Đô Thị Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
619,601
0
0
AP1GczNwAm2Rm7BC1qa9GneKVxRfYtlx6RoLF7k16YT31j2eDX5RFFcPgz1L8xoXWrTo6Sx1_X-r0xsfi7ekTUlFsLAS4pQuW1b7tpx9ep2DtIcOWMb21RuxYSOeGhhH73cA-kX8siSY8paMcyFFYkkTFvbt=w215-h322-s-no-gm

Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Đô Thị, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tên gốc: 制裁时刻,熊孩子遇上精神病

Tác giả: 阿绿绿

Editor: Page này chưa được đặt tên

Giới thiệu:

Thằng bé nghịch ngợm ném pháo và vén váy em gái tôi.

Cha mẹ thằng nhóc mặc kệ sự thật và lý luận: "Nó vẫn là trẻ con, người lớn chấp với nó làm gì?"

Tôi cài từng quả pháo vào lưng quần của nó và nhiệt tình dạy nó cách chơi pháo liên hoàn.

Người nhà nó khóc kêu trời kêu đất và muốn tìm tôi tính sổ.

Tôi cười toe toét: "Tôi bị bệnh mà, một người bình thường như ông sao lại so đo với tôi?"​
 
Có thể bạn cũng thích
  • LiveStream Mỹ Thực Trên Toàn Tinh Tế Để Nuôi Bé Con
  • Hôm Nay Lại Đang Trêu Chọc Mẹ Kế
  • Bị Bắt “Khoe Tình Cảm” Với Kẻ Thù Trên Show Thiếu Nhi
  • Cớ Sao Giọng Điệu Và Vẻ Mặt Của Cô Ấy Lại Trêu...
  • Đừng Nhặt Người Rơi Trên Đường
  • Trên Núi Có Một Mỹ Nhân - Ngọ Môn Mộc Tự
  • Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 1


    Họ đều nói tôi bị bệnh, nhưng tôi thực sự không hiểu, người đó đã dẫm lên chân em gái tôi và chửi bới, tại sao tôi lại không thể ị vào chân ông ta?

    Tôi thật sự bị bệnh, tôi đã phải điều trị trong bệnh viện tâm thần suốt 5 năm, giám đốc và bác sĩ điều trị thay phiên nhau hướng dẫn tôi, dạy tôi làm thế nào để được xuất viện.

    Giám đốc nói: “Nếu cậu còn không xuất viện, tôi phải nằm viện mất thôi.”

    Tôi kéo tay ông ấy: “Cháu không nỡ chia tay nơi này, bữa nào cũng có thịt, ăn rất ngon.”

    Giám đốc tức giận mắng to: “Đ*, ngày đầu tiên cậu đến nói không có thịt để ăn, cầm dao đuổi đầu bếp chạy cả ba vòng, bây giờ còn đầu bếp nào dám đến bệnh viện chúng ta nấu cơm? Những người này tôi phải thuê từ thành phố bên đấy!”

    Bác sĩ điều trị hiểu ý tôi: “Nếu cậu chưa về, em gái cậu sẽ lo lắng.”

    Tôi còn có một em gái, hôm nay em ấy cố ý tới đón tôi.

    Trên TV nói nữ sinh rất dễ bị bắt nạt, tôi phải bảo vệ con bé.

    Trong lúc ngồi tàu điện ngầm để trở về, bánh bao tôi mua bị đè cho bẹp dí, tôi tức giận đến mức lại muốn rút dao, rốt cuộc lại rút được tờ giấy ở trong túi.

    Mặt trước có ghi: [Giết người là phạm pháp! Giết người là phạm pháp! Giết người là phạm pháp! 】

    Mặt sau ghi: [Tôi phải ngồi tù, em gái tôi không có ai chăm sóc!!! 】

    Tôi cúi đầu nhìn em gái đang ngồi trước mặt, hai bím tóc thật dài, đúng lúc em ấy cũng đang ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt cong cong, lấp lánh như chứa cả ngôi sao trong đó: “Anh ơi, đừng sợ, một lát nữa là tới rồi.”

    Tôi nhớ hồi nhỏ cũng như vậy, tôi u ám, không có bạn bè, có đôi khi những đứa trẻ khác ném bùn vào tôi và gọi tôi là quái vật.

    Em gái luôn chống tay đuổi mắng bọn chúng rồi quay lại đưa tôi một túi kẹo: “Anh ơi, đừng sợ, em sẽ bảo vệ anh.”

    Tôi nắm chặt tờ giấy, xoa đầu em ấy: “Ừ, anh không sợ.”

    Tuy nhiên, ánh mắt lại rơi xuống phía sau con bé, một tên đàn ông với khuôn mặt bóng dầu và hèn hạ, lấm la lấm lét, mắt liếc dọc liếc ngang, giả vờ vô tình đứng ở phía sau em gái tôi.

    Tôi che chở em gái mình và duỗi một chân về phía trước.

    Nhân lúc không người chú ý, bàn tay thò vào phía trong…chạm vào đầu gối bóng láng cùng với lông chân của tôi.

    Hắn nắm lấy hai nắm, cảm thấy sai sai, từ từ ngẩng đầu và cùng tôi bốn mắt nhìn nhau.

    Tôi mỉm cười: “Thoải mái chứ?”

    Tròng mắt của hắn chấn động, hắn la hét tựa như con gà thành tinh.

    “A - Đồ b**n th**!”

    Ơ hay, kẻ b**n th** mà còn dám nói người khác b**n th**.

    Tôi cảm thấy màng nhĩ bị rung khi nghe hắn nói, muốn bóp cổ hắn, nhìn xuống em gái mình, cuối cùng nhét một đống bánh bao có hình dạng kỳ lạ vào miệng hắn.

    Tôi là một người anh trai tuyệt vời, không thể làm em gái sợ.

    Vốn dĩ đây chỉ là một việc nhỏ, không ngờ chúng tôi lại có duyên như vậy, sau khi trở về tôi lại gặp tên khốn đó.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 2


    Em gái tôi học trường cấp hai ở trong thị trấn và trọ ở trường từ thứ 2 đến thứ 6.

    Tôi vào thị trấn mua một số đồ dùng cần thiết hàng ngày, khi đi qua một con hẻm, đột nhiên có ai đó vỗ đầu tôi từ phía sau, tôi mất cảnh giác và ngã về phía trước vài bước.

    Khi quay lại, tôi thấy gã đàn ông hèn hạ với khuôn mặt bóng dầu, theo sau còn có 3, 4 tên nữa có sắc mặt tà ác, mỗi người cầm một con dao rựa trên tay.

    “Anh Ngô, nó chính là tên b**n th** em kể với anh lần trước, không ngờ lại gặp nó ở đây.”

    Người đàn ông được gọi là anh Ngô có vẻ là kẻ cầm đầu, hắn nhả khói và đạp mũi chân vài cái: “DM, chết tiệt, tao ghét nhất là mấy đứa b**n th**, thật kinh tởm.”

    Tôi cảnh giác nhìn bọn chúng, cố ý che ví tiền lại: “Các người làm gì vậy? Tôi không có tiền.”

    Gã đàn ông hèn hạ bước tới giật lấy ví, lục lọi một lúc lâu, lắc mấy lần mới có một đồng xu rơi ra.

    Gã ta nhón đồng xu, cầm chơi vài lần rồi cất vào trong túi: “Nghèo như mày cũng coi như là một nhân tài, dm nó, còn sạch sẽ hơn cả mặt tao.”

    Nói phét, mặt anh đầy dầu sạch được như ví tiền của tôi sao?

    Tôi chớp đôi mắt to, đảm bảo biểu tình của mình ngây thơ và vô hại: “Tôi đã nói là không có tiền mà, bây giờ tôi có thể đi được chưa?”

    Anh Ngô giơ cao tay, hơi cúi thấp đầu, nghểnh cổ tựa như một kẻ ngớ ngẩn, đặt con dao bổ dưa hấu ở giữa đường: “Tao nói cho mày đi rồi à?”

    Ặc, người này cảm thấy mình rất tuấn tú phải không?

    Nôn.

    Tôi giả vờ luống cuống, chỉ camera theo dõi:

    “Các anh đừng có làm loạn, nơi này có camera theo dõi!”

    Gã đàn ông hèn hạ cười hì hì: “Này thằng nhóc, đừng có dọa bọn tao. Mày không ngờ được đâu, camera ở đây bị hỏng từ lâu rồi.”

    Cái gì? Có chuyện tốt như vậy ư? Sao các anh không nói sớm?

    He he.

    Tôi chợt hưng phấn, xoa xoa tay: “Hì hì, là anh em thì tới chém tôi đi!”
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 3


    Có lẽ trông tôi quá kiêu ngạo, anh Ngô thẹn quá hóa giận hét lên một tiếng, mấy người khác xông lên.

    Tôi càng phấn khích hơn, tôi chỉ hành động để tự vệ thôi.

    Con dao của gã chĩa thẳng về phía tay tôi, đúng phong cách Gangster tiêu chuẩn, nhìn thì hung dữ nhưng không gây tử vong, người anh em này là cao thủ nha.

    Tôi giơ tay chặn lại, nhanh nhẹn né tránh anh Ngô trước mặt, lao về phía sau vài bước, đá tên đàn ông hèn hạ một phát, giật lấy con dao trên tay hắn.

    Thoạt nhìn đã biết gã ta bình thường h*m m**n t*nh d*c quá mức, chẳng khác gì một con tôm chân mềm, một tí là ngã xuống.

    Tôi dẫm lên ngón tay gã, nói: “Lần trước thả cho mày chạy, còn dám đến trước mặt ông, thế nào, chân ông sờ có thích không? Cho mày sờ đã đời được không?”

    Tiếng la hét thảm thiết vang lên không dứt, chưa từng bị dọa có khác, thật là dễ nghe.

    Tôi vui vẻ huýt sáo, ngồi xổm xuống nhẹ nhàng cắt đứt ngón tay của gã ta: “Đẹp quá, hãy dùng bàn tay này sờ ông, cho mày sờ, được không?”

    “Mẹ kiếp.” Anh Ngô trợn tròn mắt, hai mắt đỏ ngầu: “Đồ b**n th**, ông g**t ch*t mày!”

    Tôi từ từ quay đầu, nhìn chằm chằm hắn ta bằng cái nhìn nham hiểm, trên môi nở nụ cười kỳ dị.

    Đối diện với con dao rựa rơi xuống trước mặt, tôi không tránh né mà chỉ cầm dao chĩa thẳng vào đầu hắn.

    Giống như hai chiếc xe đang chạy hết tốc lực va chạm nhau, ai sợ hãi sẽ chết.

    “Mẹ kiếp, mày nghiêm túc thật sao?” Vào thời khắc mấu chốt, anh Ngô sợ hãi, nghiêng đầu trốn tránh con dao.

    Dao của tôi chém vào khoảng không, nhưng đầu của gã bị cán dao đập trúng.

    Tôi không từ bỏ, không ngừng cố gắng, tranh thủ nhất định chém trúng đầu chỉ bằng một dao.

    Lúc này gã mới phản ứng lại, bỏ dao xuống, quay người bỏ chạy:”Cmn, mày không nói b**n th** là loại b**n th** này!”

    Tôi chưa kịp phản ứng thì gã ta đã quay lại kéo tên đàn ông hèn hạ đang nằm dưới đất đi.

    Còn rất có nghĩa khí, thế này không được?

    Tôi nhặt con dao đuổi theo gã.

    Không thể không nói khi đối mặt với sự sống và cái chết, tiềm năng của con người là vô tận.

    Tôi dùng dao đuổi theo gã ba con đường nhưng không bắt được.

    Ngay khi tôi vừa định ngồi lên bậc thềm và hít thở, đột nhiên có vài người bước ra và giữ tôi lại.

    Lúc này tôi mới nhìn rõ ràng, bọn chó con đó vậy mà chạy đến đồn công an.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 4


    Anh Ngô thấy tôi liền hét lên: Cảnh sát! Cứu em với! Có tên sát nhân b**n th** muốn giết em!"

    Tôi nhất thời không nói nên lời: "Mày chặn người lại còn báo cảnh sát, mày có tinh thần nghề nghiệp không vậy? Mày tự nhìn lại mình xem có tiền đồ không? Mày còn mặt mũi để hành nghề ở vùng này nữa không?"

    Gã đàn ông hèn hạ toàn thân chảy máu, trợn mắt, sau khi bị tôi trừng mắt nhìn thì cuối cùng hắn cũng ngất đi.

    Mọi người chân tay luống cuống kéo hắn lên xe như kéo chó chết rồi đưa hắn đến bệnh viện.

    Một số cảnh sát vây quanh tôi: "Đàng hoàng một chút, đến tận đồn công an để giết người. Cậu kiêu ngạo thật đấy."

    Tôi dang tay ra: "Cháu giết người khi nào? Có bằng chứng không? Chớ nói bậy bạ, cháu chỉ chạy bộ, tập thể dục thôi."

    Cảnh sát: "Cậu nghĩ tôi mù à? Dao cậu còn đang nhỏ máu mà cậu nói là chạy bộ?"

    Tôi: "Ồ, nhặt được ở trên đường, định mang về nhà bổ dưa, rửa lại là có thể dùng."

    Một giây tiếp theo, màn hình hiển thị bật lên, chuyển đến camera giám sát ở gần đó, tua thẳng đến con hẻm vừa rồi, hình ảnh tôi dùng dao chém người đặc biệt rõ ràng.

    Chính camera giám sát phía trên đã ghi lại rõ nét biểu cảm của tôi.

    Chết tiệt, không cẩn thận.

    Tôi nhìn anh Ngô chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Không phải mày nói theo dõi bị hỏng à? Có việc tìm dấu vết cũng không hiểu, với nghiệp vụ năng lực của mày, mày có thể làm được việc gì đây?"

    Nguyên nhân kết quả đã rất rõ ràng, cảnh sát quyết định đánh mỗi người 20 roi và giáo huấn cả lũ chúng tôi: "Ngày ngày không làm việc đàng hoàng, cầm cái dao đã cho mình là ông trùm xã hội đen à? Còn cậu, thấy mình có lý nên không buông tha người khác, cầm dao chém người, sao nào, không g**t ch*t một người không dừng lại đúng không? Đây là xã hội pháp quyền hiểu không?"

    Tôi thật thà trả lời: "Không phải, cháu muốn giết hết bọn họ mới dừng lại."

    Cảnh sát sửng sốt một lát: "Cậu nói gì?"

    Anh Ngô lập tức tố cáo: "Cảnh sát, nhìn xem, Tiểu Phi vẫn đang nằm bất tỉnh trong bệnh viện. Nó cố ý giết người và nó cũng thừa nhận."

    Tôi chế nhạo: "Mày có hiểu luật pháp không? Chúng mày mang dao theo, tao giết ai nào?"

    Lúc này một cảnh sát trẻ vội vàng tiến vào:

    "Đội trưởng Quách, đã có kết quả nghiệm thương của Lưu Tiểu Phi."

    Mấy người lập tức vây quanh: "Kết quả thế nào?"

    Viên cảnh sát dừng lại và nhìn tôi, không nói nên lời.

    Anh Ngô lảo đảo, gào khóc như cha mẹ chết: "Không cứu được nó sao? Tiểu Phi! Anh thật có lỗi với em!"

    "Không, cậu ta tỉnh lại rồi. Kết quả là...bị thương nhẹ."

    Tiếng khóc chợt dừng lại.

    "Cái gì?" Đổi trưởng Quách giật lấy báo cáo giám định thương tích, "Cả người có 13 vết thương...Kết quả giám định là vết thương nhỏ? Cậu lợi hại đấy!"

    Tôi cười hì hì, khiêm tốn: "Tạm được, tạm được."

    Vết thương nhẹ, vừa vặn không đủ để chịu hình phạt.

    Chết cười, không phải ông nghĩ rằng bọn tội phạm chúng tôi không xem tin tức đấy chứ?

    Thực ra tôi muốn giết gã luôn, đáng tiếc quy tắc xã hội không mấy thân thiện đối với những người chống đối xã hội như tôi.

    "Chú cảnh sát, cháu có thể đi được không?"

    "Cậu bị tình nghi đánh nhau, theo yêu cầu nên bắt giữ, xét đến tình tiết cậu phòng vệ chính đáng, chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng, lại đây ký tên là có thể về."

    Anh Ngô trợn tròn mắt: "Phòng vệ chính đáng cái gì, rõ ràng nó muốn giết người."

    Tôi: "Nói thật, với tư cách là một người sinh tồn ở ranh giới pháp luật, mày mù luật đến mức tao thấy đỏ mặt thay cho mày."

    Sau khi hoàn tất thủ tục, đội trưởng Quách chân thành nói: "Bây giờ là xã hội pháp quyền, về nhà thì làm ít việc trái pháp luật thôi, không nên hơi một tí là đòi đánh, đòi giết."

    Vẻ mặt của tôi vô cùng ngây thơ: "Vâng ạ, chú cảnh sát, cháu biết rồi."

    Ngay lúc đội trưởng Quách quay đi, tôi gọi ông ấy lại: "Chú cảnh sát, cháu muốn báo án, cháu bị cướp."
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 5


    Tôi mở video giám sát lên, màn hình dừng ở lúc gã đàn ông hèn hạ nhón đồng xu của tôi cất vào túi.

    “Cháu bị băng nhóm dùng dao cướp của, đây là bằng chứng.”

    Anh Ngô không thể tin được: “Chỉ có một đồng xu!”

    Hehe, không ngờ được đi, chỉ một đồng cũng là cướp bóc.

    Cảnh sát trầm ngâm một lát: “Nếu cậu khăng khăng muốn truy cứu, theo quy định chúng tôi nên thụ lý.”

    Viên cảnh sát trẻ bên cạnh không khỏi bật cười, vội vàng che miệng, xua tay với chúng tôi: “Xin lỗi, chúng tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp, bình thường là không cười.”

    Vị cảnh sát lớn tuổi ngồi bên canh anh đang hút thuốc và cầm điện thoại di động làm việc riêng thì thoải mái hơn nhiều, ông ta mỉm cười vỗ vai anh Ngô: “Anh bạn, cũng không hoàn toàn là chuyện xấu đâu. Cậu cũng phá kỷ lục, phá kỷ lục số tiền cướp bóc nhỏ nhất.”

    Đám anh Ngô vẫn còn ngơ ngác, hắn không thể tưởng tượng được vừa lúc nãy còn bị người cầm dao đuổi chém, tới đồn công an chính mình lại phải đeo còng số tám.

    Tôi phủi sạch quần áo rồi bước đi, ẩn giấu công trạng và danh tiếng, hài lòng bước ra ngoài.

    Tôi bị chặn lại bởi một giọng nói khác.

    “Từ từ, tôi vừa kiểm tra hồ sơ của anh ta, anh ta chưa thể rời đi.”
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 6


    Vị cảnh sát nhỏ không ai để ý ngồi ở trước máy tính đứng lên: “Tôi vừa nghe anh ta nói muốn giết người nên tôi đã kiểm tra hồ sơ của anh ta. Trước đó anh ta đã từng điều trị ở bệnh viện tâm thần. Tôi nghi ngờ anh ta đã bỏ trốn.”

    Tôi yên lặng cởi áo khoác, lộ ra chiếc áo quảng cáo bên trên có dòng chữ: “Quà lưu niệm xuất viện của Trung tâm Y tế Tâm thần thành phố.”

    “Chú cảnh sát đừng nói bừa, cháu đã được xuất viện hợp pháp”

    Vị cảnh sát trẻ kiên trì: “Tôi vừa nghe anh ta nói muốn giết tất cả mọi người, kết hợp với hành vi của anh ta, tôi hoài nghi anh ta chưa đáp ứng đủ yêu cầu xuất viện.”

    Cảnh sát nhanh chóng gọi điện đến bệnh viện: “Chúng tôi nghi ngờ người này chưa đủ tiêu xuẩn xuất viện. Vui lòng lập tức bố trí người đến đánh giá tâm lý cho anh ta.”

    Trước khi cúp máy tôi nghe thấy giám đốc bệnh viện nói thầm: “Anh mới không thể xuất viện, cá nhà anh đều không thể xuất viện!”

    Bệnh viện khá xa và chúng tôi phải đợi hơn một giờ mới thấy bác sĩ điều trị cho tôi đến.

    Tôi nồng nhiệt chào ông: “Bác sĩ Vương, em nhớ anh quá!”

    Ông ấy khéo léo né tránh, trên mặt lộ ra vẻ ghét bỏ: “Tôi không nhớ cậu, từ khi cậu xuất viện, tinh thần trạng thái của tôi khá hơn nhiều.”

    Nghe xong đầu đuôi sự việc, ông ấy nhìn anh Ngô, tiếc rèn sắt không thành thép: “Anh gây sự với cậu ta làm gì? Cậu ta nằm viện 5 năm, ghi nhớ luật hình sự và giải phẫu, vẽ tay hơn 100 sơ đồ cấu trúc cơ thể con người và đã viết một cuốn tiểu thuyết tên là “Kỹ thuật giết người hoàn hảo”. Vào ngày đầu tiên đến bệnh viện, cậu ta đã đuổi theo chém đầu bếp 3 vòng chỉ vì không được ăn thịt.”

    Viên cảnh sát trẻ lòng đầy chính nghĩa thốt lên: “Như vậy mà cậu ta vẫn được xuất viện?”

    Bác sĩ đẩy kính lên, tự tin nói: “Tại sao cậu ta không thể xuất viện? Chẳng lẽ các anh cho rằng trạng thái tinh thần của cậu ta không ổn định? Sao nào, anh nghi ngờ về chuyên môn của tôi à?”

    Đội trưởng Quách chỉ vào tôi: “Anh vui lòng làm đánh giá tâm lý cho cậu ta một lần nữa, tôi nghi ngờ cậu ta chưa đạt tiêu chuẩn xuất viện.”

    Bác sĩ mở máy tính, đưa ra các câu hỏi kiểm tra và liếc nhìn tôi.

    Tôi bắt đầu thành thạo trả lời, dùng phương pháp mà giám đốc bệnh viện và bác sĩ dạy tôi, gần như không cần suy nghĩ mà trực tiếp lựa chọn.

    “Khi tranh cãi với ai đó, phản ứng đầu tiên của bạn là gì?”

    Phản ứng đầu tiên tất nhiên là chém chết hắn.

    Nhưng bác sĩ nói, câu hỏi này cần trả lời ngược lại, phải lựa chọn câu trả lời mà tôi ít muốn chọn nhất.

    Vì thế tôi chọn: “Giúp mọi người làm việc tốt và không so đo.”

    Dựa theo phương pháp này, tôi đã hoàn thành các câu hỏi một cách nhanh chóng và kết quả cho thấy cảm xúc của tôi hoàn ổn định, lấy “giúp mọi người làm việc tốt” làm nguyên tắc sống, là một công dân tốt, hiền lành và lịch sự.

    Bác sĩ xem kết quả rất hài lòng: “Nhìn xem, tại sao cậu ấy không thể xuất viện? Tôi thấy cậu ấy có thể, vô cùng có thể. Được rồi, bố tôi sắp lấy vợ, không còn chuyện gì nữa, tôi đi đây.”

    Mất cả ngày, đến lúc tôi ra ngoài đã là buổi chiều.

    Hôm nay em gái trở về, tôi vui vẻ đi chợ mua con gà về hầm cho em ấy món ăn ngon để bồi bổ cơ thể.

    Trên đường về, một đứa trẻ chạy nhảy xung quanh tôi với khẩu súng đồ chơi.

    “Bùm chíu, ta là cảnh sát, ta đánh người xấu, đánh chết người xấu.”

    Súng đồ chơi lắc lư mấy lần suýt đụng trúng tôi khiến tôi rất khó chịu.

    Thấy tôi phớt lờ, nó càng táo tợn hơn.

    Một tiếng “rầm”, đùi tôi đau đớn, viên đạn cao su lăn xuống mặt đất.

    Thằng nhóc reo lên: “Wow! Đánh trúng người xấu, ta là cảnh sát, ta là đại anh hùng!”

    Cuối cùng tôi dừng lại và mỉm cười hỏi: “Đại anh hùng, bố mẹ nhóc đâu?”

    Thằng nhóc: “Bố mẹ em đang chơi bài trong quán trà, họ nói nếu thắng tiền sẽ cho em ăn một cái đùi gà to!”

    Tôi giật lấy súng dễ như trở bàn tay và uy h**p: “Không có bố mẹ ở đây mà dám kiêu ngạo như vậy. Đưa súng cho anh, nếu không anh đánh chết nhóc.”

    Phía sau vang lên tiếng khóc lớn, tôi cầm súng mà tâm tình cực kỳ sung sướng.

    “Bùm chíu, đánh bại người xấu!”

    Nhưng khi tôi về và nhìn thấy em gái, vẻ mặt tôi lập tức cứng đờ.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 7


    Trong trí nhớ của tôi, em gái lúc nào cũng có vẻ dịu dàng tỏa sáng như ánh mặt trời, hai bím tóc mượt mà như lụa và luôn nở nụ cười rạng rỡ trên môi.

    Mỗi khi tôi không kiểm soát được cảm xúc của mình, mọi người xung quanh đều vô cùng sợ hãi, chỉ có em gái kiên quyết nắm chặt tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay em ấy truyền đến trái tim tôi, giúp tôi bình tĩnh lại.

    Nhưng hôm nay, tóc em ấy bị vò rối tung, trên đó rõ ràng còn có vết nước, tóc rụng lộn xộn trên trán thành một búi, bộ đồng phục học sinh xanh trắng thì bẩn thỉu, trên người còn có vài dấu chân.

    Cơn tức giận trào dâng trong lồng ngực, giọng điệu của tôi lại bình tĩnh đến lạ thường: "Là ai?"

    Em ấy lo lắng liếc nhìn tôi, chạy nhanh đến và nắm lấy tay tôi như khi còn nhỏ: "Không sao đâu anh."

    Thấy tôi không có phản ứng gì, con bé giả vờ cười thoải mái: " Em cũng không chịu thiệt, em cho bọn họ mỗi người một nhát chổi lau nhà đầy mùi phân, haha, anh không thấy được vẻ mặt của họ lúc đó đâu, buồn cười chết mất.

    Anh à, em rất giỏi phải không?"

    Bọn họ, được lắm, không chỉ có một người.

    Tôi xoa tóc em gái và dịu dàng cười: "Thật vậy à? Điều đó thật tuyệt vời!"

    Em gái ăn thịt gà, trợn tròn mắt một cách khoa trương: "Món này còn ngon hơn cả ở nhà hàng nữa. Anh trai em siêu quá!"

    Em gái tôi bám lấy tôi suốt cả cuối tuần.

    "Anh ơi, cùng em làm bài tập nhé!"

    "Anh ơi, em muốn ăn món xương sườn anh làm!"

    "Anh ơi, thầy giáo nói muốn đề cử bài văn của em để dự thi trên thành phố, em lợi hại nhỉ"

    "Anh ơi, em phải làm bài tập thủ công cho môn Mỹ thuật. Hồi trước anh dạy em làm con thỏ bằng cỏ đuôi ngựa nhưng em không nhớ rõ, anh mau dạy lại cho em nhé!"

    Tôi luôn mỉm cười trả lời: "Ừ."

    Tôi đã trải ngày cuối tuần vui sướng nhất trong suốt 5 năm cùng với em gái mình.

    Tôi biết cô nhóc này đang cố ý bám lấy tôi, thật cẩn thận để tôi cảm giác được con bé cần tôi.

    Trên đời này sao lại có một cô bé tốt như vậy? Cô bé ấy chính là em gái tôi.

    Bạn nói xem tôi may mắn đến nhường nào.

    Em gái tốt như thế mà lại bị người bắt nạt.

    Bạn nghĩ những kẻ đó có đáng chết không?
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 8


    Trước khi tôi đi tìm bọn họ, bọn họ đã đến tận cửa nhà tôi.

    Tối thứ bảy, tôi đang hầm xương sườn cho em gái ở trong nhà, em gái ở trong sân cầm sách ngữ văn gật gù thích thú đọc văn học cổ đại.

    Có vài tiếng chó sủa, tôi ngước lên nhìn ra ngoài cửa sổ, đó là một con chó ta, màu vàng và đen, theo sau là mấy cậu học sinh nhỏ, trên tay cầm vỉ nướng.

    Thằng nhóc học sinh nam cầm đầu bỗng nhiên nở một nụ cười hèn hạ, lấy ra một hộp pháo ném vào người em gái tôi khi em ấy không chú ý.

    “Bang!”

    Em gái tôi hét lên và ngã xuống đất.

    Tôi nhanh chóng đặt miếng sườn xuống, cầm dao phay đi ra ngoài.

    Đồ súc sinh kia cười hì hì chạy tới vén váy em gái tôi.

    “Này, con bò cái, mặc hồng nhạt cơ à? Định quyến rũ ai? Mày thật không biết xấu hổ.”

    Trong tình huống như vậy mà em gái không hề la hét, chỉ lo lắng liếc bên trong, thấy tôi đi ra, sắc mặt trắng bệch, đẩy đồ súc sinh: “Hôm nay tôi không rảnh để tán dóc với các cậu, các cậu đi mau!”

    Hành vi của con bé càng khơi dậy sự tò mò của bọn nó: “Sao vậy, trong nhà giấu một thằng trai lạ, sợ bị người khác nhìn thấy à?”

    Em gái tôi nôn nóng lại đẩy nó lần nữa.

    “Tôi nghiêm túc đấy, đi mau!”

    Không ngờ đồ súc sinh lại nổi cơn thịnh nộ, đập vỉ thịt nướng vào em gái tôi: “Dm, Mày đẩy ai đấy?”

    Lúc này, tôi chỉ còn cách sân bên ngoài một ngưỡng cửa, tức giận hét to: “Làm gì đấy?”

    Đồ súc sinh sợ tới mức run rẩy, một vài xiên rơi xuống, vết dầu loang lổ khắp người em gái tôi, những chiếc xiên sắt đâm vào chân em.

    Tôi nhảy lên, đá nó bay xa vài mét.

    Con chó ta phản ứng đầu tiên, sủa tôi một cách điên cuồng.

    Tôi cầm con dao phay và trong đầu chỉ có một suy nghĩ.

    giết nó!

    Đó cũng là điều tôi đã làm.

    Tôi cầm dao phay dẫm lên đầu nó, ngắm thẳng cổ, tôi tin chắc chỉ với một nhát là đầu rời khỏi thân, làm người nhà của đồ súc sinh này được ăn tiệc trước.

    Cho nó chết đi!

    Vào thời khắc quan trọng, em gái ôm lấy tôi, ánh mắt đầy van xin.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 9


    Những đứa khác hoảng sợ bỏ chạy với khuôn mặt trắng bệch.

    Đồ súc sinh vừa tỉnh táo lại, gân cổ hét to: “Thật sự có thằng trai lạ, cmn, có gan thì giết tao đi!”

    Có yêu cầu như vậy thật à?

    Nếu không làm nó hài lòng, tôi sẽ cảm thấy có lỗi với chính mình.

    Nhưng em gái đã giữ chặt con dao của tôi: “Anh ơi, đừng!”

    Đồ súc sinh dưới chân tôi bắt đầu điên cuồng giãy giụa, đôi mắt đỏ hoe gầm lên: “Uông Hy

    Duyệt, mày đúng là một con hàng rẻ tiền,mày cự tuyệt tao, lại giấu một thằng trai lạ trong nhà.”

    Lời hay khó khuyên được con quỷ đáng chết.

    Lúc này, không ai có thể cứu được mày.

    Tôi quay lại nhẹ nhàng nói với em gái: “Em ngoan, vào trong nhà đợi anh nhé, xương sườn còn chưa chần, mau cho sườn vào trong nồi giúp anh đi.”

    Em gái tôi nghe vậy im lặng một lúc rồi ngoan ngoãn chạy vào.

    Một lát sau, em ấy lại bước ra.

    Con bé cầm một chiếc cán chổi bị gãy trong tay đưa cho tôi: “Anh ơi, cứ dùng cái này đánh nó một trận là được. Anh quên lời dặn của bác sĩ rồi sao. Về sau em sẽ học lên đại học, cao học, kiếm rất nhiều tiền, chúng ta không cần chặt đứt tương lai vì một tên rác rưởi.”

    Cuối cùng tôi ném con dao phay xuống đất.

    Đồ súc sinh thấy cảnh này, mừng rỡ như điên, nghĩ rằng cơ hội đã đến: “Nếu mày dám đánh tao, tao nhất định sẽ giết mày!”

    Tôi giơ chân đá vào miệng nó, đút cho nó một ngụm bùn: “Mày ăn phân để lớn à? Miệng thối quá!”

    Có sự khác biệt rất lớn về sức mạnh giữa một thiếu niên mười mấy tuổi và một người trưởng thành.

    Đồ súc sinh này cũng cố chấp, bị tôi đánh hơn chục roi quỳ trên mặt đất lại bò dậy lao về phía trước.

    Tôi xin kính trọng nó như một anh trai đầu húi cua, vui vẻ tặng nó thêm một roi nữa.

    Khi tôi định quất nó roi thứ 23 thì có tiếng chó sủa, một bóng đen đột nhiên xuất hiện đẩy tôi ngã xuống đất.

    Chó ta ở quê rất khỏe, mạnh mẽ và thông minh, nó cắn vai tôi rất dữ dội và không chịu nhả ra.

    Đôi mắt đồ súc sinh sáng lên, cái miệng sưng tấy hét to: “Đại Hoàng, cắn chết nó cho tao!”

    Vừa nói, nó vừa nhân cơ hội nhặt mấy xiên thịt nướng trên mặt đất lên đâm vào mặt tôi, vẻ mặt hung dữ nói: “Tao là trẻ vị thành niên, giết người không phạm pháp.”

    Tôi giãy giụa một lúc, bả vai đau nhức dữ dội, giống chó ta này bình thường quen đánh nhau, là loại cắn người tàn nhẫn không chịu nhả, tôi đã thử mấy lần nhưng không dễ phát huy sức lực.

    Liếc mắt bỗng nhiên thấy con dao phay nằm trên mặt đất.

    Tôi chịu đựng cơn đau mãnh liệt và nắm lấy nó, dùng hết sức lực để chém xuống.

    Một tiếng kêu thê thảm khàn đặc vang lên, chó ta vùng vẫy kịch liệt, cả vai tôi bắt đầu tê dại vì đau.

    Dù vậy, con chó vẫn không chịu buông tha.

    “Đi chết đi!”

    Tôi quay lại thì thấy mấy cây xiên sắt sắp đâm mạnh vào mắt tôi, người tôi bị con chó ta đè chặt, nhất thời không thoát ra được.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 10


    Vào thời khắc mấu chốt, em gái tôi xuất hiện phía sau với một cái nồi và dùng hết sức đánh vào đầu nó.

    Nó mất cảnh giác và bị đánh chệch hướng, còn xiên sắt đã vạch một vết máu trên mặt tôi.

    Đồ súc sinh ngơ ngác trong chốc lát, khi nó quay đầu lại định mắng chửi thì cái nồi như từ trên trời rơi xuống đập túi bụi vào đầu nó không khác gì mưa rơi.

    Tôi thấy em gái cầm nồi bằng cả hai tay, mắt nhắm nghiền, vô cùng căng thẳng nhưng không hề trì hoãn động tác tay, đập bang bang bang như đập búa.

    "A a a, thương tổn anh trai tôi này! Tôi đánh chết cậu! Đánh chết cậu, đánh chết cậu!"

    Tôi cười khúc khích.

    Cô nhóc này.

    Được một lúc, đồ súc sinh bị đánh đến choáng váng.

    Tôi đã có thể thở được và dùng tay trái chém vào cổ con chó và dùng lực mạnh để mở miệng con chó.

    Con chó ta r*n r* vài tiếng và co giật vài lần trên mặt đất.

    Tôi bước tới, kéo em gái ra, đẩy vào phòng, giẫm lên đầu đồ súc sinh, cười toe toét: "Đây không phải là trùng hợp sao? Tao bị bệnh tâm thần, giết người cũng không phạm pháp."

    Đồ súc sinh dường như vừa tỉnh táo lại, nhìn thấy người tôi đầy máu, máu trên mặt rơi xuống đất, trông bộ dáng giống như một con ma hung dữ đang đòi mạng.

    Sự dũng cảm phấn đấu âm thầm đột nhiên biến mất, đôi mắt nó sợ hãi và cuối cùng nó bắt đầu tuyệt vọng.

    "Mày không thể giết tao! Chú tao là ông trùm xã hội đen, mày dám giết tao, ông ấy nhất định sẽ giết cả nhà mày!"

    Tôi bình tĩnh ngồi xổm xuống: "Bây giờ mới biết sợ, muộn rồi, mày biết tao sẽ giết mày như thế nào không?"

    Vừa nói tôi vừa chặt đầu con chó trước mặt nó, đầu chó lăn ra trước mắt nó.

    Một đứa trẻ thì làm sao từng thấy cảnh tượng này? Nó hét lên một cách kỳ lạ, chất lỏng có màu rỉ ra ở th*n d*** của nó.

    Tôi: "Chặt đầu người sẽ khó hơn chặt đầu chó, chỉ sợ phải chặt 2 nhát."

    Tôi đâm thêm một nhát nữa và tiếp tục giết con chó trước mặt nó, một đống mảnh ghép rơi vãi trên sàn nhà.

    Tôi dần dần cảm thấy người dưới chân không còn giãy giụa nữa, ánh mắt đờ đẫn, trong cổ họng phát ra những tiếng "hô hô" và không còn phản ứng gì với lời nói của tôi.

    Như thế này vẫn chưa đủ.

    Tôi túm lấy cổ nó, ấn đầu nó vào bụng con chó: "Con bò cái, đôi mắt nhỏ như vậy chỉ nhìn thấy hai cục thịt trên người phụ nữ, xem ra bản chất động vật vẫn chưa khai hóa, lại đây, nhìn xem trong bụng con chó cái này có thứ k*ch th*ch mày không?"

    Đôi mắt của đồ súc sinh hoàn toàn dại ra, nó không phản ứng gì, cả người biến thành cái sàng.

    Tôi không đánh nó nữa mà lấy pháo của nó ra, buộc từng quả vào cạp quần, xoắn ngòi nổ lại rồi đốt.

    "Thích đốt pháo? Tao đốt giúp mày được không? Cmn, để tao nhìn xem pháo liên hoàn nổ là như thế nào!"

    Trong chốc lát, trong sân vang lên tiếng tanh tách và tràn đầy khói sáng.

    Ngoài sân vang lên tiếng kêu lớn: "Con trai tôi!"
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 11


    Một vài thằng nhóc bỏ chạy đã gọi bố mẹ đến.

    Người phụ nữ còn đứng gào khóc ở cửa, người đàn ông mang theo công cụ, nổi giận gầm lên rồi dùng búa đập tôi.

    Tôi vẫn chơi cách cũ.

    Ông đập đầu tôi, tôi chém đầu ông, công bằng mà.

    Kết quả vẫn thế, sau một hiệp, người đàn ông vội vàng trốn tránh, run rẩy tay không dám tiến lên, bất lực và tức giận: "Mày đợi đấy, tao g**t ch*t mày."

    Nói xong, ông ta bắt đầu gọi điện thoại, còn hung hăng yêu cầu đối phương dẫn theo vài người nữa, hình như là ông trùm xã hội đen mà đồ súc sinh nhắc tới.

    Kết quả là càng nói chuyện điện thoại, sắc mặt ông ta lại càng xấu xí, cuối cùng ông cúp máy trong tuyệt vọng.

    Người phụ nữ nhanh chóng chụp lấy điện thoại, nói: "Sao rồi? Khi nào Tiểu Phi mới tới?"

    Sắc mặt người đàn ông tái nhợt: "Tiểu Phi gặp chuyện, bị chém mấy nhát, vẫn đang nằm trong bệnh viện. Đám người anh Ngô cũng phạm tội đi vào."

    Ừm?

    Cái tên này nghe quen quen.

    Nơi này nhỏ cũng có cái tốt, quanh đi quẩn lại cũng chỉ có vài người.

    Tôi ân cần nhắc nhở ông ta: "Ông đang nói về Lưu Tiểu Phi phải không? Hắn đang ở Bệnh viện Nhân dân."

    Người đàn ông: "Sao mày biết?"

    Nghe này, lời đồn đại thật đáng sợ.

    Một tên đàn ông hèn hạ, một tên côn đồ đã trở thành ông trùm xã hội đen trong miệng người khác.

    Tôi cười toe toét: "Tôi chém hắn mà. Anh Ngô bây giờ cũng ăn cơm nhà nước. Hãy quên những người này đi. Nếu còn những người khác thì mau gọi lại đây, giết một hay hai người cũng là giết."

    Người phụ nữ kêu lên: "Vậy mà cậu không phải ngồi tù à?"

    Tôi bắt chước giọng điệu của con trai bà ta:

    "Tôi bị bệnh tâm thần, giết người không phạm pháp."

    Thật ra giết người sao có thể dễ dàng thoát tội như vậy? Tôi thuận miệng đánh lừa họ, không ngờ rằng bọn họ bị dọa thật.

    Haiz, vô học đúng là thiệt thòi.

    Người đàn ông này ngược lại rõ ràng tình huống của mình, thấy vậy liền đi tới đỡ đồ súc sinh, ôm nó xuống, cúi đầu thật sâu trước tôi: "Rất xin lỗi, chúng tôi có mắt không thấy núi Thái Sơn, hiện giờ Lý Minh Vũ nhà chúng tôi đã chịu trừng phạt, mong cậu có lòng bao dung bỏ qua cho chúng tôi, cần bao nhiêu bồi thường cũng được."

    Tôi: "Ông nói với tôi làm gì? Tôi đâu có bị bắt nạt."

    Họ nhanh chóng phản ứng và quay lại xin lỗi em gái tôi.

    Tôi không ngăn cản, chậm rãi nói: "Ông có biết tại sao tôi lại đánh đồ súc sinh này không? Nó đến nhà vén váy em gái tôi."

    Tôi quay đầu nhìn ra ngoài, mấy thằng nhóc chạy trốn cùng cha mẹ chúng đều ở đây: "Còn các cậu, đừng tưởng rằng tôi không biết em gái tôi bị các cậu bắt nạt ở trường, không truy cứu cũng được, viết bản tường trình những việc các cậu đã làm rồi đọc trước mặt mọi người. Nếu không, đêm nào tôi cũng đến nhà các cậu gõ cửa."

    Mấy người bên ngoài không ngờ hóng hớt đến chính chuyện của mình, nhìn nhau một hồi.

    Mấy người phụ huynh dáng vẻ lúng ta lúng túng: "Nó vẫn còn trẻ con, chỉ đùa giỡn thôi. Cậu chấp với nó làm gì?"

    Tôi cười toe toét: "Tôi bị bệnh, tôi thích so đo, một người bình thường như ông tính toán với một bệnh nhân tâm thần làm gì?"

    Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi, quát to: "Có viết không?"

    "Viết! Viết!"

    Một giờ sau, mấy thằng nhóc mặt như đưa đám lắp bắp đọc kiểm điểm, người đến xem càng ngày càng nhiều.

    Lúc này tôi mới biết mấy cái đồ súc sinh này đã làm những gì, nói thật là con chó thấy cũng phải lắc đầu.

    Hút thuốc, nhai trầu ở trường đều là chuyện tép riu.

    Lôi bạn vào nhà vệ sinh dí tàn thuốc, tay đấm chân đá, ép uống nước lau nhà.

    Nhổ nước bọt vào cốc của người khác, tè bậy trên giường bạn học, viết tin đồn đồi trụy của bạn trên vở.

    Vén váy bạn học nữ, kéo dây áo bra, công khai ném băng vệ sinh của bạn trong phòng học khiến quần bạn dính đầy máu.

    Dưa trên ruộng còn chưa chín, chúng đấm từng cú, từng cú khiến ruộng dưa dập nát.

    Đối với hồ cá của người khác, bọn chúng dùng bùn quây thành một vũng nhỏ, đổ thuốc trừ sâu vào trong, tưởng rằng chỉ chết mấy con cá nhỏ trong vũng, kết quả làm chết cả một hồ cá nước ngọt.

    Bọn chúng còn đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, đứa này nói đứa kia xúi giục, sau đó tranh cãi càng thêm gay cấn.

    "Được lắm, hóa ra ruộng dưa nhà tao bị bọn nhãi ranh chúng mày phá hoại, ông đánh chết chúng mày!"

    "Còn ao cá nhà tao nữa, năm ngoái tao phải bù lỗ mấy ngàn tệ, bị mụ vợ mắng gần chết, thì ra là do chúng mày giở trò, đền tiền mau!"

    "Cứ tưởng là b**n th** giết người. Đợi hồi lâu hóa ra là người ta làm việc thiện, thay trời hành đạo."

    Trong lúc nhất thời, nỗi sợ hãi đối với tôi biến mất, mọi người đều chỉ trích bọn nhóc, có người cãi nhau đòi bồi thường.

    Em gái cầm khăn ướt bước ra, nhẹ nhàng lau vết máu trên mặt và tay cho tôi rồi thì thầm:

    "Anh ơi, chúng ta cùng nhau đến bệnh viện nhé!"

    Tôi quay đầu lại và thấy máu vẫn đang rỉ ra từ vai mình.

    Tôi hắng giọng nói: "Chó của các người còn cắn tôi. Bồi thường thì không cần, chỉ có một yêu cầu, đám nhãi ranh đem mấy bản kiểm điểm đó đến trường đọc lại trước mặt mọi người một lần nữa."

    Mọi người: "Đúng là người tốt. Người ta không cần bồi thường, chỉ cần công lý."

    Đùa gì vậy, nhận tiền rồi mà trả thù nữa thì xấu hổ lắm đúng không?

    Haha, đừng tưởng rằng như vậy là xong.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 12


    Để mấy người bọn họ cãi cọ với nhau, tôi và em gái lên đường tới bệnh viện.

    Lúc này tôi nhẹ nhàng hỏi em ấy: “Em có sợ anh trai không?”

    Em gái cười: “Không sợ, anh của em là người anh trai tốt nhất thế giới.”

    Nghĩ đến ánh mắt oán hận của gia đình kia khi chúng tôi rời đi, tôi biết mọi chuyện có thể không kết thúc dễ dàng như vậy.

    Quả nhiên, sau một ngày phong ba, sự chú ý của mọi người lại bị một tin tức khác hấp dẫn.

    Có một bệnh nhân tâm thần đang sống trong nhà học sinh gương mẫu Uông Hy Duyệt.

    Nhìn xem, kể chuyện mới nghệ thuật làm sao.

    Chưa nói có quan hệ gì, chỉ nói đang sống trong nhà.

    Những người này có chút tài năng về quan hệ công chúng, biết cách trấn áp tin nóng là tạo ra một tin nóng lớn hơn.

    Trẻ em nghịch ngợm là chuyện bình thường nhưng bệnh nhân tâm thần lại hiếm gặp.

    Hơn nữa, người có liên quan đến bệnh nhân tâm thần được công nhận là học sinh gương mẫu.

    Mặc dù em gái tôi đã ngay lập tức làm rõ chuyện đó ở trường nhưng vẫn có người chỉ trích em ấy.

    Các bạn cùng lớp từng thường xuyên nhờ em gái tôi giảng bài giờ đây lại né tránh em.

    “Tránh xa ra, ai biết bệnh tâm thần có lây hay không?”

    "Phải đấy, đột nhiên phát điên thì phải làm sao? Không biết nó có cắn ai không."

    “Ôi, một đứa trẻ ngoan như vậy lại phải ở với một kẻ điên, khổ quá.”

    Tôi rất đau khổ vì điều này, không ngờ sau khi quay về lại không bảo vệ được em gái mình mà ngược lại lại trở thành vết nhơ trên người em.

    Nhưng em gái tôi nghĩ rất thoáng và an ủi tôi: “Bọn họ chỉ có thể dùng cái này để tấn công em, nghĩa là ở những nơi khác em bất khả xâm phạm. Vô dụng nhất là kẻ tung tin đồn khiêu dâm, vô dụng nhì là kẻ tấn công người nhà người khác. Đừng lo lắng, anh trai, em không sợ đâu.”

    Tốt lắm, em ấy quả thực là em gái tôi, vậy tôi có thể yên tâm báo thù.

    Tôi đã tìm ra kẻ tung tin đồn về em gái tôi, cha mẹ của đồ súc sinh là chủ mưu, còn chính bọn nhãi ranh đó đã tung tin đồn trong trường.

    Tôi đến cổng trường để kiểm tra lũ khốn nạn đó, khi viết bản kiểm điểm, chúng khóc lóc tỏ vẻ hối hận, chỉ trong vài ngày, chúng lại bắt đầu gây sự——

    Khi đến cổng trường, chúng đá cho xe đạp đổ liên tiếp.

    Thấy bạn nữ xinh đẹp thì đột nhiên đùa giỡn đụng vào rồi cố ý lùi lại vài bước, hét lớn: "Ôi, em cam lòng lao vào vòng tay của anh như vậy, chẳng phải là em thích anh sao?" Sau đó trước ánh mắt xấu hổ và giận dữ của bạn nữ, chúng nó kiêu ngạo cười ầm lên.

    Chúng đá con mèo hoang vào tường, dùng bật lửa đốt lông con mèo, buộc lại và kéo nó ra sau một chiếc xe đạp, khi bị phát hiện đã không thể nhìn ra hình dạng con mèo.

    Tôi tìm được việc làm đầu bếp ở cổng trường, chuyên chế biến các nguyên liệu, chẳng hạn như chân giò lợn, chân bò, đầu dê, đầu chó rồi dùng đèn khò đốt hết lông.

    Tôi đã làm sạch đầu của con chó ta mà tôi giết ở nhà, nướng qua lửa xong, cái đầu trở nên đen như mực và nhe răng ra trông rất gớm ghiếc.

    Tôi đặt nó cùng với thi thể của chú mèo con trong một chiếc túi xinh đẹp, thắt nơ con bướm, bỏ ra một trăm tệ để thuê người bỏ vào cặp sách của chúng, mỗi ngày đổi thành một đứa, mỗi đứa một phần.

    Tan học mấy ngày nay, chúng thực sự đã bớt phóng túng rất nhiều, lén lén lút lút, nhìn đông nhìn tây.

    Ngay khi lũ nhóc đó xuất hiện, tôi bắt đầu chặt đầu con chó "bang bang bang", sau đó bật đèn khò, lửa cháy trên đầu con chó, đốt trụi lông trên đó.

    Mỗi nhát chém, bọn nhãi ranh toàn thân run rẩy, khi tôi đốt đầu con chó cho đến khi nó đen đến mức chỉ nhìn thấy một đôi mắt trống rỗng, tôi thấy hai chân của chúng đi mỗi chân một hướng.

    Thỉnh thoảng tôi cũng tặng chúng những món quà nhỏ - lươn mổ, ếch lột da, đầu vịt trợn mắt và rùa bị chặt đầu.

    Chúng có vẻ rất thích món quà của tôi và vui mừng đến mức bật khóc.

    Một tuần liên tiếp, cuối cùng chúng đều vào bệnh viện khóc lóc, không biết liệu chúng có trở thành bạn chung phòng của tôi hay không.
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 13-14


    Tra tấn bọn nhãi ranh xong rồi, còn đôi nam nữ kia nữa.

    Đi dạo quanh nhà hắn vài ngày, tôi phát hiện ra rằng đồ súc sinh này từ nhỏ đã là một kẻ b**n th**, đùa giỡn lưu manh hoàn toàn không phải là tự học.

    Người đàn ông mỗi ngày mang vẻ mặt đáng khinh, khi nhìn thấy phụ nữ, ông ta kể những câu chuyện tục tĩu, thậm chí với một bà cụ 80. Khi nhìn thấy một chiếc ô tô đậu bên đường, ông ta nhét kẹo cao su vào camera hành trình lái xe phía sau của ô tô.

    Bà vợ hàng ngày đến quán trà đánh bài, khi thua tiền sẽ ra cửa gào khóc, nếu có người xô đẩy, bà ta sẽ lập tức nằm xuống sàn đòi tiền.

    Tôi lẻn vào nhà họ và trốn dưới gầm giường trong phòng ngủ.

    Khỏi phải nói, hai vợ chồng này khá quan tâm đến sức khỏe, nửa đêm mà vẫn tập thể dục.

    Thấy tiếng hét rõ ràng thiếu tác dụng, tôi bực bội dưới gầm giường.

    Thế là tôi lén lút bò ra ngoài, nhiệt tình nói: "Chú ơi, cháu đến giúp anh."

    Họ chưa kịp phản ứng, tôi đã dùng hết sức vỗ một tiếng “bụp” vào vai người đàn ông và hét lớn: “Nửa đêm ai không ngủ, cho hắn một khẩu pháo điện!”

    "Ah!!!"

    Đồng tử của người đàn bà run rẩy, bà ta hét lên điên cuồng.

    Vâng, tôi là một công dân tốt thích giúp đỡ mọi người.

    Người đàn ông đó còn ở trong tình thế tồi tệ hơn, mất cảnh giác và ngã ra khỏi giường, hét vào mặt tôi: "Cmn, mày bị bệnh à?"

    Tôi chân thành tha thiết nói: “Đúng vậy, ông không biết à?”

    Sắc mặt người đàn ông thay đổi, không ngờ tôi lại tới cửa nhanh như vậy, không chút do dự, quả quyết gọi cảnh sát.

    Chú cảnh sát nhanh chóng đưa tôi đi thẩm vấn và mời tôi uống trà trong ba ngày.

    Tôi lại đến nhà ông ta vào ngày thứ tư.

    Người đàn ông không có ở nhà, người phụ nữ dẫn một người đàn ông khác về nhà.

    Có vẻ như đêm đó người đàn ông bị thương hơi nặng, người phụ nữ phải tìm hướng khác cho mình.

    Làm sao người công dân chính nghĩa có thể ngồi yên nhìn?

    Thế là tôi liền gọi điện cho chú cảnh sát: “Xin chào, tôi muốn tố cáo một người hành nghề m** d*m”.

    May mắn thay, ngày hôm đó người đàn ông đó cũng bị bắt quả tang đang mua dâm.

    Kết quả là cả hai gặp nhau ở đồn công an vào đêm khuya.

    Đôi tình nhân gặp nhau, ghen tuông vô cùng, hưng phấn đến mức ôm nhau lăn trên mặt đất.

    Chỉ là có chút quá mãnh liệt, nam nhân rách miệng, nữ nhân khóe mắt thành màu xanh.

    Khi hai người về nhà với khuôn mặt đầy vết bầm tím và sưng tấy, tôi đang ngồi trước cửa nhà ông ta, nhàn nhã ăn hạt dưa, nhiệt tình chào hỏi: “Xin chào, các người nói có trùng hợp không, tôi lại đến đây”.

    14

    Người đàn ông hét lên: "chết tiệt, tại sao mày lại đến?!"

    Tôi: “Vừa mới ra khỏi đồn công an, tôi đã đến tìm hai người, ông có nghĩ tình cảm của chúng ta sâu sắc không?”

    Người đàn ông dường như hiểu ra và mở to mắt.

    "Là mày?"

    "Là tôi."

    "Mày bị bệnh à?"

    "Chuẩn cmnl. Ông đã hỏi tôi hai lần. Khó nhớ vậy à?"

    Người đàn ông vẻ mặt bất đắc dĩ: "Van cậu đấy, cậu có thể tha cho chúng tôi được không? Tao thật sự sợ mày."

    Tôi bước tới vỗ nhẹ vào vai ông ta: “Ông nói câu này khó nghe quá, nếu không có tôi, ông có thể phát hiện ra đồng cỏ xanh mướt trên đầu không? Ông nên cảm ơn tôi đi.”

    Người đàn ông nói: "Tôi cảm ơn cậu."

    Người phụ nữ cũng tham gia đấu tranh: “Cậu có tin tôi lại gọi cảnh sát không?”

    Tôi mặc kệ: “Gọi đi, mấy ngày nữa tôi sẽ quay lại.”

    Người đàn ông: “Cậu muốn như thế nào mới buông tha cho chúng tôi?"

    Tôi: "Đây là cách ông cảm ơn tôi sao? Không mời tôi vào uống trà ư?"

    Họ khó nhọc tránh ra, tôi bước vào và ngồi xuống đón tiếp họ trước.

    "Nào, hai người cũng ngồi xuống đi, coi như ở nhà của mình vậy, đừng khách sáo với tôi."

    Người đàn ông khá bình tĩnh rót cho tôi một tách trà rồi nói trước: "Nếu cậu tìm chúng tao vì em gái cậu thì cậu tìm nhầm người rồi. Chuyện này thực sự không liên quan gì đến chúng tôi."

    Tôi gật đầu: “Tôi tin ông.”

    Người đàn ông vui mừng khôn xiết: “Thật sao?”

    Tôi đá chân vào mặt ông ta.

    Người đàn ông sắc mặt xanh mét: “Không phải cậu nói cậu tin tôi sao?”

    Tôi cười: “Ông đã bốn mươi, năm mươi rồi mà sao còn dễ dàng tin tưởng người khác như vậy?”

    Người đàn ông tức giận cầm ghế lên: "Mẹ kiếp, hôm nay ông sẽ liều mạng với mày!"

    Lúc này tôi vui mừng khôn xiết, lấy con dao phay yêu quý của mình ra: “Nào, mau, mau, mau tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này quá lâu rồi!”

    Người đàn ông sửng sốt và lặng lẽ đặt chiếc ghế của mình xuống.

    Thấy vậy, tôi mỉm cười thân mật nói: “Có câu không đánh không quen, coi như chúng ra có duyên với nhau. Nào, ngồi xuống, rót tách trà”.

    Hai người run rẩy rót trà, nhấp một ngụm để bình tĩnh lại.

    Tôi dùng dao chém xuống bàn: “Tôi cho hai người uống à?”

    Hai người sợ hãi run một cái, không dám cử động.

    Tôi lại cười: “Đùa thôi, uống đi, uống đi”

    Hai người vừa nhấp một ngụm, tôi chợt lật bàn, nước trà bắn tung tóe khắp nơi: “Bảo ông bà uống là ông bà uống à?”

    Người phụ nữ đột nhiên hét lên: "A a a... Tôi không chịu được nữa, tôi điên rồi."

    “Này!” Tôi vui vẻ trả lời.

    Nói tôi bị tâm thần à? Để tôi điên cho các người xem.

    "Không phải, cậu muốn thế nào mới rời đi?"

    Tôi bình tĩnh uống trà, chỉ vào hai người: “Vội cái gì? Uống trà xong rồi, không muốn đãi tôi một bữa à? Bà kia, đừng mang vẻ mặt suy sụp nữa, nhanh nấu cơm đi. Ông kia, giết con gà, giết trước mặt con trai ông nhé, nó thích xem cái này nhất đó."

    Trong khi nấu ăn, tôi bất ngờ không hoạnh họe bọn họ mà bắt tay vào làm những việc quan trọng.

    Một giờ sau, bốn người ngồi xung quanh bàn, gia đình họ và tôi.

    Người đàn ông đang định bắt đầu ăn thì tôi đập đũa xuống nói: “Ăn uống không có lễ nghi, bật TV lên.”

    Người đàn ông cố chịu đựng và bật, TV vừa bật lên, một âm thanh khó tả phát ra, đó chính là đoạn video quay lại ngày diễn ra vụ mua b*n d*m.

    Người đàn ông nổi gân xanh: “Con đàn bà thối tha!”

    Người phụ nữ la hét và cố gắng tắt TV. Tôi thực sự nghĩ rằng bà ta cầm tinh con chuột chũi.

    “Loảng xoảng” con dao phay găm vào bàn.

    "Ăn không nói, ngủ cũng không nói, hiểu không? Ồn ào như vậy thì có thể ăn cái gì?"

    Hai người bắt đầu nam im lặng, nữ rơi lệ.

    Tôi lại chém 1 dao: “Ăn đi!”

    Người phụ nữ không chịu từ bỏ cầu xin: “Tắt đi. Thằng bé vẫn còn ở đây. Điều đó không tốt cho con nít".

    Tôi tát bà ta ngã xuống đất: “Nó đều biết vén váy, sao lại không tốt? Nếu không phải hai người không giáo dục giới tính thì làm sao thằng nhóc lại thành côn đồ được? Tôi đang giúp hai người dạy bù! Đều xem nghiêm túc cho ông!"

    Sau đó, tôi chỉ vào thằng nhóc: “Xem xong hãy viết cho tao một bài cảm nghĩ 10.000 từ, ngày mai tao sẽ kiểm tra”.

    Ăn được ba phút, tiếng hét của người phụ nữ kích động đến mức người đàn ông cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, ông ta kéo tóc bà ta ra sau, tát túi bụi hơn chục cái và chửi: “Con đ**m, đồ thối nát, rác rưởi, tao cho mày cặp bồ, tao cho mày cặp bồ! Cho mày cặp bồ, cho mày cặp! "

    Người phụ nữ cũng phản ứng lại, hét lên móc mắt ông ta: "A, mày dám đánh tao à? Mày cũng tự mình cặp một quả nho khô khác, mày còn có mặt mũi đánh tao?"

    Nam nữ nhất thời giận dữ, cùng nhau đánh nhau, ngươi kéo tóc ta, ta cắn vào tai ngươi, thật là thích mắt.

    Thật đáng tiếc khi một bàn thức ăn không được lưu lại.

    May mắn thay, tôi đã đoán trước được và ngồi trên ghế sofa xem kịch với một đĩa gà.

    Sau khi uống no say, tôi thân mật nắm tay người đàn ông và nói: “Tôi biết ông không nỡ để tôi đi, đêm nay tôi không ở đây nhưng mai tôi sẽ qua nhà ông ăn sáng nhé!"

    Người đàn ông kêu lên: “Cậu có thể không đến được không?"

    Tôi: “Không thể.”
     
    Trẻ Hư Đã Có Bệnh Nhân Tâm Thần Trị
    Chương 15-16


    15.

    Bằng cách này, chúng tôi đã thiết lập được một mối quan hệ sâu sắc và cặp đôi đã nồng nhiệt mời tôi đến nhà họ ăn tối hàng ngày.

    Thật khó để từ chối lòng tốt, thật khó để từ chối lòng tốt.

    Ngày đầu tiên, tôi dẫn bọn họ xem lại video và đọc to đầy xúc động bài cảm nghĩ do thằng nhóc viết.

    Không thể không nói, thằng nhóc này rất có tài, tổng cộng viết không đến một ngàn chữ, còn viết tám dòng về quá trình ăn uống: "Ta ăn hết miếng này đến miếng khác, ăn hết miếng này đến miếng khác."

    Ăn nhiều như vậy cũng không ổn nên hôm sau tôi cho cả nhà giảm cân.

    Tôi bắt con chó hung dữ nhất làng, treo một miếng thịt vào mông họ rồi mời họ chạy cùng.

    Sau đó, tôi cải tiến thêm phương pháp, ôm con chó và mỉm cười hiền lành với họ: "Này, tôi sẽ đuổi theo các người. Nếu tôi đuổi được, tôi sẽ…Này! Này! Này!"

    Gia đình này, phương pháp giảm cân này tôi đã tự mình thử nghiệm và thấy hiệu quả, chỉ sau vài ngày cả chó cũng gầy đi.

    Đến ngày thứ năm, tôi nghĩ ra một ý tưởng hay khác, chụp ảnh ông ta đang dán kẹo cao su lên camera hành trình và nhiệt tình mời bạn bè tổ chức cuộc thi vẽ bằng dây thép lên ô tô của người đàn ông đó.

    Vào cuối ngày, ông ta đã đổi một lớp sơn miễn phí cho chiếc xe của mình.

    Ngày thứ sáu, tôi độc chiếm nước thải của thị trấn, đổ xuống ao trước nhà họ, tổ chức tiệc bơi cho gia đình, mỗi người phải bơi trong hồ ba mươi phút.

    Đích thân tôi dùng xẻng canh giữ trên bờ, ai dám lên bờ sẽ tặng xẻng.

    Không ngờ người đàn ông đó không nhịn được nữa, leo lên bờ trước, muốn mời tôi vào cùng.

    Sao có thể như vậy được? Tôi không phải người nhà ông ta, mời tôi đi ăn cơm đã xấu hổ rồi, đến nhà ông ta dự tiệc thế này không thích hợp chút nào.

    Bất lịch sự, bất lịch sự.

    Thế là tôi lễ phép từ chối và nhiệt tình tặng lại anh ấy một món quà - ping ping ping ping pong mấy cái xẻng.

    Ông ta vui vẻ cảm ơn tôi: "A...Gulu…tao...Gulu Gulu…mày!"

    Có vẻ như ông ta khá hài lòng với món quà đáp lễ của tôi.

    Tuy nhiên, khi tôi đến nhà ông ta vào ngày thứ bảy, tòa nhà vắng tanh, nghe nói cả gia đình đã chuyển ra khỏi thị trấn trong đêm.

    chết tiệt, bạn bè không đủ thân thiết.

    Tôi bực tức về nhà, cảm thấy vô cùng bất đắc dĩ khi phải xa người bạn tốt của mình mà không nói lời từ biệt.

    Nửa đêm tôi ngồi dậy, giận dữ chửi bới: “Chơi không nổi phải không?!”

    16.

    Tôi cứ ngỡ mình sẽ mất đi những người bạn mới mãi mãi, nhưng tôi không ngờ em gái tôi lại đưa cho tôi một chiếc điện thoại di động một cách bí ẩn khi đi học về với một chấm đỏ nhỏ đang chuyển động rất nhanh trên đó.

    Tôi nghi hoặc.

    Em gái tôi cười ranh mãnh: “Sao em có thể không hiểu được suy nghĩ của anh trai em? Em nhét máy định vị vào cặp sách của Lý Minh Vũ.”

    Mặt tôi tái nhợt, em tôi có biết tất cả những gì tôi đã làm không?

    Không đợi tôi hỏi, cô ấy đã trả lời thẳng: “Ừ, em biết cả rồi”.

    “Vậy em không sợ anh trai à?” Trước mặt em ấy, tôi vẫn cố gắng làm một người bình thường.

    Lần này đến lượt em gái tôi tiến tới sờ đầu tôi, trước mặt tôi nở một nụ cười cực kỳ kinh dị: “Anh trai ngốc nghếch của em, sao anh biết chúng ta không cùng suy nghĩ? Anh không biết à?Anh không biết bệnh tâm thần là bệnh di truyền của dòng họ mình sao?”

    Tôi hiểu lời em gái nói, tôi muốn trở thành một người bình thường trước mặt em ấy và em ấy muốn trở thành một người bình thường trước mặt tôi.

    Đm người bình thường, người điên mới là đỉnh nhất.

    Thế là cả hai chúng tôi cùng mỉm cười hào hứng trước dấu chấm đỏ nhấp nháy trên điện thoại: "Gia đình, chúng ta đến đây!"

    Hey, hey.
     
    Back
    Top Dưới