Hài Hước [trans][2min] The Pitfalls of Being Presumptuous

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
362,224
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
318075392-256-k304829.jpg

[Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
Tác giả: xi_withskz
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Seungmin muốn mọi thứ trong cuộc sống đều được sắp xếp theo trật tự rõ ràng.

Cậu có niềm đam mê mãnh liệt với các loại danh sách bảng biểu.

Thực tế thì Seungmin luôn cập nhật một danh sách những người cậu thích chơi cùng, và một danh sách khác giành cho mấy người như Lee Minho.

Đúng vậy, là Lee Minho, top 1 server những người Kim Seungmin không thể chịu đựng nổi.

Title: The Pitfalls of Being Presumptuous
Author: bitsory
Original work: https://archiveofourown.org/works/20474789
Translated with permission by Xi
Please do not reup



straykids​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Suite side of the Passion
  • The Last
  • Wings of Darkness: The Past
  • Era of the Sword
  • Loạn Thế Huyết Ảnh
  • Tôi tỉnh dậy ở mạt thế
  • [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    1


    Seungmin thích sự ngăn nắp và có tổ chức, Hyunjin luôn nói rằng đó là vì cậu thuộc chòm sao Xử Nữ.

    Cậu thì cho rằng các vì sao không phải là thứ có thể phán xét về thói quen của cậu.

    Và Hyunjin xứng đáng với một cái lườm phán xét từ người bạn không-hề-Xử-Nữ này.

    Nhưng đúng là Seungmin muốn mọi thứ trong cuộc sống đều được sắp xếp theo trật tự rõ ràng.

    Cậu có niềm đam mê mãnh liệt với các loại danh sách bảng biểu.

    Thực tế thì cậu luôn cập nhật một danh sách những người cậu thích chơi cùng, và một danh sách khác giành cho mấy người như Lee Minho.

    Đúng vậy, là Lee Minho, top 1 server những người Kim Seungmin không thể chịu đựng nổi.

    ...

    Mới sáng sớm và trước cả khi Seungmin bước vào bếp, cậu đã nghe thấy tiếng cười khúc khích đáng ghét của Minho và Jisung.

    Cậu không ngạc nhiên vì Jisung - bạn cùng phòng của cậu - không ở trên giường của cậu ta khi Seungmin thức dậy, và Minho thì luôn là người dậy sớm.

    Nhưng cậu vẫn thấy khó chịu, và còn khó chịu hơn khi cả hai cùng nhìn về phía cậu khi cậu bước vào.

    Thực ra Minho và Jisung ít nhiều vẫn là những người bạn dễ chịu với Seungmin, nhưng khi họ ở cạnh nhau thì hoàn toàn không.

    Và vấn đề là, họ gần như luôn ở cạnh nhau.

    (“Cậu đang phóng đại mọi thứ lên thôi.”

    Hyunjin luôn nói với Seungmin như thế, theo cách mà cậu ấy dường như nghĩ là an ủi được Seungmin.

    Thực tế thì không phải, nhưng đó là Hyunjin, và thật khó để nổi giận với cậu ấy, nên là, đôi khi, Seungmin chỉ đơn giản là không muốn phản bác lại cậu ấy.

    Nhưng có lẽ Seungmin đang phóng đại mọi thứ lên thật, bởi vì cậu đã quen biết Minho vài tháng nay và Jisung trong một năm.

    Seungmin biết rằng cả hai đều có những ưu điểm của riêng họ.

    Có lẽ vậy.)

    "Mới sáng sớm mà đã trưng ra bản mặt khó ở rồi ha.”

    Minho chào đón sự xuất hiện của Seungmin với giọng điệu trêu chọc.

    Minho là như thế, ánh nhìn và cách nói chuyện của anh ấy như thể anh ấy biết gì đó về bạn mà bạn không biết vậy.

    Seungmin ghét điều đó.

    "Không còn chút cà phê nào luôn?"

    Seungmin càu nhàu đáp lại, cau mày sau khi kiểm tra bình cà phê.

    “Hai người phải pha một bình mới nếu uống hết cà phê vào buổi sáng chứ.”

    "Không phải bọn mình!"

    Jisung phản bác, "Là Chan hyung!"

    “Chan hyung thậm chí còn không uống cà phê?”

    "Dù sao thì cũng không phải bọn mình!"

    Jisung tiếp tục chối.

    Seungmin phải kiềm chế lắm mới không tặng cho cậu ta một cái lườm cháy mắt.

    “Chịu trách nhiệm đi Jisung” Seungmin làu bàu, thở dài trong khi múc một ít cà phê xay vào phin.

    “Là Felix và Chan hyung" Minho xen vào, trong khi Jisung thì đang bĩu môi hờn dỗi.

    Anh nhìn chằm chằm vào Seungmin, tỏ ra rất thích thú với sự gắt gỏng của cậu.

    “Nhưng, như em đã nói, vì Chan hyung không uống cà phê nên rõ ràng đó là Felix.

    Hai người đó phải đi sớm để đón nhóm đối tác ở Anh.

    Hôm nay họ bay về Seoul."

    “Sao cũng được”, Seungmin lầm bầm.

    “Nhưng mà Chan-hyung đã nhắc là đến lượt anh và em đi mua tạp hóa cho tuần này đấy.

    Chúng ta phải đi vào chiều nay vì trong nhà gần như cạn kiệt mọi thứ rồi."

    "Không phải là việc của em với Changbin hyung sao?"

    Seungmin cau mày.

    Cậu đã có một buổi sáng tồi tệ, và việc phải dành thời gian ở riêng với Minho khiến cậu cảm thấy ngày hôm nay thậm chí còn có thể tồi tệ hơn nữa.

    Minho nhún vai.

    “Anh nghĩ rằng Changbin bận việc đóng cửa nhà hàng tối nay, vì vậy bảng phân công đã thay đổi.

    Em có thể tự kiểm tra nó, nếu em muốn.”

    "Được thôi, hẹn anh ở đây lúc 5 giờ."

    “Anh rất là mong chờ đó, Seungminnie" Minho thì thầm, và cái giọng điệu trêu chọc giả bộ dịu dàng đó lại một lần nữa khiến Seungmin muốn ném bình cà phê vào người anh cho bõ ghét.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    2


    "Em ghét anh, phải không?"

    Đã gần sáu giờ tối, Seungmin và Minho đang ở siêu thị địa phương.

    Minho đưa ra câu hỏi trong lúc nhặt khoai tây. (Seungmin chỉ đứng nhìn thôi.

    Đừng hỏi tại sao.

    Chúng ta đều biết món duy nhất mà Seungmin có thể làm là cơm chiên trứng).

    "Ủa anh?"

    Seungmin hơi giật mình, cậu không hề chuẩn bị cho một câu hỏi như thế từ Minho.

    Đây cũng là một điểm Seungmin không thích ở anh.

    Người lớn hơn không bao giờ tỏ ra quan tâm đến bất kỳ ai, nhưng mỗi khi Minho mở miệng, anh ấy luôn tỏ vẻ rất chắc chắn và tự tin về những gì anh ấy đề cập đến.

    “Em không ghét anh.”

    Seungmin càu nhàu, bước tới nhặt một củ khoai tây mà Minho đã đặt trong xe đẩy của họ, ngắm nghía kiểm tra như thể cậu biết rất rõ về khoai tây vậy.

    "Em không có lý do để ghét anh."

    “Không phải ai cũng cần lý do để ghét ai đó.”

    Minho đáp lại, bây giờ anh chuyển sang chọn cà tím.

    “Sao cũng được, hyung” Seungmin trả lời.

    "Em không ghét anh - ghét là một từ mang sắc thái quá mạnh."

    "Ồ, vậy là em không ghét anh, chỉ là em không thể chịu đựng được anh thôi, đúng không?"

    Seungmin nhăn mặt vì điều đó hơi khó phủ nhận.

    Cậu thở dài và đẩy xe về phía trước.

    “Hyunjin ghét cà tím.”

    “Anh biết”, Minho cười.

    "Nhưng anh cũng biết một công thức có thể thay đổi suy nghĩ của em ấy."

    Seungmin chun mũi, nhưng cậu không nói gì nữa, ít nhất thì cậu đã thành công chuyển chủ đề nói chuyện.

    Hoặc là thất bại, bởi vì Minho đã đề cập lại chủ đề cũ.

    "Không sao đâu, kể cả khi em không thích anh đến vậy, em biết mà.

    Chúng ta gần như không có khả năng trở thành bạn bè khi không phải đồng nghiệp của nhau.”

    “Anh và Jisung có thể”, Seungmin đáp lại.

    Minho cười.

    "Anh không chắc về điều đó."

    “Nếu không phải cậu ấy thì anh sẽ chẳng thể làm bạn với bất kỳ ai trong số chúng ta ngoài công việc."

    Minho lại cười, tiếng cười khúc khích nhẹ nhàng của anh vang vọng trên lối đi.

    "Tại sao anh lại thấy em có vẻ khó chịu về điều đó nhỉ?"

    "Không hề, ai thèm quan tâm chứ."

    Seungmin ngay lập tức phản bác.

    Minho thở dài.

    “Em thực sự không muốn làm bạn với anh đến thế sao, Seungminnie?”

    "Không phải anh vừa nói chúng ta sẽ không là bạn bè nếu không phải đồng nghiệp sao?"

    "Đúng thế.

    Nhưng sự thật là chúng ta ở đây, làm việc cùng nhau, phải không?"

    “Anh đang muốn nói chúng ta nên là bạn của nhau sao, hyung?”

    "Điều đó tệ lắm à?"

    ...

    Mọi người có để ý là cuộc nói chuyện của hai ổng toàn dùng câu hỏi không =))

    Cứ cãi nhau rồi đẩy vấn đề về phía nhau mãi ý, buồn cười ghê =))
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    4


    Hai lần một tháng, bọn họ sẽ tổ chức một bữa tiệc rượu tại ký túc xá.

    Chan đã nảy ra ý tưởng này từ rất lâu trước khi Seungmin bắt đầu làm việc, vì vậy mà dù không quá hứng thú với rượu, cậu vẫn tham gia theo truyền thống công ty.

    Dù sao thì cũng không tệ lắm - ký túc xá của họ bao gồm nhóm nhân viên lưu trú trẻ tuổi nhất, vì vậy sự khác biệt về thứ bậc không phải là vấn đề.

    Tuy nhiên, thật không may cho Seungmin, một lần nữa cậu lại phải cùng với Minho chuẩn bị đồ ăn nhẹ và đồ uống trong tuần đó.

    “Thật may mắn vì em có anh đấy, hẳn hai lần trong hai tuần", Minho trêu chọc khi họ lên xe của Chan để đi mua bia và rượu soju. (Chan là người duy nhất có ô tô trong số tám người họ, và mặc định nó trở thành tài sản chung của nhóm.)

    “Em không nghĩ mình có thể dùng từ may mắn trong trường hợp này.”

    Seungmin phản pháo ngay lập tức, và chỉ nhận lại tiếng cười gây khó chịu từ Minho.

    "Vậy em sẽ dùng từ gì nào?"

    "Bất cứ từ gì ngoài may mắn."

    "Kim Seungmin của chúng ta thật kén chọn nha!"

    Lúc này, Seungmin lầm bầm “Hyung, em sẽ bật nhạc ngay bây giờ.”

    Cậu nửa muốn Minho tiếp tục tranh cãi, nhưng anh không làm vậy.

    Seungmin rất biết ơn vì điều đó, thật đấy.

    Còn tại sao Seungmin của chúng ta lại gắt gỏng ấy hả, không phải do Minho nhé, là vì việc lái xe đến cửa hàng tiện lợi gần nhất chỉ mất một bài hát rưỡi của Day6 thôi đấy.

    Seungmin tự hỏi liệu có phải Jisung đã lấp đầy não cậu với hàng đống chuyện vớ vẩn về Minho hay không, bởi vì bây giờ cậu không thể không chú ý đến việc người lớn hơn cẩn thận chọn đồ ăn nhẹ cho những người bạn của họ - còn có thể gọi là những người đồng nghiệp, như thế đúng hơn.

    "Hỗn hợp các loại hạt?"

    Seungmin hỏi, sau khi Minho đặt một chiếc túi lớn vào giỏ của họ.

    “Chan hyung và Felix thích nó", Minho nhún vai trả lời.

    “Chúng ta nên mua bao nhiêu chai Morning Care?”

    Seungmin hỏi, khi Minho lấy nước giải rượu.

    “Tám, nhưng hãy lấy một vài chai hồng sâm — Jeonginnie bảo rằng em ấy thích nó hơn”, Minho nói với cậu một cách rõ ràng.

    Ngay cả khi Seungmin nhớ lấy một gói pho mát cho Hyunjin, Minho đã nhanh chóng chuyển nó sang loại khác vì “Anh nghĩ đây là nhãn hiệu em ấy thích nhất.”

    Minho mua sắm một cách khá yên tĩnh, và lần đầu tiên, Seungmin để ý đến những gì Jisung đã đề cập.

    So với một người mà cậu mặc định rằng không quan tâm đến hầu hết những người xung quanh mình, thì thực tế là Minho biết rất nhiều về sở thích của mọi người.

    Khi họ chất đầy bia và rượu soju vào thùng xe của Chan, Seungmin lớn tiếng hỏi: "Anh nghĩ chúng ta đã lấy đủ chưa?"

    Minho ngay lập tức bật cười, khóe mắt nhăn lại khi đẩy chiếc mũ trùm đầu xuống, nói một cách hiển nhiên “Nếu không đủ rượu, Chan hyung có thể sa thải bớt người."

    Seungmin ghét điều này, ghét nụ cười rực rỡ của anh ấy.

    (Đừng bận tâm đến việc cậu đang cắn vào bên trong má để không cười thành tiếng trước sự hài hước của Minho.)

    ...

    Mình vừa dịch xong đoạn này rồi đi xem SKZ CODE ep 22.

    Và hai ổng đi mua đồ cùng nhau thật, mình đúng kiểu hít mmt quá liều luôn =))

    Cách Minho yên tĩnh quan sát và cách Seungmin quan tâm đến sở thích của từng thành viên nó cực kì relate với những gì tác giả viết, mặc dù chiếc fic này ra đời từ 2019 cơ.

    Thích 2min quá rồi giờ sao...
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    5


    Gần như cả nhóm đều say xỉn khi còn chưa đến nửa đêm.

    Seungmin không ngạc nhiên lắm, bởi vì điều này luôn xảy ra.

    Jisung và Felix đang say sưa lật đồng xu ở cuối bàn với Jeongin, còn Changbin và Hyunjin nằm dài trên ghế cùng nhau, Hyunjin ngáy to trong khi Changbin ngủ trên người cậu ấy.

    Seungmin nhanh chóng vào phòng vệ sinh để giải quyết nỗi buồn, và khi cậu quay lại thì không biết ba người lớn tuổi nhất trong ký túc xá chung của họ đã đi đâu.

    "Này, những người khác ở đâu?"

    Cậu vỗ vai Jeongin.

    “Em đoán là họ ra ngoài hít một chút không khí rồi."

    Cậu em út nhún vai, trả lời Seungmin trước khi tập trung toàn bộ vào trò chơi ngớ ngẩn của Felix và Jisung.

    Seungmin không biết điều gì đang thôi thúc cậu đi ra ngoài xem thử - cậu tự nói với bản thân rằng cậu muốn tìm anh Chan, nhưng khi cậu bước ra sân sau, chỉ có Minho ở đó, chuẩn bị đốt điếu thuốc đang cầm sẵn trên tay.

    "Anh thấy Chan hyung không ạ?"

    Seungmin hỏi, tự thấy ngạc nhiên khi cậu thực sự tiến vài bước về phía Minho.

    Người lớn hơn nhún vai, rít nhanh điếu thuốc mới châm trước khi trả lời.

    "Anh không phải là bảo mẫu của họ, làm sao anh biết được?"

    “Em chỉ hỏi thôi", Seungmin thẳng thắn nói với anh.

    "Không cần phải đáp lại liến thoắng như vậy."

    Minho cười, và Seungmin không thể rời mắt khi làn khói bao trùm lấy anh.

    Minho đẹp một cách khó chịu bất chấp điều đó, bất chấp cả ánh trăng mờ ảo.

    "Anh hiểu là nó có hại cho sức khỏe của anh, phải không?"

    Cậu hỏi anh, ép buộc bản thân nhìn đi chỗ khác.

    “Được rồi, trước hết thì, anh không hề liến thoắng.”

    Minho đáp lời, dừng lại và rít một hơi thật nhanh khác, trước khi tiếp tục.

    “Thứ hai, anh không phải kiểu sẽ hút một gói mỗi ngày.

    Nó giúp anh tỉnh táo, chỉ vậy thôi.”

    “Sao—”

    “Sao cũng được, anh biết mà”, Minho ngắt lời cậu.

    Anh ấy cười khúc khích, có hơi ồn ào với Seungmin.

    Hãy bỏ qua việc cậu thấy Minho khá dễ thương đi, bởi có lẽ Seungmin đã uống quá nhiều rồi.

    "Làm một hơi không em?"

    Minho đột nhiên hỏi, mạnh dạn đưa ra điếu thuốc mà anh ấy đang hút.

    "Mắc gì nhìn chằm chặp vậy?"

    Seungmin thậm chí còn không nhận ra rằng ánh mắt của cậu đã lại tự động hướng về phía Minho.

    Cậu đỏ bừng mặt vì xấu hổ, ngay lập tức từ chối.

    “Không, tại sao anh lại hỏi như vậy khi em vừa mới nói với anh rằng nó không tốt cho sức khoẻ chứ?”

    “Ánh nhìn của em cứ như tò mò muốn nếm thử vậy.

    Hoặc là — em cứ nhìn chằm chằm vì anh đẹp đến mức không thể rời mắt à?”

    Minho lại buông lời trêu chọc, và Seungmin ghét việc cậu dễ dàng bị ảnh hưởng bởi những lời đó.

    (“Sự thật thường khó để đối mặt hơn”, Seungmin gần như có thể nghe thấy lời Changbin hyung nói với cậu.

    Dù sao thì, Changbin hyung không nên có tiếng nói trong chuyện này, khi bây giờ anh ấy còn đang say bí tỉ.)

    "Anh đang tự kiêu đến mức khó chịu đấy”, Seungmin đáp lại một cách cáu kỉnh, ngay trước khi quay gót vào trong nhà mà không đợi Minho nói thêm một lời nào.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    6


    Seungmin không thể rời mắt khỏi Minho.

    Cậu say thật rồi, còn Minho thì đẹp quá mức chịu đựng.

    Vấn đề là Seungmin cứ ngắm anh suốt đêm hôm nọ, và rất lâu sau đó nữa, kể cả khi cậu không còn chút men rượu nào, vẫn cứ say như vậy.

    Tất cả là tại Jisung, bởi vì, trước hết, Seungmin cần một ai đó chịu trách nhiệm cho vấn đề này và, dù sao thì, chính Jisung là người khiến cậu nhận ra rằng Lee Minho có nhiều điểm thu hút như vậy.

    Và bây giờ Seungmin không thể cưỡng lại được khao khát muốn tìm hiểu sâu hơn về Minho, về những thứ mà cậu có thể đã bỏ lỡ trước đây.

    Càng chú ý quan sát anh, cậu càng khó rời mắt.

    Seungmin cảm thấy may mắn khi Minho không bao giờ để ý đến việc đó - à, hoặc là anh ấy không muốn vạch trần cậu.

    Dù thế nào thì, Seungmin rất biết ơn, thật đấy.

    "Quan sát anh ấy rất thú vị đúng không?"

    Jisung nói với cậu vào một buổi tối mà cả hai đều đang ngồi trên chiếc ghế dài trong phòng khách, TV đang chiếu lại một số chương trình tạp kỹ của Yoo Jaesuk trước mặt họ.

    Minho vừa đi làm về, anh lặng lẽ đi ngang qua hai người họ mà không chào hỏi gì cả.

    Một chuyện hết sức bình thường, nhưng Seungmin thực sự không thích điều đó ở Minho chút nào.

    Tuy nhiên, cậu vẫn không thể kìm được ánh mắt nhìn theo từng chuyển động của người lớn hơn.

    Thật không may, Jisung bắt gặp ánh mắt đó.

    “Mình không biết cậu đang nói gì”, Seungmin trả lời khi cậu đã hướng mắt về phía TV.

    Jisung phá lên cười.

    Sự thật là cậu ta đứng thứ 2 trong danh sách những người Seungmin không thể chịu đựng nổi.

    Bởi vì, cũng giống như Minho, Jisung luôn nói cười và hành động như thể cậu ta biết điều gì đó về bạn mà bạn thì không.

    Còn lí do duy nhất khiến cậu ta không đứng đầu danh sách là bởi vì, không giống như Minho, Jisung rất thẳng thắn, cậu ta sẽ luôn tiết lộ chính xác những gì cậu ta nghĩ là cậu ta biết.

    “Minho hyung rất dễ nhìn, đừng cố mà giả vờ rằng cậu không nghĩ vậy!

    Không phải gần đây cậu đã nhìn hyung rất nhiều à?

    Mình còn ngạc nhiên là anh ấy vẫn chưa tan chảy dưới sự soi xét của cậu đấy.”

    Seungmin lầm bầm.

    "Hãy cho mình một chút bình yên đi, Jisung."

    “Ha!

    Cậu hết đường chối nhé!”

    Jisung tuyên bố một cách đắc thắng.

    "Bởi vì mình không cần phải từ chối bất cứ điều gì hết!"

    “Chắc chắn rồi, Seungminnie, nếu cậu cho là như vậy ~” Jisung nghiêng người và líu ríu bên tai cậu.

    Seungmin nhanh chóng đẩy cậu ta ra, nhưng Jisung chỉ càng cười nhăn nhở hơn nữa.

    “Tuy nhiên, nếu cậu thắc mắc thì - hyung thích con trai.

    Anh ấy nói với mình như thế.

    Hyung nói với mình mọi thứ.”

    Seungmin lắc đầu và không trả lời nữa.

    Cậu không hiểu tại sao Jisung lại cảm thấy rằng cậu cần phải biết điều đó.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    7


    Sự thật ít ai biết: Minho không phải lúc nào cũng on top trong danh sách những người Seungmin không thể chịu đựng nổi.

    Minho lần đầu tiên đến công ty vào cuối năm trước, ngay khi mùa thu đang dần nhường chỗ cho mùa đông.

    Lúc đó Seungmin đã làm việc ở quầy lễ tân được khoảng 8 tháng - không còn là chiếu mới nữa vì cậu đã vượt qua mùa hè cao điểm, nhưng vẫn có thể gọi tân binh nên phải nhận nhiệm vụ giới thiệu ma mới.

    “Hoặc là em, hoặc là Felix.

    Nhưng em biết đấy, Felix vẫn bị lạc quanh đây.”

    Chan, quản lý bộ phận lễ tân và dịch vụ khách hàng, đã nói với Seungmin như vậy.

    Anh nửa đùa nửa thật về Felix, người mới hơn Seungmin một tháng rưỡi.

    “Xin chào” là lời chào đơn giản của Minho khi Seungmin gặp anh ấy ở lối vào ký túc xá chung của họ.

    Anh thấp hơn Seungmin, nhưng dường như cứng cáp hơn.

    Khuôn mặt thanh tú và nụ cười đẹp khiến anh có vẻ vừa mềm mại vừa ngọt ngào.

    “Tôi là Lee Minho — phụ bếp mới.”

    Sự thật hiển nhiên: Lee Minho đẹp xuất sắc, còn Seungmin thì luôn khó kìm lòng trước cái đẹp.

    Thêm vào đó, cách Minho nói chuyện thực sự rất nhẹ nhàng dễ thương, và cả cách anh gói quần áo trong tay nải nữa, vì vậy, có lẽ nó cực kỳ nông cạn, nhưng Minho có thể đã là crush của cậu ngay lúc ấy.

    Ngày đầu gặp mặt, Seungmin hơi thích anh một chút, chỉ một chút thôi.

    Sau đó Minho đã ổn định cuộc sống ở Jeju, ở công ty, anh ấy dần thể hiện đúng cá tính của mình, và ‘một chút thích Minho’ đó của Seungmin hoàn toàn bị xóa sổ.

    Mỗi ngày, Seungmin đều cảm ơn ông trời rằng không ai thực sự phát hiện ra sự mê đắm thoáng qua của cậu.

    (Changbin hyung có thể biết gì đó - nhưng anh ấy không nói ra.

    Có lẽ đây là lý do tại sao, mặc dù khá khó tin, Changbin có một vị trí khá vững chắc trong danh sách những người Seungmin thích chơi cùng.)
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    8


    Dịp tiếp theo họ tổ chức tiệc rượu tại ký túc xá, một lần nữa, mọi người đều say trước nửa đêm.

    Lần này, Seungmin không cần tìm Chan hyung, người vẫn ở trong phòng khách, đang say sưa kể lại một câu chuyện hoang đường nào đó về một vị khách gần đây.

    Jisung và Hyunjin đều chăm chú vào từng lời nói của anh ấy, trong khi Jeongin và Felix đã xỉn quắc cần câu.

    Changbin chui vào phòng tắm để nôn mửa trong bồn cầu.

    Seungmin đã đi vào để hỏi xem anh có cần giúp đỡ không, nhưng Changbin chỉ rên rỉ, đẩy cậu ra và chốt cửa lại.

    Đó là lí do tại sao cậu lại cùng Minho ra ngoài.

    Người lớn hơn ngậm một điếu thuốc trên môi như trước đây.

    Anh ngồi xổm trên mặt đất, gãi gãi sau tai một con mèo lạ dường như đang ăn một hộp cá ngừ.

    "Anh đang làm gì vậy?"

    Seungmin hỏi, và Minho thực sự có vẻ ngạc nhiên khi thấy cậu.

    “Yaaaa, Kim Seungmin, đừng có xuất hiện kiểu đột ngột vậy chứ!"

    "Anh đang làm gì vậy?"

    Seungmin chỉ đơn giản lặp lại câu hỏi.

    Thực tế thì cậu rất là khoái chí vì đã một lần khiến anh giật mình.

    "Em nói xem?"

    Minho hỏi ngược lại.

    “Nhìn là biết đang cho mèo ăn.”

    "Đúng.

    Em biết.

    Em không mù.

    Nhưng - con mèo của ai?”

    Seungmin khẽ thở dài.

    Công ty họ có quy định nhân viên lưu trú không được phép mang theo vật nuôi.

    Minho nhún vai.

    "Ai biết đâu?"

    "Vậy thì nó đi lạc à?"

    Minho gật đầu, nhưng không nói gì nữa, anh yên lặng hút thuốc.

    Seungmin nhìn về phía anh, tỏ ý mong đợi một câu trả lời, nhưng Minho chỉ nhìn lại, đôi mắt anh lấp lánh giữa vòng khói mập mờ.

    "Anh không nên cho nó ăn."

    Cuối cùng thì Seungmin là người cúi đầu, nhìn sang chỗ khác và lên tiếng trước.

    “Đừng xấu tính thế chứ, Seungminnie.

    Em ấy bị đói mà."

    “Không phải xấu tính đâu, hyung.

    Con mèo sẽ tiếp tục quay trở lại nếu anh cứ cho nó ăn đấy.”

    "Càng tốt."

    “Không tốt, chúng ta không được phép mang theo thú cưng."

    “Mèo không phải là thú cưng của con người”, Minho nói với giọng thích thú.

    Anh ngồi xuống bậc thềm, nhích người sang một bên như để tạo chỗ trống cho Seungmin ngồi cùng.

    “Mèo làm chủ chúng ta.”

    Seungmin khịt mũi, vì lý do nào đó mà cậu thực sự ngồi cạnh Minho, người đang đối mặt với cậu và nở nụ cười.

    Anh ấy rất giống loài mèo.

    "Muốn không?"

    Minho đưa điếu thuốc của mình cho cậu, giống như lần trước.

    Seungmin lại chun mũi, và Minho phá lên cười.

    Seungmin quan sát con mèo liếm hộp cá ngừ rồi cuộn mình cọ vào các khớp ngón tay của anh.

    "Bây giờ nó có phải chủ của anh không?"

    Seungmin hỏi.

    "Tại sao em cứ tò mò như vậy?"

    Minho hỏi ngược lại, đưa điếu thuốc ra và quay mặt về phía Seungmin.

    "Và tại sao em lại ở đây?"

    "Gì cơ, không lẽ em không được hỏi à?"

    Seungmin hừ hừ.

    “Và chỗ này không phải của riêng anh.

    Em thích thì đến đây, giống như hyung vậy.”

    “Yaaaa, em làm anh mệt mỏi đó, Kim Seungmin”, Minho vừa cười khúc khích vừa lên giọng giả vờ bực tức.

    "Tốt thôi.

    Vì anh cũng khiến em khó chịu nên chúng ta cũng chẳng khác gì nhau”, Seungmin đáp lại.

    “Anh biết, em đã nói điều đó nhiều lần trước đây”, Minho cười khẩy, anh khẽ càu nhàu và bế con mèo lên rồi ôm nó vào lòng.

    "Nhưng em biết anh nghĩ gì không?"

    “Anh không cần phải nói với em” Seungmin lải nhải, mặc dù cậu biết Minho vẫn sẽ nói.

    “Anh nghĩ thực ra em thích anh đấy.

    Em thích anh, và em muốn tìm hiểu về anh.

    Đó là lý do tại sao em ngồi ở đây với anh, lúc nửa đêm."

    “Em thì nghĩ anh đang quá tự tin đấy”, Seungmin liếc mắt.

    "Không có gì ngạc nhiên khi anh và Jisung rất hợp nhau."

    “Anh cũng nghĩ em ghen tị với Jisung”, Minho bật cười.

    "Em luôn tỏ ra khó chịu hơn khi bọn anh ở cạnh nhau."

    “Quá nực cười, em sẽ đi vào trong, ngay bây giờ.”

    Seungmin làu bàu, cố gắng đứng dậy thật nhanh.

    “Ngủ ngon, Seungminnie”, Minho thủ thỉ, con mèo trong tay anh dường như nhại lại tiếng anh khi nó kêu lên.

    Còn Seungminnie của chúng ta, đang thực sự vui mừng vì không để Minho thấy được làn da đỏ bừng, lan rộng trên gò má, khi cậu vội vàng bước vào nhà.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    9


    Sáng hôm sau, Seungmin bước vào bếp và thấy Changbin đang ngủ trong tư thế ngồi trên ghế đẩu, má áp vào mặt bếp, một vũng nước dãi nhỏ ngay bên cạnh miệng anh ấy.

    Nhìn hyung buồn cười không chịu được, và bất chấp việc bây giờ vẫn còn sớm, Seungmin gần như cười thành tiếng.

    Cậu muốn bước tới và đánh thức hyung bằng cách hét vào tai anh ấy, nhưng rồi cậu đổi ý.

    Đó là Changbin hyung, cậu không nên làm thế với anh.

    Thay vào đó, cậu vớ lấy cây bút mực treo bên cạnh bảng phân công, quyết định sáng tạo nghệ thuật trên khuôn mặt của anh.

    Trong lúc đang vẽ mắt lên má Changbin thì Seungmin nghe thấy tiếng động nhẹ từ phía sau.

    Cậu giật mình, vô tình quệt một đường trên mặt anh ấy.

    Hyung cũng hơi giật mình theo, xíu nữa thì đã tỉnh lại.

    Và Seungmin rít lên khi nhận ra đó chỉ là Minho đang loạng choạng đi vào bếp.

    "Em đang làm gì đấy?"

    Minho hỏi mà không buồn nhỏ tiếng lại.

    Seungmin đảo mắt và đặt một ngón tay lên môi để ra hiệu cho người lớn hơn biết ý một chút.

    Minho khịt mũi, nhưng anh đã đưa tay lên che miệng và nhịn cười.

    Anh chìa lòng bàn tay ra và nhận được cái nhìn thắc mắc của Seungmin.

    “Cho anh tham gia đi” Minho nói, lần này anh thực sự nhỏ tiếng hơn.

    Seungmin không hiểu tại sao điều này lại khiến cậu thích thú.

    Cậu háo hức đưa cây bút lại cho Minho.

    Seungmin cắn vào má mình và cố gắng không cười khi anh ấy nhanh chóng vẽ nguệch ngoạc trên khuôn mặt Changbin.

    Cảm giác thỏa mãn một cách kỳ lạ, giống như cậu và Minho đang cùng nhau nắm giữ bí mật của-riêng-họ vậy.

    Changbin có dấu hiệu tỉnh giấc, anh ấy bắt lấy tay của Minho và lớn tiếng càm ràm.

    Minho tiếp tục cười khúc khích, nhét chiếc bút vào túi áo ngủ của Seungmin.

    Và không hề do dự, anh hét ầm lên “Seo Changbin!”

    Seungmin mở to mắt, cậu vô thức đánh vào tay Minho ra hiệu cho anh dừng lại, trong khi Changbin vẫn còn ngái ngủ, đang lầm bầm gì đó rồi quay đầu sang hướng khác.

    Minho không ngần ngại tiếp tục hét “Seo Changbin!”

    Lần này, Seungmin không nhịn cười được nữa.

    "Hai người đã làm gì đó với mặt em đúng không?"

    Changbin lầm bầm than vãn, đưa tay xoa lên mặt và từ từ ngồi dậy.

    Seungmin và Minho phá lên cười cùng một lúc, nhưng không ai trả lời một cách rõ ràng câu hỏi của Changbin.

    “Chỉ ở đây để uống cà phê thôi”, Minho nói chắc nịch.

    Như để chứng thực lời anh nói, Seungmin chuyển sang lấy một bình cà phê mới pha.

    Minho cười toe toét, nụ cười mà Seungmin cảm thấy là quá sáng sủa, xinh đẹp một cách khó chịu, đặc biệt là khi cậu nghĩ đến việc bây giờ vẫn còn quá sớm và tất cả họ đã uống rượu đến tận khuya hôm trước như thế nào.

    Changbin thở dài và quay sang đối mặt với Seungmin, người vẫn đang cười ngặt nghẽo.

    Tóc của hyung loà xoà trước trán, và một nửa khuôn mặt anh chi chít bởi những nét vẽ nguệch ngoạc khác nhau trong khi phần còn lại được bao phủ bởi mấy vệt nước dãi đã khô.

    “Trông anh hề không chịu nổi.”

    Seungmin không ngần ngại tiếp tục trêu chọc.

    “Hãy gọi anh khi cà phê đã sẵn sàng”, Minho chào từng người một trước khi đi ra khỏi bếp.

    Seungmin lờ mờ nghe thấy tiếng Jisung chào Minho, có lẽ là trong phòng khách.

    Cậu ta hơi thừa năng lượng vào buổi sáng thì phải.

    Còn Seungmin thì đang cố gắng hết sức để loại bỏ dấu hiệu ghen tuông đang tràn ra khỏi lồng ngực của cậu.

    “Chú mày và Minho hyung”, Lời nói của Changbin đưa Seungmin ra khỏi những suy nghĩ của cậu.

    "Huh?"

    “Hai người rất hợp nhau.”

    “Bọn em không có”, Seungmin phủ nhận.

    Cậu bước tới tủ và lấy ra cốc của mình, cùng với của Changbin nữa.

    Trong suốt thời gian di chuyển xung quanh, cậu có thể cảm nhận được ánh mắt của hyung đang theo dõi mình.

    “Thôi mà, hyung”, cậu lầm bầm, "Bọn em không hề hợp nhau."

    “Dù sao cũng đủ hiểu nhau để gây rối anh”, Changbin nói, trêu chọc Seungmin bất chấp vẻ ngoài kỳ cục của anh ấy. (Đó là một lý do khác khiến Changbin có mặt trong danh sách những người Seungmin thích chơi cùng - kể cả cậu có đùa hyung như thế nào anh ấy cũng sẽ không để tâm và phản ứng một cách vui vẻ.)

    “Như vậy không thể nói là hợp nhau được”, Seungmin lập luận.

    "Nhưng nó không chỉ là như vậy, đúng không?"

    Tự nhiên Seungmin muốn xem xét lại việc chuyển Changbin sang cùng danh sách với Minho.

    Thật khó chịu, nhất là khi Changbin nói không hoàn toàn sai, và Seungmin không muốn thừa nhận điều đó.

    Cậu muốn nghĩ rằng đó là vì cậu đã có thể phớt lờ Minho, hoặc cậu đã trở nên bao dung hơn nhiều, và một trong hai điều này là lý do tại sao gần đây cậu dễ dàng chơi thân với anh hơn.

    Nhưng sự thật mà Seungmin không thể chối cãi, là không có gì thực sự thay đổi, trừ việc cậu đã học cách chú ý đến Minho nhiều hơn.

    “Được rồi”, Changbin nhún vai, nhảy khỏi ghế đẩu và lấy cốc của mình ra khỏi tay Seungmin để anh ấy có thể rót cà phê cho mình.

    "Em vẫn muốn tiếp tục chối, nên là anh sẽ không hỏi vấn đề này nữa."

    “Em-” Seungmin theo bản năng định lên tiếng phủ nhận, nhưng mặc dù có vẻ mệt mỏi và kiệt sức, đôi mắt của Changbin vẫn xuyên thẳng vào tâm trí cậu, và cậu quyết định rằng mình nên ngậm miệng.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    10


    Danh sách những điều không quá tồi về Lee Minho (được Kim Seungmin để ý trong vài tuần qua):

    Một, đúng như Jisung đã đề cập, Minho thường chuẩn bị bữa trưa cho mọi người.

    Seungmin chưa bao giờ chú ý đến việc anh ấy làm điều này trước đây - mọi người thay phiên nhau phụ trách bữa ăn, đó là cách mà bảng phân công hoạt động.

    Nhưng bây giờ cậu nhận ra rằng Minho làm điều đó thường xuyên ngay cả khi đó không phải là trách nhiệm của anh ấy, đặc biệt khi đến lượt Jeongin hoặc Felix, hai người không thành thạo trong việc bếp núc.

    Điều đó dẫn tới ý thứ hai - có lần Seungmin thấy Felix nhờ Minho giúp cậu ấy chuẩn bị canh rong biển, vì hôm đó là sinh nhật của Hyunjin, và đến lượt Felix vào bếp.

    "Tra công thức trên internet và tự làm đi", Minho rên rỉ trong khi uể oải nằm dài trên ghế sofa.

    Mười phút sau, Seungmin thấy anh trong bếp, cẩn thận và kiên nhẫn hướng dẫn Felix những gì cần làm, trong khi anh tự mình gọt vỏ dưa chuột có lẽ là để làm món salad ăn kèm.

    Ba, Minho, trước sự ngạc nhiên của Seungmin, thực sự quyên góp cho các tổ chức từ thiện - khá thường xuyên, vào thời điểm đó.

    Cậu biết được điều này sau khi tìm thấy một chiếc chặn giấy hình gấu trúc lạ trong phòng khách, mà Jisung đã kịp thời thông báo cho cậu biết rằng đó là một món quà lưu niệm mà Minho nhận được khi quyên góp cho một quỹ động vật hoang dã dành riêng cho việc cứu gấu trúc.

    Rõ ràng là cậu không hỏi Jisung, và cũng không nghĩ là mình quan tâm đến điều này.

    Nhưng nó không ngăn cậu cảm thấy kinh ngạc một chút về Minho, và cả chút tội lỗi kém cỏi nữa, khi cậu chưa bao giờ đã xem xét làm bất cứ điều gì tương tự. (Vì vậy - cậu nghĩ, có lẽ điều này nên nằm trong danh sách những điều gây khó chịu ở Minho).

    Bốn, anh ấy thức dậy sớm hơn cả Seungmin, cậu biết điều này trước đó rồi.

    Nhưng chỉ gần đây Seungmin mới nhận ra (chủ yếu là do Jisung tiết lộ, như thường lệ) rằng anh ấy làm vậy để có thể tắm sớm và để bạn cùng phòng ngủ lâu hơn.

    Cuối cùng, điều thứ năm, Minho thực sự rất hài hước.

    Anh ấy không phải kiểu hài hước như Changbin, với những trò đùa ngớ ngẩn lỗi thời, cũng không phải là kiểu hài hước ngơ ngác đáng yêu như Felix.

    Anh ấy thậm chí không phải kiểu hài hước như Jisung, người có thể khiến mọi người cười chỉ bằng cách ồn ào và ngớ ngẩn.

    Minho hài hước bởi sự dí dỏm của riêng anh - sự hài hước lạnh nhạt có tính châm biếm, và anh biết cách thể hiện chúng một cách đường đột khiến mọi người ít nhất phải bật cười.

    Seungmin thực sự rất muốn ghét Minho vì điều này, nhưng nếu thành thật mà nói, đó là một phẩm chất đáng ghen tị và ngưỡng mộ.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    11


    Tiệc rượu tiếp theo ở ký túc xá giống như tiệc mừng sinh nhật muộn cho Hyunjin.

    Sự khác biệt duy nhất là có thêm một chiếc bánh và quà sinh nhật đặc biệt. (Họ mua cho Hyunjin một số loại nước hoa đắt tiền mà cậu ấy dường như rất thích chúng.

    Minho đã tình cờ đề cập đến điều này khi mọi người đang thảo luận nên tặng quà gì cho Hyunjin.)

    Sau đó, mọi người đều xỉn trước mười hai giờ, và một lần nữa, Seungmin lại thấy mình ngồi xuống cạnh Minho trên bậc thềm sân sau.

    “Seungminie lại dính vào anh nữa rồi”, Minho trêu chọc, như thường lệ, anh kẹp một điếu thuốc đang cháy giữa các ngón tay.

    "Anh biết em thích anh mà."

    “Ồ, làm ơn đừng tỏ ra tự mãn như thế”, Seungmin đáp lại.

    "Chan hyung đang cố gắng lôi kéo mọi người chơi một trò chơi uống rượu, và em thà ở ngoài này, còn hơn là đối mặt với những trò tai quái của họ."

    Minho cười khúc khích.

    “Sợ hãi trò True or Dare sẽ tiết lộ bí mật của em đúng không?”

    “Em không có gì phải che giấu”, Seungmin phản bác.

    Nhưng thành thật mà nói, cậu hơi sợ loại câu hỏi mà Changbin có thể sẽ đưa ra, hoặc tệ hơn - loại mà Jisung chắc chắn sẽ hỏi Seungmin.

    Tuy nhiên, Minho không cần biết điều đó.

    "Chắc chắn rồi.

    Seungminie nhà chúng ta lúc nào cũng đúng, được chưa?"

    Seungmin làu bàu “Ugh, anh thôi đi."

    "Thôi cái gì cơ?"

    “Đừng như vậy nữa…”

    Cậu ngập ngừng, thất vọng nhận ra rằng khó mà tìm được từ ngữ thích hợp để diễn đạt điều cậu muốn nói "Đừng hành xử kiểu Lee Minho nữa."

    Minho bật cười.

    "Anh đã làm gì mà khiến em khó chịu đến vậy?"

    Seungmin mím môi, cậu nghĩ rằng mình nên đáp lại Minho.

    Trên thực tế, cậu có một danh sách câu trả lời rất dài, nhưng trong khoảnh khắc đó, dường như cậu đã quên sạch tất cả chúng.

    Minho càng cười lớn hơn khi thấy Seungmin không nói được gì.

    Cuối cùng cậu chỉ nhìn chằm chằm vào những vòng khói mà Minho thở ra, một khoảng lặng bao trùm lấy hai người họ cho đến khi Seungmin không thể chịu đựng được nữa.

    "Lần này anh không mời em hút nữa à?"

    Cậu lên tiếng hỏi, ít nhất là để phá vỡ sự im lặng khó chịu giữa hai người.

    Người lớn hơn liếc mắt nhìn cậu, anh biết rõ rằng Seungmin đang cố tình chuyển chủ đề.

    "Lần này em sẽ không từ chối nữa đúng không?"

    Minho hỏi, rít một hơi dài trước khi đưa điếu thuốc đã gần hết cho cậu.

    Seungmin nhún vai, và lần đầu tiên, cậu nhận lấy nó.

    Minho nhướng mày ngạc nhiên, nhưng mà Seungmin còn dám bạo dạn hơn nữa.

    Cậu đưa điếu thuốc lên môi, cố tỏ ra bình thường hết mức có thể, nhưng rồi thất bại hoàn toàn vì bị sặc khói.

    Minho đã phá lên cười vô tư khi Seungmin ho sặc sụa, nhưng cũng là anh ấy đưa tay ra vỗ lưng cậu, giúp cậu kiểm soát lại đôi chút.

    Hoặc là ngược lại.

    Động tác này khiến Seungmin khó chịu, nhất là khi nó thực sự khiến cậu bớt ho đi.

    Nhưng cuối cùng cậu cũng nhận ra điều khó chịu nhất ở Minho là gì - anh ấy khiến Seungmin hoàn toàn mất kiểm soát, kể cả khi anh đang cố giúp cậu kiểm soát mọi thứ.

    Minho khiến cho Seungmin cảm thấy như cậu đang thiếu đi một cái gì đó - như là một chút hỗn loạn thay vì sự trật tự vốn được cậu yêu thích và cố gắng duy trì.

    Seungmin cảm thấy bức bối, cậu cần tìm cách phá vỡ sự bình tĩnh đáng ghét của Minho.

    Và khi một ý tưởng hoàn hảo xuất hiện trong đầu, cậu không do dự nữa.

    Cậu lấy chân dụi tắt điếu thuốc, sau đó quay mặt lại đối diện với Minho.

    Đừng nói gì cả, Seungmin định nói như vậy, nhưng cậu thậm chí còn không kịp làm điều đó.

    Cậu thu hẹp khoảng cách với Minho, nắm lấy khuôn mặt của anh bằng cả hai tay rồi kéo anh lại gần hơn để môi họ chạm vào nhau.

    Cậu cảm thấy Minho đang cười nhếch mép trong nụ hôn này, điều đó khiến Seungmin tức giận đến mức cậu phải cắn mạnh vào môi dưới của anh.

    Người lớn hơn há miệng kinh ngạc, và Seungmin tận dụng cơ hội để đưa lưỡi vào miệng anh.

    Lưỡi của Minho có mùi khói và rượu, Seungmin biết rằng cậu không nên thích nó nhiều như thế, nhưng cậu cũng hiểu rằng đó không phải là thứ mà cậu có thể kiểm soát được.

    Giống như Lee Minho, giống như nụ hôn này vậy.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    12


    Danh sách những điều Kim Seungmin đã mong đợi ở Lee Minho khi họ gặp nhau lần đầu:

    Một, vì Minho đã khá dịu dàng trong lần gặp đầu tiên, và bằng cách nào đó Seungmin ngay lập tức đánh đồng điều đó với sự rụt rè.

    Cậu đã vô cùng mong đợi Minho là một người nhút nhát, thu mình.

    Và Seungmin đã chuẩn bị sẵn sàng để trở thành người đưa Minho ra khỏi vỏ ốc của anh, giúp anh dễ dàng hòa nhập với mọi thứ ở công ty.

    Thực tế: Minho không hề rụt rè, và anh ấy đã dễ dàng hòa nhập vào nhóm mà không cần sự giúp đỡ của Seungmin ngoài những lời giới thiệu ban đầu. (Một tuần sau đó anh ấy đã trở nên thân thiết với Jisung, thiện chí của Seungmin là hoàn toàn không cần thiết.)

    Hai, thực ra thì- không có điều thứ hai.

    Seungmin đã mong đợi một Minho khác - đã mong đợi một mối quan hệ với Minho theo kiểu hoàn toàn khác - và khi cậu không có được điều đó, tất cả mọi thứ về Minho dường như đều sai sai.

    Chị gái từng nói với cậu - khi cậu 15 tuổi, vừa về nhà sau một cuộc tranh cãi với người bạn thân nhất của mình - rằng cậu có thể hơi quá chấp nhất với những kỳ vọng của mình.

    “Em có các tiêu chuẩn của mình.

    Và em không nghĩ đó là một điều tồi tệ."

    “Chà, thế giới không phải lúc nào cũng theo ý em, Seungmin à.

    Hãy để mọi người khiến em ngạc nhiên và bất ngờ — đôi khi đó có thể là một điều tốt.”

    Tám năm sau, dù sao thì, cậu vẫn ghét những thứ bất ngờ.

    Nhưng tám năm sau, có lẽ cậu cũng sẵn sàng thừa nhận rằng chị gái cậu nói cũng hơi có lý.

    Dù luôn mong muốn được nhìn mọi thứ một cách rõ ràng, cậu hoàn toàn mù quáng trước kiểu tính cách thực sự của Minho - thứ luôn khiến cậu bất ngờ.

    Và như cậu đã nói, Seungmin ghét những thứ như vậy.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    13


    "Okay."

    Seungmin tìm thấy Minho vào ngày nghỉ chính xác ở nơi cậu dự đoán sẽ tìm thấy anh ấy - trong phòng, trên giường của anh, hoàn toàn không làm gì ngoại trừ việc nhìn chằm chằm lên trần nhà trong khi nghe nhạc.

    Cảnh tượng lười biếng gần như khiến Seungmin suy nghĩ lại về việc cậu có nên đến đây không.

    Nhưng sự xuất hiện của cậu đã khiến Minho ngạc nhiên, và cậu thích điều đó, cho nên cậu sẽ ở lại đây.

    "Okey- gì cơ?"

    Minho hỏi, ngồi dậy và tạm dừng nhạc lại.

    Tấm chăn rơi khỏi người Minho, và Seungmin nhận ra rằng anh đang không mặc áo.

    Cậu nhanh chóng quay đi, nhưng vẫn đủ để thấy rằng Minho hoàn toàn không có cơ bắp - cậu thích điều này, bởi vì bây giờ cậu đã có thêm một ý khác để thêm vào danh sách 'Minho không hoàn hảo'.

    “Anh đã hỏi em, vào đêm hôm đó, rằng anh đã làm gì mà khiến em khó chịu đến vậy”, Seungmin giải thích.

    "Em ở đây để trả lời."

    "Gì cơ?"

    Minho cười, và mặc dù đã quay đi, Seungmin vẫn cảm nhận được anh đang di chuyển.

    Đến khi cậu quay sang anh một lần nữa, Minho đã mặc một chiếc áo sơ mi đen cũ kĩ.

    “Được rồi -” Minho chậm rãi gật đầu, đôi mắt ánh lên một tia tò mò.

    “Em nói đi.”

    Seungmin nhìn anh chằm chằm, cậu đã sắp xếp tất cả những gì muốn nói, nhưng bây giờ, khi họ đang đối mặt với nhau, cậu nói không nên lời.

    Khi ánh mắt của Minho trở nên quá soi xét, cậu mới lên tiếng.

    "Đó là bởi vì- anh rất khó đọc vị…"

    Cậu ngừng lại, hơi mong đợi Minho sẽ đưa ra nhận xét gì đó, nhưng anh chỉ nhíu mày, và Seungmin quyết định tiếp tục.

    “Anh thích che giấu những gì anh thực sự cảm thấy đằng sau những lời trêu chọc đùa cợt và điều đó khiến anh thực sự rất đáng ghét.”

    Lúc này, Minho bật cười khúc khích, còn Seungmin thì ném cho anh một ánh mắt hình viên đạn.

    Tuy nhiên, bây giờ cậu không rảnh để tranh cãi những tiểu tiết như vậy.

    Seungmin không cho phép Minho lên tiếng trước khi cậu nói xong.

    “Anh hành động như thể anh không quan tâm đến những người xung quanh, vì vậy em đã thực sự tin anh là người như thế trong một thời gian dài.

    Em nghĩ anh rất đáng ghét bởi vì cho rằng anh không để ý đến bất cứ ai.

    Tất nhiên là có ngoại lệ, em đoán đó là Jisung.”

    “Đừng ghen tị với Jisung nữa,” Minho cố gắng ngắt lời cậu với giọng thích thú (Seungmin cực kì khó chịu với điều này), và cậu thật sự tuyệt vời khi có thể bỏ qua lời trêu chọc của Minho để tiếp tục nói chuyện.

    “Anh tỏ ra rất khó đoán, hyung”, cậu thở dài, “em thực sự rất ghét điều đó - và em càng ghét việc anh rõ ràng thích trở thành loại người như thế.”

    Seungmin thở hắt ra khi cuối cùng cậu cũng nói xong, và rồi cậu nhìn chằm chằm vào Minho, chờ đợi anh phản hồi.

    “Ừm.”

    Đó là tất cả những gì Minho nói sau một khoảng lặng tưởng chừng như kéo dài mãi mãi giữa họ. (Đó chỉ là cảm nhận của Seungmin thôi, thực tế thì còn chưa đến một phút.)

    "Ừm?"

    “Ừm - anh không biết em muốn anh phải nói gì?”

    Minho chớp mắt.

    “Anh thực sự đang cố gắng hết sức để không phá lên cười đấy.”

    "Tại sao cơ?

    Có gì buồn cười lắm hả?"

    “Xin lỗi, anh -” Và sau đó anh ấy nở một nụ cười rạng rỡ, chói mắt và chân thật đến mức Seungmin thực sự cảm thấy sự quyết tâm bày tỏ nghiêm túc của cậu tựa như một trò hề vậy.

    “Chỉ là điều đó thật buồn cười”, Minho cố gắng diễn tả, “bởi vì hầu hết những điều đó đều giống với những thứ mà anh thích ở em.”

    Bây giờ đến lượt Seungmin phải trố mắt.

    "Xin lỗi nhưng anh vừa nói gì cơ?"

    Cuối cùng, Minho không kìm nén nữa, anh phá lên cười.

    “Anh nói chưa đủ rõ ràng sao, Seungminnie?

    Anh thích em, bởi vì anh hiểu được em.

    Em tỏ ra bực bội và mệt mỏi, em hành động giống như thể bị dị ứng với mấy thứ tình cảm yêu mến, nhưng — anh hiểu được em.

    Anh hiểu tất cả những điều đó, bởi vì, xét trên một góc độ nào đó, chúng ta rất giống nhau về cách thể hiện bản thân, và đó là lý do tại sao em rất dễ đọc vị đối với anh.”

    “Em— gì cơ—” Seungmin hoảng loạn, cậu cố nghĩ ra một lý lẽ nào đó để phán bác lại Minho, nhưng rốt cuộc là không nghĩ ra được gì.

    Cậu nhớ Jisung đã nói với cậu rằng hai người gợi nhắc về nhau nhiều như thế nào, và cậu quyết định rằng Jisung sẽ chiếm lĩnh top 1 danh sách những người Seungmin không thể chịu đựng nổi, vì cậu ta đã biết quá nhiều thứ không nên biết.

    “Này”, Minho đang đứng ngay trước mặt Seungmin, và Seungmin không biết khi nào và bằng cách nào mà anh ấy đến gần như vậy.

    Nhưng anh ở đó - đứng cách cậu chỉ vài inch.

    Khoảng cách này khiến Seungmin thấy khó thở, và tim cậu đập nhanh một cách bất thường.

    “Anh sẽ làm điều tương tự như em đã làm, ngay bây giờ”, Minho nói.

    "Làm gì cơ?"

    Minho mỉm cười, và sau đó, giống như cậu đã làm chỉ vài đêm trước đó, anh ấy ôm lấy khuôn mặt của Seungmin, kéo cậu lại gần, và rồi hôn lên đôi môi cậu.

    Seungmin cho phép bản thân mất kiểm soát, và có thể, có thể thôi, cậu nghĩ rằng mình không thực sự ghét cảm giác này.
     
    [Trans][2Min] The Pitfalls Of Being Presumptuous
    14


    Changbin là người đầu tiên hỏi về mối quan hệ giữa họ.

    "Tại sao bọn em cần phải đặt tên cho mối quan hệ chứ?"

    Seungmin đốp chát lại ngay lập tức, cố gắng hết sức để tỏ ra không quan tâm.

    “Bởi vì chú mày là Kim Seungmin.

    Kim Seungmin thích mọi thứ rõ ràng và có trật tự."

    “Họ là bạn trai của nhau đó~”, Jisung xen vào, vì cậu ta cũng đang ở trong bếp khi Changbin đưa ra câu hỏi ngu ngốc kia.

    “Im đi”, Seungmin tỏ ra bực tức.

    “Đúng vậy”, Minho thừa nhận khi anh bước vào phòng vào đúng thời điểm đó, gắp một miếng bánh cuộn và nhét vào miệng Jisung mà không hề báo trước.

    “Mối quan hệ giữa bọn anh không cần một cái tên” anh ấy thông báo rõ ràng, và sau đó, anh thì thầm - làm như là chỉ để Seungmin nghe thấy, nhưng nhà bếp nhỏ, và cả Changbin và Jisung đều không bị điếc.

    "Nhưng bất cứ khi nào em muốn làm rõ nó, em sẽ phải tự mình đến và nói với anh đấy."

    Minho nghiêng người đi sau đó, nở một nụ cười khiêu khích như loài mèo, còn Seungmin chỉ có thể thở dài và lặng lẽ đau khổ vì bây giờ cậu không thể biết mình muốn làm gì để xoá sạch biểu cảm khó chịu đó ra khỏi khuôn mặt của Minho.

    đấm

    hay là

    hôn

    finished
     
    Back
    Top Bottom