Ngôn Tình Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,278,625
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc8sR8NQzdn0ma99g91nLeiRVXh25lJJGtejlomwcgWDB4UJRPnrl68MtqGSStMIBZhJMjMSX6gqdaGwMW8FKoNcOTuXP76JlZHZo5pbJQTggbzqTvqzHKW7UB7-QaGkeeBbyaw6ZvNjAELiuehZBa36=w215-h322-s-no

Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện (do editor tự đặt): Trời lạnh rồi, cho Lâm thị phá sản thôi.

Tác giả: 未天天

- ----------------------

Lâm Giang Dã là thái tử gia ăn chơi trác táng nhất trong giới thủ đô.

Cũng là một người hết lòng trong tình yêu.

Vì tôi, anh ấy có thể từ bỏ môn thể thao mạo hiểm anh ấy yêu thích nhất để học cách điều hành công ty.

Cũng vì tôi, anh ấy có thể thản nhiên một hơi uống hết mười chai rượu đến mức phải đi rửa dạ dày.

Anh ấy yêu tôi đến tận xương tủy là thế, ấy vậy mà lại quyến luyến hôn em gái nuôi của mình.

Ngày hôm đó, tôi tháo nhẫn trả lại cho anh: “Tôi ở bên anh đã mười bốn năm, chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.”

Nhưng anh ấy phát điên rồi.​
 
Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Chương 1


1.

Khoang miệng của Lâm Giang Dã còn mang theo mùi rượu, kéo tôi vào trong lồ ng ngực rồi cúi đầu hôn.

Khi chúng tôi còn đang dây dưa, điện thoại của anh đột nhiên kêu lên.

Dường như đã biết là ai gọi, Lâm Giang Dã chẳng thèm liếc mắt lấy một cái mà trực tiếp cúp điện thoại.

Hai tay tôi chống trên lồ ng ngực anh ta, đỏ mặt hỏi: “Hôm nay là sinh nhật anh, nhỡ đâu cóbạn bè muốn gửi lời chúc đến thì sao?”

“Làm gì có người bạn nào quan trọng hơn Nghiên Nghiên nhà chúng ta cơ chứ?”

Nói xong, anh ta khẽ c ắn vành tai tôi, hơi thở nóng bỏng chạm vào bên tai khiến tôi không khỏi rùng mình một trận.

“Nếu em cảm thấy không tiện, hôm nay anh tuyệt đối… coi như là tặng quà sinh nhật cho anh, nhé?”

“Nghiên Nghiên, chúng ta bao giờ mới có thể kết hôn đây, anh thực sự rất yêu em.”

Thanh âm của anh ta ngập tràn mê hoặc.

Trong đầu một trận tê dại, tôi ôm lấy cổ anh, đúng lúc chuẩn bị hôn đáp trả thì điện thoại của Giang Dã lại tiếp tục kêu lên.

Anh ấy vẫn không buồn quan tâm, tùy ý cúp máy.

Mãi đến lúc chuông điện thoại kêu thêm lần nữa, Lâm Giang Dã rốt cuộc mới không kiên nhẫn bắt máy.

“Mẹ mày, có thấy phiền không hả!”

Ở đầu bên kia, một giọng nữ rụt rè vang lên: “Anh trai, em là Giai Giai, dì nói hôm nay là sinh nhật anh, em đã làm bánh gato cho anh, anh đừng mắng em…”

Cô gái này, hoàn toàn không hề xa lạ với tôi.

Cô ta là Sầm Giai, nửa năm trước đến cửa Lâm gia, tự nhận là con gái họ hàng xa của chú Lâm, bố mẹ đã qua đời. Chú Lâm nể tình ngày trước Sầm gia từng giúp đỡ ông ấy nên đồng ý nhận nuôi cô ta đến hết đại học.

Thấy bên này không có tiếng hồi đáp, thanh âm của cô ta mang theo sự nghẹn ngào: “Bên ngoài vẫn đang mưa lớn, em lại không đem theo ô, em có thể tặng anh chiếc bánh ngọt em tự tay làm trước rồi mới đi không? Em sẽ không quấy rầy mọi người đâu…”

Không nằm ngoài dự đoán, Lâm Giang Dã nhíu chặt mi tâm, gầm lên với đầu bên kia: “Cô có bệnh à? Tôi chưa từng mời cô, cô tới đây làm gì? Không có ô thì cút, đã bao nhiêu tuổi đầu rồi!”

Sau khi Giang Dã cúp máy, tôi khẽ liếc nhìn cơn mưa lớn ngoài cửa sổ.

Không biết vì cái gì, khi nghĩ đến lời của cô ta, trong lòng tôi lại có một chút hốt hoảng mơ hồ.

Sầm Giai, cô gái có mái tóc vàng xơ xác, người gầy tong teo, luôn mang theo bộ dạng suy dinh dưỡng. Lâm Giang Dã luôn nói với tôi cô ta vừa ngốc quê mùa, cái gì cũng không biết, thật sự chẳng hiểu làm thế nào cô ta lại thi đỗ được đại học.

Thậm chí còn suýt chút nữa làm hỏng bộ đồ xếp hình trong phòng làm việc.

“Đó là đồ bảo bảo nhà chúng ta lắp ráp tặng anh, vẫn may là anh kịp thời đem nó đi sửa.”

Thấy anh ấy đắc ý bày ra vẻ mặt “mau khen anh đi”, tôi nhanh chóng nắm bắt được điểm khó hiểu: “Vì sao cô ta lại vào được phòng làm việc của anh?”

Lâm Giang Dã bị tôi hỏi đến sửng sốt, nhưng lại rất nhanh cười ra tiếng, xoa đầu tôi đầy sủng nịnh: “Em ăn dấm sao? Bảo bảo nhà ta thế mà cũng biết ghen rồi à?”

Tôi không vui né tránh bàn tay của anh, ngược lại còn bị Giang Dã kéo vào cái ôm ấm áp.

Trong ngữ điệu của anh ấy mang theo sự khinh thường: “Nghiên Nghiên, cô ta làm sao có thể so với em cơ chứ? Em nhìn dáng vẻ gầy còm của cô ta đi, ngay cả việc xách dép cho bảo bảo nhà chúng ta cũng không xứng!”

Có lẽ, chính giọng nói quá đỗi kiên định của anh ấy đã khiến tôi quên mất lí do vì sao Sầm Giai lại có thể xuất hiện ở phòng làm việc của Lâm Giang Dã, nơi mà chỉ có tôi và anh ấy mới vào được.

2.

Nhưng điều chúng tôi không lường được chính là, Sầm Giai vẫn tìm tới.

Khuôn mặt của Lâm Giang Dã trong nháy mắt liền trầm xuống: “Mẹ kiếp, bọn mày, ai cho cô ta vào đây?”

Tất cả những người có mặt ở đây đều biết tính tình đại thiếu gia của anh ấy, chẳng ai dám ho he câu nào.

Trương Dương ngồi gần tôi nhất, nhỏ tiếng giải thích: “Chị dâu, thật sự là không có ai mời cô ta cả. Em cũng không biết làm thế nào mà cô ta tìm được tới nơi này, đã vậy còn cứ khăng khăng tặng bánh rồi mới chịu rời đi, chị xem…”

Tôi nghiêng mắt nhìn sang, Sầm Giai lúc này đang mang một bộ dạng vô cùng đáng thương. Cô ta đứng bên cạnh cửa, trên tay cầm khư khư một chiếc bánh ngọt.

Có lẽ sợ bánh bị mưa làm hỏng, cô ta đã đem áo khoác phủ lên phía trước.

Bởi vì Sầm Giai chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi phong phanh nên có thể dễ dàng nhìn thấy đường cong cơ thể thấp thoáng của cô ta ẩn hiện sau lớp áo.

Máy lạnh của phòng bao được mở hết công suất, Sầm Giai khẽ run rẩy, môi trắng bệch.

Nhìn thấy tôi và Lâm Giang Dã cùng lúc đi tới, ánh mắt cô ta liền sáng lên, nhẹ nhàng bước tới, đưa chiếc bánh ngọt tự làm ra. Trong giọng nói của cô ta không giấu nổi vẻ hưng phấn: “Anh trai, em tự tay làm bánh ngọt cho anh này, chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Nhưng khi cô ta mở nắp cặp lồ ng ra, chiếc bánh bên trong đã lẫn lộn, không nhìn ra hình dạng gì, chỉ thấy thấp thoáng dòng chữ màu đen “Ca ca, mãi mãi vui vẻ”.

Thấy vậy, sắc mặt của Lâm Giang Dã lại càng đen hơn: “Mẹ kiếp, có phải cô nghe không hiểu tiếng người không? Tôi đã cho phép cô đến đây chưa mà cô dám tùy tiện tới? Con mẹ nó, ai muốn ăn cái bánh ngọt rẻ tiền này của cô chứ.”

Bị Lâm Giang Dã mắng chửi thậm tệ, vành mắt Sầm Giai nhanh chóng đỏ lên, vừa nói vừa rơi lệ, nhưng vẫn cố tỏ ra quật cường giải thích: “Em không có tiền để chuẩn bị cho anh một món quà đắt tiền như mọi người, em chỉ có phần tâm ý này thôi… Anh trai, hy vọng anh luôn hạnh phúc.”

Thật đúng là dáng vẻ của một bạch liên hoa nhỏ bé đáng thương.

Ngay lúc tôi muốn mở miệng nói gì đó, Lâm Giang Dã đã trực tiếp cởi áo ngoài của mình ra rồi ném lên người cô ta: “Cút”

Cô ta khẽ nhìn chúng tôi một cái rồi che mặt chạy ra ngoài.

3.

Cô ta đi rồi, mọi người mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Lâm Giang Dã cáu kỉnh ngồi trong góc mắng một câu: “Xúi quẩy.”

Tôi siết chặt tay anh ấy để an ủi.

Mọi người đề xuất nên cắt bánh để cầu nguyện trước, thế nhưng lại có người tỏ ý muốn vứt chiếc bánh Sầm Giai mang đến đi.

Lâm Giang Dã liền lên tiếng ngăn lại.

Tôi trừng mắt nhìn anh ấy, nhưng lại chỉ thấy anh nhếch mép cười rất thản nhiên: “Đồ bỏ đi như thế này, cứ để đấy ông đây tự đem đi vứt.”

Tuy thế, cho đến khi những chiếc bánh tôi mang đến đều đã được cắt xong xuôi, cái bánh xấu xí đó vẫn được đặt ở nơi dễ nhìn thấy nhất.

Đúng lúc ấy, có ai đó đột nhiên hô to: “Chết tiệt, cái đó… Hình như có ai đó bị xe đâm trúng rồi.”

Có người hỏi lại: “Con mẹ mày, có thể nói rõ hơn không, ai bị đâm hả?”

“Chính là người vừa đem bánh đến tặng…”

Lời còn chưa nói hết, tay của tôi đã bị hất sang một bên.

Ngay sau đó, Lâm Giang Dã lập tức xông ra ngoài.

Cho đến khi những lời bàn tán xung quanh dần tiêu tán, tôi mới phản ứng kịp, chạy đuổi theo.

Trương Dương đứng bên cạnh mở ô cho tôi, lắc lắc đầu: “Chị dâu, chị đừng qua đó vội.”

Tôi chen chúc đẩy đám đông sang hai bên, liền nhìn thấy Lâm Giang Dã đang gắt gao ôm chặt Sầm Giai vào lòng.

Lồ ng ngực tôi bỗng chốc co rút lại.

Biển số xe đâm trúng Sầm Giai vô cùng quen thuộc.

Bất quá người xuống xe xin lỗi là tài xế, đại ý muốn nói tốc độ xe vốn dĩ đã rất chậm, cô gái này chẳng hiểu sao lại đột nhiên xông tới rồi bị tông trúng.

Lâm Giang Dã lạnh nhạt liếc mắt qua: “Ý mày là cô ấy cố tình à? Một nữ sinh như cô ấy lại cố tình chạy đến trước xe để ăn vạ phải không?”

Tài xế lộ ra vẻ mặt lúng túng, không biết làm thế nào, tôi bèn tiến lên phía trước.

Sầm Giai nằm trong vòng tay của Lâm Giang Dã, đau đớn nhắm chặt hai mắt, thế nhưng lại chẳng nhìn ra cô ta bị thương ở chỗ nào.

“A Dã, anh đưa cô ấy đi kiểm tra CCTV trước đi.”

Nhưng Sầm Giai trong ngực anh lại nghẹn ngào hai tiếng, khoé mắt ngấn lệ, hai tay ôm chặt lấy Giang Dã mà nức nở: “Anh trai, Giai Giai đau quá. Là do em sang đường không cẩn thận, tất cả đều là lỗi của em, mọi người đừng cãi nhau, đừng…”

Quả nhiên, Lâm Giang Dã quay sang nhìn tôi, trong lời nói không hề có một chút ấm áp: “Ôn Nghiên, có phải ngay cả em cũng cảm thấy một người cái gì cũng không biết như cô ấy sẽ biết cách lừa người khác, đúng không?”

Dứt lời, anh bế Sầm Giai lên, nhìn Trương Dương: “Lái xe, đến bệnh viện.”
 
Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Chương 2


4.

Trương Dương nhìn tôi, rồi lại nhìn sang Lâm Giang Dã đang nóng lòng đứng dậy, có chút chần chừ: “Anh Dã, như này có vẻ không thoả đáng lắm đâu.”

“Anh ơi, em chảy máu có sao không? Có phải em sắp c.h.ế.t rồi không?”

“Huhu, hình như em vừa thấy cha mẹ, có phải bọn họ đang tới đón em không?

Lâm Giang Dã lạnh lùng nhìn Trương Dương: “Thế cậu cũng c.ú.t đi.”

Lúc anh ta đi ngang qua người tôi, tôi kéo góc áo anh ta lại.

Móng tay đâm thật sâu vào lòng bàn tay, tôi ép chính mình phải tỉnh táo lại: “A Dã, để Trương Dương đưa cô ấy đi trước đi, chúng ta lái xe đi đằng sau.”

“Anh ơi, Giai Giai thật sự rất ngoan mà, anh đừng bỏ lại em mà, đừng giống như cha mẹ bỏ lại em…”

Sầm Giai ôm lấy cổ Giang Dã, mơ màng nói lẩm nhẩm, trên mặt không rõ là nước mưa hay nước mắt.

Mà Lâm Giang Dã lại liếc mắt nhìn tôi một cái: “Ôn Nghiên, đã đến nước này rồi, em còn có thể bình tĩnh ghen tuông như thế à?”

Dứt lời, anh ta ôm Sầm Giai lên xe, nhanh chóng chạy đi.

Tôi ghen?

Tôi chỉ là cảm thấy có chút buồn cười.

Vừa này rốt cuộc là ai nói với tôi, Sầm Giai cái gì cũng không giỏi, ngay cả đặt lên bàn cân so sánh với tôi cũng không xứng?

Hành động bản năng của con người không bao giờ nói dối.

Vừa rồi, người đầu tiên lao ra chính là anh ta.

Chính là anh ta ôm lấy cô ta.

Cũng là anh ta vì cô ta mà cãi nhau với tôi.

Nhưng rõ ràng, tôi mới là bạn gái của anh ta mà.

5.

Tôi đứng đó mà lòng lạnh lẽo, cửa kính của chiếc xe gây ra vụ tai nạn bỗng hạ xuống một nửa.

Người đàn ông chỉnh lại cặp kính gọng vàng, nhàn nhạt liếc nhìn tôi: “Lên xe.”

Là giọng của Tống Tự Sâm.

Anh ta khẽ nhếch môi cười cười: “Bỏ lại bạn gái của mình để đi ôm cô gái khác, lại còn vô duyên vô cớ vì cô ta mà không phân biệt phải trái vội vàng trách tội em. Đây là lý do ban đầu em từ chối tôi đúng không?”

Tôi nhìn góc nghiêng lạnh lùng của anh, không nói gì.

Anh hờ hững quay đầu nhìn qua: “Không muốn đến xem à?”

Lái xe đi qua một trận bão táp mới tới bệnh viện, tôi xấu hổ ngồi im lặng ở phía sau.

Chỉ nhìn thấy ngón tay anh gõ chữ liên tục trên màn hình.

Thời điểm này, bệnh nhân đến cấp cứu rất đông.

Nhưng chỉ liếc mắt một cái cũng có thể thấy Lâm Giang Dã sáng sủa ngồi ở một góc.

Sầm Giai ở bên cạnh anh ta, không biết vì sao hai người đột nhiên cãi nhau.

Tôi vốn đang định bước tới, lại nhìn thấy Lâm Giang Dã hai mắt đỏ ngầu, giữ chặt hai tay cô ta trên đỉnh đầu.

Sau đó, liền tức giận hôn lấy môi cô ta.

Giữa chốn bệnh viện người người ra vào này, bọn họ quyến luyến hôn nhau như không thể tách rời.

Tôi phát ngốc đứng tại chỗ, cảm giác đại não như muốn nổ tung.

Cho đến tận khi Sầm Giai hướng ánh mắt khiêu khích về phía này.

Lâm Giang Dã cuối cùng cũng nhận ra sự hiện diện của tôi.

Trong nháy mắt, nỗi khiếp sợ cùng hối hận xuất hiện trên khuôn mặt anh ta, dường như chẳng thể xoay sở kịp.

Lâm Giang Dã thống khổ nhìn tôi: “Nghiên Nghiên, em nghe anh nói đã…”

Chưa nói dứt câu, anh ta đã nhìn thấy Tống Tự Sâm đứng ở phía sau tôi, liền lập tức đứng dậy, nghiên răng nghiến lợi: “Sao em lại ở cùng một chỗ với hắn ta?”

Tôi đi đến trước mặt Giang Dã, tháo nhẫn trên ngón áp út ném vào người anh ta, nói rành mạch từng chữ: “Lâm Giang Dã, chúng ta ở bên nhau đã mười bốn năm rồi, chúng ta dừng lại ở đây đi.”

6.

Anh ta lập tức nắm lấy tay tôi: “Nghiên Nghiên, đây chỉ là hiểu lầm thôi, anh chỉ coi cô ấy như em gái.”

Tôi gạt tay anh ta ra, chỉ cảm thấy ghê tởm vô cùng.

“Hẳn là xem cô ta như em gái, giờ tôi mới biết anh em còn có thể hôn môi đấy.”

Có lẽ là do tôi quá mức bình tĩnh, trong ánh mắt của Lâm Giang Dã hiện lên một tia kích động cùng hốt hoảng.

Anh ta gắt gao giữ chặt tay tôi, giọng điệu đầy nhu nhược: “Nghiên Nghiên, đừng không cần anh.”

“Haha.” Giọng của Tống Tự Sâm cất lên bên tai, anh còn nhân tiện chỉ tay vào điện thoại: “Hay ghê, chụp được hết rồi nè.”

Lâm Giang Dã đột nhiên nổi điên: “Mày tới đây làm gì? Ở đây không có chuyện của mày!”

Tống Tự Sâm đẩy gọng kính, trong mắt đầy sự châm biếm, cũng không để ý đến anh ta: “Dù sao vừa rồi có trò hay như vậy, nếu lỡ mất thì chẳng phải uổng phí hết dụng tâm của tôi hay sao?”

Anh là có hàm ý khác.

Mà Lâm Giang Dã lại nghĩ đây là Tống Tự Sâm đang châm chọc anh ta.

Tôi ung dung thản nhiên liếc nhìn Sầm Giai trong góc kia.

Cô ta không kiêng dè nhìn lại tôi, ánh mắt tràn ngập sự khiêu khích, đắc ý mỉm cười.

Tôi đột nhiên hiểu ra, tất cả đều nằm trong ván cờ cô ta đã sắp xếp.

Cô ta đã thăm dò thành công.

Lâm Giang Dã lập tức tiến về phía trước, muốn nắm lấy cổ áo Tống Tự Sâm, lại bị anh dễ dàng tránh được.

“Thật lỗ m ãng.”

Ý tứ khinh thường lộ rõ trong câu nói, Tống Tự Sâm nhẹ nhàng chỉnh lại tay áo rồi nhìn về phía tôi: “Đây là đối thủ em chọn cho tôi? Hắn ấy à, không xứng.”

Lâm Giang Dã bị chọc tức đến phát điên, gầm nhẹ: “Tống Tự Sâm, tao cảnh cáo mày, nếu mày dám có ý với Nghiên Nghiên, ông đây liều mạng với mày!”

Tôi bước lên mấy bước, nhìn sang anh ta: “Lâm Giang Dã, mau đi xem em gái cưng của anh một chút đi, đợi đến lát nữa thì vết thương sẽ lành mấy đấy.”

Rồi xoay người bước đi.

Anh ta không đuổi theo, vì tôi nghe được tiếng khóc lóc nức nở của Sầm Giai: “Anh trai, đều là lỗi của em, em đi ngay là được rồi. A, đau quá…”

“Em còn không mau ngồi xuống!” - Là tiếng trách mắng của Lâm Giang Dã.

Giây phút này, tôi đã hoàn toàn thất vọng với Lâm Giang Dã.
 
Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Chương 3


7.

“Lâm Giang Dã mấy năm này vẫn chưa trưởng thành, căn bản là không phù hợp với em.”

Là giọng của Tống Tự Sâm.

Từ nhỏ, tôi, Lâm Giang Dã và Tống Tự Sâm đã cùng lớn lên ở trong đại viện, nhưng Lâm Giang Dã và Tống Tự Sâm lại chưa bao giờ hòa hợp.

Tính cách của hai người họ có thể nói là khác biệt một trời một vực. Lâm Giang Dã luôn là bộ dạng vừa buông thả vừa uể oải, kiêu ngạo cố chấp, không chịu khuất phục. Từ nhỏ, anh ta đã bày ra dáng vẻ không sợ trời không sợ đất, luôn làm ra những trò hoang đường, lúc nào cũng chỉ muốn tìm thú vui nhất thời.

Còn Tống Tự Sâm lại thâm trầm hơn chúng tôi nhiều, từ khi còn bé đã rất hiểu chuyện, không để ai phải lo nghĩ, đối nhân xử thế cũng chu đáo không một thiếu sót. Bất kể trên phương diện nào, anh ấy đều ưu tú đến mức khiến người khác phải ghen tị.

Sau khi thi đại học, tôi chính thức chấp nhận lời tỏ tình của Lâm Giang Dã, chuyển tới ở cùng một chỗ với anh ta.

Trước khi Tống Tự Sâm ra nước ngoài, chỉ hỏi tôi: “Lý do?”

Ý là hỏi tôi, nguyên nhân tại sao không chọn anh mà lại chọn Giang Dã.

Trong lòng tôi, Tống Tự Sâm luôn tỏ ra lãnh đạm đối với mọi người, khiến tôi có cảm giác không đoán ra anh ấy đang nghĩ gì. Ngược lại, Lâm Giang Dã mà tôi thích năm 18 tuổi lại đem đến cho tôi cảm giác chân thành, nồng nhiệt mà mãnh liệt.

Chính là cảm giác nếu không có anh ấy sẽ thật uổng phí thanh xuân.

Tính từ khi gặp nhau lần đầu vào năm 12 tuổi, tôi và Lâm Giang Dã đã ở bên nhau suốt 14 năm ròng.

Tất cả những người xung quanh chúng tôi đều biết, vị thái tử gia luôn coi trời bằng vung, không sợ bất cứ thứ gì lại là một kẻ yêu đương não tàn.

Vì tôi, anh ấy có thể từ bỏ môn thể thao mạo hiểm mà mình yêu thích nhất để học cách quản lý công ty.

Cũng vì tôi, anh ấy có thể thản nhiên một hơi uống cạn 10 chai rượu để rồi phải đi rửa dạ dày.

Nhưng cũng chính người đó.

Vì một cô gái khác, có thể đưa ra lựa chọn khiến tôi khó xử trước đám đông.

Vì một cô gái khác, có thể đích thân phản bội tình cảm 14 năm trời của chúng tôi.

Trên đường, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ.

"Tôi vốn cho rằng tình cảm 14 năm trời của hai người là không thể phá hủy, hóa ra cũng chỉ đến thế mà thôi."

Gửi kèm với đó là hình ảnh Lâm Giang Dã đang cúi đầu thổi vết thương trên tay Sầm Giai.

8.

Tôi nhốt mình trong phòng, đem toàn bộ những món đồ Lâm Giang Dã tặng suốt mấy năm nay đóng gói lại.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, dọn dẹp xong trời cũng đã sáng rồi.

Hóa ra 14 năm trời, hơn 5000 ngày, chỉ cần một đêm là có thể đóng gói lại tất cả những kỉ niệm ấy, đem vứt đi hết.

Lúc đi ra ngoài, tôi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Lâm Giang Dã đứng đợi dưới sân.

Nhìn thấy tôi, anh ta lúng túng, khẽ động th@n dưới: "Nghiên Nghiên…"

Tôi phớt lờ anh ta, dặn dò quản gia chuyển toàn bộ đồ đạc của tôi ra ngoài.

Giọng điệu lạnh nhạt: "Vừa hay, anh đến đúng lúc lắm, có thể thuận tiện giúp tôi mang hết những đồ đạc này ra ngoài."

Lâm Giang Dã nhìn đống hành lý đã được tôi sắp xếp gọn gàng một cách không thể tin nổi.

Đó không chỉ là những món đồ bình thường mà còn là những kỉ niệm của chúng tôi trong suốt bao năm ở bên nhau.

Bờ môi anh ta khẽ run lên: "Nghiên Nghiên, em chỉ đang giỡn với anh thôi, đúng không? Tất cả những món đồ này đều là quà sinh nhật anh tặng em mà? Vậy để lại hết chỗ này em nhé, có được không?”

Tôi khẽ lắc đầu: “Không được”

“Lâm Giang Dã, tôi không hề đùa với anh, chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.”

Anh ta nghe xong liền dùng một tay nắm chặt lấy tay tôi, tay còn lại lấy một con búp bê từ trong vali ra, tuyệt vọng nhét vào tay tôi: “Nghiên Nghiên, không phải em nói muốn đi Disneyland sao? Chúng ta lập tức đi ngay nhé? Anh sẽ cùng em đi du lịch vòng quanh thế giới được không?”

Giang Dã cố chấp muốn ôm lấy tôi, mà tôi lại cố tình buông thõng hai tay xuống, con búp bê giữa hai chúng tôi liền rơi xuống đất.

Tôi nhìn thấy vành mắt anh ửng đỏ. Lúc Giang Dã cúi xuống nhặt con búp bê lên, một vài giọt lệ rơi xuống, vỡ tan.

“Lâm Giang Dã, kể từ lúc anh bắt đầu hoài nghi tôi, rồi không ngần ngại bỏ rơi tôi để chọn một người khác, chúng ta đã không còn tương lai nữa.”

“Sau khi chia tay, anh có thể đua xe, có thể chơi những môn thể thao mạo hiểm, thậm chí còn có thể bỏ học những thứ mà anh vốn không hề thích. Anh đã được tự do rồi.”

“Không…” - Anh ta ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất. lúng túng lẩm bẩm một mình, nước mắt lăn dài trên má.

Sau đó, tôi quay người đi lên lầu, chẳng hề ngoái lại lấy một lần.

9.

Đến tối, Trương Dương lại gửi cho tôi một video: “Chị dâu, nếu anh Dã còn tiếp tục uống như này thì có khi sẽ chết mất.”

Trong video, Lâm Giang Dã đang nép mình vào góc sofa, trên bàn là một hàng những chai rượu rỗng.

Anh ta lẩm bẩm gọi tên tôi: “Nghiên Nghiên, Nghiên Nghiên…”

Với tư cách là một người bạn, tôi trả lời Trương Dương rất ngắn gọn: “Sau này đừng gọi tôi là chị dâu nữa, tôi và Lâm Giang Dã đã chia tay rồi.”

Trương Dương rất nhanh liền đáp lại: “Mẹ kiếp, có phải do con mụ đê tiện lẳng lơ kia quyến rũ anh Dã không? Ông đây sẽ lập tức dẫn anh em đi dạy dỗ cô ta một bài học.”

“Không cần đâu, Trương Dương. Những chuyện sau này của anh ta cũng đừng thông báo cho tôi nữa, tôi không muốn biết.”

“Nhưng mà… hai người đã ở bên nhau hơn mười năm rồi, nếu chỉ vì một người phụ nữ vô duyên vô cớ như cô ta mà chia tay thì thực sự không đáng chút nào.”

Đúng vậy, đến cả Trương Dương cũng biết là không đáng, Lâm Giang Dã còn có thể không biết sao?

Thấy tôi im lặng, Trương Dương liền nói thêm câu nữa: “Chị dâu, em biết là chị đang tức giận, nhưng mà anh Dã dù thế nào, cũng không đến mức thích người phụ nữ đó đâu chứ?”

Tôi không trả lời.

Nhưng ngày hôm sau, tôi lại nhận được một bưu phẩm chuyển phát nhanh.

Lúc mở kiện hàng, tôi suýt chút nữa đã nôn ra ngay tại chỗ.

Đó là một chiếc khăn mặt còn dính máu, kèm theo đó là một tấm thiệp ghi: “Không phải cô thích đóng gói đồ đạc sao, vậy tôi cũng tặng cô một món.”

“Đây là lần đầu của tôi và anh trai, cô giữ làm kỉ niệm đi.”

Toàn thân tôi run lên vì giận dữ, trực tiếp chụp ảnh gửi cho Lâm Giang Dã: “Lâm Giang Dã, anh có nhất thiết phải chọc tức tôi như thế này không? Đây là lần cuối cùng tôi cảnh cáo các người, nếu như vẫn còn lần sau, đừng trách tôi không nể tình cũ.”

Rất nhanh, màn hình liền chuyển tới cuộc gọi video từ Lâm Giang Dã.

Tôi không nhận, sau khi gác máy, có một tin nhắn từ anh ta gửi đến: “Nghiên Nghiên, em nghe anh nói đã…”

“Không cần nói, trong mắt tôi chính là không thể chứa một hạt cát, càng không nhìn nổi những đồ vật dơ bẩn như thế này.”

“Lâm Giang Dã, chính anh là người phản bội tôi, phản bội lại tình cảm giữa hai chúng ta, đừng nói với tôi là do anh uống say, đàn ông cho dù uống say thì cũng không thể làm càn được! Đừng tự lừa mình dối người nữa.”

Xong việc, tôi thẳng tay xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh ta.

Toàn thân tôi mệt mỏi dựa vào tường, không nhịn được mà rơi lệ.

Người cũ ở bên nhau 14 năm trời, lại chẳng bằng một người mới quen biết nửa năm, thật mỉa mai biết bao.
 
Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Chương 4


10.

Những ngày tháng không có Lâm Giang Dã, tôi vẫn sống tốt như trước.

Chỉ là, có người không muốn thấy tôi sống tốt như vậy.

Sầm Giai mỗi ngày đều tìm cách đổi một số liên lạc mới để gửi tin nhắn cho tôi.

“Hôm nay lại thức dậy trong vòng tay của anh trai, cảm giác thật tuyệt. Anh ấy vậy mà lại có cơ bụng sáu múi, nhưng giờ cũng đã là của tôi rồi.”

“Anh ấy nói cô không cho anh ấy đua xe, nhưng hôm nay chúng tôi đã phi lên đ ỉnh núi. Haha, chúng tôi đã cùng nhau trải qua sự k1ch thích từ adrenalin đó.”

“Anh ấy nói, anh ấy vốn không hề thích việc quản lý công ty mà chỉ muốn sống tự do, không bị ràng buộc. Hôm nay, anh ấy đã quay lại đường đua và giành lại huy chương, tất cả đều là vì tôi.”

“Hóa ra l@m tình xong cũng có thể sảng khoái như thế sao. Giang Dã nói chỉ có ở trên cơ thể tôi, anh ấy mới có thể giải phóng t1nh lực của mình.”



Tôi rất bình tĩnh, đem toàn bộ những tin nhắn đó lưu lại hết.

Đột nhiên nhớ lại hồi trước bởi vì có mâu thuẫn với một số kẻ, Lâm Giang Dã suýt chút nữa đã mất mạng trên đường đua, tôi khóc thương tâm đ ến mức khiến anh ta cho dù là vì tôi cũng không dám đua xe nữa. Anh cười cười, xoa đầu tôi đầy sủng nịnh: “Bảo bối, không phải sợ, chồng em chính là làm bằng thép đấy.”

Nhưng cũng từ đó trở đi anh ta không đụng vào xe hơi nữa.

Lại nhớ đến trước đây khi đi tiếp khách bị làm khó, đối phương ép tôi uống cạn một chai rượu để thể hiện thành ý.

Chính Lâm Giang Dã là người đã đứng ra, trực tiếp uống cạn 10 chai để rồi bị đem đi cấp cứu rửa dạ dày.

Tôi ngồi trong bệnh viện vừa khóc vừa mắng, anh ta lại cười xòa bẹo má tôi: “Đừng khóc nữa, ông đây còn chưa chết đâu.”

Tôi nói anh ấy không biết điều, Giang Dã lại cho là không đúng: “Ngoan, sau này lão công ra ngoài kiếm tiền nuôi em, em ở nhà làm Lâm phu nhân thật tốt cho anh, ông đây không chịu được cảnh em bị ức h**p đâu.”



Tôi cuối cùng cũng hiểu ra, Giang Dã căn bản không phải là kẻ yêu đương não tàn.

14 năm qua, tình yêu mà anh ta dành cho tôi đều xuất phát từ kh0ái cảm bị chinh phục.

Anh ta cho rằng bản thân đã thắng Tống Tự Sâm, có được tôi.

Nhưng khi không còn sự uy h**p của Tống Tự Sâm nữa, anh ta mới lộ rõ bản chất của mình, cảm giác mới mẻ đã hoàn toàn không còn, nên mới có thể bị người khác làm cho thần hồn nát tính chỉ bằng một ngón tay.

11.

Tống Tự Sâm hẹn tôi ra ngoài để bàn chuyện hợp tác, tôi đồng ý.

Không có ai có thể từ chối lời đề nghị hấp dẫn của anh ấy, dù sao thì so với đàn ông, sự nghiệp càng quan trọng hơn.

"Chưa tới ba năm nữa, nơi này sẽ do tôi quyết định."

Thực ra, anh ấy vẫn luôn một mực khiêm tốn, rất hiếm khi lại nói lời ngạo mạn ở trước mặt người khác như vậy.

Nhưng không biết rốt cuộc vì sao, có thể là vì từ nhỏ Tự Sâm đã là con nhà người ta trong mắt mọi người, lời của anh ấy khiến tôi bất giác tin tưởng.

Nhưng thật không nghĩ tới, tôi lại chạm mặt Lâm Giang Dã.

Anh ta đem theo Sầm Giai, cô ta hôm nay ăn diện hết sức xinh đẹp.

Trước mặt họ là một chiếc bánh sinh nhật, còn có người chơi đàn violin chuyên nghiệp bên cạnh.

Hai người thủ thỉ nói chuyện, rồi Sầm Giai liền thổi tắt nến, hôn lên má Lâm Giang Dã.

Anh ta không hề né tránh.

Cũng đúng vào lúc này, anh ta nghiêng đầu nhìn sang, vừa khéo thấy chúng tôi ngồi ngay ở bàn bên cạnh.

Nụ cười trên mặt lập tức trở nên cứng đờ.

Giây tiếp theo, anh ta đã bước tới.

Thần sắc trở nên dữ tợn, ánh mắt lạnh lẽo liếc qua tôi và Tống Tự Sâm.

“Em chia tay với tôi là vì anh ta ư? Em sớm đã thích anh ta rồi, đúng không?”

Giọng điệu của anh ta mang theo sự chất vấn rất rõ ràng, giống như đã mặc định rằng trong mối quan hệ này, người phản bội trước là tôi.

"Ôn Nghiên, nói chuyện." - Lâm Giang Dã đè thấp âm thanh, giống như một con dã thú sắp sửa bùng nổ.

Tôi nhìn Sầm Giai đang ở sau lưng anh ta, hỏi ngược lại: "Lâm Giang Dã, nụ hôn vừa rồi ngọt ngào không?"

Anh ta biết tôi đã nhìn thấy rồi, khuôn mặt vốn đang đen xì đột nhiên thay đổi, trở nên hoảng hốt lo sợ.

Khẽ li3m môi, nửa buổi mới mở miệng: "Là sinh nhật cô ấy…"

"Đúng vậy, sinh nhật anh cô ta tự tay làm một chiếc bánh tặng anh, anh liền ở trong bệnh viên hôn cô ta. Sinh nhật cô ta anh đưa cô ta đến đây để chúc mừng, cô ta liền hôn anh, đúng là một cặp trời sinh.”

"Chỉ là chơi đùa thôi…"- Anh ta khẽ mấp máy môi giải thích.

"Nghiên Nghiên, anh chỉ là đang chơi đùa mà thôi. Chúng ta đã cùng nhau lớn lên, ở bên nhau suốt từng ấy năm trời, em không thể cứ thế mà rời xa anh được."

“Làm sao? Có cần tôi đỡ eo cho anh lúc hai người l@m tình không?”

Tôi ra hiệu với Tống Tự Sâm, ý muốn rời đi, ở lại với hai người này thêm một giây thôi cũng đủ khiến tôi thấy chán ghét rồi.

Nhưng Lâm Giang Dã lại ngăn tôi lại: “Nghiên Nghiên, em không thể ở bên hắn được! Ai cũng được, nhưng nhất định không thể là hắn! Cầu xin em… Anh cầu xin em đừng đi, Nghiên Nghiên…”

Trong lòng tôi đột nhiên nổi lên một chủ ý.

Tôi nhìn Lâm Giang Dã: “Anh còn yêu em không?”

Anh ta nghe vậy, bèn không kìm được mà nóng lòng muốn chứng minh, nắm lấy cổ tay tôi: “Nghiên Nghiên, đương nhiên là anh yêu em rồi! Anh chỉ cần em thôi, anh làm sao có thể ở bên cô ta được cơ chứ? Cầu xin em, hãy cho anh một cơ hội nữa đi.”

Tôi thấy Sầm Giai ở phía sau đang nhìn tôi một cách đầy hung dữ, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

Tôi né tránh, thoát khỏi bàn tay anh ta: “Thật đáng tiếc, thâm tình đến muộn so với cỏ rác còn đáng khinh hơn.”

Lâm Giang Dã ngây ra tại chỗ.

Tống Tự Sâm tiến lên phía trước che chắn cho tôi, rồi đưa tay lên chỉnh lại cặp kính gọng vàng: “Lâm Giang Dã, cậu đúng là vô dụng thật.”

“Tôi đã nhường cậu suốt bao nhiêu năm, thế mà lại không biết trân trọng.”

“Con mẹ nó…”

Lâm Giang Dã bị chọc tức, định bước lên phía trước thì bị Sầm Giai từ đằng sau ôm lấy eo ngăn lại.

Tống Tự Sâm không chút sợ hãi, thậm chí còn cao giọng mỉa mai: “Đến cả loại hàng này cũng có thể khiến cậu không kiểm soát nổi phần th@n dưới của mình. Chậc chậc, thật bẩn thỉu.”

“Từ hôm nay trở đi, trong vòng chưa đầy ba năm nữa, Lâm thị sẽ là của tôi.”

Hóa ra anh ấy nói “không đến ba năm” chính là ý này.

Trước khi đi, Tống Tự Sâm liếc qua Lâm Giang Dã một lần nữa: “À, những lời tôi vừa nói chỉ là để thông báo cho cậu thôi.”

Tùy tiện đến mức khiến người khác muốn đánh cho.

12.

Trên đường về nhà tôi hỏi Tống Tự Sâm: “Anh thật sự muốn chiếm lấy Lâm thị sao?”

“Những gì anh nói được, chắc chắn sẽ làm được.”

“Dường như việc gì anh cũng đều có thể nắm chắc trong lòng bàn tay nhỉ.”

Thật sự, từ tận đáy lòng tôi vô cùng ngưỡng mộ anh ấy. Dù sao thì đối với thế hệ chúng tôi, anh ấy cũng luôn khiến người khác phải ngước nhìn một cách đầy khâm phục.

“Cũng không hẳn như vậy…”

“Dạ?” - Tôi khẽ liếc mắt.

“Việc khiến cho em thích anh, suốt bao năm nay, anh vẫn chưa thể thực hiện được…”

“Hả?”

“Đương nhiên, anh không phải người thích khoe khoang, chỉ là muốn nói với em, suốt mấy năm nay, anh chưa từng ở bên người phụ nữ nào.”

“Hơn nữa, mấy năm không gặp, anh vẫn chỉ rung động với một mình em mà thôi.”



13.

Tôi và Tống Tự Sâm cùng nhau thúc đẩy tiến triển của vụ hợp tác, còn Lâm Giang Dã lại bất ngờ thay đổi từ dáng vẻ cà lơ phất phơ trở nên siêng năng hơn bao giờ hết.

Bởi vì, gần đây Sầm Giai không còn gửi tin nhắn quấy rối tôi nữa.

Cho đến khi…

Tôi và Tống Tự Sâm đang khảo sát ở trung tâm thương mại thì lại gặp được cô ta.

Cô ta đang ở trong cửa hàng bán đồ cho trẻ sơ sinh.

Từ khi Sầm Giai ở bên Lâm Giang Dã, cô ta đã mất đi sự trẻ trung trước đây, bất cứ thứ gì đắt tiền đều được cô ta mặc lên người, trông giống như một đứa trẻ mặc trộm đồ của người lớn vậy.

Vốn dĩ tôi đã định vờ như không quen biết.

Nhưng cô ta lại cố tình đuổi theo, khoa trương sờ bụng mình: “Tôi có thai rồi, là của Lâm Giang Dã.”

Cho dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần, thông tin này vẫn khiến tôi có chút choáng váng.

Tôi bình phục lại tâm trạng, trực tiếp phớt lờ cô ta.

Cô ta vẫn không bỏ cuộc: “Cô đúng là vô dụng, nhiều năm như vậy mà vẫn chưa mang thai, chẳng phải là vô sinh sao. Vẫn may là anh trai chưa lấy cô, lấy cô về cũng không thể có con được. Thế mà cô còn dám đi quyến rũ một tên tiếp bàn hiệp (*), thật đúng là hồ ly tinh!”

(*) Tiếp bàn hiệp (hay còn được gọi là hiệp sĩ tiếp mâm, tiếp mâm): Lúc đầu được dùng để hình dung cổ phiếu, bắt nguồn từ các cuộc giao dịch trên thị trường chứng khoán. Sau đó, giống như nhiều thành ngữ khác, do có một ý nghĩa tương tự mà bị quần chúng liên tưởng, rồi rơi vào hoàn cảnh éo le từ cao sang rớt xuống dân dã: tiếp mâm, cũng có nghĩa là hành động cưới một người phụ nữ đang mang thai con của người đàn ông khác, trong tình huống không hiểu rõ hoặc bị lừa vì cục diện rối rắm. Và người “trúng thưởng mua một tặng một” này được gọi là “hiệp sĩ tiếp mâm”.

Tôi từ trước tới nay chưa từng đánh giá người khác một cách ác ý.

Nhưng Sầm Giai còn chưa đến 20 tuổi, vẫn mới là một sinh viên năm hai.

Làm sao lại có thể độc ác như vậy?

Tôi thẳng tay tát vào mặt cô ta: “Mồm miệng sạch sẽ hơn cho tôi.”

Cô ta giơ tay định tát trả, lại bị tôi bắt được, nhưng ngay giây tiếp theo, cô ta đột nhiên va vào người tôi rồi ngã xuống đất.

Sau đó, Lâm Giang Dã đi tới.

Anh ta nhìn thấy tôi liền muốn nói gì đó, nhưng lại bị Sầm Giai cắt ngang. Cô ta nói một cách vô cùng đáng thương: “Anh trai, em đang mang thai đứa nhỏ của anh mà cô ta dám đối xử với em như thế… Anh xem xem có bị chảy máu không, con của chúng ta có phải không còn nữa không?…”

“Tôi… không…” - Tôi vừa mở miệng, lời còn chưa nói xong đã bị Lâm Giang Dã chặn lại, “Ôn Nghiên, cô ấy có gì không phải em có thể nói với anh, đừng động vào đứa trẻ.”

Tôi nhìn Lâm Giang Dã cười khổ: “Anh tin cô ta, không tin tôi?”

“Nghiên Nghiên, là anh có lỗi với em, nhưng… trẻ con vô tội.” Lâm Giang Dã cúi đầu giải thích, thậm chí còn không dám nhìn vào mắt tôi.

“Chị đã có người đàn ông khác rồi, chị làm ơn tha cho tôi đi. Anh ơi, em đau quá …” - Sầm Giai r3n rỉ.

Quả nhiên, Lâm Giang Dã chỉ cần nghe thấy tên Tống Tự Sâm liền mất đi lý trí, anh ta lạnh lùng nhìn tôi: “Ôn Nghiên, sau khi chia tay không thể nối lại tình cũ, tư vị không tồi đúng không?”

Tôi vốn dĩ muốn giải thích, nhưng nhìn dáng vẻ anh ta ôm Sầm Giai chỉ trích tôi, tôi chỉ thấy buồn cười không chịu được.

14 năm qua, anh ta chưa từng tin tưởng vào con người thật của tôi.

Tống Tự Sâm che chở tôi phía sau lưng, nhàn nhạt liếc hắn một cái: “Tuy rằng không muốn thừa nhận, nhưng Ôn Nghiên không hề đồng ý lời tỏ tình của tôi.”

Tôi thấy Lâm Giang Dã dường như thở hắt ra một hơi.

Nhưng Tống Tự Sâm vẫn tiếp tục: “Nhưng theo như tôi thấy, cậu là người ngoại tình trước, lên giường với em gái này cũng là cậu, khiến cô ta có thai trước khi kết hôn cũng là cậu. Lâm Giang Dã, loại người bẩn thỉu như cậu làm sao có thể xứng với Ôn Nghiên?”

Lâm Giang Dã bị chọc tức, lập tức tiến lên muốn đánh Tự Sâm.

Nhưng Tống Tự Sâm nhẹ nhàng né được, trực tiếp hạ gục anh ta xuống đất bằng một quyền.

“Cái này là cho Ôn Nghiên, người phản bội sẽ phải xuống địa ngục.”

Tự Sâm lại đánh thêm một quyền nữa: “Nói với tình nhân bé nhỏ của cậu, lần sau đừng có chọc tức Ôn Nghiên, nếu không tôi có một vạn cách có thể khiến cô ta biến mất trên cõi đời này.”

Một quyền cuối cùng: “Cái này là để nói với cậu, Ôn Nghiên không phải là đồ vật, cô ấy có quyền lựa chọn cho chính bản thân mình.”

Chứ không phải để bị giành tới giành lui.

14.

Tống Tự Sâm liên tiếp đoạt mấy hạng mục của Lâm thị.

Chẳng mấy chốc, Tống thị tương lai xán lạn vô kể.

Chúng tôi lại nhận được thiệp mời tham dự tiệc sinh nhật của mẹ Lâm Giang Dã.

Trong giới này, cho dù bên trong ngấm ngầm rút đao đấu đá lẫn nhau, bề ngoài vẫn phải duy trì hòa khí, không thể không đi.

Khi nhìn thấy tôi và Tống Tự Sâm cùng nhau sánh bước đến buổi tiệc, trong ánh mắt mọi người đều lộ rõ vẻ kỳ lạ.

"Không nghĩ tới nha, đường đường là thiên kim tiểu thư Ôn Nghiên lại có thể làm ra loại chuyện đó."

"Một chân đạp hai thuyền, cùng hai người đàn ông dây dưa mập mờ không rõ, đúng là không biết xấu hổ."

"Nghe nói là bời vì Tống gia chu cấp cho rất nhiều, mới vứt bỏ Lâm gia đó."

Tôi liếc thấy Lâm Giang Dã ở trong góc, ánh mắt nhìn qua không có chút thần sắc nào.

Tống Tự Sâm vỗ nhẹ lưng tôi, trấn an: "Không vội, màn kịch hôm nay còn chưa bắt đầu."

Phía sau, Sầm Giai không biết từ đâu tiến đến, dáng vẻ nom chừng rất đắc ý muốn khoe khoang với tôi.

"Chị Ôn Nghiên à, không phải chị vẫn luôn rất thanh cao hay sao, bây giờ hẳn là đã nếm được cảm giác của một kẻ tiện nhân rồi nhỉ.”

"Đúng rồi, mấy bức tranh mà chị ghép để ở trong thư phòng, tôi đã ném hết đi rồi."

"Chờ sau khi tôi sinh đứa bé này ra, nhất định sẽ cùng anh trai kết hôn."

Tôi cũng không có tức giận, chỉ nhìn chăm chú vào chỗ bụng hơi nhô lên của cô ta, che miệng cười nói:

"Sầm Giai, đứa trẻ trong bụng cô không phải là của Lâm Giang Dã nhỉ."

Sắc mặt cô ta lập tức trở nên kích động.

Tôi mỉm cười nhìn cô ta: "Đợi đến lát nữa đi, tôi còn có một món quà lớn muốn tặng cô đấy."

"Hãy xem xem, ai mới là kẻ tiện nhân đi."

Sầm Giai quả thật quá ngây thơ rồi, khác biệt về gia thế không phải chỉ cần có đứa bé là có thể vượt qua được đâu.

Chuyện cô bé Lọ Lem thuận lợi trở thành hoàng hậu cũng chỉ có thể thấy trong cổ tích mà thôi.

15.

Ở trên sân khấu ngoài trời, mẹ Lâm khách khí cảm ơn sự có mặt của mọi người.

Xong xuôi liền kéo Lâm Giang Dã đến trước mặt tôi.

"Nghiên Nghiên, các con từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, lúc trước hai nhà cũng đã định hôn ước, nhưng nghe nói gần đây hai đứa có xích mích? Có chuyện gì con cứ nói với dì, để dì giúp con dạy dỗ lại tiểu tử thối này nhé."

"Con cũng biết mà, tính tình nó vốn không xấu, chẳng qua là không kiểm soát được cảm xúc mà thôi."

Không chỉ không kiểm soát được cảm xúc, mà còn không kiểm soát được nửa th@n dưới nữa cơ.

Tôi khéo léo từ chối: "Dì à, con và Lâm Giang Dã đã chia tay mấy tháng trước rồi, không có khả năng quay lại đâu ạ."

Nghe vậy, Lâm Giang Dã vốn đang im lặng nãy giờ, lập tức giữ lấy tôi với đôi mắt đỏ ngầu: "Có phải là vì Tống Tự Sâm không?"

"Không phải em đã bị hắn chạm qua rồi đấy chứ?"

Đang ở trước mặt cha mẹ mà hắn lại dám nói loại chuyện này!

Tôi lạnh lùng nói: "Lâm Giang Dã, có phải anh bị đa nhân cách không?"

"Người ngủ với Sầm Giai trước là anh, người chỉ trích tôi cũng là anh, thế mà hiện tại anh lại hắt một xô nước bẩn lên người tôi thế này à?”

Trước kia tôi chỉ cảm thấy tính cách Lâm Giang Dã có chút lỗ m ãng, con người không xấu, hiện tại nghĩ lại đúng là lúc đó bị mù rồi.

"Dì à, chuyện của Sầm Giai con nghĩ mọi người cũng đều biết rồi, con không thể vừa lấy chồng đã trở thành mẹ kế được đâu."

Mẹ Lâm hóa đá tại chỗ.

Nói trắng ra, cho dù Sầm Giai thật sự hoài thai đứa nhỏ của Lâm gia thì đã sao? Bà ta chắc chắn sẽ không đồng ý cho một đứa con gái vừa quê mùa vừa thấp kém vào cửa.

Bà ta muốn tìm một người môn đăng hộ đối, chờ đến khi hạ sinh xong, bỏ mẹ lấy con, như vậy còn có thể nói với người ngoài rằng đây là đứa nhỏ trong giá thú.

Kế hoạch của bà ta đúng là hay thật, nhưng tôi thì chẳng xứng với nó đâu.
 
Trời Lạnh Rồi, Cho Lâm Thị Phá Sản Thôi
Chương 5: Hoàn


16.

Lúc từ nhà vệ sinh đi ra, tôi bị Lâm Giang Dã chặn lại.

Anh ta không để ý đến sự phản kháng của tôi, trực tiếp kéo tôi lên thư phòng trên tầng hai.

Bức chân dung của tôi được treo trên tường.

Dưới đất là những bộ xếp hình mà tôi từng tặng cho anh ta.

Lâm Giang Dã lôi kéo tôi, một người luôn kiêu ngạo như anh ta vậy mà lại ch ảy nước mắt.

"Nghiên Nghiên, anh sai rồi, anh nhất thời bị ma quỷ ám."

"Em đừng nhẫn tâm như vậy có được không?"

"Anh nhìn em đi bên cạnh Tống Tự Sâm gần như thế, lòng anh cảm thấy khó chịu như c.h.ế.t đi vậy."

"Em không cần anh, lòng anh cũng đã tan nát rồi."

Thư phòng này, từng là căn cứ bí mật của tôi và Lâm Giang Dã.

Tôi rất thích chơi xếp hình Lego.

Chúng tôi từng ở đây hoàn thành rất nhiều sản phẩm.

Đôi khi ngồi xếp đến tận rạng sáng cũng không cảm thấy mệt.

Từ mười hai tuổi đến hai mươi sáu tuổi.

Tôi đã cho rằng chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên cạnh nhau như thế.

Nhưng tôi đã bỏ qua một chuyện, Lâm Giang Dã như vậy, chẳng qua là vì tôi mà tạm thời áp chế tính cách thật sự của mình thôi.

Hắn và Sầm Giai vốn là cùng một loại người, đều điên cuồng như nhau, đều thích mạo hiểm như nhau.

Bọn họ vốn không phải là người biết an phận.

Trước kia tôi vọng tưởng có thể thay đổi anh ta.

Đúng là không có cái sai nào sai hơn nữa.

Cho dù hôm nay không có Sầm Giai, thì cũng sẽ có Vương Giai, Lý Giai, Trương Giai,...

Mà tình cảm một khi đã xuất hiện vết nứt, thì không thể hàn gắn lại như ban đầu được.

Anh ta phản bội tôi.

Tôi không thể tha thứ cho anh ta được.

Tôi gỡ từng ngón tay anh ta ra.

"Nếu tôi cùng người khác sinh con, anh sẽ cảm thấy như thế nào?"

"Đau đớn, anh sẽ hận không thể g.i.ế.t c.h.ế.t người kia."

Tôi buông lỏng tay hắn ra: "Lâm Giang Dã, khi anh cùng người khác có con, tôi cũng đã hận không thể g.i.ế.t c.h.ế.t anh."

Hắn rốt cuộc cũng cảm nhận được nỗi đau lúc trước của tôi.

Nhưng tất cả đều đã quá muộn.

“Lâm Giang Dã, tôi thậm chí còn chẳng hận anh nữa rồi. Hiện tại anh đối với tôi mà nói, chính là một người xa lạ."

"Đừng đi... Nghiên Nghiên, anh sẽ bù đắp cho em."

"Ngại quá, anh thật bẩn."

Hắn còn muốn ôm lấy tôi, nhưng bị tôi giãy giụa thoát ra: "Hai người ở chỗ này đã làm gì?"

Ngay ở lần đầu tiên hắn nói với tôi, Sầm Giai phá hỏng mô hình lắp ghép của hắn.

Hắn nhất thời đơ ra.

Tôi nhẹ nhàng cười: "Lâm Giang Dã, anh như vậy, làm sao còn xứng với tôi đây?"

"Anh dùng cả đời này chuộc lỗi, có được không?"

Hắn quỳ trên mặt đất cầu xin tôi.

Mà Sầm Giai đứng ở ngoài cửa, ch ảy nước mắt nhỏ giọng hỏi: "Anh trai, còn em thì sao, em và đứa nhỏ phải làm như thế nào?"

17.

Sầm Giai, với một loại quyết tâm không quan tâm sống chết, trực tiếp phát cảnh thân mật của cô ta và Lâm Giang Dã trên màn hình lớn.

Và cả chuyện cô ta mang thai đứa con của Lâm gia.

Cô ta muốn dùng cách này “bức vua thoái vị”. (*)

(*) Bức vua thoái vị: trong hoàn cảnh này chỉ Sầm Giai muốn Lâm Giang Dã hay nhà họ Lâm nhượng bộ, chấp nhận mình.

Nhất thời, toàn bộ hội trường ồ lên.

Mà sau đó, món quà lớn mà tôi tặng cô ta cũng đã đến lúc dùng tới.

Chiếc khăn đẫm máu, vô số tin nhắn khiêu khích cô ta gửi cho tôi.

Cùng với tiết mục đâm xe cô ta tự biên tự diễn vào đêm mưa hôm đó.

Còn có ảnh chụp của Tống Tự Sâm hôm bọn họ điên cuồng hôn nhau ở bệnh viện.

Đều chiếu trên màn hình cả rồi.

Chuyện xấu của giới nhà giàu thì rất nhiều, nhưng đều bị giấu như phần chìm của tảng băng nổi.

Còn “gà bay chó sủa” như bây giờ, quả thật làm cho Lâm gia mất hết mặt mũi.

Dư luận bắt đầu nghiêng về một phía.

"Hóa ra cô gái này mới là kẻ thứ ba, bây giờ kẻ thứ ba đều kiêu ngạo như vậy sao?"

"Ôn Nghiên thật sự là tám trăm kiếp xui xẻo mới gặp phải người nhà này."

"Thật là trâu bò, làm sao bọn họ có thể mặt dày như vậy, còn hắt nước bẩn lên người Ôn Nghiên."

"Lâm Giang Dã ấy à, không phải vẫn luôn như vậy sao, trước kia có Ôn Nghiên ở bên cạnh thì còn biết kiềm chế một chút, hiện tại mới lộ ra bộ mặt thật đấy. May là hai nhà không có kết hôn, nếu không còn phải thay người khác nuôi con nữa đó."

Sầm Giai giống như phát điên chạy đến chỗ màn hình, tìm cách gỡ mấy thứ kia xuống.

Nhưng có tác dụng gì đâu?

Cô ta lúc trước coi tôi là đại tiểu thư dịu dàng, khinh thường không thèm tranh đoạt với cô ta, nên mới dám không kiêng nể gì như thế.

Cô ta ỷ vào việc bản thân mang thai, nghĩ rằng có thể trèo cao, hóa thành phượng hoàng.

Đáng tiếc thay, tiểu nhân đắc ý, già néo đứt dây, cuối cùng phải lãnh hậu quả lên chính người mình.

Ở trên sân khấu, Sầm Giai mắng tôi là hồ ly tinh, đi câu dẫn Lâm Giang Dã.

Tống Tự Sâm bảo vệ tôi ở sau lưng.

Chỉ lờ mờ thấy được cô ta bị vệ sĩ nhà họ Lâm lôi ra ngoài.

Thật đáng thương.

18.

“Em vẫn còn một chiêu cuối cùng. Đã mủi lòng rồi à?”

Tống Tự Sâm ngồi trong xe hỏi tôi.

Đúng vậy, ngoại trừ mấy tin nhắn khiêu khích kia, những chuyện khác anh ấy đều đã tra rõ ràng.

Lúc anh ấy đưa cho tôi chứng cứ, tôi chỉ cười khổ.

Những chuyện như thế này chỉ cần đi điều tra là đều có thể tra được.

Nhưng Lâm Giang Dã không hề tin tưởng tôi.

Tống Tự Sâm tra được Sầm Giai không chỉ có một mình Lâm Giang Dã.

Ở trường cô ta cũng gian díu mập mờ với nhiều phú nhị đại.

Anh ấy liền cử một thám tử đi điều tra, tìm được bằng chứng đứa trẻ trong bụng Sầm Giai không phải của Lâm Giang Dã.

Tôi không hề vạch trần.

“Rất tốt, kẻ phản bội sẽ phải nhận quả báo.”

Sự việc này được một người lạ có mặt ở buổi tiệc chứng kiến và chụp ảnh đăng lên mạng

Trong thời gian ngắn, chúng tôi đã được đưa thẳng lên hot search.

Có những người trước đây quen biết Sầm Giai đều để lại comment phía dưới, nói cô ta hồi cấp hai đã là một tiểu thái muội (*) bắt nạt rất nhiều người.

(*) “Tiểu thái muội” [小太妹]: là một từ của Đài Loan, ban đầu dùng để chỉ những cô gái khiêu vũ thoát y, sau này thì chỉ những cô nữ sinh lông bông (lưu manh, vô lại) hoặc là những cô nữ sinh chơi chung với bọn lưu manh vô lại.

Cô ta ỷ vào thành tích học tập tốt, lên thành phố lớn học đại học, sau đó nhanh chóng tẩy trắng cho bản thân.

Cũng có bạn học đại học hiện tại kể rằng sinh hoạt cá nhân của cô ta vô cùng hỗn loạn, chân đạp một lúc mấy thuyền.

Do tạo ra ảnh hưởng tiêu cực, cô ta bị đại học đuổi rồi.

Ban đầu Lâm gia cũng chỉ chu cấp cho cô ta học đại học, bây giờ đã bị đuổi thì ngừng giúp đỡ luôn.

Nhưng cũng vì cô ta đang mang thai, họ bố trí cho cô ta một chỗ ở khác.

Cũng ngay tại lúc bọn họ “ốc còn không mang nổi mình ốc”, Tống Tự Sâm lại bắt đầu công kích, thậm chí còn không thèm che giấu, công khai đối đầu với Lâm thị.

So với anh ấy, Lâm Giang Dã chỉ là tay mơ mà thôi.

Căn bản không phải đối thủ của anh.

Dần dần, hạng mục bị cướp đi ngày càng nhiều.

Lâm gia ngày càng suy sụp.

Trong buổi tiệc mừng công, Tống Tự Sâm nói: "Mọi chuyện còn chưa kết thúc đâu."

Tôi không hiểu lắm.

Anh lại cười thần bí: "Có phải em đã quên mất một chuyện không?"

"Chuyện gì?"

"Cô ta hút…”

"Anh..."

Tống Tự Sâm cười cười: "Tôi đã nói rồi, tôi có một vạn cách có thể khiến cô ta biến mất khỏi thế giới này. Nhưng mà, phải hợp pháp."

"Anh thật là xấu tính."

Anh nhún vai: "Tôi không muốn thấy em phải chịu ủy khuất, mấy chuyện dơ bẩn này cứ để tôi làm đi."

Hô hấp rối loạn, tôi nhanh chóng nhìn sang chỗ khác.

19.

Lời nói của Tống Tự Sâm rất nhanh liền trở thành sự thật.

Bởi vì không còn trợ cấp từ Lâm gia, Sầm Giai cứ thế dính vào nghiện ngập.

Cô ta và hai đại lý của đám côn đồ mà cô ta quen lúc trước cùng nhau làm ăn.

Bọn họ nghĩ Sầm Giai là phụ nữ đang mang thai, sai cô ta giấu thuốc đi bán, cũng tiện thể cung cấp cho cô ta thuốc phiện luôn.

Nhưng đã bị bắt.

Cô ta vì chạy trốn cảnh sát nên trượt chân ngã, sinh non.

Phụ nữ mang thai vốn có thể hoãn thi hành án, nhưng lần này cô ta trực tiếp bị phán xử luôn.

Nghe nói ở trong nhà giam, tội phạm buôn bán m.a t.ú.y và c.ư.ỡ.n.g h.i.ế.p đều không thể có nổi một ngày sống tốt đẹp.

Tôi đoán, chắc hẳn sẽ có người "chiếu cố" cô ta thật tốt.

Người bị liên lụy còn có Lâm Giang Dã.

Tôi cũng không biết dạo này hắn có cùng Sầm Giai qua lại cái gì không.

Nhưng Lâm gia vẫn dứt khoát tìm cách đuổi hắn đi.

Mà sau sự cố này, tập toàn Lâm thị bị tổn thất nặng nề. Thực chất, tâm sức của Lâm Giang Dã vốn không đặt ở đây.

Một năm sau, bị Tống thị thu mua với giá thấp.

Thậm chí còn chưa đến ba năm.

20.

Hôm đó, tôi cuối cùng cũng gặp lại Lâm Giang Dã.

Anh ta đã không còn ánh hào quang như trước kia, cả người ủ rũ, chán chường.

Hơn nữa, Lâm Giang Dã trước đây không biết kiêng nể ai, đắc tội với một số người, cho nên cuộc sống hiện tại cũng không tốt.

Thật ra tôi cũng không có ý định nói thêm chuyện gì với anh ta.

Nhưng anh ta lại nhanh chóng đi đến chỗ tôi, hốc mắt lập tức đỏ lên.

"Xin lỗi em, xin lỗi em…”

Lâm Giang Dã không ngừng nói mấy lời này, giống như nghĩ rằng chỉ cần anh ta nói một câu "Xin lỗi em", tôi liền có thể tha thứ cho anh ta.

"Đều là lỗi của tôi, tôi không dám mong được em tha thứ, chỉ mong em về sau có thể hạnh phúc."

Giọng nói của anh ta nghẹn ngào: "Tôi đúng là một kẻ khốn nạn, là một thằng rách nát, thật sự xin lỗi em."

Tôi lại nghĩ đến Lâm Giang Dã của lúc trước.

Trong nháy mắt, anh ta cùng hình ảnh thiếu niên trong trí nhớ tôi hòa lại với nhau.

Người từng đưa tôi đi ngắm sông, ngắm núi, từng cùng tôi khám phá thế giới.

Người từng có nụ cười rạng rỡ hệt như ánh mặt trời, sự sôi nổi nhiệt huyết luôn ngập tràn nơi đáy mắt.

Chúng tôi cùng nằm trên bãi cỏ, cùng ngắm sao trên đỉnh núi.

Anh ta nói: "Nghiên Nghiên, cả đời này chúng ta phải ở bên nhau, rồi sinh thật nhiều đứa trẻ."

Anh ta nói: "Thanh xuân của anh chính là em, quãng đời còn lại, hy vọng cũng là em."

Anh từng vì tôi mà xuống sân thi đấu đoạt giải, tràn trề hăng hái nhiệt huyết.

Cũng vì sợ tôi lo lắng, từ đó không bao giờ tham gia thi đấu nữa.

Anh ta cũng từng vuốt tóc ra dáng người trưởng thành, giúp tôi đỡ một ly rượu không có ý tốt.

Mà Lâm Giang Dã của hiện tại, chỉ biết lặp đi lặp lại một câu nói: "Thật xin lỗi."

Rốt cuộc điều gì đã làm mờ mắt anh ta?

À không, lúc còn trẻ, chúng tôi chỉ có mỗi nhau.

Mà sau khi lớn lên, lại gặp phải biết bao cám dỗ.

Anh ta không cưỡng lại được sự say đắm, k1ch thích của thế gian.

"Lâm Giang Dã, chúng ta đừng bao giờ gặp lại nhau nữa."

Bây giờ mới biết hối hận thì có tác dụng gì chứ?

Trước đây, anh ta đã có vô số cơ hội, nhưng anh ta chưa bao giờ biết quý trọng.

Ở rất nhiều lần phải chọn lựa giữa một trong hai, anh ta chọn người khác, bỏ rơi tôi.

Anh ta chưa từng tin tôi.

Anh ta có tính cách cực đoan. Trong mắt anh ta chẳng thể chứa nổi một hạt cát.

Còn tôi chưa từng cho Tống Tự Sâm hy vọng.

Ở bên cạnh Lâm Giang Dã từ năm mười tám tuổi đến hai mươi sáu tuổi, cũng đã được bảy năm.

Trong thế giới của tôi chỉ có anh ta.

Tương lai vốn cũng chỉ có hai người chúng tôi.

Anh ta gán cho tôi những tội danh "có lẽ có", rồi lấy cái cớ này ra để có thể yên tâm cùng người khác lên giường.

Anh ta mới là người ích kỷ, là người ghê tởm nhất.

Tôi đã yêu sai người rồi.

Lúc chuẩn bị rời đi, tôi nói với anh ta một câu cuối cùng: "Thật sự chỉ thiếu một chút nữa."

"Thiếu một chút nữa, chúng ta đã thật sự kết hôn."

Anh ta hoàn toàn suy sụp.

Tôi cũng thừa nhận, tôi có yêu anh ta.

Chỉ có điều, tất cả đều là quá khứ rồi.

Tống Tự Sâm tới đón tôi, cũng không hỏi gì về chuyện Lâm Giang Dã.

Đối với tôi, anh vẫn luôn giữ bộ dáng thản nhiên giống như trước kia: "Tôi không vội, quyền lựa chọn vẫn như trước đây, thuộc về em."

"Tôi chỉ hy vọng em có thể vui vẻ, hạnh phúc."

"Giống như cô gái trước kia đã sưởi ấm thanh xuân của tôi, luôn luôn mỉm cười."

Tôi gật đầu.

Buông bỏ quá khứ, tôi vẫn sẽ tiến tục lên phía trước.

Về việc có thể ở bên Tống Tự Sâm hay không, đành chờ thời gian cho chúng ta đáp án vậy.

(HOÀN CHÍNH VĂN)
 
Back
Top Bottom