Cập nhật mới

Fanfiction Tro Tàn Dưới Mắt Xám (fanfictionbl)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
199,072
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
404475724-256-k929815.jpg

Tro Tàn Dưới Mắt Xám (Fanfictionbl)
Tác giả: dlda_2708
Thể loại: Fanfiction
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Viết đủ để cảm nhận được tình yêu của hai người,không quá phô trương chỉ cần là người đó,lặng lẽ thôi không cần nhiều



passion​
 
Tro Tàn Dưới Mắt Xám (Fanfictionbl)
Giới thiệu nhân vật


Ilay Riegrow (con trai thứ nhà Riegrow)

Học viện trường Hogwarts,nhà Slytherin(Hội trưởng hội học sinh)

Với nước da trắng sáng ,mái tóc rũ nhẹ xám tro cùng với nụ cười tinh quái của mình .Ngỗ ngược,ngang trái hay tính khó ưa ,những hành vi nắm quyền kiểm soát như thể đang vò nát xương cốt con mồi.Gợi lên một con rồng tham vọng ,xảo quyệt và tài giỏi.Tượng trưng như một lĩnh vật cổ đại của Slytherin.

- 16 tuổi, quốc tịch Đức

( Có anh trai là Kyle Riegrow,cô em gái Helen Riegrow )

Thành tích: xuất sắc,là học viên tiêu biểu đại diện cho nhiều giải thưởng hay thành tích đáng khâm phục về bùa chú,phép thuật ,nguyền rủa hay thậm chí là nghiên cứu sinh về cải lão hồi sinh,loại chú thuật mà bất kì chú thuật sư nào cũng phải mất rất nhiều thời gian để tu luyện dòng ma pháp hợp mệnh cho việc cải cách sinh mệnh(Việc mà vốn chỉ có thần mới quyết định được) .

Biệt danh:Chó gác cổng

Jeong Taeui (con trai út nhà Jeong)

Học viện Hogwarts,nhà Gryffindor

Làn da hơi ngăm, mái tóc mềm mại đen tuyền,khuôn mặt nhỏ điểm lúm đồng tiền duyên vốn có ở người châu Á.Nghịch ngợm,ngoan ngoãn,đôi lúc lại như một con báo nhỏ chuyên đi gieo rắc tiếng cười cho mọi người.Luôn biết quan tâm,lắng nghe và chia sẻ cảm xúc với đối phương.Hiểu chuyện,thân thiện ,hoà đồng và là người được mệnh danh là con cưng của thầy cô trong trường.Nhưng khi gặp Ilay,cậu lại thay đổi, một cảm giác thoải mái và dễ tiếp xúc hơn.

-16 tuổi ,quốc tịch Hàn Quốc

( Có anh trai là thiên tài của nhà Ravenclaw,chú ruột là Jeong Chang)

Thành tích: Giỏi,cậu rất giỏi trong việc tạo bùa chú,giảm sát thương từ đối phương và ban lời cầu nguyện cho người được áp dụng bùa chú.Nên việc này khiến Marthin,người chuyên sưu tâm phép thuật cổ ,rất hãnh diện về cậu,cũng như thầy West.

Biệt danh:Bùa hộ mệnh của Jeong Jaeui

Các nhân vật phụ khác như:

Christopher Tarten(15 tuổi) :Nhà Slytherin,biệt danh là "Thiên nga trắng"

Richard Tarten(17 tuổi): Nhà Ravenclaw ,biệt danh là "Người thừa kế"

Ling Xinlu (15 tuổi): Nhà Slytherin,biệt danh là "Con sói nhà Ling"

Kim Yejun (16 tuổi): Nhà Hufflepuff

Kim Jeong Pil(16 tuổi):Nhà Gryffindor(chắc do từng đối diện với Ilay nên tự thưởng cho thằng này vào đây vậy)

Benjamin Brown(16 tuổi) bạn cùng phòng kiêm bạn cùng bàn với Jeong Taeui

Celestinae Harris(16 tuổi)bạn cùng bàn của Jeong Taeui

Marthin (42 tuổi) cô giáo dạy phép của Jeong Taeui

West(47 tuổi) thầy dạy bùa chú của Jeong Taeui

Lewis(50 tuổi) hiệu trưởng mới của trường

Ethan(17 tuổi)đàn anh theo đuổi Jeong Taeui

Thời gian không xóa nhiều nên đừng hỏi tại sao lâu mới rặn rã vài đoạn😭😭😭
 
Tro Tàn Dưới Mắt Xám (Fanfictionbl)
Chương 1:Khởi đầu cõi sinh tử


Dưới bầu trời xám chì của một buổi sáng sớm, Hogwarts hiện ra như một khối đá trầm mặc, thở ra làn sương ẩm lạnh của những thế kỷ đã trôi qua.

Ánh sáng nhợt nhạt len lỏi qua các ô cửa sổ cao vút, rơi xuống hành lang dài như những vệt ký ức mỏi mệt, vừa đủ để soi hình bóng của lâu đài đang tự chiêm nghiệm chính mình.

Hành lang ấy—dài, hẹp, lát đá—vang lên tiếng bước chân thưa thớt, nghe như những dấu chấm câu rơi xuống một bản văn còn dang dở.

Những bức chân dung treo dọc tường vẫn thức, nhưng ánh mắt họ lờ đờ, mơ màng, như thể đêm qua cũng đã suy nghĩ quá nhiều về thời gian.

Có kẻ khẽ khàng kéo rèm áo, có người khép mi mắt lại, chọn im lặng như một phép lịch sự cuối cùng với buổi sáng u ám.

Không khí đậm mùi đá lạnh và sáp nến tàn.

Ở khúc quanh nơi cầu thang xoắn, một ngọn đuốc còn sót lại bập bùng, ngọn lửa yếu ớt run rẩy trước cơn gió lùa, giống như một câu văn ngập ngừng, không chắc mình có nên tiếp tục hay dừng lại.

Trần nhà cao, uốn cong thành những vòm tối, giữ lại tiếng thì thầm của đêm—những lời hứa chưa kịp nói, những giấc mơ chưa kịp hiểu.

Buổi sáng ở Hogwarts không ồn ào; nó diễn ra với sự kiềm chế kín đáo, như thói quen của một nền văn hóa trọng suy tư.

Sương mù từ hồ Đen dâng lên, bò qua những khe cửa, phủ lên đá tường một lớp ẩm mỏng, khiến mọi thứ trông cũ kỹ hơn, nhưng cũng chân thật hơn.

Ở đây, cái cũ không phải là tàn phai; nó là sự tích tụ của ý nghĩa.

Một vài học sinh xuất hiện, áo choàng kéo sát, gương mặt còn mang dấu vết của giấc ngủ.

Họ bước đi chậm rãi, như thể sợ làm vỡ không khí trầm tư của lâu đài.

Tiếng thì thầm của họ không phải để trao đổi, mà để xác nhận sự tồn tại của nhau trong một buổi sáng lạnh lẽo.

Khi chuông báo tiết học đầu tiên vang lên, âm thanh lan dọc các hành lang như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng.

Buổi sáng ảm đạm khép lại trong trật tự.

Hành lang lại trở về với vai trò của mình: một con đường, một khoảng chuyển tiếp, nơi những suy tư đi qua trước khi hóa thành hành động.

Tiếng bước chân bắt đầu dày hơn khi buổi sáng tiến thêm một nhịp rất chậm.

Trên nền đá lạnh của hành lang, âm thanh ấy vang lên không đồng đều: có bước gấp gáp, có bước kéo lê, có nhịp chần chừ như đang cân nhắc một ý nghĩ chưa thành hình.

Rồi tiếng cười xuất hiện—không lớn, không cố ý phá vỡ sự trầm mặc—chỉ là vài tiếng bật ra bất cẩn, vỡ nhẹ như thủy tinh mỏng trong không khí ẩm.

Những nhóm học sinh đi cạnh nhau, áo choàng khẽ chạm, lời nói đan xen thành một thứ âm thanh vừa đủ để làm hành lang sống lại.

Họ cười vì những chuyện vụn vặt: một bài tập làm dở, một giấc mơ ngớ ngẩn, hay đơn giản chỉ vì buổi sáng quá lạnh nên cần một lý do để phát ra hơi ấm.

Tiếng cười ấy không chống đối sự ảm đạm; nó tồn tại song song, như một chú thích nhỏ ở lề trang cho bức tranh xám xịt của lâu đài.

Giữa những âm thanh đó có Jeong Taeui.

Giữa hành lang còn vương mùi đá lạnh và ánh sáng xám nhạt của buổi sáng, Jeong Taeui hiện ra như một ngoại lệ dịu dàng.

Không phải kiểu rực rỡ làm người khác phải ngoái nhìn, mà là thứ tươi sáng bền bỉ, lan ra chậm rãi, đủ để xua đi cảm giác uể oải đang bám trên từng phiến đá cổ.

Bước chân của cậu nhẹ và chắc, mang theo một nhịp điệu khác với sự chần chừ chung quanh.

Taeui nói nhiều hơn một chút, cười rõ ràng hơn một chút—tiếng cười trong, không gấp gáp, như thể cậu tin rằng buổi sáng, dù ảm đạm đến đâu, cũng không có quyền từ chối niềm vui.

Jeong Taeui đi giữa Hogwarts như vậy—tươi sáng, năng động, và kiên nhẫn gieo ý chí tích cực vào những khoảnh khắc rất nhỏ.Cậu làm cho mọi người biết đến với nhiều cái hay,cái vui,nỗi niềm và cả những suy nghĩ,hành động ngây ngô của bản thân mình.

“Ê, coi chừng vấp bậc đó!”

Một giọng nói vang lên, tươi roi rói—và rồi Jeong Taeui xuất hiện.

Hành lang bỗng nhiên không còn dài nữa.

Đá tường xám trông bớt nghiêm nghị, những bức chân dung hé mắt nhìn xuống với vẻ thích thú.

Ở đâu có Taeui, ở đó có tiếng nói rộn ràng, có những cái vỗ vai, có năng lượng lan nhanh hơn cả ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ.

“Thôi nào, sáng thế này là đẹp rồi!”

Taeui nói, giơ tay lên như đang chào cả buổi sáng xám xịt kia.

Không phải câu nói hoa mỹ gì, nhưng lại đủ để mấy người xung quanh cười lên và bước nhanh hơn.

Tiếng cười vang dọc hành lang, hòa cùng tiếng giày, tiếng áo choàng sột soạt.

Buổi sáng vẫn lạnh, bầu trời vẫn xám, nhưng nhờ Jeong Taeui, Hogwarts bỗng có cảm giác đang mỉm cười.

Cậu đi qua những khóm hoa đã tàn ,ôm trọn lấy chúng mà thủ thỉ.Cánh hoa ban đầu còn mục rữa ,rách nát bỗng trồi dậy và như được đánh thức, ôm lấy sự sống trọn vẹn.Mang trong mình năng lực điều trị của tinh linh ban tặng,lời cầu nguyện được ban phát ấy luôn được cậu dành sự ưu ái hơn với việc làm bùa chú.Tiết học sáng nay là khởi đầu mới cho thứ 2 nhàm chán,bắt buộc học viên phải nắm rõ cốt lõi của bùa chú và làm phép trong khắc dấu ấn trên sự vật và con người.Điều khiển được lời cầu nguyện và nguyền rủa luôn là hai khái niệm khó nhằn của sức mạnh liên kết giữa tinh linh và con người,dòng chảy ma thuật không phải do bẩm sinh mà cần dựa vào năng lực của lũ học viên Howgarts.Jeong Taeui luôn không hiểu tại sao anh trai mình,Jeong Jaeui lại có thể điều khiển và sử dụng chúng thuần thực trong một mức lượng mana tối thiểu như vậy,nên cậu luôn ngưỡng mộ anh trai mình về rất nhiều khoản lĩnh vực khó khăn.Trong thân xác chỉ từ rất nhỏ,anh cậu đã trở thành người đầu tiên có được lời mời từ Aermits ,dòng năng lượng ngầm chảy trong anh và trí óc vô hạn ấy dã khiến cho Hogwarts để mắt tới ngươig ưu tú như vậy.Dĩ nhiên ,cậu cũng vô tình bị cuốn vào "dòng chảy ngầm" này,cậu không hiểu một người như cậu có gì để phải khiêm nhường trước ngôi trường này.Vốn dĩ ,việc cậu cáo lui khỏi sân chơi là rất khó với vị thế em trai của một kẻ thiên tài cho dù cậu chẳng hưởng lấy một chút giá trị nào giống như anh trai mình cả.Mải suy nghĩ vẩn vơ,con ngươi cậu vô tình lướt qua vẻ hoảng loạn trên mặt người bạn của cậu,ánh nhìn kinh hãi ,khiếp sợ hay là vài phần kính nể.

"εκρήγνυμαι"

ẦM—!

Vụ nổ phát ra từ phòng A1-43 như một cú đấm thẳng vào lòng lâu đài.

Không khí rung lên dữ dội, cửa sổ vỡ tung, mảnh kính bắn ra như mưa.

Tiếng hét, tiếng gọi nhau hỗn loạn chồng lên nhau, thay thế hoàn toàn sự vui vẻ chỉ vài giây trước đó.

Jeong Taeui phản xạ theo bản năng—cậu xoay người, đưa tay che mặt.

Một mảnh kính sắc lẹm cứa sâu vào cánh tay, cảm giác nóng rát bùng lên tức thì.

Máu trào ra, đỏ thẫm trên nền áo choàng sẫm màu.

Taeui khẽ hít mạnh một hơi, không kêu lên, chỉ nhíu mày—cơn đau đến nhanh, nhưng ý thức của cậu còn nhanh hơn.

Jeong Taeui đã nhìn về phía cửa phòng A1-43 đang bị thổi bay nửa cánh.

Khói đen cuộn ra từ bên trong, mang theo một thứ áp lực khủng khiếp—không phải phép thuật thông thường.

Sàn đá nứt ra, các bức tường run rẩy, và từ làn khói ấy vang lên một tiếng gầm trầm thấp, nặng nề, khiến lồng ngực người ta rung theo.

Một con rồng đen hiện ra,vảy nó sẫm như bóng đêm đặc quánh, thân hình cuộn lại giữa căn phòng đổ nát, đôi cánh khổng lồ cào rách không khí.

Mỗi hơi thở của nó phả ra hơi nóng và ma lực hỗn loạn, ánh mắt đỏ rực đảo khắp nơi, sẵn sàng phá hủy mọi thứ trong tầm với.

Và ngay trước mặt nó—

Là một thanh niên trẻ tuổi nhà Slytherin.

Mái tóc trắng như tuyết, rối nhẹ nhưng không hề lấm bẩn.

Đôi mắt xám tro lạnh lẽo, tĩnh lặng đến mức đáng sợ, như thể trước mặt anh không phải một sinh vật huyền thoại đang nổi loạn, mà chỉ là một vấn đề cần được giải quyết.

Ilay Riegrow.

Anh đứng đó, một tay giơ lên, bàn tay siết chặt trong không trung.

Những chuỗi phù văn xám bạc hiện ra, quấn quanh cổ và thân rồng như xích vô hình.

Con rồng gầm lên giận dữ, giãy giụa, móng vuốt cào vào sàn đá tóe lửa—nhưng không thể tiến thêm dù chỉ một bước.

Không có sự vội vàng trong cử chỉ của Ilay.

Không hoảng loạn.

Không do dự.

Chỉ là sự khống chế tuyệt đối.

Jeong Taeui đứng chết lặng ở ngưỡng cửa, máu vẫn nhỏ giọt từ cánh tay xuống sàn.

Giữa khói bụi, đau đớn và tiếng gầm vang dội, ánh mắt cậu vô thức chạm vào ánh mắt xám tro kia.

Không có sự bối rối,chỉ là một thoáng mơ hồ rồi quay đi như chưa từng có ý định ngoái lại.Tay cậu ôm lấy bên còn lại cố cầm máu,tầm mắt mờ dần ,chỉ nghe tiếng thứ gì đó đánh cạch một cách nặng nề rồi sau đó là tiếng bẻ gãy cùng thứ bùa chú hỗn tạp đang hoà làm một.Môi mím lại chỉ loáng thoáng mơ hồ có người gọi tên,sợ hãi biến thành bản năng nguyên thủy nhất của con người.Cậu cố với tay về phía cánh cửa giữ cho bản thân không gục ngã,chao đảo dần về sau....

"Này người kia,..."

Một vòng tay đỡ cậu lại,ôm gọn trong lòng.Jeong Taeui cựa quậy để mình thêm phần tỉnh táo lại bị ấn trở lại,mùi sắt gỉ như máu quấn lấy cậu siết chặt.Ánh nhìn điên loạn ấy dừng trên người câu rồi nắm chặt phần gáy,cậu đau đớn nhưng không dám lên tiếng vì người kia đã kịp thời cầm máu cho cậu."

Đừng cựa quậy nào nhóc..."

"Ư,hức...đau quá,hứ.hức"Cậu giấu mặt vào tấm áo choàng rộng mà trốn tránh,tai ù đi không thể nghe hay tiếp nhận thêm thông tin gì mà chỉ có thể cảm nhận qua xúc giác.Móng tay khẽ khàng cào nhẹ trên ngực người đàn ông rồi nắm chặt phần sơ mi,nức nở ôm lấy thân thể xa lạ ấy *run rẩy*

Giữa lúc khói bụi còn đặc quánh và không khí rung lên bởi ma lực vừa bị xé nát, Jeong Taeui cảm thấy cơ thể mình chao đảo,cơn đau ở cánh tay bỗng nhói lên lần nữa—không dữ dội, mà kỳ lạ, như có thứ gì đó thức tỉnh từ rất sâu bên trong.

Cậu chưa kịp gọi tên cảm giác ấy thì thế giới bỗng co lại.

Áo choàng rơi xuống sàn.

Máu ngừng chảy.

Thay vào đó là một làn bóng tối mềm mại cuộn lấy cậu—và trong nháy mắt, nơi Taeui đứng chỉ còn lại một nhúm lông đen nhỏ, run rẩy giữa đá vụn và kính vỡ.

Bộ lông đen mượt ánh lên trong ánh sáng chập chờn của phép thuật tàn dư, thân hình nhỏ bé co lại theo phản xạ.

Đôi tai cụp xuống, tim đập thình thịch, vừa hoảng sợ vừa bối rối—nhưng đôi mắt vẫn sáng, vẫn mang thứ sinh khí quen thuộc của Taeui.(tưởng tượng cái cục đen nhỏ nhỏ bằng lòng bàn tay ấy🤡)

Cùng lúc đó, hồi kết đẫm máu đã khép lại.

Con rồng đen gầm lên lần cuối, tiếng gầm bị bóp nghẹt giữa những chuỗi phù văn xám bạc siết chặt.

Một luồng ma lực nổ tung từ trung tâm căn phòng, rồi im bặt.

Thân rồng khổng lồ đổ sập xuống sàn đá, không còn chuyển động—bóng tối tan rã, để lại sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở.Jeong Taeui giật mình, móng vuốt bé xíu vô thức bấu nhẹ vào tay áo anh—rồi dần thả lỏng.

Nhịp tim chậm lại.

Trong vòng tay đó, thế giới bỗng bớt nguy hiểm hơn.

Ilay cúi nhìn sinh vật nhỏ trong tay, ánh mắt xám tro dịu xuống rất khẽ—gần như không ai nhận ra.Bên ngoài, tiếng bước chân hỗn loạn vang lên—giáo sư, pháp sư, tiếng gọi nhau dồn dập.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, giữa hồi kết đẫm máu của con rồng và sự tĩnh lặng mong manh còn sót lại, Ilay Riegrow vẫn đứng yên, ôm lấy nhúm lông đen như đang bảo vệ điều gì đó không thuộc về chiến tranh.

Và Jeong Taeui—trong hình hài báo con—ngẩng đầu lên, nhận ra rằng buổi sáng này đã thay đổi tất cả.

"Hội trưởng,ngài có sao không ạ"Cô Martha đi tới,*khựng lại*ánh mắt dừng trên chú báo con đen ấy"Trò Jeong Taeui,trò đang làm gì ở đây vậy?"

Sự im lặng trả lời cho câu hỏi của Martha,cô kinh hãi khi thấy Jeong Taeui đang được Riegrow ôm lấy,đôi găng tay đen không xuất hiện.

Buổi sáng hôm ấy thật nặng nề nhưng cũng trôi quá nhanh chóng...

TG:lạy tr viết từng này thôi tại lười quá,sẽ có những lỗi sai chính tả mà mình chưa hay quên đề cập tới,mong mọi người bỏ qua và ủng hộ cho mềnh🤡👉👈
 
Back
Top Bottom