Cập nhật mới

Trọng Sinh Trở Về Năm 2002

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
381,888
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
AP1GczOz5vGu915DC92kuvCvdiY4TB0I3talLqDd74myO02W2jmqX8FigVgJdVzkJunqmhxRjgrZHYIWjo53j17zmYkW4zYVg7qxjuRLCIqQ80zk5XRWssd7Ba1GFLrM3HHi1l_sXTXYlC8kntL16TCF5sIk=w215-h322-s-no-gm

Trở Về Năm 2002
Tác giả: Khuyết Danh
Thể loại: Trọng Sinh, Nữ Cường, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Ba năm sau khi kết hôn, tôi không may sảy thai và khó có con lại.

Chồng tôi, Chu Trị Quốc, bỗng dưng dẫn theo 1 đứa trẻ về nhà.

Anh ta nói, dù tôi không thể sinh con thì chúng tôi vẫn có thể nhận nuôi một đứa, anh ta vẫn muốn ở bên tôi.

Mẹ tôi thấy anh ta nhận nuôi một đứa trẻ không rõ lai lịch liền một mực muốn đẩy con gái của anh trai tôi cho tôi. Cháu gái ruột có chung huyết thống với tôi, sau này về già tôi cũng có chỗ nương tựa.

Vì không muốn làm tôi khó xử, Chu Trị Quốc đã làm thủ tục nhận cháu gái tôi làm con nuôi.

Gia đình êm ấm, con cái đầy đủ, tôi trở thành người hạnh phúc nhất trên đời, toàn tâm toàn ý vì chồng con mà hi sinh tất cả.

Nhưng không ngờ, vừa nuôi dạy con cái thành tài, chồng cũng công thành danh toại thì tôi lại ngã bệnh.

Biết tôi bị bệnh ung thư, ông chồng tốt và hai đứa con ngoan của tôi liền lập tức từ bỏ tôi.

Tôi chec thảm trong căn nhà tồi tàn không ai ngó ngàng. Mãi đến khi chec đi tôi mới biết chồng và các con đều căm hận tôi đến tận xương tủy.

Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở lại ngày mình bị sảy thai.​
 
Trở Về Năm 2002
Chương 1


1.

Tôi cố gắng mở mắt ra, trong bụng truyền đến cơn đau dữ dội.

Lúc này tôi mới nhận ra, tôi đã quay trở lại cái ngày bị xe máy tông phải, dẫn đến sảy thai.

Người lái xe máy đã rồ ga bỏ chạy, nhưng bây giờ là lúc tan tầm, bên người tôi nhanh chóng có một đám người vây quanh.

Năm 2002 điện thoại di động vẫn chưa phổ biến, may mắn là đi qua con hẻm này mấy bước sẽ có một quán tạp hóa, ở đó có thể gọi điện thoại bàn.

Tôi lập tức nhờ một ông anh trung niên bên cạnh gọi 120.

Có những người tốt bụng tiến lên giúp đỡ tôi, muốn đưa tôi đến bệnh viện trước, nhưng tôi dứt khoát từ chối.

Bởi vì trong cái huyện nhỏ này chỉ có một bệnh viện huyện, mà dì cả của Chu Trị Quốc lại là chủ nhiệm khoa sản ở bệnh viện đó.

Kiếp trước, đến khi chec tôi vẫn nghĩ mình bị mất con và không giữ được t* c*ng là do sảy thai.

Nhưng sau khi chec đi tôi mới biết được, chính Chu Trị Quốc đã nhờ dì cả của anh ta cắt bỏ t* c*ng của tôi, để tôi cam tâm tình nguyện nuôi con của anh ta và mối tình đầu.

Sau khi tôi sảy thai, Chu Trị Quốc đã dẫn con trai Chu Thận của anh ta và mối tình đầu về, nói dối rằng đó là con của bạn tốt, dặn dò tôi chăm sóc thằng bé cẩn thận.

Tôi không nghi ngờ gì, hơn nữa tôi đã không thể sinh con, nên lập tức coi Chu Thận như con ruột mà dốc lòng chăm sóc.

Chu Thận bị bệnh tim bẩm sinh, từ nhỏ sức khỏe đã không tốt, tôi cẩn thận chăm sóc nó đến năm 13 tuổi.

Trong khoảng thời gian này, tôi chạy đôn chạy đáo giữa các bệnh viện, tìm người có thể hiến tim cho nó, cho đến khi nó được thay tim khỏe mạnh và xuất viện.

Năm 18 tuổi, Chu Thận muốn đi du học, cũng là tôi lo liệu thu xếp cho nó, thậm chí còn đưa cho nó phần lớn tiền tiết kiệm của gia đình.

Nhưng sau này, khi tôi bệnh nặng muốn gặp mặt nó lần cuối, nó lại thẳng thừng từ chối về quê với lý do không rảnh.

Sau khi tôi chec được nửa năm, Chu Thận vì con chó mình nuôi chec đi mà đặc biệt về nước một chuyến. Nó đến trước mộ tôi và nói một câu:

"Nếu không phải do bà thì tại sao tôi lại trở thành con hoang? Đây là vết nhơ cả đời của tôi, tôi vĩnh viễn không tha thứ cho bà."

Đến lúc đó tôi mới biết được, hóa ra Chu Thận chính là con trai ruột của Chu Trị Quốc và mối tình đầu. Còn tôi, kẻ ngốc đào tim đào phổi nuôi nó khôn lớn, kết quả chỉ đổi lại một câu "sớm đã hận không thể để bà chec đi".

May mắn là 120 đã đến rất nhanh, lần này, tôi nhất định sẽ không đi vào vết xe đổ của kiếp trước.

Tôi bảo họ đưa mình đến bệnh viện phụ sản của thành phố, nơi đó cũng chỉ cách bệnh viện huyện 5, 6 cây số.

Tôi sẽ sớm được cứu thôi.

2.

Có lẽ là do vừa mới sống lại, dù cơ thể đau đớn nhưng ý thức của tôi vẫn rất tỉnh táo.

Sau khi bác sĩ kiểm tra xong xuôi, họ nói rằng đứa bé không phải là không giữ được, nhưng xác suất khá thấp, cho dù có giữ được thì sau đó cũng cần phải nằm yên trên giường trong một thời gian dài.

Tôi hơi ngẩn người ra một chút, trong lòng thoáng qua một tia bi thương.

Thì ra không phải là không giữ được đứa bé, mà là ngay từ đầu, Chu Trị Quốc đã tự tay từ bỏ con tôi rồi.

Tôi bảo bác sĩ làm phẫu thuật phá thai. Cô ấy còn muốn khuyên tôi, nhưng cuối cùng vẫn để tôi ký giấy và đi vào phòng phẫu thuật.

Sống lại một đời, tôi không hề muốn sinh con cho Chu Trị Quốc.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, liền thấy Chu Trị Quốc đang đứng cạnh giường, mặt đen như đáy nồi.

Thấy tôi tỉnh dậy, anh ta cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, tỏ vẻ mình là một người chồng tốt:

"Em thấy thế nào?"

Tôi liếc nhìn anh ta một cái:

"Yên tâm đi, tôi còn sống tốt."

Anh ta nói: "Con mất rồi, chúng ta có thể sinh tiếp, em đừng quá buồn."

Tôi đáp: "Ừ."

Có lẽ Chu Trị Quốc không ngờ rằng tôi lại trả lời anh ta một cách lạnh nhạt như vậy, anh ta ngẩn người một chút, tưởng rằng tôi đau buồn quá độ, nên cũng không nghĩ nhiều, ngược lại còn hỏi tôi:

"Sao lại đến bệnh viện phụ sản của thành phố? Không phải họ nói tai nạn xảy ra ở gần bệnh viện huyện sao?"

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, đến khi anh ta né tránh ánh mắt mới mở miệng:

"Có người tốt bụng giúp gọi điện thoại, tôi không biết sẽ được đưa đến đây."

Chu Trị Quốc bị tôi nhìn đến có chút chột dạ, vội quay mặt đi:

"Sao không đợi anh đến mà đã đi rồi?"

Tôi suýt chút nữa cười ra tiếng:

"Anh là bác sĩ hay gì, đợi anh đến thì anh có thể cứu tôi hay cứu con không?"

Chu Trị Quốc bị nghẹn lại, một lúc lâu sau mới nói:

"Vậy thì em cũng phải nghĩ cho gia đình chứ, xe cấp cứu chạy chuyến này tốn biết bao nhiêu tiền, tiền lương một tháng của anh được mấy đồng chứ? Bệnh viện huyện và bệnh viện thành phố có khác gì nhau đâu, sao em nhất định phải đến đây hả?"

Tôi cười lạnh:

"Tôi có lương, không cần xài tiền của anh."

Anh ta kinh ngạc: "Em có ý gì?!"

Tôi trừng mắt: "Không phải anh sợ tôi xài tiền của anh sao? Tôi xài tiền của mình thì được chứ gì?"

Anh ta bị tức đến th* d*c mấy hơi, nhưng lúc này có bệnh nhân khác vào phòng bệnh, sắc mặt anh ta lại dịu xuống:

"Ý của anh là, dì cả ở bệnh viện huyện, em đến đó không phải có người quan tâm sao?"

Tôi quẹt miệng: "Chắc anh chưa từng nghe đến tin đồn ở khoa sản của bệnh viện huyện rồi, tôi sợ một lần sảy thai đi vào đó, lát nữa ngay cả mạng cũng phải bỏ lại."

Mặt Chu Trị Quốc đỏ lên: "Em, em thật là không thể nói lý được!"

Anh ta tức giận quay người muốn đi, nhưng lại nhớ ra còn có chuyện chưa nói xong, mặt dày quay sang hỏi tôi:

"À đúng rồi, lúc đó em còn báo cảnh sát đúng không?"

Tôi nhướng mày nhìn Chu Trị Quốc, anh ta bị thái độ của tôi chọc tức, nhưng vẫn cố nhẫn nhịn nói:

"Người ta đã chạy mất rồi, còn báo cảnh sát làm gì nữa, chuyện này còn chưa đủ mất mặt hay sao? Mau rút đơn đi, đừng lãng phí sức lực của cảnh sát nữa, anh cũng không có thời gian để làm ầm ĩ với em đâu!"

"Chu Trị Quốc, anh có bị bệnh gì không vậy? Cái xe máy kia tông vào tôi rồi bỏ chạy, tôi báo cảnh sát chẳng phải là chuyện đương nhiên sao? Sao lại thành tôi mất mặt, tôi gây rối? Anh nói vậy khiến tôi nghi ngờ người tông vào tôi chính là anh đấy!"

Chu Trị Quốc như bị dọa sợ mà nhảy dựng lên:

"Em, em đang nói vớ vẩn gì vậy?! Sao người đó có thể là anh được!"

Tôi nhìn chằm chằm vào Chu Trị Quốc, anh ta đứng ngồi không yên, cuối cùng đành hoảng hốt bỏ chạy.

3.

Nơi tôi bị tai nạn xe cộ cách nhà máy dệt nơi tôi làm việc một con phố, mỗi ngày tan làm tôi đều đi qua đó.

Nhưng hiện tại đang là năm 2002, camera giám sát chưa được hoàn thiện như bây giờ, tài xế xe máy đội mũ bảo hiểm, tông vào tôi xong liền bỏ chạy, thậm chí còn không thèm quay đầu nhìn lại, cứ như tất cả mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch của hắn ta vậy.

Điều này khiến tôi không khỏi nghĩ nhiều.

Chu Trị Quốc vừa đi khỏi, bố mẹ tôi đã vội vàng chạy đến, mẹ tôi không cần biết tôi vừa mới phẫu thuật xong, xông vào mắng tôi một trận:

"Một đứa con cũng không giữ được, mày còn có tác dụng gì? Gả đi ba năm mới có bầu, còn đi đứng không cẩn thận, suốt ngày chạy ra chạy vào làm cái công việc vớ vẩn đó, mày kiếm được bao nhiêu tiền? Trị Quốc nó có để mày thiếu ăn thiếu mặc đâu?"

"Lúc đầu bảo mày gả vào nhà họ Chu, là muốn mày sang đó làm bà chủ ăn sung mặc sướng, mày thì hay rồi, tự mình cứ thích gây chuyện, còn nói là do Trị Quốc tông mày nên mới mất con, sao mày không nói luôn là do Thổ Địa tông đi... "

Mẹ tôi vừa nói nhanh vừa nói nhiều, những lời nói ra như muốn đâm thủng tim người khác.

May mà sống lại một đời, tôi đã không còn là Đường Thụ Chi của trước kia nữa.

Bà ta muốn nói, tôi cứ để bà ta nói, nhưng bà ta động vào người tôi, tôi không thể nhịn được, hất văng ly nước và bình nước nóng trên tủ đầu giường:

Một tiếng “rầm” thật lớn, bình nước nóng vỡ tan tành, bố mẹ tôi bị dọa sợ phải lùi lại mấy bước, bố tôi mắng tôi:

"Đường Thụ Chi, mày muốn tạo phản rồi đúng không?!"
 
Trở Về Năm 2002
Chương 2


Tôi cười lạnh một tiếng:

"Sao, Chu Trị Quốc bảo hai người đến mắng tôi một trận, là để lo công việc ở nhà máy sắt thép cho anh trai tôi hả?"

Bố mẹ tôi chỉ vào tôi, không biết có phải là do tức giận quá không mà không nói được một lời.

Họ không nói thì tôi nói:

"Nếu không phải, vậy thì hai người tin không, chỉ cần tôi không vui, thì anh trai tôi vĩnh viễn đừng hòng bước chân vào nhà máy sắt thép?"

Anh trai tôi là một kẻ vô dụng, không làm nên trò trống gì, lúc tôi gả cho Chu Trị Quốc, nhà họ Chu đã giúp anh ta tìm một công việc ở nhà máy sản xuất đồ nội thất.

Họ định để anh ta vào làm công nhân một vài tháng rồi lên làm tổ trưởng, nhưng anh ta đi chưa được hai tháng thì đã đánh nhau với mấy người, cuối cùng bị đuổi việc luôn.

Sau đó, anh trai tôi lại đi theo người ta lăn lộn mấy tháng, nói là muốn mở quán ăn, làm ăn hơn một năm trời, tiền thì không kiếm được, ngược lại còn lỗ mất mấy vạn.

Bây giờ, bố mẹ tôi nghe người ta nói nhà máy sắt thép ở một huyện khác làm ăn khá tốt, công nhân một tháng cũng có thể kiếm được 400, 500 đồng, nên đã cố gắng hết sức chạy chọt cho anh trai tôi vào đó làm.

Họ đã nói với Chu Trị Quốc mấy lần, nhưng Chu Trị Quốc ngoài mặt thì nói để bố anh ta, ông nội anh ta tìm cách, tìm mối quan hệ, sau lưng lại bảo tôi về nói với bố mẹ, bảo chúng tôi đừng ép anh ta nữa.

Lúc đó trong lòng tôi cảm thấy vô cùng áy náy.

Kiếp trước, sau khi tôi sảy thai, không biết có phải là để bù đắp cho tôi hay không mà nhà Chu Trị Quốc vẫn giúp anh trai tôi vào được nhà máy sắt thép, khiến bố mẹ tôi vui mừng ra mặt, hận không thể để tôi làm trâu làm ngựa cho nhà họ Chu.

Nhưng kiếp này, ai cũng đừng hòng lợi dụng tôi làm bàn đạp.

Bố mẹ tôi bị tôi dọa sợ, có lẽ sợ tôi thật sự gây chuyện khiến anh trai tôi không vào được nhà máy sắt thép, thấy cứng rắn không được, liền chuyển sang mềm mỏng.

Mẹ tôi thay đổi sắc mặt, bắt đầu lau nước mắt:

"Mày nói thế là sao chứ, chẳng phải là bố mẹ lo cho mày nên mới chạy tới đây sao, sao mày lại không biết điều như vậy?”

“Hơn nữa, đó là anh trai ruột của mày, bố mẹ chỉ có hai anh em thôi. Sau này bố mẹ đi rồi, thì chỉ có hai đứa nương tựa vào nhau thôi, nó tốt thì mày mới tốt được chứ!

"Hôm nay biết tin mày gặp chuyện không may, thằng bé lo lắng hơn ai hết, nếu không phải bận quá thì đã sớm đến đây rồi. Mày mà để nó nghe được những lời này, nó sẽ buồn lắm đấy..."

Tôi cười lạnh trong lòng, Đường Kiến Quốc thì làm gì mà bận chứ?

Chẳng qua cũng chỉ là bị vài ván mạt chược giữ chân mà thôi.

Bố mẹ tôi nói một tràng dài, cuối cùng tôi buồn ngủ không chịu nổi, trực tiếp ngủ thiếp đi, khi tỉnh dậy thì đã không còn thấy bóng dáng của họ đâu nữa.

Lúc này, y tá đến phòng, bảo tôi đi đóng tiền viện phí.

Khi tôi xuống giường, cả người không có sức lực, suýt chút nữa đã ngã ra đất. Chị y tá vội đỡ tôi một cái, miệng lẩm bẩm:

"Bố mẹ cô cũng thật là, vừa nhắc đến đóng tiền thì liền bỏ đi mất, để cô một thân một mình ở đây, làm gì cũng không tiện!"

Tôi cười khổ hai tiếng, không nói gì thêm.

Kiếp trước sau khi tôi chec, cô em họ bên nhà bác tôi đã đến trước mộ tôi để cảm ơn tôi năm xưa đã thi đỗ đại học W, khiến cô ta cả đời thuận buồm xuôi gió, vẻ vang vinh quang, còn nói sau này sẽ đốt cho tôi nhiều tiền giấy hơn.

Lúc đó tôi mới biết, năm đó tôi đã thi đỗ đại học, nhưng bố mẹ tôi đã lấy trộm giấy báo nhập học của tôi, rồi bán cho cô em họ với giá 400 tệ.

Khi đó anh trai tôi cũng đã lớn tuổi nhưng vẫn chưa có bạn gái, sau đó vất vả lắm mới có một người, nhưng đối phương đòi sính lễ 16.000 tệ.

Năm 1999, 16.000 tệ không phải là một con số nhỏ, bố mẹ tôi cuống cuồng vơ vét tiền từ khắp mọi nơi, không những bán giấy báo nhập học và suất học của tôi, mà còn bán luôn cả tôi, lúc đó mới đủ tiền sính lễ để cho anh trai tôi lấy vợ.

Tính toán thời gian một chút, lúc này cô em họ của tôi chắc là sắp tốt nghiệp rồi nhỉ?

Vậy thì, tôi phải gửi cho cô ta một món quà đặc biệt để chúc mừng mới được!

4.

Tôi ở lại bệnh viện hai ngày, ngoài việc mất con thì cơ thể tôi không có vấn đề gì khác.

Chu Trị Quốc và bố mẹ tôi cũng chỉ đến vào ngày đầu tiên, đương nhiên bây giờ họ có đến hay không thì đối với tôi cũng không ảnh hưởng gì lớn.

Sau khi xuất viện, tôi đã nộp đơn xin ở ký túc xá của công nhân ở nhà máy nơi tôi đang làm việc, trưa hôm đó liền dọn đồ đến.

Khi tôi và Chu Trị Quốc bàn chuyện kết hôn, tôi đã tìm được một công việc kế toán ở nhà máy dệt của huyện, khi đó tôi không có kinh nghiệm làm việc, vốn dĩ không vào được, là ông nội của Chu Trị Quốc nhờ vả cho tôi được nhận việc.

Ông nội anh ta là trưởng trấn ở đây, bây giờ đã nghỉ hưu được mấy năm rồi, nhưng lời nói vẫn còn có trọng lượng, ở nhà họ Chu không ít chuyện đều phải xem ý của ông cụ.

Kiếp trước ở nhà họ Chu, cũng chỉ có ông cụ đối xử thật tâm với tôi, chỉ tiếc là ông ấy qua đời quá sớm.

Tính toán thời gian, ngay sau khi Chu Trị Quốc đưa đứa con của người tình về nhận làm con nuôi, ông cụ đã phải nhập viện mấy lần, tôi đoán có lẽ ông ấy đã bị cái mặt dày của Chu Trị Quốc chọc tức.

Dù sao đi nữa, tôi cũng phải về thăm ông cụ 1 chuyến.

Vì làm kế toán ở nhà máy dệt, hai năm nay tôi đã tự học, năm ngoái còn thi được chứng chỉ kế toán, rất nhanh đã lên làm trưởng phòng kế toán, cho nên dù sau này nhà máy có vì mối quan hệ của tôi với nhà họ Chu mà muốn đuổi việc tôi, tôi cũng không hề sợ hãi.

Dù sao, sổ sách của nhà máy, công khai hay mờ ám đều phải qua tay tôi.

Giám đốc nhà máy là một người thông minh, tôi nghĩ dù thế nào ông ta cũng sẽ không gây khó dễ cho tôi, tôi cũng không cần ông ta thật lòng đối xử tốt với tôi, mọi người chỉ cần sống qua ngày là được.

Nếu không, tôi là một kẻ chân đất còn sợ gì một kẻ đi giày chứ?

Đương nhiên là không đến đường cùng thì tôi sẽ không làm như vậy.

Giám đốc nhà máy bóng gió hỏi tôi tại sao lại chuyển đến ký túc xá của công nhân, dù sao thì tôi cũng vừa mới sảy thai, ông ta đã cho tôi nghỉ mấy ngày, vốn là để tôi ở nhà tĩnh dưỡng cho tốt, bây giờ tôi không những không về nhà, mà còn muốn đến ở trong nhà máy?

Tôi nói:

"Chu Trị Quốc nuôi bồ nhí bên ngoài, tôi đang chuẩn bị ly hôn với anh ta."

Dứt lời, sắc mặt của giám đốc lập tức trở nên kỳ quái, nhưng dáng vẻ tò mò thì rất rõ ràng, tôi cười an ủi ông ta:

"Chuyện này tôi chỉ nói với mình ngài thôi, ngài đừng đi nói lung tung. Lát nữa tôi còn phải về nhà cũ của nhà họ Chu, xem ông nội có thể làm chủ cho tôi được không?"

Giám đốc tuy là đàn ông, nhưng cái miệng lại rất nhanh nhảu.

Bây giờ tôi nói cho ông ta chuyện Chu Trị Quốc ngoại tình, tôi muốn ly hôn, ngày mai có lẽ người của mấy nhà máy bên cạnh đều biết hết rồi.

Nhưng ông ta vẫn khuyên tôi:

"Cô còn trẻ, hôn nhân không phải là trò đùa, đừng mở miệng ra là ly hôn, nói thật, đối với một người phụ nữ như cô thì không tốt đâu."

Tôi ậm ừ qua loa, không nói gì thêm với ông ta.
 
Trở Về Năm 2002
Chương 3


5.

Từ nhà máy đi ra, tôi đến thẳng đồn cảnh sát, muốn hỏi xem đã tìm được tài xế bỏ trốn chưa.

Không ngờ cảnh sát lại nói cho tôi biết, Chu Trị Quốc đã giúp tôi rút đơn rồi.

Tôi tức điên cả người, không ngờ Chu Trị Quốc lại chó má như vậy.

Trong lúc tôi đang không biết phải làm sao thì tình cờ nhìn thấy một người quen.

Đó là Vương Hướng, bạn học của Chu Trị Quốc.

Tôi vội vàng chạy tới với hy vọng anh ấy vẫn nhớ mình, nhưng phải khâm phục trí nhớ của cảnh sát nhân dân, anh ấy chỉ đến tham dự đám cưới của chúng tôi một lần thôi, mà đã nhớ được tôi rồi.

Còn tôi, nếu không phải kiếp trước vì vấn đề hộ khẩu của cháu gái mà chạy đến đồn cảnh sát mấy lần, quen biết anh ấy thì bây giờ tôi không thể nào nhớ ra nổi anh ấy.

Vương Hướng hỏi tôi có chuyện gì, tôi liền kể lại mọi chuyện, anh ấy nhìn giấy tờ chứng nhận sảy thai của tôi, không ngờ sự việc lại nghiêm trọng như vậy, vội nói:

"Chị dâu, chuyện này tôi sẽ đích thân điều tra, nhất định sẽ giúp chị tìm ra người đó nhanh nhất có thể!"

Tôi cảm ơn anh ấy, từ đồn cảnh sát đi ra, tôi lại đến nhà cũ của nhà họ Chu.

Thấy tôi trở về, ông cụ nhà họ Chu rất vui vẻ, chắc là không biết tôi đã bị tai nạn xe cộ và mất con rồi.

"Thụ Chi, sao hôm nay lại rảnh rỗi về đây thế này? Trị Quốc sao không đi cùng con sao?"

Ông cụ nhìn ra phía sau tôi, sắc mặt hơi trầm xuống.

Tôi đi tới: "Ông nội, con biết chuyện của Chu Trị Quốc và mối tình đầu của anh ấy rồi, con trai của họ đã 4 tuổi rồi đúng không?"

Ông cụ nghe tôi nói vậy, đầu tiên là sững sờ một lúc, sau đó bước đi không vững, suýt nữa đã té ngã.

"Bọn nó đã có một đứa con 4 tuổi rồi sao?"

Tôi thấy sự kinh ngạc của ông cụ không giống như giả vờ, nên đoán ra hẳn là Chu Trị Quốc đã giấu giếm mọi người.

Tôi đỡ ông cụ vào phòng khách, ông cụ hồi phục tinh thần, vẻ xấu hổ trên mặt không giống như giả tạo.

Ông cụ dù sao cũng là người đã làm lãnh đạo cả nửa đời người, hiểu rõ trốn tránh vấn đề không phải là cách giải quyết, cũng biết thoái thác trách nhiệm không có ý nghĩa gì, nên trực tiếp xin lỗi tôi:

"Lúc đầu khi các con kết hôn, ta thật sự không biết bọn nó vẫn còn liên lạc, thằng cháu này của ta... là do chúng ta không dạy dỗ tốt, khiến con phải chịu ấm ức.”

“Con đến nhà chúng ta nhiều năm như vậy, ta đều thấy ở trong mắt, con là một cô gái tốt, là chúng ta có lỗi với con."

Tôi hỏi: "Ông nội, trước đây con không biết những chuyện này của Chu Trị Quốc, còn cảm thấy con và anh ấy có thể sống tiếp được, nhưng bây giờ đã biết trái tim và cơ thể của anh ấy đều hướng về một người khác, một gia đình khác, con đương nhiên không thể sống tiếp với anh ấy được nữa.”

"Hôm nay con đến tìm ông, là biết ông thật lòng thương con, con không muốn vì chuyện của con và Chu Trị Quốc mà làm ông phải lo lắng, ông phải giữ sức khỏe mới được."

Có lẽ ông cụ không ngờ tôi vừa mở miệng đã nói đến ly hôn, nhưng tiền đề của việc ly hôn vẫn là lo lắng cho sức khỏe của ông, nên vốn dĩ muốn khuyên tôi suy nghĩ kỹ hơn, nhưng lời đến bên miệng rồi lại đổi thành tiếng thở dài.

Sau đó, ông ngồi xuống kể cho tôi nghe về chuyện của Chu Trị Quốc và mối tình đầu.

Chỉ vì cô gái kia có tiền sử bệnh tim trong gia đình, nên mẹ của Chu Trị Quốc không đồng ý cho bọn họ ở bên nhau, bà đã làm ầm ĩ rất lâu.

Tôi nghe ra ý của ông cụ.

Ông cũng không phải đặc biệt phản đối việc Chu Trị Quốc cưới mối tình đầu của mình.

Chỉ là cô gái kia là cháu gái của vợ kế của ông cụ, mà con của bà vợ kế và những đứa con của ông cụ đều chec vì bệnh tim, ông cụ sợ rồi.

Ông không muốn Chu Trị Quốc phải trải qua nỗi đau mất con mất vợ, nên mới để mặc cho mẹ anh ta phản đối anh ta.

Nhưng ông cụ không ngờ rằng mẹ chồng tôi lại để mặc cho Chu Trị Quốc làm càn như vậy, một mặt cưới tôi, một mặt lại thỏa hiệp để anh ta ở bên cạnh cô gái kia.

Ý mà ông cụ muốn truyền đạt là ông sẽ dạy dỗ Chu Trị Quốc cho tốt, nhưng cũng bảo tôi nên suy nghĩ lại, dù sao ly hôn không phải là chuyện đùa, việc này cũng ảnh hưởng không nhỏ đến tôi.

Tôi rất kiên quyết, ông cụ thở dài mấy hơi, nói thẳng Chu Trị Quốc không có phúc, nên cũng không nói gì thêm, sau đó hỏi tôi:

"Vậy đứa bé trong bụng con..."

Tôi cụp mắt xuống, che giấu đau buồn trong lòng, nói:

"Đứa bé đã không còn rồi..."

Tôi không nói là mình bị người khác tông xe dẫn đến sảy thai, chỉ nói là bất cẩn nên bị ngã.

Ông cụ kinh ngạc một lúc lâu, cuối cùng thở dài một câu:

"Đều là số mệnh cả..."

Trong một khoảnh khắc, ông cụ dường như lại già đi mấy tuổi, trước khi tôi rời đi, tôi dặn ông cụ phải giữ gìn sức khỏe, đừng quá lo lắng chuyện của Chu Trị Quốc và tôi, con cháu có phúc của con cháu, không cần quá cố chấp.

6.

Có lẽ là do tôi đích thân đến đồn cảnh sát một chuyến, bên đó nhanh chóng có tin tức, nói là đã tìm được người tông tôi rồi.

Tôi đến đồn cảnh sát xem qua, ôi trời, vậy mà lại là người quen.

Nhưng dựa theo kiếp trước, lúc này tôi còn chưa quen biết hắn.

Hắn là Lâm Khải, Chu Thận gọi hắn là cậu.

Kiếp trước, tôi bị Chu Trị Quốc và bọn họ giấu giếm thân phận của Chu Thận, chỉ cho rằng Lâm Khải là cậu ruột của Chu Thận.

Nhưng bây giờ nghĩ kỹ lại, tôi thậm chí còn cảm thấy Chu Thận khi lớn lên có vài phần giống với Lâm Khải.

Hơn nữa Lâm Khải luôn đối xử tốt với Chu Thận một cách lạ thường, khoảnh khắc đó, trong đầu tôi lóe lên một ý nghĩ vô cùng thú vị.

Đối với Lâm Khải, tôi luôn có ấn tượng không tốt, không chỉ vì kiếp trước hắn thường xuyên đến nhà tôi xin xỏ.

Chủ yếu là có mấy lần hắn đến nhà tôi ăn cơm, uống rượu với Chu Trị Quốc, hắn đã ngang nhiên sàm sỡ tôi trước mặt Chu Trị Quốc.

Tôi nổi giận thì Chu Trị Quốc lại nói tôi làm quá, khiến anh ta mất mặt, nói rằng Lâm Khải chỉ là nhận nhầm người.

Sau này Lâm Khải lại xin lỗi tôi, tôi vì nể mặt mọi người đều là họ hàng, hơn nữa hắn lại đối xử tốt với Chu Thận, nên đã nhẫn nhịn bỏ qua.

Nhưng kiếp này, tôi không còn dễ tính như vậy nữa.

Tôi trực tiếp kiện Lâm Khải với tội danh cố ý giec người và gây tai nạn rồi bỏ trốn.

Lâm Khải cố biện minh rằng hắn chỉ là vô tình tông phải tôi, vì quá sợ hãi nên mới bỏ chạy.

Nhưng sự biện minh của hắn trước mặt luật sư mà tôi thuê, căn bản không đáng nhắc đến.

Sau khi luật sư nói cho hắn biết tội cố ý giec người và tội gây tai nạn rồi bỏ trốn sẽ bị xử bao nhiêu năm, Lâm Khải trực tiếp phản cung.

Hắn khai rằng mình chỉ là làm theo lệnh của người khác, người muốn tôi sảy thai là một người khác.

Cảnh sát cũng không ngờ rằng, một vụ tai nạn rồi bỏ trốn đơn giản, lại có thể liên quan đến vụ án mua hung giec người thế này, căn cứ vào lời khai của Lâm Khải, bọn họ đã trực tiếp đến bắt người.

7.

Chỉ là không ngờ rằng người bị bắt đến lại có hai người, một là Thẩm Gia, hai là Chu Trị Quốc.

Khi Chu Trị Quốc nhìn thấy tôi ở đồn cảnh sát, cả người anh ta đều cứng đờ, tôi thừa lúc anh ta chưa hồi phục tinh thần, kinh ngạc hét lên:

"Chu Trị Quốc, vậy mà lại là anh, anh thật sự muốn giec tôi và con sao? Anh rốt cuộc còn có chút nhân tính nào không?"
 
Trở Về Năm 2002
Chương 4


Sau khi hét xong một tràng, tôi trực tiếp khóc rống lên, Chu Trị Quốc tiến lên kéo tôi:

"Em, em có gì thì từ từ nói, sao cứ nhất quyết phải náo loạn lên như vậy, còn đến cả đồn cảnh sát, em..."

Anh ta còn chưa nói hết thì đã bị tôi quay lại tát cho 2 cái, lớn tiếng chất vấn anh ta:

"Ngày đó tôi bị tông vào bệnh viện, anh tới thăm tôi nhưng không thèm quan tâm đến tôi, không quan tâm đến con, chỉ bảo tôi mau rút đơn. Lúc đó tôi đáng lẽ phải hiểu ra, người muốn mẹ con tôi chec là anh, sao anh lại độc ác như vậy?”

"Đứa con mà tôi đang mang thai cũng là con ruột của anh đấy! Hổ dữ còn không ăn thịt con, anh thì hay rồi, dám ngênh ngang tìm người tông chec mẹ con tôi, sao tôi lại gả cho một tên chó má lòng lang dạ sói như anh chứ..."

"Không phải đâu chị, chị đừng nói Trị Quốc như vậy, anh ấy, anh ấy... khụ khụ..."

Thẩm Gia cũng tiến lên khuyên nhủ tôi, tôi nhìn bộ dạng bệnh tật của cô ta như sắp xuống mồ đến nơi, sợ không cẩn thận sẽ bị cô ta ăn vạ, vội vàng lùi lại mấy bước.

Kiếp trước, có lẽ Thẩm Gia đã qua đời không lâu sau khi tôi sảy thai, ai biết kiếp này cô ta có chec sớm hơn không, nếu cô ta chec ngay trước mặt tôi thì thật sự khó tránh đen đủi.

Sau khi tôi lùi lại, lập tức hỏi cô ta:

"Cô là ai? Cô có quan hệ gì với Chu Trị Quốc?"

Thẩm Gia đáp lại tôi bằng một tràng ho sặc sụa đau tim, Chu Trị Quốc không để ý nhiều như vậy, trực tiếp ôm cô ta vào lòng, đưa người đến cái ghế bên cạnh.

Tôi lười xem bọn họ ân ái, trực tiếp phát điên lên hỏi cảnh sát đi cùng:

"Đồng chí cảnh sát, người kia là ai? Tại sao cô ta lại đi cùng với chồng tôi? Bọn họ không phải là đồng bọn chứ? Chẳng lẽ anh ta là vì ở bên người phụ nữ này, cho nên mới tìm người tông chec tôi sao?"

Lời nói của tôi cơ bản đã định tội cho Chu Trị Quốc, anh ta vội vàng hét lên:

"Đường Thụ Chi, em đừng có nói bậy, anh muốn tông chec em lúc nào chứ!"

"Không phải anh làm thì anh đến đồn cảnh sát làm gì?"

Lúc này, Vương Hướng vội chạy đến ngăn cản sự hỗn loạn, tôi thấy ánh mắt anh ấy nhìn Chu Trị Quốc xen lẫn sự khinh bỉ và chán ghét.

Tôi ngay lập tức biết rằng, hôm nay Chu Trị Quốc chắc chắn sẽ không thể yên ổn ra về.

Chỉ tiếc là Vương Hướng vừa nói ra sự thật có người chỉ điểm Thẩm Gia mua hung thủ tông tôi, thì Thẩm Gia đã hét một tiếng, không thở nổi rồi ngất lịm đi.

Chu Trị Quốc vừa thấy vậy, liền hung hăng nhìn tôi:

"Đường Thụ Chi, sao cô lại độc ác như vậy, nếu Thẩm Gia có mệnh hệ gì, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!"

Bây giờ tôi không còn là Đường Thụ Chi cam chịu ủy khuất, một mình nuốt hận như kiếp trước nữa, nghe anh ta nói vậy, tôi ba bước gộp thành hai bước xông đến cho anh ta thêm 2 cái bạt tai:

"Đồ thối tha ngoại tình giec người, tôi ở đây chờ anh không tha cho tôi đấy!"

Chu Trị Quốc ôm Thẩm Gia, không hề nghĩ rằng tôi sẽ đánh anh ta lần nữa.

Anh ta tức điên người, nhưng lại không thể đánh trả, chỉ có thể bị cảnh sát đẩy ra xe ở bên ngoài.

8.

Tôi khóc một lúc ở đồn cảnh sát rồi thu lại cảm xúc, hỏi Vương Hướng:

"Đội trưởng Vương, tại sao Chu Trị Quốc lại đến đồn cảnh sát cùng người phụ nữ đó? Bọn họ..."

Tôi bày ra vẻ mặt đau khổ, như không muốn đối mặt với kết quả như vậy, nhưng cuối cùng vẫn hỏi ra:

"Chu Trị Quốc thật sự đã ngoại tình sao?"

Thấy tôi mong đợi nhìn sang, vẻ thương cảm trên mặt Vương Hướng càng rõ ràng, nhưng vẫn trả lời tôi:

"Hai người bọn họ quả thật có quan hệ sống chung, hơn nữa còn có một đứa con trai khoảng 4 tuổi."

Nghe vậy, tôi trực tiếp ngã ngồi xuống cái ghế phía sau, bộ dạng thất thần như bị đả kích nặng nề, miệng lẩm bẩm:

"Chúng tôi chỉ mới kết hôn có 4 năm, chẳng lẽ người phụ nữ kia đã mang thai từ trước khi chúng tôi kết hôn rồi sao? Vậy chẳng phải Chu Trị Quốc đã lừa cưới à?"

Lúc này, có một cảnh sát trẻ tuổi thì thầm nói nhỏ:

"Hai người kết hôn 4 năm, mà anh ta đã có một đứa con riêng 4 tuổi, còn sống chung với người ta, đây chẳng phải là tội trùng hôn sao?"

Hôm nay tôi đến đồn cảnh sát, chính là muốn cho "tình yêu" của Chu Trị Quốc và Thẩm Gia được công khai, để anh ta bị đóng đinh vào tất cả các tội danh “ngoại tình trong hôn nhân”, “trùng hôn”, “lừa cưới”!

Tôi muốn sự thật về việc đạo đức của Chu Trị Quốc suy đồi truyền đến tai của những người có tâm, để anh ta ở đơn vị hiện tại, không nói đến cả đời này, thì trong mười năm trở lại đây cũng đừng hòng thăng tiến trong công việc.

Cả đời này, Chu Trị Quốc cũng đừng mong có thể sống 1 cuộc sống thuận buồm xuôi gió như kiếp trước!

Khi tôi rời đi còn nghe thấy mấy cảnh sát đang nhỏ giọng bàn tán về hành vi bại hoại của Chu Trị Quốc, cũng có người tìm ra đơn vị công tác và gia thế của anh ta, ánh mắt nhìn tôi càng thêm vài phần thương cảm.

Có lẽ Chu Trị Quốc cũng có chút mưu mẹo.

Anh ta vừa đưa Thẩm Gia vào bệnh viện xong đã vội liên lạc với bố mẹ tôi, nói với họ về việc tôi làm ầm ĩ ở đồn cảnh sát muốn kiện anh ta.

Bố mẹ và anh chị dâu của tôi trực tiếp chạy đến nhà máy gào lên đòi gặp tôi.

Chỉ là bọn họ không biết rằng, ngay trước khi bọn họ đến, tôi đang tiếp đãi mấy phóng viên đến phỏng vấn về chuyện tôi bị "cướp mất suất nhập học".

Mẹ tôi vừa nhìn thấy tôi thì lập tức xông tới.

Tôi thấy bà ta giơ tay lên, biết rằng bà ta lại muốn đánh tôi.

Tôi có thể né tránh, nhưng nghĩ đến việc có phóng viên ở phía sau, liền nhịn đau chịu 2 cái tát của bà ta, sau đó nghe bà ta hét lên:

"Đường Thụ Chi, mày điên rồi à? Trị Quốc là chồng của mày, mày kiện nó làm gì hả?"

Để cho phóng viên có được càng nhiều tư liệu phát sóng, tôi k*ch th*ch mẹ tôi:

"Tôi không chỉ muốn kiện anh ta giec người, tôi còn muốn kiện anh ta tội trùng hôn chúng tôi mới kết hôn 4 năm, mà anh ta đã có một đứa con riêng 4 tuổi, tôi là thứ rẻ rách như vậy sao?”

“Anh ta đã muốn ở bên người khác, còn đến gây họa cho tôi làm gì? Tôi chính là muốn kiện anh ta, tôi muốn anh ta phải ngồi tù mọt gông!"

Mẹ tôi quả nhiên phát điên, liên tục đánh vào người tôi, trong miệng còn không ngừng mắng to:

"Điên rồi, điên rồi, Trị Quốc là chồng mày, mày kiện nó thì có lợi gì cho mày?"

Tôi hùng hồn đáp trả:

"Tôi kiện anh ta là vì anh ta phạm pháp! Tôi không biết anh ta còn có đồng phạm, một lưới bắt hết là quá lợi ấy chứ!”

"Hơn nữa, cho dù Chu Trị Quốc có ngồi tù hay không thì tôi cũng sẽ ly hôn với anh ta, anh ta căn bản không ảnh hưởng được gì đến tôi!”

“Ngược lại là bà đấy, lúc đầu vì anh trai tôi muốn kết hôn, mà bà nhẫn tâm gả tôi cho Chu Trị Quốc để đổi tiền sính lễ, bây giờ không cho tôi kiện anh ta, có phải là lại muốn nhờ vả anh ta xin cho anh trai tôi một vị trí ở nhà máy sắt thép đúng không?

"Anh trai tôi là con của bà, vậy tôi không phải sao? Chỉ vì tôi là con gái, cho nên bà có thể tùy tiện hi sinh tôi, để tôi chịu thiệt thòi ấm ức đều không sao đúng không?"

Mẹ tôi nghe thấy vậy thì nhảy dựng lên như con mèo bị dẫm phải đuôi:

"Chúng tao cầu tổ tiên phù hộ mới tìm được nhà họ Chu tốt như vậy cho mày, đến miệng mày lại thành hi sinh, còn để mày chịu thiệt thòi ấm ức, mày cũng không nhìn xem, có bao nhiêu người xếp hàng muốn gả cho Trị Quốc hả?”

“Người ta coi trọng mày, đó là phúc của mày, mày còn chê cái này chê cái kia, đúng là ăn no dửng mỡ, cái thứ rẻ rách không lên được mặt bàn! Để xem hôm nay tao có đánh chec mày không?!"
 
Trở Về Năm 2002
Chương 5


Lúc này, anh trai tôi lại giả vờ chen vào kéo tay mẹ tôi:

"Kìa mẹ, mẹ nhẹ tay thôi, em gái con chỉ là tức giận quá nên mới nói vậy, mẹ chấp nhặt với nó làm gì?"

"Đúng đó, đúng đó, mọi người đều bớt giận đi, mau đi bảo cô của con đừng làm bà giận nữa." Chị dâu cũng hùa theo, đẩy cô cháu gái Đường Nhụy đến trước mặt tôi.

Cô bé sợ sệt nhìn mẹ mình một cái, thấy mẹ mình trừng mắt, lúc này mới cúi đầu bước về phía tôi.

9.

Bây giờ nhìn lại cả nhà này, tôi bỗng thấy khó chịu cả về tâm lý lẫn sinh lý.

Tôi nhanh chóng tránh khỏi bàn tay đang vươn ra của mẹ, lùi lại mấy bước trước khi Đường Nhụy suýt nữa ôm lấy tôi.

Kiếp trước, sau khi tôi sảy thai và không thể sinh con nữa, mẹ tôi miệng thì nói lo lắng cho tôi, muốn anh trai tôi cho Đường Nhụy đến làm con nuôi của tôi, nhưng thực chất là lo lắng tài sản nhà họ Chu cuối cùng đều sẽ rơi vào tay Chu Thận.

Hơn nữa, lúc đó anh chị dâu tôi lại muốn sinh thêm một đứa con trai, nhưng chính sách lại rất nghiêm, sinh con thứ hai không biết sẽ bị phạt bao nhiêu tiền.

Vì vậy, bọn họ liền nghĩ đến việc mau chóng tống cổ đứa cháu gái này đi.

Chỉ có tôi là ngốc nghếch cho rằng mẹ tôi và anh trai tôi thật sự suy nghĩ cho tôi.

Kiếp trước, sau khi Đường Nhụy được nhận nuôi dưới danh nghĩa của tôi, tôi đã nuôi nấng nó rất tốt.

Thành tích học tập của nó không tốt, tôi liền ở bên cạnh cùng nó lựa chọn con đường khác, nó thích piano, tôi đã bất chấp áp lực để đưa nó đi theo con đường đó.

Tôi mặc gió mặc mưa, bất kể thời tiết khó khăn thế nào cũng cố gắng đưa nó đi luyện đàn, đưa nó đi tham gia các cuộc thi, lên kế hoạch cho nó có một tương lai phù hợp và rạng rỡ nhất.

Và Đường Nhụy cũng thực sự có chút năng khiếu âm nhạc, dựa vào tài năng piano này mà thi đỗ vào một trong những trường top 985 trong nước, có một tương lai tươi sáng.

Nhưng đến khi tôi bị bệnh, nó lại là người đầu tiên từ bỏ việc điều trị, nó nói với tôi:

"Đáng ra bà phải chec từ lâu rồi, nếu không phải tại bà thì sao tôi phải chia cách với bố mẹ? Sống ăn nhờ ở đậu trong nhà người khác như vậy chứ?

"Nếu không phải do bà, thì sao tôi lại phải sống khổ cực như vậy, ngày đêm chỉ biết luyện đàn, tôi chẳng qua cũng chỉ là công cụ để bà kiếm danh tiếng thôi, may là cuối cùng bà cũng sắp chec rồi, tôi cũng sẽ được giải thoát!”

"Tôi sẽ không cho bà một đồng nào, cũng sẽ không cứu bà! Bà cứ đau khổ mà chec đi, cảm nhận nỗi khổ mà tôi đã chịu đựng trong những năm qua đi!"

Lúc này tôi mới biết, đứa cháu gái mà tôi hết lòng che chở, thay nó chắn gió chắn mưa, trải đường cho tương lai, lại hận tôi đến tận xương tủy.

Đường Nhụy đã ký vào giấy xác nhận từ chối điều trị ở bệnh viện, bỏ mặc tôi ở bệnh viện lạnh lẽo, để tôi tự sinh tự diệt rồi không bao giờ đến nữa.

Sau khi tôi chec đi, nó vui vẻ trở về nhà anh chị tôi, dùng tiền kiếm được từ biểu diễn và thi đấu để mua nhà mua xe cho bọn họ, đưa bọn họ đi du lịch, ăn sung mặc sướng.

Tôi còn nghe thấy anh trai và bố mẹ tôi nói:

"Năm đó đưa nó cho con khốn kia là đúng. Nhìn xem bây giờ nó kiếm tiền dễ dàng thế nào, sau này Đường Quang Diệu nhà chúng ta có chị gái nó giúp đỡ, sợ gì không thành công?"

Chị dâu tôi cũng tiếp lời:

"Đúng vậy, vẫn là mẹ nghĩ chu đáo có tầm nhìn!"

Lúc này, hiếm khi nghe thấy mẹ tôi thở dài vì tôi một câu:

"Chỉ là cái thằng con riêng nhà họ Chu kia đúng là không ra gì, em gái mày chec mà cũng không thèm về nhìn một cái, uổng công em mày đối tốt với nó như vậy!"

Anh trai tôi khinh bỉ: "Năm đó con thấy cô bồ nhí của Chu Trị Quốc bị bệnh tim, còn tưởng rằng cô ta sẽ không sinh được đứa bé này.”

“Không ngờ cô ta mạng lớn như vậy, không những sinh được con trai, mà thằng bé đó còn sống thêm được nhiều năm nữa... Nếu không thì bây giờ đồ của nhà họ Chu đều là của Nhụy Nhụy nhà mình rồi!"

Chị dâu tôi tặc lưỡi:

"Em gái anh ngu thật, nhiều năm như vậy rồi mà, cô ta thật sự không phát hiện ra thân phận của Chu Thận hay sao?"

Anh trai tôi hả hê cười nhạo:

"Xì, cô ta biết thì sao chứ? Chẳng lẽ còn có thể ly hôn với Chu Trị Quốc à? Ly hôn rồi, ai còn muốn loại phụ nữ không sinh được con như cô ta? Cô ta định sống thế nào đây?"

Chị dâu tôi gật gù:

"Cũng đúng! Đấy đều là số mệnh của cô ta!"

Cuộc đời bi thảm của tôi, trong mắt bọn họ chẳng qua chỉ là một câu "đều là số mệnh của cô ta".

Nhưng số mệnh của tôi, dựa vào đâu mà do bọn họ quyết định chứ!

10.

Tôi hỏi anh trai:

"Đường Kiến Quốc, tôi hỏi anh, lúc đầu khi tôi kết hôn với Chu Trị Quốc, có phải các người đều biết anh ta có một cô bạn gái cũ đang mang thai đúng không?"

Năm đó mẹ tôi bảo tôi đi xem mắt rồi kết hôn với Chu Trị Quốc, tôi còn thắc mắc sao một người có điều kiện như Chu Trị Quốc lại vừa mắt tôi, còn đồng ý cho nhà tôi 33.000 tệ tiền sính lễ.

Ở những năm 90, 33.000 tệ có thể coi là một số tiền trên trời, mà nhà anh ta vẫn thoải mái đưa cho gia đình tôi, vốn dĩ tôi còn tưởng rằng là do Chu Trị Quốc coi trọng tôi.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu ra, có lẽ nhà anh ta bỏ ra số tiền đó là để mua đứt nửa đời còn lại của tôi.

Dù sao thì loại người nhà như nhà tôi, biết đối phương có vấn đề mà vẫn gả con gái cho nhà họ, cũng không có nhiều.

Không những giúp nhà trai che giấu lừa dối tôi, mà thậm chí sau khi vợ chồng xảy ra mâu thuẫn, bố mẹ tôi còn hết lòng hết dạ giúp đối phương PUA tôi, mắng tôi, bắt tôi phải thỏa hiệp, để tôi cam tâm tình nguyện mà hi sinh vì bọn họ.

Nhưng dựa vào cái gì!

Chẳng lẽ chỉ vì tôi là một đứa con gái? Nên tôi phải trả giá, phải hi sinh, phải bị tất cả mọi người hút máu?!

Ánh mắt anh trai tôi lảng tránh, nhưng rất nhanh lại bày đặt lý lẽ với tôi:

"Thụ Chi, em nghĩ lại mà xem, nhà họ Chu giàu có như vậy, nếu không phải vì mẹ của Chu Trị Quốc không cho anh ta cưới mối tình đầu bị bệnh thì làm sao đến lượt em gả vào đó chứ, chúng ta chẳng phải là đều vì tốt cho em sao!"

Chị dâu tôi kéo áo anh ta vài cái, có vẻ như đang muốn khuyên anh ta đừng nói nữa.

"Thụ Chi à, anh trai em không có ý đó, chỉ là muốn nói nhà họ Chu có điều kiện tốt, em gả vào đó sẽ không phải chịu khổ, ăn sung mặc sướng cả đời!"

Lúc này, phóng viên và mấy đồng nghiệp ăn nói giỏi giang lập tức đứng ra bênh vực tôi:

"Nhà họ tốt như vậy, sao cô không gả?"

"Đúng vậy, biết rõ đàng trai có người phụ nữ khác, cô ta còn đang mang thai, mà vẫn để con gái nhà mình gả vào nhà đó, các người như vậy chẳng phải là đang bán con gái sao, đây là thứ gia đình gì vậy? Làm con gái nhà các người, quả thực là xui xẻo tám đời!"

"Đúng đấy, nghe nói tiền sính lễ mà nhà họ Chu đưa năm đó cũng không hề ít đâu! E rằng chính vì ham tiền sính lễ nên mới bán luôn cả giấy báo nhập học của con gái, rồi bắt người ta lấy chồng luôn đó!"

Trước đó, phóng viên đến tìm tôi cũng đã nói rõ nguyên nhân.

Họ nói rằng có người đã tố cáo em họ tôi chiếm đoạt giấy báo nhập học đại học W của tôi, họ đến để xác minh và tìm hiểu sự thật.

Đám đông xôn xao bàn tán, lúc này phóng viên cũng thu thập đủ tư liệu, còn đi đến hỏi tôi:

"Cô Đường, theo lời khai của em họ cô, năm đó chính bố mẹ cô đã bán giấy báo nhập học đại học W của cô cho cô ta với giá 400 đồng, chuyện này cô vẫn luôn không hề hay biết sao?"

Nghe vậy, tôi điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, nhìn bố mẹ tôi đang hoảng loạn cúi đầu:

"Tôi không hề hay biết, năm đó tôi mãi không nhận được giấy báo nhập học, cứ tưởng mình thi rớt rồi.”

“Vốn dĩ tôi còn muốn xin bố mẹ cho tôi học lại một năm, nhưng bố mẹ tôi cứ mắng tôi đã lớn tuổi rồi, đọc nhiều sách nữa cũng vô dụng, sau này vẫn phải lấy chồng sinh con thôi…”

“... Sau đó, hai người đã tìm cho tôi một đối tượng xem mắt, chính là người chồng hiện tại của tôi."
 
Trở Về Năm 2002
Chương 6


Phóng viên vừa ghi chép vào sổ tay, vừa ngẩng đầu lên tự giới thiệu với bố mẹ, anh chị dâu của tôi.

Bố mẹ tôi vừa nghe thấy cô ấy là phóng viên, trên mặt lại có thêm một tia hoảng sợ.

Nhưng khi đối phương hỏi bọn họ:

"Xin hỏi tại sao năm đó hai người lại bán giấy báo nhập học của cô Đường cho em họ cô ấy? Hai người có biết hành vi này là vi phạm pháp luật không?"

"Tôi, tôi..." Mẹ tôi vốn chỉ hung hăng với tôi, còn trước mặt người ngoài thì ngoan như chim cút, lúc này bà tất nhiên không nói được một lời.

Ngược lại, anh trai tôi đứng trước mặt bố mẹ tôi, sắc mặt dữ tợn nói:

"Chúng tôi không biết cô đang nói cái gì, cái gì mà bán giấy báo nhập học cho người khác, căn bản không có chuyện đó..."

Lúc này có người xem náo nhiệt hừ một tiếng:

"Bọn họ có thể không biết sao? Để cho thằng con phá của này lấy vợ, nhà họ Đường nghèo đến mức đó, chỉ có thể bán con gái thôi, mà con gái đi học rồi thì còn bán được gì nữa?"

"Đúng đó, đúng đó! Vì con trai mình mà cắt đứt cả tiền đồ của con gái, đúng là một nhà lòng lang dạ sói!"

"Tôi nói mà, con bé nhà bác cả Đường suốt ngày lêu lổng ở trường, mà lần trước còn nghe mẹ nó khoe khoang, nói là học đại học top mấy của cả nước, ra trường có công việc tốt, lúc đó tôi đã thấy lạ rồi, hạng như nó thì làm sao mà thi được vào đại học top mấy cả nước chứ?"

Trong nhà máy có người cùng thôn với chúng tôi, mọi người nghe được chuyện này, liền trực tiếp kêu gào lên.

Đường Kiến Quốc hoảng hốt, vội vàng phủ nhận:

"Đánh rắm, đừng có nói bừa, căn bản không có những chuyện này..."

Mọi người bắt đầu la hét ầm ĩ.

Phóng viên vừa nhìn thái độ của người nhà đối với tôi, lại vừa nghe những lời mọi người xung quanh nói, khi nhìn về phía tôi, trong mắt tràn đầy sự thương cảm:

"Cô Đường, cô có nghĩ đến sẽ xử lý chuyện này như thế nào chưa?"

11.

Thời đi học, tôi từng có một người bạn.

Thành tích của cô ấy tốt, đã đậu vào một trường đại học trọng điểm ở tỉnh S, thành tích của tôi cũng không thua kém gì cô ấy, nên khi biết tôi thi rớt đại học, cô ấy thậm chí còn sốc hơn cả tôi.

Nhưng hoàn cảnh gia đình của hai chúng tôi lại rất giống nhau, so với việc đi học, thì gia đình càng hy vọng chúng tôi có thể nhanh chóng đi làm hoặc gả chồng để báo đáp gia đình hơn.

Cô ấy may mắn hơn tôi ở chỗ, bên dưới cô ấy chỉ có hai em gái, bố mẹ cũng chưa đến mức ngu muội mà bán cô ấy đi.

Cho nên tôi đã liên lạc với cô ấy, nói cho cô ấy biết năm đó có thể tôi không hề thi rớt, mà là bố mẹ tôi đã bán giấy báo nhập học của tôi cho em họ, tôi muốn nhờ cô ấy giúp tôi đi tìm hiểu.

Cô ấy nói gần đây vừa hay cô ấy phải đi cùng với giáo sư đến đại học W tham gia một cuộc thi, đến lúc đó hỏi thăm một chút là biết.

Sau này, cô ấy quả thực đã tìm thấy một người tên "Đường Thụ Chi" ở đại học W, và người đó chính là em họ của tôi, Đường Đan.

Thời cấp 3, Đường Đan học cùng trường với chúng tôi, nhưng con bé là nổi tiếng đội sổ bét lớp, nó tuyệt đối không thể nào thi đỗ vào đại học W được, huống chi nó lại còn dùng tên của tôi.

Mọi chuyện đã rõ như ban ngày.

Bạn tôi hỏi tôi phải làm sao, tôi nói tôi chắc chắn sẽ truy cứu đến cùng.

Thế là, cô ấy giúp tôi viết mấy lá thư khiếu nại, rồi tìm mấy người bạn học làm phóng viên của cô ấy, dự định sẽ làm một phóng sự xã hội có ý nghĩa về chuyện của tôi.

Nhưng sự việc đến bước này, thực ra cũng chưa có ảnh hưởng lớn lắm, nên tôi đã âm thầm làm một chuyện lớn, tính theo thời gian thì mấy ngày này sẽ có động tĩnh thôi.

Chỉ là tôi cũng không ngờ, chúng tôi ở bên này vừa cãi nhau ầm ĩ, thì bên kia cảnh sát đã dẫn hai người đàn ông trung niên chạy tới.

Tôi nhắc nhở phóng viên một câu, nói tôi đã tố cáo cả sở giáo dục và trường học.

Ánh mắt phóng viên vốn còn đang thương cảm lo lắng cho tôi, đột nhiên sáng lên, có vẻ như lúc này mới nhận ra tôi không mềm yếu như vẻ bề ngoài.

Nhưng rất nhanh cô ấy đã không có thời gian rảnh để nghĩ nhiều nữa, vội ra hiệu cho đồng nghiệp đang quay phim một tiếng, chạy về phía mấy người cảnh sát.

Tôi đoán, lúc này trong mắt cảnh sát và mọi người ở sở giáo dục, chắc tôi giống như một kẻ đần độn, cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, nhưng lại toàn làm bậy, kiện tụng lung tung.

Nhưng nếu tôi trực tiếp kiện bố mẹ tôi thì chỉ có thể quy vào chuyện gia đình, loại chuyện này thì có bao nhiêu người quan tâm chứ?

Đã muốn làm thì phải làm lớn, dù sao thì cũng đã bỏ tiền ra rồi.

Cảnh sát điều tra xong, trực tiếp bắt bố mẹ tôi đi. Dù sao thì bên đại học W, Đường Đan đã khai hết mọi chuyện về việc mua giấy báo nhập học của tôi rồi, bố mẹ tôi không thể trốn tội được.

Cho đến khi bị cảnh sát đưa đi, bố mẹ tôi vẫn còn mơ hồ, căn bản không thể ngờ rằng tại sao sự việc lại đột nhiên thành ra như vậy?

Đường Kiến Quốc còn quay sang mắng tôi:

"Đường Thụ Chi, mày có bị sao không vậy? Tự mình kiện chồng rồi lại kiện cả bố mẹ, mày có còn là người nữa không?”

“Sói mắt trắng còn không có ai vô lương tâm như mày, dù sao bố mẹ cũng là bố mẹ mày đấy! Mày mau… mau nói với bọn họ, đều là hiểu lầm thôi, mày, mày căn bản không thi đỗ đại học W, không liên quan gì đến mày cả..."

Không đợi tôi mở miệng, đồng nghiệp bên cạnh đã không nhịn được nữa:

"Hừ! Anh có tư cách gì mà nói cô ấy? Bố mẹ anh bán giấy báo nhập học của cô ấy, bán cả cô ấy, đổi lấy sính lễ để cho anh cưới vợ, anh còn dám mở mồm mắng cô ấy là sói mắt trắng, tôi thấy anh mới là con sói mắt trắng rác rưởi đó!"

"Đúng đúng! Mau cút đi, nhà máy chúng tôi không chào đón loại rác rưởi như anh!"

Mọi người đều phẫn nộ, người này một câu người kia một câu, nước bọt phun ra suýt chút nữa đã làm cả nhà Đường Kiến Quốc chec đuối.

Sau đó, lãnh đạo sở giáo dục đến an ủi và khuyên giải tôi một phen. Nhưng cũng bày tỏ, luật pháp sẽ không dung thứ đối với hành vi của bố mẹ tôi, bọn họ cũng sẽ không dung túng.

Tôi nói, mọi chuyện cứ làm theo quy định của pháp luật.

Cuối cùng, tất cả chúng tôi đều rất hài lòng.

Ngày ra tòa, bố mẹ tôi bị kết án ba năm năm tháng ở phiên tòa sơ thẩm, phiên tòa phúc thẩm giữ nguyên bản án.

Đối với nhà em họ tôi, Đường Đan bị kết án hai năm, bố mẹ của Đường Đan thì bị phạt tiền.

Nhưng số tiền này tôi không lấy, tất cả đều bị Đường Kiến Quốc bỏ túi.

Con người anh ta chính là không biết xấu hổ như vậy, vừa nhận tiền vừa mắng tôi là kẻ vô lương tâm sói mắt trắng, vừa gào mồm nguyền rủa tôi chec không yên lành.

Nhưng tôi cảm thấy, kiếp này không có con ngốc như tôi làm túi máu cho anh ta, có lẽ nửa đời còn lại của anh ta mới thực sự là chec không yên lành.

Cứ chờ mà xem.

12.

Sau khi chuyện của bố mẹ tôi tạm thời kết thúc, tôi gửi thư luật sư khởi kiện Chu Trị Quốc tội trùng hôn, yêu cầu được ly hôn với anh ta.

Đương nhiên, việc này không ảnh hưởng đến việc tôi kiện Thẩm Gia tội mưu sát.

Hai tháng sau, Chu Trị Quốc mệt mỏi tìm đến tôi, hỏi tôi muốn gì thì mới chịu buông tha cho Thẩm Gia, nhưng lại không hề đề cập đến chuyện ly hôn với tôi.

Nói cũng kỳ lạ, ở kiếp trước hai tháng sau khi tôi sảy thai, Thẩm Gia đã chec rồi.

Nhưng kiếp này, có lẽ là do hiệu ứng cánh bướm, mà cô ta tuy thân mang bệnh tật, nhưng vẫn sống rất tốt.

Còn ông cụ nhà họ Chu, không biết có phải là do tôi đã nhắc nhở trước hay không, ông chỉ tức giận đến mức nhập viện khi biết tôi bị sảy thai là do Chu Trị Quốc và Thẩm Gia tìm người tông tôi, còn sau khi xuất viện thì không còn quản Chu Trị Quốc nữa, ông cũng không hề nhập viện lại.

Tôi đã đến thăm ông cụ vài lần, trông ông ấy vẫn khỏe mạnh.

Do có ông nội Chu Trị Quốc gây áp lực, nên bố mẹ anh ta không hề đến gây chuyện với tôi, còn về phần Chu Trị Quốc, có lẽ cũng đã bị ông cụ dạy dỗ, cả người trông tiều tụy đi không ít.

Tôi nói thẳng: "Đưa cho tôi 100.000 tệ, ly hôn với tôi thì tôi sẽ buông tha cho các người."

Chu Trị Quốc: "Cô điên rồi à! 100.000 tệ? Sao cô không đi ăn cướp luôn đi?"

Tôi không muốn lằng nhằng:

"Vậy thì cứ chờ mà ra tòa đi, đến lúc đó anh lại chờ Thẩm Gia ngồi tù mấy năm nữa rồi hai người lại đoàn viên nhé!

"Đừng tưởng tôi không biết, những năm này, tiền sinh hoạt anh không đưa cho tôi một xu, còn nuôi Thẩm Gia ăn ngon mặc đẹp, mua nhà cho cô ta, mấy năm này anh chi tiêu cho cô ta chắc cũng không chỉ tiêu có 100.000 tệ chứ?

"Tôi đã hỏi luật sư rồi, những thứ đó đều là tài sản chung của hai vợ chồng, nếu tôi đòi lại..."
 
Trở Về Năm 2002
Chương 7: Hoàn


"Cô—" Chu Trị Quốc kinh ngạc, "Đường Thụ Chi, tôi thật không ngờ cô lại thực dụng đến như vậy! Tôi thật sự đã nhìn lầm cô rồi!"

Tôi mỉm cười: "Bây giờ anh biết cũng không muộn, anh cứ suy nghĩ kỹ đi, dù sao thì tôi cũng có thời gian để chơi với anh~"

Chu Trị Quốc bị tôi chọc tức đến mức ngũ quan vặn vẹo, cuối cùng hung hăng chỉ tay vào tôi:

"Đường Thụ Chi, chúng ta cứ chờ xem!"

Tôi tưởng anh ta sẽ cứng rắn với tôi được mấy ngày, không ngờ hai tuần trước khi mở phiên tòa xét xử Thẩm Gia, anh ta đã tức hộc máu mà tìm đến tôi, đưa cho tôi 100.000 tệ.

Ngày hôm đó, chúng tôi đã làm thủ tục ly hôn.

Tôi cũng rất dứt khoát, bảo anh ta thanh toán luôn tiền phí luật sư, còn tôi thì quay người lên tàu đi về phương Nam.

Tôi đã tự đổi tên mình thành Đường Chiếu.

Sống lại một đời, phải thấy được ánh mặt trời!

Sau này, tôi dựa vào những gì mình thấy biết được ở kiếp trước, nhờ vào xu thế của thời đại, dùng 100.000 tệ mà Chu Trị Quốc đưa, dần dần tạo dựng được đế chế kinh doanh của riêng mình.

Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng có tin tức từ quê nhà truyền đến, nói bố mẹ tôi sau khi ra tù thì bắt anh trai tôi và chị dâu phải sinh con trai, chị dâu tôi bị ép đến mức bỏ trốn theo người khác.

Bố mẹ tôi và anh trai tôi trút hết mọi oán hận lên người Đường Nhụy, cuối cùng nó còn chưa học xong cấp hai đã bị anh trai tôi bán cho chủ nợ cờ bạc, bị đưa đi đâu cũng không ai biết.

Còn anh trai tôi thì bị người ta đánh gãy cả hai chân, hoàn toàn trở thành phế nhân.

Về phần gia đình Chu Trị Quốc, nghe nói Thẩm Gia đã dụ dỗ Chu Trị Quốc đi thắt ống dẫn tinh, sau đó cô ta lại vì sảy thai mà phải nhập viện.

Chu Trị Quốc điều tra mới biết, Thẩm Gia đã sớm dan díu với Lâm Khải, thậm chí con trai của anh ta, Chu Thận, cũng nên gọi là Lâm Thận mới đúng.

Anh ta tức giận đến mức bảo dì cả lợi dụng phẫu thuật mà cắt bỏ t* c*ng của Thẩm Gia.

Đợi đến khi Thẩm Gia tỉnh lại, anh ta liền trực tiếp đề nghị ly hôn với cô ta.

Nhưng Thẩm Gia không đồng ý, dù sao thì bệnh của cô ta nếu rời khỏi Chu Trị Quốc, e là sống không quá hai năm.

Sau này, Thẩm Gia biết t* c*ng của mình bị cắt bỏ vô cớ, cô ta đã trực tiếp kiện dì cả của Chu Trị Quốc, quyết tâm muốn đưa bà ta vào tù.

Bọn họ đánh nhau cãi lộn ầm ĩ, cuối cùng Chu Trị Quốc đồng ý không ly hôn, Thẩm Gia cũng rút đơn kiện, nhưng dì cả của Chu Trị Quốc vẫn bị mất việc.

Tôi đã nhúng tay một chút vào chuyện này, để những người từng bị dì cả của Chu Trị Quốc hãm hại đến tìm bà ta gây sự, cuối cùng cũng tống được bà ta vào tù.

Về phần Thẩm Gia, miệng thì nói đã dứt khoát với Lâm Khải, cuối cùng lại chec tr*n tr**ng trên giường của Lâm Khải.

Nguyên nhân cái chec là do quá kích động, bệnh tim tái phát.

Tôi vô cùng nghi ngờ rằng kiếp trước cô ta cũng chec đột ngột vì ngoại tình với Lâm Khải, chỉ có Chu Trị Quốc bị cắm sừng cái gì cũng không biết, còn hớn hở giec chec con mình để nuôi con cho người khác.

Sau chuyện đó, Chu Trị Quốc bắt đầu đi tìm kiếm tung tích của tôi ở khắp nơi.

Tôi không quan tâm đến anh ta, cuộc đời của tôi còn rất nhiều chuyện có ý nghĩa.

13.

Năm 34 tuổi, tôi đã đạt được tự do tài chính, không còn nỗi lo về sau, tôi một lần nữa bước vào phòng thi, thực hiện giấc mơ đi học mà mình đã bỏ lỡ từ mười mấy năm trước.

Tôi cố gắng nỗ lực hơn một năm, đăng ký vô số lớp học thêm, tất cả kiến thức gần như bắt đầu học lại từ con số không, cuối cùng cũng thi đỗ vào một trường 211.

Năm tôi tốt nghiệp đại học, Chu Trị Quốc đã tìm đến trường của tôi.

Anh ta mặc bộ vest cũ kỹ và không hợp thời, nhìn kiểu dáng chắc là bộ đồ tôi đã đặt may cho anh ta bằng hai tháng lương ngay sau khi chúng tôi kết hôn.

Nhưng giữa trưa hè tháng 6, bộ vest bạc màu này lại khiến anh ta đổ mồ hôi đầm đìa.

Tuy Chu Trị Quốc đã cố gắng ăn mặc chỉn chu, nhưng vẻ ngoài già nua và bộ đồ không hợp thời của anh ta đã khiến anh ta trông vô cùng kệch cỡm.

"Anh nợ em một lời xin lỗi, anh chỉ nghĩ rằng..." Anh ta ra vẻ u sầu, "Dù đã qua bao lâu đi nữa, anh cũng nên nói lời này với em."

"Ừ, tôi biết rồi." Biểu cảm trên mặt tôi lịch sự, không thể nói là tha thứ, chỉ là với tư cách một doanh nhân, tôi cũng không bao giờ dễ dàng gây thù chuốc oán.

Nói xong, tôi định lên xe, lại không ngờ anh ta đột nhiên tỏ vẻ đau khổ nói với tôi:

"Em cũng trở về rồi đúng không?"

Tôi liếc nhìn anh ta mà không nói gì, bình tĩnh nghe anh ta nói:

"Kiếp trước, anh đã đi tìm em, bệnh viện nói em đã xuất viện rồi, anh tìm em khắp nơi mà không thấy, lúc đó anh mới hiểu ra, người anh yêu nhất là em, anh không thể mất em, anh vốn dĩ muốn đón em về nhà chăm sóc thật tốt..."

Tôi cười lạnh một tiếng, tàn nhẫn cắt ngang lời anh ta:

"Đúng vậy, lúc anh tìm thấy tôi thì tôi đã bị mèo ăn đến không ra hình người rồi phải không?"

Kiếp trước tôi không có tiền điều trị, sau khi xuất viện chỉ có thể trở về quê nhà tìm một căn nhà thuộc diện nguy hiểm sắp bị phá dỡ để sống nốt quãng đời còn lại.

Tôi vừa đau vừa đói, tôi đã kêu gào thảm thiết trong cái căn nhà rách nát đó tận ba ngày trời rồi tắt thở.

Sau khi chec, cơ thể tôi bị mèo hoang ăn mất một nửa, mãi cho đến khi một người nhặt rác phát hiện ra tôi.

Khi cảnh sát tìm đến Chu Trị Quốc, anh ta chỉ tặc lưỡi chê xui xẻo, còn không thèm nhìn tôi một cái, nhưng cuối cùng vẫn nể tình mà thuê người nhặt xác tôi.

Nghe vậy, anh ta kinh hãi nhìn tôi.

"Tôi còn biết, thật ra anh còn không muốn mua cho tôi một chỗ chôn, chuẩn bị đem tro cốt của tôi rải đi, bởi vì anh chỉ muốn sau trăm năm được chôn cùng với Thẩm Gia yêu dấu của anh.”

“Anh nói, tuy lúc sống không thể chung chăn, nhưng chec nhất định phải chung huyệt, còn tôi thì không xứng ở bên anh, tôi nói có đúng không?"

Dứt lời, Chu Trị Quốc như gặp quỷ mà lảo đảo lùi lại mấy bước.

Tôi lên xe rời đi, loại người như Chu Trị Quốc luôn ích kỷ chỉ biết đến lợi ích của mình, anh ta tuyệt đối không có khả năng chân thành xin lỗi tôi.

Chỉ là, sau khi Chu Trị Quốc tìm tôi mấy năm, biết được không ít chuyện về tôi, cảm thấy tôi mới là sự lựa chọn có lợi nhất cho anh ta, lại nhớ đến tôi hết lòng hết dạ vì gia đình họ ở kiếp trước, cảm thấy có lẽ vẫn còn cơ hội làm hòa với tôi.

Chỉ tiếc là anh ta đã sai rồi, tôi căn bản không phải là Đường Thụ Chi thật sự.

14.

Ngoại truyện Đường Chiếu

Tôi không phải là Đường Thụ Chi, tôi là linh hồn đáng lẽ phải đầu thai làm con của cô ấy.

Lúc đầu, tôi không có ý thức của bản thân, chỉ có thể mơ màng đi theo Đường Thụ Chi.

Sau này, Đường Thụ Chi đặt bài vị trường sinh cho tôi ở chùa, tôi mới dần dần có kết nối với thế giới này.

Nhưng tôi chỉ có thể ở bên cạnh cô ấy dưới dạng một linh hồn.

Tôi nhìn thế giới mà cô ấy nhìn, cảm nhận mọi thứ mà cô ấy trải qua.

Lại trơ mắt nhìn tấm chân tình của cô ấy bị những người xung quanh vò nát.

Bố mẹ, chồng, con cái của cô ấy, một mặt hưởng thụ sự hi sinh cung phụng của cô ấy, một mặt lại dệt một tấm lưới mang tên lừa dối, lừa gạt cô ấy đến tận xương cốt.

Tôi rất tức giận, tôi muốn giúp cô ấy, nhưng tôi lại không thể làm gì.

Tôi trơ mắt nhìn cô ấy trả giá tất cả rồi đi đến bước đường cùng.

Vào những ngày sắp chec, dường như cô ấy có thể nhìn thấy tôi.

Cô ấy cười với tôi, nói người mà cô ấy cảm thấy có lỗi nhất là tôi, nói cô ấy là một người mẹ vô dụng, ngay cả con mình cũng không thể bảo vệ được.

Nhưng sau đó cô ấy lại nói, đời người quá khổ rồi, tôi đi theo cô ấy chắc cũng không thể sống tốt, bảo tôi mau đầu thai vào một gia đình tốt, sống một cuộc đời thật tốt.

Cô ấy bảo tôi đừng giống như cô ấy.

Sau khi cô ấy chec đi, tôi nhìn thấy linh hồn của cô ấy, khô quắt héo úa, nhưng cô ấy vẫn dùng chút sức lực cuối cùng để ôm tôi vào lòng.

Cô ấy giống như một quả pháo lép không nổ, chợt lóe rồi tắt, thậm chí còn không để lại bất kỳ dấu vết nào, lúc sắp ra đi còn bị người ta ghét bỏ xua đuổi.

Cô ấy chec đi, tôi đã không còn ràng buộc, có thể đến bất cứ nơi nào mà tôi muốn, cũng vì vậy mà biết được không ít bí mật mà cô ấy không biết.

Tôi rất phẫn nộ, không biết tại sao người thân của cô ấy lại đối xử với cô ấy như vậy, mong muốn phải làm gì đó càng ngày càng mãnh liệt, cho đến khi tôi mở mắt trong cơ thể cô ấy.

Tỉnh lại, tôi đã trở thành Đường Thụ Chi.

Và cuối cùng, tôi cũng có thể làm được những gì mình muốn.
 
Back
Top Bottom