Khác Trong lòng bàn tay "Mẹ"

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
347629616-256-k269937.jpg

Trong Lòng Bàn Tay "Mẹ"
Tác giả: LeDitt
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Rốt cuộc thì con người và ma quỷ, bên nào đáng sợ hơn?

Con người sợ hãi thứ họ không nhìn thấu được, cứ như vậy sai lầm chồng chất lên nhau.



trongsinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • TRỌNG SINH PHẾ HẬU HỮU ĐỘC
  • Thế chiến trong lòng người lính
  • Mị Châu - Trọng Thủy
  • Trong Lòng Bàn Tay "Mẹ"
    Khởi đầu thảm sát


    Sâu bên dưới lòng thành âm phủ là một thế giới riêng do một mình vị thần Địa Ngục, Amaranthine cai quản.

    Trong tất cả các vị thần hiện hữu trên thế gian, nếu có ai đó dám quấy rầy giấc ngủ của "Mẹ" mà không sợ bị đè thành vũng máu tươi thì đó chính là Amaranthine.

    Sở dĩ hắn có cái quyền đấy, vì hắn là em trai của "Mẹ", được tạo ra khi "Mẹ" lỡ tay giết chết một hành tinh chỉ vì nó quá xấu xí.

    Nhịp sống chốn âm phủ nhộn nhịp như mọi ngày, các ác quỷ chuẩn bị cho một ngày bán buôn, chúa tể của nơi này hiện đang phê duyệt tấu chương trong yên bình thì lúc này đây, tiểu thần truyền tin dữ đến.

    Cánh cổng kết nối giữa hai thế giới mở toang ra, từ trong đấy là một tiểu thiên thần bay về phía thần điện Địa Ngục, bên người mang theo một lệnh cấp nồng nặc sát khí không thể giấu khiến các thần dân nơi đây cảm thấy sợ hãi.

    Nói đi nói lại các con quỷ ở đây sợ cũng đúng, âm phủ là một thế giới tách biệt khỏi thần giới xa hoa lộng lẫy trên cao kia, chúng biết những kẻ sống trên đấy không thích mình, thậm chí còn dùng ánh mắt như nhìn sâu bọ mà nhìn chúng.

    Nên từ lâu các ma quỷ nơi đây đã luôn sống một cách rất đỗi dè dặt, kín đáo đến đáng thương.

    Nếu dưới đây dùng những con mắt khổng lồ có cánh để truyền tin, thì trên đó sẽ dùng các thiên thần, mà cứ mỗi lần trên đấy truyền tin xuống...

    Chắc chắn sẽ có tin chẳng lành rồi.

    Một tiểu quỷ nhỏ được mẹ bế trong lòng thấy thiên thần bay qua liền bật khóc oe oe, theo phản xạ mà núp vào lòng mẹ quỷ, chiếc đuôi nhỏ run rẩy trông rất đáng thương.

    "Nào con đừng khóc, nếu con khóc thì sẽ bị Thiên Thần bắt đi đấy.

    Nếu con ngoan, "Mẹ" sẽ ban phước lành cho con."

    "Bà ấy...

    Sẽ ban phước lành cho chúng ta thật ạ?"

    "Phải, "Mẹ" đã tạo ra chúng ta, "Mẹ" tạo nên vạn vật, người yêu chúng ta dẫu cho hình hài chúng ta xấu xí như nào.

    Con hãy vui lên đi, hôm nay là ngày nghỉ lễ của cha đó, chúng ta sắp đến nơi gặp ông ấy rồi."

    Chúa tể của âm phủ rất thương con dân của mình, nên ở dưới đây gần như chả ai bị áp lực công việc cả.

    Mẹ quỷ là một quý tộc ở dưới đây, bà chỉnh chu lại mái tóc của mình, thân là một người mẹ và là một người vợ của một gia tộc quyền quý nhưng việc chăm con chăm cái bà đều tự quấn đuôi lên làm.

    Tự mình chăm bẵm thì con cái mới nên quỷ phải không?

    Các nữ quỷ hầu hạ thấy bà lo lắng như thế, bọn chúng nhìn nhau và không khỏi bật cười.

    "Phu nhân lại lo lắng rồi, ngài ấy sẽ luôn thấy người là ác ma xinh đẹp nhất dù trên gương mặt của người không có chút phấn son nào cả."

    Tình cảm giữa hai người chính là quá sâu nặng, vì yêu, vì thương nên lúc nào cũng muốn dành thứ tốt nhất cho đối phương.

    Xe ngựa dừng lại trước một biển đen, đây là nơi làm việc của những kẻ "Đưa đò", công việc của những kẻ này chính là chở linh hồn người chết đến "Vườn hoa" để được đầu thai.

    Nói nghe cho oai, nhưng công việc này lại vô cùng nhẹ nhàng đến độ trào phúng.

    " Đưa đò" chỉ chở những linh hồn của kẻ đã được phê chuẩn bởi "Toà án địa ngục" mà thôi, những kẻ chưa bao giờ nhúng tay vào tội ác.

    Và thật nực cười làm sao, khi ở nơi này, chả có lấy linh hồn của một con người.

    Số lượng con người xuất hiện trước mặt quỷ "Đưa đò" ít đến mức chỉ đến trên đầu ngón tay trên bàn tay trái trong suốt mấy thế kỉ qua.

    "Selgen!

    Chàng đây rồi!"

    Vốn dĩ mẹ quỷ định tạo bất ngờ cho chồng, nhưng không ngờ chồng bà lại đoán được mất rồi.

    Hai vợ chồng gặp lại nhau quấn quýt lấy nhau không rời, hai đốm lửa xanh nho nhỏ trên ngọn sừng người chồng sáng lên một cách rực rỡ.

    Hai đốm lửa xanh tạo thành một hình trái tim trông rõ là sến xẩm, nhưng mẹ quỷ không chê, bà biết chồng cũng nhớ bà như cách bà nhớ ông.

    Cả nhà ba quỷ quây quần bên nhau, các quỷ hầu cận bị bầu không khí ấm áp này làm cho vui lây.

    Selgen là tên của người chồng, ở dưới âm phủ này, tên của mỗi con quỷ đều được ban phước bởi kẻ trị vì, Selgen cũng có nghĩa là phước lành, cái tên này sẽ được truyền lại cho đứa con trai nhỏ này trong tương lai.

    Ngay khi cả gia đình chuẩn bị dành thời gian cho nhau thì bỗng một tiếng "Kakkkkk!" dài vang lên trên trời, đây...

    Là tiếng của những con chim lửa thuộc Toà án địa ngục cơ mà?

    Trong toà, cũng chỉ có duy nhất một người được sử dụng chim lửa để di chuyển, thẩm phán tối cao đồng thời là tổ tiên của chủng Quỷ Khổng Lồ.

    Quỷ đỏ Barbaran.

    Nhìn thấy Quỷ đỏ Barbaran tất cả các con quỷ gần đấy đều nhanh chóng cúi xuống để thể hiện sự tôn kính, ngài và hai con quỷ khác đã cùng nhau tạo nên nền móng phát triển của thế giới này trước khi "Mẹ" gửi gắm em trai người đến đây làm Vua của họ.

    Nói cách khác, Barbaran cũng được xem là cha của quỷ, vì lão là con quỷ lớn tuổi nhất nữa.

    "Thưa ngài, chuyện gì đã xảy ra mà một Ác Quỷ cao quý như ngài phải đích thân đến nơi đây thế ạ?"

    Chưa bao giờ Selgen được diện kiến trực tiếp Quỷ đỏ Barbaran cả, nên cả người không tự chủ được mà run rẩy.

    Mẹ quỷ mím môi, bà nắm chặt lấy tay chồng như muốn nói ông hãy bình tĩnh lại để xem Quỷ đỏ có gì muốn nói.

    Chỉ thấy, Barbaran khụy đầu gối xuống, mọi người phải hiểu rằng kích thước của một Ác Quỷ thượng cổ nó rất là khủng bố, nên nếu muốn trực tiếp nói chuyện với các quỷ cấp thấp hơn thì trừ khi các quỷ đấy biết bay còn không thì phải cúi người thấp xuống một chút.

    Mặc dù vẫn còn căng thẳng, nhưng gương mặt của Barbaran lại không hung tợn đến thế, ác quỷ nhỏ cũng không khóc khi thấy Barbaran là biết rồi đấy.

    "Chúng ta đã có một linh hồn con người đạt chuẩn để đến nơi ấy."

    Lời vừa nói ra đã khiến cho Selgen và mọi người vừa kinh ngạc lại vừa không tin được vào tai mình.

    Một linh hồn con người sau chừng ấy thế kỉ ư!

    "Thế- thế con người ấy đâu ạ!?

    Chúng ta không thể chậm trễ được, vợ à, em có hiểu điều này là gì không?

    Chúng ta sắp được nhìn thấy con người đấy!

    Một người tốt!"

    Mẹ quỷ chưa bao giờ nghĩ cả đời sẽ được nhìn thấy con người cả, ở dưới đây thì con người chỉ có xuất hiện trong cổ tích mà thôi, những câu chuyện cổ tích đẹp đẽ được thêu dệt từ bàn tay của con người, tạo vật sống đầu tiên của "Mẹ".

    Dẫu cho con người hiện tại đã không còn trong sáng như xưa nữa...

    Nhưng việc vẫn có một linh hồn đạt chuẩn như thế chính là một phép màu.

    Ắt hẳn kẻ này lúc còn sống chính là một người đức cao vọng trọng, dâng hiến cả đời để giúp đỡ người khác nên lúc chết đi mới được ưng chuẩn đây mà.

    Nụ cười trên gương mặt của các ác quỷ chuyển từ hào hứng sang bối rối, sau đấy là tái nhợt đi, cuối cùng là chết lặng khi bọn chúng nhìn thấy linh hồn nhỏ bé trên đôi tay của Barbaran.

    Trái tim của một mẹ quỷ ngay lập tức như bị xé toạt làm đôi, linh hồn này quá nhỏ bé, nhỏ hơn cả con trai của bà.

    Mẹ quỷ là người đầu tiên phản ứng lại, bà không màng đến mặt mũi mà xách chiếc đầm dài lên mà chạy đến trước mặt linh hồn đấy.

    Những gì bà nhìn thấy sẽ vĩnh viễn in hằng vào tâm trí bà.

    "Những vết bầm tím này...

    Là ai đã gây ra cho con!???"

    "Thánh thần quỷ ơi...

    Thưa ngài, đây là sao!?

    Tại sao một đứa bé lại bị tra tấn đến không ra hình không ra dạng thế này!??"

    Đôi bàn tay nhỏ không ngừng run rẩy trong lòng bàn tay của mẹ quỷ khiến tim bà lạnh ngắt, Selgen cùng con trai bước đến, ông nhìn không nổi nữa liền quay mặt đi, đứa con trai nhỏ của cả hai cả đời cũng chưa bao giờ nhìn thấy cảnh tượng nào dã man như thế cả.

    Các linh hồn khi xuống đây sẽ mang dáng vẻ cuối cùng trước khi chết, nên không một ai có thể tưởng tượng được gương mặt kinh hoàng của Toà án khi nhìn thấy đứa trẻ này cả.

    "Ngón tay...

    Ngón tay của con..."

    Lúc này mẹ quỷ mới nhận ra có gì không đúng, bàn tay chả con người không có như này.

    Toàn bộ đều bị bẻ gãy không ngón nào lành lặn cả, bà vén tay áo rách rưới của đứa trẻ này lên chỉ để thấy vô số vết lằn roi trên cánh tay gầy gò tái nhợt, sẹo mới chồng sẹo cũ, gương mặt hốc hác bầm tím từng mảng.

    Ngay cả những Ác Quỷ tàn nhẫn nhất của tầng Trừng Phạt cũng không thể ra tay tàn độc như này lên người một đứa bé.

    "Thưa ngài!"

    Bản năng làm cha, làm mẹ trỗi dậy khiến khoảng cách địa vị bỗng trở nên mơ hồ.

    "Đã có chuyện gì xảy ra với linh hồn này thế ạ?"

    Thật sự là quá tàn nhẫn.

    Các nữ quỷ hầu cận nhìn không nổi có kẻ đã ngất đi, cũng có người nhợn lên, và toàn bộ đều không thể tưởng tượng được chuyện gì đã xảy ra với đứa trẻ này.

    Không một ai.

    Sau khi nghĩ thông, Barbaran quyết định kể cho họ nghe ngọn nguồn, tuy nói là thế thì lại có chuyện, lão chưa kịp mở miệng, tháp chuông của toà thị chính đã vang lên.

    Toàn bộ âm phủ như bị ngưng đọng lại.

    Chúa tể của nó ngẩng người.

    Tổng thảy có 13 hồi chuông, 13 hồi chuông?

    21 hồi là dành cho thần, 9 là á thần, con người thì không có...

    13 hồi là gì chứ?

    "BARBARAN!

    CÓ CHUYỆN RỒI!"

    Quỷ mẹ nhanh chóng ôm lấy linh hồn đứa trẻ rồi nép sau lưng người chồng cùng con trai khi một Quỷ Khổng Lồ khác đập cánh xuất hiện trên bầu trời đen.

    "PHÙ THỦY CHẾT RỒI!"

    ...

    Mỗi một vị thần tồn tại trên Thần giới đều có thể tạo ra những sinh vật, chủng loài riêng thuộc quyền sở hữu đặc trưng của riêng mình.

    Thần Ánh Sáng tạo ra những Thiên Thần xinh đẹp thuần khiết, Thần Địa Ngục với vô vàn chủng quỷ mang hình thù khác nhau, nữ thần Đại Dương và các cô con gái tiên cá...

    Trong số đấy không thể không nhắc đến những phù thủy, những đứa con tài giỏi của Mộng Mơ.

    Mộng Mơ đã xin "Mẹ" cho y tạo ra những phù thủy nhằm giúp đỡ loài người trên con đường xây dựng đời sống sau cuộc thảm sát Hoàng Kim.

    Y và những vị thần khác cầu xin "Mẹ" cho loài người thêm một cơ hội để sửa sai.

    Và người đã chấp thuận.

    Cái gì cũng có cái giá của nó, cũng kể từ ngày ấy các vị thần không một ai có cái quyền được bước chân xuống trần gian, cũng như trực tiếp nói chuyện với con người nữa.

    Nói thẳng ra thì giống như bị cấm vận.

    Chỉ có một số ít các thần có quan hệ mật thiết với con người thì mới không cần phải tuân theo sắc lệnh thôi.

    Đó cũng là lý do các vị thần trên trời đã tạo ra những đứa con của riêng họ và cử chúng xuống trần gian để giúp loài người xây dựng cuộc sống, mỗi người có một thiết bị liên lạc riêng với cha mẹ mình.

    Phải biết một điều rằng, tuy gọi là tạo ra, những cũng là tạo ra từ máu thịt của mình, các vị thần thương yêu con cái, nâng niu chúng trong lòng bàn tay.

    Mộng Mơ cũng thế, ngài yêu những cô con gái bé bỏng của mình, Mộng Mơ có tổng thảy 7 đứa con.

    Ngài gửi toàn bộ xuống trần gian để chúng dạy cho con người các kiến thức nền cơ bản để tồn tại.

    Để rồi như nào?

    Để rồi cả 7 cô con gái đều bị chính loài người giết hại mà ngài không hay ư?

    Mộng Mơ không dám tin đây là sự thật.

    Chắc chắn là bên dưới địa phủ nhầm lẫn rồi, các cô con gái đáng yêu tài giỏi của ngài là những thực thể bất tử mà.

    Sao lại có thể?

    Ngài đẩy người anh trai ra mà lao thẳng xuống nơi lòng đất lạnh lẽo bất chấp sự khuyên ngăn của Thực Tế.

    Mộng Mơ là đang tự lừa dối bản thân.

    Ngài biết cái gì là thật.

    Cái gì là ảo.

    Ngài chỉ là đang bấu víu vào một thứ không có thật để giữ cho đầu óc không sụp đổ.

    "Địa Ngục!"

    Ngay khi vừa thấy Amaranthine là ngài đã mất kiểm soát rồi.

    "Mau nói cho ta biết, đây là một trò chơi khăm của Nghiệp Chướng thôi đúng không!?"

    "...

    Ngươi đừng im lặng như thế."

    "Ngươi không thể lừa dối ta đâu Địa Ngục à-"

    Không ai lừa được Mộng Mơ.

    Kể cả bản thân ngài.

    Quỷ đỏ Barbaran vén màng đi ra, gương mặt lão như tái đi, quỷ xanh Dantila theo sau lão, đôi tay hắn nhuốm đầy máu.

    Mộng Mơ biết những con quỷ khổng lồ này, quỷ đỏ Barbaran phụ trách toà án, quỷ xanh Dantila thì phụ trách khâu hồi phục hình dạng linh hồn của người chết trước khi họ đi đầu thai.

    "Barbaran...

    Dantila...

    Các con gái của ta-"

    Chết như nào ư?

    Dantila nhìn đôi tay mình.

    Làm sao bây giờ.

    Làm sao để hắn có thể nói với Mộng Mơ rằng con gái của ngài bị người ta hành hạ đến không bằng thú?

    "Nói cho ta Dantila, đây là mệnh lệnh!!!"

    Thấy có vẻ Mộng Mơ một mực muốn biết, Dantile hiểu chuyện này không thể giấu.

    Mà bản thân Dantila cũng không biết nên diễn tả như nào, Barbaran thở dài, lão đưa một viên ngọc ra trước mặt Mộng Mơ.

    Viên ngọc đỏ như máu, nó sáng lên và chiếu lại những giây phút cuối đời của Nelira.

    Tiếng con người la hét đòi giết con của ngài vang lên, bọn chúng dí lửa vào mặt con bé, lấy đi mắt của nó.

    Trong đấy, có một tên khốn mặc đồ của nhà thờ cầm sách thánh mà giảo biện.

    Hắn chỉ đạo mọi người cách để phong ấn linh hồn của một phù thủy, để nó không thể quay về ám mọi người.

    " Cắt gân tứ chi để ả không thể đến tìm chúng ta, lấy đi đôi mắt để ả không thể thấy lối mòn quay về với cha mẹ, lấy đi tử cung để ả không thể sinh con báo thù, cắt thanh quản để ả không thể gào khóc dưới lòng đất sâu.

    Và cuối cùng, cắm cọc gỗ vào cổ, tim, và mắt để linh hồn ả vĩnh viễn không thể trở mình.

    "

    Đó...

    Là những gì con bé thấy trước khi chết sao?

    Ngài tự hỏi.

    Bảo sao...

    Bảo sao đã hàng trăm năm trôi qua, không một đứa con nào của ngài liên lạc với ngài.

    Ra là vì ngài sớm không còn đứa con gái nào cả.

    Bọn chúng đã yểm tà thuật lên xác của con ngài, khiến linh hồn những cô con gái của ngài bị xích lại vĩnh viễn.

    Nếu không phải Amaranthine nắm tay ngài kéo lên thì Mộng Mơ sẽ sụp đổ hoàn toàn.

    Như một kẻ mất trí, ngài hất tay Amaranthine ra mà chạy vào trong phòng trị liệu, nước mắt ngài là những giọt máu vàng óng rơi lã chã xuống nền sàn đá.

    "Con ơi...

    Con của ta..."

    Đôi tay ngài run rẩy khi đưa tay chạm vào gương mặt cháy đen của Nerila, nó không nói chuyện được nữa rồi.

    Cũng không thể thấy gương mặt của người cha này nữa.

    "Mẹ" kính yêu ơi...

    Bọn nó thiêu sống con bé.

    Đứa con gái út đáng yêu của ngài.

    Ngài như chết đứng tại chỗ khi nhận ra đôi mắt cũng như miệng của Nerila đã bị khâu lại bằng chỉ đỏ.

    Vết chỉ khâu vẫn còn dù đã được cắt ra.

    Tàn bạo như thế, chẳng trách Dantila không dám để ngài nhìn thấy.

    7 đứa con gái.

    Chỉ duy nhất 1 đứa lếch thân tàn ma dại trở về vòng tay cha.

    Không.

    Ngài không cam lòng.

    Vì sắc lệnh của "Mẹ" nên ngài không thể trực tiếp ra tay để lũ nhân loại chỉ còn vũng máu tanh được.

    Lần đầu tiên Mộng Mơ hận như thế, trao đi tình yêu thương, lòng tin cho một tương lai hoà bình và tươi sáng để rồi ngài nhận lại được là cái hồn không nguyên vẹn này ư?

    Mọi thứ cứ như trò đùa vậy.

    Thật sự là không cam lòng.

    Mộng Mơ tức tưởi cắn môi dưới đến ứa máu.

    Những kẻ đã hại những đứa con của ngài đều phải trả giá.

    ...
     
    Trong Lòng Bàn Tay "Mẹ"
    Rối


    Tiếng hát ngọt ngào của nữ danh ca Esmeray như mật ong rót vào tai từng người đang ngồi trong khán phòng.

    Vẻ đẹp của nàng được so sáng với tâm phúc của thần, người ta bảo rằng, tiếng hát của Esmeray có thể khiến các tiên cá cảm thấy thổ thẹn.

    Lúc trước gã cũng chỉ là được nghe danh, giờ đây được tận mắt chứng kiến thì quả thật vô cùng bất ngờ.

    Màn trình diễn đã kết thúc nhưng thần hồn của gã quý tộc vẫn chưa quay về, vị hôn thê ngồi kế khẽ vỗ nhẹ lên má gã.

    "Chúng ta về thôi chàng ơi, cha mẹ chàng còn chờ chàng về để ăn tối đấy."

    Như bị lạc trong giấc mộng, gã choàng tỉnh.

    "À ừ...

    Đi thôi."

    Giọng hát của Esmeray không có cách nào ra khỏi đầu gã được.

    Lạ thật đấy.

    Trên cỗ xe ngựa xa hoa, vị hôn thê chỉnh lại các lọn tóc uốn đỏ thẫm của mình, trông cô thật yêu kiều biết bao với mái tóc đỏ tựa hoàng hôn nhỉ?

    Đôi mắt đen như thạch anh lấp lánh tình yêu khi cô nhìn gã.

    Chỉ một chút nữa thôi, cả hai sẽ là của nhau rồi.

    Sắc đỏ này trông thuận mắt biết bao nhiêu, nhỉ?

    "Chàng biết gì không, gần đây các quý tộc đang truyền tai nhau rằng các quý tộc cũ đang dần biến mất đấy..."

    "Cái gì cơ?"

    Gã bật cười như hễ câu chuyện gã đang nghe là một trò đùa từ vị hôn thê, nhưng khi gã nhìn thấy sự sợ hãi từ gương mặt cô thì gã mới nhận thấy mọi chuyện không đơn giản như thế.

    Giờ gã ngẫm lại.

    Quả thật, Hầu tước Balenca và Tử tước Malvo đã được báo cáo là đã mất tích từ hôm thứ sáu vừa rồi.

    Tử tước Malvo trong kí ức của gã là một người ăn chơi sa đoạ, Hồng Nữ Vương xem tên quý tộc cũ này như cái gai trong mắt, có khi tên xui xẻo này đã bị diệt trừ theo lệnh của Hồng Nữ Vương rồi ai mà biết được.

    Còn Hầu tước Balenca?

    Chà, cái này thì mới kì lạ, Hầu tước Balenca ngoại trừ việc làm quý tộc thân cận với Nữ Vương thì ngài ta còn thân thiết với bên nhà thờ nữa.

    Đất nước màu đỏ này là một nơi đa tín ngưỡng, sẽ chẳng có gì lạ nếu như cùng một con phố lại thờ các thánh thần khác nhau.

    Nhưng nếu phải nói, thì Hầu tước Balenca rất sùng bái thần Ánh Sáng, một cách rất cực đoan.

    Hai người này chả có điểm chung gì cả.

    "Nàng yên tâm, dù có chuyện gì xảy ra, thì ta sẽ mãi mãi ở cạnh nàng."

    Vì dù gì, người con gái này cũng là con gái của đại Công tước.

    Sau khi đưa vị hôn thê trở về dinh thự Công tước, gã trở về nơi ở của mình.

    Sớm thôi, gã sẽ không cần ở nơi này nữa, chỉ cần cưới được Lilith, con gái duy nhất của đại Công tước là đời gã lên mây ngay.

    Hai năm trước nếu không phải gã bày mưu thì làm sao có chuyện một Tử tước nhỏ nhoi như gã có phúc phần này chứ?

    "Này."

    Gã cất tiếng, hầu trưởng nữ liền xuất hiện trong tầm mắt gã.

    Hầu trưởng nữ không dám ngước lên, các nữ hầu khác chỉ đành giả câm, giả điếc.

    Vì nếu không họ cũng sẽ chịu chung số phận với cô ta.

    "Ta bảo ngươi đi tìm " đồ chơi " của ta, nó đâu rồi?"

    "Thưa chủ nhân, kẻ tiện tì này đã tìm kiếm cả một tuần nay, nhưng không thể tìm thấy ạ."

    Một tiếng chát vang lên, gã không chút nương tay mà hạ từng cái bạt tai lên gương mặt người phụ nữ như hỡi cô nào phải con người.

    Mà khoan.

    Dù là con người đi nữa, cũng như nhau thôi.

    Hầu trưởng nữ không dám kháng cự lại, đây đã là nạn nhân thứ 4 rồi.

    3 người trước đó đều bị dày vò đến chết.

    Người thiếu niên lần này là kẻ ở lại lâu nhất, thứ 4 tuần trước mưa rơi tầm tã, y liều mạng chạy trốn khỏi dinh thự Tử Tước.

    Không ai tìm thấy y nữa cả.

    Mà gã điên này lại như phát dại lên.

    Mỗi ngày trôi qua, khi hầu trưởng nữ không tìm được người thiếu niên ấy thì bản thân cô sẽ phải gánh chịu đòn roi của gã, người làm trong dinh thự ai nấy đều biết, họ cũng chỉ có thể cầu nguyện để cô bị đánh nhẹ nhàng hơn những lần trước.

    Không một ai dám lên tiếng bảo vệ cô.

    Không thể trách được, họ đều chỉ là con ở thôi.

    Chỉ là.

    Sau hôm nay, mọi thứ sẽ thay đổi.

    Đây sẽ là lần cuối cùng hầu trưởng nữ bị bạo hành không bằng một con súc vật như này.

    Bóng hình người phụ nữ trẻ phản chiếu không hoàn chỉnh qua chiếc gương nứt, cam chịu làm con ở chốn dinh thự này đã trực tiếp hủy hoại thân xác cô.

    "Quản gia, ông đã gửi hết những bức thư đó rồi đúng không?"

    Tấm lưng của hầu trưởng nữ chi chít các vết roi, vị quản gia già chậm rãi đáp lời trong lúc sát trùng cho cô.

    "Phải.

    Toàn bộ thư đều đã được gửi, không sót một bức thư nào."

    Giờ thì họ chỉ cần chờ đợi thôi.

    ...

    6 ngày trước ngày cưới của gã Tử tước và con gái của đại Công tước, quân trinh thám đã tìm thấy Hầu tước Balenca bị đóng đinh trong một chiếc quan tài gần nhà thờ.

    Một người nông dân lúc đi làm ruộng về bất chợt đã ngửi thấy một mùi hôi tanh, người con trai nhỏ của ông ta vì không chịu nổi mùi hương đó nên đã kêu cha đi giải quyết nó đi.

    Đó là lúc người nông dân lớn tuổi tìm thấy Hầu tước Balenca đã chết trong trạng thái vô cùng kinh hoàng.

    Quân đội Hoàng gia ngay lập tức đã có mặt ngay sau đấy.

    "Hầu tước Balenca đã bị lấy mất đôi mắt.

    Lưỡi của ông ta còn bị cắt đi."

    "Chưa hết, hung thủ còn moi cả tim Balenca ra mà cắt thành vụn rồi nhét trở lại lồng ngực.

    Thật man rợ làm sao !"

    "Các người nói thiếu rồi, lúc khám nghiệm các bác sĩ còn bảo tứ chi của ông ta đã bị cắt hết gân!"

    Tiếng xì xầm về cái chết của quý tộc cũ Balenca xuất hiện ở khắp mọi nẻo đường của Đế quốc Hồng Hoa, gã cố lờ đi những tiếng bàn tán ra vào của đám dân đen, càng nghe lại càng rợn người.

    Cách mà Balenca chết...

    Trùng hợp thay lại rất giống cái cách mà lão đã dùng để giết con ả phù thủy cuối cùng kia vào 2 năm trước.

    Gã vẫn nhớ rõ như in, như hễ mọi thứ mới diễn ra vào ngày hôm qua.

    Mái tóc của ả cũng là màu đỏ.

    Một màu đỏ thẫm như máu thật chướng mắt, đôi mắt xanh như rêu đá đấy cũng khiến kẻ khác nhìn vào là căm ghét.

    Bọn phù thủy chẳng ai là tốt đẹp cả.

    Mà nghe đâu sau khi Balenca điều động các con chiêng giết ả thì đã có một đứa nhãi con đến đào mộ ả mà kéo cọc phong ấn lên rồi bị tra tấn thì phải.

    Kệ đi.

    Cũng không phải chuyện của gã.

    Balenca chết rồi cũng tốt.

    Sẽ chẳng ai biết mọi thứ là do gã dàn dựng lên để được đính ước với con gái của đại Công tước cả.

    Hôm nay là đêm diễn thứ 2 của Esmeray thì phải, vị hôn thê của gã rất yêu thích con hát này, cũng chả sao, chỉ là thú tiêu khiển mà thôi.

    Người phụ nữ ngu dốt này hoàn toàn không biết bản thân mình chỉ là một con cờ trên ván bài rộng lớn mà gã đã bày mưu tính kế suốt chừng ấy năm.

    Phụ nữ sao?

    Đối với gã chẳng qua cũng chỉ là công cụ mà thôi.

    Lũ đàn bà nhu nhược yếu đuối, ngay cả các phù thủy cũng không thoát khỏi cái chết cơ mà.

    Nghĩ đến là gã lại thấy hưng phấn khi nghĩ đến cảnh Balenca cho người mổ xẻ thân thể con ả phù thủy đó.

    Bất thình lình gã bỗng cảm thấy rợn da gà, như hễ có ai đó đang liếc nhìn gã, hận không thể xé xác gã ra thành từng miếng nhỏ.

    Gã quay phắt mặt sang, chỉ thấy vị hôn thê vẫn đang say mê tận hưởng màn trình diễn của Esmeray, tiếng hát của con hát đấy dường như có phần trầm hơn hôm qua?

    Mà điều đó không quan trọng, chuỗi ngọc trai trên chiếc cổ trắng ngần kia mới là thứ khiến gã chú ý.

    Ngọc trai ở đất nước này rất hiếm.

    Mà con hát này ấy mà lại có tận 5 chuỗi ngọc trên người.

    Từng hạt, từng hạt một đều rất tròn, lại rất to, nhìn không giống hàng giả chút nào.

    Lạ thật đấy.

    Tại sao lúc này bên tai gã lại chẳng nghe được gì nữa cả?

    Lúc bài hát kết thúc, và Esmeray cúi đầu chào mọi người thì gã lại rùng mình.

    Bỗng dưng trước mắt mọi thứ trở nên mơ hồ, gương mặt của vị hôn thê cũng trở nên vặn vẹo méo mó đến mức gã đã mém hét toáng lên.

    "Chàng à?

    Sao chàng lại đờ người ra thế?"

    Vị hôn thê ngọt ngào cất tiếng hỏi han, đánh thức gã dậy khỏi thứ ảo giác đáng sợ kia.

    "Ta nghĩ ta có hơi mệt rồi..."

    "Thế ư?

    Thôi được rồi, chúng ta về sớm thôi, hôm nay...

    Em muốn ở cùng chàng."

    Ý tứ trong lời ắt là quá rõ rồi, gã cũng đâu có ngu nhỉ?

    Đêm hôm đó cả hai đã ăn nằm với nhau, trong lúc gã vui sướng vì bước gần cuối kế hoạch đã hoàn thành thì một lần nữa, các ảo giác lại xuất hiện.

    Gương mặt xinh đẹp của hôn thê lại biến thành bộ dáng trước khi chết của ả phù thủy kia.

    Gã không kiểm soát được liền hét lên thất thanh, lúc này hầu trưởng nữ và quản gia trao đổi ánh mắt.

    Đã đến lúc rồi.

    ...

    Dần dần, gã không nhìn thấy rõ gương mặt của vị hôn thê xinh đẹp nữa.

    Có lúc khi hắn lơ đễnh hai hốc mắt của cô đã trống rỗng, chỉ còn lại một màu đen kịt, từ trong hai cái lỗ sâu hoắm đấy chảy ra dịch nhờn tanh tưởi.

    Lúc thì lại thấy trên cổ cô bị cứa một đường sâu.

    Những biểu hiện này quá rõ rồi, chắc chắn là oán hận của con quỷ cái phù thủy kia.

    Nó không được hạnh phúc thì nó cũng không để hắn được vui vẻ.

    2 ngày trước ngày cưới, gã đi đến nhà thờ để được thanh tẩy.

    Đây cũng là nơi lúc trước con đàn bà đấy bị hành hình.

    Linh mục cầu nguyện cho gã rồi vẩy nước thiêng xung quanh.

    Bức tượng của vị thần Ánh Sáng trông thật hoa lệ làm sao, chỉ việc nhìn vào nó thôi đã giúp cho tâm trạng gã tốt hơn.

    Một phong bì dày cộm được đưa đến cho lão linh mục già, gã dương dương tự đắc rời đi, hoàn toàn không để ý đến đôi mắt của lão ta bỗng loé lên một ánh xanh quỷ dị.

    Tiếng răng rắc vang lên, xương cốt lão gãy vụn, cả cơ thể liền đổ nhào xuống bục như con rối đứt dây.

    Nhưng rất nhanh sau đấy cái cơ thể nát tươm đấy đã được vực dậy.

    "Thưa ngài.

    Mọi thứ sắp xong rồi ạ."

    Vì sắp đến ngày cưới, nên gã Tử tước nọ chẳng hơi đâu mà dày xéo bọn con ở trong dinh thự chi cho bẩn tay, tâm trạng gã ta gần đây cứ như trên mây vậy.

    Cũng không còn nhìn thấy ảo giác nữa, tên tình nhân hợp đồng kia có cũng được, không có cũng không sao.

    Vì ngay lúc này gã chẳng cần những viên ngọc trai làm từ máu của y nữa.

    Nghĩ đi, bản thân gã chỉ là một Tử tước nhỏ nhoi, thì làm sao lại có tài sản để mà hỏi cưới con gái của đại Công tước chứ?

    Dù gã đã âm thầm lên kế hoạch đẩy cô vào chỗ chết rồi vờ làm hiệp sĩ để cứu cô ra?

    Gã phải cảm ơn đứa nhãi kia, vì nhờ nó gã mới biết phù thủy cuối cùng có tên là Nelira.

    Đồng thời cũng chính là người đã cưu mang tên tình nhân mà hắn đã chơi đùa suốt 7 năm qua.

    Gã thấy nó thật chướng mắt.

    Nên...

    Gã bảo nó.

    Chỉ cần rút cọc từ dưới mộ lên, có thể cứu được Nelira, vì phù thủy có cơ thể bất tử.

    Ấy mà nó làm thật, để rồi bị lũ con chiêng bắt được, liền vu cho nó là con cái của phù thủy.

    Kết cục sau đấy của nó thảm phải biết.

    Mọi thứ đều là bước đi trong bàn cờ này, gã đã vạch ra một kế hoạch quá đỗi hoàn hảo, không một kẻ hở nào cả.

    Gã ngân nga bài hát của Esmeray, chờ đợi thời gian trôi để được cưới người phụ nữ ấy.

    ...

    "Hồng Nữ Vương bận việc nên không thể đến tham gia lễ cưới của ngươi và con gái của đại Công tước, nhưng ngài đã gửi quà mừng."

    Nữ Công tước Loisel mặc một thân màu xanh ngọc đến đọc thánh chỉ của Hồng Nữ Vương, gã ta ngoài mặt nhận chỉ nhưng trong lòng đã sớm sỉ nhục Nữ Công tước, đối với gã, trên con đường chính trị lũ đàn bà con gái chỉ có công dụng kết hôn chính trị, bọn giống cái này chỉ biết làm đẹp đấu đá nhau vì đàn ông thì làm được gì ra hồn chứ?

    Gia tộc Lemmenasairas vốn dĩ vô cùng hùng mạnh, cuối cùng lại để một con đàn bà lên nắm quyền.

    Sớm muộn gì cũng tàn thôi, và đất nước này cũng thế.

    Hồng Nữ Vương cũng chỉ là một bông hồng, đối với gã mà nói muốn bóp nát cũng là chuyện rất dễ dàng.

    Tiếng nhạc cất lên làm gián đoạn dòng suy nghĩ của gã, mọi thứ lúc này thật hoàn hảo làm sao, tất cả mọi người đều chúc phúc cho gã và vợ.

    Tiếng cười nói vui vẻ không ngừng xôm lên, ngay lúc này, khi đôi tay gã nắm lấy tay cô, một mùi tanh tưởi bỗng xộc vào mũi gã khiến thần trí gã choáng váng.

    Không gian khi này lặng như tờ, toàn bộ khách mời gục mặt xuống đồng loạt.

    "Cái quái gì-"

    Giọng hát này...

    Giọng hát của con hát đấy, lại vang lên rồi.
     
    Back
    Top Dưới