Thoát khỏi dòng suy nghĩ đó , Cô nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dòng mã code vừa rồi đã thay thế bằng những bản đồ khu vực và các báo cáo địa hình chi tiết, nói : "Đại Bàng, anh đã xác định được bất kỳ điểm nóng nào không?
Trình Mặc có thể ẩn mình ở đâu, hoặc nơi nào hắn sẽ tập trung lực lượng để tìm kiếm chúng ta?"
Đại Bàng gõ nhanh trên bàn phím, đôi mắt không rời khỏi màn hình hiển thị dữ liệu vệ tinh phân giải cao.
"Hắn ta có những cơ sở hoạt động ngầm rải rác khắp khu vực Đông Nam Á, nhưng với mức độ căng thẳng hiện tại, hắn sẽ không ở những nơi dễ bị theo dõi.
Hắn cần một nơi vừa có khả năng che giấu, vừa dễ dàng thực hiện các giao dịch ngầm và duy trì mạng lưới liên lạc bảo mật."
Anh chỉ vào một vùng hẻo lánh, được bao phủ bởi rừng rậm dày đặc, gần biên giới giáp ranh với một quốc gia láng giềng.
"Đây là nơi tôi nghi ngờ nhất.
Khu vực này ít được kiểm soát, mạng lưới viễn thông yếu, nhưng lại có một số đường hầm cũ từ thời chiến tranh, có thể được tân trang lại thành một trung tâm chỉ huy kiên cố.
Hơn nữa, những kẻ thuộc hạ của Trình Mặc, những kẻ chỉ coi trọng tiền bạc, thích hoạt động ở những nơi luật pháp lỏng lẻo như thế này."
Lâm Yên nghiêng người xem xét.
"Một căn cứ biệt lập.
Tốt cho việc ẩn nấp, nhưng cũng là một điểm yếu nếu chúng ta có thể bao vây kịp thời."
"Chính xác," Đại Bàng đáp.
"Nhưng hắn ta không chỉ dựa vào địa hình.
Trình Mặc có xu hướng sử dụng các biện pháp đối phó kỹ thuật tinh vi.
Anh ta đã học được từ những sai lầm của những kẻ đi trước—những điệp viên đã bị lật tẩy vì sơ suất công nghệ, như trường hợp của Christopher Boyce, người bị bắt sau 19 tháng đào tẩu vì một sự cố nhỏ."
"Khoan Đại Bàng, có gì đó không ổn," Lâm Yên bỗng nói cắt ngang lời nói tiếp theo của đại bàng , ánh mắt cô dán chặt vào màn hình hiển thị các chỉ số an ninh.
Các biểu đồ đang nhảy loạn xạ, hiển thị những cảnh báo màu đỏ chói lóa.
"Hệ thống đang bị tấn công!
Không phải là dò quét thông thường, đây là một cuộc tấn công trực diện, cực kỳ nhanh và mạnh mẽ."
Trước khi Đại Bàng kịp phản ứng, cánh cửa căn cứ bị phá tung một cách dữ dội.
Không có tiếng cảnh báo, không có thời gian để chuẩn bị.
Những người đàn ông mặc đồ đen, trang bị vũ khí hiện đại, tràn vào căn phòng như những bóng ma.
Họ di chuyển nhanh nhẹn, chuyên nghiệp, không nói một lời, chỉ tập trung vào việc khống chế mọi thứ xung quanh.
"Không thể nào!"
Đại Bàng thốt lên, cố gắng rút vũ khí nhưng đã bị hai kẻ lạ mặt nhanh chóng áp đảo, khống chế.
"Làm sao chúng biết chúng ta ở đây?
Hệ thống phòng thủ của chúng ta đã được ngụy trang hoàn hảo mà!"
Trong lúc cô đang ngẩn ngơ thì bỗng một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía sau : " Xin chào, chúng ta lại gặp nhau rồi"
Lâm Yên quay đầu lại, tim cô như ngừng đập.
Đứng đó, với nụ cười đầy khinh miệt, là Trình Mặc.
Hắn không còn là doanh nhân lịch lãm mà cô từng biết.
Giờ đây, hắn khoác lên mình bộ đồ chiến đấu ôm sát, ánh mắt sắc lạnh và tàn nhẫn.
Trình Mặc bước chậm rãi vào phòng, bước chân hắn không hề vội vã, như thể đang dạo chơi trong khu vườn của mình.
Hai gã đàn ông mặc đồ đen đã hoàn tất việc trói chặt Đại Bàng, còng tay cô bằng những thiết bị kim loại lạnh lẽo.
"Hệ thống phòng thủ của anh, Đại Bàng à," Trình Mặc nói, giọng điệu châm biếm vang vọng trong căn phòng vốn tĩnh lặng, "Anh nghĩ rằng những lớp ngụy trang ngây thơ đó có thể qua mắt được tôi sao?
Anh quên mất tôi đã dành cả đời mình để thiết kế ra những hệ thống bảo mật tinh vi nhất thế giới rồi à?"
Đại Bàng giãy giụa, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trình Mặc, sự căm phẫn lấn át cả nỗi kinh hoàng.
"Làm sao mày biết được mật mã này?"
Lâm Yên đứng chết lặng bên cạnh, hai tay cô nắm chặt lại đến trắng bệch.
Cô nhận ra Trình Mặc không hề nói dối.
Cái cách hắn di chuyển, cái lạnh lùng trong ánh mắt, hoàn toàn khác biệt với người đàn ông lịch thiệp, luôn mỉm cười trong những buổi tiệc từ thiện hay hội nghị kinh doanh.
Trình Mặc dừng lại trước mặt Lâm Yên, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mái vương trên trán cô.
Hành động này, trong bối cảnh hiện tại, lại càng khiến Lâm Yên rùng mình.
"Lâm Yên, em vẫn xinh đẹp như ngày nào," hắn nói, giọng trầm ấm trở lại, nhưng lần này nó chứa đầy sự sở hữu đáng sợ.
Hắn quay sang Đại Bàng, vẻ mặt bỗng trở nên lạnh lùng như băng.
"Về câu hỏi của anh, Đại Bàng.
Mật mã không phải là vấn đề.
Vấn đề là sự phản bội."
"Phản bội?"
Đại Bàng nghiến răng, "Tôi không hiểu!"
Trình Mặc cười lớn một tiếng, nụ cười khiến căn phòng như bị bóp nghẹt.
"Anh đã quá tin tưởng vào một người.
Người mà anh nghĩ là cánh tay phải, người đã làm việc sát sao nhất với anh trong dự án này.
Tôi đã biết mọi thứ từ sáu tháng trước, khi hắn trao cho tôi bản đồ chi tiết về căn cứ này, cùng với 'chìa khóa' để vô hiệu hóa hệ thống phòng thủ từ bên trong."
Đại Bàng ngước nhìn lên, ánh mắt kinh hoàng và tuyệt vọng.
Hắn nhận ra Trình Mặc đang ám chỉ ai.
"Không thể nào...
Minh..."
Trình Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dừng lại trên người Lâm Yên, như thể cô là vật chứng quan trọng nhất của cuộc gặp gỡ này.
"Đúng vậy.
Minh đã làm việc cho tôi bấy lâu nay.
Anh đã sai lầm khi để cảm xúc cá nhân xen vào công việc, Đại Bàng.
Anh đã quá cố gắng bảo vệ những gì anh gọi là 'nguyên tắc đạo đức', còn tôi, tôi chỉ quan tâm đến kết quả."
Lâm Yên quay phắt sang nhìn Đại Bàng, khuôn mặt cô tái nhợt.
Cô không thể tin được, người bạn thân nhất của anh, người mà cô luôn ngưỡng mộ về sự trung thành tuyệt đối, lại chính là người đã bán đứng họ.
"Tại sao?"
Đại Bàng gần như thì thầm.
Trình Mặc nhún vai, vẻ chán nản hiện rõ trên mặt.
"Đó là câu chuyện của những kẻ thất bại, Đại Bàng.
Còn bây giờ, chúng ta có những việc quan trọng hơn cần làm."
Hắn ra hiệu cho hai thuộc hạ.
"Đưa họ đi."
Khi hai gã đàn ông kéo Đại Bàng và Lâm Yên ra khỏi phòng, Trình Mặc nhìn theo bóng dáng họ.
Hắn quay lại, đối diện với căn phòng tối om, nơi những thiết bị công nghệ cao đang bị vô hiệu hóa từng chút một.
Hắn không cần một lời giải thích, hắn chỉ cần chiến thắng.