Cập nhật mới

Khác Trở Về Ngày Độc Lập

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
400951350-256-k771575.jpg

Trở Về Ngày Độc Lập
Tác giả: Namliin
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

ĐỘC LẬP - TỰ DO - HẠNH PHÚC



[đọc thêm]
[ẩn bớt]​
 
Trở Về Ngày Độc Lập
Trở Về


Đã khuya lắm rồi tôi vẫn đang ngồi lì trên bàn học để chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi sử quốc gia.

Mắt đã mõi nhưng mà tay vẫn viết,mở điện thoại lên , Màn hình hiện 23:59 ngày 1 tháng 9 năm 2025.

Ngày mai là Quốc Khánh rồi mãi suy nghĩ nên tôi chợp mắt lúc nào không hay

....

....

...

Mắt tôi không thể mở được, cơ thể cũng nặng nề vô cùng, tôi thầm nghĩ là bóng đè sau nhưng không!

Chỉ nặng một lúc rồi bổng thấy vô cùng nhẹ nhàng như đang trôi nổi trong chiều dài lịch sử vậy sau đó tôi mất ý thức hoàn toàn.

Tiếng ồn gì vậy?

Tôi cảm nhận được tiếng chim hót, tiếng trẻ em cười đùa

Khi mở mắt ra trước mắt tôi là một khung cảnh lạ lẫm.

Là một ngôi nhà tranh vách đá, trần nhà thấp trong tài liệu học thì kiểu nhà này xuất hiện vào thời kháng chiến ở những vùng thôn quê.

Trong không khí còn lẫn mùi thuốc nam ngai ngái, bất ngờ từ phía cửa có bóng dáng một người phụ nữ bước vào.

Khuôn mặt phúc hậu, rạng rỡ khi thấy tôi:

" May quá, cháu tỉnh rồi !

Sơn ơi vô đây đem theo thao thuốc nữa cho mẹ nha con "

Theo tiếng gọi.

Một thiếu niên tầm mười tám đôi mươi với một bên mắt trái được băng bó đem theo thao thuốc bước vào.

Khi mắt chạm nhau tôi thấy sự thoáng cảnh giác của anh ta .Người phụ nữ phúc hậu đó nhìn tôi hỏi:

" Để dì đấp thuốc cho cháu.

Mà cháu tên gì ?

Bao nhiêu tuổi rồi.

Con cái nhà ai mà ngất ở bên suối vậy ?

"

Một tràn câu hỏi khiến tôi choáng nhẹ.

Nhưng tôi nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm:

" Cháu đã ngất bên suối sao ạ ?

"

Dì khi nghe thấy giọng nói ngọt nhẹ của tôi liền cảm thán.

" Giọng con hay quá.

Chắc là tiểu thư lụa là nhà nào đi lạc thôi "

" Vâng nhưng dì có thể trả- "

Lời nói tôi chưa kịp dứt thì thiếu niên đứng sao lưng dì đã lên tiếng.

Với giọng khàn khàn xen chút cảnh giác tra hỏi tôi:

" Cón thì nghĩ là người của bọn nhật thì đúng hơn.

Tôi nhắt cô nên sớm rời đi thì hơn, đừng gây phiền phức cho làng chúng tôi "

Bị dư khống như thế mà ai chả tức nhưng khoan " Lính nhật ".

Tôi lập tức hỏi :

" Dì ơi.

Hôm nay là ngày mấy "

" Hôm nay là ngày 1 tháng 8 "

" Năm mấy vậy dì ?

"

" Năm 1945 "

" ?!?!?!?!

"

Dì ấy đáp rất thản nhiên nhưng đầu óc tôi đã quay cuồng rồi.

Tôi nhớ lúc nãy mình đang ở năm 2025 mà trời sao giờ lại ở năm 1945 không lẽ là mơ nhưng vết thương đau nhối ở chân đã cho tôi biết không phải là mơ rồi.
 
Trở Về Ngày Độc Lập
Làng mạc năm 1945


Phải nói là khúc đó tôi bị lag nhẹ.

Nhìn hành tung kỳ lạ của tôi.

Sơn bắt đầu nghi ngờ.

Anh gắt giọng nói:

" Cô tên gì, xuất thân, lý do đến làng này?

Nếu không khai thì tôi sẽ xử cô liền đó "

" Cái thằng này.

Mày hù con gái nhà người ta chạy mất bây giờ !"

Dì ấy đánh cái cóc vào sơn.

Còn tôi cũng dần dần tỉnh vậy khỏi cơn lag nhẹ.

Nghiêm túc trả lời:

" Tôi tên Tuyền , 17 tuổi rồi còn về xuất thân thì...tôi không nhớ được nữa"

Tôi nói xạo đó chứ giờ không lẽ nói mình đến từ tương lai cho bị coi là kẻ điên.

Có vẻ sơn không tin lắm:

" Hành động khả nghi.

Lời nói không chặt chẽ con thấy nên sớm đuổi cô ta đi "

" Đuổi gì mà đuổi.

Con bé bị thương nên có mất trí nhớ cũng không phải chuyện lạ đâu nha con "

Dì vừa nói vừa đẩy sơn ra khỏi phòng.

Còn sơn thì 100% phản đối nhưng vô ích

" Mẹ đùa à.

Cô ta bị thương ở chân mà "

" Mẹ làm thầy thuốc mẹ biết.

Trứng đòi khôn hơn vịt à "

Sau khi đẩy được sơn đi dì lại gần tôi đấp thuốc rồi còn giúp tôi uống nước, Sự gần gũi này giúp tôi thả lỏng được một chút

" Cháu tên tuyền phải không?

Tên đẹp như người vậy.

Dì tên là thương mẹ của thằng sơn đó "

" Vâng.

Mà bác ơi chỗ này là chỗ nào vậy ạ "

" À chỗ này là làng thành khuê ở ngoại ô hà Nội.

Cũng ít ai đến đây lắm nên cũng lâu rồi làng chưa có khách ngoài mấy thằng nhật "

Vậy là vào năm 1945 mà còn là vào tháng 8 .

Tôi bàng hoàng nhật ra mình đã xuyên về một tháng trước khi Bác Hồ đọc bảng tuyên ngôn độc lập.

Oh my god phấn khích quá.

Tâm trạng bổng phấn chấn hẳn.

Bổng dì thương nói:

" Giờ còn đang bị thương rồi còn mất trí nhớ hay là con ở lại với mẹ con dì một thời gian với mẹ con dì nha "

" Dạ được.

Con cảm ơn dì "

Đỉnh wá tổ quốc ơi.

Tự nhiên thấy không khí những năm 1945 trong làng ghê.

Tôi hơi tò mò về việc tôi ngất ở suối:

" Dì ơi.

Dì tìm thấy cháu ở con suối nào vậy ạ ?

"

" Đâu.

Thằng sơn khiên cháy về mà.

"

" Vậy sao ạ.

Vậy dì có thấy mặt dây chuyền hay đồ gì của cháu không "

" Hay cháu đi hỏi thằng sơn đi.

Nó ở nhà dưới đó, mà cháu đi nổi không "

" Dạ được ạ "

Mặc kệ cái chân đang đau nhối tôi nhanh chóng xuống để tìm sơn hỏi về mặt dây chuyền.

Xuống nhà dưới thì thấy anh ta đang ngồi mài nhọn dao.

Tôi rón rén hỏi anh ấy:

" Nè anh gì ơi ?

"

" Đi đi không tiếp!

"

Cái giọng thẳng thắn lạnh lúng này mà về thời hiện đại chắc là hơi tốn rắn đó nha anh trai.

Tôi bỏ qua cái thái độ khó ưa này tiếp tục hỏi:

" Anh tìm thấy tôi ở con suối nào vậy?

Anh có thấy một mặt dây chuyền phật không ?!

"

" ....

"

" Nè có hay không.

Anh trả lời đi "

Tôi tiến lại lây vai anh sơn nhưng không ngờ bị anh ta nắm chặt cổ tay đến đau điến, nhìn là biết người có học võ,

" Cô đừng có mà bày trò "

" ..a ...đau ..."

" Cô đau sao?Tôi đâu nắm mạnh đến vậy"

À có cách rồi !

" Đau quá "

" Cô có sao không?"

" Đau chết luôn á.

Anh mà không dẫn tôi ra chỗ còn suối để tìm dây chuyền thì tôi sẽ mét dì thương"

" CÔ!

"

" Anh sao nè ~ "

Nhìn phát là biết boy sợ mẹ.

Chị đây đọc cưng như một cuốn sách.

Nhìn sơn cay cú tôi hơi bị đắt ý.

Sơn cũng bất lực nói:

" Đi thì đi nhưng cô có theo kịp không tôi không quan tâm "

" Chốt!

"

Sơn dẫn tôi đi.

Làng thanh khuê thì lần đầu nghe nhưng nếu là ở hà Nội thì chắc cũng gần Quãng trường Ba đình thôi

Khung cảnh đường đất, cây cối um tùm dẫn chừa chỗ cho ánh nắng xuyên qua.

Không ngờ thời chiến dẫn có nơi không tiếng súng như vầy, Đang đi thì bổng sơn dừng lại do tôi mãi ngắm cảnh nên va thẳng vào lưng Sơn, tôi còn định mở miệng chửi anh ta thì đã bị sơn đẩy ra phía sau lưng.

" Im lặng.

Bọn nhật đang tới "

Phía trước là một tốp lính nhật đi tuần, chúng bước đến đâu bà con im lặng đến đó.

Khẩu súng của chúng còn được đung đưa một cách đắt thắng.

Tôi cố che nụ cười khinh dù vì sớm muộn mỹ cũng thả bom nhật xem đến đó chúng còn cười được không. khi bọn chúng đi qua mới chả được không khí bình yên cho ngôi làng.

Bổng sơn hỏi một cách mỉa mai:

" Đồng loại của cô kìa.

Sao không ra chào hỏi"

" Tôi không phải người của nhật.

"

" Sao tôi phải tin cô "

" Kệ anh!

"

Đang không khí căng thẳng thì một đám nhỏ chạy tới gọi anh sơn:

" Chú sơn ơi chú.

Cha con gửi thư nè chú đọc cho con nghe đi "

" Tí đó hả, ba lý gửi thư cho con rồi sao.

Trời ơi cháu của chú giỏi quá "

Từ nãy tới giờ mới nhìn thấy khuôn mặt khó ưa đó giãn ra được một chút đó nha.

Hình như đám trẻ đó muốn đọc thư nhưng mà chúng không biết đọc chữ

Sơn thì không muốn từ chối nhưng lại quay lại nhìn tôi rồi nói với bọn nhóc:

" Giờ thì không được rồi.

Chú phải đi canh người xấu nên bận ròi "

" Nè.

Anh nói với con nít cái gì vậy!"

" Tôi nói sao sao ?

"

Mặt gợi đòn thật sự.

Tôi mặc kệ anh ta quay sang bọn trẻ thân thiện nói:

" Chị không phải người xấu đâu nha nhóc"

" Nhưng chú sơn chưa bao giờ nói dối"

" Chú sơn của nhó trúng gió nên nhìn nhầm thôi.

Để chứng minh chị sẽ đọc thư cho mấy đứa nha "

Lời nói vừa thốt lên.

Sơn với cùng bất ngờ còn bọn nhỏ cũng thôi cảnh giác mà kéo tôi ngồi xuống đọc thư.

" Rồi giờ chị đọc nha "

" Dạ!

"

" Thấm ơi.

Anh vẫn vòn khoẻ ở nơi tiền tuyến còn em với tí có khoẻ không?

Anh sắp về rồi .

Nếu mà tí có đọc thì nhớ là cha yêu con nhiều lắm..."

" Hết rồi sao chị ?

"

" Ùm, hết rồi.

Em chỉ cần biết là cha của em yêu em nhiều lắm "

Tí nghe xong thì vui vẻ khoe với đám bạn .

Còn tôi bước đến đưa thư cho sơn.

" Cô muốn gì đây ?

"

" Đoạn sau của thư là cho bọn anh đó "

" !

"

Sơn vội vàng mở thư.

Nội dung của vòng cuối là ngày 1/8/1945 uỷ ban khởi nghĩa toàn quốc đã được thành lập.

Đọc xong sơn nhìn tôi với ánh mắt khó tin

" Giờ đi đến con suối đó được chưa !?

"

Nãy giờ đi lòng vòng hơi nhiều.

Chân bị thương nên giờ đang đau lắm nhưng tui gồng hơi bị giỏi nhưng sơn thì nhìn thấy rồi chắc do anh ta thấy có lỗi khi hiểu sai về tôi.

Sơn bước lại cõng tôi lên:

" Ê ê nè nè định thủ tiêu tôi sao.

Bỏ ra đi mà anh trai tôi không phải người của bọn nhật đâu "

" Nói nhiều quá.

Yên đi, cô cứ lết lết như vậy khi nào mới tới "

Hên quá không bị thủ tiêu đã vậy còn được cõng đi chill ở thời chiến ai mà nở từ chối.

Khi được cõng đến con suối đó tôi hơi bị wow.

Nước rất mát còn có và vài chú cá nhỏ nhưng too nhanh chóng tập trung vào mục đích ban đầu tìm dây chuyền.

" Cô tự nhiên từ đâu rớt xuống ở gần con tháp nhỏ này nè.

Cứ tưởng thuỷ quái không "

" Vậy tôi gặp anh là ác mộng đó.

Đền bù tâm lý đi "

Chúng tôi vừa đại chiến vừa mò tay xuống nước tìm dây chuyền.

Bổng một thứ gì đó sáng dưới suối phản chiếu vào mắt tôi .

Là mặt dây chuyền nhưng nó đang trôi đi.

Mặc kệ vết thương đóng miệng tôi nhảy ào xuống suối để lấy nó, thấy tôi liều lĩnh vậy sơn cũng lo lắng nhảy xuống theo.

Không để ý đến tiếng gọi của sơn tôi chỉ để ý đến việc phải lấy lại dây chuyền.

Không lâu sau thì tôi cũng lấy được mặt dây chuyền đổi lại lời la mắng của Sơn:

" Cô muốn chết à.

Giữa dây chuyền và mạng cái nào quan trọng hơn "

Vừa nói sơn vừa đỡ tôi lên bờ.

Tôi thì khoái chí khi vừa chọc được sơn vừa lấy được lại dây chuyền.

Tôi nằm xuống mặt đất nói:

" Dù sao cũng lấy lại được rồi nên không tính toán nữa.

Anh cũng đừng la tôi nữa nha anh trai ~ "

Sơn bất lực nhìn tôi cũng buôn bỏ cảnh giác.

Có thể theo suy nghĩ của anh một cô ngốc như tôi không thể là gián điệp của nhật nổi.

Sau đó chúng tôi đi ké siêu xe bò của một bác mà sơn gọi là chú Ba về nhà
 
Trở Về Ngày Độc Lập
Dạy Chữ


Tôi mất ngủ kinh niên nên đêm nào cũng cần thuốc ngủ mới vô giấc được nhưng mà xuyên về Việt Nam 1945 rồi làm j có mấy cái đó.

Phải nói là thần kỳ thật khô g khí ở ngôi làng này trong lành dễ ngủ lắm hơn nữa tôi vừa trải qua một ngày đầy Drama nên nhắm mắt lại là mơ về tây phương được rồi.

Sáng hôm sau.

Tôi bị đánh thức bởi mùi khoai lang nướng của dì thương, nhanh chóng thay đồ rồi chạy xuống nhà dưới.

Dì thương thấy tôi liền vỗ chỗ kế bên ra hiệu cho tôi ngồi xuống:

" Tuyền hả?

Ra ăn sáng nè "

" Dạ !

"

Tôi lớn ton đến gần nhận lấy một củ khoai mật.

Ôi bẽ ra một cái mùi thơm ngọt lịm toả khắp nhà.

Tôi nhanh cắn một miếng rồi tá hoả thổi môi vì nóng.

Dì thương nhìn tôi cười:

" À mà dì nghe thằng sơn nó nói cháu biết chữ hả ?

"

" Dạ cháu biết mà "

" Vậy hả ?

Chao ôi giỏi quá .

Dì nhờ con một chuyện nha "

" Dạ dì cứ nói.

Con đồng ý hết á "

" Con dạy chữ cho mấy đứa con nít được không ?

"

À nhắc mới nhớ trước khi độc lập hầu như dân mình chưa được học chữ.

Tôi bổng thấy thương dân mình, rõ là người tài nhưng lại không được học đến nơi đến chốn.

Tôi liền đồng ý

" Dạ.

Để con lo hết cho "

" Vậy con đi kiếm thằng sơn đi.

Mấy đứa nhỏ trong làng chỉ nghe lời thằng sơn nhất thôi.

"

" Ảnh đâu rồi dì "

" Thằng sơn ra ruộng bắp rồi.

"

" Vậy con đi kiếm ảnh nha dì "

" Ê mà ở ngoải nhiều trai tráng của làng lắm.

Coi thương trúng anh nào không "

Tôi hơi ngại trước lời đùa có chủ ý của dì thương nhưng mà tôi miễn nhiễm với sự đẹp trai nên không có chuyện đó đâu.

Đi theo lối mòn được chỉ tôi đã nhìn thấy một cánh đồng bắp vàng mênh mông bát ngát.

Mắt chữ A mồm chữ O đúng thật sự là ở nơi thành thị hầu như tôi không bao giờ thấy cảnh này.

Tôi đảo mắt tìm sơn nhưng chẳng thấy bổng có vài anh chàng để mắt đến tôi, họ gọi tôi:

" Gái ơi.

Kiếm ai vậy ?

"

" Nhìn là biết kiếm tao rồi.

Gái tên gì tới đây tìm chồng à "

Mỹ nữ không chấp.

Tôi ổn định rồi hỏi họ:

" Mấy anh biết anh sơn ở đâu không ?

"

" Tao đẹp cũng đâu thua kém thằng sơn đâu ta "

" Gái nhìn xem thằng nào to con nhất là thằng sơn đó "

Tưởng đùa nhưng tôi tìm thật.

Xung quanh ruộng bắp này toàn trái nhưng trai cao to không hôi thì...hừm...kia rồi.

Sơn cởi trần, lưng trần rám nắng, bờ vai rộng như ôm trọn thế giới đang lấm tấm mồ hôi.

Tôi chạy đến chỗ sơn thầm cảm thán trai thời chiến ở trần làm ruộng mlem mlem vậy seo hẹ hẹ ^.^

" Sơn !

"

" Chân cô đã xi cà que rồi mà còn chạy ra tới đây.

Té tôi bỏ đó "

" Anh nói nữa là tôi ghét anh đó "

" Cứ tự nhiên "

Khó ưa dễ sợ.

Mặc kệ tôi đang xị mặt sơn dẫn thản nhiên cúi xuống tiếp tục thu hoạch lúa .

Dẫn nên xài chiêu cuối nhỉ?

" Anh mà không để ý đến tôi thì..."

" Cô thì sao ?

Hửm ~ "

" Méc mẹ anh "

Sơn sững người vì đã bị nấm được thóp

" Giờ cô muốn gì ?"

" Dạy chữ cho mấy đứa nhỏ nhưng tụi nhỏ nghe lời anh hơn "

" Tui cũng thua "

" Sao dạ ?!

"

" Ngoài thằng tý ra không đứa nào hứng thú việc học chữ hết á "

Tôi bó tay ngồi xuống nền đất nghĩ cách còn sơn lấy vài củ khoai mật tôi đem tới để ăn rồi cũng ngồi suy nghĩ với tôi.

Nhìn biển bắp vàng trước mắt tôi bổng có ý tưởng:

" SƠN!!

"

" Hả!

Gì ?

"

" Cho tôi vài bắp ngô nha "

" Cô định làm gì?

"

" Làm Một món ngon "

Một lúc sau ở giữa làng có một quầy bắp rang nhà làm.

Khiến ai đi ngang cũng phải ngoái nhìn.

Tôi tự tin đi dụ con nít đến lớp thành công, sơn cũng bất lực với tôi:

" Món ngon cô nói đó hả ?

"

" Ý kiến gì.

Thử đi là biết "

Tôi đút sơn một bắp không biết ngon không mà thấy anh ta hơi sững người rồi mới ráng nói ra câu

" Cũng được..."

Không lâu sao có một đám nhóc tới muốn mua bắp nhưng mà tôi nói:

" Bắp rang này không bán nha.

Đứa nào tham gia lớp học của chị thì sẽ được tặng miễn phí "

Mấy nhóc đó nghe tới học là mặt mài xanh lét nhưng con nít mà nghe tới đồ ăn vặt thì làm sao mà cưỡng lại được .

Thế là sân nhà của mẹ con dì thương hôm nay đông đúc, ồn ào hơn thường ngày.

Đám trẻ nhìn lên bảng đen khi thấy tôi viết bảng chữ cái.

" Nghe nè mấy đứa.

Đây được gọi là bảng chữ cái tiếng Việt.

Gồm 29 chữ cái giờ thì phát âm theo chị nè "

Mấy đứa con nít mấm mấy môi phát âm chữ A..

Ă ... nhìn cũng khá đáng yêu.

Có vài đứa nghịch ngợm cố tình nhại giọng Tuyền liền bị phát hiện:

" Mấy đứa kia.

Không hỗc thuộc bảng chữ cái thì auto khỏi đi lấy vợ gả chồng gì hết nha "

Mấy đức con nít khi nghe tuyền nói vừa khó hiểu vừa nể cái khí chất đại ka này.

Cũng đâu thua kém gì chú sơn của chúng đâu.

Dì thương đứng một bên cười đùa nói với sơn:

" Con bé này nói năng kỳ lạ nhưng được cái rất thông mình "

" Cũng tạm "

Sơn lạnh lùng phán một câu mà nếu tuyền nghệ được sẽ đại chiến với sơn chắc luôn
 
Back
Top Bottom