Cổ Đại Tranh Diên

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Dịch

Administrator
24/9/25
1,044,319
0
0
AP1GczNUNTwggAnvnLur-uZtZh5DQoMJ1h1pY1c45VMyfBnYYmHkaD76IBcqZ7aZQGXbijzoWs8a3cU4Qxpp5JdbYpSUF7a1KpDkU8kdZitZApKpt9d4RYuRf_NgWmoXVnpQntI19A8eXkYO7FmymkaE3Nfb=w215-h322-s-no-gm

Tranh Diên
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Cổ Đại, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

ZHIHU | TRANH DIÊN

Tác giả: 卫雨

Đề cử: Cetus

Edit: Cám bé xinh

Giới thiệu:

Phu quân ta là người rất cao thượng, lúc bị tịch thu nhà có người đề nghị hắn cầm lấy chút bạc trắng nhưng hắn lại từ chối, chỉ cầm theo một chậu hoa cúc.

Trong nhà không có bạc, ta mở một quán rượu nhỏ để kiếm sống, nửa đêm nửa hôm vẫn lọ mọ nghiên cứu cách kiếm tiền.

Thế nhưng hắn lại nói ta tính toán chi li, đầu óc lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền bạc, không muốn ở chung một phòng với ta.

Sau này, ta chết vì lao lực, hắn được phục hồi chức vị, còn cưới đích tỷ thiện lành của ta làm vợ.

Ta tức đến mức bật nắp quan tài sống lại.

Lần này, ta không thèm kiếm tiền, không thèm kinh doanh nữa, ngày ngày chỉ đánh đàn, viết thơ.

Phu quân hỏi, ta cười nhạt: “Dù nhà chỉ còn mỗi bốn bức tường ta cũng phải giữ thể diện.”​
 
Có thể bạn cũng thích
  • Sống Lại Tránh Xa Bùi Cửu Đường
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Cút, Bản Tôn Chỉ Muốn Tránh Xa Ngươi
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bản Cung Không Cần Tranh Sủng!
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Là Họa Không Thể Tránh
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Sau Khi Chết, Tranh Của Tôi Nổi Tiếng Khắp Thế Giới
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tranh Lưu
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Dịch
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Tranh Diên
    Chương 1


    1

    “Tranh Diên, vì sao ngươi lại cứ tính toán chi li như thế?” Ta vừa mở mắt là thấy bản mặt của phu quân ta - Tống Dục.

    Hắn nhíu mày, không vui chỉ trích: “Rượu gặp tri kỷ ngàn chén không đủ, sau này ngươi đừng nhắc đến chuyện tiền nong nữa.”

    Ngay lập tức ta nhận ra ta sống lại.

    Kiếp trước, sau khi Tống phủ bị tịch thu nhà, ta và Tống Dục không có tiền nên ta bèn mở quán rượu này làm kế sinh nhai.

    Vị này là Vương công tử tự xưng là đã cùng đọc sách chung với Tống Dục ở một thư viện, thường tới uống rượu ôn chuyện, lúc nào cũng gọi một vò rượu đắt tiền nhất, uống đến say khướt rồi về nhà mà không thèm trả tiền.

    Ta chịu không nổi nữa vì vậy lần tiếp theo gã đến ta ngăn gã lại, nói thẳng là nhà ta chỉ buôn bán nhỏ không thể cứ ký sổ như vậy mãi được.

    Ai ngờ Tống Dục lại mất hứng.

    Chẳng những chỉ trích ta tính toán chi li trước mặt mọi người còn trấn an Vương công tử, nói gã sau này đến uống rượu thì không cần trả tiền.

    Khoảnh khắc ấy, Vương công tử cùng một đám bạn bè nghe những lời Tống Dục nói đều tràn đầy ngưỡng mộ.

    Khen Tống công tử mặc dù hổ lạc đồng bằng nhưng vẫn hào sảng, bất kham, quả thực là một sĩ tự phong lưu.

    Đám người đó cùng ngâm thơ với Tống Dục, nói cái gì mà:

    ‘Sống đời nên hưởng bớt lo

    Những khi đắc ý sướng cho thỏa đời

    Chén vàng mời chớ nên để hạn,

    Soi trăng tàn rót cạn không trung.

    Trời sinh ắt có chỗ dùng,

    Nghìn vàng tiêu hết, chẳng dung, lại về.’ (Trích từ bài thơ của Lý Bạch, bản dịch của Phùng Thái Dương)

    Tống Dục một thân bạch y, phóng khoáng nâng ly cạn chén cùng bọn họ, vẫn là công tử cao quý uống rượu.

    Thậm chí hắn còn bất mãn nhìn ta mà nói: “Lo mà đợi dưới bếp đi, nơi dẫn vĩ lưu thương khúc* cao quý thanh nhã như thế này không phải chỗ ngươi nên tới.”

    (Trích từ Lan Đình Tập Tự của Vương Hi Chi, chi tiết đọc tại đây: https://conghethuongpham.vn/.../tri-thuc.../lan-dinh-tap-tu)

    2.

    Không thể không nói, xét về lai lịch, quả thực ta không xứng với Tống Dục.

    Tổ tiên nhà họ Tống ba đời làm quan, nếu không phải Tống phủ bị tịch thu, tâm nguyện lớn nhất của Tống lão phu nhân trước khi chết là nhìn thấy Tống Dục lấy vợ sinh con thì một quý công tử như hắn chắc chắn sẽ không lấy một thứ nữ như ta làm vợ.

    Nhưng trên thực tế, từ khi ta gả vào nhà họ Tống chưa bao giờ được hưởng thụ sự sung sướng của nhà họ mà chỉ toàn phải chịu khổ.

    Nhà họ Tống có liên quan đến cuộc đấu đá giữa các phe phái nên bị bãi quan đoạt tước, biếm làm thứ dân.

    Trước khi xét nhà, có người thiện lương nhắc nhở nói có khi tài sản trong nhà sẽ bị niêm phong hết, cho nên lấy được ít vàng bạc châu báu nào trước khi quan binh đến thì cứ cầm đi rồi giấu ở trong mộ tổ tiên, như vậy ít nhất cuộc sống về sau còn có bạc đểu tiêu trong lúc khẩn cấp.

    Nhưng một lượng bạc Tống Dục cũng không lấy, vị công tử cao thượng tà áo tung bay như tiên tử ấy cuối cùng chỉ bưng một chậu hoa cúc do chính mình tự tay trông đi.

    “Nguyện như đóa cúc này, không màng lợi danh, định rõ chí hướng.” (Gốc: Đạm bạc minh trí trong 8 chữ vàng Gia Cát Lượng dạy con trai ‘Đạm bạc minh trí, ninh tĩnh chí viễn’: Đó là những lời nói vô cùng đẹp đẽ nói về cuộc sống với sự cố gắng không ngừng theo một định hướng rõ ràng.)



    Những tháng ngày tiếp theo, quả thực Tống Dục rất đạm bạc.

    Hắn là tài tử, cho dù mất chức quan rồi cũng có nhiều kẻ có tiền xin tranh chữ của hắn.

    Kết quả hắn mặt mày lạnh tanh: “Chữ và tranh đều là thú vui tao nhã, những tục nhân kia chẳng qua chỉ là học đòi văn vẻ, vốn dĩ không thực sự hiểu ta chút nào. Cho dù họ có đưa ra vạn lượng hoàng kim ta cũng không thể nào viết cho bọn họ.”

    Về phần những nghề khác kiếm được tiền thì hắn lại càng không làm.

    Mỗi ngày chỉ uống rượu ngâm thơ, nói cái gì mà “Nhà cửa sơ sài duy chỉ có đức hạnh ta cao sang.”

    Bằng cách đó hắn đã khiến một bộ phận không ít người ngợi ca hắn rằng mặc dù Tống công tử nghèo khó nhưng vẫn rộng lượng và thanh thoát.

    Tống Dục rộng lượng nhưng thân là vợ hắn ta không thể bị chết đói.

    Mặc dù ta chỉ là một thứ nữ nhưng có không ít của hồi môn, thế là ta lấy ra một phần để mở quán rượu này.

    Lúc đó, ta thường phải gảy bàn tính đến tận đêm khuya, nghĩ cách giao thiệp với xưởng rượu để mua được giá tốt, nghĩ cách làm sao có thể khiến lợi nhuận của quán rượu tăng lên.

    Những nỗ lực không ngừng của ta khiến quán rượu càng ngày ăn lên làm ra.

    Nhưng Tống Dục suốt ngày hậm hực, mặt nặng mày nhẹ với ta.

    Hắn nói ta giống như thường dân người ngợm đầy mùi tiền, hắn không muốn bị nhiễm phải bởi vậy nên từ chối chung phòng với ta.

    Ngay lập tức, tin đồn “Thẩm Tranh Diên bị Tống công tử chán ghét vứt bỏ” truyền khắp mọi nơi, ta bị tất cả mọi người mỉa mai chế giễu.

    “Tống công tử không nhìn trúng nàng ta cũng là chuyện thường, nàng ta xuất đầu lộ diện nấu rượu bán rượu thế kia khác gì mấy bà thím chợ búa. Tống công tử là người trong sạch cao thượng, sẽ chỉ yêu mến những cô gái cao thượng giống mình thôi.”

    “Dào ôi, mấy người nghe chưa, vốn dĩ người Tống công tử thích là tỷ tỷ của Thẩm Tranh Diên, Thẩm Tâm Nguyệt…”

    3.

    Kiếp trước, lúc ta bệnh sắp chết đến nơi rồi mới biết được thực hư.

    Thì ra người mà Tống Dục luôn thích là đích tỷ Thẩm Tâm Nguyệt.

    Người mà hắn muốn cầu hôn cũng là Thẩm Tâm Nguyệt.

    Nhưng lúc đó cha ta nhận tin từ công đường, biết rõ nhà họ Tống nguy hiểm thế nào, sắp xảy ra rủi ro ra sao.

    Bởi vậy cha ta mới xoắn não.

    Đồng ý với họ thì đích nữ duy nhất gả qua đó sẽ phải chịu khổ, ông ấy và đại phu nhân không nỡ

    Không đồng ý thì lỡ như nhà họ Tống sau này được phục vị lại không thể trèo cao với tới nhà họ được.

    Cuối cùng, cha ta quyết định hạ thấp hơn chút, cố gắng để có khả năng hồi báo.

    Thế là ông ấy lôi đứa con thứ là tôi từ xó xỉnh của môt cái viện nhỏ ra, ghi danh dưới tên đại phu nhân rồi gả đi.

    Sau khi biết phải thành hôn với ta, Tống Dục không từ chối.

    Hắn uống rượu cả đêm, lẩm bẩm trong cơn say: “Cũng tốt, ta biết không cưới được nàng, có thể dùng cách này để gần nàng hơn chút là tốt rồi.”

    Vài năm sau, Tống Dục thực ra chưa bao giờ từ bỏ sự si tình của mình đối với Thẩm Tâm Nguyệt.

    Trong lúc ta lao lực đến đêm khuya, hắn và Thẩm Tâm Nguyệt tâm sự suốt đêm dưới trăng.

    Thẩm Tâm Nguyệt nói: “Hiện tại ai ai cũng khen thứ muội của ta giỏi giang cỡ nào.”

    Tống Dục thản nhiên nói: “Vậy sao? Nhưng ta chỉ cảm thấy nàng ta người ngợm hôi mùi tiền nên cũng chẳng thèm chung phòng với nàng ta.”

    Đích tỷ nói: “Nhưng ta nghe nói muội ấy đã mang thai…”

    Tống Dục vội la lên: “Đêm đó là do nàng ta hạ độc ta, Tâm Nguyệt, trong lòng ta chỉ có một mình nàng, nếu nàng không tin thì ta lấy kiếm chấm dứt cuộc đời mình ngay…”

    Đích tỷ che miệng Tống Dục: “Đang êm đẹp, chém chém giết giết cái gì! Sao ta có thể không tin chàng được.”

    Sau đó, khi bụng ta lớn hơn rồi, ta phát hiện Tống Dục và Thẩm Tâm Nguyệt gửi thư qua lại cho nhau.

    Hắn viết thư cho Thẩm Tâm Nguyệt nói: [Người bên gối không phải người trong lòng, nàng mới là người vợ duy nhất của ta.]

    [Thế gian vấy bẩn, chỉ có nàng là sáng hơn trăng, trong hơn gió.]

    Ta tức giận đến mức thổ huyết, từ đó ốm không dậy được.

    Trong lúc ta bệnh, Tống Dục không tới thăm lấy một lần.

    Hắn dùng tiền ta kiếm được để đi đút lót cho quan viên địa phương, cuối cùng được phục hồi chức vị.

    Trong lúc ta hấp hối, hắn đến gặp ta và nói: “Thứ đàn bà chợ búa như ngươi, đời này có thể sống cùng ta mấy năm dính không ít sự tao nhã của ta cũng coi như là phúc của ngươi.”

    Sau khi ta chết, hắn cưới Thẩm Tâm Nguyệt, người người đều nói Tống công tử và Thẩm đại tiểu thư thực sự là một đôi bích nhân, chẳng ai còn nhớ đến ta.

    Cũng may trời xanh có mắt, để ta có thể sống lại và làm lại từ đầu.

    Giờ phút này nhìn Tống Dục với bọn Vương công tử nâng ly cạn chén, ta im lặng không nói gì, quay người trở về sau bếp.

    Nha hoàn Tiểu Thúy ở phía sau chờ ta, sốt ruột nói: “Tiểu thư, cô gia làm như vậy sẽ khiến quán rượu phá sản mất.”

    Ta than nhiên nói: “Phá thì phá, mang sổ sách tới đây, thu thập số tiền còn lại xem còn bao nhiêu rồi gửi nhờ nhà tỷ muội đáng tin cậy của muội giúp ta đi.”

    Tiểu Thúy giật mình: “Tiểu thư, ý người là?”

    “Sau này nếu Tống Dục có hỏi thì chúng ta phải thống nhất, cứ nói của hồi môn đã tiêu xài hết rồi, không còn một chút nào cả, nhớ không?”

    4

    Kiếp trước, tất cả của hồi môn của ta đều quăng vào quán rượu này.

    Năm đầu tiên quán rượu không lãi một đồng nào, sau này mới dần dần có lãi, trong khi đó chi phí ăn mặc của nhà họ Tống nhiều không đếm xuể, tất cả đều do ta lấy của hồi môn ra bù vào.

    Mặc dù ta không phải thứ nữ được yêu quý nhưng vì cha ta xem ta như một món đầu tư để gả vào nhà họ Tống cho nên khoản của hồi môn ông ấy không hề bạc đãi ta.

    Cho dù Tống Dục gặp rủi ro thì vẫn sĩ diện như cũ, đọc sách phải có thư đồng, đánh đàn cũng phải có thư đồng.

    Tất cả những sở thích tao nhã đó đều phải trả một số tiền khổng lồ.

    Cho nên của hồi môn của ta không thể giữ được, ta phải tìm cách khác để kiếm tiền.

    Bây giờ ta quyết định mặc kệ hắn, số tiền kia đủ để ta và tiểu Thúy ăn ngon uống sướng trong rất nhiều năm.

    Ta và tiểu Thúy vừa chuyển bạc đi xong thì Tống Dục trở về nhà.

    Có lẽ thấy ta hơi sai sai nên hắn có chút kinh ngạc.

    “Hôm nay ngươi đúng là khiến ta phải ngạc nhiên đấy.” Hắn nói, “Cứ tưởng ngươi lại dây dưa không ngớt, tiếp tục bắt Vương công tử trả tiền rượu.” Ta thầm cười mỉa trong lòng.

    Kiếp trước, ta sao có thể không đòi chứ.

    Ta kiên trì đòi Vương công tử thanh toán, cuối cùng cũng lấy được bạc.

    Nhưng từ đó ta mang danh cay nghiệt, so đo, người người đều nói Tống công tử hào sảng, đáng tiếc là có một bà vợ trong mắt chỉ có tiền.

    Kiếp này, tôi chẳng thèm làm người ác nữa.

    Ta trào phúng trong lòng nhưng ngoài miệng uyển chuyển nói: “Ta thành hôn với chàng rồi tất nhiên mọi thứ đều sẽ nghe theo chàng. Chàng đã coi nhẹ tiền bạc vậy thì thiếp thân tất nhiên cũng không so đo.”

    Tống Dục sững sờ, nhưng cuối cùng cũng không nói gì, chỉ có thể im lặng gật đầu rời đi.

    Chỉ là mấy ngày tiếp theo, Tống Dục không chịu nổi nữa.



    “Bữa tối sao có thể ăn những thứ này?”

    Người đầu tiên phát điên không phải là Tống Dục mà là muội muội ruột của Tống Dục - Tống Nhu.

    Vị Tống đại tiểu thư này là người kén ăn nhất, trước đó món ăn chỉ cần làm hơi dầu mỡ một chút là nàng ta không chịu động đũa.

    Nếu hỏi nàng ta muốn ăn cái gì, nàng ta sẽ nói: “Chỉ cần làm một nồi canh hoa cúc là được rồi.”

    Canh hoa cúc này sách cổ cũng có ghi lại.

    Dùng cánh hoa cúc tươi làm canh, thêm một ít thịt cá, tôm để làm nước canh ngọt hơn, ăn quả thực rất tao nhã.

    Nhưng Tống Nhu và ca ca Tống Dục của nàng ta giống y chang nhau, chỉ thích phong nhã mà lại không nhìn thấy cái giá đằng sau sự thanh lịch tao nhã đó.

    Cánh hoa ai hái cho, thịt cá ai làm? Một bữa cơm cần ít nhất ba bốn bà vú già làm quần quật trong nhà bếp.

    Nếu như gia cảnh xa hoa như người ta thì chẳng nói nhưng bây giờ nhà họ Tống sa sút, nàng ta còn khăng khăng đòi hỏi sự tao nhã này.

    Khi được hỏi đến thì nàng ta trợn to mắt nói: “Ta ăn được có mấy miếng sao lại nói ta phô trương lãng phí chứ?”

    Trước đây, trên bàn chỉ cần xuất hiện một ít thịt mỡ là Tống Nhu sẽ nhìn ta đầy coi thường.

    “Rốt cuộc cũng chỉ là một thứ nữ chẳng ra gì, chủ tử của những gia tộc lớn giàu có sẽ chẳng bao giờ ăn những thứ dầu mỡ thế này.”

    Hiện tại, bữa tối này hoàn toàn không có dầu mỡ, chỉ có một cái nồi cháo nhìn thấy cả đáy cùng với vài miếng rau dưa muối.

    Kết quả là Tống Nhu tức giận đến mức tím cả mặt:

    “Mặc dù nhà họ Tống bây giờ bị bãi chức nhưng dù sao cũng là gia tộc có tiếng qua nhiều đời. Đến cả mấy người lao động chân tay cũng chẳng thèm mà dám cho bọn ta ăn thứ này?” Tống Dục cũng tức giận đặt đũa xuống, trách cứ nhìn về phía ta.

    Ta bình tĩnh múc thêm một chén cháo nữa, nói:

    “Nhu cô nương nói vậy sai rồi, những người lao động vất vả họ vẫn ăn mấy thứ này thôi.”

    “Bây giờ chúng ta thu không đủ chi, chi phí còn không đủ có cái này để ăn là tốt lắm rồi.”

    Tống Dục tức giận, hắn nhíu mày lạnh lùng nói: “Hôm đó ta đến quán rượu, rõ ràng nhìn thấy cực kỳ đắt khách, ồn ào, làm ăn phát đạt vậy mà ngươi lại nói với ta là thu không đủ chi, không có lợi nhuận?”

    Ta thở dài: “Đúng đấy, quán nhiều khách nhưng ai cũng bảo không trả tiền.”

    Ta vừa nói câu này xong mặt Tống Dục lập tức tái xanh.
     
    Tranh Diên
    Chương 2


    5

    “Cái này, vì sao chứ?”

    Tống Dục thực sự là một công tử cao quý không dính khói bụi trần gian, đến mức này rồi hắn còn hỏi ta tại sao.

    Ta bình tĩnh trả lời hắn: “Chẳng phải ngày đó chàng nói là chàng và Vương công tử là đồng môn, không được thu tiền của gã hay sao?”

    Thế là Vương công tử gọi bạn bè mỗi ngày đều đưa mười mấy người đến, nói là để cổ vũ cho Tống Dục.

    Bọn họ mỗi ngày gọi mười mấy vò rượu Bích Đồng và Thu Lộ Bạch đắt nhất ra, tất nhiên là chẳng bao giờ trả tiền cả.

    Nhìn thấy Vương công tử như vậy, những khách khác đâu có bằng lòng ngoan ngoãn trả tiền nữa.

    Thế là họ bắt đầu đưa người thân đến, người này thì nói là người thân với nhà họ Tống, người nọ thì nói là nhà họ Tống có ân tình với họ.

    Hàm ý là họ đều muốn uống rượu miễn phí.

    Có kinh nghiệm từ kiếp trước rồi, ta chỉ mỉm cười chấp nhận, một xu cũng không thu bọn họ.

    Sắc mặt của Tống Dục rất khó coi, hắn nói: “Chỉ mình Vương công tử thôi, gã đúng là đồng môn của ta thật.”

    “Còn những người khác, bọn họ nói nhà họ Tống có ơn với họ mà ngươi cũng tin được à?”

    Ta nhìn Tống Dục thực sự tức giận nên vội vàng nói: “Đã vậy thì sao ngày mai chàng không tự mình đến nói cho ta biết ai là khách giả mạo đi.”

    Trông Tống Dục có vẻ không vui, hắn không muốn đi, nhưng mà Tống Nhu cũng bắt đầu nháy mắt với Tống Dục.

    Ta nghe thấy nàng ta lén thì thầm khuyên Tống Dục: “Ca ca, trong nhà này ca ca mới là chủ nhà, nếu ca ca cứ mặc kệ nàng ta quản lý như vậy thì phần gia nghiệp đó bị thứ nữ này phá hủy thì phải làm sao?”

    Ta không thể nhịn cười được, rõ ràng Tống Nhu đang sốt ruột.

    Cũng khó trách, vị tiểu thư nhàn rỗi này cho tới bây giờ nhất quyết muốn tham gia hoạt động xã giao của các quý nữ trong kinh thành, nhã tập, đạp thanh, thi hội, không buổi nào là không có mặt nàng ta.

    Kiếp trước ta có khuyên nàng ta bớt đi một chút, nàng ta tức giận nói: “Phải đi, ta muốn cho tất cả khuê tú trong kinh thành nhìn thấy, cho dù bây giờ nhà họ Tống có suy tàn thì Tống Nhu ta vẫn sống đàng hoàng!”

    Phần sĩ diện này mang ý nghĩa mỗi lần nàng ta tham gia đều cần đến quần áo bằng lụa, trâm cài ngọc trân châu, hơn thế nữa là mỗi lần đi đều phải khác nhau.

    Cho nên bây giờ nhìn thấy trong nhà không có tiền, Tống Nhu là người mất kiên nhẫn trước.

    Dưới sự thúc giục của Tống Nhu. Tống Dục không còn cách nào khác ngoài đến quán rượu.

    Hắn đứng ở sau quầy, chỉ cho ta từ xa khách nào đang mạo danh thân phận, rồi oán trách ta: “Ngươi không biết cách phân biệt thì làm sao mà buôn bán, người dạng kia mà là bạn cũ với nhà họ Tống được à?”

    “Được rồi, mất bò mới lo làm chuồng, bây giờ ngươi mau đi thu bạc của bọn họ đi, cũng chưa quá muộn.”

    Tốt lắm, tiền là hắn muốn mà đi chuyện đòi tiền thấp kém này thì Tống công tử của chúng ta lại không chịu tự mình đòi.

    Không sao, ta đi thì đi.

    Ta đi ra phía trước và nói với bàn có nhiều khách nhất trong quán: “Quý khách, vui lòng thanh toán tiền giúp ta ạ.”

    Khách đang uống vui vẻ thì bất ngờ bị ta cắt ngang: “Gì vậy bà chủ, trước đó chẳng phải bà chủ đã nói không cần mà?”

    Ta mặt mày ủ ê, lặng lẽ chỉ vào sau quầy: “Đúng vậy đấy, nhưng mà hôm nay phu quân ta đến rồi, người xưa đã nói phu phụ cương*, ta thật sự không dám làm trái ý chàng ấy, xin mọi người hiểu cho.”

    (Trích trong Tam Cương: chỉ ba mối quan hệ chính trong xã hội:

    Quân thần cương 君为臣纲 [jūn wéi chén gāng]: mối quan hệ vua-tôi

    Phụ tử cương 父为子纲 [fù wéi zǐ gāng]: mối quan hệ cha-con

    Phu phụ cương 夫为妻纲 [fū wéi qī gāng]: mối quan hệ vợ-phu quân

    Theo tam cương, người trên (vua-cha-phu quân) phải có trách nhiệm yêu thương, chăm sóc, bao bọc người dưới (thần-con-vợ). Ngược lại, người dưới có trách nhiệm tôn trọng, yêu thương, phục tùng, hiếu thuận với người trên. Theo Khổng Tử nếu giữ được mối quan hệ như vậy thì gia đình sẽ hạnh phúc, êm ấm, quan hệ vua- dân hài hòa, đất nước yên bình, ổn định.)

    Khách đã hơi say nghe vậy lập tức cảm thấy bất mãn với Tống Dục.

    “Lúc đầu thấy bà chủ rộng lượng hiếu khách là thế, bây giờ Tống công tử chỉ ở đây có một ngày đã đổi thái độ rồi.”

    “Thật là, danh sĩ phong lưu cái khỉ gió, danh sĩ mà đi so đo vài đồng bạc với bọn ta, ta thèm vào!”

    Hầu hết những khách này đều ký sổ không trả tiền vốn là những kẻ nói láo, thế là chẳng những họ mắng Tống Dục mà còn cố ý đi đến trước mặt hắn mắng để hắn nghe rõ ràng.

    Tống Dục vốn dĩ chưa bao giờ tiếp xúc với những khách chợ búa này nên gương mặt vốn tuấn tú của hắn tức điên lên, môi run lên cầm cập nhưng nghĩ mãi không ra câu nào để đáp lại.

    Ta đi đến bên cạnh Tống Dục và giơ bạc lên: “Thiếp thu được bạc rồi đây phu quân.”

    Tống Dục tức giận, không thèm để ý đến ta mà phẩy tay áo bỏ đi.

    Chậc chậc chậc, Tống Nhu nhìn đi này, người không muốn lấy bạc là ca ca của ngươi đấy.

    Ta nâng túi tiền lên ước lượng, chắc đủ để ta với tiểu Thúy đi ăn thịt chân giò kho tàu ở quán rượu phía đông đấy.

    6.

    Nói mới nhớ, cái thứ gọi là thanh danh này thật là kỳ lạ.

    Nếu tất cả mọi người trăm miệng một lời nói ngươi tốt, vậy cho dù cảm thấy ngươi không tốt cũng im lặng giấu ở trong lòng.

    Nhưng mà nếu có ai khơi mào, bắt đầu nói ngươi không tốt thì gần như chỉ sau một đêm, mọi người sẽ đồng loạt nói ngươi là người xấu.

    Thanh danh của Tống Dục bị hủy hoại là do vậy.

    Những người trước đây khen hắn, nay mắng hắn không biết sự khó khăn của thế gian, giả nhân giả nghĩa ích kỷ.

    Hiện tại Tống Dục đến quán rượu, trên đường đi đều phải nghe những câu mắng chửi như thế.

    Hắn từng là công tử sáng như trăng, trong như gió, bây giờ mặt mày đen xì không khác gì đáy nồi. Mặt hắn xám ngoét tìm ta thì lại phát hiện ta đang ung dung ngồi bên cửa sổ ngắm tuyết.

    “A!” Ta say sưa ngâm vịnh, “Tuyết lớn đầy trời dương dương tự đắc, vừa giống lông ngỗng lại giống kẹo bông. Không biết giống lông hay giống kẹo, càng nghĩ trong lòng càng băn khoăn.”

    Ta vừa ngâm xong quay đầu lại nhìn thấy sắc mặt của Tống Dục u ám đến mức vắt cả được ra nước.

    “Chàng tới rồi à.” Ta vui vẻ bừng bừng nói: “Chàng thấy bài thơ này của thiếp thế nào?”

    Tống Dục im lặng hồi lâu cuối cùng cũng không đáp lại câu hỏi của ta, chỉ lạnh lùng nói: “Cái quán rượu này mở ra chẳng có ý nghĩa gì, đóng cửa đi.”

    Lúc ban đầu quán rượu này do một tay ta vun vén, Tống Dục không bỏ ra chút công sức hay tiền bạc nào, bây giờ hắn chỉ nói một câu bắt ta đóng cửa quán.

    Ta do dự nói: “Nhưng quán rượu này là tâm huyết của ta…”

    Tống Dục quát lớn: “Ta bảo ngươi đóng lại!”

    Ta thầm vui sướng trong lòng đáp: “Dạ.”

    Ta nhanh phu quân đóng cửa quán rượu.

    Đêm đó Tống Nhu tìm Tống Dục cãi nhau một trận lớn thậm chí còn không sợ bị người khác nghe lén, ở trong phòng của ta cũng nghe thấy tiếng.

    Giọng nói của Tống Nhu trở nên sắc bén, the thé nói: “Quán rượu vừa mới có lợi nhuận vì sao ca ca nói đóng là đóng?”

    Vị Tống đại tiểu thư một giây trước còn nổi giận đùng đùng tìm ta hưng sư vấn tội, may là ta đã chuẩn bị xong lý do thoái thác từ lâu rồi, mọi việc đều là chủ ý của ca ca của Tống tiểu thư, ta cũng không muốn đóng nhưng ta phải nghe lời phu quân mà thôi.

    Thế là hỏa lực của Tống Nhu nhắm thẳng vào ca ca của nàng ta.

    Tống Dục cũng vô cùng tức giận.

    Hắn nói: “Bởi vì cái quán rượu này mà bây giờ thanh danh của ta biến thành như thế nào? Đáng lẽ ngay từ đầu không bán cho mấy người quê mùa chợ búa như thế thì quán rượu đã thanh tịnh từ lâu rồi.”

    Tống Nhu gào khóc: “Ca ca chỉ để ý thanh danh của mình mà sao chưa bao giờ nghĩ đến muội? Không có bạc, sau này của hồi môn của muội biết phải làm sao? Sĩ diện của nhà họ Tống sẽ duy trì thế nào được?”

    Sắc mặt Tống Dục tái xanh: “Nhu nhi, muội thay đổi rồi.”

    “Lúc đầu muội với Tâm Nguyệt ngâm thơ vẽ tranh cùng với nhau, cao quý, tao nhã biết bao, bây giờ mở miệng ngậm miệng đều là tiền bạc. Muội làm ta thật thất vọng.”

    Tống Dục xoay người rời đi, để lại một mình Tống Nhu gào khóc om sòm.

    Có lẽ do người huynh trưởng này vẫn còn chút uy nghiêm nên sau trận trách cứ hôm đó, Tống Nhu yên tĩnh được hai ngày.

    Tiểu Thúy tiếc nuối cắn hạt dưa bên cạnh ta: “Hai đêm rồi không thấy Nhu cô nương đi tìm Tống công tử gây sự, muội thấy hạt dưa cũng chẳng còn mùi vị gì nữa rồi.”

    Ta bật cười: “Ngươi yên tâm đi, cơm ngon canh ngọt còn đó, chỉ sợ sẽ càng ngày càng bùng nổ hơn.”

    Quả thật, ta không khiến tiểu Thúy thất vọng, sau khi quán rượu đóng cửa được nửa tháng, ta đuổi hết người hầu trong nhà đi.

    7

    Sau khi Tống phủ bị tịch thu, ngoại trừ mấy nha hoàn thiếp thân và mấy gã sai vặt tự nguyện đi theo bọn ta ra thì những người khác đều tứ tán khắp nơi.

    Bây giờ những người phụ trách công việc nặng đều do ta tự móc tiền túi ra thuê, lúc thuê thì Tống Dục và Tống Nhu không cảm ơn lấy một lời, bây giờ ta cho nghỉ hết, bọn họ phản ứng ngay lập tức, chạy đến tìm ta để tính toán.

    “Thẩm Tranh Diên, người hầu trong viện của ta đâu? Dựa vào đâu mà ngươi dám đuổi bọn họ đi?”

    Tống Nhu xông vào trước, đi sau đó là Tống Dục.

    Mấy ngày trước chính hắn nói muội muội làm mình thất vọng, bây giờ loại chuyện mất thể diện này hắn lại để em gái xông lên phía trước tranh thủ lợi ích thay cho mình.

    Ta mỉa mai trong lòng, ngoài mặt lại âu sầu nói: “Nhu cô nương hiểu lầm rồi, những người hầu đó không phải do ta đuổi hết, chỉ là không biết bọn họ nghe tin quán rượu duy nhất có thể kiếm ra tiền đã bị đóng cửa từ đâu ra, họ sợ sẽ không được nhận lương tháng sau cho nên từng người một đã đến gặp ta xin nghỉ.”

    “Người thì nói ở nhà có bà mẹ già 80 tuổi cần phải chăm sóc, người thì nói ở quê gia đình sắp xếp hôn sự nên phải trở về để thành thân, ta có muốn giữ họ lại cũng không được.”

    Tống Nhu cứng họng, hồi lâu mới nói: “Vậy…vậy công việc trong viện của ta thì ai làm?”

    Ta thản nhiên nói: “Không phải còn hai nha hoàn thiếp thân đấy sao?”

    Hai nha hoàn này là Tống Nhu đưa từ trong phủ ra, đã bán thân cho nhà họ Tống.

    Không ngờ Tống Nhu lại lo lắng: “Ngươi nói cái gì! Chỉ còn hai người Hoa Lan và Thu Cúc, sao họ có thể làm hết việc được? Với lại bọn họ vốn là nha hoàn nhất đẳng của Tống phủ, chỉ phụ trách hầu hạ bên cạnh ta, mấy việc nặng nhọc như vẩy nước quét sân, chạy việc vặt chẳng lẽ ngươi cũng muốn họ làm?”

    Ta lạnh lùng nói: “Làm nha hoàn cho Nhu cô nương sướng thật đất, cho dù nghèo túng cũng phải giữ thể diện hơn cả người hầu của gia đình tiểu thư bình thường.”

    Tống Nhu chưa kịp phản bác lại cái tính tình nóng nảy thất thường của ta thì ta lại cười yếu ớt nói thêm: “Trong phủ thực sự đã hết bạc rồi, nếu Nhu cô nương muốn thuê người hầu thì tự bỏ tiền ra đi.”

    Tống Nhu tức nghiến răng nghiến lợi với ta.

    Nàng ta khóc thầm với Tống Dục: “Thẩm Tranh Diên ngoan độc như vậy sao ca ca lại cưới ả chứ?”

    “Tâm Nguyệt tỷ tỷ tốt biết bao nhiêu, dịu dàng mềm mại, lại tình đầu ý hợp với ca ca, nếu như ca ca cưới Tâm Nguyệt tỷ tỷ thì cuộc sống của chúng ta đã chẳng thành ra thế này.”

    Tống Dục cũng than ngắn thở dài, không ngừng cảm khái tạo hóa trêu ngươi, thế đạo bất công.

    Thực ra đối với suy nghĩ của hai huynh muội nhà họ Tống, ta không phải không hiểu.

    Chuyện đời nào có thể được như ý muốn, người bình thường khi gặp sự cố thì sẽ nhanh chóng thích ứng với môi trường mới, kết quả hai người họ thì không.

    Không những không tự lực cánh sinh mà còn đổ lỗi lên đầu người khác.

    “Tiểu Thúy kia muội thấy làm việc cũng nhanh nhẹn đấy.” Tống Nhu thử thăm dò nói.

    Tống Dục đã hiểu ý tứ của nàng ta, nhưng có hơi mất mặt: “Dù sao cũng là nha hoàn hồi môn của Thẩm Tranh Diên, ta không thể cướp người cho muội được.”

    Tống Nhu kiêu căng nói: “Tiểu Thúy đó dáng vẻ giống nha hoàn thô kệch, trước đó chỉ hầu hạ thứ nữ Thẩm Tranh Diên này, nếu có thể đến hầu hạ đích nữ của Tống Phủ thì rõ là do nàng ta có phúc.”

    Tống Nhu nhìn Tống Dực do dự, vội vàng nói: “À muội quên mất còn ca ca, như vậy đi, Tiểu Thúy đến làm việc cho ca ca trước sau đó chuyển sao chỗ muội.”

    Tống Dục vẫn có chút chần chờ: “Bên cạnh Thẩm Tranh Diên cũng chỉ có một nha hoàn, ta lại đòi người của nàng ta có phải hơi không ổn không?”

    Tống Nhu khuyên nhủ: “Ca ca, sao ca không nghĩ, vốn dĩ nàng ta là một thứ nữ không ai hầu hạ, nếu không phải gả cho nhà họ Tống chúng ta thì nhà họ Thẩm có cho nàng ta nha hoàn hồi môn không?”

    “Vả lại, ca ca nói mà nàng ta không nghe thì đó chính là không vâng lời phu quân, ca ca có thể viết hưu thư! Ca ca yên tâm đi, chỉ cần ca ca mở miệng thì nàng ta sẽ tự mình dâng tiểu Thúy tới.”

    Lần này Tống Nhu đoán không sai.

    Quả nhiên Tống Dục vừa bước qua cửa phòng ta yêu cầu tiểu Thúy sang hầu hạ hắn, ta đồng ý ngay lập tức.

    Nhưng mà câu tiếp theo của ta khiến Tống Dục kinh ngạc không thôi.

    “Đã như vậy, mời phu quân cho tiểu Thúy một danh phận đi.”

    8

    Nghe xong câu này, sắc mặt Tống Dục trắng bệch, hắn nói: “Ngươi…ngươi bảo ta nạp tiểu Thúy làm thiếp?”

    “Thẩm Tranh Diên, chẳng qua ta chỉ bảo tiểu Thúy sang thư phòng hầu hạ, chưa bao giờ có suy nghĩ muốn nạp nàng ta!”

    Ta bình tĩnh ngước mắt nhìn: “Thật vậy à?”

    “Nhưng phu quân có nghĩ tới nếu tiểu Thúy sang thư phòng hầu hạ hằng đêm, cô nam quả nữ sống chung một phòng, cho dù phu quân nói với bên ngoài hai người không có gì thì người ngoài sẽ tin vậy sao?”

    “Cứ như vậy, cho dù phu quân có thừa nhận hay không thì ai ai cũng sẽ nghĩ tiểu Thúy đã động phòng với phu quân, sau này tiểu Thúy cũng sẽ rất khó để gả cho người khác. Bởi vậy thiếp thân nghĩ chẳng bằng phu quân cho tiểu Thúy một danh phận.”

    Tống Dục tái mặt.

    Ta hiểu hắn rất rõ, hắn không những muốn xây dựng hình tượng công tử cao quý thanh khiết trước mặt người khác mà còn xây dựng hình tượng chàng trai si tình trước đích tỷ Thẩm Tâm Nguyệt của ta.

    Kiếp trước bởi vì có cái danh si tình nên hắn không chút do dự năm lần bảy lượt cùng với Thẩm Tâm Nguyệt bôi nhọ ta.

    Nói ta quyến rũ hắn, hạ dược hắn. Dù sao mọi thứ đều do ta si tâm hoang tưởng ra, còn hắn thì từ đầu đến cuối đều sắt son một lòng với Thẩm Tâm Nguyệt.

    Bởi vậy hắn tất nhiên không thể nào cho tiểu Thúy danh phận được.

    Cưới vợ còn có thể nói là do trong nhà ép buộc, nếu nạp thiếp nữa thì hình tượng si tình của hắn tuyệt đối không giữ được.

    Tống Dục trầm mặc hồi lâu, nói: “Đã vậy thì không cần tiểu Thúy đến thư phòng nữa.”

    “Kêu sang hầu hạ Nhu nhi đi.”

    Ta gấp gáp nói: “Chuyện này lại càng không thể.”

    Tống Dục tràn đầy tức giận hỏi lại: “Sao lại không thể? Nhu nhi là thiên kim quý nữ, trước đó trong phòng có đến tám nha hoàn nhất đẳng. Sau này còn phải bàn chuyện hôn nhân nữa, thanh danh quan trọng với muội ấy như vậy, bây giờ nhà ta suy tàn đương nhiên không thể phô trương được như lúc trước nhưng cũng không thể khiến muội ấy mất hết thể diện.”

    Ta ngắt lời Tống Dục: “Phu quân, đúng là thanh danh quan trọng đối với những cô nương chưa chồng, cho nên ta tuyệt đối không thể để tiểu Thúy đi hầu hạ Nhu cô nương.”

    Tống Dục khoanh tay trước mặt ta khó hiểu nhìn, ta khóc nói: “Phu quân không biết, nha đầu tiểu Thúy này cử chỉ th ô tục, một ngày mắng người tám chục lần.”

    “Thiếp thân xuất thân thấp kém, bị nàng ta làm liên lụy cũng không sao nhưng Nhu cô nương là quý nữ sao có thể có nha hoàn thiếp thân như tiểu Thúy được. Đến lúc đó người ngoài sẽ nói nhà dột từ nóc dột xuống, tiểu Thúy th ô tục như thế, còn Nhu cô nương là người được nàng ta hầu hạ tất nhiên cũng chẳng được giáo dưỡng đàng hoàng…thế chẳng há làm hỏng chuyện lớn hay sao?”

    Tiểu Thúy lúc này đã hiểu, ngay lập tức cứng cổ không phục nói: “Đũa mốc mà đòi chòi mâm son…thật sự là khiến người ta đau lòng. Ai mà chẳng sinh ra từ phụ nữ, dựa vào cái gì Nhu cô nương thì cao quý còn ta lại thấp kém?”

    “Đừng nói là hầu hạ Nhu cô nương, cho dù là làm thiếp của công tử ta cũng đồng ý,...công tử, người đừng đi mà công tử.”

    Tiểu Thúy hô to gọi nhỏ với Tống Dục đang chạy trối chết, chờ khi hắn chạy biến mất dạng thì muội ấy mới quay lại cười với ta.

    Những ngày sau đó, Tống Dục và Tống Nhu sống rất khổ cực.

    Hai người này từ nhỏ đã là công tử, tiểu thư được hầu hạ sớm chiều, thiếu người hầu nửa bước là khó sống được ngay.

    Lúc trước Tống Dục đánh đàn cần phải có người bày biện đàn ra sẵn, uống trà cần người thử nhiệt độ trà ngon mới trình lên, trang phục thì đều là đồ màu sáng để xây dựng hình tượng công tử như ngọc, tiên khí phấp phới.

    Hiện tại, vú già làm việc nặng trong viện không còn nữa, chỉ còn hai gã sai vặt, giặt quần áo không được sạch sẽ, những chiếc áo màu xanh nhạt rất nhanh trở nên bẩn thỉu, nhăn dúm dó, cuối cùng chẳng còn tí xíu tiên khí nào.

    Tống Nhu thì lại càng thảm hại hơn. Sau hai ngày làm việc vất vả, một trong hai nha hoàn nhất đẳng của nàng ta đã bỏ trốn ngay trong đêm, một người khác thì trốn đi không thành, ngày ngày than thở như một quả cà tím thấm sương.

    (Cà tím thấm sương 霜打的茄子: câu này xuất phát từ phương Bắc. Mỗi khi cuối thu, nhất là sau tiết sương giáng (23 hoặc 24 tháng 10), phương Bắc vì nhiệt độ trong đêm hạ thấp mà trên thực vật kết một tầng sương mỏng, lúc này quả cà chưa hái (cà chịu được nhiệt độ cao nhưng sợ lạnh) không chịu được sương lạnh k1ch thích nên làm da bên ngoài bị nhăn nheo, dùng để chỉ một người tinh thần uể oải không phấn chấn, phờ phạc, suy sụp, mất hồn…)

    Sau hơn mười ngày như thế này, Tống Nhu hoàn toàn không chịu nổi, nàng ta quyết định nhờ đến sự giúp đỡ từ người chị em thiện lành của mình, Thẩm Tâm Nguyệt.
     
    Tranh Diên
    Chương 3: Hoàn


    9

    Tống Nhu và Thẩm Tâm Nguyệt luôn là bạn bè thân như tỷ muội trong giới thiếu nữ khuê các hiện tại, Tống Nhu hay đi bên cạnh Thẩm Tâm Nguyệt, toàn tâm toàn ý trông ngóng Thẩm Tâm Nguyệt trở thành chị dâu của nàng ta.

    Sau đó khi ta gả đến, Tống Nhu hận ta nghiến răng nghiến lợi, giống như chuyện Tống Dục và Thẩm Tâm Nguyệt không thể bên nhau là do ta chia rẽ.

    Bây giờ, sự hận thù của Tống Nhu đối với ta đã đạt đến đỉnh điểm.

    Nàng ta ngăn cản Thẩm Tâm Nguyệt đến mua trâm cài đầu ở Nam Bảo Trai chỉ để khóc lóc kể lể.

    “Tâm Nguyệt tỷ tỷ, sau khi Thẩm Tranh Diên gả đến, nhà họ Tống của chúng ta bị ả làm loạn hết lên. Ca ca của muội là một người si tình, bây giờ huynh ấy tương tư thành bệnh, ốm không dậy nổi.”

    “Tâm Nguyệt tỷ tỷ, nhớ năm đó ba người chúng ta cùng nhau đạp thanh, giao du với nhau, cùng nhau làm thơ vui vẻ biết bao. Nếu người gả đến là tỷ thì đâu có tình cảnh ngày hôm nay…”

    Thẩm Tâm Nguyệt cũng khóc cùng với Tống Nhu, cầm tay nàng ta an ủi: “Nhu nhi muội muội, thực sự là khổ cho muội quá.”

    Tống Nhu vốn tưởng sau khi nghe cuộc đời khó khăn của mình như thế, Thẩm Tâm Nguyệt sẽ chủ động giúp đỡ nàng ta một chút, không ngờ Thẩm Tâm Nguyệt ngoại trừ nói mấy câu trấn an ấm áp ra thì cái gì cũng không cho.

    Tống Nhu thực sự không còn cách nào khác, thế là đỏ mặt nghiêm túc mở miệng với Thẩm Tâm Nguyệt, ra hiệu ngầm cho nàng ta chút bạc.

    Thẩm Tâm Nguyệt lùi lại nửa bước, nhẹ nhàng nói: “Nhu nhi cái này không thích hợp cho lắm.”

    “Bây giờ vợ của Tống Dục là Thẩm Tranh Diên, ta cho các ngươi bạc sau lưng Thẩm Tranh Diên, nếu truyền ra ngoài sẽ không biết được người ngoài sẽ suy đoán quan hệ giữa chúng ta như thế nào, rất có hại cho thanh danh của ta.”

    “Cũng may thứ muội đó của ta chỉ đuổi người hầu, làm đồ ăn hơi khó ăn một chút nhưng chưa có làm việc gì xấu xa cả.”

    “Muội cứ kiên nhẫn vài năm, chờ đến khi muội xuất các rồi sẽ không cần nhìn mặt nàng ta mỗi ngày nữa.”

    “Nhu nhi, muội cố gắng một chút, sau này sẽ tốt hơn thôi.”

    Giọng điệu của Thẩm Tâm Nguyệt vẫn ấm áp như gió xuân, tiếc là Tống Nhu không cảm nhận được sự ấm áp này.

    Nhất là sau khi Thẩm Tâm Nguyệt dỗ dành Tống Nhu xong thì gọi bốn nha hoàn của mình, kêu họ cầm hai bộ trang sức rồi nhẹ nhàng lướt qua.

    Tống Nhu nhìn bóng lưng của Thẩm Tâm Nguyệt, gắt gao cắn môi.

    Mối quan hệ chị em thân thiết này cuối cùng cũng xuất hiện vết rạn nứt.

    “Nàng ta được ăn ngon mặc đẹp mỗi ngày, khổ cực không rơi xuống đầu nàng ta nên tất nhiên nàng ta có thể coi nhẹ!”

    “Lại còn nói ta xuất các sẽ tốt hơn, bây giờ của trang sức hồi môn của ta còn chẳng kiếm ra được một bộ, thế mà nàng ta tiện tay mua nhiều trang sức như vậy!”

    Tống Nhu vừa oán trách vừa vặn chiếc khăn tay đi ra khỏi Nam Bảo Trai.

    Bỗng nàng ta nghe thấy tiếng nghị luận của những người xung quanh.

    “Người mới rời đi chính là đại tiểu thư nhà họ Thẩm - Thẩm Tâm Nguyệt nhỉ? Đúng là xinh đẹp, tao nhã, thanh lịch. Chẳng biết ai sẽ có phúc lấy được cô gái như thế nữa.”

    “Nghe nói nhà họ Thẩm và công tử nhà họ Tần đang nghị thân đấy…”

    Khăn tay của Tống Nhu bỗng nhiên rơi xuống mặt đất.

    10

    Nhà họ Tần là đại gia tộc nổi tiếng ở kinh thành, Tần đại nhân đứng đầu gia tộc, trong số những người con trai của ông ấy chỉ có con trai út là chưa có hôn phối.

    Mà vị Tần tiểu công tử này chính là người mà Tống Nhu mến thương.

    Kiếp trước, sau khi Tống Dục khôi phục chức vị đã cưới Thẩm Tâm Nguyệt, mà Tống Nhu cũng được như nguyện gả cho Tần tiểu công tử.

    Nhưng ở kiếp này, tình hình đã thay đổi, Tống Dục không thể phục chức.

    Suy cho cùng, lúc đầu nhà họ Tống khôi phục lại được là bởi vì mấy vị lão thần đã nói những điều tốt đẹp về Tống Dục trước mặt Hoàng Thượng.

    Về phần vì sao những lão thần ấy giúp Tống Dục thì lý do Tống Dục đưa ra là: “Ta và những người đó có cùng chí hướng, bọn họ cực kỳ yêu quý ta.”

    Nhưng thực ra cái chí hướng này, ý nghĩa đằng sau là hắn tặng những lão thần ấy tranh của Cố Khải Chi, thư pháp của Vương Hi Chi, tượng sứ của Cảnh Đức Trấn.

    Những món quà tao nhã này đều được mua bằng bạc của ta.

    Kiếp này, Tống Dục căn bản không có tiền để mua những thứ quà quý báu này, không có tư cách để “cùng chung một chí hướng” với các vị lão thần, bởi thế tất nhiên cũng chẳng có ai nói ngon nói ngọt trước mặt Hoàng Đế cho hắn.

    Nhà họ Tống không thể khôi phục, mà hôn sự của đích tỷ Thẩm Tâm Nguyệt cũng không thể kéo dài được nữa.

    Hôn nhân của các gia tộc lớn về cơ bản đều là sự sắp đặt và kết hợp, kiếp này không có nhà họ Tống cho nên nhà họ Tần với nhà họ Thẩm của ta mới xem xét đến nhau.

    Tống Nhu sốt ruột, đi đi lại lại quanh phòng như kiến bò trên chảo nóng.

    “Thẩm Tâm Nguyệt biết rõ Tần ca ca và ta ý tình tương hợp vì sao nàng ta lại nhòm ngó đến Tần ca ca chứ!”

    “Tần ca ca sẽ chung tình với ta, chắc chắn sẽ không cưới Thẩm Tâm Nguyệt.”

    “Nhưng Tần ca ca đã lâu không gặp ta, có khi nào huynh ấy quên ta không…”

    Lần này, Tống Nhu biết mình không thể ngồi yên chờ chết được nữa.

    Khi biết Tần công tử sẽ đến đê Lục Liễu đạp thanh, ngay lập tức nàng ta kêu nha hoàn còn sót lại duy nhất của mình bắt đầu trang điểm.

    Tiểu Thúy tin tức linh thông, báo việc này với ta.

    Hai người chúng ta lập tức mua hạt dưa, lén đến ngọn núi giả gần đê Lục Liễu để xem kịch hay.

    Cùng ngày hôm đó, Tống Nhu mặc một bộ váy áo thanh nhã xuất hiện ở đê Lục Liễu.

    Nàng ta vừa đi, vừa tự hào nói với nha hoàn: “Khuê tú bọn họ hầu hết đều thích vàng ngọc, quá cầu kỳ tục tĩu, thật tình họ chẳng biết thứ mà Tần ca ca thích chính là phù dung đơn thuần, trang sức được chạm khắc đơn giản nhất.”

    Từ xa, Tống Nhu đã nhìn thấy Tần công tử.

    Nàng ta không đi lên trước mà tìm một chỗ gần mặt nước để gió hồ thổi tung mái tóc và váy áo, trông cực kỳ thanh nhã như tiên nữ.

    Nhưng mà một nén nhang trôi qua, hai nén nhang trôi qua, Tần công tử vẫn không đến. (Một nén nhang cháy trong khoảng 40-60p tùy vào loại nhang.)

    Tống Nhu không chịu được nữa nên nhìn sang bên đó.

    Vừa nhìn là nàng ta mất bình tĩnh ngay tức khắc, vì nàng ta nhìn thấy Tần công tử đang đi về một phía khác của đê Lục Liễu.

    Nơi đó có một cô gái đang đứng, mà người đó chẳng phải ai khác chính là Thẩm Tâm Nguyệt.

    Không nhìn thì thôi, nhìn rồi mới thấy Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu như thể đúc ra từ một khuôn, từ váy áo đến kiểu tóc đến phong thái và nét mặt đều phảng phất như tiên nữ, cả người bình đạm như cúc.

    Càng đáng sợ hơn là khi cả hai cùng chung một hình tượng thì bất kể ở đâu Thẩm Tâm Nguyệt cũng mạnh hơn so với Tống Nhu.

    Rốt cuộc, Tống Nhu vẫn suy sụp đau khổ, cho dù ăn mặc có cẩn thận đến mấy thì váy áo vẫn nhăn nheo, tóc tai rối bời.

    Mà Thẩm Tâm Nguyệt từ đầu đến cuối vẫn được mười nha hoàn ngày đêm hầu hạ, bởi vậy khi đứng ở nơi ấy, ả quả thực như một tiên nữ thực sự.

    Nhìn thấy Tần công tử đi về phía Thẩm Tâm Nguyệt, Tống Nhu chịu quá nhiều đau khổ cuối cùng bùng phát.

    Nàng ta xông tới.

    “Thẩm Tâm Nguyệt, ngươi quên rằng lúc đầu bản thân thề non hẹn biển thế nào với ca ca của ta rồi sao? Bây giờ ca ca của ta đau khổ vì ngươi mà thủ thân như ngọc, ngươi lại làm bộ làm tịch ở bên ngoài quyến rũ Tần công tử!”

    Nhìn thấy Tống Nhu nổi điên như bão, ta và tiểu Thúy cắn hạt dưa, cùng lắc đầu ở phía sau ngọn núi giả.

    Nhìn xem tiên nữ luôn lạnh nhạt với người khác cuối cùng tự phá vỡ hết hình tượng của chính mình.

    Mà Thẩm Tâm Nguyệt tuyệt đối không ngờ được tỷ muội tốt ngày xưa lại đột nhiên nổi giận với chính mình, ả vô tội nói: “Ngươi, ngươi nói cái gì chứ? Ta với ca ca ngươi như huynh đệ bình thường…”

    Tống Nhu cười lạnh lùng: “Huynh đệ? Huynh đệ nào mà tâm sự suốt đêm dưới trăng? Huynh đệ nào mà ngày ngày gửi thư qua lại cho nhau? Tâm Nguyệt tỷ tỷ, ngươi nói dối chính mình thì thôi đi nhưng mà đừng có đi nói dối với người khác.”

    “Chiếc khăn uyên ương nghịch nước ngươi thêu cho ca ca ta vẫn còn ở nhà ta đấy, ngươi tưởng ta mù à?”

    Mặt mũi Thẩm Tâm Nguyệt trắng bệch, ả không còn quan tâm đ ến thể diện của mình nữa, vội vã kêu nha hoàn đến bịt miệng Tống Nhu lại.

    Không ngờ rằng Tống Nhu hoàn toàn phát điên, nàng ta vượt qua mấy nha hoàn kia, xông thẳng đến phía Thẩm Tâm Nguyệt.

    “Ngươi dám quyến rũ Tần ca ca …”

    Hai người không đứng vững, cùng ngã thẳng xuống sông phát ra tiếng bùm cực lớn.



    Hai cô gái vì tranh giành Tần công tử mà đánh nhau rơi xuống nước, Tần công tử cũng không khoanh tay đứng nhìn.

    Gã nhảy xuống sông, nhanh chóng vớt Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu lên.

    Cũng may nước sông không cao, hai vị tiên nữ không bị thương gì cả, chỉ là cả hai đều cực kỳ khó coi, chẳng những váy áo và tóc tai ướt đẫm mà giày thêu cũng rơi mất.

    Sự việc lần này cực kỳ rắc rối.

    Theo lý thuyết, đàn ông nhìn thấy thân thể phụ nữ thì phải chịu trách nhiệm với đằng gái.

    Mà bây giờ Tần công tử chẳng những phải chịu trách nhiệm mà còn phải chịu trách nhiệm với tận hai người.

    Bản thân hắn ngược lại là rất bằng lòng nhưng vấn đề không thể nào có hai chính thê được.

    Dựa theo thế lực của nhà họ Thẩm và nhà họ Tống bây giờ, rõ ràng Tống Nhu sẽ phải làm thiếp.

    Tống Nhu khóc lóc thảm thiết như đứt gan đứt ruột ở nhà, Tống Dục hết cách, thế là đến gặp Thẩm Tâm Nguyệt vào một đêm trăng sáng.

    “Tâm Nguyệt, Nhu nhi nàng cũng biết đấy, nhà họ Tống chúng ta ba đời làm quan, con bé lại là con gái duy nhất, được nuôi như thiên kim tôn quý từ nhỏ tới lớn, tuyệt đối không thể làm thiếp.”

    “Hay là như vậy đi, bây giờ ta sẽ bỏ Thẩm Tranh Diên, nàng gả cho ta, để Nhu nhi gả cho Tần công tử, như vậy người yêu nhau sẽ về với nhau.”

    Đến tận bây giờ Tống Dục vẫn luôn cảm thấy Thẩm Tâm Nguyệt vẫn yêu hắn.

    Dù sao thì sau khi nhà họ Tống rơi đài, Thẩm Tâm Nguyệt vẫn đối xử dịu dàng thắm thiết với Tống Dục.

    Nhưng giờ phút này, Thẩm Tâm Nguyệt tựa như đang nghe chuyện cười, hung dữ hất tay Tống Dục ra.

    “Tống Dục, ta đã cho ngươi cơ hội chờ ngươi phục chức, nhưng bao lâu rồi? Chẳng lẽ ngươi muốn ta ở giá cả đời?”

    “Khó khăn lắm cha ta mới nhờ được người để nghị hôn với nhà họ Tần, bây giờ bị Tống Nhu phá thành như vậy mà ngươi còn muốn ta tặng cho nàng ta? Dựa vào cái gì mà ta phải tặng?”

    “Gả cho ngươi? Bớt giỡn đi! Bây giờ trong tay ngươi có gì mà dám đến xin cầu hôn ta. Nói cho ngươi biết, bây giờ nghe ngươi nói thích ta khiến ta cực kỳ buồn nôn!”

    Thẩm Tâm Nguyệt phất tay rời đi.

    Tống Dục ngơ ngác đứng dưới ánh trăng.

    Một lúc lâu sau hắn nôn ra một ngụm máu, ngã thẳng xuống đất.

    11

    Tống Dục bị bệnh.

    Rất giống với căn bệnh mà kiếp trước ta mắc phải, đều là do tâm trạng bị k1ch thích cực lớn khiến khí huyết công tâm.

    Ở kiếp trước Tống Dục hoàn toàn không ngó ngàng đến ta, gấp rút giao du cùng với đám thế thúc của hắn.

    Bởi vậy kiếp này ta cũng chẳng thèm quan tâm hắn, chỉ bận bịu nghe ngóng tin đồn liên quan đến nhà họ Thẩm.

    Thẩm Tâm Nguyệt cắt đứt với Tống Dục nhưng cuộc sống của ả cũng không dễ dàng.

    Xét về gia thế, nhà họ Thẩm chúng ta không bằng nhà họ Tống lúc trước khi lụn bại, cũng kém xa nhà họ Tần bây giờ.

    Cho nên đối với Tần đại nhân và Tần phu nhân mà nói, Thẩm Tâm Nguyệt chỉ là một trong những người con dâu có thể cân nhắc, không nhất thiết phải chọn.

    Nhà họ Tần thực ra cũng đang tìm kiếm những quý nữ thuộc những gia tộc có gia cảnh cao hơn, nếu tìm được người tốt hơn thì chưa chắc sẽ chọn Thẩm Tâm Nguyệt.

    Đây cũng là lý do Thẩm Tâm Nguyệt phải chạy đến đê Lục Liễu để tạo ra một cuộc gặp gỡ tình cờ với Tần công tử. Ả hy vọng sẽ chiếm được trái tim của Tần công tử như vậy cơ hội được gả vào nhà họ Tần sẽ tăng lên một chút.

    Bây giờ, Thẩm Tâm Nguyệt đã chắc chắn sẽ được gả vào nhà họ Tần nhưng Tống Nhu đã hét lên giữa chốn đông người rằng Thẩm Tâm Nguyệt có tư tình với Tống Dục, việc này nhanh chóng gây xôn xao dư luận.

    Trước đây nhà họ Tần cảm thấy nhà họ Thẩm gia thế hơi thấp một chút mà được cái thanh danh của Thẩm Tâm Nguyệt lại rất tốt.

    Cuối cùng bây giờ ưu điểm này cũng mất đi, đối mặt với người mai mối của nhà họ Thẩm, Tần phu nhân nói với giọng điệu ấm áp nhưng nội dung rất lạnh lùng.

    Bà ấy nói thẳng, chính thê thì không được, quý thiếp thì có thể. Lấy hay không lấy đều do Thẩm đại nhân và Thẩm phu nhân quyết định.

    Sự việc ồn ào đến mức này, cho dù Thẩm Tâm Nguyệt không gả cho Tần công tử thì cũng rất khó lấy được người trong sạch khác, bởi vậy dù bất kể điều kiện gì cũng phải cắn răng đồng ý.

    Còn Tống Nhu, đại gia tộc nhiều người thêm một người cũng chẳng hề hấn gì, Tần đại nhân và Tần phu nhân vì thương cảm nên cũng nạp nàng ta cho Tần công tử.

    Về danh phận thì là lương thiếp, thấp hơn quý thiếp một bậc.

    Tần công tử cưới một quận chúa khác làm chính thê, sau đại hôn, hai kiệu nhỏ khiêng Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu vào Tần phủ.

    Tất cả chuyện này Tống Dục không thể tận mắt chứng kiến.

    Hắn bị đả kích quá lớn, cơ thể ngày càng lụn bại, nằm ho trên giường đến mức không dậy nổi.

    Tống Dục ốm thành như vậy, ta cuối cùng cũng bắt đầu làm ăn tốt hơn.

    Thực ra ta đã chuẩn bị từ trước rồi, có điều đều tiến hành trong âm thầm, bây giờ mọi thứ đã sẵn sàng, ta vung tay một cái, mấy chục cửa hàng cắt băng khánh thành, bảy tám quán rượu đồng loạt khai trương.

    Có kinh nghiệm của kiếp trước rồi cho nên kinh doanh mấy thứ này dễ như trở bàn tay đối với ta, trong vòng nửa tháng ngắn ngủi, ta trở thành một thương nhân mới nổi tiếng khắp kinh thành.

    Trước đây khi cơ thể Tống Dục khỏe mạnh, ta và tiểu Thuý chỉ có thể lén ăn vụng bữa khuya trong phòng.

    Bây giờ đồ ăn thức uống của chúng ta đã lên một tầng cao mới, cá đuôi phượng, bánh Phật thủ, canh bông cải xanh nấu cùng sò điệp khô, nấm, hải sâm, muốn ăn gì là có đó.

    Chỉ là bây giờ không có tiểu Thúy cùng ăn với ta nữa, muội ấy dẫn theo một nhóm người đến Giang Nam mở cửa hàng mới.

    Ta cảm thấy vô cùng cô đơn nên bưng chén cơm của mình đến cạnh giường Tống Dục ngồi ăn.

    Bây giờ ngoại trừ thuốc ra, Tống Dục không ăn được bất cứ thứ gì, đã từng là một công tử ngọc thụ lâm phong mà hiện tại gầy như một nắm củi khô.

    Ta kể cho hắn nghe tin đồn mới nhất, tất nhiên nội dung vô cùng đặc sắc…

    Hôm nay Tống Nhu đẩy Thẩm Tâm Nguyệt ngã vào trong hồ cá chép, Thẩm Tâm Nguyệt cho Tống Nhu uống thuốc phá thai kết quả bị phát hiện.

    Con vẹt của Tống Nhu bay khắp Tần phủ, nói xấu Thẩm Tâm Nguyệt đủ điều.

    Thẩm Tâm Nguyệt nuôi mèo, cào nát mặt Tống Nhu.



    Ta thở dài: “Hai người từng thân thiết như tỷ muội sao bây giờ lại thành ra như vậy?”

    Tống Dục nằm ở trên giường nhìn chằm chằm vào ta, không nhịn nổi cơn ho, vừa ho đã bắt đầu thổ huyết.

    Ta xua tay: “Chàng đừng nhìn thiếp chằm chằm như vậy, có liên quan gì đến thiếp đâu.”

    “Tất nhiên là thiếp không kiếm tiền cho nhà chàng, khiến chàng không có tiền để lo liệu, không có cách nào để khôi phục chức vị. Cho nên Tống Nhu không thể gả cho Tần công tử yêu quý của nàng ta được, và Thẩm Tâm Nguyệt cũng không thể sống tốt.”

    “Thẩm Tâm Nguyệt ấy à, ả ta đang là đích nữ cao quý chờ được cưới làm chính thê lại bị Tống Nhu hại trở thành thiếp thất, có lẽ ả muốn đâm Tống Nhu hàng nghìn nhát ở trong lòng lắm đấy. Bây giờ cả hai đều ở cùng hậu viện trong nhà họ Tần, hai người thù hận ngập trời, nhất định sẽ tranh giành nhau cả đời, lưỡng bại câu thương.”

    “Thấy hai người phụ nữ mà mình quan tâm nhất đời này hoàn toàn thay đổi như vậy, phu quân cảm thấy thế nào?”

    Ta nhìn Tống Dục, cả mặt hắn tím tái.

    “Nói về họ xong rồi, chúng ta nói về phu quân một chút nhé.”

    “Thực ta ta biết rõ cơ thể chàng đã có bệnh ngầm sẵn rồi, phải dùng dược liệu bồi bổ, không được tức giận, hay buồn bã, nếu không sẽ tổn thương đến cơ thể ngày càng nặng hơn.”

    Tống Dục ho ra máu đen, hắn đập mạnh xuống giường rồi chỉ vào người ta: “Ngươi…Ngươi sao mà hèn hạ, ngoan độc…”

    Ta lắc đầu: “Tội danh này thiếp chẳng đảm đương nổi đâu, hèn hạ ngoan độc phải xứng với người có tài giở trò đỉnh cao, còn ta chỉ là người nhạt nhòa như cúc, chẳng biết gì cả.”

    Giống như giây phút này, ta nhìn hô hấp của Tống Dục ngày càng gấp rút nhưng lại chẳng làm gì hết.

    Không gọi người tới cũng không gọi thầy lang, chỉ im lặng nhìn hắn.

    “Ba người các ngươi đều nhận lấy quả báo của riêng mình.” Ta nói khẽ, “Hút máu người khác để sinh tồn thì có quyền gì để oán hận vì không được hút nữa?”

    “Tống Dục, ngươi luôn cảm thấy ta không xứng với ngươi nhưng từ đầu đến cuối là ngươi không xứng với ta.” Đây là câu nói cuối cùng.

    Sau một thời gian giãy giụa dài đằng đẵng, cuối cùng hắn trợn mắt rồi ngừng cử động.

    Ta quay đầu rời đi, đôi mắt ráo hoảnh không có một giọt nước mắt nào.

    Giây phút ta gả cho hắn, lúc khăn trùm đầu của tân nương rơi xuống, nhìn thấy phong thái lỗi lạc, mặt mày như ngọc của hắn, niềm vui lúc ấy dường như vẫn còn đọng lại trong lòng.

    Giờ đây, sau khi trải qua hai đời như mây khói, niềm vui biến thành chán ghét, tình yêu hóa thành hận thù.

    Ta gọi người hầu trong nhà: “Phu quân đã qua đời, đi tìm pháp sư nào thật giỏi siêu độ cho hắn, để cho linh hồn hắn nhanh chóng chuyển thế đầu thai.”

    Kiếp trước ta không cam lòng chết vì bệnh tật, Tống Dục không để ý đến tang sự của ta thế nên hồn phách của ta mới không tiêu tan, được sống lại một kiếp.

    Hiện tại, ta nhất định phải siêu độ linh hồn hắn, quyết tâm không để cho hắn có cơ hội sống lại.

    12.

    Sau khi Tống Dục chết, Tống Nhu quay về chịu tang.

    Điều kiện ăn mặc ở nhà họ Tần thực ra tốt hơn gấp trăm lần so với nhà họ Tống, nhưng không biết tại sao Tống Nhu càng ngày càng tiều tụy, dường như đã già hơn 10 tuổi.

    Sau đó ta cũng gặp được Thẩm Tâm Nguyệt.

    Tình trạng của ả cũng chẳng khác hơn Tống Nhu là bao, đã từng là mỹ nữ ốm yếu xinh đẹp nay tướng mạo trở nên chanh chua.

    Hai người bọn họ đều đang đấu đá, hãm hại dung mạo của nhau, bị sảy thai nên cơ thể bị tổn hại. Tần công tử nạp thêm thiếp thất trẻ tuổi, có thể đoán ra được cuộc sống sau này của Thẩm Tâm Nguyệt và Tống Nhu sẽ chỉ càng khổ sở hơn.

    Còn ta đang chuẩn bị xuất phát đi Giang Nam, tụ họp lại cùng với tiểu Thúy.

    Ở đó muội ấy đã mua căn nhà rất lớn với ba lối ra vào, mời ta đến xem.

    Trước khi ta quay người, Thẩm Tâm Nguyệt nhìn thấy ta.

    Cuối cùng ả không nhịn được mà lên tiếng mỉa mai: “Ngươi trái lại sống rất tốt nhỉ.”

    Ta dừng bước ngoái lại nhìn ả.

    “Đúng vậy, những thứ hiện tại ta có đều do một tay ta làm lên.” Ta nói, “Và sau này ta vẫn sẽ tiếp tục cố gắng, kiếm càng nhiều càng tốt.”

    Không tranh không đoạt mà có tất cả thì chỉ có thần linh trên trời thôi.

    Mà đã làm người sống trên mặt đất thì ta sẽ tiếp tục dùng hai bàn tay mình để dốc sức làm lên những thứ thuộc về ta mai sau.

    - hết -
     
    Back
    Top Dưới