Khác trò chơi ác mộng

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
407735638-256-k788951.jpg

Trò Chơi Ác Mộng
Tác giả: NghaTrung351
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

truyện kể về Andy , một người bình thường bỗng bị kéo vào một trò chơi ác mộng , nơi mà cậu phải hoàn thành , giải mã và tìm ra đường thoát khỏi màn chơi ấy



luvdih​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [REUP] Hoàng Thượng Thay Tôi Đấu Trí Trong Hậu Cung
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • Vương Gia,Vương Phi Lại Chạy Trốn
  • Cược Wala trong đá gà - kèo cược thu hút các sư kê...
  • [BL] BÓNG TỐI TRONG CHIẾN TRANH
  • "Tìm kiếm ánh mặt trời"
  • Trò Chơi Ác Mộng
    chapter 1 : Về Quê


    Trên chuyến xe buýt đang băng qua con đường đèo hiểm trở

    Bản làng quê nhỏ bé lấp ló sau từng tán cây ngọn cỏ nơi rừng thông rộng lớn

    Qua từng con đường quanh co vòng qua núi , ngôi làng hiện lên ngày một rõ ràng hơn

    _____________________________________________

    Andy :

    cậu theo cha mẹ từ nhỏ lên thị trấn học , trong khoảng thời gian đó , cha cậu mất do tai nạn lao động , mẹ cậu vì quá đau buồn cùng với việc lao lực nuôi cậu ăn học nên lâm bệnh nặng mà qua đời

    Bản thân cậu cũng đã trải qua khoảng thời gian bị bắt nạt học đường cùng chấn thương tâm lý sau khi cha mẹ mất , cậu quyết định từ bỏ việc học và về quê để sinh sống

    _____________________________________________

    Vừa về đến căn nhà xưa cũ , nơi mà cha mẹ cậu sinh ra và lớn lên

    Và bây giờ cậu đã trở lại nơi thôn quê dân dã này bắt đầu một cuộc đời mới

    Nơi đây

    Nói là thôn quê thì chỉ đúng với người dân nơi đây thôi bởi nếu so độ xa hoa và tiêu sài hoang phí với các tiểu thiếu gia , công tước ,...

    Thì con trai ông trưởng làng không kém mà còn hơn , hắn tên Henry , lái chiếc xe mui trần bản giới hạn phóng qua từng ngõ nhỏ của làng quê

    Nếu nói chuẩn thì hắn là đứa bắt nạt cậu sôi nổi nhất , vừa đi qua cậu hắn liền vênh mặt lên mà ra oai với đám dân anh chị bợ đít hắn

    - Henry: ê thằng mồ côi , nhìn thấy tao không chào hả thằng kia

    Hắn tiện tay ném chai bia sành về phía cậu

    Chiếc chai vỡ tan dưới chân cậu , mảnh vỡ bay tứ tung trong không khí , bật ra cả lòng đường và thậm chí cứa vào mặt cậu để lại một vệt máu mảnh trên da cậu

    Từ phía xa , chú Martin chạy tới

    Chú là một thợ mộc lành nghề sống gần bìa rừng thông

    Chú có dáng người to cao , cơ thể đầy sẹo và một con mắt trắng ra do bị thương từ thời chiến

    Chú rất được kính nể vì tài năng điêu khắc của chú , mọi người trong làng cũng sợ chú vì ngoại hình đáng sợ , thô kệch ấy

    - Martin : này bọn nhóc kia , làm gì đấy hả

    Nghe tiếng quát , đám bọn Henry liền phóng xe bỏ chạy

    - Henry : gã quái thai đến kìa chạy mau!! hahaha

    Bọn chúng phóng xe bỏ đi

    Chú ấy đi tới hỏi han

    - Martin : cháu có sao không

    - Andy : dạ không , cháu ổn ạ

    - Martin : mặt cháu bị thương rồi kìa

    - Andy : dạ không sao đâu ạ

    Andy lấy bặng gạt từ trong túi , dán lên mặt

    Việc luôn mang theo băng gạt trong túi là thói quen được rèn lên do thời gian bị bắt nạt lâu dài

    - Andy : cảm ơn chú đã quan tâm ạ

    - Martin ; chú tên là Martin , cháu tên Andy , mới đến làng này gần đây đúng không, ta có nghe được ở chợ hôm bữa

    - Martin : cái thằng đó là con trai của trưởng thôn , nó là con độc nhất của gã nên rất được nuông chiều , sau này thấy nó thì cháu cứ vòng đường khác mà đi , tránh rước hoạ vào thân

    Andy không thân quen gì với chú

    Martin nên chỉ xã giao vài câu rồi rời đi

    - Andy : cảm ơn chú ,cháu biết rồi ạ

    - Andy : còn cháu là Andy , cháu xin phép đi trước ạ

    Andy sinh ra và lớn lên ở thị trấn nên người làng gần như không biết cậu

    Andy bỏ qua việc đó ra sau đầu mà đi mua bữa sáng

    Cậu đến tiệm tạp hoá trong làng

    Một cô gái xinh sắn niềm nở chào đón

    Cô tên là Marilyn , lớn hơn Andy 2 tuổi , là con gái bà Margaret

    - Marilyn : xin chào , rất vui được gặp cậu

    - Marilyn : cậu là người mới tới làng ngày hôm nay à , chào nhé , tôi là Marilyn

    - Andy : vâng ạ , em tên Andy

    Đáp lại một câu ngắn gọn rồi quay đi mua những đồ cần thiết

    [ Danh sách mua hàng :

    + Một cái bắp cải

    + Một chai dầu ăn

    + Một túi muốt

    + Một túi mì chính

    + Kem đánh răng

    + Bàn chải đánh răng

    + Một chùm tỏi

    + Một chùm hành ]

    - Andy : nhà mình có bán cá nữa ạ

    - Marilyn : ừ đúng rồi , em muốn mua một con không

    [ Danh sách mua hàng : + Một con cá ]

    - Andy : nay ăn cá rán và bắp cải xào !

    Nhìn vào túi đồ ......

    [ Danh sách mua hàng : + hai quả cà chua lớn ]

    Về đến nhà

    Bắt tay vào bếp nấu ăn một bữa cơm đơn giản

    - Andy : cá nhà chị Marilyn ngon thật , tươi quá trời luôn

    Sau bữa cơm , cậu ra ngoài hiên nhà ngồi hóng gió tiện ngắm bầu trời sao lấp lánh như những viên đá quý trong hồ

    - Andy : nếu cuộc sống cứ như này thì tốt biết mấy

    Xung quanh làng quê thanh bình ấy , từng làn sương đen đang dần dần tích tụ

    Tiếng than khóc vang dội lên trong màn đêm bất tận

    ........................................................................

    Chapter 1 ngắn thế thui :3 níu mn thí nên ra thêm thì sẽ ra tiếp nhoa ;3
     
    Trò Chơi Ác Mộng
    chapter 2 : gác đêm


    Sáng sớm hôm sau

    Khi từng tia nắng vừa luồn qua khung cửa , tiếng chim hót véo von ngoài bậc thềm , từng giọt sương sớm rơi xuống mà băng qua từng kẽ lá

    Mở cửa ra chào đón một ngày mới nhộn nhịp

    - Andy : một ngày mới đến rồi , hôm nay có vẻ là một ngày tuyệt vời đó .....

    Dân làng nhôn nhao kéo nhau đi đâu đó

    Tiếng ồn ào bàn tán rôm rả phá tan cái yên bình của buổi sáng

    - Andy : .....

    Có lẽ vậy

    Cậu tò mò đi theo nghe ngóng tình hình

    - Marilyn : này Andy ! em nghe tin gì chưa ?

    - Andy : tin gì trời , không nói ai biết

    - Marilyn :*tặc lưỡi* thằng này bộ tối qua không đi nghe ngóng gì à , thằng Henry con trai độc nhất của nhà ông trưởng làng mất rồi

    - Andy : mất rồi ? từ bao giờ vậy

    - Marilyn : mới trưa hôm qua thôi , nó cùng đám bạn phóng xe lao xuống hồ kìa , đúng là ăn tàn phá hoại

    Lúc này bà Margaret đi tới

    - Margaret : đi lẹ lên , ông trưởng làng gọi đội thi công đến rồi kìa

    Đúng là sức mạnh hóng chuyện của bà Margaret mạnh mẽ vô cùng

    Vừa đi bà vừa kể

    - Margaret : hôm qua có người đi câu cá ở khu hồ đó thì thấy xe của hắn lao từ trên dốc xuống

    - Marilyn : con cũng có nghe , ông Abigail có kể con lúc ông mua đồ á , nghe nói là trong số đó có một thằng bị văng lên cây nữa cơ

    Vừa đến nơi , đội thi công đang dùng cần cẩu để móc chiếc xe lên , cảnh sát cùng pháp y cũng đang kiểm tra hiện trường

    Cậu trượt theo con dốc xuống phía hồ

    Andy cố chen lên phía trước xem tình hình thì đập vào mắt cậu là khung cảnh kinh dị mà có thể nói đó là final destination bản đời thực

    Xác một người đàn ông bị văng lên cành cây thông , đầu hắn bi cành cây sắc nhọn đâm xuyên qua , não hắn nát bét mà hoá thành dịch lỏng nhỏ xuống chân , cơ thể cháy xém một phần với từng lớp thịt , mỡ loang lổ vẫn còn rỉ ra từng dòng dịch vàng , cơ thể đầy vết cắn xé và một bên chân đã lỗ chỗ, lộ cả xương trắng

    - Andy :..... mới chết hôm qua mà có vẻ thú rừng lẹ mồm lẹ miệng dữ

    Chiếc cần cẩu từ từ kéo chiếc xe lên khỏi mặt nước

    Chiếc xe đã biến dạng nặng nề , thân xe méo mó cong vẹo , vô số chỗ bị cháy đen

    Theo đường dây kéo đi lên , chiếc xe càng lộ ra nhiều hơn và treo lủng lẳng trên đó là thi thể của hai người khác đã hoàn toàn không nhận ra là nam hay nữ

    Cái xác chương phình do ngâm nước , cả cơ thể đó cháy xém hoà trộn với nhựa , đá và rong rêu.

    Khi cái xe đã hoàn toàn được nhấc khỏi mặt nước , toàn cảnh của cái xe như một đống hỗn độn kinh khủng

    Cái xác đó đã hoàn toàn dính hẳn vào phần thân xe , đầu của cái xác hoàn toàn nát bét không thể nhận diện

    Tiếng ói mửa của các pháp y phía trước đủ để biết sự kinh khủng đó là như nào

    - Andy : có vẻ là trưa nay ai đó sẽ ko có được bữa cơm ngon rồi

    - Marilyn : tất nhiên *nôn mửa* chị đứng từ xa đây còn thấy ớn

    Theo đội tìm kiếm xuống hồ tìm rất lâu nhưng vẫn không tìm thấy bất kì dấu vết nào của Henry

    Ông trưởng làng tuyệt vọng la hét như điên mà lao xuống hồ

    Phải đến 3-4 trai tráng khoẻ mạnh mới níu ông lại được

    - Margaret : tội thằng nhỏ thật còn trẻ vậy mà ....

    - Marilyn : tội ghê !! , tội như cái cách nó nhẹ tênh đốt trụi cái nhà cũ của mẹ á

    - Margaret : con nhỏ này !

    Thích ăn vụt à , tao thấy tội thì tao nói thôi , hôm đó nó lỡ tay , sau đó nó chả xin lỗi rồi còn gì ?

    - Marilyn : omg !

    Vậy sao hôm con lỡ tay có bồ thì mẹ chửi con ghê vậy ?

    - Margaret : coi kìa !

    Nuôi con gái tới lớn nên giờ nó cãi lại chem chẻm chem chẻm

    - Margaret : tao chỉ là đồng cảm với ông trưởng làng thôi !!

    Nhìn hai mẹ con nhà họ cãi nhau , Andy cũng không để ý tới nữa , cậu quyết định vòng lại theo con dốc lên đèo mà đi về

    Trên đường đi cậu để ý tới một vật nhỏ đang lấp lánh trên đoạn đường đèo , cánh chỗ mà chiếc xe lao xuống 50 mét

    Cậu nhặt nó lên

    - Andy : là một ...mảnh sành ?

    Cái mảnh sành bị bị hun đến đen xì và bị mài mòn nặng

    Cậu từ từ lau vết tro và vết đen bên ngoài , để lộ ra phần xanh ngọc của mảnh sành

    - Andy : là .....

    Mảnh chai bia à ?.....

    Cậu cầm nó mà đi về nhà

    Bây giờ cậu thấy không đói lắm nên quyết định đi dạo một chút quanh núi giết thời gian

    Cảnh vật xung quanh rất đẹp , rất gợi cảnh hữu tình mà làm lòng người sao xuyến , trừ vết bánh xe đen kịt đang kéo lê trên mặt đường

    Cảnh sát vẫn đang điều tra hiện trường dù giờ đã gần trưa rồi bởi vì ông trưởng làng vẫn khăng khăng là con ông bị giết hại

    Nếu thật sự bị vậy thì có lẽ tôi là người tình nghi nhất vì là người cuối cùng gặp Henry

    Nhưng có vẻ mấy ông cảnh sát ấy chỉ coi đây như một vụ tai nạn nên dò hỏi cũng như tìm kiếm rất qua loa dù ông trưởng làng đã dốc tiền cống lên

    - Andy : có vẻ là sự việc sẽ còn tiếp diễn dài dài

    Vài ngày sau ....

    Cụ thể là bốn ngày ~~~

    - Marilyn : có vẻ ông trưởng làng từ bỏ rồi

    - Margaret : tìm bốn ngày trời , tốn tiền tốn của mãi không thấy thì đành chịu vậy

    - Andy : nhưng bốn ngày cũng là rất kiên trì rồi , tốn tận mấy ngàn đô mà vẫn không tìm được

    - Margaret : ôi dào ôi , mấy cái bọn kia cô thấy mồm kêu tìm xác nhưng cứ tầm mười hai giờ là bu đầy nhà cô mua hàng rồi cắm điện thoại tại chỗ đến năm giờ tối

    - Andy : lấy danh nghĩa tìm xác để lấy tiền là một loại lừa đảo á !

    Bọn này gan quá ha

    - Marilyn : cái nhà đó cũng tham ô không ít , xì ra tí tẹo thế nhằm nhò gì

    - Margaret : quay ra mà bán hàng đi , t chưa tính sổ với mày đâu

    - Andy : thôi đừng cãi nhau nữa

    - Andy : mà cháu nghe nói ông trưởng làng chuẩn bị mở một đám tang vô cùng lớn , thậm chí còn mời cha sứ về thanh tẩy cho con bù nhìn rơm nữa

    - Marilyn : ủa em không biết hả , cha sứ về từ sáng nay rồi , họ giờ đang dựng sạp , chắc tí là buổi lễ diễn ra thôi

    - Margaret : tin tức cháu cổ lỗ sĩ quá rồi đó

    Cậu ngại ngùng gãi gãi đầu

    - Andy : cháu cũng không biết được

    - Margaret : mà hình như là ông ấy mời hết tất cả mọi người á , còn nhờ các trai tráng trong làng hỗ trợ canh quan tài nữa

    - Andy : à sáng nay cháu cũng nhận được thư viết tay của ông ấy ạ

    - Margaret :Ồ, vậy thì cháu có lẽ nên đi giúp họ một chút , cô thấy tội họ quá

    - Marilyn : *nhại lại* "cô thấy tội họ quá"

    - Margaret : cái con này !

    Hai mẹ con họ lại đuổi đánh nhau um xùm cái quán lên

    Nhìn tờ thư mời

    - Andy : trực ca tối à ....

    Có lẽ mình sẽ đi thử

    Thời gian trôi nhanh còn hơn là chó chạy ngoài đồng

    Màn đêm đã buông xuống như tấm màn đen chùm kín bầu trời

    Hôm nay ...âm u hơn thường ngày

    Andy đi đến đại sảnh gặp ông trưởng làng

    Ông tên Marcus , một ông lão có khuôn mặt khá phúc hậu

    - Marcus : chào các cháu , hôm nay đường đột như vậy chủ yếu là muốn nhờ các cháu giúp ta việc này, nếu qua những ngày này , ta sẽ hậu đãi thật tốt

    Sắc mặt ông giờ tiều tụy và đau đớn khôn nguôi

    Ông ấy dường như già đi chục tuổi sau bốn ngày đó , cơ thể ông giờ gầy gò , tóc sợi trắng sợi đen với đôi mắt thâm quầng

    - Trưởng làng : ta phiền các cháu giúp ta trông coi thi hài đứa con trai của ta

    - Trưởng làng : thật tội nghiệp Henry bé nhỏ của ta *khóc*

    Ông nức nở trên chiếc quan tài kính với người rơm bên trong

    Do cơ thể của Henry vẫn không tìm thấy nên ông quyết định tổ chức đám tang bằng bù nhìn rơm

    Trong chiếc quan tài lộng lẫy , thứ duy nhất nổi bật là ảnh con trai ông được găm trên thân con bù nhìn với phần góc ảnh bị cháy xém kì lạ

    Ông ấy yếu ớt tựa như cành cỏ khô lay lắt trên xa mạc,tựa người vào quan tài

    Ông được người ở từ từ đỡ vào gian trong

    Lúc này tại sảnh lớn chỉ còn ba người , Andy cùng hai chàng trai khác , một người béo và một người cơ bắp đến giúp trông coi quan tài

    Mỗi người đến vì có một lí do khác nhau , như Andy là vì tò mò , anh chàng cơ bắp là bạn của Henry còn chàng béo thì là do khoản hậu đãi sau đó

    Cả ba chia việc nhau và sau 1 tiếng sẽ đổi ca một lần

    + Andy : kiểm tra quanh bên ngoài nhà

    + Người béo : đi kiểm tra quanh bên trong nhà

    + Người cơ bắp : ngồi canh quan tài

    Cả ba bắt đầu công việc của mình

    Andy tay cầm đèn bin đi quanh căn dinh thự để trông coi

    - Andy : nhà rộng thật

    Với tâm lý khá thoải mái , cậu đi lại trong dinh thự và soi đèn khắp nơi

    Vừa đi cậu vừa để ý quan cảnh xung quanh

    Khu dinh thự vô cùng rộng rãi , lối đi được lát bằng đá cuội , hai bên được trồng đan xen những cây lưỡi hổ và cây hoa hồng lớn

    Tại căn dinh thự có ao nhân tạo , phòng hoà nhạc , sân thể chất ,....

    Dạo xung quanh , cậu cũng để ý ngó lên phía cửa sổ của căn nhà

    Bên trong tối đen như mực , âm u tựa như một hố đen có thể nuốt trọn mọi thứ

    Nơi duy nhất còn sáng là phòng ngủ của ông trưởng làng tại tầng hai , ánh sáng vàng ấm le lói chiếu xuống lối đi ngoài cửa

    Cậu cũng để ý rằng chàng béo , người nhận nhiệm vụ kiểm tra trong nhà không hề xuất hiện

    Có thể là do đi ngược phía hoặc do hắn lười biếng ....

    Ai mà biết được ?

    Đang đi loanh quanh thì cậu phát hiện trong vườn sau lấp ló thứ ánh sáng đỏ kì lạ

    Cậu đang bước tới thì nghe được tiếng sột soạt xung quanh

    Cậu soi đèn pin khắp nơi từ bụi cây , ngọn cỏ , từ trên xuống dưới nhưng chẳng thấy gì khác lạ hay bất cứ sinh vật sống nào xung quanh

    Tiến về phía trước , sừng sững ở đó là một bức tượng bị phủ khăn đen trên đầu , bên tay phải cầm một chiếc đèn lồng mang hoạ tiết kì lạ

    *Tôy vẽ hơi xấu 🙂)))*

    Từ xung quanh , một vài con bướm đang bay lượn , chúng có hình dạng khá kì lạ nhưng rất thân thiện ...

    Có lẽ ?

    Chúng bay quanh Andy một lúc rồi đậu lên đầu cậu

    Tuy khá tò mò với những sinh vật kì lạ này nhưng dường như bức tượng trước mắt lại có một sức hút hơn cả khiến cậu bị thu hút

    - Andy : hmm phong cách bài chí đèn nhà này kì lạ thật

    Dù khá tò mò nhưng cậu phải rời đi hoàn thành công việc của mình

    Định bụng đi chỗ khác thì cái đèn pin của cậu lại chập chờn rồi tắt......

    *Đã lấy cây đèn lồng thành công*

    Cậu cứ như vậy mà tiếp tục đi xung quanh điều tra

    Bước trên con đường lát đá cuội mà trở lại căn nhà

    Mở cửa ra là cả một mảng đen kịt , sương đen như bao chùm cả căn nhà

    Cảm thấy có điềm , cậu nhanh chóng lùi lại nhưng lại như có một bàn tay vô hình đẩy cậu vào trong

    Bóng tối bao trùm toàn bộ cơ thể cậu

    Cánh cửa từ từ đóng lại một cách chậm rãi như trêu ngươi cậu

    - Andy : đờ mờ

    ______________________________________

    Hết chapter 2 rùi :3
     
    Back
    Top Dưới