trại Hoa muội tử tự mình lấy ghế ngồi chờ một lát, ta sắp làm xong rồi!". Thẩm Trại Hoa đáp một tiếng, vào nhà lấy hai chiếc ghế ra ngoài đưa cho Cố Nam Châu cùng ngồi.

Chân tay Lý Thiết Tượng mau lẹ, chỉ hai ba lần đã gõ cho khối sắt đốt đỏ rực trên tay ra hình ra dạng, sau khi ngâm nước liền đặt ở một bên, tiện tay vuốt hết mồ hôi trên mặt, nhận lấy chén nước Thẩm Trại Hoa đưa tới, chưa kịp thở đã uống một hơi cạn sạch, lúc này mới chậm rãi nói: "Tới lấy mũi tên?".

Thẩm Trại Hoa lắc đầu: "Lần trước ngươi mài mũi tên giúp ta vẫn còn dùng rất tốt, gần đây không lên núi, không cần phải lấy thêm. Hôm nay tới đây là muốn mua một cái nồi cho người này, Tiểu Thụ nghịch ngợm, đập vỡ nồi của hắn, hai cha con người ta không có cách nào nấu ăn được!".

Lúc này Lý Thiết Tượng mới đưa mắt đánh giá Cố Nam Châu đang ngồi ở bên cạnh, rồi kéo Thẩm Trại Hoa sang một bên nhỏ giọng nói: "Ta thấy người này dáng dấp không tệ, có vẻ như là người đọc sách. Có điều biết người biết mặt nhưng không biết lòng, ngươi nhớ phải suy nghĩ kỹ càng. Nếu là người tốt thì cùng nhau sống qua ngày thôi với diện mạo kia của hắn chắc chắn ngươi không phải thua thiệt đâu!".

Lý Thiết Tượng là một đại hán vạm vỡ tiêu chuẩn, hàng năm rèn sắt, bắp thịt cuồn cuộn, khí lực trên người lúc nào cũng dư thừa. Tuy là một đấng trượng phu vai năm thước rộng nhưng vào thời điểm nông nhàn rảnh rỗi thì lại lại chẳng khác nào tam cô lục bà thích đi tám chuyện, thích nối dây tơ hồng cho người khác. Ở trong mắt Lý Thiết Tượng, cho dù là ai, chỉ cần có một nam một nữ, là có thể ở chung một chỗ, thích hợp sống qua ngày. Thẩm Trại Hoa sống độc thân đã lâu nên càng trở thành một đối tượng quan trọng được Lý Thiết Tượng chú ý. Nhưng người nào đó tâm trí kiên định, những năm qua không biết Lý Thiết Tượng đã phí bao nhiêu công phu miệng lưỡi nhưng lại chẳng hề thành công. Hôm nay Cố Nam Châu này rõ ràng khác hẳn với những hán tử mặt đen phổ biến trong thôn, khiến Lý Thiết Tượng lại một lần nữa dấy lên ý chí chiến đấu.

Từ lâu Thẩm Trại Hoa đã quen với hành động cứ thấy nam nhân ở đâu liền gán ghép cho mình của Lý Thiết Tượng nên cũng chẳng có cảm giác gì. Có điều câu nói sau cùng này thật ra mà nói thì không phải không có mùi vị. Thẩm Trại Hoa vỗ lên vai Lý Thiết Tượng, bất đắc dĩ cười nói: "Nghĩ gì chứ! Không phải ngươi không biết Tiểu Thụ đâu, hai người bọn họ sáng hôm nay vừa chuyển đến sát vách nhà ta, có thể là trong lúc thu dọn đồ đạc đã đánh thức con bé nên nha đầu kia liền chạy qua đập nồi. Hắn vừa tới nơi này, lạ nước lạ cái nên ta liền thuận đường chỉ hắn tới đây mua nồi!".

Lý Thiết Tượng gãi đầu cười theo, mà Cố Nam Châu ngồi ở một bên rốt cuộc cũng nghe được trọng điểm. Trước kia hắn chỉ cảm thấy Tiểu Thụ xinh xắn đáng yêu người gặp người thích, lại hoàn toàn không ngờ cô nương này chỉ cần không thích liền động thủ, cũng chỉ là không cẩn thận quấy rầy giấc mộng của người ta thế mà lại lẳng lặng phá hủy cái nồi, thần không biết quỷ không hay, ha ha ha! Quả thật không thể đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài.

Cảm giác có gì đó không thỏa đáng lắm. Lúc này Cố Nam Châu đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện cực kỳ quan trọng. Dường như mới vừa rồi Tiểu Thụ bị Thẩm Trại Hoa sai đuổi theo Cố Đồi rồi. Mà thằng nhóc kia thỉnh thoảng nói chuyện lại châm chọc người khác, còn Tiểu Thụ kia theo cách nói của Thẩm Trại Hoa lại một thân võ lực không thể khinh thường. Liên tưởng đến cái nồi bị đập thủng một lỗ to tướng trong bếp nhà mình, sống lưng Cố Nam Châu chợt lạnh: không biết Cố Đồi có tùy tiện nói lung tung, chọc cho Tiểu Thụ mất hứng xem miệng thằng bé thành cái miệng nồi mà đấm thủng không?

Càng nghĩ càng thấy rất có khả năng, bồn chồn không yên, vụt đứng dậy, nói với Thẩm Trại Hoa: "Cố Đồi đi ra ngoài đã lâu, ta có chút không yên lòng, chúng ta hãy nhanh nhanh trở về tìm bọn nhỏ xem sao!".

Thẩm Trại Hoa lơ đễnh đáp: "Không có chuyện gì đâu, có Tiểu Thụ đi theo, bảo đảm sẽ không xảy ra chuyện!".

Cố Nam Châu thầm nghĩ cũng bởi vì đi cùng Tiểu Thụ nên ta mới lo lắng đấy. "Hay là cứ trở về xem thử xem, đứa nhỏ này tính khí không tốt, vừa tới trong thôn, lỡ lại đắc tội với người thì không tốt!". Nói xong liền làm bộ phải đi.

Thẩm Trại Hoa bất đắc dĩ nói: "Được rồi. Lý ca, ngươi cầm nồi ra đi, để ta mang về, người ta đang gấp gáp tìm nhi tử của mình!".

Lý Thiết Tượng thấy ngay cả cơ hội lôi kéo Thẩm Trại Hoa cũng không có, âm thầm thở dài, xoay người vào phòng, lúc đi ra liền cầm một cái nồi lớn đưa cho Thẩm Trại Hoa. Cố Nam Châu đang chuẩn bị vươn tay tiếp nhận cái nồi sắt có vẻ rất nặng kia, liền bị Thẩm Trại Hoa cướp mất giữa đường: "Để ta đi. Chuyện như vậy nói cho cùng là Tiểu Thụ không phải, sao có thể để cho ngươi trả tiền. Ngươi đi trước đi, mau về tìm Cố Đồi, ta sẽ theo sau!".

Tuy Cố Nam Châu chưa bao giờ từng làm việc nặng, nhưng dù sao cũng là nam nhân, sao có thể để một phụ nhân như Thẩm Trại Hoa xách nồi, liền thò tay muốn đoạt lại từ tay người nào đó. Thẩm Trại Hoa thấy hắn không nghe lời mình khuyên, liền cầm nồi ra khỏi viện: "Lý ca ta đi trước đây. Dạo gần đây thời tiết nóng bức, lại vào vụ nông nhàn, ngươi cũng đừng quá sức, chờ trời mát hơn chút nữa hãy làm nông cụ, đừng có gấp làm gì!". Cố Nam Châu bất đắc dĩ, quay đầu lại gật đầu chào Lý Thiết Tượng rồi xoay người đuổi theo.

"Trại Hoa, nồi này có vẻ nặng đấy, hay là để ta xách hộ cho!". Cố Nam Châu đi theo sau lưng Thẩm Trại Hoa, nói.

Một tay Thẩm Trại Hoa giơ chiếc nồi ước chừng bằng nửa người mình lên, một tay đung đưa nhẹ nhàng nói với Cố Nam Châu: "Không có chuyện gì, nặng nề gì chứ. Trước kia, ta còn giúp người ta khênh heo còn được, xách cái này có khác gì cầm đồ chơi đâu!". Sợ Cố Nam Châu không tin, Thẩm Trại Hoa còn đổi từ tay nọ sang tay kia mấy lần: "Đấy ngươi nhìn xem, không nặng đâu. Ngươi đừng lo lắng cho ta, cứ mau đi tìm nhi tử của ngươi đi, ta theo đằng sau là được!".

Cố Nam Châu nhìn cái nồi sắt chẳng khác nào một cái túi trong tay nàng, lại tự lượng sức mình một chút, trầm mặc chốc lát, lại tiếp tục đi nhanh về nhà. Thẩm Trại Hoa thấy Cố Nam Châu lo lắng cho đứa bé như thế cũng tăng tốc độ đi theo.

Còn chưa vào đến cửa, Cố Nam Châu liền nghe thấy tiếng khóc từ trong viện nhà mình vọng ra, cũng không để ý Thẩm Trại hoa bên cạnh, đẩy cửa viện ra, vọt vào chính phòng. Thẩm Trại Hoa cũng mơ hồ nghe thấy tiếng khóc, trong lòng không khỏi nhảy dựng lên: “Hỏng bét rồi. Chẳng lẽ là Tiểu Thụ đánh con nhà người ta khóc nhè?

Cố Đồi đang đau lòng muốn chết, bỗng thấy Cố Nam Châu vọt đến trước mặt mình: "Cố Đồi, con làm sao vậy? Có phải bị đánh hay không? Cố Đồi, ta đang hỏi con đấy!", miệng không ngừng hỏi, tay còn không ngừng lắc lắc.

Thẩm Trại Hoa cũng có chút lo lắng, nhìn Tiểu Thụ đang đứng ở một bên, bàng quan như việc không liên quan đến mình hỏi: "Sao thế? Sao Cố Đồi lại khóc như mưa như gió vậy hả?".

Tiểu Thụ đang muốn kể lại, lại bị Cố Đồi rống lên cắt ngang: "Không cho nói! Nếu nói ra ta sẽ không để ý đến ngươi nữa!".

Tiểu Thụ liếc cậu nhóc đáp trả hai tiếng: "Ngây thơ!". Sau đó quay về phía Thẩm Trại Hoa nói: "Hắn ta bị Khúc Xương dọa sợ thôi.", rồi lại bồi thêm một câu: "Hứ, mang tiếng là nam nhi mà lá gan nhỏ như vậy, thật là vô dụng!".

Thẩm Trại Hoa thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ Cố Nam Châu đang nóng nảy lăn qua lộn lại kiểm tra Cố Đồi, nói: "Ngươi đừng lo lắng, Tiểu Thụ đã nói rồi, không việc gì lớn cả!".

Cố Nam Châu vẫn còn có chút không yên lòng, Tiểu Thụ nói quá mức đơn giản, hắn không hiểu rõ thì thật sự không yên lòng: "Khúc xương kia là ai? Sao lại không tốt như vậy. Dọa Cố Đồi sợ đến mức này?".

Thẩm Trại Hoa: "Khúc Xương không phải là ai cả, chỉ là con chó nhà Khâu nãi nãi cách đây không xa thôi!".

Cố Nam Châu vừa nghe liền nóng nảy hơn: "Chó? Chẳng lẽ Cố Đồi bị nó cắn sao? Muốn đến chỗ Lang trung xem một chút hay không?". Cố Đồi lập tức ngừng khóc, nhìn Cố Nam Châu lo lắng như thế, không ngừng vặn vặn tay không nói lời nào.

Tiểu Thụ có chút không kiên nhẫn, nhìn về phía Cố Nam Châu nói: "Khúc Xương còn lâu mới cắn người. Là chính hắn thấy Khúc Xương đáng yêu, liền chơi với nó. Khúc Xương chơi hăng quá, liền đè hắn xuống l**m l**m mặt, Cố Đồi liền bị hù dọa thành thế này, đã thế hắn còn đấm Khúc Xương một quyền nữa cơ, người ta còn không khóc nháo gì, còn mình thì lại la lối om sòm!".

Lần này Cố Đồi mới uất ức lên tiếng: "Ta làm sao biết nó thích l**m người chứ, nó cứ nhào lên, liền nghĩ là nó muốn cắn ta chứ sao. Nó lại không nói trước một tiếng cho ta biết!".

Lần này cuối cùng Cố Nam Châu mới yên lòng, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn về phía Cố Đồi: "Con làm ta sợ muốn chết! Bình thường không phải trời không sợ đất không sợ hay sao, thế nào mà hôm nay lại bị một con chó dọa thành bộ dáng này. Haiz, thật là hổ phụ khuyển tử mà, hổ phụ sinh khuyển tử mà!".

Cố Đồi vốn vẫn còn sợ hãi, lại bị phụ thân mình giễu cợt như vậy, cho dù bình thường thành thục ổn trọng hơn những tiểu hài cùng lứa nhưng hôm nay cũng có chút không chịu nổi, miệng bẹt ra, mơ hồ lại bắt đầu nức nở. Tiểu Thụ ở một bên thờ ơ lạnh nhạt lại bất ngờ không kịp đề phòng mà bịt kín miệng Cố Đồi, quát lên: "Không cho khóc. Ngươi đã đã khóc một trận rồi!".

Cố đồi đột nhiên bị bịt mồm lập tức dọa cho trừng mắt thật lớn, lại thấy vẻ mặt đầy nghiêm túc của Tiểu Thụ, theo bản năng "ùng ục" một tiếng, tiếng khóc đã chuẩn bị ra khỏi cửa toàn bộ đều được nuốt xuống. Lúc này Tiểu Thụ mới hài lòng buông tay của mình ra, sờ sờ đầu Cố Đồi: "Như thế mới ngoan. Ngươi khóc quá ồn, đầu ta cũng ong ong!". Cố Đồi bị hành động của nha đầu kia làm cho toàn thân đều không thoải mái, đang muốn mở miệng khiển trách Tiểu Thụ về việc xem mình chẳng khác gì Khúc Xương mà dụ dỗ, nhưng nín nửa ngày, lại cảm thấy nụ cười của nàng ấy thật sự quá đáng yêu, mặt hết trắng rồi lại đỏ, cuối cùng hung hăng dậm chân một cái, chạy sang phòng bên cạnh.

Hiếm khi Cố Nam Châu thấy Cố Đồi ở trước mặt bạn cùng lứa tuổi không hề phản kích lại thế này, trong lúc nhất thời quên mất bản thân từ trước đến giờ vẫn cố kỵ Tiểu Thụ, vỗ vỗ lên người cô nhóc: "Tiểu Thụ thật là giỏi, Cố Đồi nhà ta mà khéo léo hiểu chuyện được như vậy thì tốt quá. Về sau chúng ta chính là hàng xóm của nhau, Tiểu Thụ nhớ giúp ta để ý đến Cố Đồi một chút nhé, để cho thằng bé học hỏi nhiều một chút!".

Tiểu Thụ nhìn về phía Thẩm Trại Hoa, thấy thế nàng liền lên tiếng nói đỡ: "Đó là tất nhiên. Hàng xóm với nhau, nên năng lui tới mới phải. Vừa lúc Tiểu Thụ cũng thiếu bạn chơi, lần này có Cố Đồi thì vui rồi!”. Thẩm Trại Hoa dứt lời, Tiểu Thụ quay sang gật đầu với Cố Nam Châu: "Ừm, ta sẽ dẫn hắn đi chơi cùng!".

Cố Đồi vén rèm cửa lên lộ ra khuôn mặt vẫn tức giận: "Ai muốn ngươi dẫn theo, không nói đến việc ta còn lớn hơn ngươi, nếu dẫn phải là ta dẫn ngươi mới đúng!".

Tiểu Thụ cúi đầu suy nghĩ một lát mới đáp: "Ngươi nói cũng có đạo lý. Ta năm nay sắp 11 rồi, nếu như ngươi lớn hơn, liền đổi thành ngươi dẫn ta cũng được!".

Cố Đồi nghe vậy, mặt lại trắng xanh, cuối cùng nặng nề buông rèm, không thèm lên tiếng nữa. Cố Nam Châu ở bên cạnh cười đến sắp rút gân: "Tiểu tử này đầu năm nay mới vừa tròn tám tuổi, dù thế nào cũng nhỏ hơn Tiểu Thụ. Sau này, Tiểu Thụ ngàn vạn lần đừng khách khí, nếu Cố Đồi có làm gì không đúng, ngươi cứ dạy dỗ nó là được!".

Tiểu Thụ thấy trước đó Thẩm Trại Hoa đã nói như thế cũng thuận theo gật đầu một cái. Lúc này Thẩm Trại Hoa mới đưa cái nối trong tay ra, nói: "Ngươi đổi nồi đi, có cái này thì có thể nấu được rồi!".

Cố Nam Châu hiện tại mới chú ý tới trong tay Thẩm Trại Hoa vẫn còn cầm cái nồi sắt nặng nề, vội vàng đoạt lại mang vào trong phòng bếp. Nhìn Thẩm Trại Hoa cầm nhẹ nhàng như thế nên Cố Nam Châu cũng không dùng nhiều lực, vừa đổi qua tay, thiếu chút nữa là rớt xuống đất. Thẩm Trại Hoa thấy thế liền hỏi: "Ngươi không có chuyện gì chứ, để ta cầm cho, dù sao cũng không nặng!". Trên trán Cố Nam Châu nổi đầy gân xanh, cố ổn định thân hình: "Không có chuyện gì, không có chuyện gì, cái này quả thật không nặng, ngươi cầm cả chặng đường rồi, ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi!".
 
Trưởng Thôn Là Đóa Kiều Hoa
Chương 4: Hàng xóm mới!


Thẩm Trại Hoa mang nồi vào bếp, lại thuận tiện múc nước cọ rửa từ trong ra ngoài hai lần, mới theo Tiểu Thụ trở về nhà. Sau khi dọn dẹp sân viện một lượt, luyện một bộ quyền với Tiểu Thụ, cho đến khi toàn thân đầm đìa mồ hôi mới thôi. Vào nhà xoa xoa bụng, nàng nhìn Tiểu Thụ đang cầm một quyển sách nhỏ nói: "Buổi chiều muốn ăn gì, để ta nấu!". Nha đầu nào đó đang chuyên tâm xem sách, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, đáp: "Muốn ăn thịt gà!".

Thẩm Trại Hoa nghe vậy, vào nhà lấy chút bạc vụn: "Vậy ta đến nhà Khâu nãi nãi mua một con gà về. Muội muốn ăn thịt gà rang hay canh gà hầm?"

Tiểu Thụ vẫn cúi đầu: "Gà rang, hầm thì chẳng có mùi vị gì cả!"

Thẩm Trại Hoa liếc mắt: "Có ăn là không tệ rồi, lại còn kén chọn. Vậy ta ra ngoài đây, muội ở nhà ngoan ngoãn một chút".

Tiểu Thụ: "Nhớ mang về giết, muội muốn làm một quả cầu bằng lông gà."

"Biết biết, ta sẽ chọn cho muội nhiều màu sắc khác nhau, làm một quả cầu lục sắc!". Thẩm Trại Hoa cười nói. Đúng theo dự liệu của nàng, nha đầu kia liền nhíu mày: "Không cần, màu sắc rực rỡ quá xấu, chỉ có Ngô Mạch Tử mới thích quả cầu xấu như vậy."

Thẩm Trại Hoa càng vui vẻ hơn, trêu chọc: "Mặc kệ đi, ta sẽ chọn con gà trống lớn màu xanh lục!". Tiểu Thụ quay đầu hừ một tiếng, không bao giờ muốn để ý tới người kia nữa.

Người nào đó cười cười, xoay người ra cửa. Năm ấy Khâu nãi nãi để tang chồng, sống một mình nhiều năm, bầu bạn bên cạnh cũng chỉ có một con chó. Mấy năm trước còn có thể xuống giường làm việc nhà, sau này lớn tuổi không thể trồng trọt được nữa liền nhờ những hộ gia đình khác trong thôn chăm sóc thu hoạch hộ, mỗi vụ chỉ cần đưa lại cho bà chút lương thực đủ ăn cho một năm là được. Không cần ra đồng làm việc, bà liền bắt đầu nuôi gà, ở trong sân trồng ít rau dưa và trái cây. Sau khi Thẩm Trại Hoa biết được liền mang tất cả gà con nhà mình cho Khâu nãi nãi, mỗi lần trực tiếp đến đó mua gà và rau dưa, mặc dù tiền không nhiều lắm, nhưng dầu gì cũng tạo điều kiện cho bà cóthể thu được một khoản.

Dĩ nhiên, còn một nguyên nhân quan trọng nữa đó chính là đám gà kia qua tay Thẩm Trại Hoa chỉ sống được không quá mười ngày. Nhưng người nào đó vẫn cứ tin rằng đám gà này anh dũng hi sinh là bởi vì bọn chúng quá yếu.

Vừa mới đẩy cửa viện ra, Khúc Xương liền vọt lên, thân thiết cọ cọ vào chân Thẩm Trại Hoa, sau đó quay vào bên trong nhà sủa "gâu gâu" hai tiếng. Khâu nãi nãi vừa nghe được tiếng sủa liền vội vàng đi ra, thấy người đến là Thẩm Trại hoa liền cười đến vui vẻ: "Trại Hoa à..., nhanh ngồi, ta lấy nước cho ngươi uống!". Thẩm Trại Hoa liền khoát khoát tay, nói: "Nãi nãi đừng bận tâm, Tiểu Thụ muốn ăn thịt gà nên con đến bắt một con về nấu cho con bé!".

Khâu nãi nãi nghe vậy, liền đặt ly trà xuống, xoa xoa tay, đi ra phía chuồng gà: "Tiểu Thụ muốn ăn à, để ta chọn cho một con thịt mềm mềm một chút!". Thẩm Trại Hoa cũng không nhúng tay, đứng ở bên cạnh nhìn Khâu nãi nãi bắt gà. Bà lão không con không cháu, bình thường cũng chỉ có Tiểu Thụ thường tới đây chơi, dần dà, Khâu nãi nãi liền xem Tiểu Thụ như tôn nữ ruột thịt của mình. Người già ai mà chẳng thích làm cái này cái kia cho con cháu, trước kia Thẩm Trại Hoa còn tự mình động thủ, nhưng sau thấy bà vui vẻ vì được tất bật như thế, liền mặc cho bà làm.

Sau một phen vô cùng hỗn loạn, cuối cùng Thẩm Trại Hoa cũng nhận được con gà trống lông sáng bóng từ tay Khâu nãi nãi. Bà ra khỏi chuồng gà, múc nước rửa tay, chuẩn bị thịt gà: "Thuận tiện giết luôn cho ngươi, sau đó chỉ cần vặt lông thôi!". Thẩm Trại Hoa thấy thề liền lắc đầu, đáp: "Tiểu Thụ bảo ta mang về giết, nói là muốn lấy lông gà làm một quả cầu. Đứa nhỏ này cứ nghĩ đến cái gì phải làm bằng được!".

"À, cái đó, còn không phải là do khuê nữ Ngô gia, mấy ngày trước được phụ thân làm cho một quả cầu có nhiều màu sắc khác nhau, nên rất thích thú. Nhất định là nha đầu kia đã khoe khoang gì đó trước mặt Tiểu Thụ. Không phải nãi nãi muốn lắm lời đâu...ngươi đấy, một đại cô nương tốt như thế, ban đầu một mình dắt Tiểu Thụ tới thôn này, đã mấy năm trôi qua mà cũng không thấy thành thân gì cả!". Khâu nãi nãi lại cất giọng càu nhàu.

Đại sự của Trưởng thôn rất quan trọng!

Thẩm Trại Hoa bất đắc dĩ xách gà trống trở về nhà, Khâu nãi nãi lại hỏi: "À, mà đúng rồi, sáng nay đứa nhỏ đi cùng với Tiểu Thụ là ai thế? Hôm nay thằng bé bị Khúc Xương dọa giật mình, khóc toáng lên chạy mất. Ta lại đi đứng không tiện, nên không đuổi theo kịp!". Khúc Xương rất có linh tính, biết Khâu nãi nãi đang trách nó, cúi đầu thật thấp, nằm ở bên chân Thẩm Trại Hoa nhỏ giọng rên "U ử", uất ức vô cùng.

Thẩm Trại Hoa liền giải thích: "Không có chuyện gì đâu ạ. Đứa bé kia là con của chủ hộ mới chuyển đến cạnh nhà ta. Thằng bé chỉ hoảng sợ chút thôi, lúc về dỗ dành một hồi liền bình thường rồi, nãi nãi, bà đừng lo lắng."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt. Khúc xương này bị mấy đứa chiều hư rồi, nhìn thấy trẻ con liền xồ đến l**m vào mặt. Đáng đánh!". Nói xong liền giả vờ muốn đánh Khúc Xương. Bạn chó nào đó thấy thế, lại dùng sức chen thân hình núc ních của mình ra sau chân Thẩm Trại Hoa, nức nở nghẹn ngào, càng thêm buồn bã.

Thẩm Trại Hoa vươn tay v**t v* Khúc Xương, nói: "Đây cũng không phải là nuông chìu, Khúc Xương thông minh, chắc chắn sẽ không cắn người, nhiều lắm chỉ là bướng bỉnh một chút, nãi nãi sao nỡ đánh nó đây!". Khúc Xương ngẩng đầu l**m l**m tay Thẩm Trại Hoa, rồi lại chậm rãi dời đến bên chân Khâu nãi nãi, ngoan ngoãn nằm xuống. Nàng thấy thế liền cười cười, đặt bạc vụn lên bàn, nói:"Nãi nãi, ta đi về trước đây, Tiểu Thụ đang ở nhà ngóng cơm rồi!". Sau đó xoay người ra khỏi cổng viện.

Mới vừa vào viện, Thẩm Trại Hoa đã thấy Cố Đồi đang khoa chân múa tay trước mặt Tiểu Thụ: "Tiểu Thụ, Tiểu Thụ, tại sao ngươi không đặt tên là Tiểu Thảo chứ. Tỷ tỷ của ngươi tên là Trại Hoa, vậy thì ngươi phải gọi là Tiểu Thảo mới đúng, như vậy mới có cảm giác người một nhà!".

Tiểu Thụ: "......" Tiểu Thụ đổi phương hướng đánh quyền, mắt cũng không liếc sang bên cạnh.

Cố Đồi đứng lên, lại chạy đến trước mặt Tiểu Thụ: "Ngươi học cái này từ đâu vậy, ta cũng muốn học nữa, ngươi dạy cho ta đi có được hay không?"

Tiểu Thụ liếc cậu nhóc một cái, lại đổi phương hướng tiếp tục đánh quyền.

Cố Đồi vẫn không ngừng nài nỉ: "Tiểu Thụ, sao ngươi không để ý tới ta vậy? Trước kia lúc còn ở nhà, những nha hoàn kia rất thích nói chuyện với ta, còn khen ta anh tuấn thông minh, còn ngươi sao lại không thèm để ý tới ta chút nào!"

Tiểu Thụ thu quyền, quay về phía Cố Đồi nhếch miệng cười: "Họ đang gạt ngươi đấy!"

Cố Đồi: "Hả?"

Tiểu Thụ: "Ngươi còn chưa cao bằng ta sao có thể gọi là anh tuấn được? Khi nói chuyện với Phụ thân, ngươi toàn thẳng thừng bôi bác, sao có thể gọi là khéo léo. Hơn nữa hôm nay mới bị Khúc Xương l**m mặt mà ngươi đã sợ đến rối tinh rối mù, người thông minh còn lâu mới dễ dàng bị dọa đến khóc như vậy. Cho nên mới nói, ngươi không hề khéo léo anh tuấn thông minh một chút nào, đám nha hoàn kia chỉ lừa gạt ngươi mà thôi!".

Mặt Cố Đồi lộ rõ vẻ không thể tin: "Tại sao? Các nàng ấy là nha hoàn của ta, tại sao lại muốn gạt ta chứ?".

Tiểu Thụ cười càng rực rỡ, đáp: "Bởi vì ngươi ngốc quá. Dỗ ngươi vui thì ngươi sẽ cho họ đồ tốt, tất nhiên là sẽ nói trái lương tâm rồi!".

Cố Đồi nghiêng đầu cẩn thận nghĩ lại một phen, quả đúng như Tiểu Thụ nói, mỗi lần được khen là bản thân lại vui mừng, ít nhiều gì cũng sẽ thưởng cho những nha hoàn kia chút tiền bạc hay trân bảo. Vừa nghĩ như thế, lại do do dự dự hỏi: "Vậy làm sao ngươi biết điều này?"

Tiểu Thụ hừ lạnh đáp: "Những người đó đều là như vậy! Ở trước mặt ngươi thì thế này, ở sau lưng lại thế khác. Đúng là khẩu phật tâm xà!".

Thẩm Trại Hoa ho một tiếng, nói: "Tiểu Thụ, Gà mua về rồi đây, bản thân tự nhổ lông hay là để ta làm?"

Tiểu Thụ thấy Thẩm Trại Hoa trở lại, lập tức chạy nhận lấy con gà trống trong tay nàng, rạo rực vui vẻ nói: "Để ta tự mình làm, tỷ đi đun nước đi!". Thẩm Trại Hoa vỗ vỗ tay cho hết bụi, quay sang chào hỏi Cố Đồi, rồi tiến vào phòng bếp nổi lửa nấu nước. Cố Đồi chờ Thẩm Trại Hoa vào trong, lại hào hứng chạy đến trước mặt Tiểu Thụ: "Tiểu Thụ, Tiểu Thụ, ngươi biết làm quả cầu sao? Thật là lợi hại!".

Tiểu Thụ liếc người nào đó một cái: "Thứ đơn giản như vậy, có gì mà lợi hại?". Mặt đầy đồng cảm nhìn Cố Đồi, cảm thán "Ngươi thật đúng là…" nói xong, còn bất đắc dĩ lắc lắc đầu.

Cố Đồi thật sự cũng không tức giận, vẫn ưỡn mặt đi theo sau lưng Tiểu Thụ một tấc cũng không rời. Tiểu Thụ từ khi ra đời nào đã bị ai bám dính đến mức này, phiền não nói: "Thôi, ngươi đi theo ta, nếu có đủ lông gà thì tiện làm cho ngươi một cái luôn!".

Cố Đồi được như ý, cười ha ha, nói: "Chính ngươi nói đấy nhé, ta không có xin ngươi giúp ta làm cầu đâu đấy!". Tiểu Thụ liếc cậu nhóc một cái, rồi cúi đầu nghiêm túc chọn lông gà, không để ý đến tên kia nữa.

Bên trong nhà, thỉnh thoảng Thẩm Trại Hoa lại thấy ngoài sân vang lên tiếng cảm thán của Tiểu Thụ: "Lông gà đó quá ngắn, vứt đi!".

Cố Đồi nhiệt tình chen vào: "Nhưng nó rất đẹp mắt, ngươi thử xem xem, sao lại vứt đi làm gì?”.

Tiểu Thụ: "Vậy ngươi tự mình làm quả cầu đi!"

Cố Đồi: "Ta ném đi!"

Chờ đến khi Thẩm Trại Hoa đun được một bồn lớn nước nóng đi ra, Tiểu Thụ đang cúi đầu chuyên tâm sửa sang lại hai bó lông gà chỉnh tề sáng bóng, chú gà trống đã sớm bị cắt tiết, nằm ở trong góc. Thẩm Trại Hoa nhanh chóng ném gà vào trong nước nóng cẩn thận làm sạch những sợi lông còn sót, hỏi: "Cố Đồi, phụ thân của ngươi đâu?"

Cố Đồi đang tập trung nhìn chằm chằm vào tay Tiểu Thụ, cũng không ngẩng đầu lên, đáp: "Ở nhà viết thư hay sao ấy, cũng không biết viết cái gì nữa?? Thần thần bí bí, còn không cho ta xem. Hừ! Người lớn chỉ thích giả thần giả quỷ, thật đáng ghét!".

Thẩm Trại Hoa nhanh chóng vặt lông gà, hai ba lần đã mổ bụng xong, rửa sạch sẽ: "Vậy cơm tối thì sao? Đã nấu xong chưa?"

Cố Đồi khoát tay áo: "Không biết nữa, có thể là đang chờ ta về giúp một tay chăng!"

Thẩm Trại Hoa thấy thằng bé đang chuyên tâm nhìn Tiểu Thụ làm quả cầu, liền không hỏi nữa, mang thịt gà vào phòng bếp, bắt tay vào vo gạo nấu cơm, rồi lại nhóm lửa, cho thịt gà vào trong chảo rang lên.

Chờ thịt gà rang chín thơm lừng, trời đã gần tối đen. Thẩm Trại Hoa dọn dẹp nhà bếp có chút bừa bộn, bê thịt gà ra cửa, nhìn về phía hai bóng dáng an tĩnh trong sân hô: "Tiểu Thụ, vào nhà đốt đèn ăn cơm!".

Tiểu Thụ "vâng" một tiếng, tăng nhanh tốc độ trên tay, cầm một ít lông gà còn lại cột vào, rồi đưa cho Cố Đồi đang nằm ở bên bàn đá: "Cho này!". Cố Đồi mừng rỡ nhận lấy quả cầu, nói: "Tiểu Thụ, ngươi thật lợi hại, quả cầu này so với nha hoàn nhà ta làm còn hoàn hảo hơn!".

Tiểu Thụ đứng lên, tâm tình rất tốt vỗ vỗ đầu Cố Đồi, xoay người vào phòng, giúp đỡ Thẩm Trại Hoa bọn bát đũa. Thẩm Trại Hoa thấy Cố Đồi vẫn ngồi vuốt vuốt quả cầu, hô: "Cố Đồi, vào ăn cơm đi đã, sáng sớm mai chơi cũng không muộn!"

Tiểu Thụ nghe vậy liền lầm bầm: "Muội không muốn chơi với hắn, dính người đáng ghét!". Thẩm Trại hoa cũng không để ý: "Vậy muội làm cho hắn quả cầu làm gì. Hơn nữa, hắn vẫn còn nhỏ, dính người một chút cũng là chuyện bình thường. Muội xem, lúc muội đeo dính lấy ta, ta có ai ghét bỏ đâu?".

Tiểu Thụ sửng sốt nói: "Muội không nhớ rõ, không tính!"

Đang muốn chuẩn bị ăn cơm, thì lại thấy cửa viện lên tiếng gõ khe khẽ: "Trại Hoa, Cố Đồi có ở chỗ ngươi không?"

Thẩm Trại Hoa buông chén xuống, chạy đi mở cửa: "Ở đây, ở đây."

Cố Nam Châu vào viện, nói: "Thật là xin lỗi, ta mới vừa hết bận. Chắc Cố Đồi đã quấy rầy các ngươi hơn nửa ngày rồi!".

"Nào có, hàng xóm với nhau cả, có gì mà quấy rầy chứ. Nếu ngươi mới vừa hết bận, khẳng định là không có thời gian nấu cơm rồi, chẳng bằng ăn cơm ở đây luôn, càng đông thì lại càng náo nhiệt!". Thẩm Trại Hoa nói.

Cố Nam Châu đang muốn từ chối, vì dù sao sáng nay đã ăn chực một bữa ở nhà người ta rồi, ngại phải làm phiền thêm nữa. Nhưng vừa muốn mở miệng thì một mùi thơm từ trong chính phòng bay ra, Cố Nam Châu nuốt nuốt nước bọt, nói: "Vậy thì ta cung kính không bằng tuân mệnh!". Sau đó cực kỳ tự nhiên vòng qua Thẩm Trại Hoa đi thẳng tới chỗ dụ hoặc kia.

Thẩm Trại Hoa thoáng sững sờ, vốn nàng chỉ khách khí một chút, bình thường ra thì sẽ biết ý mà từ chối. Thế mà người này lại hoàn toàn trái ngược, không hề do dự mà gật đầu ngay, vì vậy không thể làm gì khác hơn đành đi cầm thêm bát đũa vào chính phòng.

Về phần Cố Nam Châu, cũng chẳng thèm quản xem Thẩm Trại Hoa có khách sáo với mình hay không, có thế nào đi nữa thì chỉ cần giả vờ như không biết là tốt rồi. Dù sao, có cơm ăn mới quan trọng hơn cả!
 
Back
Top Bottom