Khác [Triển Thừa] Người không mặt

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,345
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
403294730-256-k386025.jpg

[Triển Thừa] Người Không Mặt
Tác giả: nxzswdlg99
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Linh Ra Đi
Nhân vật: Triển Hiên ( nhà tâm lý học tội phạm công), Lưu Hiên Thừa ( pháp y sở cảnh sát thụ)



triểnthừa​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [rhycap] người giúp việc
  • Ánh Sáng Trên đầu Người
  • [Triển Thừa] Người không mặt
  • SS1:TRẦM DẠ KHÚC[NINH DU, TRIỂN THỪA]
  • [Triển Thừa] Người Không Mặt
    Văn án


    Trong thành phố nơi ánh sáng hiếm hoi chạm tới bóng tối, cái chết không bao giờ đơn giản, và hung thủ luôn biết cách thao túng tâm lý nạn nhân.

    Triển Hiên – nhà tâm lý học tội phạm sắc bén, từng khiến nhiều kẻ sát nhân phải tự bộc lộ bí mật sâu thẳm – giờ đây lại bước chân vào những vụ án mà không chỉ pháp luật, mà cả lương tâm cũng phải dè chừng.

    Lưu Hiên Thừa – pháp y trẻ tuổi, tỉ mỉ và lạnh lùng, tin rằng mọi sự thật đều được khắc họa trong từng vết thương trên cơ thể người chết.

    Khi một chuỗi vụ án man rợ xuất hiện, nơi hung thủ cắt đi khuôn mặt nạn nhân và để lại dấu vết tinh vi như một thử thách trí tuệ, hai con người bị buộc phải hợp tác.

    Nhưng càng đi sâu vào hiện trường, họ nhận ra ranh giới giữa công lý và tội ác, giữa lương tâm và luật pháp, càng trở nên mờ nhạt.

    Giữa mùi máu tanh và ánh đèn lạnh lẽo của phòng khám nghiệm, sự tin tưởng dần hình thành.

    Họ chia sẻ cùng nhau từng manh mối, từng nỗi sợ, và cả những khoảng trống trong lòng.

    Nhưng trong bóng tối, tình cảm cũng nảy nở một cách âm thầm — như một thứ nguy hiểm nhưng không thể tránh khỏi.

    Và chính tình yêu ấy, đôi khi, cũng là một dạng tội lỗi.
     
    [Triển Thừa] Người Không Mặt
    Chương 1: Ánh sáng trong bóng tối


    Đêm phủ xuống thành phố như một tấm màn nhung đen, ánh đèn đường le lói hắt qua những ô cửa sổ, chỉ đủ soi rõ những bóng dáng lướt qua.

    Triển Hiên đứng trước hiện trường, đôi mắt sắc bén quét qua từng chi tiết.

    Một mùi tanh nồng xộc vào mũi, pha lẫn mùi thuốc sát trùng — thứ mùi mà anh đã học cách nhận ra ngay từ những vụ án trước.

    Thi thể nằm giữa căn phòng, mặt bị cắt bỏ một cách tinh vi.

    Trên sàn, từng vệt máu được xếp theo hình vòng cung, như thể hung thủ đang vẽ ra một thông điệp mà chỉ những kẻ tinh nhạy mới hiểu được.

    Triển Hiên hít một hơi thật sâu, tay lướt qua từng chi tiết, mỗi vết cắt, mỗi vết bầm, đều được phân tích trong đầu như một trò chơi trí tuệ.

    "Không thể nào... hung thủ này... quá tinh vi rồi."

    Anh lẩm bẩm, giọng trầm nhưng dứt khoát.

    Lưu Hiên Thừa bước vào, dáng người cao gầy, ánh mắt tập trung vào thi thể.

    Anh cúi xuống, đưa tay chạm nhẹ vào da, quan sát từng vết thương như đang lắng nghe câu chuyện mà cơ thể kể.

    Mỗi vết rạch, mỗi dấu vết máu, đều được anh ghi chép cẩn thận vào sổ, như thể trong những vết thương ấy, sự thật đang chờ được giải mã.

    "Triển Hiên, anh nghĩ sao về vụ này?" giọng Lưu Hiên Thừa điềm tĩnh nhưng ẩn giấu sự căng thẳng.

    Triển Hiên quay lại, ánh mắt chạm nhau, một sự im lặng như đo lường.

    "Hung thủ không chỉ muốn giết người.

    Hắn muốn thử thách trí tuệ chúng ta.

    Mỗi chi tiết đều có ý nghĩa.

    Chúng ta sẽ không chỉ đối mặt với cái chết, mà còn với trò chơi tâm lý của hắn."

    Lưu Hiên Thừa nhíu mày, nhìn quanh phòng.

    Trên bàn, một chiếc đồng hồ bị tháo rời từng mảnh, những mảnh vỡ sắp xếp như một thông điệp.

    Trên tường, dòng chữ mờ nhạt bằng máu, vừa đủ để thấy nhưng không thể đọc rõ.

    Họ đứng im lặng, quan sát từng dấu hiệu.

    "Chi tiết này... hung thủ muốn chúng ta để ý đến đồng hồ."

    Triển Hiên chỉ vào mảnh vỡ, ánh mắt lạnh lùng nhưng sáng rực sự tò mò.

    "Không phải vô nghĩa, hắn đang dẫn dụ chúng ta."

    Lưu Hiên Thừa gật đầu, tay cầm bút, ghi chú.

    "Và vết thương này... không phải ngẫu nhiên.

    Mỗi vết cắt đều theo một quy tắc.

    Hắn đang dùng nỗi sợ để thao túng."

    Không khí trong phòng nặng nề, ánh đèn vàng hắt lên mặt họ, làm nổi bật những nếp nhăn tập trung, những ánh mắt căng thẳng.

    Họ chia sẻ thông tin, kết nối manh mối, nhưng vẫn dè chừng, như thể cả thành phố đều là một mê cung bóng tối, nơi bất cứ bước đi sai lầm nào cũng có thể dẫn tới nguy hiểm.

    Trong khoảng lặng, giữa mùi máu và ánh đèn lạnh, một sự kết nối âm thầm hình thành.

    Hai con người, vốn xa lạ, giờ đây chia sẻ cùng nhau nỗi sợ, từng khoảng trống trong tâm hồn, và — một điều nguy hiểm mà họ chưa nhận ra — sự cảm mến âm ỉ, len lỏi như ngọn lửa nhỏ trong bóng tối.

    Bóng tối của thành phố rộng lớn, nhưng đôi khi, chỉ cần một chút ánh sáng từ người khác cũng đủ làm lóe lên những điều không ai ngờ tới.

    Và khi bước ra khỏi hiện trường, cả hai biết rằng vụ án này sẽ không chỉ thử thách kỹ năng chuyên môn, mà còn thử thách cả lương tâm — và có lẽ, cả trái tim họ.
     
    [Triển Thừa] Người Không Mặt
    Chương 2: Dấu vết trong bóng tối


    Sáng hôm sau, Triển Hiên và Lưu Hiên Thừa gặp nhau tại phòng phân tích.

    Căn phòng ngập ánh sáng trắng lạnh lẽo, mùi hóa chất nồng nặc, nhưng với họ, nơi này không chỉ là phòng khám nghiệm, mà còn là chiến trường tâm lý.

    "Xem này," Triển Hiên đặt bản phác thảo hiện trường lên bàn, chỉ vào từng vệt máu, từng mảnh vỡ đồng hồ.

    "Những vết máu này không phải ngẫu nhiên.

    Chúng tạo thành một hình vòng cung hướng về phía cửa sổ.

    Hung thủ muốn chúng ta chú ý điều gì?"

    Lưu Hiên Thừa nhìn kỹ từng chi tiết, mắt không rời bản phác thảo.

    "Có thể... hắn đang chỉ cho chúng ta một hướng thoát, hoặc là dấu vết mà hắn muốn chúng ta đi theo.

    Nhưng không thể loại trừ khả năng đó là bẫy."

    Triển Hiên nhíu mày.

    "Đúng, và nhìn vào cách cắt trên cơ thể nạn nhân, tôi nhận thấy một mô thức.

    Mỗi vết cắt không chỉ là hung khí, mà còn như đang viết ra một thông điệp: 'Chỉ những ai tinh tường mới hiểu được.' Hắn muốn chơi trò trí tuệ với chúng ta."

    Lưu Hiên Thừa im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói: "Còn nữa, vết thương ở tay nạn nhân... không giống như các vết còn lại.

    Có vẻ như hung thủ để lại thứ gì đó trong đó, nhưng rất tinh vi.

    Chúng ta cần xét nghiệm ADN, và cả dấu vân tay ẩn."

    Hai người cùng nhau sàng lọc dữ liệu, ánh mắt đôi khi chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

    Có điều gì đó không thể diễn tả, một cảm giác vừa xa lạ vừa quen thuộc, len lỏi vào từng chi tiết nhỏ nhất.

    "Triển Hiên, cậu có nghĩ... nếu hung thủ tiếp tục như thế này, sẽ có nạn nhân tiếp theo?"

    Lưu Hiên Thừa hỏi, giọng trầm, mang theo một chút lo âu hiếm thấy.

    Triển Hiên khẽ lắc đầu, giọng trầm: "Chắc chắn.

    Hắn đang thử thách chúng ta.

    Và nếu chúng ta không đủ tinh ý, ai sẽ là người trả giá tiếp theo?"

    Trong im lặng, họ tiếp tục phân tích từng mảnh vỡ, từng vệt máu, từng chi tiết nhỏ.

    Sự căng thẳng trong công việc dần được cân bằng bằng sự hiểu nhau âm thầm: Triển Hiên nhìn thấy sự chính xác và kiên nhẫn trong từng cử chỉ của Lưu Hiên Thừa; Lưu Hiên Thừa nhận ra sự sắc bén và trực giác của Triển Hiên.

    Khi buổi sáng dần trôi qua, ánh nắng lọt qua cửa sổ, hắt lên bàn tay hai người đang ghi chú.

    Một cảm giác mong manh len lỏi: sự tin tưởng, sự đồng hành, và — dù chưa ai nói ra — một thứ gì đó nguy hiểm nhưng không thể tránh khỏi: sự cảm mến âm thầm giữa họ.

    Bên ngoài, thành phố tiếp tục chìm trong bóng tối của những âm mưu chưa lộ, nhưng bên trong căn phòng lạnh lẽo này, hai con người đang lần đầu tiên cảm nhận được một thứ ánh sáng nhỏ nhoi, dẫn lối họ trong mê cung của tội ác và tình cảm.
     
    [Triển Thừa] Người Không Mặt
    Chương 3: Trò chơi bắt đầu


    Cơn mưa đêm trút xuống thành phố không báo trước, như thể ai đó cố tình xóa sạch dấu vết còn sót lại.

    Nước mưa hòa với ánh đèn đường tạo thành những vệt sáng méo mó trên mặt kính xe.

    Triển Hiên ngồi ở ghế phụ, mắt dán vào màn hình điện thoại.

    Tin nhắn vừa được chuyển từ trung tâm điều phối hiện lên ngắn gọn:

    Phát hiện thi thể thứ hai.

    Không có địa chỉ.

    Không có chi tiết.

    Chỉ có thời gian — sớm hơn dự đoán của anh gần tám tiếng.

    "Quá nhanh."

    Triển Hiên khẽ nói.

    Lưu Hiên Thừa đang lái xe, tay siết vô-lăng chặt hơn một nhịp.

    "Hắn không chờ chúng ta giải xong vụ trước."

    Triển Hiên cười nhạt.

    "Không.

    Hắn đang ép nhịp.

    Buộc chúng ta phải chạy theo luật chơi của hắn."

    Xe dừng trước một khu chung cư cũ.

    Đèn cầu thang chập chờn, mưa nhỏ giọt từ mái hiên xuống nền xi măng tạo thành âm thanh đều đều, lạnh lẽo.

    Thi thể được phát hiện trong căn hộ tầng ba.

    Cửa không có dấu hiệu bị cạy phá.

    Không giằng co.

    Không tiếng kêu cứu.

    Lưu Hiên Thừa vừa bước vào đã nhận ra điều bất thường.

    "Nạn nhân... không chống cự."

    Triển Hiên tiến lại gần.

    Gương mặt nạn nhân vẫn còn nguyên vẹn — nhưng đôi mắt bị lấy đi.

    Không phải móc thô bạo.

    Mà là một ca phẫu thuật chính xác đến lạnh người.

    "Thay đổi cách thức," Triển Hiên lẩm bẩm.

    "Hắn không lặp lại.

    Hắn tiến hóa."

    Trên bàn ăn, một chiếc gương nhỏ đặt úp xuống.

    Bên cạnh là mảnh giấy thấm nước mưa, mực đã nhòe đi một nửa.

    Lưu Hiên Thừa dùng nhíp gắp lên, đọc chậm rãi:

    "Anh thấy tôi chứ?"

    Không ký tên.

    Không lời giải thích.

    Triển Hiên nhìn chằm chằm vào câu chữ đó, trong đầu lập tức xâu chuỗi lại hai hiện trường.

    Không mặt.

    Không mắt.

    "Danh tính," anh nói khẽ.

    "Hắn đang tước đi khả năng được nhận diện... và khả năng nhìn thấy."

    "Nhìn thấy cái gì?"

    Lưu Hiên Thừa hỏi.

    Triển Hiên quay sang anh.

    Ánh đèn trần phản chiếu trong mắt họ, lạnh và sâu.

    "Nhìn thấy sự thật."

    Không khí trong căn phòng như đông cứng lại.

    Lưu Hiên Thừa cúi xuống, bắt đầu kiểm tra thi thể.

    "Thời gian tử vong trong khoảng hai giờ trước.

    Thuốc an thần liều thấp — đủ làm nạn nhân mất phản xạ nhưng vẫn tỉnh."

    Triển Hiên nhíu mày.

    "Hắn muốn nạn nhân biết điều gì đang xảy ra."

    "Hắn muốn họ sợ."

    "Không."

    Triển Hiên lắc đầu.

    "Hắn muốn họ hiểu."

    Lưu Hiên Thừa khựng lại trong giây lát.

    Anh ngẩng lên nhìn Triển Hiên, lần đầu tiên ánh mắt không còn hoàn toàn lạnh lẽo.

    "Anh đang nghĩ... hung thủ không xem đây là giết người?"

    Triển Hiên đáp lại ánh nhìn đó, chậm rãi: "Hắn xem đây là một bài giảng."

    Một tiếng sấm nổ vang ngoài trời.

    Trong khoảnh khắc ấy, Lưu Hiên Thừa chợt nhận ra điều khiến anh bất an nhất — không phải sự tàn nhẫn của hung thủ, mà là việc Triển Hiên... hiểu hắn quá nhanh.

    Quá giống.

    Trở về phòng phân tích đã gần sáng.

    Mưa vẫn chưa dứt.

    Hai người đứng trước bảng trắng, trên đó là ảnh hiện trường, sơ đồ, mũi tên chồng chéo lên nhau như một mê cung.

    "Hắn đang chọn nạn nhân có điểm chung," Lưu Hiên Thừa nói.

    "Cả hai đều từng liên quan đến các vụ án sai lệch hồ sơ.

    Một người là nhân chứng rút lời khai.

    Một người là bác sĩ từng làm giả báo cáo."

    Triển Hiên im lặng rất lâu.

    Rồi anh nói: "Vậy thì người tiếp theo... sẽ không phải ngẫu nhiên."

    "Là ai?"

    Triển Hiên quay lại, ánh mắt tối dần.

    "Là người nhìn thấy, nhưng chọn làm ngơ."

    Giữa ánh đèn trắng lạnh lẽo, Lưu Hiên Thừa chợt cảm thấy sống lưng lạnh toát.

    "Triển Hiên," anh nói khẽ, lần đầu tiên gọi tên đầy đủ.

    "Nếu hắn đang nhắm vào những người đứng ngoài ranh giới đúng–sai... thì anh nghĩ hắn sẽ dừng lại ở đâu?"

    Triển Hiên nhìn xuống tay mình.

    Trong đầu anh, một suy nghĩ nguy hiểm thoáng qua —

    Và nếu chính mình cũng từng đứng ở ranh giới đó thì sao?

    Anh ngẩng lên, đối diện với ánh mắt Lưu Hiên Thừa.

    "Không dừng," anh đáp.

    "Cho đến khi có người nhìn thẳng vào hắn."

    Giữa hai người, một sự im lặng căng như dây đàn.

    Không ai nói ra, nhưng cả hai đều hiểu:

    Từ giây phút này, họ không chỉ truy đuổi một hung thủ.

    Họ đang bước vào trò chơi của kẻ không mặt —

    và kẻ thua cuộc... có thể chính là người hiểu hắn nhất.
     
    [Triển Thừa] Người Không Mặt
    Chương 4: Khi bóng tối gọi tên


    Tin nhắn đến lúc 2 giờ 17 phút sáng.

    Không số gửi.

    Không tiêu đề.

    Chỉ có một tập tin âm thanh.

    Triển Hiên nhìn màn hình điện thoại rất lâu trước khi nhấn mở.

    Tiếng nhiễu vang lên trước — rồi là một giọng nói trầm, chậm, được xử lý méo nhẹ, như thể cố tình đứng ở ranh giới giữa người và bóng tối.

    "Anh hiểu tôi nhiều hơn tôi tưởng, Triển Hiên."

    Máu trong người anh như chậm lại một nhịp.

    "Không phải ai cũng nhận ra, đây không phải là giết người đơn thuần.

    Nó là trò chơi tôiii muốn choi cùng anh.

    Cảm ơn anh... vì đã hiểu tôi."

    Triển Hiên tắt màn hình.

    Căn phòng chìm vào im lặng.

    Anh không nói cho Lưu Hiên Thừa biết.

    Ít nhất... là chưa.



    Sáng hôm sau, phòng phân tích sáng trắng như một phòng phẫu thuật.

    Lưu Hiên Thừa đang đối chiếu kết quả giải phẫu thì nhận ra điều bất thường.

    "Đêm qua anh không ngủ ư?" — câu hỏi tưởng chừng xã giao.

    Triển Hiên đứng bên bảng, tay cầm bút dạ, không quay lại.

    "Không nhiều."

    "Hay là không dám ngủ ?"

    Bút khựng lại giữa không trung.

    Lưu Hiên Thừa đặt tập hồ sơ xuống bàn, bước tới gần hơn.

    "Hung thủ biết tên anh."

    Triển Hiên mím môi.

    "Tôi đoán vậy."

    "Không.

    Tôi không đoán."

    Giọng Lưu Hiên Thừa thấp xuống.

    "Dữ liệu máy chủ cho thấy, có truy cập trái phép vào hồ sơ cá nhân của anh.

    Rất có chủ ý."

    Im lặng kéo dài.

    Triển Hiên cuối cùng quay lại, ánh mắt sâu đến mức khó đọc.

    "Cậu nghĩ tôi liên quan?"

    Câu hỏi treo lơ lửng giữa hai người.

    Lưu Hiên Thừa không trả lời ngay.

    "Không," cậu nói sau vài giây.

    "Nhưng tôi nghĩ... anh không vô can."

    Triển Hiên khẽ cười.

    Không có ý vui.

    "Cậu đúng."



    Buổi chiều, họ đến thăm một bệnh viện tâm thần cũ — nơi cái tên Triển Hiên từng xuất hiện trong hồ sơ mười năm trước.

    Không phải với tư cách bác sĩ.

    Mà là người được đánh giá.

    Lưu Hiên Thừa đứng trước tập hồ sơ đã ố vàng, tay khẽ siết lại.

    "Anh từng là nhân chứng trong một vụ án giết người hàng loạt," cậu đọc chậm.

    "Nhưng anh đã rút lại lời khai..."

    Triển Hiên đứng dựa vào tường, ánh sáng từ cửa sổ đổ bóng dài sau lưng cậu .

    "Hung thủ là bệnh nhân ở đó," anh nói.

    "Hắn tin rằng xã hội chỉ nhìn thấy điều nó muốn nhìn."

    "Và anh?"

    "Tôi chứng minh hắn đúng."

    Lưu Hiên Thừa quay phắt lại.

    "Anh đã che giấu điều gì?"

    Triển Hiên nhìn thẳng vào mắt anh.

    Lần đầu tiên, không né tránh.

    "Tôi che giấu sự thật để cứu một người... và gián tiếp khiến một người khác chết."

    Không khí như đông cứng.

    "Cậu còn muốn tiếp tục làm việc với tôi không?"

    Triển Hiên hỏi.

    Lưu Hiên Thừa im lặng rất lâu.

    Rồi anh nói: "Tôi là pháp y.

    Tôi theo sự thật."

    "Và nếu sự thật làm cậu tổn thương?"

    "Nếu thật là vậy thì tôi sẽ chấp nhận nỗi đau."

    Nhưng khi bước đi ngang qua Triển Hiên, ánh mắt cauaj dừng lại nửa giây — quá đủ để lộ ra điều không thể phủ nhận:

    Cậu vẫn ở đây.



    Tối cùng ngày, Triển Hiên nhận thêm một tin nhắn.

    Lần này, không giấu giếm.

    "Anh chưa kể với cậu ấy."

    "Tốt."

    "Tôi thích những bí mật được chia sẻ chậm rãi."

    Bên dưới là một tọa độ.

    Và một dòng chữ cuối cùng:

    "Người tiếp theo... sẽ là người nhìn thấy anh rõ nhất."

    Triển Hiên nắm chặt điện thoại.

    Trong đầu anh hiện lên gương mặt duy nhất.

    Lưu Hiên Thừa.

    Ở đầu kia thành phố, Lưu Hiên Thừa đứng trước bồn rửa tay trong phòng giải phẫu, nước lạnh chảy liên tục.

    Cậu ngẩng lên nhìn vào gương.

    Lần đầu tiên, tự hỏi:

    Nếu hung thủ đang nhìn họ... thì Triển Hiên đang đứng ở phía nào của bóng tối?

    Và đáng sợ hơn cả —

    Nếu câu trả lời không rõ ràng... liệu cậu có còn đủ tỉnh táo để rời khỏi anh ta?
     
    Back
    Top Bottom