Ngôn Tình Trêu Chọc

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,197
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
ADCreHdcGcyND3x8Z72gZ7XGIv-flwFKzMSBfO4Um8evYO2bFXREMB7M2SZM3nliSPgUB2k2NR-MW_LM94cLoDTdoSEBIfpinZQnEDYXlT1QyeiRKgJbjiVn39RvBIDNe9uL_zNnLgYc32AAyuTWW1B8uOnq=w215-h322-s-no

Trêu Chọc
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên truyện: Trêu Chọc

Tác giả: 布鲁达克

Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, HE

Độ dài: 6 phần

Edit by Ngư Ngư

Giới thiệu:

Tôi gặp một người đàn ông tại buổi tiệc đính hôn của mình.

Anh nở nụ cười tán tỉnh hỏi tôi có muốn hẹn hò không?

Tôi: "Anh mù à? Tôi mặc đồ đẹp thế này là để đến ăn thôi sao? Vòng hoa lớn trên ngực tôi để trang trí à?"

Anh kéo dài giọng nói: "À, em phải kết hôn sao?"

Tôi gật đầu.

Anh cười, anh đến gần tôi nhỏ giọng nói: "Vậy sau này em có thể giấu anh được rồi."

Tôi đứng hình, không phải, ai đến giấu người này đi! Ai nói muốn nói chuyện yêu đương với anh! Tôi phải kết hôn! Anh có bệnh à?​
 
Trêu Chọc
Chương 1


1.

Tôi là Đinh Lê, tôi là con gái duy nhất của một lão đầu có chút tiền.

Ba tôi có bao nhiêu tiền tôi không biết, nhưng mà ba tôi có lẽ lập tức trở nên càng có tiền hơn.

Bởi vì tập đoàn Vạn Gia của ba tôi sẽ liên hôn với xí nghiệp Thịnh Thế.

Là Thịnh Thế rất giàu trong truyền thuyết, cho dù là một viên thép trên trời rơi xuống cũng mang họ Thịnh.

Rất bất hạnh, tôi chính là "vật hi sinh".

Ba tôi dùng rất nhiều đồ cưới đến khuyên bảo tôi, tôi cũng không thèm ngó tới.

Tiếp đó ông lại nghe thấy công tử Thịnh Thế chính là tên quần là áo lụa hàng đầu, bên ngoài ăn chơi đàng đi3m.

Ba tôi đau lòng, sợ tôi chịu ấm ức đi từ hôn.

Không ngờ rằng tôi không chút do dự đồng ý.

Ai hiểu được đâu! Cuộc sống hạnh phúc chồng có tiền còn không về nhà, tôi lập tức sẽ được hưởng.

2.

Rất nhanh đến ngày lễ đính hôn.

Tôi mặc một bộ lễ phục màu champagne đính kim cương, đẹp không thể phân biệt.

Ai biết được tôi đứng đến tê hết cả chân, Thịnh Dục còn chưa tới.

Ba tôi bên cạnh lo lắng đi qua đi lại, ba Thịnh mẹ Thịnh liên tục an ủi tôi.

Các khách khứa đều chờ ở đại sảnh, đã có lời thì thầm truyền đến.

Xác thật có hơi khó nghe.

Thịnh Dục này thật sự không xem ai ra gì. Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng chịu qua tủi thân lớn như vậy.

Trong cơn tức giận tôi cũng bỏ đi.

Để tránh cho ông già bị liên lụy, ai tôi cũng không nói.

Lúc đào hôn, cũng bỏ nhà ra đi.

3.

Ba tôi đã cắt đứt nguồn sống của tôi.

Nhưng tôi cần phải ăn cơm.

Thế nên tôi đi cửa hàng 4s để bán xe.

Vào ngày đầu tiên tôi nhậm chức đã gặp phải một rắc rối lớn.

Không biết bạn nhỏ ở đâu đến, mặc áo khoác đinh tán đen, mượn danh nghĩa xem xe bắt đầu dùng lời nói gây rối tôi.

“Người đẹp bán một chiếc xe kiếm được bao nhiêu tiền?”

“Tôi nhìn em cũng có chút sắc đẹp, không bằng sau này theo tôi thì không cần khổ sở đi làm nữa.”

Ánh mắt sến sẩm dính trên người làm tôi rất khó chịu.

Tôi chịu đựng sự khó chịu trong lòng, kéo dài khoảng cách: “Thật ngại quá vị tiên sinh này, hiện tại tôi có việc gấp cần phải sắp xếp, đồng nghiệp của tôi sẽ tiếp tục giới thiệu xe cho ngài.” Nói xong tôi đi đến trước mặt nam đồng nghiệp trước mặt thả tín hiệu cần giúp đỡ.

Ai biết anh ta lại giữ cánh tay tôi lại: “Đừng đi, anh trai này xem trọng cô là phúc của cô đó.”

Trong khi đang nói chuyện anh ta kéo tôi vào lòng anh ta.

Tôi không đoán được anh ta sẽ trực tiếp động thủ, kêu lên một tiếng kinh ngạc rồi bắt đầu giãy giụa, trong lúc hỗn loạn bàn tay của tôi đã hung hăng tát lên mặt đối phương một cái.

Hôm qua vẫn chưa kịp tháo bộ nail nên đã để lại một vết xước dài.

4.

Người trong cửa hàng đều vây lại.

Tôi mới vừa đi làm ngày đầu tiên, đất khách quê người đã chọc phải phiền phức như vậy.

Lập tức có hơi hoảng sợ.

Áo khoác đen dùng tay quẹt quẹt máu trên mặt, ánh mắt trở nên hung ác.

“Biết tôi là ai không? Biết một năm tôi tiêu ở đây bao nhiêu tiền không? Cô dám đánh tôi, tìm ch//ết đây mà!”

Giám đốc vội vàng chạy lên hòa giải, cúi đầu khom lưng nhận lỗi: “Thật ngại quá Trần tiên sinh, cô ấy là người mới không hiểu quy củ, tiền thuốc của ngài bên tôi nhất định chịu trách nhiệm đến cùng. Ngoài ra, chi phí hôm nay của ngài đều được giảm 20%, tặng ngài 10 lần bảo trì, ngài xem như vậy đã được chưa?”

Nói xong lại kêu người mang rượu đến tiêu độc cho người trẻ tuổi này, còn đưa mắt ra hiệu cho tôi “Đinh Lê, còn không tranh thủ đến nhận lỗi với Trần tiên sinh.”

Áo khoác đen không chịu, anh ta đẩy đồng nghiệp cầm bông tâm của tôi ra cười nói: “Được rồi, xin lỗi có thể nhưng phải dùng cách của tôi…”

Một bên vừa cười vừa đánh giá trên người tôi, dùng ánh mắt tr@n trụi quấy rối tôi.

5.

“Ơ, hôm nay sao thế, náo nhiệt như vậy.” Lời của tên họ Trần còn chưa nói xong, thì bị một câu nói lười biếng cắt ngang.

Mọi người quay về hướng người đàn ông đeo kính râm ở cửa.

Người đàn ông ngựa quen đường cũ tìm đến ghế sofar ngồi xuống, uể oải dựa vào lưng ghế.

“Đừng nhìn tôi, các người tiếp tục đi.”

Đầu giám đốc đổ đầy mồ hôi có thể thấy bằng mắt thường.

Động tác của người đàn ông này rất quen mắt.

Lúc tháo kính râm ra tôi cứng đờ.

Đây không phải là tên lưu manh tối hôm qua sao?

6.

Tiệc đính hôn hôm qua đã khuya mà tên nam chính ch//ết tiệt vẫn còn chưa đến.

Người lớn hai bên gia đình vội vàng đến xoay vòng,

Trên mặt tôi treo nụ cười thỏa đáng, chào khách cả buổi tối làm mặt tôi cứng đờ.

Tôi cảm thấy choáng váng với không khí trong đại sảnh, muốn ra vườn hoa đi dạo một chút.

Phải nói rằng nhà họ Thịnh thật sự rất giàu có, ngay cả sân vườn cũng rộng như vậy.

Thực vật đủ loại được trồng bốn phương tám hướng hai bên đường.

Tôi nhìn đến say mê, cứ đi cứ đi rời xa đám đông, dần dần bị mất phương hướng.

Mặc lễ phục mang điện thoại không tiện, lúc này tôi mới bắt đầu hoảng sợ.

Tuy rằng có đèn, nhưng tiếng động trong lùm cây cũng khiến tôi hơi lo lắng.

Trong lúc đang nghĩ ngợi lung tung, thì phát hiện phía sau có người, bóng dưới chân càng ngày càng đến gần làm tim tôi đập thình thịch.

Khoảng khắc tôi chuẩn bị bỏ chạy thì bị người phía sau nắm bả vai.

Thiếu chút nữa tôi đã thét lên, người phía sau đã mở miệng kịp lúc: "Đừng chạy về phía trước, càng chạy sâu càng vắng vẻ đó."

Giọng nói trầm thấp uể oải làm tôi không kiềm chế được quay đầu lại.

"Anh là ai?" Tôi cảnh giác nhìn anh.

Người đàn ông phía trước mặc một chiếc áo phông rộng thùng thình và quần yếm, tóc kéo ra và được buộc lại sau đầu. Cùng với khách tiệc mặc lễ phục đeo caravat ở bên trong sảnh rất khác nhau.

"Đừng căng thẳng, tôi chỉ là khách đến tham gia tiệc đính hôn mà thôi." Anh tìm một cái cây dựa vào.

Khách? Khách tiệc tối nay không phú cũng quý ăn mặc rất thỏa đáng, chưa thấy ai mặc áo phông đến cả.

"Xưng hô thế nào?"

"Giang Trạc."

Tôi lắc đầu "Chưa nghe qua."

Anh mím môi cười "Đúng vậy, cô muốn gả cho hào môn nhà họ Thịnh, tiểu môn hộ như nhà chúng tôi chẳng đáng nghe đến."

7.

Không phải, tôi chỉ là một phú nhị đại ăn xong chờ ch//ết, tiền của ba tôi cho tôi không lo ăn uống cả đời, tôi biết anh để làm gì?
 
Trêu Chọc
Chương 2


Lại nói lão già nhà tôi từ nhỏ đến giờ chưa bao giờ cho tôi tham gia vào chuyện làm ăn của gia đình, sóng gió thương trường trước giờ tôi không biết, đối với nhà họ Thịnh cũng chỉ biết một chút.

Còn chưa đợi tôi phản bác, anh lại bắt đầu nói chuyện: "Nghe nói nam chính hôm nay còn chưa đến."

"Xem ra, công tử nhà họ Thịnh không phải rất thích cô, thậm chí tiệc đính hôn còn không muốn đến." Giọng điệu đầy mỉa mai.

Tôi bị chọc đúng chỗ đau sắc mặt trở nên đỏ bừng, biểu hiện ngoài mặt Thịnh Dục cũng không muốn làm, ghét bỏ trắng trợn như vậy tôi mới lần đầu gặp phải mặt mũi của tôi cũng bị vứt đi rồi.

Trong lòng tôi tức giận gần ch//ết, toàn thân trên dưới đến cả miệng cũng cứng.

"Vậy thì sao chứ, không thích thì không thích, ai không biết chúng tôi chỉ là hôn nhân thương mại mà thôi, làm như ai cũng nguyện ý gả cho anh ta không bằng. Nghe nói anh ta ở ngoài chơi đùa rất nhiều, đàn ông bẩn, không cần cũng được."

Nói xong tôi vội vàng che miệng lại, xong rồi, vừa rồi nói hớ rồi, lỡ như anh ta có quan hệ tốt với Thịnh Dục đi tố cáo tôi thì sao?

Tôi cười hì hì, tranh thủ nói thêm: "Nhưng nhà họ Thinh gia phong uy nghiêm, Thịnh công tử chưa chắc là không chịu nổi giống như bên ngoài đồn, chắc chắn chỉ là tin vịt, tin vịt mà thôi haha."

Cũng không biết là câu nào đụng chạm anh mà sắc mặt anh đen lại.

Nhìn đi có thể xuất hiện ở nơi này, anh chắc chắn có quen biết với Thịnh Dục, cho nên tức giận.

Anh đứng thẳng lên đi lại gần, tôi bị ép lùi lại phía sau.

"Đàn ông bẩn? Nếu cô đã ghét bỏ anh ta như vậy, vậy không bằng....cùng tôi?" Anh cúi đầu tầm mắt ngang tôi, khóe miệng mang theo ý cười suy ngẫm.

Tôi cứng đờ, anh có muốn nghe những lời anh vừa nói không?

Trên người anh có hương thơm nhàn nhạt, khoảng cách quá gần, có thể nhìn thấy rõ hình bóng phản chiếu của tôi trong mắt anh.

Không phải các anh trai, anh là kẻ thù của anh ta sao? Còn muốn cướp vợ người ta?

Tôi đưa tay đẩy anh ra nhưng không chút nhúc nhích, được, vậy tôi lùi hai bước.

Dùng lời lẽ chính nghĩa nói: "Anh cũng quá làm liều rồi."

"Mặc dù tôi không thích Thịnh Dục, nhưng tôi có trách nhiệm, tin tức kết hôn truyền đi rồi, tôi không thể để mọi người nói rằng vợ chưa cưới của anh ta bỏ trốn theo người khác, tiệc đính hôn anh ta không đến, là chuyện của anh ta, tôi tuân thủ hôn ước là chuyện của tôi."

"Lại nói tôi đi cùng anh, nhà họ Thịnh sẽ không buông tha cho hai chúng ta."

"Cảm ơn anh đã chỉ đường, để tránh phiền phức không cần thiết cũng xin Giang thiếu gia đừng nói với người khác là hai chúng ta từng gặp nhau, nếu có cơ hội gặp lại cũng đừng nói lời giống như vậy.”

Tôi cúi đầu cũng không quan tâm anh ôm váy xoay người bỏ đi.

8.

Thịnh Dục không xuất hiện giống như mất liên lạc.

Ngay cả những người không quen biết cũng nhảy ra cười cợt tôi, thành phố L không biết còn có bao nhiêu người muốn xem trò cười của tôi.

Trên đường tôi càng nghĩ càng tức, càng nghĩ càng giận, cũng không về phòng tiệc. Về nhà thu dọn đồ đạc rồi chạy trốn luôn.

Suốt đêm sống ở căn phòng trống của bạn thân.

Sáng sớm đã nhìn thấy tin tức của tôi nằm trên Đại Lạt Lạt với tiêu đề [Hôn nhân hào môn: Tân nhân đều mất liên lạc! Là ngoài ý muốn hay là âm mưu?]

Tôi cạn lời, cũng căn dặn mình, danh tính của bản thân nhất định phải giấu.

Đời người thật sự thăng trầm, hôm qua tôi còn là thiên kim tiểu thư cơm tới há miệng áo tới vươn tay. Hôm nay tôi đã là nhân vật chính trên tiêu đề giải trí, phải tự mình kiếm tiền cơm không nói, ngày thứ nhất đi làm còn gặp phải việc như thế này.

Cục diện như thế này hiện tại sẽ không phải là muốn tôi cởi áo chứ.

Gương mặt tôi đau khổ, không dám ngẩng đầu nhìn Giang Trạc sợ anh sẽ nói ra lời kinh thiên động địa gì đó.

9.

Áo khoác đen không bỏ qua, lại có thể cắn ngược nói tôi quyến rũ anh ta, quyến rũ không thành thì tức giận tát anh ta.

"Trần tiên sinh, không phải nói có tiền thì có lý sao, camera của cửa hàng tôi mở 24/24, ai động thủ trước thì xem camera sẽ rõ. Anh muốn miệng rỗng bịa đặt tin vịt cho tôi sao, tôi không để ý việc gặp nhau ở tòa đâu. Ở đây nhiều người như vậy, anh nói cái gì làm cái gì, mọi người sẽ không mở mắt nói lời vô nghĩa." Tôi đi ra từng câu từng chữ nói rõ.

Đợi đến lúc tôi về nhà, tôi sẽ quỳ nhận lỗi với cha tôi, sau đó kêu ông ấy đến cửa hàng này mua mười mấy chiếc xe khen thưởng cho nhân viên, bù đắp thiệt hại.

Vừa nghĩ tôi vừa nhìn, hừ, Bentley, hay là mua ít mấy chiếc đi...

"Được rồi, kiểm tra camera giám xác đi, xem ai bị oan. Vậy ai, cô cũng đừng lo lắng xúc phạm người khác, đơn hàng 3 dưa 2 táo của anh ta có thể so với nhà họ Giang của tôi sao?" Giang Trạc vẫy tay, giám đốc hiểu, lặng lẽ lùi về phía sau.

Tôi hơi kinh ngạc, anh đã nói như vậy rồi, nhất định có lòng tin, có lẽ tôi không cần lôi kéo anh làm gì.

Áo khoác đen biết tên Giang Trạc, cũng không dám đụng chạm, vừa đi vừa chửi rủa.

10.

"Vị tiểu thư này nhìn có vẻ quen mặt, giống như đã gặp ở đâu rồi." Giọng nói của Giang Trạc vô cùng đột ngột.

Mọi người sôi nổi quay đầu.

Tôi trừng mắt nhìn anh, cười haha: "Haha, mặt tôi là mặt phổ thông, mặt phổ thông, tiên sinh có thể nhận nhầm rồi."

Nhìn thấy Giang Trạc đi về phía tôi, tôi nhanh trốn đến phòng nghỉ ngơi của nhân viên.

"Muốn trốn ở đâu?" Lúc đang chuẩn bị tiến vào phòng, giọng nói không nhanh không chậm truyền đến, tôi sợ hãi toàn thân run rẩy.

"Tôi giúp em lần này, thì cần phải suy xét chuyện tối qua...." Anh tiến lại gần tôi, giống như kề tai nói nhỏ.

Mùi hương thoang thoảng trên cơ thể anh quấn lấy tôi, tối qua ánh sáng mờ mịt, không nhìn rõ, tôi quay đầu, đúng lúc chạm vào góc cằm sắc nét của anh.

Hôm nay lúc anh tiến vào, thì tôi đã nhìn ra anh và mọi người không giống nhau, không mặc Âu phục chỉ mặc một cái áo khoác bình thường, rất khác so với những người đàn ông khác trong phòng khách.

Tay tôi phản ứng nhanh hơn não, vừa buông nắm cửa ra tôi lập tức bịt miệng anh lại.

Giang thiếu gia người có hai tay không nghe chuyện bên ngoài cửa sổ, lại có thể giúp người khác giải vây. Vốn dĩ chuyện này đã làm tôi không thể nào tưởng tượng được rồi, không thể khiến mọi người nghi ngờ lai lịch của tôi, anh còn không biết kiềm chế lời nói với tôi, thật là hại người mà.

Tôi lo lắng nhìn bốn phía xung quanh, trên đầu vang lên âm thanh hít thở: “Đinh Lê, em có rửa tay chưa?”

11.

“Báo cáo một chút báo cáo một chút, nhất thời sốt ruột không chú ý.” Tôi lau tay vào quần một cái, không chú ý giọng nói của anh đã thay đổi.

“Đinh tiểu thư sống trong nhung lụa cũng sẽ làm công sao? Nhìn không ra em cũng có thể nhẫn nhịn đó.”

“Nếu như tôi nói cho nhà họ Thịnh biết em ở đây, em đoán xem sẽ có kết quả như thế nào?” Anh cười nhẹ.

Uy h**p tôi đúng không, tôi tức giận đến ngứa răng, còn không thể bị anh nhìn thấy.

“Đừng! Đừng mà! Anh cũng biết là tôi bỏ nhà ra đi, ngài đại nhân đại lượng, xem như chưa gặp qua tôi có được không?” Tôi nở nụ cười nịnh nọt với anh.

“Không nói cũng được, vậy chuyện tối hôm qua tôi nói có cần suy nghĩ lại một chút không?” Anh khoanh tay dựa vào tường.

Lông mày anh cong lên nhưng trong mắt không hề có ý cười. Hơi thở anh mang theo sự lạnh lẽo từ mũi tràn ra.

Cố tình còn nói ra những lời tán tỉnh, nhưng sao càng nghe càng khó chịu nếu tôi có ảo giác rằng nếu đồng ý thì giây tiếp theo sẽ ch////ết bất đắc kỳ tử.

Người này không có xương sao, không phải dựa chỗ này cũng dựa chỗ khác, trong lòng tôi thầm oán, nghiến răng nghiến lợi nói: “Giang Trạc, anh đừng có quá đáng.”

Anh buông lỏng tay ra.

12.

Giang Trạc một hơi đặt 8 chiếc xe, được tính hoàn toàn vào thành tích của tôi.

Nhưng mà anh có một yêu cầu, để tôi đưa anh về nhà.

Mặt giám đốc cười tươi như hoa, nhìn thấy tôi đứng một bên oán hận thì thúc giục tôi: “Còn làm gì vậy, đưa Giang thiếu gia về nhà đi.”

Tôi tức giận trừng mắt nhìn đầu xỏ gây chuyện, Giang Trạc vui vẻ trên mặt toàn là ý cười, nghiêng đầu đi ra ngoài.

“Kỹ thuật của tôi không tốt, anh tự cầu phúc cho mình đi.” Tôi nói thật, hơn nữa khả năng đề phòng những người xung quanh nên trên đường đi tôi không nói chuyện.

Ngược lại Giang Trạc, ngồi ghế phụ lên Đại Lạt Lạt rồi quan sát tôi.

Trong lòng tôi có một ý xấu, đạp mạnh chân ga.

Cơ thể Giang Trạc không ổn định lao về phía trước, cười nhẹ một cái, nụ cười làm lòng tôi dựng lông.
 
Trêu Chọc
Chương 3


13.

Giang Trạc xuống mở cửa cho tôi, xe trong gara làm tôi phải liếc nhìn lần thứ hai.

Mặc dù nhà tôi cũng không kém, nhưng vẫn hơi ngạc nhiên.

Người đàn ông trước mặt thân phận có thể vượt xa tưởng tượng của tôi.

Hai tay anh bỏ vào túi đi trước dẫn đường, động tác cà lơ phất phơ.

Tôi nghĩ rằng còn phải đi vào nhà anh ngồi đang do dự tìm cơ hội chạy trốn.

Khi đang phân tâm thì đụng phải một bức tường thịt, não tôi lập tức nổ tung, cả người ngã ra phía sau.

Giang Trạc phản ứng lại nhưng không kéo tôi, đứng trước mặt xem tôi ngã xuống đất như vậy.

“Muốn cái gì?” Còn chưa ngẩng đầu lên thì đã nghe thấy giọng nói ngứa đòn đó.

Người này sao giống ôn thần như vậy chứ, gặp anh thì không có chuyện gì tốt hết.

“Đi đi, nhiệm vụ của em đã hoàn thành, về đi làm đi.” Anh hất cằm ra ngoài.

Tôi vừa để ý anh đã đưa tôi đến cửa.

Tôi ngã đên hoa mắt chóng mặt, nghe vậy một ngọn lửa không xác định được bùng lên.

“Anh đùa tôi à, nhà anh ở lưng chừng núi, xung quanh không một bóng người, vừa rồi lái xe từ chân núi lên đây dùng nửa giờ đồng hồ, anh để tôi đi bộ về?”

Người đàn ông trước mặt nhướng mày không tỏ thái độ.

Được, anh đủ rồi, tôi hít sâu một hơi đứng dậy lên đường.

14.

“Không muốn đi bộ cũng không phải là không được.”

Mới đi được hai bước người phía sau đã mở miệng.

Tôi lặng lẽ cười, sẽ không đơn giản như vậy, trong lòng anh chắc chắn giữ lại ý xấu.

Quả nhiên “Ngày mai có một vũ hội thương nghiệp, em đồng ý đi cùng tôi thì tôi sẽ đưa em trở về.”

Tôi có thể tưởng tưởng được vẻ mặt của Giang Trạc.

Rõ ràng biết thân thận của tôi, biết cảnh ngộ xấu hổ của tôi, còn muốn để tôi xuất đầu lộ diện, sợ người khác không nhận ra tôi.

“Yên tâm sẽ không để Thịnh Dục biết bạn đồng hành của người đàn ông khác là vị hôn thê của anh ta đâu.” Anh từ từ bổ dao.

Lại nữa nhắc đến Thịnh Dục tôi lại đau đầu.

Tôi giận đến tức ngực, tế bào não cũng bắt đầu nhảy nhót.

“Được nha, vậy làm phiền rồi.” Tôi cười đáp ứng.

Có lẽ thấy tôi đồng ý quá sảng khoái, lại không oán giận anh câu nào, anh nhất thời không thể thích nghi thâm thúy nhìn tôi một cái.

Tôi mới không để anh nhìn ra ý đồ của mình, thè lưỡi giả vờ ngây thơ bước đi.

“Vậy hẹn rồi, sáng mai tôi đến cửa hàng đón em, lễ phục em cũng không cần quan tâm, tôi sẽ mượn giúp em.” Giang Trạc trả lời.

15.

Không dính vào được tôi còn không trốn được sao?

Tôi đóng gói đồ xong muốn đổi nơi ở.

Anh có thể tìm đến chỗ làm việc của tôi, ở đó chắc chắn không an toàn.

“Họ Giang thật sự là rùa ăn than đá, lòng dạ rùa đen. Tôi đã thê thảm như vậy, còn đến chán ghét tôi, nguyền rủa anh bóp kem đánh răng lần thứ nhất đều rơi xuống đất, ăn mì không có gói gia vị, ăn lẩu chỉ có hạt tiêu.” Tôi một bên lẩm bẩm một bên mở cửa.

Sau khi nhìn thấy người đến, trong não tôi có thứ gì đó ‘bịch’ một tiếng, đồ trong tay tôi rơi xuống đất trong lòng cũng nguội lạnh.

Ngoài Giang Trạc ra thì còn ai nữa.

Anh trông như đang định gõ cửa, tay giơ lên, xem ra khá vui vẻ, còn nhân cơ hội xoa đầu tôi.

16.

Phía sau anh là một nhóm người, tôi nhìn đồng hồ trên tường, mới sáu giờ sáng, xỉu.

“Tôi mang stylist và người phối đồ tới.” Anh chỉnh lại cổ tay áo, khoanh tay bước vào phòng.

"Thời gian còn sớm như vậy, em thu dọn hành lý định đi đâu?" Nhẹ giọng hỏi tôi.

Tôi như chim cút, thu mình lại như quả bóng một lời cũng không dám nói một lời.

Anh đi từ từ đến trước mặt tôi: "Lại muốn trốn, em chạy thử xem, nhà họ Thịnh có tìm đến thì tôi cũng không chắc.

Anh nheo mắt giống như trêu một con mèo nhỏ con chó nhỏ, nghiến răng nói: “Còn trốn làm gì?”

Người phía sau chen chút tiến vào, biến căn phòng nhỏ của tôi thành phòng chứa đồ.

17.

Tôi kiên trì cùng Giạng Trạc đến vũ hội.

Nhưng may mắn là tiệc khiêu vũ đa số đề là thương nhân Hoa kiều và người nước ngoài mà thôi.

Anh cố ý không nói với tôi, giống như muốn xem phản ứng của tôi cũng đoán được tôi sẽ chạy trốn.

Cho nên anh sớm đợi ở ngoài cửa.

Khi tôi bước vào hội trường, tôi cẩn thận nhìn quay bốn phía xem có người quen hay không.

Nhưng tôi cảm thấy, trong đám người có một ánh mắt luôn nhìn chằm chằm vào tôi, nhưng người quá nhiều không tìm được nguồn gốc ánh mắt đó.

Lúc đang suy nghĩ thì Giang Trạc ở bên cạnh ghé vào tai tôi nói nhỏ: “Cẩn thận bậc thềm.”

Trong mắt người khác vô cùng mập mờ.

Tôi nhân cơ hội dựa vào anh, véo eo anh một cái. Vẻ mặt anh không đổi, khiêm tốn lễ độ trò truyện cùng người khác.

Nhưng âm thầm liếc tôi một cái, nhìn đến mức tôi sợ hãi.

18.

Chân tôi đau, Giang Trạc mới để tôi đi qua bên cạnh ngồi xuống.

Mới vừa ngồi, thì có một người đàn ông trẻ tuổi mặc lễ phục màu trắng đi về phía tôi.

Tôi nhanh chóng cúi đầu giả vờ như không nhìn thấy.

Nhưng nghe một giọng nói quen thuộc chào hỏi: “Lê Lê.”

Tôi kinh ngạc nhìn về phía anh ta: “Anh Yến.”

Thanh mai trúc mã của tôi Yến Văn, hai nhà chúng tôi có quan hệ nhiều đời, lúc còn mặc bỉm chúng tôi đã chơi cùng nhau rồi. Từ năm 20 tuổi anh ra nước ngoài học tài chính thì đã rất lâu rồi chúng tôi chưa gặp nhau.

Không ngờ có thể gặp nhau ở đây.

“Vừa rồi anh cảm thấy rất quen mắt, đợi lúc chỉ còn mình em anh mới dám lại nói chuyện, sợ nhận nhầm người.” Anh gãi đầu, dáng vẻ ngượng ngùng.

“Ừ ừ, hai chúng ta đã rất nhiều năm không gặp nhau rồi.” Tôi cảm thấy rất thân thiết.

“Lê Lê đã lớn rồi, cũng rất xinh đẹp, còn nhớ lúc nhỏ Lê Lê vừa khóc vừa nói muốn gả cho anh đó.”

Mẹ của tôi và mẹ của anh ấy là bạn thân hơn 20 năm, tôi và Yến Văn xác thực là có hôn ước từ bé. Nhưng sau đó mẹ tôi qua đời, trong nhà gặp phải biến cố, Yến Văn đi nước ngoài, thế là không có ai nhắc đến chuyện này nữa.

Nói đến đây, cảm xúc của tôi nhạt dần: “Đều đã qua rồi.”

19.

Không đợi Yến Văn nói nữa, Giang Trạc đã đi qua cắt ngang: “Đinh Lê, tôi mệt rồi đi thôi.”

Cũng không biết tại sao anh đến đây, rõ ràng vừa rồi tôi thấy anh đang trò truyện với người khác.

“Vị này là?” Chúng tôi đứng lên, Yến Văn nhíu mày.

Tôi thật không nghĩ đến giới thiệu Giang Trạc như thế nào.

Chỉ có thể thần thần bí bí kéo Yến Văn qua một bên làm cho Yến Văn càng khó hiểu: “Mấy ngày trước anh mới thấy tin tức của em, làm sao đào hôn rồi? Là có ẩn tình gì sao? Người vừa rồi lừa gạt em sao?”

“Không phải như vậy, anh Yến, em rất an toàn, nhưng mà nói ra rất dài. Đợi sau này em sẽ giải thích cho anh sau, anh làm ơn giữ bí mật giúp em nha, không cần nói đã gặp em với ba em đâu.” Tôi kéo tay anh ấy, thành khẩn cầu xin.

“Được rồi, vậy em có vấn đề gì nhất định phải liên lạc với anh.” Yến Văn còn không quá yên tâm, nhìn theo hướng tôi và Giang Trạc đi rất xa.

20.

Ra ngoài cửa, Giang Trạc cũng không nói chuyện với tôi, một người đi như bay phía trước.

Tôi mang giày cao gót không tiện, mấy lần suýt nữa trẹo chân.
 
Trêu Chọc
Chương 4


“Anh phát điên cái gì vậy, ai chọc giận anh, giận dữ với tôi như vậy làm gì chứ?” Tôi không chịu đựng được, cởi giầy đi qua.

Cuối cùng anh cũng dừng lại.

“Em không đồng ý gả cho Thịnh Dục, cũng không muốn ở bên tôi, là bởi vì anh ta?” Anh không đầu không đuôi hỏi tôi một câu.

“Cái gì?” Tôi mơ hồ.

Anh bước tới bế tôi lên, mặt hầm hầm bế tôi ra ngoài không nói một lời.

Bốn mắt chạm nhau, hơi thở của tôi vừa vặn phả vào cằm anh.

“Anh làm gì vậy? Dưa hái xanh không ngọt.” Tôi dùng sức giẫy giụa.

“Tôi không nói tôi thích ăn ngọt.”

“…..”

21.

Giang Trạc im lặng hiếm thấy, không lưu manh như bình thường.

Yên tĩnh đưa tôi về chung cư

Mới ngồi xuống, lão đầu nhà tôi đã gọi điện tới, nhìn chuỗi số điện thoại quen thuộc có thể tưởng tượng được sẽ xảy ra chuyện gì.

Giang Trạc vẫn chưa đi, tôi có hơi chột dạ quay lưng đi, mới vừa nghe điện thoại thì tiếng rống của lão đầu đã truyền tới.

“Xú nha đầu! Con thật sự càng ngày càng coi trời bằng vung! Còn dám trốn nhà đi.”

“Nhiều ngày như vậy cũng không gọi về cho ba, còn đổi số, con muốn làm ba tức ch//ết đúng không?”

“Nhà họ Thịnh tìm con khắp nơi, muốn lật tung thành phố L rồi con không biết sao?”

“Cho con thời gian 5 ngày, tự lăn về đây! Nếu không ba cho con đẹp mặt.”

Tôi cố gắng che ống nghe, nhưng vẫn đánh giá thấp sức bùng nổ của lão đầu.

Bị Giang Trạc bên cạnh nghe rõ ràng.

Tôi có hơi xấu hổ: “Cái đó, hình như tôi gặp rắc rối rồi, anh có thể giúp tôi không?”

Giang Trạc nhướng mày.

22.

Chỉ thấy anh đi ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.

Tôi căng thẳng nghe trộm, lờ mờ nghe thấy cái gì “Tìm thấy rồi” “Đang ở bên cạnh tôi” “Bí mật” tương tự vậy.

Lão đầu lại gọi đến.

“Con gái, con muốn ở bên ngoài chơi thì ở đi, ba mở thẻ cho con. Con chú ý an toàn, đừng vội trở về.” Giọng nói hòa ái dễ gần truyền đến tai tôi, tôi nhéo má, còn tưởng rằng bản thân gặp ảo giác.

Tôi không thể tưởng tượng được nhìn Giang Trạc, đứa trẻ này có chút bản lãnh đó.

Tên cặn bã Giang Trạc không giấu được nụ cười “Nói thế nào đây, lại giúp em một lần, trở về em muốn cảm ơn tôi như thế nào đây?”

Tôi lập tức chạy qua, bóp chân xoa vai anh: “Nào dám nào dám, chỉ cần không kêu tôi về nhà kết hôn, tôi làm trâu làm ngựa cho anh cũng được.”

“Vậy em hôn tôi một cái đi.” Giang Trạc nằm xuống ghế sofar, ngoắc ngoắc tay, ánh mắt mập mờ.

Tôi nghe thấy lời này, hai tay tôi xoắn lại với nhau: “Cái này có chút không tốt…”

Trong nháy mắt tôi nghĩ Giang Trạc cũng không tệ, đặc biệt là lúc nói chuyện điện thoại vừa rồi, hình ảnh ấy trong lòng tôi giống như càng cao lớn hơn một bật. Hôn một cái tôi cũng không thiệt, nghĩ vậy mặt tôi cũng đỏ lên: “Thật ra cũng không phải không…..được.”

Tôi còn chưa nói xong, Giang Trạc đã cắt ngang: “Vậy được rồi, bảo mẫu nhà tôi nấu ăn tôi ngán rồi, tôi muốn đổi người khác để nếm thử. Này, không phải, sao mặt em lại đỏ như vậy?”

Tôi khóc không ra nước mắt, cái này với cái tôi nghĩ không giống nhau.

23.

Không cần bản thân tiêu tiền, tôi trốn việc trở thành ‘đầu bếp chuyên dụng’ của Giang Trạc.

Tôi đã hẹn nấu ăn cho anh trong một tuần, một ngày ba bửa, thêm một buổi trà chiều.

Lúc đồng ý thì sảng khoái lắm, nhưng khi chuẩn bị bửa ăn đầu tiên đã gặp khó khăn.

Sống hơn 20 năm, thật sự tôi chưa từng vào bếp một mình.

Để tôi suy nghĩ xem bình thường buổi sáng ăn gì, tôi vỗ tay một cái đã có biện pháp.

Nấu cháo trắng đi, thêm một chút dưa muối, đơn giản lại tốt cho dạ dày sảng khoái đầu óc.

Tôi bận rộn cả buổi sáng, cẩn thận từng li từng tí đặt thành phẩm của mình lên bàn, ba chân bốn cẳng chuẩn bị chạy.

Giang Trạc ngăn tôi lại nói: “Nhà em sáng sớm ăn cơm trắng trộn dưa cải muối chua sao?”

Không phải anh đang chơi điện thoại sao, sao nhanh mắt vậy chứ.

“Haha, thêm ít nước, ăn tạm chút đi.” Tôi lúng túng xoay người lại.

Buổi trưa, tôi ra tay nấu cho Giang Trạc một gói mì ăn liền đầy đủ sắc hương vị.

Anh để lại một câu: “Không ăn thực phẩm rác” rồi lên lầu.

Lại có thể nói món ngon mì gói là thực phẩm rác, anh mới là thực phẩm rác, cả nhà anh đều là thực phẩm rác.

Buổi tối, tôi gọi đồ ăn bên ngoài đặt lên bàn trước khi anh về nhà, nghĩ rằng có thể lừa gạt qua.

Ai biết được là Giang Trạc chỉ nhìn qua một cái, thì bỏ đũa xuống: “Đinh Lê! Em đang nghĩ rằng tôi chưa ăn qua đồ ăn của Bách Hương Lầu sao?”

“Em dùng thái độ này để báo ơn tôi sao?”

Mới ngày đầu tiên cố ý không để tôi dễ chịu mà.

Tôi thở ra mấy hơi, mới đè ép cơn tức giận trong lòng xuống được.

24.

Bởi vì phải hầu hạ cho vị tổ tông này, tôi bắt đầu xin bảo mẫu má Trương của Giang Trạc chỉ dẫn.

Má Trương hiền lành, không chỉ cầm tay chỉ việc mà còn tận tình nói với tôi sở thích ăn uống của anh.

“Mỗi bửa thiếu gia ăn không nhiều, chú ý cân đối dinh dưỡng nếu buổi trưa ăn thịt thì buổi tối sẽ không ăn nữa.”

“Cậu ấy ăn nhạt, không thích ăn cay nhưng không tính là bài xích, vài ngày làm một bửa ăn cay thay đổi khẩu vị là được.”

“Thiếu gia thích uống canh, mỗi bửa ăn đều không thể thiếu. Còn nữa thiếu gia đặc biệt nhạy cảm với mùi cá, làm thịt cá nhất định phải loại bỏ hoàn toàn mùi tanh.”

Má Trương nói rất nhiều tôi nhớ không hết, nên tôi đã cầm điện thoại ra ghi chú.

Vô thức quay đầu, thì mới phát hiện không biết Giang Trạc đã trở về từ khi nào đang dựa vào cửa phòng bếp lặng lẽ nhìn tôi.

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau nụ cười của anh còn chưa kịp thu lại.

Trong lòng tôi “ồ” lên một tiếng, tôi là một đại tiểu thư mười ngón tay không dính nước xuân. Thổi lửa nấu cơm cho anh, chắc chắc anh cảm thấy sảng khoái muốn ch/ết, nhìn đi anh không thể giấu nổi nụ cười kìa.

25.

Có má Trương giúp đỡ, mấy ngày sau Giang Trạc cũng thỏa mãn một chút, không đến gây phiền phức cho tôi nữa.

6 ngày sau, lúc tôi vừa mua đồ ăn trưa về thì gặp một vị khách không mời mà đến đang ở phòng khách.

Là một người phụ nữ xinh đẹp, đang ôm lấy cánh tay của Giang Trạc nũng nịu mềm mại nói: “Đi đi, đi cùng em đi mà.”

Giọng nói ngọt ngấy làm cho xương cốt người khác mềm nhũn.

Nhìn thấy tôi, ánh mắt anh sáng lên dùng khẩu hình miệng nói với tôi mấy chữ: “Cứu tôi.”

Trong lòng tôi cười lạnh, anh cũng có ngày hôm nay à, ai kêu anh ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt.

“Vợ ơi em về rồi.” Giang Trạc mở miệng, ba người trong phòng khách đều bị đứng hình.

“Vừa đúng lúc Vãn Tình đến nếm thử tay nghề của em.” Nói xong anh đẩy tay cô gái nhỏ ra, đi thẳng đến chỗ tôi.

Anh quay lưng lại với cô ta ra sức nháy mắt với tôi.

“Vợ? Anh Trạc kết hôn khi nào thế?” Giọng nói của người phụ nữ lạnh lùng truyền đến cùng với biểu cảm khó có thể tưởng tượng được.

Ánh mắt cầu cứu của Giang Trạc muốn bỏ qua cũng khó.

Tôi ôm nắm tay Giang Trạc một cách tự nhiên, mười ngón tay đan vào nhau. Giả vờ ngại ngùng đánh vào ngực anh hai cái: “Anh kêu loạn cái gì đó, còn có người ngoài ở đây mà.”

“Mặc dù chúng ta lãnh chững, cũng có con nhưng cũng nên khiêm tốn một chút, em không muốn quá phô trương.” Kỹ năng diễn xuất của tôi bùng phát, ánh mắt dịu dàng sờ nhẹ vào bụng mình.
 
Trêu Chọc
Chương 5


“Cô là bạn của chồng tôi à, đúng lúc tôi mua đồ ăn, Giang Trạc cũng thật là sau khi kết hôn miệng cũng thay đổi rồi, nhất định phải ăn đồ tôi nấu. Người không biết còn tưởng rằng người mang thai là anh ấy nữa.” Tôi che miệng cười, muốn giả vờ bao nhiêu có bấy nhiêu.

“Em gái Vãn Tình đúng không, ở lại ăn cơm với chúng tôi đi.” Tôi đặt đồ ăn trên tay xuống, nhiệt tình mời cô ta.

“Không cần đâu, tôi đi trước.” Cô gái nhỏ không cho tôi một chút sắc mặt tốt nào, trước khi đi thậm chí còn hung hăng véo Giang Trạc một cái.

26.

Người ta chân trước vừa đi, chân giang tôi đã thoát khỏi tay của Giang Trạc, còn không quên lạnh lùng cười cợt anh một tiếng: “Giang đại thiếu gia thật là phóng khoáng, khắp nơi lưu tình người ta đã đuổi theo tới nhà luôn rồi.”

Anh giơ hai tay lên, ánh mắt chân thành: “Không phải, cô ta là em gái của bạn tôi, chúng tôi chỉ gặp nhau một lần.”

“Ai quan tâm anh.” Trên miệng nói vậy nhưng không nhịn được mà lầm bầm: “Đều đã biết địa chỉ nhà anh rồi, còn nói chỉ gặp qua một lần.”

Giang Trạc thần bí đi đến bên cạnh tôi: “Em phản ứng lớn như vậy, sẽ không phải…là đang ghen đó chứ.”

Bỗng nhiên tôi bị chọc trúng tâm sự, không dám ngẩng đầu nhìn anh: “Không phải, chỉ là vừa rồi nghĩ rằng phải làm nhiều cơm hơn, hầu hạ một mình vị tổ tông là anh thôi đã đủ phiền rồi. Ai biết được em gái Vãn Tình của anh có khó đối phó giống như anh không chứ.”

Tôi chợt ngẩng đầu muốn đưa đồ ăn trên tay cho anh, kết quả anh đứng quá gần tôi lập tức va vào trán anh.

Tôi đau đến nghiến răng, Giang Trạc vẫn cứ không buông tha. Nhìn vào gương mặt đẹp trai đó tôi chỉ muốn sờ vào một cái, đôi mắt hoa đào toàn là ý cười: “Sao mặt em lại đỏ như vậy?”

“Tôi muốn đi vệ sinh, anh đi rửa rau đi.” Nói xong tôi lập tức ôm trán bỏ chạy.

Trong nhà vệ sinh, tôi đã rửa mặt rất nhiều lần, vết đỏ trên mặt mới từ từ biến mất.

Tôi phỉ nhổ bản thân mình vô dụng, tâm trí lại bị lung lây.

Trong đầu tràn ngập khuôn mặt và hơi thở nóng bỏng của Giang Trạc, miệng anh hồng hồng mềm mại, xem ra….hôn khá tốt đó.

27.

Buổi tối lúc Giang Trạc trở về nhà tôi đang nấu bún ốc, má Trương ở bên cạnh muốn nói lại thôi “Tiểu thư, thiếu gia sẽ không ăn cái này đâu.”

Không ăn càng tốt, tôi cố ý đó.

Gân xanh trên trán Giang Trạc nổi lên: “Em nấu phân à?”

Trên mặt tôi toàn là ý cười: “Sao lại có thể như thế được thiếu gia?”

“Ăn dấm thì ăn dấm, sao còn công báo tư thù thế này nữa.” Xem ra tâm trạng anh rất tốt, còn cười toe toét.

Nghe xong, tôi đi đến phần bún đó bỏ thêm ít măng chua.

Trước mặt anh.

“Hôm nay tôi Giang Trạc từ đây nhảy xuống cũng sẽ không ăn cái này một miếng nào.” Anh véo mũi hét lên.

Giây tiếp theo “Còn không, ngày mai còn có thể tiếp tục ăn cái này nữa không?” Nước bún Giang Trạc cũng uống hết làm má Trương mở mắt to mà nhìn.

Tôi đắc ý cười, không một ai có thể cự tuyệt được bún ốc.

Ăn xong bửa tối, tôi rửa bát xong thì nằm trên sân thượng hóng gió.

Không biết Giang Trạc đi đến bên cạnh tôi từ lúc nào, nằm xuống một cách quen thuộc.

“Ngày mai là ngày cuối giao hẹn rồi.” Anh phá vỡ im lặng nói chuyện trước “Em muốn quay về kết hôn sao?”

“Đúng rồi, không vậy thì sao?” Tôi bỏ một miếng dưa hấu vào miệng.

Gió đêm thật dễ chịu, tôi không muốn phản ứng lại anh, cũng không nhận ra giọng nói của anh có hơi hiu quạnh.

“Đinh Lê.” Anh bỗng nhiên nghiêm túc gọi tên tôi.

Trái tim tôi dừng lại một chút, tranh thủ ngồi dậy nghe anh nói chuyện.

“Tôi thích em, em gả cho tôi đi tôi sẽ đối tố với em, tôi rất nghiêm túc.”

Trên sân thượng không sáng lắm, chỉ có lác đác vài ánh đèn vàng xung quanh.

Ánh sao xa xa, gió đêm nhẹ nhàng, anh nhìn tôi với ánh mắt cháy bỏng.

Đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi nghiêm túc như vậy, trái tim tôi đập nhanh nửa nhịp.

28.

Chuyện cứ như vậy kéo dài đến ngày cuối, cuối cùng cũng kết thúc.

Buổi tối lúc làm bửa ăn cuối cùng, tâm trạng của tôi rất tốt, còn ở trong phòng bếp ngân nga hát hò.

Trong lòng muốn lập tức có thể không cần xuống bếp nữa.

Lúc Giang Trạc trở về tôi không biết, vẫn là má Trương nói cho tôi anh đã về nhà rồi đã sớm lên lầu.

Về với Giang Trạc còn có mẹ của anh.

Tôi có hơi ngại ngùng, không biết đối mặt với người nhà anh như thế nào.

Bỗng nhiên có loại cảm giác căng thẳng như ‘Con dâu xấu phải gặp ba mẹ chồng’.

Tôi cúi đầu, tìm cách thoát khỏi những suy nghĩ hỗn loạn đó.

Tôi điều chỉnh tâm trạng một chút thì đến cửa phòng làm việc, chuẩn bị kêu bọn họ xuống ăn cơm.

Mới vừa chuẩn bị gõ cửa thì anh thanh bên trong đã truyền đến.

“Sao lại gầy rồi, gần đây ăn uống không tốt sao?” Có lẽ là giọng nói của mẹ Giang.

“Không có gì, trong nhà có đầu bếp mới đến, kỹ năng nấu nướng tệ muốn ch///ết.”

Giang Trạc đáng ghét, lại có thể ở sau lưng nói xấu tôi, chút nữa tôi sẽ bóp ch///ết anh.

“Đầu bếp mới cái gì, nếu thật sự không được thì đổi đi.”

“Con chơi đủ rồi, định khi nào thì về đính hôn?” Mẹ Giang nhẹ nhàng thay đổi chủ đề.

Giang Trạc nói gì tôi không nghe rõ.

“Thật là làm bừa.” Mẹ Giang mắng một tiếng “Mẹ xem kết cục cuối cùng của con như thế nào?”

Cái gì kết cục? Cái gì đính hôn?

Giang Trạc đã có vợ chưa cưới rồi?

Giọng nói của mẹ Giang lần nữa vang lên: “Cô dâu tương lai của con con nhìn thấy rồi? Không phải con nói thích con bé nhiều năm rồi sao?”

Lời phía sau tôi cũng không chú ý nghe nữa, trong đầu toàn là “Thích nhiều năm rồi….” Nhưng mà chúng tôi rõ ràng mới vừa quen biết.

Nhưng tối hôm qua anh mới nghiêm túc nói với tôi, nhà họ Thịnh bên kia anh sẽ giải quyết, chỉ cần tôi mở miệng, chỉ cần tôi đồng ý.

Hóa ra anh chỉ đang chơi đùa tôi sao?

Nghĩ đến lúc đó, anh vừa nhìn thấy tôi đã kêu tôi đào hôn gả cho anh, trò chơi vụng về như vậy chỉ có một mình tôi thật lòng.

Có thể thật sự anh chỉ muốn gây rắc rối cho Thịnh Dục mà thôi.

Gia cảnh anh như vậy sao có thể không cần vị hôn thê mà lấy người khác.

Xem ra rất nhanh thôi anh sẽ kết hôn với người trong lòng, trò cười này của chúng tôi cũng nên kết thúc rồi.

Tôi giống như đã mất cái gì, lại giống như chưa bao giờ có được nó.

29.

Tôi nói với má Trương một tiếng, kêu bà chú ý nồi súp sườn ngô một chút.

Má Trương nhận thấy muộn như thế này tôi còn muốn ra ngoài có hơi lo lắng, tôi cười cười giả vờ như không có chuyện gì xảy ra: “Không sao đâu má Trương, con chỉ ra ngoài mua chút đồ mà thôi.”

Vừa quay đi tôi liền khóc.

Dù sao nhiệm vụ đã hoàn thành rồi đã đến lúc phải đi.

Từ biệt thự giữa núi đến chân núi tổng cộng là 13.725 bước.

Tôi cũng không biết là đi bao lâu, giầy cao gót đã bị mòn tôi cũng không dừng lại lần nào.

Trong miệng tôi liên tục đếm, sợ phân tâm sẽ nhớ đến anh.

Cảnh đêm cũng rất đẹp, rất giống đêm hôm qua.

Tôi hồn bay phách lạc về đến nhà.

Ba tôi vừa nhìn thấy tôi thì đã kéo tôi qua nhìn trái nhìn phải: “Sao lại gầy như vậy con gái, có phải không ăn cơm đúng không?”
 
Trêu Chọc
Chương 6: Hoàn


Tôi mím môi sự tủi thân vừa dằn xuống gặp người thân thì lập tức trào dâng: “Huhu, lão ba, con rất nhớ ba.”

Lão đầu tóc bạc nửa đầu có hơi khẩn trương tay vỗ nhẹ sau lưng tôi.

“Tên khốn nào bắt nạt con? Ba hung hăng đánh vỡ đầu hắn được không con?” Ông nhìn thấy mặt tôi đầy nước mắt thì khó chịu.

30.

“Ba, ba thương lượng lại với nhà họ Thịnh không cần tổ chức lễ đính hôn, trực tiếp kết hôn luôn đi.” Tôi không đầu không đuôi nói một câu, trên mặt ba tôi tràn đầy nghi ngờ. Cuối cùng không lây chuyển được tôi nên đã gật đầu đồng ý.

Lúc tôi 9 tuổi đã mất mẹ, trong một đêm tóc ba tôi đã bạc, hơn 10 năm ông đặt tất cả tinh lực của mình vào tôi và công ty, không tái hôn.

Ông làm lụng vất vả hơn nửa đời người, đến tuổi xế chiều còn lo lắng về hôn sự của tôi.

Hôn sự với nhà họ Thịnh là do ông ngàn tuyển vạn chọn, Thịnh Dục là con một, gia đình hòa thuận, sự nghiệp phát đạt, không có tranh cãi chị dâu em chồng, không có mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu.

Cho dù Thịnh Dục không yêu tôi, tôi gả qua cũng không chịu thiệt.

Ba tôi ngồi đầu giường tôi, ánh mắt tràn đầy yêu thương sờ đầu tôi. Tôi giả vờ ngủ nhưng nghe thấy giọng thủ thỉ của ông:

“Từ nhỏ con đã kiêu căng, chưa chịu thiệt thòi bao giờ. Vợ chồng nhà họ Thịnh là người quen cũ của ba, bọn họ rất thích con.”

“Con không có anh chị em gì hết, các chú bác trong nhà thì luôn nhìn chằm chằm, sức khỏe của ba ngày một yếu. Nếu như có ngày ba đi theo mẹ con…”

“Nhà họ Thịnh sẽ bảo vệ con.”

Tôi giả vờ trở mình, quay lưng về phía ông hai hàng nước mắt chảy dài.

Tôi đã không còn là một đứa trẻ, tôi có thể tự kiếm tiền, sẽ nấu cơm, sẽ cố gắng học tập quản lý công ty, sẽ trưởng thành giống ông một mình đảm đương một phía, sẽ ngoan ngoãn gả cho nhà họ Thịnh, cùng anh ta tôn trọng lẫn nhau. Trong lòng tôi trả lời ông.

31.

Rất nhanh đã đến ngày cưới của tôi.

Lập tức phải ra sân tôi có hơi khẩn trương kéo kéo váy của mình.

Lần đầu tiên gặp Thịnh Dục vậy mà lại là ngày kết hôn, tôi tự giễu cười cười.

Ba tôi nói ngày hôm nay thương nhân của thành phố L đều đến, tôi không được nghĩ đến người đàn ông đó, anh ta cũng có thể sẽ đến.

Vẻ mặt tôi cô đơn, thậm chí còn không để ý có người bước vào phòng thay đồ.

Cho đến khi anh ho nhẹ một tiếng.

Tôi mới đột ngột quay đầu, sau giây phút vui mừng là sự thất vọng.

Sau ngày tách ra đó, anh không còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi nữa. Có lần tôi cẩn thận hỏi ba về cái tên này, ông suy nghĩ rất lâu nhưng vẫn lắc đầu.

Ngay cả cái tên cũng là giả thì cái gì là thật?

Giang Trạc mặt một bộ âu phục cắt may tỉ mỉ, cùng với bộ dạng lưu manh thường ngày như hai người khác nhau.

Lúc tôi quay đầu trong mắt anh là sự kinh ngạc trốn tránh, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Đêm đó trăng sáng ít sao, mặt anh suy ngẫm hỏi có muốn hẹn hò yêu đương không, mới qua có hơn 10 ngày, nhưng giống như đã qua mấy đời.

Tôi thật sự hoài nghi, gặp anh có phải là giấc mộng của tôi hay không.

Nhưng hiện tại, anh lại đang xuất hiện trước mặt tôi.

Anh khoanh tay dựa vào tường, thản nhiên nhướng mày trầm giọng nói: “Đã lâu không gặp.”

Chỉ là bốn chữ đơn giản cũng làm khóe mắt tôi cay cay, vội vàng quay lưng lại.

Cố gắng bình tĩnh hỏi anh: “Hôm nay là ngày kết hôn của tôi, anh dừng làm loạn.”

32.

Anh cười nhạo một tiếng, giống như gặp phải chuyện gì buồn cười lắm lại giống như không thể che giấu việc vui.

Đối với tôi mà nói, giống như tràn đầy cười nhạo, có lẽ là cười tôi vẫn còn tự mình đa tình đặt hy vọng vào anh.

Những cảm xúc buồn bả bị cuốn đi thay vào đó là sự xấu hổ và tức giận.

“Anh tùy tiện tiến vào phòng trang điểm của tôi, không có người nào nói với anh như vậy rất không lễ phép sao? Nếu như bị người khác nhìn thấy, không biết chừng họ sẽ lại nói cái gì đó.” Tôi hít một hơi thật sâu “Tôi đếm đến ba nếu anh không ra ngoài tôi sẽ gọi người đến.”

“Được được được, anh đi còn không được sao?” Anh thích thú nhìn tôi, không mặn không nhạt nói “Đừng tức giận, hôm nay em rất đẹp.”

Tôi trừng mắt nhìn anh, trước khi tôi kịp tức giận anh đã đi ra ngoài.

Lại đột nhiên quay lại: “Đinh Lê chuẩn bị tâm lý thật kỹ, anh chuẩn bị cho em một bất ngờ lớn.”

“Lăn đi, bà đây mới không chơi những trò chơi vô vị đó với anh.”

33.

Chuyên viên trang điểm giúp tôi kiểm tra tóc và tạo hình.

“Mời cô dâu lên sân khấu.”

Lúc âm nhạc trong hội trường vang lên, tôi khoác tay ba tôi bước ra.

Toàn bộ hội trường tối đen, duy nhất chỉ có ánh đèn trên đỉnh đầu của tôi mà thôi.

Mang theo trái tim tĩnh mịch, từng bước từng bước hướng về người đàn ông đang ẩn mình trong bóng tối.

Đi đến gần, đồng tử của tôi chợt mở to, thậm chí bắt đầu hỗn loạn.

Đây là bất ngờ mà anh nói?

Trên mặt Giang Trạc mang theo nụ cười, ánh mắt tràn đầy yêu thương nhìn tôi.

Nếu như không có hàng ngàn ánh mắt đang nhìn chằm chằm vào tôi, tôi thật sự muốn đi qua nắm lấy tóc rồi tát cho anh vào cái.

Anh là người điều khiển tốt nhất.

34.

Mãi cho đến tiết mục trao nhẫn cưới, tôi vẫn còn ngốc nghếch, có ý đồ muốn tìm một người giải thích xem chuyện gì đang xảy ra.

Nhìn sang bên trái thì thấy ba tôi đang cầm khăn không ngừng lau nước mắt.

Nhìn bên phải thì thấy gương mặt vui mừng của ba mẹ Thịnh.

Nhìn phía trước là Giang Trạc, hoặc có lẽ nên gọi anh là Thịnh Dục.

Đang tươi cười toe toét.

Đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn anh ở khoảng cách gần như vậy, làn da trắng nõn, góc cạnh sắc bén lạnh lùng, nhưng trong mắt lại tràn đầy ý cười vậy mà nó lại hòa hợp bất ngờ.

Nếu bỏ qua sự thật anh nói dối che giấu thân phận thì không thể phủ nhận được việc anh làm tôi rung động.

“Kế tiếp, chú rể có thể hôn cô dâu của mình rồi.” Giọng nói của MC vang lên cắt ngang suy nghĩ của tôi.

Tôi vẫn còn đang giận hung hăng cảnh cáo anh: “Nếu anh dám hôn tôi thì anh ch///ết chắc rồi.”

Anh xem thường bộ dáng nhe răng trợn mắt của tôi, tiếp tục đến gần hôn lên trán tôi một cái.

Thành kính giống như hôn một tác phẩm nghệ thuật.

Toàn trường vang lên tiếng reo hò.

35.

Sau khi hôn lễ kết thúc, chúng tôi chuyển đến biệt thự giữa núi.

Tôi phớt lờ anh một tháng, anh cũng mang vẻ đáng thương theo tôi một tháng.

Tôi đang muốn đi tắm, có một bàn tay khớp xương rõ ràng bị kẹt ở cửa.

“Vợ ơi, em nghe anh giải thích được không?” Anh nhìn tôi bằng ánh mắt ướt đẫm đáng thương giống như một chú chó nhỏ bị rơi xuống nước.

Tôi vẫn không nên thân mà mềm lòng “Đợi tôi tắm xong rồi nói.”

Lúc tôi từ phòng tắm bước ra anh vẫn đang ngoan ngoãn đứng bên giường, đợi tôi tra hỏi.

“Tại sao lại dùng tên giả lừa tôi?”

“Anh thề, anh không lừa em, em có nghe qua nhà họ Giang ở Thành Bắc không? Đó là nhà ông ngoại anh, mẹ anh là con gái duy nhất, anh lại là đứa nhỏ duy nhất của bà. Quyền thừa kế nhà họ Giang cũng thuộc về anh, cho nên anh có hai cái tên. Nhưng mà, rất ít người biết.”

Anh giống như đứa trẻ cầu được khen ngợi, tôi chỉ hừ lạnh một tiếng.

“Vậy tại sao tôi lại nghe thấy đời sống riêng tư của Thịnh Dục rất hỗn loạn?”

“Anh thề cuộc sống của anh không hề hỗn loạn, không tin em đi hỏi thăm xem. Sự thật là anh tự tung tinh đồn nhãm về bản thân, anh không muốn quan hệ thông gia, cũng không muốn kết hôn với người mình không yêu.”

Tôi gật đầu câu trả lời làm tôi khá hài lòng.

“Vậy tại sao….anh lại đồng ý kết hôn với tôi?” Tôi hỏi câu cuối cùng.

“Anh thề, những gì anh nói tiếp theo đều là sự thật.”

Anh bỗng nhiên trở nên nghiêm túc, ánh mắt kiên định.

“Anh thích em, thật sự thì lúc nhỏ chúng ta đã gặp nhau ở tang lễ của mẹ vợ, nhưng mà có lẽ em không nhớ.”

“Lúc đó anh nhìn thấy em quỳ gối trước linh cữu không khóc cũng không ồn ào, thậm chí còn ở bên an ủi ba mình. Anh còn nghĩ, sao lại có đứa trẻ máu lạnh như vậy chứ, mẹ của mình mất không khó chịu sao?”

“Nhưng sau đó, anh nhìn thấy em trốn trong góc ngồi khóc, khóc xong lau nước mắt, lúc đi ra lại giống như không có chuyện gì xảy ra vậy. Anh mới biết không phải là em máu lạnh, mà là giả vờ mạnh mẽ, em muốn nói với ba mình, ông vẫn còn có em. Anh rất kinh ngạc, cô gái nhỏ như vậy mà đã hiểu chuyện như thế.

“Sau đó anh đi theo em, nhìn em một mình đi học tan học, đạp xe chung cũng vui. Nhìn em mặc lễ phục tự nhiên hào phóng, đối mặc với người khác làm khó dễ cũng không chút sợ hãi, nhìn em sắp xếp bát đ ĩa cẩn thận trong bếp, rõ ràng rất tức giận nhưng vẫn làm mọi việc một cách cẩn thận chu đáo. Thì anh biết, đời này của anh nhất định phải là em.”

Ánh mắt anh rất ôn hòa, tiếp tục nói: “Thật ra buổi tối ngày đính hôn anh chuẩn bị đi rồi, lúc trước ba mẹ đã nói với anh, người phải cưới là em. Anh rất vui vẻ, nhưng lúc trước mặt em anh lại hơi sợ. Anh không biết em có chán ghét tin đồn về Thịnh Dục không, Càng không biết được là có phải em đã chuẩn bị tốt để trải qua quãng đời còn lại với anh không? Thế nên anh dứt khoác đổi quần áo, muốn đứng từ xa nhìn em, không ngờ vừa mới đi ra đứng lúc gặp em đi lạc ở vườn hoa.”

“Thật ra anh muốn đổi thân phận khác ở bên cạnh em, để em từ từ yêu anh, cũng muốn để em biết vì thích em mới đồng ý hôn sự. Buổi tối ngày em đi, mẹ anh đến, bà lại không che giấu được việc gì, muốn ra ngoài nói chuyện với em. Anh đã ngăn bà rất lâu, muốn cho em một bất ngờ, má Trương nói em ra ngoài mua đồ, nhưng mà anh đợi rất lâu cũng không thấy em trở về. Cuối cùng anh ra ngoài tìm, mới biết em đã đi rồi.”

“Anh đoán, em đã nghe thấy cái gì rồi nên mới hiểu lầm, người mà anh thích nhiều năm, tại sao em không nghĩ xem có phải là em không?”

“Nhưng may mắn là kết cuộc tốt.”

36.

Mắt tôi đỏ hoe, giọng nức nở nói: “Vậy anh có từng nghĩ qua, lúc đính hôn anh bỏ rơi tôi, mỗi giây mỗi phút trên khán đài đối với tôi đều là dày vò, phải nhận lấy bao nhiêu là sự cười cợt và khinh bỉ của người khác?”

“Vậy anh có nghĩ qua, cái đêm tôi rời đi trong lòng có bao nhiêu khổ sở không?”

Thịnh Dục hoảng sợ luống cuống lau nước mắt cho tôi.

“Xin lỗi, anh sai rồi vợ, sau này sẽ không để em phải đau lòng khổ sở nữa.” Anh ôm tôi vào lòng tiếp tục an ủi tôi.

Tôi nghe tiếng tim đập vững vàng của anh, từ từ yên lòng.

37.

Vốn là anh đang đứng, nhưng lúc ôm tôi anh cũng đã ngồi lên giường.

Bầu không khí giữa chúng tôi không biết khi nào đã thay đổi.

Anh cúi đầu nhìn tôi, mắt đen như mực, ngay cả hô hấp cũng trở nên nặng nề, khàn giọng hỏi tôi: “Vợ ơi ngày đó sợ em thẹn thùng nên chỉ hôn lên trán thôi, nụ hôn này hiện tại có thể bổ sung không?”

Tôi nhìn theo ánh mắt anh, là cổ áo ngủ hơi hở cổ của tôi, câu lưu manh còn chưa kịp nói ra thì đã bị anh chặn lại.

Tôi bị anh hôn đến choáng váng, hơi thở không ổn định “a” lên một tiếng, muốn rút lui nhưng phía sau đã bị anh giữ chặt.

Anh vòng tay qua eo tôi, nụ hôn dần dần sâu hơn, hơi thở và nhịp tim của anh khiến tôi đỏ mặt.

Khoảnh khắc mà chúng tôi ngã xuống, anh không chú ý nụ cười ranh mảnh trên môi tôi.

Cuối cùng nụ hôn cũng đến.

Không quan tâm anh là Thịnh Dục cũng tốt, Giang Trạc cũng được, chúng ta yêu nhau vậy là đủ.

Bên ngoài ánh nắng tươi đẹp.
 
Back
Top Bottom