Khác trò chơi kẻ sát nhân

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407047174-256-k323835.jpg

Trò Chơi Kẻ Sát Nhân
Tác giả: saramino
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

nói về một lớp bị ép
tham gia trò chơi sinh tử



satnhan​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • "Tìm kiếm ánh mặt trời"
  • Trò Chơi Kẻ Sát Nhân
    Trò chơi thứ nhất bắt đầu


    Một lớp học tham gia vào trò chơi có tên là Kẻ Sát Nhân.

    Luật chơi rất đơn giản nhưng đáng sợ: mỗi người có một chức năng và thân phận riêng, trong đó có một người là Kẻ sát nhân.

    Tất cả phải tìm ra hắn rồi trò chơi mới kết thúc.

    An và mọi người vô cùng hoang mang.

    An rủ Hân vào nhóm, và thế là nhóm của An được thành lập với 4 thành viên: An, Hân, Thảo, Nhi.Cả bốn cùng đi loanh quanh rồi tiết lộ thân phận cho nhau:

    An: Người bảo vệ.

    Hân: Bác sĩ.

    Thảo: Phù thủy.

    Nhi: Thợ săn.

    Đang đi thì họ gặp Trâm chạy tới hớt hải thông báo: "An ơi!

    Thằng Lê Hiếu die rồi!".

    Cả nhóm bàng hoàng hỏi ai giết nhưng Trâm cũng không biết.

    Bỗng nhiên, một giọng nói vang lên tập hợp tất cả lại: "Lê Hiếu die.

    Ai muốn cứu?".

    Nhờ chức năng Bác sĩ, Hân đã cứu sống Hiếu.

    Khi mọi người bỏ phiếu trắng để trò chơi tiếp tục, nhóm An đi đến nơi vắng và bắt đầu nghi ngờ lẫn nhau.

    Hân nghi thằng Bảo, còn Nhi lại nghi Hà Thảo.

    Cuộc tấn công bất ngờ

    Bỗng nhiên, Thành xuất hiện với khẩu súng trên tay chĩa về phía mọi người và thừa nhận: "Tao là săn người, nhiệm vụ của tao là giết để ít người hơn sẽ tìm được 'hắn'".

    Thành nổ súng bắn vào Nhi, nhưng An đã nhanh chóng dùng năng lực Người bảo vệ để che chắn.

    Thảo lập tức ném thuốc độc vào Thành khiến hắn bị văng ra xa, giúp cả nhóm thoát mạng.

    Trên đường đi, họ thấy Minh đang tấn công Sơn.

    Minh lầm lì không nói gì, trực tiếp ném bom vào Thảo nhưng bị cô dùng thuốc ngăn lại.

    Cuộc chiến bùng nổ dữ dội giữa phép tấn công của Minh và thuốc của Thảo.

    Nhân cơ hội đó, An hỏi Sơn về thân phận, Sơn đáp: "Tao là Thần tình yêu, trái ngược với thằng Minh, nó là Thần phá hoại tình yêu".

    Thấy Thảo sắp bị tấn công, An dùng khiên bảo vệ rồi Thảo ném thuốc độc mạnh nhất vào Minh.

    Minh ngã xuống, nhưng sau đó tỉnh dậy và thản nhiên thừa nhận: "Ừ, mấy cái đòn tấn công vào Sơn với Thảo chỉ là mấy tia sét giật tí thôi mà, xin lỗi nhé, Hi Hi".

    Loa 🔊: Mời tụ họp.

    Không chần chừ Bảo nói:

    Tao thấy Thảo, Sơn,An,Hân,Nhi giết Minh!

    Minh:Tao vẫn sống sờ sờ đây gì?

    Bảo:Con Hân là bác sĩ nên nó đã cứu mày để khỏi nghi ngờ.

    Hân:Sao mày biết tao là bác sĩ?

    Cả lớp nghi ngờ Bảo...

    Bảo: Thì... thì mày cứu Hiếu mà.

    Loa 🔊: kẻ sát nhân có thể biết thân phận 1 đến 2 người và bác sĩ,y tá cũng cứu người được.

    Bảo bị vote nhưng nó không phải là sát nhân.

    An : Chúng ta đã sao lầm khi vote bảo.

    Nhi: Đúng thật.Lần sau phải cần cẩn thận hơn.

    Sau đó,Minh và Sơn thăm gia đội của An.Đi một lúc thì thấy H.thảo.H.thảo nói:Tao là kẻ dừng thời gian.Tao có thể dừng thời gian của 1 người trong vòng 7 phút.

    Nhưng không ai để ý mấy nên chỉ chào H.thảo rồi đi.

    Một lúc sau,mọi người gặp N.An

    N.An nói:Minh,tao tưởng mày chết rồi lại sống lại vì mày là sát nhân?

    Mọi người: Là sao?

    N.an: Thằng Minh lúc nãy nó bị giết nhưng.....

    An nhìn thẳng vào đối phương, giọng run lên nhưng đầy chất vấn: "Nhưng thế nào?".

    Đáp lại lời An không phải là một câu trả lời, mà là một luồng sét cực mạnh từ tay N.

    An phóng ra, nhắm thẳng vào Minh.

    Thế nhưng, khi luồng sét chưa kịp chạm đích, Nguyễn Thảo đã nhanh tay ném một loại thuốc mê kỳ lạ.

    Làn khói lan tỏa khiến Nguyễn An lảo đảo rồi lịm đi, rơi vào trạng thái bất tỉnh nhân sự.

    Đám đông bắt đầu xì xào, ánh mắt họ đổ dồn về phía Nguyễn An.

    Mọi người bắt đầu hoài nghi về thân phận thực sự của nhân vật này.

    Nhi bước lên, giọng đanh thép vạch trần:

    - "Thì ra Nguyễn An chỉ là kẻ dối trá.

    Hắn dùng những lời lẽ xảo trá đó để tra tấn tinh thần chúng ta, hoặc có lẽ chính hắn cũng đang lo sợ đến phát điên trước hạt giống ác độc này."

    Minh thốt lên đầy kinh hãi: "Nguy hiểm quá, thật không thể tin nổi!".

    Trong lúc hỗn loạn, một cuộc họp khẩn cấp lại được triệu tập.

    Loa vang lên thông báo danh sách những người gặp nạn: "Lê Hiếu, Đạt, T.

    Hiếu, N.

    Hiếu, Lâm... tất cả đã tử vong.

    Ai sẽ cứu họ đây?".

    Không một cánh tay nào giơ lên.

    Sự im lặng đáng sợ bao trùm.

    Cả lớp dường như đã bỏ mặc họ, chấp nhận sự mất mát để bảo toàn mạng sống cho 23 người còn lại.

    Ở một diễn biến khác, Hà Thảo và Trâm đang âm thầm lên kế hoạch.

    Thảo khẽ nói:

    - "Trâm ơi, Thảo nghĩ chúng ta không thể ngồi chờ chết, ta nên đứng lên chiến đấu thôi!"

    - "Cái gì cơ?"

    - Trâm sửng sốt hỏi lại.

    Ngay lập tức, Hà Thảo sử dụng năng lực thao túng thời gian của mình.

    Trong khi đó, Trâm lại lộ diện là một kẻ máu lạnh, cô ta điều khiển ngọn lửa nóng đến mức có thể thiêu chết bất cứ ai ngáng đường.

    Ngay lập tức, Hà Thảo sử dụng năng lực thao túng thời gian của mình.

    Trong khi đó, Trâm lại lộ diện là một kẻ máu lạnh, cô ta điều khiển ngọn lửa nóng đến mức có thể thiêu chết bất cứ ai ngáng đường.

    Một cuộc họp khẩn cấp khác lại diễn ra.

    Lần này có sự góp mặt của Thành, X.

    Thành và Tiên.

    Tin dữ tiếp tục ập đến: Bích và Yến đã hy sinh, số người sống sót giờ chỉ còn lại 18.

    Ánh vẫn gào lên trong tuyệt vọng: "Còn những 18 người cơ mà, sao mọi người cứ bỏ chạy đi như vậy?".

    Ván bài sinh tử tiếp tục bước vào giai đoạn mới.

    An đề nghị chia nhóm để tăng cơ hội sống sót: An đi cùng Hân, Nhi đi cùng N.

    Thảo, và Minhđi cùng Sơn.

    Thế nhưng, đây lại là một quyết định sai lầm chết người.

    Minh, Sơn và N.

    An lần lượt ngã xuống.

    Cái chết cận kề khiến An và Hân không thể đứng vững được nữa, tương lai của họ giờ đây chỉ còn là một màu xám xịt:"Chỉ còn lại 14 người thôi, giờ chúng ta phải làm sao đây?".

    Thảo chỉ biết đáp lại bằng một tiếng thở dài bất lực: "Giờ làm sao ai mà biết được...".

    Giữa lúc hỗn loạn, An quyết định không thể ngồi yên chờ chết.

    Cậu tách đoàn, dấn thân vào bóng tối để tìm kiếm sự thật.

    Bất chợt, An nhìn thấy Ánh đang bị N.

    Phong truy đuổi gắt gao.

    An lao ra ngăn cản và hỏi lý do, N.

    Phong gầm lên:

    - "Nó là Thợ săn!

    Chính nó là đứa đã giết Minh, tao phải kết liễu nó!"

    An bàng hoàng hỏi lại: " gì cơ?".

    Cậu lập tức chạy đi tìm Nhi để xác nhận.

    Khi gặp Nhi, An hỏi dồn dập: "Sao cậu bảo cậu là Thợ săn?

    Ánh mới là Thợ săn mà?".Nhi nở một nụ cười bí hiểm rồi lạnh lùng đáp: "Sao cậu biết tớ không phải là Thợ săn giả mạo?".

    Dứt lời, Nhi rút kiếm toan tấn công An.

    May mắn thay, Hân đã xuất hiện kịp thời giải nguy, đánh bại và thủ tiêu Nhi ngay tại chỗ.

    Sau cuộc thanh trừng đẫm máu đó, danh sách tử vong lại dài thêm: Nhi, Ánh, N.

    Phong, Vũ Phong, Vi, Đức đều đã ngã xuống.

    Nhóm người sống sót giờ đây chỉ còn vỏn vẹn 8 người.

    Để trò chơi thêm phần tàn khốc, "Quản trò" thông báo quy tắc mới: 8 người còn lại sẽ bị nhốt vào một căn phòng chật hẹp, nóng bức với diện tích chỉ 100m^2.

    An tiến về phía Hà Thảo, thì thầm hỏi: "Thảo biết ai là sát nhân chưa?".

    Thảo suy nghĩ hồi lâu rồi đáp: "Thảo nghĩ đó là Đăng".

    An đem chuyện này đi hỏi Đăng, nhưng Đăng chỉ nhìn An một cách kỳ lạ.

    An không mảy may nghi ngờ.

    Đúng 4 giờ sáng, tiếng loa chói tai vang lên đánh thức mọi người bằng một tin sét đánh: "Hân die, hãy vote sát nhân!".

    An bàng hoàng, chết lặng khi biết người bạn thân thiết nhất của mình đã ra đi.

    Cuộc bỏ phiếu sinh tử bắt đầu:

    Thảo chọn vote Tiên.

    Trâm chọn vote Đăng.

    Đăng quay sang vote Thảo.

    Tiên chọn vote Trâm.

    Khương chọn vote An.

    Riêng An chọn bỏ phiếu trắng vì tâm trí vẫn còn rối bời.

    Trò chơi vẫn tiếp tục trong sự nghi kị lên đến đỉnh điểm.

    Trâm nhìn quanh 7 người còn lại, giọng nói nhuốm màu sắc lạnh: "Tìm ra nhanh mà, giờ chỉ cần giết thêm một người nữa là được rồi...".

    Thảo cứ phải làm

    thế mãi à?

    Thế là Thảo và Trâm cãi nhau.Sau đó quản trò cho mọi người ra bãi đất trống.Đây chẳng phải là chỗ mọi người hay chơi sao.Nghĩ đến đây,Tiến hoá thành quỷ giết chết N.thảo.Nó nói:Tao là quỷ,nhiệm vụ của tao là giết hết tất cả để tao là người chiến thắng!

    Nhưng chưa kịp giết thêm ai,Tiến đã bị khánh và Đăng giết.Đăng : Bọn tao là săn quỷ,bọn tao sẽ giết quỷ và được ước 1 điều ước.

    Thảo: Thế mày ước gì?

    Tất cả đều run sợ nhưng vẫn lắng nghe điều ước của Đăng.

    Đăng nói: Vì điều ước này có vài quy luật nên tạo sẽ ước thằng Khánh chết!

    Khánh: Cái... cái gì?

    Mày....

    Khánh chưa kịp hiểu chuyện gì nhưng nó chết chỉ trong 1 giây.

    Đăng cười rồi nói:Bọn mày thì tao thừa sức giết thôi.

    Nhưng Thảo và Trâm mạnh hơn Đăng nghĩ, Thảo và Trâm dùng sức mạnh thời gian và lửa, giết chết Đăng.Trâm: Giờ thì giết An thôi!

    An lại bình tĩnh, lấy kiếm của đăng và giết cả hai đứa rất nhanh.

    🔊:Còn 3 người.

    An:Còn ai nữa chứ?

    Trong bóng tối,Minh và Sơn bước ra.An:Tao tưởng 2 bọn mày chết rồi cơ mà?

    Minh: Đúng là bọn tao đã chết nhưng quản trò cho bọn tao sống lại.Với thân phận kẻ sát nhân.An lại hỏi: Vậy kẻ sát nhân thật là ai?

    Sơn: Là thằng Khánh,nó đã tránh khỏi nghi ngờ vì nó giả vờ làm săn quỷ.

    Minh: Giờ bọn tao là người chiến thắng.

    Minh tấn công An nhưng An dùng khiên.Nhưng Mình quá mạnh ,trước sau gì khiên cũng vỡ .An : Phải có cách gì để tiêu diệt nó chứ!

    Nhưng An nghĩ ra cách, không giết Minh mà giết Sơn vì bọn nó ghép đôi với nhau mà.An sau đó không chần chừ,đâm Sơn.Minh rất bất ngờ.Trước khi chết Minh và Sơn cãi nhau,sau đó tan biến.Loa : Đã tiêu diệt được kẻ sát nhân.

    Đột nhiên, tất cả mọi người được hồi sinh lại.An vui mừng.Trong 1 căn phòng, có 1 kẻ bí ẩn đang điều khiển trò chơi này.
     
    Back
    Top Dưới