Khi đôi mắt mất dần ý thức... tôi chẳng muốn tỉnh lại tẹo nào !
Tỉnh lại để đối mặt với cuộc sống khốn nạn này sao ?
Tôi thật sự không muốn...
- Bác sĩ ơi , xin hãy cứu em tôi !
Tôi cầu xin bác sĩ hãy khiến em ấy tỉnh lại...
Trong mơ hồ tôi nghe lùng bùng , lờ mờ được có vậy rồi lại rơi vào khoảng không, không còn cảm nhận được gì.
Cơ thể tôi nhẹ bẫng tựa như chẳng còn thể xác , tôi đang rơi vào khoảng không vô định...
Trong đó tôi thấy những kí ức của mình đang hiện hữu , có cả những mảnh kí ức mà tôi chả bao giờ muốn nhớ lại.
Mảnh kí ức đen tối nhất mà tôi không bao giờ muốn nhớ tới... tôi đã gián tiếp ám hại ba trong số năm người trong nhóm bạn của tôi.