*bài viết này được xây dựng và cải biên dựa trên nội dung của webtoon .
đó là một mùa hè vàng rực như thiêu như đốt.
ánh nắng đổ xuống từ đỉnh đầu nóng đến mức làm gáy người ta tê rần, nhưng những cơn gió thỉnh thoảng lướt qua lại mang theo hơi thở bình yên khiến sự thiêu đốt ấy hoá hư không. noah lặng lẽ nhìn những chú chim bắt đầu vỗ cánh bên bờ sông. từ xa tiếng trẻ thơ nô đùa cứ dâng lên rồi tan biến như những đợt triều dâng.
"đã là mùa hạ rồi sao... ngột ngạt thật. nếu có thể bay lên bầu trời, có chăng lòng mình sẽ nhẹ nhõm hơn."
noah để ý thức trầm mặc vào dòng chảy của con sông mà chẳng rõ bản thân đang mải mê với những hư niệm gì.
anh chỉ cảm nhận thanh âm bằng trực giác chứ không buồn chuyển hóa chúng thành ý nghĩa, chỉ cứ thế để chúng trôi đi. thời gian vô định lại đưa noah đến một miền xa xăm. dù đang hiện hữu ở thực tại nhưng đôi khi một cảm giác mất mát sâu sắc cứ thế ập đến bao vây lấy anh.
"đại ca! ngài làm gì ở đây thế?"
một bàn tay vỗ nhẹ lên vai khiến noah giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. trước mặt anh là những gã đàn ông diện mạo hung hiểm nhưng lại đang nở nụ cười ngượng nghịu. trong ánh mắt họ ánh lên sự tin tưởng và kính trọng sâu sắc dành cho noah.
"à xin lỗi. thời tiết đẹp quá nên ta suy nghĩ vẩn vơ chút thôi."
"thật là... ngài bị say nắng sao? sắp đến giờ khởi hành rồi chúng ta phải chuyển quân nhanh thôi."
trước lời thúc giục đầy hóm hỉnh của phó đoàn, noah khẽ mỉm cười và gật đầu.
'noble vigilante', là binh đoàn tự vệ mà noah lập ra để bình ổn những vấn đề nhức nhối của quốc gia mùa hạ này. những người đàn ông đang cười nói trước mặt anh đây, nếu không có noah, có lẽ họ đã bỏ mạng nơi ngõ tối hoặc sa chân vào địa ngục từ lâu. và noah đâu chỉ cứu mạng mỗi họ. tính trên khắp đất nước này, số người nợ noah mạng sống chắc cũng phải chiếm đến quá nửa.
họ không tích trữ cho riêng mình mà chia sẻ tất cả những gì có được cho người nghèo, tất nhiên cũng không bao giờ làm ngơ trước sự bất công. ngay lúc này cũng vậy, họ sẵn sàng mạo hiểm băng qua nước láng giềng để truy đuổi bọn buôn lậu nhằm lấy lại số hàng hóa mà biết rõ khi thu hồi về kho bạc, họ sẽ chẳng nhận được một đồng lợi lộc nào.
người đời ca tụng họ là 'noble vigilante' - đoàn tự vệ cao quý mà ngay cả hoàng đế của quốc gia mùa hạ cũng không dám chạm đến.
noah nhớ rất rõ sức nặng của vị trí đội trưởng và những năm tháng chiến đấu khốc liệt cùng những người anh em này. thế nhưng những phút giây trầm mặc lại như ngầm báo rằng anh đã đánh mất một điều gì đó. những ký ức hư vô như bị bao phủ bởi màn sương dày đặc khiến anh không tài nào đoán định được thứ mất mát này là gì.
"thời gian gấp lắm rồi.
đi thôi đại ca."
noah bước đi theo lời thúc giục. khi đến khu chợ, mọi thứ bỗng trở nên hỗn loạn với dòng người mua kẻ bán. tiếng cười của trẻ thơ cũng sớm bị vùi lấp trong sự huyên náo.
chính lúc này, một sức nặng yếu ớt bỗng níu chặt lấy ống quần của noah.
"cứu tôi với... làm ơn...!"
bàn tay người phụ nữ đang quỳ dưới đất nát bấy, đôi chân trần phủ đầy bụi đất. không cần nhìn kỹ cũng biết đây là một nô lệ vừa trốn chạy với bộ dạng vô cùng thê lương.
"làm cái gì thế! ngươi có biết ngài là ai không mà dám mạo phạm!"
đám thuộc hạ của noah định tiến đến gạt người phụ nữ ra trước khi anh kịp phản ứng. giữa lúc giằng co, người phụ nữ ngẩng đầu lên và ánh mắt họ chạm nhau. ngay khoảnh khắc đó, trái tim noah bắt đầu đập loạn nhịp một cách bất thường.
đôi mắt ấy, thứ duy nhất có thể sưởi ấm một góc ký ức vốn chỉ toàn tuyết trắng lạnh lẽo của anh.
"...jaydelin?"
cái tên được thốt ra không phải từ lý trí mà là từ tâm khảm. một cái tên đã khắc sâu vào linh hồn anh đến mức bản ngã dù đã mất đi ký ức vẫn phản ứng theo bản năng.
nghe thấy giọng nói vừa phát ra, một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên gò má người phụ nữ. noah không hiểu ý nghĩa của cái tên mình vừa gọi, cũng không hiểu tại sao cô lại khóc. nhưng một cảm xúc nặng trĩu lướt qua lồng ngực đã giúp anh hiểu được ý nghĩa của sự mất mát dày vò mình bấy lâu nay. anh không thể rời mắt khỏi cô. cảm giác như thế giới vào giây phút này đã bị phong ấn trong sự vĩnh cửu.
ánh mặt trời rực rỡ đến tàn nhẫn, và những bóng hình lấp lánh của họ dần tan biến vào dòng thời gian.
.
.
.
vài ngày trước đó.
tuyết trên trời mải rơi không ngừng. tòa thành của gia tộc jaydelin luôn cô độc giữa một vương quốc tuyết tịch mịch. với jaydelin, cô tiểu thư tám tuổi của một gia tộc thánh kỵ sĩ đã lụi bại, thế giới chỉ vỏn vẹn trong những mảng trắng xóa ngoài khung cửa sổ.
người bạn và cũng là hộ vệ duy nhất của cô chính là một thanh niên tên noah.
"noah ơi, hôm nay anh sẽ kể câu chuyện gì cho em thế?"
nghe giọng nói trong trẻo của đứa trẻ, noah lẳng lặng đưa tay điều khiển những chiếc bóng. chiếc bóng đậm nét của anh hiện lên tường thành, hóa thành mãnh cầm rồi lại biến thành linh khuyển.
đứa trẻ hồn nhiên cười lớn khi xem màn kịch bóng ấy.
đối với noah, việc chiếc bóng của mình có thể làm ai đó mỉm cười chính là đặc ân duy nhất dành cho anh trong cuộc đời u sầu này.
"noah, nhìn kìa! hôm nay những bông tuyết to hơn bình thường đấy!"
jaydelin chỉ tay ra cửa sổ. trên ngực cô bé là chiếc trâm cài hồng ngọc - "moon heart" tỏa sáng nhạt nhòa dưới ánh nắng lạnh lẽo. noah không biết uy lực kinh khủng của món di vật này. anh chỉ biết đó là thứ quý giá mà mẹ jaydelin để lại, là nơi an ổn tâm hồn mà cô bé thường mân mê mỗi khi cảm thấy bất an.
noah chưa bao giờ nghĩ mình bị nguyền rủa. ngay cả khi thế giới chỉ trích anh mang ấn ký của nhật thực, noah cũng chưa từng chùn bước. anh có thể trưởng thành một cách lạc quan như vậy tất cả là nhờ cha mình.
"con chỉ là kết tinh tình yêu của một pháp sư và một thường dân mà thôi. dù người ta có nói con bị lời nguyền thôn tính ánh sáng thì cũng đừng đau lòng. họ sai cả rồi. chiếc bóng của con không mờ đi ngay cả dưới ánh sáng chính là minh chứng cho thấy việc hiện hữu của con trong thế giới này vô cùng kiên định. con có lý do để tồn tại, và chỉ riêng sự hiện diện của con thôi đã là một món quà đối với cha mẹ rồi."
cha luôn khẳng định giá trị sự tồn tại của noah như thế, nhưng người cha ấm áp ấy giờ đã không còn. di nguyện cuối cùng của ông là noah hãy đến gia tộc jaydelin và trở thành "chiếc bóng" cho cô bé ấy.
noah trực cảm được rằng đây không đơn thuần là mối quan hệ uỷ thác mà là một sự kết nối của định mệnh.
sự bình yên thường rất tĩnh lặng. người trong thành không hề hay biết cuồng phong đang sắp ập đến.
jaydelin như mọi hôm kéo tay noah đòi ra ngoài chơi tuyết, còn noah thì khăng khăng bắt cô mặc ấm trước. người hầu nhìn hai người họ rồi cười bảo trông như hai anh em vậy.
một ngày bình yên.
bình yên đến mức không ai tưởng tượng nổi tai họa sắp xảy ra.
ngay đêm đó, những rung chấn kỳ lạ bắt đầu xuất hiện từ phía rìa ngoài tòa thành.
đoàn kỵ sĩ của nữ hoàng ariandra từ vương quốc mùa đông đã xuyên qua bão tuyết và đột kích trước cổng thành.
"noah! em sợ lắm, bên ngoài có tiếng gì lạ lắm."
jaydelin giật mình tỉnh giấc, cô níu lấy áo noah. noah nhìn ra cửa sổ, ánh đuốc đỏ rực đang nhuộm đỏ cánh đồng tuyết như màu máu.
anh chợt hiểu.
"lý do tồn tại" mà cha từng nói... có lẽ chính là lúc này.
"không sao đâu tiểu thư. có tôi ở bên cạnh cô rồi. tôi chắc chắn sẽ bảo vệ cô."
noah ôm jaydelin vào lòng. nhịp tim của cô bé truyền qua chiếc trâm cài đến tận lồng ngực noah.
đó là nhịp đập cuối cùng trước khi bi kịch của gia tộc jaydelin bắt đầu và cũng là lúc cánh cửa dẫn đến một thế giới mới sắp mở ra.
cánh cổng thành bị phá vỡ với tiếng động kinh hoàng.
đoàn kỵ sĩ của nữ hoàng ariandra tràn vào như một cơn sóng hắc ám giữa bão tuyết.
noah ôm chặt lấy jaydelin đang run rẩy vì sợ hãi. tiếng kim loại va chạm từ những bộ giáp và tiếng điều binh thô lỗ ngày càng gần hơn. mỗi khi tiếng hét của những binh sĩ bảo vệ thành lịm đi, trái tim noah lại lạnh buốt.
"nhắm mắt lại đi tiểu thư. mọi chuyện sẽ kết thúc sớm thôi."
noah đưa jaydelin lẻn trốn vào mật huyệt. nhưng đoàn kỵ sĩ như thấu suốt mọi ngóc ngách, bọn chúng không một sai sót mà đuổi theo sát nút.
đến ngõ cụt, cánh cửa bí mật liền bị đập nát, đoàn trưởng và đám binh lính ập vào.
noah và jaydelin nỗ lực chống cự nhưng sức lực của họ không thể bì lại. noah muốn dùng ma pháp nhưng khi thấy jaydelin đang bị bắt giữ, anh đành từ bỏ để tránh làm cô bé bị thương. năng lực của anh lúc này vẫn chưa đủ tinh vi.
"jaydelin, giao nó ra đây.
đó không phải là thứ mà con người có thể gánh vác được."
một bóng đen bao trùm lấy họ giữa thư viện. nữ hoàng ariandra đang nhìn xuống họ với ánh mắt đầy dục niệm. mũi kiếm lạnh lẽo của trưởng đoàn kỵ sĩ đang chĩa về phía họ. noah nhìn xuống dưới chân mình, dưới ánh đuốc chập chờn, chiếc bóng của anh lay động một cách đậm đặc và rõ nét đến kỳ lạ.
"đừng hòng chạm vào tiểu thư... và di vật."
"ngươi nghĩ mục tiêu của ta chỉ có mình jaydelin sao?", nữ hoàng cười nhạo.
"ta không chỉ đến đây để lấy lại 'moon heart' bị gia tộc này đánh cắp. ta có một mục đích cao cả hơn, chính là cứu rỗi thế giới này.
"nực cười!"
"jaydelin có thể không biết, nhưng chẳng lẽ ngươi lại không cảm nhận được sao hỡi kẻ mang dòng máu lai? thế giới này dạo gần đây đang trở nên bất ổn một cách rõ rệt. ta sẽ cứu rỗi thế giới này. ta nhất định phải khôi phục lại quyền lực của vương triều và để làm được điều đó, ta cần một 'vật chứa' cùng một 'điểm hoả' để dung nạp trái tim mặt trăng."
"vật chứa và điểm hoả...?"
"phải. chính là jaydelin và ngươi. chỉ có nhật thực mới mới có thể là thông đạo dẫn lối cho trái tim mặt trăng. vì vậy ngươi cũng phải hợp tác với ta."
"bà biết cách dùng nó sao?"
"ngươi cũng đâu có biết."
"a!"
một tiếng thét nhỏ vang lên, jaydelin ngã gục xuống sàn. con dao găm của nữ hoàng đã đâm vào cổ cô bé. huyết sắc loang ra trên y phục trắng như đóa hoa nở rộ. ngay khoảnh khắc đó, 'moon heart' trên ngực cô bé bắt đầu rung động dữ dội. chiếc trâm cài không còn là món trang sức xinh đẹp nữa, nó rung lên kỳ quái như một con thú đói đang hút lấy năng lượng xung quanh.
"tiểu thư! jaydelin!"
noah bế lấy đứa trẻ huyết nhục mơ hồ. hơi thở của jaydelin trở nên đứt quãng. khi máu từ "vật chứa" bị vỡ, chạm vào chiếc bóng đậm đặc của mình, noah hiểu rằng nếu không kích hoạt di vật này ngay lập tức, jaydelin sẽ chỉ còn là một cái xác lạnh lẽo. anh quyết định đánh đổi tất cả bằng mọi giá.
"lấy đi mọi thứ của tôi cũng được. làm ơn hãy đưa đứa trẻ này đến nơi mà cô bé có thể cười hồn nhiên như bây giờ!"
khi noah chạm tay vào chiếc trâm, hình trăng khuyết ẩn giấu bỗng hiện ra. luồng ánh sáng vàng rực rỡ tỏa ra bao quanh hai người. noah gào lên và đẩy chiếc bóng của mình vào trong di vật.
ánh sáng vàng chói nuốt chửng cả hai. trưởng đoàn kỵ sĩ lao đến nhưng thứ ông ta nắm được chỉ là những bông tuyết lạnh lẽo giữa hư không.
cùng với một vụ nổ ánh sáng vang dội, bóng dáng của hai người hoàn toàn biến mất khỏi vương quốc mùa đông. thứ còn lại chỉ là bức tường thành đổ nát, những vệt máu mất đi chủ nhân và những bông tuyết vẫn lặng lẽ rơi.