Khác Trốn không thoát

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
406574439-256-k350975.jpg

Trốn Không Thoát
Tác giả: nhNguyn277
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lâm Yên tiếp cận Trình Mặc dưới thân phận một cô gái bình thường.

Cô tưởng mình là thợ săn.

Nhưng Trình Mặc nhận ra cô nói dối ngay từ lần gặp đầu - và giả vờ không biết.

Anh giữ cô bên cạnh, từng chút một cắt đứt đường lui, biến nhiệm vụ của cô thành cái lồng không cửa thoát.



đoạt​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • TRỌNG SINH PHẾ HẬU HỮU ĐỘC
  • Trốn Không Thoát
    Chương1: Con mồi tự bước vào lồng


    Lâm Yên bước vào tòa nhà Trình Thị lúc 8 giờ 47 phút sáng'.

    Cô nhớ rất rõ từng chi tiết: nhiệt độ trong sảnh là 23 độ, mùi gỗ đánh bóng pha lẫn cà phê rang, tiếng giày cao gót của nhân viên lễ tân gõ đều trên nền đá cẩm thạch.

    Mọi thứ đều đúng như trong hồ sơ—trật tự, lạnh lẽo, không có chỗ cho sai sót.

    Cô cúi đầu, điều chỉnh lại quai túi xách, giả vờ lúng túng như một người lần đầu đến đây.

    Thân phận hôm nay của cô là Lâm Yên—phiên dịch tự do, được mời đến hỗ trợ một buổi ký kết nhỏ.

    Không ai biết, trong tai nghe siêu nhỏ giấu sau tóc cô, giọng chỉ huy vừa tắt cách đây năm phút.

    "Mục tiêu xuất hiện lúc 8:50.

    Giữ khoảng cách.

    Không tiếp xúc trực diện nếu không cần thiết."

    Lâm Yên nhấn nút thang máy.

    Cửa vừa khép lại, một bàn tay đặt lên khe cửa kim loại.

    Thang máy mở ra lần nữa.

    Người đàn ông bước vào, cao, dáng thẳng, vest đen cắt may vừa vặn đến mức gần như vô cảm.

    Anh không nhìn cô ngay, chỉ đứng ở vị trí trung tâm, khoảng cách vừa đủ khiến không khí trong thang máy như bị ép lại.

    Lâm Yên liếc nhanh bảng điều khiển.

    Tầng cao nhất.

    Văn phòng chủ tịch.

    Tim cô đập chậm lại nửa nhịp.

    Trình Mặc.

    Cô đã xem ảnh anh không dưới trăm lần, nhưng người thật mang theo áp lực hoàn toàn khác.

    Không phải vẻ ngoài, mà là cảm giác—một thứ tồn tại khiến người khác vô thức điều chỉnh tư thế, hạ thấp giọng nói.

    Thang máy bắt đầu đi lên.

    Lâm Yên hít một hơi, bước chéo sang trái nửa bước—đúng như tính toán.

    Gót giày cô trượt nhẹ, vai khẽ va vào cánh tay anh.

    Ly cà phê trong tay nghiêng đi, chất lỏng sẫm màu đổ lên vạt áo vest đắt tiền.

    "Tôi xin lỗi—"

    Giọng cô mềm, hơi run, đúng chuẩn một tai nạn vụng về.

    Cô ngẩng lên.

    Ánh mắt Trình Mặc cuối cùng cũng đặt lên người cô.

    Không tức giận.

    Không bất ngờ.

    Chỉ là một cái nhìn tĩnh lặng, sâu đến mức khiến người đối diện có cảm giác bị bóc trần.

    Ba giây trôi qua.

    "Cô cố ý."

    Anh nói, giọng trầm thấp, đều đều.

    Đó không phải câu hỏi.

    Lâm Yên cảm thấy da đầu căng lên trong tích tắc, nhưng nụ cười vẫn kịp hiện ra, hoàn hảo đến mức chính cô cũng không tìm ra sơ hở.

    "Tôi... thật sự không biết anh nói gì."

    Trình Mặc cúi nhìn vết cà phê trên áo, rồi lại nhìn cô.

    Khóe môi anh cong lên rất nhẹ - một biểu cảm mơ hồ, không thể gọi là cười.

    "Không sao."

    Anh nói.

    "Áo có thể thay."

    Anh đưa tay chỉnh lại cổ tay áo, động tác thong thả, như thể chuyện vừa rồi hoàn toàn không đáng bận tâm.

    Nhưng Lâm Yên biết—

    người đàn ông này đã ghi nhớ cô.

    Thang máy dừng lại.

    Cửa mở ra.

    Trình Mặc bước ra trước, đi thẳng về phía hành lang dài ngập ánh sáng lạnh.

    Trước khi rẽ vào văn phòng, anh dừng lại một nhịp, không quay đầu.

    Anh nói:

    "Tôi không thích sự trùng hợp."

    Giọng anh bình thản.

    "Nhưng nếu đã gặp rồi..."

    "Thì cô nên cẩn thận hơn."

    Tim cô bỗng thắt lại

    Anh rời đi.

    Cánh cửa kính khép lại, cách ly hoàn toàn hai thế giới.

    Lâm Yên đứng yên trong thang máy đã trống không, bàn tay nắm chặt quai túi xách.

    Trong tai nghe, giọng chỉ huy vang lên gấp gáp:

    "Có chuyện gì vậy?"

    Cô nhắm mắt một giây.

    "Không sao."

    Cô đáp khẽ.

    "Chỉ là..."

    Cô mở mắt, nhìn con số tầng cao nhất vẫn còn sáng đỏ.

    "...mục tiêu nguy hiểm hơn dự đoán."

    Cô không biết rằng, ở phía bên kia lớp kính, Trình Mặc đứng trước bàn làm việc, chậm rãi cởi áo vest bị bẩn.

    Trên bàn, hồ sơ về Lâm Yên đã được trợ lý đặt sẵn.

    Anh lật mở trang đầu tiên, ánh mắt tối lại.

    "Gián điệp à..."

    Anh lẩm bẩm, giọng thấp đến mức gần như dịu dàng.

    Khóe môi anh nhếch lên.

    "Không sao."

    "Lồng của tôi... còn trống."
     
    Trốn Không Thoát
    Chương 2: Rút lui chiến lược


    Phía sau cánh cửa kia, Lâm Yên vẫn đứng yên lặng bên thang máy.

    Cô nhìn vào con số tầng cao nhất vẫn còn sáng đỏ trên bảng điều khiển thang máy.

    Tầng văn phòng chủ tịch.

    Tầng của Trình Mặc.

    Cô biết mình không thể tiếp tục ở lại đây, không thể tiếp tục thực hiện nhiệm vụ dưới sự giám sát và có lẽ là cả sự nghi ngờ của anh ta.

    Rủi ro quá lớn.

    "Tôi cần đổi nhiệm vụ," cô nói thẳng với giọng chỉ huy ở đầu dây bên kia, bỏ qua mọi lời giải thích ban đầu.

    Có một khoảng lặng ngắn trong tai nghe.

    "Đổi nhiệm vụ?

    Yên, cô đang nói gì vậy?

    Trình Mặc đã nhận ra cô?"

    "Không hẳn," Lâm Yên đáp, giọng chắc chắn hơn.

    "Nhưng anh ta quá nguy hiểm.

    Cái cách anh ta nói chuyện...

    Tôi cảm thấy mình đang bị anh ta đọc vị.

    Nếu tiếp tục, tôi không thể đảm bảo an toàn cho bản thân, và nhiệm vụ có thể bị lộ" .Cô nhớ lại ánh mắt Trình Mặc, thứ ánh mắt có thể nhìn thấu mọi lớp vỏ bọc.

    "Anh ta không phải là người có thể bị đánh lừa bằng những màn kịch vụng về."

    Một giọng nói khác, có vẻ là cấp cao hơn, vang lên, trầm và uy quyền: "Yên, hãy mô tả cụ thể hơn về mối nguy hiểm cô cảm nhận được."

    Lâm Yên kể lại chi tiết cuộc chạm trán trong thang máy, cách Trình Mặc nhìn cô, những lời nói của anh ta.

    "Tôi không có bằng chứng cụ thể, nhưng trực giác của tôi mách bảo rằng anh ta đã nhận ra điều gì đó bất thường.

    Anh ta chưa chắc sẽ hành động theo những gì chúng ta dự đoán.

    Nếu tiếp tục, chúng ta có thể mất cả người lẫn tin."

    Sau một hồi trao đổi ngắn, giọng chỉ huy ban đầu vang lên, mang theo chút tiếc nuối nhưng cũng đầy kiên quyết.

    "Được rồi, Yên.

    Chúng tôi hiểu.

    Sẽ có người thay thế cô.

    Hãy rời khỏi đó ngay lập tức và trở về điểm tập kết an toàn.

    Chúng tôi sẽ xử lý phần còn lại."

    Lâm Yên thở phào nhẹ nhõm, đáp lại :"Rõ"

    Sau đó, cô nhanh chóng chỉnh lại quai túi xách, cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể, rồi bước ra khỏi thang máy khi nó mở ra ở tầng trệt.

    Cô hòa mình vào dòng người đông đúc của sảnh, bước chân nhanh nhưng không vội vã, hướng thẳng ra cửa chính.

    Mỗi lần ai đó vô tình liếc nhìn cô, cô đều cảm thấy một luồng căng thẳng, nhưng cô biết mình phải giữ vững phong thái.

    Khi đã ra khỏi tòa nhà Trình Thị, cô mới dám dừng lại ở một góc khuất, nhớ lại toàn bộ sự việc đã diễn ra .

    Tuy nhiệm vụ đã thất bại, nhưng ít nhất cô đã bảo toàn được bản thân và tránh được việc gây nguy hiểm cho tổ chức.

    Sau khi ổn định lại tinh thần, cô nhanh chóng liên lạc với điểm tập kết và di chuyển theo lộ trình đã định.

    Trên đường đến điểm tập kết, Lâm Yên nhận được một tin nhắn mã hóa từ tổ chức.

    "Nhiệm vụ hủy bỏ.

    Tạm dừng hoạt động cá nhân.

    Chờ lệnh tiếp theo."

    Cô biết rằng, mặc dù đã rút lui an toàn, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.

    Trình Mặc đã biết cô là ai.

    Và giờ đây, cô đã trở thành mục tiêu của anh ta, theo một cách hoàn toàn khác.

    Cuộc đối đầu này có lẽ sẽ còn cam go và phức tạp hơn rất nhiều so với những gì cô từng tưởng tượng.

    Khi đến điểm tập kết, một căn gác xép cũ kỹ nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, Lâm Yên gặp Đại Bàng, người phụ trách liên lạc của cô.

    Gương mặt Đại Bàng lộ rõ vẻ lo lắng.

    "Yên, cậu rút lui nhanh thật," anh nói, giọng hơi gấp gáp.

    "Tổ chức đã nhận được báo cáo của cậu.

    Trình Mặc đã xác định được cậu.

    Tình hình rất nghiêm trọng."

    Lâm Yên gật đầu, bắt đầu tháo gỡ những thiết bị liên lạc và giám sát trên người.

    "Tôi biết.

    Anh ta có lẽ đã điều tra thân phận của tôi .Tôi không thể hoàn thành nhiệm vụ."

    Đại Bàng nhìn cô, ánh mắt thấu hiểu.

    "Không sao .Quan trọng là cậu vẫn an toàn.

    Tuy nhiên, Trình Mặc không phải là người dễ đối phó.

    Hắn ta có rất nhiều nguồn lực và sự ảnh hưởng trong giới công nghệ.

    Việc cậu bị lộ danh tính có thể gây ra những rủi ro lớn cho toàn bộ mạng lưới của chúng ta ở đây."

    "Tôi hiểu," Lâm Yên đáp.
     
    Trốn Không Thoát
    Chương 3: Vòng vây kỹ thuật số


    Đại Bàng nhìn cô, ánh mắt thấu hiểu.

    "Tổ chức đã xem xét tình hình.

    Trình Mặc là một đối thủ đáng gờm, và việc cậu rút lui là quyết định đúng đắn.

    Tuy nhiên, có một vấn đề khẩn cấp.

    Ngay sau khi cậu rời đi, hệ thống giám sát nội bộ của Trình Mặc đã phát hiện ra một hoạt động bất thường liên quan đến tệp tin mật 'Chim Ưng' mà chúng ta đang theo dõi.

    Có khả năng hắn ta đang tiến gần hơn đến việc giải mã nó."

    Lâm Yên cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

    "Chim Ưng"?

    Cô nhớ cái tên đó từ báo cáo ban đầu về nhiệm vụ.

    Một tệp tin chứa thông tin nhạy cảm, có thể gây tổn hại nghiêm trọng nếu rơi vào tay kẻ xấu.

    "Trình Mặc đang cố gắng truy cập nó sao?"

    "Chính xác," Đại Bàng nói, đôi mắt anh ta nhìn thẳng vào Lâm Yên.

    "Và có vẻ như, vì cậu đã tương tác với hắn ta, hệ thống bảo mật của Trình Mặc có thể đã nhận dạng được một dấu vết liên quan đến cậu, hoặc ít nhất là một dấu hiệu cho thấy ai đó đang cố gắng can thiệp.

    Tổ chức cần cậu khắc phục điều này.

    Cần xóa sạch mọi dấu vết truy cập khả nghi, bao gồm cả những gì có thể liên quan đến cậu.

    Đây là nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu, vì sự an toàn của toàn bộ mạng lưới."

    Lâm Yên nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính cũ kỹ mà Đại Bàng vừa mở ra.

    Những dòng mã phức tạp, cấu trúc bảo mật dày đặc, tất cả đều toát lên vẻ nguy hiểm.

    Cô biết mình không còn lựa chọn nào khác.

    Mặc dù đã rút lui khỏi nhiệm vụ ban đầu, nhưng giờ đây, cô lại bị cuốn vào một cuộc chạy đua với thời gian, một cuộc đối đầu trực diện hơn với năng lực của Trình Mặc.

    "Tôi hiểu," cô nói , giọng đã trở nên kiên định hơn.

    "Tôi sẽ làm.

    Tôi cần đường dẫn đến máy chủ chứa tệp tin và mọi thông tin cần thiết về cấu trúc mã hóa."

    Đại Bàng nhanh chóng nhập lệnh vào máy tính của mình, một cửa sổ mới hiện lên với một chuỗi ký tự phức tạp.

    "Đây.

    Cấu trúc mã hóa cấp cao.

    Tên tệp tin là 'Chim Ưng'.

    Tổ chức đã cố gắng truy cập từ hôm qua nhưng thất bại.

    Có vẻ như Trình Mặc đã thắt chặt an ninh sau khi phát hiện ra có kẻ muốn tiếp cận.

    Cậu là người duy nhất có quyền truy cập đặc biệt để xóa nó."

    Anh ta ngập ngừng, rồi thêm vào với giọng đầy lo lắng, "Nó chứa thông tin về tất cả các điệp viên đang hoạt động trong thành phố này, Yên.

    Nếu Trình Mặc có được nó, mọi thứ sẽ sụp đổ."

    Lâm Yên hít một hơi sâu.

    Cô biết đây là một nhiệm vụ đầy rủi ro, đòi hỏi sự tinh tế và tốc độ.

    Cô đã rút lui để tránh bị lộ, nhưng giờ đây, cô lại phải quay trở lại đối mặt với chính kẻ đã khiến cô phải rút lui.

    "Được rồi," cô nói, ánh mắt kiên quyết.

    "Hãy chuẩn bị sẵn sàng để di chuyển ngay khi tôi hoàn thành."

    Cô cảm nhận được rằng, dù có muốn hay không, cô đã trở thành một phần của cuộc chiến này, một cuộc chiến mà Trình Mặc, dù chưa biết thân phận thật của cô, nhưng chắc chắn đã bắt đầu nhận thức được sự tồn tại của một đối thủ đáng gờm.

    Lâm Yên hít một hơi sâu, tim cô như chùng lại.

    'Chim Ưng'.

    Cái tên đó giờ đây mang một ý nghĩa khủng khiếp hơn bao giờ hết.

    Không chỉ là một nhiệm vụ, mà là trách nhiệm bảo vệ mạng sống của rất nhiều người.

    Cô bắt đầu thao tác, nhập các lệnh bảo mật, vượt qua các lớp tường lửa ảo.

    Mỗi lệnh được thực thi thành công là một bước tiến gần hơn đến mục tiêu, nhưng đồng thời cũng là một tiếng chuông báo động tiềm ẩn trong hệ thống của Trình Mặc.

    Cô có thể cảm nhận được sự căng thẳng gia tăng, như thể hệ thống đang phản kháng lại sự xâm nhập của cô.

    Đột nhiên, một cảnh báo đỏ rực hiện lên trên màn hình.

    "Hệ thống phát hiện truy cập trái phép!"

    "Chết tiệt!"

    Đại Bàng rít lên.

    "Hắn ta đã phát hiện ra chúng ta!

    Hắn ta đang khóa chặt hệ thống!"

    "Không sao, tôi vẫn còn thời gian," Lâm Yên bình tĩnh nói, mặc dù tim cô đập thình thịch trong lồng ngực.

    Cô biết mình chỉ còn một cơ hội duy nhất.

    Cô dồn toàn lực vào thao tác xóa tệp tin.

    Lớp mã hóa cuối cùng dường như đang tự động sửa chữa, cố gắng vá lại lỗ hổng mà cô đang khai thác.

    Cô cảm thấy mồ hôi túa ra trên trán, nhỏ giọt xuống bàn phím.

    Cô biết mình không thể để thất bại.

    Nhiệm vụ này, hơn bao giờ hết, đòi hỏi sự chính xác và tốc độ tuyệt đối.

    Trong tai nghe, giọng chỉ huy vang lên, giờ đây mang theo sự khẩn trương tột độ: "Yên, Trình Mặc đang truy cập vào hệ thống này từ nhiều điểm.

    Hắn ta đang cố gắng cô lập cậu.

    Cậu phải nhanh lên!

    Chúng ta không muốn có thêm bất kỳ tổn thất nào."

    Lâm Yên dồn hết tâm trí, bỏ qua mọi thứ xung quanh.

    Cô hình dung mình như đang lặn sâu xuống đáy biển, chỉ còn một chút oxy cuối cùng để hoàn thành công việc.

    Cô gõ lệnh xóa cuối cùng, một tổ hợp ký tự phức tạp mà cô đã thuộc nằm lòng.

    "Xóa thành công!" cô reo lên, giọng đầy nhẹ nhõm, pha lẫn chút mệt mỏi.
     
    Trốn Không Thoát
    Chương 4: Bóng đêm rình rập


    Cùng lúc đó, tiếng bước chân dồn dập vang lên từ cầu thang.

    "Chúng đến rồi!"

    Đại Bàng hô lớn, giọng anh ta đầy cảnh giác.

    "Hắn ta đến nhanh hơn dự kiến!"

    "Đi thôi!"

    Lâm Yên bật dậy, vội vàng thu dọn đồ đạc.

    Cô liếc nhìn lại màn hình máy tính, nơi giờ đây chỉ còn lại những dòng thông báo về việc hệ thống đã được khôi phục, hoàn toàn sạch sẽ.

    Dấu vết của 'Chim Ưng' đã hoàn toàn biến mất.

    Cô biết rằng, mặc dù đã hoàn thành nhiệm vụ quan trọng, nhưng cuộc chiến này vẫn chưa kết thúc.

    Trình Mặc, kẻ đã thách thức cô, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc.

    Họ lao ra khỏi căn gác xép, xuống con hẻm tối tăm.

    Tiếng bước chân của những kẻ truy đuổi ngày càng gần, những giọng nói đe dọa vọng lại trong không gian tĩnh mịch.

    Lâm Yên biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chạy trốn.

    Cô đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cái giá phải trả có thể là sự truy lùng không ngừng nghỉ của Trình Mặc.

    Cô đã chứng tỏ bản thân không chỉ là một phiên dịch viên, mà còn là một chiến binh kiên cường, người có thể đối mặt với nguy hiểm và hoàn thành nhiệm vụ dưới áp lực khủng khiếp.

    Nhưng cô cũng biết, cuộc đối đầu này sẽ còn kéo dài, và Trình Mặc, với trí tuệ sắc sảo và sự thấu hiểu về công nghệ, chắc chắn sẽ là một đối thủ đáng gờm mà cô không thể xem thường

    Ngay khi Lâm Yên và Đại Bàng thoát khỏi căn gác xép tồi tàn, tiếng bước chân truy đuổi đã vang vọng từ cuối con hẻm.

    "Rẽ trái!

    Qua con hẻm nhỏ kia!"

    Đại Bàng hét lên, dẫn đường cho Lâm Yên.

    Không khí lạnh lẽo của đêm khuya tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc và bụi bặm đặc trưng của khu phố cổ.

    Họ lao đi trong màn đêm, chỉ còn tiếng thở hổn hển và nhịp tim đập dồn dập làm bạn đồng hành.

    "Trình Mặc có vẻ nhanh hơn chúng ta nghĩ," Lâm Yên vừa chạy vừa nói, cố gắng giữ hơi.

    Cô biết rằng việc xóa tệp tin 'Chim Ưng' chỉ là một biện pháp tạm thời.

    Thông tin đã bị rò rỉ một phần, và Trình Mặc, với sự nhạy bén của mình, chắc chắn sẽ tìm ra cách khai thác những gì hắn đã có hoặc thu thập thêm.

    "Hắn ta có cả một đội ngũ công nghệ đứng sau," Đại Bàng thở hổn hển đáp.

    "Hắn không chỉ là một hacker cá nhân.

    Hắn ta có nguồn lực để theo dõi mọi dấu vết kỹ thuật số.

    Chúng ta cần phải cắt đứt mọi liên lạc và di chuyển ngay lập tức đến căn cứ dự phòng."

    Họ rẽ vào một con hẻm khác, tối hơn và hẹp hơn.

    Tiếng bước chân phía sau dường như đã giảm bớt, có lẽ những kẻ truy đuổi đã mất dấu hoặc đang bị phân tán bởi địa hình phức tạp.

    Tuy nhiên, Lâm Yên biết rằng sự an toàn chỉ là tạm thời.

    Trình Mặc có thể đã cài đặt các hệ thống theo dõi khác, hoặc sử dụng các phương tiện tiên tiến hơn để truy lùng họ.

    Khi đến được chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn ở một bãi đỗ xe khuất sâu, Lâm Yên mới dám thở phào.

    Cô nhanh chóng ngồi vào ghế lái, trong khi Đại Bàng thao tác trên một thiết bị mã hóa để xóa sạch mọi dấu vết về lộ trình của họ khỏi hệ thống GPS của chiếc xe.

    "Tổ chức đã xác nhận Trình Mặc đang phân tích dữ liệu thu thập được," Đại Bàng thông báo, giọng trầm lại.

    "Hắn ta đang cố gắng xác định danh tính của những điệp viên có trong danh sách.

    Có khả năng một số người đã bị lộ."

    Lâm Yên cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

    Cô biết rằng quyết định rút lui của mình là đúng đắn, nhưng cảm giác tội lỗi vì có thể đã gián tiếp đẩy đồng đội vào nguy hiểm khiến cô khó chịu.

    "Chúng ta phải hành động nhanh chóng.

    Cần phải thông báo cho những người có nguy cơ bị lộ danh tính, hoặc ít nhất là chuẩn bị các phương án bảo vệ."

    Chiếc xe lướt đi trên những con đường vắng vẻ, hòa mình vào bóng tối của thành phố.

    Lâm Yên cố gắng giữ sự tập trung vào việc lái xe, trong khi Đại Bàng liên tục nhận và xử lý thông tin từ tổ chức.

    Ánh mắt cô thỉnh thoảng lại liếc về phía gương chiếu hậu, một thói quen khó bỏ của một điệp viên.

    Cô cảm thấy như có một bóng đen vô hình đang bám theo, một cảm giác bất an không ngừng luẩn quẩn trong tâm trí.

    "Tổ chức đã xác định được một số mục tiêu tiềm năng mà Trình Mặc có thể nhắm tới," Đại Bàng nói, giọng anh ta khàn đi vì mệt mỏi và căng thẳng.

    "Một vài điệp viên hoạt động dưới vỏ bọc doanh nhân, một vài người khác thì là chuyên gia công nghệ.

    Hắn ta có thể sử dụng thông tin đó để phá hoại hoặc thậm chí là bắt cóc."

    Lâm Yên siết chặt vô lăng.

    "Chúng ta có cách nào để cảnh báo họ mà không gây chú ý không?"

    "Đang cố gắng," Đại Bàng trả lời.

    "Nhưng hệ thống liên lạc của chúng ta cũng đang bị giám sát chặt chẽ.

    Chúng ta cần phải rất cẩn thận.

    Có thể sẽ phải sử dụng các kênh liên lạc ngoại tuyến, hoặc thậm chí là tin nhắn được mã hóa đặc biệt."

    Khi chiếc xe tiến vào khu vực ngoại ô, những ngôi nhà thưa thớt dần thay thế cho những tòa nhà cao tầng.

    Căn cứ dự phòng nằm sâu trong một khu rừng, cách biệt với ánh đèn thành phố.

    Nơi đây yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh này lại mang đến một cảm giác cô lập và bất an.

    Lâm Yên biết rằng, dù đã thoát khỏi Trình Mặc trong khoảnh khắc, nhưng cuộc chiến mới chỉ thực sự bắt đầu.

    Trình Mặc không chỉ là một đối thủ thông minh, mà còn là một kẻ thù nguy hiểm, có khả năng khai thác mọi lỗ hổng để đạt được mục đích.

    Vết dầu loang từ vụ rò rỉ dữ liệu 'Chim Ưng' đã bắt đầu lan rộng, và bóng đêm rình rập xung quanh họ ngày càng dày đặc.

    "Trình Mặc không bao giờ bỏ cuộc dễ dàng," Đại Bàng nói, như đọc được suy nghĩ của Lâm Yên.

    "Hắn ta sẽ tìm mọi cách để truy lùng chúng ta, hoặc ít nhất là tìm ra những gì chúng ta đang che giấu.

    Nhiệm vụ của chúng ta bây giờ là phải vừa bảo vệ bản thân, vừa tìm cách vô hiệu hóa mối đe dọa mà hắn ta gây ra, trước khi quá muộn."
     
    Trốn Không Thoát
    Chương 5: Vỏ bọc hoàn hảo


    Trong căn cứ dự phòng ẩn mình giữa khu rừng, không khí căng thẳng bao trùm.

    Lâm Yên và Đại Bàng vừa trải qua một cuộc truy đuổi nghẹt thở, thoát khỏi vòng vây của những kẻ trung thành với Trình Mặc.

    Họ đang cố gắng phân tích những mảnh ghép thông tin cuối cùng từ tệp tin 'Chim Ưng', đồng thời xem xét các báo cáo tình báo mới nhất được mã hóa cẩn thận.

    Nhưng rồi, một thông báo khẩn cấp từ Chỉ Huy đã làm gián đoạn mọi hoạt động, mang đến một sự thật động trời, lật ngược hoàn toàn nhận thức của họ về kẻ thù mà họ đang đối mặt.

    "Yên, Đại Bàng, chúng tôi vừa nhận được thông tin cực kỳ quan trọng," giọng của Chỉ Huy vang lên qua thiết bị liên lạc mã hóa, mang theo một sự nghiêm trọng khác hẳn mọi khi.

    "Trình Mặc không chỉ là một hacker tài ba.

    Tất cả những gì chúng ta biết về hắn ta chỉ là một vỏ bọc.

    Các nguồn tin tình báo của chúng ta đã xác nhận... hắn ta là chủ mưu đứng sau một trong những đường dây buôn lậu ma túy và vũ khí lớn nhất khu vực."

    Lâm Yên, người vừa mới cố gắng trấn tĩnh lại sau cuộc chạy trốn, cảm thấy như bị sét đánh ngang tai.

    Trình Mặc?

    Kẻ mà cô vừa phải đối mặt trong thang máy, kẻ mà cô vừa vượt qua trong cuộc đua kỹ thuật số để xóa tệp tin 'Chim Ưng', lại là một ông trùm tội phạm khét tiếng?

    Cô nhớ lại cái cách anh ta nhìn cô trong thang máy, sự tĩnh lặng, sự thấu hiểu đó, cái cách anh ta nói "tôi không thích sự trùng hợp".

    Giờ đây, cô hiểu rằng đó không chỉ là sự thông minh sắc sảo, mà còn là sự tàn nhẫn và kinh nghiệm của một kẻ đã quen với thế giới ngầm, quen với việc tính toán từng nước cờ để đạt được mục đích.

    Anh ta đã nhận ra cô, hoặc ít nhất là nhận ra cô không phải là người bình thường, và hành động đó của anh ta là một lời cảnh báo ngầm.

    "Không thể nào," Đại Bàng lắp bắp, anh ta vừa mới xử lý xong việc xóa sạch dấu vết của họ khỏi chiếc xe.

    "Tất cả những gì chúng ta biết về hắn đều là giả dối sao?

    Hắn ta sử dụng công nghệ để che đậy hoạt động tội phạm của mình?

    Thật không thể tin nổi!"

    "Chính xác," Chỉ Huy đáp, giọng đầy vẻ kiên quyết.

    "Hắn ta điều hành mạng lưới buôn lậu vũ khí và ma túy từ bóng tối, sử dụng các công nghệ tiên tiến để che mắt lực lượng chức năng và các đối thủ cạnh tranh.

    Hắn ta có thể tổ chức các cuộc giao dịch lớn, điều phối vận chuyển hàng hóa, thậm chí là xử lý các đối thủ bằng cách sử dụng các công cụ kỹ thuật số để theo dõi, xóa dấu vết, hoặc tạo ra những thông tin sai lệch.

    Tệp tin 'Chim Ưng' có thể chứa thông tin về các giao dịch, danh sách khách hàng quan trọng của hắn ta, hoặc thậm chí là bí mật về cách hắn ta vận chuyển hàng hóa bất hợp pháp.

    Và đó là lý do tại sao hắn ta lại quyết tâm truy lùng nó đến cùng, không chỉ để lấy lại thông tin mà còn để bịt miệng những kẻ có thể biết được bí mật đó."

    Lâm Yên cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.

    Cô đã cảm nhận được sự nguy hiểm từ Trình Mặc, nhưng cô không ngờ rằng nó lại có thể lớn đến vậy.

    Kẻ thù của cô không chỉ là một đối thủ công nghệ, mà là một kẻ có tầm ảnh hưởng lớn trong thế giới tội phạm, sẵn sàng dùng vũ lực để đạt được mục đích.

    Điều này có nghĩa là cuộc đối đầu của họ giờ đây đã leo thang lên một tầm cao mới, nguy hiểm hơn rất nhiều so với những gì cô tưởng tượng ban đầu.

    "Vậy thì, việc chúng ta xóa tệp tin 'Chim Ưng' không chỉ là bảo vệ điệp viên của chúng ta, mà còn là giáng một đòn mạnh vào đế chế tội phạm của hắn," Lâm Yên nói, giọng cô pha lẫn sự quyết tâm và một chút e dè.

    Cô nhận ra rằng mình vừa bước vào một cuộc chiến không chỉ với một hacker tài ba, mà còn là với một ông trùm tội phạm có tầm ảnh hưởng lớn, kẻ mà sự tàn nhẫn có lẽ còn lớn hơn cả trí tuệ của hắn.

    Đại Bàng gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

    "Đúng vậy.

    Và điều đó có nghĩa là Trình Mặc sẽ không ngừng lại.

    Hắn ta sẽ dốc toàn lực để tìm ra chúng ta, để trả thù và lấy lại những gì hắn cho là của mình.

    Hắn ta sẽ sử dụng mọi nguồn lực sẵn có, từ công nghệ đến những kẻ thuộc hạ sẵn sàng làm mọi thứ vì tiền, để đạt được mục đích.

    Chúng ta vừa chọc vào tổ ong bắp cày khổng lồ."

    "Chúng ta phải hành động nhanh chóng," Lâm Yên nói, đứng dậy.

    Cô nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dòng mã code vừa rồi đã thay thế bằng những bản đồ khu vực và các báo cáo tình báo về các hoạt động buôn lậu vũ khí, ma túy, và cả những phân tích về cách thức Trình Mặc điều hành mạng lưới của mình.

    "Nếu hắn ta đang nhắm vào các điệp viên của chúng ta, chúng ta cần phải cảnh báo họ và chuẩn bị cho khả năng đối đầu trực diện.

    Chúng ta không thể để hắn ta tiếp tục hoạt động và gây thêm tổn thất, không chỉ cho tổ chức mà còn cho xã hội."

    Chỉ Huy vang lên trong thiết bị liên lạc, giọng đầy vẻ quyết đoán: "Đúng vậy, Yên.

    Tình hình đã thay đổi.

    Nhiệm vụ của cô bây giờ không chỉ là bảo vệ thông tin, mà là tìm cách vô hiệu hóa Trình Mặc và triệt phá đường dây tội phạm của hắn.

    Chúng ta cần biết rõ hơn về cách thức hoạt động của hắn, về các đối tác, những địa điểm giao dịch và đặc biệt là cách hắn ta che đậy dấu vết.

    Hãy sử dụng mọi nguồn lực có thể để thu thập thông tin.

    Đây là ưu tiên hàng đầu."

    Lâm Yên nhìn ra ngoài cửa sổ, vào màn đêm sâu thẳm của khu rừng.

    Cuộc săn đuổi giờ đây đã trở nên nguy hiểm hơn gấp bội.

    Trình Mặc không chỉ là một đối thủ công nghệ, mà là một kẻ có máu mặt trong thế giới tội phạm, sẵn sàng dùng vũ lực để đạt được mục đích.

    Cô biết rằng mình đang bước vào một cuộc chiến cam go, nơi ranh giới giữa an toàn và nguy hiểm ngày càng mong manh.

    Nhưng với thông tin mới về Trình Mặc, cô cũng hiểu rằng, việc đối đầu với hắn ta là điều cần thiết, không chỉ vì nhiệm vụ, mà còn vì sự an nguy của biết bao người.

    Cuộc chiến chống lại bóng tối của Trình Mặc vừa mới bắt đầu, và Lâm Yên biết mình phải chuẩn bị cho mọi tình huống, cho những cuộc đối đầu tàn khốc hơn, nơi mà trí tuệ, kỹ năng và cả lòng dũng cảm sẽ được đặt lên bàn cân.
     
    Trốn Không Thoát
    Chương 6: Sự thật bị phơi bày


    Thoát khỏi dòng suy nghĩ đó , Cô nhìn vào màn hình máy tính, nơi những dòng mã code vừa rồi đã thay thế bằng những bản đồ khu vực và các báo cáo địa hình chi tiết, nói : "Đại Bàng, anh đã xác định được bất kỳ điểm nóng nào không?

    Trình Mặc có thể ẩn mình ở đâu, hoặc nơi nào hắn sẽ tập trung lực lượng để tìm kiếm chúng ta?"

    Đại Bàng gõ nhanh trên bàn phím, đôi mắt không rời khỏi màn hình hiển thị dữ liệu vệ tinh phân giải cao.

    "Hắn ta có những cơ sở hoạt động ngầm rải rác khắp khu vực Đông Nam Á, nhưng với mức độ căng thẳng hiện tại, hắn sẽ không ở những nơi dễ bị theo dõi.

    Hắn cần một nơi vừa có khả năng che giấu, vừa dễ dàng thực hiện các giao dịch ngầm và duy trì mạng lưới liên lạc bảo mật."

    Anh chỉ vào một vùng hẻo lánh, được bao phủ bởi rừng rậm dày đặc, gần biên giới giáp ranh với một quốc gia láng giềng.

    "Đây là nơi tôi nghi ngờ nhất.

    Khu vực này ít được kiểm soát, mạng lưới viễn thông yếu, nhưng lại có một số đường hầm cũ từ thời chiến tranh, có thể được tân trang lại thành một trung tâm chỉ huy kiên cố.

    Hơn nữa, những kẻ thuộc hạ của Trình Mặc, những kẻ chỉ coi trọng tiền bạc, thích hoạt động ở những nơi luật pháp lỏng lẻo như thế này."

    Lâm Yên nghiêng người xem xét.

    "Một căn cứ biệt lập.

    Tốt cho việc ẩn nấp, nhưng cũng là một điểm yếu nếu chúng ta có thể bao vây kịp thời."

    "Chính xác," Đại Bàng đáp.

    "Nhưng hắn ta không chỉ dựa vào địa hình.

    Trình Mặc có xu hướng sử dụng các biện pháp đối phó kỹ thuật tinh vi.

    Anh ta đã học được từ những sai lầm của những kẻ đi trước—những điệp viên đã bị lật tẩy vì sơ suất công nghệ, như trường hợp của Christopher Boyce, người bị bắt sau 19 tháng đào tẩu vì một sự cố nhỏ."

    "Khoan Đại Bàng, có gì đó không ổn," Lâm Yên bỗng nói cắt ngang lời nói tiếp theo của đại bàng , ánh mắt cô dán chặt vào màn hình hiển thị các chỉ số an ninh.

    Các biểu đồ đang nhảy loạn xạ, hiển thị những cảnh báo màu đỏ chói lóa.

    "Hệ thống đang bị tấn công!

    Không phải là dò quét thông thường, đây là một cuộc tấn công trực diện, cực kỳ nhanh và mạnh mẽ."

    Trước khi Đại Bàng kịp phản ứng, cánh cửa căn cứ bị phá tung một cách dữ dội.

    Không có tiếng cảnh báo, không có thời gian để chuẩn bị.

    Những người đàn ông mặc đồ đen, trang bị vũ khí hiện đại, tràn vào căn phòng như những bóng ma.

    Họ di chuyển nhanh nhẹn, chuyên nghiệp, không nói một lời, chỉ tập trung vào việc khống chế mọi thứ xung quanh.

    "Không thể nào!"

    Đại Bàng thốt lên, cố gắng rút vũ khí nhưng đã bị hai kẻ lạ mặt nhanh chóng áp đảo, khống chế.

    "Làm sao chúng biết chúng ta ở đây?

    Hệ thống phòng thủ của chúng ta đã được ngụy trang hoàn hảo mà!"

    Trong lúc cô đang ngẩn ngơ thì bỗng một giọng nói trầm ấm, quen thuộc vang lên từ phía sau : " Xin chào, chúng ta lại gặp nhau rồi"

    Lâm Yên quay đầu lại, tim cô như ngừng đập.

    Đứng đó, với nụ cười đầy khinh miệt, là Trình Mặc.

    Hắn không còn là doanh nhân lịch lãm mà cô từng biết.

    Giờ đây, hắn khoác lên mình bộ đồ chiến đấu ôm sát, ánh mắt sắc lạnh và tàn nhẫn.

    Trình Mặc bước chậm rãi vào phòng, bước chân hắn không hề vội vã, như thể đang dạo chơi trong khu vườn của mình.

    Hai gã đàn ông mặc đồ đen đã hoàn tất việc trói chặt Đại Bàng, còng tay cô bằng những thiết bị kim loại lạnh lẽo.

    "Hệ thống phòng thủ của anh, Đại Bàng à," Trình Mặc nói, giọng điệu châm biếm vang vọng trong căn phòng vốn tĩnh lặng, "Anh nghĩ rằng những lớp ngụy trang ngây thơ đó có thể qua mắt được tôi sao?

    Anh quên mất tôi đã dành cả đời mình để thiết kế ra những hệ thống bảo mật tinh vi nhất thế giới rồi à?"

    Đại Bàng giãy giụa, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào Trình Mặc, sự căm phẫn lấn át cả nỗi kinh hoàng.

    "Làm sao mày biết được mật mã này?"

    Lâm Yên đứng chết lặng bên cạnh, hai tay cô nắm chặt lại đến trắng bệch.

    Cô nhận ra Trình Mặc không hề nói dối.

    Cái cách hắn di chuyển, cái lạnh lùng trong ánh mắt, hoàn toàn khác biệt với người đàn ông lịch thiệp, luôn mỉm cười trong những buổi tiệc từ thiện hay hội nghị kinh doanh.

    Trình Mặc dừng lại trước mặt Lâm Yên, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mái vương trên trán cô.

    Hành động này, trong bối cảnh hiện tại, lại càng khiến Lâm Yên rùng mình.

    "Lâm Yên, em vẫn xinh đẹp như ngày nào," hắn nói, giọng trầm ấm trở lại, nhưng lần này nó chứa đầy sự sở hữu đáng sợ.

    Hắn quay sang Đại Bàng, vẻ mặt bỗng trở nên lạnh lùng như băng.

    "Về câu hỏi của anh, Đại Bàng.

    Mật mã không phải là vấn đề.

    Vấn đề là sự phản bội."

    "Phản bội?"

    Đại Bàng nghiến răng, "Tôi không hiểu!"

    Trình Mặc cười lớn một tiếng, nụ cười khiến căn phòng như bị bóp nghẹt.

    "Anh đã quá tin tưởng vào một người.

    Người mà anh nghĩ là cánh tay phải, người đã làm việc sát sao nhất với anh trong dự án này.

    Tôi đã biết mọi thứ từ sáu tháng trước, khi hắn trao cho tôi bản đồ chi tiết về căn cứ này, cùng với 'chìa khóa' để vô hiệu hóa hệ thống phòng thủ từ bên trong."

    Đại Bàng ngước nhìn lên, ánh mắt kinh hoàng và tuyệt vọng.

    Hắn nhận ra Trình Mặc đang ám chỉ ai.

    "Không thể nào...

    Minh..."

    Trình Mặc gật đầu, ánh mắt hắn dừng lại trên người Lâm Yên, như thể cô là vật chứng quan trọng nhất của cuộc gặp gỡ này.

    "Đúng vậy.

    Minh đã làm việc cho tôi bấy lâu nay.

    Anh đã sai lầm khi để cảm xúc cá nhân xen vào công việc, Đại Bàng.

    Anh đã quá cố gắng bảo vệ những gì anh gọi là 'nguyên tắc đạo đức', còn tôi, tôi chỉ quan tâm đến kết quả."

    Lâm Yên quay phắt sang nhìn Đại Bàng, khuôn mặt cô tái nhợt.

    Cô không thể tin được, người bạn thân nhất của anh, người mà cô luôn ngưỡng mộ về sự trung thành tuyệt đối, lại chính là người đã bán đứng họ.

    "Tại sao?"

    Đại Bàng gần như thì thầm.

    Trình Mặc nhún vai, vẻ chán nản hiện rõ trên mặt.

    "Đó là câu chuyện của những kẻ thất bại, Đại Bàng.

    Còn bây giờ, chúng ta có những việc quan trọng hơn cần làm."

    Hắn ra hiệu cho hai thuộc hạ.

    "Đưa họ đi."

    Khi hai gã đàn ông kéo Đại Bàng và Lâm Yên ra khỏi phòng, Trình Mặc nhìn theo bóng dáng họ.

    Hắn quay lại, đối diện với căn phòng tối om, nơi những thiết bị công nghệ cao đang bị vô hiệu hóa từng chút một.

    Hắn không cần một lời giải thích, hắn chỉ cần chiến thắng.
     
    Back
    Top Dưới