Cập nhật mới

Khác Trịnh-Nguyễn cơ mật

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
299990375-256-k476784.jpg

Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Tác giả: Iviiel
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nội dung truyện không có thật.

Tất cả các địa điểm và nhân vật đều là giả tưởng.

Truyện lấy bối cảnh những năm 1650.

Trịnh Dương là đứa con của Chúa Trịnh Tạc
và một nữ hầu.

Cuộc sống của cậu có vẻ sẽ không phẳng lặng.



sắc​
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Đế hạ! Người không nên được sinh ra!


Đầu đông, Thăng Long rét muốt, mưa phùn liên tục mười hôm nay.

Thời tiết mưa nhiều nên ẩm ướt, đường đi trơn trượt.

Kinh thành chỉ có lấp ló vài bóng người, đây đều là những thương buôn thức dậy sớm để đi buôn bán, mở hàng.

Ở đàng ngoài,

Bấy giờ đang là năm Đinh Đậu(1657).

Tây Định Vương Trịnh Tạc, hiệu là Hoằng Tổ Dương Vương chính thức đăng cơ lên ngôi vị Chúa Đế đến nay đã được 3 tháng.

Tại Nội Phủ,

Tờ mờ sáng, Phủ Chúa đã rộn ràng tấp nập.

Cũng không phải là có lễ hội hay tiệc tùng gì.

Ở cửa Nam, hai tốp lính được phân chia đều mỗi tốp một trăm người liên tục thay phiên nhau tuần tra vòng ngoài.

Tại Ngọ Môn.

Người hầu trong phủ mặt ai nấy đều hiện lên nỗi lo lắng, người bưng nước, người đem khăn, người mang đèn.

Canh năm, trời còn chưa kịp sáng, cộng thêm khoảng thời gian ngày đầu đông nên không khác gì ban đêm cả.

Ấy thế mà, ánh sáng của đèn đuốc làm sáng rực cả một khu vực rộng lớn phía cửa nam.

Tại Tuyên Vũ Môn, cửa Nam.

Các sư thầy đã ngồi trong Nội điện tụng kinh từ hai ngày nay.

Ngay đến cả Chúa Trịnh Tạc cũng đã thức dậy từ canh tư.

Chà chà, sự kiện gì mà nhiều người lại bận rộn như vậy nhỉ?

À, thì ra là Phủ Chúa chuẩn bị chào đón một vị Chúa Tử sắp sửa ra đời.

Thật là một ngày vui mà!

Nhưng mà... sao nét mặt của mọi người lại lo lắng, sợ hãi như vậy nhỉ?

...

...

-Bẩm Quý Phi, chúc mừng người, là một vị Chúa Tử ạ!

- Bà mụ khẽ lên tiếng, giọng điệu bình thản không rõ vui hay buồn.

Mọi người ai nấy đều đã giãn nét mặt đi một chút.

Quý Phi Hồng Ánh dường như không còn chút sức lực nào.

Mắt bà dường như đang nhìn về phía vô định, từng giọt mồ hôi vẫn còn thi nhau chảy trên khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đầy vẻ kiêu sa của bà.

Thái y Hoãng Lãm nhẹ nhàng bế đứa bé đặt vào lòng quý phi.

Ấy thế mà, trời lại không thương tình cho mẹ con bà, ngay khi Hồng Ánh chạm tay vào đứa con trai bé bỏng cũng là lúc bà nhắm mắt xuôi tay.

Bà mụ cùng Thái Y Hoàng Lãm không kìm được tiếng thở dài, cả hai người đều đã biết trước rằng Quý Phi không thể nào qua khỏi được.

Từ lúc được Chúa Đế ân sủng đến khi sinh ra Chúa Tử, không một ngày nào Hồng Ánh được ăn ngon ngủ yên.

Bà nhiều lần bị hạ độc trong thức ăn đến nỗi không còn dám ăn bất cứ thứ gì.

Thái y cục phải túc trực để kiểm tra các món ăn của Quý Phi.

Giữa canh năm, trời không có sấm chớp mà lại đột nhiên mưa rào.

Cơn mưa mang theo vô vàn những niềm xót xa cho một số phận con người.

Kì lạ thay, vị Chúa Tử này của chúng ta điềm tĩnh đến là thường, cậu không khóc ré lên như mấy đứa bé bình thường.

Chắc có lẽ, cậu còn quá nhỏ để có thể nhận thức được những gì cậu sắp phải đối mặt.

...

Tại Điện chính, khoảng độ chục người bao gồm Trưởng cục Thái Y Hoàng Lãm hớt hải chạy vào, người nào người nấy mặt mày ửng đỏ, thở gấp không ra hơi.

-Bẩm... bẩm Chúa Đế, thật sự... thật sự là một Chúa Tử ạ!

Thái y Hoàng Lãm lên tiếng, giọng điệu đầy ngán ngẩm xen lẫn chút xót xa.

Ông già với nét mặt đầy cam chịu bẩm báo với vị Chúa đang ngồi...

à không, chính xác là nửa nằm nửa ngồi trên Thượng kỷ.

-Sao tháng trước ngươi lại bảo là một Quận Chúa?

Cục Thái Y xưa nay vẫn chuẩn thai bằng may rủi à?

- Chúa Trịnh Tạc lè nhè, giọng điệu tỏ ra bất mãn.

Cái giọng ồm ồm mang đầy uy lực của ông già đã ngoài năm mươi vẫn đủ làm cho người khác nể phục.

-Thần có tội, mong Chúa Đế trách phạt!

Việc này thật sự là có thể chuẩn đoán sao?

Bẩm với Chúa thì nói vậy, chứ chẳng lẽ lại bảo chuẩn đoán bằng niềm tin à?

-Bẩm...bẩm Chúa Đế...

Quý phi Hồng Ánh đã qua đời ạ!

- Hoảng Lãm ngập ngừng nói tiếp.

Sự ra đi của quý phi là điều tất yếu, Hoàng Lãm cũng hiểu như vậy nhưng ông vẫn không giữ được bình tĩnh khi nói trực tiếp sự việc này cho Chúa Đế.

Vẻ mặt lãnh đạm, Trịnh Tạc trầm ngâm một lúc rồi thở hắt ra:

-Ngươi lui ra được rồi, từ giờ trở đi nhiệm vụ của ngươi là theo sát Chúa Tử.

Có vẻ như sự ra đời của vị Chúa Tử này là không nên xảy ra...

...

Ở đàng trong,

Bấy giờ cũng đang là đầu đông, nhưng Phú Xuân lại có thời tiết hanh khô.

Năm trước trải qua một trận bão to làm rung chuyển đất trời.

Chúa Nguyễn đã cho tăng cường xây dựng hệ thống đê điều và thủy lợi.

Hiếu Triết Hoàng đế Nguyễn Phúc Tần, miếu hiệu Nghị Tổ mấy hôm nay đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được.

Nếu ở đàng ngoài, Chúa Đế Trịnh Tạc chào đón một Chúa Tử thì ở đàng trong, Chúa Nguyễn Phúc Tần chuẩn bị chào đón một trưởng Quận Chúa sắp sửa ra đời.

...

Giờ dậu, trời sẩm tối.

Trăng đã nhú lên lấp ló sau những bóng liễu, không khí bắt đầu lạnh dần.

Tại Điện Thanh Ninh, phủ Chúa Nguyễn, không khí se lạnh, hanh khô.

Mấy hôm trước xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn đã làm thiêu rụi gần hết khu vực nội điện.

Điện Thanh Ninh thường là nơi dùng để thanh lọc cơ thể của Hoàng Hậu trước khi được Chúa Đế ân sủng.

Từ 2 canh giờ trước, Từ Mẫn Hiếu Triết Hoàng Hậu Châu Thị Viên đã có dấu hiệu chuyển dạ.

Cục Thái Y ngay lập tức phải đưa Hoàng Hậu lâm bồn.

...

Điện chính

Chúa Đế Nguyễn Phúc Tần chỉnh trang y phục.

Chiều nay, ông đã cho quan viên bãi triều từ sớm.

Một Quận Chúa là niềm mong mỏi của toàn Vương Triều nhà Nguyễn.

Nguyễn Phúc Tần có cả thảy sáu người con nhưng tất cả đều là con trai.

Việc không có Quận Chúa làm Chúa Đế khó kết giao hảo hữu với các chư hầu xung quanh.

Trừ đàng ngoài ra thì các nước xung quanh như Vientiane, Champasak, Nam Bàn, Campuchia đều là những nước chư hầu của Nhà Nguyễn.

Chúa Nguyễn không đủ tiềm lực quân sự và kinh tế để có thể tiến đánh ra đàng ngoải nên ông cần đến sự giao hảo với các nước xung quanh để hạn chế tầm ảnh hưởng của Tập đoàn Lê-Trịnh.

Một Quận Chúa ra đời sẽ làm cho các nước chư hầu bày tỏ ý định liên hôn - Khi đã liên hôn rồi thì không còn rào cản gì trong việc nhờ vả giữa hai nước.

...

-Bẩm Chúa Đế...

Thật sự là một Quận Chúa ạ!

Chúc mừng Chúa Đế - Trưởng Cục Thái Y Nguyễn Minh không giấu nổi sự vui mừng.

Trước khi Quận Chúa ra đời, nhiều người lo sợ rằng Từ Mẫn Châu Hoàng Hậu sẽ lại sinh thêm một Hoàng Tử.

Việc có sáu Hoàng Tử làm Nguyễn Phúc Tần lo sợ rằng bản thân một ngày nào đó sẽ bị đâm sau lưng.

Chúa Nguyễn có lẽ là đã thận trọng quá mức hoặc do bản tính quá đa nghi chăng?
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Trịnh Dương


Sự ra đời của Chúa Tử không là sự mong đợi của bất kỳ ai kể cả mẹ cậu - Quý Phi Hồng Ánh.

Thậm chí không ai nghĩ đến chuyện đặt tên cho đứa bé này.

Cũng tương tự như Chúa Nguyễn Phúc Tần, Chúa Trịnh Tạc có cả thảy tám Hoàng Tử mà không có lấy một Quận Chúa.

Nhà Lê-Trịnh lúc bấy giờ phải đối diện với nhiều mối đe dọa.

Phía Bắc là phe cánh của nhà Mạc cón sót lại sau khi nhà Mạc sụp đổ, tuy nhiên không thể xem thường vì sau lưng họ là cả vùng đất Cao Bằng cùng sự ủng hộ từ các tộc trưởng của các bộ lạc.

Những bộ lạc này năm xưa được Mạc Đăng Dung tạo nhiều điều kiện thuận lợi cho việc giao thương kinh tế nên họ cũng có tư tưởng phản Trịnh-Lê phục Mạc.

Phía Tây Bắc có tập đoàn Chúa Bầu bao gồm những thành viên trong gia tộc họ Vũ ở vùng đất Tuyên Quang.

Chúa Bầu không thần phục nhà Mạc cũng không theo phe Trịnh-Lê.

Tuy nhiên với thế lực đang dần lớn mạnh từng ngày của gia tộc này cũng làm cho Trịnh Tạc không khỏi suy nghĩ.

Phía Tây là Vương quốc Thượng Lào luôn giữ hòa khí cùng Đại Việt.

Trịnh Tạc rất muốn có mối quan hệ liên hôn giữa Đại Việt và Thượng Lào để củng cố thêm tình hữu nghị của hai bên.

Phía Tây Tây Bắc và Đông Đông Bắc là Triều Đình nhà Thanh với mối thù từ ngàn đời nay.

Nhà Thanh vì quá nhiều lần thất bại trong quá khứ làm tổn hao không ít tài nguyên nên tuy không dám tiến đánh xuống Đại Việt nhưng Chúa Trịnh không thể không đề phòng.

...

Tại Thượng Điện, Trịnh Tạc đang mơ màng lẩm bẩm gì đó.

Bên cạnh là đống tấu sớ chất đầy như núi.

Người đàn ông đang vật vã ngổi trên thượng kỷ, mồ hôi vã ra như tắm.

Bẩm Chúa Đế, Chúa Mẫu đến!

- Thái Lực công công đột nhiên tức tốc chạy vào điện!

-Trịnh Tạc ơi là Trịnh Tạc!

- Chúa Đế còn chưa thấy Chúa Mẫu đâu mà đã nghe thấy tiếng ồm ồm, Trịnh Tạc như tỉnh cơn mê man, ông ngán ngẩm lồm cồm bò dậy.

Không đợi Chúa Đế kịp ú ớ, Chúa Mẫu đã đánh phủ đầu:

-Trịnh Tạc ơi là Trịnh Tạc!

Tại sao con lại luôn để bà già này phải lo lắng như vậy hả?

- Chúa Mẫu vừa nói vừa đánh thùm thụp vào cái lưng còng của Chúa Đế.

Cảnh này thật sự không còn xa lạ gì với những người thân cận của Chúa Đế.

Từ Huyên Thái Hoàng Thái Hậu Trần Thị Ngọc Đài vừa được tổ chức đại lễ mừng thọ tám mươi tuổi vào tháng trước.

Bà là Thứ Phi của Văn Tổ Nghị vương Thanh Đô Vương Trịnh Tráng.

Mặc dù đã thành công đưa được Trịnh Tạc lên ngôi Chúa Đế nhưng bà vẫn luôn âm thầm theo sau quan sát và che chở cho con trai.

Nhẹ nhàng lách người ra khỏi Thượng Kỷ, Trịnh Tạc nặng nề đứng dậy vươn vai, duỗi nhẹ lưng rồi vặn người qua hai bên.

Tầm tuổi này rồi nên xương cốt chán lắm.

-Tất cả lui ra hết đi!

- Trịnh Tạc ra lệnh, giọng nói đầy uy lực, hai vị thái giám và cung nữ không hẹn mà lui ra rất đều đặn.

Đợi người hầu ra ngoài hết rồi, Chúa Mẫu mới khẽ cằn nhằn:

-Sao con lại có thể để cho một con người hầu mang cốt nhục dòng dõi của Chúa, chẳng những vậy mà còn để nó được sinh ra?

Chẳng phải ta đã luôn nhắc nhở con cẩn thận với đám người hầu sao?

Chúa Mẫu không giữ được bình tĩnh.

Bà phải chứng kiến thằng con trai làm ô danh triều đình nhà Trịnh.

Những thứ mà bà đã giữ gìn cho Trịnh Tạc để ông có một con đường bằng phẳng nhất khi đăng cơ.

-Trịnh Tạc thở hắt ra, chậm rãi nói:

-Chúa Mẫu à, con đã nói rồi, là con bị bỏ thuốc, là tì nữ đó đã quyến rũ con.

Người không tin con sao?

Thấy Chúa Mẫu đã hơi bình tĩnh lại một chút, Trinh Tạc lại nói tiếp:

-Con đã cho cô ta một danh phận Quý Phi, làm lễ an táng đầy đủ, sau khi an táng sẽ ban lệnh sắc phong làm Thứ Phi.

Như vậy xem như là đã đủ trách nhiệm rồi ạ!

Chúa Mẫu nghe xong liền thở dài ngao ngán:

-Được rồi, nhưng chuyện cần làm thì vẫn phải làm, con hiểu ý ta chứ?

Dù sao thì thân phận cô ta cũng chỉ là một tì nữ, xuất thân bần hàn.

Đứa trẻ này thật sự không thể được sắc phong làm Hoàng Tử.

-Chúa Mẫu yên tâm, con đã có dự liệu rồi.

Nó sẽ được đưa vào lãnh cung.

Khi nào đủ tuổi, con sẽ phong tước hiệu và đẩy nó ra biên ải.

Ngày tháng trôi qua, sẽ không còn ai nhớ đến nó nữa đâu!

Quả thật, Trịnh Tạc đã tính trước mọi hậu quả ngay từ khi ông gây chuyện.

Việc Chúa Đế sủng ái một cung nữ không phải là chuyện hiếm, nhưng nếu truyền ra thiên hạ thì cũng không hay ho gì.

Hai mẹ con suy tư một lúc lâu, không gian yên ắng đến lạ thường, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ.

...

-Bẩm Chúa Đế, đã đến giờ lên chầu rồi ạ, mong người khẩn trương, các quan viên đã có mặt đầy đủ!

- Giọng Thái Lực từ bên ngoài.

Chúa Mẫu đột nhiên hỏi:

-Việc của Trịnh Căn con giải quyết tới đâu rồi?

Trịnh Tạc ngẩng mặt lên, đưa tay vuốt vài sợi tóc rồi bảo với Chúa Mẫu:

-Trịnh Căn năm nay đã hai mươi lăm tuổi, nó biểu hiện rất tốt.

Tội lỗi lúc xưa cũng nên xá bỏ rồi.

Ngưng một lúc, ông lại nói tiếp:

-Trịnh Úc và Trịnh Đức cũng có vẻ rất muốn ngồi lên ngôi vị này.

Vừa rồi hai đứa nó đã mở đường cho thương lái sang Thượng Lào buôn bán.

Ngân khố năm nay cũng vì vậy mà đầy đủ.

Chúa Mẫu nghe xong liên gật gù nói:

-Xem ra ba anh em nó phải tương tàn lẫn nhau rồi!

Trịnh Tạc thấy không còn nhiều thời gian, ông vừa đứng dậy chỉnh trang y phục vừa bảo với Thái Hoàng Thái Hậu:

-Thưa Chúa Mẫu, đứa bé này nếu không được sinh ra thì không nói làm gì, nhưng nếu đã sinh ra thì vẫn cần có danh phận.

Vậy con nhờ Chúa Mẫu đặt tên cho nó, có được không ạ?

Bà cụ trầm ngâm một hồi, mắt nhìn ra xa xăm vô định, bà nói bừa một cái tên:

-Trịnh Dương!
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Chúa Tử không ai biết


Đầu xuân, tiết trời se lạnh.

Ở kinh thành Thăng Long, mọi người đang tấp nập đón xuân.

Phủ Chúa hôm nay người người ra vào tấp nập.

Hết lớp này đi ra lại có lớp khác đi vào.

Người hầu kẻ hạ đếm không xuể, ấy thế mà vẫn có người bị đau chân hay chuột rút vì đi lai quá nhiều.

...

-Ôi chao, Trịnh Căn còn nhỏ tuổi mà đã có khí chất ngời ngời, quả thật xứng đáng ngồi vào vị trí Thế Tử.

Người vừa mới tung chiêu nịnh bợ Chúa Đế là Thượng thư Lại Bộ Lê Văn Điềm.

Ông này thì cái gì cũng rất giỏi nhưng giỏi nhất là chém gió nịnh bợ.

Ông già vừa đi vừa lẩm nhẩm tính:

-Trưởng hoàng tử Trịnh Căn, Thứ Hoàng Tử Trịnh Úc, Tam Hoàng Tử Trịnh Đức, Tứ Hoàng Tử Trịnh Đống, Ngũ Hoàng Tử Trịnh Ốc,...

Lẩm nhẩm tính toán một hồi mà ông vẫn thấy có vấn đề, rõ ràng là Chúa Đế có 8 Hoàng Tử nhưng sao lại còn dư một hộp quà thế này?

Khoan đã, hình như có gì đó sai sai.

Lúc đi, phu nhân ở nhà có dặn đem theo 9 hộp quà, nhưng mà nãy giờ sao chỉ gặp có 8 đứa nhỉ?

Quái lạ thật!...

-A...

ơ, Thái Lực...

Thái Lực ơi!

Lại đây tôi hỏi chút!

Trưởng công công Thái Lực cũng tất bật từ sáng đến giờ, người ra người vào đông như quân Nguyên, quà cáp thì nhiều thôi rồi.

Ông...à không phải, công công đang phải khệ nệ mang một đống hộp quà vì người hầu đều bận việc cả rồi.

Cơ mà, đang bận tối mắt tối mũi như thế này mà thằng nào dám kêu ông, lại còn dám kêu đích tên của ông.

Đã thế, ông cho mày biết thế nào là Thái Lực.

-À, tôi cứ tưởng ai gọi chứ, hóa ra là ngài Thượng thư Lại Bộ.

Ngài có gì dặn dò không?

- Vẻ mặt công công lại trở nên đon đả.

Khiếp, ngày nào chả gặp đến chai cả mặt, ông còn lạ gì ông chúa nịnh bợ này!

-Tôi hỏi cái này!

- Điềm ghé sát vào tai Lực, hỏi nhỏ.

Cơ mà, như thế này thì nhỏ quá!

-Ông cứ hỏi bình thường, ở đây có tôi với ông chứ còn ai đâu?

- Thái Lực bực mình, lên tiếng gắt gỏng.

Ông Thượng thư Lại Bộ ngoảnh trước ngó sau một lúc, như để chắc chắn là không có kẻ nào rình mò, ông kéo công công vào bụi cây gần đó, nhỏ tiếng hỏi:

-Ông có biết Chúa Đế có bao nhiêu người con không vậy?

-Cái gì?

Ông thân là Đại thần trong lục bộ mà còn hỏi một câu cơ bản như vậy sao?

Tất nhiên là Chúa Đế có 8 người con rồi, là 8 Hoàng Tử, đã sắc phong cho Thế Tử Trịnh Căn rồi mà!

Trời ạ!

Ông già cả nên lẫn rồi sao?

Thái Lực gắt gỏng, ông thân công công đã phục vụ trong Chính Phủ gần như cả cuộc đời.

Chính sự ông còn rõ chứ nói chi là nội sự.

Bực thế chứ lị!

Đã mệt rồi còn gặp phải bố thằng già!

-Suỵt!Suỵt!

Ông nhỏ tiếng thôi!

Từ từ nghe tôi bảo...

Điềm chậm rãi một lúc rồi bảo với Lực:

-Ông nghĩ kỹ lại xem nào!

Có còn thiếu Hoàng Tử hay Quận Chúa nào không, Phu Nhân nhà tôi mấy chuyện này cẩn thận lắm, bà ấy không nhầm đâu!

Cơn mệt mỏi sáng giờ công thêm tiếng ồn ào, náo nhiệt và cơn bực tức đã khiến Lực như phát tiết.

Mặt mày công công đỏ gay, ông nghiến răng nghiến lợi:

Ông...ông có biết tôi ở Phủ Chúa bao nhiêu năm rồi không?

Làm sao tôi có thể không biết...

Nói tới đây, công công Thái Lực bỗng nhiên sững lại, đôi mắt ông sáng lên.

Như nhớ ra điều gì đó, công công vội vàng đặt mấy hộp quà xuống, Lê Văn Điềm lập tức đỡ lấy, mặt mày sáng rực, liền hỏi:

-Công công!

Có phải ông nhớ ra gì rổi đúng không?

Này...Thái Lực, này!

Thấy Lực như đứng hình quá nhiều giây, Điềm vôi lay mạnh, vừa thúc giục.

-Phải rồi, quả nhiên là như vậy!

Quả nhiên là còn một Chúa Tử!

Lực như thốt lên, giọng vang xa đến tận Chính Điện, Điềm vội lấy tay bịt miệng Lực.

Trong lòng khấp khởi mừng thầm:

-Đúng rồi phải không?

Là ai vậy?

Ở, nhưng mà sao lại là Chúa Tử, không lẽ cậu ta chưa được Chúa Đế sắc phong làm Hoàng Tử sao?

Lực nhìn Điềm, như hiểu ra ý nghĩ, công công trầm tư một hồi lâu, sau đó bảo với Điềm:

-Vị Chúa Tử này, ông không cần phải thăm hỏi đâu, sớm muộn gì cậu ta cũng chết thôi!

Thái Lực từ lâu đã không còn ra vào lãnh cung nữa.

Từ ngày được Trưởng Cục Thái Y Hoàng Lãm giao Chúa Tử cho ông chăm sóc tính đến nay cũng đã được mười ba năm rồi.

Ấy thế mà ông lại không nhớ một chút nào về cơ sự trong lãnh cung năm ấy.

Công công Thái Lực tuy tính tình hay gắt gỏng nhưng thực chất là người rất trọng tình nghĩa.

Cách đây mười năm, ngay khi Trịnh Dương lên ba tuổi, ông đã không ra vào lãnh cung nữa, chuyện chăm sóc giao cho người hầu làm.

Thái Lực làm vậy không phải vì có ác ý với Trịnh Dương, chỉ là ông biết chắc chắn một ngày nào đó cậu cũng sẽ bị Chúa Đế giết hại, không bằng cách này thì cũng bằng cách khác.

Ông không muốn tận tình chăm sóc một người khi đã biết chắc người đó sẽ bị giết.

Nghĩ đến đây, nét mặt của công công lại hiện lên nỗi niềm khó tả.

Lê Văn Điềm cũng chỉ biết lặng nhìn chứ không biết nói gì
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Cơm đến rồi à?


Phủ Chúa tách biệt hoàn toàn với lãnh cung, không nhiều người biết đến nơi này, số người lui đến lại càng ít hơn.

Cánh cổng đi vào lãnh cung cũ kỹ, mục rữa đến mức chỉ cần chạm nhẹ vào là đổ sập xuống.

Thương thư Bộ Lại Lê Văn Điềm và Công công Thái Lực nhẹ nhàng, chậm rãi tiến vào phía trước cánh cổng với sự thận trọng.

Hai người vừa đi vừa thậm thà thậm thụt:

-Này, từ từ đã, đừng có đẩy!

- Thái Lực khẽ ré lên.

Công công Thái Lực móc trong túi áo ra một chiếc chìa khóa bằng đồng đã rỉ sét.

Nhét đi nhét lại cũng không sao mở được ổ khóa bằng đồng đã chuyển sang màu ố vàng.

Điền nhìn thấy vậy liền méo mặt:

-Trời ạ!

Như thế này thì làm sao mà mở.

Chán ông thật đấy công công.

Đã mất công tới tận đây để gặp vị Chúa Tử trong lãnh cung, ấy thế mà lại trở thành công cốc.

Lê Văn ĐIền ngán ngẩm, dựa lưng vào cánh cổng, định bụng lấy ra chiếc khăn lau mồ hôi.

Ngay khi dồn trọng lực toàn thân lên trên cánh cổng, Điền ta mới ngớ người, cảm thấy có gì đó sai sai.

Chưa kịp để ngài Thượng Thư Lại Bộ định thần xong, những vết nứt bắt đầu loang dần ra rất nhanh.

Ngay sau đó, chiếc cổng tự nhiên đổ sập xuống trước sự bất lực của Lê Văn Điền!

Điền ta ngã bổ nhào theo cánh cổng không kịp ú ớ gì.

Công công Thái Lực bấy giờ mới vội chạy đến đỡ quan lớn.

Ngoài miệng Thái Lực suýt xoa ra vẻ ân cần hỏi han nhưng thực ra là đang cố nén cười trong bụng.

Ngài Thượng Thư Bộ Lại của chúng ta loay hoay đứng dậy, chỉnh đốn tà áo dài quan, sau đó còn phủi phủi thêm vài cái rồi tặc lưỡi:

-Chẹp chẹp!

Cái cổng này là lần trước người phương Bắc mang sang tặng phải không?

Ây dà!

Đúng là "Tuy mạnh yếu từng lúc khác nhau, song đồ phương Bắc lúc nào cũng dở" mà.

Hai vị lại tiếp tục đi vào trong, không gian bên trong lãnh cung yên ắng lạ thường.

Cảm giác như hàng chục năm nay chưa từng có người nào lui tới nơi này.

Ấy thế mà, hai hàng cây bên lối đi có vẻ được tưới tắm rất bài bản.

Lối vào cũng được quét dọn sạch sẽ, không có một chiếc lá rơi rụng.

Cây liễu bên hồ nước xanh tươi khỏe khoắn như được chăm sóc rất kỹ càng.

Ngay dưới gốc cây liễu là một chiếc tràng kỷ bằng tre đã cũ kỹ, bạc màu nhưng vẫn rất sạch sẽ.

Bên trên chiếc tràng kỷ là một vài quyển sách.

Thái Lực và Lê Văn Điền nhìn sơ qua thì thấy cả thảy hai bộ Nhất Thiên Tự và Ngũ Thiên Tự.

Đi thêm một đoạn nữa, hai vị lại thấy một cánh cửa gỗ.

Cánh cửa này thì rất mới, có vẻ là được lau chùi tỉ mỉ và cẩn thận.

Từng đoạn ký ức mười năm trước dần dần hiện ra trong đầu công công Thái Lực.

Ông cảm thấy nơi này sao lại vừa lạ mà vừa quen.

Chính nơi này mười ba năm trước ông đã bế Chúa Tử vào chăm sóc ba năm trời.

Đôi mắt bồ câu của ông đã ầng ậng nước trong khóe mắt, nơi mà những vết chân chim ngày càng hằn sâu để báo hiệu tuổi già.

Chậm rãi nhìn xung quanh một lúc lâu, công công Thái Lực lại lấy ra một chiếc chìa khóa, lần này thì bằng bạc.

Đúng là hàng real...

à nhầm, là hàng Đại Việt rồi.

Lực từ từ đưa chiếc chìa khóa bạc vào ổ, bàn tay gân guốc đen nhẻm xoay nhẹ nhàng.

Ổ khóa kêu cạch cạch hai tiếng nghe rất êm, điều này chứng tỏ là đã có người ra vào căn phòng này khá thường xuyên.

...

Hai vị chậm rãi tiến vào trong, mỗi người theo đuổi một suy nghĩ, không ai bảo ai tiếng nào.

Bên trong cánh cửa này là một mùi nồng nặc, hơi nước bốc lên mù mịt.

Không khí trong này rất ẩm và nóng.

Hơi nước bốc lên liên tục làm hai vị không còn thấy mặt nhau.

...

-Lực...

Lực ơi!

Ông đâu rồi!

- Điền sợ hãi rú lên!

Nơi này ẩm ướt và u tối không khác gì động bàn tơ trong truyền thuyết.

Một người yếu bóng vía như Lê Văn Điền không phải là người thích hợp để đi đến nơi này.

-Ơi bạn ơi!

Tôi bên này!

Sang đây này!

- Giọng Lực hơi khác thường, nghe có vẻ gấp gáp.

Điền chầm chậm mò sang hướng Lực gọi, hai bàn tay men theo vách tường mà đi, một lúc sau cuối cùng ông cũng đã thấy được bóng lưng Thái Lực mập mờ phía cửa Tây.

Điền rón rén từ từ bước tới, nhìn theo hướng mà mắt Lực đang nhìn.

...

Bên trong gian giữa, một thiếu niên thân thể cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn đang liên tục chống đẩy.

Nhưng mà không phải là chống đẩy bình thường, thiếu niên này chống đẩy với tư thế đầu dưới đất còn chân thì ở trên trời bằng một tay.

Trên thân người, mồ hôi chảy ròng ròng liên lục, hơi nước bốc lên giữa thời tiết lạnh giá càng làm cho hai vị phải tiến lại gần hơn mới có thể thấy rõ được.

Đi thêm mấy bước nữa, lần này thì nhìn rõ thật rồi.

Cả hai vị trố mắt nhìn nhau rồi lại nhìn người thiếu niên kia.

Cậu thiếu niên tạm thời dừng động tác, tuy nhiên vẫn không ngẩng mặt mà hỏi:

-Hôm nay thay người đưa cơm rồi hả, cơ mà sao lại tới hai người vậy?

Hai vị lại trố mắt nhìn nhau thêm lần nữa, cậu thiếu niên này thực sự là Chúa Tử sao?
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Mười bốn năm rồi


Trịnh Dương hỏi nhưng một lúc lâu vẫn không nghe hồi đáp, cậu liền dừng hẳn lại, đứng lên nhìn vào hai người trước mặt.

Thấy hai người rất lạ, lại còn lén la lén lút, Trịnh Dương tằng hắng một tiếng.

-E hèm!

Tiếng tằng hắng nhẹ nhàng nhưng uy lực mang khí chất của một bậc đế vương làm hai người bừng tỉnh.

Hai ông già bây giờ mới nhìn thấy thân hình úy dũng của Chúa Tử.

Cậu cao quá, cao hơn hẳn công công Thái Lực nửa cái đầu.

Thượng Thư Lại Bộ Lê Văn Điềm rất giỏi tính toán, ông ước chừng Chúa Tử cao sáu bộ( khoảng 1m83).

Thật khó tin khi Chúa Tử chỉ mới có mười ba tuổi.

Không chỉ có vậy, thân hình cậu không khác gì một con mãnh hổ, từng đường cơ hằn rõ hiện lên với mười múi bụng cực săn.

Đây chắc chắn là nhờ một quá trình tập luyện cường độ cao cực kì gian nan và khổ cực.

Chúa Tử nhìn hai ông già đang trố mắt nhìn mình, cậu ngán ngẩm tằng hằng thêm phát nữa:

-E hèm!

Lần này tiếng tằng hắng của cậu thể hiện rõ sự bực tức vì phải chờ đợi quá lâu.

Nghe vậy hai người kia liền lấy lại phong độ.

Phải rồi!

Chúa Tử chỉ là đồ con nít, cần phải thể hiện cho cậu thấy phong độ của một vị quan lớn.

Lê Văn Điềm liền phát huy chuyên môn của mình, rất nhanh ông hỏi:

-Có phải là Chúa Tử phải không ạ!

Thật sự là Chúa Tử rồi!

Rồi Điền liền lao đến, ôm chầm lấy thân người đầy mồ hôi mồ kê nhễ nhại của Chúa Tử.

Điền cố nặn ra hai hàng nước mắt:

-Người biết không!

Thần đã tìm người từ lâu lắm rồi!

Thần thật sự đã dành cả thanh xuân để tìm người đấy Chúa Tử ạ!

Trong khi Trịnh Dương còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Thái Lực lắc đầu ngao ngán:

-Haizzz...

Thật không hổ danh là Chúa nịnh!

...

Giờ Mùi, trời nắng chang chang nhưng không oi bức.

Tiết trời vô cùng dễ chịu, thích hợp cho việc đàm đạo.

Tại lãnh cung, có ba vị hai già một trẻ đang ngồi trước tràng kỷ.

Công công Thái Lực ngồi trên nửa mép tràng kỷ, có vẻ rất khép nép.

Thượng Thư Bộ Lại thì tấm tắc xem hai bộ Nhất Thiên Tự và Ngũ Thiên Tự, ông này mặc dù chuyên nịnh bợ nhưng cũng là người rất giỏi, ông đã đỗ Bảng Nhãn vào khoa thi năm Tân Sửu 1661.

Lúc nãy, Lê Văn Điền có hỏi Chúa Tử mấy câu trong hai bộ Nhất Thiên Tự và Ngũ Thiên Tự.

Các câu trả lời ông nhận được làm ông không khỏi bất ngờ.

Công công Thái Lực cũng vô cùng bất ngờ về khả năng học của Chúa Tử.

Ngay cả đến Thế Tử Trịnh Căn được coi là thần đồng thông minh xuất chúng nhưng cũng phải theo học Lại Bộ Hữu Thi Lang Đặng Công Chất( Trạng Nguyên năm thi khoa Tân Sửu, niên hiệu Vĩnh Thọ thứ ) tới năm mười bảy tuổi mới thông thạo Nhất Thiên Tự và Ngũ Thiên Tự.

Ấy vậy mà Chúa Tử không một ai chỉ dạy, thậm chí là chỉ tìm được hai bộ kinh thư đã rách nát mà Trịnh Căn đã để lại khi bị đày vào lãnh cung năm xưa.

Thật sự Chúa Tử đã làm hai vị đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.

Còn Chúa Tử của chúng ta không biết từ lúc nào đã tắm rửa sạch sẽ và ngồi khoanh chân dùng bữa.

Công công Thái Lực đã sai người đem vào một bàn ăn thịnh soạn cho Chúa Tử.

Lúc nãy có một nữ người hầu đi vào từ đường cửa sau để đem cơm cho Chúa Tử.

Thái Lực dần hiểu ra mọi chuyện.

Ông nhìn vào khay cơm đạm bạc thường ngày mà Chúa Tử vẫn dùng.

Bên trong là một cục cơm khô khốc, một ít rau và cá vụn.

Thậm chí còn không có nổi một bát canh.

Thái Lực lắc đầu thờ dài:

-Chúa Tử, có thật sự là ngày nào ngài cũng ăn uống như vậy không?

Cơm như vậy mà ngài lại có thể ăn được sao?

- Thái Lực bấy lâu nay vẫn luôn nghĩ rằng Chúa Tử mặc dù bị nhốt trong lãnh cung nhưng vẫn được ăn uống bài bản.

Ông không thể ngờ rằng Chúa Đế lại tàn nhẫn với con mình như vậy?

Thấy Trịnh Dương vừa nhai ngồm ngoàm vừa gật gật, ông liền phì cười:

-Chúa Tử, người ăn từ từ thôi!

Còn nhiều lắm.

Lê Văn Điền nhìn đi nhìn lại, thấy Chúa Tử đã ăn hết 5 suất cơm cho khách, ông trợn tròn mắt bảo nhỏ với Thái Lực:

-Thái Lực này, ông không thấy gì lạ sao?

Lực đang mải nhìn Chúa Tử ăn cơm, nghe Điền nói thì liền giật nảy mình nhìn lại Điền:

-Cái gì?

Ông bảo sao?

Cái gì lạ cơ?

Điền lại nhìn vào Chúa Tử một lượt từ đầu đến chân rồi chặp lưỡi nói nhỏ với Lực:

-Chúa Tử bị nhốt trong lãnh cung từ nhỏ, tính đến nay cũng đã mười ba năm rồi, ăn uống thì đạm bạc mà sao trông cơ thể lại cường tráng như vậy nhỉ?

Thái Lực bấy giờ mới ngớ người nhìn lại Trịnh Dương, quả nhiên cơ thể của cậu cho dù đang được che bởi tấm áo dài lụa đã bạc màu nhưng vẫn nhìn thấy rõ các đường cơ gờ lên mép áo.

Công công Thái Lực bấm bấm đốt tay, mặt ngước lên nhìn trời, lẩm nhẩm tính:

-Quả nhiên, đã nhanh vậy rồi sao!

- Rồi quay sang Chúa Tử hỏi:

-Chúa Tử, người năm nay có phải là đã mười bốn tuổi rồi không?

Trịnh Dương tạm ngừng ăn, vội nhai hết đống đồ ăn trong miệng, rồi lẩm nhẩm tính toán gì đó rồi chốt một câu chắc nịch:

-Thật sử là mười bốn năm nay, đây là lần đầu tiên ta được ăn ngon như vậy!
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Nồi nào úp vung nấy


Tại Phủ Thượng Thư Bộ Lại, không khí Tết cũng tấp nập không kém Chính Phủ là bao.

Người ra người vào nô nức chen chúc nhau.

Ai cũng muốn gặp ngài Thượng Thư để xin ít lộc đầu Xuân, để thành danh phát đạt vào năm tới.

Lê Văn Điền đỗ Bảng Nhãn vào khoa thi năm Tân Sửu(1661).

Trước khi đỗ đạt làm quan trong triều đình nhà Lê-Trịnh, ông từng là một ông Giáo dạy học ở làng Đông Anh và thường được mọi người kính trọng gọi bằng cái tên "Cụ Giáo Điền".

Giờ đây, tuy ông đã là một vị quan Nhất phẩm Thượng Thư Lại Bộ nhưng ông vẫn giữ được lối sống cần kiệm liêm chính.

Tuy rằng ông là người hay nịnh bợ( vì nó ăn sâu vào máu rồi) nhưng vẫn rất được lòng người khác.

Đặc biệt là với các vị quan khác trong triều, ai nấy đều biết ngài Thượng Thư Lại Bộ và phu nhân chỉ có độc nhất một nữ tử đẹp kiêu sa làm động lòng bất cứ ai nhìn thấy nàng.

Ấy thế mà thật trớ trêu thay nàng lại bị mắc một căn bệnh kì lạ đó là không thể nói được.

Từ lúc sinh ra cho đến nay đã mười bốn năm nàng chưa mở miệng nói ra một chữ nào.

Ngoài mặt, Lê Văn Điền vẫn tỏ ra rất hoan hỉ và cưng chiều con gái rượu nhưng sâu thẳm bên trong ông luôn lo lắng không biết làm cách nào để tìm cho con gái một đức lang quân mang dòng dõi danh gia vọng tộc có thể chấp nhận được căn bệnh kỳ lạ này của ái nữ nhà ông.

Lê Văn Điền vừa xuống kiệu đã bị khoảng độ chục vị quan viên bao vây lấy chen chúc tặng quà.

Ông vừa chen lên vừa thở phì phò.

Từ sáng đến giờ, cái thân già này phải hoạt động quá sức rồi.

Phải khó khăn lắm ông mới thoát ra được và chạy vội vào gian trong.

-Phu nhân...phu nhân ơi!~ Phu nhân...bà đâu rồi?

Phu Nhân Thượng Thư Bộ Lại, bà Trần Ngọc Lan đang vô cùng mệt mỏi.

Từ sáng đến giờ khách ra vào nườm nượp, quà tặng chất đống trong gian chính.

Chỉ riêng chuyện chào mỗi người một câu cũng làm bà vô cùng uể oải.

Cơ mà đang mệt mỏi như vậy mà thằng chồng ở đâu ra lại kêu oang oang làm bà nhức hết cả đầu.

Bà định bụng ra quát cho ngài Thượng Thư Bộ Lại của chúng ta một trận.

Lê Văn Điền vừa nhìn thấy vợ thì đã biết mình sắp bị ăn hành, nghĩ đến cái thân già tội nghiệp này nên ông liền bảo ngay:

-Có mối...có mối rồi bu nó ạ!

Phu nhân Ngọc Lan vừa nghe nói liền khựng lại, bao nhiêu cơn nóng giận tự nhiên bay đi đâu hết.

Bà hít một hơi thật sâu, như vẫn còn nghi vấn, bà hỏi lại ông chồng:

-Mối là mối gì, mà mối cho ai mới được?

Lê Văn Điền không dám để vợ đợi lâu, ông liền bảo luôn:

-Cái Ngọc Dao nhà mình có mổi để gả đi được rồi bu nó ạ!

Bà Ngọc Lan nghe vậy, lập tức cơn vui sướng kéo ập đến, bà vội lay lay vai ông chồng, định mở miệng nói gì đó.

Chưa đợi bà nói gì, Điền lại bảo ngay:

-Là Chúa Tử con thứ chín của Chúa Đế.

Cậu ta tên là Trịnh Dương.

...

Lê Văn Điền vừa dứt câu, Ngọc Lan liền đi đến bên chiếc bạch kỷ.

Bà từ tốn ngồi xuống, vắt chân chữ ngũ, nét mặt suy tư.

Phía Lê Văn Điền thì thấp thỏm nhìn vợ.

Ông có vẻ cũng hồi hộp không kém.

Khát nước quá, ông lại chạy ra bàn rót chén trà, rồi không kịp thổi liền uống lấy uống để cho đỡ cơn khát.

...

Một hồi lâu sau, Phu nhân Ngọc Lan mới đứng dậy, bà bảo với chồng:

-Chúa Tử tuy chỉ là một phế Tước nhưng vẫn trên danh nghĩa là con của Chúa Đế.

Nếu đủ tuổi, cậu ta ắt hẳn vẫn sẽ được bổ nhiệm vào một vị trí trong Lục Bộ.

Ngưng một lát, bà lại nói tiếp:

-Ngọc Dao nhà ta dù có vẻ đẹp kiêu sa nhưng lại bị câm từ nhỏ.

Không thể nào đòi gả cho Trưởng Hoàng Tử Trịnh Căn hay Thứ Hoàng Tử Trịnh Đức được.

Nếu bọn họ có đồng ý thì cũng chỉ vì nhan sắc của Ngọc Dao.

Ngôi vị có lẽ sẽ là của Trịnh Căn rồi, nhưng chưa chắc gì Chúa Đế đã đồng ý một vị Hoàng hậu không thể nói.

Haiz, cuối cùng thì Ngọc Dao nhà ta vẫn không thể làm Hoàng Hậu được rồi...

Nghe tới đây, Lê Văn Điền liền ngắt lời vợ:

-Ấy khoan đã, tôi đã nói xong đâu.

Chúa Tử tuy chỉ là một phế Tước, tuy nhiên cậu ấy mới mười bốn tuổi đã thông thạo cả Nhất Thiên Tự và Ngũ Thiên Tự mà không cần ai dạy cho.

Nhấp thêm một ngùm trà, Điền lại nói tiếp:

-Chẳng những vậy, cậu ta khí chất ngời ngời.

Đây rõ ràng là khí chất của một bậc Đế Vương.

Ngay cả với Chúa Đế, tôi cũng chưa bao giờ có cảm giác như vậy.

Vị Chúa Tử này chắc chắn sẽ làm nên đại nghiệp.

Phu nhân Ngọc Lan mừng rỡ ra mặt, bà tiếp lời:

-Hơn nữa, nếu chúng ta gả Ngọc Dao cho Chúa Tử thì Chúa Đế ắt hẳn sẽ không còn gì phản đối.

Điền nghe vậy như mở cờ trong bụng, ông lại tiếp lời:

-Tôi không biết Chúa Tử đã phạm phải tội trạng gì mà bị nhốt vào lãnh cung nhưng với khả năng của cậu ấy, việc được ân xá chỉ còn là vấn đề thời gian.

Điền vừa nói vừa vuốt vuốt bộ râu lưa thưa độ khoảng vài chục cọng, Ngọc Lan ngơ ngác nhìn ông chồng một hồi rồi thở dài bảo:

-Đúng là "Nồi nào úp vung nấy" mà!

...

Chính Phủ, tại gian thượng, bên trong có hai người đang trò chuyện.

-Ngài Thượng Thư Bộ Lại, không phải là ngài mới đến đây hôm qua sao?

Hôm nay mới là mồng hai Tết, ngài lại đến đây đột ngột như vậy, ắt hản phải có chuyện quan trọng lắm nhỉ?

Giọng Chúa Đế ồm ồm, ngữ điệu trầm đều làm Thượng Thư Bộ Lại Lê Văn Điềm có phần e dè, run sợ.

-Bẩm Chúa Đế, năm nay là năm Tân Hợi, thời tiết trong lành, trời đất dung hòa, vạn vật sinh sôi...

-Thôi...thôi...thôi, ông làm ơn vào vấn đề chính đi, ta hôm nay còn có rất nhiều việc.

- Trịnh Tạc ngán ngẩm.

Chỉ chờ có như thế, Lê Văn Điềm liền liến thoắng:

-Vậy thần xin phép nói thẳng, hôm nay thần tới đây là muốn được Chúa Đế ban hôn cho ái nữ của thần, Lê Ngọc Dao ạ!

-
 
Trịnh-Nguyễn Cơ Mật
Hội ngộ


Chúa Đế nghe vậy liền trầm ngâm một lúc lâu.

Ông lẩm nhẩm tính :"Trịnh Căn lập chính phi và Thứ Phi cả rồi, còn dàn hậu cung của Trịnh Đức và Trịnh Úc thì không thể nào đếm xuể".

Lại quay sang Lê Văn Điềm, ông hỏi:

-Trịnh Đống với Trịnh Ốc không giỏi việc triều chính, còn Trịnh Thâu với Trịnh Ký chỉ giỏi đua đòi ăn chơi.

Rốt cuộc là ông đang nhắm tới đứa nào vậy?

Lê Văn Điền tiếp tục từ tốn nhắc khéo, Chúa Đế có lẽ là tuổi đã cao nên nhất thời chưa thể nhớ.

-Thần quả thật là không nhắm đến các vị hoàng tử trên!

Trịnh Tạc liền ngớ người:

-Ông không muốn ái nữ của mình làm chính phi sao.

Nhưng nếu quá thực như vậy thì cũng hơi khó cho ta.

Ngọc Dao nổi tiếng là ngọc nữ xinh đẹp, kiêu sa.

Nhưng mà...

Lê Văn Điền liền ngắt lời Chúa Đế:

-Thần biết ái nữ nhà thần không nói được, nên thần cũng không dám mơ đến vị trí Thế Tử Phi hay Chính Phi của Nhị Hoàng Tử.

Chúa Đế nghe vậy liền ngạc nhiên xen lẫn chút bực bội:

-Ông không phải là muốn ta ban hôn cho hoàng thất sao?

Nếu vậy thì cần gì đến ta chứ?

Cứ tự ông đi mà quyết là được!

-Ấy, ấy!

Bẩm Chúa Đế!

Xin Người bình tĩnh!

Ngài quả thật không còn vị Hoàng Tử hay Chúa Tử nào sao ạ?

- Điềm vừa nói vừa len lén quan sát biểu hiện của Chúa.

-Tất nhiên là không rồi!

Hơn hai mươi năm nay...

Trịnh Tạc đột nhiên khựng lại, vẻ mặt trầm ngâm, suy tư trong khi mồm vẫn đang còn há hốc.

Nhìn vào khuôn mặt của Chúa Đế bây giờ thực sự không thể không buồn cười.

Lê Văn Điền cố nén cười quan sát Chúa Đế.

Trịnh Tạc nhớ lại ký ức mười lăm năm về trước, ký ức về người nữ hầu mang tên Dương Hồng Ánh.

Lê Văn Điền vẫn chầm chậm quan sát vị Chúa Đế đang đứng hình kia.

Đôi mắt Trịnh Tạc lóe lên những tia đỏ hoe, khóe mắt ầng ậng nước, mồm ông mở ra mấp máy như đang định nói gì đó.

...

Năm ấy là năm 1671, năm Tân Hợi.

Hôm nay đã là mồng 6 Tết.

Chúa Đế Trịnh Tạc cùng với Công công Thái Lực, hai người đã đến trước cổng lãnh cung.

À mà cảnh cổng bị đổ sập rồi còn đâu.

Trịnh Tạc nhìn cánh cổng chỉ còn lại đống sắt vụn, Thái Lực thấy vậy liền hiểu ý lên tiếng:

-Bẩm Chúa Đế, người hầu hàng ngày mang thức ăn và nước bằng đường cửa sau cho Chúa Tử.

Nên cánh cổng này mười bốn năm qua vẫn không được dùng đến.

...

Chúa Đế cùng Công công bước vào bên trong, Thái Lực vừa đi vừa dìu Chúa Đế.

Trịnh Tạc tay phải chống gậy gỗ, tay trái được Công công Thái Lực dìu đi.

Chúa Đế năm nay đã sáu mươi lăm tuổi, tuy đi đứng không còn vững vàng nhưng ông vẫn ăn được đến ba bát phở một bữa.

Ngay đến cả Thế Tử Trịnh Căn dù tuổi còn trẻ nhưng cũng chỉ ăn được hai bát phở một lúc.

Hai vị đi qua hàng cây xanh mướt, lại qua thêm cây cầu độc mộc nhỏ.

Khoảng sân phía trước dần hiện ra.

Ông nhớ lại, năm xưa lúc Trịnh Căn còn nhỏ vì phạm phải đại tội cấm kỵ.

Ông liền thẳng tay đem nhốt vào lãnh cung này, nhưng chỉ sau mấy tháng, Trịnh Căn đã được thả ra ngoài.

Ấy vậy mà bây giờ ông lại nhốt một đứa con khác của mình ở đây cho dù nó không phạm phải một tội lỗi gì cả - đến tận mười bốn năm.

Đối với Trịnh Căn là như vậy, nhưng đối với Chúa Mẫu đã băng hà và Hoàng Hậu Vũ Thị Ngọc Lễ thì tội lỗi của vị Chúa Tử này cao hơn cả núi, dài hơn cả sông.

Từ Tá Hoàng Hậu Vũ Thị Ngọc Lễ được Chúa Bầu gả cho Trịnh Tạc năm Tân Mùi(1631).

Sau khi hạ sinh Trịnh Căn, bà thành công vận động được thế lực của Chúa Bầu để đưa Trịnh Căn lên làm Thế Tử.

Tuy vậy, khi chứng kiến một tỳ nữ như Hồng Ánh lại được Chúa Đế sủng ái khiến bà ghen ghét nên đã ra tay hãm hại Quý phi Hồng Ánh.

Ngay đến cả khi Chúa Tử đã bị đày vào lãnh cung, bà cũng sai người hầu mang cơm thừa canh cặn cho cậu, có ngày còn không mang cơm.

Bà không sai người giết Trịnh Dương vì muốn cậu phải chịu đau khổ, đày đọa thay cho người mẹ đã mất.

Chúa Đế vẫn biết là có chuyện như vậy, nhưng ông cũng không thể làm gì hơn.

Ông cần thế lực của Chúa Bầu để tăng thêm tầm ảnh hưởng với đàng trong, và trên hết là ông không muốn có ràng buộc gì với một phụ nữ thấp hèn.

...

Mải mê suy nghĩ, chẳng biết từ lúc nào mà Chúa Đế đã thấy mập mờ bóng lưng của một thiếu niên.

Ông dụi dụi đôi mắt kèm nhèm của mình để nhìn rõ hơn dáng dấp của người thiếu niên ấy.

Năm ấy Trịnh Tạc đã 65 tuổi nhưng cái hình ảnh ấy, bóng lưng ấy làm ông chợt cảm thấy ấm áp và quen thuộc lạ thường.

...

Trịnh Dương nghe động, cậu liền quay người lại.

Hai con người một già một trẻ.

Cả hai người họ 4 mắt nhìn nhau.

Chúa Đế từ từ tiến đến gần con trai, ông ngước nhìn khuôn mặt ấy, bản thân đột nhiên giật mình đánh thót, ông cảm thán:

-Giống...thật sự giống quá.

- Giọng ông run run.

Công công Thái Lực đứng bên cạnh cũng gật gù đồng ý.

Quá thật lần đầu tiên gặp Chúa Tử hôm mồng một Tết, chính ông cũng đã giật mình đánh thót.

Mười lăm năm trước ông còn hoài nghi.

Ông không bao giờ có thể tưởng tượng Chúa Đế lại có thể gian díu với một tiện tì thấp hèn.

Nhưng bây giờ, nhìn khuôn mặt của Chúa Tử và nhớ lại khuôn mặt Chúa Đế thời trẻ.

Ông có thể khẳng định chắc chắn rằng Chúa Tử chính là cốt nhục của Chúa Đế.

Thậm chí nhìn Trịnh Dương còn giống Trịnh Tạc hơn so với Trịnh Căn hay Trịnh Đức.

Chúa Đế chầm chậm đưa tay lên sờ lấy đôi vai của Chúa Tử, cậu mới mười bốn tuổi mà đã cao tới gần sáu bộ.

Đôi mắt của Trịnh Dương vẫn đang nhìn vào khoảng không lưng chừng giữa hai người già.

Hoàn cảnh hiện tại khó có từ ngữ nào có thể diễn tả được cảm xúc của ba con người đang đứng đây.
 
Back
Top Bottom