Khác Trường Ca Dưới Ánh Nguyệt

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406350537-256-k900288.jpg

Trường Ca Dưới Ánh Nguyệt
Tác giả: Btramw
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TRƯỜNG CA DƯỚI ÁNH NGUYỆT

Hán Việt: Nguyệt Hạ Trường Ca

Tác giả: Btramw

Thể loại: Cổ đại, Cung đình hầu tước, Quyền mưu, Nữ cường, Nam phúc hắc.

Văn án:
Đại Nguyệt năm thứ mười lăm, kinh thành nhìn qua thì thái bình thịnh thế, nhưng bên dưới là những đợt sóng ngầm chực chờ nhấn chìm vương triều mục nát.

Tạ Trường Ca - đích nữ Tạ gia, gia tộc từng chịu án oan mưu phản khiến máu nhuộm đỏ kinh kỳ năm xưa, nay đã trở về.

Nàng không còn là tiểu thư khuê các yếu đuối, mà trở về với một tâm thế lạnh lùng, trí tuệ sắc sảo như thanh kiếm bọc trong lụa là.

Nàng thâm nhập vào vòng xoáy quyền lực, từng bước sắp đặt quân cờ, thề phải dùng máu của những kẻ phản bội để tế vong hồn phụ mẫu.

Thế nhưng, trên con đường phục thù đầy rẫy chông gai ấy, nàng lại chạm trán với Thẩm Dạ Hành.

Hắn là Nhiếp chính vương quyền khuynh thiên hạ, là "lưỡi đao" tàn nhẫn của hoàng gia.

Thiên hạ đồn rằng hắn tâm địa sắt đá, giết người không ghê tay, là kẻ mà cả triều đình đều phải nín thở khi nhắc tên.

Thẩm Dạ Hành nhìn thấu mọi mưu kế, kiểm soát mọi quân cờ, cho đến khi hắn gặp được "biến số" mang tên Tạ Trường Ca.

Giữa những âm mưu trùng điệp chốn cung đình, khi ánh trăng soi rọi lên những góc tối của lòng người:
• Nàng coi hắn là chướng ngại lớn nhất cần vượt qua.
• Hắn lại coi nàng là ánh sáng duy nhất muốn giữ chặt trong tay.

Một người muốn nghịch thiên cải mệnh, một người muốn vì người mình yêu mà bảo vệ cả giang sơn.

Bản trường ca này, liệu sẽ kết thúc trong huyết lệ hay sẽ viên mãn dưới ánh trăng



nữcường​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Danh môn trưởng nữ
  • Trường dạ khúc
  • [Dã sử Việt] Một Kiếp Thiên Trường-Trần Quang...
  • [Chiến Tranh] Thiên thần giữa chiến trường
  • Trường Ninh Tướng Quân
  • trường học thiên thần
  • Trường Ca Dưới Ánh Nguyệt
    Chương 1


    CHƯƠNG 1: HUYẾT NGUYỆT TRÙNG PHÙNG

    Kinh thành Thăng Long, năm Thiên Vũ thứ mười hai.

    Trận tuyết đầu mùa đổ xuống, phủ một lớp trắng xóa lên những mái ngói cong vút của hoàng cung, nhưng không sao che lấp được mùi máu tanh nồng nặc đang bốc lên từ phía cổng thành phía Bắc.

    Tạ Trường Ca đứng trên lầu cao của tửu quán đối diện, bàn tay thon dài khẽ siết lấy chén trà đã nguội ngắt.

    Đôi mắt nàng tĩnh lặng như mặt hồ mùa thu, không một gợn sóng khi nhìn xuống đoàn người đang bị áp giải phía dưới.

    Đó là tàn dư của một gia tộc vừa bị gán tội mưu nghịch – kịch bản này, mười năm trước nàng đã từng nếm trải.

    "Tiểu thư, tuyết rơi nặng hạt rồi, chúng ta nên về thôi." – Thanh Di, tỳ nữ thân cận, khẽ thì thầm, ánh mắt lo lắng nhìn vào gương mặt không chút cảm xúc của chủ tử.

    Tạ Trường Ca không quay đầu, giọng nàng thanh lãnh như băng tan:

    "Thanh Di, ngươi có nghe thấy không?

    Tiếng khóc than của họ, giống hệt như tiếng khóc của Tạ gia mười năm trước.

    Chỉ có điều, kẻ cầm đao năm nay đã đổi thành Nhiếp chính vương."

    Vừa dứt lời, từ phía cuối con phố, tiếng vó ngựa dồn dập phá tan không gian tĩnh mịch.

    Một toán cấm vệ quân khoác hắc bào, khí thế bức người dẫn đầu bởi một nam tử nam tử cưỡi hắc mã.

    Hắn mặc một bộ trường bào thêu kim tuyến rồng bay, khoác áo choàng lông cáo đen tuyền, khuôn mặt tuấn mỹ nhưng lạnh lẽo như được tạc từ băng đá ngàn năm.

    Đó là Thẩm Dạ Hành.

    Người đàn ông khiến cả đại triều đình phải nín thở mỗi khi hắn bước vào điện Kim Loan.

    Thẩm Dạ Hành đột ngột ghì cương ngựa ngay dưới chân tửu quán.

    Như có linh tính, hắn ngước mắt lên.

    Ánh mắt hắn chạm vào bóng dáng mảnh mai của Tạ Trường Ca trên lầu cao.

    Giữa màn tuyết trắng xóa, nàng mặc một bộ y phục màu nguyệt quế, đứng đó như một đóa hoa quỳnh lặng lẽ nở trong đêm, tách biệt hoàn toàn với hồng trần huyên náo.

    Bốn mắt chạm nhau.

    Một người là đao phủ nắm quyền sinh sát.

    Một người là bóng ma trở về từ cõi chết để đòi nợ máu.

    Thẩm Dạ Hành khẽ nheo mắt, bàn tay đang cầm roi ngựa khựng lại.

    Hắn đã gặp qua vô số mỹ nhân, kẻ sợ hãi hắn có, kẻ nịnh bợ hắn có, nhưng chưa từng thấy ai nhìn hắn bằng ánh mắt trống rỗng đến cực hạn như nữ tử này.

    Trong sự trống rỗng đó, dường như có một lưỡi dao sắc lẹm đang ẩn giấu.

    "Vương gia?" – Thuộc hạ thân tín bước lên hỏi nhỏ.

    Thẩm Dạ Hành không rời mắt khỏi cửa sổ lầu hai, môi mỏng khẽ nhếch thành một đường cung đầy nguy hiểm:

    "Tra xem.

    Nữ nhân đó là ai."

    Trê lầu cao, Tạ Trường Ca thản nhiên quay người đi vào trong, tà áo lướt qua khung cửa khép hờ.

    Nàng biết, con cá lớn nhất kinh thành này đã cắn câu.

    Trong căn phòng chữ của tửu quán, mùi hương trầm thanh khiết lan tỏa, làm dịu đi cái lạnh cắt da của mùa đông.

    Tạ Trường Ca ngồi xuống bên bàn cờ gỗ vân mộc, ngón tay thanh mảnh cầm lấy một quân cờ đen, chậm rãi đặt xuống vị trí thiên nguyên.

    Nàng không nhìn ra cửa sổ nữa, nhưng hơi thở lạnh lẽo từ ánh mắt của Thẩm Dạ Hành dường như vẫn còn vương vấn trên da thịt.

    Mười năm.

    Một khoảng thời gian đủ dài để một đứa trẻ trở thành kẻ mang trái tim sắt đá, đủ dài để những vết máu trên thềm đá điện Thái Hòa bị nước mưa rửa sạch, nhưng không đủ để xóa đi ký ức về đêm kinh hoàng đó.

    Đêm mà phụ thân nàng, vị tướng quân trung liệt, bị khép vào tội thông linh phản quốc chỉ dựa trên một bức mật thư giả mạo.

    "Tiểu thư, người thực sự muốn dùng cách này sao?"

    Thanh Di rót một tách trà nóng, khói nghi ngút mờ ảo.

    "Thẩm Dạ Hành không phải là hạng người dễ đối phó.

    Hắn được mệnh danh là 'Diêm vương sống', kẻ thù của hắn chưa có ai nhìn thấy mặt trời ngày thứ hai."

    Tạ Trường Ca khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Kẻ đáng sợ nhất không phải là kẻ tàn nhẫn, mà là kẻ không có điểm yếu.

    Thẩm Dạ Hành có quyền lực, có binh đao, nhưng hắn cô độc.

    Một kẻ đứng trên đỉnh cao quá lâu sẽ luôn khao khát một thứ gì đó đủ sắc bén để có thể chạm vào hắn."

    Nàng đặt quân cờ xuống, tiếng lạch cạch khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh lặng.

    "Và ta, sẽ là lưỡi dao đó."

    Dưới phố, Thẩm Dạ Hành vẫn chưa rời đi ngay.

    Hắn ngồi trên lưng ngựa, tuyết đọng lại trên vai áo choàng hắc sắc, tạo nên một sự tương phản lạnh lẽo.

    Ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào khung cửa sổ vừa khép lại.

    Từ trước đến nay, bất cứ ai gặp hắn đều cúi đầu vì sợ hãi hoặc quỳ lạy vì danh lợi.

    Nhưng nữ tử kia, nàng nhìn hắn như nhìn một kẻ đồng hành, hoặc giả, như nhìn một con mồi đã được đánh dấu.

    Sự điềm tĩnh đó không phải là giả tạo, nó phát ra từ trong xương tủy, một loại khí chất chỉ có ở những kẻ đã bước qua lằn ranh của sự sống và cái chết.

    "Vương gia, xe ngựa của Thái phó sắp đến rồi, chúng ta có cần tránh đường không?"

    Một cận vệ lên tiếng phá vỡ sự im lặng.

    Thẩm Dạ Hành thu hồi tầm mắt, giọng nói trầm thấp như sấm rền từ phía xa: "Không cần.

    Cứ đi thẳng.

    Tiện thể, thông báo cho Ảnh vệ, trong vòng ba canh giờ, ta muốn biết mọi thứ về người ở lầu hai tửu quán này.

    Từ tổ tông ba đời đến cả việc sáng nay nàng ta dùng món gì."

    "Rõ!"

    Hắn thúc ngựa rời đi, đoàn quân hắc y theo sau như một cơn gió lốc đen tuyền, cuốn trôi đi sự yên bình giả tạo của con phố.

    Tối hôm đó, tại phủ Nhiếp chính vương.

    Thẩm Dạ Hành ngồi trong thư phòng, trước mặt hắn là một xấp công văn cao ngất và một bản tấu chương vừa mới được gửi tới.

    Ngọn nến lung linh hắt bóng hắn lên tường, to lớn và cô độc.

    "Vào đi."

    Hắn không ngẩng đầu.

    Một bóng đen từ cửa sổ nhảy vào, quỳ rạp xuống đất: "Bẩm Vương gia, đã điều tra xong.

    Nữ tử đó tên là Tô Ly (danh tính giả của Tạ Trường Ca), vốn là con gái một thương gia sa sút ở phương Nam.

    Nàng ta mới đến kinh thành ba tháng trước, hiện đang là danh kỹ bán nghệ không bán thân tại Minh Nguyệt Các.

    Danh tiếng của nàng ta về cầm kỳ thi họa rất lớn, đặc biệt là khúc 'Trường Ca' có thể khiến người nghe rơi lệ."

    Thẩm Dạ Hành dừng bút, ánh mắt lóe lên một tia nghi hoặc: "Thương gia sa sút?

    Một nữ tử bình thường sao lại có ánh mắt như vậy?"

    "Theo lời kể của người dân vùng đó, nàng ta từng trải qua một trận đại nạn, cả nhà bị cướp giết sạch, chỉ còn mình nàng sống sót.

    Có lẽ vì vậy mà tính tình lạnh nhạt, xa cách."

    Thẩm Dạ Hành khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn.

    Tô Ly?

    Cái tên nghe như một lời chia biệt.

    Hắn nhớ lại khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau trong tuyết trắng.

    Không, đó không phải là ánh mắt của một nữ tử nhà buôn mang hận.

    Đó là ánh mắt của kẻ đang nhìn về một đại cục.

    Hắn đứng dậy, bước đến bên giá treo kiếm, rút thanh Trường hống ra khỏi vỏ.

    Ánh kiếm sáng loáng phản chiếu gương mặt góc cạnh của hắn.

    "Minh Nguyệt Các...

    Ngày mai có buổi đấu giá cầm kỷ của nàng ta đúng không?"

    "Bẩm đúng, nhưng nghe nói thư mời đã phát hết từ một tháng trước."

    Thẩm Dạ Hành tra kiếm vào vỏ, âm thanh vang dội: "Trong thiên hạ này, có nơi nào mà Nhiếp chính vương không thể vào?

    Chuẩn bị đi, ta muốn xem xem khúc 'Trường Ca' đó rốt cuộc chứa đựng điều gì."

    Trong khi đó, tại Minh Nguyệt Các.

    Tạ Trường Ca đang ngồi trước gương đồng, nàng chậm rãi tháo bỏ trang sức trên đầu.

    Trong gương, gương mặt nàng thanh thoát nhưng nhợt nhạt dưới ánh nến.

    Nàng lấy từ trong hộp kín ra một mảnh lụa cũ kỹ, trên đó có thêu một bông hoa lan nhỏ — tín vật cuối cùng của mẫu thân.

    "Phụ thân, mẫu thân, bước đầu tiên đã thành công."

    Nàng lẩm bẩm, giọng nói nghẹn ngào nhưng nhanh chóng lấy lại sự cứng cỏi.

    Nàng biết Thẩm Dạ Hành sẽ đến.

    Hắn là một con thú dữ, và cách tốt nhất để thuần phục một con thú dữ không phải là dùng lồng sắt, mà là dùng một loại mồi nhử mà hắn không bao giờ có thể cưỡng lại được: Sự tò mò và một kẻ địch xứng tầm.

    Đêm hôm đó, dưới ánh trăng khuyết treo lơ lửng trên tầng không, kinh thành dường như đang nín thở.

    Một bên là vị Vương gia quyền nghiêng thiên hạ đang dần bước vào cái bẫy của trái tim; một bên là nữ tử với lòng hận thù sâu thẳm đang bắt đầu tấu lên bản nhạc định mệnh của đời mình.

    Trận tuyết đầu mùa vẫn rơi, trắng xóa và thanh sạch, nhưng bên dưới lớp tuyết ấy, máu đã bắt đầu rục rịch chảy trong huyết quản của những âm mưu quyền lực.
     
    Trường Ca Dưới Ánh Nguyệt
    Chương 2


    CHƯƠNG 2: KHÚC NHẠC ĐỊNH MỆNH

    Minh Nguyệt Các đêm nay không giống với vẻ thanh tao thường nhật.

    Khói trầm hương trộn lẫn với mùi rượu quỳnh hoa nồng nàn, tạo nên một bầu không khí đặc quánh, xa hoa mà cũng đầy áp lực.

    Những bậc vương tôn công tử, những đại thần quyền quý đều tề tựu đông đủ.

    Họ đến không chỉ để thưởng cầm, mà còn để chiêm ngưỡng dung nhan của "Tô Ly" – người con gái được đồn đại là có thể khiến gió tuyết kinh thành phải ngừng rơi vì tiếng đàn.

    Trong một gian phòng hạng sang ở tầng hai, Thẩm Dạ Hành ngồi sau bức rèm thưa.

    Hắn mặc một bộ thường phục màu xanh thẫm, đơn giản nhưng khí chất áp người của kẻ cầm quyền vẫn khiến thuộc hạ đứng sau không dám thở mạnh.

    "Vương gia, người của chúng ta đã bao vây tứ phía.

    Nếu có bất kỳ dấu hiệu của thích khách, Tô Ly này sẽ không thể rời khỏi đây." – Cận vệ ảnh vệ thầm thì.

    Thẩm Dạ Hành xoay nhẹ chiếc nhẫn ban chỉ bằng ngọc phỉ thúy trên ngón tay, mắt nhìn chằm chằm xuống sân khấu gỗ đàn hương trống trải bên dưới.

    "Hôm nay ta đến đây không phải để bắt thích khách."

    Hắn lạnh lùng đáp.

    "Ta muốn xem, nàng ta dùng cách gì để mê hoặc lòng người."

    Đột nhiên, đèn trong sảnh lớn vụt tắt, chỉ còn lại những ánh nến leo lét phản chiếu qua lớp màn voan mỏng.

    Một bóng dáng mảnh mai chậm rãi bước ra từ sau hậu đài.

    Tạ Trường Ca hôm nay không mặc sắc trắng thanh khiết như ban sáng, nàng khoác trên mình bộ y phục màu đỏ thẫm như cánh hoa bỉ ngạn, tà áo thêu chỉ bạc lấp lánh dưới ánh đèn.

    Nàng ngồi xuống phía sau cây cổ cầm "Phượng Vĩ".

    Đôi bàn tay trắng muốt như ngọc đặt nhẹ lên dây đàn.

    Cả khán phòng im bặt, ngay cả tiếng rót rượu cũng dừng lại.

    Tạ Trường Ca khẽ ngước mắt.

    Qua lớp rèm thưa, nàng chuẩn xác nhìn về phía gian phòng của Thẩm Dạ Hành.

    Nàng biết hắn đang ở đó, đang nhìn nàng như một con báo săn nhìn con mồi.

    Nàng khẽ nhếch môi, ngón tay đột ngột nhấn xuống dây đàn.

    Tưng —

    Một tiếng đàn khô khốc, sắc lạnh vang lên, tựa như tiếng kiếm tuốt khỏi vỏ.

    Bản nhạc không bắt đầu bằng sự êm ái thường thấy của các nữ nhạc sư, mà bắt đầu bằng một tiết tấu dồn dập, hào hùng nhưng đầy bi tráng.

    Đó là khúc "Trường Ca".

    Tiếng đàn lúc như thác đổ từ đỉnh núi cao, lúc lại như tiếng vó ngựa truy đuổi giữa chiến trường khói lửa.

    Những người ngồi dưới như bị cuốn vào một chiều không gian khác, nơi họ thấy lại những năm tháng chinh chiến, những âm mưu tranh đoạt ngôi vị máu chảy thành sông.

    Trong gian phòng riêng, Thẩm Dạ Hành khựng lại.

    Đôi mắt hắn nheo lại, bàn tay đang xoay nhẫn bỗng siết chặt.

    Hắn nghe ra được điều gì đó trong tiếng đàn này.

    Nó không phải là kỹ nghệ đơn thuần, nó là hận.

    Một nỗi hận thấu tận xương tủy nhưng được che đậy dưới vẻ ngoài lộng lẫy.

    Bỗng nhiên, giữa đoạn cao trào, Tạ Trường Ca cố tình gảy sai một nhịp.

    Một âm thanh chói tai vang lên, phá vỡ sự hoàn hảo của bản nhạc.

    Cả sảnh đường xôn xao, các công tử bắt đầu xì xào bàn tán về "sự cố" của đệ nhất danh cầm.

    Nhưng Thẩm Dạ Hành lại đứng bật dậy.

    Hắn hiểu.

    Nhịp điệu nàng gảy sai chính là nhịp hành quân của quân đội Tạ gia mười năm trước — một bí mật mà chỉ những người thân tín nhất trong triều đình, hoặc kẻ chủ mưu năm xưa mới nhận ra.

    "Vương gia?"

    Cận vệ kinh ngạc nhìn chủ tử.

    Thẩm Dạ Hành không nói một lời, hắn bước thẳng ra khỏi phòng, sải bước xuống cầu thang gỗ.

    Hắn đẩy vạt áo bào, hiên ngang bước xuyên qua đám đông đang ngơ ngác, tiến thẳng lên sân khấu.

    Cả sảnh đường rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.

    Ai cũng nhận ra vị Nhiếp chính vương tàn bạo.

    Họ quỳ rụp xuống đất như lúa gặp bão, chỉ có Tạ Trường Ca vẫn ngồi đó, tay vẫn đặt trên dây đàn, đôi mắt điềm nhiên nhìn hắn.

    Thẩm Dạ Hành dừng bước trước mặt nàng, bóng hình to lớn của hắn bao trùm lấy cơ thể mảnh mai của nàng.

    Hắn cúi người, bàn tay thô ráp bóp chặt lấy cằm nàng, buộc nàng phải ngẩng lên.

    "Khúc nhạc hay lắm."

    Hắn gằn giọng, hơi thở nóng hổi phả lên mặt nàng, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lẽo trong ánh mắt.

    "Nhưng nốt nhạc vừa rồi, nàng là vô tình hay cố ý?"

    Tạ Trường Ca không hề né tránh, nàng nhìn thẳng vào đôi đồng tử sâu thẳm của hắn, khẽ cười: "Vương gia nghĩ là gì, thì nó là thế ấy.

    Âm nhạc vốn tùy tâm, tâm ta loạn thì nhạc sai, tâm Vương gia động... thì tai ngài mới nghe ra nốt sai đó."

    "Càn rỡ!"

    Thẩm Dạ Hành siết chặt tay hơn, khiến dấu tay hằn lên làn da trắng nõn của nàng.

    "Nàng có biết nói những lời này với bản vương sẽ có kết cục thế nào không?"

    "Kết cục của dân nữ, chẳng phải đều nằm trong lòng bàn tay của Vương gia sao?"

    Nàng khẽ thì thầm, giọng nói mềm mại như tơ nhưng lại mang theo sự khiêu khích chết người.

    "Nếu ngài muốn giết, dân nữ đã chết từ mười năm trước rồi."

    Cụm từ "mười năm trước" như một tia sét đánh vào tâm trí Thẩm Dạ Hành.

    Hắn nhìn chằm chằm vào gương mặt nàng, cố gắng tìm kiếm hình bóng của một đứa trẻ trong ký ức xa xăm.

    Nhưng khuôn mặt trước mắt quá hoàn mỹ, quá xa lạ.

    Hắn đột ngột buông tay, đứng thẳng người dậy, quay lưng lại với nàng.

    "Đêm nay, nàng theo ta về phủ Nhiếp chính."

    Hắn ra lệnh, giọng nói không cho phép cự tuyệt.

    "Bản vương muốn nghe nàng gảy hết khúc nhạc này, mà không sai một nhịp nào."

    Tạ Trường Ca cúi đầu, che đi tia sáng lạnh lẽo trong mắt.

    Nàng đứng dậy, thu dọn cổ cầm, hành lễ một cách mẫu mực: "Dân nữ tuân lệnh."

    Chiếc xe ngựa của phủ Nhiếp chính vương lăn bánh trên đường phố kinh thành vắng lặng.

    Bên trong xe, không gian im lặng đến mức nghe thấy cả tiếng tuyết rơi trên mui xe.

    Thẩm Dạ Hành ngồi đối diện Tạ Trường Ca, hắn không nhìn nàng mà nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng mọi giác quan đều đang tập trung vào người con gái trước mặt.

    Nàng quá tĩnh lặng.

    Một nữ nhân bình thường khi bị Nhiếp chính vương bắt đi sẽ khóc lóc hoặc run rẩy, nhưng nàng lại thản nhiên sửa sang lại nếp áo, tay vẫn ôm khư khư cây đàn như đó là sinh mạng của mình.

    "Tô Ly."

    Hắn đột ngột gọi tên nàng.

    "Dân nữ có mặt."

    "Cây đàn đó có gì đặc biệt?"

    Tạ Trường Ca vuốt ve mặt gỗ cổ cầm, thanh âm trầm thấp: "Nó được làm từ gỗ cây ngô đồng trên núi lạnh, ngâm trong nước tuyết mười năm mới thành hình.

    Nó không biết nói dối, Vương gia ạ.

    Nó chỉ lên tiếng cho những linh hồn không còn tiếng nói."

    Thẩm Dạ Hành quay lại, ánh mắt sắc lẹm: "Ngươi đang ám chỉ điều gì?

    Ngươi đang oán trách bản vương vì vụ án năm xưa?"

    Tạ Trường Ca ngẩng đầu, ánh trăng từ cửa sổ xe ngựa hắt vào, chia gương mặt nàng thành hai nửa sáng tối: "Vương gia đa nghi rồi.

    Một nhạc sư thấp kém như dân nữ, làm sao dám lạm bàn chuyện triều chính.

    Chỉ là... dưới ánh trăng này, ai mà chẳng có một vài bóng ma trong lòng, đúng không?"

    Thẩm Dạ Hành bật cười, tiếng cười lạnh lẽo vang vọng trong không gian chật hẹp: "Thú vị.

    Rất thú vị.

    Ta sẽ xem ngươi có thể diễn vở kịch này đến bao giờ."

    Xe ngựa dừng lại trước cổng phủ Nhiếp chính — nơi được mệnh danh là "địa ngục trần gian" đối với kẻ thù của hắn.

    Nhưng với Tạ Trường Ca, đây chính là chiến trường mà nàng đã chuẩn bị cả đời để bước vào.

    Nàng bước xuống xe, nhìn lên bảng tên phủ phủ phủ rực rỡ ánh đèn lồng đỏ.

    Trong lòng nàng thầm gọi: Phụ thân, con đã vào được nơi này rồi.
     
    Back
    Top Dưới