Cập nhật mới

Khác TRÒ CHƠI KINH HOÀNG

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
196279846-256-k905133.jpg

Trò Chơi Kinh Hoàng
Tác giả: langnha
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

TRÒ CHƠI KHỦNG BỐ

Tác giả: Cừu Vui Vẻ ( me )

Thể loại: Tương lai, học đường, kinh tủng huyền nghi, huynh đệ niên hạ, linh dị thần quái, kinh dị, võng du, HE, có chút phúc hắc + lười + hơi vặn vẹo + huynh khống đại mỹ nhân công x đầu óc ngu si + da dày thịt béo + đệ khống cường thụ,

+ Nội dung:
- Năm 3271 tinh tế, game sớm đã không còn bị giới hạn trong màn hình máy tính như ngày xưa, các nhà phát hành đã thành công chế tạo khoang thuyền dành riêng cho game thủ, tiến vào khoang thuyền, người chơi sẽ hoà nhập vào nhân vật trong game.

Khủng Bố Liên Hoàn là tựa game được chú ý nhất hiện nay, với hệ thống tân tiến bậc nhất, nhưng khi tung ra đợt thử nghiệm đầu tiên đã xuất hiện một loại BUG kèm theo loại virus không tên khiến game thủ không thể đăng xuất, đồng thời mở ra cuộc hành trình vô hạn lưu....

Lưu ý: tác giả đi tình cảm tuyến, không đi cốt truyện tuyến, phá án, kinh tủng chỉ là nền, chủ yếu show ân ái.

Bà con đừng quá mong chờ vào bối cảnh...

Lần đầu viết truyện, mọng mọi người ủng hộ.



đammỹ​
 
Trò Chơi Kinh Hoàng
Chương 1


Chương 1: mở đầu cổ tích văn.

" Hôm nay là ngày thử nghiệm đầu tiên của Khủng Bố Liên Hoàn, chúng tôi mong các gamer có thể trải nghiệm trò chơi một cách vui vẻ, đồng thời để đáp lễ cho nhóm gamer đầu tiên hệ thống sẽ tặng các gamer một lễ bao nho nhỏ, hi vọng mọi người sẽ thích!"

Bản tin kết thúc, Lâm Thiên cảm thấy cả người bồn chồn.

Cha của hắn là một trong những nghiên cứu viên công trình game này, cho nên được đặc cách 2 bộ thử nghiệm, nghe đâu tối nay sẽ tới cửa.

Tinh tế năm 3271, chơi game thông qua máy tính đã không còn xuất hiện, từ trăm năm trước, con người đã phát minh ra các khoang thuyền khiến người chơi có thể chân chính trải nghiệm thế giới trong game.

Nhưng lại bị các hạn chế khó khắc phục, ví như khi ở trong khoang thuyền quá 2 tiếng đầu óc sẽ bắt đầu đau nhức, cảnh sắc trong game rất hạn chế, hệ thống không quá phong phú,vv...vv.

Khủng Bố Liên Hoàn có thể trở nên hot như vậy bởi lẽ nó không giống các dòng game thực tế ảo thông thường, người chơi có thể chơi trong lúc ngủ, các mẫu truyện trong game đều có nhiệm vụ ẩn tàng, nghe nói nếu có thể kích hoạt và hoàn thành thì phần thưởng khiến người khác đỏ mắt ghen tị.

Đặc biệt, trong trò chơi 1 tháng, ở ngoài chỉ trải qua 1 giờ đồng hồ, đối với những con nghiện game mà nói, đây là thiên đường!!!!! ( dù thiên đường này càng giống địa ngục một chút...)

Lâm Thiên nhìn nhìn đồng hồ, đã sắp 6 giờ tối, còn 15 phút nữa Lâm Hoàn sẽ về đến nhà.

Mỗi khi nghĩ đến em trai mình, Lâm Thiên không tự chủ được mà tiếc nuối vì sao Lâm Hoàn không phải tiểu muội muội.

Lâm Hoàn sở hữu khuôn mặt đẹp đến tuyệt mỹ, lại không khiến người ta nghi ngờ giới tính, lúc nhỏ Lâm Hoàn nom rất giống búp bê sứ, mắt to sóng sánh nước gọi ca ca, Lâm Thiên đi đâu Lâm Hoàn theo đó, không hiểu sao càng lớn tính cách càng có vẻ quái quái, suốt ngày nhìn chằm chằm hắn, đôi khi còn cáu kỉnh những chuyện không đâu, nói tóm lại là không dễ thương!

Nếu là em gái Lâm thiên cũng không ngại yêu chiều, sủng sủng sủng, đằng này một thằng đực rựa chiều cao xấp xỉ hắn, kêu hắn phải nâng niu, chiều chuộng kiểu gì aaaa???????

"Lạch cạch"

" Ca, em về rồi.

"

" Mày ăn gì chưa, trong bếp còn chút đồ ăn dư, đói bụng thì tự xuống mà ăn."

Lâm Thiên liếc nhìn Lâm Hoàn một chút, sau đó tiếp tục hừng hực bàn luận về game mới ra trên diễn đàn.

Lâm Hoàn tập mãi thành quên, ừ một tiếng sau đó đi về phòng tắm rửa, thay đồ.

=============

Topic: Khủng Bố Liên Hoàn

Nghe nói 10 giờ tối nay game bắt đầu mở cửa, nằm hóng các thổ hào có khoang thuyền send video thực tế aaa _(;3 JL)_

>> " Cá Không Ăn Muối Cá Ươn" : cái đm nhà tao đ** đủ tiền để mua, một khoang thuyền trị giá 300 huyền thạch, 300 HUYỀN THẠCH!

ĐỦ MUA MÔT CON SIÊU XE ĐÓ HIỂU KHÔNG!!!

>> " Khổ Qua Cà Ớt": không phải đã nói đợt thử nghiệm đầu này chỉ toàn con ông cháu cha được test sao?

300 huyền thạch với nhà giàu không phải vấn đề, nghe nói còn phải dựa vào quan hệ để chộp đến tay a...

>> " Yêu Hay Chết": aaaa bảo bảo cũng muốn được chơi _(;;;A ;;;;Z)_ CMN game kinh dị thật tế!!!

Kích thích vl raaaaaa

>>" Bánh Bao Nhỏ Xíu": Tao bây giờ chỉ mong mấy bạn nhỏ nhà " dào" quyền to phát video thật tế thôi, hóng hóng hóng!

>> " Yêu Hoa Cỏ": +1

>>" Cừu Lười Biếng": +2

>>" Man Man" :...+3

>>" Phi Long Tại Thiên": Nhà may mắn có 2 khoang, sau khi chơi sẽ cố gắng lưu video về trí năng não phát lên cho mọi người xem ^__^

>>>" Ta là Bông Hoa nhỏ": ĐMMM THỔ HÀO HIỂN LINH RỒI!!!

>>>"abvx": Cầu lập topic!!

>>>" ahudbhe": chấm hóng

>>>....

......

Lâm Thiên lướt bình luận, cảm thấy mình thật con mẹ nó ngưu bức!

Khoang thuyền không chỉ đắt, mà còn khó mua, đợt tung ra bản thử nghiệm hầu hết đều về tay quan chức cao tầng hoặc những gia tộc tài đại khí thô, Lâm gia tuy cũng giàu có nhưng lại không phải gia tộc có căn cơ sâu, nếu không phải cha hắn là nghiên cứu viên thì cho dù vung tiền cũng ko mua được.

Ngoài cừa vang lên tiếng chuông, sau đó một màn hình hiển thị xuất hiện trong không trung, bên ngoài là nhân viên giao hàng của công ty game X, Lâm Thiên thấy vậy lật đật bò dậy, chạy nhanh nhấn mở cổng.

" Quý khách, khoang thuyền đã được lắp rắp hoàn chỉnh, chỉ cần kết nối với quang não của ngài sẽ có thể lập tức đăng nhập.

Mong rằng ngài sẽ có khoảng thời gian vui chơi thích ý."

Nhân viên đem khoang thuyền đặt vào phòng, nói xong liền cúi chào ra về.

Lâm Thiên hưng phấn sờ mó khắp nơi, Lâm Hoàn vừa lúc tắm xong cũng đang đứng một bên nghiền ngẫm.

" Ca, em nghe nói trò chơi này muốn qua ải không dễ, hơn nữa bối cảnh mỗi màn tương đối khủng bố, anh xác định muốn chơi sao..."

" Chơi!

Đàn ông con trai lại sợ mấy thứ này thì còn đáng mặt nam nhi sao!?

Lăn nhanh đi ăn cơm đi, để tao đọc hướng dẫn."

Lâm Hoàn sâu kín nhìn hắn, sau đó đi ra ngoài ăn cơm.

Lâm Hoàn ở nhà lười cột tóc, một đầu tóc đen dài cứ vậy rủ xuống phủ eo, tới lúc Lâm Thiên đi xuống phòng ăn tìm anh chính là lúc Lâm Hoàn cơm no phềnh bụng, đang ngồi ngoáy mũi xem quang não.

" Nói mày bao nhiêu lần, mặt mũi xinh đẹp mà suốt ngày làm mấy động tác khiếm nhã, tao nhìn thấy đau mắt lắm biết không?"

Lâm Thiên dù tỏ ra ghét bỏ vẫn vơ lấy khăn giấy giúp Lâm Hoàn lau tay, kì thật Lâm Thiên là một tên đệ khống, Lâm Hoàn tính cách ngày càng hỏng bét cũng là do hắn dưỡng ra, nhưng mà hắn cũng không biết thay đổi như thế nào a, mấy cái này đều là thói quen từ nhỏ, hơn nữa phận là anh trai, hắn cảm thấy không thể đứng yên nhìn em mình tự đập phá hình tượng bản thân được!

" Không ngoáy mũi để *** đóng đầy mới là bẩn."

Lâm Hoàn không thèm để ý, trả lời.

" Mày không biết lấy khăn giấy ngoáy sao?

Lúc tắm sao mày không ngoáy?"

Lâm Thiên trợn mắt nói.

" Được rồi, được rồi, hôm nay mẹ cũng không ở nhà sao?"

" Không có, hình như đi ra ngoài cùng ba rồi, nay chắc không về đâu."

"...."

"A Hoàn, khoang thuyền dù sao cũng là tao năn nỉ a ba mới có, mày nói xem, mày chuẩn bị báo hiếu ca ca bằng cách nào?"

" Liên quan gì em..."

"Mày nói xem?"

" Ca, bài tập cứ đưa em làm như vậy tới lúc thi anh làm sao qua môn?"

Lâm Hoàn đứng dậy cầm sữa đi ra phòng khách, Lâm Thiên cũng lẽo đẽo theo sau.

" Tới lúc đó tính sau, mày không giúp ca ca phải nộp trắng đó!

Mấy cái hình với số này cùng tao không quen..."

Lâm Thiên lớn hơn Lâm Hoàn một tuổi, đúng ra phải là sinh viên năm hai, nhưng từ nhỏ tư duy chậm chạp hơn người thường cho nên Lâm ba quyết định cho hắn học trễ một năm, đợi đệ đệ đủ tuổi liền học chung.

Trái ngược Lâm Thiên, Lâm Hoàn gặp gì nhớ đó, học tập luôn cầm cờ đi trước, nếu không phải vì sợ phải cùng Lâm Thiên tách ra học khác cấp anh đã sớm nhảy lớp.

Bài tập về nhà Lâm Hoàn luôn làm hai phần, cũng không phải Lâm Thiên lười biếng không chịu cố gắng, mà hễ động vào những môn tính toán cho dù làm mãi một dạng bài hắn cũng làm sai, Lâm ba hay mắng hắn là " óc bã đậu", vì đảm bảo điểm số, tránh cho anh mình lưu ban xấu hổ Lâm Hoàn cam chịu kiếp làm bài tập thuê, mãi đến đại học, dù khác khoa việc này cũng không hề thay đổi.

" Bóp chân cho em."

Lâm Hoàn lười biếng duỗi eo, nằm dài trên ghế dựa, hai chân vắt lên đùi Lâm Thiên, nhắm mắt bắt đầu hưởng thụ.

Lâm Thiên vui vẻ xoa bóp, chân Lâm Hoàn rất đẹp, trắng nõn, mượt mà, ngón chân tinh tế đều nhau mà xuôi xuống.

Hắn không cảm thấy việc này có gì cực nhọc, dù sao em trai hắn cũng là một đại mỹ nhân, cầm chân đại mỹ nhân cũng là phúc nha ahaha.

Bất tri bất giác đã gần 10 giờ, hai người tiến vào khoang thuyền, trước khi đưa về nhà Lâm ba đã trộm thay đổi một chút công năng, khiến 2 khoang thuyền trở thành khoang song sinh, nghĩa là 2 người sử dụng cho dù tiến vào phó bản nào cũng sẽ gặp nhau, gần như tổ đội mặc định.

Nếu không, hai người phải biết id cùng tên ingame mới có thể kết bạn, lúc đó lỡ cả 2 bị truyền vào các phó bản khác nhau sẽ mất thời gian hơn.

Dĩ nhiên những cái này Lâm gia huynh đệ không hề biết.

Sau khi khoang thuyền được kết nối, bỗng nhiên 1 luồng điện chạy dọc theo khung ngoài khoang thuyền, " xoẹt xoẹt" tiếng nguồn điện va chạm, sau đó mất kết nối.

------

" Chào mừng người chơi 032 gia nhập Khủng Bố Liên Hoàn, hi vọng người chơi có những phút giây vui vẻ do game mang đến.

Nhiệm vụ và lễ bao đã được ban phát, thỉnh mở hộp thư xem xét."

Lâm Thiên nhập nhèm mở mắt, trong đầu không ngưng vang lên tiếng thông báo từ hệ thống, hắn ngồi dậy nhìn một vòng xung quanh, cảm giác cứ lạ lạ.

Căn phòng tràn ngập một màu hồng phấn nhưng không kém phần xa hoa, bàn ghế được nạm ngọc quý, mặt đất trải thảm hồng nhạt, ga giường hồng nhạt, áo của hắn cũng hồng nhạt....

Lâm Thiên cuối cùng biết vì sao kì lạ rồi, bởi vì hắn đang bận một bộ váy ngủ tay phồng cổ điển MÀU - HỒNG - NHẠT!

Quan trọng hơn, tại sao hắn là mặc đầm của con gái!!!!!

Lâm Thiên bật dậy chạy đến trước gương, trong gương một thằng đực rựa cao chừng m8 hơn, da nâu bóng loáng, mày rậm mắt sâu, nhìn qua đúng là mặt hắn không sai, body cũng là của hắn không lẫn đi đâu được, chỉ có cái đầm trên người tuyệt đối không phải của hắn!

Lâm Thiên càng nhìn càng thấy cay đôi mắt, đúng lúc này cửa phòng bị gõ vang.

" Công chúa điện hạ, người nên rời giường, bữa sáng đã chuẩn bị tốt."

Lâm Thiên trầm mặt, giọng nói này nếu không lầm chính là của em trai hắn - Lâm Hoàn, hắn bắt đầu xoắn quýt, để Lâm Hoàn thấy bộ dạng này của hắn thì sau này hắn biết dấu mặt đi đâu bây giờ, trong lúc Lâm Thiên còn do dự Lâm Hoàn đã đẩy cửa bước vào, sau khi nhìn thấy hắn, Lâm Hoàn cũng bắt đầu trầm mặt, Lâm Thiên kinh ngạc nhìn Lâm Hoàn, bởi vì em trai hắn đang mặc đồ nữ hầu!

Nga nga nga!!!

Trầm mặt.

Trầm mặt....

" Ca, anh..."

" A Hoàn mày đây là..."
 
Trò Chơi Kinh Hoàng
Chương 2


Chương 2.

Bầu không khí trở nên thật vi diệu, Lâm Hoàn sâu kín nhìn hắn, Lâm Thiên cảm thấy lông toàn thân dựng ngược, da gà, da vịt thi nhau nổi lên.

"Mày nhìn cái gì, không phải này cũng như tao sao?"

Lâm Thiên buồn bực nói.

"Trước mắt không nói cái này, anh xem quà hệ thống phát qua chưa?"

Lâm Hoàn rũ mắt, đi đến bên giường ngồi xuống.

Lâm Thiên lúc này mới nhớ tới, nhanh tay mở hộp thư kiểm tra.

[Chúc mừng người chơi nhận được kĩ năng " Kim Thiền Thoát Xác".

Tác dụng: sau khi sử dụng, người chơi có thể rời khỏi nhận vật sắm vai hiện tại, ngẫu nhiên lựa chọn nhân vật mới.

Thời gian: mỗi phó bản chỉ được sử dụng 1 lần.

Ghi chú: suy nghĩ kĩ trước khi dùng, nhân vật mới sẽ được hệ thống ngẫu nhiên lựa chọn, không giới hạn là người hay vật.]

[Nhiệm vụ chính tuyến: Sống sót 5 ngày.

- Tiến độ hoàn thành: 0/5.

Nhiệm vụ phụ tuyến: Mỗi ngày đều phải tham gia tiệc trà chiều.

- Tiến độ hoàn thành: 0/5.]

Lâm Thiên nhìn nhiệm vụ có chút không nói nên lời, nhiệm vụ yêu cầu ngắn gọn mà thô bạo, chỉ cần sống sót qua 5 ngày liền hoàn thành, nhưng trong 5 ngày đó có quỷ mới biết sẽ xảy ra những chuyện gì.

"Sống sót 5 ngày, ngoài ra còn phải tham gia tiệc trà mỗi buổi chiều, hệ thống cho tao kĩ năng Kim Thiền Thoát Xác, mỗi phó bản dùng một lần, coi như không tồi, còn mày đâu?"

"Nhiệm vụ chính tuyến vẫn chưa phát, hiện tại chỉ có nhiệm vụ phụ tuyến, chuẩn bị tiệc trà chiều, kĩ năng miễn giảm 70% đau đớn trong 1 giờ đồng hô, thờ gian cd* 5 giờ."

(*chỉ thời gian hồi phục kĩ năng)

Lâm Hoàn nhíu mày, đang muốn hỏi thêm thì tiếng gõ cửa vang lên.

"Công chúa điện hạ tôn quý, hoàng tử Alex gửi ngài lễ vật, không biết ngài có muốn xem qua?"

"Mang vào đi."

Dứt lời, người hầu đẩy mở cửa phòng, sau đó ôm vào một bó hoa hồng đỏ thắm, bó hoa lớn đến mức gần như che khuất tên người hầu.

Lâm Hoàn tuỳ tay chỉ vào cái chậu không gần cửa sổ, người hầu đặt bó hoa vào chậu sau đó lui ra.

Lúc này Lâm Thiên mới để ý kĩ càng, trong phòng có rất nhiều chậu hoa hồng, lớn nhỏ đủ kiểu, hơn nữa đều là loài hồng Ecuador, sắc đỏ chứng minh cho tình yêu bất diệt, đến chết không rời.

Đừng hỏi vì sao một thằng đàn ông lại có vẻ hiểu biết về hoa như vậy, Lâm Thiên là sinh viên khoa mỹ thuật, vẽ hoa vẽ cỏ gì đó, vẽ nhiều sẽ không tự chủ được tìm hiểu một chút.

Lâm Thiên tới gần chậu hoa, phát hiện bên trong có nhét một lá thư, liền mở ra đọc.

" Hỡi nàng, công chúa Tiffany bé nhỏ, tình yêu ta dành cho nàng càng lúc càng lớn, như sắc đỏ của loài hồng Ecuador, mãnh liệt, chân thành.

Có thể ngắm nhìn nàng mỗi ngày chính là điều hạnh phúc nhất cuộc đời ta, yêu nàng đến từ trong xương tuỷ cùng máu thịt.

Ta chờ ngày đôi ta cùng nhau nhận được sự chúc phúc của thần.

Alex.

"

Mẹ nó, viết thư tình kiểu đ** gì đây, Lâm Thiên chửi thề trong lòng, hắn hoài nghi đối tượng mình cần trốn thoát chính là tên hoàng tử biến thái này.

Lâm Hoàn dạo quanh phòng, tìm xem còn manh mối gì không.

Hai người lục xoát khắp nơi cũng không thấy gì khả nghi, liếc mắt cũng đã 9 giờ, nếu công chúa còn chưa chịu ra khỏi phòng chỉ sợ sẽ có người đến quấy rầy.

"Trước mắt anh nên thay đồ đi, thời khoá biểu hôm nay anh có tiết học cắm hoa bắt đầu lúc 10 giờ, chúng ta từng bước tìm manh mối, không vội."

Vấn đề này không nhắc đến còn tốt, vừa nhắc Lâm Thiên liền đau đầu, cứ nghĩ đến việc phải mặc đầm xoè viền ren, chân mang cao gót đi khắp nơi hắn chỉ muốn trốn luôn trong phòng.

Hệ thống nhất định có bug, Lâm Hoàn xinh đẹp như vậy tại sao ko phải công chúa, tại sao cứ phả một thằng đực rựa thô kệch như hắn mặc đầm ren, tại sao?!?!?!

Lâm Thiên cuối cùng vẫn phải cam chịu đi thay đồ, Lâm Hoàn chọn một bộ đầm phấn hồng, nhìn qua có vẻ đơn giản nhất trong tủ đồ giúp Lâm Thiên mặc vào.

Lâm Thiên nhìn Lâm Hoàn, thật sự xinh đẹp a, tóc dài cột đuôi ngựa, dây cột tóc đính nơ, mắt phượng rũ xuống, biểu tình chăm chú giúp hắn mặc đầm...

"Trò chơi vẫn còn những người chơi khác, anh đừng vội bại lộ thân phận, cứ giả là npc xem bọn họ như thế nào, nhiệm vụ không giống nhau, mục đích cuối cùng chưa biết, cẩn thận một chút vẫn hơn."

Trò chơi thiết lập công năng, dù là nam mặc đồ nữ như Lâm Thiên trong mắt người chơi cùng npc cũng không có gì không đúng, trái lại có chút giống với ấn tượng nguyên bản về nhân vật, xinh xắn, đáng yêu.

Dĩ nhiên chỉ là thiết lập trong phó bản làm người khác mù mắt mà thôi.

Lâm Hoàn đưa hắn đến lớp học cắm hoa, sau đó rời đi.

Dạy cắm hoa là một cô gái tầm 25 tuổi, tóc đen ngang vai, khoé miệng luôn treo nụ cười nhẹ, nhìn qua tương đối vô hại.

"Công chúa điện hạ, hôm nay có chuyện gì khiến người không vui sao."

Cô gái đưa cho Lâm Thiên một ly trà, sau đó lấy các dụng cụ cắm hoa bày lên bàn dài.

"Qua 5 ngày nữa vũ hội sẽ được tổ chức, lúc đó khẳng định sẽ rất náo nhiệt.

Ta nghe nói hoàng tử Alex sẽ đem đến cho ngài một bất ngờ lớn, thật hâm mộ công chúa điện hạ biết bao."

Lâm Thiên im lặng không tiếp lời, vì hắn không biết gì hết!

Hệ thống cho quá ít thông tin, hơn nữa hắn nhìn thấy, bàn tay không cầm hoa của cô gái đang siết chặt, gần xanh ẩn hiện.

Hắn không rõ chuyện gì đang xảy ra, nhưng hắn biết cô gái này cần phải đề phòng.

=============

Ở một nơi khác của cung điện Lâm Hoàn đã gặp được người chơi đầu tiên.

Người chơi này nhập vai vào đầu bếp của cung điện, khi Lâm Hoàn báo danh sách cần chuẩn bị cho buổi trà chiều tên đầu bếp nháy mắt túng quẩn, dù rất nhanh đã sau đó gã liền thu hồi cảm xúc.

" tất cả phải chuẩn bị xong trước 3h30, công chúa đang trong giai đoạn kiêng ăn, ngươi tốt nhất hạn chế lượng đường và chất béo, nếu không công chúa nổi giận ta cũng không giúp được ngươi."

Lâm Hoàn đi vòng ra phía sau cung điện, thật ra anh cũng không biết phải tìm kiếm cái gì, anh không nhận được nhiệm vụ chính tuyến, trước mắt chỉ phải dựa theo việc giúp Lâm Thiên thuận lợi sống sót qua 5 ngày.

Trong 5 ngày nhất định sẽ dẫn phát ra các sự kiện khiến Lâm Thiên mất mạng, nhưng là người, hay vật, ma quỷ sai khiến?

Bỗng nhiên một cánh đồng hoa xuất hiện trước tầm mắt, hương hoa hỗn theo gió phất qua mũi, mùi ngọt nị nị, lẫn cả mùi bùn đất cùng phân bón khiến người ta muốn nôn.

"Xinh đẹp đúng không, đây là ta dùng máu và mồ hôi tạo thành.

Đây là kiệt tác của ta."

Tiếng bước chân đến gần, Lâm Hoàn nheo mắt nhìn người tới, là một chàng trai cao to, mái tóc nâu xoăn nhẹ, trên người mặc đồ làm vườn chuyên dụng.

"Ta đến lấy hoa cho buổi tiệc trà."

"Tiệc trà bắt đầu lúc 4 giờ, không vội, nếu đã tới đây thì cùng ta tâm sự đi, dù sao cũng lâu rồi không ai đến đây cả."

Lâm Hoàn không phản bác, anh cần biết thêm về phó bản này, cho nên liền đi theo chàng trai, đi sâu vào giữa vườn hoa có một căn nhà gỗ nhỏ, đoán chừng là nơi tên làm vườn nghỉ ngơi để tiện chăm sóc đồng hoa.

"Ta là Rex, kẻ trông giữ khu vườn nhỏ nãy ngươi là nữ hầu bên cạnh công chúa sao?"

Rex chỉ vào ghế gỗ, sau đó tự mình ngồi xuống ở đối diện.

"Đúng vậy, ta là LyLy."

"Nghe nói vũ hội sắp được tổ chức, cung điển hẳn là rất bận rộn."

"..."

"LyLy ngươi nói xem, công chúa nhìn thấy đồng hoa này sẽ vui vẻ sao?

Trước đây ta trồng rất nhiều hoa, màu sắc đủ loại, nhưng ta nghe nói công chúa chỉ thích các loại hoa sắc đỏ rực rỡ, sau đó ta liền thay đổi chúng."

"..."

"Nhưng ta thấy không vui cho lắm, vũ hội sắp được tổ chức, hoa trong vườn sẽ bị hái đi không ít, ta không muốn, nhưng không thể làm gì hơn a, dù sao cũng là một ngày trọng đại của công chúa, hi sinh bọn chúng là điều cần thiết, đúng không?"

Rex ngâm ngâm cười, mắt mị thành một đường, tầm mắt hướng ra cửa, trời lúc này đang giữa trưa, mặt trời chói chang cũng không thể khiến cánh đồng hoa rực rỡ, chỉ cảm thấy một màu đỏ càng chói mắt, phía dưới tầng tầng bóng râm nhuộm đen mặt đất, quỷ dị không nói nên lời.

"Vũ hội đối với công chúa rất quan trọng?"

Lâm Hoàn vốn đặt câu hỏi, nhưng Rex lại nghe như khẳng định.

Hắn đứng dậy đi ra cửa, cũng không trả lời Lâm Hoàn, không lâu sau cầm về một đoá hoa Anh Thảo.

"Hoa cho tiệc trà chiều, người về được rồi."

Lâm Hoàn không hiểu ra sao, nhưng cũng không nói gì, nhận lấy hoa liền rời đi.

Trước khi đi anh nhìn tay của Rex có một vết sẹo dài đang kết vảy, lúc nãy tay áo dài che khuất anh không để ý, lúc này tay áo được xăn lên liền lộ ra, chỉ là đầu vết xẹo như bị bong ra, thấy được thịt đỏ cùng máu tươi.

Hết chương 2
 
Back
Top Bottom