Ngôn Tình Trộm Nhớ Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,314,186
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
trom-nho-thuong.jpg

Trộm Nhớ Thương
Tác giả: Trần Trần
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Sủng, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trần Trần

Thể loại: ngôn tình, hiện đại, mất trí nhớ, truyện ngọt, truyện ngắn, 1v1, HE

Số chương: 05 chương

Chuyển ngữ: Thanh Ninh

– Edit: Miên Viễn

– Beta: Maria

GIỚI THIỆU TÓM TẮT

“Chồng ơi…”

Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, ra sức dụi.

Huhu, tôi mất trí nhớ, cơ mà lại chỉ mất một phần thôi.

Ví dụ như tôi nhớ là tôi đi bắt gian nhưng chẳng nhớ nổi mặt tên cặn bã kia.

Tóm lại là người đàn ông trước mặt tôi đây chính xác là tên cặn bã rồi.

Ha, không phải anh muốn cùng sống chết với con giáp thứ mười ba kia à, tôi cứ không để anh được như mong muốn đấy.

(Sau khi mất trí nhớ, tôi coi kẻ thù của mình thành một tên cặn bã lăng nhăng.)​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hôn Trộm
  • Trộm Trăng
  • Vụng Trộm Cưng Chiều Em
  • Trộm Nhớ Thương
    Chương 1


    1

    Đau quá!

    Tôi tủi thân sờ vào phía sau đầu, cô y tá đang bận rộn ở giường bên cạnh vội vã chạy lại ngăn cản tôi.

    “Đừng sờ loạn, vừa mới băng bó xong đó.”

    “...”

    Thật xui xẻo, vừa mở mắt ra đã ở trong bệnh viện rồi, mùi thuốc khử trùng khó chịu xộc thẳng vào mũi.

    “Y tá, ai đưa tôi đến đây vậy?”

    “Là một người đàn ông, rất đẹp trai.”

    “...”

    Ồ~

    Khăn trải giường dưới tay đều bị tôi làm nhăn.

    Tôi nhớ buổi sáng hôm nay, tôi đang ngồi trong phòng làm việc xem bản thảo thì đột nhiên nhận được một tin nhắn từ số lạ, nội dung ngắn gọn rõ ràng.

    - Khách sạn Đông Lai, phòng 2208, bắt gian.

    Ký ức cuối cùng trong đầu tôi là lời quát mắng của người đàn ông và cảnh tượng người phụ nữ che mặt khóc lóc, né trái né phải, sau đó… không có ấn tượng nữa, lần nữa mở mắt ra thì đã ở bệnh viện rồi.

    Tôi cau mày, làm sao cũng không nhớ nổi đoạn bắt gian ấy, thậm chí cả gương mặt của tên đàn ông cặn bã kia.

    “Au.”

    Dùng sức quá mạnh khiến đầu tôi càng đau hơn.

    Chị y tá nhìn tôi với ánh mắt đầy thương hại: “Đừng buồn nữa, chỉ là một tên đàn ông thối tha lăng nhăng thôi mà, cóc ba chân thì khó kiếm chứ đàn ông hai chân thì có đầy.”

    “...”

    Chị gái, chị thật hiểu biết!

    Thật ra tôi không buồn xíu nào, thật đó, chỉ là hơi buồn bực đó là tại sao tôi không nhớ ra thôi.

    Không chờ tôi mở miệng hỏi han chuyện gì đang xảy ra thì chị y tá đã chuyển chủ đề, ánh mắt chờ mong nhìn thẳng vào tôi: “Nhưng có điều, người đàn ông hai chân kia của em không chỉ đẹp trai ở mức một trăm triệu điểm thôi đâu!”

    Tôi:???

    Ngay lúc này, cửa phòng bệnh bị người nào đó đẩy vào, tôi ngẩng đầu nhìn lên, nhịp tim rõ ràng đập nhanh hơn lúc nãy rất nhiều, tôi nghèo từ, trong đầu hỗn loạn này chỉ có thể thốt ra một câu “Đù, đẹp trai vãi”.

    Người đàn ông đứng đó, dáng người cao lớn, cả người toát ra khí chất cao quý, rất là nổi bật trong phòng bệnh ba người.

    “Tỉnh rồi?”

    Anh ta quen biết tôi?!

    Người đàn ông bước lại gần, hai tay ôm vai, giọng điệu lạnh lùng, trong đôi mắt thâm thúy mơ hồ lộ ra vài phần không vui.

    “Tô Tiểu Mộc, em giỏi lắm, biết đi bắt gian rồi, còn có…”

    Người đàn ông chưa nói xong đã bị tôi hét lớn một tiếng cắt ngang.

    “Tô Tiểu Mộc, em làm sao vậy?”

    Đầu tôi ong lên, trong căn phòng lộn xộn, một người đàn ông bảo vệ người phụ nữ phía sau đang quát lên, anh ta nói, Tô Tiểu Mộc, cô giỏi lắm, biết đi bắt gian rồi…

    Chậc!

    Anh ta là tên đàn ông thối tha hai chân không chỉ đẹp trai ở mức một trăm triệu điểm đã đưa tôi đến bệnh viện.

    Mịa nói…

    Anh ngoại tình mà còn dạy dỗ tôi đúng tình hợp lý như vậy à?!

    Mặt anh to thật đấy.

    “Tô Tiểu Mộc, nói chuyện.”

    Giọng điệu nghe rất gấp gáp.

    “Chồng ơi…”

    Tôi nhào vào lòng người đàn ông trước mặt, dụi lấy dụi để.

    Tôi khóc.

    Cảm xúc dâng trào.

    Đúng vậy, tôi bị mất trí nhớ, nhưng điều đó không ảnh hưởng để việc tôi trả thù tên đàn ông thối này.

    Ha.

    Có phải ả tình nhân bên ngoài kia đang chờ để bò lên vị trí này của tôi không? Tôi cứ không cho anh được như mong muốn đấy.

    Người đàn ông rõ ràng cứng người lại, tùy tôi nhào vào người mình, cách một lớp áo sơ mi mỏng, giây phút này tôi cũng có thể cảm nhận được cơ bắp của anh ta căng cứng lại.

    Ôi.

    Chột dạ nha.

    Từ đâu chạy đến, muốn làm một đôi uyên ương với hồ ly tinh kia à, hứ, nằm mơ đi.

    “Chồng ơi, em sợ lắm, em muốn cùng anh về nhà, không bao giờ rời xa nhau nữa, chúng ta đã đồng ý làm người yêu của nhau rồi mà.”

    Giọng nói của tôi vừa ngọt ngào vừa mềm mại, đôi tay nhỏ đang ôm lấy người đàn ông càng dùng sức mạnh hơn, cả người đều vùi vào ngực của anh ta.

    Chết tiệt.

    Trên người tên đàn ông cặn bã này có mùi hương rất dễ chịu, lúc ôm xúc cảm tay cũng tốt.

    Dù có tốt thì sao chứ, chẳng phải ngoại tình rồi à.

    Hừ!

    Chẳng là cái thá gì hết!

    Có lẽ đã phản ứng lại, bàn tay to của người đàn ông đặt lên vai tôi, kéo tôi ra khỏi người anh ta.

    “Tô Tiểu Mộc, em có chắc em biết tôi là ai không?”

    Dĩ nhiên là chắc rồi, tên cặn bã.

    Tôi tiếp tục giả vờ đáng thương, yếu đuối: “Chồng à, anh làm sao thế, anh không nhớ bé cưng anh yêu nhất hả?”

    Trong mắt anh ta lộ ra thứ cảm xúc mà tôi nhìn không hiểu được, nghiêm túc chậm rãi nói: “Tôi là Thẩm Tu.”

    “...”

    Ừm.

    Vẫn không nhớ ra được.

    “Được rồi, chồng à, em nhớ rồi, anh là Thẩm Tu, chồng yêu của em.”

    Thẩm Tu: “...”

    2

    Lúc vừa ra khỏi văn phòng của bác sĩ, Thẩm Tu lập tức kéo tôi đang ngồi trên ghế dài ôm vào lòng, hệt như là mới tìm lại được bảo bối thất lạc vậy.

    Chậc.

    Còn biết diễn hơn cả tôi.

    Vậy thì tôi không thể thua được.

    “Chồng ơi sao thế, bác sĩ nói gì với anh vậy?”

    Khóe miệng Thẩm Tu khẽ nhếch lên: “Bác sĩ dặn em nghỉ ngơi thật tốt, vợ ơi, chồng đưa em về nhà nhé.”

    “...”

    Tôi cảm giác cứ có chỗ nào sai sai í.



    Trên đường về, tôi nhận được cuộc điện thoại từ bạn thân của mình, thật thần kỳ, tôi nhớ được cô bạn thân nhưng không tài nào nhớ ra tên cặn bã đó.

    Tôi liếc nhìn Thẩm Tu rồi ấn nút nghe máy.

    “Bae à, bây giờ tình hình thế nào, tên cặn bã với con hồ ly tinh đó sao rồi?”

    Cặn bã thì đang ở cạnh tôi, còn hồ ly tinh chắc là về ổ của ả ta rồi.

    Tôi cau mày: “Cậu biết à?”

    “Tớ nhìn thấy tên cặn bã đi thuê phòng cùng với con hồ ly tinh đó mà, vốn dĩ tớ định đi cùng cậu nhưng mà túi của tớ bị người ta trộm mất nên đành phải mượn điện thoại của người ta để gửi tin nhắn cho cậu, tớ vừa ra khỏi cục cảnh sát lập tức gọi điện thoại cho cậu nè.”

    “...”

    Thì ra là vậy.

    “Cậu yên tâm, tớ không sao, tớ đã về nhà cùng Thẩm Tu rồi.”

    “...”

    Cô bạn thân choáng váng, mãi không nói lên lời.

    “Mịa nó cậu về nhà với ai cơ?!”

    Giọng nói bất thình lình cao lên tới quãng 7, trong xe yên tĩnh nên nghe thấy rất rõ ràng.

    Tôi liếc mắt thấy Thẩm Tu cau mày.

    Tôi biết bây giờ cô bạn thân của tôi chắc chắn rất tức giận, trước lúc cô ấy nổi giận tôi vội vàng nói trước: “Lát nữa nói với cậu sau, cúp nhá.”

    “Kiều Hạ có ý kiến với anh.”

    Giọng nói sâu kín của Thẩm Tu truyền đến.

    Tôi yên tâm, anh ta cũng biết Kiều Hạ thế thì tên cặn bã này không chạy thoát được đâu.

    Có ý kiến hay không, trong lòng anh không biết à?!

    Tôi thầm trợn trắng mắt trong lòng, sau đó thừa dịp phía trước đèn đỏ, tôi sáp lại gần, ôm lấy cánh tay Thẩm Tu: “Sao lại thế được, chồng em xuất sắc như vậy mà.”

    Rõ ràng câu nói này đã lấy lòng được Thẩm Tu, anh ta quay đầu nhìn sang, ánh đèn đường chiếu vào từ cửa sổ xe phản chiếu ánh sáng dịu dàng lên khuôn mặt tuấn tú kia, ánh mắt Thẩm Tu thật là biết quyến rũ người ta, tôi vội vàng dời tầm mắt, nhưng mà cằm lại bị bàn tay to của Thẩm Tu giữ chặt lại.

    “Miệng bé yêu của anh thật ngọt nha.”

    “...”

    Mặt Thẩm Tu dần dần phóng to ở trước mắt tôi, hơi thở nóng rực từng hồi phả vào mặt tôi.

    A.

    Câu nói một chân đạp hai thuyền bị anh ta hiểu hết rồi.

    Ban ngày còn quấn quýt cùng với hồ ly tinh, bây giờ còn muốn chiếm hời của tôi.

    Bầu không khí trong xe dần trở nên mờ ám, thấy đôi môi mỏng xinh đẹp kia muốn hôn xuống, tôi giả vờ ngại ngùng né ra sau: “Chồng ơi, đèn xanh rồi.”

    “...”

    Tôi nhìn thấy mắt Thẩm Tu giật giật mấy lần, ha, đúng là đàn ông.

    Dọc đường, tôi vừa làm nũng vừa trêu ghẹo, đến khi đôi mắt Thẩm Tu đỏ cả lên, tôi rất biết điều mà giả vờ vô tội, sau đó chờ ngọn lửa đó dần tắt, tôi lại tiếp tục tác chiến.

    Nước ấm nấu ếch xanh, tôi đây là muốn từ từ luộc chết tên đàn ông thối tha này.



    3

    Xe đi vào một khu chung cư, chỉ nhìn đoạn đường và cửa ngoài thôi là biết ở đây không phú thì cũng quý.

    Tên chó cặn bã này rất giàu?!

    Tôi cau mày, thôi bỏ đi, vẫn không nhớ ra.

    Dù có giàu có thì cũng là đồ cặn bã thôi.

    Khi Thẩm Tu dắt tôi đi vào trong, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

    Chậc.

    Chắc là đoạn đường này nhịn khó chịu lắm.

    Tôi trêu chọc tên chó cặn bã xong tâm trạng rất tốt, để mặc cho anh ta dẫn lên tầng.

    Ở cửa, lúc Thẩm Tu bấm mật khẩu, đặc biệt để cho tôi nhìn, 0823, là sinh nhật của tôi.

    “...”

    Căn hộ rất lớn, nhưng thiếu một chút hơi thở người sống, cơ bản là gam màu lạnh, đập vào mắt là màu đen trắng.

    Sao tôi có cảm giác đây là lần đầu tôi đến đây vậy nhỉ?

    À.

    Tôi hiểu rồi.

    Thỏ khôn có ba cái hang mà.

    “Vợ ơi, đây là nhà của chúng ta.”

    Không biết Thẩm Tu đã đi đến sau lưng tôi tự lúc nào, cách lớp quần áo tôi cũng có thể cảm nhận được hơi nóng trên người anh ta.

    Tôi cong môi, xoay người, vòng tay qua cổ Thẩm Tu: “Huhu, chồng à, anh thật tốt. Chồng ơi, bận rộn cả một ngày rồi, anh có đói không, em đi làm chút gì đó cho anh ăn.”

    Đáy mắt Thẩm Tu hiện lên một tia thâm ý, giọng điệu nghiền ngẫm: “Em làm?”

    Tôi ra sức gật đầu.

    Đúng vậy.

    Tôi làm.

    Tôi lập tức làm ngay!!!

    Đúng lúc này, điện thoại của Thẩm Tu reo lên, anh ta nhìn lướt qua rồi nói với tôi: “Vợ à, anh vào thư phòng, em, đừng làm mệt quá.”

    “...”

    Ánh mắt lúc Thẩm Tu đi vào thư phòng nhìn tôi, một lời khó nói hết.

    Mặc kệ.

    Phòng bếp không vương một hạt bụi nào, sạch đến độ tôi có thể soi gương ở dưới mặt đất luôn.

    Nguyên liệu nấu ăn trong tủ lạnh được sắp xếp vô cùng ngăn nắp, gọn gàng.

    Chậc.

    Điều này nằm ngoài suy nghĩ của tôi.

    Chọn đại mấy loại nguyên liệu đặt lên bàn sơ chế, nấu ăn không phải là chuyện chính mà phải làm sao để phòng bếp vừa to vừa sạch này trở nên hoang tàn mới là mục đích chính của tôi.

    Tay nghề của tôi, chó cặn bã không xứng.

    Tôi xắn tay áo lên, đã nói thì phải làm.

    Nửa tiếng sau, tôi đứng trong bãi chiến trường bừa bộn đến độ phải nhón cả hai chân lên.

    Trong một cái nồi ở bên cạnh là một mảnh đen xì, lấy muôi chạm vào là những mảnh vụn đen đen có thể bay lên.

    Còn một cái nồi khác đang bị tôi hành hạ thì dầu bên trong gần già rồi, chỉ chờ tôi bỏ nguyên liệu vào là dầu sẽ bắn tung tóe khắp nơi.

    Tôi khổ quá mà.

    Làm thế nào để giống như sát thủ phòng bếp chắc chắn là một việc cần kỹ thuật.

    Huhu.

    Ngay lúc tôi chuẩn bị cho nguyên liệu trên đ ĩa vào trong nồi rồi nhanh chóng xoay người thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói trầm ấm đầy nghiền ngẫm: “Vợ ơi, cần anh giúp không?”

    “...”

    Tôi trượt tay, đồ trong đ ĩa rơi thẳng vào nồi dầu.

    Ối.

    Thành tiệc BBQ rồi.

    Chuyện xảy ra quá đột ngột, trong nhất thời tôi không phản ứng kịp, quên cả việc né tránh, cả người đơ như một khúc gỗ, mãi cho đến khi tôi bị một lực kéo vào trong lòng mới tránh được dầu nóng bắn vào người.

    *

    Hết phần 1.
     
    Trộm Nhớ Thương
    Chương 2


    4

    Huhu.

    Tiếng dầu nóng nổ lốp bốp kéo dài một lúc lâu mới dừng lại.

    Khi Thẩm Tu buông tôi ra để đi tắt bếp, tôi thấy sau lưng anh ta có một mảng lớn bị dầu văng trúng, trên nền áo sơ mi trắng nhìn mà giật mình.

    Tôi cắn chặt môi, tự nhủ không được mềm lòng, cặn bã xứng đáng bị thiên lôi đánh xuống chảo dầu.

    Nhà bếp lúc này có thể nói là thảm thương đến nỗi không nỡ nhìn.

    Nồi niêu xoong chảo được lấy từ trong tủ ra giờ thì mỗi cái bị vứt ở một góc, bên trong hai cái nồi ở trên bếp đều chứa những vật thể không xác định được, gạch trắng dưới sàn nhà đều dính đầy dầu mỡ, còn có vài giọt dầu hợp lại đọng thành một dòng dầu nhỏ chảy quanh co.

    Vỏ của đủ loại trái cây, rau quả nổi lềnh bềnh trong bồn rửa đầy nước, trông rất hùng tráng.

    Còn cái bàn sơ chế vốn dĩ vô cùng sạch sẽ thì lại bừa bộn đến độ mà nhìn thoáng qua sẽ không nhịn được mà phải hét lên.

    Tôi cúi thấp đầu, sợ Thẩm Tu nhìn thấy khóe miệng của tôi không nhịn nổi mà cong lên vì quá hài lòng với kiệt tác của mình.

    Tôi ngồi chờ tên cặn bã không chịu được nữa đòi chia tay với tôi.

    Kết quả là không có.

    Thẩm Tu dẫn tôi ra khỏi phòng bếp, để tôi ngồi trên ghế sô pha trong phòng khách: “Em nghỉ ngơi một tí đi, anh đi dọn dẹp.”

    Tôi:???

    Tôi há hốc mồm, nghe động tĩnh trong phòng bếp, tôi không nhịn nổi nhìn sang.

    Thẩm Tu xắn tay áo lên, lộ ra một phần cánh tay cường tráng, lúc này anh ta đang cúi đầu dọn dẹp bãi chiến trường do tôi gây ra, khí chất lạnh lùng đó trông rất lạc quẻ với đống lộn xộn kia.

    Chưa đến hai mươi phút, phòng bếp đã sạch sẽ tinh tươm trở lại.

    Chỉ có thùng rác xém tí nữa là tràn hết ra ngoài kia mới chứng minh được lúc nãy bừa bộn như thế nào.

    “...”

    Chờ đến lúc Thẩm Tu đi ra ngoài vứt rác trở lại, trên tay có thêm một cái túi được đóng gói tinh xảo.

    Tôi biết logo trên đó, là một quán ăn có lịch sử trăm năm rất nổi tiếng lại rất mắc.

    Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề vậy???

    Tại sao Thẩm Tu không đòi chia tay với tôi, tôi đã phá nhà anh ta thành như thế rồi mà.

    Chó cặn bã trong ký ức của tôi hình như đâu có tốt tính như vậy đâu?!

    Tôi rất sầu não.

    “Vợ ơi, đến ăn cơm thôi.”

    Bên cạnh bàn ăn, Thẩm Tu đang lấy từng món ăn trong túi đồ ăn ra ngoài.

    Tôi nhìn qua, trong đầu chợt thông suốt.

    Tôi hiểu rồi!

    Chó cặn bã sợ miệng lưỡi người khác vậy nên mới giả bộ ngược luyến tình thâm với tôi.

    Hừ!

    Hộp đóng gói vừa được mở ra, một mùi thơm khó cưỡng xông thẳng vào mũi tôi.

    Ăn no mới có sức tiếp tục “làm” được.

    Đúng vậy.

    Chính là đạo lý này.

    Tôi ăn, lại còn ăn rất nhiều.

    Cuối cùng rác vẫn do Thẩm Tu dọn, dáng vẻ một người đàn tốt đó đúng là không nhìn ra được đây là người cách đây vài tiếng trước mới đi ngoại tình.

    Hừ.

    Biết diễn thật đấy.

    Ăn no rồi, tôi lại có sức “làm” tiếp rồi.

    “Chồng ơi, em muốn đi tắm.”

    “...”

    Con ngươi của Thẩm Tu co lại.

    Ái chà.

    Thấy vậy, tôi lập tức sáp lại, kéo tay Thẩm Tu, giọng õng ẹo: “Chồng ơi~ người ta không có quần áo để thay phải làm sao đây, tiểu tiên nữ làm sao có thể khỏa thân được, đúng không?”

    Hơi thở của Thẩm Tu loạn hết cả lên.

    5

    “Anh đi mua cho em.”

    Thấy Thẩm Tu định đứng lên, tôi vội vàng nhào tới cản lại.

    “Đã trễ thế này rồi, mai mua cũng được, nhá chồng, tối nay em mặc… áo sơ mi của anh.”

    Quả nhiên không ngoài dự đoán, tôi nhìn thấy yết hầu của Thẩm Tu lên xuống mấy lần.

    Ha!

    Thấy anh ta mãi không nói lời nào, tôi cố nặn ra vài giọt nước mắt: “Chồng ơi, sao anh không nói gì hết vậy, có phải anh không muốn cho em mặc áo sơ mi của anh không, hay là anh muốn để người phụ nữ khác…”

    Tôi chưa kịp nói hết, bàn tay to với những khớp xương rõ ràng đã vươn tới bịt miệng của tôi lại.

    “Tô Tiểu Mộc.”

    Lại là giọng nghiến răng nghiến lợi đó, chỉ có điều là không có sự trầm ổn như lúc ở trong bệnh viện, trái lại xen lẫn vài phần ngấm ngầm chịu đựng.

    Bị bịt miệng, tôi chỉ có thể phát ra tiếng ê ê a a, một lúc lâu sau, hai mắt Thẩm Tu đỏ như máu đi vào phòng ngủ, lúc đi ra trên tay anh ta cầm một chiếc áo sơ mi màu đen.

    Thẩm Tu ném áo sơ mi lên người tôi, hai chữ “đi tắm” như được rít qua kẽ răng, sau đó quay người đi vào thư phòng.

    Giây tiếp theo, tôi nghe thấy một tiếng cạch.

    Ồ.

    Chó cặn bã khóa cửa rồi.

    Xấu hổ như thế à?!

    Vậy tôi phải được voi đòi tiên thôi.

    Đứng ở trước cửa thư phòng, tôi gõ vài cái: “Chồng ơi, trên đầu em còn quấn băng, nên không thể để dính nước được đúng không.”

    “...”

    Không phản ứng.

    Tôi trợn trắng mắt, tiếp tục nói: “Chồng ơi, anh không thương bé yêu của anh ư, huhu, chồng ơi, sao anh không để ý tới em.”

    Cánh cửa đột ngột bị kéo ra, tôi còn đang nói dở, một luồng sức mạnh trực tiếp kéo tôi qua, chờ đến lúc tôi tỉnh táo lại thì người đã bị đẩy vào tường.

    “Tô Tiểu Mộc, đừng trêu ghẹo anh nữa.”

    “...”

    Anh ta nổi nóng rồi.

    Ồ.

    Vài câu nói đã bị trêu chọc thành như vậy, có thể không ngoại tình à?

    “Chồng ơi.”

    Tôi nũng nịu gọi một tiếng.

    Ánh mắt Thẩm Tu sầm xuống, cúi người ép sát lại.

    Tôi dĩ nhiên không thể để anh ta đạt được ý định đó, lúc tôi chuẩn bị ngồi xổm xuống để tránh khỏi vòng tay anh ta, Thẩm Tu đã nhận ra được ý đồ của tôi, chen hai chân vào, bóp lấy eo tôi.

    “...”

    Hai mắt tôi tối sầm lại, lúc này, khóe miệng Thẩm Tu cong lên, đôi môi mỏng sắp in lên môi tôi thì lại hơi lệch sang một bên, kề sát vào tai tôi.

    Anh ta nói: “Vợ ơi, đêm nay có vui không?”

    “...”

    “Phòng bếp không đủ cho em phát huy, anh còn có một phòng sưu tầm, đồ trong đó không có món nào thấp hơn sáu chữ số.”

    “...”

    Ngay lúc này, tôi đầu hàng hoảng loạn chạy trốn, chạy thẳng đến phòng tắm khóa cửa lại, tôi tựa người vào tủ kết hợp bồn rửa mặt, thở hổn hển.

    Chó cặn bã thông minh như vậy á?!

    6

    Xét thấy sự thảm bại của hiệp đấu này, lúc tắm xong đi ra, tôi đàng hoàng hơn rất nhiều, dưới áo sơ mi rộng tôi còn quấn thêm một lớp khăn tắm.

    Cửa thư phòng vẫn đang mở, tôi lặng lẽ ở trước cửa thò đầu nhìn vào, người đâu rồi?!

    Tôi cúi đầu nhìn một lần, chắc chắn khăn tắm sẽ không rơi ra, lúc này mới bắt đầu vào trong phòng tìm người, mãi đến khi đi đến một căn phòng khác đang mở cửa.

    Thẩm Tu đang dọn giường ở bên trong.

    Nhìn cái giường lớn kia, tôi không dám đi đến trêu ghẹo, quá nguy hiểm, nếu Thẩm Tu không nhịn được trực tiếp ném tôi xuống giường, vậy lúc đó tôi chắc chắn gọi trời không thấu rồi!

    Có lẽ là nghe thấy tiếng động, Thẩm Tu ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm, may là không qua đó, trong đôi mắt thâm thúy của Thẩm Tu cuồn cuộn sóng nhiệt.

    Khi anh ta đi về phía tôi, tôi hơi sợ hãi lùi lại mấy bước.

    Nhịp chân Thẩm Tu chợt ngừng lại, chỉ đưa tay vén những sợi tóc rối trên trán tôi ra sau tai.

    “Muộn lắm rồi, nghỉ ngơi sớm đi.”

    Chỉ nói mỗi một câu đó, Thẩm Tu lập tức rời đi, lúc ra ngoài còn không quên đóng cửa phòng lại cho tôi.

    Sau vài giây, chắc chắn tiếng bước chân bên ngoài đã đi xa, lúc này tôi mới bước tới khóa trái cửa lại.

    Đêm dài đằng đẵng, an toàn là trên hết.

    Nằm trên chiếc giường lớn mềm mại, cuối cùng tôi cũng có thể thư giãn đầu óc sau một khoảng thời gian dài tính toán, vừa rồi tôi nhìn xung quanh, căn phòng này chắc là phòng ngủ chính, ngoại trừ một cái ban công siêu lớn còn có một phòng vệ sinh riêng.

    Đặc biệt là trong phòng đều là hương thơm nhàn nhạt giống như trên người Thẩm

    Tu, thật sự rất dễ chịu.



    Trời vừa sáng tôi đã tỉnh rồi, đồng hồ sinh học “nuôi” nhiều năm không biến mất cùng một phần ký ức đã mất kia.

    Tôi tưởng rằng ngủ một giấc có thể nhớ lại chút gì đó, kết quả là không có.

    Tôi đứng dậy đi ra phòng khách, trong phòng khách to lớn trừ tôi ra thì chẳng có ai cả.

    “Chồng ơi?”

    Không ai trả lời.

    “Thẩm Tu?”

    Tôi lại gọi thêm một tiếng, vẫn không có câu trả lời.

    Chết tiệt.

    Tên cặn bã này chắc chắn là nhân lúc tôi đang ngủ để ra ngoài tìm hồ ly tinh rồi.

    Mịa nó, tôi…

    Không phòng bị?!

    Tôi đứng trong phòng khách với vẻ mặt thất vọng, đột nhiên, bíp một tiếng, cửa chính mở ra.

    “Tô Tiểu Mộc, sao em dậy sớm vậy?”

    “...”

    Nhìn Thẩm Tu đang đứng ở cửa, tôi vô thức chạy lại.

    Hai túi lớn được Thẩm Tu xách trên tay rơi “bịch” xuống đất.

    “Huhu, chồng ơi, em thức dậy không thấy anh đâu, em tưởng anh không cần em nữa.”

    Tôi khóc, nửa thật nửa giả.

    Nước mắt nước mũi quệt hết lên chiếc áo sơ mi trông có vẻ đắt tiền của Thẩm Tu.

    Thẩm Tu cuống cuồng, không ngừng dỗ dành tôi: “Ở đây không có đồ dùng sinh hoạt của em, anh ra ngoài mua một ít.”

    Lúc này tôi mới nhìn thấy khăn mặt, bàn chải đánh răng nằm tán loạn trên mặt đất, còn có cả… đồ lót.

    Tôi sững sờ, tiếng khóc nức nở lập tức ngừng lại, sau đó quê muốn đội quần.

    Đúng lúc này, đột nhiên Thẩm Tu cúi người ngồi xổm xuống, tầm mắt của tôi nhìn theo động tác của anh ta…

    Aaaa!

    Tôi chết đây.

    Trên người tôi vẫn đang mặc chiếc áo sơ mi đen tối qua Thẩm Tu đưa cho tôi, hai đùi trắng nõn, thon thả thẳng tắp của tôi còn lộ ra ngoài.

    Mặt tôi đỏ bừng cả lên.

    Hiển nhiên sự chú ý của Thẩm Tu không ở trên đùi tôi, anh ta lấy từ trong túi ra một đôi dép lê mềm mại màu hồng, sau đó nhẹ nhàng nhấc chân tôi lên đi vào cho tôi.

    Tôi:???

    “Tô Tiểu Mộc, anh vẫn luôn cần em, vĩnh viễn cần em.”

    “...”

    Ấm áp dưới chân hơi lan lên trên.

    Huhu.

    Đạo hạnh của chó cặn bã cao quá!



    *

    Hết phần 2.
     
    Trộm Nhớ Thương
    Chương 3


    7

    Chớp mắt tôi đã chuyển đến ở nhà Thẩm Tu được ba ngày. Ba ngày này, Thẩm Tu hầu như là ở nhà cùng tôi, một ngày ba bữa hầu hạ tôi rất chu đáo.

    Tôi đã sống một cuộc sống mà đa số người mơ ước: Ăn rồi ngủ giống như heo vậy, rồi lại giống như gấu trúc được người ta nâng niu trong lòng bàn tay, không cần lo lắng bị giết.

    Nhưng cũng rất thần kỳ, ngoài việc quên mất kí ức của việc yêu đương ra thì những thứ khác tôi đều nhớ rất rõ, ví dụ như công việc của tôi, đúng vậy, trong giọng nói đứt hơi khản tiếng của sếp, tôi chỉ xin nghỉ ốm được mỗi ba ngày.

    Trong ba ngày này, Thẩm Tu rất ngoan rất thành thật, đến cả việc gọi điện thoại cũng ở bên cạnh tôi. Đương nhiên, chuyện này cũng liên quan đến việc tôi cố ý dính lấy anh ta.

    Thẩm Tu không gọi điện thoại cũng không nhắn tin cho con hồ ly tinh đó ba ngày rồi.

    Ha.

    Tôi không tin con hồ ly tinh kia có thể nhịn được.

    Ngày nào tôi cũng chờ con giáp thứ 13 kia đến để đánh ghen thế mà lại sóng yên biển lặng, rất có dáng vẻ năm tháng tĩnh lặng.

    Tôi:???

    “Còn muốn ăn gì nữa không?”

    Thẩm Tu đột nhiên nghiêng người sáp lại gần, làm tôi sợ đến mức lập tức hoàn hồn.

    Đây là ngày cuối cùng trong ba ngày nghỉ ốm của tôi, ngày mai tôi phải đi làm trở lại vì vậy Thẩm Tu đặc biệt dẫn tôi đi dạo siêu thị, chuẩn bị lấp đầy cái tủ lạnh rỗng trong nhà.

    Trong siêu thị boutique, giá cả mắc đến mức làm người ta nóng cả ruột gan, càng khỏi nói trong xe hàng Thẩm Tu đang đẩy đã chất cả đống đồ rồi.

    Cặn bã muốn tiêu tiền, tôi nên dốc sức giúp anh ta một tay nhưng đức tính tốt đẹp là tiết kiệm được hình thành từ nhỏ không cho phép tôi làm như vậy.

    Huhu.

    Thật nhức đầu.

    Như thấy sự do dự của tôi, Thẩm Tu cười, đưa tay nhéo má tôi: “Vợ à, em muốn mua gì thì cứ mua, chồng nuôi được.”

    “...”

    Tôi đang định nói thì có tiếng “bộp”, tiếng thủy tinh rơi xuống đất vang lên ở trước mặt chúng tôi.

    Ngẩng đầu nhìn lên, bạn thân tôi đang kinh ngạc nhìn tôi và Thẩm Tu, dưới chân cô ấy là một chai rượu vang đỏ đã vỡ vụn, vết rượu đỏ tươi theo đường chỉ gạch trên mặt đất chảy về phía chúng tôi.

    Người quản lý siêu thị nghe thấy tiếng động đã lập tức đến xử lý.

    Cũng may là lúc này trong siêu thị không có nhiều người, bạn thân không kiên nhẫn để nói với quản lý, chỉ vứt thẳng một tấm thẻ qua, quản lý lập tức vui vẻ chạy đi tính tiền.

    Cô ấy kéo tôi ra sau lưng, chắn ngang bảo bọc tôi như gà mẹ che chở gà con.

    “Thẩm Tu, anh có ý gì?”

    Thẩm Tu vừa rồi còn dịu dàng đã lập tức thay đổi nét mặt, trên người lạnh lẽo thêm mấy phần, dáng vẻ muốn nói chuyện nhưng lại kiêng kị tôi có ở đó.

    Tôi vội vàng kéo góc áo cô ấy: “Hạ Hạ.”

    “...”

    “Mấy ngày nay Thẩm Tu đối với tớ rất tốt, thật đó, cậu đừng tức giận nữa nha, tớ sẽ xử lý tốt.”

    “...”

    Cục tức của cô ấy bị nghẹn lại, ho tới trời long đất lở.

    Thẩm Tu nghe tôi nói thế, khóe miệng khẽ nhếch lên, mặt mày không vui lúc đó lập tức tan thành mây khói.

    “Tô Tiểu Mộc, cậu, cậu ngốc có phải không?”

    Huhu.

    Sao lại vạch trần nỗi đau của người khác như vậy chứ, tôi chỉ ngốc chút xíu thôi mà.

    8

    Tôi nhìn chằm chằm cô ấy với đôi mắt đẫm lệ, cuối cùng cô ấy bị tôi đánh bại.

    “Được rồi, chỉ cần cậu vui là được, tớ còn có việc, mẹ kiếp, tên chó kia cứ nằng nặc muốn uống rượu vang đỏ của siêu thị này.”

    Cô ấy hùng hổ xoay người rồi đi đến quầy hàng lấy một chai rượu vang.

    Tôi biết gần đây cô ấy đang chạy một hạng mục, cô ấy từng nói, chỉ cần cầm được hạng mục này vậy thì không cần lo lắng KPI của năm nay nữa. Còn “tên chó” trong miệng cô ấy chính là “papa” bên A của hạng mục đó.

    Hình như nghĩ đến gì đó, lúc cô ấy đang chuẩn bị đi tính tiền thì đột nhiên quay đầu lại nói: “Nếu anh ta dám bắt nạt cậu thì cậu nói với tớ, không cần biết anh ta là ai, tớ đều sẽ xắn tay áo lên đánh anh ta cùng với cậu, không phải sợ, có chị ở đây.”

    Thật tốt!

    Tôi nhìn cô ấy rời đi, hiển nhiên không nhìn thấy được khóe miệng cong cong cười như không cười của Thẩm Tu.

    Chờ tôi quay đầu, vừa hay đụng phải ánh nhìn sâu xa của Thẩm Tu.

    “Vợ à, em thật sự cảm thấy anh đối với em rất tốt?”

    “...”

    Đây là câu hỏi đòi mạng đúng không?!

    Tôi suy nghĩ vài giây.

    Gật đầu.

    Sau đó Thẩm Tu như phát điên, vươn tay trực tiếp ôm tôi vào lòng, giọng nói dịu dàng giống như có thể vắt ra nước.

    “Sau này anh sẽ đối xử với em càng tốt hơn, tốt đến mức em không muốn rời xa anh dù chỉ một phút một giây.”

    “...”

    Chết tiệt.

    Cặn bã thật là giỏi!

    Tôi bình ổn lại trái tim nhỏ bé đang đập loạn nhịp, vùi vào trong lòng Thẩm Tu trợn trắng mắt.



    Tôi và Thẩm Tu đều không để ý đến chuyện nhỏ xảy ra ở siêu thị.

    Về đến nhà, Thẩm Tu lập tức bắt đầu sắp xếp đồ đạc vừa mua.

    Tôi ngồi trên chiếc ghế cao ở bên cạnh, thảnh thơi thoải mái ăn bánh kem dâu tây ngàn lớp mà Thẩm Tu mua cho tôi.

    “Chồng ơi, táo rửa xong chưa?”

    “Chồng ơi, lấy sữa chua ở trong túi ra cho em, em khát quá.”

    “Chồng ơi, tối nay chúng ta ăn gì thế?”

    “...”

    Tôi sai bảo Thẩm Tu đến mức sảng khoái trong lòng, Thẩm Tu bị sai bảo dường như cũng rất vui vẻ, lúc nào cũng nhìn tôi đầy tình ý rồi đáp một tiếng “Được”.

    Tôi:???

    Mất cả hứng.

    Cặn bã như thế này là muốn hoàn lương, hồi tâm chuyển ý?!

    Không.

    Một lần cặn bã, cả đời cặn bã.

    Toàn giả vờ cả thôi.

    Ngày mai chúng tôi tách ra đi làm, đến lúc đó chó cặn bã có rất nhiều thời gian đi tìm con hồ ly tinh kia, chắc chắn sẽ lộ nguyên hình.

    Ha.

    Cứ chờ xem.



    9

    Sáng hôm sau, lúc tôi đi ra từ phòng tắm thì bữa sáng đã bày sẵn trên bàn.

    Cháo kê vàng óng vẫn còn bốc khói, trên đ ĩa ăn tinh xảo là những chiếc bánh mì kẹp, bánh bao hấp và trứng luộc đã bóc vỏ.

    “...”

    Tôi biết rồi.

    Thẩm Tu muốn tấn công dạ dày của tôi, hừ, nham hiểm.

    Tôi ra sức cắn quả trứng một miếng.

    Tôi tuyệt đối sẽ không khuất phục!

    Ăn xong bữa sáng, Thẩm Tu đưa tôi đến dưới tầng công ty.

    “Tan làm anh đến đón em, có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại cho anh.”

    Tôi tùy tiện gật đầu, cởi dây an toàn liền chạy đi mất.

    Cho đến khi tôi quẹt thẻ vào công ty, xe của Thẩm Tu mới nghênh ngang rời đi.

    “Tiểu Mộc, kia là bạn trai của em à, thật đẹp trai nha.”

    Đồng nghiệp bình thường có mối quan hệ tốt tiến lại gần rồi kéo cánh tay tôi cùng nhau đi vào phòng làm việc.

    Bạn trai?

    Rất nhanh không phải nữa rồi.



    Lượng công việc ba ngày tồn đọng suýt chút nữa là tiễn tôi “đi” luôn.

    Nhìn ánh mắt thỉnh thoảng quét đến của sếp, tôi thật sự rất muốn nói cho sếp biết là tôi thật sự vừa mới tháo băng gạc ở trên đầu ra.

    Bận cả buổi sáng tới giờ nghỉ trưa mà lượng công việc mới giảm được 1/3, nhìn một chồng bản thảo cần hiệu đính kia, tôi nằm gục xuống bàn, khuôn mặt đầy vẻ nhân sinh không còn gì lưu luyến, không buồn đến căn tin ăn cơm nữa luôn.

    “Tiểu Mộc, cậu không sao chứ, muốn ăn gì mình đem lên cho cậu.”

    Tôi uể oải lắc đầu: “Không cần đâu, tớ không đói, mọi người đi ăn đi.”

    Các đồng nghiệp đồng tình nhìn tôi, sau đó rời đi.

    Lúc Thẩm Tu gọi điện thoại đến thì tôi đã lao đầu vào trong công việc rồi, không biết sao nhưng khoảnh khắc vừa nghe được giọng nói của Thẩm Tu, chút tủi thân trong lòng tôi lại bị phóng đại lên mấy lần.

    “Chồng ơi.”

    Chưa đến 10 phút, Thẩm Tu đã ở dưới tầng công ty tôi.

    Khi tôi chạy xuống, thấy anh ta mặc vest tay cầm một hộp cơm tinh xảo đang dựa người vào xe.

    Huhu.

    Sao đây lại là một tên cặn bã chứ.

    Thấy tôi đứng ở đó, Thẩm Tu cười đi về phía tôi, sau đó kéo tay tôi lên xe.

    Nhiệt độ bên trong xe vừa phải, mở hộp đồ ăn ra, hương thơm phả vào mặt, trong nháy mắt tôi như sống dậy.

    Hoá ra không phải là tôi không muốn ăn cơm, mà là tôi muốn ăn cơm khác.

    Tô Tiểu Mộc, mày high quá!

    Cơm Thẩm Tu mang đến ăn ngon quá.

    Lúc tôi đang ăn, Thẩm Tu đột nhiên nói: “Tô Tiểu Mộc, anh thật sự nuôi được em, nếu như công việc mệt quá vậy thì xin nghỉ rồi nghỉ ngơi một đoạn thời gian.”

    “...”

    Tôi bị sặc.

    Ho một lúc lâu, Thẩm Tu giúp tôi vỗ phía sau lưng.

    Cuối cùng tôi không ho nữa.

    Nuôi tôi?

    Thế chả phải là chê cười à.

    Hồ ly tinh có lần đầu thì sẽ có lần thứ hai, đến lúc đó anh ta nuôi hết à.

    Có lẽ là tôi châm chọc quá rõ ràng, Thẩm Tu hơi mất hứng xoay mặt tôi qua, bức tôi nhìn anh ta: “Tô Tiểu Mộc, anh chỉ nuôi một mình em.”

    “...”

    Im lặng giống như một cái bình phong che ở giữa tôi và Thẩm Tu.

    Tôi nhíu mày, vẻ mặt khôi phục giả tạo ngày trước, cười ngọt ngào với Thẩm Tu.

    “Chồng giỏi quá, em biết mà, chồng đối xử với em tốt nhất, thế nhưng mà em rất thích công việc này, không muốn từ chức.”

    Tôi làm nũng, Thẩm Tu cũng hết cách.

    Thấy sắp đến giờ làm việc, tôi sốt ruột mở cửa xe về đi làm.

    Kết quả, Thẩm Tu khoá lại.

    Tôi:???

    Thẩm Tu cau mày: “Chồng em tốt như thế, có phải bé yêu nên thưởng một chút không?”

    “...”

    Móa…

    Nhìn khuôn mặt đẹp trai gần ngay trước mắt, tôi hơi nghiêng về phía trước, chuẩn bị có lệ chạm nhẹ vào má anh ta một chút, quá lắm thì đi lên rửa đi là được.

    Không ngờ, Thẩm Tu đột nhiên ngẩng đầu nghênh đón.

    Môi Thẩm Tu thật là mềm.

    Lúc tôi muốn lùi lại thì sau gáy bị một bàn tay đè lại.

    “Ưm.”

    Trong hơi thở quấn quýt là tiếng lẩm bẩm của Thẩm Tu: “Tiểu Mộc Mộc.”

    Đầu tôi choáng váng, hoàn toàn mềm đi.

    Hám sắc làm lu mờ ý nghĩ aaa!

    ...

    *

    Hết phần 3.
     
    Trộm Nhớ Thương
    Chương 4


    10

    Sau nụ hôn trên xe ngày đó, Thẩm Tu giống như được mở khóa bản năng, không thấy kiềm chế và ẩn nhẫn mấy ngày trước đâu nữa.

    Khoảng thời gian này giống như biến thành người khác vậy.

    Tựa như bây giờ.

    Tôi đang đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách nói chuyện điện thoại với mẹ tôi, chẳng biết Thẩm Tu đi ra khỏi thư phòng từ lúc nào rồi đứng ở đằng sau tôi, đột nhiên duỗi tay ôm lấy tôi.

    “A.”

    “Tiểu Mộc, sao thế?”

    Tôi đột nhiên kêu lên dọa mẹ tôi sợ, giọng mẹ tôi mang theo vài phần thăm dò.

    Nhưng Thẩm Tu lại cố ý vùi đầu vào cổ tôi, hô hấp nóng rực dừng trên da thịt tôi, vừa ngứa vừa nóng.

    “Không có chuyện gì ạ, con quên tắt bếp thôi.”

    Một tiếng cười khẽ.

    “...”

    “Tô Tiểu Mộc, bên cạnh con có người?”

    “Không, không có.”

    Trước đây mẹ tôi là chủ nhiệm giáo dục của trường, nhiều năm kinh nghiệm làm việc làm bà nhạy bén giống như Holmes vậy.

    Mẹ tôi im lặng.

    Trong lòng tôi hoảng hốt, vừa muốn mở miệng, tên chó Thẩm Tu này vậy mà lại cắn tôi một cái.

    “Au.”

    “...”

    “Tô Tiểu Mộc, con dám ở chung với người khác, còn biết nói dối, con chờ đó, bây giờ mẹ với bố con sẽ đặt vé xe qua ngay.”

    Huhu.

    Tôi sắp bị lột da rồi.

    Đúng lúc này, Thẩm Tu nhận lấy điện thoại trong tay tôi: “Cháu chào dì, cháu là Thẩm Tu.”

    “...”

    “Vâng ạ, cháu ở chung với Tiểu Mộc, dì yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Tiểu Mộc thật tốt, đợi đến Trung thu cháu với Tiểu Mộc sẽ cùng về thăm chú dì ạ.”

    Lúc Thẩm Tu đưa lại điện thoại vào bên tai tôi, tôi vẫn còn lơ mơ.

    Trong trí nhớ, hình như bố mẹ tôi không biết tôi có bạn trai?!

    “Tô Tiểu Mộc, con gái ngoan của mẹ, con thật sự cho mẹ một niềm vui bất ngờ lớn đó, không tệ không tệ, thế mà lại lừa Thẩm Tu về được, giỏi lắm.”

    Tôi:???

    Mẹ tôi lại nói rất nhiều, nói tóm lại thì nói gần nói xa chính là rất thích Thẩm Tu.

    Cúp điện thoại, tôi nhìn Thẩm Tu: “Nghe giọng điệu của mẹ tôi hình như biết rõ anh.”

    Khóe miệng Thẩm Tu nhếch lên: “Vợ à, em quên mất là anh qua nhà em rất nhiều lần à.”

    “...”

    Tôi quên mất thật.

    Tôi bắt đầu cảm thấy có chỗ nào đó là lạ, đúng lúc này, điện thoại lại vang lên.

    Tôi tưởng mẹ tôi lại gọi nhưng không ngờ là bệnh viện, chị y tá nói đã qua nửa tháng, nhắc nhở tôi ngày mai nên đi bệnh viện tái khám.

    Đúng rồi.

    Lần trước tôi bị Thẩm Tu dẫn về, vẫn chưa cẩn thận hỏi bác sĩ là tôi bị gì nữa.

    Vừa khéo sáng ngày mai đi hỏi luôn.

    ...

    11

    Thẩm Tu vốn định đi cùng tôi lúc nhưng đi ra cửa lại nhận được điện thoại của công ty, nói có chuyện cần anh về xử lý.

    Vì thế, Thẩm Tu đưa tôi đến cửa bệnh viện thì lại đến công ty, lúc gần đi vẫn dặn dò tôi một đống chuyện.

    Nhìn chiếc xe biến mất ở trong tầm mắt, tôi có chút hoảng hốt.

    Đã hơn nửa tháng trôi qua rồi vậy mà con hồ ly tinh kia lại không có chút động tĩnh, tôi ngồi vị trí chính cung này quá mức chân thật, thật đến mức tôi suýt chút nữa sa vào trong đó tiếp.

    Tôi quyết định, đợi đến lúc khám xong, tôi phải chủ động xuất kích.

    Sau khi kiểm tra xong, tôi cầm bản báo cáo đi tới văn phòng bác sĩ.

    Hoá ra tình huống của tôi thuộc về mất ký ức tạm thời, ngày đó bị k1ch thích, thêm vào não bộ bị va chạm nên mới thành ra như vậy.

    Tôi nghe bác sĩ nói mà trong đầu trống trơn.

    Thảo nào ngày đó Thẩm Tu vui vẻ như vậy, hoá ra anh dám chắc là tôi quên mất chuyện anh ta là đồ cặn bã.

    Hừ!

    Tôi lại hỏi một số chuyện liên quan tới triệu chứng này của tôi lúc nào có thể hoàn toàn khôi phục, bác sĩ nói không vội, đúng thời điểm thì sẽ ổn thôi, ổng còn nói, nhìn dáng vẻ của tôi, hẳn là không ảnh hưởng đến sinh hoạt bình thường của tôi.

    Tôi:???

    Cũng đúng.

    ...

    Lúc đi ra khỏi văn phòng bác sĩ, tôi bị một cô gái gọi lại.

    Giọng điệu rất không tốt.

    “Chị Tô, trùng hợp quá, chị cũng tới bệnh viện hả, đến khám ở khoa tâm lý à.”

    Tôi nhíu mày, tìm trong đầu một lượt, chắc chắn không quen biết cô ta, nhưng mà nhìn trong đôi mắt của cô ta không giấu được khoe khoang và đắc ý, tôi lập tức đoán được.

    Mé.

    Con hồ ly tinh kia.

    Cái này không phải trùng hợp.

    Tôi hừ lạnh: “Đừng gọi bậy, tôi không quen cô.”

    “Chị Tô, xin lỗi chị, em biết là em không tốt, thế nhưng mà chuyện tình cảm thật sự không thể miễn cưỡng, anh trai không yêu chị, người anh ấy yêu là em.”

    “...Không cần xin lỗi tôi, nếu không phải cô thì tôi cũng không biết bên cạnh tôi còn có một đống rác vẫn chưa vứt đi như thế. Nhưng tôi cũng nên nói tiếng cảm ơn cô, dù sao thì thời buổi này cô gái đồng ý làm thùng rác để đựng rác cũng không nhiều lắm.”

    “Cô…”

    Hứ.

    Tôi đọc nhiều bản thảo như vậy, còn phải sợ khiêu khích một một ả trà xanh à.

    Mé.

    Tức giận.

    Hoá ra tên chó cặn bã thích loại trà xanh gọi mình là anh trai.

    “Xin lỗi, tôi bận lắm, không có thời gian ở đây phí lời với cô.”

    Tôi không thèm để ý đến cô ta, muốn đi lại bị cô ta kéo tay lại.

    “Chị Tô, em thật sự xin lỗi, nếu như chị cảm thấy ngày đó ở trong khách sạn chưa đánh đã tay thì bị bây giờ chị đánh tiếp thì em tuyệt đối sẽ không đánh lại, cầu xin chị đừng đi tìm anh trai làm phiền anh ấy nữa có được không?”

    Tôi:???

    Bị bệnh à.

    Tôi duỗi tay, trực tiếp hất tay cô ta đang nắm tay tôi xuống, vừa mới chuẩn bị mở miệng, một nguồn sức mạnh trực tiếp đẩy tôi đụng vào bên cạnh.

    “Tô Tiểu Mộc, lòng dạ cô độc ác thật đấy, cô có biết Nhan Nhan đang mang thai không, nếu như em ấy xảy ra chuyện gì, cô chịu nổi trách nhiệm không!”

    “...”

    Lại thêm một kẻ có bệnh nữa.

    Nhìn gã đàn ông xa lạ trước mắt, tôi lạnh mặt: “Nếu mang thai thì trông cho kỹ, đừng thả ra cắn người khắp nơi.”

    Khoan đã.

    Mang thai?!

    Ả trà xanh mang thai?

    Mang thai con của chó cặn bã?

    Tin dữ làm đầu tôi đột nhiên tê rần, tôi cảm thấy mắt tối sầm lại, một bàn tay đỡ eo tôi, ôm tôi vào trong lòng.

    Mùi hương quen thuộc phả vào mũi làm vành mắt tôi đỏ lên.

    Tôi gần như lập tức tránh thoát, thế nhưng mà tên chó kia ôm quá chặt.

    “Tôi nói rồi, đừng xuất hiện ở trước mặt em ấy nữa, sao, thật sự cho rằng Tô Tiểu Mộc là người mà mấy người có thể tùy ý ức h**p à.”

    Giọng điệu Thẩm Tu lạnh lẽo, cho dù không ngẩng đầu, tôi cũng có thể cảm giác được trong giọng nói của anh mơ hồ lộ ra nghiêm túc và lạnh lẽo.

    12

    Ả trà xanh không lên tiếng, nhưng gã đàn ông xa lạ kia như là lấy hết dũng khí, hơi run sợ nói: “Là, là cô ta ra tay với Nhan Nhan trước, Nhan Nhan còn đang mang thai con của tôi, tôi, tôi mới…”

    Nói xong lời cuối cùng, giọng người đàn ông xa lạ càng ngày càng nhỏ.

    “Cút.”

    Thẩm Tu quát lớn một tiếng, sau một loạt tiếng bước chân hoảng loạn, thế giới yên lặng lại.

    “...”

    Quào.

    Chó cặn bã bị cắm sừng rồi.

    Hoá ra con của ả trà xanh là của gã đàn ông xa lạ kia.

    Chậc chậc.

    Kẻ đi cắm sừng người khác lại bị cắm sừng.

    Đây là nhân quả tuần hoàn đúng không!

    Tôi ở trong lồ ng ngực Thẩm Tu không khỏi cười ra tiếng.

    Thẩm Tu đỡ lấy bả vai tôi nhìn thẳng tôi, cẩn thận gọi tôi một tiếng: “Vợ ơi.”

    Tôi không cười nổi nữa.

    Cho dù anh ta có bị cắm sừng, cho dù vừa nãy anh ta anh hùng cứu mỹ nhân bảo vệ tôi, c*̃ng không chối bỏ được sự thật anh ta lăng nhăng.

    Đoạn đường về nhà, tôi rất im lặng.

    Vừa nãy bị gã đàn ông xa lạ đẩy một chút, bây giờ đầu óc tôi choáng váng, luôn cảm giác hình như tôi quên mất chuyện gì đó rất quan trọng, những hình ảnh linh tinh vụn vặt kia làm thế nào cũng không ghép lại được.

    Thẩm Tu nhìn ra tôi khác thường, kít một tiếng, Thẩm Tu dừng xe ở chỗ đỗ xe ven đường, vẻ mặt lo lắng nắm tay tôi: “Tiểu Mộc, chỗ nào không thoải mái, bây giờ anh đưa em đi bệnh viện?”

    Trong trí nhớ, hình như c*̃ng có một người gọi tôi Tiểu Mộc như thế, chỉ là, giọng nói của người đó non nớt.

    Tôi ngẩng đầu, nhìn Thẩm Tu: “Anh ơi.”

    Thẩm Tu kinh ngạc.

    “Em, em nhớ ra rồi?”

    Ha.

    Sốt sắng như vậy.

    Xem ra trà xanh ghé vào tai gọi anh ta không ít.

    “Anh ơi, chúng ta về nhà đi, đầu em đau quá.”

    “...”

    Thẩm Tu sững sờ trong chốc lát, lúc này mới lấy lại tinh thần.

    “Được, bây giờ anh trai dẫn em về nhà.”

    Đệch!

    Không gọi nổi.

    ...

    Sau khi từ bệnh viện về, quan hệ giữa tôi và Thẩm Tu rơi vào một vòng luẩn quẩn, cũng rất mâu thuẫn.

    Rất nhiều lần tôi muốn gọi điện thoại cho bạn thân hỏi cô ấy nên làm gì thì điện thoại đều là không gọi được, nhưng cứ mỗi lúc nửa đêm, bạn thân sẽ gửi tin nhắn tới cho tôi hỏi tôi làm sao vậy.

    Tôi chỉ có thể nói không có chuyện gì.

    Ài!

    Hình như gần đây bạn thân vô cùng bận bịu, loay hoay đến cả thời gian nghe điện thoại cũng không có.

    Cứ như vậy, tôi và Thẩm Tu tiếp tục lấy loại quan hệ kỳ lạ này ở chung, Thẩm Tu c*̃ng không làm chuyện gì khác người với tôi, chính là ôm ấp hôn hít.

    Đối với chuyện này, tôi duy trì thờ ơ lạnh nhạt.

    Thế cho nên Thẩm Tu sẽ kề sát bên tai tôi nói tôi là vật nhỏ không có lương tâm.

    Chớp mắt lại một tháng trôi qua, tôi suy nghĩ có phải nên dọn ra khỏi nhà của Thẩm Tu hay không, dù sao kiêu sa làm người ta sa đọa, kịch bản của Thẩm Tu quá sâu, tôi sắp bị anh ta từng bước làm cho lơ là rồi.

    Huống hồ, căn nhà nhỏ của tôi lại không ở nữa thì sẽ đóng bụi mất.

    Vì thế, tranh thủ hôm nay tan làm sớm, tôi một mình đi về nhà mình, chuẩn bị quét dọn trước một lần.

    Không ngờ, tôi thấy gã đàn ông xa lạ đẩy tôi ở trong bệnh viện ngày đó ở dưới tầng chung cư.

    Thật là khéo.

    Tôi cúi đầu làm ra vẻ không quen biết gã, chuẩn bị đi vòng vào.

    “Tiểu Mộc.”

    “...”

    Giọng điệu này, giống như rất quen thân với tôi.

    Đệch.

    Xúi quẩy.

    Ả trà xanh tới tìm tôi thì thôi đi, bây giờ đến cả đối tượng mà trà xanh lăng nhăng cũng tới tìm tôi.

    Ai nấy đều có bệnh hết.

    *

    Hết phần 4.
     
    Trộm Nhớ Thương
    Chương 5


    13

    “Tiểu Mộc, anh biết là anh không tốt, bị dính lời nguyền đi theo con hồ ly tinh kia, cô ta không mang thai, cô ta gạt anh, lúc trước ở bên anh cũng là vì vừa ý căn nhà mẹ anh mua cho anh.”

    “…”

    “Mãi cho tới bây giờ anh mới biết cô gái lòng mình thật sự yêu là ai, Tiểu Mộc, cầu xin em, em tha thứ cho anh được không, chúng ta vẫn giống như trước kia, mỗi ngày thật vui vẻ, anh biết em không thích anh chạm vào em, sau này không được em cho phép thì anh tuyệt đối không chạm vào em, có được hay không?”

    “…Anh bị bệnh à, tôi không quen biết anh, anh lại sấn đến là tôi gọi bảo vệ đấy.”

    Trong lòng tôi hoảng hốt, muốn lên tầng lại bị gã kéo tay lại.

    “Tiểu Mộc, anh thật lòng yêu em, anh không thể mất em.”

    Ha.

    Tôi cười.

    “Đồ rác rưởi không quản được nửa người dưới của mình thì có tư cách gì nói yêu chứ, anh nói chữ này làm cho người ta buồn nôn thật đấy.”

    “Cô…”

    Gã tức đến hộc máu: “Tô Tiểu Mộc, cô còn không biết xấu hổ nói tôi à? Tôi ở bên cô hơn một năm nhưng đến tay cô còn không cho tôi nắm, tôi có phải là hòa thượng đâu. Người tẻ nhạt như cô, ngoại trừ tôi ra thì ai bằng lòng ở với cô chứ.”

    “…”

    Hình ảnh trong đầu dần rõ ràng, một phần ký ức tôi thiếu hụt vậy mà qua miệng gã lúc đóng lúc mở lại từ từ ghép lại.

    Tôi nhớ ra rồi, gã đàn ông trước mắt này chính là tên chó cặn bã đã cắm sừng tôi.

    “Tô Tiểu Mộc, cô cho rằng bây giờ cô leo lên chỗ dựa là Thẩm Tu thì có thể không coi ai ra gì à, đừng ngu ngốc như thế, anh ta chỉ chơi đùa với cô mà thôi, Thẩm Tu là đối thủ một mất một còn của cô sao có thể thật sự thích cô chứ.”

    Các loại hình ảnh qua lại, từng tấm một hiện lên trước mặt tôi.

    Thẩm Tu, đối thủ một mất một còn của tôi?

    Tôi ngây dại.

    Thấy tay tên cặn bã vốn kéo tay tôi muốn chuyển qua trên vai kéo tôi vào trong ngực, tôi canh đúng thời cơ và khoảng cách bảo vệ cách đó không xa đi tới tuần tra, hét to một tiếng.

    “Cứu mạng, có bi3n thái.”

    “…”

    Tên cặn bã sửng sốt, nhanh chân muốn chạy, kết quả bị bảo vệ thân thủ nhanh nhẹn đuổi kịp.

    Sau đó, hai chúng tôi cùng vào cục cảnh sát.

    Tên cặn bã hùng hổ, toàn bộ hành trình tôi không nói một lời, đúng chuẩn dáng vẻ người bị hại.

    Lúc bạn thân tới, phía sau còn có một người đàn ông nhìn rất nho nhã.

    “Chị em, xảy ra chuyện gì thế, sao cậu lại liên lạc với tên cặn bã kia nữa, Thẩm Tu đâu, anh ta là đồ trang trí à, vậy mà lại để một mình cậu ở đây.”

    “…”

    Mệt mỏi quá.

    Không muốn nói chuyện.

    Con ngươi người đàn ông phía sau bạn thân trầm xuống, sau đó lên tiếng ngăn bạn thân đang lải nhải như súng máy lại.

    Chuyện kế tiếp, đều là người đàn ông kia xử lý.

    Lúc tôi và bạn thân rời khỏi cục cảnh sát, tên chó cặn bã kia vẫn còn ngồi xổm trong đó.

    “Tiểu Mộc, cậu sao thế, từ nãy đến giờ không nói một câu? Đệch, có phải tên khốn Thẩm Tu kia lại ức h**p cậu không?”

    “…”

    Mũi tôi cay cay, duỗi tay ôm lấy bạn thân.

    “Huhu, Hạ Hạ, tớ nhớ hết tất cả rồi, tên khốn Thẩm Tu kia vậy mà lại thừa lúc vắng mà vào, chắc chắn anh ta đang trả thù tớ, huhu.”

    “…”

    Bạn thân vẻ mặt hoang mang.

    Tôi vẫn chưa khóc đủ, một nguồn sức mạnh trực tiếp kéo tôi ra khỏi ngực bạn thân, là mùi hương quen thuộc, huhu, mắt tôi rơi lệ càng nhiều.

    Bạn thân thấy thế, vén tay áo lên muốn vọt qua, bị người đàn ông bên cạnh ngăn cản.

    “Thẩm Dục, đưa người phụ nữ của anh đi.”

    “…”

    Tôi và bạn thân ngơ ngác.

    Thẩm Tu?

    Thẩm Dục?

    Đệch.

    Bạn thân hùng hổ bị người đàn ông tên Thẩm Dục khiêng đi.

    14

    Lăn qua lăn lại lâu như vậy, trời cũng tối.

    Thẩm Tu không nói một lời kéo tôi đi về phía xe, rất nhiều lần tôi muốn tránh khỏi, nhưng sức của anh ta quá lớn, tôi vẫn chưa ăn cơm tối nên không còn sức…

    Đứng ở cửa chính, tôi không muốn vào cho mấy.

    “Tô Tiểu Mộc, anh không ngại khiêng em vào.”

    “…”

    Nhìn đi, lộ nguyên hình rồi kìa.

    Sau khi đi vào tôi mới phát hiện, Thẩm Tu vậy mà lại ở nhà một mình làm vằn thắn.

    Hứ.

    Tôi bị kéo đến bên ghế chân cao cạnh bàn ăn, sau đó bị ép nhìn Thẩm Tu làm vằn thắn rồi nấu sủi cảo, tên chó này tự tay cán bột.

    Huhu.

    Thật là thơm.

    Mùi thơm này giống hệt mùi sủi cảo mẹ tôi chuẩn bị sinh nhật hàng năm cho tôi.

    Sinh nhật tôi?!

    Tôi sửng sốt, một bát sủi cảo bốc hơi nóng đã ở trước mặt tôi.

    “Tiểu Mộc Mộc, sinh nhật vui vẻ!”

    “…”

    Nhìn Thẩm Tu trước mắt, tôi có chút hoảng hốt.

    Tôi và Thẩm Tu cũng coi như là thanh mai trúc mã, khi còn bé hai nhà chúng tôi ở trong cùng một đại viện, vốn dĩ quan hệ hai chúng tôi vốn nên rất tốt, thế nhưng cố tình là tôi có một bà nội trọng nam khinh nữ.

    Thẩm Tu khi còn bé xuất sắc đến làm người ta giận sôi, lớn lên c*̃ng đẹp trai hơn so với bạn cùng lứa, người lớn trong viện đều rất thích, nhất là bà nội tôi.

    Bà thương yêu Thẩm Tu vượt xa đứa cháu gái là tôi đây, thế cho nên phần thiên vị này ở trong lòng tôi chuyển hết thành oán niệm đối với Thẩm Tu.

    Nhưng tôi lại quên mất, mỗi lần tôi giận đến đỏ mặt thì anh trai Thẩm Tu sẽ đưa đồ anh thích ăn nhất đến trước mặt tôi, nói, Tiểu Mộc Mộc, cho em.



    “Tiểu Mộc Mộc, sủi cảo sắp nguội rồi.”

    Tôi cách tầng hơi nóng sủi cảo bốc lên nhìn Thẩm Tu, hơi không thể tin là vào thời khắc này tình cảm không ngừng lan rộng.

    Tôi cúi đầu, gắp một cái sủi cảo, cắn một miếng.

    Mùi vị vậy mà lại giống như đúc như mẹ tôi làm.

    Thẩm Tu đưa tay sờ trán tôi, sau đó xoay người lấy từ trong tủ lạnh ra một cái bánh kem nhỏ xinh xắn, cắm nến đặt trước mặt tôi.

    “Chúc Tiểu Mộc Mộc của anh, mãi mãi vui vẻ.”

    Nhìn gương mặt thâm thúy của Thẩm Tu, tôi hơi nghẹn ngào: “Anh…”

    Một đống lời muốn nói lại không biết nên nói như thế nào.

    Nhưng Thẩm Tu lại cúi người chạm vào trán tôi, ánh mắt sáng lấp lánh như ngân hà: “Sinh nhật Tiểu Mộc Mộc, có thể cho anh mượn một điều ước sinh nhật không?”

    Dưới sắc đẹp mê hoặc, tôi vậy mà lại gật đầu.

    Thẩm Tu cười, cười đến tình ý bay khắp nơi.

    “Anh hi vọng tiếng chồng yêu Tiểu Mộc Mộc gọi anh có thể thành sự thật.”

    “…”

    Quá phận.

    Tôi kháng nghị, kết quả, một giây sau, Thẩm Tu nâng mặt tôi lên, bờ môi không nói gì mà ép xuống.

    Mãi đến khi tôi sắp không thở nổi Thẩm Tu mới buông lỏng tay, chóp mũi anh cọ chóp mũi tôi, gọi tôi từng tiếng.

    “Tiểu Mộc Mộc, anh thích em từ rất lâu rồi, chúng ta ở bên nhau đi!”

    Chắc chắn thằng nhóc Thẩm Tu này biết ma pháp rồi.

    Nếu không thì sao tôi có thể gật đầu đồng ý nói “được” chứ.



    15

    Vốn dĩ Thẩm Tu nói là Trung thu sẽ cùng tôi về gặp bố mẹ, thế nhưng mà sáng hôm sau Thẩm Tu như là sợ tôi đổi ý, trực tiếp kéo tôi từ trong chăn ra ngoài.

    Chờ tôi hoàn toàn tỉnh táo lại thì người đã ở cửa nhà tôi rồi.

    Chuyện gì thế này?!

    Trong phòng không chỉ có bố mẹ tôi, bố mẹ Thẩm Tu c*̃ng ở đây, xem ra, bọn họ đã nói chuyện lâu rồi.

    Thậm chí bố mẹ tôi nhìn thấy chúng tôi trở về, trực tiếp nhét hộ khẩu vào tay Thẩm Tu.

    “Sau này, Tiểu Mộc giao cho con.”

    Tôi???

    Bố tôi và Thẩm Tu giống như hoàn thành xong nghi thức giao tiếp gì đó.

    Thẩm Tu c*̃ng không vòng vo, gọi một tiếng bố, một tiếng mẹ với người trong nhà.

    Kết quả, bốn tiếng trả lời cùng vang lên.

    “…”

    Lúc đi từ cục dân chính ra ngoài, tôi vẫn chưa phản ứng lại, chỉ nhìn thấy Thẩm Tu cẩn thận cầm hai quyển sổ đỏ, vừa nhìn vừa sờ, cuối cùng còn cất vào trong túi.

    “Đưa em xem với.”

    Thẩm Tu không cho.

    “Vợ ơi, sau này để anh giữ giấy kết hôn cho.”

    “…”

    “Thẩm Tu.”

    Vừa dứt lời, một cái hôn nóng bỏng rơi xuống.

    “Gọi sai, phải phạt.”

    “…”

    “Nhưng mà em là vợ anh, cho em một cơ hội để sửa.”

    Đệch…

    Thẩm Tu híp mắt lại, làm bộ lại muốn cúi đầu, bên cạnh đã có người nhìn sang.

    Tôi đỏ mặt gọi một tiếng: “Chồng ơi.”

    Sau đó, lại một cái hôn nóng bỏng, lần này còn lâu hơn lần trước.

    “Lại sai rồi.”

    “…”

    Haiz!

    Tự mình tạo nghiệt, chỉ có thể tự mình nuốt xuống.

    Tôi hít vào một hơi thật sâu: “Chồng yêu.”

    “Vợ giỏi quá, đến đây, khen thưởng một cái.”

    “…”

    Thẩm Tu, đồ chó nhà anh…

    *

    Hết phần 5.

    HOÀN
     
    Back
    Top Bottom