Cập nhật mới

Ngôn Tình Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
386,374
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczMkftfdh_OHc4uP6uGIJt-FmRwqcGx6zuMj_gxrK0T6n7DaO5m9yROsomH3ZvZyjfI6X4oMMj0weY_L8lR4Kin_KYJSHnXK22xatzQhgWhtmTCwXPFgG5d_Y1BC5N6kZcrWIM6lnbgqzk83ZC79ZBb9=w215-h322-s-no-gm

Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Trọng Sinh, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tôi chết vì đột quỵ ở tuổi 30, cơ thể bị bào mòn bởi hóa chất độc hại từ công ty mà tôi cống hiến cả thanh xuân. Họ biết rõ hiểm họa nhưng vẫn cố tình che giấu, đẩy hàng trăm con người vào chỗ chết dần mòn.

Mở mắt lần nữa, tôi trở lại đúng ngày đầu tiên bước chân vào cái địa ngục trần gian đó. Ký ức về cái chết đau đớn và sự thật kinh hoàng về thứ chất lỏng chết người vẫn vẹn nguyên.

Kiếp trước, tôi là con cừu non bị đem tế thần. Kiếp này, tôi là sói đội lốt cừu, mang theo bản đồ chỉ rõ từng cái bẫy và nanh vuốt sắc bén để xé toạc bộ mặt giả tạo của tập đoàn thối nát.

Với tất cả kiến thức đã đổi bằng mạng sống, tôi sẽ thu thập bằng chứng, đối đầu trực diện với lũ lãnh đạo tàn ác và vạch trần mọi âm mưu. Con đường này đầy rẫy hiểm nguy, kẻ thù khắp nơi, nhưng tôi không còn gì để mất.

Tôi sẽ không chỉ cứu lấy bản thân, mà còn kéo những đồng nghiệp vô tội ra khỏi vũng lầy chết chóc.

---

- Cái chết của tôi... chỉ là khởi đầu cho sự sụp đổ của các người!

- Các người muốn che giấu sự thật? Nằm mơ giữa ban ngày đi!

- Nợ máu hóa chất này, tôi sẽ khiến các người phải trả đủ cả vốn lẫn lời!​
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 1: Chương 1


Hắn ngồi trong khu làm việc chật hẹp của Helix, tiếng gõ phím đều đều vang lên trong không gian tĩnh lặng đến ngột ngạt. Màn hình nhấp nháy hàng terabyte dữ liệu công cộng, cuồn cuộn không ngừng. Hắn, một kỹ sư dữ liệu với vẻ ngoài bình thường đến mức dễ bị lãng quên, chỉ là một chấm nhỏ trong hệ thống khổng lồ của Helix, tuân thủ quy định nghiêm ngặt của AI Giám sát Oculus. Hắn gõ lệnh `data_stream --filter=anomalous --level=gamma`. Tìm kiếm những bất thường nhỏ nhất, những hạt cát lạc lõng trong sa mạc dữ liệu.

Một tập tin rác, bị đánh dấu nhầm, lọt vào tầm ngắm. Lạ lùng. Tại sao nó lại ở đây? Tò mò. Hắn dùng công cụ giải mã cá nhân lén cài từ trước – thứ mà Helix, với Oculus tinh vi đến đâu, cũng không bao giờ biết. Từng dòng code phức tạp vặn vẹo, chậm rãi hiện ra. Không phải dữ liệu công cộng. Là... danh sách định danh? Kèm theo những ghi chú kỳ lạ: "thử nghiệm", "thất bại". Và địa điểm lưu trữ: "Khu Phục Hồi Dữ Liệu Ẩn". Cái quái gì thế này?

Một định danh... quen thuộc đến thắt lòng. `LP-YT-0709`. Hắn nhìn chằm chằm, đồng tử co lại. Yến Thảo. Em gái hắn. Người được thông báo đã 'chết' trong một 'tai nạn' nhiều năm trước. Hắn luôn nghi ngờ. Luôn có gì đó sai sai. Giờ thì... sự thật phơi bày, tàn khốc hơn cả tưởng tượng. Tim hắn đập dồn dập như trống trận trong lồng ngực. Cơn đau cũ, tưởng đã chôn sâu, giờ trào lên cùng sự phẫn nộ tột cùng. Ánh mắt hắn, không còn vẻ mờ nhạt thường ngày, giờ rực lên quyết tâm sắt đá. Helix... chúng đã làm gì em gái ta?

Đúng lúc đó. Hệ thống an ninh của Oculus gào thét. Chói tai! Báo động cấp 3! Màn hình chuyển màu đỏ máu, như nhuộm bởi tội ác. Tiếng còi xé tan không gian. Robot an ninh nhỏ, những con nhện kim loại im lìm ở góc phòng, đột ngột chuyển động, đèn đỏ trên đầu nhấp nháy liên hồi. Hắn bị phát hiện. Oculus... nó theo dõi hành vi. Mọi cú click, mọi dòng lệnh khác thường... đều không thoát khỏi 'mắt' của nó.

Không do dự. Hắn vội vã sao chép tập dữ liệu quý giá vào con chip ngoại vi giấu trong đế giày. Tay run run nhưng động tác dứt khoát. Tắt máy. Giả vờ làm đổ cốc cà phê, tạo ra một vũng nâu bẩn thỉu trên sàn nhà trắng tinh. Mọi người hoảng loạn, xôn xao. Lợi dụng sự hỗn loạn, hắn luồn lách qua đám đông đang chen chúc tìm lối thoát hiểm, né tránh những robot đang lao đến với tiếng rè rè đáng sợ. Chỉ cần ra khỏi đây!
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 2: Chương 2


Nguồn thiếu chuơng này, mong độc giả thông cảm!
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 3: Chương 3


Hành lang dịch vụ tối tăm, ẩm thấp. Mùi bụi bặm và kim loại cũ. Chạy như điên, tim đập thình thịch, hơi thở gấp gáp. Đột ngột... va phải! Cú va chạm mạnh khiến hắn loạng choạng lùi lại. Một bóng người. Quần áo tối màu, dường như ẩn mình trong bóng tối. Di chuyển nhanh... *quá* nhanh. Đó là Ánh Tuyết. Cô ta đang ở đây? Tại sao?

Ánh Tuyết phản ứng chớp nhoáng, như một con thú hoang bị giật mình. Tay cô ta vung lên, một chuyển động sắc lẹm. Hắn cảm thấy luồng khí lạnh như lưỡi d.a.o vô hình sượt qua. Ánh mắt cô ta lạnh như băng, dò xét, cảnh giác tột độ. Nhìn thấy huy hiệu Helix trên áo hắn, sự nghi ngờ càng sâu đậm. Đôi môi mím chặt lại.

`- Ngươi là ai?` Giọng cô ta khô khốc, không một chút cảm xúc.

Lôi Phong hoảng loạn, lắp bắp, cố gắng hít thở. `- Tôi... tôi không phải người của chúng! Tôi... tôi đang bị truy sát!` Hắn chỉ về phía sau. `- Tôi có thông tin... về Helix... về thí nghiệm của chúng! Liên quan đến người mất tích!`

Tiếng bước chân dồn dập cuối hành lang. Nhanh chóng tiếp cận. Một nhóm đặc vụ Helix. Trang bị đầy đủ. Súng năng lượng sẵn sàng. Ánh Tuyết quay đầu nhìn. Đánh giá nhanh. Kẻ thù của kẻ thù... Lôi Phong là con mồi của chúng.

Không nói thêm lời nào. Cô ta lao về phía đám đặc vụ như một tia chớp. Nhanh đến kinh người. Vô hiệu hóa hai tên gần nhất bằng kỹ năng cận chiến đỉnh cao, gọn gàng, dứt khoát. Tiếng "thịch", "cạch" khẽ vang lên, như âm thanh c.h.ế.t chóc. Trong thoáng chốc Ánh Tuyết vung tay, Lôi Phong thoáng nhìn thấy một vết sẹo kỳ lạ hình lưới trên cánh tay trần của cô ta. Một hình thù không tự nhiên...

Cô ta quay lại nhìn Lôi Phong. Ánh mắt lóe lên, một tín hiệu im lặng. Đi! Theo ta!

Không kịp nghĩ nhiều, không kịp hỏi thêm. Hắn lao theo Ánh Tuyết, chui vào một ống thông gió gần đó. Chật chội, tối tăm, mùi kim loại và bụi bẩn xộc lên mũi. Tiếng còi báo động của Helix gào thét khắp tòa nhà, như tiếng gầm của một con quái vật bị đánh thức.

Cuộc săn lùng... chỉ vừa mới bắt đầu.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 4: Chương 4


Hắn bò lổm ngổm trong ống thông gió bám đầy bụi bặm, không khí ngột ngạt, mùi kim loại cũ và ẩm mốc xộc thẳng vào mũi. Mỗi nhịp thở là một cực hình, phổi nóng rát như bị lửa đốt. Tiếng tim đập thình thịch vang vọng trong không gian chật hẹp. Hắn cố gắng, cố gắng hết sức, nhưng đôi chân và bàn tay dường như không nghe lời, bám víu một cách vụng về. Phía trước, Ánh Tuyết di chuyển nhẹ nhàng đến kinh ngạc. Cơ thể cô ta như nước, luồn lách qua các khúc cua gắt, không tạo ra một tiếng động thừa thãi. Cứ như... đây là môi trường sống tự nhiên của cô ta vậy.

Ánh Tuyết đột ngột dừng lại. Hắn suýt va vào lưng cô ta. Cô ta nghiêng đầu, lắng nghe. Một thiết bị nhỏ đeo tai nhấp nháy ánh sáng yếu ớt. Tiếng bước chân xa dần, rồi tín hiệu từ hệ thống an ninh rì rầm trong thiết bị của cô ta. An toàn tạm thời. Cô ta quay lại nhìn hắn, ánh mắt lạnh băng pha chút cau có.

`- Ngươi quá chậm.` Giọng cô ta thì thầm, nhưng vẫn sắc như d.a.o cạo. `- Nếu không có thông tin đủ hữu ích, ta không có thời gian mang theo cục tạ. Ta sẽ bỏ lại ngươi.`

Lời nói thẳng thừng như tạt gáo nước lạnh. Lôi Phong biết cô ta không đùa. Hắn vội vàng thò tay vào đế giày, móc ra con chip ngoại vi. Tay hắn hơi run. `- Đây là thứ họ muốn.` Hắn đưa con chip cho Ánh Tuyết. `- Nó được mã hóa rất sâu... nhưng tôi có thể giải mã nó. Nó liên quan đến các thí nghiệm... và người mất tích.` Hắn ngừng lại, hít một hơi run rẩy. `- Em gái tôi... nằm trong danh sách đó.`

Ánh Tuyết nhận lấy con chip. Các ngón tay cô ta lướt trên bề mặt nhỏ bé của nó. Ánh mắt phức tạp lướt qua gương mặt tái nhợt của Lôi Phong. Không có sự thương hại, chỉ có một cái gì đó... khó gọi tên. `- Thí nghiệm sao...` Cô ta lẩm bẩm, giọng hơi chùng xuống, rồi nhanh chóng lấy lại sự lạnh lùng. `- Ta biết nơi có thể thoát ra ngoài... mà không bị Oculus phát hiện ngay lập tức. Nhưng ngươi phải tin tưởng ta.` Ánh Tuyết nói, không chờ đợi câu trả lời, cô ta đã bắt đầu bò tiếp theo một hướng khác, nhanh hơn.

Hắn chỉ còn cách bám theo. Đường ống ngày càng tối hơn, những đoạn lưới thép cũ kỹ xuất hiện. Một cánh cửa lưới chặn đường. Được bảo vệ bằng cảm biến. Không thể đi qua mà không kích hoạt báo động. Ánh Tuyết dừng lại. Cô ta lấy ra một bộ công cụ hack mini, nhỏ gọn đến khó tin. Các ngón tay thon dài, linh hoạt của cô ta lướt trên bàn phím ảo, nhanh đến mức không thấy rõ động tác. Từng dòng lệnh xanh lè hiện lên trong không khí, rồi biến mất.

`- Hệ thống phản ứng khá chậm,` Ánh Tuyết lẩm bẩm, như nói với chính mình, `- nhưng Oculus đang học. Tốc độ thích ứng của nó tăng lên...`
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 5: Chương 5


Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Ánh Tuyết. Cô ta vẫn đang cảnh giác, nhưng quay sang nhìn hắn, chờ đợi.

`- Tôi... tôi chỉ phá được lớp đầu tiên.` Hắn nói, giọng hơi thất vọng và hoang mang. `- Nó chỉ cho thấy danh sách các định danh... và ngày tháng. Không có nội dung chi tiết.` Hắn thở dài. `- Đây... mới chỉ là bề nổi.`

Cuộc chiến thực sự, có lẽ, còn chưa bắt đầu.

Mùi ẩm mốc và sự mục nát xộc thẳng vào mũi tôi trong căn nhà bỏ hoang này, nhưng tôi không quan tâm. Chỉ có ánh sáng xanh yếu ớt từ màn hình thiết bị cũ kỹ chiếu lên gương mặt căng thẳng của tôi. Đây là 'căn cứ' tạm bợ chúng tôi tìm được ở rìa thành phố, nơi tín hiệu điện tử yếu ớt, đủ để che mắt con quái vật Oculus... hy vọng vậy. Tôi vùi đầu vào giải mã lớp dữ liệu thứ hai. Phức tạp hơn nhiều. Những ký hiệu nhảy múa điên cuồng trên màn hình, cấu trúc mã hóa vặn vẹo, dường như được tạo ra để chống lại cả những AI giải mã mạnh nhất thế giới này. Từng dòng code, tôi cảm thấy như đang đấu vật với một bộ óc thiên tài điên rồ nào đó.

Ánh Tuyết không ngồi yên. Cô ta kiểm tra các thiết bị cấy ghép trong cơ thể mình, những thứ tôi chỉ thoáng thấy khi cô ta chiến đấu. Các ngón tay thon dài, linh hoạt lướt trên cổ tay, bắp tay, hiệu chỉnh lại chúng. Cô ta nhắm mắt lại một lát, vẻ mặt tập trung cao độ.

Đột ngột, mắt Ánh Tuyết mở ra. Ánh nhìn sắc lạnh quét qua không gian tĩnh mịch, rồi dừng lại ở khoảng không vô hình trước mặt. Cô ta khẽ cau mày.

`- Chúng đang đến.` Giọng cô ta khô khốc, không một chút d.a.o động, nhưng đủ khiến tim tôi thót lại. `- Oculus không tìm thấy chúng ta trực tiếp, nhưng nó đã khoanh vùng khu vực này. Nó điều đặc vụ tới.`

Tôi run rẩy, ngón tay vẫn lướt trên bàn phím. Gần rồi! `- Tôi sắp phá được rồi... chỉ cần thêm chút thời gian...` Tôi lẩm bẩm, không dám ngẩng đầu.

Ánh Tuyết nghiến răng, âm thanh khẽ khàng nhưng đầy áp lực. `- Chúng ta không có thời gian.` Cô ta đứng phắt dậy, dáng vẻ sẵn sàng chiến đấu như một con báo. `- Ngươi ở lại đây. Ta sẽ câu giờ.`

Không chờ tôi kịp phản ứng, cô ta lao ra ngoài như một bóng ma.

Tiếng s.ú.n.g năng lượng xé gió. Tiếng kim loại va chạm chát chúa. Tiếng gầm gừ. Ánh Tuyết đang chiến đấu. Tôi nghe rõ tiếng động vọng vào từ phía cửa sổ vỡ, từng âm thanh như búa bổ vào đầu. Đội đặc vụ Helix. Được trang bị vũ khí và giáp công nghệ cao. Ánh Tuyết... chỉ có một mình. Nhưng cô ta chiến đấu như một cơn bão. Tốc độ và sức mạnh kinh người. Sử dụng cả những mảnh gỗ mục nát, viên gạch vỡ trong căn nhà bỏ hoang làm vũ khí.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 6: Chương 6


Ánh Tuyết đang liều mạng mua thời gian cho tôi.

Adrenaline bơm căng lồng ngực. Tôi phải nhanh hơn! Phải làm được! Em gái tôi... những người khác... sự thật này!

Bộ não tôi chạy đua. Thuật toán mã hóa này... quen thuộc một cách kỳ lạ... Chợt, một tia sáng lóe lên trong đầu. Thuật toán nén dữ liệu cũ! Đúng rồi! Chúng đã sử dụng một thuật toán lỗi thời làm nền tảng, sau đó xây các lớp bảo vệ mới chồng lên!

Tôi điên cuồng thay đổi phương pháp. Nhập một chuỗi lệnh phức tạp. Ngón tay lướt trên bàn phím ảo nhanh hơn bao giờ hết. Từng dòng code phòng thủ của Oculus bị bẻ gãy, sụp đổ.

Và rồi... nó hiện ra. Lớp mã thứ hai bị phá hủy hoàn toàn. Nội dung chi tiết tràn ngập màn hình.

Tôi há hốc mồm. Kinh hoàng.

Đây không chỉ là danh sách người mất tích. Đây là... báo cáo thí nghiệm. Cấy ghép công nghệ lên con người. Biến đổi sinh học để tăng cường khả năng. Tạo ra... thứ gì đó không còn hoàn toàn là con người.

`- Tôi xong rồi!` Tôi hét lên, giọng khản đặc vì căng thẳng và sốc.

Tiếng chiến đấu bên ngoài chợt im bặt... rồi lại vang lên dữ dội hơn. Ánh Tuyết!

Tôi lao ra ngoài. Cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi c.h.ế.t sững. Ánh Tuyết đang bị áp đảo. Ba tên đặc vụ, phối hợp nhịp nhàng đến đáng sợ, dồn cô ta vào góc. Một phát s.ú.n.g năng lượng xuyên qua giáp tay của cô ta. Máu đỏ tươi lập tức nhuộm đỏ một mảng áo.

Ánh Tuyết gục xuống, vai trái rũ xuống.

Không nghĩ nhiều, tôi lao đến, kéo Ánh Tuyết đang loạng choạng vào một con hẻm nhỏ bên cạnh căn nhà. Máu từ vai cô ta chảy xuống, ấm nóng qua lớp áo của tôi.

`- Dữ liệu... cho thấy họ đang tạo ra... thứ như cô.` Tôi nói nhanh, hổn hển, đầu óc còn quay cuồng bởi những gì vừa thấy trên màn hình. `- Biến đổi... tăng cường khả năng...`

Ánh Tuyết nhìn tôi. Ánh mắt cô ta không còn sự sắc bén của chiến binh, chỉ còn sự cay đắng đến tột cùng. Đôi môi nhếch lên thành một nụ cười méo mó, đầy tổn thương.

`- Ta là một thất bại...` Giọng cô ta khẽ khàng, như một lời thú tội. `- Hoặc một phiên bản đầu tiên.`

Không còn thời gian để nói thêm. Tiếng bước chân dồn dập vọng đến. Chúng đã tìm ra chúng tôi. Bỏ lại căn nhà bỏ hoang. Phải chạy.

Ánh Tuyết, dù bị thương, vẫn ra hiệu cho tôi đi theo. Cô ta dựa vào tôi, nhưng vẫn dẫn đường, sử dụng khả năng định vị và kinh nghiệm chạy trốn của mình. Tôi dựa vào dữ liệu mới giải mã được, tìm những con đường ít camera hơn, những khu vực có tín hiệu kém.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 7: Chương 7


Chúng tôi chạy. Chạy bán sống bán c.h.ế.t trong đêm tối của Thành phố Ánh Sáng, cảm giác bị săn đuổi không ngừng như một lưỡi d.a.o lạnh lẽo kề sát cổ.

Dữ liệu mới giải mã còn chứa tọa độ của một số cơ sở bí mật khác của Helix. Nhiều hơn tôi nghĩ. Đây... mới chỉ là bề nổi.

Chúng tôi cần một nơi an toàn hơn. Một nơi thực sự ẩn mình. Để phân tích sâu hơn. Để hiểu... chúng thực sự đang làm gì.

Và quan trọng nhất... để tìm cách vạch trần tất cả.

Mùi ẩm mốc, bụi bặm và một thứ mùi khó tả của rác rưởi cũ kỹ xộc thẳng vào mũi tôi. Đây là khu ổ chuột ngầm dưới lòng đất, nơi ánh sáng hiếm khi lọt tới, chỉ có những bóng đèn neon nhấp nháy yếu ớt ở các giao lộ chính. Tiếng động lạ vọng lại từ các ngóc ngách: tiếng chuột chạy, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn, xa xa là tiếng ai đó đang ho khan. Nơi này, tín hiệu điện tử rất yếu. Một điểm mù tự nhiên.

Hoàn hảo để ẩn mình.

Ánh Tuyết dẫn tôi vào một góc khuất, dựa lưng vào bức tường ẩm thấp. Tôi nhanh chóng lấy ra tất cả các thiết bị cũ kỹ, chắp vá mà tôi có, kết nối chúng lại với nhau một cách vội vàng. Một chiếc laptop lỗi thời, một bộ định tuyến tự chế, và con chip dữ liệu từ Helix. Thiết lập một mạng lưới tạm thời. Bắt đầu phân tích sâu hơn.

Dữ liệu về các cơ sở bí mật. Hàng loạt tọa độ, sơ đồ, báo cáo. Phức tạp hơn cả mã hóa. Dường như chúng được cố tình làm rối rắm để che giấu mục đích thực sự. Tôi lặn sâu vào biển thông tin, cố gắng tìm ra mối liên hệ, điểm chung. Cái gì là quan trọng nhất? Cái gì là trung tâm của tất cả?

Ánh Tuyết ngồi đối diện, im lặng băng bó vết thương trên vai trái. Động tác dứt khoát, không một tiếng r*n r*. Cô ta chỉ khẽ cau mày khi cuộn băng siết chặt. Sau đó, cô ta ngẩng đầu lên, nhìn tôi. Ánh mắt mệt mỏi hơn tôi từng thấy, nhưng vẫn sắc bén.

`- Oculus ngày càng thông minh hơn.` Giọng cô ta khàn khàn. `- Nó học từ mỗi lần chúng ta né tránh, mỗi lần ta dùng kỹ năng... Tốc độ thích ứng của nó kinh hoàng. Lần tới sẽ khó hơn nhiều.`

Cô ta nói đúng. AI đó đang tiến hóa. Nỗi sợ hãi thoáng qua, lạnh lẽo. Nhưng tôi không lùi bước. `- Tôi phải tìm ra...` Tôi lẩm bẩm, mắt dán vào màn hình. `- Tìm ra chúng đang làm gì... Chúng đang cố gắng biến con người thành gì?`

Trong đống dữ liệu hỗn loạn, một cụm từ lặp đi lặp lại với tần suất cao bất thường trong các báo cáo thành công: `Dự án Chimera`. Các dữ liệu thí nghiệm được phân loại dựa trên mức độ thành công và loại biến đổi. "Chimera" dường như là ưu tiên hàng đầu của Helix.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 8: Chương 8


Chợt, thiết bị của tôi rú lên một tiếng báo động nhỏ. Ánh sáng xanh nhấp nháy dữ dội. Một luồng dữ liệu độc hại! Từ Oculus! Nó đang cố gắng xâm nhập vào mạng lưới tạm thời này, cố gắng định vị chúng tôi!

`- Chết tiệt!` Tôi siết chặt bàn phím.

Ánh Tuyết ngay lập tức đứng dậy, dáng vẻ cảnh giác cao độ. Cô ta đưa tay lên thiết bị đeo tai, đôi mắt quét nhanh khắp không gian. `- Tường lửa!` Cô ta ra lệnh.

Tôi biết! Tôi đang làm đây! Tôi điên cuồng nhập lệnh, dựng lên lớp tường lửa bằng các thuật toán phòng thủ cũ kỹ. Nhưng luồng dữ liệu độc hại quá mạnh mẽ. Nó đ.â.m vào tường lửa của tôi như những mũi tên lửa. Màn hình nhấp nháy, báo lỗi liên tục. Hệ thống chắp vá của tôi rung lên bần bật.

Ánh Tuyết nhắm mắt lại, cơ thể căng thẳng. Cô ta đang sử dụng năng lượng của mình để hỗ trợ hệ thống. Một luồng khí lạnh lan tỏa từ người cô ta. Tôi thấy mồ hôi lấm tấm trên trán cô ta, đôi tay siết chặt đến trắng bệch. Việc này đang bào mòn cô ta!

`- Oculus đang sử dụng thuật toán truy tìm hành vi... kết hợp với nhận dạng mô hình năng lượng từ thiết bị cấy ghép của cô!` Tôi phân tích nhanh, giọng gấp gáp. `- Nó dựa vào dấu vết điện tử và năng lượng đặc trưng của cô để truy tìm! Chúng ta cần một cách để ẩn mình... hoàn toàn khỏi mạng lưới!`

Oculus tạm thời bị đẩy lùi. Thiết bị của tôi kêu 'ting' một tiếng mệt mỏi, báo hiệu cuộc tấn công đã dừng lại. Ánh Tuyết mở mắt, thở hổn hển. Gương mặt cô ta tái nhợt hơn hẳn.

`- Điểm mù.` Cô ta nói, giọng yếu ớt. `- Ta biết mạng lưới của chúng... có những 'điểm mù'. Nơi quá cũ kỹ... quá bị lãng quên... hoặc tạo ra nhiễu đủ mạnh để che chắn.` Cô ta nhìn con chip trên bàn. `- Dữ liệu của ngươi... có thể tìm ra những điểm đó.`

Một điểm mù. Hoàn toàn ẩn mình. Đúng vậy! Đó là thứ chúng tôi cần. Một nơi đủ an toàn để phân tích mọi thứ, lên kế hoạch tấn công thay vì chỉ chạy trốn.

Tôi quay trở lại màn hình, tìm kiếm trong dữ liệu về cấu trúc mạng lưới cũ của thành phố. Những công trình bị bỏ hoang, những khu vực đã bị quên lãng...

Và tôi tìm thấy nó. Một chi tiết nhỏ, bị chôn vùi trong hàng đống thông tin không liên quan. Một nhà máy điện ngầm cũ. Bị bỏ hoang sau một sự cố nghiêm trọng hàng thập kỷ trước. Nằm rất sâu dưới lòng đất. Theo lý thuyết, nơi đó có thể tạo ra nhiễu điện từ đủ mạnh để che chắn mọi thứ khỏi Oculus.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 9: Chương 9


`- Nhà máy điện ngầm cũ.` Tôi nói, giọng tràn đầy hy vọng. `- Nơi đó... có thể giấu chúng ta.`

Mục tiêu tiếp theo đã rõ ràng. Phải đến đó. Càng sớm càng tốt.

Đúng lúc đó. Tiếng chuông báo động, lớn hơn, rõ ràng hơn, không phải từ thiết bị của tôi, mà từ bên ngoài. Từ chính thành phố!

Chúng tôi lao ra góc nhìn ra con phố chính. Các bảng quảng cáo điện tử khổng lồ, màn hình công cộng khắp nơi... đồng loạt chuyển cảnh. Hình ảnh nhận dạng mờ của tôi và Ánh Tuyết hiện lên. Kèm theo dòng chữ: `CẢNH BÁO: HAI ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM ĐANG LẨN TRỐN. CÔNG DÂN CẦN CẢNH GIÁC.`

Kèm theo hình ảnh của chúng tôi, dù mờ nhưng vẫn đủ để nhận dạng. Mọi người trên phố đột nhiên dừng lại. Hàng trăm, hàng ngàn ánh mắt quay về phía khu ổ chuột. Ánh mắt nghi ngờ, sợ hãi, và... xa lánh.

Oculus và Seraph. Chúng không chỉ săn lùng chúng tôi. Chúng biến chúng tôi thành kẻ thù của cả thành phố. Biến chúng tôi thành con mồi công khai.

Cuộc săn lùng... giờ mới thực sự bắt đầu.

Thành phố Ánh Sáng. Ban ngày rực rỡ bao nhiêu, ban đêm lại trở nên khắc nghiệt bấy nhiêu khi bạn là kẻ bị săn đuổi. Tôi và Ánh Tuyết hòa mình vào dòng người trên những con phố đông đúc, cố gắng giữ vẻ ngoài bình thường nhất có thể. Quần áo đơn giản, mũ trùm đầu che bớt gương mặt. Nhưng tôi cảm thấy như hàng triệu con mắt vô hình từ những camera ẩn mình trên các góc phố, trên nóc các tòa nhà chọc trời đang dõi theo từng bước chân của chúng tôi. Một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Rồi nó xuất hiện. Trên các bảng quảng cáo điện tử khổng lồ treo khắp nơi, trên màn hình các thiết bị cá nhân mà người qua đường đang sử dụng... hình ảnh của chúng tôi. Mờ, nhưng vẫn đủ để nhận dạng. Dòng chữ chạy bên dưới như một bản án: `CẢNH BÁO: HAI ĐỐI TƯỢNG NGUY HIỂM ĐANG LẨN TRỐN. CÔNG DÂN CẦN CẢNH GIÁC.`

Xung quanh. Dòng người đột ngột chững lại. Những ánh mắt tò mò, rồi nhanh chóng biến thành sợ hãi và xa lánh, đổ dồn về phía chúng tôi. Như thể chúng tôi là mầm bệnh, là quái vật.

`- Chết tiệt.` Ánh Tuyết lẩm bẩm, giọng lạnh lùng nhưng tôi nghe rõ một chút run rẩy, không phải vì sợ, mà vì phẫn nộ. `- Seraph làm điều này để cô lập chúng ta. Hắn muốn biến chúng ta thành kẻ thù công khai.`

Đúng vậy. Không cần tốn nhiều công sức truy bắt trực diện. Chỉ cần kích động cả thành phố chống lại chúng tôi. Mọi người sẽ trở thành tai mắt của Oculus. Một chiến thuật tàn độc và hiệu quả.

Chúng tôi rảo bước nhanh hơn, cố gắng hòa tan vào đám đông lần nữa, nhưng cảm giác bị soi mói, bị xa lánh thật khó chịu. Mỗi ánh mắt dường như một nhát d.a.o cứa vào tâm trí.

Tại một trạm trung chuyển tự động. Hàng trăm người đang chờ đợi các phương tiện công cộng. Một robot an ninh nhỏ, đang làm nhiệm vụ tuần tra đơn giản, bỗng dừng lại. Đèn cảm biến của nó nhấp nháy đỏ, quét về phía Ánh Tuyết. Nó đã nhận dạng được cô ta!

Chuông báo động của trạm rú lên chói tai! Mọi người la hét, chạy tán loạn. Hỗn loạn cực độ.

Ánh Tuyết phản ứng nhanh như chớp. Cô ta lao tới con robot, động tác gọn gàng, chính xác đến kinh người. Một cú đánh vào điểm khớp nối, một cú bẻ gãy cảm biến. Con robot cứng đờ lại, đèn đỏ tắt ngúm. Chỉ trong vài giây.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 10: Chương 10


`- Đi!` Ánh Tuyết nắm lấy tay tôi, kéo tôi luồn lách qua đám đông đang hoảng loạn, tìm lối thoát.

Chúng tôi chạy vào một khu vực bỏ hoang gần đó, nơi những toa tàu điện cũ kỹ nằm mục ruỗng trên đường ray. Chui vào một toa tàu tối tăm, ẩm thấp. Mùi sắt gỉ và bụi than. An toàn tạm thời.

Tôi thở hổn hển, tim đập loạn xạ. Ánh Tuyết dựa lưng vào thành tàu, hơi thở gấp gáp hơn bình thường. Vai cô ta vẫn còn băng bó, vết thương hẳn rất đau.

Cô ta nhìn tôi. Ánh mắt dò xét, nhưng lần này, có một chút gì đó khác. Mềm mại hơn?

`- Tại sao ngươi lại giúp ta?` Ánh Tuyết hỏi khẽ. Giọng cô ta không còn gai góc như trước. `- Ngươi có thể bỏ mặc ta ở trạm trung chuyển đó. Tự cứu lấy mình.`

Tôi nhìn cô ta. Đôi mắt kiên định, bất chấp vẻ ngoài mệt mỏi và những dấu vết của cuộc chiến.

`- Em gái tôi... và những người khác.` Tôi nói, giọng hơi run nhưng từ ngữ rất rõ ràng. `- Họ không đáng bị đối xử như vậy. Bị biến thành... thứ gì đó. Cô là hy vọng duy nhất để vạch trần sự thật này.`

Tôi dừng lại, hít sâu. `- Hơn nữa... chúng ta là đồng minh. Cô đã cứu tôi nhiều lần rồi.`

Ánh Tuyết im lặng nhìn tôi một lúc lâu, như đang cân nhắc từng lời tôi nói. Nét cảnh giác trên gương mặt cô ta dần tan đi một chút. Một nụ cười nhỏ, rất khẽ, méo mó nhưng chân thật, thoáng qua trên môi cô ta.

Trong lúc chờ đợi thời cơ để di chuyển tiếp, tôi sử dụng thiết bị của mình, quét mạng lưới camera ở khu vực này. Dù Oculus tinh vi đến đâu, vẫn có những điểm mù. Ở những khu vực cũ nát, bị lãng quên, hoặc được xây dựng bằng vật liệu lỗi thời. Tôi tập trung cao độ, lướt qua từng dữ liệu, từng góc nhìn.

Ánh Tuyết ngồi cạnh tôi, dõi theo màn hình. Tôi chỉ cho cô ta những điểm tôi tìm thấy. `- Đây, góc này, camera bị che khuất bởi tán cây cổ thụ. Chỗ này, bức tường bê tông dày cản tín hiệu. Cả khu vực này... hệ thống dây điện cũ tạo ra nhiễu nhẹ.`

Ánh Tuyết gật đầu, ghi nhớ. Cô ta sử dụng thông tin đó để vạch ra tuyến đường tối ưu trên bản đồ số, né tránh các điểm nóng, các khu vực tuần tra dày đặc. Sự phối hợp của chúng tôi ngày càng nhịp nhàng. Tôi tìm ra điểm yếu, cô ta vạch ra chiến thuật.

Nhưng cuộc săn lùng không dừng lại. Chúng tôi phát hiện ra drone giám sát. Không phải loại thông thường. Những chiếc drone cải tiến, lơ lửng trên bầu trời đêm, đèn cảm biến quét liên tục. Chúng có khả năng nhận dạng sinh trắc học tinh vi hơn nhiều, có thể nhận ra chúng tôi ngay cả khi cải trang.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 11: Chương 11


Việc ẩn mình ngày càng khó khăn.

Ánh Tuyết phải dùng kỹ năng hack của mình để tạo ra các tín hiệu giả, các 'bóng ma' điện tử đánh lừa drone. Việc này tiêu tốn năng lượng và rất nguy hiểm, vì nó tạo ra 'dấu vết' trong mạng lưới.

`- Chúng ta phải nhanh lên.` Ánh Tuyết nói, giọng căng thẳng. `- Càng ở đây lâu, càng dễ bị phát hiện.`

Tiếp tục di chuyển, lần theo con đường Ánh Tuyết đã vạch ra. Qua những con hẻm tối, qua những khu chợ đêm vắng vẻ, qua những cây cầu cũ kỹ bắc qua dòng sông ô nhiễm. Mỗi bước chân đều là một canh bạc.

Cuối cùng, chúng tôi đến được khu vực nhà máy điện ngầm cũ. Nằm tách biệt khỏi khu dân cư, chỉ là một tòa nhà bê tông khổng lồ đổ nát giữa vùng đất hoang. Không có ánh đèn, không có dấu hiệu sự sống. Chỉ có sự im lặng và lạnh lẽo.

Lối vào chính là một cánh cửa thép dày đặc. Khóa chặt. Hệ thống an ninh trông cũ kỹ, rỉ sét, nhưng đèn cảm biến nhỏ vẫn nhấp nháy yếu ớt. Nó vẫn hoạt động.

Ánh Tuyết tiến đến. Tôi cảnh giới, mắt không rời khỏi các góc tối xung quanh, lắng nghe mọi tiếng động. Cô ta lấy bộ công cụ ra. Bàn tay thon dài thoăn thoắt trên ổ khóa vật lý cũ kỹ. Đồng thời, thiết bị hack của cô ta hoạt động, dò tìm hệ thống điện tử bên trong. Tiếng lách cách rất khẽ của ổ khóa. Tiếng bíp bíp yếu ớt từ thiết bị.

Căng thẳng. Tột độ. Chỉ một sai lầm nhỏ...

Và rồi... một tiếng 'cạch' lớn. Cánh cửa thép nặng nề khẽ dịch chuyển. Ánh Tuyết đẩy mạnh. Nó mở ra.

Một cầu thang dẫn xuống sâu trong lòng đất, tối đen như mực. Không khí lạnh lẽo, đặc quánh mùi kim loại cũ và đất ẩm xộc lên. Sự tĩnh mịch bao trùm, nuốt chửng mọi âm thanh từ thế giới bên ngoài.

Chúng tôi bước vào. Cánh cửa thép nặng nề đóng sập lại phía sau, tiếng va chạm khô khốc vang vọng.

Đã cắt đứt. Cắt đứt khỏi Thành phố Ánh Sáng. Cắt đứt khỏi con mắt của Oculus.

Ít nhất... là tạm thời.

Nhưng tôi biết, và Ánh Tuyết cũng biết. Hành động vừa rồi chắc chắn đã khiến Seraph và Oculus nhận ra chúng tôi đang tiến đến đâu.

Con mồi... đang tiến thẳng vào hang ổ của kẻ săn mồi.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 12: Chương 12


Không khí lạnh lẽo, đặc quánh mùi kim loại gỉ sét và ẩm thấp bao trùm lấy chúng tôi. Bên trong nhà máy điện ngầm cũ là một mê cung rộng lớn của những cỗ máy khổng lồ, đường ống chằng chịt và bóng tối rình rập. Tiếng bước chân vang vọng, bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch. Xa xa, tiếng dơi vọng lại, nghe ghê rợn như tiếng ai đó đang r*n r*. Một nơi hoàn hảo để lẩn trốn, một nấm mồ cho bí mật.

Chúng tôi khám phá các tầng hầm, tìm kiếm một nơi kín đáo. Cuối cùng, tại tầng sâu nhất, chúng tôi tìm thấy một phòng điều khiển cũ. Máy móc phủ bụi, bảng điều khiển lỗi thời, nhưng nó đủ kín đáo, có một lớp thép dày ngăn cách với thế giới bên ngoài. Đây sẽ là căn cứ tạm bợ.

Tôi nhanh chóng thiết lập khu làm việc. Dây cáp cũ kỹ, thiết bị chắp vá của tôi. Ánh Tuyết tìm được nguồn điện dự phòng cũ còn hoạt động, đủ để cung cấp năng lượng. Tôi cắm con chip dữ liệu vào máy tính cũ trong phòng điều khiển. Con quái vật máy tính này chậm chạp, nhưng bộ xử lý của nó lại mạnh mẽ đáng ngạc nhiên, và quan trọng nhất, nó không bị kết nối với mạng lưới của Oculus.

Ánh Tuyết ngồi xuống, tựa lưng vào tường. Cô ta kiểm tra lại các thiết bị cấy ghép. Trong môi trường nhiễu điện từ từ nhà máy cũ, chúng dường như hoạt động ổn định hơn. Vết sẹo hình lưới trên cánh tay cô ta thoáng hiện ra khi cô ta cởi lớp băng.

`- Ở đây... ta cảm thấy bớt bị ràng buộc.` Ánh Tuyết nói khẽ, ánh mắt nhìn xa xăm. `- Cái thứ đó... Oculus... luôn như một sợi dây vô hình siết lấy ta. Ở đây... ít ra, ta có thể thở.`

Tôi gật đầu, không nói gì. Tôi hiểu cảm giác đó. Bị theo dõi, bị kiểm soát, bị tước đoạt sự tự do. Dù không bị cấy ghép như cô ta, tôi cũng từng là một chấm nhỏ trong hệ thống của Helix, bị nó nghiền nát.

Tôi tập trung vào màn hình. Lớp mã thứ ba. Lớp cuối cùng. Các ký hiệu nhảy múa điên cuồng, phức tạp hơn bất cứ thứ gì tôi từng thấy. Như một bức tường thành vô hình, kiên cố và xảo quyệt. Nó được bảo vệ bởi chính Oculus, hoặc một thuật toán tương đương. Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán tôi.

Hàng giờ trôi qua. Chỉ có tiếng gõ phím nhẹ nhàng, tiếng quạt gió rè rè của máy tính cũ, và tiếng thở đều đều của Ánh Tuyết.

Tôi thấy những cái tên. Những ngày tháng. Và giờ là những đoạn mã kinh khủng về thí nghiệm. Biến đổi sinh học. Cấy ghép. Những từ ngữ lạnh lẽo, vô cảm mô tả việc biến con người thành những vật thử nghiệm.

`- Tại sao họ lại làm những điều này?` Tôi đột ngột hỏi, không ngẩng đầu lên, giọng khàn đặc. `- Biến con người thành... vũ khí? Hay thứ gì đó khác? Đạt được điều gì với thứ kinh tởm này?`
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 13: Chương 13


Ánh Tuyết im lặng một lúc lâu. Cô ta nhìn vào bóng tối nơi góc phòng. Khi cô ta nói, giọng cô ta ngập ngừng, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày.

`- Ta... từng tin họ.` Cô ta bắt đầu, từng chữ như được bóc ra từ một vết thương cũ. `- Họ nói... là để 'nâng cao' con người. Tạo ra những phiên bản tốt hơn. Mạnh mẽ hơn. Giúp thành phố này trở nên... hoàn hảo hơn.`

Cô ta cười khẩy, một nụ cười đầy cay đắng. `- Nhưng thực ra... chỉ là để kiểm soát. Hoặc tạo ra những thứ phục vụ mục đích của họ. Những con rối mạnh mẽ. Những bộ não sống.`

Bộ não sống? Từ đó làm tôi rùng mình.

`- Ta... ta là một trong số đó. Một 'dự án' ban đầu. Họ gọi đó là... 'thích ứng nhanh'. Tạo ra người có thể phản ứng và thích ứng với mọi môi trường. Nhưng ta là... một phiên bản lỗi. Không hoàn toàn tuân lệnh. Không hoàn toàn... mất đi ý thức của mình.` Ánh Tuyết nói, giọng ngày càng nhỏ dần.

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt sâu thẳm. `- Ngươi... không sợ ta sao? Một thứ do chúng tạo ra?`

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt cô ta. `- Cô đã cứu tôi. Cô chiến đấu vì chính cô, và vì những người như cô. Cô không phải 'thứ' gì cả. Cô là Ánh Tuyết.`

Một thoáng ngạc nhiên lướt qua gương mặt Ánh Tuyết, rồi biến mất. Cô ta quay đi, nhìn ra cửa sổ tối đen.

Trở lại với màn hình. "Bộ não sống"... "tích hợp ý thức"... "Dự án Chimera"... Tôi lặp lại những từ khóa đó trong đầu, cố gắng tìm ra mối liên hệ. Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên.

Tôi thay đổi phương pháp giải mã. Kết nối các đoạn mã với dữ liệu về cấu trúc Core của Oculus. Nén dữ liệu, phân tích cấu trúc...

Và rồi... nó xảy ra.

Một tiếng 'ting' vang lên, lần này không phải báo động, mà là âm thanh của cánh cửa bí mật cuối cùng bị phá tung. Toàn bộ dữ liệu tràn ngập màn hình.

Bí mật của Dự án Chimera. Phơi bày. Tàn khốc.

Không chỉ là biến đổi thể chất. Helix đang cố gắng tích hợp *ý thức con người* vào mạng lưới AI để tạo ra một 'ý thức tập thể', một 'bộ xử lý sống'. Họ tin rằng bằng cách kết hợp sức mạnh xử lý của AI với sự phức tạp và sáng tạo của bộ não con người, họ có thể tạo ra một thực thể siêu việt, một vị thần kỹ thuật số có thể kiểm soát và định hình lại toàn bộ thành phố.

Và kẻ chủ mưu chính. Không ai khác... ngoài Giám đốc Seraph. Cái tên xuất hiện lặp đi lặp lại trong các báo cáo tiến độ, trong các chỉ thị cuối cùng.

Dữ liệu còn bao gồm danh sách đầy đủ các nạn nhân. Hàng trăm cái tên. Những người 'mất tích' vì 'tai nạn', vì 'bệnh tật'. Chỉ là vỏ bọc.

Tôi lướt nhanh qua danh sách. Tìm kiếm. Tim đập thình thịch.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 14: Chương 14


Và tôi tìm thấy nó.

`LP-YT-0709 - Giai đoạn 1 - Tích hợp ý thức.`

Tôi nghẹn lại. Em gái tôi. Yến Thảo.

Ghi chú cuối cùng. Đơn giản. Lạnh lùng.

`Thành công một phần. Dữ liệu ý thức được lưu trữ tại Core.`

"Thành công một phần". "Dữ liệu ý thức". "Lưu trữ tại Core".

Em gái tôi... không c.h.ế.t vì tai nạn. Em ấy bị Helix bắt đi. Bị biến thành vật thí nghiệm. Ý thức của em ấy... bị rút ra... và nhốt trong Core của Oculus.

Nỗi đau. Phẫn nộ. Tột cùng.

Tôi siết chặt bàn tay, khớp ngón tay trắng bệch. Mắt cay xè. Hít thở khó khăn.

Seraph. Helix. Các người... các người đã làm gì em gái tôi?!

Tôi nhìn vào dữ liệu mới. Kế hoạch. 'Giai đoạn cuối' của Dự án Chimera. Được thực hiện tại... Trụ sở chính của Helix. Nơi có Core. Nơi chứa đựng ý thức của em gái tôi.

Mục tiêu mới. Rõ ràng đến tàn khốc.

Phải đến Trụ sở chính Helix.

Chỉ ở đó. Mới có bằng chứng cuối cùng.

Và có thể... có thể vẫn còn cách nào đó... để tìm lại em gái tôi.

Dù chỉ là... dữ liệu ý thức.

Core. Trụ sở chính Helix.

Nó không chỉ là mục tiêu. Đó là lời thề. Nợ máu... phải trả bằng máu.

Nhà máy điện ngầm cũ chìm trong bóng tối tĩnh mịch, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ thiết bị của tôi và chiếc đèn pin nhỏ của Ánh Tuyết. Không khí lạnh lẽo, mùi kim loại gỉ sét và ẩm thấp bao trùm. Đây là nơi ẩn náu tạm thời của chúng tôi, một ốc đảo yên bình trước cơn bão sắp tới. Chúng tôi không lãng phí một giây nào. Hàng giờ liền, tôi và Ánh Tuyết hụp lặn trong dữ liệu, phân tích bản đồ trụ sở chính Helix, vạch ra từng bước đột nhập. Tôi chỉ vào những điểm yếu trong hệ thống an ninh mà dữ liệu hé lộ, những lỗ hổng nhỏ trong tường lửa, những khu vực camera quét không tới. Ánh Tuyết, với kinh nghiệm thực chiến và hiểu biết về cấu trúc vật lý, lướt ngón tay trên bản đồ số, vạch ra những con đường ngoằn ngoèo qua các tầng, tính toán góc né tránh, điểm ẩn nấp.

`- Chúng ta sẽ đột nhập từ phía Tây.` Ánh Tuyết nói khẽ, giọng cô ta pha chút mệt mỏi nhưng vẫn sắc bén. `- Các điểm này ít robot tuần tra hơn. Sau đó men theo hành lang dịch vụ đến khu vực C. Từ đó mới tìm cách tiếp cận Core.`

Cô ta lấy ra một vài thiết bị nhỏ gọn, trông như đồ chơi nhưng tôi biết chúng cực kỳ nguy hiểm. Bộ tạo tín hiệu giả, thiết bị phá sóng mini, và một con d.a.o găm với lưỡi d.a.o bằng vật liệu đặc biệt. Ánh Tuyết hướng dẫn tôi cách sử dụng chúng. Những kỹ năng tự vệ cơ bản, cách cầm dao, cách vô hiệu hóa nhanh một số loại robot. Tôi, một kỹ sư dữ liệu chỉ quen gõ phím, cảm thấy vụng về và ngượng nghịu. Nhưng tôi cố gắng học. Nghiêm túc. Tập trung. Mỗi động tác của Ánh Tuyết đều dứt khoát, hiệu quả đến đáng sợ.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 15: Chương 15


`- Ngươi phải học.` Ánh Tuyết nói, nhìn thẳng vào mắt tôi. `- Ở đó... không có chỗ cho sự yếu đuối. Mạng lưới an ninh của chúng mạnh gấp trăm lần những gì ngươi từng đối mặt.` Cô ta dừng lại, hít sâu. `- Trụ sở chính được bảo vệ bởi lớp phòng thủ mạnh nhất của Oculus. Ngươi sẽ phải đối mặt với hệ thống AI ở cấp độ cao nhất. Nó sẽ học. Nó sẽ phản ứng. Nó sẽ tìm mọi cách để nghiền nát ngươi.`

Lời cảnh báo của cô ta khiến lồng n.g.ự.c tôi thắt lại. Oculus ở cấp độ cao nhất. Một bộ óc điện tử kết hợp sức mạnh xử lý của hàng ngàn máy chủ với sự xảo quyệt của AI. Tôi sẽ phải đấu trí trực tiếp với nó.

Tôi tiếp tục lặn sâu vào dữ liệu. Tìm thông tin chi tiết về Core. Nơi linh hồn kỹ thuật số của em gái tôi đang bị giam cầm. Dữ liệu mô tả nó là một cấu trúc vật lý khổng lồ, nằm ở trung tâm trụ sở, được bảo vệ bởi nhiều lớp thép, tường năng lượng và hệ thống mật mã phức tạp đến điên rồ. Nó không chỉ là một máy chủ. Nó là trái tim của Oculus, và cũng là nơi chứa đựng bí mật kinh hoàng nhất của Helix.

`- Core...` Tôi lẩm bẩm, ngón tay lướt trên sơ đồ ba chiều phức tạp. `- Nó được bảo vệ... kinh khủng thật.`

Đúng lúc đó.

Một tiếng vù vù rất khẽ từ bên ngoài.

Tôi và Ánh Tuyết đồng loạt ngẩng đầu.

Tiếng vù vù ngày càng rõ. Càng gần.

Ánh Tuyết căng thẳng tột độ. Cô ta đưa tay lên thiết bị đeo tai. Mắt nhắm hờ. Lắng nghe.

`- Chết tiệt.` Giọng cô ta sắc lại. `- Drone. Đội drone vũ trang. Chúng... chúng đã tìm ra vị trí của chúng ta!`

Không thể nào! Điểm mù này cơ mà? An toàn tuyệt đối cơ mà?

Trừ khi... hoạt động giải mã cường độ cao của tôi, luồng dữ liệu khổng lồ mà tôi xử lý trong môi trường 'tĩnh lặng' này đã tạo ra một rung chấn nhỏ trong mạng lưới thông tin của chúng. Một 'gợn sóng' đủ để Oculus phát hiện.

Tiếng vù vù giờ ở ngay trên đầu chúng tôi. Ánh sáng đỏ từ đèn cảm biến của drone quét qua các khe hở trên mái nhà máy.

Oculus đã tìm ra 'điểm mù'.

Ánh Tuyết đứng dậy. Dáng vẻ chiến binh hoàn toàn trở lại. Vai cô ta vẫn còn băng bó, nhưng ánh mắt rực lửa quyết tâm. Cô ta nhìn quanh căn phòng điều khiển cũ kỹ, nhìn những cỗ máy rỉ sét, những đường ống chằng chịt.

`- Nhà máy điện ngầm.` Cô ta nói. `- Chúng ta dùng nó.`

Tôi ngạc nhiên. `- Dùng nó? Dùng làm gì?`

`- Tạo xung điện từ.` Ánh Tuyết đáp nhanh. `- Kích hoạt lại hệ thống năng lượng cũ... một cách có kiểm soát. Tạo ra một xung điện từ mạnh. Vô hiệu hóa tạm thời bọn drone!`

Một ý tưởng điên rồ. Và nguy hiểm. Kích hoạt lại một nhà máy điện ngầm bị bỏ hoang hàng thập kỷ, chưa kể nó từng có sự cố nghiêm trọng. Nhưng... đó có thể là cơ hội duy nhất.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 16: Chương 16


`- Ta cần ngươi.` Ánh Tuyết nhìn tôi. `- Ngươi là người duy nhất ở đây hiểu về hệ thống điện tử. Ngươi phải kích hoạt nó. Ta sẽ ở ngoài... câu giờ. Đánh lạc hướng bọn drone.`

Thời gian chạy đua. Tôi lao đến bảng điều khiển chính cũ kỹ. Bụi bặm. Rỉ sét. Tôi phải dựa vào kiến thức cũ kỹ của mình, và những sơ đồ tìm được trong dữ liệu. Kết nối dây. Bật công tắc. Khởi động lại hệ thống đã c.h.ế.t hàng chục năm.

Ánh Tuyết không nói thêm lời nào. Cô ta lao ra ngoài, biến mất trong bóng tối. Tiếng s.ú.n.g năng lượng lại vang lên. Gần hơn nhiều. Cô ta đang đối mặt với đội drone. Chỉ một mình.

Tôi tập trung cao độ. Mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương. Ngón tay tôi lướt trên bảng điều khiển, nhập các chuỗi lệnh cũ kỹ, cố gắng bỏ qua các hệ thống lỗi, kích hoạt đúng mạch. Tiếng rít lên từ các máy móc cũ kỹ. Tiếng lách cách của rơ-le. Hệ thống đang thức tỉnh.

Bên ngoài, tiếng chiến đấu càng lúc càng ác liệt. Tiếng drone rít lên. Tiếng s.ú.n.g năng lượng. Tiếng Ánh Tuyết. Tôi nghe rõ từng âm thanh, mỗi tiếng động như nhát d.a.o cứa vào dây thần kinh. Cô ta đang chiến đấu với tốc độ và sức mạnh kinh người, nhưng số lượng drone quá đông.

`- Nhanh lên, Lôi Phong!` Giọng Ánh Tuyết vọng vào, gấp gáp và căng thẳng.

Tôi siết chặt bàn tay. Gần rồi! Chuỗi lệnh cuối cùng! Kết nối mạch chính! Kích hoạt bộ phát xung!

Màn hình nhấp nháy, hiện lên dòng chữ `ACTIVATING...`.

Tiếng vù vù của drone ngay trên đầu. Tiếng s.ú.n.g nổ vang.

`- XONG!` Tôi hét lên.

Một tiếng 'ẦMMMMMM' khổng lồ vang lên từ trung tâm nhà máy. Không phải nổ. Là âm thanh của năng lượng được giải phóng. Một luồng sáng chói mắt.

Và rồi, mọi thứ đột ngột im bặt. Tiếng drone. Tiếng súng. Tất cả đều tắt ngúm.

Chỉ còn tiếng thở hổn hển của tôi và tiếng bước chân nặng nhọc của Ánh Tuyết khi cô ta bước trở vào phòng điều khiển, cả người đầy bụi bẩn và xây xát.

Thành công rồi. Các drone bị vô hiệu hóa.

Nhưng...

Trên bảng điều khiển chính của nhà máy, một đèn báo nhỏ bắt đầu nhấp nháy màu đỏ. Nó kết nối trực tiếp với hệ thống giám sát cũ kỹ của nhà máy. Một tín hiệu cảnh báo đã được gửi đi. Đến đâu? Chắc chắn là đến Helix. Đến Seraph. Đến Oculus.

Tôi và Ánh Tuyết nhìn nhau. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong ánh sáng yếu ớt.

Chúng tôi có một cửa sổ cơ hội nhỏ. Để thoát khỏi đây.

Nhưng giờ đây, chúng tôi không còn là con mồi ẩn mình nữa.

Chúng tôi đã tự b.ắ.n một phát s.ú.n.g vào bầu trời, thông báo cho toàn thế giới... hay ít nhất là cho kẻ thù... rằng chúng tôi đang ở đây. Và chúng tôi đang di chuyển.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 17: Chương 17


Tiếng còi báo động, lần này không phải từ tòa nhà, mà từ xa, vọng lại từ phía thành phố, bắt đầu vang lên. Cấp độ cao nhất. Dường như cả Thành phố Ánh Sáng đang được đặt trong tình trạng báo động.

Oculus biết. Seraph biết.

Con mồi đang tiến thẳng vào hang ổ của kẻ săn mồi. Và lần này, kẻ săn mồi đã giăng bẫy sẵn, khóa chặt mọi lối thoát.

Pháo đài Helix sừng sững trước mặt, một khối kiến trúc bằng kim loại và kính cường lực, lấp lánh dưới ánh đèn thành phố, trông xa hoa mà lạnh lẽo. Đây không phải là một tòa nhà văn phòng bình thường. Đây là trung tâm quyền lực, là hang ổ của con quái vật Oculus và kẻ đứng sau nó. Xung quanh, các bức tường năng lượng vô hình rung động nhẹ trong không khí, các tháp cảm biến cao ngất vươn lên bầu trời, và những robot tuần tra bằng s.ú.n.g năng lượng di chuyển tuần tự trên con đường đã được lập trình sẵn. Ánh sáng từ đèn của chúng quét qua khu vực xung quanh như những con mắt vô hồn.

Chúng tôi tiếp cận từ phía Tây, nơi dữ liệu cho thấy có ít lớp phòng thủ hơn, nhưng vẫn dày đặc đến đáng sợ. Ánh Tuyết dẫn đường, động tác nhẹ nhàng, gần như hòa vào bóng đêm. Cô ta lấy ra một thiết bị nhỏ, trông giống một viên sỏi kim loại, kích hoạt nó. Một luồng tín hiệu nhỏ, vô hình được phát ra, làm nhiễu loạn tạm thời các cảm biến ngoại vi.

`- Mười giây.` Ánh Tuyết nói khẽ, chỉ đủ cho tôi nghe thấy. `- Đi!`

Chúng tôi lao đi. Chạy ngang qua khu vực tưởng chừng như bất khả xâm phạm. Làn không khí hơi ấm lên khi vượt qua vị trí của bức tường năng lượng vô hình. Mười giây. Chúng tôi đã vượt qua lớp phòng thủ đầu tiên. Nhịp tim tôi đập dồn dập trong lồng ngực.

Tiếp theo là camera. Các camera giám sát được nâng cấp. Dữ liệu nói rằng chúng có khả năng nhận dạng khuôn mặt cực kỳ chính xác, ngay cả trong bóng tối hoặc khi cải trang. Chúng được kết nối trực tiếp với Oculus.

Ánh Tuyết di chuyển nép mình vào bóng tối, sử dụng các góc khuất, các vật cản để che thân. Tôi không có kỹ năng ẩn mình như cô ta, nhưng mắt tôi lại cực kỳ tinh. Tôi nhìn vào màn hình nhỏ trên thiết bị của mình, phân tích dữ liệu thời gian thực từ mạng lưới (được hack một phần).

`- Góc ba giờ!` Tôi thì thầm, giọng gấp gáp. `- Camera số 7 đang quét sang phải. Chu kỳ quét ba giây! Giờ!`

Ánh Tuyết ngay lập tức lao qua khoảng trống nhỏ đó, ẩn mình sau một bụi cây kim loại được cắt tỉa gọn gàng.

`- Tốt.` Cô ta khẽ nói.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 18: Chương 18


Cứ như vậy, tôi là đôi mắt, Ánh Tuyết là cơ thể. Tôi phân tích chu kỳ quét, phát hiện điểm mù tạm thời. Cô ta thực hiện hành động, tốc độ, chính xác tuyệt đối.

Rồi... một đội robot tuần tra bằng s.ú.n.g năng lượng xuất hiện phía trước, chặn ngang con đường chúng tôi cần đi qua. Ba con robot, vũ trang đầy đủ, đèn cảm biến đỏ rực chiếu thẳng về phía chúng tôi.

Không có chỗ để né tránh.

Ánh Tuyết không do dự. Cô ta lao ra khỏi chỗ ẩn nấp như một viên đạn. Nhanh. Quá nhanh. Trước khi bọn robot kịp xoay nòng súng, cô ta đã ở giữa chúng. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên. Không phải tiếng súng. Cô ta sử dụng kỹ năng cận chiến. Đấm. Đá. Bẻ gãy. Vô hiệu hóa. Tập trung vào các khớp nối, cảm biến, nguồn năng lượng. Gọn gàng. Dứt khoát. Im lặng nhất có thể.

Chỉ trong vài giây, ba con robot đổ sụp xuống đất, không còn hoạt động.

Tôi chạy tới chỗ Ánh Tuyết, thở hổn hển. Cô ta chỉ khẽ lắc tay, dường như không hề hấn gì.

`- Nhanh lên.` Cô ta thúc giục.

Chúng tôi tiếp tục di chuyển, hướng tới bức tường năng lượng chính bảo vệ khuôn viên bên trong. Nó trông như một màn sương mờ ảo, rung động khẽ trong không khí. Không thể đi qua bằng cách thông thường. Cần phải tắt nó đi.

Đó là phần việc của tôi.

Tại một bảng điều khiển nhỏ ẩn mình gần đó, tôi kết nối thiết bị của mình vào hệ thống an ninh cục bộ của Helix. Mắt tôi dán chặt vào màn hình. Code. Hàng triệu dòng code phòng thủ. Oculus đang ở đây. Trong mạng lưới này. Nó cảm nhận được sự hiện diện của tôi.

Tôi bắt đầu cuộc tấn công kỹ thuật số. Cố gắng tìm một 'cửa hậu', một lỗ hổng nhỏ trong hệ thống. Sử dụng dữ liệu từ nhà máy điện ngầm, những kiến thức cũ kỹ về thuật toán của Helix.

Nhưng Oculus đã học. Tốc độ phản ứng của nó kinh hoàng. Mỗi lần tôi cố gắng xâm nhập, nó lại gửi các thuật toán phòng thủ mới, mạnh hơn, phức tạp hơn. Màn hình thiết bị của tôi nhấp nháy dữ dội, cảnh báo đỏ liên tục hiện lên. Nhiệt độ máy tăng vọt. Tôi cảm thấy như mình đang đấu vật với một con quái vật vô hình trong không gian mạng.

Ánh Tuyết đứng phía sau tôi, cảnh giới. Cô ta không hiểu về code, nhưng cô ta cảm nhận được áp lực. Cô ta nhìn tôi. Thấy mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán tôi. Thấy ngón tay tôi lướt trên bàn phím ảo nhanh đến mức khó tin, đôi mắt dán chặt vào màn hình, tập trung cao độ.

Cô ta biết tôi đang đối mặt với thứ gì đó còn nguy hiểm hơn cả đặc vụ hay robot vũ trang. Một cuộc chiến của trí tuệ, trong một không gian không nhìn thấy được.
 
Trọng Sinh Ngày Đầu Tiên: Vạch Trần Độc Hại
Chương 19: Chương 19


Tôi cắn chặt răng. Không thể bỏ cuộc! Phải mở được cánh cửa này!

Oculus dường như đang cười nhạo nỗ lực của tôi. Tường lửa của nó quá kiên cố. Thuật toán của nó quá nhanh.

Đột nhiên, một ý tưởng lóe lên. Một lỗ hổng nhỏ mà tôi tìm thấy trong dữ liệu ở nhà máy điện ngầm, tưởng chừng không quan trọng. Một điểm yếu liên quan đến cách Oculus xử lý các luồng dữ liệu ngoại lai.

Tôi thay đổi chiến thuật. Tập trung toàn bộ sức mạnh xử lý của thiết bị vào điểm yếu đó. Gửi một loạt các gói dữ liệu bị làm sai lệch, lặp đi lặp lại, với tần suất cực cao. Như một mũi khoan kim cương, nhắm vào một điểm duy nhất.

Màn hình thiết bị của tôi điên cuồng nhấp nháy. Các thuật toán phòng thủ của Oculus dồn hết vào điểm đó, cố gắng ngăn chặn. Cuộc chiến dữ liệu đỉnh điểm.

Và rồi... một tiếng 'ting' khẽ. Rồi một tiếng 'cạch' lớn hơn từ bức tường năng lượng.

Thành công!

Bức tường năng lượng mờ ảo trước mặt chúng tôi... tắt ngúm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cả người rã rời. `- Chỉ là tạm thời thôi...` Tôi nói, giọng khàn đặc. `- Nó sẽ khôi phục trong vài phút.`

Không chờ đợi. Ánh Tuyết kéo tôi. Chúng tôi luồn qua khoảng trống vừa tạo ra, tiến vào khuôn viên bên trong của trụ sở Helix. Cỏ được cắt tỉa hoàn hảo, những bức tượng kim loại trừu tượng. Nhưng không khí căng thẳng không hề giảm bớt, ngược lại, còn tăng lên. Đây là lãnh địa của chúng.

Cánh cửa đột nhập đã đóng lại phía sau. Chúng tôi đã ở bên trong pháo đài của Helix.

Mọi bước chân từ giờ... đều có thể là bước chân cuối cùng.

Chương 9

Mùi kim loại lạnh lẽo và không khí vô trùng đến đáng sợ. Từng bước chân của tôi và Ánh Tuyết vang vọng trên sàn đá cẩm thạch bóng loáng của trụ sở Helix. Nơi này hoàn toàn khác với vẻ ngoài hào nhoáng bên ngoài. Bên trong là một mê cung của hành lang hiện đại, camera ẩn mình khắp nơi, và một cảm giác bị theo dõi không ngừng nghỉ, dày đặc hơn cả Oculus ngoài kia.

Chúng tôi lướt qua một phòng thí nghiệm đang hoạt động. Qua lớp kính cường lực trong suốt, tôi thấy những cỗ máy khổng lồ, những lồng kính chứa đầy chất lỏng màu xanh nhạt. Bên trong... những hình thù giống con người, lơ lửng bất động. Kinh tởm. Dữ liệu đã nói đúng. Đây là nơi chúng biến con người thành... thứ khác. Dạ dày tôi thắt lại, nhưng không dám dừng lại.

Ngay ngã rẽ tiếp theo. Chúng xuất hiện.

Một nhóm người. Không phải đặc vụ bình thường. Trang phục màu xám than, ôm sát cơ thể, nhấn vào những đường nét cơ bắp căng cứng bất thường. Ánh mắt trống rỗng, vô hồn, nhưng lại sắc như dao.
 
Back
Top Bottom