Cập nhật mới

Khác Trùng Sinh Chi Thiên Hinh

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
352284928-256-k448035.jpg

Trùng Sinh Chi Thiên Hinh
Tác giả: Cuuthien2910
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Thế nhân đều cho rằng, sai lầm lớn nhất của Lý Thiên Hinh chính là truyền ngôi cho Trần Cảnh, nhưng lại chẳng có mấy ai biết rằng điều làm nàng hối hận nhất chính là mất đi muội ấy - Mạc Nguyên Ninh

Lưu ý:

- Các tình tiết trong truyện đều không có thật trong lịch sử, xem kĩ thể loại trước khi đọc iu mọi người nhiều 😘😘
- Bìa truyện không liên quan đến nội dung



trùngsinh​
 
Trùng Sinh Chi Thiên Hinh
Chương 1: Kiếp trước


Phượng Nghi cung

Trên mặt đất lạnh lẽo, một phụ nhân thân vận phượng bào, tóc tai tán loạn ánh mắt bà cực kỳ cay nghiệt: "Ngươi sẽ không bao giờ thắng được ta, hắn sẽ cứu ta đến lúc đó ta sẽ cho ngươi chết không được toàn thây!"

Nhìn đi, đây chính là mẫu hậu của nàng đó, hay nói chính xác hơn bà chính là Linh Từ quốc mẫu, Thiên Cực công chúa - Trần Thị Dung, người tái hôn cùng đường đệ mình, ép nữ nhi nhường ngôi cho biểu chất.

Thật nực cười phải không, người ta nói hổ dữ không ăn thịt con.

Vậy mà bà nhẫn tâm đẩy nữ nhi mình vào nơi đầm rồng hang hổ.

Bà lòng mang thiên hạ nhưng lại chẳng dung nổi hai nữ nhi của mình.

Nàng khẽ cười, trong đáy mắt chỉ có sự lãnh lẽo: "Mẫu hậu à, chỉ e rằng người không còn cơ hội đó nữa đâu."

Dứt lời, nàng trầm giọng hạ lệnh: "Dẫn vào đây."

Theo lệnh nàng, một nam tử trung niên không ngừng kháng cự, miệng bị một miếng giẻ không ngừng phát ra tiếng ô a, ánh mắt nhìn nàng vô cùng căm phẫn.

Chắc khó ai có thể nhận ra đây chính là thái sư Trần Thủ Độ, người quyền khuynh thiên hạ, danh vang tứ phía.

Thấy át chủ bài của mình cũng bị bắt, Trần Thị Dung không khỏi hốt hoảng, cố gắng bò lên kéo áo nàng cầu xin tha thứ: "Chiêu Hoàng, mẫu hậu sai rồi, con tha thứ cho mẫu hậu đi mà, mẫu hậu sẽ không bao giờ tái phạm nữa!"

Nàng mặc kệ bà ta gào thét, tháo ra miếng giẻ trong miệng Trần Thủ Độ, biểu tình tràn ngập hứng thú: "Đường cữu, ngươi có gì muốn nói không?"

"Hahaha, ta không ngờ rằng bản thân một đời anh danh lại bại bởi một nữ tử như ngươi, chỉ e rằng người đời sẽ vĩnh viễn chế nhạo ngươi bất hiếu, tàn sát thân nhân, chi bằng tha cho chúng ta một mạng, đường cữu sẽ phò trợ ngươi lên ngôi."

Trần Thủ Độ tự cho rằng mình nắm được nhược điểm của nàng cả người không có chút gì sợ hãi.

Trần Thị Dung thấy thế cũng không ngừng phụ họa theo.

Thân nhân sao?

Loại thân nhân như này nàng vẫn không nên nhận thì hơn, lấy ra một thanh kiếm đưa ra trước mặt hai người kia: "Mẫu hậu có phải người rất muốn sống đúng không?

Vậy hãy giết hắn đi."

Trần Thị Dung run rẩy nhận lấy, ánh mắt không ngừng thay đổi nhìn về phía Trần Thủ Độ: "Thủ Độ, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, huynh hãy tha thứ cho ta."

"Ngươi đúng là đồ độc phụ."

Trần Thủ Độ hét lên, dây trói cũng bị lới lỏng, cả hai người bắt đầu tổn thương lẫn nhau.

Nàng mặc kệ tiếng la hét đằng sau, thản nhiên bước ra ngoài.

Các ngươi bất nhân thì đừng trách ta bất nghĩa, ngày các ngươi động đến muội ấy, động đến Mạc gia thì cũng nên biết trước kết cục của mình.

Hoa bỉ ngạn đỏ rực cả vùng trời, cả hoàng cung toát lên một vẻ thê lương, lạnh lẽo giống hệt như tâm trạng của chủ nhân nó bây giờ.

Ninh nhi, muội có thấy không?

Ta đã trả được thù cho muội.

Nhưng vì sao ta chẳng hề vui vẻ, nước mắt nàng bất giác rơi xuống.

18 năm rồi kể từ ngày muội mất, thiên hạ rộng lớn lại chẳng có một chỗ để ta dung thân, quá khứ dần hiện ra trước mắt.

Năm nàng lên 7 tuổi, đối với những đứa trẻ khác đó vẫn là một độ tuổi ngây ngô, chúng có thể thỏa thích chơi đùa với bạn bè cùng trang lứa, còn nàng ư?

Nàng nhớ rõ ngày hôm đó phụ hoàng gọi nàng vào cung diện kiến, được người giao cho trị vì cả giang sơn.

Ngay sau đó, chiếu chỉ sắc phong hoàng thái tử được ban ra trong sự ngỡ ngàng của quần thần và bàn dân thiên hạ.

Liệu có ai biết rằng đó nào phải điều nàng mong muốn, nàng chẳng cần cẩm y ngọc thực, cũng chẳng cần địa vị chí tôn, chỉ cần một cuộc sống an bình, tiêu dao tự tại.

Năm 10 tuổi, bước lên ngôi nữ đế.

Mẫu hậu lấy Mạc gia uy hiếp, buộc nàng nhường ngôi cho biểu huynh là Trần Cảnh, nàng mới chỉ 15.

Nhưng cuối cùng thứ nàng sợ hãi nhất cũng đến, quận chúa Nguyên Ninh tử trận sa trường, Mạc gia bị xử tử toàn tộc, mẫu hậu tái giá cùng đường cữu, phụ hoàng thắt cổ tự vẫn.

Ngày đó, trái tim nàng như vỡ vụn, nàng hận, hận mẫu hậu tham luyến cường quyền, hận Trần Thủ Độ lòng lang dạ thú, lại càng hận bản thân mình ngu ngốc vô năng.

18 năm, nàng nàng giả vờ nhu nhược, cam nguyện làm quân cờ dưới tay người khác, từng bước lung lạc lòng người, chiêu binh mãi mã, để rồi hôm nay...

Hoàng triều sinh cung biến.

Nữ tử ấy ấm áp tựa ánh mặt trời, ánh mắt như sao, tính tình đơn thuần, hoạt bát, muội ấy đáng ra nên có một cuộc sống vô lo vô nghĩ lại vì yêu nàng mà bị cuốn vào cuộc chiến chốn triều đình.

Mạc gia đời đời trung dũng nay lại mang danh mưu nghịch phạm thượng.

Vậy mà đến cuối cùng muội ấy vẫn tâm tâm niệm niệm về một Lý Thiên Hinh.

Nàng, đã từng là Chiêu Thánh công chúa.

Nàng, cũng từng là nữ đế bệ hạ.

Nhưng lại chẳng bảo toàn được người mình yêu nhất.

Nàng, làm tròn chữ hiếu.

Nàng, giữ trọn chữ trung.

Lại nợ Mạc gia 400 mạng người.

Nếu có cơ hội nàng chỉ muốn nói: "Đời đời kiếp kiếp người ta yêu duy nhất...

Chỉ có Mạc Nguyên Ninh.

Thanh kiếm chợt lóe lên ánh sáng màu bạc, hoa ngừng nở, tuyết ngừng rơi, một kiếp người...

Kết thúc.
 
Trùng Sinh Chi Thiên Hinh
Chương 2: Trùng sinh


Từng tia nắng rực rỡ chiếu vào, Thiên Hinh chậm rãi mở mắt.

Nàng vẫn chưa chết sao.

Nhìn lại cảnh vật xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc, trước mặt nàng là một tấm màn che bằng lụa lưu sa mỏng, tứ phía đều được làm từ vàng ròng chạm khắc tinh xảo, ngay cả chiếc giường nàng đang nằm cũng cũng vậy, ngọc khí thượng đẳng được bày biện khắp nơi tất cả đều toát lên vẻ xa hoa, khí thế...

Đây chẳng phải Thiên ân cung, nơi nàng làm hoàng thái tử, nàng không phải đang nằm mơ đấy chứ.

"Điện hạ, người tỉnh rồi!"

Giọng nói này vô cùng quen thuộc, à...

đây là giọng nói của Vân Thời, thị nữ thiếp thân của nàng, nhưng mà không phải Vân Thời đã chết rồi sao.

"Vân Thời, ngươi không phải đã..."

Khẩu âm của nàng y hệt như một đứa trẻ 8, 9 tuổi.

Một ý niệm chợt lướt qua...

Chẳng lẽ...

"Năm nay, là niên hiệu nào?"

Nàng hỏi lại.

Vân Thời có hơi khó hiểu, nhưng vẫn thành thật trả lời: "Điện hạ, người không sao chứ, đây là năm Thiên Chương Hữu Đạo, người vì cứu Nguyên Ninh quận chúa mà cả đêm không tỉnh, người có cần nô tỳ truyền thái y không?"

"Không cần đâu.

Lui xuống đi, nếu cần ta sẽ gọi."

Nàng cần một chút thời gian để thích ứng.

"Dạ."

Hôm nay điện hạ thật kỳ lạ mà.

Nàng cố gắng bình tĩnh hết mức, bước về phía gương đồng, phản chiếu lại là hình ảnh một nữ hài xinh đẹp, đúng nên dùng từ xinh đẹp vì tuy chỉ mới 9 tuổi nhưng nàng đã trổ mã rất tốt, dáng người khá cao, đôi mắt màu bạc rất đẹp.

Chỉ là ánh mắt có chút không tương xứng, có chút trầm ổn cùng lạnh lẽo, một loại ánh mắt mà tiểu hài tử không nên có, tương phản với gương mặt nhỏ nhắn non nớt.

Xem ra nàng thật sự đã trùng sinh rồi.

Nguyên Ninh vẫn còn sống.

Nàng vẫn còn là thái tử.

Ánh mắt xuất hiện một tia kiên định, nàng vẫn còn cơ hội, bi kịch của kiếp trước nàng tuyệt đối sẽ không để nó xảy ra, Nguyên Ninh ta sẽ bảo hộ muội và Mạc gia thật tốt.

Sắp xếp lại tình huống triều đình bây giờ, nàng đang đứng ở thế bất lợi, vô cùng bất lợi là đằng khác.

Mẫu hậu nàng đã thông đồng cùng Trần Thủ Độ.

Hoàng tộc họ Lý chỉ còn lác đác lại mấy người.

Mà Trần Thủ Độ bây giờ là Điện tiền chỉ huy sức nắm giữ cấm vệ quân bảo hô hoàng thành.

Trần Cảnh cũng chuẩn bị làm chính thủ chính ngũ phẩm.

Thế cục hiện nay đều nghiêng về phía họ Trần, cũng chỉ có Mạc gia dám công khai đối nghịch.

Bất chợt, tiếng kêu lanh lảnh của thái giám cắt đứt dòng suy nghĩ của nàng: "Hoàng hậu nương nương giá lâm."

Ngay sau đó, một đoàn người trùng trùng điệp điệp bước vào, một hàng dài cung nữ thái giám, nghi trượng theo sau, hộ vệ quan viên, khí phái còn xa hoa hơn loan giá của Thiên tử mấy phần.

Dẫn đầu là một mỹ phụ thân mặc phượng bào, cao quý vô song, chỉ là trong mắt có chút tính toán làm giảm đi một phần khí thế của bà, vừa bước vào đã gấp gáp nói:

"Chiêu Hoàng, sao con có thể tùy tiện cứu Nguyên Ninh quận chúa kia chứ."

Thiên Hinh nhìn người mặc y phục cung nữ nhất đẳng âm thầm lui ra không khỏi tự giễu bản thân, tuy nhiên ngoài mặt vẫn giả vờ cung kính: "Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.

Xin mẫu hậu yên tâm, nhi thần làm vậy đều có mục đích cả.

Nếu nhi thần không cứu nàng ta thì chỉ sợ thiên hạ sẽ nói rằng hoàng tộc bạc đãi công thần, hơn nữa Mạc Tử Nguyên chỉ có 2 nhi, một nữ nếu nàng ta xảy ra chuyện ở hoàng cung e rằng...."

Lý do này đúng là rất thuyết phục, huống hồ Lý Thiên Hinh cũng chỉ mới 9 tuổi, cho dù có thông minh hơn người cũng khó có thể có ý nghĩ khác được, quan sát nàng một lần nữa không phát hiện điều gì dị thường Trần Thị Dung mới thoáng yên tâm đôi chút, miễn cưỡng nở nụ cười hòa ái không quên nhắc nhở nàng:

"Con phải nhớ rằng người Mạc gia đều là một lũ tâm địa rắn rết, vô cùng giảo hoạt. nếu không có đường cữu con cùng Trần gia chống đỡ nếu không giang sơn này đã không còn là của chúng ta rồi.

Nếu không còn chuyện gì nữa mẫu hậu liền không làm phiền con nghỉ ngơi nữa!"

Nàng thà rằng giang sơn này mang họ Mạc còn hơn họ Trần, còn gì đau hơn khi bị thân nhân phản bội, kiếp trước nàng cũng vì tin những lời này mà bước vào con đường vạn kiếp bất phục, khẽ rũ mi, bàn tay xiết chặt.

"Nhi thần ghi nhớ, cung tiễn mẫu hậu"

Đoàn người trùng trùng điệp điệp rời đi, khí thế so với lúc đến không kém nửa phần.

Nàng mới vừa tỉnh Trần Thị Dung liền đến, xem ra Thiên ân điện cũng có không ít người của bà ta, nàng cất tiếng gọi: "Vân Thời, từ bây giờ ngươi cùng Vân Ảnh sẽ là nữ quan bên người ta."

Nàng nói tiếp: "Dám sát chặt chẽ người của Thiên Ân điện rồi báo lại ta, đặc biệt là Nghinh Tuyết."

Vân Thời cùng Vân Ảnh là tỷ muội, kiếp trước cũng âm thầm giúp đỡ nàng rất nhiều, đến khi chết vẫn tận tâm với nàng, nếu không nàng cũng không dám tin tưởng.

Còn Nghinh Tuyết là người Trần Thị Dung đề cử, kiếp trước rất được nàng tín nhiệm lại vì thế mà vong ân bội nghĩa.

"Dạ."

Vân Thời vui mừng đáp lại.

Thiên Hinh thay ra một bộ hắc y làm từ lụa vân cẩm, thêu kim long sánh chói, chỉ có hoàng thất mới được sử dụng, càng làm nổi bật lên khí chất cao quý của bậc vương giả.

Vân Thời quay trở lại, cúi người hành lễ rồi nói: "Điện hạ, cung nữ thái giám của Thiên Ân điện không có quan hệ trực tiếp với người khác."

Không có quan hệ trực tiếp vậy thì là gián tiếp, nàng ra hiệu Vân Thời nói tiếp.

"Nghinh Tuyết là nữ nhi của quản gia trong thái sư phủ, Đức Hải cùng bà con xa của thái sư có quan hệ, Lưu Tam, Lưu Tứ thường xuyên liên hệ với Phượng Nghi cung."

Vân Thời âm thầm suy nghĩ đây đều là người hoàng hậu đề cử điện hạ cũng vì thế mà tin tưởng, nàng cũng ăn không ít khổ, nhìn thoáng qua Thiên Hinh chỉ thấy nàng vô cùng bình tĩnh một chút kinh ngạc cũng không có, dè dặt nói: "Điện hạ..."

"Tiếp tục quan sát, nếu phạm lỗi lầm gì, giết không tha!"

"Dạ."

"Ta muốn xuất cung, không được để cho ai biết, ngươi cũng không cần đi theo."

"Người muốn đi đâu ạ?"

Thiên Hinh chỉ trầm mặc, cho đến khi Vân Thời tưởng rằng không nhận được câu trả lời thì nàng thản nhiên nói: "Trấn quốc vương phủ."

"Trấn quốc vương phủ..

Hả?

Điện hạ cái này không ổn đâu..."

Chỉ là khi nàng ta nói ra câu này thì Thiên Hinh cũng đã không còn chút bóng dáng.
 
Trùng Sinh Chi Thiên Hinh
Chương 3


Trấn Quốc vương phủ

Trong một căn phòng nơi nữ tử đang nằm, dáng vẻ có chút suy yếu ho khan một tiếng: "Khụ..

Khụ."

"Ninh nhi, con tỉnh rồi."

Hạ Ngữ Yên không nhịn được vui mừng, thân thể nữ nhi bà có chút không tốt, nếu con bé mà có chuyện gì...

Chỉ sợ, nàng không sống nổi mất.

"Mẫu thân, Ninh Nhi không sao."

Nàng không muốn để mẫu thân lo lắng.

"Phụ thân đâu rồi ạ?"

Nguyên Ninh vừa nói dứt lời thì một nam tử trung niên tướng hơi nhuốm phong trần bước vào, tiến đến xoa đầu nàng: "Ninh Nhi chịu khổ rồi, nếu con không muốn thì có thể không cần tiến cung nữa."

Tuy ông chỉ là một mãng phu, nhưng chút chuyện nhỏ này vẫn dư sức làm được.

"Nô tài tham kiến vương gia, vương phi, quận chúa."

"Có chuyện gì?"

"Ở bên ngoài có một người tự nhận họ Lý, là con thứ hai trong nhà muốn bái kiến vương gia vương phi."

Họ Lý chỉ có hoàng tộc lại là con thứ hai trong nhà...

"Chuẩn bị trà nước"

Nửa khắc sau

"Chúng thần tham kiến thái tử điện hạ, không kịp nghênh tiếp từ xa xin điện hạ thứ tội.

"

Thiên Hinh vội đỡ hai người đứng dậy: "Đột ngột đến bái phỏng là Thiên Hinh thất lễ mong vương thúc, vương thẩm không trách.

"

Sau khi ngồi vào chỗ, Thiên Hinh lên tiếng trước: "Không biết sức khỏe của quận chúa thế nào?"

"Thân thể Ninh Nhi đã ổn định, phiền điện hạ thăm hỏi."

Một tiếng điện hạ, hai tiếng điện hạ, nàng sao lại không biết hai người âm thầm đề phòng chứ, vương thúc vương thẩm đều là trung nghĩa, hoàng thất nghi kị công cao chấn chủ, Mạc gia lại là khai quốc công thần, Trần Thủ Độ chèn ép thế gia, biên cương chiến loạn.

"Lúc trước Thiên Hinh có gì mạo phạm, xin hai vị thứ lỗi!"

Nàng đứng dậy khẽ cúi người, quân không quỳ trước thần, nhưng vẫn có thể chấp nhận vãn bối thi lễ với trưởng bối

Tiểu cô nương kiêu ngạo ngày nào đã thay bằng vẻ trầm ổn, khí chất xuất chúng của bậc đế vương lại càng hiện rõ, quả thật là con giỏi hơn cha, Hạ Ngữ Yên không khỏi thở dài, hoàng thất vốn dĩ không có cái gọi là đơn thuần, muốn tồn tại chỉ có thể đạp lên người khác.

"Hạ Ngữ Yên ta phúc mỏng nên cũng chỉ có một mình Ninh Nhi, Trấn Quốc vương phủ không cần quyền cao chức trọng hay địa vi chí tôn, ta chỉ mong Ninh Nhi có cuộc sống bình an, vui vẻ."

Hạ Ngữ Yên cũng là hào kiệt đương thời, thuở trẻ nàng cùng Trấn Quốc vương rong ruổi sa trường, được sắc phong Thiên hạ đệ nhất nữ tướng quân, nắm giữ 2 vạn tinh binh của Lý triều, so với phu quân cũng không kém là bao
 
Back
Top Bottom