Cập nhật mới

Khác [Translated+Edited] Danganronpa: Ngày tồi tệ nhất của Makoto Naegi

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
214235518-256-k717555.jpg

[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Tác giả: mingtee
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

1.

Câu chuyện này bắt đầu trước khi mọi chuyện xảy ra - tức là còn trước khi các học sinh (những ai trong tương lai sẽ bị ép tham gia vào trò-chơi-sinh-tử tại trường học) đăng kí học tại Học viện Kibogamine(hay còn gọi Hope' Peak Academy).

2.

Đây là truyện tặng kèm khi mua bản Bluray và DVD đặc biệt khi phiên bản anime của game Danganronpa lần đầu phát sóng.

3.

Đây là bản dịch của mình với mục đích phi lợi nhuận.

Mọi quyền sở hữu nhân vật và nội dụng đều thuộc về tác giả.



naegi​
 
[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Phần 1


*Câu chuyện này bắt đầu trước khi mọi chuyện xảy ra – tức là còn trước khi các học sinh (những ai trong tương lai sẽ bị ép tham gia vào trò-chơi-sinh-tử tại trường học) đăng kí học tại Học viện Kibogamine(hay còn gọi Hope' Peak Academy).

---------------------------------------------------------------------------------------

"Trước khi chúng ta kết thúc," ngài hiệu trưởng nói, " còn một điều quan trọng cuối cùng tôi muốn nói với mọi người".

Ông ngồi ở nơi có một chiếc bàn gỗ lớn hình tròn, đặt tại trung tâm của sảnh hội nghị của Học viện Kibogamine.

Tấm thảm đỏ sang trọng bao phủ cả mặt sàn căn phòng, cùng với những chiếc cửa sổ được tô điểm bởi chiếc rèm cửa dày.

Cách bài trí của căn phòng đem lại một cảm giác nghiêm trang, và long trọng, làm cho người ta nghĩ đây là một khách sạn cổ kính hơn là phòng họp của trường học.

"Còn điều gì mà chúng ta còn chưa hoàn thành sao?"

Bốn thành viên trong ban lãnh đạo của Học viện Kibogamine – những người cứ nghĩ rằng cuộc họp đã kết thúc – liền ngồi trở lại vị trí của mình, cùng với sự bực tức hiện rõ lên trên gương mặt.

"Thế rốt cuộc ngài còn muốn đưa ra thông-báo nào nữa?"

"Cái kẻ tuyệt-đỉnh-may-mắn của khoá thứ 78 đã được chọn rồi."

Ngài hiệu trưởng không nhanh không chậm đưa ra câu trả lời, ngay sau đó, là những tiếng thở dài của các thành viên trong ban lãnh đạo.

"À vậy sao", một người trong số họ lên tiếng, "Thế là ngai vàng của kẻ thất bại cuối cùng cũng không còn trống vắng nữa nhỉ?"

Tuyệt-đỉnh-may-mắn là tên gọi mà những người thuộc ban lãnh đạo đặt cho học sinh trúng tuyển vào Học viện Kibogamine thông qua hoạt động quay xổ số hằng năm.

Học sinh may mắn ấy sẽ được gửi thư mời tới đăng kí học tại học viện mà không cần bất cứ điều kiện nào cả.

Tuy vậy, các thành viên trong hội đồng nhà trường gọi đó là "ngai vàng của kẻ thua cuộc".

Không một ai tin rằng may mắn cũng là một loại tài năng.

"Đúng là chỗ ngồi rác rưởi." một người lẩm bẩm

"Chẳng lẽ trên đời này không còn loại tài năng nào khác nữa sao!!?."

Người khác phàn nàn

Hội đồng của Học viện Kibogamine nắm quyền lãnh đạo tối cao trong học viện – thậm chí là việc bầu hiệu trưởng mới.

Vì vậy, ngài hiệu trưởng phải lựa lời mà nói cho cẩn thận, tránh làm phật ý các vị này, cho dù những lời họ nói có tồi tệ ra sao.

"Tôi thì không cho là vậy" ngài hiệu trưởng nói bằng một giọng hoà hữu "tôi tin tưởng chắc chắn có vận may cũng là một loại thiên bẩm."

Nhưng bên trong, ông cảm thấy mệt mỏi vì sao bọn họ có thể cứng đầu tới vậy, nhưng ông cố hết sức để không lộ thứ cảm xúc ấy ra ngoài mặt.

Ngài hiệu trưởng đương nhiên có rất nhiều tham vọng – ông dành cả đời để nỗ lực đạt được những mục tiêu ấy.

Và hiển nhiên nếu ông có cơ hội thực hiện, ông ta sẽ không lãng phí bất cứ điều gì, vậy nên ông cố gắng không làm mất lòng các thành viên trong Hội đồng.

Mặt khác, ông cũng không quá nhân nhượng bọn họ, hay đánh cược việc không đứng về phe Hội đồng.

Vì thế, ông quyết định chỉ có thể tính toán các kế hoạch của mình kĩ lưỡng hơn.

"Đôi khi, may mắn còn có khả năng làm lu mờ cả những tài năng nổi trội nhất hay bất cứ sự nỗ lực nào.

Vì vậy, chúng ta – loài người – tôn thờ nó, và cũng sợ hãi nó nữa.

Cũng dễ hiểu khi chúng ta thường bỏ qua vận may, và xem xét nó chỉ trong một số tình huống nhất định.

Nhưng tôi không thể lờ đi những tác động của nó.

Để nói rằng may mắn chỉ là nhất thời hay là một tài năng, chúng ta cần có những ví dụ - "

"Và chúng ta cũng đã nói điều này biết bao nhiêu lần rồi." một người ngắt lời, "May mắn không là tài năng, nó chỉ là sự vô tình mà thôi.

Nó không hơn không kém là một tên gọi đặt cho những trường hợp khi một thứ gì có khả năng xảy ra thấp lại trở thành hiện thực.

Những người chứng kiến sự kiện ấy xảy ra gọi nó là may mắn – đơn giản vậy thôi.

Trong khi sự thật là, những việc kiểu đó xảy ra đều là do quy luật tự nhiên chứ chẳng có gì bất ngờ ở đây.

Mặc dù một điều gì đó có vô lí như thế nào, chỉ cần có khả năng xảy ra, nó vẫn có thể thành hiện thực."

Ngài hiệu trường ngẩng đầu lên, chậm rãi trả lời: " Ông có chắc đó là tất cả những gì ông biết về vận may?"

"Ý ngài là gì?"

"Còn nhớ tới cái tên Tuyệt-đỉnh-may-mắn khoá trước[1] chứ?"

Ngay khi ông dứt lời, mọi người rơi vào trạng thái câm lặng, như thể những gì ngài hiệu trưởng nói là điều gì cấm kỵ.

"Nếu mọi thứ xảy ra đều là vì quy luật tự nhiên" ngài hiệu trưởng tiếp tục " thế thì vì sao mọi thứ xảy ra đều quá thuận lợi cho cậu ta?

Khi tôi nhìn cậu ta, tôi không thể tự nói với bản thân rằng vận may chỉ là cách chúng ta thể hiện việc một điều gì đó gần như không thể xảy ra lại thành sự thực."

"Nhưng kể cả như vậy thì..." một người phản bác lại.

Cả bốn thành viên trong Hội đồng có vẻ mặt khó chịu như ăn phải chanh vậy, nhất là khi họ nghe ngài hiệu trưởng nhắc đến cái tên Tuyệt-đỉnh-may-mắn khoá trước.

Tên đó không nghi ngờ gì nữa chính là một kẻ có vấn đề, hắn thường xuyên tạo khó khăn và gây rắc rối cho bạn học của mình.

Nhưng tồi tệ hơn cả là hắn chưa từng thực hiện các ý định xấu xa.

Sự tồn tại của hắn ở ngôi trường này chính là mối lo ngại cho ngài hiệu trưởng.

"Dù thế nào" ông nói "chúng ta phải thừa nhận rằng sự may mắn của hắn thật sự không thể là giả - nó lớn mức có thể được xem là một loại tài năng."

Những người còn lại im lặng, họ không thể đưa ra được lời nào phản đối.

Cuối cùng, một người trong số họ mất kiên nhẫn, tựa lưng vào chiếc ghế dựa và nói: "Có vẻ như ngài cũng không muốn thay đổi quyết định nhỉ?

Vậy thì cứ làm theo ý ngài muốn đi."

Ngài hiệu trưởng lập tức gật đầu, như thể ông đã chờ đợi những lời này từ lâu: "Cảm ơn mọi người." vừa nói, ông vừa vươn tay lấy một tờ giấy đặt trên bàn gỗ, viết trên đó đầy đủ là tất cả thông tin về người Tuyệt-đỉnh-may-mắn khoá thứ 78 tới đây.

Thậm chí, trên đó có cả những thứ mà có lẽ bản thân người đó cũng không biết tới hoặc là đã quên từ lâu.

Câu hỏi đặt ra là tại sao Học viện Kibogamine lại có được những thông tin như thế này?

Không ai biết câu trả lời.

Nhưng nếu ngôi trường này không biết những thông tin ấy, nó đã không phải Học viện Kibogamine.

Nó là ngôi trường dành cho những học sinh thiên tài, ở đó, họ sẽ được ươm mầm trở thành người gánh vác trọng trách của nhân loại, cũng như là hi vọng của thế giới này.

Học viện hội tụ các nhân tài ở mọi lĩnh vực, và đằng sau còn có chính phủ chống lưng.

Thế nên, nghĩ về ngôi trường này như bao ngôi trường bình thường khác là việc vô cùng ngu ngốc.

Cầm hồ sơ trong tay, ngài hiệu trưởng tiếp tục đọc thông báo: "Năm nay, Học viện Kibogamine đã chọn ra một học sinh là Tuyệt-đỉnh-may-mắn thông qua lựa chọn công bằng và không thành kiến bằng xổ số, từ các học sinh cấp ba trên cả nước..."

Các thành viên trong Hội đồng từ lâu đã mất hứng thú, nhưng ngài hiệu trưởng vẫn đọc tiếp: " Người được chúng tôi lựa chọn là – ".

Dừng lại một chút, ngài hiệu trưởng nhìn vào tên của người được chọn – một học sinh nữ cấp ba.

---------------------------------------------------------------------------------------

[1]chắc là chỉ Nagito rồi🙂)))))kẻ hay gây rắc rối với cả siêu cấp may mắn ngoài ổng ra làm quái còn ai🙂))))
 
[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Phần 2


"Hôm nay mình đen không tài nào chịu được!" vừa lẩm bẩm, Makoto Naegi vừa đi tới cửa hàng tiện lợi gần nhất.

Makoto là một học sinh vô cùng bình thường, học tại một ngôi trường cũng tầm thường không kém – một điều mà bản thân cậu cũng tự hiểu rõ, và cũng là điều mà bạn bè cũng như gia đình cậu thường nhắc nhở cậu.

Ở một mức độ nào đó, cậu cũng cảm thấy chán nản bản thân mình, nhưng cậu biết rằng không có gì thay đổi được sự thật ấy.

Và chính sự thật tuyệt đối mà cậu mặc nhiên thừa nhận về cái bình thường của bản thân ấy lại càng làm cho cậu càng thêm tầm thường hơn nữa.

Nhưng hôm nay lại khác.

Ngày hôm nay, Makoto cảm thấy mình không bình thường chút nào.

Cậu khác xa với sự tầm thường nhạt nhẽo của mọi ngày.

Hôm nay, cậu đen đủi tới khó tin – cậu chỉ bắt đầu nhận ra khi vừa kết thúc giờ học ở trường.

Lần đầu tiên trong cuộc đời dài đằng đẵng, cậu mới thấy sao bầu trời lại trong xanh tới vậy, Makoto bỗng nhiên thấy mình vui vẻ lạ thường.

Một thứ gì đó mà ngay cả cậu cũng không biết làm cậu hạnh phúc tới chín tầng mây, và cậu quyết định thay đổi, quyết định chọn con đường về nhà khác mọi ngày.

"Thi thoảng, đi dạo bằng đường vòng cũng không tệ đấy chứ?" cậu tự nhủ – chỉ là con đường về nhà dài hơn bình thường đôi chút thôi mà.

Nhưng một sự thay đổi nhỏ bé ấy lại dẫn cậu tới một chuỗi xui xẻo.

Không bao lâu sau, cậu đi ngang qua một công viên.

Ở đó, Makoto vô tình gặp một người bạn cùng lớp, cùng với nhóm bạn của cậu ta – hầu hết là những người cậu chưa gặp bao giờ.

Bọn họ đang chơi kéo-búa-bao, ai thua sẽ phải mua đồ ăn vặt cho những người còn lại.

Bạn của Makoto mời cậu tham gia, cậu có thể hiểu rõ lời mời được hiện lên trên gương mặt của cậu bạn.

Nếu là mọi ngày, cậu sẽ từ chối.

Nhưng hôm nay, cậu quyết định sẽ làm mọi thứ khác đi, vì cái cảm giác hân hoan khó hiểu trong người.

Nó như nhắc nhở cậu rằng nếu cậu thay đổi hôm nay, cậu sẽ gặp nhiều may mắn.

Vậy nên, Makoto đồng ý lời mời vì cậu tin chắc rằng mình sẽ không thua – không chỉ vì có rất nhiều người chơi(tận gần mười người), mà thời tiết hôm nay cũng thật đẹp nữa.

Chẳng có lí do gì để cậu thua ở đây cả.

Trò chơi kết thúc chỉ trong một lượt.

Makoto thua thảm hại – cậu ra kéo và tất cả ra búa.

Ánh nhìn vô cùng ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt của mọi người cho thấy rằng họ hoàn toàn không hề gian lận.

"Trời ơi" cậu bạn kia cảm thán "kết quả này thật sự ấn tượng đ** thể tin nổi.

Sao lại có thể đen tới như vậy được chứ?!!."

"Có mức độ xui xẻo tới mức làm người khác ấn tượng như vậy không làm tớ vui hơn được đâu!"

Makoto cảm thấy mình như mất hết sức lực.

"Được rồi" cậu bạn kia vỗ vai Makoto, rồi đưa cho cậu một chút tiền "tớ sẽ chi phần nước ngọt và gà rán cho."

"Cảm ơn cậu" Makoto nở nụ cười cay đắng "cậu đang cố làm mình vui hơn đấy hử?" cầm lấy một mảnh giấy, cậu nhanh chóng ghi yêu cầu của mỗi người, và cầm lấy tiền từ họ – đồng thời nguyền rủa cái vận xui xẻo của mình.

...

Mười phút sau, Makoto bước ra khỏi siêu thị.

"Ôi mẹ ơi, cái đống này nặng v**."

So sánh với bạn bè đồng trang lứa, Makoto không phải người khoẻ nhất.

Vì vậy, phải bê một lượng đồ ăn, nước uống cho mười người hiển nhiên chẳng dễ chút nào.

Cậu cố nghĩ về một thứ gì đó mình yêu thích – để tạm thời quên đi gánh nặng trên tay.

Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu là một chương trình TV được chiếu vào buổi tối nay.

Một người cậu từng cùng đi tới trường, người mà cậu biết rất rõ, những có lẽ chẳng hề biết cậu là ai – sẽ xuất hiện trên chương trình ấy.

Cậu đã mong chờ chương trình này không biết bao nhiêu lâu rồi.

Mình không thể chờ thêm được nữa – cậu rảo bước, cũng là lúc cậu thấy mất thăng bằng.

"Oa" cậu bật khóc, đôi chân theo bản năng cố đứng vững trên mặt đường tránh để bị ngã.

Lấy lại được thăng bằng, cậu bỗng chốc nhận ra hình như sức nặng trên hai tay đã giảm rất nhiều – thứ đã khiến cho cậu suýt chút nữa ngã.

"Huh" cậu nhìn xuống tay mình, và hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Cả hai chiếc túi đều bị thủng, đồ ăn bị rơi rải rác suốt dọc đường đi

"Chuyện này không thể nào..."

Thì đúng là theo logic mà nói, khi thời tiết đẹp diệu kì cũng đâu có nghĩa là may mắn sẽ đến, nhưng cậu cảm thấy mọi chuyện đang đi theo chiều hướng cực kì tồi tệ.

Túi nilon thực tế thì rất ít khi bị rách như vậy.

Có lẽ, nhân viên bán hàng đã vô tình làm rách túi nilon khi dùng cái máy cắt túi khi anh ta mở túi ra.

Và đó đúng là tất cả những gì đã xảy ra.

"Thôi nào" cậu lẩm bẩm, tuyệt vọng nhặt lại đống đồ bị rơi, nào là snack, chai nhựa, lon nước, tất cả đều bị văng lung tung.

"TRỜI ƠI, SAO MẤY THỨ NÀY LẠI XẢY RA VỚI TÔI CƠ CHỨ!"

Nếu giống như trong phim, sẽ có một cuộc gặp gỡ định mệnh khi một cô gái vô tình đi qua, và dừng lại giúp cậu nhặt lại đồ, cậu sẽ rất vui lòng mà bỏ qua mọi sự xui xẻo từ đầu tới giờ á![1]

Nhưng chẳng có mấy người đi qua con đường này – và sẽ không có cô gái xinh xắn tốt bụng nào xuất hiện hết.

Con đường này rất rộng, nhưng rất ít người qua lại, bởi lẽ, khu dân cư ở gần công viên và cả trạm xe lửa nữa.

Nên sẽ chẳng có gì ngạc nhiên khi ở đây không thấy người đi bộ.

Makoto chẳng biết làm gì nữa, cậu chỉ có thể đổ cho cái xui xẻo của chính mình thôi.

Nhìn lại đống đồ đã nhặt, Makoto cảm thấy nhẹ nhõm.

Nhưng cậu vẫn thấy hình như thiếu thiếu cái gì, cậu quyết định kiểm tra lại lại toàn bộ con đường mình đã đi.

Ở đó, cậu thấy một ông già với bộ râu dài ngồi ở bên ngoài của hàng tiện lợi.

Mình nhớ là lúc đến đây đâu có ai mà nhỉ? – Cậu nghĩ.

Ông già nhìn Makoto, ánh mắt dừng lại tại chân của cậu.

Rồi ông ta vơ tay lấy lon nước cà phê gần đó.

Ngay trước mắt Makoto, ông ta bật nắp lon, đưa lên miệng không chút ngượng ngùng.

Này, khoan đã –

Không lẽ– Makoto nghĩ, cậu tiến lại phía ông già kia.

"Xin...xin lỗi" cậu lắp bắp

"Hmm?"

ông già uống thêm một ngụm, nhìn Makoto.

"Cháu xin lỗi, nhưng cái lon nước kia, có khi nào..."

"Hmm?

Thế đây là của cháu à?"

ông già nói, cùng với biểu cảm vô cùng ngạc nhiên.

Sau đó, ông ta bật cười: "Haha, xin lỗi cháu nhé!"

"Chẳng có nhẽ..."

Makoto đứng hình mất 5 giây

Ông già trả lời mà không chút xấu hổ: " Ah, ta phải làm sao bây giờ?

Cháu biết đấy, ta tìm thấy nó trên đường.

Ta liền không nhịn được mà –"

"Rõ ràng là ông có thể mà!"

Makoto phản bác ngay lập tức.

Nhưng nụ cười sáng lạn của ông ta như nói cho cậu biết rằng vô vọng thôi con trai.

Makoto thu lại lời mình chuẩn bị nói.

Cậu thở dài: " Mà thôi, sao cũng được."

Ông già rõ rằng cảm thấy được sự tuyệt vọng trên gương mặt Makoto, ông ta hơi luống cuống: "Này con trai, chẳng lẽ ta uống lon cà phê này làm cậu sốc tới thế sao?"

"Không phải vậy" Makoto lẩm bẩm "hôm nay là ngày xui xẻo của cháu.

Từ lúc bắt đầu tới giờ, hết cái xui này lại đến cái xui khác đến với cháu.

Vì sao chúng lại xảy ra bây giờ?

Vì sao chúng lại xảy ra với cháu chứ?

Chẳng lẽ đây là nghiệp quật hay sao?"

Trái lại với sự đau khổ của Makoto, ông già trả lời cậu bằng một biểu cảm câu không thể tin được: ông ta mỉm cười.

"Huh?"

Makoto ngạc nhiên

"Nghiệp chướng chẳng liên quan gì tới mấy cái đen đủi của cháu hết.

Nếu cháu nghĩ rằng chỉ cần cháu là người tốt thì may mắn sẽ đến với cháu là ngây thơ lắm đấy."

"Nh-nhưng..."

"Sự thực là" ông ta không để cho cậu có cơ hội phản đối "ta chưa từng tin vào mấy cái như nhân quả trong bất cứ phút giây nào cả.

Nếu cháu là người tốt, cháu sẽ nhận được điều tốt lành; nếu có cái gì tồi tệ đến với cháu, đều là do cháu đã làm điều xấu mà đến – tất cả mấy điều đấy đều là mấy thứ vớ vẩn.

Cách nghĩ như vậy chẳng là cái quỷ gì ngoài thứ hy vọng xa vời, là thứ nỗ lực yếu ớt muốn điều khiển định mệnh bằng cách đặt cho nó những lí do.

Chân lí chính là nếu cháu gặp đen đủi, thì cháu chính là người đen đủi, dù cháu có là người tốt tới mức thánh thiện hay là kẻ tội đồ đi chăng nữa, và ngược lại cũng vậy."

Makoto tiếp tục thở dài, cậu không hiểu vì sao ông ta nói với cậu điều này.

Nhưng ông ta không chú ý tới cậu, tiếp tục bài giảng của mình

"Tựu chung lại, không kẻ nào có thể điều khiển được vận may.

Dù chúng ta có cố gắng tới mức nào đi chăng nữa, chúng ta không thể chiến thắng định mệnh.

Dù dựa dẫm quá nhiều vào may mắn hay kháng cự lại nó cũng đều không dẫn đến điều tốt đẹp gì.

Dù số phận của ta có may mắn hay xui xẻo, ta vẫn phải chấp nhận nó.

Đó là kết luận mà ta sau bao nhiêu năm cuộc đời mới rút ra được."

---------------------------------------------------------------------------------------

[1]: liêm sỉ rơi hết xuống đất rồi kìa 🙂)))))

không liên quan nhưng nhìn crush toi cưng zl 🙂))
 
[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Phần 3


"Um," Makoto cuối cùng cũng tìm thấy động lực để thốt lên

"Sao vậy con trai?"

ông già nở nụ cười tinh quái "cậu không nghĩ vậy sao?"

"Dạ không, không phải vậy đâu..."

Cậu ngượng ngùng " có phải ông đang cố thuyết phục cháu theo đạo của ông không ạ?"

Trong một khoảnh khắc, nụ cười của ông ta cứng đờ, rồi ông bật cười: " Ta đoán một đứa nhóc như cậu chắc vẫn chưa sẵn sàng để nghe mấy lời này đâu nhỉ?"

"Cháu không còn là trẻ còn nữa!"

"Không hề, cậu vẫn chỉ là một cậu nhóc mà thôi."

Ông ta khẽ lắc đầu " một đứa trẻ sẽ làm những việc vì lợi ích của bản thân nó, còn người trưởng thành thì sẽ luôn hành động vì lợi ích của mọi người – đó chính là điểm khác biệt đấy.

Cậu là ai, này con trai?

Một đứa trẻ chỉ luôn vì lợi ích của cậu ta, đúng không?

Dù vậy, điều đó cũng rất bình thường thôi.

Nếu như cậu bắt đầu lo lắng cho người khác ở độ tuổi này, thì cậu sẽ chẳng đến gặp ta như bây giờ."

Nói xong, ông ta đứng dậy, đặt lon cà phê chỉ còn một nửa vào tay Makoto: "Cậu còn cả một chặng đường dài ở phía trước nữa kìa.

Chắc chắn cậu còn gặp nhiều khó khăn nữa, nhưng con trai à, chúc con may mắn."

"Um, cảm ơn ông ạ."

Makoto bối rối nhận.

Một biểu cảm thích thú hiện lên trên gương mặt ông ta.

Makoto đứng lặng thinh, nhìn về phía ông ta đến khi bóng dáng ông dần biến mất, nhưng mỗi phút giây đi qua, mọi thứ lại trở nên quỷ dị với cậu hơn bao giờ hết.

Sao cậu lại đi cảm ơn ông ta chứ?

Thế rốt cuộc cậu sẽ làm cái quái gì với lon cà phê này bây giờ?

Dần bĩnh tĩnh lại, cậu suy nghĩ một hồi, những gì ông ta nói bằng cách nào đó đã làm cậu thật sự phát rồ.

Dù vậy, có gì đó vẫn kẹt lại trong tâm trí cậu "Hãy chấp nhận hoàn cảnh thực tại" ông ta tuyên bố như vậy, đúng hơn là thuyết giáo cậu như thế.

Ông ta nói đúng.

Thật vô nghĩa khi cứ mãi chìm sâu vào những thứ tự nhiên không thể lí giải như vận may, và việc tức giận hay khóc lóc thì chẳng thay đổi được điều gì cả.

Lúc đó, từ bỏ và chấp nhận thực tại có lẽ chính là phương án đúng đắn nhất.

Hãy để những thứ tồi tệ ở lại quá khứ.

Lúc nào cũng suy nghĩ về nó chẳng khác gì như tự đeo xích vào chân mình vậy, một việc thật ngu ngốc.

Suy nghĩ như thế làm cậu thấy bản thân tốt hơn đôi chút.

"Đúng vậy." cậu tự nhủ "đó là những gì mình sẽ làm"

Sự lạc quan của cậu, thứ giúp cho cậu có thể đóng mở cảm xúc một cách dễ dàng, là một trong những điểm mạnh của Makoto.

Nói mới nhớ, cậu không có thời gian để ở đây mà buồn với chả khổ, cậu còn đang làm dở mấy việc vặt nữa.

Lũ bạn của cậu chắc chắn đang chờ cậu về từng phút giây một, và giờ cậu phải đi đến cửa hàng, để mua hai cái túi không-thể nào-bị-rách về thôi, còn nhanh chóng trở về công viên nữa.

Kế hoạch của cậu nhanh chóng được vạch ra, Makoto liền ném ngay lon cà phê trên tay vào thùng rác – đó là lúc mà cậu thấy nó

Nằm trên ghế, có một chiếc điện thoại với hình "lái xe an toàn" đặt trên một cái đai da.

Cậu đoán nó là của ông già ban nãy.

Cậu nhìn loanh quanh khắp nơi để tìm ông ta, nhưng ông ta có lẽ đã đi khá xa rồi, dù nãy giờ chỉ mới ít phút.

" Ông ơi!"

Makoto gọi to, nhưng ông ta không xuất hiện.

Đối với những người ở tuổi của cậu, có lẽ là đã mặc kệ mọi việc rồi.

Makoto rơi vào tình huống khó xử.

Cậu có nên đuổi theo ông ta không?

Hay là cậu để mặc ông ta và tự hoàn thành việc của mình?

Cậu nhìn xuống chiếc điện thoại trong tay, rồi lại nhìn túi đồ ăn được đặt trên đường đi.

Điện thoại, đi về, điện thoại, đi về...

"Được rồi!" cậu lẩm bẩm, rồi cậu bắt đầu chạy.

Makoto chưa từng là loại người sẽ không làm việc tốt nếu có cơ hội.

" Chờ đã, ông gì ơi!" cậu dùng hết sức bình sinh để gào thật to, nhưng hình như vận may đã mỉm cười với câu – hoặc là không.

Một cái xe buýt đi qua ngay trước mặt ông ta, ngăn chặn toàn bộ những gì cậu đã nói đến tai ông.

Ngay khi ông già nhìn thấy xe buýt, ông ta chạy thẳng đến trạm dừng xe.

Chiếc xe và ông ta dừng lại cùng một lúc ở trạm dừng xe.

Một giây sau, chiếc xe phát ra tiếng ù ù, rồi cánh cửa được mở ra.

Ông ta leo lên ngay lập tức.

"C-Chờ chút đã" Makoto tức phát khóc, nhưng ông ta đã lên xe rồi, biến mất khỏi tầm nhìn của cậu.

"Này, thôi nào!" cậu nhanh chóng tăng tốc hết mức có thể.

Cậu nghiến chặt răng, tuyệt vọng di chuyển chân nhanh nhất.

Xe lại phát ra tiếng ù ù thứ hai – báo hiệu rằng nó sắp đóng cửa.

Dù cậu có điên cuồng cố gắng tới mức nào, cậu vẫn phải nhìn cánh cửa từ từ đóng lại.

Và chỉ vài giây trước khi cánh cửa kia sập lại hoàn toàn, cậu vừa kịp cho một bàn tay len qua lỗ hổng nhỏ bé.

Thở hổn hển, cơ thể cậu gục xuống, bàn tay nắm chặt ở đầu gối, cậu có thể nghe tiếng tim mình đập rõ ràng bên tai.

"M-Mình làm được rồi." cậu thở dồn dập.

Đúng thế, cậu đã làm được.

Cậu thở một hơi nhẹ nhõm, rồi dành một thời gian để lấy lại được hô hấp.

Hô hấp dần ổn định trở lại, cậu ngẩng đầu lên nhìn xung quanh xe.

Mọi người nhìn cậu với ánh mắt đầy hiếu kỳ, cậu chú ý đến người đàn ông có râu quen thuộc ngồi ở mãi đuôi xe.

"Cảm tạ trời đất."

Makoto nhẹ nhõm lần hai "ông quên cái này nè."

Cậu đưa chiếc điện thoại về phía ông già.

Nhưng ngay lúc cậu bước đi bước đầu tiên về phía ông ta, cậu té ngã ngay trên đôi chân của mình.

"Woa!" cậu thốt lên

Chiếc xe vẫn đang dừng, nên không phải tại nó.

Cũng chẳng phải cậu dẫm phải cái gì thật trơn hay vướng phải cái nào khác.

Có lẽ là do cậu chưa từng chạy nhanh như thế trong đời.

Hoặc cũng có thể do sự đen đủi quái gở kia lại đến thăm cậu lần nữa cũng nên.

Mẹ kiếp!

Dòng suy nghĩ cuối cùng của cậu khi cậu đang ngã xuống.

Cậu cố vươn tay ra, theo bản năng, vớ lấy cái gì đó để níu lấy như kẻ chết đuối vớ được cọc.

Sau đó, cậu nghe thấy âm thanh vật gì đó bị xé rách rất rõ ràng, và rồi cậu thấy mình ngã sõng soài trên nền.

Thứ cậu vừa vớ được đã giảm nhẹ đáng kể cơn đau từ cú ngã của cậu – một sự may mắn nhỏ nhoi bất ngờ trong một hoàn cảnh xui xẻo cực độ.

Tuy nhiên, cậu cũng không tránh hết được tất cả các chấn thương.

Bờ vai bên phải của cậu còn âm ỉ đau, và cậu cá chắc rằng mình cũng vừa đập đầu vào sàn xe, nên cậu mới thấy các ngôi sao lấp lánh ngay khi cậu mở mắt như thế!

Hoặc ít nhất là Makoto nghĩ vậy – nhưng cậu đã nhầm.

Cái ánh sáng le lói mà cậu nhìn thấy không phải là mấy hình ảnh do cậu bị choáng mà xuất hiện, ánh sáng hắt từ cửa sổ xe buýt chiếu lên những viên đá quý lấp lánh vương vãi trên khắp sàn xe.

Sao lại có đá quý trên mặt sàn này được?

Và rồi, một bóng hình xuất hiện ngay cạnh Makoto – cậu vẫn đang nằm trên sàn, biểu cảm đầy hoang mang lúng túng.

Bóng dáng ấy là của một người doanh nhân có vẻ ngoài đầy chăm chỉ, là người ngồi ở phía trước xe buýt nay lại vừa mới đứng dậy.

Bằng một giọng nói đầy bình tĩnh và chuyên nghiệp, người đàn ông nói: "Mọi người làm ơn đừng di chuyển, hãy ở yên tại vị trí của mình."

Người đó đặt cái túi vừa bị rách lên trên ghế ngồi, rồi lấy từ trong túi áo khoác ra một chiếc dao găm quân đội một cách thuần thục và điêu luyện cứ như đang rút ra thẻ doanh nhân của mình vậy.

Đó là thứ may mắn mà Makoto có được khi cậu đã vô tình vồ lấy cái túi lúc ngã.

Nhưng ngay lúc đó, cậu cũng đã phải đối mặt với xui xẻo.

--------------------------------------------------------------------------------------------

cái biểu cảm này thật sự rất là ...=))))haha=)))))đùa thôi đừng nghĩ bậy=))), chỉ là có ai đó đang nói về HOPE thôi mà =))))

artist:@論理ウィルス
 
[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Phần 4


Jutarou Akafuku từng rất ghét cái tên của chính mình.

Đặc biệt là họ của hắn, nó có nghĩa là " sự ban phước màu đỏ của thần linh".

Mỗi khi hắn tự giới thiệu bản thân trước ai đó, họ đều sẽ nói rằng hắn phải diễm phúc lắm mới có được cái tên tuyệt vời đến vậy.

Hắn đã phát mệt với việc nghe câu nói đó đến mức hắn luôn dùng tên giả khi nói chuyện với người lạ.

Người ta thường nói rằng mỗi con người đều được định hình bằng cái tên của bản thân kẻ đó, và thật vậy, trong suốt 32 năm trời sống trên cái Trái Đất này, Jutarou Akafuku chưa từng nghĩ rằng có lúc hắn sẽ phải gặp xui xẻo.

Bởi tính đặc thù công việc của mình, hắn đã luôn gặp nhiều hoàn cảnh vô cùng khó khăn, nguy hiểm, nhưng lúc nào cũng như vậy, sẽ có một chuỗi may mắn kì lạ đưa hắn tới an toàn.

Trong khi may mắn ấy có thể coi là một điểm mạnh của hắn, song, Jutarou chẳng vui vẻ gì khi phải thừa nhận sự tồn tại của nó.

Đúng hơn là, để bản thân hắn phải chấp nhận mọi tình huống khi mà kết quả của chúng đều phụ thuộc vào bàn tay của số phận là không thể chấp nhận được.

Hắn biết rõ điều đó hơn ai hết, vì trong công việc của hắn, ngay cả một cái té ngã cũng sẽ là một thảm hoạ.

Jutarou là một tên trộm.

Điều quan trọng nhất khi hắn đang làm công việc của mình, chính là làm giảm thiểu các tác nhân bên ngoài mà hắn không có khả năng kiểm soát – vận may, con người – tới một con số thấp tuyệt đối.

Trong suy nghĩ của hắn, một kế hoạch được chuẩn bị kĩ lưỡng, công phu là nền tảng cho bất cứ loại công việc nào.

Hắn luôn tự lên kế hoạch, và tự thực hiện nó, và bất cứ việc gì không có khả năng thực hiện, hắn sẽ không làm.

Chẳng gì tồi tệ hơn khi bị một tên đồng bọn phản bội nếu hắn ta để lòng tham làm đánh mất lí trí, bên cạnh đó, Jutarou cũng không muốn bị kéo chân lại.

Quan trọng nhất, hắn chẳng phải nhờ ai giúp đỡ vì hắn đã quá bá đạo rồi.

Và cứ thế, nhiệm vụ của hắn lần này cũng chẳng khác biệt.

Hắn vẫn lên kế hoạch từ trước, rồi tự thi hành nó.

Mục tiêu của hắn là một cửa hàng đá quý nhỏ gần một khu mua sắm.

Jutarou nhận được thông tin rằng, mặc dù nhìn bề ngoài cũ nát, nhưng cửa hàng này bên trong cất giữ rất nhiều đá quý cực kì có giá trị.

Cuối cùng, chủ cửa hàng thì hơi ki bo kẹt xỉ, nên hệ thống an ninh rất lỏng lẻo.

Đây là một cơ hội hiếm có – có thể sẽ chẳng gặp được lần hai trong đời.

Vì vậy, Jutarou đã tạo ra một kế hoạch rất chi tiết, nhưng không kém phần liều lĩnh, rồi hắn làm theo đó.

Thành thực mà nói, theo như cá nhân hắn, mọi việc diễn ra quá suôn sẻ mà chẳng cần một cái đẩy nào cả, chính xác mà nói thì nó phải diễn ra như vậy.

Kế hoạch của hắn đơn giản mà nói là hoàn hảo, không có chỗ để cho mấy cái sự việc vớ vẩn bên ngoài làm ảnh hưởng đến.

Cùng với đống chiến lợi phẩm đựng trong túi, hắn thong thả bước kên xe buýt.

Jutarou rất thích tận dụng các phương tiện công cộng để đi lại khi làm việc, vì trà trộn vào đám đông trong các thành phố nhộn nhịp bằng xe buýt hay xe lửa thì dễ hơn nhiều nếu tự lái ô tô hoặc motor.

Cộng với việc ăn mặc như một doanh nhân, hắn cơ bản là biến mất luôn.

Lớp nguỵ trang vẫn thành công như thường lệ.

Không một ai nhìn hắn lần hai khi hắn ngồi xuống một ghế trống.

Khi đã chắc chắn rằng phi vụ này đã thành công mĩ mãn, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cảm nhận rõ được những bánh xe buýt chuyển động dưới chân, hắn tận hưởng cảm giác thích thú khi công việc lại tiếp tục suôn sẻ.

Và rồi, một cú twist đầy bất ngờ của định mệnh phá huỷ hết những gì hắn đã đạt được.

Chỉ là, không phải vận may của hắn đã làm mọi thứ trở thành vô ích – đúng hơn, hắn bị cuốn vào cái xui xẻo của một thằng nhóc tuổi thiếu niên.

Đó chỉ là một tên cũng vô tình bước lên cái xe buýt này giống hắn mà thôi.

Một vận rủi đến choáng váng đánh thẳng vào Jutarou, và đối với một kẻ được phù hộ bởi vận may như hắn, cái đen đủi chưa từng xảy ra ấy không tài nào mà tránh khỏi được.

Tức giận nhìn xuống tên nhóc đang nằm trên sàn, kẻ đã lôi hắn vào mớ xui xẻo của bản thân nó, Jutarou bình tĩnh đứng dậy từ chỗ ngồi của mình:

- Mọi người làm ơn đừng di chuyển, hãy ở yên tại vị trí của mình.

Hắn rút một chiếc dao găm quân đội ra từ trong túi áo khoác, rồi vung vẩy nó trước mặt mọi người.

Không sao, hắn nghĩ thầm, vẫn còn thời gian để mình sửa lại kế hoạch.

--------------------------------------------------------------------------------------------

chap này ngắn vc :V
 
[Translated+Edited] Danganronpa: Ngày Tồi Tệ Nhất Của Makoto Naegi
Phần 5


Đây là đâu?

Tôi là ai?

Tôi đang làm cái quái gì ở đây vậy?

Makoto tuyệt vọng tìm cách hiểu rõ được hoàn cảnh hiện tại.

Cậu nghĩ vắt óc – bộ não của cậu đang ở trạng thái hơi lag chuyển sang chế độ ổn định và cố gắng nhớ lại tất cả những gì tồi tệ đã dẫn cậu tới bước đường này.

Trời trong xanh, còn cậu thì cảm thật thật tuyệt, nên cậu quyết định đi một lối về nhà khác mọi ngày.

Vô tình đi qua công viên, cậu gặp một đứa bạn cùng lớp, rồi cậu ta mời cậu chơi kéo-búa-bao để chọn xem ai phải mua snack cho mọi người.

Vận may đã không mỉm cười với cậu, Makoto thua ngay chỉ trong một lượt chơi, và trên đường mang đồ về nhà, hai cái túi nilon bị rách tơi tả, làm nước ngọt và snack vương vãi khắp nơi.

Trong khi đang gom lại đống nước ngọt bị rơi, cậu gặp một ông già đang ngồi trên ghế, rồi nói chuyện một chút, cuối cùng ông ta rời đi.

Nhưng ông ta lại để quên điện thoại ở ai, nên Makoto phải đuổi theo chiếc xe buýt hết hơi hết hồn.

Một cái xui xẻo khác táp thẳng vào cậu, làm cậu trượt chân ngã, rồi vớ được cái gì đấy để níu lấy.

Đó là cách mọi việc diễn ra.

Hồi tưởng xong xuôi mọi việc rồi, cậu vẫn thấy có cái gì đó rất vô lí.

Rất nhiều đá quý vương vãi trên sàn xe buýt, và một người doanh nhân nhìn rất bình thường đang lăm lăm trong tay cái dao găm "Không có gì để mình phải lo lắng cả" người doanh nhân – Jutarou Akafuku – tự nhủ với chính bản thân mình.

Hắn có vẻ như đã quyết định làm theo một điều gì đó.

"Mình chỉ cần chế ra cái kế hoạch khác rồi cứ thế mà triển, mọi thứ sẽ ổn thôi mà"

"X-Xin lỗi" Makoto ngượng ngùng, cậu muốn xin lỗi người đàn ông đang đứng trước mình.

Cậu còn chẳng biết liệu làm thế trong hoàn cảnh này liệu có ổn không nữa, dù sao thì bộ não của cậu cũng bị lag mất rồi.

Chỉ một giây sau đó, người đàn ông với con dao trên tay nhìn chằm chằm vào cậu.

Những gì cậu vừa nói cứng lại.

Đôi mắt của người đàn ông đó không phải của một doanh nhân chăm chỉ - chúng sắc bén và lạnh lẽo thấu xương – nó thuộc về một loại người sẵn sàng làm hại người khác vì lợi ích bản thân mình.

" Cậu có thể đứng lên được không vậy?" người đàn ông nhẹ nhàng nói.

Giọng nói và ánh mắt của ông ta hoàn toàn không thuộc về một người, chúng đem đến hai loại cảm nhận vô cùng khác biệt.

"...hả, gì cơ?"

" Tôi nói là, liệu cậu có thể đứng lên được không?" người đàn ông lặp lại, ngay lúc đó, Makoto nhận ra rằng cái dao mà người đàn ông đang cầm có dịch chuyển một chút về phía trước, dù rất khó để nhận ra.

Tất cả những gì Makoto biết được là lặng người nhìn Jutarou nghiêng người về phía trước, ngay sau đó, trước mặt cậu là gương mặt của chính mình được phản chiếu trên bề mặt của chiếc dao.

" Tôi nói như vậy cậu sẽ nghe theo chứ, đúng không?" người đàn ông hỏi cậu, rồi chậm chậm chĩa con dao vào đầu Makoto.

Khi chiếc dao găm được đưa ra, cơ thể của Makoto cũng vậy – cứ như hai thứ được kết nối bởi một sợi dây vô hình.

Tiếng nghiến răng do sợ hãi của cậu rất rõ ràng.

Cậu không xoay đầu lại, ánh mắt lướt qua từng người trên xe buýt, tuyệt vọng tìm sự trợ giúp.

Nhưng tất cả các hành khách đều ngồi đó, họ như bị đóng băng tại chỗ, gương mặt tái mét đầy run sợ.

Ngay cả nếu bây giờ cậu có thể nói thành lời, nhờ họ tới giúp, cậu cá chắc sẽ chẳng có ai ra mặt.

Hãy chấp nhận hoàn cảnh thực tại.

Lại lần nữa, câu nói của ông già để râu tiếp tục vang vọng trong đầu cậu. nhưng chúng thật vô nghĩa.

Làm thế quái nào cậu có thể chấp nhận cái hoàn cảnh phi lý như này được cơ chứ?

Cậu chẳng biết phải làm gì cả.

Và người đàn ông vừa đe doạ cậu trông chẳng có gì là đùa hết - cậu biết rõ điều ấy dù hiện tại cậu đang úp mặt xuống còn mắt thì nhắm nghiền.

Tên này đang giả vờ ngất xỉu à?

Thật không thể tin được.

Chẳng lẽ thằng nhóc này thật sự nghiêm túc làm cái trò mèo này á?

"Nhanh lên, di chuyển đi chứ!" người đàn ông đẩy Makoto từ phía sau

"Cái g–" Makoto thở dốc khi cậu bị đẩy về phía trước

Jutarou chĩa dao vào mặt của bác tài xế. người này giờ vẫn ngồi ở ghế dành cho lái xe

" Đứng dậy từ từ và tránh xa cái vô lăng kia đi, ông có làm được không vậy?"

Và như thể để bày tỏ sự chống đối của mình, bác tài xế mím chặt môi, nhăn mặt tức giận nhìn lại kẻ đang cầm con dao kia.

Jutarou lấy một hơi thật dài, hắn nói tất cả mọi thứ trong một lần cuối " Tôi đã nói là ông hãy bước ra khỏi cái vô lăng kia," hắn lặp lại, rồi lại ngay lập tức trở về sự bình tĩnh thường ngày " thôi nào, làm ơn đừng làm tăng độ khó cho game nữa được không?

Ông đừng nghĩ rằng tôi không biết là có một cái nút bấm ở đây giúp cho người bên ngoài biết được trong xe đang có trường hợp khẩn cấp nha.

Cũng được thôi, ông cũng đã quyết nhấn cái nút đó và trở thành anh hùng như trong các bộ phim mà."

Hắn kề dao vào cổ Makoto " chỉ là tôi không bảo đảm rằng cậu nhóc này sẽ sống tới lúc đó đâu."

Ngay lập tức, mặt Makoto nhễ nhại mồ hôi lạnh.

"Vậy ông sẽ chọn phương án nào đây?"

Jutarou hỏi bác tài xế

"Đ-Được thôi!" bác tài xế đứng dậy, gạt bỏ màng chắn dùng để ngăn cách chỗ ngồi của lái xe và hành khách.

Ngay sau khi ông ta đã ra khỏi khu vực ấy, Jutarou lại dồn chú ý trở lại Makoto.

"Và giờ thì" hắn nói " cậu sẽ ngồi ở vị trí tài xế"

"Hả?"

"Cậu là con tin của tôi cơ mà" hắn đẩy Makoto vào chỗ ngồi của bác tài, cậu khẽ rên lên khi bị đẩy ngã về phía trước như vậy.

Jutarou hạ thấp màng chắn xuống, thế là hắn đã làm xong bước cuối cùng cho một cái nhà giam tạm thời.

Makoto thì chẳng hiểu ý định của Jutarou là gì.

Cậu tự hỏi, nhưng thế nào cũng thấy có gì đấy sai sai, vì thật sự cậu chẳng có việc gì để làm với cái chỗ ngồi làm tài xế này cả.

Ở một diễn biến khác, Jutarou đang thực hiện kế hoạch của hắn – một kế hoạch đơn giản trong bất chợt hắn nghĩ ra, nhưng trong mọi trường hợp, chính sự đơn giản lại luôn là lựa chọn tốt nhất nếu có gì đó không may xuất hiện.

Đầu tiên, hắn sẽ bắt gã tài xế - kẻ mang đến một mối lo khôn lường – nhặt lại toàn bộ số đá quý bị rơi ra, rồi nhét chúng vào một cái balo chôm chỉa được từ hành khách khác.

Trong khi ông ta đang làm việc hắn phân phó, hắn sẽ luôn trong coi các hành khách khác, để chắc chắn rằng không ai trong số bọn họ sẽ làm ông ta thay đổi suy nghĩ.

Dù thế, việc đó cũng chẳng cần quan trọng làm gì, vì hiện tại, mọi người còn đang bị mắc kẹt trong lo lắng và hoảng sợ, chẳng có ai dám cầm điện thoại, hoặc làm kí hiệu, ra dấu cho người ở ngoài biết có nguy hiểm ở trong xe.

Nhưng hắn vẫn phải chắc chắn mọi việc sẽ suôn sẻ " Vì tính mạng của mấy người thôi.

Đừng có đã yếu còn thích ra gió nhá!

Tôi chưa lấy cái gì của các người cả, nên cái đống này không liên quan tới mấy người.

Chỉ cần mấy người tự khoá miệng mình lại và đừng có chõ mũi vào việc của tôi, các người sẽ an toàn.

Đơn giản thế thôi."

--------------------------------------------------------------------------------------------
 
Back
Top Bottom