Ngôn Tình Trông Em Từ Thuở Còn Thơ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,264,922
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
trong-em-tu-thuo-con-tho.jpg

Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Tác giả: Đừng đùa nữa (Biệt Cảo Tiếu Liễu)
Thể loại: Ngôn Tình, Cổ Đại, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Đừng đùa nữa (Biệt Cảo Tiếu Liễu)

Dịch: Ổ Ẩm Ương

Giới thiệu:

"Tướng quân về rồi, còn dẫn theo một người phụ nữ đang mang thai!"

Khi biết tin, tôi chạy như bay về phía cổng, còn rớt mất một chiếc hài thêu mà không để ý.

Tướng quân đầy mình gió bụi ngẩng đầu nhìn tôi, hai chúng tôi đều rưng rưng nước mắt.

Cuối cùng! Chúng tôi đã tìm thấy mẹ của nam chính rồi!​
 
Có thể bạn cũng thích !
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 1


1.

Tôi vội vàng sắp xếp cho cô gái ấy vào ở trong khu nhà tốt nhất phủ, sau đó về lục tung cả phòng mình lên.

Nha hoàn thân cận Hạnh Nhi bất bình thay tôi: "Tướng quân thật quá đáng, trước kia tiểu thư theo ngài ấy vào sinh ra tử, nếm mật nằm gai, mới được sung sướng được dăm hôm, tướng quân đã dẫn theo người đàn bà khác về, lại còn có thai nữa chứ. Tiểu thư, tiểu thư còn chưa có con nữa này."

Tôi nhắm mắt làm ngơ, lôi ra một hòm trang sức to oành.

Hạnh Nhi cũng giúp tôi gói lại: "Tiểu thư làm đúng lắm, đã vậy thì mình về nhà, không cần phải chịu ấm ức."

"Mau, giúp ta đem đồ sang chỗ Đào cô nương!"

"Vậy em... gì cơ ạ?"

...

Không có thời gian nữa rồi, tôi vội vàng ôm đồ chạy sang bên đó.

Lúc đến nơi, tôi thấy Tề Kha đang ra lệnh cho đầu bếp bưng đủ thứ sơn hào hải vị vào phòng, không thiếu thứ gì.

Tôi đứng bên cạnh hắn, nghiến răng: "Nhanh quá nhỉ."

Tề Kha nhìn đống ngọc ngà châu báu trong tay tôi cũng cười giả lả: "Em cũng không chậm."

Tôi với Tề Kha đều là người xuyên sách, trong thế giới hiện thực bọn tôi là thanh mai trúc mã, cũng là đối thủ một mất một còn đánh nhau mười mấy năm từ nhà trẻ cho tới trường đại học.

Không ngờ lúc học năm hai, trên đường về quê nghỉ hè, xe khách bị lật, hai đứa tôi cùng xuyên sách vào đây.

Hắn thành Phiêu Kỵ tướng quân triều Đại Du.

Còn tôi là con gái Thượng thư bộ Lại, thường giả trai theo hắn ra chiến trường.

Truyện này tôi đã đọc rồi, nhưng bọn tôi không giống nhân vật trong đó.

Mãi một tháng sau bọn tôi mới ngộ ra, đây hẳn là tiền truyện! Nam chính của bộ truyện này phải hai năm nữa mới ra đời!

Tôi và Tề Kha đánh nhau từ nhỏ tới lớn mà vẫn chưa từ mặt nhau, lý do đơn giản là vì chúng tôi giống nhau, ngưu tầm ngưu mã tầm mã.

Bọn tôi đều sợ ch.ế.t.

Cho nên bọn tôi nhanh như chớp xin hoàng đế ban hôn, mất công bị gả cho người khác thì lại rắc rối thêm.

Thế vẫn chưa đủ, bọn tôi còn lập chiến công hiển hách để đổi hai tấm kim bài miễn ch.ết.

Cuối cùng bọn tôi lấy lý do quanh năm chinh chiến, cơ thể suy nhược cần phải tĩnh dưỡng, để ngồi chơi một năm trong phủ tướng quân.

Nhưng hoàng đế k.h.ốn ki.ếp này nhất quyết không cho Tề Kha từ quan, chắc là kiêng kỵ sức ảnh hưởng của hắn trong quân, nhưng mà mấy năm qua triều đình hỗn loạn, bọn tôi cảm thấy với tính tình đa nghi của tên hoàng đế này thì sớm muốn gì cũng có chuyện chẳng lành.

Mà kim bài miễn ch.ết thì còn lâu mới đủ dùng.

Muốn tìm chỗ dựa thì phải tìm núi lớn.

Đêm hôm ấy, tôi và Tề Kha bàn bạc suốt cả đêm.

Cuối cùng thống nhất quyết định đi tìm nam chính, lúc này hẳn là đang lang bạt đầu đường xó chợ với mẹ.

Chỉ cần bọn tôi làm cha mẹ nuôi của nam chính, dựa vào năng lực xuất chúng bi3n thái của cậu ta, đời này của bọn tôi không cần phải lo nghĩ nữa!

Tề Kha ra ngoài tìm suốt ba tháng ròng, cuối cùng trời không phụ lòng người, phát hiện được mẹ nam chính trong đám người mới bị sơn tặc bắt.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 2


2.

Đứa con trọng bụng Đào Vân Nhi là giọt m.áu của hoàng thất triều trước.

Đứa trẻ này lớn lên sẽ có bàn tay vàng làm đâu trúng đó của nam chính, nhất thống giang hồ, lật đổ hoàng triều, mở rộng bờ cõi, lập ra một vùng trời mới.

Đương nhiên Đào Vân Nhi không biết mấy chuyện này, cô ấy trốn chui trốn lủi khắp nơi chịu đủ khổ sở, bây giờ thấy bọn tôi nịnh nọt cung phụng thế này, sợ đến độ quỳ sụp xuống.

"Đội ơn tướng quân và phu nhân đã cứu mạng, thiếp biết tướng quân mang thiếp về là có mục đích, xin tướng quân cứ nói."

Đệch, em bé trong bụng còn chưa ổn định đâu chị mình ơi, tôi vội vàng đỡ cô ấy đứng dậy, hiền lành vỗ tay cô ấy động viên: "Chớ sợ chớ sợ, bọn tôi nào có mục đích gì đâu, chỉ là... à thì, chồng em vừa gặp chị đã thấy rất có duyên."

Đào Vân Nhi ngơ ngác: "Có duyên?"

Tôi thúc cùi chỏ vào bụng Tề Kha.

Tề Kha ra vẻ hoài niệm: "Đúng thế, lúc đó chị mặc đồ đỏ đỏ vàng vàng, nhìn vào tự nhiên thèm canh trứng cà chua trong căng tin dễ sợ..."

Tôi: "..."

Đào Vân Nhi hoảng sợ vô cùng, tôi vội vàng kéo nàng ngồi xuống bàn ăn, bảo rằng bọn tôi quen chồng cô ấy, dựa theo mấy chi tiết tôi còn nhớ lờ mờ ở đoạn tiền truyện, tôi chế ra một câu chuyện gay cấn, bấy giờ cô ấy mới chịu tin, đồng ý ở lại phủ tướng quân dưỡng th.ai.

Nhưng thân phận của Đào Vân Nhi không tiện nói với người ngoài, chỉ qua ba ngày, đầu đường cuối ngõ đã đồn đại được dăm bảy phiên bản.

Lúc tôi dẫn Hạnh Nhi ra tiệm bánh mua bánh ngọt, mấy bà thím quanh đó chỉ trỏ.

"Bà biết tin gì chưa? Tề tướng quân mang một cô gái ở ngoài về đó."

"Ủa sao nghe nói Phiêu Kỵ tướng quân và phu nhân ân ái ngọt ngào tình cảm thắm thiết lắm cơ mà, hóa ra chỉ là chưa gặp mối thơm hơn thôi."

"Chắc là thấy tiểu thư nhà họ Khương chỉ biết vung đao múa kiếm không biết ngọt nhạt, nên mới tìm người mới đó mà."

"Đàn bà ấy à, ai chả phải dựa vào đàn ông cơ chứ, vợ cả thì sao chứ, không có con trai không được chồng thương, cuộc đời sao mà êm ái được..."

"Chậc, tội nghiệp ghê á."

...

Hạnh Nhi tức phồng mang trợn má: "Tiểu thư! Bọn họ nói bậy nói bạ trước mặt mình không thèm kiêng dè gì luôn kìa"

Tôi không để ý, chỉ chăm chăm cướp mẻ bánh hoa quế mới ra lò kia.

"Mau lên mau lên! Gói lại! Đào cô nương thích ăn món này!"

Hạnh Nhi dậm chân: "Tiểu thư!"

Tôi sai cô ấy sang quầy khác: "Ta định mua thêm mười con gà mái loại ngon nhất, em đi mua đi, phụ nữ có thai cần nhiều dinh dưỡng!"

Sau hôm đó, các phu nhân trong kinh thành đều đồn rằng tôi bị đi.ên rồi.

Còn đám đàn ông thì tặc lưỡi than thở, vợ cả biết điều hiểu chuyện như tôi quả là hiếm có khó tìm.

(Còn tiếp)
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 3


3.

Tôi không ngờ một đồn mười, mười đồn trăm, đồn tới tai chi.ến hữu ngày xưa, bây giờ là chủ tướng quân tuần phòng kinh thành Ngụy Phong.

Tên bi.ến thái này lúc nào cũng có ý đồ x.ấu với tôi.

Trong việc giao thiệp xã hội hàng ngày, thỉnh thoảng Tề Kha có mở tiệc mời một vài quan viên tạo mối quan hệ, không ngờ hôm ấy tôi lại thấy cả Ngụy Phong.

Tên này cầm chén rượu lên mời tôi: "Một năm không gặp, em có khỏe không?"

Tôi sững người, Tề Kha cầm chén rượu trước mặt tôi, nhíu mày đáp lễ:

"Phu nhân nhà ta không uống rượu được, ta xin được uống thay."

Không thể không thừa nhận, lúc cần thiết, Tề Kha vẫn rất đáng tin cậy.

Suốt bữa tiệc, Ngụy Phong không thèm che giấu ánh mắt nóng bỏng chĩa thẳng vào tôi, tôi bị nhìn đến độ nổi hết da gà da vịt, kiếm cớ bỏ đi, chẳng ngờ Ngụy Phong lại đi theo.

Gã cản đường tôi, không thèm vòng vo lật bài ngửa luôn: "Tề Kha cũng đã đưa người đàn bà khác về rồi, em vẫn chờ đợi hắn như trước sao?"

Tôi: "Cái gì?"

Ngụy Phong sáp lại gần tôi hơn: "Em có thể chọn ta cơ mà."

Đúng là tôi thích trai đẹp, đúng là anh rất đẹp trai, nhưng anh bị khùng, nên thôi, cám ơn, không dám.

Tôi cười ha ha hai tiếng, vòng qua người gã bỏ đi.

Đột nhiên Ngụy Phong cười khinh bỉ một tiếng rồi nói: "Ta có thể chứng minh cho em thấy rằng, ta sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì vì em, hôm nay xin được tặng em một món quà nho nhỏ, chuyện em không giải quyết được, ta sẽ giải quyết thay em."

Tôi có chuyện gì không giải quyết được cơ chứ?

Tôi quay đầu nhìn sang, vừa nhìn đã sợ đến ngây người.

Đào Vân Nhi đang bị một người đàn ông áp chế, đè lên lan can trên lầu, tay run lẩy bẩy che bụng.

Ch.ết dở! Mẹ nam chính!

Vinh hoa phú quý nửa đời sau của tôi!

Tôi hoảng hốt: "Anh muốn làm gì?"

Ngụy Phong nhếch khóe miệng: "Ả là cái thá gì mà dám tự xếp ngang hàng với Khương Nhan Thanh em, hôm nay ta sẽ giải quyết ả thay em."

Nói dứt lời, hắn phất tay một cái, thấy người đàn ông kia chuẩn bị ném Đào Vân Nhi xuống, tôi cuống quít gào lên: "Tề Kha!"

Tề Kha vừa nhìn là biết có chuyện gì đang xảy ra rồi, nhưng xa vậy muốn bật mode khinh công cũng rất khó đỡ được Đào Vân Nhi.

Hắn cần mượn lực.

Tôi không kịp suy nghĩ nữa, vội vàng bước tới một bước, quỳ một chân đưa lưng về phía hắn.

"Lên mau!"

Tề Kha cũng không nghĩ ngợi gì, lao tới giẫm lên lưng tôi lấy đà phi lên đỡ được Đào Vân Nhi đang rơi giữa không trung.

Ngụy Phong thấy cảnh ấy, ng.u người luôn.

Khách khứa tới xem trò vui cũng hóa đá tại chỗ.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 4


4.

"Tiểu thư à!!" Hạnh Nhi hoảng hốt không thèm nhìn đường lao tới đỡ tôi dậy, "Đời thuở nhà ai phu nhân nhà tướng quân lại quỳ gối làm đá kê chân cho người ta cơ chứ! Lần sau..."

Trong ánh mắt kinh ngạc của quần chúng nhân dân, tôi bình tĩnh đứng dậy phủi vết chân trên lưng: "Lần sau em làm nhé."

Hạnh Nhi: "Lần sau tiểu thư nhớ lót giẻ rồi quỳ, ôi chà, áo quần dơ hết rồi."

Tôi: "..."

Bên kia Tề Kha ôm Đào Vân Nhi chậm rãi rơi xuống, quần áo bay bay, sau đó vững vàng tiếp đất như trong phim thần tượng cổ trang, hắn giao Đào Vân Nhi cho tôi, sau đó phi thân lên muốn bắt tên vô lại đã ném Đào Vân Nhi xuống.

Không ngờ một mũi phi đ.ao còn nhanh hơn hắn, xẹt qua lỗ tai Tề Kha, cắm lút vào tim người nọ.

Tôi vội vàng quay đầu giận dữ nhìn Ngụy Phong.

Gã nhún vai tỏ vẻ vô tội nhìn tôi, phủi tay nói: "Tên xấu xa kia dám mưu s.át người của phủ tướng quân giữa ban ngày ban mặt, ta sợ hắn làm hại Tề tướng quân, nên đành phải tấn cô.ng nhanh, ti.êu d.iệt gọn, phu nhân không cảm ơn ta thì thôi, sao lại nhìn người ta như thế?"

Tôi nghiến răng: "Vậy ta xin cảm ơn mười tám đời tổ tông nhà anh!"

Một năm rồi không gặp, tên Ngụy Phong này lại càng bi.ến th.ái hơn, đúng là Phong đ.iên.

Hồi bọn tôi còn ở chung quân doanh, gã đã đối xử với tôi rất khác thường rồi.

Tôi từng thấy gã giấu khăn tay của tôi, đêm đêm lấy ra che mũi che miệng hít lấy hít để.

Lần đó tôi sợ muốn ch.ết, thế là về sau thấy đâu né đó.

Sau khi về kinh, rất nhanh kết hôn với ông chồng bình phong Tề Kha, hôm đám cưới, Ngụy Phong cưỡi ngựa đi theo tôi suốt cả chặng đường rước dâu.

Gã vén rèm kiệu hoa, ngón tay vịn mép cửa sổ trắng bệch, nói đi nói lại một câu: "Chỉ thiếu chút xíu nữa thôi, một chút xíu thôi."

Sau này tôi mới biết tôi và Tề Kha vừa cầm thánh chỉ ban hôn của hoàng đế đi ra cửa thì gã cũng đi vào gặp vua xin cưới tôi.

Đệ.ch! Cũng may lần đó nhanh chân.

Sau khi cưới, bọn tôi trốn trong nhà nằm chơi đọc truyện hài Ổ Ẩm Ương, Ngụy Phong thì xin ra trận một năm lập nhiều chiến công, giờ mới về kinh làm chủ tướng quân tuần phòng.

Sau khi tiễn hết khách khứa, tôi ngồi bôi thuốc cho Tề Kha.

Mặt hắn bị phi đao xẹt qua, bị rách một vết nhỏ, con heo nhà hàng xóm cũng có thể đoán được là Ngụy Phong cố ý.

Hạnh Nhi đột nhiên tới gõ cửa: "Tướng quân, phu nhân, Đào cô nương bưng canh củ sen tới chờ ngoài sân, muốn đưa vào ạ."

Tôi đang định cho vào thì Tề Kha đã cản lại.

Tôi không hiểu: "Sao?"

Vẻ mặt Tề Kha rất phức tạp: "Em có đọc truyện ngôn tình không? Hôm nay anh vừa làm anh hùng cứu mỹ nhân trước mặt bao nhiêu người, giờ đã nửa đêm canh ba Đào Vân Nhi còn mang canh tới, em không đoán được mục đích của chị ta sao?"

Tôi nói chắc như đinh đóng cột: "Chị ấy muốn bái anh làm sư phụ."

"Trong đầu em là óc hay đậu phụ thế?"

Tề Kha véo mặt tôi: "Người ta thích anh đấy bà cô của tôi ạ!"

Tôi: "..."

Tề Kha chán nản nhìn vẻ mặt ngờ nghệch của tôi, tằng hắng một cái bảo Hạnh Nhi dẫn Đào Vân Nhi vào.

Đào Vân Nhi mang hộp thức ăn vào, chào hỏi một tiếng rồi đặt hộp thức ăn lên bàn.

Tề Kha mặt mũi nghiêm nghị nói: "Đào cô nương, tôi muốn nói thẳng với chị chuyện này, tôi cứu chị là vì tôi có quen biết với chồng chị, bây giờ chồng chị không rõ tung tích, tôi chỉ chăm sóc chị giùm anh ấy thôi, xin thứ lỗi tôi không thể nhận tình cảm của chị được."

Đào Vân Nhi sửng sốt vài giây, sau đó đột nhiên cúi người nôn khan liên tục.

Tôi sợ quá vội vàng đứng lên vỗ lưng cho cô ấy: "Sao vậy? Nghén nặng thế cơ à?"

Đào Vân Nhi: "Không phải nôn nghén đâu, tại tướng quân nói chuyện buồn nôn quá."

Tôi: "..."

Tề Kha: "..."

Hắn xấu hổ cười gượng mấy tiếng, chữa thẹn: "Tôi chỉ đùa một chút thôi mà."

Sau đó kiếm cớ đánh trống lảng sang chuyện khác, tới mở nồi canh củ sen ra: "Canh này nhìn ngon quá nhỉ."

Đào Vân Nhi nhanh tay bưng canh ra, múc cho hắn một chén nhỏ, lại đưa hết cả nồi lớn cho tôi.

"Phu nhân thân thể cao quý biết bao, thế mà hôm nay bất chấp mọi thứ để cứu Vân Nhi, ân tình này Vân Nhi sẽ nhớ suốt đời, sau này sinh con ra, tôi cũng phải dặn nó nhớ rõ ân tình này."

Tôi rưng rưng nước mắt.

Thực sự muốn quỳ xuống vái Đào Vân Nhi một cái.

Không ngờ ha ha ha ha ha ha ha, không ngờ người được chọn lại là tôi ha ha ha ha ha ha!

Liếc mắt thấy Tề Kha mặt mũi đen như đ.ít nồi, tôi sung sướng ngửa mặt cười to, nắm tay Đào Vân Nhi tình sâu nghĩa nặng mà nói: "Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha có câu nói này của chị thì em yên tâm rồi!"

Đào Vân Nhi thở dài nói: "Thân phận của tôi không rõ ràng, chỉ tổ gây phiền phức cho hai người thôi, sau này cứ để tôi làm việc vặt trong phủ, bảo là người làm mới mua là được rồi."

"Sao làm thế được? Chị còn đang có em bé cơ mà."

Tôi nghĩ một lát, sau đó cười hì hì nói: "Chị đừng có lo, em có cách."

(Còn tiếp)
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 5


5.

Ngày hôm sau, bọn tôi gióng trống khua chiêng khắp phố, chơi sang bao trọn gói tửu lâu to nhất kinh thành.

Quả nhiên, động tác này hấp dẫn sự chú ý của tất cả mọi người.

Tôi thân thiết cầm tay Đào Vân Nhi dắt cô ấy xuống xe ngựa, ông chủ tửu lâu đích thân ra đón bọn tôi: "Tề phu nhân, lâu rồi không đến."

Lão quan sát Đào Vân Nhi phục sức xa hoa bụng hơi nhô lên đang đứng cạnh tôi: "Phu nhân này không quen mắt lắm, không biết là phu nhân nhà ai..."

Tôi còn chưa kịp nói gì, các phu nhân hóng hớt đã che miệng cười nhẹ:

"Cái cô Khương Nhan Thanh này cũng hiếm có khó tìm ghê nha, thế mà lại coi vợ bé của chồng mình như chị em thân thiết cơ à?"

"Cô gái kia hình như còn đang có bầu đó, chẳng phải là con trai cả của Tề tướng quân sao?"

"Há há há, Khương Nhan Thanh không sợ mất mặt à?"

...

Đào Vân Nhi kéo tay áo tôi, đầy khó xử nhìn quanh, tôi vỗ vỗ tay cô ấy an ủi.

Sau đó cất cao giọng: "Còn có thể là phu nhân nhà ai nữa, đương nhiên là của nhà họ Tề rồi."

Ông chủ tửu lâu liếc nhìn Tề Kha, nịnh nọt nói: "Ôi chà, chúc mừng Tề tướng quân sắp có quý tử!"

Tề Kha xua tay nói: "Ông chúc mừng nhầm người rồi."

Ông chủ: "Hả?"

Ông chủ tửu lâu nghệt mặt ra chẳng hiểu gì cả, tôi với Tề Kha thì chia nhau hai đứa hai bên đỡ Đào Vân Nhi vào trong tửu lâu.

"Dì ơi dì đi cẩn thận nhé, em trai trong bụng lại đá dì đấy à?"

Tề Kha: "Cha con già thế này lại có con mọn, nên phải hết sức cẩn thận."

Tôi: "Ông chủ, cho gọi món với!"

...

Không quá ba ngày, tin tức Tề lão tướng quân ở biên cương cưới vợ mới, đưa về kinh dưỡng thai đã truyền khắp đường lớn ngõ nhỏ của kinh thành.

Đêm ấy Tề Kha ngồi xổm trước hiên, nhìn thư hỏa tốc gửi từ biên cương về, trầm mặc hồi lâu.

Tôi ngồi xuống cạnh hắn: "Cha anh nói gì thế?"

"Ông ấy dặn dưới cây lê nhà mình có chôn một hòm vàng."

Tôi: "Đệ.ch! Kèo thơm nha!"

Tề Kha ôm mặt: "Ông ấy bảo anh đào vàng lên tự sắm một cỗ quan tài loại tốt."

Tôi: "..."

Không còn gì để nói, tôi chỉ có thể vỗ lưng hắn: "Mạnh mẽ lên, đợi nam chính nghịch thiên ra đời bình an, lúc đó chúng ta sẽ được sung sướng hết phần đời còn lại, cho nên bây giờ anh có gì không vui thì cứ nói ra."

Tề Kha: "Anh muốn đánh em một trận."

"Em đi xem thử Đào Vân Nhi ngủ có bị tuột chăn không đã nha ha ha ha."
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 6


6.

Sau bao ngày cầu trời khấn Phật, cuối cùng cũng sắp đến ngày lâm bồn của Đào Vân Nhi.

Bọn tôi cẩn thận từng li từng tí chăm sóc cô ấy, chẳng thể nào ngờ được Đào Vân Nhi sáng ăn no uống say, đến chiều đột nhiên đau bụng quằn quại.

Thầy lang tới khám xong thì cau mày nói: "Cô ấy trúng độc no."

?

Tôi: "Độc gì cơ?"

Thầy lang: "Độc no, độc tố sinh ra do ăn quá nhiều."

Tề Kha mặt không cảm xúc nhấc đa.o lên.

Thầy lang run lẩy bẩy khóc không thành tiếng: "Tướng quân định làm gì đấy?"

Tề Kha: "Ta bị trúng đ.ộc ché.m, độ.c tố sinh ra khi muốn ché.m người."

Thầy lang: "Tôi năm nay bảy mươi tuổi, mà chưa nghe nói tới loại độc chém này bao giờ!"

Tề Kha xắn tay áo xông tới: "Vậy chứ độc no nhà ông thì hợp lý lắm à? Ông nghe thử coi có thấy nó tào lao cỡ nào không? Tôi phải..."

Tôi vội vàng ngăn hắn lại, tiễn thầy lang ra ngoài, sau đó hít mấy hơi thật sâu rồi nói: "Trong truyện gốc đúng là có một đoạn thế này, lúc nam chính còn trong bụng mẹ thì bị trú.ng đ.ộc, cần các loại dược liệu quý như hà thủ ô, nhân sâm ngàn năm các thứ để trị liệu, nên lúc sinh ra thì bách độc bất xâm."

Nhưng chẳng ngờ chúng tôi bảo vệ Đào Vân Nhi kỹ quá nên cô ấy không có cơ hội trúng độc, thế là hệ thống thiết kế ra một cái "độc no" nghe mà tức anh ách vậy đó

Trong truyện có liệt kê vài loại thuốc, phần lớn đều có thể mua được ở tiệm thuốc.

Trừ cây nhân sâm ngàn năm kia.

Nhân sâm bán ngoài tiệm thuốc già lắm cũng chỉ có trăm năm, theo như tôi biết, khắp cả kinh thành chỉ có một cây nhân sâm ngàn năm duy nhất.

Mấy tháng trước lúc Ngụy Phong trở về kinh, thánh thượng ban thưởng cho gã một cây nhân sâm ngàn năm.

Đệch, tiêu rồi.

Tôi với Tề Kha ngồi trong sân thở dài than ngắn.

Lát sau, tôi dè dặt hỏi: "Hay để em đi bán nhan sắc?"

"Không được!"

Tề Kha phản đối ngay lập tức.

Tôi liếc mắt nhìn hắn, hắn vênh mặt nhìn trời nhìn cây: "Cho dù không thể bám đùi nam chính thì ít nhất bọn mình còn ráng qua được mấy năm nữa, ai cần em phải bán nhan sắc chứ?"

"Sáng nay trong triều không phải một bầy quan viên dâng thư hạch tội anh ăn không ngồi rồi, sắp bắt anh làm vật tế thần đấy à, anh có chắc là ráng được mấy năm nữa không? Hơn nữa, thằng bé này là nam chính mà, nếu nó không sống được thì thế giới này còn tồn tại được không chứ?"

Tề Kha không nói lời nào.

Lát sau, hắn nhìn tôi với vẻ mặt đầy gian xảo, nói: "Em còn nhớ hồi em lớp 11 bọn mình lên văn phòng trộm lại điện thoại bị tịch thu không?"

Á à, vụ đó thì đánh c.hết tôi cũng không quên.

Hồi tôi học lớp 11, trường tôi kiểm tra nội quy không mang điện thoại tới trường, tô và Tề Kha đều dính chưởng.

Nhưng hôm đó là hội trường, bọn tôi hẹn mấy đứa bạn nữa chuồn ra ngoài chơi.

Sau đó tôi giả vờ ngã xuống đất ngất xỉu, dụ hết mấy thầy cô trong văn phòng ra xem, để Tề Kha lẻn vào văn phòng lấy điện thoại về.

Sau đó trộ.m được điện thoại về thật, nhưng tôi diễn quá sâu, lúc được mọi người đỡ dậy tôi còn giả bộ xụi lơ ngửa mặt ra sau, xong té ngửa đập đầu bất tỉnh thật luôn.

Hôm ấy Tề Kha cõng tôi chạy như bay tới phòng y tế, cũng bị rách cơ nên nằm giường kế bên tôi luôn.

Tôi hoài nghi nhìn Tề Kha: "Không phải anh định..."

Tề Kha: "Cư.ớp không được thì tr.ộm về thôi chứ gì căng."
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 7


7.

Nói là làm, bọn tôi gửi thiếp tới phủ Ngụy Phong, kết quả là hắn trả lời chỉ hoan nghênh mình tôi thôi.

Tề Kha giận nghiến răng nghiến lợi, không thể làm gì khác ngoài đổi chiến lược.

Tôi giữ chân Ngụy Phong ở nhà trước, hắn theo cổng sau lẻn vào kho bạc trong hậu viện tìm đồ.

Ngày hôm ấy, tôi mặc một trăm lẻ tám lớp áo đi tới thăm phủ Ngụy Phong, gã đứng trong đình hóng mát nhìn tôi đăm đăm: "Em..."

Tôi vội lấp li3m: "Bị bệnh! Nhiễm lạnh, rất nặng."

Ngụy Phong: "Em không nóng à?"

Tôi vuốt mồ hôi hột đầm đìa trên trán: "Không nóng, anh xem, tôi đổ hết mồ hôi lạnh rồi này."

Thấy tôi cử động khó khăn, Ngụy Phong định bước tới dìu tôi.

Tôi vội vàng lùi lại né tránh: "Bệnh này lây đấy, anh cẩn thận, đừng lại gần tôi."

Ngụy Phong đột nhiên bật cười, nhìn tôi cân nhắc: "Em đáng yêu thế này, ta nhịn không nổi mất thôi."

Tôi: "???"

Tề Kha anh nhanh tay lên một chút được không? Tôi chịu không nổi nữa rồi!

Sau khi uống hết hai chén trà, tôi thực sự không chịu nổi ánh mắt của Ngụy Phong nữa, lấy cớ đi vệ sinh để trốn ra hậu viện, vừa khéo gặp Tề Kha đang đu xà nhà.

Hắn cau mày: "Tìm khắp mọi nơi rồi, không thấy đâu cả, anh nghi là Ngụy Phong giấu nhân sâm trong phòng ngủ, nhưng phòng bị khóa rồi, chìa khóa hắn giữ trên người."

Nhưng mà làm sao lấy được chìa khóa từ trên người Ngụy Phong, còn phải ngăn gã trở về phòng nữa, cả một vấn đề chứ không phải chơi đâu.

Tôi nghĩ nghĩ, rồi nhìn Tề Kha: "Anh có mang thuốc mê theo không?"

Tề Kha đưa thuốc mê cho tôi, nhìn tôi rắc hết lên khăn tay cầm theo nãy giờ, hắn cau mày nói: "Em khinh thường Ngụy Phong quá, tự nhiên em áp sát như vậy, chắc chắn hắn sẽ nghi ngờ."

Tôi hừ một tiếng: "Anh coi thường em quá đấy."

Tôi cầm chiếc khăn tay tầm thuốc mê quay lại đình hóng mát.

Lúc thấy Ngụy Phong, tôi giả vờ đau buồn hít hít mấy cái rồi nói: "Ngụy đại nhân, tôi biết mấy tấu sớ kết tội Tề Kha trên triều đều là do anh sai khiến, kính xin anh giơ cao đánh khẽ."

Ngụy Phong bật cười: "Biết ngay em đến nhà ta để cầu xin cho Tề Kha mà, em muốn ta đừng tố cá.o hắn nữa hả? Cũng dễ thôi."

Gã đi vòng tới sau lưng tôi, cúi đầu nói nhỏ bên tai tôi: "Em biết ta muốn gì mà."

Tôi vội vàng né đi, trợn mắt nhìn gã: "Đại nhân, xin tự trọng, mà thôi, anh muốn tố c.áo thì t.ố cáo, tùy anh."

Tôi vẩy tay áo, nhanh chân đi khỏi đình hóng gió.

Mà trên mặt đất là chiếc khăn tay tôi bất cẩn đánh rơi.

Tôi không dám quay đầu, chỉ khẽ nghiêng nhìn qua khóe mắt, thấy Ngụy Phong nhặt chiếc khăn lên, vuốt v e hai cái, sau đó tham lam vùi mặt vào hít lấy hít để.

Sau đó lăn ra bất tỉnh nhân sự.

Tề Kha nấp phía sau trợn mắt há mồm.

Tôi quay lại đá cho Ngụy Phong một đá, mắng: "C.hết mày chưa cái đồ b.iến th.ái!"

Tề Kha vẻ mặt phức tạp: "Em nói đúng, quả thực anh chưa hiểu em."

Tôi: "..."

(Còn tiếp)
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 8


8.

Tề Kha tìm thấy cây nhân sâm ngàn năm kia trong phòng ngủ của Ngụy Phong.

Sau khi mang về chế thành thuốc cho Đào Vân Nhi uống, quả nhiên uống xong khỏe ngay.

Ba ngày sau, tôi và Tề Kha lo lắng bồn chồn ngồi ngoài phòng sinh, đột nhiên gió nổi mây giăng, mấy trăm con chim khách bay vòng trên bầu trời phủ tướng quân, khi tiếng trẻ con khóc nỉ non vọng ra, bầu trời âm u bỗng lộ hào quang muôn hồng nghìn tía, chói mù mắt ch.ó hai đứa tôi.

Tề Kha: "Đệch..."

Tôi: "Quá trâu bò..."

Không hổ là nam chính, ra đời cũng làm đất trời biến sắc.

Tề Kha xoa xoa hai bàn tay: "Con trai, cha nuôi đến đây!"

Tôi hất hắn ra: "Cho mẹ nuôi ôm cái nào!"

Lúc tôi và Tề Kha đang tranh nhau ôm đùi thì bỗng nhiên Ngụy Phong xách k.iếm, đá văng cửa lớn phủ tướng quân xông vào.

Gã đỏ mặt tía tai mặt mũi hằm hằm đi về phía Tề Kha: "Mày dám lẻn vào phòng tao."

Hộ vệ đứng đầy phủ nhưng không ai dám xông lên cả, tên kia đi.ên có tiếng mà.

Tề Kha ôm em bé nam chính, cau mày: "Nói xà lơ gì dzậy cha?"

Ngụy Phong: "Mày lấy đồ của tao."

Tề Kha cùi không sợ lở, trơ mặt lì ra: "Không sai, đúng là tôi đã lấy nhân sâm của anh..."

Ngụy Phong gào lên: "Không phải cái đó!"

?

Trừ nhân sâm, Tề Kha còn lấy gì nữa nhể?

Nhìn phản ứng của Ngụy Phong thì có vẻ như vật này còn quý hơn nhân sâm nữa.

Tôi nhìn Tề Kha, hắn đánh trống lảng nhìn đi chỗ khác.

Đệch! Thằng cờ hó này dám giấu quỹ đen ôm hàng một mình!

Tôi còn chưa kịp lấy lại tinh thần, Ngụy Phong đã nhấc k.iếm lao tới chỗ Tề Kha, tôi trợn muốn nứt tròng mắt la lên: "Con tôi!"

Tề Kha ôm đứa nhỏ lùi lại thật nhanh, nhưng vẫn chưa đủ nhanh, mắt thấy thanh ki.ếm kia sắp đ.âm trúng em bé thì đột nhiên "keng" một tiếng, kiế.m gãy làm đôi.

Ngụy Phong ngây người, nhưng lập tức trở tay rút châm độc trong túi bên hông phóng về phía Tề Kha.

Đột nhiên, một bây chim trên trời sà xuống, đỡ hết châm độc không sót cây nào.

Ngụy Phong vẫn chưa từ bỏ ý định, tay không xông tới, vừa chạy hai bước vấp phải cục đá té cái ình đập đầu xuống đất hôn mê bất tỉnh.

...

Tôi với Tề Kha liếc mắt nhìn nhau.

Tề Kha mờ mịt không hiểu gì: "Chuyện quái gì thế này?"

Tôi sửng sốt một lúc, đột nhiên hiểu ra, không nhịn được ngửa mặt cười to: "Hiệu quả của hào quang nam chính đấy, là hào quang nam chính đấy ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 9


9.

Ngụy Phong được hạ nhân trong phủ tới khiêng về.

Sau khi tiễn người, tôi vác gậy chặn cửa Tề Kha: "Khai báo thành khẩn sẽ được khoan hồng, nói, anh thuổng được món gì từ chỗ Ngụy Phong? Cưa đôi mỗi đứa một nửa."

Tề Kha khinh bỉ nhìn tôi một cái rồi đi tới mở hộc tủ, lấy ra một miếng vải dính máu, hình như là xé từ vải áo ra.

"Thằng khùng này vứt nhân sâm ngàn năm chỏng chơ trong hộc tủ, nhưng lại giấu miếng vải rách này trong ngăn bí mật dưới gầm giường."

Tôi dụi mắt nhìn kỹ, miếng vải in hình hello kitty này không phải là vải áo tôi mặc lúc xuyên tới đây hay sao?

Hôm đó tôi xuyên cái bịch xuống ngay giữa ch.iến trường, thấy xung quanh toàn x.ác người, sợ muốn bay màu, vất vả lắm mới tìm được một người còn thoi thóp, chính là Ngụy đi.ên, thế là vội vàng xé áo băng bó cho gã.

Sau đó...

Đệ.ch, sau đó gã bắt đầu đối xử với tôi theo kiểu biế.n th.ái!

Hóa ra nguồn gốc tộ.i á.c là từ đây!

Tề Kha mặt mày lạnh te: "Ngụy Phong là thằng đ.iên, em biết anh thấy gì ở trong hậu viện nhà hắn không?"

Tôi dựng hết cả tóc gáy lên: "Là, là cái gì?"

"Th.i th.ể, th.i th.ể nằm la liệt ngổn ngang trong nhà lao ngầm, toàn các cô gái trẻ, các cô ấy đều có một điểm chung."

Tề Kha nhìn tôi: "Họ đều có nét gì đó giống em."

...

Giây phút này trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ.

Nam chính ơi con lớn nhanh lên đi! Bà mẹ già này tham sống sợ ch.ết lắm, rất cần con bảo vệ!

Thế là bọn tôi bắt đầu bước lên con đường nuôi con gian khổ dài đằng đẵng.

Chẳng bao lâu tôi đã quên mất tên kh.ốn Ngụy Phong, bởi vì hào quang nam chính của Tiểu Thiên quá dễ sử dụng.

Phải, Tiểu Thiên, nam chính của bộ truyện này, Long Kình Thiên.

Một cái tên bất cháy, rất hợp làm nam chính.

Hào quang nam chính này dễ dùng đến mức nào ấy hả?

Tôi bế nó đi đá.nh bạ.c, lần nào cũng gom sò.ng.

Tề Kha bồng nó đi dạo dưới đáy vực, lần nào cũng nhặt được bí kíp võ công thượng thừa.

Hạnh Nhi dẫn nó lên núi chơi, lần nào cũng nhặt được thảo dược quý, nhân sâm lụm cả rổ, phơi đầy sân như phơi củ cải.

Cứ thế, chúng tôi sống phè phỡn sung sướng nhờ lợi dụng bug của thế giới này.

Cuộc sống nhàn nhã quên cả tháng ngày.

Đến lúc Tiểu Thiên biết nói, Đào Vân Nhi chẳng biết hóng được tin tức của chồng cô ấy ở chỗ nào, đòi dắt Tiểu Thiên đi tìm.

Ài, ngày đó rốt cuộc cũng phải đến.

Bước ngoặt đầu tiên trong truyện, trên đường tìm chồng Đào Vân Nhi vì bảo vệ con mà ch.ết, Tiểu Thiên được cha mình đón về, trở thành lãnh chúa một phương.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 10


10.

Đêm trước khi Đào Vân Nhi xuất phát, tôi với Tề Kha ngồi trong phòng thật lâu, không ai nói câu nào.

Mãi đến khi nghe tiếng Hạnh Nhi và đám nha hoàn xì xào ngoài sân:

"Hôm nay trễ vậy mà còn chưa tắt đèn kìa."

"Khà khà, tối nay tướng quân ăn nhiều hàu sống như vậy, phải khác chứ..."

...

Lỗi tại tôi.

Nha đầu Hạnh Nhi ở gần tôi thì đen mà không có đèn cho sáng lại.

Tôi xấu hổ sờ mũi, lên tiếng trước: "Giờ sao?"

Tề Kha hứ một tiếng: "Em còn hỏi nữa à? Không phải em gói ghém đồ đạc xong xuôi rồi sao?"

Tôi không chịu thua: "Nếu anh không định đi theo thì gói bạc lại làm gì?"

Tề Kha: "Tại vì anh cảm thấy, bọn mình trốn trong phủ ngồi chơi lâu quá rồi, ra ngoài dạo một vòng cũng vui mà. Ngoài kia hoa nở én bay, ngắm cảnh cũng thú vị."

Tôi vội vàng phụ họa: "Hơn nữa bọn mình mà cứu chị Đào, vậy thì Tiểu Thiên sẽ mang nợ bọn mình nhiều hơn nữa, thế là sau này bọn mình tha hồ dựa hơi nam chính ngồi không hưởng phúc."

Bọn tôi ra sức kiếm cớ nói đỡ cho nhau, nhưng thực ra trong lòng đều hiểu.

Bọn tôi ở thế giới này lâu như vậy, nhìn Tiểu Thiên từ lúc còn quấn tã khóc oe oe cho đến khi nó chập chững biết đi, bi bô tập nói, gọi cha nuôi mẹ nuôi.

Đào Vân Nhi cũng bận tíu tít giúp đỡ bọn tôi trông nhà trông cửa.

Sớm tối bên nhau.

Chẳng biết tự bao giờ, hai đứa tôi đã không thể làm người ngoài đứng xem được nữa.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 11


11.

Sau khi đi cùng Đào Vân Nhi rời phủ, bọn tôi tìm suốt nửa tháng nhưng vẫn không thấy tung tích chồng cô ấy đâu cả.

Thấy chiến tranh loạn lạc nổ ra khắp nơi, chỗ nào cũng thấy đánh trận, cho nên bọn tôi quyết định về kinh tính tiếp.

Xe ngựa vào đường núi, tôi và Đào Vân Nhi đang chơi với em bé trên xe, đột nhiên xe dừng lại.

Giọng nói nghiêm nghị của Tề Kha vang lên: "Chỗ này có gì đó sai sai."

Tôi vén rèm xưa lên nhìn quanh, chỉ thấy đường núi trống trải, xung quanh yên lặng như tờ.

"Ngồi cho vững vào!"

Tề Kha quát lớn, đột nhiên vung roi ngựa đánh ngựa chạy thật nhanh về phía trước, mười mấy tên sát thủ mặc đồ đen nổi bật giữa ban ngày đuổi theo sát nút.

Làm sao bây giờ...

Đây là lần đầu tiên tôi thực sự đối mặt với tình huống một mất một còn như thế này.

Sau khi thấy mình bỏ xa đám s.át th.ủ bám đuôi, Tề Kha ben bay chậm lại, lạnh lùng nói: "Mau lên, lập tức nhảy khỏi xe trốn vào bụi cỏ, đừng lên tiếng."

Tôi túm chặt gấu áo hắn, lo lắng hỏi: "Còn anh thì sao?"

Tề Kha quay đầu nhìn tôi: "Anh dụ bọn chúng đi."

Hắn nắm tay tôi, siết thật chặt một cái sau đó tàn nhẫn hất ra. "Mau!"

Không kịp nói gì nữa, tôi ôm Tiểu Thiên, cùng Đào Vân Nhi nhảy khỏi xe, lăn lông lốc mấy vòng, rồi nấp sau bụi rậm ven đường.

Chỉ có thể nghẹn ngào cảm thán, không hổ là nam chính, quần cỡ đó mà không khóc tiếng nào.

Xe ngựa càng lúc càng xa, đám s.át th.ủ đuổi theo như hình với bóng.

Tim tôi như bị bóp nghẹt.

Đào Vân Nhi vỗ bàn tay tôi an ủi: "Đừng lo quá, tướng quân sẽ không sao đâu."

Tôi vừa mở miệng đã không nén được tiếng nức nở: "Anh ấy chỉ biết chơi game chơi bóng rồi, chọc em giận, chứ có biết làm gì khác đâu, ba chiêu võ mèo quào của anh ấy thì làm được trò trống gì cơ chứ!"

Đào Vân Nhi không hiểu chữ nào, cũng chẳng biết làm gì khác ngoài nắm chặt tay tôi.

Cũng không biết bao lâu sau, xung quanh không còn động tĩnh gì nữa.

Tôi vội vàng đuổi theo hướng xe ngựa chạy hồi nãy.

Trong rừng cây vết má.u loang lổ khắp nơi, t.hi th.ể s.át th.ủ nằm la liệt ngổn ngang dưới đất.

Còn Tề Kha thì đang nhắm mắt ngồi dựa vào gốc cây, má.u me đầm đìa từ trên xuống dưới, không biết là máu của hắn hay m.áu người khác.

Tôi bất chấp ba bảy hăm mốt nhào tới cạnh hắn: "Anh chết rồi em biết phải sống sao đây, anh biết em sợ nhất là phải ở một mình mà, từ nhỏ đến lớn lúc nào tan học anh cũng đi theo em, em không sống một mình được đâu, anh mà c.hết, em cũng sẽ... em cũng sẽ đi theo anh."

Tôi đưa tay định rút thanh đao trong tay Tề Kha nhưng rút không được.

Hắn mở mắt ra, gượng cười nhìn tôi: "Anh đã chết đâu mà em làm thấy ghê vậy."

Thế là tôi khóc càng ghê hơn.

Hắn đưa tay lau nước mắt cho tôi, nắm chặt tay tôi: "Ngốc này, anh xịn lắm á nha, bồng Tiểu Thiên đi dạo đáy vực hốt được bao nhiêu bí kíp võ công thượng hạng như vậy, anh sao có thể lãng phí được."

Tôi nghẹn ngào: "Anh tính trước là sẽ có ngày như thế rồi à?"

Tề Kha nhe răng cười nham nhở: "Chứ không ai rảnh luyện võ làm gì? Không phải là để bảo vệ em à?"

Hắn vỗ vỗ dưới mông: "Nhìn đi, sau này em không phải sợ nữa."

Lúc này tôi mới phát hiện, hắn đang ngồi lên một th.i th.ể nữa.

Là Ngụy Phong.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 12


12.

Ngụy Phong là chủ tướng quân tuần phòng, chỉ có một người duy nhất có quyền điều động gã, đó là hoàng đế.

Tuy bị bọn tôi can thiệp nên biết muộn hai năm, nhưng hoàng đế kia vẫn biết đến sự tồn tại của hậu duệ triều trước, muốn nhổ cỏ tận gốc.

Vì Tề Kha bị thương nên lúc về kinh bọn tôi đi rất chậm.

Chẳng ngờ cách kinh thành tầm hơn trăm dặm, bọn tôi lại gặp truy binh chặn đường.

Tôi vừa chửi thề muốn quất ngựa chạy trốn thì Đào Vân Nhi đột nhiên ngăn lại: "Phu nhân chờ một chút!"

Cô ấy xuống xe, liếc mắt nhìn thủ lĩnh phe kia, chớp chớp hai cái, nước mắt lưng tròng: "Phu quân!"

?

Khá lắm!

Cha của nam chính, cuối cùng đã xuất hiện!

Tôi liếc nhìn Tề Kha được quấn như xá.c ướp Ai Cập, nhếch mép khinh bỉ: "Chẳng trách chị Đào nhìn anh không vừa mắt, anh xem chồng nhà người ta kìa, cao hơn anh đẹp trai hơn anh ngầu hơn anh, chậc chậc chậc."

Tề Kha tức tối: "Em tém tém lại chút đi, em có chồng rồi đấy nhé."

Tôi bĩu môi: "Chồng hờ chứ có phải chồng thật đâu."

Tề Kha dè dặt: "Thì làm thật luôn cũng được mà."

Tôi giật mình đánh thót.

Theo bản năng quay lại nhìn hắn, Tề Kha cũng trừng mắt nhìn lại tôi, hai đứa tôi không nói gì mà cùng bắt đầu trò chơi ai chớp mắt trước là thua.

Lát sau, Tề Kha nhịn không nổi nữa quay đầu đi chỗ khác: "Giỡn xí làm gì căng."

Cha mẹ nam chính tay bắt mặt mừng tâm sự xong xuôi thì dắt nhau tới trước mặt bọn tôi.

Ba Long đứng đó, bá khí ngút trời, Đào Vân Nhi vui vẻ nói: "Mấy năm qua đúng là nhờ tương quân và phu nhân thương tình giúp đỡ chăm nom cả, đúng rồi, phu quân, hai anh em chàng chắc lâu rồi mới gặp nhỉ."

...

Tiêu rồi. Hồi đó lỡ mồm.

Lúc đó xạo ke là bọn tôi quen chồng cô ấy để tạo lòng tin, giờ bể xô rồi phải làm sao đây?

Tôi cười gượng: "Gặp, gặp nhau đâu nhất thiết phải quen nhau."

Ba Long nở nụ cười phóng khoáng, vỗ cái bộp sau lưng Tề Kha:

"Từ nay về sau, chú chính là em ruột của anh, bây giờ hoàng đế cờ hó kia đã biết hậu duệ hoàng thất bọn anh còn sống, bắt đầu đuổi cùng giết tận rồi. Chú thím cũng không về phủ tướng quân được nữa, nếu chú thím tin anh, thì đi với anh."

Nhìn mặt Tề Kha là biết, hắn bị ba Long vỗ một cái muốn nội thương luôn rồi.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 13


13.

Thế là bọn tôi lẽo đẽo theo ba Long về địa bàn của họ.

Tiểu Thiên trở thành thiếu chủ, được cha nó dẫn đi làm quen khắp nơi.

Còn tôi với Tề Kha thì không hiểu sao bắt đầu thấy là lạ, lúc chỉ có hai đứa còn thấy ngượng ngùng nữa.

Một hôm nào đó lúc đang tám chuyện linh tinh, Đào vân Nhi bỗng nói với tôi: "Thực ra mấy năm rồi ở chung, chị cũng biết chú thím chỉ là vợ chồng hờ, nhưng nếu hai đứa đều thương người kia, thì sao không thử tiến thêm một bước?"

Tôi im lặng.

Tình bạn mười mấy năm trời, tiến thêm một bước, thực ra không dễ như vậy.

Vết thương của Tề Kha chẳng bao lâu đã khỏi, rảnh rỗi hắn sẽ dạo thao trường cùng ba Long.

Thế là tôi càng chán, không có việc gì làm, ngày nào cũng lăn lóc trong thư phòng đọc truyện hài Ổ Ẩm Ương.

Hôm nay tôi đang lần mò trên giá sách thì bỗng có một quyển sách trên trời rơi xuống nện cái "cộp" lên đầu tôi.

Tôi ng.u luôn, vì quyển sách này tên là "Đoạt thiên lục", chính là quyển sách bọn tôi xuyên vào!

Nếu như biết luôn kịch bản về sau, chẳng phải tôi vô địch thiên hạ luôn rồi à!

Cảm xúc dâng trào, tôi mở sách ra xem ngay lập tức, nhưng không ngờ sách này chỉ viết đến đoạn Tiểu Thiên lên bốn, cũng chính là lúc này.

Câu cuối cùng viết: "Mẹ nuôi của Long Kình Thiên là Khương Nhan Thanh c.hết, gieo hạt mầm th.ù hậ.n vào lòng nó, nó thề lớn lên sẽ trở thành người mạnh nhất thiên hạ, như vậy mới có thể bảo vệ người mình yêu thương."

Như sét đánh ngang tai.

Sách rơi xuống đất.

Tôi sắp ch.ết sao?

Vậy còn chơi cục k.ít á!

Tôi không nói lời nào lao ra ngoài, ôm lấy Tiểu Thiên đang chơi ngoài sân vào lòng, sau đó nghiêm nghị nói với nó: "Kể từ giờ, mẹ không mẹ nuôi của con, mà là chị gái nhé."

Sau đó tôi mở sách ra coi lại.

Nội dung đã thay đổi thành: "Chị gái Long Kình Thiên là Khương Nhan Thanh ch.ết..."

Tôi vội vàng gấp sách lại: "Nãy nói lộn, dì là là ruột của con."

Mở sách ra: "Dì ruột Long Kình Thiên là Khương Nhan Thanh ch.ết..."

Tôi tức tối ném sách xuống đất chà đạp: "Tao là ông nội mày!"

Gió thổi sách lật lật đến trang cuối: "Ông nội Long Kình Thiên là Khương Nhan Thanh ch.ết..."

Tôi: "..."

Quá mệt mỏi, hủy diệt đi.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 14


14.

Chắc là do tôi đứng tại chỗ sững sờ lâu quá, bé Tiểu Thiên kéo ống tay áo tôi:

"Mẹ ơi mẹ sao vậy?"

Tôi cúi đầu nhìn nó, gượng cười: "Nếu có một ngày, mẹ không thể ở cạnh con nữa, Tiểu Thiên có buồn không?"

Thằng nhỏ gật đầu, mắt long lanh nhìn tôi: "Có chứ ạ. Nhưng người buồn nhất hẳn là cha nuôi."

Tôi sững sờ.

Tiểu Thiên nói: "Vì cha nuôi thương mẹ nhất mà."

Tôi: "Sao con lại nói như vậy?"

Tiểu Thiên bắt đầu nghịch ngón tay: "Cha nuôi toàn nhìn mẹ cười một mình thôi, bánh hoa quế lần trước con lén mang cho mẹ là cha nuôi đưa cho con á, cha nuôi còn ôm con dặn, mai mốt lớn phải bảo vệ mẹ cho tốt, cha nói mẹ sợ ch.ết nhất trần đời."

Tôi xì một tiếng bật cười, nhưng nước mắt lại rơi.

Đằng nào cũng sắp ch.ết, vậy thì tôi còn sợ gì nữa chứ.

Hai chục nồi bánh chưng chưa một mảnh tình vắt vai, đôi môi này chỉ ăn cơm với cá, đã bao giờ hun má ai đâu.

Lỡ mà ch.ết rồi xuống dưới bọn qu.ỷ đầu trâu mặt ngựa biết được có cười thối mũi tôi không cơ chứ.

Tối hôm ấy lúc Tề Kha về nhà, tôi đang ngồi uống rượu trong sân, hắn hớn hở chạy tới, đứng gồng chuột trước mặt tôi, làm 108 tư thế thi thể hình như Phạm Văn Mách, đắc ý hỏi: "Em có thấy anh có cái gì khác không?"

Tôi ngẩng đầu lên nhìn hắn.

Trên trán hắn còn lấm tấm mồ hôi, đôi mắt sáng lấp lánh, nhìn như thằng ngơ.

Thế là tôi mỉm cười lắc đầu.

Tề Kha thấy thế bèn vén tay áo lên khoe chuột bắp tay: "Anh tập gym với Long trên thao trường bao lâu nay, cũng khá là có hiệu quả đúng không?"

Tôi hỏi: "Ủa sao tự nhiên đi tập gym chi dzạ?"

Tề Kha tức tối lườm tôi một cái: "Chứ không phải đứa nào đó bảo là anh không bá khí ngầu lòi như anh Long à, sao hả, giờ đủ ngầu chưa?"

"Không thấy ngầu, thấy ngâu thôi."

...

Tề Kha ủ rũ không thèm nhìn mặt tôi nữa.

Tôi ngà ngà say lết tới chỗ hắn, Tề Kha giận dỗi khoanh tay quay mặt đi: "Anh đã nói với em rồi, anh mà giận lên thì em không dỗ được đâu, cho dù em..."

Hắn còn chưa nói hết, tôi đã kiễng chân hôn lên môi hắn.

Tề Kha toàn thân cứng đờ đứng tại chỗ, sờ môi nhìn tôi nghệt mặt ra.

Tôi nghiêm túc nói: "Hồi năm nhất đại học, có một bạn nam tỏ tình với em, thế mà anh lại đánh người ta một trận."

Tề Kha hốt hoảng giải thích: "Tại vì thằng kia là đồ sở khanh chứ chẳng phải tốt lành gì."

Tôi: "Ý của em là, anh làm em mất một ông bồ, thì anh phải đền cho em một ông khác."

Tề Kha: "Anh đã nói rồi là..."

Sau đó hắn sửng sốt ngậm miệng.

Chậm rãi quay đầu lại nhìn tôi.

Tôi cũng mới làm chuyện này lần đầu, thấy phản ứng của hắn thì mắc cỡ, vội vàng quay đầu đi: "À thì... em uống hơi nhiều, anh đừng để ý."

Nói xong tôi xoay người định chuồn, nhưng bị Tề Kha kéo lại, hắn đưa tay giữ gáy tôi lại hôn thật nồng nhiệt.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 15


15.

Mấy ngày sau đó, tôi và Tề Kha dính nhau như sam, không rời một bước.

Buổi đẹp trời, bọn tôi lại lên thuyền dạo giữa hồ.

Lúc xấu trời, bọn tôi ngồi dưới hiên ngắm mưa.

Ngày nào cũng dạo phố tìm vài quán bán đồ ăn mới lạ.

Thỉnh thoảng nổi hứng hai đứa lại vào bếp, quậy tanh bành nhà bếp lên.

Tôi thường nhìn Tề Kha đến ngẩn người, thầm nghĩ giá mà cuộc sống cứ tiếp tục thế này thì tốt biết bao.

Đáng tiếc, tôi đã biết trước kết cục của mình.

Đã được nếm trải cuộc sống hạnh phúc thế này, tôi bắt đầu thấy không cam lòng, mắc mớ gì lại bắt tôi làm vật tế?

Sau mấy đêm không ngủ được, cuối cùng tôi quyết định thẳng thắn với Tề Kha, không chừng hai người cùng nghĩ cách có khi lại ló cái khôn.

Sau giờ Ngọ, Tề Kha ăn no nằm tắm nắng trong sân, tôi bèn cầm cuốn "Đoạt thiên lục" ra đưa cho hắn xem: "Anh xem cái này đi."

Tề Kha liếc mắt, thoáng chốc đỏ mặt: "Hôm qua không phải mới làm theo tranh..."

Tôi: "Cái này không phải tranh pỏ.n đâu cha!"

Tề Kha ngơ ngác ngồi dậy: "Thế là cái gì?"

"Bọn mình đang ở trong quyển sách này đấy." Tôi hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Có chuyện này bấy lâu nay em vẫn giấu anh, anh mở tới trang 89 đi."

Tề Kha không hiểu gì ngơ ngác mở sách ra, đọc nội dung trang sách, sau đó trầm tư.

Tôi nhìn vẻ mặt hắn, không nhịn được rơm rớm nước mắt: "Làm sao bây giờ..."

Tề Kha nhíu mày nhìn tôi: "Tề Đậu Đậu là ai?"

"Em... Ủa gì dzạ?"

Tôi cướp cuốn sách mở ra xem, không ngờ trên đó lại viết:

"Vào khoảnh khắc nhìn thấy Tề Đậu Đậu, Long Kình Thiên đã biết đời này cô ấy chính là người mình yêu thương nhất, thề phải trở thành người mạnh nhất thế gian, như vậy mới có thể bảo vệ người mình yêu."

???

"Tề Đậu Đậu là ai?" Tôi nghệt mặt ra.

"Hôm trước nó còn viết là em ch.ết, nên Tiểu Thiên mới thề biến thành người mạnh nhất thế gian cơ mà, thế là em không phải ch.ết nữa à? Đệ.ch! Em không phải chế.t nữa rồi!"

Tôi vừa dứt lời, Tiểu Thiên cầm kẹo hồ lô từ ngoài sân chạy vào.

Tôi không kiềm chế được ôm lấy nó.

Tiểu Thiên chùi nước miếng, sau đó nheo mắt nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ.

Tôi hốt hoảng: "Sao thế?"

Tiểu Thiên xoa bụng tôi, cười hì hì: "Đậu Đậu."

"Cái gì?"

Tiểu Thiên nhảy lò cò quanh người tôi, vui vẻ nói: "Trong bụng mẹ có hạt đậu nhỏ, í nhầm, có em gái nhỏ chơi cùng con."

Sau vài giây tôi mới từ từ nhận ra.

Hình như bọn tôi phải làm cha mẹ vợ của nam chính.

Há, k1ch thích nha.
 
Trông Em Từ Thuở Còn Thơ
Chương 16


16.

Tề Kha giận tôi rồi.

Vì lúc trước tôi biết tôi phải ch.ết nhưng lại giấu lâu như vậy không kể với hắn.

Hắn giận đùng đùng, ngày nào cũng ngồi trên giường khoanh tay xoay mặt vào trường, phồng mang trợn má.

"Bây giờ đêm nào anh cũng gặp ác mộng nè, toàn thấy em nói em sắp ch.ết, Khương Nhan Thanh, em ác lắm em biết không, nếu nội dung truyện không thay đổi, em định để anh làm thằng góa vợ đúng không?"

Tôi ngồi cạnh dè dặt chọt chọt eo hắn: "Không phải em đã nói thật với anh rồi còn gì?"

Tề Kha hứ một tiếng, hất mặt sang hướng khác.

Tôi nghĩ hắn cần yên tĩnh suy nghĩ, cho nên chui vào chăn ngủ trước.

Lát sau, một thân thể nóng rẫy áp sát sau lưng tôi.

Tề Kha ôm chặt tôi, vùi mặt vào lưng tôi, ban đầu tôi không biết hắn định giở trò gì, mãi đến khi thấy sau lưng ươn ướt.

Hắn khóc à?

Khóc rồi kìa!

Ôi trời đất quỷ thần thiên địa hột dzịt lộn ơi!

Tề Kha là ai? Đánh nhau với người ta gãy xương còn chẳng thèm khóc một tiếng đấy!

Nhất thời tôi không biết phải làm sao.

Tề Kha nằm sau lưng tôi trầm giọng nói: "Sau này không được như vậy nữa nghe chưa."

Tôi ngoan ngoãn đồng ý: "Em hứa."

Hắn lại ôm tôi, hứ một tiếng: "Anh thấy Long Kình Thiên không xứng với Đậu Đậu nhà mình."

Tôi: "..."

Chuyển đề tài cũng nhanh quá ha.

Nhưng mà bây giờ tâm tình của Tề Kha rất mẫn cảm, nên không dám chọc hắn, chỉ nói: "Người ta là nam chính cơ mà, anh còn muốn lựa con rể kiểu gì nữa?"

"Nam chính mới nguy hiểm đó, nam chính sẽ có nhiều nữ tám nữ bảy nữ sáu nữ năm tấp nập cập kè đó."

Chuyện này... cũng có lý ha.

Tôi thuận miệng nói: "Nhưng em tin tưởng rằng Đậu Đậu nhà mình là xịn nhất, nó nhất định vừa thông minh vừa xinh đẹp vừa mạnh mẽ."

Đột nhiên Tề Kha lật người đè tôi xuống, ánh mắt sáng lấp lánh giữa màn đêm đen nhìn tôi: "Mạnh cỡ nào?"

Tôi: "..."

Đêm đó, tiếng gào của tôi vang vọng khắp sân.

"Tề Kha cái đồ c@m thú nhà anh! Bà đây còn đang mang th.ai đấy!"

(Hết)
 
Back
Top Bottom