Khác TRÍCH ĐOẠN CAMEO CỦA NGƯNG NGƯNG

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
349,470
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
391694336-256-k849490.jpg

Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
Tác giả: xkafvaanx16
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Lộ Phi
Convert + Edit: Kaf Vaan

Xong cái ngoại truyện kia giờ tui bị nhớ Ngưng Ngưng rồi T-T Vẫn như cũ, nữ 9 buff bàn tay vàng, vạn nhân mê, thể loại nữ cường thời chục năm trước.

Kệ đi, đại đại đi, lâu lâu đọc giải trí vui vui cũng được mà haha.



thẩmvingưng​
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
Tổng hợp


Nơi này sẽ là thông tin truyện mà Ngưng Ngưng cameo.

Thỉnh thoảng tui sẽ trích một số đoạn của nữ chính mấy bộ khác như Hoàng Bắc Nguyệt, Hoa Hi, Trọng Quỳ, tại tui thích tương tác của mấy bả lắm eheee.

Tui rảnh thì tui edit [ED], không thì convert [CV], không thì gg dịch rồi chỉnh sơ sơ [GG] (xin hứa sẽ edit lại nhưng không biết khi nào).

Trình edit vui vui thôi nên không chính xác 100%, cũng không thể giữ giọng văn như nguyên tác.

Mọi người đọc vui vẻ với góp ý cho tui cải thiện nhen, xin cảm ơn.

Một số điều về Thẩm Vi Ngưng:

Phượng Vũ Giang Sơn (chung hệ liệt Phượng Nghịch Thiên Hạ) là bộ riêng của Thẩm Vi Ngưng, nhân vật nam chính là Mặc Vô Cực.

Bộ này có convert trên wiki, có dịch trên TruyenYY (trả phí), đọc để hiểu biết hơn về 2 người này nhen, ngắn lắm cỡ 500 chương thì phải.

Nhấn mạnh: Mặc Vô Cực x Thẩm Vi Ngưng

Danh sách ở dưới:

1.

Quy tắc ngầm của tổng tài bá đạo (Dung Diên x Diệp Sở Sở): bộ này lão Lộ viết xa lắc xa lơ rồi, thời ngôn lù chục năm trước á, chính lão Lộ còn bảo đây là lịch sử đen của ổng, đừng đọc =)))).

Thẩm Vi Ngưng xuất hiện khá nhiều, xem như là nữ 8 luôn á tại bả là bạn của Sở Sở.

Hồi đó tui còn tính edit bộ này nhưng lười quá nên thôi eheehe.

2.

Cửu phượng triều hoàn (Cơ Huyền Thương x Trọng Quỳ): nằm trong hệ liệt Vạn Thú Vô Cương, rất dài và rất thảm, Mặc Vô Cực và Thẩm Vi Ngưng có cameo chút xíu ehehe.

[Chờ cập nhật thêm]
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[ED] A Ngưng đói bụng


Trích chương "Yêu em đến nghiện", Ngưng Ngưng đói bụng nên réo bạn cùng nhà, Diệp Lạc Lạc về nè =))))

Diệp Lạc Lạc là Diệp Sở Sở lúc mất trí nhớ á, nói chung là cũng phức tạp lắm, để sau rồi nói ehehehe

------

Diệp Lạc Lạc vừa mới nhắm mắt lại, điện thoại di động vang lên.

Nhạc chuông này do chính chủ nhà Thẩm Vi Ngưng cài đặt, là nhạc phim anime "Eva" mà cô nàng yêu thích nhất.

Từ sau khi tốt nghiệp rồi đến thành phố K, cô vẫn luôn sống cùng nhà Thẩm Vi Ngưng.

Nhà của Thẩm Vi Ngưng rất lớn, không thu tiền nhà, sau khi cô dọn đến ở chỉ phụ trách quét dọn nấu cơm gì đó mỗi ngày.

Trên đời này, cô không có người thân nào, ký ức lúc bé chỉ có sống ở cô nhi viện, sau khi học đại học cũng không bạn không bè, cho tới khi cô đến thành phố K mới gặp được Thẩm Vi Ngưng.

Thẩm Vi Ngưng giúp đỡ cô rất nhiều, Diệp Lạc Lạc hiển nhiên xem cô nàng như người thân trong nhà.

Tuy hai người cũng không quá thân, dù sao Thẩm Vi Ngưng là hủ nữ ru rú trong nhà có những sở thích cô không hiểu nổi, nhưng tính tình rất thoải mái nên cả hai sống chung cũng hòa hợp.

Trễ như vậy mà Thẩm Vi Ngưng còn gọi cho cô sao?

Không biết có phải xảy ra chuyện gì rồi!

Cô cũng thật là, đáng lý ra nên gọi nói với Thẩm Vi Ngưng một tiếng rằng đêm nay có lẽ cô không về nhà được.

Diệp Lạc Lạc ngồi dậy, lấy áo ngủ của anh quấn quanh mình rồi đi lấy điện thoại.

"Alo..."

"Diệp Lạc Lạc cậu đang ở đâu vậy?

Trở về mau lên."

Bên kia là giọng nói mệt mỏi không ra hơi.

"Cậu sao vậy?

Bị bệnh hả?

Tớ sợ là..."

Diệp Lạc Lạc quay đầu nhìn người đàn ông trên giường.

Dung Diên ngồi dựa lên đầu giường, đôi mắt đen như mực nhìn cô chằm chằm.

Diệp Lạc Lạc rùng mình, cái ánh mắt đó sao lại đáng sợ như thế...

"Cậu mau về ngay."

Giọng nói của Thẩm Vi Ngưng vẫn mệt mỏi như cũ.

"Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?

Đừng làm tớ lo lắng như thế!"

Diệp Lạc Lạc sốt ruột.

"Không ai nấu cơm, không còn cơm nguội..."

Một hạt mồ hôi nổi trên đầu Diệp Lạc Lạc...

"Không phải trong nhà còn có bánh mì với bánh quy sao!"

Mỗi lần cô đi siêu thị đều mua rất nhiều mấy món này mà!

Thẩm Vi Ngưng là một cô gái siêu lười, mỗi ngày chỉ biết trò chơi, truyện tranh, tiểu thuyết, ăn mặc áo ngủ rộng thùng thình lướt qua lướt lại trong nhà như ma quỷ.

Thẩm Vi Ngưng chưa bao giờ xuống bếp, đặc biệt là không động vào dụng cụ làm bếp sắt bén, ngay cả dao gọt hoa quả cũng không động vào.

Cô thật sự không biết trước khi cô dọn đến đây sống cùng, Thẩm Vi Ngưng đã sống như thế nào.

Có đôi khi cô rất bận, không thể về nhà nấu cơm nên chỉ có thể lấy bánh quy, bánh mì cho Thẩm Vi Ngưng lót bụng trước.

"Hết rồi, cậu mau về đi."

"Nhưng bây giờ tớ..."

Ánh mắt của người đàn ông phía sau cô càng ngày càng đáng sợ... như một con rắn máu lạnh quấn quanh thân thể...

"Mau về."

Thẩm Vi Ngưng vẫn lặp đi lặp lại lời này.

"A Ngưng, tớ..."

"Về ngay lập tức, không thì mai tớ sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà."

Thẩm Vi Ngưng cúp máy, nghe giọng nói chắc hẳn đã đói không thể chịu nổi nữa.

Thẩm Vi Ngưng là như vậy đấy, vừa lười vừa hủ, không việc làm, không thu nhập, có một ngôi nhà to lớn cho cô thuê, không chỉ không trả tiền thuê nhà mà còn miễn tiền ăn mỗi tháng.

Diệp Lạc Lạc không thể tưởng tượng nổi làm sao cô gái này có thể sống ở thành phố hoa lệ như thành phố K này, hơn nữa còn có tiền mua máy chơi game và máy tính xịn xò như thế.

Có đôi khi, Thẩm Vi Ngưng sẽ kéo hành lý đi du lịch, điểm đến toàn là những quốc gia đắt đỏ.

Thỉnh thoảng Diệp Lạc Lạc cũng nghĩ rằng nói không chừng cô nàng là người thừa kế của gia tộc lớn nào đó, hoặc có khối tài sản thừa kế khổng lồ.

Từ khi dọn vào ở, Diệp Lạc Lạc trở thành quản gia và đầu bếp của Thẩm Vi Ngưng, thỉnh thoảng cả hai sẽ cùng đi siêu thị mua chút đồ như rau củ thịt cá gì đấy.

Nếu không có cô ở đấy, liệu Thẩm Vi Ngưng có thể bị chết đói trong nhà không đây?

(Lược đoạn Dung Diên ghen thì ghen nhưng vẫn gọi người đưa Diệp Lạc Lạc về =)))

Xe chạy tới dưới nhà, từ phía xa xa đã trông thấy một cô gái mặc áo ngủ rộng thùng thình đứng ở dưới, đi qua đi lại như bóng ma.

Diệp Lạc Lạc không nhịn được bật cười, xem ra hôm nay Thẩm Vi Ngưng đói lả luôn rồi.

"Đó là ai?"

Kiều Uy nhìn về phía trước, đột nhiên hỏi.

Diệp Lạc Lạc ngơ ra, cái người như người máy này thế mà lại bắt chuyện với cô sao?

"Đó là chủ nhà của tôi."

Kiều Uy không nói nữa, dời mắt đi, hắn chỉ cảm thấy bóng người đó hơi quen thuộc...

Không thể nào là cô ta được, cô ta phải đứng trên chỗ cao!

Diệp Lạc Lạc vừa xuống xe, chiếc Rolls-Royce đã chạy đi mất.

"Cậu đi đâu?"

Thẩm Vi Ngưng đi tới lấy đồ ăn trong túi ra bắt đầu ăn.

Đói chết rồi!

"À, có một số việc ở lại công ty ấy mà."

Diệp Lạc Lạc nói dối, cô không muốn để Thẩm Vi Ngưng biết chuyện xảy ra ở khách sạn ngày hôm đó, cũng không muốn để cô nàng biết mình hiện tại đang bị quy tắc ngầm.

Loại chuyện này rất khó mở miệng.

Vả lại, cô cảm thấy mình bị quy tắc ngầm chắc không lâu đâu, tổng giám đốc chỉ hứng thú nhất thời thôi, qua thêm hai ngày thì cuộc sống bình thường của cô sẽ trở lại bình yên sóng lặng mà thôi.

"Công ty của cậu tăng ca xong còn có xe xịn đưa đón à?"

Thẩm Vi Ngưng không nóng không lạnh hỏi.

"A ha ha, này chỉ là tiện đường thôi..."

Diệp Lạc Lạc vội vàng giấu giếm: "A Ngưng, thứ bảy hôm kia tụi mình ra ngoài một chút đi."

Cô nàng cứ ru rú trong nhà suốt ngày cũng không tốt chút nào.

Thẩm Vi Ngưng chỉ lớn hơn cô có một tháng, vốn dĩ đã đến tuổi phải tìm một công việc ổn định.

Thế nhưng, cô nàng chỉ thích ở nhà chơi game.

"Thứ bảy tớ có hẹn tổ đội đánh quái rồi, không đi."

Thẩm Vi Ngưng không thèm suy nghĩ đã từ chối.

"Ài, A Ngưng, xin cậu đấy, lo cho sức khỏe mình một chút đi, cậu cứ ở nhà mãi sẽ bị bệnh đó..."

Diệp Lạc Lạc lải nhải sau lưng cô nàng.

Thẩm Vi Ngưng mặc lời nói cô từ tai này sang tai kia, hiện tại chỉ nghĩ xem đang ăn gì, cô nàng đói lắm rồi...

Tận đến khi Diệp Lạc Lạc càm ràm xong rồi đi ngủ, Thẩm Vi Ngưng mới ăn xong đồ ăn vặt, mở máy tính ra đăng nhập vào game.

Bỗng nhiên có một khung cửa sổ hiện lên, là email được gửi qua vệ tinh chuyên dụng.

Vi Ngưng bấm vào, nội dung email rất đơn giản: N, 100 triệu USD, Nghị sĩ Quốc hội Mỹ Cross.

Những lệnh truy nã này phải được lựa chọn kỹ càng qua nhiều vòng mới đưa tới chỗ cô nàng.

Vi Ngưng chỉ nhìn lướt qua rồi nhắn trở về một chữ: OK.

Tắt email đi, tiếp tục vào trò chơi đại sát tứ phương!

------

Ngưng Ngưng ơi bà lười quá, cái đồ thiếu kiến thức xã hội trầm trọng này, ra ngoài chạm cỏ đi =))))))

Tui không biết dịch từ trạch hủ như thế nào nữa...
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[CV] Hoàng Bắc Nguyệt ở hiện đại (1)


Trích chương "Danh hiệu X" , tóm tắt sơ sơ là đoạn này Hoàng Bắc Nguyệt đến cướp người, Dung Dung, người Lai Nặc thích (sư huynh của Hoàng Bắc Nguyệt cho ai đã quên)

----------

Lộ Tiểu Mặc phiết miệng, đi rồi vài bước, bỗng nhiên mặt sau một trận kịch liệt gió thổi qua tới, nơi xa truyền đến người kêu sợ hãi thanh âm.

Nàng quay đầu lại, thấy xanh lam trên bầu trời xuất hiện một cái điểm đen, chậm rãi mở rộng, sau đó một người mặc hắc y, hỏa hồng sắc tóc dài thiếu nữ nháy mắt từ không trung phi xuống dưới!

Đối, là phi xuống dưới!

Bối sinh hai cánh, cặp kia cánh hoàn toàn triển khai, ước chừng có 3 mét dài hơn!

Màu đen cánh chim đem không trung đều ánh đến trong nháy mắt có chút u ám!

Lăng phong khiếp sợ mà nói: "Điểu nhân?"

"Cái gì điểu nhân a!

Đó là X!

Còn không mau trốn!"

Lộ Tiểu Mặc kéo một phen khiếp sợ quá độ có chút ngai trệ lăng phong, què chân liều mạng đi phía trước hướng.

"Cái gì X?"

Lăng phong một bên chạy một bên hỏi.

"Chính là cái kia X a!"

Lộ Tiểu Mặc nào có sức lực cùng hắn giải thích như thế nhiều, hiện tại chạy trốn quan trọng a!

"Ngươi đừng nhiều lời!

Chạy nhanh trốn!"

"Ai, ôm một nữ nhân ta như thế nào thoát được mau a!"

Lăng phong oán giận, hắn cũng bị thương được không?

"Ôm bất động liền ném đi!"

Lộ Tiểu Mặc nói thẳng.

Lăng phong khiếp sợ nhìn nàng: "Như thế nguy hiểm?"

"Đương nhiên!

Đó là X a!"

Lộ Tiểu Mặc hô to, "Ngươi biết không?

Liền tính N nhìn thấy nàng, cũng không nhất định có tất thắng nắm chắc."

Lăng phong cấp nghẹn một chút: "Kia không phải cùng Âm Phất, lai nặc một cái dạng quái vật?"

"Không giống nhau, Âm Phất là quái vật, X không phải, như thế nào nói, ai nha hiện tại không công phu giải thích!"

Mặt sau kình phong đột kích, là thật lớn cánh mang ra tới cuồng phong, chung quanh thụ đều thổi đến oai tới đảo đi.

Bọn họ đều có chút đứng không vững, nỗ lực trấn định, thật vất vả mới thấy phía trước Kiều Uy, Diệp Sở Sở đang từ Kiều Uy trên vai, trừng lớn đôi mắt nhìn bọn họ phía sau.

Lộ Tiểu Mặc tức khắc có một loại anh em cùng cảnh ngộ cảm giác......

"Đó là cái gì đồ vật a?"

Diệp Sở Sở lẩm bẩm mà nói, đã không thể tin được hai mắt của mình nhìn đến.

Vì cái gì trên thế giới sẽ có loại này sinh vật?

Thiên sứ?

Không, thiên sứ cánh không phải thuần trắng sắc sao?

Kia rõ ràng là đen nhánh cánh chim, liền giống như ma quỷ giống nhau!

Chính là cái kia trường cánh thiếu nữ, gương mặt lại so với thiên sứ còn muốn mỹ lệ vài phần.

Cái loại này tuyệt diễm, chút nào đều không dưới với Dung Dung.......

Kia rốt cuộc là thiên sứ vẫn là ma quỷ a?

"Đừng nhìn, chạy!"

Lộ Tiểu Mặc chạy nhanh nói.

Kiều Uy quay đầu, lãnh khốc một khuôn mặt cũng thập phần bình tĩnh: "Chạy không được."

Lộ Tiểu Mặc vẻ mặt uể oải, không tình nguyện mà quay đầu lại, nơm nớp lo sợ nhìn thoáng qua phía sau.

Màu đen cánh chim thuận thế ở bọn họ trước mặt mở ra, thật lớn hắc ảnh đem sở hữu ánh sáng đều bao phủ.

Đứng ở cánh chim dưới thiếu nữ, một đôi con ngươi thanh lãnh cao ngạo, mang theo chút khinh thường biểu tình, nhìn bọn họ.

"Hắc Thái tử lưu lại, những người khác có thể lăn."

Lạnh lùng mà mở miệng, hoàn toàn không có đem bất luận kẻ nào để vào mắt.

Lộ Tiểu Mặc bị loại thái độ này làm cho có chút khó chịu, bất quá đối phương rất mạnh, người khác không biết, nàng là biết một chút.

Về cái này X, nàng sở hữu tư liệu, ở các quốc gia đều là tối cao cơ mật.

Nàng là lần nọ không cẩn thận, ngắm đến một chút về nàng tư liệu, phi thường khiếp sợ, nhưng là kia bộ phận tư liệu thật sự quá ít, căn bản không đủ để làm nàng nắm giữ toàn diện tin tức.

Bối thượng hai cánh bỗng nhiên một phách, một con thật lớn ưng liền từ nàng phía sau bay lên trời, trường minh một tiếng, liền lên đỉnh đầu thượng không ngừng xoay quanh.

Nguyên lai không phải dài quá cánh quái vật, chỉ là tạ trợ ưng lực lượng, đem nàng mang lên không trung, thực hiện bay lượn.

Chính là, có thể làm như vậy thật lớn một con ưng nghe nàng nói, mang theo nàng phi, người này cũng quá quỷ dị đi?

Nhưng mặc kệ như thế nào nói, không phải quái vật nói, vẫn là làm mọi người đều hơi chút thở dài nhẹ nhõm một hơi.

Dung Dung từ lăng phong trong lòng ngực ngẩng đầu, đồng dạng vẻ mặt không thể tin tưởng nhìn X.

X ánh mắt dừng ở trên người nàng, lạnh lùng mà cười: "Quả nhiên, là cái mỹ nhân nhi đâu, trách không được lai nặc như vậy thích ngươi, chết cũng muốn được đến ngươi."

Dung Dung nghe không hiểu, nhưng mày hơi hơi nhíu lại: "Ngươi là ai?"

"Ta là ai không quan trọng, theo ta đi đi."

X vươn tay, muốn đi bắt nàng.

Lăng phong bỗng nhiên mở miệng: "Tới trước thì được đi, chúng ta có thể so ngươi sớm một bước."

Lộ Tiểu Mặc cơ hồ tưởng một chưởng bổ ra lăng phong đầu nhìn xem, bên trong rốt cuộc trang cái gì quỷ đồ vật?

Lúc này hắn như thế nào có lá gan đi khiêu khích X!?

X lạnh lùng mà nhìn hắn: "Nga?

Ngươi có cái gì bản lĩnh cùng ta đoạt người?"

"Ai muốn cướp nàng, ta ý tứ là, làm ngươi mang đi nàng phía trước, trước làm chúng ta tra tấn nàng một chút đi?"

Lăng phong hứng thú bừng bừng mà nói.

X sắc mặt trầm xuống.

(Lược bớt đoạn cãi nhau rần rần lục đục nội bộ =)))) Đại loại là đám người này rất hận Dung Dung (phản diện) nhưng tạm thời Dung Dung bị mất trí nhớ, không thể trả thù được, giờ phải làm cho Dung Dung nhớ lại tội ác mình gây ra mới được, trả thù mà cũng rạch ròi ghê)

"Lão đại đừng nói nữa, hiện tại không phải nói cái này thời điểm."

Lộ Tiểu Mặc nói, bên cạnh còn có một cái uy hiếp thật lớn X đâu!

X ôm đôi tay, một bộ sự không liên quan mình bộ dáng, biểu tình cùng ánh mắt đều lạnh nhạt đến gần như cao ngạo!

"Nói đủ rồi không có?"

Lạnh lùng ngữ điệu, rõ ràng đã không kiên nhẫn.

Lộ Tiểu Mặc trong lòng âm thầm tưởng, loại cảm giác này, thật đúng là giống N đại thần a!

Có phải hay không sở hữu cao thủ đều như thế có khí thế đâu?

Nàng về sau cũng nhất định phải biến thành người như vậy.......

Vừa nghĩ, một bên ngẩng đầu, X ánh mắt dừng ở Dung Dung trên người, ánh mắt lạnh băng: "Hắc Thái tử, ta chính là tự mình tới thỉnh ngươi."

Xem ra, hắc Thái tử địch nhân thật đúng là nơi nơi đều là, nàng trước kia như vậy hung tàn lãnh khốc, quả nhiên đắc tội không ít người.

Trên thế giới mạnh nhất hai người, một cái là N, một cái X, đều là nàng kẻ thù, gia hỏa này về sau tuyệt đối sống không lâu.

Trừ phi nàng trừ bỏ N lúc sau, còn có thể nghĩ cách đem X cũng cùng nhau trừ bỏ.

"Ta không quen biết ngươi!"

Dung Dung dựa vào thân cây, ánh mắt nhìn nàng, kiên quyết mà nói, "Ta sẽ không theo ngươi đi!"

Nàng phải ở lại chỗ này, nàng thật vất vả có người nhà, mới không cần đi theo cái này kỳ quái người đi!

X hơi hơi mị mị thanh lãnh con ngươi, trên bầu trời xoay quanh ưng phát ra một tiếng sắc nhọn hí vang, thanh âm kia phi thường chói tai, thật xa người đều nhịn không được che lại lỗ tai, sau đó chạy như điên chạy trốn đi.

Hừng hực sát khí!

Giống như trong địa ngục lấy mạng ác quỷ giống nhau!

Nàng sát khí phi thường bá đạo, là cái loại này trên trời dưới đất, duy ngã độc tôn lãnh ngạo!

Nàng có như vậy thực lực, cũng có như vậy khí phách!

Kia trương quá tinh xảo tuyệt mỹ khuôn mặt nhỏ thượng, có loại làm người liền linh hồn đều chấn động cao quý ưu nhã!

Nâng lên tay hướng về phía trước vung lên, kia chỉ hung mãnh ưng liền đáp xuống, hướng tới Dung Dung phương hướng, thật lớn ưng trảo mở ra, sắc bén móng vuốt dưới ánh mặt trời chợt lóe, phát ra lạnh băng hàn mang!

Tựa như chuông đồng giống nhau đôi mắt, tinh quang bạo lóe, đen nhánh thương lãnh màu đen cánh chim, ở trong không khí mỗi một cái kích động, đều sẽ mang theo một trận cuồng bạo phong!

Ưng động tác phi thường mau, nháy mắt công phu, đã tới rồi Dung Dung trước mặt.

Nàng mặt lộ vẻ vẻ khiếp sợ, tưởng xoay người chạy, chính là bị thương, nàng vừa mới vừa động, thân mình rời đi dựa vào kia cây, liền lập tức té lăn trên đất.

"Tiểu thất, chạy mau!"

Diệp Sở Sở một tiếng kêu sợ hãi, mắt thấy kia chỉ ưng móng vuốt đã muốn bắt thượng Dung Dung bối, nàng tưởng tiến lên, chính là bị Kiều Uy gắt gao mà giữ chặt!

Làm sao bây giờ?

Người này đến tột cùng là ai?

Vì cái gì nàng sẽ có như thế khủng bố năng lực?

Dung Dung, nàng chỉ là cái đơn thuần ngây thơ nữ hài tử a, vì cái gì có như thế nhiều khủng bố người tưởng đối phó nàng?

Dung Dung nhắm mắt lại, gần như tuyệt vọng, chạy, nàng hiện tại chạy bất động a!

(Lược miêu tả tâm trạng Dung Dung và Âm Phất đến cứu, thuộc hạ của Dung Dung)

X nhìn Âm Phất, trong mắt thần sắc âm tình bất định, ngắn ngủn vài giây trung thời gian, nàng ở xem kỹ cái này đột nhiên xuất hiện thiếu nữ.

Thoạt nhìn như vậy nhỏ yếu thân mình, cư nhiên có thể bộc phát ra như thế lực lượng cường đại?

Có chút nguy hiểm hàn mang từ trong mắt dần hiện ra tới, X khóe môi biên bỗng nhiên giơ lên một mạt lãnh ngạo tươi cười, phi thường hưng phấn, nàng thích cùng cường giả là địch!

"Không tồi."

Nàng ngắn ngủn mà cho hai chữ đánh giá, phải biết rằng, giống nàng như vậy cường tới rồi nhất định cảnh giới người, là rất ít sẽ đối người khác Dung Dung giá như vậy.

Bởi vì nàng đã là mạnh nhất, không có cái gì có thể siêu việt nàng!

"X, quả nhiên danh bất hư truyền."

Âm Phất hơi hơi thở dốc, trên vai huyết vẫn luôn theo chảy tới trên người, nửa kiện quần áo đều nhiễm hồng, chính là nàng liền mày đều không có nhăn một chút!

Màu đỏ sậm trong ánh mắt, đồng dạng thoáng hiện một mạt khác thường hưng phấn.

Nàng, cũng thích cường giả!

Hơn nữa thích đem cường giả đánh bại cảm giác!

Hai nữ nhân, cách ngắn ngủn vài bước khoảng cách, ở đầy trời cuốn lên cuồng phong trung nhìn nhau, hai người trong ánh mắt, đều có một mạt dạt dào hứng thú.

"Âm Phất quả nhiên rất lợi hại a."

Lộ Tiểu Mặc lẩm bẩm mà nói.

Lúc ấy làm N đại thần đều đau đầu quái vật, quả nhiên cùng X có ganh đua dài ngắn tư cách!

Bất quá.............

Có tư cách là có tư cách, có hay không cái kia năng lực liền khó nói.

Âm Phất dù cho là cái quái vật, nhưng X, nàng năng lực, quá mức khủng bố một ít.......

(Lược)

X hơi hơi giơ tay, ưng bay lên tới, ở nàng trên không xoay quanh, nàng hướng phía trước đi rồi vài bước, nhìn xuống trên mặt đất Âm Phất.

"Ngươi chính là Âm Phất?"

Âm Phất lạnh lùng mà nâng lên đôi mắt, lau một chút khóe miệng vết máu: "Là lại như thế nào?"

"N chính là chết ở ngươi trong tay?

Hừ, thật là vô dụng!"

"Uy, ngươi hảo hảo nói, vì cái gì nói nhà ta N đại thần a!"

Lộ Tiểu Mặc vừa nghe đến người khác nhắc tới N liền không bình tĩnh, huống chi người này còn dám nói N vô dụng!

Nổi giận đùng đùng thanh âm hô lên tới, nàng mới kinh ngạc phát hiện chính mình đối mặt chính là cái gì người.

X ánh mắt triều nàng nhìn qua, Lộ Tiểu Mặc rụt rụt cổ, nhưng vẫn là dũng cảm mà nói: "N đại thần mới không phải bị nàng một người đánh bại!

Là nàng cùng hai cái cùng nàng giống nhau quái vật liên thủ, mới......"

Không, không thể nói đã chết, N đại thần nhất định sẽ không chết!

Nàng tin tưởng luôn có N đại thần sẽ trở về, đoạt lại thuộc về ông vua không ngai vinh quang!

"Tóm lại, N là mạnh nhất, tuyệt đối ở ngươi phía trên!"

Lộ Tiểu Mặc tự tin tràn đầy mà nói.

Từ nhỏ tín ngưỡng cùng sùng bái, làm nàng đối N năng lực không có một tia nghi ngờ!

X ánh mắt phi thường thanh lãnh, cơ hồ nửa điểm nhi dao động đều không có, nhưng thật ra nàng trên không xoay quanh kia chỉ thật lớn ưng, đối với Lộ Tiểu Mặc hung ác mà giơ lên lợi trảo.

Lộ Tiểu Mặc sợ tới mức một thân mồ hôi lạnh.

Chính là X lại không có cùng nàng nhiều làm so đo, ở nàng nguyên tắc, đối tiểu hài tử cùng lão nhân giống nhau sẽ không ra tay.

Lộ Tiểu Mặc ở trong mắt nàng, chính là cái tiểu nha đầu mà thôi, lớn lên còn tương đối đáng yêu.

Tuy rằng nói được lời nói thiên chân đến làm nhân sinh khí, nhưng nàng không cần phải vì loại này việc nhỏ so đo.

N xác thật rất mạnh, nàng coi là chung thân đối thủ, thân là một cường giả, nếu liền chịu đựng một cái cùng chính mình sánh vai đối thủ độ lượng đều không có nói, kia tuyệt đối không xứng xưng là 『NO.1』!

"Ai mạnh ai yếu, đánh một hồi mới biết được, ta thực chờ mong cùng N giao phong."

Nàng nhàn nhạt mà nói, ánh mắt cũng giống như giếng cổ giống nhau bình đạm.

Xem Lộ Tiểu Mặc quái ngượng ngùng, đột nhiên cảm thấy chính mình vừa rồi hành vi quá ngây thơ.

Hơn nữa bỗng nhiên cảm thấy trước mắt cái này bị nhiều quốc gia xưng là 『 chung cực vũ khí 』 nữ nhân, có loại làm người vô pháp ngước nhìn cao ngạo.

Như vậy khí độ, sẽ chỉ làm đối thủ càng thêm tôn kính nàng.

Nếu N ở chỗ này.............

Nàng cũng thật sự hy vọng nhìn đến cường giả chân chính quyết đấu!

X chỉ hướng tới Âm Phất đi đến, mỗi tới gần một bước, Âm Phất mày liền rối rắm một phân.

Trên vai huyết lưu đến càng nhiều, nàng nửa bên bả vai đều chết lặng, không có bất luận cái gì tri giác, trong chốc lát lại ra tay, chỉ sợ cũng không có lúc trước lực đạo!

Mà kia chỉ ưng vẫn như cũ thực hung mãnh, như hổ rình mồi nhìn nàng, sắc bén mắt ưng trung, có làm nhân tâm hàn duệ mang.

(Lược Âm Phất bảo vệ Dung Dung, Lai Nặc đến)

Lai nặc cười lạnh, nhàn nhạt nhìn thoáng qua Âm Phất, liền nhìn về phía X: "Bắc nguyệt, đa tạ, giúp ta giải quyết rớt cái kia vướng bận nữ nhân đi."

X sắc mặt cũng không có bởi vì hắn xuất hiện mà có cái gì biến hóa, như cũ lãnh đạm cao ngạo: "Ta muốn đồ vật đâu?"

"Ta đã điều tra rõ ràng, vạn thú vô cương xác thật tồn tại, kỹ càng tỉ mỉ tư liệu ta sẽ truyền cho ngươi, bất quá, kia có thể là cái bẫy rập, xem ngươi dám không dám đi."

"Trên đời này có ta Hoàng Bắc Nguyệt không dám đi địa phương sao?"

Xác định lần này hành động có điều thu hoạch, X liền không nói nhiều cái gì, thanh lãnh ánh mắt nhìn thoáng qua cái kia gọi là Âm Phất thiếu nữ, búng búng ngón tay.
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[CV] Hoàng Bắc Nguyệt ở hiện đại (2)


Trích chương "N và Bắc Nguyệt", thêm một tí đoạn của Bắc Nguyệt nữa rồi N xuất hiện nháaaa

---------

(Lược đoạn nói chuyện giữa Lai Nặc và Dung Dung)

Cùng kia chỉ ưng chu toàn mấy cái hiệp, không ăn cái gì mệt, nhưng thật ra kia chỉ ưng còn ăn nàng vài cái mệt!

Quả nhiên là cao thủ!

Mà lai nặc lại lạnh lùng mà cười: "Bắc nguyệt, chỉ dùng cái này phương tiện giao thông liền tưởng đối phó Âm Phất, ngươi cũng quá coi thường diệp âm kỹ thuật."

Hoàng Bắc Nguyệt mặt mày bất động, vẻ mặt trấn định đạm nhiên: "Ngươi muốn nàng mệnh?"

"Tính, ta đa nhi sẽ tức giận."

Lai nặc lười biếng mà nói.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn hắn không nói chuyện nữa.

Mà nghe bọn họ đối thoại Lộ Tiểu Mặc cùng lăng phong lại đối xem một cái.

Kia chỉ cường hãn ưng chỉ là X phương tiện giao thông?

Một cái phương tiện giao thông mà thôi!?

Chính là Âm Phất cư nhiên đều bị thương thành như vậy, nha nha, này phương tiện giao thông cũng quá cường một chút đi!

Kia nàng chân chính tác chiến công cụ lại là cái gì?

Nếu nàng chân chính ra tay, sẽ có bao nhiêu sao đại uy lực?

Bọn họ thật sự thực chờ mong!

Triền đấu đại khái năm phút, Âm Phất đã dần dần chiếm thượng phong, kia chỉ ưng lại lợi hại, cũng bất quá là hình thể thật lớn một chút súc sinh!

Mà Âm Phất, là diệp âm nhất vừa lòng kiệt tác!

Nếu là ở bình thường đánh nhau bên trong, kia chỉ ưng cũng không nhất định có thể bị thương Âm Phất mảy may!

Hiện tại Âm Phất bị thương, có thể chiến đến nước này, đã là siêu cao cấp, không biết bao nhiêu người nhìn đều sẽ cảm thấy kinh hồn táng đảm đâu!

Xem nàng đã tinh bì lực tẫn, phỏng chừng cũng không thể cùng lai nặc đối nghịch, Hoàng Bắc Nguyệt mới vẫy tay một cái, làm kia chỉ ưng bay lên trời đi.

(Lược đoạn hai chị em Âm Tố, Âm Lạc đến, còn đòi đánh bại Bắc Nguyệt để giành đệ nhất thiên hạ =))))

Lai nặc trên mặt xuất hiện lạnh lùng châm chọc, này ba nữ nhân, nếu vẫn luôn như thế vướng bận, hắn nhưng tuyệt đối sẽ không thủ hạ lưu tình!

"Bắc nguyệt, 『 vạn thú vô cương 』 tin tức ta có thể cho ngươi, bất quá, lúc trước đáp ứng chuyện của ta, ngươi tựa hồ còn không có lÂm Tốt a."

Nhìn về phía lạnh lạnh mà đứng ở một bên vô động vu trung Hoàng Bắc Nguyệt, lai nặc mỉm cười mở miệng.

Hoàng Bắc Nguyệt liếc mắt nhìn hắn, lạnh lùng nói: "Lai nặc, ngươi không làm thương nhân quá đáng tiếc."

"Cũng thế cũng thế, ai làm chúng ta là một cái sư phụ dạy ra đâu?"

Lai nặc tiêu sái mà cười cười.

"Này ba nữ nhân giao cho ta, ngươi mang theo ngươi hắc Thái tử đi thôi."

Hoàng Bắc Nguyệt tiến lên một bước, kia chỉ ưng cũng sắc nhọn mà hí vang một tiếng.

"Đừng nghĩ đi!"

Âm Phất vừa nhìn thấy lai nặc bế lên Dung Dung muốn chạy, lập tức cái gì đều không màng mà xông lên đi.

Đột nhiên trước mắt thân ảnh chợt lóe, hỏa hồng sắc tóc dài phiêu tán ở trong tầm mắt, lạnh băng sát khí cũng tùy theo mà đến.

Âm Phất ngẩn ra, bước chân chịu trở, hung hăng trừng mắt nàng: "X, chúng ta cùng ngươi không thù không oán, ngươi vì cái gì muốn giúp lai nặc đối phó chúng ta?"

"Hắn nơi đó có ta muốn đồ vật."

Ngắn gọn mà nói xong, ánh mắt tại đây ba nữ nhân trên người đảo qua, "Các ngươi ba cái thật sự giết N?"

"Là lại như thế nào?

Cùng N tề danh ngươi, có nắm chắc chiến thắng chúng ta sao?"

Âm Tố lạnh lùng mà nói.

Trên thế giới này, ai là đệ nhất còn không biết đâu!

"Muốn thử xem xem sao?"

Hoàng Bắc Nguyệt nói âm rơi xuống, kia chỉ thật lớn hung mãnh ưng liền triển khai cánh chim bay lên tới, thật lớn hắc cánh đem nửa không trung đều che đen!

Một loại chờ đợi chiến đấu khát vọng ở mắt ưng trung lập loè!

Nhưng mà, ở hắc ưng bay lên trong nháy mắt, bỗng nhiên một thân súng vang, kia chỉ nguyên bản sát khí mười phần ưng tức khắc kêu thảm thiết một tiếng, phành phạch cánh nghiêng ngả lảo đảo đâm hướng bên cạnh cao lầu.

Thật lớn mắt ưng trung, máu tươi phun ra mà ra.

Chỉ như vậy ngắn ngủn một phần mười giây gian, một thương đảo qua, đi ngang qua hắc ưng hai con mắt!

Kỹ thuật này!

Này không trật một phát chuẩn độ!

Một lát gian, khiến cho ở đây mọi người trái tim đều mãnh nhảy dựng lên!

-----

A Ngưng xuất hiện nên tách chương luôn ehee.
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[GG] Vi Ngưng và Bắc Nguyệt (1)


Tới rồi tới rồi, tiếp nối chương kia luôn nháa.

------

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Hắc Ưng cất cánh, đột nhiên một tiếng súng vang lên, chim ưng vốn tràn đầy sát khí lập tức kêu thảm thiết, đôi cánh chao đảo, loạng choạng lao về phía tòa nhà cao bên cạnh.

Đôi mắt chim ưng khổng lồ bắn ra tia máu tươi.

Chỉ trong tích tắc, một viên đạn xuyên qua bắn thủng cả hai mắt của Hắc Ưng!

Kỹ thuật này!

Độ chính xác hoàn hảo này!

Chỉ trong một thoáng, tim tất cả những người có mặt đều đập mạnh dữ dội!

"Các ngươi dám tranh giành vị trí đứng đầu mà không có ta sao?"

Giọng nói lạnh lùng vô cảm, ẩn chứa khí thế bẩm sinh của một cường giả!

Mặt trời đã lên đến đỉnh, ánh sáng chói chang trút xuống, nhưng bầu không khí xung quanh lại trở nên băng lạnh bởi sự hội tụ của các cao thủ hàng đầu thế giới.

Không khí lạnh lẽo bao trùm mọi thứ, xen lẫn là nhịp thở và tiếng tim đập của vô số người.

Con Hắc Ưng thảm thiết rơi xuống đất, vẫn còn mạnh mẽ, tiếng kêu rền vang làm không khí cũng rung chuyển!

Trên tòa nhà cao kia, một bóng người chậm rãi đứng dậy, cơ thể che đi một phần ánh nắng, nhưng cái bóng cô tạo ra lại phủ trùm lên con chim ưng kiêu hãnh ngạo nghễ trên bầu trời.

Hắc Ưng thở hổn hển dữ dội trên mặt đất, đôi cánh khẽ động đậy, nó chỉ bị thương ở mắt thôi, nhưng không hiểu vì sao, nó lại mất đi dũng khí để đứng lên tiếp tục chiến đấu.

Thời gian dường như ngừng trôi vào khoảnh khắc đó, nhịp tim, hơi thở, tất cả đều biến mất...

"N?"

Người đầu tiên phản ứng là Hoàng Bắc Nguyệt, cao thủ vẫn là cao thủ, dù bị khí thế này làm chấn động trong chốc lát, cô ta cũng lập tức lấy lại bình tĩnh.

Âm Phất, Âm Tố, Âm Lạc cũng đồng loạt tỉnh táo trở lại.

N?

Sao có thể chứ?

N đã trở lại sao?

"Hoàng Bắc Nguyệt, đã lâu không gặp."

Bóng người trên tòa nhà cao giơ tay lên, lười biếng vẫy về phía Hoàng Bắc Nguyệt: "Lần trước thật ngại quá, tôi không cẩn thận làm chết mất thú cưng của cô rồi."

Gương mặt vốn bình tĩnh lạnh nhạt của Hoàng Bắc Nguyệt ngay khi nghe thấy câu này, thần kinh bỗng căng lên, "rắc rắc rắc" trong đầu như đứt phựt ba sợi dây!

"Đó là thần thú Tuyết Linh Hồ của tôi!!!"

Cô ta đã hao tốn bao công sức, cuối cùng mới bắt được con Tuyết Linh Hồ khi nó vẫn còn là một con non trong vùng tuyết ngàn năm của dãy Trường Bạch Sơn.

Cô ta vui mừng khôn xiết, quyết tâm nuôi dưỡng thật tốt.

Thế giới này phát triển quá nhanh, nhiều thần thú đã tuyệt chủng, mặc dù linh lực của Tuyết Linh Hồ không quá mạnh, nhưng dù sao cũng là thần thú, không thể xem thường.

Đây là lần đầu tiên cô ta bắt được một thần thú trong thế giới này, niềm vui ấy không thể diễn tả bằng lời!

Nhưng tại sao...

Tại sao trên đường xuống núi, cô ta lại gặp một con nhỏ kỳ lạ đang nướng bắp giữa tuyết trắng chứ?!

Nướng bắp...

Cả đời này cô ta ghét nhất chính là bắp nướng!!!!

"À~~ thì ra là một con hồ ly, tôi cứ tưởng là mèo chứ."

Người kia chợt hiểu ra, ra vẻ như vừa được khai sáng.

Hoàng Bắc Nguyệt: ......

Dám nói thần thú của cô ta là mèo sao....?!

(Để biết rõ hơn về lần đầu gặp mặt của hai người này thì đọc ngoại truyện Thẩm Vi Ngưng nha, tui có đăng rồi á eheehe)

Bóng dáng duyên dáng trên tòa nhà đứng quay lưng về phía ánh sáng, không ai có thể nhìn rõ khuôn mặt nàng.

Nhưng giọng nói lười biếng, lạnh lùng, vô cảm ấy lại khiến bao người chấn động trong lòng!

Diệp Sở Sở ngây người nhìn lên, ánh nắng quá chói, chói đến mức mắt nàng sắp rơi nước mắt.

Có những âm thanh như đang gào thét trong đầu nàng.

N.......

"N Đại Thần!!!"

Khi đầu óc nàng còn đang hỗn loạn, bên cạnh Lộ Tiểu Mặc đã hét to đến mức suýt khóc.

Là N!

Tuyệt đối là N Đại Thần!

Nhóc biết mà, nhất định N sẽ quay trở lại!

Quả nhiên!

"N Đại Thần?"

Diệp Sở Sở lẩm bẩm, cái tên này thật xa lạ, N Đại Thần là ai?

Nàng chưa từng nghe qua.

Nhưng khi nhìn bóng dáng cao lớn đang đứng trên cao nhìn xuống, nàng lại cảm thấy vô cùng quen thuộc.

"Đó chính là Thẩm Vi Ngưng!"

Lăng Phong nói với Diệp Sở Sở.

"Thẩm Vị Ngưng..."

Diệp Sở Sở chậm rãi lặp lại cái tên ấy, quay sang nhìn Lộ Tiểu Mặc bên cạnh.

A Ngưng rõ ràng đang ở ngay đây mà?

Lộ Tiểu Mặc gãi gãi mũi, hơi ngượng ngùng nói: "Em là Lộ Tiểu Mặc, còn đó mới là N Đại Thần thật sự."

"Sao có thể..."

Diệp Sở Sở bật cười, cười một hồi rồi nói: "A Ngưng, đừng đùa với tớ nữa."

"Em không đùa đâu!

Oa!

N Đại Thần, xin bớt giận!"

Lộ Tiểu Mặc bỗng hét lên một tiếng.

Ngay sau đó, Diệp Sở Sở—vốn đang đứng ngay trước mặt Kiều Uy—liền bị một bàn tay kéo đi mất!

Khi Kiều Uy nhận ra thì nàng đã bị lôi đi rất xa.

Nhanh quá!

Kiều Uy rút súng, điên cuồng đuổi theo: "Thẩm Vi Ngưng, cô muốn làm gì?!"

Thẩm Vị Ngưng chạm nhẹ vào mũi, làm sao mà dễ dàng để Kiều Uy bắt kịp như vậy?

Hai chân chạy không nhanh bằng xe ư?

Không phải bên lề đường còn có một chiếc xe đang đỗ đó sao?

Nhanh chóng nhảy lên, tiện thể kéo luôn Diệp Sở Sở vào trong, sau đó khởi động xe, lao đi như một cơn gió!

"Này!

Đó là xe của bọn ta!"

Âm Lạc hét lên.

Chiếc xe đó là do bọn họ lái đến, vì quá vội nên chìa khóa vẫn còn để trong xe.

Giờ thì hay rồi, lại bị người khác chôm mất!

Những người còn lại đứng sững sờ, đặc biệt là Hoàng Bắc Nguyệt, sau giây phút ngây ra liền nổi giận, hét lớn về phía chiếc xe đang xa dần:

"N!

Cô đừng hòng chạy!"

Nhưng chiếc xe đã quẹo cua và biến mất.

Mọi người chỉ có thể đứng nhìn, trơ mắt ra mà không làm gì được.

---------

Tiếp đến là đoạn của Ngưng Ngưng và Sở Sở, tui sẽ đăng sau, sau đó là đoạn N và X nữa, buồn cười lắm kkkk =))))
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[ED] Mặc Vô Cực và Trọng Quỳ


Trích chương "Khi như thệ thủy", Trọng Quỳ bị Vu Ly kéo vào U Minh, nơi Mặc Vô Cực "chết" để phong ấn Vô Cương.

Muốn tóm tắt sơ sơ mà rối quá không biết nói sao...

Nói chung là cuộc trò chuyện nhỏ của 2 người họ thôi hehe.

Edit vội nên có hơi thô chút, khi nào rảnh beta lại :>>

------

"Đứa con của thần, khúc trấn hồn, ngươi là ai, rốt cuộc ngươi là ai?

Người viết những chữ đó cũng đến từ thế giới của ta sao?"

Trọng Quỳ điên cuồng tìm kiếm của quan tài, muốn tìm ra dấu vết nào đó.

Nàng tin rằng những chữ đó không phải là trùng hợp!

"Ngươi ra đây!"

Trọng Quỳ ở trong thạch quan, hô to về không trung rộng lớn.

U Minh vẫn đáp tiếng gọi vô biên của nàng.

Nàng gọi vài tiếng, không có bất cứ thứ gì đáp lại, chỉ có thể thở hổn hển mơ màng nhìn xung quanh.

Nàng biết nàng không được từ bỏ, vẫn còn cơ hội.

Trọng Quỳ ra khỏi thạch quan, cúi người quỳ xuống trước hàng chữ nho nhỏ.

Ta ở địa ngục

Nhìn lên sao trời

Ta nhìn thấy ngươi, dung nhan ngủ say

Khi ta cảm thấy

Đau lòng khó làm

Ta sẽ vì ngươi

Xướng một khúc, khúc trấn hồn.

"Mặc kệ thế nào, người viết xuống khúc trấn hồn ở đây là người rất quan tâm tới ngươi, ngươi cũng chắc chắn để tâm tới nàng."

Trọng Quỳ lạnh đến run người, môi không kìm được run run.

"Những chữ này là những thứ duy nhất nàng để lại cho ngươi."

Trọng Quỳ hơi cong môi, nở một nụ cười lạnh lùng cứng đờ: "Nếu ta hủy đi khúc trấn hồn này, liệu ngươi có cảm thấy đau khổ không?"

Đôi tay lạnh cứng của nàng đặt lên dòng chữ nhỏ kia, ngón tay thoáng có linh lực.

Những chữ nhỏ này là dùng dao khắc, chữ viết nhợt nhạt, ở trong mộ thất với thời gian dừng lại, cho nên không biết đã tồn tại mấy ngàn năm rồi.

Thế nhưng bây giờ mộ thất bị phá hư, những dòng chữ này phơi ra trong gió cát, không sớm thì muộn cũng biến mất thôi.

Còn Trọng Quỳ bây giờ chỉ là làm cho chữ viết này biến mất nhanh hơn một chút.

Không ai trả lời nàng, chỉ có gió U Minh thổi bốn phương.

"Nếu ngươi không để tâm thì ta hủy đây."

Linh lực trong tay Trọng Quỳ thổi qua chữ thứ nhất, chữ viết kia không được mài giũa nên đã phai đi một nửa trong nháy mắt.

"Ngươi cần gì phải như thế?"

Giọng nói hơi yêu nghiệt vang lên, ở nơi U Minh trống trải, âm thanh vốn hoa lệ cũng trở nên lạnh lẽo đi vài phần.

Trọng Quỳ quay đầu lại, trong gió lạnh cuốn theo tuyết thổi mạnh có một bóng dáng màu tím mờ ảo.

"Ngươi là ai?"

Giọng nói của nàng bị gió lớn nuốt chửng.

Nhưng nàng biết chắc chắn người kia có thể nghe thấy được.

"Ta là người phong ấn Vô Cương."

Người kia nói.

Trọng Quỳ ngơ ra rồi nói: "Ngươi là đứa con của thần?"

Là người nằm trong băng quan ngủ say mấy ngàn năm.

"Đã nhiều năm rồi ta chưa nghe xưng hô như vậy."

"Sao ngươi lại thức tỉnh?"

Trọng Quỳ hỏi.

"Bởi vì Vô Cương thoát khỏi phong ấn."

Hắn nói: "Ngươi thả hắn chạy rồi."

"Không phải ta!"

Trọng Quỳ lớn tiếng nói: "Là Vu Ly!

Hắn muốn phong ấn Vô Cương vào Vạn Thú Vô Cương một lần nữa."

"Mặc kệ là ai thì Vô Cương cũng đi mất rồi."

Đứa con của thần thở dài: "Hắn là ác niệm được sinh ra từ thiên địa sơ khai, có tà ác mà người thường không thể tưởng nổi, hắn trở về nhân thế, hạo kiếp sẽ mở ra."

Trọng Quỳ bị gió lạnh thổi đến môi khô khốc, hỏi: "Hắn thoát khỏi U Minh rồi sao?"

"Đúng vậy."

Đứa con của thần nói: "Cho nên ta mới tỉnh dậy."

"Hắn rời đi thế nào?"

Trọng Quỳ vội hỏi, nàng cũng muốn thoát khỏi đây: "Vu Ly đâu?"

"Hồn phách Vô Cương chỉ là một khoảng thời gian, hắn không bị quy tắc thời gian và không gian trói buộc, có thể tự do đi lại bất cứ chỗ nào.

Còn Vu Ly, ta không biết hắn ở đâu nhưng chắc chắn không thể rời khỏi U Minh được, có lẽ chết ở chỗ nào đó rồi."

Đôi tay Trọng Quỳ run rẩy: "Hắn chết rồi?"

"Trong U Minh ngoại trừ ngươi, không còn hơi thở người sống nào nữa."

"Vạn Thú Vô Cương đâu?

Không thể phong ấn Vô Cương thêm một lần nữa sao?"

"Vốn dĩ thiếu chút nữa đã phong ấn được nhưng các ngươi cũng coi thường hắn quá rồi, khó khăn lắm hắn mới thoát khỏi gồng xiềng kia, sao có thể quay về dễ dàng như thế?"

Giọng Đứa con của thần hơi lạnh nhạt: "Phàm nhân như các ngươi sao hiểu được hắn tà ác cỡ nào?

Kẻ hèn phàm nhân mà cũng vọng tưởng khống chế được hắn?

Nếu dễ dàng như thế thì ta cần gì phải hy sinh để phong ấn hắn chứ?"

Trọng Quỳ hiểu rõ, quả thật Vu Ly rất mạnh nhưng ở khoảnh khắc cuối cùng, Vô Cương sẽ đánh đổi mọi thứ để trốn thoát.

Có lẽ từ lúc mang theo mảnh nhỏ của Vạn Thú Vô Cương vào U Minh đã tạo cho hắn cơ hội bỏ trốn rồi.

"Vậy thì bây giờ ta có thể rời khỏi U Minh không?"

Trọng Quỳ chỉ có thể âm thầm dò hỏi.

Hắn là đứa con của thần nên sẽ có cách.

"Được."

Hắn chỉ đơn giản trả lời nhưng như một viên thuốc an thần cho nàng.

"Khi nào?"

Trọng Quỳ vội hỏi.

"Khi gió U Minh ngừng thổi."

Hắn nhỏ giọng nói: "Ta cũng đang đợi."

Trong lòng Trọng Quỳ hơi khủng hoảng: "Gió U Minh khi nào mới ngừng thổi?"

"Không biết trước được."

Hắn nói: "Nhanh thì một hai ngày, lâu thì một hai năm."

"Cho dù một hai ngày đi nữa thì bên ngoài đã nhiều năm trôi qua rồi!

Ta chỉ là phàm nhân, sao có thể ở đây lâu như vậy được?"

Trọng Quỳ đau buồn nói.

"Còn cách nào nữa đâu?

Ta ở U Minh chờ ba ngàn năm, bên ngoài thế gian sớm thương hải tang điền, long trời lở đất, mà người ta muốn bảo vệ cũng không biết lưu lạc chốn nào trong năm tháng."

Giọng hắn càng đau buồn hơn so với nàng, bị gió U Minh lạnh lẽo thổi tan đi xa xa.

Trọng Quỳ không nói gì mà nhìn hắn, hắn là đứa con của thần còn phải đợi nhiều năm như vậy, mà nàng... thì thế nào đây?

Gió rét lạnh cứ thổi, trong gió như mang rất nhiều lưỡi đao không ngừng quét qua gương mặt nàng.

Quần áo đơn giản trên người không thể chống lại giá rét, Trọng Quỳ chỉ có thể cuộn tròn ở trong góc thạch quan, ôm lấy đôi tay.

Một lát sau, có một chiếc áo choàng theo gió thổi đến trước mặt nàng, Trọng Quỳ ngẩn ngơ nhìn nó.

"Phủ thêm đi, nếu không ngươi sẽ chết cóng."

Hắn lơ đãng nói.

Cái rét lạnh của U Minh, hắn đã chịu suốt ba ngàn năm, rõ ràng hơn bất cứ kẻ nào.

Hắn biết gió khi nào thổi, cũng biết dừng ở lúc nào.

Giờ phút này ở U Minh là gió lớn nhất.

"Nếu chết cóng cũng không khó chịu như giờ."

Trọng Quỳ nắm lấy áo choàng: "Từng giây từng phút ở đây, đối với ta mà nói so với bị mũi đao đâm còn đau đớn hơn."

"Ta hiểu tâm tình của ngươi."

Đứa con của thần bình thản nói: "Thế nhưng ở đây, thời gian cũng là thứ không có ý nghĩa nhất."

Trọng Quỳ ôm chặt áo choàng vào lòng, nhịn không nổi cúi đầu khóc nức nở.

Nàng rất ít khi khóc, thế nhưng cảm giác bây giờ lại vô cùng đau thương.

Vốn dĩ cho rằng đã rèn luyện được tâm tính mình thế nhưng cũng không thắng nổi thời gian nguyền rủa.

Thời gian dự đoán của Vu Ly sắp hết rồi.

Bây giờ chỉ còn hơn một canh giờ thôi.

"Nếu gió ngừng rồi, làm sao có thể rời khỏi U Minh được?"

Trọng Quỳ không nghĩ từ bỏ bất cứ thời gian nào.

"Khi gió ngừng có thể mở ra một khe thời gian U Minh."

Đứa con của thần nói: "Ở trong gió, khe thời gian bị hỗn loạn, nếu cố tình mở ra có thể mang ngươi đi vào dòng thời gian hỗn loạn, cuối cùng không về được."

"Các hạ có thể mở được khe thời gian."

"Được."

"Chờ gió ngừng, ngươi cũng gấp không chờ nổi muốn ra ngoài."

Trọng Quỳ chua xót nói: "Có thể đưa ta theo được không, ta muốn tới nơi gọi là Tần quốc ở Cửu Châu đại lục."

"Tiện tay đưa ngươi theo cũng không phải việc gì khó."

Hắn nói.

"Cảm ơn."

Trọng Quỳ cắn môi, hốc mắt hơi sưng nhưng nàng không muốn ngồi không như vậy, nàng muốn đi tìm thi thể Vu Ly.

Vạn Thú Vô Cương trên người hắn, nàng đi vào đây phải trả giá nhiều như vậy, không thể nào không đạt được gì.

Nàng phủ thêm áo choàng, đứng lên.

"Ngươi muốn đi đâu?"

Đứa con của thần hỏi.

"Tìm Vu Ly."

Trọng Quỳ lạnh lùng nói: "Hắn chết rồi nhưng đồ vẫn còn trên người hắn."

"Chà, đúng là nha đầu vô tình vô nghĩa, cái người gọi là Vu Ly kia cũng vì ngươi nên mới tới đây."

"Ta không cần hắn làm bất cứ chuyện gì!"

Trọng Quỳ kích động nói: "Cho dù sinh mệnh có ngắn ngủi, ta cũng hy vọng được sống bên người ta yêu!

Còn hắn dựa vào đâu quyết định thay ta?

Dựa vào đâu đưa ta đến đây?"

Lời nói nàng hơi kích động, làm đứa con của thần yên lặng trong chốc lát.

"Tình yêu làm người mù quáng."

Cuối cùng, đứa con của thần bâng quơ nói.

Giọng nói của hắn nhanh chóng bị gió U Minh cuốn đi.

Nhưng Trọng Quỳ vẫn nghe thấy rõ ràng.

Nàng ngơ ra, sau đó gật đầu nói: "Đúng vậy, tình yêu làm người mù quáng.

Thế nhưng đã phạm phải sai lầm thì không có cách nào tha thứ được."

Nàng đi ra người, tìm dấu vết trên nền tuyết.

Gió U Minh quá lớn, hầu như dấu vết đã bị hủy hết, có thể nói là không còn dấu vết nào.

"Ở bên kia."

Gió lớn cuốn đi vạt áo màu tím về phía bên kia.

"Cảm ơn."

Trọng Quỳ đi về phía hắn chỉ, bước chân lún xuống nền tuyết.

(Lược bớt đoạn Trọng Quỳ tìm Vu Ly, nói chung giữa 2 người này đủ thứ chuyện hận thù tình thương lắm.)

"Khối ngọc đen đó là vật chứa phong ấn Vô Cương từng chạy thoát được."

Đứa con của thần lạnh nhạt nói.

"Khối ngọc đen này gọi là Vạn Thú Vô Cương, tuy ta không biết nhiều nhưng biết rằng có liên quan rất lớn đến hắn, hơn nữa còn có sức mạnh mà người thường không tưởng tượng nổi."

Trọng Quỳ nhỏ giọng nói.

Đứa con của thần lạnh lùng hỏi: "Vì thế các ngươi không màng sống chết chạy vào U Minh để phục hồi lại Vạn Thú Vô Cương?

Đạt được sức mạnh của nó?"

Ngữ điệu của hắn khinh thường, nếu vì sức mạnh mà đến U Minh thả chạy Vô Cương, chắc chắn bọn họ sẽ trở thành tội nhân thiên cổ, vĩnh viễn không được người đời tha thứ.

"Không."

Trọng Quỳ hơi lắc đầu: "Ta chưa bao giờ muốn biết Vạn Thú Vô Cương có sức mạnh như thế nào, Vu Ly cũng không hề mơ tưởng."

"Vậy hắn cố chấp muốn phong ấn Vô Cương để làm gì?"

"Vì ta."

Môi Trọng Quỳ bị gió lạnh thổi khô nứt, máu còn chưa ứa ra đã đông lại.

Nàng liếm môi, nếm được mùi vị đáng sợ của gió rét U Minh.

Đứa con của thần hơi ngạc nhiên nhìn nàng: "Ngươi muốn làm gì?"

"Ta là con rối, hắn muốn biến ta thành con người, hoàn toàn là con người, không cần phải dựa vào Tịnh Linh Thể, phải giống với con người bình thường."

Trọng Quỳ vô cảm nói ra mấy lời này.

Đứa con của thần nhẹ nàng "di" một tiếng, dường như đang đánh giá nàng, hồi lâu không lên tiếng.

"Lâu rồi ta chưa gặp con rối con người."

Trọng Quỳ sầu thảm cười: "Bởi vì vốn dĩ ta là con người."

"Ai biến ngươi thành con rối?"

"Một người muốn ta sống."

Trọng Quỳ chua xót nói, thật thê thương.

Từ đầu tới cuối, những gì họ truy tìm đều sai hết rồi.

Đứa con của thần hơi trầm ngâm, dường như đoán ra được chuyện gì, thở dài than tiếc.

"Các ngươi tìm sai hướng rồi."

"Đúng vậy."

Trọng Quỳ cười khổ, nàng cũng biết sai rồi nhưng cho tới bây giờ, mọi chuyện không thể quay lại được nữa.

"Vạn Thú Vô Cương cũng không thể biến ngươi trở về làm con người, dù các ngươi có phong ấn Vô Cương thành công cũng không làm được gì."

"Vốn dĩ ta không ôm mộng tưởng nữa nhưng chấp niệm của hắn quá lớn, không thể kiềm chế được rồi lại mắc thêm lỗi lầm."

Trọng Quỳ bất đắc dĩ nói.

"Nhưng mà cũng không phải hoàn toàn không được."

Đứa con của thần lại nói: "Có Vạn Thú Vô Cương rồi có thể sử dụng hồn phách khác tới trao đổi hồn phách của ngươi, nhưng cái giá phải trả rất lớn."

Trọng Quỳ hơi chau mày, trong đầu nảy ra gì đó nhưng mơ hồ không rõ ràng.

Trao đổi...

Linh hồn không thể tự nhiên sinh ra, cho dù khôi lỗi sư lĩnh ngộ được cảnh giới hồn cũng phải cần linh hồn trao đổi.

Bằng không Trọng Phong năm đó không cần trăm cay ngàn đắng tạo ra Tịnh Linh Thể cho Khương Ly công chúa.

"Bây giờ ta đã không muốn nữa rồi, dù là con rối thì đã sao?

Thứ mà ta muốn đơn giản là sống vui vẻ bình yên, còn cầu mong thêm gì nữa?

Ở bên người ta yêu, chẳng sợ dù chỉ một ngày còn tốt hơn một đời xa cách."

"Phàm nhân có thể lĩnh ngộ như vậy đúng là khó có."

Đứa con của thần hừ một tiếng: "Đáng tiếc có rất nhiều người không hiểu được."

"Người mà các hạ yêu chắc chắn cũng đang chờ ở nơi nào đó."

"Có lẽ nàng sẽ không đợi đâu."

Hắn lẩm bẩm nói, gió U Minh thổi làm âm thanh hỗn độn: "Lâu lắm."

"Nếu là khắc vào sâu trong linh hồn người kia, mặc kệ qua bao lâu, chẳng sợ luân hồi chuyển thế biết bao nhiêu đời, dù lâu thế nào đi nữa cũng sẽ chờ đợi hắn."

"Ngươi nói đúng lắm."

Trong giọng nói của hắn bỗng dưng có một chút tươi cười thoáng qua.

Lời nói này làm hắn cảm thấy vui vẻ.

Ba ngàn năm qua, lần đầu vui như thế.

Trọng Quỳ muốn hỏi hắn về người khắc "khúc trấn hồn" kia trên băng quan là ai, đột nhiên lại nghe hắn nói: "Gió sắp ngừng rồi, ngươi may mắn đấy."

Trọng Quỳ đột nhiên đứng lên, tâm tình vui sướng không kiềm được, câu hỏi trong đầu cũng bị nàng vứt đi mất.

Không có gì quan trọng bằng việc nàng được trở về!

"Còn bao lâu nữa?"

"Một canh giờ nữa, ngươi chuẩn bị trước đi."

Hắn nói.

Một canh giờ...

(Khúc sau là Trọng Quỳ nói đôi lời cuối cùng với Vu Ly rồi Mặc Vô Cực đưa về, lười quá nên không edit tiếp đâu =)))

-----

Huhu Mặc Vô Sỉ ơi Thẩm Vi Ngưng đang chờ anh kìa, mau về với người ta đi T-T

Mục đích edit khúc này là vì mỗi câu "Nàng không đợi đâu" thôi ấy chứ chả liên qua gì nhiều với Thẩm Vi Ngưng, tôi đau lòng vì Mặc Vô Sỉ quá T-T

Bằng một cách thần kỳ nào đó mà Trọng Quỳ không thể hỏi về Thẩm Vi Ngưng được, yah bả là người viết mấy dòng chữ đó lúc xuyên không dìa á, có lẽ duyên phận không cho phép chăng =))))
 
Trích Đoạn Cameo Của Ngưng Ngưng
[CV] Ngoài lề Weibo



Lướt thấy bài viết về dòng thời gian nên mình muốn lưu lại thôi hehe.

-----

Cho đại gia lao một cái có ý tứ thời gian tuyến phỏng đoán

1.

Phượng Nghịch khúc dạo đầu 2012 năm, Bắc Nguyệt xuyên qua

Sai Tiềm kết cục, chúng ta có thể biết được đại N lúc ấy 21 tuổi, Carl 16 tuổi

2.

Một năm sau, đại N thu được Lộ Huyền Tình gửi tới Vạn Thú Vô Cương cho nên xuyên qua.

Bởi vậy là 2013 năm, lúc ấy đại N 22 tuổi

Dưới đây phỏng đoán đại N là 1991 năm sinh ra, thả đại N là mười tuổi cửa nát nhà tan, như vậy chính là 2001 năm, Thẩm Vi Hi bị Hắc Thái Tử hại chết

Hảo, lại căn cứ đại N ở sư phụ thủ hạ huấn luyện 5 năm mới xuất đạo

5 năm chi gian, đại N chuyện xưa ở 《 Những cái đó xinh đẹp nam hài tử nhóm 》

Đại N ở 2006 năm, 15 tuổi khi ra nói

Xuất đạo cái thứ nhất nhiệm vụ là cứu Lai Nặc cùng bảo hộ Diệp Sở Sở, mang theo Diệp Sở Sở ở K thị sinh sống hơn bốn năm

3.

Cho nên Sai Tiềm thời gian tuyến liền có thể xác định, chính là 2011 năm

Sai Tiềm nữ chủ Diệp Sở Sở nhập chức Dung thị tuổi tác là 20 tuổi

Như vậy Diệp Sở Sở cũng sinh ra ở 1991 năm.

Bất quá dựa theo giả thiết, Diệp Sở Sở muốn so đại N tiểu mau một tuổi, cho nên đại N nhất định cần thiết là 1991 năm thượng nửa năm sinh ra!

Diệp Sở Sở 1991 niên hạ nửa năm sinh ra.

Thiên Tình cùng Diệp Sở Sở không sai biệt lắm đại, bởi vậy Thiên Tình cũng là 1991 niên hạ nửa năm sinh nhật.

Carl so Vi Ngưng tiểu ngũ tuổi, như vậy hắn sinh ra với 1996 năm.

Trung gian Diệp Sở Sở mang thai nửa năm gì, thời gian tuyến xác thật mau tới đến 2012 năm.

4.

Hoa Hi so Thiên Tình lớn hơn hai tuổi nửa, cũng chính là Hoa Hi sinh ra với 1989 năm thượng nửa năm

Tam Sinh Trà nhắc tới, Hoa Hi xuyên qua thời điểm là 24 tuổi,

Có thể biết được, Hoa Hi xuyên qua thời gian là 2013 năm!

Hảo, mấy quyển thư thời gian tuyến đều rõ ràng

《 Sai Tiềm 》2011 năm đến 2012 năm, Dung Dung so Diệp Sở Sở đại tam tuổi, Hắc Thái Tử sinh ra với 1988 năm

《 Phượng Nghịch 》2012 năm xuyên qua

《 Ngự Hoàng 》 cùng 《 Phượng Vũ 》2013 năm xuyên qua, Thẩm Vi Ngưng, 22 tuổi

《 Tam Sinh Trà 》2013 năm xuyên qua, Hoa Hi, 24 tuổi

Hoa Hi 6 tuổi bị bắt đi huấn luyện, bởi vậy là 1995 năm đi đến Đông Nam Á căn cứ, Hoa Hi 14 tuổi trở thành vũ khí lạnh chi vương, cũng chính là 2003 niên Hoa Hi xuất đạo, như vậy Hoa Hi chính là đại N cùng Hoàng Bắc Nguyệt tiền bối.

Hoàn mỹ phù hợp 《 Tam Sinh Trà 》 Bắc Nguyệt lên sân khấu khi nói qua Bắc Nguyệt nhìn lên quá Hoa Hi giả thiết. 《 Tam Sinh Trà 》 giả thiết Hoa Hi là 21 tuổi tìm về muội muội, cũng chính là ở 2010 năm.

[ tự hỏi ][ tự hỏi ][ tự hỏi ], thời gian tuyến thật sự hảo đuổi, [ duẫn bi ][ duẫn bi ][ duẫn bi ]

@Lộ Phi Lộ Đại Vương, Lão Lộ, mau đến xem ta tính đến đúng hay không!

||| Comment

Chủ bài: Từ từ này còn không phải là ý nghĩa, Dung Diên muốn cưới Diệp Sở Sở thời điểm, Diệp Sở Sở 15 tuổi??? [ nhàn nhạt ], phạm pháp a, tính, trong sách cái nào người không phạm pháp a [ nhàn nhạt ]

=> Người 1:《 Sai Tiềm 》 trừ bỏ đám kia bình thường đi làm làm công người không phạm pháp bên ngoài, những người khác cơ bản đều phạm vào, thậm chí là kẻ tái phạm

=> Chủ bài: @Người 1 Làm công người thật thảm [ duẫn bi ]

Chủ bài: Sở hữu thời gian tuyến chính xác đến niên đại, Lão Lộ, ta rốt cuộc lũ thanh [ nhàn nhạt ][ nhàn nhạt ][ nhàn nhạt ]@ Lộ Phi Lộ Đại Vương

Người 2: Quá tuyệt vời, ta rốt cuộc thấy rõ ràng lạp

=> Chủ bài: Bất quá mặt sau Cửu Phượng hiện đại thiên thời gian tuyến là đệ nhị thời không tuyến chuyện xưa, không thể tính đến nguyên cố sự tuyến tới nga [ đưa hoa hoa ]

Người 3: Cho nên Thẩm Vi Ngưng cùng Hoa Hi tương đương là cùng năm xuyên qua, nhưng là như vậy tính nói thời gian xác thật thực đuổi: Nếu Sai Tiềm kết cục, Thẩm Vi Ngưng cùng Carl ở bên nhau niên đại là 2012 năm, kia ở sai lặn ra tràng cũng trợ giúp vai chính đoàn Bắc Nguyệt chết quá đuổi một ít.

Hơn nữa căn cứ phượng vũ kia bổn cùng sai tiềm đại đoàn viên kết cục tác giả tưởng thể hiện, Thẩm Vi Ngưng cùng Carl hẳn là ở bên nhau rất lâu, ít nhất vượt qua một năm, cho nên chỉ có thể nói Lộ Phi thời gian tuyến viết thật sự thực

Người 4: Lão Lộ lúc đầu viết văn lúc ấy còn là phi thường vô câu vô thúc, sau lại liền trở nên quy củ rất nhiều không có biện pháp

Người 5: Thời gian tuyến rõ ràng [ nước mắt ]

-----

Thật sự thì tuyến thời gian nó tùm lum tùm la, đọc nhiều khi chấm hỏi lắm =)))

À thì tui cũng tính làm sao cho giống mấy trang dịch Weibo đó mà kì kì haha.
 
Back
Top Bottom