Khác [TRANS] MISSION: SAVE THE HUNTER

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
354,820
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
389775139-256-k417465.jpg

[Trans] Mission: Save The Hunter
Tác giả: eritojjorei
Thể loại: Hành động
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Tên khác: I delayed my death because of a will.

Bản Eng: https://reveriedefleurs.wordpress.com/

Bản dịch phi lợi nhuận.

Vì quá mê bộ này mà không tìm được nhà dịch nào ở Việt Nam dịch tiểu thuyết nên mình quyết định tự thân vận động.

Mình sẽ dịch từ C105, bạn nào muốn đọc các chương trước đó có thể ghé qua acc của bạn @zoeylee99vl để đọc nhé.

Hiện tại bản mahwa đang dừng lại ở C68, ứng với C86 bên tiểu thuyết nha.

Lịch ra: 2 chương/tuần.

Vì mình dịch khá kĩ, và đang hơi bận nên tiến độ ra chương khá chậm, mong mọi người thông cảm.

Mọi góp ý bản dịch hãy liên hệ qua tiktok @thembundaumamtom.

⚠️ Tuyệt đối không lấy bản dịch khi chưa có sự cho phép, nếu cần sử dụng mong bạn ghi cre bản dịch của mình.



seochaeyoon​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • [TRANS] HẠNG S MÀ TÔI DƯỠNG THÀNH
  • [Trans] Bình tĩnh nào, khun Rome!
  • [Trans] Bình tĩnh nào, khun Rome!
  • [TRANS] NAGIREORIN A Lukewarm Pain
  • [Trans] Mission: Save The Hunter
    C105. Phiên họp về ngục tối


    Có vẻ như đây chính là mục tiêu của họ ngay từ đầu.

    Yoon Seo biết rằng anh cần phải thường xuyên tham gia vào các Ngục tối nếu muốn rèn luyện khả năng kiểm soát sức mạnh của bản thân.

    Thay vì mạo hiểm để những người lạ biết được khả năng đặc biệt của mình, tiếp tục làm việc với những người đã biết từ trước có lẽ sẽ tốt hơn.

    Trong khi Yoon Seo còn đang do dự, người đứng đầu nhóm nhanh chóng nói thêm:

    - Chúng tôi còn một cuộc đột kích ba ngục tối khác đã được lên kế hoạch vào thứ Năm.

    Anh có muốn tham gia cùng chúng tôi không?

    Khoan, cách nói chuyện của anh ta thay đổi như thế này là sao đây?

    - Địa điểm của các hầm ngục cũng ở gần đây thôi, xung quanh khu vực Yeoju, bắt đầu lúc 2h chiều.

    - Được rồi, tôi sẽ tham gia.

    - Cảm ơn anh.

    Yoon Seo gật đầu ngay tức khắc mà không cần đến sự chấp thuận của Know Jihan.

    - Vậy phiền anh có thể cung cấp thông tin liên lạc cho chúng tôi được không?

    Chà, thông tin liên lạc của mình sao.

    Yoon Seo không nghĩ xa như vậy, anh nhíu mày bực bội.

    Ngay lúc đó, một cái bóng lớn bước xuất hiện trên đầu họ.

    Know Jihan nhẹ nhàng đứng giữa Yoon Seo và người thủ lĩnh.

    - 010-0000-0000.

    Hãy liên lạc với chúng tôi qua số này.

    - Chúng tôi sẽ liên lạc với hai anh qua số điện thoại này.

    - Thủ lĩnh nhóm nhanh chóng lưu lại số liên lạc trên U-pad của anh ta.

    - Được rồi, thế còn bữa tiệc ăn mừng sau khi hoàn thành việc đột kích ba hầm ngục hôm nay thì sao nhỉ...?

    - Đủ rồi, biến đi.

    Know Jihan ngắt lời anh ta một cách thẳng thừng, ánh mắt cậu trở nên lạnh lùng hơn thay vì giận dữ.

    Với cái bóng của chiếc mũ che khuất khuôn mặt, Know Jihan thậm chí còn trông lạnh lùng hơn.

    Các thành viên trong nhóm cảm thấy như bị đe dọa bởi sự hiện diện của cậu, khuôn mặt ai cũng trở nên cứng đờ trước vẻ mặt nghiêm nghị đó.

    Mặc dù Yoon Seo từng nghĩ rằng Know Jihan là một người kiêu ngạo và cọc cằn, nhưng giờ anh chỉ cảm thấy biết ơn về sự quan tâm của cậu ta.

    - Việc dễ dàng đưa số của cậu cho người khác liệu có ổn không vậy?

    - Em có tận ba số liên lạc cơ, số vừa rồi chỉ là nói ra một cách ngẫu nhiên thôi.

    Know Jihan mỉm cười tinh nghịch quay lại nhìn Yoon Seo, như thể vẻ lạnh lùng trước đó của cậu chưa từng tồn tại.

    - Nhưng mà, hyung ơi, anh có thấy ổn với việc tiến vào các hầm ngục thường xuyên không ạ?

    Có một Ngục tối vàng cấp S vào thứ Bảy này đó...

    - Tôi bảo đảm rằng nó sẽ không ảnh hưởng gì đến Ngục tối vào thứ Bảy này đâu.

    - Anh biết là em không lo lắng về việc đó đâu mà.

    Nhỡ đâu có chuyện gì đó xảy ra và anh bị thương thì...

    Know Jihan hạ giọng.

    Yoon Seo cảm thấy thật buồn cười.

    Nếu bạn hỏi một nửa số người trên thế giới rằng ai là người mạnh nhất, có lẽ họ sẽ trả lời là Seo Chaeyoon.

    Nhưng lại có một Know Jihan ở đây, lo lắng cho Yoon Seo như vậy đấy.

    - Cậu không cần phải lo lắng cho tôi.

    Cơm Nắm đã tỉnh dậy rồi, tôi sẽ không bao giờ bị cạn kiệt mana nữa đâu.

    Viên ngọc trên con dao găm của Yoon Seo rung lên và phát sáng.

    Yoon Seo cho phép "Hữu Linh Thể" tự do thay đổi hình dạng của nó.

    Pew!

    Cơm Nắm vừa mới biến hình ngay lập tức bay lượn vòng quanh Know Jihan như một chú bướm.

    Jihan dơ ngón tay của cậu ra, nhưng Cơm Nắm từ chối cậu và bay đi nơi khác.

    - Nó bay đi đâu vậy anh, chúng ta có nên để mặc nó không ạ?

    - Không sao đâu.

    Có một rào chắn xung quanh nơi này, vì vậy nó sẽ không thể bay đi xa được.

    Có vẻ như Cơm Nắm vẫn còn đang phấn khích, nên cứ để nó bay xung quanh một chút vậy.

    Địa hình của Ngục tối cấp F này là một đồng cỏ khô cằn.

    Kích thước của nó không thể lớn hơn một sân bóng đá, vậy nên dù đứng ở điểm nào trong hầm ngục cũng có thể nhìn thấy được rào chắn Ngục tối.

    - Có lẽ còn có một ngục tối khác bên ngoài hàng rào bảo vệ, đúng không?

    - Rất có thể đó, hyung.

    Anh đừng quá phụ thuộc vào khả năng tự phục hồi của mình.

    Hãy tiết kiệm một ít mana đi.

    - ...

    Thợ săn Know Jihan, cậu không thể thấy được tổng lượng mana của tôi sao?

    [ Know Jihan đã sử dụng kỹ năng ]

    Yoon Seo cho phép kĩ năng của Jihan phát huy tác dụng bằng cách giải trừ sự thay đổi kí ức về khả năng mana của mình.

    [ Lượng mana còn lại 9500/9999 ]

    Know Jihan tặc lưỡi ngay khi thấy lượng mana còn lại của Yoon Seo.

    Dù đã dọn sạch ba ngục tối chỉ trong một lần, Yoon Seo vẫn còn tới 95% lượng mana.

    - Hyung, tại sao anh lại mạnh tới mức khiến người khác còn không cần phải lo lắng cho anh?

    Thì ra đây là lý do vì sao mọi người gọi anh là nhân vật ẩn giấu sức mạnh áp đảo...

    - Tôi thật sự không bao giờ che giấu sức mạnh của mình nữa.

    - Anh vẫn còn nửa ẩn nửa hiện mà.

    Anh vẫn đang che giấu thân phận thật của mình.

    - Rất nhiều người đã biết về nó.

    - Vậy thì em sẽ gọi anh là người có sức mạnh ẩn nửa vời.

    Ra đây là lý do những nhân vật có siêu năng lực ẩn nửa vời...

    Know Jihan lắc đầu không tin, nhưng biểu cảm của cậu ta đột nhiên cứng đờ.

    Yoon Seo tò mò rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, và rồi Know Jihan nói bằng giọng trầm một cách vô cùng nghiêm túc:

    - Hyung, điểm kinh nghiệm của anh... có chuyện gì đã xảy ra vậy?

    - cũng hiển thị cả điểm kinh nghiệm đúng không?

    - Nó là...

    13.2 tỉ điểm, tận 13.2 tỉ lận đó.

    - Đúng vậy, khoảng chừng đó.

    - ......

    Yoon Seo đã mong đợi rằng Know Jihan sẽ phản ứng kiểu như "Sao điểm lại cao thế?

    Anh đúng là một người sống ẩn mà".

    Nhưng thay vào đó, khuôn mặt của Know Jihan trở nên tái nhợt, giống như thể cậu ta đã nhận ra điều gì đó vô cùng đáng sợ.

    Khi Yoon Seo nhìn cậu với vẻ mặt, Know Jihan đáp lại bằng vẻ mặt lúng túng:

    - .....

    Anh đã nói là ba năm mà.

    Ah

    Yoon Seo cuối cùng cũng hiểu được tại sao Know Jihan lại phản ứng như vậy.

    Dù chỉ mới trải qua ba năm trong Đại Ngục, điểm kinh nghiệm của anh lại cao một cách bất thường.

    Không ai thực sự biết chính xác thời gian đã thực sự trôi qua bao nhiêu từ khi kĩ năng được sử dụng.

    Yoon Seo đã nói với mọi người là ba năm, nhưng ngay cả anh cũng biết rằng số điểm kinh nghiệm như vậy là vô cùng nhiều chỉ trong vòng vỏn vẹn 3 năm.

    - Hội Seokyoung đã tích lũy được 10 tỉ điểm kinh nghiệm trong vòng 10 năm.

    Nhưng...chỉ một mình anh thôi... mà sở hữu hơn 13 tỉ điểm kinh nghiệm...

    Làm sao có thể như vậy được?

    Yoon Seo không thể nói gì nhiều nên anh quyết định giữ im lặng.

    [ Thần Sự Sống thúc giục bạn kiểm tra thời gian ở cổng thoát hiểm ]

    Know Jihan chắc chắn đã nhận được thông báo tương tự, ánh mắt của cậu ta trầm xuống.

    Còn khoảng 5 phút nữa đến khi cổng thoát hiểm đóng lại.

    Nếu họ không rời khỏi đây trước thời điểm đó, toàn bộ mọi thứ trong Ngục tối sẽ biến mất.

    - Cơm Nắm, lại đây nào.

    Chúng ta ra khỏi đây thôi.

    Từ xa, Cơm Nắm đáp lại và cần mẫn bay về phía hai người.

    Know Jihan vẫn mang một vẻ mặt nặng nề.

    Trước khi bước qua cổng, Yoon Seo nhìn lại lần cuối về phía hàng rào trong Ngục tối.

    - Chắc hẳn là gần hẻm núi Mikael.

    *Hẻm núi Mikael là tên mà những người nghiên cứu Ngục tối (?) tùy ý gắn vào khi tạo bản đồ hành tinh.

    - Tại sao anh biết đó là một hẻm núi?

    - Bởi vì đây là "Đồng bằng Hwangah".

    Với ba Mặt trời ngay trên đầu chúng ta, hướng đó là hướng bắc, và phía bắc của đồng bằng Hwangah là hẻm núi Mikael.

    - Vậy sao anh lại biết được đây là một Đại bình nguyên?

    Rõ ràng là có tận 8 cái đồng bằng giống như vậy.

    - Cậu có thể biết được qua các sản phẩm phụ mà nơi này tạo ra.

    Nó đã được viết rất chi tiết.

    - Hyung, anh thậm chí chỉ mới nhìn bản đồ có một lần.

    Yoon Seo chớp chớp mắt như thể điều đó không có gì bất hợp lí.

    Know Jihan thở dài không tin.

    - Điều này thật nực cười.

    Anh có 13.2 tỉ điểm kinh nghiệm, và bây giờ anh thậm chí có thể ghi nhớ điều gì đó dù chỉ mới liếc qua một lần.

    Anh có thể mạnh mẽ đễn mức nào đây?

    Em thấy bực bội thật đấy, nhưng cũng rất ấn tượng.

    Yoon Seo định hỏi rằng liệu việc ghi nhớ một thứ dù chỉ nhìn qua một lần có thực sự kì lạ không, nhưng anh đã không làm vậy.

    Yoon Seo bước ra khỏi cổng hầm ngục trước, Know Jihan nhanh chóng bước theo sau.

    - Đừng nói với em là anh nhớ được tên của tất cả địa hình đấy nhé.

    Phía nam của ngục tối này là gì vậy?

    - Một vách đá và một tổ rắn.

    Nếu cậu tiếp tục đi về phía tây, cậu sẽ đến cánh đồng dung nham, và xa hơn nữa là biển.

    Về phía đông, có một hang động đầy dơi ma cà rồng đen.

    - Được rồi, vậy là anh sở hữu cả kĩ năng ghi nhớ mà em không hề biết đến, phải không?

    - Đừng trêu tôi.

    - Em không hề trêu anh.

    Em thật sự vô cùng ấn tượng.

    Em đã không biết rằng anh thông minh đến như vậy.

    Thực ra, nếu anh dành nhiều thời gian như thế trong Đại Hầm ngục, thì việc gọi anh là hiền nhân là hợp lí.

    Hiền nhân Yoon Seo - điều này hoàn toàn phù hợp.

    *hiền nhân: người giỏi giang, thông thái, đức hạnh tốt.

    - Tôi nói lại một lần nữa, chỉ có thể là ba hoặc bốn năm.

    Chắc chắc không phải là hàng trăm năm.

    Yoon Seo nói một cách nghiêm túc, nhưng Know Jihan có vẻ không lắng nghe lời của anh.

    Cậu ta tiếp tục nói về những thứ tương tự trên chuyến đường trở về Seoul.

    Know Jihan nói nhưng thứ như kiểu "Hyung, anh thông minh thật đó", "Anh là một thiên tài", "Trí nhớ của anh thật phi thường, và khả năng hiểu biết của anh là là vô song" , "Anh là một nhà hiền triết" và "Một người siêu cấp thiên tài áp đảo".

    Khi họ đến nhà Kwon Jihan, Yoon Seo bắt đầu tự hỏi liệu anh có thực sự là một "ông già" có trí thông minh đặc biệt hay không.

    May mắn thay, họ đã gần đến đích.

    Lần này, Know Jihan không nằng nặc đòi Yoon Seo qua đêm ở nhà mình nữa.

    - Cơm Nắm, Gạo Nếp, tôi đi đây.

    Gặp lại mọi người vào thứ Tư.

    Beep!

    - Đi đường cẩn thận nha anh.

    Know Jihan vui vẻ chào tạm biệt, nhưng khi chạm vào tay nắm cửa xe, Know Jihan dừng lại và nhìn Yoon Seo như thể cậu ta có điều gì quan trọng muốn nói.

    Yoon Seo - người đang gãi lưng Cơm Nắm, nhận thấy ánh mắt của Jihan liền ngay tức khắc quay lại nhìn cậu.

    Với vẻ mặt nghiêm túc, Know Jihan hỏi anh:

    - Anh có nhận được bản di chúc nào là ghi nhớ bản đồ hay điều gì đó không?

    Yoon Seo nhíu mày tỏ vẻ không tin.

    - Cậu có nghĩ rằng những Hunter sẽ để lại những yêu cầu kiểu vậy không?

    - Họ đã có thể làm thế.

    Điều này còn hợp lí hơn cả việc cố gắng bắt một con cá tráp đỏ dài 90 cm.

    - ........

    - Dù sao em cũng mừng vì họ không để lại lời nhắn nào như vậy.

    Em sẽ đi ngay bay giờ đây, gặp lại anh vào thứ Tư.

    Know Jihan mở cửa xe bước ra ngoài, Gạo Nếp từ tốn khởi động xe.

    *************************

    14.

    Phiên họp về Đại hầm ngục

    Ngày diễn ra phiên họp về Đại hầm ngục đã đến.

    Yoon Seo đã đến trụ sở của hội Seokyoung từ sớm để thảo luận về việc sản xuất các vật phẩm và đề ra chiến lược cần thiết cho việc chinh phục Ngục tối.

    Sau khi gõ hai lần vào cửa phòng làm việc của Yoo Juncheol, Yoon Seo mở cửa mà không đợi phản hồi.

    Bên trong, Yoo Juncheol và Kwon Jihan đang ngồi, trước mặt họ là một hình ảnh ba chiều chứa đầy các biểu đồ và công thức phức tạp.

    Một số loại thuốc với nhiều màu sắc khác nhau cũng nằm trên bàn.

    - Hyung, anh ở đây ạ?

    - Yoon Seo, cậu đến sớm đấy, mau lại đây ngồi đi.

    Beep!

    Một chú chồn trắng thò đầu ra từ cổ của Yoon Seo và duỗi thẳng các chi như thể vừa mới thức dậy.

    Nó ngáp dài một hơi.

    Hôm nay, Cơm Nắm không phải là một con chim nữa mà là một chú chồn.

    Thức dậy trên giường và thấy một con chồn nằm ngửa bên cạnh mình quả là điều đáng yêu nhất trần đời!
     
    [Trans] Mission: Save The Hunter
    C106


    - Quào, hôm nay Cơm Nắm là một chú chồn sương, dễ thương quá!

    Nhận ra Know Jihan, Cơm Nắm chạy vội đến bên cậu và cọ mình vào bàn tay to lớn, tận hưởng cảm giác thích thú trong khi liếc nhìn Yoo Juncheol.

    - Tôi đã nghe nói nó là một con chim...

    Ồ, đúng rồi, biến hình...

    Yoo Juncheol lẩm bẩm không tin, nhanh chóng chào Cơm Nắm một cách nồng nhiệt.

    Cơm Nắm liếc nhìn anh ta đầy kiêu ngạo, từ chối việc phải rời khỏi lòng bàn tay của Know Jihan.

    Yoon Seo bước tới ngồi cạnh Know Jihan.

    Know Jihan mỉm cười nhẹ và di chuyển một chút để nhường chỗ.

    - Hyung, hôm nay anh mặc áo phông trắng.

    - Bởi lông của Cơm Nắm có màu trắng.

    - Thật đáng yêu.

    Nhưng liệu chồn sương có thường phát ra tiếng kêu bíp bíp đó không ạ?

    - Cơm Nắm khóc như vậy bất kể đang ở trong hình dạng nào.

    Đây là thuốc phục hồi trạng thái bất thường sao?

    Yoon Seo cầm một trong những lọ thuốc bên cạnh Cơm Nắm và hỏi.

    - Đúng rồi ạ, tất cả đều là cấp S, anh hãy thử đi.

    Có tổng cộng là ba lọ thuốc.

    Yoon Seo uống từng cái một và nhận ra rằng trạng thái của anh vẫn không có gì thay đổi.

    - Không có sự thay đổi nào sao?

    - E là không rồi

    -Hmm, chúng tôi thức trắng đêm để làm những thứ này...

    Tôi sẽ liên lạc với nhóm và bảo họ làm lại chúng.

    Yoo Juncheol thở dài.

    Yoon Seo không ngạc nhiên về kết quả và cũng không thất vọng lắm, vì anh không mong đợi bất kỳ trạng thái bất thường nào được chữa khỏi.

    Kwon Jihan vẫn im lặng.

    Trong khi Cơm Nắm tiếp tục khám phá văn phòng từ lòng bàn tay của Know Jihan, cả nhóm đã thảo luận về bẫy khiên và những vật phẩm chiến lược.

    Yoon Seo đã tích cực đóng góp bằng cách chỉ ra những cái tiến đối với những thiết kế bẫy khiên.

    Một vật phẩm hoàn toàn mới thậm chí đang được phát triển dựa trên các đề xuất chiến lược của Yoon Seo.

    Và sau khi xem cảnh quay thử nghiệm, Yoon Seo một lần nữa lại ấn tượng trước những tiến bộ công nghệ của nhân loại.

    - Thế còn về kĩ năng của Gaia?

    Ngay cả S-Guild và team Endless thậm chí cũng không biết về nó?

    - Đúng, họ đã tìm kiếm, nhưng không có bất kì manh mối nào xuất hiện.

    Kỹ năng Gaia sẽ được chuyển giao cho người khác khi chủ sở hữu ban đầu qua đời, nhưng ba trong số những chủ sở hữu hiện tại của kỹ năng này vẫn chưa được tìm thấy.

    Yoon Seo gõ nhẹ vào bàn bằng ngón tay trong khi nhìn vào biểu đồ.

    Nếu không có người nắm giữ hiện tại... giống như "Seo Chaeyoon", những người sở hữu kĩ năng ở hiện tại có thể cố tình ẩn núp và sau đó xuất hiện khi thông báo về Đại Ngục Tối được công bố.

    Yoon Seo không thực sự muốn tìm thấy họ nếu họ đang ẩn núp.

    Nếu họ quyết tâm giấu mình, sẽ không có cách nào để xác định vị trí của họ.

    - Tôi dự định sẽ tiết lộ sự tồn tại của kỹ năng và thuộc tính này sau khi quan sát tình hình sau thông báo về Đại Ngục.

    Đến lúc đó, những người tự nhận là 'người được chọn' sẽ lộ diện, vì vậy quá trình xem xét của anh sẽ rất cần thiết.

    - Hiểu rồi.

    Chúng ta có thể xác minh điều đó trong khi xác nhận danh sách cuối cùng.

    - Lần này anh sẽ không gặp Chủ tịch Hiệp hội Châu Âu trong chuyến đi đến Châu Âu, đúng không?

    - Tôi muốn gặp Thợ săn La Bijina và chỉ quan sát cảnh tiên tri trước khi trở về.

    - Tôi mong đợi như vậy.

    Tôi sẽ truyền đạt thông tin đó.

    Yoo Juncheol gõ gì đó trên U-Pad của mình.

    Yoon Seo sắp xếp lịch trình trong đầu.

    Đầu tiên, thứ Bảy này, ngày 4 tháng 9, là chiến lược Ngục tối Vàng Cấp S.

    Sau đó, vào ngày 12, anh ấy cần mua vũ khí của Kwon Jihan ở chợ đen, và vào ngày 19, buổi quan sát tiên tri của Grace đã được lên lịch.

    Nhiều người mong chờ sự tiết lộ này.

    Phương pháp sử dụng kỹ năng tiên tri khác nhau tùy vào từng người.

    Một số cần phải ngủ, một số cần phải cầu nguyện, và một số phải hiến tế máu...

    Đối với Grace, cô phải ngâm mình trong hồ nước trong rừng bạch dương để có thể sử dụng kỹ năng của mình.

    Mặc dù các phương pháp đều khác nhau, nhưng chúng có một điểm chung: thời gian kích hoạt của lời tiên tri bị ảnh hưởng bởi phước lành của những sinh vật Thức tỉnh xung quanh.

    Liệu các phước lành có tương tác và có mặt rộng rãi ở một thế giới vượt ngoài tầm hiểu biết của con người không...?

    Ví dụ, Do Deungsoo, người được ban phước với thuộc tính "Không gian", là đối tượng được tất cả các nhà tiên tri trên toàn thế giới săn đón.

    Với sự hiện diện của anh ấy, thời gian kích hoạt của kỹ năng tiên tri được kéo dài, cho phép thu thập thêm thông tin.

    Và vào ngày 19, hai người được Gaia ban phước cũng được mong đợi, mọi người muốn tận mắt được nhìn thấy họ.

    Kết quả là, có rất nhiều người đã háo hức mong chờ sự kiện này.

    Vào lúc đó, Kwon Jihan gọi Yoon Seo.

    - Hyung, em có một câu hỏi.

    - Hửm?

    - Về Đại Ngục.

    Kwon Jihan quan sát biểu cảm của Yoon Seo.

    Cậu tự hỏi liệu anh có thể nói về Đại Ngục hay không.

    Cảm giác kinh sợ trào dâng trong lòng Yoo Juncheol, nhận ra rằng anh chàng vô cảm này lại đặt một câu hỏi liều lĩnh như thế.

    Yoon Seo chỉ nhướn mày, ra hiệu rằng anh có thể nói.

    - Tại sao anh không mở kỹ năng Gaia ngay từ đầu?

    Anh... chỉ chia sẻ nó với nhau giữa chừng.

    Chẳng phải sẽ dễ dàng hơn nếu anh mở thứ gì đó như thần giao cách cảm của ngay từ đầu sao?

    - Tôi nghe nói rằng mọi người đều giữ bí mật để tránh làm dấy lên nghi ngờ của nhau.

    Các kỹ năng như và của anh thì sao?

    - ......

    Yoon Seo nhất thời không biết nói gì.

    Ồ, lý do là gì nữa?

    Anh nheo mắt lại.

    - Không chỉ có cho phép di chuyển trong không gian, nhưng đó là điều chỉ tôi mới có thể làm... và tôi không thường xuyên sử dụng tính năng khám phá vì nó không thực sự cần thiết trong khi chiến đấu.

    -
     
    [Trans] Mission: Save The Hunter
    C107


    - Hãy tập trung vào vấn đề chính của buổi họp hôm nay

    Yoon Seo lắc đầu, loại bỏ những suy nghĩ trong đầu rồi quyết định tập trung vào nhiệm vụ trước mắt.

    Anh tự hỏi mọi người sẽ cảm thấy hỗn loạn như thế nào sau thông báo về Ngục tối mới, và sẽ có bao nhiêu người tình nguyện tham gia.

    Yoo Junchel dự đoán sẽ có nhiều người tình nguyện tham gia Ngục tối lần này hơn so với 10 năm trước.

    Yoon Seo cũng biết điều đó.

    Khoảng 1,203 người?

    Không, con số này sẽ còn nhiều hơn.

    Quả là những kẻ ngu ngốc đã lầm tưởng rằng việc hy sinh mạng sống để cứu nhân loại là một hành động cao cả và xứng đáng.

    'Tại sao tôi lại phải chịu đựng những việc này?

    Tại sao tôi lại phải chịu đựng nỗi đau này cơ chứ?

    Yoon Seo, thế còn cậu thì sao?'

    'Tất cả mọi người sẽ nhớ đến sự hy sinh cao cả của Domin.'

    'Những kẻ mạnh sẽ phớt lờ người yếu thế hơn, trong khi số khác thì bảo vệ họ.

    Tôi muốn là người bảo vệ họ.'

    'Nếu có những người yếu đuối hơn mình, hãy chăm sóc họ.

    Đó mới là lẽ sống phải.'

    Những lời nói từ những người xung quanh vang vọng trong đầu Yoon Seo khi anh thở dài.

    Beep.

    Beep-beep.

    - Cảm ơn mày, Cơm Nắm.

    Yoon Seo vuốt ve bộ lông mềm mại của Riceball đang cọ vào cổ mình, an ủi nó.

    Anh hít một hơi thật sâu rồi bước xuống hành lang.

    Những người trong phòng họp, tất cả đều là cấp A hoặc cấp S, chắc hẳn đã nghe thấy tiếng bước chân của anh.

    - Yoon Seo hyung!

    Là Yoon Seo hyung!

    Ngay khi Yoon Seo vừa mở cửa, Soo Jaehee vẫy tay chào và gọi tên anh.

    Mọi người trong phòng họp đều hướng ánh mắt của mình về phía Yoon Seo.

    - Anh Yoon Seo, chào anh.

    - Chào cậu, hunter Soo Jaehee.

    Soo Jaehee chào đón Yoon Seo bằng ánh mắt vừa nồng nhiệt vừa mãnh liệt, dù vẫn có giữ dáng vẻ bình tĩnh.

    Yoon Seo khẽ gật đầu rồi ngồi xuống giữa Soo Jaehee và Park Soobin.

    - Yoon Seo, anh đến sớm thế.

    - Cậu đang trêu tôi đấy à.

    - Không, thật đấy.

    Anh đã đến trước khi phiên họp bắt đầu.

    Park Soobin mỉm cười rạng rỡ.

    Yoon Seo đảo mắt quanh phòng và nhận ra rằng ngoài Yoon Juncheol và Know Ji Han, tất cả đều đến đông đủ.

    Ngay cả thợ săn cấp C Hwashim cũng có mặt cùng các thành viên hạng S và A, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy.

    - Chào anh nhé Yoon Seo, tôi là Yelena.

    - Chào cô.

    Có những người Yoon Seo mới gặp lần đầu.

    Một trong số họ chính là Yelena Ivanov, một thợ săn hạng S mới gia nhập đội Perfect 1.

    [Yelena đã sử dụng vật phẩm "Kính của Hawk"]

    [Yelena đang xem hồ sơ "Ký ức giả" của bạn]

    - Anh đã che giấu điều gì đó trong hồ sơ của mình, Yoon Seo.

    Điều này khiến tôi vô cùng buồn đó.

    Bây giờ chúng ta là thành viên chung một đội mà.

    Lời nói của cô ta thật khó hiểu.

    Yoon Seo nhận ra rằng Yelena đã không sử dụng tai nghe phiên dịch.

    Soo Jaehee cười khúc khích bên cạnh anh.

    - Yelena noona rất tự tin với khả năng tiếng Hàn của mình, nên chị ấy không sử dụng công cụ dịch thuật nào ạ.

    - Tôi nói tiếng Hàn rất tốt.

    Học tiếng Hàn....Không cần.

    Phiên dịch.

    Yelena tự hào hất cằm, nhưng trong mắt Yoon Seo, cô ta thật sự cần một phiên dịch viên, đặc biệt là vì lợi ích của người nghe.

    [Kỹ năng đã được kích hoạt.

    [Đang xem hồ sơ hệ thống của mục tiêu.]

    [Bách khoa toàn thư về Nhân loại: Yelena Ivanov, 28 tuổi, Nữ.

    Hạng: S

    Đặc điểm: Pháp sư, Giả kim thuật sư

    (Được Thần Lửa bảo vệ)

    (Được Thần Nước bảo vệ)

    (Được Thần Sấm bảo vệ)

    (Được Thần Đất bảo vệ)

    Kỹ năng: B, B, B, B.

    Kỹ năng đặc biệt: S, S, S, S.

    *Chỉ có thể xem các trạng thái bổ sung trong ngục tối.]

    Cứ như thể cô ta sở hữu những kỹ năng nguyên tố trong game vậy.

    Yelena tươi cười.

    - Đó là vinh dự của tôi khi trở thành đồng đội với cô, thợ săn Yelena.

    Cùng giúp đỡ nhau từ bây giờ nhé.

    - Tôi rất mong chờ được làm việc cùng anh đấy, thợ săn Yoon Seo.

    - Tôi muốn xem hồ sơ thật của anh, Yoon Seo.

    - Điều đó là không thể đâu.

    - Tôi hiểu rồi.

    Yelena bình tĩnh chấp nhận câu trả lời và trở về chỗ ngồi, nhưng ánh mắt đầy ngưỡng mộ của cô vẫn dừng lại trên Yoon Seo.

    Nếu không có quy định, cô ấy có thể đã lao đến và dồn dập hỏi anh một tràng.

    - Yoon Seo, còn chồn sương kia có phải...

    Beep!

    - Nó là Cơm Nắm.

    - Đó không phải là hình dạng mới, nên Cơm Nắm có thể tự do biến đổi tùy thích.

    - Ồ, dễ thương quá!

    Soo Jaehee - một người yêu động vật chính hiệu - đột nhiên thò đầu ra.

    - Chào Cơm Nắm nhé, tui là Soo Jaehee nè.

    Beep?

    - Nó là giống đực hả cậu Yoon Seo?

    - Ai cũng có thể thấy rõ nó là cái.

    Anh Soobin, em là triệu hồi sư mà, cứ tin vào trực giác của em đi.

    - Theo logic đó, khả năng cao Cơm Nắm sẽ có giới tính khác với chủ nhân của nó.

    - Tôi cũng nghĩ nó là giống đực.

    Đôi mắt tinh nghịch của nó làm tôi nghĩ đến một bé trai 6 tuổi.

    - Không, tôi thì lại nghĩ nó là giống cái cơ.

    Đứa con gái 5 tuổi của tôi rất đáng yêu, và nó nhìn giống hệt Cơm Nắm.

    Mấy cậu có muốn xem ảnh đứa con gái bé bỏng của tôi không?

    Cuộc thảo luận về giới tính của Cơm Nắm xuất phát từ Soo Jaehee và Park Soobin giờ đã trở thành cuộc tranh luận sôi nổi giữa các thành viên của team Perfect 1.

    - Nó là một vật phẩm, mà một vật phẩm thì không có giới tính đâu.

    Thật bất ngờ, ý kiến hợp lý nhất lại xuất phát từ Hong Euiyoon.

    Tuy nhiên, không một ai lắng nghe anh ta cả.

    Biyu biyu!

    Quá phấn khích trước sự chú ý của mọi người, Cơm Nắm thoát khỏi vòng tay Yoon Seo và chạy đến giữa bàn.

    Nó đứng thẳng dậy và dường như muốn nói: "Thôi nào, hãy tiếp tục đi."

    Một thợ săn thận trọng đưa tay ra.

    Do dự một chút không biết có nên vuốt ve nó hay không, Cơm Nắm dụi mặt vào những ngón tay trước.

    Vẻ mặt của thợ săn bừng lên niềm hạnh phúc.

    Thấy vậy, nhiều bàn tay khác cũng đưa ra cùng lúc.

    - Này!

    Yoon Seo, người đang ngắm nhìn cảnh tượng với vẻ mặt thỏa mãn, quay lại khi nghe thấy tiếng ai đó hắng giọng.

    Alec đứng đó, tay cầm tập hồ sơ trong suốt với một số giấy tờ bên trong.

    - Đây là gì vậy?

    - Ahem.

    Thay vì trả lời, Alec đưa cho Yoon Seo một cây bút lông đen.

    Anh miễn cưỡng cầm lấy tập hồ sơ và cây bút lông.

    'Bảng tri ân Alec Switch'

    Alec Switch đã phục vụ xuất sắc trong vai trò Trưởng Chi nhánh Châu Âu của FOR THE SEO từ năm 2054 đến năm 2061.

    Ngày 4 tháng 1 năm 2061– FOR THE SEO, Chủ tịch Zebra Hamilton'

    - ...

    'FOR THE SEO' là tên fanclub của Seo Chaeyoon.

    Yoon Seo ngước nhìn Alec đầy bất ngờ.

    Alec liếc nhìn xung quanh, nhăn mặt và ra hiệu bằng mắt, giục Yoon Seo ký.

    Khi Yoon Seo bấm nắp bút dạ...

    - Từ từ đã, ông đang làm gì vậy Alec?

    Chữ ký bị cấm ở đây!

    - Alec Switch đang phá vỡ luật lệ!

    Một cặp đôi phát hiện ra hành động mờ ám này đã lên tiếng, khuếch đại sức mạnh của họ trong quá trình đó.

    Hàng chục ánh mắt giận dữ đổ dồn về phía Alec, và phòng họp trở nên hỗn loạn.

    Mọi người la hét rằng họ đã tin tưởng Yoon Seo, rằng thật bất công khi họ bị từ chối trong khi Alec lại vi phạm quy định, và rằng anh ta nên bị phạt.

    Thậm chí có người còn đề xuất bãi bỏ hoàn toàn quy định, nhưng nhanh chóng bị dập tắt bởi những người xung quanh.

    - Mọi người nghe tôi nói đã, tôi không hề cố xin chữ ký!

    - Đừng có mà viện cớ, Alec!

    Nếu không phải chữ ký thì là gì chứ!

    - Đây là...con dấu.

    Con dấu khác xa chữ ký.

    - Vậy tại sao con dấu của Yoon Seo cần phải xuất hiên trên tấm bảng kia của anh?

    - Ờm...bởi vì...mấy người biết đấy...

    Alec lắp bắp, dường như đang tìm lý do nhưng chẳng nghĩ ra được gì.

    Đáng lẽ anh nên xin chữ ký ở một nơi yên tĩnh hơn thay vì một nơi đông đúc như thế này—thật là liều lĩnh.

    Giữa lúc hỗn loạn, Yoon Seo tặc lưỡi rồi viết tên mình bên cạnh chữ "Alec Switch" lên tấm bảng tri ân.

    Đó không phải chữ ký thật, chỉ là một nét chữ nguệch ngoạc trông giống chữ ký.

    Yoon Seo thậm chí còn viết thêm một dòng ghi chú ngắn bên cạnh.

    "Rita Switch là một người tuyệt vời.

    Tôi chạy bộ và tập squat mỗi ngày, cậu cũng nên làm vậy đi, Thợ săn Alec."

    Ngay khi Yoon Seo ký vào tấm bảng, đám đông đang xô đẩy Alec lập tức dừng lại.

    Phòng họp chìm vào im lặng nặng nề.

    - Của cậu đây, Alec.

    - T-tôi cảm ơn...

    Giờ thì mọi ánh mắt đều đổ dồn vào tấm bảng có chữ ký của Seo Chaeyoon.

    Họ như những con thú săn đang rình mồi.

    Alec nhanh chóng nhét tấm bảng có chữ ký vào tập hồ sơ rồi cất lại vào hành trang.

    ['Lawrence Mille' đã kích hoạt Kỹ năng .]['Rio Deli' đã kích hoạt Kỹ năng .]

    Cặp đôi trừng mắt, thậm chí còn kích hoạt kỹ năng của mình.

    ['Alec Switch' đã kích hoạt Kỹ năng .]

    Alec cũng không chịu ngồi yên.

    Ma thuật bạc xoáy tròn trong mắt anh.

    Một chiếc mũ trụ và khiên đen xuất hiện xung quanh anh ta.

    Mọi người bắt đầu di chuyển thận trọng, nhưng hầu hết đều đứng về phía cặp đôi này.

    Các thợ săn người Nga cũng không khác gì.

    Soo Jaehee và Park Soobin nhanh chóng bế Cơm Nắm bước ra khỏi hiện trường.

    Một giây trước khi một cuộc ẩu đả dữ dội sắp nổ ra giữa các thợ săn hạng S và hạng A, bầu không khí căng thẳng trong phòng đã được xua tan bởi lời tuyên bố bình tĩnh của Yoon Seo.

    - Tôi cũng sẽ ký cho tất cả mọi người.

    Chỉ cần chuẩn bị giấy tờ và bút.

    Mọi người có thời gian từ bây giờ cho đến khi Yoo Juncheol đến.

    ***************

    Khi Yoo Juncheol, Kwon Jihan và các giám đốc điều hành khác của Seokyoung đến, phòng họp đã trở thành một mớ hỗn loạn.

    Bàn ghế, mọi thứ đều hỏng hóc, ngoại trừ một chiếc ghế duy nhất mà Yoon Seo đang ngồi.

    Trước mặt anh, một hàng khoảng chục thợ săn đang chờ đến lượt, trong khi những người khác nằm la liệt khắp căn phòng đổ nát với đủ mọi tư thế.

    Có người ôm chặt giấy tờ, vừa khóc vừa tranh giành, có người thì giành nhau từng tờ một, có người thì cúi rạp người trước những tờ giấy đã có chữ ký.

    - Ồ wao.

    Kwon Jihan lẩm bẩm trong sự kinh ngạc khi chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn này.

    Biyu!

    Khoảnh khắc Cơm Nắm nhìn thấy Kwon Jihan, nó đã lao về phía cậu và nhảy vào vòng tay ấy trước khi ai đó kịp ngăn cản.

    Kwon Jihan vuốt ve nó bằng ngón tay, Cơm Nắm nhắm mắt lại và phát ra tiếng kêu vui vẻ, hệt như trước.
     
    [Trans] Mission: Save The Hunter
    C108


    Kwon Jihan không dừng lại ở đó.

    Cậu bước tới, đặt tay lên đầu Yoon Seo và nhẹ nhàng xoa tóc anh.

    - Hyung, anh đã ký cho bọn họ ạ?

    Tuyệt thật đó!

    Nếu anh có thời gian, hãy kí cho cả em nữa.

    - ...?

    Yoon Seo sững sờ ngước nhìn cậu, nhưng Kwon Jihan chỉ cười toe toét.

    Yoon Seo lắc đầu nhẹ để gạt tay Kwon Jihan ra.

    Yelena, người đang xếp hàng chờ tới lượt được kí, mở to mắt khi nhìn thấy cảnh tượng đó.

    - Cơm Nắm vội vã chạy đến bên cạnh Know Jihan khi anh ta xuất hiện cơ á.

    - Đúng rồi đó noona, em cũng vừa thấy.

    Soo Jaehee gật gù phía sau cô.

    - Xoa đầu Yoon Seo, Know Jihan vừa làm vậy đấy.

    - Chuẩn rồi noona, em thấy rõ mồn một luôn.

    Yelena không nói gì thêm, nhưng khuôn mặt tái nhợt của cô đỏ bừng.

    - Vì hội trưởng đã tới nên chuyên mục ký tặng nên dừng lại thôi.

    Sau khi hoàn tất chữ ký cuối cùng, Yoon Seo đặt bút xuống.

    Mặc dù vẫn còn những người chưa được ký, anh vẫn tuyên bố buổi ký tặng kết đã kết thúc, và dĩ nhiên, phản ứng của mọi người rất dữ dội.

    - Thợ săn Yoon Seo, anh ký cho tôi với.

    - Cả tôi nữa!

    Tôi có thể chờ đợi đến cuối đời!

    Yoon Seo bình tĩnh liếc nhìn đám đông nhốn nháo.

    - Nếu mấy cậu còn cố chấp như thế, tôi sẽ không ký tặng nữa đâu.

    - ...!

    - Nếu cuộc họp kết thúc sớm, tôi sẽ ký cả cho những người còn lại.

    - ...!

    Những người đang định phản đối ngay lập tức im lặng và tản ra.

    Không ai nhắc nhở, họ tự mình thay thế những chiếc bàn ghế bị hỏng, khôi phục lại trật tự cho phòng họp.

    Trong số đó có Hong Euiyoon, người vẫn chưa nhận được chữ ký, thở hổn hển vì bực bội nhưng vẫn dọn dẹp nhanh chóng hơn bất kì ai.

    - Cái gì đang xảy ra vậy trời...

    Yoo Juncheol không nói nên lời, trong khi Kwon Jihan cười khúc khích.

    Sau khi tình hình hỗn loạn lắng xuống, các thành viên của đội Perfect mới phát giác rằng, những giám đốc điều hành cùng Yoo Juncheol và Kwon Jihan đã có mặt trong phòng họp từ bao giờ.

    Cuối cùng, họ cũng nhận thức được sự nghiêm trọng của cuộc họp này.

    Họ không biết chính xác cấp độ hay màu sắc của hầm ngục mà họ sẽ bước vào, nhưng chắc chắn nó sẽ là cấp S, nên việc hội trưởng tham gia buổi họp là điều hợp lý.

    Nhưng việc có những giám đốc điều hành cấp cao nổi bật như Cố vấn Gwak Hwangi, Giám đốc Mu Yocheol và Giám đốc Lee Mihwan, những người đã hoạt động tích cực kể từ sau Ngày Tận Thế, và hơn thế nữa, còn có cả những người đứng đầu các đội sản xuất vật phẩm, sản xuất thuốc và chiến lược?

    Điều này chưa bao giờ xảy ra trước đây.

    ...

    Hay là họ chỉ đến đây để gặp Seo Chaeyoon?

    - Hội trường, quản lí nhóm của đội chúng tôi vẫn chưa đến.

    - Buổi họp về Ngục tối này sẽ do đích thân tôi chủ trì, không phải người quản lý nhóm.

    Biểu cảm của những thợ săn thay đổi khi nghe tin trưởng hội sẽ đích thân chỉ đạo cuộc họp.

    - Chuyện kì lạ gì đang diễn ra vậy...?

    - Sao mọi thứ lại trở nên nghiêm trọng vậy cơ chứ?

    - Cái Ngục tối quái quỷ gì đây?

    Lúc đầu, tất cả những gì các thợ săn có thể nghĩ đến là nhanh chóng hoàn thành cuộc họp và có được chữ ký của Seo Chaeyoon.

    Nhưng những thứ khiến họ hoang mang liên tục ập tới, khiến họ nhận ra rằng việc có được chữ ký không còn là ưu tiên hàng đầu nữa.

    Yoo Juncheol lên tiếng.

    - Ngục tối mà tôi sắp nói đến không phải là nghĩa vụ bắt buộc của tất cả mọi người.

    Mọi người có thể quyết định có tham gia hay không sau khi nghe thông tin chi tiết về nó.

    - ...

    - Vào ngày 14 tháng 10, một Hầm ngục Đỏ-Đen cấp S dự kiến sẽ mở cổng ở Bắc Cực.

    - ...

    Huỵch!

    Cây bút trên tay Hong Euiyoon rơi xuống đất.

    Những người khác cũng đứng hình, mắt họ mở to vì sốc.

    Sự im lặng bao trùm lấy cả khán phòng, như thể có một thứ sức mạnh nào đó đã cuốn đi mọi âm thanh.

    Chỉ còn lại tiếng kêu khe khẽ của chú chồn sương Cơm Nắm.

    Ngay cả Kwon Jihan, người vẫn đang dùng ngón tay chơi đùa với con chồn sương, giờ cũng mang vẻ mặt nghiêm túc.

    Yoo Juncheol nhắc lại một lần nữa.

    - Mọi người không nghe nhầm đâu.

    Đại hầm ngục 10 năm trước đã quay trở lại.

    - Chờ đã, rõ ràng nó đã được dọn sạch rồi mà...?

    Park Soobin nhìn Yoon Seo với vẻ mặt hoang mang.

    Không chỉ mình anh, hầu hết mọi người trong phòng họp đều đang nhìn chằm chằm vào người duy nhất sống sót sau Đại Ngục.

    Yoon Seo im lặng, mím chặt môi.

    Yoo Juncheol thu hút sự chú ý của mọi người và nói.

    - Mọi người xin hãy nghe rõ.

    Tôi sẽ giải thích tất cả mọi thứ, cũng sẽ giải đáp tất cả những thắc mắc.

    Sau khi tôi đã giải thích xong, mọi người có thể đặt ra câu hỏi.

    Thế nên, hãy nghe thật kỹ.

    Anh ta bắt đầu giải thích từng chút một.

    Giống như anh đã giải thích với Yoon Seo, mọi chuyện bắt đầu từ lời tiên tri của Grace Elysia hai năm trước.

    Trong khi Yoo Juncheol tiếp tục nói, Yoon Seo quan sát biểu cảm của những người xung quanh.

    Alec không hề thay đổi nét mặt, dường như hơi tò mò.

    Cặp đôi ôm nhau, trấn an rằng họ sẽ bảo vệ nhau.

    Soo Jaehee và Hong Euiyoon trông như sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào, ánh mắt tràn đầy quyết tâm.

    Park Soobin mang vẻ mặt lo lắng, đôi lông mày và chiếc mũi nhăn lại cho thấy sự lo lắng, bồn chồn khó che giấu.

    Hàm răng rắn chắc của Hwashim hơi nghiến chặt, biểu cảm khó đoán, như thể đang giằng xé giữa sự bất an và mong đợi.

    Ánh mắt của Yoon Seo dừng lại ở Kwon Jihan.

    Know Jihan, một tay chống cằm, tay kia chơi đùa cùng Cơm Nắm, nhưng vẻ mặt lại vô cùng nghiêm túc.

    Cảm nhận được ánh mắt chăm chú của Yoon Seo, Kwon Jihan ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau.

    Yoon Seo giật mình nhưng không hề rời mắt.

    Đôi mắt xám của Kwon Jihan cong lên như vầng trăng khuyết.

    Ánh mắt cậu tràn đầy sự tự tin, vững vàng và ấm áp dịu dàng.

    - Hãy phục thù nào anh!

    Có vẻ như Kwon Jihan đang muốn nói như vậy.

    Yoon Seo biết rằng sự trả thù mà Kwon Jihan nói đến không phải là một ảo tưởng hay mong muốn mơ hồ nào đó.

    Đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

    Buổi họp báo kéo dài ba tiếng đồng hồ.

    Yoo Juncheol dùng thiết bị ảnh ba chiều để giải thích ngắn gọn về địa hình của Đại Ngục và những con quái vật xuất hiện ở đó, trong khi các thành viên Perfect bình tĩnh và cẩn thận ghi nhớ đặc điểm của quái vật.

    Mặc dù việc họ tham gia cuộc đột kích vẫn chưa được xác nhận, nhưng họ đều tham gia buổi họp này với sự tập trung cao độ, như thể đã cam kết sẽ tham gia từ trước.

    Yoon Seo thấy điều này rất thú vị.

    Anh biết những người này đều là thợ săn chính nghĩa, nhưng nghĩ đến sự khủng khiếp của Đại Ngục, anh đã đoán trước được mọi người sẽ có chút do dự.

    Tuy nhiên, suốt ba tiếng đồng hồ, không một ai rời khỏi chỗ ngồi.

    Trong mắt họ, có một ngọn lửa lặng lẽ bùng cháy khi họ lắng nghe mọi thứ về Đại ngục.

    Lúc này, Yoon Seo mới hiểu ra.

    Cho dù cánh cổng đen kia có mở ra, bọn họ cũng không bao giờ lùi bước.

    Việc hỏi họ có muốn tham gia thật thừa thãi.

    Liệu những thợ săn nước ngoài nghe được tin tức tương tự có giống như những người đang ngồi đây không?

    Yoon Seo mong rằng họ sẽ không.

    - Vậy là kết thúc buổi họp đầu tiên.

    Thông báo chính thức từ Liên minh Thợ săn Thế giới sẽ sớm được đưa ra, chúng ta hãy tiếp tục theo dõi sát sao.

    Sau thông báo, cổng đăng ký hỗ trợ Hầm ngục Đỏ-Đen cấp S sẽ mở.

    Yoo Juncheol bật màn hình giám sát lớn trong phòng họp.

    - Vậy là Liên minh đã loạn cào cào về một thông báo mấy ngày nay, và hóa ra là về Đại Ngục...

    Đợi chút...

    Hội trưởng đang đi đâu vậy?

    Hãy ở lại đây đi.

    - Sau khi thông báo của Liên minh kết thúc, Seokyoung cũng sẽ đưa ra thông báo của riêng mình ngay lập tức.

    Yoo Juncheol và các thành viên cấp cao rời khỏi phòng họp.

    Ngay khi chỉ còn lại các thợ săn, căn phòng lập tức trở nên hỗn loạn, những ghế bị xô đổ trong tiếng ồn ào.

    Yoon Seo nghĩ rằng sự náo loạn này là do tính nghiêm trọng của Đại Ngục.

    Anh thậm chí còn nghĩ rằng cuối cùng cũng có người muốn bỏ chạy.

    Tuy nhiên, cảnh tượng diễn ra lại khác với những gì anh dự đoán.

    - ...

    Những người trước đó chưa nhận được chữ ký của anh giờ đang cầm tờ giấy của mình, liếc nhìn xung quanh một cách lo lắng.

    Họ muốn xin chữ ký của anh nhưng lại ngần ngại không muốn đến gần, ngượng ngùng đứng cạnh và lén nhìn anh, vì vấn đề về Đại Ngục vừa mới được thảo luận.

    - Mọi người hãy xếp hàng đi.

    Dù Yoon Seo có hơi bối rối, anh vẫn bảo họ xếp hàng.

    Các thành viên đội Perfect nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cố gắng kìm nén nụ cười khi tiến lại gần.

    Sau khi Yoon Seo hoàn thành buổi ký tặng cho các "fan hâm mộ", các thợ săn ôm chặt tờ giấy vào lòng, ai cũng vui mừng khôn xiết, có người còn òa khóc.

    Họ chụp ảnh và quay video cùng nhau, tạo nên bầu không khí náo nhiệt.

    Trên khuôn mặt họ không hề có chút sợ hãi nào.

    Kwon Jihan khoanh tay nhìn cảnh tượng đó rồi tiến lại gần Yoon Seo.

    - Hyung, anh ổn không?

    Nhìn anh có hơi...

    - ...

    - Tôi ổn.

    - Còn cậu, đang nói sao dừng giữa chừng vậy.

    Trông tôi như nào cơ?

    - Anh trông giống như bị ép phải ăn một quả hồng rất đắng vậy, trong khi những kẻ khác lại hưởng thụ nó một cách ngon lành thay vì ghét bỏ.

    Thật kỳ lạ là tình huống này lại đúng như những gì Know Jihan vừa nói.

    Yoon Seo bĩu môi.

    Có vẻ như không một ai thực sự hiểu được sự nguy hiểm của Đại Ngục.

    Hoặc phản ứng của mọi người có lẽ chỉ là một cách trốn tránh thực tại.

    - Việc mọi người không cảm thấy sợ hãi không phải rất kì lạ sao?

    Kwon Jihan mỉm cười hỏi.

    Yoon Seo ngượng ngùng gật đầu.

    Rồi, Park Soobin, người duy nhất chưa xin được chữ ký, lên tiếng.

    - Chẳng có gì lạ cả.

    Chúng tôi đã mơ hồ mong đợi rằng một ngày nào đó, việc phải chinh phục Hầm ngục Đỏ-Đen cấp S sẽ đến.

    Đó không phải là cảm giác sợ hãi—mà là cảm giác như điều không thể tránh khỏi cuối cùng đã xuất hiện.

    Tôi nghĩ ai cũng cảm thấy như vậy.

    Cảm giác bất an trong lòng Yoon Seo ngày một tăng lên.

    Park Soobin nói, "Điều không thể tránh khỏi đã đến", và Soo Jaehee nói về nó như "một cơ hội để trả thù".

    Không ai bỏ chạy hay phớt lờ; tất cả đều quyết tâm đứng lên và chiến đấu.

    Lý do họ có thể nhanh chóng lấy lại quyết tâm là vì họ luôn ghi nhớ về Đại Ngục tối của quá khứ, thứ đã đã cướp đi mạng sống của biết bao sinh linh.

    Yoon Seo bắt đầu nhận ra rằng anh là người duy nhất mắc kẹt trong quá khứ.

    Mọi người đều đang tiến về phía trước.

    Chẳng phải đã đến lúc anh ấy nên vượt qua bóng ma tâm lí và bắt đầu hướng về phía trước sao?

    'Thật điên rồ!'

    Yoon Seo lẩm bẩm một mình rồi nhanh chóng thoát khỏi dòng suy nghĩ.

    'Mình nên làm gì bây giờ?

    Chết tiệt!'

    Trong khi Yoon Seo đang chìm đắm trong những suy nghĩ phức tạp, Park Soobin, có lẽ cảm nhận được điều gì đó, đã lên tiếng với vẻ quan tâm.

    - Quan trọng hơn là anh ổn không, Yoon Seo?

    Chắc hẳn anh đã rất bất ngờ khi nghe về tin tức này.

    - Tôi ổn.

    - Anh định tự mình tham gia vào Hầm ngục lần này, có phải vậy không?

    Yoon Seo chớp mắt trước câu hỏi quá hiển nhiên này.

    Phản ứng của Yoon Seo khá bình tĩnh, nhưng Park Soobin, Soo Jaehee, Hong Euiyoon, và cả những người đang vui vẻ khi có được chữ ký của anh đều sững người.

    Vẻ mặt họ vừa kinh ngạc vừa lo lắng.
     
    [Trans] Mission: Save The Hunter
    C109


    - Yoon Seo, chẳng phải tốt hơn là anh đừng đi sao?

    Anh đang bị chấn thương... kháng thuốc...

    Với cơ thể yếu ớt như vậy, làm sao anh có thể...?

    Cơ thể yếu đuối?

    Yoon Seo định phản đối với vẻ không tin, nhưng Soo Jaehee đã ngay lập tức lên tiếng.

    - Đúng rồi đó, hyung.

    Đi vào Đại hầm ngục với cơ thể mềm như miếng đậu phụ á...?

    Đậu phụ?????

    - Này, anh thực sự muốn vào Đại Ngục với thân hình mong manh dễ vỡ như này sao?

    Cứ chờ ở ngoài đi.

    Thân hình mong manh dễ vỡ????????????

    - Sẽ tốt hơn nếu Yoon Seo với thân hình như đậu phụ "lụa" không tham gia vào Đại hầm ngục lần này.

    Đậu phụ "lụa"??????

    Nghe hấp dẫn đấy.

    Vào lúc đó, Yoon Seo, người đang chìm trong dòng suy nghĩ, bất chợt trừng mắt nhìn những người vừa lên tiếng.

    - Tôi biết rõ về cơ cấu của Đại Ngục, và là người duy nhất có thể chỉ dẫn cho mọi người.

    Hơn nữa, ngay cả với cơ thể này, tôi cũng có thể chế ngự cả ba người trong năm giây, nên đừng lo lắng vô ích nữa.

    Một ánh sáng xanh lóe lên trong đôi mắt nâu của Yoon Seo, như muốn nói, 'Mấy người nghĩ mình đang lo lắng cho ai cơ chứ...'

    Park Soobin, Soo Jaehee, Hong Euiyoon và Alec đều lùi lại và tránh xa Yoon Seo.

    Nhìn cảnh này, Kwon Jihan khẽ cười và thì thầm.

    - Mọi người đều rất lo lắng cho anh, hyung.

    Trong khi đó anh lại không thể ngủ được vào ban đêm vì lo lắng cho họ.

    - ...

    Ba thợ săn hạng S chắc hẳn đã nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ đó nên Yoon Seo không thèm nói thêm gì nữa.

    Vài phút sau, chủ tịch của Liên minh thợ săn thế giới xuất hiện trên TV.

    Ông báo hiệu về sự trở lại của Đại Ngục, gương mặt không hề mang vẻ đau khổ mà là quyết tâm.

    Ánh mắt ông không chút lo lắng, thay vào đó là ngọn lửa rực cháy của niềm tin.

    Ngay khi thông báo của chủ tịch kết thúc, chương trình thường lệ bị hủy bỏ, và tin tức khẩn cấp được đưa ra.

    Ngoài ra còn có thông báo rằng Hội trưởng Seokyoung sẽ đưa ra tuyên bố chính thức sau 30 phút nữa.

    Gia đình và bạn bè của các thành viên đội Perfect đã liên lạc ngay khi tin tức được công bố.

    Hong Euiyoon trả lời điện thoại của mình, nói: "Chào chú" rồi đứng dậy.

    Park Soobin và Soo Jaehee cũng rời khỏi phòng họp sau khi nhận được cuộc gọi từ gia đình và bạn bè.

    Căn phòng lập tức trở nên im lặng.

    Những người còn lại là Yoon Seo, Kwon Jihan và một vài người khác đang nói chuyện với ai đó ở xa.

    Điện thoại của Yoon Seo cũng đang rung lên vì một loạt thông báo tin nhắn.

    [Park Youngbum] Chuyện gì đang xảy ra vậy?

    Đại Ngục Tối xuất hiện?

    [Goh Heewon] Sao họ lại tiết lộ chuyện này vào lúc nào cơ chứ?

    [Goh Heewon] Họ đã sơ tán gia đình của họ rồi!

    [Goh Heewon] Họ mới nói với chúng ta vì chỉ còn một tháng nữa thôi!

    Thật không thể tin được!

    [Park Youngbum] Hả?

    [Park Youngbum] Hai đứa con của chủ tịch đều đã Thức Tỉnh, và chúng sẽ tham gia vào cuộc đột kích Đại Ngục Tối này sao?

    [Goh Heewon] ...

    [Park Youngbum] Mà thông báo muộn thế này có hơi quá đáng...

    Chẳng trách thời buổi này người ta nói thông tin là sức mạnh.

    [Goh Heewon] Wow, tôi vừa nghe tin tức từ một người quen.

    [Goh Heewon] Khả năng cao là đội Perfect từ Seokyoung sẽ tham gia.

    Nếu Yoon Seo oppa không bị loại khỏi đội tạm thời thì chuyện gì sẽ xảy ra đây...

    Họ không phải là những người duy nhất.

    「Thợ săn-nim, có chuyện gì vậy?

    Đại Ngục thực sự xuất hiện sao?」

    「Thợ săn-nim, anh đã xem tin tức chưa?」

    「Thợ săn-nim, tôi đang ở Biệt thự Yeouido 00.

    Gọi cho tôi nhé.」

    Những tin nhắn liên tục được gửi đến từ khách hàng đã đặt Bẫy lá chắn của Yoon Seo.

    [Park Phiền Phức] Yoon Seo.

    Anh đã xem tin tức chưa?

    Đại Ngục Tối 10 năm trước sắp tái xuất.

    [Park Phiền Phức] Cũng chính là nơi Domin đã hy sinh.

    'Park Phiền Phức' cũng đã liên lạc với anh.

    Cậu ta là bạn của Lee Domin, và mặc dù biết Lee Domin chính là Domin trong nhóm Revengers, nhưng cậu ta lại không biết Yoon Seo chính là Seo Chaeyoon.

    Ba người họ đã từng chơi với nhau, nhưng anh lại thân thiết với Lee Domin hơn.

    Cảm thấy khá cô đơn, cậu ta liên tục tìm đến Yoon Seo.

    Phần lớn những người đã cùng nhau chia sẻ cuộc sống yên bình trước Đại Thảm Họa đều đã chết, và Yoon Seo là người duy nhất còn sót lại, nên anh không thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với cậu ta được.

    [Yoon Seo] Tôi vừa thấy rồi.

    [Park Phiền Phức] Thật sốc...

    Anh nghĩ họ có thể tìm thấy dấu vết nào của Domin ở đó không?

    [Yoon Seo] Chắc là không.

    Hầm ngục sẽ phá hủy mọi thứ bên trong khi chúng đóng lại.

    [Park Phiền Phức] Vậy sao...

    À mà, anh có muốn gặp Domin không?

    Chúng ta có thể đến thăm cậu ấy.

    Khi cậu ta đề nghị đến thăm Domin, ý cậu ta là đến Nghĩa trang Quốc gia.

    Trước đây, Yoon Seo đã từ chối gặp vì anh biết họ sẽ lại nói về Lee Domin.

    Nhưng bây giờ...

    Yoon Seo suy nghĩ một lúc rồi gửi một câu trả lời đồng ý.

    [Yoon Seo] Được thôi, gặp nhau nhé.

    [Park Phiền Phức] Cái gì cơ!?

    [Park Phiền Phức] Anh đồng ý gặp mặt thật á?

    [Park Phiền Phức] Chắc phải có tin động trời mới được gặp anh đấy, Yoon Seo.

    [Park Phiền Phức] Tuần sau thì sao?

    [Yoon Seo] Tôi bận đến hết năm nay rồi.

    [Park Phiền Phức] ...

    Chẳng phải anh vừa đồng ý gặp nhau rồi sao?

    [Yoon Seo] Năm sau gặp nhau nhé.

    Bất cứ lúc nào trong tháng Một.

    Tất nhiên rồi, vì bây giờ không phải là lúc để gặp gỡ mọi người một cách thoải mái nên Yoon Seo đã dời cuộc hẹn đến sau cuộc đột kích Đại ngục tối.

    [Park phiền phức] Tận tháng Một...

    Cậu ta im lặng một lúc rồi mới gửi tiếp tin nhắn khác.

    [Park phiền phức] Được rồi, chúng ta sẽ gặp nhau vào tháng 1 nhé.

    Cuối tuần đầu tiên thì sao?

    Đại hầm ngục được ấn định mở cổng vào ngày 14 tháng 10, với thời hạn đến ngày 31 tháng 12.

    Nếu họ không hoàn thành nó trong vòng 78 ngày, thế giới sẽ bị hủy diệt vào ngày 1 tháng 1, và lời hứa này sẽ tự động bị hủy bỏ.

    Cậu ta do dự vì nhận thức được điều này.

    Khi họ đã thống nhất thời gian và địa điểm cụ thể, Kwon Jihan đột nhiên thò đầu vào.

    - Có chuyện gì vậy hyung?

    Anh đang nhắn tin cho ai vậy?

    - Á!

    Yoon Seo giật mình đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại.

    Dĩ nhiên, với phản xạ của một thợ săn cấp S, anh đã chụp được chiếc điện thoại trước khi nó rơi xuống sàn.

    - Sao anh lại bất ngờ thế?

    Hay là anh đang nói xấu sau lưng em ạ?

    - Nếu cậu đột nhiên dí sát khuôn mặt đẹp trai của mình vào như vậy, tất nhiên là tôi sẽ giật mình.

    Đừng bao giờ làm thế nữa.

    Yoon Seo nghiêm khắc cảnh cáo cậu, không nhận ra tính từ "đẹp trai" mà anh vừa dùng.

    Kwon Jihan cười khúc khích.

    - Em xin lỗi, trông nghiêm túc quá, em tự hỏi anh đang nhắn tin cho ai vậy.

    Có phải là người của Hội Lá không?

    - Tôi vừa sắp xếp cuộc hẹn với bạn của mình thôi.

    - ...

    Kwon Jihan nghiêng đầu sau một lúc suy nghĩ rồi hỏi.

    - Ở nghĩa trang quốc gia ạ?

    Sao cậu ta lại biết vậy?

    Cậu ta đã nhìn trộm tin nhắn của mình sao?

    Khi Yoon Seo chớp mắt ngạc nhiên, Kwon Jihan nhìn anh với ánh mắt như muốn nói rằng cậu đã biết hết mọi chuyện.

    - Em cũng muốn đi.

    Anh hẹn người đó lúc nào vậy?

    - Tại sao thợ săn Kwon Jihan lại muốn đi cùng khi tôi chỉ đang gặp một người bạn?

    - Đây là Nghĩa trang Quốc gia.

    Tất nhiên là em phải đến rồi.

    Yoon Seo không hiểu nổi việc đến Nghĩa trang Quốc gia thì liên quan gì đến việc Know Jihan muốn đi cùng khi anh gặp bạn mình.

    Nhưng nhìn vẻ mặt như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời của Kwon Jihan, Yoon Seo bất giác đồng ý. (đi canh vợ đó 🙂))) )

    - Đừng nhắc đến chuyện này trong nhóm chat.

    Và cũng đừng nói gì với Soo Jaehee hay Park Soobin nữa.

    Chỉ có mình em đi theo thôi, được chứ?

    - Tại sao?

    - Haizz.

    Nếu em không nói ra thì cả hai đứa nó sẽ bám lấy anh mất, và anh sẽ vui vẻ để chúng làm vậy.

    Anh đã quá nổi tiếng với chúng rồi.

    Một người thôi chưa đủ sao?

    Nếu em không để mắt đến anh, anh sẽ dễ dàng dưa số điện thoại của mình cho người lạ, cứ như thể anh cởi mở lắm vậy.

    Ai bảo anh thờ ơ chứ?

    Anh đúng là Agape mà.

    Bề ngoài tỏ ra bình tĩnh để làm gì?

    Cứ nhìn sang bên kia xem, nhóc Cơm Nắm đang tán tỉnh một thằng khác một cách cuồng nhiệt đấy.

    *Agape (ἀγάπη) là một từ tiếng Hy Lạp cổ đại, thường được dịch là "tình yêu", đặc biệt là tình yêu vô điều kiện và vị tha, thường được hiểu là tình yêu của Chúa dành cho nhân loại và tình yêu mà con người nên dành cho nhau.

    Ý của Jihan ở đây là Yoon Seo là người giàu tình yêu thương ấy🙂

    Nhìn theo hướng Kwon Jihan chỉ, Yoon Seo thấy Cơm Nắm đang cọ xát vào Hwashim, thể hiện tình cảm một cách thân mật.

    Hwashim nhìn chằm chằm, nhưng ánh mắt anh ta rõ ràng đang run rẩy.

    - Giờ nghĩ lại thì Hwashim trẻ hơn anh phải không?

    Thật không thể tin được.

    Kwon Jihan càu nhàu rồi khẽ gọi: "Cơm Nắm."

    Nghe thấy tiếng cậu, con chồn kêu lên the thé và vội vã chạy đến chỗ Know Jihan.

    Yoon Seo không hiểu Kwon Jihan đang nói gì nhưng anh thấy nó thật dễ thương.

    Cuối cùng, Yoon Seo nhắn tin cho bạn mình: "Thêm một người nữa đến nữa được không?" và chỉ khi đó Kwon Jihan mới có vẻ hài lòng.

    - Hyung, bây giờ chúng ta nhất định phải dọn sạch Đại Ngục để giữ lời hứa này.

    - Chúng ta phải dọn sạch Đại Ngục bất chấp lời hứa này.

    - Không, ý em là cả hai chúng ta đều phải sống sót, chứ không chỉ là chinh phục nó.

    - ...

    - Em sẽ sống sót và để anh đích thân giới thiệu em với bạn của anh.

    Em đang phấn khích lắm.

    Em cũng muốn biết tất cả về tuổi thơ của anh.

    Chắc chắn sẽ rất thú vị.

    Kwon Jihan cười lớn.

    Một nụ cười rạng rỡ và tự tin.

    Chỉ đến lúc đó Yoon Seo mới nhận ra Kwon Jihan cũng biết về người sẽ bước vào cánh cổng đen kia là ai.

    Lời tiên tri không hề tiết lộ người đó sẽ sống hay chết.

    Để "kế hoạch" trong ngục tối đen thành công mỹ mãn, cả Yoon Seo và Kwon Jihan đều phải bước vào cùng nhau.

    Nhưng xét riêng việc chinh phục ngục tối, Kwon Jihan có thể tự mình xử lý được.

    Tuy nhiên, Yoon Seo không có ý định để Kwon Jihan đi vào một mình.

    Gương mặt Kwon Jihan không để lộ ra chút sợ hãi hay lo lắng nào.

    Đôi mắt xám của cậu tràn đầy tự tin, môi cong lên thành một nụ cười bình thản.

    Yoon Seo muốn bảo vệ nụ cười ấy, để nó không bao giờ méo mó vì đau khổ, không bao giờ nhuốm màu tuyệt vọng.

    **************

    Sau thông báo của Chủ tịch Liên minh, các Hiệp hội Thợ săn từ khắp nơi trên thế giới đã chính thức bắt đầu tiếp nhận đơn đăng ký tham gia Đại Ngục.

    Thời hạn đăng ký được ấn định vào cuối tuần sau, giúp mọi người có nhiều thời gian suy nghĩ hơn.

    Những người thuộc các bang hội phải đăng ký thông qua bang hội của mình, còn lính đánh thuê phải đăng ký trực tiếp với Hiệp hội.

    Mặc dù Yoo Juncheol đã bảo mọi người hãy hỏi ý kiến gia đình rồi mới quyết định, nhưng các thành viên của đội Perfect vẫn ngồi lại với nhau và đăng ký trên U-pad ngay lập tức.

    Hong Euiyoon thậm chí còn chụp ảnh màn hình và đăng lên mạng xã hội của mình.

    [HELLHONNG

    (Ảnh)

    Sợ hãi?

    Cái chết?

    Tất cả những điều đó đều không quan trọng

    Tôi là một Thợ săn.

    Khi Hong Euiyoon đang đắm chìm trong niềm tự hào, Soo Jaehee bình luận: "Hyung à, nhưng theo Lãnh đạo Liên minh thì chỉ có khoảng 400 đến 500 người được tham gia thôi.

    Nếu có quá nhiều người đăng ký, anh có thể sẽ không được chọn."

    - Cái quái gì cơ?

    Cái quy định chết tiệt gì vậy?

    - Đừng có hét vào mặt em.

    Anh đi mà phàn nàn với Chủ tịch của Liên minh hoặc hội trưởng ấy.

    - Chẳng phải thợ săn Yoon Seo có sức ảnh hưởng lớn hơn của hội trưởng sao?

    Park Soobin chuyển hướng cuộc trò chuyện sang Yoon Seo, và Hong Euiyoon ngay lập tức chạy đến chỗ anh ấy.

    - Tôi cũng muốn vào đó.

    Tôi là người đứng đầu ngay cả trong số những thợ săn A, một báu vật quý giá đó.

    Tôi có thể làm được.

    Tôi muốn vào Đại Ngục, trả thù và bảo vệ Trái Đất."

    - ...

    Tôi không phải là người quyết định việc này.

    - Họ sẽ kiểm tra chúng ta bằng cách nào nhỉ?

    Có bài thi viết không?

    - Tôi không chắc sẽ có bài kiểm tra viết đâu, nhưng chắc chắn những bài kiểm tra thực tế sẽ xuất hiện.

    - Bài kiểm tra thực tế?

    Lạy chúa!

    Vậy thì tôi chẳng việc gì phải lo lắng rồi.

    Hong Euiyoon thở phào nhẹ nhõm.

    Cậu ta hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của mình.

    --------------------------------

    P/s: Hiện tại bảng novel Tiếng Anh đã full, mình sẽ cố dịch hết chính truyện.

    Nếu tình hình sức khỏe cho phép mình sẽ cố cả phần ngoại truyện.

    Mấy chương sau nữa về cuộc chinh phục Đại Ngục tối hay kinh khủng, tâm lí nhân vật đỉnh của chóp, mình đọc xong mà khóc từa lưa lụy đến bây giờ.

    Dù còn nhiều thiếu sót, mình mong mọi người ủng hộ bản dịch này của mình nhé.

    Có gì muốn góp ý cứ bình luận thẳng ở bên dưới nhé!
     
    Back
    Top Bottom