Cập nhật mới

Khác [Trinh Thám - Boylove] MẮT MỞ | Hyunwook x Jihoon (wookhoon - susi)

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394656390-256-k574908.jpg

[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Tác giả: lesonganthi
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Khi xác chết mở mắt - nhưng người sống là người nhìn thấy sự thật.

Cái chết của Han Seo Rin - nữ diễn viên nổi tiếng, được phát hiện chết trong bồn tắm, nghi tự sát.

Tuy nhiên, hiện trường giống hệt một cảnh trong bộ phim cũ của cô.

Vụ án dần hé lộ bí mật đen tối của giới giải trí dưới sự phá án của đôi bạn Hyun Wook và Jihoon - nói đúng hơn là 1 cặp đôi.

Những ký ức bị chôn giấu, và một kẻ đang tái hiện những vai diễn của Seo Rin để viết nên "vở kịch cuối cùng".



wookhoon​
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 1 - Thám tử "Vespa"


"Có những ánh sáng quá rực rỡ, đến mức cái bóng phía sau nó trở nên đáng sợ hơn cả địa ngục."

__________

Seoul vào cuối tháng Ba vẫn còn giữ lại chút hơi lạnh của mùa đông.

Thành phố rực rỡ ánh đèn, tráng lệ và phồn hoa, nhưng những con hẻm khuất sau các toà cao ốc lại như nuốt chửng lấy thứ ánh sáng ấy, giữ lại bóng tối ẩm mốc và im lặng kéo dài như một tiếng thở dồn nén trong cổ họng.

Một chiếc xe Vespa dừng lại trước căn nhà gạch xám ba tầng khu Mapogu.

Người thanh niên bước xuống, kéo mũ lưỡi trai ra sau đầu.

Mái tóc rối nhẹ bởi gió, áo khoác lửng đậm màu, bước đi đầy năng lượng – đó là Choi Hyun Wook, 25 tuổi, thám tử tư, nhiệt huyết như lửa và không giấu nổi vẻ kiêu ngạo thường trực nơi khoé mắt.

"Jihoon!

Cậu lại ngủ quên rồi đúng không!"

Cậu đập cửa ầm ĩ, giọng nói cao và dứt khoát, không hề có khái niệm về sự tế nhị trong buổi sáng cuối tuần.

Không có tiếng trả lời.

Hyun Wook thở dài, móc chìa khoá dự phòng trong túi áo và mở cửa bước vào.

Căn nhà hiện lên trước mắt cậu như một thế giới khác: tĩnh lặng, tối giản, và nghiêm cẩn đến mức gần như lạnh lẽo.

Bước lên tầng hai, cậu đẩy nhẹ cánh cửa phòng.

Park Jihoon đang ngồi trước cửa sổ, một tay đặt lên cuốn sách đang mở, ánh nắng vàng nhẹ chiếu lên gương mặt cậu.

Cậu không ngủ.

Cậu chỉ... trầm mặc.

Jihoon là kiểu người sống lặng như mặt hồ mùa thu – ít nói, sắc bén, luôn giữ mình ở một khoảng cách an toàn với thế giới.

Cậu từng học chuyên ngành phân tích hành vi tội phạm, nhưng rẽ hướng khi nhận ra mình chẳng thể đứng giữa ánh sáng mà không mang theo cái bóng.

"Hôm nay có lịch hẹn với luật sư Hong lúc 10 giờ.

Gã chồng cũ kia vẫn cố giành quyền nuôi con đấy." – Hyun Wook vừa nói, vừa nhón tay lật tấm chăn mỏng trên ghế sofa, như thể cố tình làm đảo lộn trật tự vốn được giữ quá lâu.

"Ừ." – Jihoon đáp, khẽ gập sách lại.

Một từ duy nhất, không thêm cảm xúc, nhưng vừa đủ cho Hyun Wook hiểu: cậu đã sẵn sàng.

Cả hai bước ra khỏi nhà lúc 9h20 sáng, nắng phủ lên con đường lát đá và những chiếc xe đỗ san sát hai bên.

Họ không giống thám tử, không áo da, không khẩu súng, không điếu thuốc.

Nhưng có thứ còn sắc bén hơn cả súng: đó là ánh mắt của Jihoon khi dõi theo từng chuyển động dù là nhỏ nhất, và là sự liều lĩnh ngạo nghễ luôn sẵn sàng phá vỡ quy tắc trong Hyun Wook.

Họ là hai kẻ đối lập hoàn hảo, và chính điều đó khiến họ không thể rời xa nhau.

Dù chẳng ai nói ra.

_____

Đến giữa trưa, sau khi giải quyết vụ tranh chấp nhàm chán bằng một đoạn ghi âm lén lút (mà Hyun Wook khăng khăng là "tác phẩm nghệ thuật"), cả hai trở lại quán cà phê quen thuộc bên bờ sông Hàn.

Quán tên là "1919", nằm khuất trong một con dốc nhỏ, trang trí như một nhà kho cũ bị bỏ quên của thế kỷ trước, tường gạch lộ thiên, dây đèn vàng, mùi cà phê đen đặc quánh như ký ức.

Hyun Wook gọi espresso đôi, Jihoon gọi trà Earl Grey như mọi lần.

Họ ngồi cạnh cửa kính, nhìn dòng người lướt qua như phim quay chậm.

Không ai lên tiếng.

Chỉ có tiếng thìa chạm vào thành ly, và bản nhạc jazz buồn vang lên từ loa treo.

Đột nhiên, TV treo tường ở quầy bar thay đổi kênh.

"TIN NÓNG: NỮ DIỄN VIÊN HAN SEO RIN – BIỂU TƯỢNG SẮC ĐẸP VÀ TÀI NĂNG CỦA ĐIỆN ẢNH HÀN – ĐƯỢC PHÁT HIỆN TỬ VONG TRONG CĂN HỘ CAO CẤP SÁNG NAY.

NGHI NGỜ TỰ SÁT."

Giọng MC đều đều, nhưng từng chữ như rơi xuống mặt bàn bằng đá, nặng nề và lạnh toát.

Cả Jihoon lẫn Hyun Wook đều bất động trong vài giây.

Không ai nói gì, nhưng không khí giữa họ vừa biến đổi, như có một sợi dây đàn vô hình bị siết căng.

Han Seo Rin.

Cái tên ấy, cái khuôn mặt ấy, nụ cười ấy, là một phần thanh xuân của họ.

Là người mà Hyun Wook từng dán poster đầy phòng, là người mà Jihoon chưa bao giờ thừa nhận là "thần tượng", nhưng có thể trích nguyên đoạn thoại trong phim "Cánh Hoa Lạc" mà không cần kịch bản.

"Không thể nào." – Hyun Wook nói khẽ, giọng khô khốc.

Jihoon không đáp.

Cậu lấy điện thoại, nhanh chóng tìm kiếm tin tức.

Có rất ít thông tin, chỉ biết rằng thi thể được phát hiện trong bồn tắm, không có dấu hiệu xâm nhập, cảnh sát nghi ngờ tự sát.

Nhưng báo chí đã lập tức dựng lên hàng tá giả thuyết.

Một diễn viên hạng A, đang ở đỉnh cao sự nghiệp, vừa ký hợp đồng phim quốc tế, mới đăng clip vui vẻ hôm qua, lại tự sát?

Không.

Có gì đó sai.

"Cậu nghĩ gì?" – Hyun Wook hỏi, mắt vẫn không rời màn hình.

Jihoon ngẩng đầu, đôi mắt đen sâu như mặt hồ mùa đông.

"Cô ấy là người của sân khấu.

Nếu chọn cách rời đi, cô ấy sẽ để lại lời thoại cuối cùng."

Một khoảng lặng kéo dài.

Rồi Hyun Wook khẽ cười.

"Lại là vụ mà cậu định phân tích tâm lý tội phạm à?"

"Không." – Jihoon gõ vài dòng vào điện thoại, rồi đưa cho Hyun Wook xem.

Đó là một bức ảnh được chụp từ hiện trường được lan truyền trên mạng xã hội: bồn tắm đầy nước màu đỏ nhạt, và trên mặt nước, một cánh hoa lụa trôi lơ lửng.

Không phải hoa thật.

Mà là cánh hoa giống hệt trong phim "Ký Ức Rơi Rụng" – vai diễn để đời của Han Seo Rin.

Trong cảnh cuối phim, nhân vật của cô chết dưới làn nước với một cánh hoa rơi từ trên xuống.

"Có ai đó đang viết lại cảnh cuối."

Hyun Wook ngả người ra sau, thở dài.

Cậu ghét cảm giác này, cảm giác khi sự thật bị bóp méo thành một màn kịch đẹp đẽ.

"Vậy là..." – cậu bắt đầu.

"Chúng ta sẽ xem lại tất cả phim của cô ấy." – Jihoon nói, như thể đã chuẩn bị sẵn trong đầu.

Rồi như thói quen, họ đứng dậy cùng lúc, không cần nói thêm gì nữa.

Ly cà phê vẫn còn ấm, trà vẫn còn thơm, nhưng ánh sáng xuyên qua khung cửa kính giờ đây mang màu sắc khác.

Một màu... rất giống với màu máu pha nước.
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 2 - Người đóng vai chết


Gió mưa buốt lạnh rít qua khung cửa kính quán cà phê nhỏ, nơi hai chàng trai ngồi đối diện nhau trong ánh đèn vàng lặng lẽ.

Mỗi người cầm một ly Americano nguội ngắt, tay kia chạm nhẹ vào màn hình laptop, nơi hiện lên hàng loạt tiêu đề báo mạng giật gân:

"Mỹ nhân màn ảnh Han Seo Rin tự tử ở tuổi 27"

"Hiện trường kỳ quái: chết trong tư thế như một cảnh phim?"

"Cái chết của Han Seo Rin: Bi kịch của một ngôi sao hay trò đùa định mệnh?"

Jihoon không nhìn màn hình.

Cậu nhìn ra ngoài cửa kính.

Mưa thấm loang những dải sáng đèn đường, khiến thế giới bên ngoài nhòe nhoẹt như ký ức đã bị bóp méo.

"Cậu có nghĩ... người chết thật sự là Seo Rin không?" – Hyun Wook đột ngột lên tiếng, giọng hơi khàn, pha chút căng thẳng không che giấu.

Jihoon quay lại, đôi mắt đen sẫm như màn đêm phản chiếu ánh đèn quán mờ ảo.

"Chính xác thì... cậu đang nghi ngờ điều gì?"

"Không nghi ngờ." – Hyun Wook chống khuỷu tay lên bàn, cúi người về phía Jihoon.

"Chỉ là... tôi cảm thấy có gì đó sai."

Cảm giác à?" – Jihoon khẽ nghiêng đầu.

Hyun Wook cười nhẹ, xốc lại áo khoác.

"Là trực giác của một người từng xem toàn bộ phim của Seo Rin ít nhất ba lần."

Jihoon im lặng vài giây, rồi gật đầu.

"Vậy bắt đầu từ đó."

_____

Căn hộ của Han Seo Rin đã bị niêm phong, nhưng điều đó không ngăn cản được hai thám tử trẻ.

Với thẻ tác nghiệp đặc biệt và mối quan hệ cá nhân với một viên cảnh sát cũ, người từng là giáo viên huấn luyện Jihoon, họ được vào hiện trường với lý do "thu thập thêm tư liệu phân tích hành vi cho khóa luận tư pháp".

Tầng 17, chung cư The Mirae ở quận Gangnam.

Căn hộ cao cấp, tối giản, lạnh lẽo.

Những vệt vàng kim lấp lánh từ nội thất không đủ xua đi cảm giác trống rỗng phủ khắp nơi, như thể người từng sống ở đây... chưa bao giờ thực sự sống.

Jihoon đi chậm rãi, đôi mắt phân tích từng góc nhỏ, gối chưa bị xô lệch, giá sách xếp đều như thước kẻ, ly cà phê nửa chừng chưa uống hết, lạnh từ ba đến bốn tiếng, theo quan sát ngưng tụ.

Anh cúi người nhặt một quyển kịch bản rơi dưới ghế sofa.

"Ký Ức Rơi Rụng – bản không chỉnh sửa".

"Cậu nhìn xem." – Hyun Wook đứng trước cánh cửa phòng tắm, nơi nữ diễn viên được tìm thấy, và nói khẽ.

"Tư thế nằm của cô ấy... y như trong cảnh phim đó.

Tóc xoã về bên trái, tay phải chạm thành bồn, đôi mắt mở không chớp..."

"Cảnh bị cắt." – Jihoon trả lời, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh.

Hyun Wook quay đầu.

"Cảnh bị cắt?"

"Phim không công chiếu cảnh đó.

Nhưng bản gốc rò rỉ một lần trên mạng ẩn danh cách đây hai năm.

Tôi từng lưu." – Jihoon đặt tập kịch bản lên bàn.

"Seo Rin không thích cảnh đó.

Có người nói cô ấy từng khóc suốt ba ngày sau khi quay xong."

Họ im lặng trong thoáng chốc.

Rồi Hyun Wook lên tiếng, giọng thấp hơn thường ngày: "Tôi không muốn tin cô ấy chết vì tự sát.

Người từng mỉm cười nói 'Tôi muốn sống thật nhiều vai để không sống một đời vô nghĩa'... không phải người kết thúc đời mình như vậy."

Jihoon lặng người, rồi chậm rãi nói: "Tôi cũng không tin."

Tối hôm đó, họ ngồi trong phòng làm việc nhỏ ở căn hộ chung của mình, nơi treo những tấm bảng ghi chú dày đặc bằng dây đỏ và giấy note.

Mỗi tập phim của Seo Rin, mỗi lần cô lên truyền hình, mỗi đoạn phỏng vấn đều được họ rà soát tỉ mỉ như hai cỗ máy.

Và rồi...

"Dừng lại." – Jihoon kéo lại một khung hình.

Trong đoạn phỏng vấn hậu trường phim năm 2023, Seo Rin vô tình nhìn thẳng vào máy quay, ánh mắt đột ngột sợ hãi.

Hyun Wook phóng to đoạn clip.

"Đó là...

ánh mắt của một người vừa thấy thứ mình không nên thấy."

"Cậu có để ý không?" – Jihoon mở một ảnh khác, trích từ phim "Thiên Thần Đêm".

"Ở phút 47:26, có một hình bóng phản chiếu trong gương không thuộc về cảnh quay."

"Là đạo diễn?"

"Không.

Là ai đó đứng rất gần cô ấy.

Nhưng trong danh sách nhân sự, không có người đó."

Hyun Wook dựa lưng ra sau, thở dài.

"Ai đó đã ở đó.

Và không ai nhận ra."

Rồi anh liếc nhìn Jihoon, giọng chậm lại: "Này, cậu không ăn gì từ sáng đấy.

Dạ dày bằng sắt à?"

Jihoon không phản ứng.

"Đừng làm vậy, Jihoon." – Giọng Hyun Wook dịu xuống.

"Cậu luôn quên bản thân mình khi lao vào những chuyện thế này.

Nhưng tôi không quên cậu đâu."

Một thoáng ngập ngừng.

Jihoon ngẩng lên.

Dưới ánh đèn trắng, đôi mắt anh hơi ươn ướt, có lẽ vì mỏi, hoặc vì điều gì đó sâu hơn.

_____

Sáng hôm sau, họ tìm đến một người từng là trợ lý sản xuất cho bộ phim "Ký Ức Rơi Rụng".

Người đàn ông ngoài ba mươi, mặc giản dị, tay luôn cầm chuỗi tràng hạt, sống trong một căn phòng thuê cũ kỹ ở ngoại ô.

Anh ta nhìn họ với ánh mắt cảnh giác.

"Kịch bản bản gốc à?

Không ai có đâu.

Đạo diễn bắt huỷ hết rồi."

"Nhưng có người giữ." – Jihoon đáp, đặt bản in vài dòng trong kịch bản lên bàn.

"Và chúng tôi nghĩ đó chính là lý do Han Seo Rin chết."

Trợ lý nhìn chằm chằm tờ giấy.

Một lát sau, anh ta khẽ lẩm bẩm:

"Cảnh đó... không phải đạo diễn viết.

Là từ ai khác."

"Ai?"

"Không biết.

Một 'người giám sát nghệ thuật' – cái tên mơ hồ lắm.

Tôi chỉ biết, Seo Rin từng van xin huỷ cảnh ấy.

Cô ấy bảo...

'Tôi không thể diễn lại cơn ác mộng đã qua.'"

"Cơn ác mộng?" – Hyun Wook lập lại.

"Có lẽ là thật." – Jihoon khẽ thì thầm.

_____

Tối.

Trở về nhà.

Căn phòng yên ắng như nốt lặng cuối cùng của một bản nhạc buồn.

Hyun Wook rót hai ly cacao nóng.

Đặt một ly xuống trước mặt Jihoon.

"Cảm ơn." – Jihoon nói.

Hyun Wook nhìn cậu, ngồi xuống bên cạnh.

"Tôi ước... chúng ta từng gặp Seo Rin, dù chỉ một lần."

"Cậu đã gặp rồi." – Jihoon quay sang.

"Cậu gặp cô ấy trong những giấc mơ của mình."

"Và cậu thì sao?" – Hyun Wook hỏi lại, giọng khẽ như tiếng thở.

Jihoon không trả lời.

Nhưng bàn tay cậu chạm nhẹ lên mu bàn tay Hyun Wook đang đặt trên bàn, như một nhịp đồng cảm, không cần ngôn từ.

...

Trong khoảng lặng ấy, gió thổi rung rèm cửa.

Bên ngoài trời vẫn mưa.

Cái chết của Seo Rin không còn là một câu chuyện trên báo.

Nó đã trở thành điều gì đó thân thuộc, ám ảnh – như ánh mắt cuối cùng của một người con gái chưa từng thực sự được sống.
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 3 - Những vai diễn bị chôn vùi


"Có những vai diễn không bao giờ xuất hiện trên màn ảnh.

Không vì chúng không đủ hay, mà vì chúng quá thật."

- trích nhật ký chưa từng công bố của Han Seo Rin.

__________

Đêm buông xuống thành phố như một tấm màn sân khấu lần cuối, vùi ánh sáng vào bóng tối và để lại những tiếng gió xào xạc như lời thì thầm của ai đó đã khuất.

Trong căn phòng nhỏ, ánh sáng từ màn hình máy tính phản chiếu lên gương mặt Hyun Wook, tạo nên những mảng sáng tối như một cảnh phim noir.

Jihoon bước vào, tay cầm một tách trà gừng bốc khói.

Cậu đặt xuống bàn, bên cạnh tay Hyun Wook.

"Cho cậu." – Chỉ hai từ, nhẹ như hơi thở.

Hyun Wook khẽ mỉm cười.

"Biết ngay cậu sẽ pha trà gừng."

"Cậu đang bắt đầu ho.

Lúc căng thẳng thường như vậy." – Jihoon đáp, không rời mắt khỏi màn hình khác, nơi hiển thị danh sách các đạo diễn từng hợp tác với Seo Rin.

"Cậu quan sát tôi nhiều quá đấy." – Hyun Wook trêu, nhưng giọng không hề giễu cợt.

Jihoon khựng lại một giây.

"Cậu cũng vậy."

Ánh mắt hai người chạm nhau một khoảnh khắc.

Không có lời yêu thương, không có cử chỉ thân mật quá mức.

Chỉ là một sự yên lặng dịu dàng, như hai tâm hồn hiểu rõ nhau tới tận cùng mà không cần ngôn từ.

_____

Hồ sơ cho biết: bộ phim cuối cùng Han Seo Rin tham gia là "Ký Ức Rơi Rụng", nhưng đó không phải lần cuối cô đứng trước ống kính.

"Cô ấy từng thử vai cho một phim tài liệu độc lập, về chính các áp lực trong giới diễn viên." – Hyun Wook đọc một mẩu tin cũ, gần như bị bỏ quên.

"Chưa ai nhắc tới điều này."

"Có thể vì bộ phim chưa bao giờ được công chiếu." – Jihoon kéo ra một file dữ liệu cũ, được lưu trữ bằng một định dạng gần như lỗi thời.

"Tên dự án là 'Vai Phụ'.

Đạo diễn: Kang Min Jae."

"Kang Min Jae?" – Hyun Wook nhướn mày.

"Người từng bị đình chỉ vì bê bối quay lén?"

"Phải." – Jihoon đáp, giọng lặng như nước.

"Và cũng là người duy nhất Seo Rin không bao giờ nhắc tới, dù chỉ một lần, trong suốt sự nghiệp."

_____

Kang Min Jae sống ẩn dật ở Jecheon, một vùng quê yên ả cách Seoul gần 200km.

Họ tìm đến ông ta trong một chiều sương mù dày đặc, con đường đất dẫn đến căn nhà gỗ hoang vu vắng vẻ như một bối cảnh dàn dựng cho cảnh cuối cùng trong phim kinh dị.

Người đàn ông mở cửa sau ba lần gõ mạnh.

Khuôn mặt ông ta già đi nhiều so với hình ảnh truyền thông năm xưa: ánh mắt lẩn tránh, thần sắc hoang mang như thể lúc nào cũng có ai đang theo dõi.

"Ký Ức Rơi Rụng?

Han Seo Rin?!" – ông ta bật cười khi nghe hai cái tên.

"Cô ấy đóng vai chính, nhưng ngoài đời chỉ là một vai phụ thôi.

Một con búp bê biết khóc.

Mà khi búp bê khóc, ai để tâm chứ?"

"Ông có bản gốc bộ phim Vai Phụ không?" – Jihoon hỏi thẳng, không nể nang.

Kang Min Jae im lặng.

Rồi ông ta nhìn quanh, cúi xuống tủ sách, kéo ra một ổ cứng cũ bọc trong vải đen.

"Nhưng nếu các cậu xem, hãy chuẩn bị sẵn tâm lý." – ông ta nói.

"Vì không phải ai cũng chịu nổi khi nhìn thấy một con người bị lột sạch vai diễn..."

_____

Trở về căn hộ, họ bật máy, mở ổ cứng.

Trong phòng, chỉ còn tiếng thở.

Đoạn phim hiện lên – không cắt dựng, không ánh sáng chuyên nghiệp, chỉ là máy quay cầm tay run rẩy.

Seo Rin ngồi giữa phòng casting, không trang điểm, không lời thoại.

Mỗi câu hỏi từ phía sau máy quay là một nhát cắt vào tâm trí:

"Tại sao cô muốn làm diễn viên?"

"Cô có từng đánh đổi điều gì chưa?"

"Nếu có ai đó yêu cô, nhưng không bảo vệ được cô, cô nghĩ sao?"

Seo Rin không khóc.

Nhưng ánh mắt cô – là một đại dương gãy vỡ.

"Đừng bắt tôi trả lời như một diễn viên nữa."

Cô thì thầm.

"Tôi không còn vai nào để diễn rồi."

Và đoạn phim kết thúc bằng một tiếng cười – khô khốc, ghê rợn.

Không phải của cô.

Hyun Wook siết chặt tay.

"Ai đang quay đoạn đó?"

Jihoon không nói gì.

Nhưng cậu đang dán mắt vào một chi tiết trong góc khung hình: một hình xăm nhỏ "Δ" – dạng ký tự Hy Lạp, khắc trên cổ tay người quay phim.

Cậu ghi lại.

_____

Hôm sau, khi cả hai đến Viện Tư liệu Quốc gia để tra cứu danh sách các nhân sự từng làm việc cho Kang Min Jae, họ phát hiện một điều bất ngờ: có một người quay phim tên Lee Tae Hwan, xăm ký hiệu Delta trên cổ tay, từng rút khỏi ngành đột ngột sau vụ bê bối.

Người này đã chết cách đây 4 năm – do tai nạn giao thông.

Nhưng điều kỳ lạ là: trước khi chết, anh ta từng đến gặp Seo Rin.

Thậm chí, là người cuối cùng rời khỏi phim trường ngày quay cảnh "nằm trong bồn tắm" mà sau này trùng khớp với hiện trường cái chết.

_____

"Cậu nghĩ gì?" – Hyun Wook hỏi khi đêm lại phủ lên thành phố.

Jihoon chậm rãi trả lời.

"Tôi nghĩ... ai đó đang cố dựng lại vai diễn cuối cùng cho Seo Rin.

Nhưng không phải để vinh danh.

Mà để kết thúc."

"Tại sao?"

"Bởi vì cô ấy từng cố kể lại sự thật.

Và sự thật... không phải ai cũng muốn được chiếu sáng."

Im lặng.

Rồi Hyun Wook bước lại gần, đứng cạnh Jihoon, chạm nhẹ vào vai cậu.

"Chúng ta sẽ không để cô ấy bị chôn vùi trong câm lặng." – anh nói.

"Và chúng ta sẽ không để ai khác phải chết cho một vai diễn nữa." – Jihoon gật đầu.

Lúc đó, ngoài trời bắt đầu có tuyết.

Lớp tuyết đầu mùa phủ trắng thành phố — tinh khôi, nhưng lạnh buốt.

Giống như sự thật: đẹp một cách tàn nhẫn.

....
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 4 - Ánh đèn không mở


"Không phải mọi ánh sáng đều để chiếu sáng.

Có những ánh đèn chỉ tồn tại để che giấu bóng tối khác." — lời thoại bị cắt khỏi bản dựng cuối của phim Ký Ức Rơi Rụng.

__________

Bên ngoài trời tuyết vẫn rơi.

Những hạt tuyết lặng lẽ bám lên khung cửa kính, như vô số đôi mắt nhìn xuống thành phố đang ngủ vùi dưới một lớp lãng quên.

Trong căn phòng nhỏ, Hyun Wook ngồi khoanh gối trên sàn, mắt nhìn chằm chằm vào đoạn phim họ vừa phục dựng từ ổ cứng.

Jihoon lặng lẽ đi đến sau lưng, khoác lên vai anh một tấm chăn mỏng.

"Cậu lại thức trắng." – Jihoon nói, tay vuốt nhẹ qua tóc Hyun Wook, như một thói quen.

"Tôi không thể ngừng nghĩ về ánh mắt của cô ấy." – Hyun Wook khẽ lắc đầu.

"Cái cách cô ấy nhìn thẳng vào ống kính... như thể đang nhìn qua một tấm gương.

Và phía sau tấm gương đó là thứ mà cô không thể thoát khỏi."

Jihoon ngồi xuống bên cạnh.

"Tôi đã tra được thông tin thêm về Lee Tae Hwan.

Một tuần trước khi tai nạn xảy ra, anh ta từng liên lạc với một người trong đoàn phim – một stylist tên là Yoo Mira."

"Còn sống không?" – Hyun Wook lập tức hỏi.

"Có.

Cô ấy đã rời ngành sau vụ tai nạn và đang làm giáo viên mỹ thuật ở Busan.

Nhưng quan trọng hơn: Mira chính là người giúp Seo Rin thoát khỏi một lần 'diễn sai kịch bản'..."

Hyun Wook quay sang nhìn Jihoon, mắt mở to.

"Ý cậu là...?"

"Cô ấy biết.

Ít nhất là một phần sự thật."

_____

Ba ngày sau, họ gặp Yoo Mira trong một quán cà phê nhỏ ở Busan, nơi những bức tranh do học sinh cô vẽ được treo khắp tường như một buổi triển lãm ngây thơ nhưng ám ảnh.

Mira bước vào, tóc buộc thấp, gương mặt mộc mạc nhưng trong ánh mắt vẫn còn vương lại những tàn tích của một người từng sống trong ánh đèn sân khấu.

"Các cậu đến vì Seo Rin?" – cô hỏi ngay, không vòng vo.

Hyun Wook gật đầu.

"Cô ấy từng là lý do tôi chọn trở thành thám tử."

Mira mỉm cười buồn.

"Vậy tôi sẽ kể cho các cậu điều này... thứ mà tôi chưa từng kể với cảnh sát, vì tôi biết họ sẽ chôn vùi nó."



Hồi tưởng, năm 2020: Trong một buổi quay ngoại cảnh cho bộ phim tài liệu Vai Phụ, Yoo Mira bắt gặp Seo Rin trong nhà vệ sinh, co rúm người lại, mắt nhòe lệ, son môi bị tẩy đến đỏ cả da.

Trên vai cô là một vết bầm tím, hình như bị cào.

"Cô ấy thì thầm với tôi: Nếu có ngày tôi chết, đừng tin vào những gì máy quay nói.

Hãy tin vào những gì họ không cho chiếu."

Vài hôm sau, Tae Hwan nói với Mira rằng anh đã giấu một bản quay thử khác, đoạn phim mà Seo Rin đã nói về một "người chống lưng" – người mà không ai dám gọi tên, nhưng luôn xuất hiện trong các hợp đồng phim quan trọng.

"Tôi chưa từng xem đoạn đó." – Mira rùng mình.

"Và rồi...

Tae Hwan chết."

_____

"Tôi nghĩ có ai đó đã tìm được đoạn phim ấy trước khi anh ta kịp công bố." – Jihoon nói khi họ rời khỏi quán.

"Và giờ, họ đang chắc chắn rằng chẳng còn ai có thể nói được nữa."

"Không, còn một người." – Hyun Wook khẽ siết vai Jihoon.

"Chúng ta."

_____

Đêm đó, họ trở lại căn hộ.

Jihoon ngồi lặng thinh, tay cầm đoạn băng đã được trích xuất từ ổ cứng.

Anh dùng phần mềm khôi phục hình ảnh, lần mò từng khung hình bị nhiễu.

"Dừng lại." – Hyun Wook nói, khi màn hình hiển thị một đoạn hình ảnh mờ.

Trong khung hình đó, Seo Rin ngồi trong phòng trang điểm, một người đàn ông đứng phía sau, chỉ hiện nửa thân dưới – bộ vest xám tro, giày da đen kiểu Ý.

"Phóng to hình phản chiếu trong gương." – Jihoon nói.

Và ở đó – trong một tích tắc – họ thấy khuôn mặt mờ ảo phản chiếu: Giám đốc điều hành hãng phim K-Vision Entertainment, nơi sản xuất Ký Ức Rơi Rụng.

Kim Jae Sung.

_____

Tên ông ta từng bị nghi ngờ quấy rối diễn viên trẻ, nhưng chưa từng bị kết án.

"Tại sao lại xuất hiện trong đoạn phim mà Seo Rin không hề diễn vai?" – Hyun Wook siết chặt tay.

Jihoon khẽ lật lại một tập hồ sơ, giọng đều đều: "Vì có thể đoạn phim ấy không phải là một cảnh diễn.

Mà là một bằng chứng."

"Vậy thì...

ông ta đang che giấu điều gì?"

_____

Vài ngày sau, khi Jihoon rời phòng để mua đồ ăn, Hyun Wook ở lại một mình.

Đang chỉnh lại ánh sáng màn hình, anh phát hiện một dữ liệu ẩn sâu trong ổ cứng – file có tên lạ:

"BlindScene_03.mov".

Anh mở ra.

Không có hình, chỉ là một đoạn âm thanh kéo dài 48 giây.

Giọng Seo Rin, run rẩy, gần như không còn là giọng người:

"Nếu tôi chết... có lẽ đó là kết thúc đẹp nhất.

Một cái chết được chọn sẵn, như đoạn kết phim.

Còn hơn là sống như một cái bóng, diễn hoài không hết vai..."

"Nếu anh – người đang nghe cái này – là ai đó có thể yêu mà không nói... hãy nhớ tôi bằng cách tin tôi.

Đừng nhìn tôi trong phim.

Hãy nhìn tôi trong những điều không được phép công chiếu."

Và đoạn băng tắt.

_____

Hyun Wook ngồi đó rất lâu.

Đến khi Jihoon trở về, anh vẫn chưa nhúc nhích.

Jihoon đặt túi đồ ăn xuống, quỳ bên anh.

"Cậu vừa nghe đoạn đó đúng không?"

Hyun Wook gật đầu, mắt ngân ngấn.

"Tôi không thể ngăn mình tưởng tượng... nếu người nói những lời đó là cậu, những lời trăn trối cuối cùng bất lực..." – anh thì thầm.

Jihoon không nói gì.

Nhưng rồi, rất nhẹ, cậu cầm lấy tay Hyun Wook, đặt lên ngực trái mình – nơi trái tim đập bình thản.

"Vậy thì đừng để chuyện đó xảy ra.

Chúng ta cùng nhau, được chứ?

Tôi không muốn là người để lại cậu với nỗi đau 1 mình như vậy!" – Jihoon đáp.

_____

Câu nói ấy, như một lời hứa lặng thầm.

Trong căn phòng ngập ánh đèn dịu, có hai người vẫn sống – để kể câu chuyện của một người đã chết.

Và có một ánh đèn, từ giờ sẽ mãi không mở lại nữa.

Vì nó không được dùng để chiếu sáng.

Mà để che giấu một vai diễn bị chôn vùi.

_____
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 5 - Những kẻ viết lại kịch bản


"Sự thật không bao giờ chết.

Nó chỉ bị viết lại dưới những cái tên mới." — trích lời thoại bị cắt khỏi tập cuối phim Vai Phụ.

__________

Căn phòng chật hẹp vẫn sáng đèn đến sáng hôm sau.

Hyun Wook ngủ gục trên bàn làm việc, đầu gối lên tay, hàng mi dài run nhẹ theo từng nhịp thở mệt nhoài.

Màn hình máy tính vẫn hiện tên file: BlindScene_03.mov.

Jihoon bước lại gần, nhẹ tay gỡ cặp kính đang chệch khỏi sống mũi Hyun Wook, rồi khẽ đặt lên bàn.

Ánh mắt cậu như dừng lại lâu hơn bình thường nơi khuôn mặt người kia – từng đường nét quen thuộc đến mức cậu thuộc lòng cả trong bóng tối.

Cậu đưa tay vén một lọn tóc rối, vuốt nhẹ qua trán Hyun Wook – dịu dàng, đầy trìu mến.

"Cậu lúc nào cũng cố gắng hơn mức cần thiết." – Jihoon thì thầm, như nói với chính mình.

Nhưng Hyun Wook không ngủ say như tưởng.

Anh hé mắt, giọng vẫn khàn:

"Cậu lúc nào cũng lặng lẽ chăm sóc tôi như thế.

Biết đâu một ngày, tôi quen mất thì sao?"

"Thì tôi sẽ tiếp tục, cho đến khi cậu không quên được nữa." – Jihoon trả lời, không hề ngập ngừng.

Một thoáng im lặng.

Rồi cả hai bật cười – thứ tiếng cười nhỏ, nhẹ, nhưng như làm tan đi sương lạnh quanh căn phòng.

_____

Họ bắt đầu lần theo những khoản giao dịch tài chính bí mật của Kim Jae Sung, phát hiện ra nhiều khoản chi không rõ mục đích chuyển đến một công ty sản xuất nhỏ có tên Lumino Studios – nơi từng đăng ký là nhà sản xuất phụ của "Vai Phụ" nhưng chưa từng được nhắc đến.

"Chúng ta phải gặp người đứng tên công ty này." – Hyun Wook nói.

"Một đạo diễn không mấy nổi bật tên Do Jin Ho."

"Cẩn thận." – Jihoon nhắc, tay kiểm tra khẩu súng ngắn mà họ luôn mang khi cần thiết, đã lâu không dùng.

"Nếu ông ta thật sự dính dáng đến những đoạn phim bị chôn giấu, có thể sẽ không chào đón khách ghé thăm đâu."

_____

Do Jin Ho sống trong một căn penthouse được bảo vệ cẩn mật ở Gangnam.

Nhưng họ không cần xâm nhập – chỉ cần chờ.

Jihoon từng bảo: "Muốn biết bí mật của ai, hãy nhìn nơi họ không phòng bị nhất – chính là lúc về nhà."

Đúng như dự đoán, Jin Ho về khuya, một mình, say rượu.

Và khi ông ta mở cửa, Hyun Wook đã đứng sẵn.

"Ông vẫn còn nhớ Han Seo Rin chứ?" – giọng anh vang lên giữa hành lang tối.

Jin Ho khựng lại.

Mắt ông ta trợn lên.

"Cô ta... chết rồi.

Cậu hỏi làm gì?"

"Bởi vì ông từng quay lại đoạn băng mà không ai cho công chiếu." – Jihoon bước ra từ bóng tối phía sau.

"Và chúng tôi biết: ông từng được trả tiền để 'chỉnh sửa' lời khai của Lee Tae Hwan trong một đoạn hậu kỳ chưa từng phát sóng."

Mặt ông ta tái đi.

"Đừng đến tìm tôi nữa..." – ông run rẩy.

"Không phải ông sợ bị vạch mặt.

Mà sợ ai đó sẽ trừng phạt nếu ông tiết lộ." – Jihoon nói, giọng không sắc bén, mà rất trầm.

"Là Kim Jae Sung đúng không?" – Hyun Wook nhấn thêm.

"Ông ta đứng sau tất cả."

Jin Ho không trả lời.

Nhưng tay ông đã nắm chặt chùm chìa khoá.

"Bọn tôi chỉ cần đoạn hậu kỳ kia." – Jihoon nói.

"Nếu ông không đưa, chúng tôi sẽ tự tìm."

Cuối cùng, ông ta cười khan.

"Các cậu không biết mình đang động vào cái gì đâu..."

_____

Đêm ấy, họ lục tìm trong nhà kho cũ của studio, nơi Jin Ho từng lưu giữ thiết bị và bản dựng thô.

Và ở đó, giữa hàng trăm băng từ và đĩa cũ, họ tìm thấy một hộp băng ghi dòng chữ mờ nhạt:

"Diễn thật – không chỉnh màu."

_____

Trở lại căn hộ, họ mở đoạn phim trong im lặng.

Seo Rin trong hình ảnh ấy không còn là diễn viên – mà là người kể chuyện.

Cô kể về những lần bị ép thử vai ngoài kịch bản, bị giữ lại sau giờ quay để "thỏa thuận nâng vai", và cả những kẻ giấu mặt sau bức màn quyền lực – những người viết lại kịch bản không chỉ cho phim, mà cả cho đời cô.

"Tôi từng nghĩ... nếu mình giỏi, mình sẽ không bị làm nhục.

Nhưng hóa ra, tài năng không đủ.

Thậm chí, còn nguy hiểm."

"Tôi đã im lặng vì sợ.

Nhưng giờ, tôi nói điều này không phải để được thương hại.

Mà để ai đó – bất kỳ ai – sẽ đứng lên thay tôi."

"Nếu tôi không sống sót sau vai diễn cuối cùng... thì đây là lời thoại thật duy nhất tôi để lại."

Hyun Wook lau mặt bằng tay áo.

Cổ họng anh nghẹn lại.

"Cô ấy... can đảm quá." – anh nói khẽ.

"Và cô ấy đã tin... sẽ có ai nghe được những lời này."

Jihoon ngồi cạnh, tay đặt lên lưng anh, vỗ nhè nhẹ như ru.

"Có tôi.

Có cậu.

Và có cả hai ta."

_____

Đêm muộn, họ ra ngoài, dạo bước trên cầu Dongjak, nơi gió từ sông Hàn thổi ngược khiến áo khoác cũng không ngăn được rét.

Nhưng Hyun Wook không rút tay vào túi.

Thay vào đó, anh đưa ra, nắm lấy tay Jihoon.

"Không phải vì lạnh." – anh nói nhỏ.

"Mà vì tôi muốn cậu ở cạnh tôi, khi sự thật này bị lật ra.

Tôi cần cậu... không phải với tư cách một thám tử."

Jihoon không đáp.

Cậu siết chặt bàn tay đang nắm mình.

"Tôi luôn ở cạnh cậu.

Không cần cậu nói tôi cũng sẽ ở lại."

Gió vẫn thổi.

Nhưng trong sự im lặng ấy, có một câu trả lời đã được nói rõ, dù không cần phát ngôn.

_____

Khi họ quay lại, cửa phòng bị phá.

Mọi thứ bị lục tung.

Chiếc USB chứa đoạn phim đã biến mất.

Kẻ nào đó... cũng đã biết đến sự tồn tại của nó.

_____
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 6 - Không kịch bản


"Có những vai diễn, không có kịch bản sẵn.

Người ta phải sống thật đến mức cái chết cũng không còn là giả." — trích nhật ký của Han Seo Rin, trang cuối cùng.

__________

Mọi thứ bị lật tung.

Hồ sơ, máy tính, ổ cứng dự phòng – tất cả đều bị phá khóa, như thể có ai đó đang cố xóa sạch dấu vết của sự thật.

USB chứa đoạn phim – thứ bằng chứng duy nhất kết nối Kim Jae Sung với cái chết của Seo Rin – đã biến mất.

Và không để lại một dấu vết nào.

...

Căn hộ giờ lạnh ngắt.

Trời chưa sáng hẳn, nhưng ánh tím nhạt của bình minh đã rọi vào khung cửa sổ bị nứt.

Hyun Wook ngồi bệt trên sàn, giữa đống đổ nát của hồ sơ và ký ức.

Jihoon bước vào, tóc rối, trên tay là cốc cà phê nóng mà cậu vẫn hay pha mỗi sáng – một thói quen cố níu lại sự bình thường trong một thế giới đang dần sụp đổ.

"Cậu cần phải ăn gì đó." – Jihoon nói, đặt cốc cà phê xuống cạnh Hyun Wook.

Hyun Wook không đáp, chỉ nhìn vào khoảng không trống rỗng trước mặt.

"Chúng ta mất nó rồi, Jihoon à."

"Chưa." – Jihoon ngồi xuống bên cạnh, giọng vẫn đều và trầm như mọi khi.

"Tôi đã sao lưu đoạn âm thanh đó.

BlindScene_03.mov.

Vẫn còn đó."

Hyun Wook quay sang nhìn Jihoon, mắt đỏ hoe nhưng ánh lên chút hy vọng.

"Cậu... luôn dự phòng mọi thứ."

"Trừ khi chuyện liên quan đến cậu." – Jihoon khẽ mỉm cười.

"Vì tôi không bao giờ nghĩ sẽ mất cậu."

Câu nói bật ra nhẹ như hơi thở, nhưng lại đâm sâu vào khoảng lặng đang chực nuốt lấy cả hai.

Hyun Wook im lặng.

Rồi anh gục đầu lên vai Jihoon.

Trong giây phút ấy, không cần thêm bất kỳ ngôn từ nào.

Sự chạm nhẹ của đầu vai, sự tĩnh lặng trong hơi thở – tất cả đủ để truyền đi một cảm xúc lớn hơn bất kỳ nụ hôn công khai nào.

_____

Họ lần theo địa chỉ IP lạ từng truy cập vào email của Jin Ho – kẻ duy nhất biết về đoạn phim bị lấy cắp.

Địa chỉ ấy dẫn đến một văn phòng trống trong tầng hầm của một tòa nhà từng thuộc sở hữu... của K-Vision Entertainment.

Không còn nghi ngờ gì nữa: Kim Jae Sung đã biết họ đang đến gần.

_____

Đêm hôm đó, họ bám theo một trong những người thân cận với Kim – trợ lý riêng của ông ta, Kang Seo Min.

Người phụ nữ này từng là diễn viên trẻ, sau đột ngột rút khỏi làng giải trí khi đang nổi tiếng.

Không lý do.

Không scandal.

Jihoon bám theo Seo Min vào một quán bar sang trọng ở Itaewon, nơi những kẻ có quyền lực thích ẩn mình dưới ánh đèn mờ.

Trong khi đó, Hyun Wook ở lại trong xe, kết nối qua tai nghe bluetooth.

"Cậu chắc chứ?" – Hyun Wook hỏi.

"Cô ta không đơn giản đâu."

"Chẳng ai từng rời khỏi thế giới giải trí mà đơn giản." – Jihoon đáp.

"Nhưng tôi muốn nghe thử... lý do cô ta im lặng."

Bên trong quán bar, Jihoon tiếp cận Seo Min một cách thận trọng.

Nhưng cậu không cần vòng vo – đôi mắt cậu luôn nói thật.

"Han Seo Rin từng tin vào cô." – Jihoon nói.

"Cô ấy nói: Chị Seo Min là người duy nhất không nhìn em như một món hàng."

Seo Min không quay lại.

Nhưng tay cô khẽ siết chặt ly rượu.

"Tôi từng là cô ấy." – cuối cùng, Seo Min đáp.

"Ngây thơ.

Tài năng.

Và nghĩ rằng mình sẽ đổi được vị trí bằng diễn xuất, không bằng thỏa hiệp."

Jihoon không nói, chỉ chờ.

"Nhưng khi ông ta bước vào phòng hóa trang hôm đó..." – giọng cô run lên – "Tôi hiểu, nếu tôi không cười, thì sẽ bị loại khỏi mọi vai diễn từ giờ về sau."

Một giọt nước mắt rơi xuống cổ áo sơ mi đắt tiền.

"Tôi không mạnh mẽ như cô ấy."

_____

Sau khi Seo Min rời đi, Jihoon quay lại xe.

Hyun Wook đang chờ, mắt nhìn cậu như muốn nói rất nhiều điều mà chưa nói.

"Cậu ổn không?" – anh hỏi.

Jihoon gật.

"Tôi ổn.

Nhưng tôi sợ... rằng nếu lần này ta thất bại, sẽ chẳng còn ai đủ can đảm để kể tiếp câu chuyện."

"Thì chúng ta sẽ không thất bại." – Hyun Wook nói dứt khoát.

"Cậu nghĩ tôi sẽ để ai đó chạm đến cậu sao?"

Một khoảnh khắc im lặng.

Rồi Hyun Wook nghiêng sang, chạm trán vào trán Jihoon.

"Chúng ta là một đội.

Là hai phần của cùng một lời thề.

Và tôi... tôi sẽ bảo vệ cậu, cho dù cảnh cuối có không kịch bản."

_____

Họ quyết định công khai phần còn lại của bằng chứng – đoạn âm thanh và lời trăng trối của Seo Rin – thông qua một phóng viên độc lập từng theo đuổi các vụ bê bối trong ngành giải trí: Bae Min Joo.

Min Joo là người cứng rắn, và không ai mua được ngòi bút của cô bằng tiền.

"Các cậu có bằng chứng về cái chết bị dàn dựng của Han Seo Rin?" – cô hỏi, không giấu vẻ nghiêm túc.

"Không đủ để kết tội." – Jihoon nói.

"Nhưng đủ để không ai còn dám ngủ yên."

_____

Một tuần sau, đoạn âm thanh xuất hiện trên blog cá nhân của Min Joo, thu hút hàng triệu lượt chia sẻ trong một đêm.

Cư dân mạng dậy sóng.

Cảnh sát buộc phải tái điều tra vụ việc.

Các nạn nhân khác bắt đầu lên tiếng.

Một phong trào ngầm trỗi dậy.

Nhưng đó cũng là lúc kẻ đứng sau quyết định không im lặng nữa.

_____

Tối hôm đó, khi Hyun Wook đi siêu thị về, anh thấy cửa phòng hé mở.

Anh gọi: "Jihoon?"

Không ai đáp.

Anh bước vào.

Căn phòng tối om.

Một mùi khét nhẹ như dây điện cháy len lỏi trong không khí.

Đèn chớp một lần.

Và sau đó, tất cả tối sầm.
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 7 - Ánh đèn không còn sáng


"Trong đêm tối tận cùng, ta chỉ cần một người không rời bỏ ánh sáng trong ta." — lời thoại bị cắt khỏi tập 5 của Vai Phụ.

__________

Cửa bật mở.

Hyun Wook lao vào, tim đập loạn trong lồng ngực.

"Jihoon!"

Không tiếng đáp.

Chỉ là bóng tối, lạnh, sâu và thít chặt lấy mọi giác quan.

Anh lần mò bật đèn — không sáng.

Điện bị cắt.

Căn hộ như một xác thân rỗng, không còn sự sống.

Những tấm ảnh từng dán trên tường – ảnh hai người họ chụp cùng nhau trong các chuyến điều tra, những ghi chú vụ án – giờ nằm rải rác trên sàn như bị ai đó cố tình xé tung.

Rồi anh thấy nó — một vệt máu nhỏ nơi nền gạch trắng.

Tươi, đỏ, dẫn vào phòng ngủ.

Hyun Wook lao đến, mở tung cửa.

Không ai.

Chỉ có một mẩu giấy, bị gió từ cửa sổ mở toang thổi bay.

"Muốn hắn sống, đừng hé răng thêm nữa.

Đừng để đoạn phim thứ hai xuất hiện."

Tay anh run lên.

Không phải vì sợ.

Mà vì tức.

Vì đau.

Vì bất lực.

Và vì — trái tim anh đang lạnh dần đi, khi Jihoon... không ở cạnh.

_____

Hai giờ sau.

Hyun Wook không gọi cảnh sát.

Cũng không báo cho Min Joo.

Anh chỉ một mình, lái xe xuyên đêm, lục tung mọi góc tối từng có bóng dáng của kẻ đã theo dõi họ.

Nhưng không manh mối.

Chỉ là khoảng không im lặng như muốn nuốt anh trọn.

_____

Rạng sáng hôm sau, anh nhận được tin nhắn:

"Sông Hàn.

Cầu Mapo.

Một mình."

Không có thêm gì.

Nhưng Hyun Wook hiểu.

Là bẫy.

Là nguy hiểm.

Và cũng là cơ hội duy nhất để tìm lại Jihoon.

Anh đến đó, đúng giờ.

Không súng.

Không máy ghi âm.

Chỉ mang theo mình — một trái tim đang rạn vỡ và quyết không để mất người duy nhất anh không thể sống thiếu.

_____

Dưới gầm cầu, anh thấy một chiếc xe đỗ lặng lẽ.

Trong xe, Jihoon – bị trói tay, dán băng miệng.

Bên cạnh là một người đàn ông mặc áo khoác đen, đội mũ trùm kín đầu – ánh mắt lạnh lùng không có lấy một chút người.

"Đưa tôi bản sao đoạn phim." – hắn nói, giọng đều như máy.

"Còn không, cậu ta sẽ biến mất như chưa từng tồn tại."

Hyun Wook tiến lại, tay giơ lên cho thấy mình không có vũ khí.

"Được thôi." – anh nói.

"Tôi sẽ đưa.

Nhưng cậu ta đi trước."

Hắn lắc đầu.

"Tôi không ngu.

Bản sao.

Ngay bây giờ."

Hyun Wook móc từ trong áo ra một USB – ánh sáng đèn đường phản chiếu khiến nó lấp lánh như vũ khí.

"Tôi nói rồi.

Cậu ta đi trước.

Đây không phải thương lượng.

Đây là đánh đổi."

Một tiếng cười khan.

Hắn ra hiệu cho một kẻ khác từ trong bóng tối bước ra, kéo Jihoon khỏi xe, đẩy về phía Hyun Wook.

"Cậu nghĩ sẽ làm được gì khi chỉ có hai người?" – hắn hỏi.

Hyun Wook cười nhạt.

"Đủ để khiến các người run sợ rồi."

Và ngay khi Jihoon về đến tay anh, Hyun Wook ném USB xuống sông Hàn.

_____

"Không!!!" – kẻ áo đen gào lên, lao đến.

Nhưng Hyun Wook đã nhanh hơn.

Một cú đấm thẳng, chính xác.

Gã ngã xuống, và khi lũ đàn em định lao đến, tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa.

Bae Min Joo đã theo dõi từ đầu.

Và cô không đến một mình.

_____

Sau đó là tiếng còi hú, tiếng người la hét, tiếng còng sốc lạnh vào cổ tay những kẻ từng nghĩ mình bất khả xâm phạm.

Và là... sự im lặng giữa hai người còn lại.

_____

Tại trạm y tế gần đó, Jihoon được kiểm tra.

Không thương tích nặng, chỉ bị trói lâu và mất nước.

Hyun Wook đứng dựa vào tường, mắt không rời Jihoon lấy một giây.

"Cậu ổn chứ?" – cuối cùng anh hỏi.

Jihoon gật.

"Còn cậu?"

Hyun Wook không đáp ngay.

Rồi bước đến, ngồi xuống trước mặt Jihoon.

"Cậu có biết tôi sợ nhất điều gì không?" – anh hỏi.

Jihoon nhìn anh, ánh mắt dịu lại.

"Tôi đoán... là mất tôi."

Hyun Wook bật cười.

Nhưng là tiếng cười khản đặc, như nghẹn lại trong cổ họng.

"Không.

Tôi sợ... không được nói rằng tôi yêu cậu trước khi quá muộn."

Lần đầu tiên, lời yêu được nói ra – không phải bằng ánh mắt, không phải bằng bàn tay nắm chặt – mà là bằng tiếng nói, thành thật và mãnh liệt.

Jihoon không trả lời.

Chỉ đưa tay lên, đặt vào má Hyun Wook, vuốt nhẹ như vẽ lại đường nét quen thuộc đã bị phủ bụi bởi sợ hãi.

Rồi cậu nói khẽ:

"Cậu nói trễ rồi.

Tôi đã yêu cậu từ lâu rồi, Hyun Wook à."

_____

Ngoài trời bắt đầu mưa.

Những hạt mưa đầu mùa đập vào cửa kính, tí tách, như từng nốt nhạc dịu dàng trong đoạn cao trào của bản nhạc trinh thám.

Một chương mới đã mở ra.

Sự thật dần được hé lộ.

Nhưng bóng tối vẫn chưa hoàn toàn tan.

Bởi vì...

đoạn phim thứ hai vẫn chưa ai từng thấy.

Và trong đó – có thể là câu trả lời cuối cùng cho cái chết của Han Seo Rin.

.....
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 8 - Đoạn phim thứ 2


"Sự thật không cứu được ai cả.

Nhưng đôi khi, nó là điều cuối cùng để người ta níu giữ niềm tin." — lời thoại bị cắt khỏi đoạn cuối phim Vai Phụ.

__________

Ba ngày sau vụ bắt cóc.

Căn hộ đã được dọn lại.

Nhưng bầu không khí thì vẫn lạnh như những đêm đầu đông ở Seoul — nặng nề và mơ hồ.

Jihoon ngồi thẫn thờ trước chiếc máy tính, đôi mắt dán vào thư mục chưa từng mở:

HAN_SEORIN_FINAL.mkv

"Chắc chứ?" – Hyun Wook hỏi, đứng sau lưng cậu.

Giọng anh trầm và thấp, không còn sôi nổi như mọi khi, như thể anh đang dồn toàn bộ sự sống vào sự tỉnh táo.

Jihoon gật.

Không quay lại.

Chỉ mở file.

Hình ảnh mờ hiện lên.

Seo Rin ngồi trước máy quay, gương mặt không trang điểm, ánh mắt mệt mỏi nhưng sáng rực một quyết tâm khó tả.

"Nếu ai đó tìm được đoạn này, thì tôi... có lẽ đã không còn."

Cô nuốt khan.

"Tôi từng nghĩ, nếu im lặng, mọi chuyện sẽ qua.

Nhưng sự im lặng của tôi đã giết một người.

Một cô bé thực tập sinh.

Em ấy từng nói với tôi: Unnie là lý do em muốn làm diễn viên.

Và giờ em ấy chết.

Vì tôi đã không lên tiếng."

Cô đưa mắt nhìn thẳng vào ống kính – như xuyên qua màn hình, nhìn thẳng vào hai người họ.

"Người đưa tôi đoạn clip ấy, chính là Jin Woo."

"Và người xúi tôi giữ im lặng... cũng là người tôi từng tin là bạn."

Tên cuối cùng không được nhắc đến.

Nhưng ngay sau đó, camera rung mạnh.

Tiếng cửa mở toang.

Và đoạn phim dừng lại.

_____

Căn phòng chìm vào im lặng.

Jihoon lặng lẽ lưu file vào ba ổ cứng riêng biệt.

Không nói.

Không hỏi.

Không rơi một giọt nước mắt.

Hyun Wook chỉ đứng đó, tay đặt lên vai cậu – một cái siết nhẹ.

Vững chắc.

Im lặng.

_____

Họ đem bằng chứng đến cho Min Joo, lúc nửa đêm.

Không ai nói gì trên đường đi.

Nhưng Jihoon chủ động nghiêng người, để đầu khẽ tựa vào vai Hyun Wook khi xe dừng ở đèn đỏ.

Không hẳn vì mệt.

Mà vì biết...

ở đó là nơi an toàn nhất.

Hyun Wook không nói gì, chỉ với tay bật sưởi ghế.

Trời đang lạnh, và Jihoon luôn hay lạnh tay khi căng thẳng.

_____

Min Joo tiếp nhận đoạn video với vẻ mặt nghiêm trọng chưa từng thấy.

"Cái tên mà Seo Rin không nói... tôi có thể đoán ra." – cô thì thầm.

"Chúng ta từng nghĩ Kim Jae Sung là đích đến, nhưng hóa ra... hắn chỉ là quân cờ."

Hyun Wook siết tay thành nắm đấm.

"Vậy ai là người chơi bàn cờ?"

Min Joo lặng một lúc, rồi đưa ra một cái tên mà họ không ngờ tới:

Lee Ha Kyung — đạo diễn chính của Vai Phụ, người từng nâng đỡ Seo Rin và luôn được xem là kẻ bênh vực diễn viên nữ.

_____

Cùng lúc đó, tại studio cũ của đoàn phim, một người đàn ông trung niên đang ngồi trong căn phòng tối, xem lại đoạn phim cuối cùng của Han Seo Rin.

Miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh.

"Tiếc thật...

Em không nên nói tên tôi."

Hắn nhấc điện thoại.

"Dọn dẹp đi.

Chúng bắt đầu chạm đến rìa vực rồi."

_____

Đêm hôm đó, Hyun Wook không ngủ.

Anh ngồi ngoài ban công, gió lạnh táp vào mặt.

Bên trong, Jihoon cũng chưa ngủ – nhưng cậu không gọi anh vào.

Chỉ lặng lẽ mang ra một chiếc chăn, quấn vào vai Hyun Wook từ phía sau.

Không nói gì.

Chỉ là cái chạm nhẹ, vừa đủ để người kia biết rằng – dù chuyện gì xảy ra, tôi vẫn ở đây.

Hyun Wook ngả đầu vào tay Jihoon.

Không khóc.

Nhưng mắt anh khẽ nhắm, như buông đi những thứ đã gồng suốt mấy đêm qua.

_____

Ngày hôm sau, họ theo dõi Lee Ha Kyung.

Vị đạo diễn sống biệt lập trong một căn hộ áp mái, nơi không một phóng viên nào tiếp cận được.

Họ cải trang, gắn thiết bị nghe trộm, và bí mật theo dõi hắn suốt 16 tiếng đồng hồ.

Trong thời gian đó, Jihoon không ăn một miếng nào.

Hyun Wook không nói gì, chỉ đưa cho cậu một thanh kẹo socola mà anh luôn để sẵn trong túi – loại Jihoon thích từ thời đại học.

Cậu nhìn anh, rồi nhận lấy, ăn một cách chậm rãi, như thể mỗi lần nhai là một cách giữ bình tĩnh.

Hyun Wook ngồi sát bên, vai kề vai, và thi thoảng chỉnh lại tai nghe cho Jihoon, kéo nhẹ mũ áo cậu khi trời nổi gió.

Từng cử chỉ đều tĩnh lặng – nhưng chứa cả một trời thấu hiểu.

_____

Và rồi, lúc 3 giờ sáng, họ nghe được điều không tưởng:

Lee Ha Kyung gọi điện cho một số máy lạ.

Trong cuộc gọi, hắn nhắc đến "kịch bản gốc" – bản phác thảo đầu tiên của phim Vai Phụ, nơi cái chết của nhân vật chính... không hề có.

"Cô ấy đã đổi đoạn kết, tự ý diễn khác.

Làm rối loạn mọi thứ."

"Vậy thì tôi phải xử lý hậu quả thôi."

_____

Hyun Wook và Jihoon nhìn nhau.

Không cần nói, cả hai đều biết: kẻ chủ mưu thực sự... chính là đạo diễn – người đã đứng sau mọi ánh đèn.
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 9 - Giọng nói giữa màn đêm


"Người chết không thể nói.

Nhưng nếu lắng nghe đủ lâu, ta sẽ nghe thấy họ." — lời viết tay trong sổ ghi chú của Jin Woo.

__________

Jihoon nhấn dừng đoạn ghi âm vừa nghe lại lần thứ ba.

"Một giọng nói nam.

Cố tình làm méo tiếng, nhưng có khẩu hình phía sau.

Cậu thấy không?" – cậu lia chuột, dừng hình tại một khung hình mờ mịt ánh sáng xanh.

Hyun Wook nhíu mày nhìn màn hình, rồi phì cười.

"Cái này là cậu phân tích giọng nói hay là chơi đoán hình trong show giải trí đấy?"

"Cả hai." – Jihoon đáp tỉnh bơ, gõ gõ bàn phím.

"Mắt cậu để làm gì nếu không thấy cái bóng phản chiếu kia?"

Hyun Wook lại cúi gần, vai chạm vào vai Jihoon.

"À... phải.

Một bóng người.

Rất rõ là đàn ông.

Có thể... là Jin Woo?"

"Cũng có thể là hung thủ." – Jihoon nói, ánh mắt chợt tối đi.

Hyun Wook ngả người ra sau, nhăn mặt.

"Vụ này càng ngày càng giống mấy phim trinh thám hạng nặng.

Chúng ta mà không phải nhân vật chính thì chắc toi từ chương 3 rồi."

Jihoon bật cười khẽ.

Lâu rồi cậu mới cười.

Chỉ vậy thôi mà Hyun Wook cũng thấy tim dịu lại.

_____

Tối đó, họ đến văn phòng công ty cũ của Seo Rin – nơi Jin Woo từng làm việc.

Mọi thứ giờ đã đóng cửa, nhưng Jihoon tìm được một liên lạc – một người tổ kỹ thuật cũ, tên là Baek Min Soo.

Min Soo gặp họ tại một quán bar cũ kỹ dưới hầm, nơi đèn neon nhấp nháy như thở hắt.

"Jin Woo?" – Min Soo uống một hơi hết ly bia.

"Tôi tưởng anh ấy chết rồi."

Hyun Wook nhướn mày.

"Chết?

Lúc nào?"

"Không ai biết rõ.

Chỉ là sau vụ thực tập sinh kia mất, anh ấy mất tích luôn.

Có người bảo anh ấy bị dọa giết, có người bảo... bị bịt miệng.

Nhưng mà tôi biết một chuyện..."

Min Soo rút ra một mẩu giấy, vẽ sơ đồ:

"Anh ấy có một chỗ trú bí mật ở vùng ngoại ô.

Không ai biết ngoài vài người trong đoàn.

Một căn nhà cũ gần núi.

Nếu tìm thì đến đó."

_____

Trời mưa phùn.

Hyun Wook và Jihoon lái xe lên vùng ngoại ô khi trời đã tối đen.

"Cậu lạnh không?" – Hyun Wook hỏi, mắt không rời đường.

Jihoon khẽ lắc đầu, nhưng vài giây sau, một bàn tay len qua giữa cần số, nắm lấy tay anh.

Lạnh.

Như mọi lần.

Hyun Wook siết nhẹ lại.

Không nhìn nhau.

Không cần nói.

Chỉ có hơi ấm của tay trong tay, và tiếng gió đập vào kính xe.

"Cậu biết không," – Hyun Wook nói, nửa đùa nửa thật – "Tôi từng nghĩ nếu không làm thám tử, tôi sẽ đi trồng hoa."

Jihoon liếc sang, nửa cười.

"Chắc là hoa sẽ chết hết vì cậu nói nhiều quá."

Hyun Wook lườm.

"Còn cậu thì sao?

Không làm thám tử, sẽ làm gì?"

Jihoon im vài giây.

Rồi đáp nhẹ:

"Làm người yêu cậu cho đỡ nguy hiểm."

Hyun Wook khựng tay lái.

"Cái gì?"

"Đùa đấy." – Jihoon quay mặt đi, giấu nụ cười khẽ.

"Mà cũng không đùa lắm."

_____

Cuối cùng họ đến được căn nhà gỗ lụp xụp.

Cửa không khóa.

Đèn bên trong tắt ngúm.

Hyun Wook bước trước, rút dao gấp trong túi áo khoác.

Jihoon cầm đèn pin, lia từng góc.

"Mùi này... giống mùi mốc của phim cũ." – Jihoon khẽ nói.

Bàn tay Hyun Wook đặt lên lưng cậu – chỉ để chắc rằng người kia vẫn ở ngay đây.

Trong phòng, họ tìm thấy... một loạt băng video cũ, được đánh số theo ngày.

Và trên tường — là từng dòng nhật ký ngắn, bằng chữ viết tay xiêu vẹo:

"Không thể ra mặt.

Chúng vẫn theo dõi tôi."

"Seo Rin không nên giữ đoạn phim."

"Tôi phải bảo vệ cô ấy."

"Nếu tôi biến mất, hãy đưa video này cho người dám đối mặt với bóng tối."

Một tiếng sột soạt vang lên từ tầng trên.

Cả hai giật mình.

Hyun Wook ra hiệu im lặng.

Họ cùng bước lên cầu thang – từng bậc gỗ rên rỉ dưới chân.

Phía trên – một người đàn ông gầy, râu ria rối bù, mắt trũng sâu.

Nhưng đôi mắt ấy, nhìn thấy hai người họ, lại ánh lên chút hy vọng.

"Các cậu... là người của Seo Rin?"

_____
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 10 - Mảnh ghép


"Chúng ta không thể cứu tất cả.

Nhưng nếu một người sống sót nhờ sự thật, thì nỗi đau này không uổng phí." — Jin Woo

__________

Trời vẫn mưa.

Mưa như chưa từng ngớt từ ngày họ bước vào vụ án này.

Trong căn gác mái mục nát, Hyun Wook và Jihoon ngồi đối diện Jin Woo.

Ánh đèn mờ phủ lên gương mặt hốc hác của người đàn ông từng là quản lý sáng giá bậc nhất showbiz.

Jin Woo cầm tách trà bằng hai tay, như sợ nó sẽ vỡ tan nếu buông ra.

Anh ta nhìn họ một lúc lâu, rồi mới cất giọng:

"Cô ấy từng gọi tôi là anh trai.

Không phải vì tuổi, mà vì tôi là người duy nhất không đối xử với cô ấy như một món hàng."

_____

Câu chuyện bắt đầu từ ba năm trước.

Một nữ thực tập sinh tên Kang Yoon Ah – 17 tuổi, được tuyển chọn vào dự án phim Vai Phụ.

Cô là người hồn nhiên, giỏi diễn xuất, nhưng... non nớt.

Lee Ha Kyung – đạo diễn, là người trực tiếp huấn luyện và "định hướng diễn xuất" cho các thực tập sinh.

Một ngày, Yoon Ah biến mất.

Người ta nói cô bị stress.

Nhưng Jin Woo biết, Seo Rin đã tìm được đoạn video quay lại cảnh Yoon Ah bị ép buộc trong phòng thử vai.

Người quay clip ấy... là một kỹ thuật viên ánh sáng – kẻ đã tự tử sau đó.

_____

"Seo Rin sụp đổ khi xem đoạn đó." – Jin Woo nói, mắt như phủ một lớp khói.

"Cô ấy muốn công khai sự thật.

Nhưng Ha Kyung đến trước.

Hắn đe dọa, năn nỉ, rồi mua chuộc."

"Và cô ấy...

đồng ý im lặng?" – Jihoon hỏi khẽ.

"Không.

Cô ấy giả vờ đồng ý."

Jin Woo rút ra một cuốn sổ da.

"Cô ấy bắt đầu ghi nhật ký.

Quay lại từng khoảnh khắc.

Lập kế hoạch.

Và dựng đoạn phim thứ hai – đoạn không ai biết, trừ tôi."

_____

Hyun Wook siết tay.

"Vậy tại sao anh không ra mặt từ đầu?"

Jin Woo nhìn anh, ánh mắt đỏ lên.

"Vì tôi hèn.

Tôi bị theo dõi.

Tôi bị dọa giết.

Tôi chọn cách trốn.

Nhưng khi biết cô ấy chết... tôi biết mình đã sai."

Anh ta nhìn Jihoon và Hyun Wook.

"Nhưng hai cậu... hai cậu không giống tôi.

Các cậu dám đi tới cùng."

Một khoảng lặng.

Jihoon nhìn thẳng vào Jin Woo.

"Anh có bản gốc đoạn clip đó chứ?"

Jin Woo gật đầu.

"Không chỉ clip.

Tôi còn có bằng chứng về việc Ha Kyung lạm quyền, tiền hối lộ, tài khoản ngân hàng, và cả đoạn ghi âm giữa hắn và CEO."

_____

Căn phòng trọ rệu rã lặng ngắt sau lời thú nhận của Jin Woo.

Ánh sáng từ ngọn đèn tròn trên trần đổ xuống như một chiếc kính lúp khổng lồ đang soi vào ba người đàn ông — hai kẻ đào sâu sự thật, và một kẻ chạy trốn khỏi nó quá lâu.

Hyun Wook đứng dậy trước.

Anh bước tới cửa sổ, hé rèm nhìn mưa vẫn rơi rả rích.

Anh nói, như tự hỏi:

"Vậy ai gửi đoạn clip đầu tiên đến email tụi tôi?"

Jin Woo sững lại.

Jihoon ngước lên.

"Không phải anh à?"

"...Không.

Tôi không gửi gì hết."

Jin Woo nhìn họ, hoang mang thực sự.

Không khí đột ngột chùng xuống.

Nếu không phải Jin Woo... thì ai?

_____

01:37 sáng.

Hyun Wook gác tay lên bàn, ánh mắt lướt qua tập hồ sơ bừa bộn mà họ thu thập suốt những ngày qua.

Anh cầm lại những bản in từ camera hành lang hôm Seo Rin chết.

Nhìn thật kỹ lần nữa.

Trong số nhân viên hậu kỳ đi ra từ phòng thu hôm đó... có một người không có tên trong danh sách sản xuất chính thức.

Một gương mặt quen quen.

Anh bật laptop, đối chiếu lại hình ảnh với các hậu trường phim Vai Phụ cũ — có người này xuất hiện trong đoạn quay Seo Rin cười đùa cùng ê-kíp.

Một người dựng video?

Anh gọi Jihoon:

"Cậu còn nhớ cậu quay phim tên Jae Min không?

Người từng nhắn tin với Seo Rin trong điện thoại?"

Jihoon ngẩng đầu, ánh mắt lóe sáng.

"Ý cậu là..."

Hyun Wook gật đầu.

"Mình nghĩ hắn là chìa khóa."

_____

Jae Min – Kỹ thuật viên dựng hậu kỳ, từng làm việc cho dự án Vai Phụ năm đó.

Không ai để ý đến hắn, nhưng hắn biết mọi đường đi nước bước của các đoạn clip.

Jihoon tìm thấy số điện thoại Jae Min trong máy Seo Rin.

Tin nhắn cuối cùng giữa hai người là một tuần trước khi cô chết:

"Tôi giữ phần hậu cảnh.

Nếu cô biến mất, sẽ có người biết."

Chính hắn gửi clip cho Jihoon và Hyun Wook — như một cách cảnh báo, hoặc... buộc họ hành động.

_____

Sáng hôm sau.

Hai người tìm đến một quán net nhỏ ở Mapo, nơi Jae Min từng thuê máy dựng.

Họ hỏi quanh.

Chủ quán nhớ rất rõ — Jae Min từng cắm đầu làm việc cả đêm, in cả đống USB rồi biến mất.

"Cậu ấy bảo... nếu có gì xảy ra, gửi cái này cho cảnh sát." – Chủ quán lôi từ dưới ngăn bàn ra một phong bì niêm phong.

Bên trong là USB chứa dữ liệu gốc của toàn bộ phim hậu trường dự án Vai Phụ.

_____

Trở về phòng trọ, họ mở file.

Trong video hậu trường dài hơn 40 phút, có đoạn ghi lại cảnh Lee Ha Kyung ngồi nói chuyện với Seo Rin ở hành lang, tưởng rằng máy quay đã tắt.

"Tôi đã xóa sạch, cả nó và đoạn đó.

Cô biết tôi có thể dựng lại mọi thứ.

Một cái chết vì tự tử... là kịch bản dễ nhất."

"Anh sai rồi." – Seo Rin đáp, mắt nhìn thẳng.

"Không phải anh đang dựng lại sự thật.

Mà là cắt bỏ nó."

Đoạn clip dừng ở đó, như một nhát kéo lặng lẽ cắt rời ánh sáng khỏi màn đêm.

_____

Jihoon thở dốc.

"Đủ rồi.

Chúng ta có tất cả."

Nhưng Hyun Wook vẫn chưa rời mắt khỏi màn hình.

"Khoan.

Cậu có thấy cái bóng phản chiếu trong kính cửa không?"

Anh tua chậm.

Một người đứng ở góc xa — lặng lẽ nhìn hai người nói chuyện.

Người đó cầm máy quay.

Không phải nhân viên hậu kỳ, cũng không phải quay chính.

Jihoon cau mày.

"Người đó... mặc đồng phục bảo vệ."

_____

Họ quay lại công ty sản xuất cũ.

Sau một hồi thuyết phục, họ được tiếp cận với danh sách bảo vệ năm đó.

Cái tên cuối cùng: Choi Il Hwan – bảo vệ hợp đồng thời vụ, đã nghỉ sau vụ tự tử của kỹ thuật viên ánh sáng.

Lần theo địa chỉ, họ tìm đến một trạm xe buýt bỏ hoang ở ngoại ô — nơi Il Hwan đang làm gác đêm cho một công trường nhỏ.

Người đàn ông tóc muối tiêu, gương mặt phong trần, vừa thấy Jihoon đã run lên.

"Các cậu là người của Seo Rin à?"

Anh ta kể: chính mình đã tận mắt thấy Ha Kyung và CEO đưa một thứ gì đó vào phòng dựng hôm Yoon Ah mất tích.

Nhưng khi định lên tiếng, anh bị công ty cắt hợp đồng.

Tuy nhiên, anh đã giữ lại một bản copy video từ camera ngoài hành lang, clip duy nhất chưa bị xóa — clip cho thấy Yoon Ah đi vào, nhưng không bao giờ bước ra.
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Chương 11 - Chân tướng trong ống kính


"Đôi khi, để tìm ra sự thật, không phải là ghép các mảnh lại với nhau.

Mà là dám lật ngược những mảnh đã bị cố tình đặt sai."

__________

Tối hôm đó.

Trong phòng trọ, Hyun Wook xếp tất cả chứng cứ lên bàn:

• Nhật ký của Seo Rin

• USB hậu trường từ Jae Min

• Ghi âm từ Jin Woo

• Camera hành lang của Il Hwan

• Dữ liệu ngân hàng từ Jin Woo

Anh nhìn Jihoon, mỉm cười nhạt: "Tôi nghĩ... mình đã hiểu tại sao cô ấy chết."

Jihoon im lặng.

Nhưng thay vì nói, anh bước lại gần Hyun Wook, đặt tay lên vai anh.

Hyun Wook khựng lại.

Anh nhìn bàn tay ấy.

Một hành động nhỏ thôi, nhưng đủ để khiến mọi thứ ngổn ngang trong anh dừng lại.

"Cảm ơn." – Anh nói.

"Thật may là tôi không phá án một mình."

_____

Họ chia tất cả tài liệu cho luật sư, cảnh sát, và truyền thông.

Mọi thứ được sắp đặt kỹ lưỡng.

Từng bước vạch mặt Ha Kyung và công ty — không bằng lời kết tội, mà bằng những dữ kiện không thể chối cãi.

Chỉ một thứ họ để lại chưa công bố: đoạn clip cuối cùng Seo Rin quay như thể dành riêng cho hai người họ.

"Δ" - "Delta Project" (Dự án Delta).

_____

"Nếu ai đó đang xem được đoạn này, có nghĩa là tôi đã không còn."

"Nhưng cảm ơn.

Vì đã không để tôi chết như một bóng ma không tên."

"Có lẽ... trong một cuộc đời khác, tôi chỉ là một diễn viên yêu nghề, và bạn – là những người đã từng yêu vai diễn ấy đủ để lắng nghe tôi lần cuối."

Jihoon tắt video, nhưng không nói gì.

Hyun Wook chỉ quay sang, lấy tay khẽ chỉnh lại cổ áo cho cậu – một thói quen anh luôn làm mỗi khi Jihoon bối rối.

Không cần nói.

Chỉ cần làm.

Đó là cách họ thương nhau.

_____

Kế hoạch được vạch ra trong đêm.

Ngày mai, Ha Kyung sẽ tổ chức họp báo ra mắt dự án mới – một bộ phim được dựng lại từ kịch bản của Vai Phụ.

Hắn định xoá sạch quá khứ và bắt đầu từ đầu.

Họ quyết định đánh thẳng vào giữa họp báo, công khai tất cả.

_____

Hôm sau – tại khách sạn 5 sao trung tâm Seoul.

Truyền thông tập trung.

Máy quay chĩa về phía sân khấu.

Ha Kyung xuất hiện, cười như thể hắn chưa bao giờ dính đến cái chết nào.

Nhưng đúng lúc hắn bắt đầu giới thiệu dự án mới, màn hình lớn phía sau chớp giật.

"Tôi là Han Seo Rin."

"Nếu các người đang xem điều này, nghĩa là tôi đã không còn."

Cả hội trường nín lặng.

Bằng giọng nói dứt khoát, Seo Rin kể lại tất cả – từ Yoon Ah, đoạn clip bị che giấu, đến âm mưu đe dọa.

Một loạt bằng chứng hiện ra: hình ảnh, tài liệu ngân hàng, đoạn ghi âm.

Ha Kyung tái mặt.

Truyền thông vỡ òa.

_____

Cùng lúc đó, cảnh sát ập vào – theo đơn tố giác chính thức của Jin Woo, với bằng chứng do Jihoon và Hyun Wook cung cấp.

Ha Kyung bị còng tay.

Lần đầu tiên, hắn không cười.

Chỉ quay đầu lại nhìn Hyun Wook và Jihoon, nói nhỏ:

"Chúng mày thắng vì chúng mày trẻ."

Hyun Wook nhếch mép.

"Không.

Bọn tôi thắng vì cô ấy vẫn sống... trong từng sự thật."

_____

Một tuần sau.

Họ đứng trước mộ Seo Rin.

Không hoa, không đèn.

Chỉ có một máy quay cũ đặt trên bia mộ – thứ cô yêu quý nhất.

"Cô ấy là người dũng cảm nhất mình từng biết." – Jihoon nói, giọng khẽ như gió lướt.

Hyun Wook không đáp.

Anh lấy từ túi áo một mảnh ghép nhỏ – mảnh cuối cùng của trò xếp hình Vai Phụ mà hai người đã tìm được từ căn nhà Jin Woo.

Anh đặt lên bia mộ.

"Cô ấy đã hoàn thành bộ phim cuối cùng của đời mình." – Hyun Wook nói.

"Không cần rạp chiếu.

Chỉ cần sự thật."

_____

Chiều hôm đó, họ trở về căn hộ.

Mưa đã tạnh.

Jihoon ngồi trên sofa, mắt nhắm, thở dài.

Hyun Wook vào bếp, luộc trứng – món duy nhất anh nấu được.

Cậu tỉnh dậy khi ngửi thấy mùi.

Mở mắt, thấy Hyun Wook đang loay hoay cạo vỏ trứng, tay dính nước nóng mà vẫn không buông.

"Cậu làm gì thế?"

"Nuôi người yêu sống sót sau cú sốc hậu phá án." – Hyun Wook đáp tỉnh bơ.

"Cậu không thể lãng mạn bình thường được à?"

Hyun Wook nghiêng đầu.

"Muốn lãng mạn kiểu nào?

Như 'Anh sẽ yêu em đến tận cuối cuộc đời' hả?"

Jihoon bật cười.

"Không.

Chỉ cần...

đừng bỏ tôi một mình là được."

Hyun Wook đưa cho cậu quả trứng, ngồi xuống bên cạnh, vai tựa vào vai như lần đầu tiên.

"Ngốc.

Tôi có đi đâu bao giờ đâu."

Căn phòng yên ả.

Chỉ còn tiếng TV đang phát lại một đoạn tin tức:

"Đạo diễn Lee Ha Kyung bị truy tố, vụ việc của Han Seo Rin đang làm thay đổi cả ngành công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc..."

_____

Jihoon quay đầu sang Hyun Wook, thì thầm:

"Cậu biết không... nếu có phần tiếp theo, tôi chỉ muốn đó là một phim tình cảm."

Hyun Wook khẽ mỉm cười.

"Phim đó tên là gì?"

Jihoon đáp, mắt sáng lên giữa ánh chiều:

"Tên là: Chúng ta vẫn ở đây."

_____

[HẾT TRUYỆN]
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Ngoại truyện - Chúng ta vẫn ở đây


"Chúng ta không cần một cái kết có hậu.

Chỉ cần mỗi sớm mai, khi mở mắt ra, vẫn nhìn thấy người kia trong tầm tay." — Ghi chú trong sổ tay Jihoon, ngày mưa cuối cùng của vụ án Seo Rin.

__________

Mùa xuân năm ấy, Seoul nở hoa.

Không ồn ào, không rực rỡ, mà lặng lẽ như thể thành phố cũng vừa trải qua một nỗi đau, và đang tự chữa lành.

Quán cà phê tầng ba ở khu Yeonnam vẫn mở cửa mỗi sáng.

Nhân viên barista trẻ vẫn chào họ bằng nụ cười mơ ngủ.

Và chiếc bàn nơi góc khuất, gần khung cửa sổ đầy ánh nắng, vẫn là chỗ hai người họ ngồi — như thể chưa từng rời đi.

Hyun Wook cắn nửa miếng bánh tart trứng, rồi hừ một tiếng.

"Lần nào cũng nướng cháy mặt bánh một bên.

Tôi thề cái lò nướng của chỗ này bị lệch nhiệt."

Jihoon không đáp.

Cậu chỉ với tay lấy ly Americano của Hyun Wook, đổi bằng cốc sô-cô-la nóng của mình.

Hyun Wook liếc qua.

"Lạnh rồi hả?"

Jihoon khẽ gật.

Không ai nói thêm.

Nhưng cốc sô-cô-la nóng vẫn được uống hết, dù Hyun Wook chẳng thích vị ngọt cho lắm.

_____

Cuộc sống sau tất cả không huy hoàng như phim điện ảnh.

Họ không được mời làm cố vấn cho cảnh sát.

Không lên truyền hình kể lại câu chuyện.

Cũng không trở thành anh hùng.

Jin Woo mất tích ngay sau ngày tòa tuyên án Ha Kyung.

Có tin anh đang sống ở nước ngoài, đổi tên, bắt đầu lại.

Còn kịch bản Vai Phụ mãi mãi không được công chiếu.

Seo Rin chỉ còn là một cái tên được nhắc đến thưa thớt trên các diễn đàn điện ảnh cũ kỹ.

Nhưng... mỗi tháng một lần, Jihoon vẫn gửi một email không người nhận — là thư tay đánh máy, dán một tấm ảnh phim, có khi là cảnh cô ấy cười, có khi là một lời thoại từng bị cắt khỏi bản dựng chính thức.

Và Hyun Wook thì giữ một thói quen kỳ lạ: lần nào đi siêu thị cũng mua hai bó hoa, một tím, một trắng.

Không ai hỏi, không ai cản.

Chỉ là... ai đó vẫn nhớ.

_____

Họ sống trong một căn hộ nhỏ bên bờ sông, cách trung tâm một chuyến tàu điện.

Jihoon thích dậy sớm, mở cửa sổ, pha cà phê.

Hyun Wook thường ngủ nướng, nhưng lúc mở mắt ra thì luôn có một ghi chú dán trên bàn:

"Tôi họp chiều.

Đừng quên ăn trưa."

"Trời lạnh.

Nhớ đem khăn."

"Bánh quy tôi giấu ngăn thứ ba.

Đừng ăn hết."

Một lần, Hyun Wook hỏi:

"Cậu có bao giờ thấy tiếc không?

Vì đã không sống một cuộc đời khác.

Bình thường hơn.

An toàn hơn."

Jihoon chỉ lắc đầu.

"Tôi tiếc vì không gặp cậu sớm hơn."

_____

Buổi tối, họ hay bật phim cũ.

Lúc là Spring, Summer, Fall, Winter... and Spring.

Lúc là My Sassy Girl.

Lúc thì chẳng có phim nào cả, chỉ có tiếng mưa rơi lên cửa kính.

"Cậu có nghĩ... chúng ta đã khác đi không?" – Hyun Wook hỏi khi đang nằm cạnh Jihoon, đầu tựa lên đùi cậu, tay mân mê chiếc điều khiển.

Jihoon không nhìn cậu, chỉ đáp:

"Có.

Nhưng là theo hướng tốt hơn."

Hyun Wook bật cười khẽ.

"Tự tin thế."

"Vì tôi vẫn ở đây." – Jihoon nói.

"Và cậu cũng vậy."

_____

Cuối mùa xuân, họ quay lại căn gác mái nơi từng gặp Jin Woo lần đầu.

Nơi ấy giờ hoang tàn, phủ bụi.

Nhưng có một thứ vẫn còn – chiếc hộp sắt nhỏ dưới gầm sàn, nơi Jin Woo từng cất nhật ký của Seo Rin.

Bên trong là một đoạn giấy ngắn, dòng chữ nhòe mực:

"Nếu có ai đọc được, thì xin đừng để câu chuyện kết thúc ở đây."

Hyun Wook đọc xong, quay sang Jihoon, lặng im.

Cậu không nói gì, chỉ nắm lấy tay Hyun Wook.

_____

Bầu trời chuyển sắc tím khi họ bước ra.

Trên nền trời ấy, không có ai khác.

Chỉ có hai cái bóng đi cạnh nhau, tay không cần nắm, nhưng chẳng bao giờ rời nhau nửa bước.

Và trong một thế giới mà công lý đôi khi quá xa vời, nơi nỗi đau không được chữa lành hoàn toàn — họ vẫn sống, vẫn nhớ, và vẫn yêu.

Không cần phải nói thành lời.

Bởi vì...

"Chúng ta vẫn ở đây."

.....
 
[Trinh Thám - Boylove] Mắt Mở | Hyunwook X Jihoon (Wookhoon - Susi)
Giải thích - Tổng hợp


TỔNG HỢP VAI TRÒ TỪNG NHÂN VẬT

1.

Han Seo Rin

– Nữ diễn viên nổi tiếng, trung tâm vụ án.

– Cái chết bị dàn dựng giống cảnh trong phim, thực chất là hành động phản kháng cuối cùng sau chuỗi lạm dụng trong giới giải trí.

– Để lại video tự quay và lời nhắn cuối – bằng chứng tố cáo hệ thống đen tối .

2.

Choi Hyun Wook & Park Jihoon

– Hai thám tử trẻ, fan của Seo Rin, người phá án.

– Lần theo từng manh mối: phim cũ, hậu trường, nhân chứng, dữ liệu bí mật...

– Tình cảm nhẹ nhàng, bền chặt – cùng nhau bóc tách sự thật dưới lớp màn hoa lệ .

_____

🎥 Nhóm làm phim / kỹ thuật – giữ bằng chứng sống

3.

Kang Min Jae – Đạo diễn phim tài liệu

– Quay lại nhiều cảnh thật trong ngành, nhưng bị đình chỉ vì bê bối quay lén.

– Giữ bản gốc chưa từng công bố – chứa bí mật về vụ án .

4.

Do Jin Ho – Đạo diễn hậu kỳ

– Từng nhận tiền chỉnh sửa lời khai, nhưng giữ lại bản phim chưa bị cắt có lời thú tội của Seo Rin .

5.

Jin Woo – Quản lý cũ của Seo Rin

– Người thân cận nhất, được giao giữ đoạn phim cuối.

– Sống ẩn dật sau khi bị đe dọa.

– Giao ra bằng chứng sống cuối cùng .

6.

Jae Min – Kỹ thuật viên dựng phim

– Giữ phần hậu cảnh của dự án "Vai Phụ".

– Gửi USB dữ liệu thật cho Jihoon & Hyun Wook trước khi biến mất – nghi bị thủ tiêu .

_____

🕶️ Nhân chứng – người ở rìa ánh sáng

7.

Choi Il Hwan – Bảo vệ cũ (hợp đồng thời vụ)

– Từng chứng kiến CEO và đạo diễn lén mang đồ khả nghi vào phòng dựng.

– Giữ lại bản sao duy nhất từ camera hành lang: Yoon Ah đi vào – không bao giờ bước ra .

Là nhân chứng gián tiếp hé lộ phần khuất tất của vụ án.

8.

Yoo Mira – Stylist cũ

– Từng giúp Seo Rin trốn khỏi buổi thử vai cưỡng ép.

– Chứng kiến hậu trường ngành từ bên trong .

9.

Baek Min Soo – Tổ kỹ thuật

– Cung cấp vị trí Jin Woo đang ẩn náu.

– Hé lộ thêm về vụ mất tích của các kỹ thuật viên .

_____

💥 Thủ phạm – người thao túng và thủ tiêu sự thật

10.

Lee Ha Kyung – Đạo diễn phim "Vai Phụ"

– Lạm dụng diễn viên, cưỡng ép cảnh quay, dàn dựng hiện trường.

– Là hung thủ trực tiếp dàn cảnh cái chết của Seo Rin .

11.

Kim Jae Sung – CEO công ty

– "Ông trùm" thật sự – chủ mưu thao túng cả hệ thống.

– Dùng tiền, quyền, đe dọa để bịt miệng mọi nhân chứng và thủ tiêu chứng cứ .

_____

📰 Bên ngoài nhưng dẫn lối ánh sáng

12.

Bae Min Joo – Nhà báo

– Công khai clip tố cáo đầu tiên, buộc cảnh sát và dư luận vào cuộc .

13.

Lee Tae Hwan – Quay phim

– Từng phản đối đạo diễn, giữ tài liệu mật "Delta Project".

– Bị giết trong một tai nạn khả nghi trước khi kịp công bố sự thật .

14.

Kang Seo Min – Trợ lý CEO

– Từng là nạn nhân bị lạm dụng, chọn im lặng để giữ sự nghiệp.

– Biểu tượng của sự thỏa hiệp trong môi trường độc hại

_____

CÁC CÁI CHẾT TRONG TRUYỆN

Han Seo Rin: Bị dàn dựng là tự tử.

Cô tự quay video tố cáo trước khi chết.

Kang Yoon Ah: Thực tập sinh 17 tuổi, bị ép quay cảnh ngoài kịch bản và mất tích.

Nghi bị giết hoặc tự tử.

Lee Tae Hwan: Muốn công bố sự thật, nhưng chết do "tai nạn giao thông" sau khi gặp Seo Rin – bị bịt miệng.

Jae Min: Sau khi gửi clip cho cặp đôi chính, biến mất.

Không xác định còn sống.

Không rõ ràng, khả năng bị thủ tiêu.

_____

QUÁ TRÌNH PHÁ ÁN – TỪ MANH MỐI ĐẾN SỰ THẬT

1.

Khởi điểm:

- Han Seo Rin chết trong bồn tắm với cánh hoa giống cảnh phim.

- Hyun Wook và Jihoon – fan trung thành – nghi ngờ đây là cảnh dựng lại.

2.

Từng bước điều tra:

- Họ tìm thấy dữ liệu từ stylist cũ, đạo diễn cũ, bảo vệ cũ, và các kỹ thuật viên – mỗi người giữ một mảnh ghép.

- Phát hiện "phim tài liệu Vai Phụ" là nơi chứa sự thật ngầm của giới showbiz.

- Lần theo các giao dịch tài chính bí mật của CEO và đạo diễn.

- Tiếp cận Do Jin Ho – đạo diễn từng bị mua chuộc, cuối cùng giao ra đoạn phim chưa chỉnh sửa.

- Tìm được Jin Woo (quản lý) – người ẩn náu, nắm giữ đoạn clip cuối Seo Rin để lại.

3.

Clip cuối và lời trăn trối:

- Seo Rin kể lại mọi chuyện: bị ép, bị lạm dụng, bị phản bội.

Cô không chết vì yếu đuối – mà vì không thể im lặng thêm nữa.

4.

Hành động:

- Trong họp báo công chiếu phim mới của Ha Kyung, cặp đôi phát video của Seo Rin trên màn hình lớn.

- Cả hội trường chấn động.

Truyền thông và cảnh sát vào cuộc.

- Vụ án được lật lại, Ha Kyung bị điều tra, Kim Jae Sung bị truy tố.

_____

🎬 TỔNG KẾT

Hung thủ chính:

- Lee Ha Kyung – đạo diễn lạm dụng và dàn dựng hiện trường.

- Kim Jae Sung – chủ mưu đứng sau toàn bộ hệ thống lạm quyền.

- Cái chết của Han Seo Rin không vô nghĩa.

- Nó là tiếng nói cuối cùng – và mạnh mẽ nhất – để đòi lại ánh sáng cho những "vai phụ" đã bị chôn vùi.

Hình xăm ký tự Hy Lạp – "Manh mối ẩn giấu"

Trong vụ án, hình xăm nhỏ dạng ký tự Hy Lạp mà Tae Hwan mang trên cổ tay là ký hiệu "Δ" (Delta) – một biểu tượng mang nhiều tầng nghĩa:

- Delta (Δ) trong toán học và khoa học đại diện cho "sự thay đổi" hoặc "biến đổi".

- Hình xăm này là lời nhắn nhủ ngầm cho chính mình và những người thân tín rằng: mọi thứ có thể thay đổi, sự thật sẽ được phơi bày, và công lý sẽ chiến thắng.

- Đồng thời, "Δ" cũng là dấu hiệu liên kết với một tài liệu mật trong ổ cứng của Jin Woo – tên thư mục chứa bằng chứng được đặt là "Delta Project" (Dự án Delta).

Đây là nơi Seo Rin đã bí mật ghi âm, quay phim và lưu giữ lời nhắn cuối cùng trước khi cô bị giết.

Trong ê-kíp cũ, Lee Tae Hwan là người duy nhất từng phản đối đạo diễn Ha Kyung.

Nhưng khi bị đe dọa, anh đã phải rút lui.

- Anh gửi thư cho Seo Rin, trong đó có ghi: "Delta là hy vọng cuối cùng.

Nếu tôi không thể sống để nói ra, ai đó sẽ thay tôi làm điều đó."

- Seo Rin giữ thư, giữ ký hiệu, và tạo ra "Dự án Delta" – kế hoạch cuối cùng để vạch mặt sự thật, dù có phải chết.

- Hình xăm này không chỉ là "đánh dấu cá nhân", mà còn như một "chìa khóa" dành cho những người hiểu được ý nghĩa, dẫn họ đến sự thật cuối cùng.

Nói cách khác: hình xăm "Δ" là "bản đồ" ngầm chỉ lối đi trong mê cung vụ án.
 
Back
Top Bottom