Cập nhật mới

Khác Trở về triều Trần

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
368360480-256-k833855.jpg

Trở Về Triều Trần
Tác giả: 2413nganne
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tất cả những gì mình viết đều không hoàn toàn chính xác với lịch sử.

Và mình viết cho vui, chủ yếu là tự viết tự đọc thoả sức tưởng tượng của mình, nên đừng bắt bẻ mình, mình mệt.

Với cả, mình không phải dân chuyên văn nên từ ngữ diễn đạt rất lũng cũng, câu cú không hợp lệ, truyện chỉ có ít yếu tố liên quan đến lịch sử, còn lại toàn bộ đều do mình tự biên.

Nên làm ơn đừng bình luận này nọ, oke



fanfic​
 
Trở Về Triều Trần
Chương 1


" Ây, cái tuổi già gần đất xa trời của ta đến đây là chấm hết.

Ta đã sống một cuộc đời đầy hãnh diện, những gì thân già này làm được đã hoàn thành.

Đời này ta sống không phí.

Trời xanh ơi, nếu như có kiếp sau, xin rủ lòng thương xót ta được sống trong thời đại dân giàu nước mạnh, yên ấm trải qua một đời thôi là ta đã cảm tạ rồi"

" Chỉ là mấy đứa nhỏ kia, ta lo là sau khi ta nhắm mắt đi xa, không biết chúng nó có tồn tại được trong thế giới đầy rẫy khắc nghiệt này không.

Đời này ta cống hiến hết tất cả thanh xuân để rèn dũa những đứa trẻ được chọn, nếu có kiếp sau hãy cho ta được trải qua cảm giác yêu và được yêu nhé" đôi mắt nhắm chặt lại, trút đi hơi thở cuối cùng.

Trời xanh bỗng trở nên xám xịt, trút cơn mưa đầu xuân.

" Thánh thượng, bà ấy đã.... nhắm mắt ra đi rồi ạ" một thái giám trên mặt đầy những vết nhăn co rúm, hai bàn tay y chấp trước ngực, khuôn miệng đang run rẩy trước thiên tử.

" Ngươi có biết bà ấy được chôn cất ở đâu không"

" Thánh thượng tha tội, thần đã đến căn nhà mà ngài căn dặn, duy chỉ thấy một lá thư tay để lại" y lục trong túi lá thư đã nhăn nheo, khom người dâng lên bậc thiên tử

Trong thư viết: " Trần Khâm, à không, thánh thượng Trần Nhân Tông, nay ta đã già nua, sức khoẻ đã mai một dần, không biết còn sống trên đời được bao lâu.

Ta chỉ hi vọng sau khi ta chết đi, ngài đừng tìm ta, ta muốn được nằm ngủ mãi một giấc ở nơi bình yên, nơi mà cây cối luôn đâm chồi nãy lộc, những con suối trong veo róc rách chảy, đời này có thể trở thành vi sư của người chính là điều ta cảm thấy hãnh diện nhất.

Vi sư hi vọng người sẽ luôn bảo vệ con dân bá tánh Đại Việt"

"Đến lúc nhắm mắt, bà ấy cũng chỉ lo cho giang sơn của trẫm.

Sư phụ, đời này ta tự hỏi có bao giờ người sống cho mình một phút một giây nào chưa.

Giang sơn đã có trẫm, sao ngài không tận hưởng hay ngao du đâu đó để hưởng tuổi già đi chứ" y cầm chặt lá thư, tay xoa vầng thái dương, đã rất lâu rồi không thấy người thể hiện biểu cảm u sầu đến mức này.

Y phẫy tay hiệu cho thái giám lui, khẽ thở dài nhìn mớ tấu chương trên bàn.

Thế kỉ 21

"Từ Hạ Ninh, cái con nhỏ này còn ở đây đọc sách nữa hả" một giọng nữ quát vào tai tôi, y nhìn tôi trợn trừng mắt, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy cổ áo tôi khẽ lay theo từng tiếng quát mắng

" Con mẹ nó, mày bị cắm sừng rồi, còn ở đây tâm trạng đọc sách hả"

"Chứ làm gì bây giờ" tôi chán nản nhìn về phía y, ánh mắt buồn rượi chả biết diễn tả thế nào.

Một sinh viên ưu tú như tên bạn trai tôi, gái theo anh ta là chuyện dễ hiểu, nhưng rõ ràng đã làm người yêu tôi mà chưa tới 1 tháng đã công khai cắm sừng thế này, đúng là tên tra nam cặn bã.

"Đi, đứng dậy đi" y nắm lấy bàn tay tôi rồi kéo đi, từ lúc quen tên đó, hắn không những nhắn tin thả thính mấy em gái cấp dưới, còn tải hàng loạt app hẹn hò câu dẫn mấy cô gái khác.

Không hiểu nổi sao lúc đó tôi lại chấp nhận đồng ý quen hắn chứ, đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời

" Nó cắm sừng thằng đệ anh, anh cũng cho nó một trận" giọng nói khàn khẽ lướt qua tai tôi, anh trai cao to, cùng cặp kính cận dày cộm

"Tốt, mình có thêm quân đồng minh, anh Duy, nhất định tụi mình phải đòi lại công đạo cho đứa em gái ngu ngơ này"
 
Trở Về Triều Trần
Chương 2


Giữa trung tâm thành phố tấp nập xe xe cộ cộ, dòng người vội vả lướt qua.

Hôm nay, nhân trời xanh nắng vàng, 3 người chúng tôi với gương mặt dịu dàng khả ái động lòng người, bước chân không nhanh không chậm, tiến vào một quán cà phê với tâm thế động mồm không động thủ

Vừa bước vào quán, chúng tôi không vội tìm nhân chứng, chậm rãi order 3 cốc cà phê.

Sau khi thanh toán với bạn nhân viên dễ thương, 3 con người dịu dàng nhất thành phố này, bước lên lầu 2, nơi chim chuột của đôi cẩu nam nữ kia.

Mắt chạm mắt, cậu bạn trai lại nhìn tôi bằng ánh mắt hốt hoảng, vội rút tay khỏi cô bạn gái nhỏ tuổi kia.

" Từ Ninh, sao em lại đến đây.

Anh nghe nói hôm nay em bận học mà" đôi môi mỏng run run nói

"Ừm, bận học nhưng cũng dành chút ít thời gian đến đây để xem anh đang làm gì" tôi mỉm cười nhìn anh đáp

" Chị, tất cả chỉ là hiểu lầm, em và anh ấy chỉ là bạn bè, không hơn không kém" cô gái ngây thơ bên cạnh lên tiếng

"Ohh, bạn dữ chưa?

Bạn mà dắt nhau lên giường thế này cũng khéo quá" cô bạn thân của tôi show ra chiếc video hàng thật giá thật

" Từ Ninh, em và bạn em đang nói gì vậy, anh không hiểu"

" Không hiểu sao, dọng cái lỗ tai cây của mày lên mà nghe rõ đây.

Mày tưởng cắm sừng bạn tao mà tao để yên cho mày hả thằng khốn" y vội bật dậy, tuôn ra những lời hay ý đẹp

"Nếu mày không cho tao động vào, thì tao tìm người khác là sai hả" anh ta đập bàn quát lớn

" Thằng kia, mày quen đệ tao cũng để thoả mãn nhu cầu gớm ghiếc đó hả" anh trai mang kính lên tiếng

" Cà phê của anh chị đây ạ" bạn nhân viên mỉm cười nhìn chúng tôi rồi từ tốn đặt cà phê lên bàn.

Cô gái vừa bước xuống cầu thang, vừa đứng hóng hớt xem chuyện gì xảy ra tiếp theo

"Chị à, chị cũng thật là, chị không thoả mãn được, thì em thay chị, có gì đâu mà mọi người làm quá lên" ả kênh kiệu nhìn tôi, hất hàm tỏ vẻ ta đây.

Tôi nhìn đôi tra nam tiện nữ này, không thể hiểu nổi bấy lâu nay mình đã làm tất cả mọi thứ cho anh ta, vậy mà lại có ý nghĩ đen tối với mình.

Cũng may mình không phải loại dễ dãi, nếu không chắc đã bị anh ta đá văng ra chuồng gà khi mà mình hết giá trị nhỉ!

Tôi cầm cốc cà phê, đưa tay nắm chặt lấy hai người bạn thân bấy lâu của mình, tôi nhìn anh, nụ cười trên môi rạng rỡ: " Chúng ta chia tay nhé, chúc anh và em gái mãi hạnh phúc, mãi mãi là cặp tra nam tiện nữ, cũng đúng rác rưởi như nhau nên mới đến được với nhau chứ"

" Chị nói ai rác hả, con kia?"

" Tao nói tụi bây đó, đúng là bần tiện mới tìm thấy nhau.

Để tao xem thử, ngoài mày ra ai sẽ là người may mắn tiếp theo hầu hạ tên kia đây"

Cô ả tức giận, tay siết thành nắm đấm, căm phẫn nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.

Tôi không nhanh không chậm, cầm cốc cà phê tạt thẳng vào hai gương mặt đáng ghét: " Quà chia tay, khỏi cảm ơn"

" Khốn kiếp" tên bạn trai đứng dậy, túm lấy tóc tôi, lực kéo của hắn khiến tôi đau đớn, thấy vậy nhỏ trà xanh và nhỏ bạn thân tôi cũng lao vào, anh bạn tôi cũng giúp tôi thoát khỏi tay tên kia.

Còn chưa kịp nhìn anh bạn cảm ơn, tôi nắm lấy đầu tên kia, một đấm vào mặt, một cước lên trung tâm sơn động, sẵn tiện, giựt lấy tóc rồi nhổ vài nắm.

Tôi lên chân đá gối, tay cũng bận cho thằng đểu mấy bạt tai đỏ tía mặt.

Cô em trà xanh thấy bạn trai mình bị đánh liền lao tới chỗ tôi.

Tôi gạt chân, khiến ẻm té nhào người, nắm lấy đầu cả hai, cùng nhau cụng vào, hai con người ôm đầu lăn vài vòng trên đất, không ngừng kêu la.

Mấy bạn nhân viên liền chạy tới xem kịch, không ai dám đến cản, tôi đang hăng máu đánh tụi nó mắt bầm tím mũi chảy máu, thì chủ quán tới ngăn lại.

Cuộc ẩu đả mới kết thúc, cô bạn tôi biết ý liền quẹt thẻ với ông chủ, coi như phí đền bù cho cuộc ồn ào náo loạn hôm nay.
 
Trở Về Triều Trần
Chương 3


" Cuộc đời này thật thảm hại, xinh đẹp học giỏi như mình lại bị cắm sừng.

Shit, thằng chó mất dạy" tôi nâng chai rượu vừa mới trộm được từ ba, ngồi trên cửa sổ, vừa nhâm nhi rượu ngon, vừa oán trách ông trời thật bất công.

Tôi vốn sinh ra trong gia đình gia giáo, từ nhỏ tôi đạt không ít danh hiệu từ con ngoan trò giỏi đến học sinh giỏi cấp tỉnh, cấp thành phố.

Nhan sắc lai được thừa hưởng từ bà là người Trung, đến mẹ là hot girl của làng xã.

Ai mà ngờ lại dính vào thằng đê tiện kia đâu.

" Nam nhân thời này, thằng nào cũng như thằng nào sao.

Má nó thiệt chứ, thà rằng đừng yêu, yêu rồi mới biết đàn ông không đáng tin" tôi đứng dậy trên bậc cửa sổ, hét lớn trong trời đêm, nghe tiếng hét của tôi, anh hàng xóm bên cạnh lên tiếng vỗ về

" Mẹ mày, con điên kia, tối khuya rồi, hét hò gì thế.

Tao báo công an tội phá rối trật tự bây giờ"

" Em xin lỗi" tôi vội nhìn anh, cúi đầu tạ tội.

Khi vừa đứng lên lần nữa, đầu óc tôi choáng váng, chân không giữ được thăng bằng, trượt khỏi cửa sổ, cả thân nhẹ tênh rơi xuống cửa sổ chung cư.

Anh hàng xóm vội la toáng lên: " Á, có người rơi xuống, mau gọi cảnh sát đi, không gọi bệnh viện đi"

Tiếng gió rít bên tai tôi, từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt tôi đẫm lệ: " Mình chỉ mới 20 tuổi thôi mà, sao lại đối xử như vậy với mình chứ.

Từ tầng 20 mà rơi xuống, chắc mình thịt nát xương tan quá, biết vậy lúc uống rượu, mình không nên tháo lan can cửa ra"

" Mình còn chưa thực hiện được ước mơ trở thành một idol nổi tiếng mà, sao số mình lại xui rủi vậy chứ"

Trong bầu trời đầy nắng, những ánh mây trắng thả hồn trên bầu trời trong vắt, nơi các dòng suối chảy róc rách, những con cá đang bơi lội dưới suối, đôi tay từ dưới đất bỗng trồi dậy, bàn chân cũng thoát khỏi mặt đất, nâng cả người ra khỏi mặt đất tăm tối.

Tôi ngồi dậy, ho khan vài tiếng: " Một giấc mơ kì lạ", thoạt phủi hết những đám đất trên người, tôi vội nhìn xung quanh, bước đến dòng suối, soi mình trong nước.

Có gì đó không ổn đã xảy ra với cơ thể của mình

"Sao có thể chứ, mình rõ ràng đã chết rồi mà, mình cũng đã siêu sinh đến kiếp sau, sao bây giờ lại trở thành hình hài lúc 8 tuổi chứ.

Không lí nào như vậy được" tôi thất hoàng chạy đến mộ mình, tên của mình vốn được khắc lên mộ rồi, nơi mình nằm chôn thây ở đây, cỏ dại cũng đã mọc um tùm.

Cớ sao cơ thể này lại có chút biến đổi vậy chứ, đây lẽ nào là trọng sinh theo thuật ngữ ngàn năm sau sao, âu cũng không đúng, lúc rơi xuống, linh hồn cũng có thể đã xuyên việt về đây, vậy còn thể xác của mình ngàn năm sau thì sao chứ?

" Nếu như mình đã trọng sinh, có nghĩa, dòng thời gian đã bị đảo ngược.

Chuyện này đúng là phi lý, đúng rồi vậy tên nhóc Trần Khâm kia, không đúng, lúc mình mới 8 tuổi, nhóc đó còn chưa ra đời nữa, trước tiên phải xuống núi xem sao" vừa dứt dòng suy nghĩ, một người đàn ông trung niên nhìn tôi, ánh mắt ông đầy thương xót, ông đến gần rồi bế tôi vào lòng

" Con bị bỏ rơi sao, cha mẹ con đâu rồi" y vỗ vai tôi rồi hỏi

" Tôi không có cha mẹ" tôi thản nhiên đáp, cũng đúng thôi, suy cho cùng lúc tôi sinh ra, từ đầu đã không có cha lẫn mẹ.

Tôi may mắn được trưởng làng nhận nuôi, khôn lớn chút đã biết mình khôg nên làm phiền người đó cả đời nên đã biệt tích bỏ đi.

Có phải là mình quá ích kỷ không, ai đời bỏ đi lại ko một lời nhắn, nhưng nếu bỏ đi như vậy là tốt cho ông ấy thì lời nhắn của mình có chăng làm khiến ông buồn lòng nghĩ ngợi.

" Con gái, con tên gì"

" Từ Hạ Ninh ạ"

"Con có muốn làm con của ta không, tuy ta không giàu có, nhưng nuôi con thì không thành vấn đề"

" Con chỉ sợ ngài phiền thôi ạ"

" Không, nhà ta vô phước không có mụn con trong nhà, nay được nhận con về, ta biết ơn thần phật còn không hết"

" Vậy trăm sự nhờ ngài ạ" tôi mỉm cười nhìn y

Được cha dẫn về thôn làng, tôi có chút bất ngờ, đời sống của mọi người đã được cải thiện rõ rệt, chợ phiên cũng đầy rẫy những thức ăn ngon tới vật phẩm lạ mắt.

Lẽ nào ngược dòng thời gian nên quân vương đã biết cải cách chính sách sao.

Tôi thầm khen ngợi vị vua biết lo cho con dân, nhưng liệu việc này có đi ngược với dòng lịch sử của ngàn năm sau không
 
Trở Về Triều Trần
Chương 4


Trước tiên mình cần biết người đang trị vì đất nước là ai đã.

Haizz, biết vậy lúc chuyển thế ở thời đại ngàn năm sau, mình nên chuyên tâm học về lịch sử của đất nước chứ, mình chỉ biết đâm đầu vào mấy cái môn ngoại ngữ thôi.

Chết tiệt!

"Cha ơi, năm nay, à không, ý con là ai đang trì vị đất nước vậy ạ"

" Sao con lại hỏi mấy cái này"

" Tại con tò mò nên muốn biết, vị thánh thượng nào đang lo cho con dân thôi ạ"

" Tên vua thì không được phép nói nhưng ta sẽ nói tên huý của vua cho con nghe.

Nhớ không được nói với ai đó"

" Vâng ạ"

" Thánh thượng Trần Anh Tông, ngài mới lên ngôi cách đây 3 năm"

"Trần Anh Tông sao, mình không có ấn tượng gì với tên này, có thể đây là con của vua Trần Khâm, nhưng mà lỡ như đây là triều đại trước vua Nhân Tông thì sao.

Mình điên mất thôi, mình không giỏi lịch sử, mình chỉ giỏi cãi lộn với đánh lộn thôi" thấy tôi vò đầu bứt tóc, y vội gỡ tay tôi, rồi xoa xoa đầu tôi, tỏ vẻ yêu thương vô cùng.

Sau 1 thág quan sát ở đây, tôi nhận ra rằng nơi này chính là nơi nhộn nhịp nhất Đại Việt bấy giờ, Thăng Long, còn ngôi nhà tôi đang ăn nhờ ở đậu cũng có chút của cải để nuôi tôi, cha nuôi là quan lục phẩm triều đình.

Mẹ là một thợ may nhỏ, bà luôn thiết kế những kiểu dáng sành điệu của thời này rồi ướm cho tôi, nhưng có lẽ bà già này đã quen với những kiểu cách cũ, tôi cũng nhận mấy bộ y phục đơn điệu thôi, chứ thời này lụa vải rất đắt, hai người họ cũng không giàu có gì nên tôi cũng không dám đòi hỏi họ.

Xuân qua, hạ tới, thu tận, đông tàn.

Thấm thoát đã qua 8 năm trời, ngần ấy thời gian ròng rã trôi qua, năm nay vừa tròn 16 tuổi, à chưa tính tuổi đã chết trước đó.

Có khi cộng lại cũng hơn sáu mươi nồi bánh chưng, tôi khẽ thở dài, nằm trên chõng tre đầy lười biếng, ngả lưng chưa được bao lâu, người mẹ phai tàn nhan sắc năm đó đến tìm tôi, trên tay bà cầm một mảnh vải vàng, đôi mắt u sầu nhìn hướng tôi

" Triều đình có lệnh, những nữ tử từ 15 tuổi trở lên, nay phải nhập cung hầu hạ hậu cung triều đình.

Ta biết chuyện này đối với con sẽ rất khó khăn nhưng mà.... vương lệnh khó cãi, ta chỉ sợ con chịu cực khổ."

" Mẹ, con không sao, nếu triều đình đã hạ chỉ, con sẽ tuân theo.

Người biết đó hầu hạ các phi tử của thánh thượng cũng là một chuyện tốt, với lại phải được ban chiếu mới được nhập cung."

" Ta- ta không muốn xa con chút nào cả, dung nhan con sẽ làm các phi tử chú ý, thậm chí ghen ghét, sợ là sẽ hại con mất"

" Mẹ, ta không xinh đẹp như vậy đâu, người đánh giá cao quá đó" bà khóc nức nở ôm tôi vào lòng.

Lần này có chút khó khăn, mới 16 tuổi đã nhập cung, có lẽ ta nên tìm cơ hội giả chết ở trong đó, sau đó sẽ trộm ít trang sức bán thành tiền, rồi biệt tích đưa cha mẹ về vùng quê hẻo lánh sống an yên cả đời.

Được, bây giờ trước mắt ta sẽ vào cung kiếm tiền trước, hai mắt tôi phát sáng, tay vung nắm đấm quyết tâm, càng khiến bà khóc to hơn.

Sáng sớm tinh mơ, tiếng gà gáy vang lên, báo hiệu một ngày mới.

Tôi, Từ Hạ Ninh với tâm thế đã sẵn sàng kiếm của cải trong cung, thay một bộ bạch y đơn giản, tóc buộc cao, mang theo tay nải để tiến cung.

Vừa mới rời cổng bước lên trên kiệu, đã thấy ông bà ôm nhau sướt mướt, tôi vẫy tay rồi cười với họ, nhằm để họ yên tâm hơn, nhưng mà cười muốn rớt cái quai hàm cũng thấy bà khóc toáng lên, tay bóp chặt cổ phu quân mình rồi lay mấy cái.

Tới cổng thành, tôi đưa thánh chỉ cho mấy lính gác, tôi nhìn bộ y phục của họ, khá quen mắt, hình như không thay đổi gì so với thời vua Trần Nhân Tông cho mấy, họ nhìn nhau rồi mở cổng thành

" Người vào trong còn xe ngựa phiền đi ra" tên lính nhìn tôi rồi nói, nghe vậy tôi cũng chỉ lẳng lặng bước xuống xe ngựa, cầm tay nải bước vào phía cung đình.

Kiến trúc này thật không thay đổi so với thời của tên nhóc đó, nhưng ngàn năm sau nó lại bị tàn phá do chiến tranh.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên chút tiếc nuối với kinh thành hoa lệ này.
 
Trở Về Triều Trần
Chương 5


1 tuần kể từ khi cuộc hỗn chiến kia trôi qua, tôi cứ tưởng sẽ cứ như vậy mà bình bình yên yên, lâu lâu lén trộm một ít trang sức tích cóp, ai ngờ mấy cung nữ của các phi khác hết lần này đến lần khác kiếm chuyện với tôi.

Nhưng các bé ơi, bà già này đã sống 2 đời, nào để bản thân mềm yếu cho mấy cục cưng muốn làm gì thì làm chứ.

Đứa nào tới kiếm chuyện với tôi hay A Nhã, một trỏ lên mặt, một gối thăng thiên, chưa chừa thì bà già tặng mấy bé thuốc sổ, tha hồ bắn pháo cả đêm nha.

Tôi nằm trên cây đào, hưởng thụ chút thời gian rảnh rỗi, giọng nói và tiếng bước chân ồn ã vang lên.

" Thượng hoàng xin đừng tức giận, chuyện của mấy phi tử làm náo loạn trong Tử Trâm điện, nhi thần sẽ răn đe, đảm bảo với người không bao giờ lặp lại"

" Đúng là mất hết tôn nghiêm, ngươi nay đã lên ngôi, để mặc hậu cung muốn làm loạn.

Mặt mũi của triều đình để ở đâu" giọng y quát lớn, tôi khẽ nâng người lên, giọng nói quen thuộc này, hình như tôi đã nghe qua rồi.

Tôi bò lên mái ngói của bức tường thành, lấp ló lén nhìn nơi phát ra chất giọng đanh thép kia.

Tôi ngước đầu nhìn y, vô tình chạm mắt y, bốn mắt nhìn nhau.

Tôi thật không dám tưởng tượng được, tên nhóc ngày đó hoàn toàn đã khác xưa, khuôn mặt tuy đã có dấu hiệu của thời gian, nhưng đôi mắt đó tôi vẫn nhận ra được.

Tôi bật dậy, chạy theo hướng mái ngói, nhảy xuống đất nơi hai ngươi đang tâm sự.

Tôi vui mừng, vội chạy tới ôm lấy đứa nhóc năm đó, quân lính thấy hành động của tôi, bất ngờ vội rút kiếm chĩa về hướng tôi, nhưng y đã đưa tay ra hiệu thu kiếm.

" Khâm, là nhóc thật sao, mém chút là đã không nhận ra rồi" tôi ôm lấy y reo lên.

" Phụ hoàng, nữ nhân này là ai"

" Vi sư, là người sao" y nửa nghi nửa ngờ nhìn tôi, tôi biết bây giờ mà có giải thích những chuyện đã qua thì đúng là khó tin.

" Ngươi là cung nữ của điện nào, dám tiếp cận thượng hoàng.

Đúng là to gan" sự lạnh lùng bao trùm lấy không khí, tôi nhìn y rồi quay qua nhìn vị vua trẻ.

" Đừng nói đây là con của người nhá"

Y gật đầu, khẽ nắm lấy vai tôi, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Tôi biết trùng phùng thời điểm này đúng là không thích hợp, cha con họ đang cãi nhau mình lại chạy vào ôm lấy người cha.

Đúng là vô lễ thật, để phá bầu không khí ngượng ngùng này, tôi liền hỏi: " Ngài có thể nào miễn cho ta những lễ nghi cung đình được không, cái thân già này của ta e là không chịu nổi mất" y cười khẽ rồi gật đầu.

Như xác định được vẫn là câu nói mà tôi hay nói với y lúc xế chiều, ánh mắt y nhìn ta như còn rất nhiều lưu luyến, còn rất nhiều chuyện muốn hỏi ta, nhưng lại không vội.

" Thuyên, con về trước đi.

Ta có chuyện muốn nói với người này.

Đúng rồi, sau này sắp xếp cho nàng ta ở một cung riêng, không để ai tới làm phiền nàng"

" Ây, không cần rắc rối, ta ở như bây giờ là được rồi.

Với lại bây giờ ta vẫn chưa tiện trò chuyện với người, nên 3 ngày sau ta sẽ đến lại đây.

Ngài nên nghỉ ngơi đi"

" Ta biết rồi, 3 ngày sau, ta sẽ sai người đến đưa nàng"

" Không cần, ta sẽ tự mình đến, ta về trước nhé"

Tôi vẫy tay chào tạm biệt y, vị vua bên cạnh nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, gương mặt sắc sảo với những câu hỏi trong đầu như trực chờ đang chuẩn bị tuôn ra: " Ngươi là ai, đến từ cung nào, ngươi và phụ hoàng ta có quan hệ gì, ai ra lệnh cho ngươi đến đây"

" Cái này.. hơi khó nói đó chàng thiếu niên, ý ta là thánh thượng"

" Ngươi vậy mà có nhan sắc hơn người đấy, nói đi mục đích của ngươi là gì" y áp sát mặt tôi rồi tra hỏi, thiếu niên trẻ à, ta làm sao có thể khai trước mặt ngươi rằng ta chính là sư phụ đã chết của cha ngươi chứ.

Ai mà tin lời ta nói hả, ngay cả việc sống lại lần nữa trong thân xác này, đến ta còn không tin được, sao các ngươi tin lời ta nói chứ.

Hai tay ta cố gắng đẩy khuôn mặt y ra xa, liền bị nắm lấy, hơi thở và tiếng nói ngày càng gần

" A, có sao băng kìa" tôi vội la lên rồi chỉ tay về phía xa, y vậy tin lời, vội xoay đầu theo hướng tôi chỉ điểm, ngó nghiêng đây đó, chớp lấy thời cơ, tôi vội chạy đi thật nhanh, y biết mình bị lừa, không nhanh không chậm đuổi theo tôi, tôi quay đầu xác nhận mình đã chạy được bao xa, liền thấy y nở nụ cười mị hoặc
 
Back
Top Bottom