"Hôm nay mình đen không tài nào chịu được!" vừa lẩm bẩm, Makoto Naegi vừa đi tới cửa hàng tiện lợi gần nhất.
Makoto là một học sinh vô cùng bình thường, học tại một ngôi trường cũng tầm thường không kém – một điều mà bản thân cậu cũng tự hiểu rõ, và cũng là điều mà bạn bè cũng như gia đình cậu thường nhắc nhở cậu.
Ở một mức độ nào đó, cậu cũng cảm thấy chán nản bản thân mình, nhưng cậu biết rằng không có gì thay đổi được sự thật ấy.
Và chính sự thật tuyệt đối mà cậu mặc nhiên thừa nhận về cái bình thường của bản thân ấy lại càng làm cho cậu càng thêm tầm thường hơn nữa.
Nhưng hôm nay lại khác.
Ngày hôm nay, Makoto cảm thấy mình không bình thường chút nào.
Cậu khác xa với sự tầm thường nhạt nhẽo của mọi ngày.
Hôm nay, cậu đen đủi tới khó tin – cậu chỉ bắt đầu nhận ra khi vừa kết thúc giờ học ở trường.
Lần đầu tiên trong cuộc đời dài đằng đẵng, cậu mới thấy sao bầu trời lại trong xanh tới vậy, Makoto bỗng nhiên thấy mình vui vẻ lạ thường.
Một thứ gì đó mà ngay cả cậu cũng không biết làm cậu hạnh phúc tới chín tầng mây, và cậu quyết định thay đổi, quyết định chọn con đường về nhà khác mọi ngày.
"Thi thoảng, đi dạo bằng đường vòng cũng không tệ đấy chứ?" cậu tự nhủ – chỉ là con đường về nhà dài hơn bình thường đôi chút thôi mà.
Nhưng một sự thay đổi nhỏ bé ấy lại dẫn cậu tới một chuỗi xui xẻo.
Không bao lâu sau, cậu đi ngang qua một công viên.
Ở đó, Makoto vô tình gặp một người bạn cùng lớp, cùng với nhóm bạn của cậu ta – hầu hết là những người cậu chưa gặp bao giờ.
Bọn họ đang chơi kéo-búa-bao, ai thua sẽ phải mua đồ ăn vặt cho những người còn lại.
Bạn của Makoto mời cậu tham gia, cậu có thể hiểu rõ lời mời được hiện lên trên gương mặt của cậu bạn.
Nếu là mọi ngày, cậu sẽ từ chối.
Nhưng hôm nay, cậu quyết định sẽ làm mọi thứ khác đi, vì cái cảm giác hân hoan khó hiểu trong người.
Nó như nhắc nhở cậu rằng nếu cậu thay đổi hôm nay, cậu sẽ gặp nhiều may mắn.
Vậy nên, Makoto đồng ý lời mời vì cậu tin chắc rằng mình sẽ không thua – không chỉ vì có rất nhiều người chơi(tận gần mười người), mà thời tiết hôm nay cũng thật đẹp nữa.
Chẳng có lí do gì để cậu thua ở đây cả.
Trò chơi kết thúc chỉ trong một lượt.
Makoto thua thảm hại – cậu ra kéo và tất cả ra búa.
Ánh nhìn vô cùng ngạc nhiên hiện lên trên gương mặt của mọi người cho thấy rằng họ hoàn toàn không hề gian lận.
"Trời ơi" cậu bạn kia cảm thán "kết quả này thật sự ấn tượng đ** thể tin nổi.
Sao lại có thể đen tới như vậy được chứ?!!."
"Có mức độ xui xẻo tới mức làm người khác ấn tượng như vậy không làm tớ vui hơn được đâu!"
Makoto cảm thấy mình như mất hết sức lực.
"Được rồi" cậu bạn kia vỗ vai Makoto, rồi đưa cho cậu một chút tiền "tớ sẽ chi phần nước ngọt và gà rán cho."
"Cảm ơn cậu" Makoto nở nụ cười cay đắng "cậu đang cố làm mình vui hơn đấy hử?" cầm lấy một mảnh giấy, cậu nhanh chóng ghi yêu cầu của mỗi người, và cầm lấy tiền từ họ – đồng thời nguyền rủa cái vận xui xẻo của mình.
...
Mười phút sau, Makoto bước ra khỏi siêu thị.
"Ôi mẹ ơi, cái đống này nặng v**."
So sánh với bạn bè đồng trang lứa, Makoto không phải người khoẻ nhất.
Vì vậy, phải bê một lượng đồ ăn, nước uống cho mười người hiển nhiên chẳng dễ chút nào.
Cậu cố nghĩ về một thứ gì đó mình yêu thích – để tạm thời quên đi gánh nặng trên tay.
Điều đầu tiên xuất hiện trong đầu cậu là một chương trình TV được chiếu vào buổi tối nay.
Một người cậu từng cùng đi tới trường, người mà cậu biết rất rõ, những có lẽ chẳng hề biết cậu là ai – sẽ xuất hiện trên chương trình ấy.
Cậu đã mong chờ chương trình này không biết bao nhiêu lâu rồi.
Mình không thể chờ thêm được nữa – cậu rảo bước, cũng là lúc cậu thấy mất thăng bằng.
"Oa" cậu bật khóc, đôi chân theo bản năng cố đứng vững trên mặt đường tránh để bị ngã.
Lấy lại được thăng bằng, cậu bỗng chốc nhận ra hình như sức nặng trên hai tay đã giảm rất nhiều – thứ đã khiến cho cậu suýt chút nữa ngã.
"Huh" cậu nhìn xuống tay mình, và hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Cả hai chiếc túi đều bị thủng, đồ ăn bị rơi rải rác suốt dọc đường đi
"Chuyện này không thể nào..."
Thì đúng là theo logic mà nói, khi thời tiết đẹp diệu kì cũng đâu có nghĩa là may mắn sẽ đến, nhưng cậu cảm thấy mọi chuyện đang đi theo chiều hướng cực kì tồi tệ.
Túi nilon thực tế thì rất ít khi bị rách như vậy.
Có lẽ, nhân viên bán hàng đã vô tình làm rách túi nilon khi dùng cái máy cắt túi khi anh ta mở túi ra.
Và đó đúng là tất cả những gì đã xảy ra.
"Thôi nào" cậu lẩm bẩm, tuyệt vọng nhặt lại đống đồ bị rơi, nào là snack, chai nhựa, lon nước, tất cả đều bị văng lung tung.
"TRỜI ƠI, SAO MẤY THỨ NÀY LẠI XẢY RA VỚI TÔI CƠ CHỨ!"
Nếu giống như trong phim, sẽ có một cuộc gặp gỡ định mệnh khi một cô gái vô tình đi qua, và dừng lại giúp cậu nhặt lại đồ, cậu sẽ rất vui lòng mà bỏ qua mọi sự xui xẻo từ đầu tới giờ á![1]
Nhưng chẳng có mấy người đi qua con đường này – và sẽ không có cô gái xinh xắn tốt bụng nào xuất hiện hết.
Con đường này rất rộng, nhưng rất ít người qua lại, bởi lẽ, khu dân cư ở gần công viên và cả trạm xe lửa nữa.
Nên sẽ chẳng có gì ngạc nhiên khi ở đây không thấy người đi bộ.
Makoto chẳng biết làm gì nữa, cậu chỉ có thể đổ cho cái xui xẻo của chính mình thôi.
Nhìn lại đống đồ đã nhặt, Makoto cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng cậu vẫn thấy hình như thiếu thiếu cái gì, cậu quyết định kiểm tra lại lại toàn bộ con đường mình đã đi.
Ở đó, cậu thấy một ông già với bộ râu dài ngồi ở bên ngoài của hàng tiện lợi.
Mình nhớ là lúc đến đây đâu có ai mà nhỉ? – Cậu nghĩ.
Ông già nhìn Makoto, ánh mắt dừng lại tại chân của cậu.
Rồi ông ta vơ tay lấy lon nước cà phê gần đó.
Ngay trước mắt Makoto, ông ta bật nắp lon, đưa lên miệng không chút ngượng ngùng.
Này, khoan đã –
Không lẽ– Makoto nghĩ, cậu tiến lại phía ông già kia.
"Xin...xin lỗi" cậu lắp bắp
"Hmm?"
ông già uống thêm một ngụm, nhìn Makoto.
"Cháu xin lỗi, nhưng cái lon nước kia, có khi nào..."
"Hmm?
Thế đây là của cháu à?"
ông già nói, cùng với biểu cảm vô cùng ngạc nhiên.
Sau đó, ông ta bật cười: "Haha, xin lỗi cháu nhé!"
"Chẳng có nhẽ..."
Makoto đứng hình mất 5 giây
Ông già trả lời mà không chút xấu hổ: " Ah, ta phải làm sao bây giờ?
Cháu biết đấy, ta tìm thấy nó trên đường.
Ta liền không nhịn được mà –"
"Rõ ràng là ông có thể mà!"
Makoto phản bác ngay lập tức.
Nhưng nụ cười sáng lạn của ông ta như nói cho cậu biết rằng vô vọng thôi con trai.
Makoto thu lại lời mình chuẩn bị nói.
Cậu thở dài: " Mà thôi, sao cũng được."
Ông già rõ rằng cảm thấy được sự tuyệt vọng trên gương mặt Makoto, ông ta hơi luống cuống: "Này con trai, chẳng lẽ ta uống lon cà phê này làm cậu sốc tới thế sao?"
"Không phải vậy" Makoto lẩm bẩm "hôm nay là ngày xui xẻo của cháu.
Từ lúc bắt đầu tới giờ, hết cái xui này lại đến cái xui khác đến với cháu.
Vì sao chúng lại xảy ra bây giờ?
Vì sao chúng lại xảy ra với cháu chứ?
Chẳng lẽ đây là nghiệp quật hay sao?"
Trái lại với sự đau khổ của Makoto, ông già trả lời cậu bằng một biểu cảm câu không thể tin được: ông ta mỉm cười.
"Huh?"
Makoto ngạc nhiên
"Nghiệp chướng chẳng liên quan gì tới mấy cái đen đủi của cháu hết.
Nếu cháu nghĩ rằng chỉ cần cháu là người tốt thì may mắn sẽ đến với cháu là ngây thơ lắm đấy."
"Nh-nhưng..."
"Sự thực là" ông ta không để cho cậu có cơ hội phản đối "ta chưa từng tin vào mấy cái như nhân quả trong bất cứ phút giây nào cả.
Nếu cháu là người tốt, cháu sẽ nhận được điều tốt lành; nếu có cái gì tồi tệ đến với cháu, đều là do cháu đã làm điều xấu mà đến – tất cả mấy điều đấy đều là mấy thứ vớ vẩn.
Cách nghĩ như vậy chẳng là cái quỷ gì ngoài thứ hy vọng xa vời, là thứ nỗ lực yếu ớt muốn điều khiển định mệnh bằng cách đặt cho nó những lí do.
Chân lí chính là nếu cháu gặp đen đủi, thì cháu chính là người đen đủi, dù cháu có là người tốt tới mức thánh thiện hay là kẻ tội đồ đi chăng nữa, và ngược lại cũng vậy."
Makoto tiếp tục thở dài, cậu không hiểu vì sao ông ta nói với cậu điều này.
Nhưng ông ta không chú ý tới cậu, tiếp tục bài giảng của mình
"Tựu chung lại, không kẻ nào có thể điều khiển được vận may.
Dù chúng ta có cố gắng tới mức nào đi chăng nữa, chúng ta không thể chiến thắng định mệnh.
Dù dựa dẫm quá nhiều vào may mắn hay kháng cự lại nó cũng đều không dẫn đến điều tốt đẹp gì.
Dù số phận của ta có may mắn hay xui xẻo, ta vẫn phải chấp nhận nó.
Đó là kết luận mà ta sau bao nhiêu năm cuộc đời mới rút ra được."
---------------------------------------------------------------------------------------
[1]: liêm sỉ rơi hết xuống đất rồi kìa 🙂)))))
không liên quan nhưng nhìn crush toi cưng zl 🙂))