Cập nhật mới

Khác Trang Viên Kì Bí

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
369809078-256-k128227.jpg

Trang Viên Kì Bí
Tác giả: Peannikemen
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Cậu đã sẵn sàng bước vào một chuyến phiêu lưu bất đất dĩ cùng bạn bè của mình chưa? | Kì nghỉ trong mơ của cậu liệu sẽ trở thành một cơn ác mộng?

ʀᴏʟᴇ-ᴘʟᴀʏ sᴛᴏʀʏ. (Truyện nhập vai)



romance​
 
Trang Viên Kì Bí
𝑁𝑜𝑡𝑒.


。⋆☂˚。⋆。˚☽˚。⋆.

Một vài lưu ý nhỏ cho các cậu trước khi bắt đầu đọc đây~

Đầu tiên và quan trọng nhất:

- Đây là truyện nhập vai (role-play story), nghe tên đã hiểu ha, cũng giống như Char x reader vậy thôi~

- Mình không phải nhà văn chuyên nghiệp hay blah blah, chỉ là viết để mọi người giải trí cũng như thỏa mãn đam mê hành văn của mình thuiuu>

- Trong quá trình viết và tạo dựng cốt truyện sẽ có nhiều lỗi như chính tả, ngôn từ,...

Mong mọi người tha thứ bỏ qua✨

- Sau cùng nếu không thích thì đừng đọc tiếp lỡ mọi người không thích cũng đừng ném đá Peann mình nkaaa.

- Nếu có góp ý gì mọi người cứ liên hệ qua hồ sơ mình hoặc trực tiếp bình luận vào truyện nha, nếu là ý kiến đúng và tích cực mình sẽ cố gắng sửa đổi để phát huy.

Còn ngược lại thì minhd Say NO nhaaa ✨

Cảm ơn mọi người rất nhiều vì đã dành thời gian quý báu ra để đọc fic của mình (và cả cái mục lưu ý này nữa).

Không biết nói gì hơn Peann chúc mọi người đọc truyện thư giãn và vui vẻ.

Tận hưởng nhé, sweeties! ❣

- Nếu có lưu ý gì, sau này mình sẽ cập nhật thêmmmm! ✨😮‍
 
Trang Viên Kì Bí
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟏: Mây đen tích tụ


‧̍̊𓆝.° 。˚𓆛˚。 °.

Một chuyến du lịch tới trang viên Montgomery cùng bạn bè trong kì nghỉ hè đối với bạn là quá đỗi tuyệt vời.

Trước mắt bạn là khung cảnh những nào là tàu, thuyền tấp nập với hoạt động buôn bán vào buổi sáng sớm trong chuyến du lịch cùng bạn bè của mình.

Đứng trên chiếc cầu, bạn đưa mắt nhìn xung quanh, ngắm nhìn khung cảnh náo nhiệt nơi bến cảng.

Tiếng cười nói ríu rít vang khắp cả một vùng biển xanh mướt, tàu thuyền to có, nhỏ có, thả neo sát cạnh cầu, tiếng bước chân của người đi lên đi xuống giao những thùng hàng.

Thuyền thả neo sát rạt nhau như những con cá mồi nằm xếp nhau một cách chật chội trong hộp thiết.

Không khí thoáng đãng với bầu trời xanh rượi không một bóng mây hòa cùng ánh nắng chói chan nhưng cũng thật dịu dàng của mặt trời.

Bạn đứng dưới một cột đèn cao, hai bên là túi và vali chứa đồ, ngả lưng tựa vào cột, bạn đưa tay lên vén nhẹ một lọn tóc hoàn toàn để tâm trí mình cứ thế mà thả hồn theo mây trời và gió biển xanh ngút ngàn rồi lại tự hỏi rằng Meg - bạn thân của bạn liệu đã có mặt ở đây chưa.

Nói là làm, bạn đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm Meg nhưng thay vào đó người bạn không muốn chạm mặt nhất lại xuất hiện ngay lúc này.

Karra, cô bạn tồi tệ mà bạn vừa mới chấm dứt tình bạn.

Không chút chần chừ, cặp chân mày bắt đầu chau lại, bạn tỏ vẻ cực kì khó chịu và lồi lõm trên gương mặt thanh tú.

- Karra, cậu nghĩ mình đang làm gì ở đây vậy?

Tỏ thái độ không thua kém gì bạn, Karra nhếch mép đáp.

- Tất nhiên là tôi đang trên đường đi tới trang viên Montgomery và dành ra một tuần ấm áp bên Seb trong một khu nghỉ dưỡng cao cấp rồi~

Rồi bỗng như chợt nhận ra điều gì, Karra kinh ngạc ngoác miệng hỏi vặn lại bạn.

- Chờ đã!

Đừng nói với tôi là cậu cũng sẽ đến hòn đảo đó nhé?!

- Đúng vậy, Seb đã mời tôi.

- Ôi thật "tuyệt".

Đáp lại tôi bằng một cái liếc mắt, Karra trả lời một cách khinh bỉ.

- Thôi nào, đừng tỏ thái độ như thế, tôi còn thấy ghê hơn là phải đi cùng cậu tới đó, cứ như là cơn ác mộng tồi tệ nhất đã trở thành sự thật vậy.

Ngay sau đó, cuộc hội thoại không mấy vui vẻ của cả hai người bị gián đoạn bởi một khuôn mặt quen thuộc.

Là Meg.

- Sao thế Karra~ cậu hóng tới mức không ngủ được nên mắt cậu như gấu trúc thế kia à.

Meg châm chọc lại đối thủ của bạn mình ngay khi vừa xuất hiện cũng như xóa tan bầu không khí căng thẳng từ bao giờ.

- Meg, tớ đang rất vui khi nghĩ tới việc tớ sắp được cùng cậu đi du lịch đó.

- Thật may là bố mẹ cậu cuối cùng cũng cho cậu đi.

- Tớ mà bướng bỉnh thì bố mẹ tớ không đấu lại tớ đâu, cưng à.

Cứ thế hai người trò chuyện vui vẻ với nhau một lúc trong khi Karra đang mặt mày lấm la lấm lét sau lời " nhận xét " của Meg mà nép vào một góc dậm lại phấn che khuyết điểm với cơn tức nghẹn ở lồng ngực bùng lên chen lẫn với mớ cảm xúc gượng gạo.

✾✾✾

Du thuyền với đích đến là trang viên Montgomery cập cảng rước một lô một lốc nam nữ chúng tôi đang ríu ra ríu rít trò chuyện lên thuyền và bắt đầu chuyến du lịch có lẽ là tuyệt nhất trong mùa hè cấp ba của tôi.

Đã đứng trên du thuyền với cả lốc đồ đạc, một anh thuyền viên chỉ cho Meg và bạn chỗ phòng riêng của cả hai.

Một lúc sau khi đã sắp xếp được hết các vali, bạn quyết định thay quần áo mới cũng như là khởi đầu cho một chuyến đi.

Xong xuôi, bạn ngồi xuống cạnh Meg ở trên giường.

- Meg à, tớ biết cậu đã thích Roy được một thời gian rồi.

- Phải đó, cậu ấy không thiếu muối tí nào.

- Và còn tinh tế.

- Chuẩn luôn!

- Wow, thật đấy, hai người sẽ là một cặp đôi đáng ngưỡng mộ.

- Hmmm..

Có lẽ-

Lời nói của Meg bị cắt ngang khi cả hai bạn nghe thấy tiếng hò hét náo loạn ở bên ngoài.

Không chần chừ, cả hai với một tốc độ bàn thờ không nói không rằng phóng ra bên ngoài du thuyền để xem chuyện gì đang diễn ra.

Lúc cả hai lên tới boong tàu thì đã thấy một lốc tụi bạn cùng lớp đang lảng vảng xung quanh, mặt đứa nào đứa nấy cũng tái mét, lộ rõ vẻ sợ hãi.

Không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thấy Seb đang ở ngay trước mặt bàn tán việc gì đó, hai bạn liền tiến lại.

- Seb!

- Bạn cất tiếng gọi

- Alice!

Meg!

Hai cậu đó à!

- Ở ngoài đây có chuyện gì à?

- Tớ..

Cũng không chắc nữa..

Thấy cả ba bạn, Roy tiến đến.

- Mọi người!

- Royyy!

- Meg với cặp mắt sáng rỡ gọi lớn - Mọi người đang bàn tán về chuyện gì vậy?

Trông ai cũng mặt mày tái nhợt.

Roy không nói gì, tay cậu chỉ về phía lan can tập trung sự chú ý của cả hai cô gái.

Bấy giờ bạn và Meg mới thực sự để ý tới chuyện không mấy tốt đẹp diễn ra trước mắt, do hớt hải chạy vụt lên mà cả hai lại ngờ ngệch trước cảnh tượng u ám như vậy.

Đường chân trời nơi chiếc du thuyền đang tiến thẳng đến như được phủ lên một tấm chăn sẫm màu, bầu trời bắt đầu nổi giông, sấm chớp nhoáng rầm rộ cả một vùng trời xám xịt.

- Nhìn kìa!

Có vẻ sắp có bão lớn rồi!

-Marcus kinh ngạc thét lên.

- Ôi không!

Sau tiếng hét lớn của Marcus mọi người lại bắt đầu nhốn nháo, mất đi vẻ trật tự, trầm lặng đến đáng sợ vốn có từ nãy.

Sấm chớp lại nổi lên cùng tiếng rầm gừ tựa như một con thú đói sắp ăn thịt một bầy người trưởng thành.

Trong thanh âm đáng sợ nhấn chìm tiếng la hét của đám bạn, bạn sợ hãi đưa tay lên bịt lại hai tai, đau đớn vì tiếng rầm của sấm chớp.

- Có vẻ mọi chuyện sẽ khá tệ - Roy nói.

- Bão ư?!

Chúng ta làm gì bây giờ - tiếng nói chói tai hơn cả sấm chớp của Karra vang lên.

Giây tiếp theo, Karra vờ như mình bị đau đầu vì say sóng và sấm chớp rồi cô ta nhích chân lảo đảo tiến về phía Seb, giả tạo, vờ như cố tình đâm phải cậu, rúc vào người cậu rồi nắm lấy cánh tay săn chắc của Seb.

Bạn chứng kiến màn kịch của Karra từ đầu tới cuối, không thể không nghiến răng trước hành động giả gà giả vịt, giả trân đến chảy nước của cô.

- Seb ơi, tớ sợ - nói rồi Karra rúc đầu vào cánh vai rộng của Seb.

Không thể chịu đựng được khi phải chứng kiến tận mắt Karra trình diễn trên sân khấu của mình, giả vờ sợ hãi, bạn lại rên rỉ rồi đảo mắt một vòng.

Không thể nào kinh tởm hơn được nữa

"Ặcc, đúng là drama queen, tất cả chỉ vì muốn ve vãn Seb, mình không ngồi im nữa.

Đụng là chạm thôi"

Bạn đứng dậy, bỏ hai tay ra khỏi tai rồi đứng khoanh tay tỏ ra như đang giảng dạy cho Karra một bài học đạo lý.

Đôi mắt thì như đang nhìn xuống một sinh vật ký sinh trùng kinh tởm ghê gớm, hừng hực sát khí.

- Karra này, cậu không biết nghiêm túc là gì à?

- Tránh xa người yêu tôi ra, Alice!

- Karra quát lớn vào mặt bạn.

Nghe tiếng thét ầm ĩ của Karra, Seb giật mình quay lại nhìn cô.

- Chuyện gì vậy chứ, tớ không phải người yêu của cậu, Karra.

- Của cậu đó, Karra - Bạn nhếch mép cười khẩy Karra một tiếng khi Seb quay đi trước khi bị thu vào tiếng hét lớn.

Những người khác lại bắt đầu hoảng loạn hơn khi du thuyền ngày càng kề cận với cơn bão lớn sắp kéo đến, sấm chớp ngày một nổi nhiều.

Lúc này bạn mới thật sự để ý biển và mây hôm nay mới thật rùng rợn đến thế, rõ ràng mọi thứ mới vừa trước đó đã rất ổn.

- Giữ bình tĩnh nào mọi người, chúng ta cùng tìm cách giải quyết.

- Seb trấn an mọi người

Và có vẻ như điều đó có hiệu quả, ít nhất với sự điển trai mà cậu có cũng đủ đốn tim các cô nàng xung quanh rồi.

Những cơn mưa đầu mùa như được ra lệnh trước, những hạt mưa li ti rồi dần nặng hạt kéo nhau rơi xuống đổ ập lên du thuyền như nhấn chìm chúng tôi rồi cũng nhanh chóng biến mất dưới mặt nước biển xanh ươm, sâu hút.

Tiếng mưa rì rào nghe thật yên bình những cũng thật đáng sợ ngay lúc này.

- Mau vào trong thôi!

- Roy lên tiếng.

Roy vừa dứt lời, cơn mưa như chợt nhận ra liền trở nên nặng hạt hơn và chưa đầy một phút sau đó đã mưa như trút nước xuống đầu tất cả, kinh động như một lời cảnh báo nguy hiểm cùng những đám mây như đang xoáy lại thành một điệu múa hiểm ác nhìn xuống chúng tôi.

Lúc này, đám người mới bắt đầu ngừng làm náo loạn mà từ từ nối đuôi nhau đi vào trong cabin trong sự yên ắng đến khiến bạn nổi cả da gà.

-!!

Bạn ngỡ ngàng khi cảm nhận được bàn tay săn chắc của Seb đang nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của mình bên trong.

Bạn cảm thấy hai mang tai mình bắt đầu nóng và đỏ lên đằng sau mái tóc xoăn lượn sóng điểm tuyết vài sợi ruy băng lấp lánh kim tuyến.

Mất tập trung bạn chỉ biết nhìn xuống bàn tay cả hai đang siết chặt lấy nhau khi Seb từ từ dắt bạn vào trong cabin, đi sau là Roy và Meg.

Từ phía sau lũ người kéo đàn kéo đống chạy vào trong cabin là hình ảnh ông thuyền trưởng với vẻ mặt đâm chiêu nhìn tất thảy các bạn đã thu hút sự chú ý của bạn.

"Làm sao ông ta có thể thư giãn như vậy trong khi sắp có bão lớn kéo đến?!"

Và sẽ xảy ra chuyện gì nếu như vẫn chưa chạm được đích đến mà chuyến đi này đã bị hủy?
 
Trang Viên Kì Bí
𝐂𝐡𝐚𝐩𝐭𝐞𝐫 𝟐: Bão biển


‧̍̊𓆝.° 。˚𓆛˚。 °.

Bị cuốn vào cơn dông lớn phía trước du thuyền cứ thể chao đảo trong lòng biển dữ hỗn loạn.

Những người vẫn chưa vào được trong cabin cũng bắt đầu lảo đảo theo nhịp điệu ác ma của cơn giông tố, người ôm đầu co ro một góc, người nhốn nháo la hét, chen chút giữa đàn người mắc kẹt trên du thuyền giữa biển khơi mênh mông ác liệt.

- Mọi người, xin hãy nhanh chóng sơ tán vào trong cabin và nấp đi!

Nhanh lên!

- Bác Derrick thét lớn rồi chỉ tay về phía cửa cabin, nét căng thẳng vẫn chất chứa trên khuôn mặt.

Lại cảm nhận được bàn tay to lớn đang nắm lấy tay mình, bạn theo quán tính ngước mắt lên nhìn và chạm trán với ánh mắt long lanh tựa như gió thoảng mây bay, sâu thẳm của Seb - chàng trai mà bạn thầm thương trộm nhớ bao lâu nay.

Chất giọng nhẹ như tơ của cậu luồn vào mang tai như muốn rực cháy của bạn.

- Cẩn thận nhé, Alice, từ từ vào trong thôi.

Lo lắng, bạn ngó nghiêng tìm kiếm Meg thì thấy cậu ấy đang đi cùng Roy và Marcus theo một hướng khác.

Bạn thở phào nhẹ nhõm rồi cũng nhanh chóng đi vào trong với Seb, bàn tay như vẫn chưa muốn buông tay cậu.

Hai má đỏ ửng chất chứa nhiều nỗi lòng bước đi cạnh Seb, không nhanh không chậm bạn chỉ muốn thời gian cứ ngưng lại cũng được, thế nào cũng không sao cả chỉ cần Seb đừng buông tay bạn mà thôi.

Nhưng không lâu sau đó, hai bạn cũng trở về phòng của Seb ở một khu khác.

Đỡ bạn lên giường ngồi rồi Seb cẩn trọng hỏi han bạn, đưa khăn cho bạn.

- Khăn đây, cậu lau người đi - Seb chìa tay đưa khăn với tông giọng trầm ấm, lo lắng.

- Cảm ơn cậu - Bạn nhận khăn từ Seb rồi bắt đầu lau khô người, Seb cũng cất giọng.

- Xin lỗi cậu vì khởi đầu của chuyến đi khá tồi tệ của chúng ta - Seb tội lỗi bắt chuyện.

Như nhận thấy sự buồn rầu trong mắt cậu, bạn vội vã xua tay đáp lại một cách ái ngại.

- Không.

Không phải lỗi của cậu đâu mà, cuộc sống vẫn luôn có những chuyện không lường trước được thôi mà, với lại đâu ai đoán trước là sẽ có bão đâu nhỉ?

- Bạn cười hì hì muốn trấn an Seb đang lo lắng.

- Cảm ơn cậu, Alice - Seb trả lời một cách tươi tỉnh hơn khi nghe bạn an ủi.

Câu chuyện của hai người vẫn đang trong chiều hướng khá gượng gạo thì bỗng có tiếng đập cửa phòng ầm ĩ giải vây cho hoàn cảnh khó nói của bạn.

Seb vội chạy đến mở cửa, sau đó cả Seb và bạn như kinh ngạc khi thấy đó là Karra với thân thể ướt sũng ngã nhào xuống nền nhà.

Cô ta từ từ giương cặp mắt cún con vờ như lo lắng nhìn lên Seb.

- May quá, Seb cậu vẫn ổn.

- Cậu lo lắng cho tớ à, Karra - Seb gượng gạo đỡ lấy Karra cơ thể lạnh toát đang bám chặt vạt áo cậu.

"Phải vạch trần cô ta thôi"

Nếu như Karra là một diễn viên nổi tiếng trên sân khấu kịch chói lóa thì Alice bạn đây chính là anti fan số một câu lạc bộ anti cô ta.

Cô ta diễn bao nhiêu vở kịch trên sân khấu thì bạn sẽ tìm mọi cách để phá hỏng vở kịch mà bạn cho là chẳng thể nào ngốc đầu lên được của cô ta.

Làm mọi cách để đưa cô ta về đúng vị trí của mình chứ không phải vị trí cao chót vót mà cô ta ảo tưởng bản thân cô ta đang dậm chân lên đó.

- Karra không có lo cho cậu đâu, cậu ấy lo là vì cậu đang ở cùng với tớ đấy!

Câu nói của bạn chính thức làm Seb bối rối vô vàn rồi ngơ ngác quay sang nhìn bạn rồi lại nhìn vào Karra.

Không muốn xem thêm bất cứ điều chướng mắt nào t ở đây nữa.

Bạn bỏ lại một câu rồi lao ra khỏi phòng Seb trong bực bội mặc cho trái tim bạn như trật đi một nhịp, đau đớn khi nghĩ tới viễn cảnh Seb sẽ ở lại cùng với Karra.

- Tớ sẽ đi kiểm tra xem mọi người có ổn không.

"Tớ cũng muốn ở lại để cơ thể tớ có thể được nghỉ ngơi chứ" - Bạn ghen tức đến mặt mày tối sầm.

- Alice, để tớ đi với cậu - Seb như nhận thấy sự giận dỗi trên gương mặt yêu kiều, cậu lao tới nắm lấy tay bạn.

- Nhưng..

Seb, tớ vừa tới đây vì lo cho cậu đấy - Karra níu kéo Seb, trên mặt vẫn là cái vẻ mặt khiến bạn sôi máu đó, cô ta bĩu môi với cặp mắt đượm buồn.

- Vậy thì cậu có thể ở lại đây, Karra.

Alice và tớ sẽ đi kiểm tra những người khác - Seb thả tay bạn ra rồi nhìn bạn mỉm cười.

Thật sự bạn không thể dừng thích Seb một giây một phút nào được, cậu ấy tinh tế đến từng chi tiết khiến bạn luôn đổ gục trước sự chăm sóc và chân thành mà cậu dành cho bạn dù là thầm kín hay thổ lộ ra bên ngoài.

Vẻ căng thẳng khó chịu trên mặt bạn giờ đây đã được đúng kẻ dỡ bỏ, liền lấy lại sự vui vẻ vốn có.

Bạn đáp lại Seb bằng một ánh mắt cười chấp nhận mà không quên đá xéo Karra bằng cái nhếch môi khinh bỉ.

Không lâu sau bạn và Seb đã trở lại trên boong tàu, mặc áo mưa tay xách dù chỉ vì cơn mưa vốn dĩ vẫn đang kéo dài đằng đẵng và chỉ ngày càng trở nên nặng hạt vậy, chưa hề có dấu hiệu dừng lại.

- Mọi người vẫn ổn chứ?

- Seb lo lắng hỏi han mọi người.

- Bọn tớ vẫn ổn.

- Tôi có cảm giác là mình đã nhìn thấy hòn đảo, nhưng thật khó để nhìn lại lần nữa, mưa vẫn còn dày đặc - cậu bạn Harold lên tiếng - Tôi sợ rằng thuyền sẽ đâm phải đá mất.

- Tôi không biết mình phải làm gì nữa - Seb lo lắng đáp lại.

- Tôi nghĩ cậu có thể ở lại du thuyền quan sát với chúng tôi hoặc là xuống bè cứu hộ.

- Ý cậu thế nào, Alice?

Tớ nghĩ tớ có trách nhiệm nên sẽ ở lại du thuyền - Seb quay sang hỏi ý bạn.

- Tớ không thể rời đi mà không có Meg đi cùng được, tớ sẽ đi tìm cậu ấy - Bạn đáp lại Seb rồi mỉm cười trấn an cậu - Chúng ta sẽ cùng nhau tìm cách vượt qua cơn bão khi ở lại trên du thuyền.

- Được rồi, cẩn thận nhé.

Tạm tách nhau ra một lúc, bạn chạy vụt vào trong cabin mở từ cửa phòng này đến cửa phòng khác để tìm Meg nhưng đều không thấy khiến bạn ngày càng lo lắng nhưng rồi bạn cũng có thể thở phào nhẹ nhõm khi thấy Meg đang cuộn tròn trong chăn ngồi trên giường trong phòng của cả hai.

Bạn lao đến ôm chặt Meg trong vòng tay mình.

- Meg, tớ tìm cậu nãy giờ - Bạn nói với chất giọng thút thít như vỡ òa khi tìm được Meg.

- May quá cậu vẫn ổn, Alice - Meg xoa xoa lưng bạn vỗ về.

Bạn và Meg ngồi trên giường bàn tán với nhau về những chuyện đã diễn ra từ lúc chuyến đi mới bắt đầu cho tới khi cả hai đều cảm thấy cơ thể mình không còn dập dềnh theo những con sóng dữ dội nữa, những chuyển động khắc nghiệt dường như đã không còn tiếp diễn nữa.

Để Meg ngồi trên giường, bạn rón rén bước ra rồi thận trọng hé cửa.

Cơn bão vẫn đang hoành hành nhưng có vẻ như du thuyền đã tới được đảo.

- Meg!!

Chúng ta đến được đảo rồi!

- Thật á?!

Cả hai vội vàng sắp xếp đồ đạc rồi sau đó cùng những người còn ở lại trên du thuyền xuống đảo, trong lòng rộn ràng không thôi.

Tưởng chừng có thể sẽ gặp nguy hiểm trên chuyến đi nhưng may mắn đã mỉm cười với các bạn, tới được đích đến một cách an toàn.

Cảm giác được trở lại đất liền đúng là thoải mái không thôi, tự nhủ trong lòng may mắn bao nhiêu khi bạn không mắc chứng say sóng.

- Thoải mái thật đó - Bạn mừng rỡ.

Tuy trời vẫn mưa và cơn bão vẫn đang hoành hành nhưng không khí nơi đất liền thật sự trong lành hơn rất nhiều.

Xung quanh tiếng ếch nhái kêu gọi nhau râm ran một vùng nghe vui tai hòa cùng tiếng mưa rì rào, dưới chân bạn là thảm cỏ mát mẻ xanh ươm mọc um tùm quanh con đường mòn mà bạn đoán có lẽ nó dẫn tới trang viên Montgomery.

Hàng cây xanh với tán lá rộng cứ như ôm sát vào nhau, chặn đi những hạt mưa từ cơn bão rơi xuống nơi mọi người vẫn đang đứng.

Bầu trời vẫn một vẻ âm u, đen xịt với bao nhiêu là mây che lắp cả khoảng trời, chốc chốc lại nhấp nháy vài tia sấm sáng chói khoảng trời đen sầm ấy.

Cứ dậm chân mãi một chỗ khiến nước mưa lấm tấm quất vào khuôn mặt bạn.

Đàn người đáp đảo từ du thuyền vẫn còn lúc nhúc vội vã chui ra chui vào từ chiếc du thuyền sang trọng.

Một số khác đến đảo bằng bè cứu hộ, rời du thuyền từ giữa biển trong lúc cơn giông vẫn lảng vảng, rình rập.

Bác Derrick lên tiếng hỏi han mọi người trong khi vẫn đang lí nhí đếm cho đủ số học sinh tham gia chuyến du lịch lần này để đảm bảo không lạc mất người nào.

- Các cháu ổn chứ?

- Bác Derrick đếm xong thì đi xuống từ du thuyền, luống cuống nhìn mọi người xung quanh - Sao bác không thấy Marcus đâu?

Thế là các học sinh lại cuống cuồng nhìn nhau tìm xem bạn mình có đang đứng cạnh mình không.

Không tìm thấy Marcus đâu cả bọn lại nhốn nháo cả lên cho tới khi cả đám bị phân tâm bởi một tiếng hét của một giọng nam trần khàn quen thuộc vang lên.

Là tiếng của Marcus, bạn nhận thức được vội quay sang thì thấy hình ảnh chiếc bè cứu hộ mà Marcus sử dụng để rời thuyền bắt đầu trôi đi khi các bạn học khác bước khỏi trong khi cậu vẫn chưa thể bước ra.

Cứ thể cả thân thể cao lớn của cậu ngả ập xuống nước trước ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người.

Marcus không biết bơi, chỉ bạn biết điều đó trong một lần cả bọn cùng đi bơi và Marcus bị bọn bắt nạt chơi xấu cậu khi chúng xô Marcus xuống hồ bơi mà không một lời báo trước làm cậu suýt ngỏm ngay tại đó.

Biết mình phải hành động ngay lúc này, bạn không chần chừ lao xuống vùng nước Marcus ngã xuống, bơi đến chỗ cậu ta trong nháy mắt.

Nghĩ lại cũng may là bố đã bắt bạn tập bơi từ nhỏ để rồi bạn chưa cần tự cứu chính mình mà đã có thể dùng nó để làm việc tốt.

Bạn vòng tay qua chiếc eo cứng cáp của cậu rồi để cánh tay săn chắc ấy vòng qua cổ mình rồi cẩn thận chầm chậm bơi vào bờ, có muốn nhanh cũng không thể vì thật sự cơ thể cậu cao to hơn bạn chắc phải gấp hai gấp ba lần.

- Marcus, cậu...

Không sao chứ?

Bạn lay lay người Marcus, rồi chợt vội buông tay ra, nghe thấy trái tim mình đập loạn, mang tai thì đỏ rực nóng lên theo từng nhịp tim đập.

Cặp mắt đẹp tựa như bầu trời đầy sao với hàng mi vì ướt nước mà rũ xuống đôi mắt đẹp tựa hồ tiên ấy, mơ mơ màng màng nhưng cũng thật cuốn hút khẽ hé mỡ rung lắc đưa con ngươi như chạm vào mắt bạn, cả hai ngồi mơ hồ nhìn nhau một lúc.

Không biết Marcus cậu ấy đang nghĩ gì chứ còn bạn thì đang mơ màng với nhan sắc đẹp điên đảo của cậu mà bạn ít khi để ý hay nói đúng hơn là cặp mắt quyến rũ ấy dường như bị phong ấn sau cặp kính cận vướng víu kia.

Mái tóc ướt sũng dính vào nhau, vài cọng tóc con vương vào khuôn mặt tuấn tú làm cho gương mặt cậu càng nổi bật hơn.

Bấy giờ bạn mới để ý những lời bàn tán về nhan sắc của cậu là đúng khi ngẫm lại, chắc phải ngang ngửa Seb.

- Trời ơi, tình tứ ghê chưa - Một cô bạn thốt lên.

- Tớ tưởng cậu ấy đang hẹn hò với Seb chứ, lăng nhăng thế-

- Không phải!!

- Giọng bạn và Karra đồng loạt hét lên làm mọi người một phen giật mình.

Trong lúc Karra đang đứng trình ra một bài diễn văn dài như lịch sử nước nhà trong sự ghen tuông đơn phương của cô ta.

Bạn mới nhận ra từ lúc bạn cứu Marcus lên bờ thì bạn vẫn nằm trên người cậu, bạn cuống cuồng cố rướn người dậy trong khi ánh mắt như quyến rũ của Marcus vẫn dán chặt lên người mình.

Sắp ngồi dậy được thì Marcus bỗng vươn tay ra đặt hai bên eo bạn rồi kéo bạn ngã úp mặt vào bờ ngực săn chắc của cậu trước sự ngỡ ngàng của các bạn cùng lớp.

- Marcus!

Cậu đang làm gì vậy?!

- Bạn ngại ngùng cất tiếng rồi cố dỡ những ngón tay thon dài ấy ra khỏi eo mình nhưng vô nghĩa.

- Chà, là cậu đã cứu tớ sao, Alice?

- Chất giọng khàn của Marcus cất lên đầy khiêu gợi.

Tưởng chừng mình sẽ lún sâu trong cái tình huống mắc ngượng giùm này thì Seb đã chạy đến bên và giải vây cho bạn.

Cậu khéo léo nhưng cũng mạnh bạo giật tay Marcus ra khỏi người bạn rồi giúp bạn đứng lên.

- Cậu không sao chứ, Alice?

- Cảm ơn cậu, tớ ổn, cậu giúp Marcus đi - Ngại quá nên bạn trả lời Seb một cách bâng quơ rồi lao vụt về phía Meg.

"Meg ơii cứu tuiii"

- Alice yêu của tớ~ Chắc cậu sợ lắm nhỉiii?

- Meg ôm bạn vào lòng rồi vỗ về, xoa xoa đầu bạn.

Bạn không buồn đáp lại câu hỏi tu từ của Meg mà ngại tới mức chỉ biết vùi đầu giấu mặt mình vào người Meg, nghĩ về những chuyện vừa xảy ra làm đầu bạn muốn nổ tung.

Đã vậy bạn cùng lớp lại còn đang tụm năm tìm bảy bàn tán việc vừa xảy ra giữa hai người rồi gán ghép tào lao làm bạn chỉ muốn giết người, còn Meg chỉ biết ngồi đó ôm bạn rồi lại lắc đầu ngao ngán.

Bỗng tiếng la lối lại ồ ạt lùa vào tai bạn làm bạn phải đánh liều ngó sang thì thấy du thuyền bắt đầu quay đi về phía biển.

- Này Seb!

Chuyện quái gì diễn ra vậy?!

- Một cậu bạn tức giận lên tiếng.

Đảo mắt nhìn xung quanh, bạn bất ngờ khi nhìn thấy hình ảnh mình không nên thấy.

Trong cái liếc mắt bạn thấy bác Derrick nở một nụ cười nham hiểm như đang mưu tính điều gì đó.

Đây là lần thứ hai bạn nhìn thấy bác ấy cười như vậy rồi.

- Tớ tưởng họ sẽ ở lại đây chứ?

Họ đi đâu vậy Seb?

- Karra hỏi Seb khi cô quay sang nhìn anh.

- Họ phải kiếm nơi an toàn hơn của hòn đảo để du thuyền không phải chịu thêm tổn thất nữa.

- Vậy cho tôi hỏi là bây giờ chúng ta phải làm gì- Marcus chen vào.

-!!!

Bất ngờ một tia sét lởm chởm đánh thẳng xuống vị trí nơi bạn đang ngồi, đứng cạnh bạn từ lúc nào là Seb.

Tia sét đánh xuống kinh động cả bầu trời lúc đó như không còn một bóng mây nào chen ngang tựa như một đường kiếm sáng chói xé toạc cả vùng trời chém xuống từ ngọn xuống gốc cây nơi có bạn và Seb.

Tia sét mạnh làm mọi người kinh động chạy khắp nơi, tách nhau ra tìm chỗ nấp an toàn để mặc bạn và Seb đang rơi vào hiểm nguy.

- Alice!

Coi chừng!

- Meg hét lên tuyệt vọng khi Roy ngăn cho cô không chạy vào nguy hiểm.

- Seb!

Chạy đi!

- Karra thét vọng sang từ chỗ cô đang nấp.

Bần thần từ lúc nào vì hành động của Marcus vừa nãy như dán chặt vào tâm trí khiến bạn không thể suy nghĩ thêm gì nữa, cứ ngồi đơ ra trong hoàn cảnh nguy hiểm.

Trên đầu bạn giờ là một nhánh cây to bị sét đánh đang dần đâm thẳng xuống.

‧̍̊𓆝.° 。˚𓆛˚。 °.
 
Back
Top Bottom