Khác trăng xanh và mặt trời (Jaki x Erika) lhms2

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,631
Điểm tương tác
0
Điểm
0
354101437-256-k192511.jpg

Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
Tác giả: AokoHoshiwa
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

những câu chuyện xoay quanh otp
-Notp xin lướt ạ



lhms2​
 
Có thể bạn cũng thích
  • * TAEGYU * Cao thủ đổi đen thay trắng
  • Ta là Mặt Trời , em là Mặt Trăng
  • Bí mật của thỏ trắng [EmiBonnie]
  • [ĐM/EDIT] Ánh trăng sáng của nhân vật phản diện...
  • (BL) Ngài quản gia trong trang viên Momon
  • [BETA][GL][Part 2]Muốn cùng em ngắm trăng lúc bình minh
  • Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    gặp em?


    ''Người ta nói gặp gỡ nhau trên đời không phải sự ngẫu nhiên

    mà là do cả hai đã được định sẵn là sẽ phải gặp lấy nhau.''

    ------------------------------------------------------------------------------------------

    Buổi sáng hôm ấy tôi đã gặp lại em, một người con gái lanh lợi có phần hơi nhí nhảnh và luôn yêu đời, lạc quan với cuộc sống.

    Ngược lại hoàn toàn với tôi, tôi không hứng thú với cái cuộc sống này, chỉ đơn giản là tôi muốn sống một cách bình yên không ai quấy rầy hay làm phiền cả.

    Nhưng có lẽ từ khi gặp em con người tôi đã thay đổi chóng mặt, tôi cũng không biết tại sao lại như vậy nữa, có điều tôi biết sự thay đổi ấy là do em.

    Sáng hôm ấy tôi chỉ vừa đi tới cổng trường đã bị một quả bóng bay trúng đầu khiến tôi ngã nhào xuống đất, em chạy lại cười gượng xin lỗi tôi, mặc dù rất tức giận nhưng khi nghe em kêu tên tôi, tôi đã bất ngờ nhìn lấy em.

    Một người con gái với mái tóc cam cùng đôi mắt hồng ngọc long lanh, trong sáng đang nhìn lấy tôi bấy giờ tim tôi như trật một nhịp, nhưng rồi cũng bình tĩnh lại hỏi em là ai?

    Vẻ bất ngờ hiện lên trên gương mặt ấy, em vỗ mạnh sau lưng của tôi một cái rồi trách tôi quên mất người bạn học của mình.

    Tôi còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì cơn đau đã ập tới, quái lạ tại sao bàn tay nhỏ bé kia lại vỗ đau thế cơ chứ !!

    Bấy giờ có người gọi em lại ''Erika'' .

    Em nghe tiếng gọi mình thì quay lại chào tôi một tiếng rồi chạy đi.

    ''Erika!?'' sau khi nghe cái tên đó tôi cuối cùng cũng nhớ ra em.

    Em là học sinh mới học cùng tôi ở học kì một năm nay, lúc đó tôi ngồi trên còn em ngồi dưới nhưng khổ nỗi tôi không muốn đi học chút nào, vì thế học có mấy ngày là tôi nghỉ học rồi nên cũng không chú ý tới em là mấy.

    Nhưng sau lần này tôi nhớ rõ mặt em luôn rồi đấy cô gái bạo lực ạ.

    Nhưng có lẽ duyên ta không chỉ tới vậy, mong muốn một ngày bình yên của tôi đã không thành vì một chuyện lạ lùng bỗng dưng xảy ra, khiến tôi không thể nào chạy ra khỏi trường được để rồi tôi lại tham gia lớp học ma sói quái quỷ này.

    Để rồi tôi lại gặp em ở trong lớp học ấy.

    Tình cờ thật đấy nhỉ?

    Hay đây là duyên của hai ta?

    Sau mười ba ngày ở cùng nhau.

    Tôi mới biết được em cũng có nỗi sợ riêng của bản thân, khi mà tôi lạc em trong một đêm tối bão bùng.

    Liệu em đã sợ hãi tới nhường nào khi cái thân thể nhỏ bé ấy ngồi trong một góc run lên vì sợ hãi, sợ tới mức em không dám nhúc nhích.

    Nhìn em hiện giờ và nhìn em lúc thường ngày đúng thật là rất khác, lúc này em như một con thỏ con đang sợ hãi khi đứng trước một con sói vậy, không còn dáng vẻ tự tin mạnh mẽ như ngày nào.

    Mà cũng đúng thôi trên đời làm gì có ai lại không sợ một thứ gì chứ, cả tôi cũng vậy mà, tôi cũng sợ nhiều thứ lắm nhưng khi thấy em sợ hãi như vậy tôi giờ chỉ thấy thương em vô cùng mà thôi.

    Khi tôi tìm thấy em, em vẫn ngồi đấy nhìn lấy tôi với đôi mắt ướt đẫm lệ, giọng run run gọi tên tôi.

    Lại vậy đấy mỗi lần em gọi tên tôi trái tim tôi lại đập mạnh mà không hiểu lý do?.

    Tiếng sẫm bỗng vang lên khiến em sợ hãi chạy lại ôm chặt lấy tôi khiến tôi bất ngờ.

    Nhìn đôi mắt hồng ngọc ấy đang đẫm nước mắt mà lòng tôi như thắt lại, rồi đứng yên để em bình tĩnh lại.

    Sau lần đó tôi mới hiểu hơn một tý về em, nhưng rồi tới khi sắp chiến thắng tôi lại để vụt mất em, sau khi em biến mất trái tim tôi như thắt lại, để rồi tự hứa với lòng mình nhất định phải chiến thắng để hồi sinh tất cả mọi người và để hồi sinh cả em...

    Nhưng mọi cố gắng của tôi lại không thành, tôi kiệt sức ngã xuống trước đối thủ cuối cùng, cứ ngỡ tôi sẽ gặp em ở trên thiên đàng chứ, nhưng thật may vì tên Zio đó đã hồi sinh tất cả mọi người, mặc dù hơi bất ngờ vì điều đó nhưng nghĩ tới em tôi đã ngồi dậy khỏi giường chạy ra ngoài để tới trường xem như thế nào.

    Đang đi tôi thấy bóng dáng mà tôi đang tìm đang ở ngay trước mắt tôi.

    Vẫn mái tóc ấy, vẫn ánh mắt ấy và vẫn tính cảnh nhí nhảnh,lanh lợi ấy.

    Thật sự em đang hiện diện ngay trước mắt tôi.

    Em quay lại ánh mắt em bao trùm lấy tâm can tôi khiến tôi đứng hình để rồi em chạy lại tôi vui mừng bế thẳng tôi lên như bế một đứa trẻ rồi em nói trong sự vui vẻ:

    -''Jaki!! cậu đây rồi thật may quá! chúng ta không sao này !!''

    Tôi bấy giờ mới phản ứng lại vùng vẫy thoát ra khỏi vòng tay của em, rồi kể lại cho em chuyện đã xảy ra.

    Trông em có chút bất ngờ nhưng rồi nụ cười thường ngày vẫn quay trở lại trên gương mặt luôn tới tắn của em.

    Rồi em kéo tay tôi nói:

    -" Dù sao chúng ta không chết là được rồi Jaki ha!

    Giờ đi tìm Zio để cảm ơn thôi!!''

    Lại vậy đấy em lúc nào cũng lạc quan như vậy, sự lạc quan ấy như tia nắng chiếu rọi tâm hồn trỗng rỗng của tôi.

    Có thể nói chính em là người đầu tiên cho tôi có lại cảm giác có bạn.

    Đúng vậy chúng ta chỉ là bạn thôi...

    Nhưng kì lại nhỉ ? tại sao gặp em tôi lại có những cảm giác kì lạ này?

    Một cảm giác tôi chưa từng trải qua! lạ thật ...rõ rằng chúng ta chỉ là bạn thôi nhưng đối với Amy bạn thời thơ ấu của tôi, tôi chưa từng có cảm giác như thế này bao giờ...nó chỉ xuất hiện khi tôi nhìn thấy em... một cảm xúc thật kì lạ...

    -----------------------------------------------------------------------------------------
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    thằng bạn kì lạ của tôi


    '' Ko lẽ mình thành cong rồi ư!!''

    ------------------------------------------------------------------------------------

    Ở thành phố Nochim có hai ngôi trường ở trung tâm, một ngôi trường dành cho những cô gái còn ngôi trường còn lại là dành cho nam.

    Tất cả chỉ để cấm các học sinh yêu sớm mà thôi, nhưng rõ luật sinh ra là để phá vỡ mà, càng cấm thì càng làm, trong trường vẫn có những tên mặt dày trốn học để sang tán tỉnh các em gái trường bên, để rồi ngày nào cũng bị hội học sinh bắt về trách phạt.

    Chàng trai người enderman với mái tóc tím là một trong những hội trưởng học sinh có tiếng tên là Jaki, một người luôn thấy chán nản với cuộc sống chỉ muốn sống một cách bình yên nhưng do có khí chất lãnh đạo nên được bầu lên làm hội trưởng hội học sinh.

    Tới một ngày, lớp của cậu ta có một học sinh mới chuyển vào.Lúc đầu cậu ta có vẻ không quan tâm lắm cho tới khi cô sắp người bạn ấy ngồi cạnh thì cậu ta mới liếc nhìn tới.

    Người bạn mới này có mái tóc màu cam óng ả cùng với đôi mắt hồng ngọc xinh đẹp khiến cậu ta phần chú ý tới người bạn học này.Đặc biệt là khi cậu ta cất tiếng nói khiến cho Jaki phải đứng hình!!

    -'' Xin chào ha!

    Tớ là Erika rất vui được làm quen''

    Jaki nhìn thẳng vào con mắt của Erika nói:

    -"Tôi là Jaki...Mà giọng của cậu nghe có vẻ lạ đấy!?

    Giống như giọng con gái!''

    Erika nhìn Jaki cười gượng :

    -'' Giọng của tớ từ thời cha sinh mẹ đẻ nó đã như vậy rồi cậu thông cảm đi ha!''

    Nói xong thì vỗ vào lưng Jaki một cái để xã giao, ai ngờ nó làm Jaki đau điếng.

    Cậu ta tức giận liếc nhìn Erika và cảnh cáo cậu ta không được đụng vào người mình rồi quay đi để lại Erika đang khó hiểu trước con người kì lạ này.

    Giờ ra chơi đã điểm, Jaki đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi của mình vì hôm nay cậu có hẹn với Zio người bạn thân của cậu ở căn tin trường, đồng thời cũng là do cậu phải đi quản các học sinh ở cổng trường vì nay tới phiên cậu trực, à không đáng lẽ là tên Kandy trực cơ nhưng nay cậu ta có việc bận nên không đi được, đành nhường cho Jaki làm trước còn mình sẽ thay Jaki làm sau.

    Trong lúc Jaki đang ngồi nhâm nhi miếng sandwich của bản thân thì cậu mình thấy Erika đang chơi bóng rổ cùng các bạn nam khác ở dưới sân.

    Có thể có nhìn cậu ta trông nhỏ nhắn thế nhưng lại có thể lực vô cùng tốt, bằng chứng là cái đau mà Erika để lại trên lưng Jaki vẫn còn và cả trình chơi thể thao của cậu ta cũng không kém, thân hình nhỏ nhắn ấy luồn qua tất cả đối thủ trước mắt để rồi ghi điểm liên tục.

    -*Cậu ta chơi cũng hay đấy chứ !?*

    Sau khi ăn xong Jaki xuống dưới cổng trường để trực, không ngoài dự đoán hôm nay vẫn có rất nhiều tên trốn ra ngoài để gặp bạn gái mình bên kia, dạy dỗ bọn đó xong cũng khiến cậu mệt cả hơi.

    Cứ nghĩ mình đã được nghỉ ngơi rồi thì bỗng dưng có một của bóng bay thẳng vào đầu cậu khiến cậu ngã ra đất, do buổi sáng không ăn và buổi trưa cũng ăn rất ít nên khiến cậu không còn sức mà ngất đi.

    --------------------------------------------------------------------------------------------

    -'' Đây là đâu vậy...?''

    Jaki mở mắt ra nhìn thấy trần nhà màu trắng tinh, mơ hồ không biết mình đang ở đâu thì nhìn thấy một cái đầu cam đang nằm ngủ say ở cạnh giường, có vẻ chính cậu ta đã đưa Jaki tới đây và chăm sóc cậu.

    Cậu đưa tay ra lắc vai của cậu bạn ấy khiến cậu ta thức giậy, nhìn bộ dạng tóc tai bù xù cùng với hành động vừa ngáp vừa dụi mắt của cậu ta Jaki thoáng chống thấy cậu ta dễ thương nhưng rồi gạt đi ngay.

    Cậu ta bỗng cất tiếng:

    -'' Jaki...?

    Cậu tỉnh dậy rồi ak, tớ còn tưởng cậu đã ngỏm rồi đấy..''

    -" Cái gì!!

    Cậu nghĩ lung tung cái gì vậy chứ!"

    Nghe Erika nó vậy cậu ta có chút tức tối mắng lại, cậu ta cười gượng nói:

    -'' Haha.

    Thôi thì cho tớ xin lỗi vì đã ném bóng trúng người cậu khiến cậu phải nằm trong phòng y tế như này, nếu có việc gì cứ nhờ tớ, tớ sẽ giúp đỡ cậu ha!"

    Nghe vậy trên mặt Jaki nở một nụ cười kì lạ, khiến cho Erika bỗng lạnh gáy.

    Và rồi chuyện gì đến cũng sẽ đến, Jaki được đà hành Erika không thở kịp với những công việc cực nhọc mà Jaki đặc biệt dành cho Erika.

    Cho tới khi cậu ta hoàn thành thì đã mệt thở không ra hơi.

    Cậu vừa thở dốc vừa lau mồ hôi trên cổ, dáng vẻ ấy khiến cho Jaki nhìn lấy cậu ta, chỉ tới khi cậu ta cất tiếng Jaki mới bừng tỉnh khỏi suy nghĩ của bản thân:

    -" Nè Jaki lần này hết việc rồi đúng không?

    Chứ... tớ mệt lắm rồi đấy!!"

    Nghe Erika nói vậy Jaki chỉ vào chỗ bên cạnh nói:

    -'' Hết rồi cậu đừng lo, thôi lại ngồi đây nghỉ ngơi đi tớ đỡ hơn rồi.

    ''

    Nói rồi cậu đứng dậy đi ra khỏi phòng y tế cho đến khi đóng cửa lại thì cậu đã vội lấy tay che đi khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, không hiểu sao nó lại như vậy nữa nhưng có lẽ là do Erika có gì đó khiến cậu ta thành ra thế này?

    Và cũng từ đó Jaki thường xuyên tìm cách để tránh mặt Erika, tất nhiên cậu ta cũng nhận ra điều bất thường ấy của Jaki.

    Mặc dù hơi khó hiểu nhưng Erika vẫn không thể nào nói chuyện với Jaki được, cậu ta than thở:

    -" Cái tên Jaki này bị làm sao thế nhỉ?

    Cứ gặp mình là lại bỏ đi vậy!?"

    Về phía Jaki, lý do cậu tránh Erika là vì mỗi lần gặp cậu ta đều khiến cho Jaki có cái gì đó thấy khó chịu nơi lồng ngực, đặc biệt khi nhớ lại về ngày mà Jaki ở trong phòng y tế lại khiến tai cậu ta đỏ bừng.

    Vì không muốn chấp nhận thứ cảm giác kì quái này nên cậu ta chọn tránh mặt Erika.

    Nhưng tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, vài ngày sau khi cậu đang ở trong kí túc xá thì bỗng dưng Erika bước vào phòng cậu khiến cho cậu sững người.

    -" Ủa Jaki? cậu ở đây ak?"

    -" Ừm nhưng sao cậu vào được đây?"

    -" Ak tại vì Zio bảo tớ ngồi đây đợi cậu ta đi lấy sổ sách ấy mà!"

    -" Ừm tớ hiểu rồi cậu ngồi kia đi."

    Thế rồi bầu không khí bỗng trở nên gượng gạo một cách kì lạ, không ai nói gì cả, cho tới một lúc sau Erika mới bắt đầu lên tiếng:

    -" Này Jaki...

    Sao dạo này tớ thấy cậu hay tránh mặt tớ vậy bộ có chuyện gì ak?"

    Nghe thấy câu hỏi thẳng của Erika, Jaki đứng hình tạm thời không biết nói gì cho hợp lý, chẳng lẽ giờ lại bảo vì mỗi khi gặp cậu tớ lại thấy khó chịu ak?

    Cậu ta đau đầu suy nghĩ nên nói gì cho phù hợp.

    Thì Erika đã tiến tới gần

    -" NÀY JAKI!!

    Sao cậu cứ ngồi im lặng thế!!

    Nói gì đi chứ?"

    Bấy giờ Jaki mới hoàng hồn, nhìn lấy con ngươi màu hồng ngọc của Erika đang nhìn chằm chằm mình rồi quay đi:

    -" Không có gì đâu...

    đừng bận tâm, chỉ là dạo này cảm thấy không vui thôi!

    "

    Khi Jaki quay lại đã nhìn thấy khuôn mặt của Erika đang cau mày rồi bỗng dưng vỗ lưng Jaki một cái khiến cho Jaki đau đớn ôm lưng kêu đau, thấy vậy Erika liền lại xoa xoa lưng Jaki rồi thì thầm:

    -" Xin lỗi ha!"

    -" Cái gì!?''

    Nói xong Erika đứng dậy nhếch miệng cười khiến Jaki thêm phần tức tối vì thái độ đáng ghét ấy của Erika, thế rồi cậu lao nào Erika và rồi cả hai đánh nhau.

    Cho tới khi Zio trở về thì mới ngăn được hai con người ấy.

    Một lúc sau Erika rời đi nhưng không quên quay lại nói:

    -" Jaki cậu đánh yếu xìu à!!

    "

    Nói xong liền chạy đi để cho Zio bất lực níu kéo Jaki không để hai người lại đánh nhau lần nữa.

    Tối hôm đó Jaki không thể ngủ được vì cơn đau của Erika đem lại, cậu ngồi dậy cởi cái áo mà mình đang mặc để rồi thấy vết bầm tím nơi vai của mình.

    Cậu thở dài một hơi rồi đi lấy đá để chườm nơi vết thương.

    Nhưng liệu cậu có biết Erika cũng đang đau đớn với những vết bầm tím nơi cơ thể.

    Cơ thể cậu ta không rắn chắc hay mạnh mẽ như những người con trai khác, vì thế tuy rằng cậu đã không dùng hết lực để đánh nhưng cơ thể cậu ta vẫn chi chít vết bầm.

    Bởi cậu ta không phải là một đứa con trai mà chính xác là một đứa con gái!

    Cơ thể của họ làm sao bằng cơ thể của một thằng con trai được nhỉ?

    Dù cho cậu ta chơi thể thao giỏi hay đánh người giỏi đi chăng nữa thì cũng đâu có thể chịu được lực tác động trực tiếp của một thằng con trai chứ.

    Đêm đó cả hai đều không ngủ được, cả hai đều nghĩ về kẻ gây vết thương cho bản thân, nghĩ mãi nghĩ mãi và rồi nghĩ tới nhau cả trong giấc mơ.

    Hay thật đấy nhờ ghét nhau ai ngờ lại khiến họ nghĩ tới đối phương nhiều hơn.

    Đúng là càng ghét càng thân.

    Sáng hôm sau, hai người vẫn ngồi cùng nhau nhưng nghe không ai nói chuyện với ai cả.

    Cả tiết hai người cứ vậy mà im lặng, như bình thường thì cũng chỉ có Erika nói chuyện mà thôi còn Jaki thì hiếm khi.

    Tới giờ học tiếp theo, Jaki mới chú ý những cử chỉ lạ lùng của cô.

    Cả tiết mặt cô nhìn khó coi lắm, tay này cứ nắm chặt cánh tay bên kia như đang nhẫn nhịn gì đó.

    Ánh mắt của cô long lanh hơn bình thường mà không hiểu vì sao.

    Bỗng dưng Jaki nhớ tới chuyện ngày hôm qua, như nhận ra điều gì đó, cậu liền xin cô rồi đưa Erika ra khỏi phòng học trong sự ngỡ ngàng của cô.

    Jaki đưa Erika xuống phòng y tế, nơi mà Erika đã đưa cậu vào để chăm sóc.

    Erika không hiểu chuyện gì đang diễn ra đang tính cất tiếng hỏi thì bị Jaki cắt ngang:

    -" Erika cậu cởi đồ ra cho tớ xem!"

    Khi Jaki nói xong câu đấy, thì một khoảng lặng bao trùm lấy không gian.

    Bấy giờ Erika mới định hình được điều gì đang xảy ra, cô liên tục lắc đầu từ chối làm việc đấy!

    Jaki cau mày nhìn Erika :

    -" Tớ nói cậu cởi ra cho tớ xem tình hình vết thương thôi không có đánh cậu nữa đâu"

    Lúc này mặt Erika đỏ ửng, nhất quyết không để Jaki chạm vào mình!

    Thấy đứa bạn của mình bướng bỉnh như vậy khiến cậu ta có chút bực mình, để rồi hai người một lần nữa giằng co nhau tuy nhiên lần này Erika lại thất thế, vì thế mà bị Jaki cởi mất áo...

    Sau khi nhìn thấy Erika quấn băng xung quanh ngực cậu chợt nhận ra điều gì đó.

    Không gian lần này cũng yên tĩnh nhưng chỉ mất ba giây đã bị Erika làm biến mất.

    Jaki bị Erika tát mạnh vào mặt, song Erika cầm lấy áo mặc vội rồi chạy thẳng ra ngoài mà không quay đầu lại.

    Để Jaki ngồi một chỗ ngơ ngác với những gì mình đã trông thấy:

    -" Cậu ấy... là con gái...!!"

    Một đêm nữa cô cậu lại thức khuya, những hình ảnh sáng nay cứ hiện hữu trong đầu cậu trai khiến cậu ta hết đỏ bừng mặt lên rồi lại cảm thấy có lỗi vì việc làm sáng nay.

    Còn về phía Erika thì cô ngồi trên giường cũng y như Jaki hiện giờ chỉ khác là cô không thấy có lỗi mà thấy tức giận với Jaki.

    Cô tự thề sẽ đánh Jaki nếu cậu khai ra cô là con gái.

    Đêm nay những vì sao lại xoay quanh những suy nghĩ của hai con người này, xoay mong mòng trong hằng đêm...

    Đêm qua nhường chỗ cho ánh sáng, Jaki vẫn tới lớp như thường ngày nhưng với tâm trạng không thể nào tệ hơn, cho tới khi cậu trông thấy nụ cười của Erika khi đang nói chuyện với bạn, khiến cho cậu nhẹ nhõm đi phần nào nhưng tâm trạng cậu liền tụt dốc khi thấy người nói chuyện với Erika là một bạn nam, dù biết đây là trường nam sinh và chuyện Erika nói chuyện với người khác là chuyện bình thường nhưng không hiểu sao khiến cậu cảm thấy khó chịu trong lòng.

    Cậu cố không chú ý đi thẳng về chỗ mình thì nghe tiếng gọi:

    -" Jaki cậu tới rồi sao!

    "

    Hóa ra là Erika đang gọi cậu.

    Cậu quay ra thì thấy Erika đã ngồi gần mình lúc nào không hay rồi nói nhỏ nói cậu:

    -" Jaki thân mến của tớ, cậu mà nói chuyện hôm qua với ai là tớ đánh cậu đấy!!"

    Giọng nói của cậu ta nghe thì ngọt ngào vậy đấy nhưng lại khiến cho Jaki rùng mình, cậu nhìn lại Erika đang đắc ý vì dọa được cậu, thì mỉm cười khiến cho Erika giật mình, cậu nói nhỏ với Erika :

    -" Ha, tớ chưa đuổi cậu ra khỏi trường vì giả trai là tốt lắm rồi, vậy mà cậu còn dọa tớ sao?"

    Lần này Erika cứng họng rồi không nói gì được.

    Nhìn bộ dạng bối rối ấy của Erika khiến cho lòng Jaki không thể không nở hoa.

    Bỗng trong phút chốc cậu nhận ra bản thân cậu đang dành sự chú ý của mình cho Erika rất nhiều, cậu nhận ra mỗi đêm bản thân đã nghĩ về Erika nhiều như thế nào và cậu nhận ra cảm xúc bây giờ trong cậu là gì rồi, đó là cảm giác khi con người ra cảm nắng phải một người, ah cậu ta biết yêu rồi. cậu nhận ra cậu yêu cô gái này rồi.

    Vậy Erika...cô ấy yêu cậu không nhỉ?

    Có chứ nàng ta có yêu cậu ta nhưng nàng ta ngốc quá nên không nhận ra tình cảm của bản thân đối với cậu.

    Lúc đầu cậu ta giả trai vào đây chỉ để được thử thách bản thân với các môn thể thao mà thôi, ai mà ngờ có người khiến Erika quan tâm đâu.

    Đúng là trên đời không gì là không thể xảy ra trên đời.

    Nhưng dù có ngốc về chuyện này tới thế nào thì cậu ta cũng sẽ nhận ra tình cảm của bản thân thôi.

    =========================================================

    Lịch ra chương là tối chủ nhật

    Vì hôm nay mình đăng rồi nên chủ nhật có thể sẽ không có chương mới đâu!!
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    Viên kẹo ngọt


    Xã hội kia tàn độc tới như thế nào mà khiến cho cuộc đời của em thay đổi làm cho người khác cũng phải bất ngờ như thế?

    Em không còn thích thú với những môn thể thao mà em thích nữa, không còn hoạt bát như trước, không còn hay nói hay cười như trước, ánh mắt em cũng không còn lấp lánh như trước mà giờ đây nó cứ mịt mù không lối thoát.

    Từ bao giờ mà em phải suy nghĩ nhiều tới thế, nhiều tới mức em như thể có thể ngã xuống vì mất ngủ.

    Trong cặp em toàn là những liều thuốc kì lạ nhưng tôi biết nó không hề tốt cho sức khỏe em chút nào.

    Erika đó là tên của em, em còn nhớ chứ hay đến bây giờ em còn không quan tâm mình là ai nữa?

    Em từng là một người rất hòa đồng luôn vui vẻ và tràn đầy nhiệt huyết vậy mà từ khi ba mẹ em mất đã có bao nhiêu chuyện ập lên đầu em rồi.

    Em chắc ghét người đàn bà ấy lắm, người đàn bà đã khiến mẹ em phải ra đi, để rồi cũng khiến cho người ba em phải bỏ em đi theo mẹ.

    Để em lại một mình trên cõi đời này.

    Em tìm tới tên người yêu em để tìm được an ủi, hắn ta ôm lấy em xoa đầu em, an ủi em.

    Em cứ vậy khóc lớn trong lòng hắn, cứ khóc cứ khóc như vậy ở trong lòng của hắn ta...Ha tôi rõ không thích hắn ta, càng không thích hắn ôm lấy em để an ủi nhưng tôi cũng không nỡ nhìn em khóc nên cứ vậy thôi trầm lặng nhẫn nhịn tất cả.

    Tôi ghét hắn ta nhất nhưng giờ em đối với hắn lại ngược lại.

    Giờ đây trong em chỉ còn hắn là người em yêu, em tin hắn sẽ không bỏ em lại, em tin hắn sẽ luôn bên em, sẽ không bao giờ bỏ rơi em.

    -''....ngốc thật"

    Ngày em không còn khóc nữa là ngày nào nhỉ?

    Là ngày em phát hiện người yêu em lại là con trai của người đàn bà đã gián tiếp hại gia đình em, hắn ta có ý định xấu với em rồi sẽ bỏ rơi em.

    Như em đang đứng ở tầng thượng và bị rơi xuống vậy.

    Nhanh thật đấy em rơi nhanh thật, rơi rơi và cứ rơi em không còn nhìn rõ bầu trời nữa, mắt em ướt đẫm nước mắt nhưng khuôn mặt em lại chẳng có lấy một cảm xúc.

    Cơn mưa cứ vậy đổ xuống như đang diễn tả tâm trạng em bây giờ...

    Lúc đó tôi thấy em trong một con ngõ không người.

    Em ở đó ngẩng mặt nhìn trời nụ cười đầy cay đắng.

    Tôi đi lại che ô cho em, nhìn thấy tôi em lấy tay che đi hai con mắt đang đỏ ửng của mình.

    Em gọi tôi:

    -" Ah...Jaki, cậu lại thấy bộ dạng thảm hại của tôi rồi...tệ thật..."

    Tôi chỉ biết trầm lặng nhìn em một lúc rồi lấy trong tôi ra một chiếc kẹo bỏ trong tay em:

    -" Ăn đi..."

    Em nhìn lấy chiếc kẹo tôi đưa mà im lặng, cô cúi gầm mặt xuống, tuy chỉ nhỏ thôi nhưng tôi vẫn nghe được em đang khóc.

    Tôi lại ngồi cùng em trên chiếc ghế dài vỗ về em mà lặng thinh không biết nói gì...Bỗng một lúc sau em mới cất tiếng:

    -'' Cảm ơn cậu Jaki, tôi đỡ hơn rồi...nếu được tôi có thể nhờ cậu một chuyện được không..."

    -" được thôi...cậu nói đi"

    Cô bóc chiếc kẹo đưa bỏ vào miệng thoáng chốc tôi thấy được nụ cười của em nhưng chỉ ngắn thôi, em thở dài rồi nó với tôi:

    -" Tôi...muốn cùng cậu đăng kí vào công ty của bà ta...tôi muốn...trả thù...liệu có được không?"

    Nghe em nói vậy tôi hơi bất ngờ nhưng rồi cũng cười khổ đồng ý với em.

    Vì tôi cũng muốn người tôi ghét phải nhận đau khổ và vì tôi cũng muốn được ở cạnh em...

    Sáng hôm ấy tôi chải chuốt ăn mặc đi xe tới chở em, một lúc sau em đi ra với một bộ dạng trông rất trưởng thành không giống với em của thường ngày.

    Em buông xõa mái tóc của mình, trang điểm nhẹ cùng bộ đồ sơ mi quần đen nhưng thứ tôi chú ý chính là khuôn mặt em...nó...Trầm mặc...điều đó khiến tôi có chút nhói trong lòng nhưng rồi phải giữ bình tĩnh lại.

    Khi tới công ty của bà ta tôi với em đã phải tách nhau ra coi như cả hai không quen biết gì hết.

    Cũng may cả hai đều đạt yêu cầu và dễ dàng vào được công ty bà ta làm việc.

    Sau một thời gian làm việc em kể tôi nghe về việc em vô tình nghe được khi đang đi qua phòng bà ta.

    Rằng bà ta đang mua chuộc một kẻ cấp dưới sang ăn cắp ý tưởng của công ty đối thủ và còn có ý định thủ tiêu con trai của vợ chồng họ, tuy nhiên đây không phải một lần mà rất nhiều lần, chính ba mẹ em biết chuyện đó nên bị bà ta giết người diệt khẩu.

    Và giờ tôi và em chỉ cần thu thập bằng chứng về chuyện xấu của bà ta là được.

    Nhìn em nghiêm túc nói tôi lấy ra chiếc kẹo ngọt đưa cho em:

    -" Erika đừng gắng sức quá, ngủ sớm đi việc này cứ để cho tớ là được rồi..."

    Erika nhìn tôi rồi lắc đầu:

    -" xin lỗi, nhưng tôi muốn tự mình trả thù, cảm ơn cậu đã quan tâm..."

    Thế rồi em bỏ đi, đau thật đấy nhưng thấy em vẫn ăn chiếc kẹo tôi đưa khiến tôi bớt đi phần nào nỗi buồn.

    Em dạo này thay đổi nhiều tới nỗi tôi không còn thấy em cười dù chỉ một lần, nếu cười cũng là nụ cười giả tạo để thực hiện kế hoạch của mình mà thôi.

    Sau cái đêm đấy cho tới nay là lần cuối tôi thấy em cười.

    Hồi trước em như thế nào nhỉ?

    Em hòa đồng hoạt bát, tôi còn nhớ năm đó em còn rất hay đánh sau lưng tôi rồi cười phá lên, cả Zio cũng không kém, đối với Amy cũng luôn vui vẻ hai người như hai người bạn thân vậy.

    Có thể nói trong nhóm em là người hoạt bát vui vẻ nhất là mặt trời của cả nhóm, vậy mà bây giờ...không biết Zio và Amy biết chuyện này sẽ như thế nào nhỉ?

    Chắc họ cũng sẽ giúp đỡ em như việc tôi đang làm bây giờ thôi.

    Đêm đó tôi đang đi trên đường thì bắt gặp bóng dáng em, cái bóng dáng mỗi lúc đi làm của em cùng với bóng dáng tên bạn trai của em.

    Trong phút giây ngỡ ngàng tay tôi đã nắm chặt lại lúc nào không hay, tôi ghét tên đó và rõ ràng em cũng ghét hắn vậy tại sao bây giờ em lại đi cùng hắn!

    Tôi cứ đứng đó cúi gầm mặt lại rồi tôi cảm nhận được em và hắn đang đi về phía này, rồi một bàn tay đưa tới nhét vào tay tôi một bức thư...tôi giật mình quay đầu lại trông thấy em và hắn đang rời đi, không nghĩ ngợi nhiều tôi mở ngay bức thư đó ra xem:

    -'' Hắn không nhận ra tôi, tôi sẽ dùng hắn để thực hiện kế hoạch trả thù phiền cậu có thể về nhà lấy điện thoại tôi ở đầu giường ý rồi nhắn cho hắn là...'tối nay đi xem phim với em không?' Để hắn mất cảnh giác giúp tôi với nha!! =))''

    Tôi đọc xong lòng có chút gì đó mừng rỡ * em đang dần trở lại...* rồi tôi cất bức thư đi và trở về nhà để giúp em.

    Một lúc sau em quay về nhà nhưng hôm nay em lại có gì đó thay đổi hơn thường ngày, em ôm chầm lấy tôi cười lớn rồi đưa tôi coi những bằng chứng mà em đã thu thập được rằng bà ta đã giết người để chuộc lợi cá nhân, thấy em vui vẻ hớn hở khiến cho tôi lại có cái cảm xúc hôm nào, trong tôi lại như bừng lên tia nắng sáng, trái tim cứ vây đập liên hồi, tôi ôm chặt lấy thân hình nhỏ bé của em mỉm cười:

    -" Tốt rồi Erika, cậu làm được rồi!!"

    Cậu cứ chìm trong cảm xúc của bản thân mà không nhận ra trái tim bên kia cũng đang đập và đập rất nhanh.

    Em đẩy cậu ra rồi bình tĩnh kể lại cho cậu nghe lý do em lấy được bằng chứng này.

    Hóa ra hắn ta đã tỏ tình em ở ngay lúc đó, hắn nói hắn rất thích em và không thích ai ngoài em, nghe hắn nói vậy em cũng chỉ biết thở dài nhưng em biết đây sẽ là cách để em trả thù khi em biết tình cảm của hắn đối với mẹ chỉ là con số không có khi hắn lại ghét cay mẹ hắn nữa chứ, hắn có tất cả bằng chứng mẹ hắn giết người nhưng vì muốn moi móc tiền của bà già mình và cũng là vì hắn cũng là người xúi giục bà làm thêm nhiều điều ác nên hắn không tố cáo với cảnh sát mà cứ để như vậy.

    Đánh vào tâm lý đó nên cô đã rủ hắn đi bar rồi chuốc say hắn để rồi lục tìm trong chiếc điện thoại của hắn là những bằng chứng tố cáo cả hai người.

    -" Ai mà ngờ nó đơn giản hơn tớ nghĩ nhiều, hắn ta đúng là một tên đần khi lại bỏ bằng chứng vào điện thoại của mình như vậy đã thế còn không đặt mật khẩu nữa !

    Ôhôhô!!"

    Tôi vui vẻ lắng nghe em nói trong sự hạnh phúc, thật sự lâu lắm rồi tôi mới thấy em vui vẻ tới nhường này, tôi đưa em một viên kẹo như thường ngày em cũng vui vẻ nhận lấy nó, do mãi đắm chìm vào em nên bất giác tôi không nhận ra điều bất thường cho tới khi tôi nhận ra thì em đã nằm đó với một vũng máu lớn.

    Làm gì có sự đơn giản trong chuyện này chứ!!

    Chính họ đã nhận ra điều bất thường từ sớm và rồi gài em vào bẫy do chính họ đặt ra.

    Để rồi đưa em bằng chứng của họ để em bất cảnh giác rồi lại khiến em rơi vào sự bế tắc.

    Thấy em nằm bất động trên đất tôi sợ hãi ôm lấy cơ thể đang không ngừng run rẩy của em mà lã chã khóc, em gắng sức đưa tôi usb rồi nhờ tôi trả thù giúp em, và...em nói một câu khiến tôi đau đớn tột cùng:

    -" Jaki... tớ...thích cậu..."

    Rồi em kiệt sức nằm gục xuống trên tay tôi.

    Sự tức giận khiến tôi lẫn áp mất suy nghĩ tôi đứng lên trong sự cười cợt của tên khốn đó, dịch chuyển hắn đập mạnh xuống đất, hắn kêu lên thảm thiết không dừng lại tôi cứ dịch chuyển hắn nhiều lần nữa khiến cho đầu hắn phải ứa máu.

    Lúc tôi định giết chết tên đấy thì một giọng nói đã ngăn tôi lại:

    -" Này Jaki bình tĩnh đi Erika vẫn còn sống mà? cậu ta chỉ bị ngất thôi!

    "

    Nghe thấy vậy tôi quay ra sau thì thấy Zio cùng Amy đã ở đó lúc nào không hay.

    Amy đang ôm Erika và gọi cấp cứu còn Zio thì đã gọi cảnh sát và cùng Amy đưa tôi và Erika vào bệnh viện.

    Ở ngoài cánh cửa phòng phẫu thuật trong bệnh viện tôi cứ bồn chồn không thôi, Zio thấy thế liền nói:

    -" Sao cứ đi đi lại lại vậy, nhìn chóng hết cả mặt rồi đấy!"

    Amy: Thôi nào Jaki ngồi yên đi Erika sẽ ổn thôi mà"

    Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, ngồi xuống hỏi:

    -" Mà sao hai người biết chúng tớ gặp chuyện mà tới thế?"

    Zio: Bọn này nhận được tin nhắn cầu cứu của Erika nên tới thôi.

    Amy: Ai mà ngờ...Thật may vì bọn tớ tới kịp..

    ________________________________________________________________

    Thật may là sau đó Erika vẫn an toàn.

    Còn hai người kia thì không may như vậy, công ty bị phá sản nặng nề và phải chịu phạt trước pháp luật.

    Sau một thời gian sau như thường ngày tôi lại tới chăm sóc Erika nhưng vừa bước vào tôi đã thấy mái tóc em bồng bềnh bay cùng làn gió và lấp lánh dưới ánh mặt trời, thấy có người vào em quay lại nhìn bằng con mắt long lanh như hồng ngọc.

    Tôi bất giác đứng yên không biết làm gì, sau hơn 5 ngày ròng rã giờ đây em đã tỉnh dậy với một sức sống mới hồn nhiên gọi tên của tôi...

    -" Jaki !!

    "

    Thấy em đã tỉnh dậy tôi chạy tới ôm chầm lấy em, miệng cứ lẩm nhẩm " ổn rồi cậu tỉnh lại rồi, thật may quá..."

    Em cũng đáp lại tôi bằng một cái ôm vỗ về, em cười nói:

    -" Cuối cùng mọi chuyện cũng xong rồi! ak Jaki này...anh chưa cho em u trả lời đấy!"

    Tôi vẫn ôm chặt lấy em không buông như thể nếu tôi buông tay em sẽ đi mất, tôi vẫn ôm em cứ ôm như vậy như thể đó chính là cậu trả lời của mình

    đúng vậy tôi cũng yêu em...

    ---------------------------------------------------------------------------------------------------
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    thông báo nhỏ


    Tuần này mình ôn thi nên ko ra truyện đc xin lỗi mn hẹn mn tuần sau...
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    gth chương sau


    ùm.. thì thật ra là dạo gần đây tôi đang ôn thi để tuần sau thi ấy nên là có thể tuần sau cx chưa có truyện được đâu mọi người ạ nhưng mak tôi sẽ giới thiệu một chút cho mọi người biết về chương sau ha.

    Thì bố cục trong truyện lần này là về thời cổ trang ấy mọi người tại dạo này tôi đọc truyện của một chị viết về nó nên là... cái cái niềm yêu thích từ xưa của tôi lại một lần nữa trỗi dậy aww, nhớ cái hồi xưa tôi cũng mê nó lắm, quấn chăn làm công chúa hoài à nên là lần này tôi cho các nhân vật trong series lớp học ma sói của anh Jaki quay ngược về quá khứ luôn ấy mọi người... kiểu như bị mr.cà rốt cho về quá khứ sống ở đó và phải tìm ra ''bảy viên ngọc rồng''trong 7 ngày ấy kiểu vậy.=))

    Thì ở đây 7 ngày học được sống ở quá khứ, thì mỗi ngày phải tìm ra được 1 viên =)) còn lại thì nếu tìm được sớm thì Jaki, với Zio sẽ ko thể đi chơi được bởi hai người đó bị bắt phải đi tập luyện ở đâu thì còn lâu mới nói.

    Mà không phải chắc Jaki với Zio đâu cả Erika và Amy cũng vậy nhưng họ đi làm việc khác.

    Cho tới khi sắp tới ngày thứ 7 thì chắc chắn sẽ có một chuyện gì đó sẽ xảy ra =))

    Lần này thì sẽ có một vài nhân vật khác nữa của mình được thêm thắt vào cho câu chuyện nên là ngoài 4 nv trên thuộc bản quyền của anh Jaki ra còn lại ko có ai khác nữa.

    Gth vậy đã mong mn chờ mình quay trở lại nha.

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Gth một số câu nói của các nv trong chương sau:

    Erika: Nek Amy cái việc này thật sự quá trời quá đất rồi đấy!!

    Jaki: Không biết bên Erika với Amy sao rồi nhỉ?

    Amy: Đây là công việc mới tôi phải làm sao...?

    Zio: Chết tiệt ở đây không có mạng, nên không mở được tiếng chó sủa lofi hay và ấm rồi!!

    -----------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Jaki: Nó nằm ở đó bao lâu rồi thế...

    Zio: Trông kinh tởm thật...

    -------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Amy: Erika tay cậu chảy máu hết rồi!!

    Erika: Bọn họ thật sự muốn nhào nặn lại tớ !!

    ...Biến động của sự dạy dỗ và sự trói buộc ...

    Erika: JAKI!!

    NÓ Ở BÊN TRÊN!!

    Jaki: CHUYỆN GÌ VẬY!!

    NÀY ERIKA!!

    LÀM CÁI GÌ VẬY...!

    Zio: AMY !

    TUYỆT ĐỐI ĐỪNG BỎ NÓ XUỐNG!!

    Amy: ZIO!!

    CHẠY NGAY ĐI!!
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    Tớ không cần ( phần1 )


    Suốt một tuần hè ở nhà cậu trai trẻ tên Jaki đã có cái gì đó bứt rứt, khó chịu trong người.

    Cậu chán nản nằm ườn trên giường cầm điện thoại nghịch, nhìn mãi vào chiếc điện thoại cậu mong rằng sẽ có cái gì đó có thể lôi cậu ta dậy và ra ngoài ngay bây giờ.

    Cậu muốn đi chơi nhưng không ai rủ cả, Erika thì mắc đi cùng mẹ sang Mỹ học tập cùng với rèn luyện thể thao, Amy cũng bận đi học thêm những ngôn ngữ nước ngoài, còn Zio thì không muốn rời khỏi nhà, chẳng muốn đi chơi luôn.

    Đang chết não như vậy thì có một tiếng chuông cửa reo lên khiến Jaki giật mình nhưng rồi cũng không thèm xỉa tới vì cha mẹ cậu không có ở nhà mà cậu cũng không muốn tiếp gì cả.

    Cho tới khi cậu nghe cái giọng quen thuộc vang lên:

    " Jaki!!

    Cậu vẫn chưa chịu dậy ak?

    Buổi chiều rồi đó nha!!

    "

    Không thể nhầm đi đâu được đây là cái giọng của Erika!

    Cái giọng nhí nhảnh ấy sao cậu ta quên được chứ, cậu ta về rồi à?!!

    Cậu liền bật dậy khỏi giường chạy xuống nhà mở cửa cho cô bạn.

    Vừa mở cửa ra cậu đã thấy một Erika với mái tóc không còn ngắn nữa mái tóc màu cam của cô bạn đã dài ra nhiều và thay đổi bằng kiểu tóc thả dài cùng chiếc nơ đỏ phía sau.

    -"Trông có chút nữ tính..."

    Jaki lỡ miệng nói nhỏ.

    -" Vậy ý cậu tớ ngày trước không có nữ tính á hả?!"

    Erika chống nạnh nói.

    Nghe vậy Jaki lắc đầu lia lịa phủ nhận vì cậu không muốn ăn cái vỗ lưng của cô nữa đâu!!

    Nói thì nói vậy nhưng phong cách của cổ mà sao thay đổi được, cứ phải chào hỏi nhau bằng một cái vỗ lưng mang hai chữ thân thương.

    Tuy ngoại hình có thay đổi nhưng tính cách của cô vẫn như cũ không thay đổi chút nào, sau cái vỗ đau điếng khiến cho Jaki phải gục ngã ấy là tiếng cười giòn tan của cô.

    Rồi đến tiếng sói hú như thường lệ.

    -" Ủa khoan có gì đó sai sai...sau tiếng cười của tớ phải là tiếng mắng của cậu chứ sao lại là tiếng sói hú được?

    Jaki cậu thành sói lúc nào vậy?!!"

    -" Tớ có hú đâu!!

    Nói lung tung gì vậy chứ...ủa..ơ...tiếng...sói..hú?"

    ______________________________________________________________________

    Chào mừng các em tới với lớp học ma sói mùa hè!!

    Thầy là mr.Cà rốt đây!

    Chắc các em rất vui vì được gặp lại thầy đúng không?

    -''...''

    Jaki cùng Erika chỉ biết quay đầu thở dài ngán ngẩm, hai cô cậu chưa được chơi gì đã bị lôi vào đây rồi!

    Bỗng Mr.

    Cà Rốt lên tiếng:

    -" Nhưng trong lần chơi ma sói lần này không giống như thường lệ là ở trong khuôn khổ của ngôi trường này.

    Các em sẽ được tới một thời kì khác nhau để trải nghiệm cuộc sống ở các thời điểm đó trong bảy ngày, tuy nhiên ở mỗi thời điểm khác nhau đều sẽ có bảy viên ngọc được ẩn dấu ở đâu đó.

    Mỗi ngày các em sẽ phải tìm ra một viên ngọc nếu không các em sẽ phải chết!"

    " Vậy là chúng ta sẽ được chuyển tới một thời kì khác nhau để sống sao? nghe cũng hay đó chứ, không biết mình sẽ được chuyển tới nơi nào nhỉ?"

    Jaki chống cằm suy nghĩ.

    Sau khi được phát thẻ bài cho riêng mình Jaki cùng mọi người đi theo Mr.

    Cà Rốt ra sân trường đứng trước một cánh cửa không gian lớn, theo chỉ thị của ông từng người bước vào trong cánh cửa ấy để tới những thời điểm quá khứ khác nhau.

    Đến khi mở mắt ra Jaki đã thấy bản thân đang đứng trước một khung cảnh khác lạ, xung quanh đây không một bóng người nhìn giống như một khu rừng rậm vậy, cậu đứng dậy nhìn xung quanh và cố suy nghĩ về thời đại mình được đưa tới:

    " Không lẽ mình quay về thời tiền sử sao!!

    Ôi không! mình không muốn làm người tiền sử đâu!!"

    Đang than thở thì cậu nghe tiếng khóc ở phía sau lưng, cụ thể là ở trong một bụi cây gần đó!

    Cậu tò mò đi lại để xem coi đó là ai đang khóc thì thấy một cô bé với mái tóc đen dài óng mượt khuôn mặt tay chân nhem nhuốc bùn đất, đặc biệt là bộ đồ mà cô bé ấy đang mặc là một bộ cổ trang đã cũ. ( xin lỗi mn đoạn này tui không biết cách gọi tên đồ của thời xưa nên gọi vậy ko biết có đúng ko?)

    "Bộ đồ đó hình như mình thấy qua rồi thì phải...hình như trong sách lịch sử có viết...

    À mình nhớ rồi bộ đồ đó là bộ đồ của thời trung cổ thì phải!!

    Vậy là mình không phải ở thời đồ đá mà là ở thời trung cổ!!"

    Mãi suy nghĩ nên Jaki quên luôn đứa trẻ đang khóc nức nở kia, đến khi có một viên đá ném thẳng vào đầu cậu khiến cậu đau đớn thoát khỏi suy nghĩ của mình.

    Cậu xoa đầu rồi nhìn lại hướng ném viên đá ấy thì thấy một cậu nhóc nhỏ tuổi khuôn mặt lấm lem, gầy guộc đang nhìn cậu với con mắt sắc lạnh, có vẻ cậu bé đang có gì đó tức giận pha với sự sợ hãi không thể giấu được.

    Đằng sau cậu ra là cô bé đang khóc lúc nãy, cô bé có vẻ cẩn trọng và sợ sệt núp sau cậu bé, bàn tay nhỏ nhắn nắm chặt lấy chiếc áo rách rưới của cậu bé.

    Thấy vậy Jaki luống cuống tính giải thích mình không phải người xấu thì cậu bé đã hét lớn:

    -" Biến đi lũ bắt người!!

    Chúng...chúng tôi...KHÔNG PHẢI NÔ LỆ CHO CÁC NGƯỜI!!"

    -" Nô..lệ??"

    Jaki sững người khi nghe cậu bé nói, cậu tự hỏi sao cậu bé lại nói vậy?

    Cậu tính quay lại giải thích nhưng khi tính nói thì cậu bé đã nắm tay cô bé ấy chạy đi mất rồi.

    Thấy vậy cậu thở dài xoa đầu rồi tìm đường đi ra khỏi nơi rừng núi này trước khi trời tối.

    ==================================================================

    May mắn cho cậu khi trong lúc tìm đường trong tuyệt vọng thì cậu đã gặp một cô gái đang đi hái măng gần đó giúp đỡ.

    Sau khi ra được khỏi rừng cậu tới một thành phố hoa lệ và rồi bắt gặp được một bóng hình quen thuộc trong đám đông.

    Đó là Erika và Amy, Cậu tính chạy lại hai người họ thì có một bàn tay kéo cậu lại, khiến cậu giật mình!

    -" Jaki...

    Im lặng đi giờ chúng ta không thể đi tới Amy với Erika được đâu...

    Nếu cậu đi lại đấy sẽ chết đấy."

    Giọng nói của đối phương vang lên khiến cho Jaki giật mình, hóa ra đó là Zio một người bạn của cậu.

    Cậu nhìn về phía Erika và Amy thì thấy hai người họ đang được đưa vào một nơi nào đó giống như lầu.

    Cậu sững lại nói lớn:

    -" Đừng nói với tớ đó là lầu xanh đấy nhé!!"

    -" Không phải đâu!

    Nơi đó gọi là lầu Giai Ý nơi sẽ rèn luyện những cô gái trở thành những người con gái thướt tha, nhu mì, nói chung là vào đó họ sẽ rèn luyện cho họ trở thành những người phụ nữ hoàn hảo!"

    Zio giải thích.

    Jaki: -" À tớ hiểu rồi, mà sao chúng ta không thể tới đó!?"

    Zio: -" Mr.

    Cà Rốt không cho phép chỉ có buổi tối a mới có thể gặp nhau thôi!

    Đúng rồi nãy giờ cậu đi đâu vậy hả?

    Tôi đợi cậu hơi lâu đấy, giờ đi tới Châu Lý thôi!"

    Jaki: -" Châu Lý?

    Tới đó làm gì?"

    Zio: -" Chúng ta bắt buộc phải luyện kiếm thuật ở đây, đó cũng chính là nơi chúng ta sẽ ở trong bảy ngày."

    Trong bảy ngày ở thế kỉ này họ phải tập luyện, học tập phong tục của thế kỉ này cho tới tối thì mới có thể đi tìm viên ngọc cho ngày hôm đấy, đó chính là nhiệm vụ của họ trong lần này.

    -----------Phía Erika và Amy---------------

    Hai cô gái bị lão bà dẫn tới một căn phòng lớn, chính xác đây chính là phòng của hai người sẽ ở.

    Thấy căn phòng lớn như vậy Erika há hốc miệng khen ngợi thì bị lão bà nhăn mặt liếc nhìn.

    Bà nói:

    -" Là một người con gái hoàn hảo phải giữ được cách ứng xử của bản thân trong mọi hoàn cảnh, chứ không phải há hốc miệng rồi khen ngợi thiếu ý tứ như thế!

    Thật mất hình tượng!"

    Nói xong lão bà quay đi để lại hai cô gái đứng đấy, Erika biết bà ấy đang nói mình nhưng cô không quan tâm lắm cứ thế cô chạy thẳng vào phòng nhảy lên giường ôm chăn một cách vui vẻ.

    Amy nhẹ nhàng đóng cửa lại rồi đi tới giữa nhà nhìn xung quanh nói:

    -" Lâu lắm rồi tớ mới thấy lại phong cách nhà cổ điển kiểu này, trông đẹp thật."

    Erika ngồi bật dậy khỏi giường rồi lôi Amy đi ngủ sớm để tối nay chuẩn bị tinh thần đi tìm viên bảo châu mà Mr.

    Cà Rốt nói.

    Cứ thế cả hai chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, tới khi họ thức dậy đã là 9 giờ tối rồi.

    Họ bước ra khỏi phòng thì thấy bên ngoài không có lấy một bóng người chỉ thấy ánh trăng tỏa sáng khắp nơi.

    Erika tính chạy đi tìm nhóm Jaki thì bị Amy kéo lại nói:

    -" Khoan đã Erika chúng ta cần mặc bộ đồ ở thời kì này đã chứ nếu ra ngoài đó bằng bộ đồ này sẽ dễ bị chú ý lắm đấy!"

    -" Ừ ha vậy mà tớ không nghĩ tới luôn!"

    Erika và Amy quay lại thay đồ xong rời khỏi lầu tới điểm hẹn đã bàn với Zio chờ.

    Sau mười lăm phút sau thì cả bọn đã tụ họp lại với nhau bấy giờ cả hai mới chú ý tới sự thay đổi của mỗi người khi thay y phục

    Zio và Jaki thì mặc một bộ đồ cổ trang màu đen trông có vẻ rất ngầu là trưởng thành.

    Amy và Erika lại khác mỗi người được mặc một màu khác nhau.

    Amy mặc một bộ màu vàng nhạt trông nhẹ nhàng và thướt tha như hương thơm của đóa hoa Quỳnh vậy.

    Còn Erika thì mặc màu xanh biển làm tô điểm lên mái tóc cùng con mắt hồng ngọc của nàng khiến nàng trông vô cùng nổi bật trong màn đêm ấy giống như một mặt trăng đặc biệt.

    Vẻ đẹp ấy hình như khiến cho một trái tim phải đập loạn nhịp lên mà không thể ngừng lại.

    Vẻ đẹp ấy của nàng chỉ có kẻ đang yêu mới có thể nhận ra.

    Vậy nàng có biết đó là ai không?

    =========================================================

    Thật lòng tớ xin lỗi mn vì không viết xong truyện sớm nhưng trong tuần này tớ đang phải ôn thi gắt quá nên thật sự không có thời gian để viết cho xong nên chỉ có thể viết tới đây cho các bạn đọc trước.... viết xong chương này là lúc 2 giờ sáng rồi nên tớ phải dừng lại ở đoạn này và chia ra các phần, để lần sau tớ sẽ ra bù cho mn ha.

    Thật sự trong thời gian này tớ đang rất áp lực với việc học tập nhưng tớ sẽ trở lại sớm thôi...mong gặp lại mn ở chương sau.

    Cảm ơn các bạn đọc yêu quý của mình .
     
    Trăng Xanh Và Mặt Trời (Jaki X Erika) Lhms2
    tớ không cần( phần 2)


    Cả ba cùng nhau bắt tay vào tìm kiếm viên bảo châu của ngày thứ nhất, họ đi khắp nơi tìm hiểu xung quanh và làm quen với môi trường mà mình đang sống.

    Thú thật thì ở đây vô cùng đẹp, ánh đèn đường ở những con phố là những chiếc lồng đèn nhiều màu sắc cùng với không khí náo nhiệt trong đêm khiến con người ta rạo rực không nguôi.

    Jaki và Erika nhìn thấy nhiều thứ rất thú vị nên rất nhanh đã bị cuốn vào sự náo nhiệt ấy quên mất cả nhiệm vụ đang phải làm.

    May thay vẫn còn có Amy và Zio là những con người nghiêm túc làm việc và vì là ngày thứ nhất nên họ rất nhanh đã tìm ra viên bảo châu ở một người buôn gần đó.

    Sau khi tìm được viên bảo châu cả bốn người bắt tay nhau đi khám phá nơi thành thị náo nhiệt này.

    Jaki đang đi thì thấy được một cây trâm cài rất đẹp bông hoa làm bằng đá hiện lên lấp lánh với màu hồng ngọc khiến cậu nhớ tới Erika.

    Cậu lấy tiền mà Mr.

    Cà Rốt đưa trước đó để mua lấy nó.

    Cậu cất cái trâm cài đi đợi khi nào rảnh thì tặng.

    Xong cậu quay lại nhóm để trở về lại Châu Lý.

    ------------------------3:20 ---------------------------------------------------

    Phía Jaki và Zio khi trở về lại Châu Lý.Ở giữa khoảng sân ấy vẫn vậy vẫn lạnh lẽo, không một bóng người khác hẳn khung cảnh ở nơi lúc nãy.

    Jaki và Zio đã trở về lại phòng ngủ của mình.

    Trước khi đi ngủ Jaki lấy cây trâm cài ra bỏ trên một chiếc khăn rồi cuộn lại cất đi.

    Rồi mới yên tâm để đi ngủ.

    Còn ở phía hai cô gái cũng đã trở về trong bình yên.

    Cả hai về phòng thay đồ rồi lên giường của mình ngủ cho tới sáng sau một đêm vui vẻ.

    -------------------------------------------------------------------------------------

    Erika đang nằm ngủ say thì bỗng dưng có một cơn đau ập đến trên cơ thể cô, ở lưng ở vai và cả ở ngay cổ cô khiến cô cảm thấy buồn nôn và đau đớn.

    Cơn đau khiến cô choàng tỉnh.

    Nhìn lên thì cô thấy bà lão hôm qua đã ở đó dùng ánh mắt sắc lạnh nhìn cô, trên tay cần một cây thước gỗ.

    Có lẽ cơn đau ấy là do bà ta gây ra.

    Erika ngồi dậy thì bị bà ta cho một thước vào tay.

    Rồi bà ta nói:

    -" Thật thô kệch ta cứ nghĩ cô ngày hôm qua đã quá lắm rồi ai ngờ khi tới đây còn khủng khiếp hơn!"

    Erika ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì bà ta nói tiếp:

    -" Xem lại cách nằm ngủ của một quý cô đi!

    Đồ thấp kém!"

    Nói xong bà ta quay đi chỉ ngoảnh lại nói một câu:

    -" Hãy nhìn cô bạn của ngươi mà học hỏi.

    Thật sai lầm khi nhận ngươi!"

    Sau khi bà ta bỏ đi thì Erika mới dám ôm chặt bản thân mình vì cơn đau.

    Một lúc sau cô đi ra khỏi giường tiến lại gọi Amy dậy.

    Khi đi lại cô mới thấy Amy ra dáng một quý cô ra sao.

    Cậu ấy nằm rất gọn hai tay để trên bụng chân thẳng tắp.

    Erika thầm nghĩ:

    -* Bà già lúc nãy có lẽ bị gì nhỉ mình ngủ cũng ra dáng quý cô lắm chứ bộ.*

    Sau đó cô gọi Amy dậy.

    Rồi cô thay đồ đi ra ngoài sân vươn vai lên hít thở.

    Cô mở mắt ra thì nhìn thấy mọi người đang nhìn chằm chằm cô rồi bàn tán gì đó.

    Cô không hiểu chỉ là một cái vươn tay thôi mà?

    Sao mọi người nhìn dữ vậy?

    Lúc này có một cô gái có vẻ xinh đẹp và vô cùng thướt tha đi tới bắt chuyện với cô:

    -" Xin chào buổi sáng, cậu là người mới vào đúng không?"

    Cô gái đó mỉm cười trông vô cùng thanh tao và ta nhã với Erika.

    Thấy vậy cô cũng nói chuyện:

    -" Ah vâng ạ!

    Tớ mới vào đây hôm qua!

    Mà cậu là ai vậy?"

    -" Tôi là Makyn!

    Có vẻ mới ngày đầu cậu có vẻ nổi bật ở đây nhỉ?"

    -" hả?

    Nổi bật?"

    Makyn lấy tay che miệng cười rồi nói thầm với cô:

    -" Không một quý cô nào lại vươn tay chào buổi sáng cả, cậu có thấy ai ở đây đi ra cũng để hai tay đằng trước và đi lại một cách nhẹ nhàng không ? ."

    Nghe vậy Erika ngoảnh lại nhìn những căn phòng xung quanh và cả những căn phòng ở tòa nhà đối diện thì thấy đúng là như vậy.

    Cô chán nản nghĩ thầm:

    -* Đùa à chỉ là một cái vươn tay thôi mà cũng không được! khó chịu thật đấy!*

    Đang suy nghĩ thì Amy bước ra.

    Nhìn thấy Amy Makyn cũng chào hỏi niềm nở nhưng có phần nào đó diễu cợt:

    -" Ôi cậu cũng là người mới ở đây sao!?

    Trông cậu ra dáng quý cô quá!

    Sao hai người được ở chung phòng được nhỉ?"

    Amy gặp người lạ hơi có phần bất ngờ, có phần rụt rè nói:

    -" Ah...Cái này.. bởi tớ là cậu ấy là bạn.

    Mà có chuyện gì sao?"

    Makyn chỉ mỉm cười liếc nhìn Erika nói:

    - "À không có gì đâu chỉ là hai người khác nhau quá thôi!"

    Nói xong cô ta rời đi để lại Amy đang ngơ ngác còn Erika thì có phần khó hiểu trong lòng.

    Bỗng có một cô gái khác đi tới vỗ lên vai Erika, khiến cô giật mình quay đầu lại.

    Đó là một người con cái có mái tóc màu xanh được tô điểm bằng những cây trâm cài lấp lánh, khuôn mặt hiền từ mỉm cười nhìn Erika:

    -" Em đừng bận tâm những lời cô gái lúc nãy nói.

    Cô ta là một trong những cô gái được bà Kenji yêu thích thôi, có lẽ bởi vậy cô ta mới dám ngạo mạn với mọi người như vậy.''

    -" Bà Kenji?

    Là ai ạ?"

    -" Là người đã đưa các em vào đây đấy có lẽ bà ta chưa giới thiệu với các em."

    -" À em biết rồi...Nhưng...chị là ai vậy ạ?"

    Cô gái kia mỉm cười giới thiệu:

    -" Chị tên là Sandra, em gọi San là được giờ các em theo chị tới phòng ăn nhé!"

    ----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Sau đó hai người được đưa tới nơi tập trung ăn uống của mọi người.

    Ở đây tổng cộng năm tầng và tầng cao nhất trông rất sang.

    Đang nhìn ngắm xung quanh thì chị Sandra bỗng cất tiếng:

    - "Như các em đã thấy ở đây chia ra thành năm tầng lớp, những người mới hay những người không đạt thì sẽ ăn ở tầng thấp nhất."

    Nghe vậy Erika với Amy tròn mắt ngạc nhiên.

    Nhìn nhau lúng túng rồi theo Sandra lại ngồi chỗ của mình.

    Khi ngồi xuống Erika và Amy đã nhìn ra có cái gì đó không bình thường ở đây.

    Các cô gái ngồi cùng tầng với họ có mấy người còn lúng túng nhìn ngó xung quanh.

    -" Nè Erika có lẽ họ là những người mới giống bọn mình ấy..."

    Amy nói.

    -" Tớ cũng thấy như vậy."

    Rồi Erika chú ý tới những người ngồi xa hơn.

    Trông họ không có vẻ gì là ổn lắm, lúc ăn thường cúi mặt xuống bàn, khuôn mặt bơ phờ đồng thời đồ ăn trên bàn của họ giống như đồ ăn thừa hơn.

    -* Không lẽ đó là những người không đạt à...* Erika nghĩ ngợi.

    Một lúc sau, đồ ăn đã đem ra trên bàn bao gồm cơm trắng, canh và cá.

    Erika nhìn một lúc chắc chắn đây không phải đồ ăn thừa mới dám gắp đũa lên ăn.

    Khi cả hai đang ăn thì bỗng dưng có tiếng vỡ phát ra từ bàn ăn bên kia.

    Lúc cả hai quay lại nhìn thì thấy một cô gái bị một cô gái ở trong nhóm của Makyn nắm tóc kéo lên rồi cầm bát canh thừa đổ xuống đầu.

    Mặc cho cô gái kia có kêu gào, khóc lóc thảm thiết họ cũng không tha ngược lại còn cười một cách diễu cợt.

    Nhìn thấy cảnh ấy tay Erika bất chợt run lên khi trước cảnh ấy mọi người dường như chỉ giám nhìn chứ ko giám lên tiếng bênh vực.

    Cô tính đứng dậy thì bị một bàn tay khác kéo lại.

    -" C...Cậu là người mới đúng không...?

    Tốt nhất cậu không nên ra đó can thiệp vào chuyện của họ đâu nếu không...họ sẽ không để yên cho cậu đâu..."

    Một cô gái trông nhỏ nhắn nói với Erika nhưng cô và Amy không chịu được cảnh nhìn người khác bị ức hiếp như vậy nên mặc những lời nói ấy Erika vẫn tạo ra một quả bóng bằng lọ thuốc cô chọn để đá mạnh vào đám người đang đứng đó khiến một người văng ra xa đập mạnh vào tường.

    Còn Amy thì triệu hồi ra các dây leo để trói họ lại.

    Makyn thấy mình thất thế tức nhưng không dám làm gì liền quay người rời đi không quên liếc họ một cái.

    Erika thấy họ đã rời đi liền cùng Amy đi lại chỗ cô gái đó để xem tình hình.

    Nhưng khi đi lại gần cô gái ấy lại sợ hãi lùi ra xa không cảm ơn lấy họ một lời mà chạy mất.

    Khi cả hai không hiểu tại sao thì nghe thấy những tiếng xì xào bàn tán xung quanh.

    -" Họ là ai vậy...?

    Sao lại làm thế với con cưng của bà Kenji vậy chứ..."

    -" Bọn họ sẽ không để hai người họ yên đâu...thật tội nghiệp"

    Amy nắm lấy tay áo Erika có phần hơi sợ hãi trước những lời xì xào ấy, Erika cũng nhăn mày nhìn lại những ánh mắt đang soi mói họ, rồi kéo tay Amy ra ngoài nhà ăn.

    Sau khi ra ngoài Amy mới nhìn kĩ khuôn mặt Erika, khuôn mặt ấy giờ đây không thể giấu nổi sự sợ hãi và thất vọng.

    Bỗng cô cất tiếng:

    -" Này Amy.. tớ thấy chỗ này không ổn chút nào.

    Tớ hơi cảm thấy sợ hãi rồi đấy..."

    -" Tớ cũng cảm thấy vậy... có gì đó khiến con người ở đây rất lạ.."

    Erika tính trả lời nhưng lại bị cắt ngang bởi tiếng nói phía sau:

    -" Các cô mỗi người bị trừ hai sao vì đã gây náo loạn trong sảnh ăn!"

    Nghe tiếng nói cả hai giật mình quay lại thì thấy bà Kenji đã đứng ở đó từ bao giờ.

    Bà cầm cây gậy và chỉ thẳng mặt Erika nói:

    -" Riêng cô... bị trừ xuống còn 2 sao"

    -" Sao..?"

    Erika thắc mắc nhìn bà.

    Bà ta giải thích:

    -" Ở đây mỗi con người đều có cấp bậc riêng được hiện trên dây áo của các ngươi.

    Những người càng có nhiều sao thì cấp bậc càng cao và ngược lại cũng vậy.

    Những người mới như các ngươi có năm sao nhưng tùy theo sự chăm chỉ học tập của các người mà sao sẽ được quyết định là trừ hay giảm.

    Được rồi giờ các ngươi hãy đi quét dọn lại sân đi."

    Sau đó hai người được dẫn ra sân sau để dọn dẹp.

    Ở đây rất rộng nên việc quét dọn là rất cực nhọc nhưng may thay không chỉ có họ quét dọn mà còn có những người họ gặp ở tầng dưới nữa.

    Erika cũng năng nổ ra làm cùng mọi người cô xắn tay áo lên bắt đầu công việc dọn dẹp.

    Amy cũng nhìn Erika rồi làm theo.

    Tuy nhiên mỗi lần hai người cứ quét lại gần ai đó họ lại né đi không muốn lại gần.

    Nhưng hai người cũng không quan tâm lắm mà cố làm xong việc của mình để về sớm nghỉ ngơi.

    Thấm thoát cũng hết một ngày hai người cũng vừa làm xong chỗ còn lại.

    Erika và Amy ngồi xuống chiếc ghế gỗ gần đó để nghỉ ngơi.

    Một lúc sau, họ về tới phòng của mình cả hai cùng tắm rửa rồi lên giường nằm nghỉ ngơi cho cuộc tìm kiếm tối nay.

    ===========================================================

    ---------------------------9:00 tối ---------------------------------

    Cả bọn tụ tập lại ở một cây cầu lớn.

    Đêm nay nhiệm vụ của họ là phải tìm ra viên Bảo Châu thứ hai ở trong một ngôi nhà hoang nằm trong rừng.

    Erika nhìn vào trong một bóng tối bao trùm lấy cả căn nhà khiến chân cô rũ rời không thể bước được.

    Thấy vậy Jaki bước tới an ủi cô rồi nói cô ở ngoài đợi, nhưng khi nhìn vào khu rừng phía sau thì cô cố gắng hít thở sâu rồi mạnh dạn đi vào vì thà đi đông còn hơn ngồi một mình ngoài chỗ tối tăm ấy, đồng thời cũng là để không làm vướng chân mọi người.

    Khi vừa bước qua cánh của cô chợt thấy bản thân đang ở một nơi tối tăm,mọi người biến mất hết không một tiếng động.

    Cô nhìn bóng đêm xung quanh trong sợ hãi.

    Cất tiếng gọi mọi người nhưng không một ai đáp lại.

    Trong lòng cô giờ chỉ muốn chưởi thề Mr.

    Cà rốt vì làm vậy khác gì để cô ngồi ngoài kia một mình đâu!?

    Trong bóng tối ấy cô cảm thấy vừa sợ vừa thấy khó thở ngột ngạt, cô cứ thế dần dần gục xuống...cô ôm chặt lấy bản thân cố gắng hít thở nhiều nhất có thể.

    -" Sao tối vậy chứ...nơi này khiến mình cảm thấy ngột ngạt quá...khó thở...Ai đó giúp tôi với...làm ơn...tôi sợ quá...Jaki...cứu tớ..."

    Không rõ đã trôi qua bao lâu nhưng bỗng nhiên trong không gian tăm tối ấy xuất hiện một ánh đèn nhỏ cùng một giọng nói cất lên:

    -" Chị ấy là ai vậy?"

    -" Em đâu biết?

    Nhưng mà hình như chị ấy ngất rồi..."

    Trong mơ hồ cô nghe thấy âm thanh ấy liền dần mở mắt ra để xem có chuyện gì.

    Lọt vào mắt cô là hai đứa trẻ con, một nam một nữ đang nhìn lấy cô, hai đứa trẻ ăn mặc lấm lem, quần áo cũng là quần áo cũ, nhưng không thể giấu đi khuôn mặt sáng ngời của nó.

    Nhìn thấy cô tỉnh giậy đứa bé gái mừng rỡ kêu lên:

    -" AH!

    Chị tỉnh rồi à!?

    Chị có sao không?

    Sao chị lại ở đây?

    Sao chị lại ngất vậy ạ?

    Bộ chị bị đói hay sao ạ?

    Chị là ai thế?

    Chị ở đâu?

    Chị..."

    Từ cái miệng nhỏ ấy vô vàn câu hỏi tuôn ra như dòng suối khiến Erika không kịp nghe hiểu.

    Thấy cô bối rối cậu bé kia liền ngăn cô bé hỏi thêm rồi đi lại chỗ cô giới thiệu:

    -" Thật thất lễ quá!

    Chúng em thấy chị ngất ở đây nên lại xem tình hình, chị có ổn không?

    -" Ah..Chị ổn cảm ơn hai em.

    Nhưng hai em là ai vậy ?"

    -" À !

    Em quên giới thiệu!

    Em là Liêu Dương còn đây là muội muội em tên Trúc Nhi."

    -" Chị là Erika..."

    -" Erika?

    Tên chị nghe có vẻ lạ nhỉ..."

    -* Thì đúng rồi mình có phải người ở đây đâu haha...*

    Cô nhìn xung quanh một vòng không gian tối mịt khẽ hỏi:

    -" Các em biết nơi này là nơi nào không?"

    -Erika

    -" Nơi này á hả, nơi này là bên trong hang núi phía Bắc nằm gần cây cầu Châu Phong ấy" -Liêu Dương

    -*..Cầu Phong Châu!?

    Không phải cây cầu mình và mọi người mới đứng sao!!*-Erika

    Đang suy nghĩ thì Trúc Nhi cầm tay cô nói:

    -" Nè chị!

    Chúng ta chơi một trò chơi đi!"

    -" Trò chơi á hả?

    Vậy em có thể đưa chị ra khỏi đây rồi chị chơi với em được không ?"

    -" Không được ạ!

    Em sẽ giúp chị ra khỏi đây nếu chị chịu chơi với em!"

    -" Ah..

    Thôi được rồi em muốn chơi trò gì?"

    Cô bé lấy trong túi ra một quả cầu rồi nói:

    -" Trò ....bắt quái..."

    -" Đó là...Bảo Châu!?"

    -" Ơ chị biết nó à?

    Tốt thôi nếu chị giúp bọn em bắt được con quái trong này không chỉ em đưa chị ra khỏi đây chúng em còn tặng chị quả cầu này nữa, vậy được chứ?"

    -" Oke!!

    Chốt !"

    Rồi đấy lại lần nữa Erika lại tự đem mình vào chỗ nguy hiểm mà không suy nghĩ gì cả rồi.

    Cứ vậy cô cùng hai đứa trẻ kia đi sâu dần sâu dần vào trong hang động...Càng vào sâu cô mới phát hiện ra bên trong này không có bóng tối nơi đây được phủ bởi những viên đá có khả năng phát ra ánh sáng xanh kiến cho bên trong vô cùng lung linh và huyền bí.

    Tuy nhiên...

    Trái với khung cảnh đẹp ấy lại là một mùi hôi thối bốc lên từ bên trong càng đi vào những xác người chưa được phân hủy dần hiện ra những cái xác bị móc hết ruột gan ra bên ngoài, hộp sọ hầu như bị đập tới nỗi lộ hết phần não ra bên ngoài, cùng với lũ giòi bọ lúc nhúc khắp nơi ăn vào từng mảnh da thịt đang thối rữa.

    Thấy cảnh này Erika không khỏi thấy hoảng sợ và buồn nôn nhưng kì lạ thay hai đứa trẻ trước mắt lại ung dung đi tiếp như đây là chuyện bình thường.

    Đi một lúc hai đứa trẻ đó liền dừng lại quay lại nhìn Erika, bỗng Trúc Nhi mỉm cười rồi bỏ vào tay cô viên Bảo Châu cùng một con dao rồi nói:

    -" Được rồi chị đi vào đi và nhớ hãy cắt cổ nó nếu tiếp cận được nó nếu không nó sẽ sống lại đấy nhé!"

    -" Hả một mình chị thôi á!"

    -" Vâng"

    Hai đứa trẻ cứ thế nhìn chằm chằm cô khiến cô không còn cách nào khác là đi vào sâu bên trong...Và rồi cô nhìn thấy một thứ sinh vật kì dị đầy lông lá miệng cứ chảy nước dãi cùng bộ răng sắc nhọn mắt nó đen ngòm như hư không, miệng cứ cười rỗng tuếch lên rồi đung đưa qua trái qua phải.

    Cô cố gắng đi tới phía sau nó một cách chậm rãi để không bị phát hiện nhưng mất đi đôi mắt nên tai nó rất thính đặc biệt còn là ở trong hang nên rất dễ gây ra tiếng động.

    Tiếng bước chân của Erika cứ thế truyền vào tai nó để rồi chỉ một cái vung tay của nó giáng xuống suýt giết chết cô...

    May thay kinh nghiệm chơi ma sói đã cứu cô một mạng bấy giờ cô mới biết mình đang đối mặt với một thứ nguy hiểm ra sao rồi.

    Sau một lúc chống chọi người cô đã đầy vết thương khó có thể đánh tiếp.

    Cô cố chạy trốn bởi bây giờ có đánh thêm cô cũng rất khó có cơ hội chiến thắng , nhưng con quái vật ấy cũng đâu buông tha cho cô cứ chạy theo tiếng chân cô để bắt may thay cô đã trốn vào được một góc và đánh lạc hướng được con quái vật.

    Bấy giờ cô kiệt sức nằm gục xuống đau đớn cắn chặt môi để không phát ra tiếng động.

    Một lúc lâu sau không biết là qua bao lâu cô không còn nghe động tĩnh gì nữa cô từ từ bước ra xem tình hình thì không thấy con quái vật đó đâu nữa, cô nhẹ nhàng đi ra ngoài dọc theo con đường lúc đầu cô đi để tới chỗ hai đứa trẻ nhưng đang đi cô bỗng thấy một vệt máu lớn cô hoảng sợ nhưng cố ko gây tiếng động, vệt máu đấy dài đưa cô trở lại nơi hai đứa trẻ lúc đầu đứng.

    Tới nơi đập vào mắt cô là cơ thể bị xé toạc ruột gan nằm tứ tung của con quái vật cổ nó bị chia làm hai như vừa có một cuôc ẩu đả kì lạ thay lại không thấy hai đứa trẻ đó đâu!

    Chỉ thấy chiếc đèn dầu còn ở đấy.

    Cứ vậy cô lết cái cơ thể đầy vết thương theo vách hang để đi ra ngoài.

    Vừa bước gần tới cửa hang cô đã nghe thấy tiếng gọi của Jaki và Amy gọi tên cô.

    Cô đi ra ngoài và cất tiếng gọi sau đó thì ngồi bệt xuống tay vẫn ôm chặt viên Bảo Châu thở hổn hển.

    Cô dần mơ màng chỉ nhớ sau trước khi cô ngất một lần nữa Jaki đã chạy đến lo lắng ôm cô cố gắng gọi cô dậy.

    Cô chỉ nhớ có vậy còn sau đó cô không còn nhớ gì nữa.

    Trong mơ hồ hình như cô cảm thấy có giọt nước rơi trên mặt cô.

    Rồi ...

    đêm tối mịt mù lại một lần nữa bao trùm lấy cô...

    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Tui sẽ ko nói là dạo này tui làm biếng nhác viết đâu ;>
     
    Back
    Top Dưới