Cập nhật mới

Khác Trói buộc - |SongMy|

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
402033815-256-k702922.jpg

Trói Buộc - |Songmy|
Tác giả: btchon
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

"Nơi em giấu kín cảm xúc, tình yêu bị chôn vùi dưới bổn phận và pháp luật"

* Hoàn Mỹ trong fic lớn tuổi hơn Ngân Mỹ *



vuthinganmy​
 
Trói Buộc - |Songmy|
#1 Vết Nứt Đầu Tiên


Tiếng còi xe cảnh sát vang lên rền rĩ giữa đêm mưa.

Hoàn Mỹ nắm chặt vô lăng, đôi mắt đen láy dõi theo tín hiệu từ bộ đàm.

Mưa hắt vào cửa kính, làm ánh đèn thành phố nhòe đi, như chính tâm trạng căng thẳng đang siết lấy cô.

"Tất cả các đội chú ý, nghi phạm đang di chuyển về phía khu triển lãm nghệ thuật.

Cẩn thận, đối tượng có vũ khí."

Giọng chỉ huy vang lên trong loa.

Hoàn Mỹ nhấn ga.

Kể từ khi nhận nhiệm vụ điều tra chuỗi vụ trộm tranh bí ẩn, đây là lần đầu tiên cô cảm thấy tim mình đập nhanh đến vậy.

Đêm nay, trực giác mách bảo cô rằng sẽ gặp kẻ đứng sau tất cả ,kẻ mà báo chí gọi là "Bóng Ma Nghệ Thuật", còn đồng nghiệp gọi bằng cái tên thân thuộc hơn Ngân Mỹ.

Cánh cửa triển lãm bị phá tung khi Hoàn Mỹ đến nơi.

Ánh đèn nhấp nháy, chuông báo động rú inh ỏi.

Trên sàn, một bức tranh nổi tiếng biến mất.

Hoàn Mỹ rút súng, từng bước tiến sâu vào khu trưng bày.

Rồi cô thấy bóng dáng ấy.Một cô gái trong trang phục đen toàn thân, đứng trước bức tường trắng, mái tóc ướt vì mưa xõa xuống gò má.

Cô quay lại khi nghe tiếng bước chân, ánh mắt sáng như hai lưỡi dao trong bóng tối.

Khoảnh khắc đó, Hoàn Mỹ cảm giác như thế giới xung quanh ngừng lại.

"Cảnh sát à?"

Ngân Mỹ nghiêng đầu, môi nhếch thành một nụ cười khiêu khích.

"Chị đến nhanh thật."

Hoàn Mỹ siết chặt khẩu súng, nhưng giọng nói bỗng khàn đi một chút:

"Bỏ bức tranh xuống.

Giơ tay lên."

Ngân Mỹ thong thả đặt bức tranh dựa vào tường, rồi bước về phía Hoàn Mỹ.

Tiếng giày nện lên sàn lạnh vang vọng trong căn phòng vắng.

Khoảng cách chỉ còn vài mét.

"Chị sẽ bắn em à?"

Ngân Mỹ dừng lại, đôi mắt như xoáy thẳng vào cô.

Hoàn Mỹ cảm thấy một tia nóng chạy dọc sống lưng.

Cô chưa bao giờ nhìn thẳng vào một nghi phạm mà thấy... tim mình đập mạnh đến vậy.

Trong một giây do dự, Ngân Mỹ xoay người phóng về phía cửa sổ.

Kính vỡ tung.

"Đứng lại!"

Hoàn Mỹ lao theo, nhưng chỉ kịp thấy bóng dáng mảnh mai biến mất vào màn mưa.

Ngoài hiên, cô nhặt được một con bài Joker rơi lại.

Trên đó, bằng mực đen, có một dòng chữ nhỏ

"Chị đuổi giỏi đấy.

Lần sau gặp lại nhé."

Hoàn Mỹ đứng yên dưới mưa, nắm chặt lá bài trong tay.

Lồng ngực cô phập phồng không phải chỉ vì chạy, mà còn vì cảm giác kỳ lạ vừa len vào trái tim mình.

Đêm ấy, về đến nhà, Hoàn Mỹ đặt con bài trên bàn, ngồi nhìn thật lâu.

Mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ.

Cô không hiểu vì sao mình lại mỉm cười, dù đáng lẽ phải thấy bực bội khi nghi phạm trốn thoát.

Có lẽ...

đây chưa phải là kết thúc.

Mà chỉ là khởi đầu
 
Trói Buộc - |Songmy|
#2 Cuộc Truy Đuổi Dưới Ánh Đèn


Mưa dai dẳng suốt đêm qua, đến sáng hôm sau bầu trời vẫn phủ một màu xám đục.

Hoàn Mỹ đứng dựa cửa sổ phòng họp, lặng lẽ nhìn những vệt mưa chảy xuống mặt kính.

Bàn tay trong túi áo siết chặt con bài Joker – chứng cứ duy nhất cô có được từ vụ trộm hôm qua.

"Vụ đêm qua giống như đang bị khiêu khích."

Một đồng nghiệp lên tiếng.

"

Ả này đâu cần vội.

Cả đêm đó chỉ có một bức tranh bị lấy.

Không phải ăn cướp, mà là khoe tài."

"Không," Hoàn Mỹ cất giọng trầm, đôi mắt đen ánh lên.

"Ả đang muốn ai đó phải chú ý đến mình."

"Ý cô là sao?"

Hoàn Mỹ không trả lời.

Cô chỉ quay người, bỏ mặc sự tò mò của đồng đội, và bước ra ngoài.

Từ tối qua đến giờ, hình ảnh người con gái trong bóng đêm vẫn cứ hiện lên trong đầu cô

ánh mắt thách thức, nụ cười ngạo nghễ, và khoảnh khắc trái tim cô đập nhanh đến mức khiến bản thân khó chịu.

Chiều hôm đó, một vụ đột nhập khác xảy ra nhưng kỳ lạ thay, chẳng có gì bị lấy đi.

Thay vào đó, trên tường xuất hiện một hàng chữ đỏ tươi, như được vẽ bằng sơn phun:

"Cảnh sát Hoàn Mỹ, chị chậm một bước rồi."

Cả đội lập tức náo loạn.

Một số người cười khẩy, bảo đây chỉ là trò đùa bệnh hoạn.

Nhưng với Hoàn Mỹ, hàng chữ đó như một cú đánh thẳng vào ngực.

Cô biết chắc Ngân Mỹ đang nhắm thẳng vào mình, biến cả cuộc điều tra này thành một trò chơi riêng giữa hai người.

Khi đêm xuống, Hoàn Mỹ một mình lái xe tới hiện trường, bất chấp lệnh cấp trên yêu cầu về nghỉ.

Thành phố chìm trong màn đêm và những ánh đèn vàng nhạt.

Khi bước đến cửa tòa nhà, cô nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ được kẹp khéo léo vào khe cửa sổ.

Dòng chữ được viết bằng mực đen gọn gàng:

"Cầu cũ 11 giờ đêm.

Một mình."

Hoàn Mỹ cầm tờ giấy trong tay, tim đập dồn dập.

Cô không báo cho ai, chỉ lặng lẽ quay xe đi.

Đúng 11 giờ đêm, cây cầu cũ vắng lặng đến rợn người.

Ánh đèn đường nhấp nháy, gió thổi lạnh buốt, mang theo mùi nước sông ngai ngái.

Hoàn Mỹ đứng một mình, một tay đặt lên khẩu súng giấu trong áo khoác.

Tiếng bước chân khẽ vang lên sau lưng.

"Chị đến thật à."

Ngân Mỹ bước ra từ bóng tối.

Ánh đèn mờ hắt lên gương mặt cô, làm đôi mắt càng thêm sáng.

Bộ đồ đen bó sát càng khiến bóng người trước mặt giống như một bóng ma.

Hoàn Mỹ rút súng, giữ chặt.

"Em muốn gì?"

Ngân Mỹ dừng lại, mỉm cười.

"Chỉ muốn xem chị có dám đến hay không thôi."

"Em đang tự nộp mình đấy à?"

Hoàn Mỹ bước gần hơn, giọng sắc lạnh.

"Không."

Ngân Mỹ nghiêng đầu, nụ cười sâu thêm.

"Em đang rủ chị chơi một trò."

"Trò?"

"Đúng vậy."

Cô gái đưa tay vẽ một vòng trong không khí, như đang diễn thuyết.

"Một cuộc đua.

Em sẽ để lại manh mối cho chị.

Nếu chị bắt được em trước khi em hoàn thành mục tiêu, chị thắng.

Nếu không..."

Ngân Mỹ bước thêm một bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn một cánh tay.

Giọng cô hạ thấp, gần như thì thầm:

"... sẽ có người phải chết."

Câu nói khiến không khí trên cầu lạnh buốt hơn mấy phần.

Hoàn Mỹ nghiến răng, giữ súng thẳng về phía cô.

"Em dám đe dọa tính mạng người khác?"

Ngân Mỹ khẽ nhún vai.

"Đó không phải người vô tội.

Nhưng nếu chị muốn cứu hắn, hãy nhanh lên."

Nói rồi, cô bất ngờ lao về phía lan can cầu.

Hoàn Mỹ phản xạ chạy theo, nhưng khi đến nơi chỉ kịp thấy bóng dáng Ngân Mỹ đáp xuống chiếc mô tô bên dưới, nổ máy và phóng đi.

Đèn hậu đỏ hắt sáng cả màn đêm như một vệt máu.

Hoàn Mỹ đứng chết lặng một lúc lâu.

Gió thổi mạnh làm áo khoác cô bay phần phật, nhưng cô vẫn không hạ súng.

Trong lòng là một mớ cảm xúc hỗn loạn giận dữ, sợ hãi... và một cảm giác phấn khích kỳ lạ.

Cô biết mình không còn đường lui.

Từ khoảnh khắc bước lên cây cầu này, cô đã tham gia vào trò chơi của Ngân Mỹ.

Và dù muốn dù không, cô phải đuổi đến cùng ,không chỉ vì công lý, mà còn vì một thứ cảm giác khó gọi tên đang âm ỉ trong lồng ngực.

Khi về đến nhà, Hoàn Mỹ ném khẩu súng lên bàn, ngồi thụp xuống ghế.

Bóng đêm trong căn phòng nhỏ bao trùm lấy cô.

Từ túi áo, cô lấy ra tờ giấy hẹn và con bài Joker, đặt cạnh nhau.

"Ngân Mỹ..."

Hoàn Mỹ lẩm bẩm, một nụ cười thoáng qua nơi khóe môi.

"Xem ai sẽ thắng."
 
Trói Buộc - |Songmy|
#3 Thoả Thuận Trong Bóng Đêm


Suốt mấy đêm liền, Hoàn Mỹ không ngủ nổi.

Mỗi khi nhắm mắt, cô lại nghe thấy tiếng cười của Ngân Mỹ trên cây cầu đêm hôm đó, vang vọng như một lời khiêu khích.

Những manh mối mới liên tục được gửi đến không qua bưu điện, không qua email mà như thể được đặt thẳng vào tay cô.

Một cánh hoa hồng dính máu trong hộc bàn làm việc.

Một tấm ảnh chụp hiện trường vụ án cũ để ngay trên ghế xe cô.

Ngân Mỹ không chỉ muốn trêu ngươi.

Cô ta muốn Hoàn Mỹ tham gia!.

"Chị Hoàn Mỹ, ổn chứ?"

Đồng nghiệp ghé đầu vào văn phòng.

"Ổn."

Hoàn Mỹ đáp ngắn gọn, nhưng tay cô siết chặt cây bút.

Mọi người trong đội đều biết vụ này đang ăn mòn cô, nhưng không ai dám nói thêm.

Tối hôm đó, hệ thống camera của thành phố bắt được bóng dáng Ngân Mỹ ở khu nhà kho bỏ hoang ngoại ô.

Cả đội vẫn còn đang chuẩn bị, nhưng Hoàn Mỹ không đợi.

Cô tự mình lái xe đến.

Gió đêm lạnh buốt, quất vào mặt cô khi chiếc xe lao trên con đường tối om.

Trăng mờ treo giữa trời, ánh sáng đủ để nhìn thấy bóng những dãy nhà hoang trơ trụi như xương trắng.

Hoàn Mỹ tắt máy, rút súng và đèn pin.

Cô bước vào nhà kho cũ, tiếng giày vang vọng rợn người.

Mùi sắt gỉ, mùi gỗ mục bốc lên hăng hắc.

Bỗng giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối

"Chị đến nhanh hơn em tưởng đấy."

Hoàn Mỹ giật mình, chiếu đèn về phía giọng nói.

Trên lan can tầng hai, Ngân Mỹ ngồi vắt vẻo như một con mèo.

Ánh trăng hắt vào khiến mái tóc dài ánh bạc, đôi mắt cô sáng lên lấp lánh.

"Ngân Mỹ!"

Hoàn Mỹ quát, giơ súng.Ngân Mỹ cười khẽ, rồi nhảy xuống.

Động tác nhẹ nhàng đến mức gần như không phát ra tiếng động.

"Chị bắt được em sao?"

"Em hết đường trốn rồi."

Hoàn Mỹ bước chậm rãi về phía trước, từng bước một.

"Thật sao?"

Ngân Mỹ mỉm cười, đôi mắt trêu chọc.

"Chị đang run tay kìa."

Câu nói như châm lửa.

Hoàn Mỹ lao đến, xoay người áp Ngân Mỹ vào tường, súng dí sát thái dương cô.

Khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn vài centimet.

"Em đừng thách tôi."

Hoàn Mỹ gằn từng chữ.

Hơi thở dồn dập.

Nhưng Ngân Mỹ không hề sợ hãi.

Trái lại, cô còn nghiêng đầu, ánh mắt như thắp lửa.

"Nếu chị bắn, trò chơi kết thúc.

Chị thực sự muốn vậy à?"

Khoảnh khắc im lặng kéo dài.

Hoàn Mỹ cảm thấy tim đập loạn, nhận ra bàn tay mình đang siết chặt cổ tay Ngân Mỹ đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp mạch đập.

"Chị biết không..."

Ngân Mỹ thì thầm, hơi thở phả lên má Hoàn Mỹ.

"Em thích nhìn chị như thế này.

Vừa giận vừa đáng yêu."

"Im miệng."

Hoàn Mỹ gằn giọng, nhưng chính cô cũng không hiểu vì sao mình chưa còng tay cô gái ngay lập tức.

Tiếng kính vỡ đột ngột vang lên ở cuối hành lang.

Cả hai cùng quay lại.

Một loạt đạn xé gió lao tới.

Hoàn Mỹ lập tức ôm Ngân Mỹ, đẩy cả hai lăn vào sau cột bê tông.

Tiếng đạn cắm vào tường tóe tia lửa.

"Đội chị à?"

Ngân Mỹ cười nhạt.

"Không.

Ai đó muốn cả hai chúng ta chết."

Hoàn Mỹ rít lên, nghiêng người bắn trả.

Cuộc đấu súng kéo dài vài chục giây, tiếng bước chân kẻ lạ bỏ chạy vang dội.

Hoàn Mỹ lao ra, bắn trúng chân hắn.

Tên lạ mặt ngã xuống, rên rỉ.

Khi quay lại, Hoàn Mỹ thấy Ngân Mỹ đang đứng ở khoảng sáng, một bên cổ tay đã bị khóa còng.

Hoàn Mỹ không nhớ mình ra tay khi nào có lẽ lúc lăn xuống đất.

"Tháo ra đi."

Ngân Mỹ nhấc tay lên, còng sáng lấp lánh dưới trăng.

"Không."

Hoàn Mỹ siết chặt còng còn lại.

Ngân Mỹ bước lại gần, từng bước chậm rãi.

"Nếu chị thật sự muốn đưa em về đồn, giờ là cơ hội duy nhất đấy."

Cả hai nhìn nhau.

Hoàn Mỹ cảm nhận được trái tim đập dồn dập, đôi mắt Ngân Mỹ lấp lánh như thách thức.

Một tiếng nổ lớn vang lên ,tên lạ mặt đã kích nổ lựu đạn khói.

Cả khu nhà kho tràn ngập làn khói mờ mịt.

Trong giây lát hỗn loạn, Hoàn Mỹ mất tầm nhìn.

Khi khói tan, Ngân Mỹ đã biến mất.

Chỉ còn chiếc còng tay rơi lại trên sàn, vết máu nhỏ loang lổ dẫn ra ngoài.

Tiếng động cơ xe máy vang lên xa dần.

Rồi một tiếng cười vang vọng từ xa vọng về

"Lần sau nhé, chị cảnh sát."

Hoàn Mỹ ngồi sụp xuống, tay nắm chặt chiếc còng.

Trong lòng cô là một cảm giác vừa tức giận, vừa hụt hẫng kỳ lạ.

Cô đã đến rất gần, gần đến mức cảm nhận được nhịp tim của Ngân Mỹ... và giờ cô lại để vuột mất.

Khi trở về, đồng nghiệp thấy cô im lặng bất thường.

Không ai dám hỏi, nhưng ai cũng nhận ra ánh mắt cô đã thay đổi.

Đêm hôm đó, Hoàn Mỹ đứng trước gương, mở vòi nước thật lạnh.

Nước chảy ướt tóc, trôi đi mùi khói thuốc súng.

Nhưng không thể rửa trôi cảm giác trong lồng ngực.

Cô nhớ lại khoảnh khắc mình áp Ngân Mỹ vào tường.

Nhớ ánh mắt không hề sợ hãi mà chỉ đầy hứng thú.

Nhớ hơi thở gần đến mức như hòa vào nhau.

Lần đầu tiên, Hoàn Mỹ tự hỏi

'mình thật sự muốn bắt cô ấy để kết thúc vụ án... hay để giữ cô ấy lại, để không ai khác chạm được vào?'
 
Trói Buộc - |Songmy|
#4 Địch Hay Đồng Minh


Trời về khuya, thành phố như nuốt chửng bởi bóng tối.

Hoàn Mỹ ngồi trong văn phòng vắng, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh mà cô nhận được buổi chiều.

Một tấm ảnh cũ, mờ nhòe, ba người trong khung hình.

Bé gái cười rạng rỡ, người phụ nữ ôm cô trong vòng tay, còn người đàn ông trong quân phục đứng phía sau, khuôn mặt nghiêm nghị.

Nhưng một đường gạch đỏ chéo qua mặt ông ta, như dấu hiệu báo thù.

Dưới ảnh là dòng chữ viết vội, nghiêng nghiêng:

"Ông ta giết họ.

Chị có dám tìm sự thật cùng em không?"

Phía dưới ghi một địa chỉ ở khu rừng ngoại ô.

Hoàn Mỹ dựa lưng vào ghế, đầu óc quay cuồng.

Đây có thể là bẫy.

Nhưng nếu là thật, nếu đây là nguyên nhân khiến Ngân Mỹ biến thành tội phạm... cô không thể bỏ qua.

Ngôi nhà cũ nằm tách biệt, giữa rừng vắng.

Ánh trăng lờ mờ soi lối, tiếng côn trùng rả rích như dệt nên một bản nhạc bất an.

Hoàn Mỹ bước từng bước, súng sẵn trong tay.

Cửa bật mở khi cô đẩy nhẹ.

Mùi ẩm mốc xộc lên, bụi bay mờ trong luồng sáng.

Bên trong, một bóng người đang ngồi giữa căn phòng tối.

"Chị đến rồi."

Ngân Mỹ ngẩng lên, đôi mắt sáng trong bóng tối.

Không còn nụ cười khiêu khích, không còn vẻ ngạo nghễ thường thấy.

Chỉ còn sự tĩnh lặng mệt mỏi.

"Em gọi tôi đến để làm gì?"

Hoàn Mỹ nói, giọng khàn đặc.

"Để chị nghe sự thật."

Ngân Mỹ đặt một tập hồ sơ lên bàn cũ.

Hoàn Mỹ bước lại, cẩn trọng mở ra.

Mỗi trang giấy như nặng trĩu.

Vụ án hỏa hoạn cách đây mười lăm năm.

Nạn nhân: người phụ nữ và một đứa bé.

Nghi phạm ban đầu là một sĩ quan cảnh sát nhưng hồ sơ khép lại nhanh chóng với kết luận "tai nạn không xác định được nguyên nhân".

"Đây là mẹ và em gái em."

Giọng Ngân Mỹ trầm hẳn, như kể về một vết sẹo không bao giờ lành.

"Đêm đó, em trốn dưới gầm giường, nghe tiếng ông ta bước vào, nghe tiếng mẹ em van xin.

Rồi lửa bùng lên."

Hoàn Mỹ siết chặt tập hồ sơ, cảm giác nóng rực trong lồng ngực.

"Em đã báo cảnh sát, nhưng không ai tin.

Ông ta là người trong ngành.

Họ xếp hồ sơ lại, gọi em là trẻ hoang tưởng."

Ngân Mỹ cười nhạt.

"Em lớn lên với một mục tiêu duy nhất: khiến ông ta trả giá."

"Và em bắt đầu lấy cắp chứng cứ..."

Hoàn Mỹ khẽ nói.

"Không chỉ chứng cứ.

Cả những khoản tiền bẩn mà ông ta và đồng bọn dùng để bịt miệng nhân chứng.

Em muốn họ không còn gì che đậy được nữa."

Im lặng bao trùm.

Hoàn Mỹ cảm thấy mọi thứ cô từng biết về Ngân Mỹ đang thay đổi.

"Chị sẽ bắt em chứ?"

Ngân Mỹ hỏi, giọng nhẹ như gió, nhưng ánh mắt không rời cô.

Hoàn Mỹ không trả lời ngay.

Tay cầm súng, nhưng tim cô đập loạn.

"Chị là cảnh sát."

Cô nói, giọng nghèn nghẹn.

"Tôi..."

"Nhưng chị đã thấy sự thật."

Ngân Mỹ tiến thêm một bước.

Khoảng cách giữa họ gần đến mức Hoàn Mỹ có thể cảm nhận hơi thở cô gái phả lên mặt.

"Nếu chị bắt em bây giờ, mọi thứ sẽ bị chôn vùi mãi mãi."

Không khí đặc quánh.

Hoàn Mỹ thấy ranh giới trong lòng mình đang nứt toạc.

Tiếng động cơ xe gầm rú ngoài sân cắt ngang giây phút đó.

Đèn pha rọi sáng vào cửa sổ.

Ngân Mỹ phản xạ kéo Hoàn Mỹ nấp sau tủ gỗ.

Cửa bật tung.

Một nhóm người đàn ông xông vào, vũ trang đầy đủ.

Không phải cảnh sát bọn này mặc đồ đen, mặt che kín.

"Chúng tìm em."

Ngân Mỹ thì thầm, mắt ánh lên sự căm giận.

"Ông ta biết em sắp ra tay."

Tiếng đạn nổ chát chúa.

Hoàn Mỹ đẩy Ngân Mỹ nằm xuống, bắn trả từng viên.

Gỗ vỡ tung, khói súng khét lẹt.

"Đi!"

Hoàn Mỹ hét, kéo Ngân Mỹ chạy ra cửa sau.

Hai người lao vào rừng.

Tiếng bước chân đuổi theo rầm rập.

Đạn xé qua không khí, cắm phập vào thân cây.

Hoàn Mỹ quay người bắn hạ một tên, che chắn cho Ngân Mỹ lao về phía con dốc.

Cuối cùng, cả hai ngã lăn xuống một triền đất, thở dốc.

Máu loang ướt áo Ngân Mỹ.

"Em bị thương!"

Hoàn Mỹ hốt hoảng, kéo cô ngồi dựa vào thân cây.

"Không nặng."

Ngân Mỹ nghiến răng.

"Chị có thể bắt em bây giờ."

"Im đi."

Hoàn Mỹ lấy băng cầm máu.

"Nếu để em cho họ, em chết trước khi kịp ra tòa."

Ngân Mỹ nhìn cô sững sờ, rồi bật cười khẽ.

"Chị vừa chọn đứng về phía em đấy."

Hoàn Mỹ không đáp.

Cô siết chặt băng vết thương, cảm giác lồng ngực nóng rực.

Trong bóng tối, hai người nhìn nhau, hơi thở hòa vào tiếng gió rừng.

Không còn cảnh sát và tội phạm.

Chỉ còn hai con người vừa cùng nhau thoát chết.

Hoàn Mỹ đưa Ngân Mỹ về căn hộ bí mật để băng bó kỹ hơn.

Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt Ngân Mỹ, làm vết máu trên vai càng rõ.

"Chị thật lạ."

Ngân Mỹ nói khi Hoàn Mỹ băng xong.

"Nếu là người khác, em đã bắn họ để chạy trốn.

Nhưng chị..."

Hoàn Mỹ ngồi xuống đối diện, im lặng.

"Chị khiến em muốn dừng lại."

Giọng Ngân Mỹ khẽ, gần như thì thầm.

"Ít nhất là dừng việc chạy trốn."

Hoàn Mỹ cảm thấy tim mình thắt lại.

Cô biết mình đã vượt quá giới hạn của một cảnh sát.

Nhưng khi nhìn vào đôi mắt kia, cô không thể quay đầu.

"Ngày mai chúng sẽ quay lại."

Hoàn Mỹ nói khẽ.

"Chúng ta cần chuẩn bị.

Nếu muốn lôi ông ta ra ánh sáng, tôi sẽ giúp em."

Ngân Mỹ sững người, rồi mỉm cười .Nụ cười đầu tiên không còn châm chọc, chỉ còn nhẹ nhõm.

"Vậy chúng ta là đồng minh?"

"Chỉ tạm thời."

Hoàn Mỹ nói, nhưng trong lòng cô biết

'từ giờ, số phận hai người đã quấn lấy nhau'
 
Trói Buộc - |Songmy|
#5 Căn Phòng Không Cửa Sổ


Sáng hôm sau, căn hộ vẫn im lặng dưới ánh nắng yếu ớt xuyên qua tấm rèm mỏng.

Hoàn Mỹ mở mắt, hít sâu, cảm nhận hơi ẩm còn sót lại từ mưa đêm qua.

Ngân Mỹ vẫn ngồi trên ghế, đầu gục xuống bàn, đôi vai mảnh khảnh run nhẹ.

Một cảnh tượng bình yên hiếm hoi, nhưng Hoàn Mỹ biết sự bình yên này sẽ không kéo dài lâu.

Cô bước tới, định đắp chăn cho Ngân Mỹ, nhưng vừa chạm tay, cô gái khẽ nhấc đầu.

"Chị dậy sớm thật."

Giọng khàn khàn, nhưng vẫn có chút châm chọc.

"Em cần nghỉ thêm."

Hoàn Mỹ đáp, nhưng tay vẫn chưa rút.

Ngân Mỹ nắm lấy cổ tay cô, giữ chặt, đôi mắt long lanh.

"Đừng coi em như một tội phạm sắp bị bắt.

Em ghét cảm giác đó."

Hoàn Mỹ lặng im một lúc.

Cô không biết tại sao tim mình đập nhanh đến vậy.

Cảm giác muốn vừa giữ vừa trừng phạt, vừa lo lắng lại vừa muốn gần gũi... trộn lẫn trong một cơn bão cảm xúc.

"Đêm qua... nếu em không kéo tôi trốn khỏi nhà kho, tôi chắc cũng chết rồi."

Giọng cô khàn, đầy lo lắng.

Ngân Mỹ mỉm cười nhẹ.

"Vậy là huề nhau.

Chị nợ em một mạng, em cũng nợ chị một viên đạn."

Hoàn Mỹ siết chặt tay, không dám nhìn thẳng.

"Chuyện tối qua chứng minh một điều, em đang gặp nguy hiểm thực sự.

Nếu bọn chúng tìm được nơi này, em sẽ không sống nổi để làm gì hết."

Ngân Mỹ im lặng.

Khoảnh khắc ấy, cô hiếm khi nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt Hoàn Mỹ, thứ ánh sáng khiến trái tim cô vừa ấm vừa đau.

"Vậy chị tính sao?"

Ngân Mỹ hỏi khẽ, giọng trầm hẳn.

"Chúng ta sẽ hợp tác."

Hoàn Mỹ nói chậm rãi.

"Tôi giúp em thu thập chứng cứ, nhưng em phải nghe lệnh tôi.

Không thêm vụ trộm nào."

Ngân Mỹ bật cười.

"Cảnh sát mà bắt tay với tội phạm.

Chị biết mình vừa phá nguyên tắc chưa?"

"Nguyên tắc sẽ không cứu được em."

Hoàn Mỹ nhìn thẳng mắt cô.

"Tôi không muốn nhặt xác em trong một con hẻm tối."

Ngân Mỹ không nói gì, chỉ nghiêng đầu nhìn cô.

"Được thôi.

Em sẽ nghe chị... nếu chị dám tin em."

Họ bắt đầu điều tra lại hồ sơ vụ án cũ, làm việc suốt đêm.

Trên sàn đầy giấy tờ, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt họ, khoảnh khắc này vừa căng thẳng vừa gần gũi đến mức khó thở.

Hoàn Mỹ cúi xuống xem bản đồ, tóc Ngân Mỹ chạm nhẹ vào má cô.

Tim cô bỗng loạn nhịp.

"Chị đỏ mặt rồi kìa."

Ngân Mỹ cười khẽ.

"Lo làm việc đi."

Hoàn Mỹ quay đi, cố giấu cảm xúc.

Một đêm mưa, họ theo dấu vết đến một nhà kho cũ nơi viên sĩ quan mà Ngân Mỹ căm hận cất giữ tài liệu quan trọng.

Khi họ vừa tìm thấy tủ sắt, đèn pha ngoài sân bật sáng.

"Bẫy!"

Hoàn Mỹ kéo Ngân Mỹ vào bóng tối.

Cửa bật tung.

Một nhóm tay súng xông vào, không phải cảnh sát.

Đạn nổ chát chúa, gỗ vỡ tung, khói súng khét lẹt.

Hoàn Mỹ đẩy Ngân Mỹ nằm xuống, vừa bắn trả vừa di chuyển để cô mở khóa tủ.

"Còn 30 giây!"

Ngân Mỹ hét, tay run run mở khóa.

"Nhanh lên!"

Hoàn Mỹ đáp, nắm chắc tay cô, bắn hạ tên đang tiến tới.

Tủ bật mở.

Ngân Mỹ giật tập hồ sơ, cả hai lao ra cửa sau, mưa rơi xối xả trên vai.

Nhưng khi ra đến bãi xe, một chiếc SUV chắn ngang.

Tên cầm đầu bước xuống, khẩu súng chĩa thẳng.

Hoàn Mỹ định bắn, nhưng viên đạn đầu tiên sượt qua bắp tay cô, khiến cô lùi lại.

Ngân Mỹ phản ứng: lao lên, đỡ Hoàn Mỹ, chính mình chịu viên đạn tiếp theo.

"Ngân Mỹ!"

Hoàn Mỹ hét, ôm lấy cô gái đang chảy máu ở vai lần nữa.

Trong hỗn loạn, Hoàn Mỹ bắn vỡ bình xăng gần đó.

Ngọn lửa bùng lên, tạo cơ hội trốn thoát.

Họ chạy xuyên qua cơn mưa xối xả, tim đập dồn dập.

Về đến căn hộ, Hoàn Mỹ băng bó vết thương cho Ngân Mỹ, đôi tay run rẩy.

"Em điên rồi sao?

Lần này em có thể chết!"

Ngân Mỹ nhăn mặt, cười khẽ

"Chị hét lên nghe giống đang lo cho người yêu hơn là nghi phạm."

Hoàn Mỹ dừng tay, tim đập mạnh.

"Có lẽ... tôi thật sự lo cho em."

Ngân Mỹ lặng người, ánh mắt dịu lại, nụ cười mỏng như sương

"Vậy thì...

đừng bỏ rơi em, được không?"

Hoàn Mỹ không nói, chỉ siết chặt băng gạc.

Lửa trong lò sưởi hắt ánh sáng lên khuôn mặt họ.

Không ai nói gì.

Họ đã vượt quá ranh giới cảnh sát – tội phạm.

Giờ đây, họ là đồng minh, là đối tác, là... những người tin nhau tuyệt đối
 
Trói Buộc - |Songmy|
#6 Nụ Hôn Giữa Cơn Mưa


Trời đổ mưa như trút nước khi Hoàn Mỹ lái xe đưa Ngân Mỹ đến một nơi ẩn náu mới, xa khỏi tầm với của những kẻ truy sát.

Gió quất mạnh, mưa hắt lên mặt, trộn lẫn với mùi đất ẩm.

Căn hộ tạm thời nằm trên một ngọn đồi vắng, ánh đèn vàng hắt qua cửa sổ, tạo cảm giác vừa an toàn vừa đầy bất trắc.

Ngân Mỹ run nhẹ, vẫn còn cảm giác đau nhói từ vết thương ở vai.

Hoàn Mỹ kéo cô vào trong, cởi áo mưa, lau từng giọt mưa trên tóc.

Khoảnh khắc này, tim cả hai đều đập nhanh hơn bình thường.

Hoàn Mỹ nhìn thẳng vào mắt Ngân Mỹ

"Em ổn chứ?"

"Ổn."

Ngân Mỹ nhấn mạnh nhưng giọng khàn khàn, hơi run.

Hoàn Mỹ siết băng gạc chặt hơn, cảm giác tay mình như muốn ôm trọn người cô.

Nhưng cô nhịn.

Đây không phải lúc để thể hiện tình cảm,

ít nhất là cô tự nhủ vậy.

Một tiếng nổ lớn vang từ xa, rung cả cửa sổ.

Hoàn Mỹ giật mình.

"Chúng tìm thấy chúng ta rồi!"

cô hét lên, rút súng.

Ngân Mỹ đứng bật dậy, máu từ vai chảy xuống áo ướt.

"Chị dẫn em đi!"

cô hét theo nhịp mưa.

Cả hai lao ra sân sau.

Gió mưa xối xả, tầm nhìn chỉ còn mờ mịt.

Tiếng bước chân và đạn xé gió vang rền.

Hoàn Mỹ kéo Ngân Mỹ chạy qua hàng rào dây thép gai, vừa bắn trả vừa bảo vệ cô gái.

Một tên cầm súng định xông ra trước mặt, nhưng Ngân Mỹ nhanh tay quật vũ khí hắn ra.

Hoàn Mỹ kịp lao tới, bắn hạ kẻ thứ hai.

Cả hai lao về phía rừng, nước mưa tạt vào mặt, tim đập như muốn vỡ.

Họ trốn vào một gốc cây lớn, thở dốc.

Ngân Mỹ nhìn Hoàn Mỹ, nụ cười mệt mỏi nhưng dịu dàng

"Chị... chị vẫn đứng bên em."

Hoàn Mỹ quấn tay băng chặt hơn cho cô, gần như ép cả cơ thể sát lại để giữ ấm

"Nếu không, tôi đã mất em rồi."

Khoảnh khắc ấy, trong mưa gió, khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài cm.

Hoàn Mỹ nhìn vào mắt Ngân Mỹ, nhận ra chính cô đã sợ nếu một ngày nào đó, người con gái này rời bỏ cô mãi mãi.

Ngân Mỹ thì thầm

"Chị... em... cảm giác... em muốn... gần chị..."

Hoàn Mỹ không kịp phản ứng, đôi môi cô bị chạm vào môi Ngân Mỹ.

Nụ hôn đầu, ngắn ngủi nhưng cháy bỏng giữa cơn mưa, sự nguy hiểm và nhịp tim hỗn loạn.

Mưa vẫn rơi tầm tã, nhưng giờ đây họ không còn sợ hãi.

Họ cảm nhận nhau, hít thở chung nhịp.

Sau vài giây, Hoàn Mỹ tách ra, thở hổn hển

"Chúng ta không thể chết ở đây.

Phải di chuyển."

Ngân Mỹ gật đầu, tay siết chặt Hoàn Mỹ

"Cùng nhau đến cuối, đúng không?"

Cả hai lao về căn hộ bí mật, vừa chạy vừa bắn trả những tên truy sát còn sót lại.

Đến nơi, họ khóa cửa, cơ thể ướt sũng, tim vẫn đập rộn ràng.

Ngân Mỹ dựa vào vai Hoàn Mỹ, giọng run

"Chị... em... em không sợ nữa.

Chỉ sợ mất chị."

Hoàn Mỹ siết chặt vòng tay, gần như không cho cô rời ra.

"Tôi cũng vậy...

Chúng ta sẽ sống sót, và sẽ cùng nhau đối mặt mọi thứ."

Khoảnh khắc yên tĩnh hiếm hoi kéo dài.

Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ giờ trở thành nhạc nền nhẹ nhàng.

Ngân Mỹ bất giác vươn tay chạm vào má Hoàn Mỹ, đầu ngón tay ấm áp khiến cô giật mình.

"Chị lúc nào cũng mạnh mẽ như thế sao?

Em... em thấy an toàn khi ở cạnh chị."

Hoàn Mỹ mỉm cười khẽ, cầm lấy bàn tay Ngân Mỹ, kéo lại gần hơn.

"Tôi cũng thấy an toàn khi ở cạnh em.

Lần đầu tiên trong nhiều năm... tôi cảm thấy mình không còn một mình nữa."

Ngân Mỹ ngẩng đầu, ánh lửa hắt lên gương mặt cô, đôi mắt như sáng hơn.

"Vậy... chị sẽ cho em ôm chị chứ?"

Hoàn Mỹ bật cười nhỏ nhưng không từ chối.

Cô kéo Ngân Mỹ sát vào lòng, để cô tựa hẳn vào ngực mình.

Mùi hương của cô trộn với mùi mưa và khói lửa khiến trái tim Ngân Mỹ đập nhanh.

"Chị ấm thật..."

Ngân Mỹ nói khẽ, gần như nũng nịu.

Hoàn Mỹ vuốt tóc cô, thì thầm

"Ngủ một chút đi, em đã mất quá nhiều máu.

Tôi sẽ canh cho đến sáng."

Ngân Mỹ cựa mình, ngước lên.

"Chị hứa nhé?"

Hoàn Mỹ gật đầu, nghiêm túc

"Hứa."

Đêm hôm đó, giữa tiếng mưa và mùi khói lò sưởi, Ngân Mỹ ngủ thiếp đi trong vòng tay Hoàn Mỹ.

Còn Hoàn Mỹ thì không ngủ, cô ngồi tựa lưng vào tường, một tay giữ súng, một tay giữ Ngân Mỹ như thể chỉ cần buông ra một giây là cô gái này sẽ tan biến.

Khi nhìn gương mặt Ngân Mỹ ngủ say, hàng mi ướt dính lại, Hoàn Mỹ khẽ cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô.

"Em an toàn rồi."

Cô thì thầm, như một lời thề chỉ dành riêng cho đêm nay
 
Trói Buộc - |Songmy|
#7 Máu Và Niềm Tin


Ngày hôm sau, mưa đã ngừng nhưng bầu trời vẫn âm u.

Hoàn Mỹ và Ngân Mỹ ngồi trong căn hộ, hồ sơ trải đầy bàn.

Từng trang giấy là bằng chứng, từng dòng chữ là manh mối về viên sĩ quan, kẻ đứng sau cái chết của mẹ và em gái Ngân Mỹ.

Ngân Mỹ im lặng, ánh mắt đăm chiêu nhìn vào tấm hình cũ.

Hoàn Mỹ đặt tay lên vai cô, cố kéo cô trở lại hiện tại.

"Em sẵn sàng chưa?"

Ngân Mỹ nhắm mắt, gật đầu.

"Chị cần biết, lý do em trở thành tội phạm không chỉ là trả thù.

Có những bí mật mà chị không tưởng tượng nổi..."

Cô kể, giọng khàn khàn nhưng tràn đầy nỗi đau.

Mười lăm năm trước, sau cái chết của mẹ và em gái, Ngân Mỹ bị bỏ rơi bởi hệ thống pháp luật.

Người cha duy nhất của cô lúc đó đã mất, còn tất cả chứng cứ chống lại viên sĩ quan bị che giấu.

Cô phải sống với nỗi căm hận trong lòng, không được phép khóc hay hèn nhát.

"Em đã từng nghĩ rằng, nếu em không đủ mạnh, công lý sẽ không đến với gia đình em.

Và em đã chọn cách mạnh nhất mà em biết... lấy chứng cứ, lấy tiền bẩn, để một ngày tất cả phải trả giá."

Hoàn Mỹ lặng người.

Cô biết Ngân Mỹ không hề nói dối, nhưng từng chi tiết, từng nỗi đau quá khứ được kể ra khiến cô đau lòng.

"Vậy... em chỉ nhắm vào kẻ có tội?"

Ngân Mỹ gật đầu, đôi mắt long lanh.

"Đúng.

Không ai vô tội bị em động đến.

Nhưng chị phải hiểu, em không còn biết cách sống bình thường nữa.

Chỉ có trả thù mới khiến em cảm thấy... còn tồn tại."

Hoàn Mỹ ngồi im, cảm giác vừa thương vừa lo.

Cô nhận ra rằng, trái tim mình đã bị Ngân Mỹ chiếm trọn, nhưng cô vẫn là cảnh sát, một phần của cô muốn buộc Ngân Mỹ chịu luật pháp, phần khác muốn bảo vệ cô gái đang ngồi trước mặt.

Buổi chiều, khi Hoàn Mỹ đang sắp xếp hồ sơ, Ngân Mỹ bước lại gần.

"Chị biết không...

đôi khi em sợ.

Sợ nếu một ngày chị quay lưng, em sẽ lại một mình đối diện tất cả."

Hoàn Mỹ quay lại, mắt nhìn thẳng.

"Tôi sẽ không bỏ rơi em.

Nhưng em phải hứa, đừng một mình hành động nữa."

Ngân Mỹ nhíu mày, vừa giận vừa buồn

"Chị không hiểu đâu.

Em đã quá quen với việc chiến đấu một mình.

Nếu em nghe chị, điều đó giống như... mất đi một phần sức mạnh."

Hoàn Mỹ lặng im.

Cô nhận ra sự thật việc đứng bên Ngân Mỹ không chỉ là bảo vệ, mà còn là thử thách với chính lòng kiên định của cô.

Đêm đến, điện thoại rung.

Một tin nhắn nặc danh

"Ông ta biết các cô đang ở đâu.

Nếu muốn sống, hãy ra gặp tại khu cảng cũ.

Không có người thứ ba.

Một mình.

Hoặc... mất tất cả."

Ngân Mỹ đọc xong, sắc mặt lạnh như băng.

"Đây là bẫy, nhưng... chúng ta không thể chần chừ."

Hoàn Mỹ gật đầu.

"Chúng ta sẽ đi cùng nhau.

Lần này, không ai đi một mình."

Họ chuẩn bị vũ khí, súng ống, đồ bảo hộ.

Trái tim căng thẳng, từng nhịp đều gắn với sự sống còn.

Ngân Mỹ nắm tay Hoàn Mỹ trước khi bước ra cửa, ánh mắt sâu thẳm.

"Cùng nhau...

đến cuối."

Hoàn Mỹ siết tay cô, khẽ mỉm cười

"Cùng nhau."

Khi đến khu cảng cũ, màn đêm đặc quánh, sương mù phủ khắp mặt nước.

Tiếng sóng đánh lạo xạo vào bến cảng, hòa với tiếng gió rít qua các cột đèn cũ kỹ.

Họ ẩn mình sau những thùng container, quan sát.

Một bóng người xuất hiện.

Viên sĩ quan, người từng tước đi gia đình Ngân Mỹ.

Ánh mắt hắn lạnh lùng, tự tin, nhưng có phần ngạc nhiên khi thấy cả Hoàn Mỹ đứng cạnh Ngân Mỹ.

"Cảnh sát và tội phạm, hợp tác?"

Hắn nhếch môi cười.

"Rất thú vị."

Ngân Mỹ nhăn mày, tay run nhẹ nhưng vẫn nắm chặt súng.

"Ông sẽ không thoát lần này."

Hoàn Mỹ đứng sau, giọng lạnh

"Chúng tôi đã sẵn sàng.

Mọi trò chơi của ông kết thúc ở đây."
 
Trói Buộc - |Songmy|
#8 Chạy đua với thời gian


Cảng cũ tối đen như mực, mùi sắt gỉ và dầu nhớt phảng phất trong không khí.

Hoàn Mỹ và Ngân Mỹ đứng sau thùng container, súng đã lên đạn.

Phía trước, viên sĩ quan chậm rãi bước ra, bóng hắn đổ dài dưới ánh đèn vàng leo lét.

"Các cô đến thật.

Tốt.

Ta thích những kẻ dũng cảm."

Hắn nói, giọng nhếch nhác.

Ngân Mỹ nắm chặt súng, bàn tay run nhưng ánh mắt không hề lay chuyển.

"Trả lời đi.

Mẹ tôi và em gái tôi chết là vì ông, đúng không?"

Hắn cười khẩy, bước thêm một bước.

"Ta chỉ dọn dẹp rắc rối.

Gia đình cô biết quá nhiều."

Hoàn Mỹ siết cò, giọng lạnh như băng

"Ông sẽ phải trả giá."

Ngay khoảnh khắc đó, từ hai bên kho bãi vang lên tiếng động lạ.

Những tên đàn em của hắn từ bóng tối tràn ra, súng chĩa thẳng về phía hai người.

"Bẫy."

Hoàn Mỹ nghiến răng.

Không kịp suy nghĩ, cô đẩy Ngân Mỹ ngã xuống đất, nổ súng bắn trả.

Tiếng đạn vang dội khắp cảng.

Lửa lóe sáng, bóng người di chuyển hỗn loạn.

Ngân Mỹ nhanh chóng bò về phía một thùng thép, tìm điểm ẩn nấp.

Máu ở vai thấm ướt băng gạc nhưng cô vẫn nâng súng, bắn hạ một tên áp sát.

Hoàn Mỹ lao đến bên cô, vừa bắn vừa hét

"Chạy về phía bến tàu!"

Cả hai cùng lùi dần, từng viên đạn xé gió sát bên tai.

Một quả lựu đạn lăn về phía họ.

Hoàn Mỹ kéo Ngân Mỹ né vào sau cột bê tông, tiếng nổ chát chúa rung chuyển mặt đất.

"Chị không sao chứ?"

- Ngân Mỹ thở dốc.

"Không sao.

Nhưng chúng ta không thể ở đây lâu hơn."

Hoàn Mỹ nghiến răng, đưa tay kéo cô chạy tiếp.

Họ vừa chạy vừa bắn trả, đến được mép bến cảng.

Sóng vỗ dữ dội, gió biển lạnh buốt.

Đằng sau, tiếng bước chân đuổi theo ngày càng gần.

Viên sĩ quan từ xa hét lớn

"Ngân Mỹ!

Dừng lại, ta có thể tha cho cô nếu cô giao cảnh sát đó cho ta!"

Ngân Mỹ quay lại, đôi mắt như bùng cháy

"Ông mơ!"

Không chần chừ, cô bóp cò, viên đạn sượt qua tai hắn.

Hắn lùi lại, cười lạnh.

"Được thôi.

Hai người cùng chết!"

Ngay lúc đó, đèn pha từ phía đối diện cảng bật sáng, chói lòa cả khu vực.

Một nhóm người khác xuất hiện, không phải thuộc phe viên sĩ quan.

Họ cũng mang vũ khí, rõ ràng là kẻ thứ ba.

Hoàn Mỹ nhận ra tình hình đã vượt tầm kiểm soát.

Ba phe đang chĩa súng vào nhau, sẵn sàng nổ súng bất cứ lúc nào.

"Chị..."

Ngân Mỹ khẽ gọi, bàn tay siết lấy tay Hoàn Mỹ.

"Bình tĩnh.

Khi tôi ra hiệu, chúng ta nhảy xuống nước."

Hoàn Mỹ nói nhỏ, mắt không rời kẻ địch.

Một phát súng vang lên, cuộc hỗn chiến bùng nổ.

Đạn bay loạn xạ, ánh sáng lóe liên tục.

Hoàn Mỹ hét

"Bây giờ!"

Cả hai lao ra mép cầu cảng, nhảy xuống biển ngay khi một quả đạn găm trúng nơi họ vừa đứng.

Nước biển lạnh buốt siết chặt cơ thể.

Ngân Mỹ suýt hoảng loạn, nhưng Hoàn Mỹ nắm chặt tay cô, kéo cô lặn sâu hơn, tránh làn đạn bắn theo.

Dưới làn nước đục, chỉ có bóng tối và nhịp tim hỗn loạn.

Họ trồi lên ở một bến phụ cách đó vài trăm mét, thở hổn hển.

Toàn thân ướt đẫm, máu từ vai Ngân Mỹ loang đỏ trong làn nước.

"Chị... em không chịu nổi lâu nữa..."

Ngân Mỹ thì thầm, giọng yếu ớt.

Hoàn Mỹ ôm chặt cô, kéo vào bờ.

"Không được ngủ.

Em phải sống.

Tôi sẽ không để em chết ở đây."

Tiếng súng phía xa vẫn còn vang, nhưng giờ đây với họ, chỉ có nhịp thở gấp gáp và hơi ấm mỏng manh của nhau.
 
Trói Buộc - |Songmy|
#9 Lối Thoát Nhuộm Máu


Hoàn Mỹ kéo Ngân Mỹ vào một nhà kho bỏ hoang gần bến phụ.

Cửa kêu ken két khi đóng lại.

Không khí ẩm mốc, lạnh lẽo, nhưng ít nhất nơi này tạm thời an toàn.

"Ngồi xuống."

Hoàn Mỹ ra lệnh, nhanh chóng xé băng cứu thương từ túi.

Ngân Mỹ run rẩy, môi tái nhợt.

Vết đạn ở vai chảy máu nhiều hơn cô tưởng.

"Chị... bỏ em lại đi.

Ông ta sẽ không tha cho chị đâu."

"Im."

Hoàn Mỹ gằn giọng, mắt ánh lên sự kiên quyết.

"Nếu tôi định bỏ em, tôi đã bỏ từ lâu rồi."

Cô ép miếng gạc lên vết thương, khiến Ngân Mỹ cắn răng đến bật máu.

"Đau thì ráng chịu.

Nếu mất quá nhiều máu, em sẽ chết trước khi bọn chúng tìm ra."

Hoàn Mỹ vừa băng bó vừa nhìn thẳng vào mắt cô.

Ngân Mỹ cười nhạt, hơi thở đứt quãng

"Chị... sao lại liều mạng vì em?

Em từng là tội phạm."

"Em là người duy nhất dám đối diện sự thật.

Và..."

Hoàn Mỹ ngập ngừng, bàn tay khựng lại

"...em không đáng chết."

Một khoảnh khắc im lặng nặng nề.

Chỉ còn tiếng mưa tạt rào rào trên mái tôn.

Bất ngờ, có tiếng bước chân bên ngoài.

Hoàn Mỹ lập tức kéo Ngân Mỹ vào sau đống thùng gỗ.

Ánh đèn pin quét qua khe cửa.

Một giọng nói trầm khàn vang lên

"Kiểm tra kỹ.

Đám chuột đó không thể đi xa."

Trái tim Ngân Mỹ đập dồn dập.

Hoàn Mỹ ra hiệu im lặng, nắm chặt tay cô.

Hai người gần như nín thở khi cánh cửa bị đẩy mở.

Một tên lính bước vào, quét đèn pin khắp kho.

Ánh sáng lia sát chỗ họ ẩn nấp.

Hoàn Mỹ đặt tay lên cò súng, chuẩn bị ra tay nếu hắn phát hiện.

Ngay lúc đèn gần quét tới, bên ngoài vang lên tiếng gọi

"Bên này có dấu máu!

Đi!"

Tên lính quay gót, rời khỏi kho.

Cửa đóng lại, tiếng bước chân dần xa.

Hoàn Mỹ thở ra một hơi dài.

"Không thể ở đây nữa.

Họ lần theo máu của em."

"Em không thể chạy được."

Ngân Mỹ nói nhỏ, giọng lạc đi.

Hoàn Mỹ đỡ cô dậy, gần như bế cô đi.

"Vậy để tôi chạy cho cả hai."

Họ lách qua cửa sau, men theo con hẻm tối dẫn ra khu dân cư cũ.

Trời mưa nặng hạt, đường trơn trượt, nhưng Hoàn Mỹ không dừng lại.

Mỗi bước đi, máu từ vết thương lại loang thêm trên áo Ngân Mỹ.

Cô cảm giác đầu óc quay cuồng, mọi thứ mờ dần.

"Đừng ngủ!"

Hoàn Mỹ lay vai cô.

"Nếu ngủ, em sẽ không tỉnh dậy nữa đâu."

"Chị... thật sự quan tâm đến em sao?"

Ngân Mỹ hỏi, giọng yếu ớt.

Hoàn Mỹ không đáp ngay.

Cô nhìn thẳng về phía trước, gió mưa quất vào mặt.

"Quan tâm đến em... là điều duy nhất tôi chắc chắn lúc này."

Ngân Mỹ khẽ mỉm cười, dù môi dính máu.

"Nghe như lời tỏ tình giữa bão đạn."

"Không phải lúc để đùa."

Hoàn Mỹ nghiêm giọng, nhưng ánh mắt dao động.

Họ tới một căn nhà hoang nhỏ, cửa sổ vỡ nát.

Hoàn Mỹ đẩy cửa, đặt Ngân Mỹ nằm xuống nền gỗ cũ kỹ.

"Ở đây tạm ổn.

Tôi cần tìm thuốc."

Ngân Mỹ nắm lấy tay cô

"Đừng đi.

Nếu họ tìm tới..."

"Tôi sẽ quay lại trước khi điều đó xảy ra."

Hoàn Mỹ rút tay ra, ánh nhìn kiên định.

"Tin tôi."

Ngân Mỹ gật nhẹ, kiệt sức.

Cô nhìn theo bóng Hoàn Mỹ khuất dần trong màn mưa.

Bên ngoài, tiếng còi hú vang lên từ xa.

Cuộc săn đuổi vẫn chưa kết thúc.
 
Trói Buộc - |Songmy|
#10 Ánh Đèn Cuối Cùng


Mưa vẫn rơi nặng hạt, từng giọt đập xuống mái tôn rỉ sét tạo âm thanh dồn dập.

Ngân Mỹ nằm trên sàn gỗ lạnh, mắt mở he hé.

Không gian tối om, chỉ có ánh chớp lóe sáng rồi vụt tắt.

Mỗi lần tia chớp sáng lên, bóng cây bên ngoài hắt vào trông như những cánh tay vươn tới.

Cô cố gắng cử động, nhưng vai đau nhói, cơ thể rã rời.

Tiếng sấm nổ ầm trên trời khiến cô giật mình.

Tâm trí tràn ngập một nỗi sợ lạ lẫm, không phải sợ chết mà sợ Hoàn Mỹ sẽ không quay về.

Bỗng có tiếng bước chân ngoài cửa.

Ngân Mỹ nín thở, tay vơ lấy thanh gỗ gần đó.

Cánh cửa bật mở, một bóng người ướt sũng xuất hiện.

"Ngân Mỹ!"

Giọng Hoàn Mỹ vang lên, gấp gáp.

Ngân Mỹ buông thanh gỗ, thở phào.

"Chị... chị quay lại rồi."

Hoàn Mỹ lao đến bên cô, mở túi đựng thuốc, tay run nhẹ.

"May mà tôi tìm được ít kháng sinh và băng mới.

Để tôi xử lý vết thương cho em."

Cô xé băng cũ, vết máu đã bết lại.

"Sẽ đau đấy."

"Em chịu được."

Ngân Mỹ cắn môi, nhìn thẳng vào mắt cô.

Hoàn Mỹ cẩn thận sát trùng vết thương.

Ngân Mỹ siết chặt góc áo, mồ hôi hòa lẫn mưa.

Khi băng xong, Hoàn Mỹ thở dài, ngồi phịch xuống cạnh cô.

"Suýt nữa tôi tưởng đã mất em."

Cô nói nhỏ, giọng khàn khàn.

Ngân Mỹ khẽ cười

"Nếu chị không về, em cũng sẽ chết ở đây thật.

Chị mà bỏ em... em sẽ không tha."

Hoàn Mỹ nhìn vào gương mặt nhợt nhạt ấy, lòng thắt lại.

"Tôi đã hứa là sẽ quay lại.

Tôi không bao giờ nuốt lời."

Một cơn gió lạnh lùa vào.

Hoàn Mỹ cởi áo khoác ngoài, choàng lên người Ngân Mỹ, sau đó ngồi sát cạnh, để cơ thể mình chắn gió.

"Chị..."

Ngân Mỹ cất giọng khẽ, ngập ngừng

"...nếu chúng ta thoát được, em sẽ bỏ hết.

Không còn tội phạm, không còn báo thù.

Em chỉ muốn sống, ở một nơi xa, với người em muốn ở cùng."

Hoàn Mỹ ngẩng lên, tim đập nhanh hơn.

"Người em muốn ở cùng... là ai?"

Ngân Mỹ mỉm cười yếu ớt "Là người vừa băng bó vết thương cho em."

Trong tích tắc, Hoàn Mỹ lặng người.

Ánh chớp rạch ngang bầu trời, soi rõ gương mặt họ.

Hoàn Mỹ đưa tay nắm lấy tay cô, siết chặt

"Nếu chúng ta sống sót... tôi sẽ đi cùng em.

Ở bất cứ đâu."

Ánh mắt Ngân Mỹ như sáng lên, dù cả người kiệt sức.

"Chị hứa nhé."

"Tôi hứa."

Hoàn Mỹ đáp, dứt khoát như một lời thề.

Khoảnh khắc ấy, họ như quên đi tiếng mưa, quên cả sự truy đuổi đang rình rập.

Chỉ có hai người, trong một căn nhà cũ, tay nắm tay như bám vào tia hy vọng cuối cùng.

Bất ngờ, tiếng kính vỡ vang lên ở cửa sổ.

Hoàn Mỹ lập tức đứng dậy, kéo Ngân Mỹ sát vào mình.

"Chúng tìm ra rồi!"

Cô gằn giọng, rút súng.

Bóng người lao vào, súng chớp sáng.

Hoàn Mỹ bắn trả, tiếng đạn nổ vang dội trong không gian chật hẹp.

Ngân Mỹ lăn sang bên, chộp được một thanh sắt để phòng thân.

Cuộc đấu súng diễn ra trong cơn mưa xối xả.

Hoàn Mỹ bắn hạ được một tên, nhưng tiếng bước chân ngoài kia cho thấy còn nhiều kẻ khác đang áp sát.

"Rút ngay!"

Hoàn Mỹ hét, kéo Ngân Mỹ ra cửa sau.

Cả hai lao vào đêm mưa, bùn đất bắn lên tận mặt.

Tiếng súng đuổi theo phía sau, đạn xé gió lướt qua sát bên tai.

Hoàn Mỹ ôm chặt Ngân Mỹ, vừa chạy vừa che chắn cho cô.

Cuối cùng họ đến bìa rừng, lẩn vào bóng tối.

Tim đập dồn dập, hơi thở nóng rực.

Khi dừng lại, Hoàn Mỹ áp lưng vào cây, thở hổn hển.

Ngân Mỹ dựa vào vai cô, môi nở một nụ cười mệt mỏi: "Chúng ta vẫn còn sống."

Hoàn Mỹ nhìn cô, đôi mắt ánh lên một thứ cảm xúc khó tả: "Và sẽ còn sống đến cuối.

Tôi sẽ giữ lời hứa."
 
Trói Buộc - |Songmy|
#11 Đêm Cuối Trước Bi Kịch


Mưa đã ngớt, chỉ còn lất phất những giọt nhỏ rơi từ cành cây.

Bầu trời xám đục, gió thổi mang theo mùi ẩm mốc của rừng sau cơn mưa.

Hoàn Mỹ ngồi xổm bên đống đá, kiểm tra lại băng đạn.

Ánh mắt cô sắc như lưỡi dao.

"Chúng sẽ không dừng lại."

Cô nói, giọng trầm thấp.

"Nếu cứ chạy mãi, sớm muộn chúng ta cũng kiệt sức."

Ngân Mỹ ngồi tựa gốc cây, vết thương được băng kỹ nhưng vẫn đau âm ỉ.

Cô ngẩng lên, ánh mắt cương quyết

"Vậy đừng chạy nữa.

Kết thúc chuyện này ngay đêm nay."

Hoàn Mỹ nhìn cô chằm chằm, như muốn xác nhận lần cuối.

"Em chắc chứ?

Đây sẽ không chỉ là phòng thủ nữa.

Đây là tấn công."

"Chị đã hứa sẽ đi cùng em."

Ngân Mỹ cười nhạt.

"Muốn sống yên bình, phải dọn sạch lũ săn mồi trước đã."

Một thoáng im lặng căng thẳng trôi qua, rồi Hoàn Mỹ gật đầu.

"Được.

Chúng ta sẽ ra tay trước."

Họ dành cả buổi chiều để lên kế hoạch.

Hoàn Mỹ lấy bản đồ điện thoại, đánh dấu những tuyến đường khả dĩ của đám truy sát.

Ngân Mỹ chỉ ra một kho vũ khí bí mật mà cô từng biết, nơi có thể lấy thêm đạn và chất nổ.

"Em biết mã khóa, nhưng chỉ còn vài tiếng trước khi người của hắn quay lại kiểm tra."

"Vậy chúng ta phải đi ngay."

Hoàn Mỹ đứng dậy, kéo áo khoác lên vai.

Trời tối dần khi họ tiếp cận khu nhà kho cũ.

Không khí tĩnh lặng đến rợn người.

Hoàn Mỹ đi trước, súng luôn sẵn sàng.

Ngân Mỹ theo sát, tay cầm dao găm.

Họ mở cửa kho, mùi sắt gỉ xộc lên.

Bên trong là những thùng gỗ và két sắt.

Ngân Mỹ nhanh chóng nhập mã, két mở ra, bên trong là một số vũ khí còn sót lại là súng lục, vài quả mìn, và lựu đạn khói.

"Hoàn hảo."

Hoàn Mỹ mỉm cười, lần đầu trong nhiều ngày có tia tự tin.

Nhưng ngay khi họ chuẩn bị rời đi, tiếng động cơ gầm lên từ xa.

Đèn pha quét sáng cả khu vực.

"Chúng đến sớm hơn dự tính!"

Ngân Mỹ siết chặt vũ khí.

Hoàn Mỹ ném cho cô một khẩu súng ngắn

"Cầm lấy.

Từ giờ không còn đường lùi."

Tiếng bước chân vang rền.

Cả hai nhanh chóng ẩn nấp sau những thùng hàng, chờ kẻ địch áp sát.

Khi tiếng cửa kho bật mở, Hoàn Mỹ ném một quả lựu đạn khói.

Khói trắng bùng lên, bao phủ cả căn phòng.

"Bắn!"

Hoàn Mỹ hô.

Tiếng súng vang dội.

Ngân Mỹ bắn gục tên đầu tiên lao vào.

Hoàn Mỹ di chuyển linh hoạt, vừa bắn vừa đổi vị trí.

Tiếng la hét vang lên khi vài tên bị trúng đạn, số còn lại rút lui ra ngoài.

"Chạy ra xe!"

Hoàn Mỹ kéo Ngân Mỹ.

Họ lao ra ngoài, nấp sau một chiếc xe tải cũ.

Đèn pha lia qua, bóng địch vẫn bao vây khu vực.

Ngân Mỹ nhét quả mìn vào gầm xe gần đó, châm hẹn giờ.

"Ba mươi giây!"

Cô hét.

Họ lùi về phía bìa rừng.

Một tiếng nổ lớn vang lên, ánh lửa bùng lên nuốt trọn một góc kho.

Tiếng gào thất thanh vang lên trong đêm tối.

Đám còn lại hoảng loạn, mất đội hình.

"Giờ hoặc không bao giờ!"

Hoàn Mỹ siết cò, bắn hạ nốt những kẻ bị thương còn cố bám trụ.

Cuối cùng, tiếng súng ngừng lại.

Cả khu vực chỉ còn khói và mùi thuốc súng nồng nặc.

Ngân Mỹ chống tay vào đầu gối, thở hổn hển.

"Chúng... hết rồi sao?"

"Chưa."

Hoàn Mỹ nhìn ra xa, đôi mắt lạnh băng.

"Tên cầm đầu vẫn chưa xuất hiện.

Nhưng sau đêm nay, hắn sẽ biết chúng ta không còn là con mồi nữa."

Ngân Mỹ mỉm cười, dù gương mặt lấm lem khói.

"Chị biết không?

Em chưa bao giờ cảm thấy mình sống thật như lúc này."

Hoàn Mỹ quay sang, nắm lấy vai cô.

"Hãy giữ cảm giác đó đến khi mọi thứ kết thúc.

Tôi sẽ không để ai chạm đến em nữa."
 
Trói Buộc - |Songmy|
#12 Kết thúc


*chỉ mang tính chất giải trí và không có thật*

Mưa vẫn trút xuống như muốn nhấn chìm cả khu rừng.

Hoàn Mỹ và Ngân Mỹ đứng lưng kề lưng, cả hai đều ướt sũng, hơi thở gấp gáp.

Bóng đen của kẻ truy sát xuất hiện từ trên sườn dốc, đèn pin rọi xuống khiến màn đêm lóe sáng từng đợt.

"Bao vây chúng!"

Tiếng quát vang lên.

Hoàn Mỹ nghiến răng, siết chặt súng.

Băng đạn đã cạn, chỉ còn một viên duy nhất.

Cô liếc nhìn Ngân Mỹ.

"Em còn đạn không?"

Ngân Mỹ mở chốt kiểm tra, lắc đầu.

"Hết."

"Vậy thì chỉ còn một cách."

Hoàn Mỹ nói nhỏ, ánh mắt quyết liệt.

Đạn bắt đầu rít ngang tai.

Hoàn Mỹ lao ra trước, bắn viên đạn cuối cùng, hạ gục kẻ cầm đèn pin.

Ánh sáng tắt phụt, màn đêm che phủ hai người.

"Chạy!"

Cô hét, kéo Ngân Mỹ lao vào bóng tối.

Họ chạy như điên trong mưa, tiếng súng rượt theo phía sau.

Mỗi viên đạn cắm xuống bùn, bắn tung nước lên hai bên.

Bất ngờ, một tiếng nổ xé toạc màn đêm.

Ngân Mỹ cảm giác cơ thể mình bị xô mạnh.

Cô ngã xuống, máu hòa với bùn loang đỏ.

"Ngân Mỹ!"

Hoàn Mỹ quỳ sụp xuống, ôm lấy cô.

Máu từ bụng Ngân Mỹ trào ra, hòa với nước mưa.

"Không... không sao đâu."

Ngân Mỹ thở gấp, mỉm cười yếu ớt.

"Chị... vẫn còn sống... là được."

"Đừng nói vậy!

Tôi sẽ đưa em ra khỏi đây!"

Hoàn Mỹ hét lên, cố gắng ép máu lại.

Nhưng máu chảy quá nhanh.

"Chị nghe này..."

Ngân Mỹ nắm tay Hoàn Mỹ, bàn tay lạnh dần.

"...em đã nói rồi, em muốn được ở cạnh chị.

Ngay cả khi...

đây là lần cuối."

Hoàn Mỹ cắn chặt môi, nước mắt hòa với mưa.

"Không được!

Tôi đã hứa sẽ cùng em đi đến cuối con đường cơ mà!"

Ngân Mỹ nhìn thẳng vào mắt cô, nụ cười mệt mỏi nhưng thanh thản

"Chị đã đưa em đến tận cùng rồi.

Em không hối hận."

Tiếng bước chân kẻ địch lại vang lên gần hơn.

Hoàn Mỹ siết chặt súng như một phản xạ.

Ngân Mỹ khẽ gật

"Đi đi... sống thay cho em.

Hãy giữ lời hứa."

Hoàn Mỹ lắc đầu, ôm chặt cô.

"Tôi không bỏ em lại!"

Ngân Mỹ cười khẽ, hơi thở yếu dần

"Chị...

Hoàn Mỹ...

đừng khóc.

Em muốn nhớ chị như người đã cứu em, không phải người gục xuống cạnh em."

Một loạt đạn nổ chát chúa.

Hoàn Mỹ gào lên, bắn trả điên cuồng, hạ gục kẻ địch còn lại.

Khi khói súng tan, cánh rừng trở nên im ắng lạ thường.

Hoàn Mỹ quay lại, nhưng đôi mắt Ngân Mỹ đã nhắm nghiền.

Cô không còn thở nữa.

Mưa vẫn rơi.

Hoàn Mỹ ngồi đó thật lâu, ôm thân thể lạnh dần của cô gái mà mình đã hứa sẽ bảo vệ.

Rồi, trong im lặng, cô đặt Ngân Mỹ nằm ngay ngắn, cởi áo khoác đắp lên.

"Em đã giữ lời... còn tôi sẽ giữ phần còn lại.

Tôi sẽ sống."

Cô đứng dậy, quay lưng, bóng dáng hòa vào màn mưa xám xịt.

Trên môi, chỉ còn một câu thì thầm lạc giọng

"Ngân Mỹ... tôi yêu em."

Mưa cuốn trôi máu, nhưng không thể cuốn trôi ánh mắt Hoàn Mỹ khi rời đi,ánh mắt của người vừa mất đi một nửa linh hồn mình.

-

Sau vụ đấu súng đêm đó, Hoàn Mỹ quay về trụ sở cảnh sát.

Cánh cửa phòng họp vang tiếng đóng lại nặng nề.

Ánh mắt đồng nghiệp dồn về cô những cái nhìn pha lẫn giận dữ, thất vọng, và thương hại.

"Hoàn Mỹ, từ giờ cô bị đình chỉ công tác.

Cô đã phá vỡ nguyên tắc ngành, che giấu tội phạm, và gây hậu quả nghiêm trọng.

Tự thu dọn đồ đi."

Một đồng nghiệp cũ, đã từng rất thân với cô lên tiếng với giọng điệu mỉa mai

"Cũng may cho cô, là bọn tôi xin để cô còn cơ hội sống.

Người trong ngành còn vi phạm lỗi nặng như vậy làm sao có thể cho đi không được"

Cô nghe được những từ đó thì cũng chẳng bận tâm mấy, vì giờ trong đầu cô chỉ toàn hình bóng em

Không ai giữ cô lại cũng chẳng ai nói thêm gì.

Cô bước ra hành lang dài, đôi giày vang lên khô khốc.

Bảng tên trên bàn làm việc được tháo xuống, cất vào túi.

Những ngày sau đó, Hoàn Mỹ sống như một cái bóng.

Cô thuê một căn phòng nhỏ, rèm cửa luôn buông kín.

Đêm nào cô cũng mơ thấy khuôn mặt của Ngân Mỹ lúc cười, lúc thách thức, lúc nằm trong vòng tay cô thở hổn hển.

Cứ mỗi khi mở mắt ra, căn phòng tối tăm lại khiến cô muốn nôn.

2 năm sau cái ngày định mệnh ấy, với từng ấy ngày sống dằn vặt không tiếp xúc với bạn bè, người thân.

Trong cô lại càng dân trào ý định, sẽ gặp lại Ngân Mỹ

Chuẩn bị đồ đạc đầy đủ, cô viết thư gửi cho cha mẹ sau 2 năm không liên lạc, bầu trời chợp tối cô đi tới bưu điện gửi phát nhanh đến cho họ.

Khi trời tối hẳn, cô bước ra cầu sông.

Trời mưa phùn, gió lạnh cắt da.

Nước sông đen thẫm như nuốt trọn ánh đèn.

Không nước mắt.

Không tiếng hét.

Hoàn Mỹ chỉ ngồi im, bàn tay siết chặt đến bật máu.

Sau ít phút Hoàn Mỹ trèo qua lan can, đứng lặng một lúc.

Nước mắt rơi hòa vào mưa và miệng cô thì liên tục lẩm bẩm

"Ngân Mỹ... chị nhớ em."

"Không nghĩ là mình có thể yêu em nhiều đến vậy, dù là khoảng thời gian rất ngắn nhưng nó khiến chị thấy mình rất hạnh phúc ấy"

"Tâm nguyện của em mà chị cũng chẳng làm được nữa, chị tệ thật nhỉ.

Chị thất hứa rồi, chị xin lỗi cô gái nhỏ của chị.."

Cô khép mắt, để mình rơi xuống.

Nước lạnh buốt siết lấy thân thể, nhấn cô xuống sâu.

Cơn hoảng loạn thoáng đến rồi tan biến, chỉ còn cảm giác buông xuôi.

Bọt nước mờ mịt quanh tai, nhịp tim dần chậm lại.

Trong khoảnh khắc cuối cùng, Hoàn Mỹ mỉm cười yếu ớt, môi khẽ động

"Chị xin lỗi.."

Hình ảnh Ngân Mỹ hiện ra, vươn tay về phía cô giữa màn nước.

Hoàn Mỹ buông mọi thứ, để cơ thể trôi xuống đáy sông, cùng nỗi đau mà cô đã mang suốt hai năm.

Mặt nước trở lại tĩnh lặng.

Chỉ còn những vòng sóng lăn tăn như chưa từng có ai vừa nhảy xuống.

-

Thời sự 19h ngày xx/9/19xx

- Rạng sáng hôm nay, người dân ở TP HCM đã tìm thấy một xác chết nổi lềnh bềnh ngay chính giữa sông Sài Gòn.

Danh tính nạn nhân được xác định là Khương Hoàn Mỹ- cựu cảnh sát thuộc Phòng cảnh sát hình sự XXX, hiện chưa rõ lí do cái chết và chúng tôi xin chia buồn cùng gia đình và người thân của nạn nhân

chuyển kênh

___________________________the.end
 
Back
Top Bottom