Kết thúc buổi gặp, về đến nhà trời cũng tối, nàng thả người trên giường lớn lăn qua lăn lại.
Đạp tung mền gối lên thoải mái vui vẻ.
Điện thoại để trên bàn reo lên liên tục, nàng chồm người dậy cầm lấy, nhìn dãy số trên màn hình.
Hít sâu vài ngụm khí lạnh mới có can đảm mà ấn nút nghe.
"Lucy em đang giỡn mặt với tôi hả!!"
Tiếng hét vang vọng đến mức muốn thủng cả màn nhĩ của nàng, theo quán tính nàng để điện thoại cách xa tai mình một chút, người bên đầu kia vẫn la hét không ngừng.
Phải hơn 5 phút sau mọi thứ dần trở nên êm đềm hơn nàng mới dám áp tai mình nghe máy.
"Aaaah chị quản lý có cần mắng em nhiều đến vậy không, người ta bị mắng đau lòng lắm đó."
"Em còn biết đau lòng, em biết chủ tịch mắng tôi thế nào không hả?
Anh ấy bảo tôi làm quản lý như vậy thì nghỉ việc đi, đến cả người của mình mà không quản được thì đòi sắp xếp việc cho ai."
"Anh trai em tức giận với chị ạ?"
"Chứ còn ai dám ở giữa buổi họp chửi tôi xối xả suốt 10 phút."
"Nếu vậy thì em cũng không dám gọi cho anh ấy đâu, em sợ anh ấy về Việt Nam bẻ đầu em lắm."
"Em còn biết sợ, có biết tôi sắp xếp lịch cho em nghỉ khó khăn như nào không hả?
Ngay bây giờ em bay về Mỹ ngay cho tôi."
"Chưa được, chưa được, cho em thêm 1 tuần đi.
Em sắp xếp xong việc ở đây sẽ về ngay mà."
"Em còn ra giá, em đã biến mất hơn 2 tuần rồi đó.
Cái bọn paparazzi nó đang chầu chực trước công ty với nhà riêng của em, có biết mỗi lần tôi muốn ra đường phải trốn chui trốn nhũi không hả?"
"Vậy nha, 1 tuần nữa em về, vất vả cho chị rồi.
Khi nào về em đưa chị đi ăn 1 bữa."
Nàng không chờ quản lý đồng ý, lập tức cúp điện thoại, chạy đến bàn làm việc xem lịch trình công việc 2 tuần qua bị bỏ lỡ.
Quay quảng cáo, show diễn, chương trình giải trí,...
Tổn thất không nhỏ, hèn chi anh trai của nàng với quản lý mới có thể tức điên như thế.
Nàng mặc kệ, trước hết ngủ đã.
Chạy đi chạy lại cả ngày, người nàng sắp rã ra thành từng món rồi.
—————
Còn cách buổi đấu giá 1 ngày, Kỳ Duyên đang lật lật mớ công việc trên bàn thì trợ lý chạy vào.
"Cô không được dạy là trước khi vào phải gõ cửa sao?"
Cô trợ lý nhỏ run rẩy, tệp hồ sơ trên tay bất giác rơi xuống, liền lui cui nhặt lại.
"Xin...xin lỗi chủ tịch, tôi sẽ gõ cửa lại."
Đang tính quay đầu chạy ra, Kỳ Duyên lại lên tiếng.
"Đã vào rồi còn quanh ra làm gì, cô bị ngốc à?"
Đứng sát mép tường cô trợ lý cúi đầu, thật muốn khóc, 2 hôm nay hôm nào chủ tịch cũng như vậy.
Nếu không phải do lương cùng phúc lợi cao cô thật muốn nghỉ việc chạy trốn.
"Việc chủ tịch kêu tôi làm, tôi đã điều tra kỹ càng rồi ạ, chỉ có xuất thân cùng gia đình của cô ấy không thể điều tra ra được."
"Mang đến đây."
Cô trợ lý để tệp hồ sơ lên bàn, sau đó liền co giò chạy ra, sợ là ở lại thêm 1 phút thôi sẽ bị ánh mắt của chủ tịch xiên chết.
Nhìn mớ thông tin trong tệp hồ sơ, không khác gì sơ yếu lý lịch.
Ngày tháng năm sinh, tên tuổi, từng học tại trường nào...
Không có gì đặc biệt.
Nhưng ở những hàng chữ và tấm ảnh ở cuối cùng làm cô cảm thấy có hứng thú.
"Siêu mẫu ở Mỹ sao?
Cũng đẹp đó, nối tiếng đến thế này mà tôi lại không biết, cô giấu cũng kỹ thật."
Cô lẩm bẩm 1 mình, sau khi xem kỹ thêm vài lần, mở ra ngăn tủ bí mật cất tệp hồ sơ của nàng vào, ngồi xoay ghế nhìn ra phía cửa sổ sát đất ở bên phải cười tươi.
————
Tại buổi đấu thầu, Minh Triệu ăn mặc đơn giản, đội nón rộng vành đeo kính đen đi vào.
Ngồi cạnh cô, phía sau cặp kính đen lớn không thể nhìn ra được biểu tình trên gương mặt.
Từng mẫu đất nhỏ được rao giá, mọi người sốt sắng chờ đợi.
Đến cuối cùng miếng đất béo bở kia cũng đến.
Giá khởi điểm 15 tỷ, sau đó dần dần tăng cao, 16-17-19-20 nàng vẫn im lặng cho đến khi con số lên đến giá 25, người đứng đầu buổi đấu giá gõ búa ở nhịp thứ 2 nàng mới chậm rãi giơ bảng.
"30 tỷ."
Khán phòng xôn xao, mọi người nhìn về phía nàng cùng cô, nhưng chỉ thấy được chiếc nón rộng vành, gương mặt của người vừa hô 30 tỷ đến 1 sợi tóc còn không thấy được.
Người đấu giá gõ búa ở nhịp thứ 2, phía đằng sau khán phòng có 1 giọng nữ cất lên.
"40 tỷ."
Lần nữa gây nên một trận ồn ào, nàng nhíu mài, rõ ràng đã bàn bạc với Minh Tú không cần nhúng tay, vậy tại sao vẫn còn đến đây giành.
Nhưng khi nàng xoay người lại, nhìn thấy 1 gương mặt vừa lạ lại vừa quen thuộc.
Mới lần nữa phát hiện, kế hoạch của nàng không đơn giản mà có thể diễn ra như nàng nghĩ.
"Siêu mẫu Võ Hoàng Yến ra giá 40 tỷ lần 1, 40 tỷ lần 2,..."
"50 tỷ."
Bảng tham dự lần nữa được giơ lên, nàng đứng dậy, chiều cao bình thường đã là 1m75 công thêm 5cm của giày cao gót, khiến nàng gần như trở thành tâm điểm của cả khán phòng.
Không xoay đầu lại, không do dự, giá này chính là ở thời điểm trước đây được đưa ra.
Nàng chắc chắn nắm lấy miếng đất trong tay.
"51 tỷ."
Một lần nữa đối đầu, trước đây tại Việt Nam cả hai là đối thủ.
Sau khi sự nghiệp nàng thành công chuyển sang Mỹ cũng không có nghe tung tích của Võ Hoàng Yến.
Vậy mà hôm nay, tại buổi đấu giá này lại lần nữa chạm trán nhau.
"60 tỷ."
Con số vượt ngoài mong đợi, Kỳ Duyên ngồi ở đó bắt chéo chân nhìn nàng.
Suy nghĩ chạy về lần đầu gặp ở 10 năm trước, người này luôn e thẹn, sợ sệt lúc nào cũng bám theo cô không tha.
Bây giờ lại trở thành 1 người, không ai nắm bắt được cảm xúc, cũng không biết nội tâm của nàng là như thế nào.
"Thú vị, rất thú vị."
Kỳ Duyên cười thầm.
"Lucy hẳn là rất thích mảnh đất này nhỉ?"
Võ Hoàng Yến từ khi nào đã đi đến bên cạnh nàng, giọng không quá lớn đủ để nàng cùng Kỳ Duyên nghe thấy.
Lucy cái tên này là tên của nàng tại Mỹ, đến Kỳ Duyên còn không biết, vậy như thế nào Võ Hoàng Yến lại biết.
Tay nàng siết chặt ngẩng đầu nhìn người bên cạnh, cười thật tươi.
"Đúng vậy nha, tôi rất thích nó.
Vậy nên cô sẽ không giành được đâu, bỏ cuộc đi."
"Làm sao cô biết tôi sẽ không giành được.
65 tỷ."
Câu đầu là nói cho nàng nghe, câu sau là hét lớn cho cả khán phòng cùng nghe.
Nàng cũng không có bốc đồng, vẫn cười tươi như vậy giương bảng.
"Cô vẫn sẽ thất bại thôi.
70."
Con số lên đến mức quá lớn, người chủ trì không nghĩ ngợi gõ búa liên tục 3 cái.
"Mảnh đất trúng thầu thuộc về công ty KD, xin chúc mừng."
Võ Hoàng Yến siết chặt tay, tức giận đùng đùng bỏ đi.
Nàng lần nữa ngồi xuống ghế, bề ngoài tỏ ra vẫn bình thường nhưng nội tâm đang thầm lo lắng.
.
.
.
.
.
.
.