Ngôn Tình Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,502,617
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
trong-long-ban-co-nguoi-nao-khien-ban-cam-thay-tiec-nuoi-khong.jpg

Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Tác giả: Nguỵ Mãn 14 tuổi
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Trong lòng bạn có người nào khiến bạn cảm thấy tiếc nuối không?

Tác giả: Ngụy Mãn 14 Tuổi

Translator: Dii & Puh

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, đoản văn,BE

Văn án:

Tôi mắc phải bệnh ung thư, nhưng bạn trai tôi không biết.

Anh ta đã từng vì tôi mà từ bỏ ngôi trường mình mong ước bấy lâu.

Cũng từng ở nơi xảy ra tai nạn xe, bỏ rơi người đang bị thương là tôi để mau chóng chạy đến bên một cô gái khác.

Ngày tôi chết, là ngày anh ta đang ở nước ngoài, bắn pháo hoa với cô trợ lý của mình.​
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 1


1

Ngày mà tôi biết mình mọc một khối u trong não. Lục Thời Dư cầu hôn với tôi.

Đầu tôi rất loạn, trong khoảnh khắc đó chợt nghĩ tới việc anh ta đã biết chuyện.

Do dự không tới 30s, anh ta liền đứng dậy, đóng nắp hộp nhẫn cầu hôn lại, ánh mặt lạnh nhạt nhìn phía tôi.

“Yêu cầu của bố mẹ, cô không đồng ý cũng được.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Quả nhiên.

Anh ta luôn thích đùa với tôi.

Đoán rằng lần này anh ta cũng cho rằng, là tôi mượn cớ bố mẹ anh ta để ép hôn anh ta.

Nên mới có màn cầu hôn đầy nhục nhã thế này.

Tôi lặng lẽ thu lại bàn tay đang định đưa ra của mình, cười với anh ta, “Vậy nếu em đồng ý thì sao? Anh có cưới em không?”

Anh ta đối mặt với tôi, không nói câu nào.

Đáp án, rõ ràng là biết rồi mà.

Nói thật, quá là làm tổn thương người ta à.

“Bây giờ anh không cưới em thì sau này anh muốn cưới cũng không cưới được đâu.” Tôi nén nước mắt, giận dỗi nói.

Lục Thời Dư không hề để ý, cởi áo khoác đặt lên sô pha rồi tựa lưng vào ghế, khoé miệng mang thêm vài tia châm biếm, “Cô xác định có ngày đó à?”

Anh ta đúng là luôn liệu sự như thần.

Đúng là tôi không đợi được tới ngày đó.

2.

Đêm tối, tôi ngây ngốc ngồi ở đầu giường.

Lục Thời Dư tắt máy tính, nhắm mắt dưỡng thần, sau đó đứng dậy lên giường lấy chăn đắp.

Anh ta đã quen quay lưng lại phía tôi, ở giữa luôn là một chiếc gối ngăn cách hai đứa.

Tư thế ngủ không lừa người.

Ở bên nhau 8 năm, anh ta vẫn không thể nào thích ứng với việc ngủ cùng giường với tôi.

Ở trước mặt anh ta tôi luôn là kiểu người mặt dày, dù anh ta có không muốn, thì tôi cũng sẽ nhân lúc anh ta ngủ say mà tới gần anh ta hơn, nhẹ dán vào lưng anh ta, ôm lấy eo anh ta.

Thậm chí lần đầu của chúng tôi, cũng là do tôi mặt dày muốn mà có.

Lúc đó, tôi 20 tuổi. Hiếm hoi nhớ được, hôm đó là một ngày mưa lớn.

Hạt mưa rơi xuống cánh cửa thuỷ tinh, cứ lộp bộp lộp bộp, không khí âm u lạnh lẽo, ẩm ướt.

Tôi cởi chiếc áo khoác, chầm chậm bước về phía anh… ôm lấy anh ta.

Mà anh ta đứng đó không có bất cứ hành động gì.

Eo của người con trai dưới lớp áo sơ mi trắng, hoá ra mỏng như thế, gầy hẹp như thế.

Không giống tôi, nhiệt độ của anh ta rất cao. Cơ thể ẩm ướt của tôi đang run rẩy, lòng nghĩ rằng, nếu anh ta từ chối, thì ý nghĩ muốn chết của tôi cũng đã nhen nhóm.

Tôi ngẩng đầu cười thật tươi với anh ta, nhưng nước mắt đã làm nhoè tầm nhìn.

Lúc đó điều tôi sợ nhất là nghe được mấy câu như: không biết xấu hổ, không có tự trọng, buồn nôn… từ miệng anh ta.

Dù sao thì tôi cũng chỉ là một cô gái, có dũng khí mất não, nhưng không có năng lực chấp nhận hậu quả.

Anh ta lạnh nhạt nhìn tôi. Dường như sẽ đẩy tôi ra xa anh ta ngay khoảnh khắc đó.

Tay tôi loạt xoạt cởi cúc áo của anh ta, chân thì run tới nỗi suýt thì không đứng nổi.

“Cô làm gì?” Anh ta hỏi.

Tôi lúng túng không nói lên lời.

Anh ta cúi đầu hôn tôi, nét đau khổ và hỗn loạn ẩn trong ánh mắt, “Câu dẫn mà cũng không biết, ngốc.”

Tôi nếm được mùi rượu nhàn nhạt. Bạn gái anh ta thay đổi tình cảm, tâm trạng đang không tốt lắm.

Tôi nhân cơ hội này lẻn vào, từ đó anh ta có một miếng cao da chó không thể nào dứt ra được.

Trong đêm tối, tôi thấy lờ mờ dây viền của chiếc đèn trên trần nhà.

Có thể là do sắp chết, nên tâm trạng bĩnh tĩnh tỉnh táo hơn nhiều.

Thời thanh xuân hoang phế đã từng cố gắng phấn đấu theo đuổi một người, đã từng có một đoạn tình cảm khắc sâu trong tâm trí, bây giờ nghĩ lại, đều không bằng việc sáng mai tôi có thể nhìn thấy mặt trời mọc.

3

Ngày hôm sau tỉnh lại, ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu lên mặt, khiến tôi sinh ra cảm giác mê mang.

Bác sĩ nói có thể là khối u đè ép dây thần kinh thị giác, bây giờ tôi phải cần một lúc mới nhìn rõ mọi thứ.

Lục Thời Dư ngồi tựa đầu vào giường đọc tạp chí.

Hồi trước vào cuối tuần là hai chúng tôi hay ngủ nướng, tôi cứ như con mực quấn lấy anh ta, tay chân dính hết lên người anh.

Đấy là phản ứng vô thức của cơ thể.

Lục Thời Dư cúi đầu nói, “Tỉnh rồi à?”

Tôi cười với anh ta, nói, “Chào buổi sáng.”

Anh ta liếc nhìn vai tôi, không rõ có ý gì, “Tối hôm qua ngủ cũng ngoan đấy.”

Tôi vẫn cười.

Đột nhiên anh ta cau mày, “Ban nãy cô nằm mơ nói linh tinh cái gì thế?”

Tôi sờ mặt mình, ướt hết rồi. Tôi khóc à?

Sợ anh ta sẽ nhìn ra điều gì đó, nên tôi bật dậy, nghiêm túc nhìn anh ta, “Em mơ thấy mình đến Nauy, thấy được tuyết và cực quang.”

“Em thật sự rất muốn đi. Có được không anh?”

Mắt tôi long lanh, mang theo tia khẩn cầu.

Lục Thời Dư không nhìn tôi nói, “Không có thời gian.”

Tôi trề môi, dần cười lên, “Vậy thì thôi.”

Có thể là do phản ứng của tôi quá bình tĩnh, nên anh ta nghiêng đầu liếc nhìn tôi, nhàn nhạt nói, “Tháng 3 năm sau đi, năm nay không có thời gian đi được.”

Tôi gật đầu. Chắc đợi tới lúc đó được.

4

Thật ra tôi mơ thấy Lục Thời Dư hồi 20 tuổi. Trước đây anh ta không thế này.

Anh ta đã từng là một anh trai rất tốt.

Tôi thì kén chọn trời sinh, cái này không ăn, cái kia cũng không thích, lại sợ người lớn mắng, nhưng anh ta chẳng hề chê mà ăn đồ thừa của tôi.

Không giống sau khi lớn lên, cốc nước mà tôi đã uống, thì anh ta không bao giờ động vào.

Tôi chịu ức h**p ở trưởng, bị kéo tóc, bài tập về nhà thì bị tô màu linh tinh lên. Anh ta luôn là người đầu tiên đứng ra, thay tôi đánh những đứa con trai đáng ghét đó, giải thích với giáo viên giúp tôi, đưa cuốn bài tập mới của mình cho tôi.

Hồi nhỏ tính tôi rất hướng nội, lại thuộc kiểu gia đình đơn thân, không có sự bảo vệ của anh ta thì có lẽ tôi đã bị bắt nạt rất thảm rồi.

Sau này mẹ tôi mất đi, tôi đã khóc tới nỗi suýt ngất đi.

Tôi nói, “Không có ai cần mình nữa rồi.”

Anh ta nói, “Không có ai không ai cần cả.”

Tôi nhắc lại, anh ta cũng nhắc lại.

Tôi ngồi trên đất khóc suốt một đêm, anh ta cũng cắn răng dỗ dành tôi cả đêm.

Ngày hôm sau quai hàm anh ta bị sưng lên.

Rồi sau này, tôi nói tôi thích anh ta, cởi áo tiến tới ôm anh ta.

Anh ta chỉ lạnh nhạt.

Nói tôi không biết tự trọng.
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 2


5

Thứ hai đi làm, điện dự phòng của Lục Thời Dư vẫn còn để ở nhà, tôi đi tới công ty đưa cho anh ta.

Trên đường đi có một người gọi điện tới.

Tôi nhìn tên được lưu là:11

Thật là thân mật quá đi.

Nhiều năm như vậy rồi, anh ta chỉ gọi tôi bằng tên thôi.

Ngô Ngu, Ngô Ngu.

Khi mẹ tôi đặt tên này cho tôi, có lẽ bà muốn tôi được bình an vô sự.

Thật đáng tiếc tôi bị ung thư não khi chưa đầy 30 tuổi, làm phụ sự chờ mong của bà ấy rồi.

Nhớ lại thì nhà tôi có gen có khối u, mẹ tôi, dì tôi và bà cố của tôi đều chết vì bệnh ung thư, họ đều ra đi khi còn trẻ.

Sau khi tới công ty, Triệu Y Lan ngăn tôi lại, ghẻ lạnh và lịch sự, “Giám đốc đang họp mời cô đợi ở đây “

Triệu Y là bạn đại học của anh ta, sau khi tốt nghiệp thì trở thành thư ký của anh ta, chuyện lớn chuyện nhỏ gì của Lục Thời Dư cũng do cô ta sắp xếp.

Thời gian mỗi ngày hai người bọn họ ở cạnh nhau so ra còn nhiều hơn so với tôi và Lục Thời Dư.

Chuyện tôi để ý là lúc còn học đại học bọn họ đã từng yêu nhau. Tuy thời gian không dài, nhưng từ đầu đến cuối chuyện này luôn là cái gai trong lòng tôi.

Trong vòng bạn bè chung của tôi và Lục Thời Dư, ai cũng cảm thấy tôi khi ở trước mặt anh ta rất tuỳ hứng, giống như đang bảo vệ thức ăn của bản thân, không để bất kì người phụ nữ nào có cơ hội thân thiết với anh ta.

Nhưng nếu sa thải Triệu Y, tôi còn không dám nhắc tới.

Anh ta và Triệu Y chia tay có bao nhiêu không tình nguyện, tới bây giờ những kí ức đó với tôi vẫn còn như mới.

Lúc đó,Lục Thời Dư đã vô cùng suy sụp lạnh lùng nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi chưa từng thấy, “Cô có phải là chỉ dùng ba mẹ tôi để ép tôi không?”

Giọng anh ta khàn đi, tôi thậm chí còn cảm thấy nước mắt anh ta đang trào ra.

Anh thích cô ta như vậy sao?

Khoảnh khắc đó tôi đã sững sờ rất lâu.

Anh ta ủ rũ, tôi chưa bao giờ thấy anh ta quan tâm nhiều đến một người như vậy.

Trước đây có lẽ tôi sẽ tức giận mà đợi đến khi cuộc họp kết thúc chờ Lục Thời Dư đi ra, sau đó cố ý show ân ái trước mặt Triệu Y.

Nhưng lần này tôi đem điện thoại dự phòng đưa cho Triệu Y, dặn cô ta sau khi anh ta họp xong thì đưa cho anh ta.

Gật đầu nhẹ với cô ta tôi xoay người rời đi.

Trên mặt Triệu Y có sự ngạc nhiên.

6.

Sau khi nghỉ hưu thì ba mẹ Lục Thời Dư chuyển về sống ở một ngôi nhà cũ yên tĩnh.

Mỗi tháng tôi đều sẽ về thăm họ.

Nhưng Lục Thời Dư lại không tình nguyện.

“Ba mẹ tôi so với tôi thì từ trước đến nay luôn thích em hơn.” Anh ta đang đọc một hợp đồng tuỳ ý nói, “Em đi là được rồi.”

Mẹ tôi mang thai ngoài giá thú, tôi không biết bố tôi là ai. Mẹ của Lục Thời Dư và mẹ tôi là bạn thân của nhau. Sau khi mẹ tôi mất, họ đã nuôi nấng tôi. Tôi rất biết ơn họ, vẫn luôn cố gắng đến mức cao nhất thể hiện sự khôn khéo. Thậm chí có thể nói là lấy lòng. Lấy lòng chú dì, lấy lòng Lục Thời Dư. Quan hệ giữa Lục Thời Dư và ba mẹ không tốt, nguyên nhân lớn nhất là tôi.

Anh ta không biết, tới cùng thì tôi là người sống nhờ sống gởi.

Năm đó ba mẹ Lục Thời Dư không đồng ý cho Lục Thời Dư và Triệu Y Lan ở bên nhau là vì phát hiện Triệu Y Lan được bao nuôi. Có ảnh chụp làm bằng chứng cũng đưa tới trước mặt Lục Thời Dư, nhưng anh ta không để ý.

Triệu Y Lan là nỗi khổ tâm.

Anh ta nói.

Thế là dì chỉ tiếc rèn sắt không thành thép chĩa vào tôi, “Thay vì để con ra ngoài tìm mấy người phụ nữ không ra gì, chi bằng là A Ngu, ít nhất là một cô gái trong sạch!”

Lục Thời Dư cười nhạt, “Các người thích thì các người tự mà cưới về nhà đi.”

Thoát ra khỏi hồi ức tôi dỗ dành anh ta, “Chúng ta cùng đi, bọn họ sẽ càng vui vẻ.”

Giọng điệu của Lục Thời Dư vẫn không thay đổi, “Bọn họ vui thì tốt.”

Tôi thoả hiệp.

Sau một hồi quan sát anh ta, tôi đứng dậy lấy túi xách của mình, “Trong phòng bếp có cơm, nhớ ăn.”

Anh ta không ngẩng đầu lên, “Được, trên đường nhớ chú ý an toàn.”

Mất ba giờ để lái xe đến nhà cũ.

Tôi miệng ngọt, hai ba câu là có thể dỗ dành được đôi vợ chồng già.

Tôi bón phân cho đất của dì, rắc hạt giống củ cải làm giá thể cho những chồi đậu. Tôi mồ hôi nhễ nhại, ngủ gục trên bàn đá trong vườn rau lúc nào không biết. Lúc tỉnh dậy trời đã chạng vạng, tôi đang mặc áo khoác của chú thì bị muỗi đốt mấy lần vào cánh tay.

Hoàng hôn rực rỡ như lửa, với hơi ấm.

Ăn cơm xong là phải về. Dì dặn tôi phải chăm sóc cho Lục Thời Dư. Tôi nói được.

Chú nói, “Con cũng phải chăm sóc mình cho tốt, sắc mặt con kém quá.”

Đôi khi cảm động đến mức rơi nước mắt trước một sự quan tâm bình dị như thế.

Tôi cố chịu đựng cái mũi chua sót, cười nói, “Lần sau không thức khuya nữa ạ.”

Trên đường trở về, tôi phát hiện, sau này sợ là không thể tự lái xe nữa rồi.

Nhức đầu ngày càng thường xuyên.

7.

La Trì là bác sĩ chăm sóc của tôi.

Anh ấy khuyên tôi nên nhập viện, sau này có thể đau đầu thường xuyên hơn, có người còn lên cơn co giật dai dẳng.

Tôi lắc đầu, “Tới lúc đó, tôi chắc là đã t.ự s.át rồi. Cậu cũng biết mà, tôi chịu không nổi.”

Anh ấy cau mày nhìn tôi một lúc, rồi cuối cùng thở dài.

Tôi không lái xe, là anh ấy đưa tôi về. Trên đường, La Trì nhìn tôi từ gương chiếu hậu, “Anh ta vẫn không biết?”

Anh ta, rõ ràng là đang nổi Lục Thời Dư.

Tôi ừ một tiếng, “Vẫn chưa biết phải nói thế nào.”

Anh ấy trầm mặc một lúc, “Mình không thể tưởng tượng được phản ứng của anh ta.”

Tôi cười ra tiếng, “Chắc là anh ta sẽ vui mừng vì nửa đời sau này của anh ta tự do rồi.”

Điều mà Lục Thời Dư hối hận nhất trong cuộc đời của mình có lẽ là chạm vào tôi năm đó.

Nếu không cũng không đến mức bị tôi, bị ba mẹ anh ta cắn chặt đòi phải chịu trách nhiệm với tôi.

Lạc Trì liếc nhìn tôi lắc đầu, “Lúc đó mình lừa anh ta, cậu uống say rồi đồng ý quen mình, vừa hay trên tay mình lại là bộ quần áo cậu mặc đêm hôm trước, anh ta hiểu lầm chúng ta xảy ra chuyện gì rồi rất là tức giận.”

Tôi nói, “Anh ta tức giận là vì ba mẹ anh ta ép anh ta phải chia tay với Triệu Y.”

La Trì tấm tắc, “Tuỳ các cậu muốn nói sao thì nói.”

Trời tối dần, đi ngang qua quảng trường thể thao, thì gặp một nhóm thanh niên đầy sức sống mồ hôi nhễ nhại trên sân bóng rổ.

Có một thoáng sững sờ trong mắt tôi.

“Dừng lại.” Tôi nói với La Trì, “Tôi không muốn về. Không phải cậu biết chơi bóng à, tôi muốn xem.”

“Mình?” La Trì chần chừ, “Mình biết chơi bóng bàn, còn bóng rổ mình đã không đụng đến bóng rổ nhiều năm rồi.”

Dưới sự kiên trì đến cùng của tôi, Lạc Trì tay áo chơi hết mình.

Anh ấy chân dài tay dài, ngoài việc lúc bắt đầu hơi không thích ứng thì cũng không có kéo chân sau. (~kiểu liên luỵ hay gì đó)

3 điểm tuyệt đẹp, tôi không nhịn được mà hét lên.

La Trì lau mồ hôi trên đầu, đắc ý quay đầu nhìn tôi.

Ở nơi không xa, tôi trông thấy một bóng hình quen thuộc.

Anh ta mặc áo sơ mi, quần tây, ống tay áo kéo tới khuỷu tay, khuôn mặt lạnh nhạt nhìn về phía sân bóng rổ.

Tôi biết, trên cánh tay của anh ta có một vết sẹo dài, gớm ghiếc.

Đó là do tai nạn xe để lại do cứu tôi.

Vết thương 20 cm, gãy xương, có đinh.

Kể từ đó, do rối loạn chức năng vận động của ngón tay do tổn thương dây thần kinh, anh ta không còn có thể chơi bóng chày và bóng rổ, những môn mà anh ta từng yêu thích.

Anh ta thậm chí không thể cầm một cốc nước.

8

Bàn tay đã từng chặn một viên đá bay chết người xuyên qua kính chắn gió cho tôi.

Tôi cảm thấy tội lỗi rất lâu.

Trận thi đấu kết thúc, La Trì cụng tay với đội viên, cơ thể ướt nhẹp đi về phía tôi.

Tôi đưa áo khoác cho anh ấy, “Đi thôi.”

Anh ấy tủi thân, “Thắng rồi nước cũng không uống được một miếng.”

“Chỉ có nước tôi từng uống qua thôi.”

Anh ấy đưa tay, “Đưa mình đi.”

Không biết Lục Thời Dư đi từ lúc nào.

Tôi lúng túng, “Đi, đi mua nước cho cậu.”

Lúc tôi về tới nhà, Lục Thời Dư đã tắm rồi, mặc đồ ngủ nằm trên giường.

Tôi đi tắm, lên giường, anh ta tắt đèn.

Chúng tôi suốt đêm cũng không nói gì.

Ngày tiếp theo chúng tôi đã hẹn nhau cuối tuần sẽ hẹn hò, đột nhiên buổi hẹn hò lại dư ra một người.

“Công ty đang định làm một dự án sân chơi, tôi đưa Triệu Y qua để xem lựa chọn địa điểm.” Lục Thời Dư nhàn nhạt giải thích.

Tôi không nói gì.

Chúng tôi đi được một đoạn, Triệu Y dường như bị cảm không ngừng ho.

Lục Thời Dư nhăn mày, “Cảm tại sao không nói?”

Triệu Y cười, “Cảm đã mấy ngày rồi, cho là cứ uống thuốc sẽ không sao, kết quả trúng gió lại càng nặng thêm.”

Lục Thời Dư cởi áo khoác đưa cho cô ta.

Triệu Y quấn áo khoác, “Cảm ơn ông chủ quan tâm.”

Đó là một ngày nhiều mây, gió rất mạnh, không có ý định nghỉ ngơi chút nào, tiếng xào xạc bên má đau nhói.

Lục Thời Dư tìm một tiệm cà phê, tuy nhiên đến trưa thì hết chỗ, chỉ còn lại vị trí ở cửa.

Anh ta bắt cô ta ngồi dựa vào tường, tránh gió.

Chắc là do gió lạnh, đầu tôi lại bắt đầu đau nhức, toàn thân đổ mồ hôi, chân yếu ớt, vô thức nắm lấy cánh tay Lục Thời Dư.

Anh ta nhìn tôi, “Cô cũng bệnh?”

Giọng điệu không quan tâm. Còn có mấy phần cười nhạo.

Tôi cố gắng đứng yên buông tay anh ta, “Buổi sáng không có ăn có chút tuột đường.”

Anh ta chẳng nói câu nào.

Tôi nói, “Tôi đi vệ sinh.”

Anh ta ừ một tiếng.

Tôi quay người, hít một hơi thật sâu, đầu đau tới nỗi tôi không cách nào suy nghĩ lý trí được, khoang mũi như có dòng dịch cơ thể ấm nóng đang chảy ra.

Khuôn mặt ngạc nhiên của những vị khách ở trước mặt.

Tôi bị chảy máu mũi.

Tôi nhanh chóng che miệng và mũi, cúi đầu tăng tốc bước vào phòng vệ sinh.

Khóa cửa buồng vệ sinh, tôi gọi cho Lạc Trì hỏi phải làm sao.

Điện thoại rất lâu không kết nối, cảm giác buồn nôn ập đến, tôi cúi xuống nôn thốc nôn tháo trong nhà vệ sinh. Tôi bị đau họng do axit dạ dày.

Sau khi nôn xong, đầu tôi không đau lắm.

Tôi dựa vào tường dừng lại một lúc.

Tôi dội nước lạnh vào trán, rửa mặt rồi bước ra cửa hông của quán cà phê.

Khi quay lại, thấy Triệu Y đang ho khá nặng, Lục Thời Dư vỗ nhẹ vào lưng cô ta.

Đôi mắt đột nhiên sưng lên.

Có lẽ là ghen tị.

Tôi bước qua đó, để Ambroxol* và cao sơn tra Tứ Bối* tới trước mặt cô ta, “Hỏi ở tiệm thuốc rồi, bọn họ nói ho thì uống cái này một lát rồi đỡ thôi.”

*Tên chung: Ambroxol Tên tiếng Anh: Ambroxol Bí danh tiếng Trung: Ambroxol, Moshutan, Ambroxol Hydrochloride, Bromcyclohexylamine Bí danh tiếng Anh: Ambmxol Hydochloride, Amramen, Lasolvan, Mueovent, được dùng để điều trị các bệnh cấp và mạn tính ở đường hô hấp có kèm tăng tiết dịch phế quản không bình thường, đặc biệt trong đợt cấp của viêm phế quản mạn, hen suyễn.

*Cao sơn tra chủ yếu được biết tới với lợi ích chữa các bệnh tim mạch, huyết áp, bao gồm hoạt tính chống oxy hóa, tác dụng chống viêm, tác dụng chống tái tạo, chống co thắt, di chuyển và tăng sinh tế bào cơ, tác dụng bảo vệ chống lại tổn thương do thiếu máu cục bộ, tác dụng chống loạn nhịp, tác dụng hạ lipid máu và giảm tác dụng huyết áp động mạch. Một vài nghiên cứu đã được báo cáo về điều trị tăng huyết áp và tăng lipid máu.

Triệu Y ngạc nhiên nhận lấy, “Cảm ơn Ngô tiểu thư.”

Ánh mắt Lục Thời Dư luôn hướng về cô ta, anh ta không thèm nhường cho tôi nửa phân.

“Hình như cô… sắc mặt cũng không tốt lắm?” Không ngờ là vậy mà Triệu Y phát hiện tôi không thoải mái.

Bây giờ Lục Thời Dư mới chuyển hướng qua tôi xem xét kỹ lưỡng một chút.

Tôi cười cười, “ Bụng không thoải mái lắm.”

Anh ta nói, “Ăn điểm tâm xong chúng ta về sớm một chút.”

Tôi gật đầu.

Trên xe, Lạc Trì gọi điện thoại cho tôi, “Xin lỗi, vừa nãy chủ nhiệm gọi đi giáo huấn, không cầm máy theo. Cậu sao rồi, có chuyện gì à?”

Tôi liếc nhìn Lục Thời Dư ở ghế lái nhẹ nhàng nói, “Thấy dạ dày không thoải mái,muốn hỏi cậu phải uống thuốc gì. Không sao đâu, đã khỏe rồi.”

La Trì trầm mặc, “Vậy đợi cậu về bọn mình lại nói.”

Tôi không thể không giật giật môi.

Anh ấy vẫn luôn thông minh như vậy.

Lục Thời Dư quay đầu nhìn Triệu Y, “Tôi đưa cô tới bệnh viện xem thế nào, truyền dịch luôn.”

Triệu Y do dự một chút rồi đồng ý.

Lục Thời Dư lại nhìn tôi qua gương chiếu hậu, “Còn em, em có cần đi bệnh viện kiểm tra một chút không.”

Tôi lắc đầu, “Thả tôi xuống đi, tự tôi gọi xe về.”

Anh ta không phản ứng, “Tuỳ em.”

Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Đôi khi, tôi không thể không tự hỏi liệu Lục Thời Dư có hối hận khi làm như này với tôi không nếu anh ta biết tôi sắp chết. Nhưng sau đó lại tỉnh lại, liên quan gì đến anh ta, chính mình giấu không cho anh ta biết.

Vài phút sau, Lục Thời Dư để tôi xuống ngã tư. Triệu Y nhìn tôi xin lỗi. Chiếc xe phóng đi nhanh chóng. Tôi đứng đó một lúc rồi vẫy tay ra gọi xe.
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 3


9.

Tôi không về nhà. Tới cửa hàng tiện lợi mua một lốc bia đến bên sông, ngồi đó hóng gió uống bia.

Tôi cũng chẳng hề có ý gì gọi là giày vò bản thân mình, chỉ là uống được nửa lon, phần còn lại thì cầm trên tay.

Bởi vì sợ lạnh, nên tôi còn mua một chiếc áo choàng từ cửa hàng quần áo bên đường.

La Trì từng hỏi tôi, tại sao không nói với người nhà là mình bị bệnh. 

Trước khi mẹ tôi mất, vẫn luôn là tôi chăm sóc bà ấy.

Dáng vẻ trước khi bà ấy mất, cơ thể khô héo, mạch máu teo lại, không thể tiêm được thuốc.

Nó đã trở thành ấn tượng sâu sắc nhất mà bà ấy để lại cho tôi.

Mỗi lần nhớ lại giống như đám mây mù tích tụ lại đè lên đầu tôi, ban đêm tỉnh giấc từ cơn mơ, dáng vẻ tuyệt vọng bi thương khi người thân bị bệnh tật giày vò mãi không tan.

Cái chết của tôi thì không cần như thế.

Thay vì việc họ làm các loại điều trị cùng tôi, chứng kiến tôi dần trở nên yếu đuối, nhếch nhác. Thì để họ nhớ dáng vẻ khoẻ mạnh tốt đẹp của tôi vẫn hơn.

Có thể sau này La Trì sẽ nói với họ, tôi ra đi rất có mặt mũi đó, bây giờ y học rất phát triển, cũng không phải chịu tội gì cả.

Một mình tôi ngồi đó một lúc lâu, ôm chân bó gối một hồi, không biết trời tối từ lúc nào.

Mở điện thoại, có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.

Tôi bèn ngẫu nhiên chọn một cuộc gọi lại.

Giọng Lục Thời Dư phẫn nộ, như sắp ăn tôi vậy, “Tôi gọi cho em biết bao nhiêu cuộc, sao em không bắt máy?”

Tôi ngơ ngác một lúc mới hồi thần lại, cảm thấy dường như bản thân mình đã bỏ lỡ điều gì đó, “Sao thế? Có chuyện gì à?”

Anh ta im lặng một lúc, hơi thở nặng nề, giống như đang cố gắng kìm nén cảm xúc, “Em ở đâu?”

Tôi nhìn bốn phía xung quanh, “Bến sông Lộc Giang.”

Anh ta nói, “Ở yên đó, tôi tới đón em.”

Tôi kéo chặt áo khoác, ngoan ngoãn ngồi nguyên một chỗ đợi anh ta tới đón.

Lục Thời Dư tới nhanh hơn tôi tưởng, sau khi dừng xe, anh ta rảo bước đến trước mặt tôi, ánh mắt nhanh chóng nhìn điều gì đó trên người tôi.

Phát hiện tôi không xảy ra chuyện gì, anh ta bình tĩnh lại.

“Em tới đây làm gì?” Anh ta hỏi. 

Tôi vừa nghĩ đáp án, thì hắt xì một cái. Sắc mặt anh ta chợt khó chịu, cởi áo ngoài khoác cho tôi. 

Thật ra tôi thì tôi không muốn, bởi lúc trưa chiếc áo khoác này đã được khoác trên vai Triệu Y rồi.

Tôi vẫn ngửi thấy mùi nước hoa trên người Triệu Y thoang thoảng trên chiếc áo. Tôi đi phía sau anh ta, lén cởi áo ra.

Lục Thời Dư mở cửa xe, lạnh nhạt nhìn về phía tôi, cau mày, “Sao thế?”

Tôi nhẹ nói, “Triệu Y từng khoác.” Cô ta từng khoác, tôi không cần.

Vô lý thì cứ vô lý thôi. Sắp chết rồi, tôi cũng không cần hiểu chuyện như thế nữa, đúng không?

“Ai nói thế?” Anh ta nắm lại chiếc áo rồi khoác lên vai tôi, nhẹ giãn lông mày, “Cô ta có khoác rồi thì em cũng phải mặc, còn chê cơ thể chưa đủ yếu hả?”

Vào xe, anh ta mở máy sưởi.

Tôi bảo, “Nóng.”

Anh ta nói, “Đáng đời.”

Sau trận tại tai nạn xe đó, Lục Thời Dư lái xe rất cẩn trọng, đoạn đường 5 km anh ta lái hơn 10’.

Lúc vào cửa, anh ta đột nhiên kéo tay tôi, cúi đầu ngửi thấy mùi rượu trên người tôi, “Uống bao nhiêu rồi?”

“Một lon.”

Anh ta đương nhiên không tin. 

Tôi muốn giải thích, vừa định mở miệng thì hắt xì vài cái liền. 

Anh ta đưa tay lên thử độ ấm trên trán tôi, “Sốt rồi à?”

Có lẽ do hắt xì quá mạnh, khoang mũi dường như có thứ gì đó chảy ra.

Lục Thời Dư cau mày, “Em sao thế?”

Tôi lắc đầu, dùng hai tay bịt mũi, “Có thể là do nóng trong người.”

Có lẽ máu không sệt như nước mũi mà tí tách chảy ra ngoài, ánh mắt Lục Thời Dư đột ngột thay đổi, bảo tôi bịt chặt mũi rồi ngửa đầu, vào phòng ngủ tìm bông y tế nhét vào mũi tôi.

Anh ta căng thẳng nhìn tôi, động tác tỉ mỉ lại cẩn thận.

Máu mũi dần ngừng chảy, trên mặt và cổ tôi dường như đều hơi dính nhớp bởi máu.

Lục Thời Dư lấy khăn ấm thay tôi lau sạch mấy chỗ đó, lúc lau tới ngực, anh ta hơi ngừng tay.

Tôi kéo ống tay áo anh ta, chỗ đó có vương vài vết máu, “Đến lượt anh rồi.”

Anh ta không hiểu, nhìn tôi chằm chằm, lông mày có xu thế cau lại, “Hắt hơi mà cũng chảy máu được, em làm từ gốm sứ dễ vỡ à?”

Tôi gật đầu, hào phóng thừa nhận, “Đúng là em yếu ớt thật.”

Tôi nói lời thật lòng mà. Anh ta nhìn tôi một hồi, “Có phải em gầy đi rồi không?” 

Anh ta còn có thể nhớ tới cân nặng của tôi sao?

Lục Thời Dư đi tới nhà bếp nấu một bát canh hương thơm khắp căn phòng. Rồi nhìn tôi uống hết bát canh đó.

Rất lâu rồi tôi không no tới mức này. Bụng căng tới nỗi đánh trống được luôn, không động đậy được. 

Anh ta lấy đồ ngủ, quỳ gối thay dép cho tôi, lúc cúi đầu tóc gáy che khuất tầm mắt tôi, thể hiện sự nhẫn nại và ấm áp.

Có một khoảnh khắc, tôi tưởng mình quay về trước kia. 

Lúc đó bởi tính kén chọn của mình mà dinh dưỡng của tôi không đủ, anh ta cũng chẳng chiều theo ý tôi, ép tôi quay về khẩu vị của người bình thường.

Thật ra… tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi anh ta. Năm đó anh ta thi đại học tốt như thế, rõ ràng có thể vào được trường thuộc top 5 toàn quốc, nhưng sao lại chọn ngôi trường 985 không hề nổi trội gì của chúng tôi.

Lúc đó anh ta nói là bởi cách xa nhà, có thể không bị người nhà tới phiền, không biết có phải thật hay không nữa.

Còn nói gì mà anh ta sợ tôi một mình đi học ở ngoài, sẽ bị bắt nạt.

Nhưng tới cùng tôi vẫn không nói ra được.

Lục Thời Dư nhận một cuộc điện thoại, anh ta đứng dậy, đi tới một bên, ánh mắt và giọng nói vô cùng dịu dàng, “Ừ, tìm thấy cô ta rồi.”

Có một vài việc là do ông trời sắp đặt sẵn rồi. Nếu anh ta không tới trường chúng tôi thì sao gặp được Triệu Y.

Sau này tuy rằng Triệu Y không chịu được áp lực đã ở bên một người con trai khác, nhưng bao nhiêu năm qua, hai người họ vẫn tâm ý tương thông đấy thôi.

Lục Thời Dư, em không còn nhiều thời gian nữa. Ở bên em khoảng thời gian này, rồi anh sẽ được giải thoát thôi.

10.

Qua thêm tháng nữa là tới sinh nhật tôi. Mấy ngày gần đây, cơ thể tôi rõ ràng đã kém đi, lượng thuốc giảm đau ngày càng nhiều, mà tôi lại thấy đau hơn.

La Trì cũng nói với tôi, tình trạng của tôi không lạc quan cho lắm. Tôi theo sát Lục Thời Dư, nhắc đi nhắc lại nhiều lần với anh ta, “Đưa em đi xem cực quang có được không?”

“Không phải tôi bảo sang năm đi rồi sao?” 

“Em không đợi được.”

Anh có biết cực quang mang ngụ ý gì không. Nó đại diện cho sự may mắn, người thấy cực quang sẽ được hạnh phúc cả đời.

Lục Thời Dư bị tôi quấn lấy mất kiên nhẫn nói, “Được.”

“Thật sao?”

Anh ta bảo, “Thật.”

Mắt tôi chợt sáng lên, ôm chầm lấy cổ anh ta, h*n l*n ch*p m** anh ta.

Lục Thời Dư khựng lại trong giây lát, cơ thể cứng ngắc, nhưng không đẩy tôi ra.

11.

Mối quan hệ của chúng tôi hoà hoãn đi nhiều. biểu hiện trực tiếp nhất đó là, Lục Thời Dư ‘hung dữ’ với tôi. 

Tuy rằng trước đây số lần đó không ít, nhưng gần đây rõ là anh làm điều đó nhiều hơn.

Ngoại trừ mấy cái đó, thì tôi vẫn rất trân trọng khoảng thời gian này. Bỏ qua mối bất hoà không xử lý rõ ràng giữa hai người, thì ít nhất anh ta cũng có chức anh trai đó.

Cuộc đời luôn tràn đầy những điều bất ngờ. Đau khổ lâu như thế rồi cũng sắp tới sinh nhật tôi rồi.

Hôm đó, tôi ra ngoài định mua một vài món đồ chuẩn bị cho chuyến du lịch nước ngoài, đang đi thì cơn đau đầu tái phát, bị một chiếc xe điện đi qua tông phải.

Tôi cuộn tròn trên đất, khuôn mặt tái nhợt, người lái xe bị doạ sợ, muốn gọi xe cấp cứu cho tôi, bị tôi ngăn lại, gọi vào số của La Trì.

Chắc hôm nay anh được nghỉ. La Trì tới rất nhanh, anh ôm người đau tới nỗi co giật là tôi từ dưới đất lên, ôm vào trong xe, sau đó tiêm cho tôi một mũi an thần.

Tôi đỡ dần, còn có tâm trạng đùa với anh, “Đợi em chết rồi thì nhất định sẽ để lại một nửa di sản cho anh, anh còn hơn chức bạn trai nữa đó.”

Anh đang bận cũng phải trừng mắt nhìn tôi, “Ai thèm gia sản để lại của em.”

“Thế anh cần gì nào? Em cũng chẳng có gì trong tay cả.”

Anh suy nghĩ một hồi, “Làm cơm cho anh đi, nói thật, ban đầu theo đuổi em là bởi em nấu cơm ngon đấy.”

“Ờ.” Tôi nấu cơm nhiều năm cho Lục Thời Dư mà chẳng thấy anh ta yêu tôi gì cả.

Chúng tôi tới chợ mua nguyên liệu, mang tấm lòng cảm ơn nên tôi chuẩn bị làm một bữa lớn.

La Trì tựa vào cửa phòng bếp nhìn tôi, bị tôi gọi xuống phụ tôi một tay. Đang nấu được một nửa thì Lục Thời Dư gọi điện thoại cho tôi.

“Có chuyện gì thế? Hôm nay ở công ty có người nói thấy em bị đâm trên đường.”

Tôi ngơ ngác, không nghĩ là anh ta biết chuyện này, “Chuyện nhỏ ấy mà, không có gì đâu.”

Anh ta hít thật sâu nói, “Bây giờ em ở đâu?”

La Trì đưa tôm đã xử lý xong cho tôi, “Đầu với râu tôm đã làm xong rồi, nếu biết rắc rối thế này thì đã mua luôn tôm bóc vỏ cho rồi.”

Lục Thời Dư nghe thấy giọng của anh, chợt im lặng.

Tôi chỉ đành nói, “La Trì giúp em, nên em tới nhà làm cơm cho anh ấy.”

“Vậy xem ra không có gì thật.” Anh ta nặng nề mở miệng, cúp luôn điện thoại.

Tôi với La Trì nhìn nhau. Anh buông tay.

Ban đêm. Lục Thời Dư về rất muộn.

Tôi thích thú nhảy nhót tới trước mặt anh ta, đưa sữa bò nóng cho anh ta, “Hôm nào chúng ta đi Nauy thế? Em đặt vé trước.”

Lục Thời Dư ngẩng đầu nhìn tôi, không nhận sữa, cũng chẳng nói gì.

Trong không khí trầm lắng này, tôi dự cảm được điều gì đó.

Quả nhiên. Anh ta cụp mắt nói, “Xin lỗi, nước Anh có một công trình khó nhằn do chúng tôi phụ trách, tôi bắt buộc phải tới hiện trường, hạng mục này từ lúc bắt đầu cho tới khi hoàn thành, cần ít nhất nửa năm.”

Tôi vô thức cọ sát cốc sữa. Nếu là trước kia… tôi đương nhiên có thể tha thứ.

Công việc quan trọng, sự nghiệp làm đầu.

Đạo lý này tôi hiểu.

Tôi rất tuỳ hứng. Nhưng chuyện xảy ra trước mắt này, chưa từng quấy nhiễu tôi.

“… Có thể lùi lịch được không, đi Nauy về rồi đi, chúng ta cũng đợi ngày này lâu rồi mà.”

Tôi mê mang nói, thậm chí còn mang tia khẩn cầu.

Có lẽ là do cố chấp bất ngờ của tôi, anh ta nhìn tôi, “Sang năm rồi đi, em muốn đợi bao lâu cũng được.”

Hồi lâu, tôi ừ một tiếng. Nhưng mà, không còn cơ hội nữa rồi.

Có lẽ là có chút áy náy, trên giường, Lục Thời Dư ôm tôi từ phía sau, nhẹ hôn rải rác lên cổ và đầu vai tôi.

Tôi không có phản ứng gì, anh ta cũng không tức giận, chầm chậm hôn tôi, ngay cả mấy ngón tay cũng hôn luôn, ban đầu là gãi ngứa, về sau dần mạnh mẽ hơn.

Năm tháng không thể gặp nhau, hình như anh ta muốn bù đắp khoảng thời gian đó.

Sáng sớm hôm sau. Anh ta thu dọn hành lý đơn giản, Triệu Y lái xe đến ngoài cổng.

Lục Thời Dư nói với tôi, “Rảnh tôi sẽ về.”

Nói xong, anh ta chuẩn bị rời đi. Tôi nói, “Không ôm một lát à?”

Anh ta do dự nửa giậy, dần dựa tới gần tôi.

Triệu Y thò đầu từ cửa xe nói, “Boss, nên đi thôi.”

Động tác của Lục Thời Dư khựng lại, cũng đúng, ở trước mặt người ngoài anh ta luôn quen với việc xa cách tôi.

Anh ta nhìn tôi, “Đợi tôi quay về” rồi xoay người bước về hướng Triệu Y.

Tôi có thói quen đếm số. Một bước. Hai bước. Ba bước….. Mười bước, anh ta không hề quay đầu.

Quá khứ tôi từng mong chờ anh ta quay đầu nhìn tôi một lần, một lần thôi cũng được, ít nhất nói lên việc anh ta không nỡ rời khỏi tôi.

Đáng tiếc, lần này cũng không ngoại lệ.

12

Tôi ngủ rất lâu. Lúc tỉnh lại đã là sáng sớm rồi.

Ban đêm lạnh lẽo, cả thành phố chìm vào khoảng lặng.

Lục Thời Dư báo tin bình an với tôi, nói anh ta đã tới nước Anh rồi.

Tôi không trả lời. Nằm thêm lúc nữa cũng không ngủ được, nên tôi ngồi bó gối ở đầu giường.

Thật ra cũng còn tốt mà.

Tôi không có ý muốn để anh ta biết bệnh tình của mình, anh ta ra nước ngoài rồi, cũng sẽ không biết tôi chết.

Trong bóng tối, tôi dần nhớ lại những chuyện trước kia.

Hồi nhỏ cơ thể tôi không được tốt, rất dễ bị dị ứng, còn không chịu được bụi, thế nên mỗi lần tới lượt tôi trực nhật, anh ta đều sẽ tới lớp tôi thay tôi lau bảng.

Mùa đông khi tôi ngã trên nền tuyết, anh ta sẽ đeo găng tay cho tôi, sẽ cõng tôi về nhà.

Lúc tôi bị cảm, cổ họng đau rát không ăn gì được, nhà không co người lớn, anh ta sẽ nấu một bát cháo thổi nguội từng thừa đút cho tôi ăn.

Còn có tai nạn xe đó, nếu không phải có anh ta chắn trước mình, thì có lẽ tôi đã chết rồi.

Mỗi một lần, khi anh ta đối xử không tốt với tôi, tôi sẽ nghĩ tới những việc tốt mà trước kia anh ta đã làm.

Ngày tháng cứ trôi, năm tháng dần qua, từng chuyện trung hoà rồi lại tăng thêm. Tôi vẫn rất thích anh ta.

Bởi vì có những ki ức đó, nên rất nhiều lần không tốt đều có thể coi như không có gì.

Mà mỗi lần anh ta đối tốt với tôi, thì không thể biến mất được.

Tôi nhìn chân mình, đang bước vào phòng sách của Lục Thời Dư mất rồi. Anh ta rất ít khi cho tôi bước vào căn phòng này.

Ở góc giá sách phủi bụi, tôi phát hiện ra một cuốn sổ. Đúng rồi, Lục Thời Dư trước đây rất thích vẽ tranh.

Bỏ qua những lời phác hoạ, tôi lật thấy một câu này.

“Mình biết Ngô Ngu không có mẹ rất đáng thương, nhưng mình không thích nhỏ đó.”

Nét bút có chút non nớt, là Lục Thời Dư hồi nhỏ viết.

Tôi do dự một lúc, tiếp tục đọc phần sau.

“Sau khi nhỏ tới nhà mình, trong mắt bố mẹ chỉ có nhỏ. Lúc ngồi xe, bởi vì nhỏ say xe, nên mẹ cứ luôn ôm nhỏ vào lòng. Đồ mình thích ăn thì nhỏ đều không thích. Nên là bố mẹ chỉ làm những món nhỏ thích ăn. Mình ốm mà không có ai tới chăm sóc hết.”

Tim tôi hụt môt nhịp. Hoá ra sau khi tôi xuất hiện, chú và dì đều không coi trọng anh ta như thế.

Lúc đó anh ta cũng chỉ là một đứa trẻ. Bị một người không phải thân thích gì tới cướp đi tình thương và sự quan tâm của bố mẹ mình, sao mà rộng rãi nổi.

Phần nhật ký về sau dần dần nhiều lên.

“Nhỏ nhặt một con mèo ướt sũng nước mưa về, không sống được, thế là khóc một trận lớn. Mình ôm nhỏ, nhỏ lập tức ôm chặt lấy mình. Nước mắt nước mũi bôi hết lên người mình, bẩn quá đi.”

“Bố mẹ quên ngày sinh nhật của mình, nhưng nhỏ thì không, còn chạy đi khắp lớp thông báo, khiến giáo viên và các bạn hát bài mừng sinh nhật cho mình. Cả quá trình mình chẳng hề ngẩng đầu, mất mặt quá.”

“Mình không cho nhỏ gọi mình là anh, nhỏ không có nghe. Mình không phải anh trai của nhỏ. Làm anh trai của nhỏ có phải cái gì cũng phải nhường nhỏ không? Bố mẹ mình đều nói thế.”

“Có phải là con trai thì nhỏ đều gọi là anh không?” Cả cuốn sổ phần lớn đều là tranh, đôi khi có việc quan trọng mới ghi vào một trang giấy.

“Hôm nay mình nghe nhỏ nói trước mộ con mèo rằng: Không lấy lòng anh ấy thì cô chú sẽ đưa mình đi mất. Lúc đó, hình như mình rất buồn.”

Mắt tôi rươm rướm. Hồi nhỏ, tôi rất hi vọng tôi, cô, chú và anh ta là một gia đình.

Niềm yêu thích với Lục Thời Dư, cũng có thể nói là một loại cố chấp.

Tôi quá muốn có một gia đình.

Nhưng điều đó không đại diện cho việc tôi không yêu anh ta thật lòng. Lục Thời Dư sau khi trưởng thành rất ít ghi nhật ký.

Lật tới trang cuối cùng, chỉ có một câu: “Hình như cô ấy cho rằng mình say rượu,

đồ ngốc, đàn ông khi say thì không được.”

Trang giấy cũ nên dính vào tờ sau, tôi tách ra mở trang thứ hai, nó vẫn còn một đoạn: “Triệu Y khá giống mình, ở trên người cô ta mình tìm được rất nhiều điểm tương đồng, ngay cả vết nhơ trong linh hồn cũng giống nhau. Có lẽ có thể coi cô ta là bạn gái.”

(PS: từ ‘bạn gái’ này mang hai ý nghĩa 1, là bạn gái theo mối quan hệ yêu đương và 2, là bạn gái trong mối quan hệ bạn bè, bạn là nữ. Ở đây nữ chính đọc và hiểu nhầm là bạn gái theo nghĩa T1)

Tôi khựng người.

Thế nên sau tất cả, anh ta phát giác ra Triệu Y mới là người bạn đồng điệu với linh hồn anh ta.

Hoá ra, kí ức thời nhỏ của tôi, và anh ta không giống nhau.

Tôi cầm bút lên, viết một câu bên dưới bức tranh nào đó: Xin lỗi nhé.
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 4


13

Cơn đau đầu lại tái phát, lúc đau đầu, toàn thân cũng đau.

Thuốc giảm đau có phải là hết tác dụng rồi không?

Tôi nhìn mình trong gương, thành thật mà nói, trông không đẹp chút nào.

Cũng không còn nét mặt baby nữa.

Lục Thời Dư không thích kiểu người như em gái, e là cũng không thích tôi như vậy.

Nói là dì của anh ta cũng không quá.

Bị dày vò vì đau đớn và run rẩy, khi đầu óc mờ mịt, tôi không thể không muốn gọi cho Lục Thời Dư.

Ngón tay chạm vào số của anh ta. Cuối cùng thì cũng không bấm. Tôi là một người rất ích kỷ. Có rất nhiều suy nghĩ đen tối. Tôi biết Lục Thời Dư không thích tôi, nhưng tôi vẫn ép anh ta ở bên tôi, đe dọa anh ta phải chịu trách nhiệm. Lần này, thôi bỏ đi.

14

Hôm sinh nhật, Lục Thời Dư gọi điện thoại cho tôi rất nhiều lần.

Tôi nhìn màn hình điện thoại của mình bật tắt.

Cuối cùng vẫn nhận.

“Sao gọi lâu vậy em mới nhận?” Âm thanh bên anh ta rất ồn.

“Ngủ quên.” Tôi nói khẽ.

“Ăn bánh kem chưa?” Anh ta hỏi.

Tôi gật đầu, “Ăn rồi.”

“Là ba mẹ làm sinh nhật cho em à?”

Tôi làm gì dám để chú với dì nhìn thấy dáng vẻ bây giờ của tôi. Cho nên tôi nói dối họ, nói muốn đi du lịch nhìn ngắm thế giới ngoài kia, rất lâu nữa tôi mới về.

“Không phải.” Tôi cười nói, “Ăn với bạn.”

Anh ta trầm mặc một chút, “La Trì?” Anh ấy thực sự là người bạn thân thiết nhất mà tôi liên lạc trong nhiều năm qua.

“Phải đó, bánh kem là cậu ấy mua, đáng giận nhất là mua cái lớn hơn một tuổi. Còn nói với em là do tháng sinh của em lớn, coi như thêm một tuổi, thật sự giận cậu ấy.”

Trong thực tế, tôi đã rất lâu rồi không gặp anh ấy.

Lục Thời Dư ừ một tiếng.

“Bụng em đau, tim cũng đau, đau tới mức lăn lộn trong nhà.” Tôi muốn làm nũng ăn vạ nhưng giọng hơi khàn nên hiệu quả không tốt lắm, “Anh mau về nhà đi được không? Em nhớ anh.”

Bạn đã từng nghe câu chuyện Sói đến rồi chưa?*

*Đây là truyện ngụ ngôn của Trung Quốc, nội dung tương tự như Cậu bé chăn cừu của Việt Nam.

Trước đây khi Lục Thời Dư và Triệu Y phải đi công tác với nhau, tôi cũng muốn đi, Lục Thời Dư không đồng ý, tôi đã dọa sẽ tự tử tôi sẽ gửi tin nhắn này cho bọn họ vào đêm trước ngày bọn họ đi công tác nói là nếu không cho tôi đi, tôi sẽ không sống nữa. Tôi chỉ nói lúc tức giận thôi, không ngờ anh ta lại tin.

Lục Thời Dư vội vàng đi tới, tôi ngồi xếp bằng trên đất, giơ một con dao trên tay khoa tay múa chân.

Vẻ mặt lo lắng của anh ta lập tức biếng mất.

Từ đó về sau, chỉ cần tôi ở bên tai anh ta nói tôi cảm thấy khó chịu, anh ta sẽ rất khó chịu.

Tôi càng kêu anh ta về sớm một chút, anh ta càng không trở về.

Tôi biết rõ cái này.

Quả nhiên, đầu bên kia lạnh lùng buông một câu, chờ xong việc, liền cúp điện thoại.

Nói sao nhỉ, khiến anh ta thích tôi không dễ, tôi dùng 20 năm cũng chẳng thành công.

Nhưng làm sao để anh ta ghét mình, tôi lại quá hiểu nên làm sao.

Như vậy lúc anh ta biết được tôi chết rồi, có ít khó chịu hơn chút không.

Nếu anh ta đau lòng vì tôi kìa.

15

Một tháng sau.

Tôi đang nghe nhạc ở quán bar Thanh. Bàn bên cạnh là bạn của Lục Thời Dư, có cả nam có nữ.

Tôi đội một chiếc mũ lưỡi trai thấp vành đang thu mình trong góc, vì vậy họ không nhận ra tôi.

Tôi nghe thấy tên mình trong câu chuyện phiếm của họ. Hóa ra là Lục Thời Dư, anh ta muốn chia tay với tôi.

Anh ta nói đã tốn quá nhiều thời gian rồi, tôi và anh ta đều mệt mỏi quá rồi, cũng đều chán rồi.

Tôi nghĩ ngợi một lúc nên bắt đầu thu dọn đồ đạc ở nhà. Quần áo, giày dép, bàn chải đánh răng, một số thứ được gọi là đồ trang sức và đồ trang trí có tính thẩm mỹ th* t*c mà tôi c**ng b*c mang vào, lớn nhỏ đều thuộc về tôi, tôi đã thu thập tất cả. Như vậy khi bạn gái mới của anh ta chuyển đến, anh ta sẽ không vì nhìn thấy những thứ đồ đó của tôi mà cãi nhau.

Những thứ này tôi để trong mấy cái bao to, mang hầu hết đến bãi chứa, một số thì tôi bán đồ cũ.

Trong đó cũng có ảnh cưới mà chúng tôi từng chụp, ảnh này là lúc gia đình chúng tôi đi du lịch nước ngoài chụp lại, chú và dì cũng có, quá khứ tôi trân trọng chúng giống như bảo bối vậy, treo chúng ở nơi dễ thấy nhất trong nhà. Nhưng suy cho cùng, cái này không thể bán đồ cũ, chỉ có thể ném đi.

Trước khi đi, tôi quay lại nhìn ngôi nhà này một lần.

Được rồi.

Một chút dấu vết tôi từng tồn tại đều không có rồi.

Ồ, không đúng.

Tôi để một con gấu nâu lớn trên ghế sofa trong phòng khách.

Lúc đầu mua nó vì cảm thấy nó rất giống Lục Thời Dư.

Tôi đã ghim một ghi chú trên đó, “Gấu bông tặng cho Triệu Y.”

Lục Thời Dư thích Triệu Y bao nhiêu?

Lúc đó ba chúng tôi cùng ngồi trên một chiếc xe, Lục Thời Dư ngồi ở ghế phụ, tôi lái xe, Triệu Y ngồi sau lưng tôi.

Khi hai chiếc xe hàng mất lái đâm vào nhau, Lục Thời Dư đã thay tôi đỡ tảng đá đang bay đến, nhưng chiếc xe biến dạng lại giữ chặt lấy tôi, đôi chân bị kẹt phía dưới vô lăng, những mảnh kính vỡ đâm vào chân tôi, máu chảy thành hàng. Có lẽ là khả năng tự bảo vệ bản thân của cơ thể, khoảnh khắc đó tôi dường như tê dại, thậm chí không cảm thấy đau. Tiếng r*n r* đau đớn của Triệu Y từ phía sau truyền đến, Lục Thời Dư mặc kệ bị gãy tay, xuống xe, mở cửa rồi bế người xuống. Sau đó, anh ta mới lực lượng thừa để quan tâm đến tôi.

16

Lục Thời Dư trở về lúc nào, tại sao sao ai nói với tôi?

Ở cử tiểu khu nhìn thấy anh ta đi xuống từ xe taxi, sắc mặt tôi tái mét, hoang mang rối loạn tới không biết phải làm sao.

Chỉ là nghĩ, không thể để anh ta thấy bộ dáng bây giờ của tôi.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của tôi, anh ta quay đầu nhìn về hướng tôi. Tôi quay người lại tăng nhanh tốc độ trông có chút nhếch nhác.

Tôi thuê một căn nhà nhỏ gần đây. Tới nhà mới thở một hơi ra, lại nhận được điện thoại của Lục Thời Dư.

Chắc anh ta về tới nhà, không nhìn thấy tôi đâu.

Tôi ổn định lại nhấc điện thoại lên, “Alo?”

Giọng nói lạnh lùng của Lục Thời Dư truyền tới, “Em ở đâu?”

Tôi không trả lời.

Anh ta lại hỏi lần nữa mang theo sự áp bức, “Em ở đâu?”

Tôi hơi bối rối, tôi chỉ có thể bịa ra một cái cớ, “Em ra ngoài du lịch.”

Anh ta cười lạnh, “Du lịch? Du lịch mà cần dọn hết đồ của mình đem đi? Tôi còn cho là trong nhà có trộm cơ đấy, em đây là ý gì?”

“….Em, em muốn dọn ra ngoài sống.”

Anh ta hít thở, lại lần nữa mở miệng sự không hài lòng trong giọng nói của anh ta gần như tràn ra màn hình, “Tôi hỏi em lại lần nữa, em đang ở đâu?”

Tôi nghĩ nghĩ, giữ chặc điện thoại nói, “Chúng ta chia tay đi.”

Đầu bên kia im lặng.

Tôi cúp máy.

Hai đêm sau, tôi bí mật đi đến biệt thự lúc đầu.

Con gấu to mà tôi để lại đã bị bỏ ở ngoài sân.

Bị mưa xối, bẩn hết rồi.

Tính khí của anh ta, bị tôi đối xử như vậy, nhất định là chịu không nổi.

Tôi chạm vào tai của con gấu lớn và lấy nó đi. Muốn đem nó đi phải dùng rất nhiều sức mà cũng rất mắc cười. Đặt nó ở ghế sau của xe taxi là một việc rất tốn thời gian.

Tôi vẫn hơi ích kỷ, tôi hy vọng anh ta và Triệu Y sau này có thể thỉnh thoảng nhớ tôi.

Lại hy vọng anh ta không cần nhớ đến tôi.

Bạn nói xem nếu như tôi chết rồi, Lục Thời Dư không còn ăn được đồ ăn tôi nấu nữa, không còn nghe thấy giọng tôi nữa, cũng không còn hình ảnh tôi mỗi ngày đi ở bên cạnh làm phiền anh ta, anh ta sẽ nhớ tôi không?

Tôi đã giảm rất nhiều cân. Cảm giác như mình cách không xa tình huống xấu nhất trong miệng La Trì rồi.

Euthanasia* là bất hợp pháp ở Trung Quốc, tôi rất chán nản tôi không muốn đến Thụy Sĩ, một nơi mà tôi không biết gì hết.

* An tử, cái chết êm ái hay cái chết êm dịu đề cập đến việc thực hành chấm dứt một cuộc sống với mục đích làm giảm thời gian chịu đau đớn và đau khổ về mặt thể lý hoặc bởi các rối loạn tâm lý không thể chữa trị cho người bệnh. Với tình trạng thể chất hiện tại, tôi không thể chịu đựng nổi một cơn vất vả gập ghềnh như vậy.

La Trì nói, nếu tôi muốn đi, anh ấy có thể dẫn tôi đi. Lúc anh ấy nói câu này trong mắt có sự không chịu nỗi.

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ấy, “Vậy với cậu mà nói thì có phải là quá tàn nhẫn rồi không?”

Chính tay anh ấy tiễn tôi đi, sau này anh ấy nhất định sẽ gặp ác mộng. Sau khi suy nghĩ rất lâu, tôi quyết định sẽ nhảy xuống biển. Sông, hồ và biển, Lục Thời Dư là người duy nhất không thích biển, thích những con suối uốn khúc, thích sông rộng, thích hồ nước êm đềm hiền hòa, nhưng lại không thích sự rộng lớn huyền bí của biển cả.

Con người của anh ta rất nhàm chán.

Miễn cho sau này anh ta nhớ tới tôi mà làm mờ đi phong cảnh bên ngoài.

Như vậy cũng tốt, tôi chết ở nơi anh ta không thích, anh ta cũng bớt lo.

Mặc dù Lạc Trì không muốn nhưng tôi vẫn để lại một nửa tài sản của mình cho anh ấy theo di chúc.

Dù là bạn bè hay bác sĩ, anh ấy đều quá quan tâm tôi, nhưng tôi không có gì để đáp lại anh ấy cả.

Xấu hổ mà nói, tôi cũng không có nhiều tiền.

Ban đầu tôi muốn quay một đoạn video cho chú dì, nhưng sau khi nghĩ về diện mạo của tôi bây giờ, tôi chỉ viết một lá thư cảm ơn. Từ nhỏ, tôi đã muốn gọi họ là ba mẹ, vì vậy tôi đã gọi họ như vậy trong thư, tôi mong họ không trách tôi.

Gió biển thổi qua, rít lên thê lương bên tai tôi.

Ở vòng bạn bè, tôi nhìn thấy ảnh của Lục Thời Dư up. Anh ta và Triệu Y đang xem pháo hoa. Tôi nhớ Triệu Y từng nói, cô ta nhớ nhất chính là pháo hoa thời thơ ấu, mang theo những lời chúc dịu dàng và đẹp đẽ nhất. Pháo hoa với nhiều hình dạng khác nhau nở trên bầu trời đêm, lộng lẫy và đầy màu sắc, bùng nổ một chút ánh sao sáng, sau đó rơi xuống như mưa sao băng. Giống như vẻ ngoài mạnh mẽ nhất của cuộc sống.

Tôi đặt điện thoại lên tảng đá rồi nhảy xuống biển.
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 5


17.

Tôi nói cho Lục Thời Dư Ngô Ngu chết rồi, cậu ta cau mày không tin, “Đừng có đùa như vậy.”

“Lục tiên sinh, tôi không đùa.” Tôi đưa lá thư tuyệt mệnh của Ngô Ngu cho cậu ta, “Đây là những gì cô ấy để lại cho ba mẹ cậu, hãy đưa cho họ.”

Cậu ta không trả lời, thậm chí không thèm nhìn xuống, “Cô ấy lại quậy cái gì?”

Trong lòng tôi cười lạnh, “Lục tiên sinh. Thi thể của Ngô Ngu đã được cảnh sát tìm thấy, anh có thể đến nhà xác để nhận dạng xem phải cô ấy hay không.” Nói xong câu này tôi xoay người rời đi.

Không thèm nhìn phản ứng của cậu ta.

Sau khi Ngô Ngu chết ngày thứ 7, Lục Thời Dư từ nước ngoài trở về. Ba mẹ cậu ta phát hiện không liên lạc được với Ngô Ngu nên đã trình báo vụ việc.

Cảnh sát thông qua manh mối tìm được tôi, tôi đã nói hết tất cả cho bọn họ.

Đồng thời tôi cũng nhận được một email từ Ngô Ngu gửi cho tôi, cô ấy nói với tôi l cô ấy đã đi rồi, đừng nhớ cô ấy quá, sau đó nói cho tôi biết mật khẩu của nhà thuê của cô ấy, nhờ tôi giúp cô ấy chuyển thư tuyệt mệnh cho chú và dì của cô ấy.

Cô ấy nói, cô ấy đã viết cho tôi một quyển công thức rất chi tiết, nếu sau này tôi có muốn ăn mấy món cô ấy làm có thể học từ công thức này.

Tôi để ớt ngâm và kim chi cô ấy làm trong tủ lạnh đủ cho tôi ăn rất lâu rồi.

Cô ấy đã lâu không liên lạc với tôi, tôi đã có linh cảm rồi.

Cô ấy chết vào một ngày bình thường như vậy.

Không nói với ai, kể cả tôi.

Tôi là một sinh viên y khoa, bởi vì món bánh trứng gà xào giá ở canteen trường họ quá ngon, nên trưan nào tôi cũng tới đấy gọi một phần,một mình ngồi một ghế ăn.

Người như tôi, luôn có một tâm bệnh là kén ăn.

Thời gian lâu rồi, bị cô ấy chú ý tới, lần nào cũng sẽ ngồi bên cạnh nhìn tôi.

Sau đó, xe đạp của cô ấy bị hỏng, tôi ghé qua giúp cô ấy sửa lại, chúng tôi cứ như vậy mà quen nhau.

Chắc cô ấy nghĩ nhà tôi nghèo, nghèo đến nỗi ngày nào cũng chỉ ăn một bữa, chỉ có một cái bánh kếp chiên. Cho nên lần nào cũng cố ý gọi hai phần thịt, sau đó giả vờ mình ăn không hết nhờ tôi ăn tiếp cô ấy.

Tôi vui vẻ xem cô ấy diễn cũng diễn với cô ấy một thời gian dài. Tới sau này cuối tuần mỗi lần gặp nhau, cô ấy đều xách một túi lớn trái cây, ăn vặt, vật dụng hàng ngày nói là bạn cùng KTX muốn giảm cân nên muốn tôi giúp ăn phụ.

Tôi không chịu đựng nỗi nữa, cố tình mặc đồ hiệu xách túi tam giác Prada đi gặp cô ấy.

Cái nhãn hiệu này đa phần con gái đều sẽ nhận ra nhỉ?

Dường như cô ấy nghiêm túc ngạc nhiên đánh giá tôi một hồi, chỉ vào túi của tôi, “Cái này hình như là cái gì mà…”

Vẻ mặt của cô ấy khẽ thay đổi, có lẽ cô ấy nghĩ đó là hàng fake, nhưng cô ấy sợ làm tổn thương lòng tự trọng của tôi, nên đã chịu đựng không nói còn khen ngợi, “Trong cũng đẹp lắm.”

Trong lòng tôi càng muốn cười.

Cô ấy luôn thích làm mấy chuyện này.

Khi chết, cũng để lại một nửa tài sản thừa kế cho tôi.

Tôi không thể nhịn được cười khi nhìn thấy chuỗi số 0 trong thẻ ngân hàng của mình.

Lục Thời Dư chắc đã đến nhà xác để xác nhận rồi.

Lúc đi ra, tay cẫn còn nắm rất chặt, tinh thần hoảng hốt.

Tôi là bác sĩ, tôi biết thi thể khi ngâm qua nước sẽ có hình dạng như thế nào.

Có lẽ sẽ khiến cậu ta cả đời không quên nổi.

Cảnh sát đưa cho cậu ta chiếc điện thoại mà anh ta tìm thấy trên tảng đá, còn một ít pin.

Mật khẩu màn hình khóa rất dễ đoán, là ngày con mèo cô ấy nuôi khi còn nhỏ chết.

Như thể mật mã của cô ấy có nhiều bao nhiêu cũng là ngày sinh nhật của mẹ cô ấy.

Cô gái này, tình cảm đến mức khiến người ta không thể hiểu nổi.

Có thể vì mẹ mất sớm, cô ấy dặn lòng phải trân trọng người nhà.

Con mèo con đó là người nhà của cô ấy.

Cô ấy cũng từng nói, tôi cũng là người nhà của cô ấy.

Cô gái ngốc.

Sau khi màn hình sáng lên, vòng bạn bè của Lục Thời Dư xuất hiện.

Anh và Triệu Y xem pháo hoa ở Anh, bức ảnh đầy lãng mạn và đẹp đẽ.

Trước khi cô ấy chết thứ mà cô ấy nhìn thấy là cái này

Lúc đó cô ấy có cảm giác gì?

Sắc mặt Lục Thời Dư tái đi.

Mấy ngày sau, đột nhiên Lục Thời Dư tới tìm tôi. Cậu ta hỏi tôi, từ khi nào thì cô ấy phát hiện mình bị bệnh. Tôi nói, “Ngày mà cậu cầu hôn cô e.”

Mi mắt Lục Thời Dư run lên, “Ngày tôi cầu hôn?”

“Phải đó.” Tôi ngả người ra ghế nhìn cậu ta thăm dò, “Nhưng cậu lại nói, mình không hề muốn cưới cô ấy, chỉ là do ba mẹ cậu yêu cầu thôi.”

Hình như cậu ta hiểu ra cái gì rồi, mắt lập tức đỏ lên, “Thảo nào.”

“Thảo nào cái gì?” Tôi cười mỉa, “Thảo nào lúc đó cô ấy đau lòng như vậy sao?”

Có thể thấy gần đây trạng thái tinh thần của cậu ta không được tốt, gầy đi rất nhiều, giọng nói hơi nghẹn lại, có chút khẩn cầu, giống như đang muốn nghe một câu trả lời phủ định vậy, “Trong khoảng thời gian cuối cùng của cuộc đời, cô ấy có đau đớn không?”

Tôi tiếp tục mỉm cười, “Lục tiên sinh, cô ấy bị ung thư não. Bệnh nhân ung thư não giai đoạn cuối bị đau đầu dữ dội, chóng mặt, thường xuyên buồn nôn, nôn mửa, không nhìn rõ và thường xuyên bị ngã nếu sống một mình. Sau khi tế bào ung thư di căn, cô ấy thậm chí không thể mô tả vị trí đau cụ thể vì cô ấy đã đau khắp cơ thể. Cô ấy không thể chịu đựng được nên đã chọn cách tự tử. Cô ấy muốn tôi nói với các người, cô ấy ra đi mà không hề đau đớn.”

Tôi nhìn anh ta bằng ánh mắt kinh tởm, “Nhưng tôi không nhẫn tâm giấu trong lòng.”

Lục Thời Dư, lúc đó mày đang ở đâu?

Đang cùng Triệu Y xem pháo hoa à?

“Ồ phải rồi, có một lần anh và Triệu Y còn có cô ấy nữa, ba người cùng ra ngoài, cô ấy ở trong nhà vệ sinh của một cửa tiệm cô ấy đau đầu còn chảy máu mũi, cô ấy trốn trong đó tới lúc thấy khỏe hơn mới dám ra ngoài gặp hai người.” Tôi nói, “Lúc đó cô ấy gọi cho tôi nhưng tôi lại không nghe máy được.”

Lục Thời Dư đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt đầy hoài nghi.

Tôi cười cười, “Nhưng so với cô ấy, anh rõ ràng càng quan tâm tới bệnh cảm của Triệu tiểu thư.”

Lục Thời Dư sắc mặt xám xịt, bại trận, hồi lâu sau mới khôi phục được.

Y tá gõ cửa, “Bác sĩ Lạc, có người nhà bệnh nhân đang tìm anh.”

Tôi đi qua cậu ta, đi ra ngoài.

Ngoài cửa là ba mẹ Lục Thời Dư.

Mẹ Lục khóc tới mắt đỏ hoe, phải dựa vào ba Lục mới có thể đứng vững.

“Cháu là bác sĩ chăm sóc của A Ngu cũng là bạn của con bé, cháu có thể bọn dì biết A Ngu thực sự bị ung thư sao?” Mẹ Lục nắm tay tôi hỏi, giọng run rẩy, “Tại sao một chút cũng không nói với bọn dì?”

Tôi vội vàng nắm lấy cánh tay của bà ấy, “Dì, nén bi thương.”

“Rồi những ngày cuối đời, không ai bên cạnh, con bé đơn lẻ bóng, nó buồn bao nhiêu.” Mẹ Lục nói xong nước mắt lại rơi.

Nói ra những lí do thoái thác đã chuẩn bị kĩ, “Dì đừng buồn quá, y học bây giờ phương pháp rất phát triển,A Ngu cũng không phải chịu nhiều đau đớn. Cô ấy chỉ không muốn dựa vào thuốc và dụng cụ để duy trì sự sống của mình trong những ngày cuối cùng nên đã chọn cách nhảy xuống biển, cô ấy rất thích biển, đó là sự ra đi nhẹ nhõm đối với cô ấy. Cô ấy không muốn thấy mọi người cảm thấy có lỗi với cô ấy, cho nên cô ấy mới không nói với mọi người.”

Ba Lục sững sờ, hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào, “Là như vậy à?”

Tôi gật đầu, “Cô ấy nói, cô ấy muốn cô ấy tồn tại trong hồi ức của mọi người là một cô ấy thật xinh đẹp, khỏe mạnh.”

Mẹ Lục nghẹn ngào, “ Cuối cùng, con bé vẫn nghĩ tới việc dì cao huyết áp, kêu dì uống thuốc đúng giờ, khám định kỳ, còn nói kêu chú của nó giám sát dì không cho uống rượu. Ngay cả vào ngày con bé đi, A Ngu của dì cũng gọi điện quan tâm dì.” Bả ấy ngồi thụp xuống ghế ở hành lang bệnh viện, che mặt khóc, “Dì một chút cũng không nghe ra được con bé đang không đúng….”

Lục Thời Dư đứng sang một bên, anh ta biết tình huống thực tế. Vì vậy, càng đau đớn hơn.

Giống như tôi.
 
Trong Lòng Bạn Có Người Nào Khiến Bạn Cảm Thấy Tiếc Nuối Không?
Chương 6


18.1

Một tháng sau khi Ngô Ngu chết. Có lúc tôi thường quên đây là sự thật. 

Buổi sáng lúc tỉnh dậy trên chiếc giường quen thuộc, tôi theo bản năng nghiêng đầu, muốn bỏ chiếc chân đang đè trên người mình xuống.

Nhưng lại mò được khoảng không. Bên cạnh cũng là một mảnh trống rỗng.

Cô ấy không ở đây nữa rồi.

Sau này cũng sẽ không ở đây nữa.

Tôi ngơ ngác hồi lâu, đột nhiên nhớ ra trong ngày cuối cùng của cô ấy, cô ấy rất ít khi quấn lấy tôi.

Một tuần sau, tôi dần dần hồi phục lý trí.

Tôi từ bỏ hạng mục ở nước Anh, bố mẹ bởi vì cái chết của Ngô Ngu đau buồn khôn nguôi, tôi cần phải ở trong nước chăm sóc họ, ngày nào cũng đi đi về về giữa công ty và nhà bố mẹ.

Toà nhà ở cùng với Ngô Ngu bị tôi khoá lại, giao cho bên mô giới rao bán.

Thực ra cũng chẳng có gì mà né tránh, toà nhà đó được thu dọn sạch sẽ rồi, không để lại bất kỳ thứ gì liên quan tới cô ấy.

Ờ, cô ấy để lại một con gấu ngốc. Trên mảnh giấy viết, tặng cho Triệu Y.

Tôi có ý nghĩ hơi trào phúng, cái này là để tôi tặng Triệu Y?

Tôi mang theo nỗi tức giận không tên, vứt nó vào trong vườn.

Có một hôm, mẹ tự nhiên nói, “Chúng ta đi thăm nơi A Ngu đi nhé.”

Nhắc tới Ngô Ngu, mắt của bà ấy lại đỏ lên, “Mẹ luôn mơ thấy vùng biển đó, có thể là A Ngu muốn gặp mẹ.”

Mẹ nói xong, thì bố cũng quay ra nhìn tôi.

Tôi gắp một ít thúc ăn cho bà, “Con có thể để tài xế đưa bố mẹ đi.”

Mẹ nhìn tôi, “Con không đi thăm A Ngu à?”

“Chỉ là một vùng biển, mà con thì luôn sợ biển.”

Bố gật đầu, “Thời Dư hồi nhỏ còn không dám tới gần biển, bỏ đi, chỉ chúng ta đi thôi.”

Ti vi chiếu tới cảnh cực quang tuyệt đẹp ở Canada, không gian ban đêm như biến thành một màu xanh huyền quang đầy bất ngờ.

Tôi không nhìn màn hình, bỏ bát vào khay rửa, mở vòi nước.

Mẹ nhặt một vỏ sò bên bờ biển về, đặt lên đầu giường. Bố nói, lúc đó khi mẹ đang gọi tên Ngô Ngu, thì chiếc vỏ sò này bị sóng đánh dạt vào chân bà ấy, coi như A Ngu cho bà ấy đi.

Ngoài những việc đó ra, cuộc sống vẫn tiếp diễn như thường.

2.

Lúc họp Triệu Y có ho một tiếng. Tôi quay đầu nhìn cô ta, “Ra ngoài.”

Triệu Y ngớ người, người trong cuộc họp đều quay ra nhìn tôi bằng ánh mắt bất ngờ.

Cô ta hoảng loạn nói một tiếng xin lỗi, bước chân gấp rút mau chóng bước ra khỏi phòng họp.

Tôi thu lại ánh mắt, tỏ ý nhân viên tiếp tục trình bày ppt.

Triệu Y trốn bên phòng uống trà lau nước mắt, tôi không nói câu nào, bước tới pha một cốc cà phê cho cô ta: “Ở công ty phải chú ý cảm xúc.”

Triệu Y đưa tay nhận lấy, có chút nhếch nhác mở miệng nói, “Cảm ơn sếp.”

Tôi cầm cốc cà phê định rời khỏi, thì đột nhiên nghe cô ta nói, “Tôi không khóc vì chuyện trong cuộc họp.”

Cô ta nghiến răng nói: “Tôi chỉ nghĩ tới lần cuối cùng tôi nói chuyện với Ngô Ngu, cô ấy mua thuốc cho tôi, nói với tôi uống thuốc ho thì sẽ khoẻ nhanh hơn.”

“Lúc đó chắc cô ấy rất đau.”

“Sếp không biết sao? Lần xảy ra tai nạn xe đó, Ngô Ngu thấy anh đỡ tôi từ trong xe ra, tôi thấy cô ấy rất buồn, đó là nỗi buồn mà chỉ những người con gái với nhau mới hiểu đươc.”

“Tôi đoán cô ấy hiểu nhầm mất rồi, cô ấy luôn cho rằng, sau khi tai nạn xe xảy ra người đầu tiên anh muốn cứu là tôi”

Tôi ngớ người. Lúc đó chân của Ngô Ngu bị đầu xe ép về phía dưới vô lăng, khuôn mặt cô trắng bệch.

Triệu Y ngồi ghế sau kêu đau, tôi xuống xe đỡ cô ta dậy trước.

Cô ta rất sơ hãi, vô thức vò nhăn áo tôi.

Tôi nói hai câu, cô ta mới như vừa tỉnh giấc thả nhẹ tay ra.

Tôi bảo một người bên đường giúp chúng tôi báo cảnh sát, gọi xe cấp cứu.

Sau đó mới đi kiểm tra tình trạng của Ngô Ngu, cô ấy bị kẹt rất chặt, tôi thử để ghế phó lái thẳng để có không gian cho Ngô Ngu kéo chân ra, nhưng nút điều chỉnh ghế có vấn đề, chỉ có thể xử lý những mảnh vỡ thuỷ tinh quanh miệng vết thương thay cô, đợi đội cứu hộ tới.

Một người bình thường rất sợ đau như cô ấy, lúc đó lại không kêu một tiếng nào.

Luôn nhìn chằm chằm vào cánh tay bị gãy của tôi, nói mình không sao, thật sự không sao.

Nhưng sau này khi vào viện gặp La Trì, mắt cô ấy đỏ lên kêu đau.

Lúc đó tôi mới hiểu ra, ở trong lòng cô ấy, có lẽ tôi không đáng được tin tưởng như La Trì.

Triệu Y nhẹ giọng nói, “Nhưng tôi biết, anh đỡ tôi ra trước, là muốn kéo ghế sau ra để cô ấy có chỗ kéo chân, đúng không?”

Tôi không trả lời cô ta.

Buổi tối, tôi thấy trên điện thoại có một dòng gợi ý, nhảy biển tự vẫn có bao nhiêu đau khổ?

Có người chia sẻ câu chuyện của mình trong khu bình luận, khúc giữa sẽ cảm thấy hối hận, sẽ đấu tranh, nhưng đã chẳng còn đường lui, rất tuyệt vọng, kiểu cảm giác muốn hít thở nhưng nước biển lại tràn vào phổi, nỗi đau hít thở mà đau rát đó…

Tôi không đọc hết.

Sau ngày hôm đó tôi bắt đầu mất ngủ nguyên đêm, lúc không ngủ được, tôi sẽ nấu cơm, quét dọn vệ sinh, là thẳng thớm từng bộ quần áo.

Sáng sớm khi mẹ tôi dậy trông thất một bàn thức ăn, rất ngạc nhiên.

Bà thử một miếng, đôi mắt chợt đỏ, “Giống với món mà A Ngu làm quá.”

Tôi gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào miệng, mùi vị quen thuộc lấp đầy khoang miệng, cõi lòng thì một mảnh cảm xúc bi thương đau khổ, dường như phát lại mảnh ký ức đã chôn sâu trong tâm trí.

Trước đây, tôi chưa từng xuống bếp.

Tại sao lại làm ra mùi vị của cô ấy?

Đột nhiên tôi phát hiện, mỗi một chuyện tôi làm đều là những việc mà Ngô Ngu từng làm.

Mỗi việc làm trong đêm, đều là thói quen khi cô mất ngủ.

3

Mấy ngày sau, người trung gian nói với tôi, phòng ở có người khác thuê rồi, hỏi tôi khi nào thì có thể kí hợp đồng tiếp.

Tôi đã trở lại biệt thự cũ của tôi.

Không có đồ của cô ấy, bên trong trông trống rỗng. Những bức tranh tường trẻ con và phóng đại không còn nữa, những chiếc gối búp bê trên ghế sofa cũng không còn, những chậu cây xanh cô trồng trên ban công cũng đã bị bỏ. Bao gồm cả bức ảnh đám cưới chúng tôi chụp khi chúng tôi đi du lịch.

Chỉ còn lại ngôi nhà đơn sơ lạnh lẽo.

Tôi đứng đó, chợt muốn tìm ra dấu vết cô ấy từng tồn tại trong đời tôi. Nhưng không có gì cả.

Tôi không bỏ cuộc, tìm kiếm khắp nơi nhưng không nơi nào có cả.

Vậy con gấu đâu?

Tôi vội vàng chạy ra góc sân, nhưng con gấu đã không còn ở đó từ lâu.

Có lẽ người thu gom xem là rác bỏ đi rồi.

Tôi đã đánh mất thứ cuối cùng mà cô ấy để lại cho tôi. Về đến nhà, tôi tìm những bộ quần áo mà cô ấy đã mua cho tôi trước đây, trải chúng ra giường nằm trên đó.

Tôi không có buồn ngủ, nhưng rất nhanh đã ngủ gật.

Tôi mơ hồ cảm thấy bên tai có một luồng hơi thở rất nhẹ, giống như tiếng mèo con, cảm giác này lâu rồi chưa từng thấy.

Cửa mở, có tiếng bước chân.

Tôi chợt tỉnh giấc, sải bước ra khỏi phòng bước xuống cầu thang. Khoảnh khắc tôi nhìn thấy người tới là ai, trái tim tôi loạn nhịp.

Hoá ra chỉ là người trung gian.

Anh ta dẫn người khách xem nhà, nhìn thấy tôi thì hơi ngạc nhiên, cười nói: “Lục tiên sinh cũng ở đây à, vừa hay, chúng ta làm quen một chút.”

Tôi nhắm mắt hít thở sâu, “Xin lỗi, nhà này tôi sẽ không bán.”

Tôi đi tìm La Trì. Hỏi cậu ta nơi Ngô Ngu ở trước khi mất.

Cậu ta nhìn tôi một lúc, cười mỉm, “Cái nhà đó tôi đã mua rồi, anh đừng nghĩ tới nó nữa.”

Tôi nghẹt thở.

Cậu ta đứng dậy, đi từng bước tới trước mặt tôi, “Tôi biết cạu muốn tìm di vật của cô ấy, muốn biết những ngày cuối đời cô ấy trải qua như thế nào, cái cơ hội này, anh không có được đâu.”

Tôi trầm mặt một hồi, ngẩng đầu nhìn cậu ta, “Thật ra tôi rất ghen tị với cậu. Ghen tị miễn là chuyện của cô ấy, cậu so với tôi càng rõ ràng hơn. Ghen tị khi bị thương trong tâm trí cô ấy đầu tiên nói với cậu mà không phải là tôi. Rõ ràng trước khi cậu xuất hiện, cô ấy chỉ dựa vào tôi mà tôi.”

La Trì chậm rãi cười ra tiếng, “Lục Thời Dư, đó là vì anh không xứng!”

4

Cuối cùng tôi đã đến mảnh biển đó, tôi vẫn luôn không bao giờ dám đến. Tôi sợ nhớ tới cô ấy trông như thế nào khi chết đi.

Tôi đứng trên bờ, gió biển mặn chát phả vào mặt, sóng xanh lăn tăn khiến tôi cảm thấy nôn nao, choáng váng.

Kể từ khi tôi bị sóng cuốn vào năm sáu tuổi gần như chết đuối, tôi đã bị say biển.

Mà Ngô Ngu vừa vặn chết ở biển.

Một bước.

Hai bước.

Cảnh cuối cùng cô ấy nhìn thấy trước khi chết là bức ảnh pháo hoa tôi đăng trong vòng bạn bè.

Tôi chỉ nghĩ những chùm pháo hoa lộng lẫy đó giống với cực quang mà cô ấy muốn thấy. Nhưng tôi không ngờ là Triệu Y lại like bài viết đó của tôi. Việc đó trong lòng cô ấy lại trở thành sự lãnh mạn giữa tôi và Triệu Y.

Một cuộc điện thoại đã đánh thức tôi khi mực nước biển đang đến gần hơn.

Khi tôi tỉnh lại, biển đã nhấn chìm thắt lưng của tôi.

Tôi lấy điện thoại ra, là mẹ tôi.

Tôi nhấc máy che điện thoại để bà ấy không nghe thấy tiếng sóng biển, “Sao vậy mẹ?”

Giọng mẹ tôi chán nản, “Mẹ đang ngủ thì vỏ sò rơi xuống đất làm mẹ tỉnh dậy, sau đó thì muốn gọi điện thoại cho con. Khi nào con về tới nhà? Buổi tối con muốn ăn gì?”

Vỏ sò?

Tôi ngừng lại một chút.

Phải nhỉ, cô ấy vẫn còn người nhà mà cô ấy yêu thương nhất cần sự chăm sóc của tôi.

“Bên con có tiếng gì vậy? Con đang ở biển à?” Mẹ tôi nghi ngờ hỏi.

“Không có.” Giọng tôi khàn khàn, “Con sắp về rồi.”

Những cơn sóng vỗ vào chân tôi như thể muốn dẫn tôi đến một nơi xa hơn?

5

Mấy ngày sau.

Tôi nhận được một cuộc gọi, giọng nói ở đầu dây bên kia có chút ngập ngừng, “Anh, là em. Có chuyện này em phải nói với anh, lúc trước lúc chúng ta ở bar ấy, có thể đã gặp phải chị dâu, lúc ấy chị ấy gầy quá, em không dám nhận. Chúng ta có mấy người uống say rồi, đột nhiên nói tới chuyện của anh. Cái thằng nhóc 11 đó đem mấy câu lúc anh ở Anh uống say nói với nó đó nói ra hết. Nó nói anh ở bên chị dâu cảm thấy mệt mỏi quá, chán chường quá. Chị dâu nghe xong hình như rất buồn, rất nhanh đã rời đi. Sau này em nghe tin chị dâu mất rồi, trong lòng rất khó chịu, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định sẽ nói cho anh biết chuyện ngày hôm đó.”

Sau khi cúp điện thoại, tôi cụp mắt xuống.

Hoá ra, đây là lý do khiến cô ấy quyết định rời đi.

Cô ấy sẽ mãi mãi không biết được, lần này về nước là muốn cầu hôn cô ấy.

Tôi thật sự nhàm chán.

Tôi mệt mỏi vì phải đứng đằng sau họ suốt ngày ăn dấm, tôi mệt mỏi khi chúng tôi bằng mặt không bằng lòng, tôi mệt mỏi vì hai bên làm tiêu hao tinh lực của nhau.

Tôi muốn hỏi cô ấy có đồng ý gả cho tôi không, đồng ý làm đám cưới ở Anh không.

Nhưng cô ấy lại dọn đồ đạc đi hết, sau đó còn muốn chia tay với tôi.

Tôi vẫn luôn cảm thấy, cô ấy thích La Trì.

Tình bạn của cô ấy và Lạc Trì kéo dài mười năm.

Nếu không vì mối quan hệ với tôi, nếu không vì ba mẹ tôi, bọn họ sợ là sớm đã ở bên nhau. Cho nên giây phút cô ấy nói chia tay với tôi, tôi xem đó là lẽ đương nhiên, cô ấy rời xa tôi là vì để ở bên La Trì. Tới giờ phút này tôi mới hiểu, cô ấy đã thất vọng với tôi quá nhiều rồi.

Lần đó Triệu Y cảm mạo, tôi khoác áo khoác cho cô ta.

Không phải tôi không thấy sự thất vọng trong mắt cô ấy, nhưng tôi cố tình phớt lờ. Vì tôi gặp cô ấy và Lạc Trì ở sân vận động vào tối hôm trước, Lạc Trì ghi một bàn thắng, cô ấy đã cổ vũ rất phấn khích.

Giây phút đó tôi rất ghen tị.

Tôi không thể chơi bóng rổ nữa do tổn thương dây thần kinh ở tay, cô ấy lại đi xem người khác chơi.

Chân cô ấy mềm nhũn, cô ấy nắm lấy l tay tôi, tôi thậm chí còn chế nhạo cô ấy. Để khiến tôi thỏa hiệp, cô ấy thường giả vờ ốm khi còn nhỏ.

Nhưng tôi nên biết kể từ khi cô ấy lừa dối tôi về việc cô ấy tự tử, cô ấy chưa bao giờ dám đùa cợt về cơ thể của mình thậm chí cô ấy còn không dám nói với tôi khi cô ấy thực sự bị bệnh. Trong khi tôi chăm sóc Triệu Y, cô ấy đã giấu giếm chịu đựng nỗi đau ung thư một mình.

Lạc Trì nói đúng.

Tôi thực sự không xứng.

Tôi thậm chí không đủ tư cách để chết cùng cô ấy.

Cô ấy chắc là ghét tôi lắm.

Vì vậy, trong những lời cuối cùng cô ấy để lại phía sau, cô ấy nghĩ tới tất cả mọi người, nhưng không một lời nào nói tới tôi.

HOÀN
 
Back
Top Bottom