Cập nhật mới

Khác Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
101836399-256-k447575.jpg

Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Tác giả: vohoangphuc1109
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Trăng tròn đoạt mạng
Tác giả : Võ Hoàng Phúc
Thể loại : kinh dị, trinh thám, bí ẩn, bệnh viện y

Văn án:

Võ Phúc An là bác sĩ làm việc ở bệnh viện y Dạ Nguyệt chưa lâu.

Mọi chuyện bắt đầu khi cậu chuyển sang trực ở tầng 4, cậu được cảnh báo về một tin đồn án mạng mang tên "trăng tròn đoạt mạng", rằng mỗi năm sẽ có một người làm trong bệnh viện ở tầng bốn chết vào đúng đêm trăng tròn, người này chết không phải do bệnh tật gây ra, cũng không phải do người khác hãm hại, mà là do chính bọn họ tự tìm tới cái chết.

Điều đáng sợ hơn, khi chết, vẻ mặt của bọn họ vô cùng sợ hãi, như thể nhìn thấy cái gì đó rất kinh khủng.

Bệnh viện đã phối hợp với phía cảnh sát nhưng vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân.

Tại tầng bốn, cậu vô tình gặp được một bác sĩ tên là Lục Thanh Quân, có vẻ anh ta đang cố gắng tìm ra lời giải của vụ án này, vì vậy đã lôi kéo cậu cùng tham gia điều tra.

Mọi chuyện càng thêm quỷ dị, khi hầu như các nạn nhân đều từng đề cập tới bệnh nhân bí ẩn ở giường số 44 A tầng bốn, rốt cuộc người đó là ai, có phải hung thủ hay không?



võhoàngphúc​
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Lời nói đầu


Tác giả Võ Hoàng Phúc.

Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

"Trăng Tròn Đoạt Mạng" là một câu chuyện hư cấu.

Được lấy cảm hứng từ những câu chuyện ma quỷ về bệnh viện, pha vào những đó là cuộc hành trình phá án.

Bối cảnh chủ yếu của truyện là bệnh viện y Dạ Nguyệt, thuộc khu vực Hàm Võ của thành phố Sài Gòn.

Mọi nhân vật trong truyện đều được tạo dựng chọn lọc tính cách điển hình nhất.

Mơ hồ xen lẫn vào sự ma quỷ, cuộc rược đuổi tìm ra sự thật, những sự việc bí ẩn liên tiếp xảy ra, khiến cho người đọc đi từ sự sợ hãi này, tới sự sợ hãi khác.

Cũng giống như những tác phẩm khác của tác giả, yếu tố bất ngờ luôn được đưa lên hàng đầu.
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Chương 1 Tin đồn án mạng


Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

"Chuyện này là có thiệt đó".

Giữa giờ nghỉ giải lao, sau khi mấy y tá và điều dưỡng của bệnh viện y Dạ Nguyệt đã ăn xong, liền tụ tập ở một chỗ mà nói chuyện.

Lúc đầu là nói về bệnh nhân, sau đó lại chuyển sang truyện ma.

Tôi ngồi ở cạnh bọn họ, im lặng lắng nghe, coi như là giải trí vậy.

"Tin đồn về vụ án mang tên trăng tròn đoạt mạng từng khiến cho biết bao nhiêu người trong bệnh viện y Dạ Nguyệt này sợ hãi, đứng trước tình huống này, năm đó viện trưởng đã cấm mọi người làm việc trong bệnh viện bàn tán, ra thông báo trấn an bệnh nhân và người nhà, đồng thời tăng cường phối hợp với phía cảnh sát nhằm mục đích tìm ra nguyên nhân.

Chỉ là cho tới tận bây giờ cũng chẳng thu được kết quả gì, người thì vẫn chết một cách bí ẩn vào thời điểm trăng tròn cố định hằng năm".

Cô y tá tên là Nguyễn Cẩm Tiên với dáng người hơi mập, khoác một cái áo mỏng màu trắng bên ngoài đồng phục của bệnh viện y Dạ Nguyệt, mái tóc cột cao, vừa đưa đôi mắt hướng về phía mọi người, vừa trầm giọng kể chuyện bằng âm thanh lạnh lẽo, coi bộ cô ta rất có năng khiếu khoản này.

Tôi tên là Võ Phúc An, quê ở Trà Vinh, là một bác sĩ ngoại khoa, làm việc ở trong bệnh viện y Dạ Nguyệt chưa lâu.

"Chị Cẩm Tiên, em mới vô làm, chị đừng hù dọa em".

Một điều dưỡng tên là Đặng Anh Tuấn rùng mình, khe khẽ cất tiếng, cậu ta nhỏ hơn tôi hai tuổi, bộ dạng khá đẹp trai, mang vẻ hiện đại của mấy thần tượng trên truyền hình, chỉ là có phần nhát gan.

Đám người mới vô làm cùng đợt với cậu ta cũng gật đầu lia lịa, tỏ vẻ tán thành.

"Chị hù dọa mấy đứa làm gì chứ, đây là chuyện mà ai cũng biết hết, không tin em hỏi y tá Tống Ngọc coi".

Nguyễn Cẩm Tiên nói xong, liền đẩy vai cô y tá tên Tống Ngọc ngồi kế mình một cái.

Khác với Nguyễn Cẩm Tiên, Tống Ngọc là một cô y tá rất nghiêm túc, cho nên độ tin cậy trong lời nói là rất cao.

Ngoài ra, dáng người cô ta khá cao ốm cùng với vẻ mặt thanh tú, mái tóc thẳng cột gọn, phần nào khiến cho cô ta đáng tin hơn.

Tống Ngọc bị nhắc tên, vội cười gượng, sau đó khẽ gật đầu, nói "Đúng thiệt có tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng, chỉ là trong bệnh viện này, việc người chết không phải hiếm, do đó chuyện này cũng chỉ là tin đồn mà thôi, mấy đứa đừng sợ".

Đám người Đặng Anh Tuấn nghe thấy vậy, ngay lập tức thở phào nhẹ nhõm, vẻ mặt của bọn họ cũng không còn sợ hãi như trước đó nữa.

"Tống Ngọc cô nương à".

Nguyễn Cẩm Tiên quay về phía Tống Ngọc, khuôn mặt có chút mất hứng, thở dài lên tiếng "Tin đồn này không phải ngày một ngày hai đâu, người chết trong bệnh viện tuy không hiếm, nhưng mà người chết vào đêm trăng tròn mỗi năm trong vụ án này hoàn toàn khác biệt.

Bọn họ đều là người của bệnh viện, không phải bệnh nhân, lại thêm chết giống y như nhau, không phải do bệnh tật gây ra, cũng không phải do người khác hãm hại, mà là do chính bọn họ tự tìm tới cái chết.

Điều đáng sợ hơn, khi chết, vẻ mặt của bọn họ vô cùng sợ hãi, như thể nhìn thấy cái gì đó rất kinh khủng".

Giọng của Nguyễn Cẩm Tiên khi nói tới chữ "kinh khủng" lại cố gắng nhấn nhá một cách ma mị nhất có thể.

Tôi cảm thấy hình như mọi chuyện không được ổn cho lắm, nên ho khan, lên tiếng ngăn cản "Cẩm Tiên, lời của cô nói có phần hơi quá rồi đó, không khéo lại khiến bọn họ sợ hãi mà nghỉ việc, tới lúc đó phiền phức lắm".

Nghe câu nói này của tôi, Nguyễn Cẩm Tiên chợt ầm ừm vài tiếng, nói "Nếu bác sĩ Phúc An đã nói vậy, thì em sẽ không kể nữa, chỉ là em tính nói rõ chuyện tin đồn này thôi, chứ không có ý hù dọa ai đâu".

"Cạch".

Đột nhiên có một âm thanh từ nhà vệ sinh cách tụi tôi không xa vọng ra, nó khiến cho cả đám giựt mình, không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía đó.

"Không lẽ nào..".

Nguyễn Cẩm Tiên thì thào, khuôn mặt của cô ta lúc này mang theo một tia sợ hãi, đám y tá điều dưỡng sợ hãi ôm lấy nhau.

Tôi định đi tới đó coi sao, lại không ngờ bị Đặng Anh Tuấn ngồi bên cạnh bám lấy không buông.

Trong lúc tôi không biết nên làm gì, thì Tống Ngọc ngồi ở đối diện liền đứng bật dậy, một đường bước về phía đó.

"A".

Tống Ngọc hét lên một tiếng lớn, khi vừa mới mở cánh cửa phòng vệ sinh ra.

Tiếng hét làm đám người phía tụi tôi, ai nấy cũng run sợ, cánh tay của Đặng Anh Tuấn càng lúc càng bám chặt vào người của tôi hơn, thiếu điều muốn ôm chết tôi luôn.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, hướng về phía của Tống Ngọc, lo lắng hỏi "Có chuyện gì vậy?..."

"Có phải là thứ không sạch sẽ hay không?"

Nguyễn Cẩm Tiên chen vào câu nói của tôi, cô ta lộ ra vẻ phấn khích, tay chân hình như không chịu yên, vội vội vàng vàng muốn bước về phía đó coi thử rốt cuộc là thứ gì.

Tống Ngọc không trả lời câu hỏi của tụi tôi, chỉ đứng thẩn người ở đó, ánh mắt mở tròn lớn.

Thấy vậy, Nguyễn Cẩm Tiên liền chạy nhanh về phía đó.

"A.. là bác sĩ Ngô Chánh".

Nguyễn Cẩm Tiên vừa lắp ba lắp nói, vừa bày ra khuôn mặt kinh ngạc.

"Hai người các cô sao lại xông vô phòng vệ sinh của nam vậy?"

Giọng nói rất trầm của Ngô Chánh vang lên, trong giọng điệu xen lẫn giữa ngạc nhiên và khó chịu.

"Em xin lỗi bác sĩ Ngô Chánh, em xin lỗi bác sĩ Ngô Chánh".

Nguyễn Cẩm Tiên và Tống Ngọc đồng thanh lên tiếng, bọn họ cúi đầu vài cái, rồi vụt chạy về phía của tụi tôi.

Sau khi bọn họ rời đi, thì Ngô Chánh cũng từ từ bước ra khỏi phòng vệ sinh, anh ta nhíu đôi chân mày thanh tú, nhìn chằm chằm vào tụi tôi.

Ngô Chánh là bác sĩ nội khoa, anh ta đã làm việc ở bệnh viện y Dạ Nguyệt tương đối lâu, bộ dạng chững chạc, điển trai, do khá trầm tính và có phần nghiêm túc, nên hầu như ai cũng e dè trước mặt anh ta.

"À, bác sĩ Ngô Chánh".

Tôi sợ anh ta sẽ mặt nặng mày nhẹ với hành động chẳng mấy lịch sự vừa rồi, vì vậy đã lên tiếng giải thích trước "Anh cũng đừng nên trách bọn họ, bởi vì mọi người đang kể truyện ma cho nhau nghe, đột nhiên từ phòng vệ sinh phát ra tiếng động hù dọa cả đám, nên bọn họ chỉ tới kiểm tra thôi, chứ không có ý gì khác đâu".

Ngô Chánh nhìn tôi một cái thật sâu, giống như đang tra xét, sau đó anh ta cũng không nói gì thêm, một đường bước về phía thang máy, mặc kệ tụi tôi.

Nhìn thấy bóng dáng của anh ta khuất dần, sự căng thẳng bao trùm lấy tụi tôi cũng vô thức tan biến.

Hết chuyện, tôi định sẽ trở về phòng làm việc của mình, thì đúng lúc này Nguyễn Cẩm Tiên lại đột nhiên lên tiếng hỏi "Bác sĩ Phúc An, em nghe nói bắt đầu từ ngày mai, bác sĩ sẽ tới trực ở tầng bốn khám tổng quát cho bệnh nhân hết tháng luôn, phải không?"

Giọng nói của cô ta có chút kỳ quái, nhưng tôi lại không biết điểm kỳ quái đó ở đâu, nên chỉ đành ừ một tiếng.

"Bác sĩ Phúc An, em nói cho bác sĩ nghe...".

"Bác sĩ Phúc An".

Lời của Nguyễn Cẩm Tiên còn chưa nói hết, thì bỗng dưng có một giọng nữ xen vào, cắt ngang câu nói của cô ta.

Tôi bị âm thanh làm cho chú ý, liền quay sang.

Người gọi tôi không ai khác chính là y tá trưởng Trương Hồng Thơ, cô ta là đồng hương với tôi, bộ dáng khá xinh đẹp, tính tình rất tốt, làm việc ở đây cũng lâu rồi, cho nên ai nấy đều nể nang.

"Có chuyện gì vậy?"

Nghe tôi hỏi, cô ta trực tiếp đi thẳng vào vấn đề "Sau thời gian nghỉ giữa giờ, bác sĩ có thể chuyển danh sách bệnh nhân tầng năm cho tôi không, tôi đang cần đối chiếu thông tin".

"À à...

Được".

Trương Hồng Thơ gật đầu với tôi một cái, sau đó hướng sang phía mấy y tá và điều dưỡng mới vô làm, nghiêm giọng cất tiếng "Mấy em đi theo chị xuống đại sảng một chút".

Đám y tá điều dưỡng mới vô làm ngay lập tức dạ một tiếng, rồi rời đi cùng với cô ta.

Trong đó có Đặng Anh Tuấn.

"Bác sĩ Phúc An".

Nguyễn Cẩm Tiên có vẻ không quan tâm tới sự xuất hiện của Trương Hồng Thơ cho lắm, cô ta lại hướng về phía tôi mà nói "Cái chuyện lúc nãy em hỏi bác sĩ, bắt đầu từ ngày mai, bác sĩ sẽ tới trực ở tầng bốn khám tổng quát cho bệnh nhân hết tháng luôn đó".

Tôi tròn mắt nhìn Nguyễn Cẩm Tiên, rồi gật đầu, hỏi lại "Bộ có chuyện gì không đúng hả?"

"Chuyện này, em nghĩ bác sĩ cần biết rõ, để đề phòng có bất trắc xảy ra thôi".

Nguyễn Cẩm Tiên càng nói, âm thanh càng trầm xuống, giọng điệu bắt đầu lạnh dần.

Tôi nhíu mày nhìn cô ta một cái, tò mò hỏi "Bất trắc gì?

Cô nói rõ ràng đi".

Nguyễn Cẩm Tiên nuốt một ngụm nước miếng để thấm giọng, nhỏ tiếng trả lời "Bởi vì theo lời đồn đại, tầng bốn chính là nơi xảy ra vụ án trăng tròn đoạt mạng.

Kinh khủng hơn nữa, tháng này lại rơi vào đúng thời đúng thời điểm được nhắc tới".

"Cô đang hù dọa tôi sao?

Tôi nói cho cô biết, tôi không phải là người nhát gan mà bị mấy tin đồn nhảm kia dọa sợ đâu".

Tôi nhìn cô ta vừa nói vừa khẽ cười, chỉ là Nguyễn Cẩm Tiên hoàn toàn rất nghiêm túc, cô ta chậm rãi phản bác "Không đâu, em không có hù dọa bác sĩ Phúc An đâu, nếu không tin, bác sĩ cứ hỏi y tá Tống Ngọc đi".

Nói xong, Nguyễn Cẩm Tiên thuận tay đẩy nhẹ Tống Ngọc một cái.

Tống Ngọc vội ờ ờ, nói "Những lời y tá Cẩm Tiên nói, em cũng có nghe qua, nhưng mà bác sĩ đừng lo lắng, em có hỏi qua những y tá từng trực vào lúc vụ án xảy ra, bọn họ đều nói rằng, không có gì kỳ lạ hết, có lẽ chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên mà thôi".

"Trùng hợp này cũng quá lợi hại rồi".

Nguyễn Cẩm Tiên vội vàng xen vào, cô ta coi bộ rất hăng hái "Nói cho hai người nghe một bí mật, nạn nhân vụ án hồi năm ngoái, chính là bạn học cấp hai của em, tuy rằng tụi em không thân thiết cho lắm, nhưng cũng coi như bạn bè đồng nghiệp, trước lúc bạn ấy chết, em có nghe bạn ấy kể về một người bệnh nhân bí ẩn ở giường số 44 A, tầng bốn trong bệnh viện y Dạ Nguyệt này, lúc đầu em cũng không để ý cho lắm, bởi vì người bạn này có tính khoe khoang, nhưng sau khi bạn ấy chết, em liền cảm thấy có chút kỳ lạ, định tìm bệnh nhân bí ẩn kia hỏi rõ, có biết lý do tại sao bạn ấy lại tự tử không...".

Nói tới đây, Nguyễn Cẩm Tiên chợt đưa mắt nhìn dáo dác xung quanh một lượt, rồi từ từ nuốt một ngụm nước miếng mà hướng tụi tôi nói tiếp "Hai người biết không, em lục tung cả hồ sơ bệnh án lên, vẫn không tìm thấy bệnh nhân nào ở giường số 44 A tầng bốn hết, lúc đó em bực mình, ngay lập tức lên tầng bốn coi thử thực hư, kết quả, ở tầng bốn làm gì có giường số 44 A kia chứ".
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Chương 2 Lục Thanh Quân


Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

Cánh cửa thang máy từ từ khép lại, ở phía bên trên, cái bảng hiển thị số tầng lầu sáng lên.

Tôi đứng ở bên trong, đầu óc lúc này vẫn còn miên man suy nghĩ về cái chuyện khi nãy Nguyễn Cẩm Tiên vừa kể cho tôi nghe, câu chuyện đó hình như có điểm rất kỳ lạ, thu hút sự chú ý của tôi, khiến cho tôi không tài nào quên được.

Thang máy di chuyển chậm rãi lên từng tầng một, không gian bên trong đang yên tĩnh, bỗng dưng lại vang lên âm thanh khe khẽ, vừa như tiếng thì thầm to nhỏ, lại vừa giống tiếng hát du dương, âm trầm buồn bã thê lương đau khổ.

Trong lòng tôi cảm thấy có chút bất an, vội vội vàng vàng tìm kiếm nơi âm thanh kỳ lạ kia phát ra.

Một giọt nước từ trên cao rơi xuống trúng mặt tôi, nó khiến cho tôi giựt mình, theo phản ứng tự nhiên, bàn tay liền quẹt một cái, rồi đưa ra trước mặt nhìn.

"Máu".

Ở trên tay của tôi hiện ra một vết máu đỏ tươi, sền sệt và có mùi rất khó chịu.

Tôi định ngước mắt lên, coi thử là cái gì ở trên đó, thì chợt có một tiếng gọi.

"Bác sĩ Phúc An, bác sĩ Phúc An".

Giọng của Ngô Chánh vang lên bên tai, tôi rùng mình thức tỉnh, vết máu trên tay vô thức biến mất không một dấu vết nào.

"Sao vậy?

Bộ đã xảy ra chuyện gì hả?

Sắc mặt của cậu hơi tái xanh đó".

Ngô Chánh nhíu mày, lo lắng nhìn tôi mà cất tiếng hỏi.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng, trấn tĩnh bản thân, lắc đầu, đáp "Không có gì, tôi vẫn ổn".

Ngô Chánh nghe vậy, không nhanh không chậm à một tiếng, rồi chuyển bước tiến vào, đứng ở bên cạnh tôi, đưa tay bấm vào tầng bảy, nơi làm anh ta.

"Mà bác sĩ Ngô Chánh nè".

Tôi thấp giọng hỏi "Anh có nghe tin đồn về vụ án mang tên trăng tròn đoạt mạng diễn ra ở tầng bốn mỗi năm hay không?"

Vốn dĩ vì chuyện này cứ ám ảnh lấy tâm trí tôi mãi, lúc nãy xém chút sinh ra ảo giác, cho nên nhân cơ hội có Ngô Chánh ở đây, tôi quyết tâm hỏi cho rõ, anh ta là bác sĩ lâu năm, chắc chắn sẽ biết tường tận, lời anh ta nói có lẽ sẽ khiến tôi yên lòng, mà không suy nghĩ vớ vẩn nữa.

"Trăng tròn đoạt mạng sao?"

Ngô Chánh kinh ngạc, lớn tiếng hỏi ngược lại tôi, khuôn mặt anh ta thoáng cái biến sắc.

Tôi bị hành động này của anh ta dọa sợ, lập tức gật đầu, nói thêm "Phải... phải... trước đó có nghe mấy cô y tá kể về nó, nên có chút tò mò".

"Thì ra là vậy".

Ngô Chánh thở dài, đưa mắt nhìn sang một bên, sắc mặt cũng trở lại bình thường, trầm giọng, đáp "Cũng chỉ là tin đồn nhảm thôi, cậu đừng nên lo lắng, mà suy nghĩ quá nhiều, tránh làm ảnh hưởng tới công việc".

"Vậy thì tốt quá".

Tuy tôi cảm thấy anh ta đang muốn giấu diếm tôi chuyện gì đó, nhưng tôi vẫn mỉm cười, làm bộ như không biết, cất tiếng "Bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ tới trực ở tầng bốn khám tổng quát cho bệnh nhân hết tháng, nghe anh nói như vậy, tôi cũng an tâm phần nào rồi...".

"Bắt đầu từ ngày mai, cậu sẽ trực ở tầng bốn hết tháng luôn sao?"

Lời của tôi còn chưa nói hết, Ngô Chánh đột nhiên lại nói xen vào, giọng điệu lần này của anh ta vừa ngạc nhiên vừa có chút kinh hãi.

"Ting...".

Tôi còn chưa kịp trả lời, thì tiếng chuông thông báo của thang máy vang lên, cánh cửa cũng mở ra, cắt ngang cuộc nói chuyện của tụi tôi.

"À, đã tới tầng lầu của tôi rồi, vậy tôi đi trước".

Nói xong câu này, tôi khẽ cười với Ngô Chánh một cái, rồi nhanh chóng bước ra khỏi thang máy.

Dãy hành lang đầu giờ chiều thưa thớt người hơn buổi sáng, tuy nhiên không gian cũng không mấy vắng vẻ cho lắm, mấy cô y tá và điều dưỡng đi đi lại lại chăm sóc bệnh nhân, một vài người tới thăm bệnh cũng thay phiên nhau chuẩn bị ra về.

Phòng làm việc của tôi ở cuối dãy, nơi ít người qua lại, do đó có phần khá yên tĩnh.

Tôi chậm rãi bước về phía đó, âm thanh của tiếng chân hòa với tiếng nói chuyện thì thầm, tạo ra một loại cảm giác khó tả.

Vừa vào phòng làm việc, tôi đã ngay lập tức mở máy tính lên, rồi chuyển toàn bộ thông tin bệnh án cho y tá trưởng Trương Hồng Thơ, như lời đã hứa.

"Bác sĩ Phúc An hăng hái làm việc quá nha, mới đầu giờ chiều mà đã tất bật rồi".

Một giọng nói từ phía bên ngoài cửa vọng vào, tôi đưa mắt nhìn ra phía đó, liền trông thấy Lý Hàn Thiên đang mỉm cười.

Bác sĩ Lý Hàn Thiên là con trai ruột của chủ tịch bệnh viện y Dạ Nguyệt, dáng người cao ráo, điển trai, lại từng là du học sinh bên Tây về, anh ta đích thực là nam chính trong mấy bộ tiểu thuyết bước ra.

Tôi khá thân với Lý Hàn Thiên, cho nên cũng đáp giỡn lại một câu "Ây da, không làm việc tích cực như vậy, thì sao có thể gây được ấn tượng với thiếu gia Hàn Thiên kia chứ".

"Thôi thôi, đừng nói giỡn nữa, nổi hết da gà da vịt lên rồi nè".

Lý Hàn Thiên nhún vai, bày ra vẻ mặt ớn lạnh, sau đó bước vào trong phòng làm việc của tôi, ngồi xuống cái ghế ở đối diện, lên tiếng "Ngày mai, cậu chuyển xuống trực ở tầng bốn hết tháng rồi, một mình tôi ở đây sẽ cô đơn lắm, bởi vì chẳng có ai để nói chuyện đùa giỡn cùng".

Anh ta nói chuyện với chất giọng yếu xìu, bộ dạng như học sinh sắp xa rời bạn bè cùng lớp vậy.

"Đừng buồn mà, tôi nghe nói bác sĩ Ngô Chánh thay tôi trực ở tầng này, tới lúc đó anh có thể nói chuyện đùa giỡn với anh ấy...".

"Bỏ đi...".

Tôi còn đang nói, thì Lý Hàn Thiên đột nhiên đưa tay bụm miệng tôi lại, trầm giọng nói "Bác sĩ Ngô Chánh nổi tiếng khó chịu nhất cái bệnh viện y Dạ Nguyệt này, nói chuyện đùa giỡn với anh ta còn khó hơn mò kim đáy bể nữa, không khéo còn bị anh ta càm ràm một trận".

Nghe xong câu nói, tôi chỉ biết cười khổ mà thôi, Lý Hàn Thiên tả Ngô Chánh không sai một điểm, ngay cả khi tôi đối mặt với Ngô Chánh, còn phải đắn đo coi thử có nên nói chuyện hay không nữa mà.

"Bỏ qua chuyện này đi, cậu có nghe tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng ở tầng bốn chưa?"

Lý Hàn Thiên chợt đổi chủ đề, mà cái chủ đề này lại là cái tin đồn tôi đang bị ám ảnh kia.

Tôi hướng anh ta, khẽ gật đầu, chậm rãi đáp lời "Tôi có nghe mấy cô y tá nói qua, nhưng mà cũng chỉ là tin đồn thôi, nên không để ý lắm".

Lý Hàn Thiên ừ ừ vài tiếng, ra vẻ tán đồng, nói "Vốn dĩ lúc đầu hay tin cậu chuyển sang trực ở tầng bốn vào khoảng thời gian bị đồn đại diễn ra vụ án, tôi cứ sợ cậu sẽ sợ hãi rồi suy nghĩ chuyện lung tung, bây giờ nghe cậu nói như vậy, tôi cũng yên tâm rồi.

Tụi mình đang sống ở thế kỷ 21, thời đại tiên tiến, mấy cái chuyện mê tín đó chỉ là tin đồn nhảm thôi".

Tôi không nhịn được mà bật cười, trêu chọc "À, thì ra bác sĩ Hàn Thiên tới đây là để bài trừ mê tín dị đoan sao?"

Lý Hàn Thiên nghe tôi nói cũng bật cười theo.

Tụi tôi cứ vậy mà trò chuyện một lúc.

Buổi xế chiều, lúc tan làm, ánh nắng màu vàng cam xuyên tấm rèm, chiếu thẳng vào trong phòng làm việc.

Tôi đang tất bật thu dọn đồ đạc để chuyển xuống tầng bốn, đây là quy định bắt buộc của bệnh viện y Dạ Nguyệt, khi chuyển sang trực ở một tầng lầu khác, nhằm mục đích tập trung vào công việc hơn.

Sau khi đã sắp xếp xong xuôi, tôi ôm tất cả đồ đạc bước ra bên ngoài, trực tiếp vào thang máy, rồi di chuyển xuống tầng bốn.

Lúc thang máy tới tầng bốn, cánh cửa mở ra, một làn gió lành lạnh đột nhiên thổi vào trong, làm cho tôi ớn lạnh mà khẽ run.

Dãy hành lang dài, thưa thớt người qua lại, những căn phòng hai bên hầu như đóng chặt cửa lại, ánh đèn huỳnh quang cũng không được sáng so với những tầng khác, tạo cho tôi cảm giác sờ sợ.

Tuy nhiên, chắc có lẽ từ khi vào trong bệnh viện y Dạ Nguyệt này làm việc, tôi chưa bao giờ đặt chân tới tầng bốn lần nào hết, do đó mới cảm thấy khác lạ như vậy.

"Tít tít".

Tôi vào trong phòng làm việc ở tầng bốn, vừa mới đặt đồ đạc của mình lên bàn, thì cái điện thoại trong túi liền báo hiệu đã sắp hết pin.

Tôi nhíu mày khó hiểu, tự hỏi sao có thể hết pin nhanh như vậy chứ?

Rõ ràng tôi vừa mới sạc lúc nãy kia mà.

Đang mải mê suy nghĩ, thì đèn huỳnh quang ở trong phòng chợt chớp tắt một cái, theo phản ứng tự nhiên, ánh mắt của tôi ngay tức khắc nhìn lên trên trần nhà.

"Nè, cậu kia".

Một âm thanh lạnh lẽo truyền vào, tôi bất giác giựt mình, vội vội vàng vàng quay về phía đó.

Trong tầm mắt của tôi hiện ra một thân ảnh, người này bộ dạng cao ráo, vẻ mặt rất đẹp trai, da dẻ khá trắng, đôi chân mày kiếm nhíu lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào tôi như thể đang dò xét vậy.

Cũng may, anh ta mặc áo blouse trắng có biểu tượng của bệnh viện y Dạ Nguyệt, nên tôi mơ hồ có thể đoán được anh ta là bác sĩ trực ở tầng bốn này.

"Cậu có phải là bác sĩ vừa mới được điều chuyển tới trực ở tầng bốn khám tổng quát cho bệnh nhân hết tháng hay không?"

Giọng nói của anh ta có chút nghiêm túc, pha lẫn với vẻ lạnh nhạt hệt như đang muốn hù dọa người ta vậy.

Tôi nhìn anh ta, gật đầu, lịch sự nói "Phải, tôi tên là Võ Phúc An, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ trực ở tầng bốn này hết tháng, à mà, anh là bác sĩ trực ở đây hả?"

Anh ta im lặng, quan sát tôi một lượt với ánh mắt có chút lạnh lẽo, phỏng chừng là một người khó gần.

"Đúng vậy, tôi là bác sĩ trực ở tầng bốn này, được sắp xếp cùng phòng làm việc với cậu, tên tôi là Lục Thanh Quân".

Nghe anh ta nói một tràng, tôi chỉ biết ừ ừ cho qua chuyện.

Lục Thanh Quân bước tới gần tôi hơn, vẻ mặt của anh ta vẫn không thay đổi gì, lạnh giọng hỏi "Chẳng hay, cậu đã biết tin đồn về vụ án mang tên trăng tròn đoạt mạng ở tầng bốn này chưa?"

"À, chuyện này thì tôi có nghe qua".

Tôi thản nhiên đáp "Nhưng mà nó vốn dĩ chỉ là do người ta đồn đại thôi, cho nên tôi không để ý cho lắm".

"Đúng thiệt nó do người ta đồn đại".

Lục Thanh Quân nói tới đây, liền áp sát vào tai tôi, thì thầm "Có điều, người chết là thiệt đó, và lần này cậu sẽ tiếp trở thành một trong những mục tiêu tiếp theo".

Tôi giựt mình, vội đẩy anh ta ra, nhíu mày khó hiểu, hỏi "Bác sĩ Thanh Quân, anh đang nói cái gì vậy?

Tôi sẽ tiếp trở thành một trong những mục tiêu tiếp theo là sao hả?"

Lục Thanh Quân nhếch mép cười, rồi từ tốn trả lời "Nạn nhân của vụ án trăng tròn đoạt mạng đều là người làm trong bệnh viện y Dạ Nguyệt, mà cậu lại mới được điều chuyển tới trực ở đây, không phải sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo cùng với tụi tôi sao?

Nhưng mà cậu đừng lo, xác suất trở thành mục tiêu tiếp theo của chúng ta đều bằng nhau".

Lời của Lục Thanh Quân nói, tôi cơ bản đã hiểu, chỉ là không biết tại sao, tôi lại cảm thấy trong câu nói này hình như đang muốn ám chỉ điều gì đó.
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Chương 3 Cuối dãy hành lang


Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

Vì câu nói khó hiểu đó của Lục Thanh Quân, mà buổi tối tôi đã nằm mơ thấy ác mộng, khiến cho sáng hôm sau mang theo vẻ mặt phờ phợt đi làm.

"Bác sĩ Phúc An, anh bị làm sao vậy?

Bộ dạng coi bộ không được khỏe cho lắm".

Vừa mới bước chân vào đại sảnh của bệnh viện y Dạ Nguyệt, thì bất chợt nghe thấy giọng nói của y tá trưởng Trương Hồng Thơ vang lên đầy vẻ lo lắng.

Tôi nhìn cô ta, cười khổ, đáp "Không có gì đâu, chỉ là tối qua tôi ngủ không ngon mà thôi".

"Có cần uống một ly cà phê cho ngày mới tỉnh táo không?

Tôi sẽ pha một ly rồi đem lên phòng làm việc cho bác sĩ".

Trương Hồng Thơ lên tiếng đề nghị, tôi à một tiếng, rồi đáp "Nếu vậy cảm ơn cô trước".

Sau đó, tôi nói thêm vài câu nữa với Trương Hồng Thơ, rồi mới di chuyển về phía trước cửa thang máy.

"Bác sĩ Phúc An, đợi em đi cùng với".

Lúc cánh cửa thang máy mở ra, Nguyễn Cẩm Tiên không biết từ đâu chạy tới, lớn tiếng gọi tên tôi.

Tôi nhìn sang cô ta, khó hiểu hỏi "Cẩm Tiên, cô làm gì mà gấp gáp như bị ma đuổi vậy?"

Nguyễn Cẩm Tiên cười hì hì, hít một hơi, đáp "Tại vì em có chuyện quan trọng muốn nói với bác sĩ, nên mới vậy, chúng ta vô trong thang máy trước đi".

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại, thì đã bị Nguyễn Cẩm Tiên kéo vào trong thang máy.

Sau khi đã bấm vào tầng lầu mà tụi tôi muốn tới, tôi liền hướng về phía Nguyễn Cẩm Tiên, nghi hoặc nói "Rồi, có chuyện quan trọng gì, cô cứ nói đi".

"À, thì là chuyện tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng đó".

Nguyễn Cẩm Tiên vừa nói vừa quan sát sắc mặt của tôi "Hôm nay bác sĩ sẽ được điều chuyển tới tầng bốn trực, cho nên nếu có chuyện gì kỳ lạ ma quái, bác sĩ nhớ kể cho em nghe nha".

Giọng của Nguyễn Cẩm Tiên càng lúc càng trở nên khẩn thiết hơn, tôi thiệt không ngờ cô ta lại có đam mê đặc biệt với chuyện này như vậy.

"Có lẽ sẽ làm cô thất vọng rồi".

Tôi nghiêm túc trả lời "Lúc tan làm ngày hôm qua, tôi đem đồ đạc của mình tới phòng làm việc ở tầng bốn, nhưng chẳng nhìn thấy chuyện gì kỳ lạ ma quái hết".

"Cái gì?"

Nguyễn Cẩm Tiên kêu lên một tiếng rõ lớn, cũng may trong thang máy lúc này chỉ có tôi và cô ta, cho nên không có ai bị âm thanh này làm cho hoảng sợ hết.

Vẻ mặt của Nguyễn Cẩm Tiên biến sắc, cô ta thấp giọng nói thêm "Sao bác sĩ dám lui tới tầng bốn vào lúc tan làm chứ?

Bộ bác sĩ chưa từng nghe qua vụ nhiều người đã nhìn thấy thứ không sạch sẽ vào thời điểm đó sao?"

Tôi nhíu mày, cảm thấy như Nguyễn Cẩm Tiên đã đi quá mức rồi, cho nên trầm giọng đáp "Đúng thiệt là tôi chưa từng nghe qua vụ này, nhưng mà chính tôi lúc đó ở tầng bốn có nhìn thấy thứ không sạch sẽ nào đâu, coi bộ đây chỉ là lời đồn nhảm thôi, cô đừng nên làm mọi chuyện quá lên chứ".

"Không đâu, bác sĩ Phúc An, em..."

"Ting.."

Tiếng chuông báo hiệu của thang máy bỗng vang lên, nó vô tình cắt ngang lời của Nguyễn Cẩm Tiên.

"Thôi, đã tới tầng bốn rồi, tôi đi trước đây".

Nói xong, tôi từ từ bước ra bên ngoài.

Sáng sớm, dãy hành lang của tầng bốn rất ít người tới lui, lại cộng thêm không khí se lạnh của thời tiết cuối năm, càng khiến cho tôi liên tục kéo kéo cái áo khoác để giữ ấm.

Lúc tôi bước vào phòng làm việc của mình, liền trông thấy Lục Thanh Quân đang ngồi ở trên ghế, đưa đôi mắt nhìn chằm chằm về phía của tôi, vẻ mặt của anh ta lúc này không khác gì ngày hôm qua cho lắm, vẫn lạnh lùng như kiểu ai ăn hết bữa sáng của anh ta vậy.

"Chào buổi sáng bác sĩ Thanh Quân, tôi không ngờ anh đi làm còn sớm hơn tôi nữa".

Tôi vốn định mặc kệ anh ta, nhưng mà nghĩ lại làm như vậy có chút mất lịch sự, cho nên đành mỉm cười, chào hỏi xã giao với anh ta một tiếng.

Lục Thanh Quân im lặng như đang suy nghĩ chuyện gì đó, vài giây sau anh ta mới khẽ ừ đáp lại.

Bởi vì tôi cảm thấy anh ta không mặn mà nói chuyện, đồng thời tôi cũng không có hứng để tiếp tục cuộc đối thoại nhàm chán này, vậy là tụi tôi mạnh ai làm việc nấy, không nói với nhau nửa lời.

Giờ nghỉ chưa, đắn đo một lúc, tôi rốt cuộc cũng lên tiếng phá tan bầu không khí căng thẳng từ sáng tới giờ "Bác sĩ Thanh Quân có muốn đi ăn cùng tôi không?"

Lục Thanh Quân quay qua nhìn, cười nhạt với tôi, không nhanh không chậm đáp "Tôi còn chưa đói".

Bị từ chối, tôi chỉ biết à một tiếng rồi rời đi.

Bản thân tôi là một người rất dễ hòa đồng với người khác, nhưng đối với một người khó gần như Lục Thanh Quân thì coi bộ cũng không có tác dụng gì rồi, tôi nghĩ nếu ngày nào cũng như vậy, chắc chắn sau khi hết một tháng trực ở tầng bốn, tôi sẽ bị tự kỷ mất.

Nhà ăn của bệnh viện vẫn tấp nập như thường ngày, tôi chọn đại một món trong thực đơn hôm nay, rồi ngồi xuống ở một cái bàn trống gần đó mà ăn.

"Bác sĩ Phúc An".

Tôi chưa kịp ăn thì ở phía xa xa chợt truyền tới giọng của Nguyễn Cẩm Tiên, âm thanh rất trong và mang theo vẻ cực kỳ hứng thú, tôi tự hỏi, tại sao gần đây cô ta hay bám lấy tôi như vậy chứ.

Khi tôi quay về hướng phát ra âm thanh, liền phát hiện không chỉ có một mình Nguyễn Cẩm Tiên, mà cô ta còn lôi kéo thêm cả Tống Ngọc và Đặng Anh Tuấn đi về phía của tôi nữa.

Bọn họ nhanh chóng ngồi vào bàn.

Nguyễn Cẩm Tiên không để cho tôi nói, cô ta đã lên tiếng trước "Hôm nay bác sĩ Phúc An hình như không được ổn cho lắm, bộ dạng có chút mệt mỏi.

Không lẽ đã nhìn thấy cái gì rồi".

"Cô nghĩ nhiều rồi".

Tôi cười nhạt, đáp "Tối qua tôi ngủ không được ngon, cho nên hiện tại cơ thể có chút mệt mỏi mà thôi".

"Không đâu".

Nguyễn Cẩm Tiên ngày lập tức phản bác "Lúc sáng sớm, em thấy bác sĩ đâu có mệt mỏi tới như vậy, giờ sắc mặt hình như hơi xanh xao, không tin bác sĩ cứ hỏi Tống Ngọc hay Anh Tuấn đi".

"Cẩm Tiên nói đúng đó bác sĩ Phúc An, theo em, bác sĩ nên xin nghỉ nửa buổi để lấy lại tinh thần đi".

Lời của Nguyễn Cẩm Tiên vừa dứt, Tống Ngọc ở cạnh đã nói thêm vào, giọng điệu của cô lúc này mang theo vẻ lo lắng.

Đặng Anh Tuấn nhìn nhìn tôi một cái, rồi cũng lên tiếng "Bác sĩ Phúc An, theo em thấy, bộ dạng của anh lúc này giống hệt như người mất đi sinh khí vậy".

Câu nói cậu ta khiến cho tôi giựt mình, vội nhìn sang.

"A".

Nguyễn Cẩm Tiên kêu lên như thể đã phát hiện ra chuyện gì đó, cô ta nhìn về phía của Đặng Anh Tuấn, gấp gáp đồng tình "Anh Tuấn, em nói chí phải, lúc nãy chị cứ nghĩ mãi mà không biết nên miêu tả bộ dạng của bác sĩ Phúc An ra sao, bây giờ nghe em nói mất đi sinh khí, thì đúng thiệt là như vậy đó".

"Thôi thôi".

Tôi xua tay, cười nói "Cái gì mà sinh khí chứ?

Bộ phim võ hiệp cổ trang hả ?"

Tuy ngoài miệng là nói như vậy, nhưng trong lòng của tôi một trận bất an đã nổi lên.

Đúng là trước đây tôi chưa từng rơi vào tình trạng giống như vầy bao giờ hết, chẳng lẽ thiệt sự tầng bốn đang ẩn chứa thứ không sạch sẽ, do đó mới ảnh hưởng tới tôi sao?

Suốt buổi ở nhà ăn, câu hỏi này cứ lẩn quẩn ở trong đầu tôi mãi.

Sau khi dùng cơm xong, tôi cũng không ở lại trò chuyện cùng với mọi người như thường lệ, mà một đường trở về phòng làm việc của mình ở tầng bốn.

Dãy hành lang của tầng bốn giờ nghỉ trưa còn vắng vẻ hơn buổi sáng, nó yên tĩnh tới mức tiếng bước chân của tôi trên nền gạch bông vang lên nghe rõ mồn một.

"Cạch".

Đang di chuyển, đột nhiên tôi nghe thấy có một âm thanh ở cuối dãy hành lang truyền tới.

Tôi nhíu mày, tập trung nhìn về hướng đó, liền trông thấy có hai chàng trai đang nói chuyện với nhau, nhưng do chỗ đó hơi tối, vì vậy tôi không nhìn rõ bộ dạng bọn họ.

"Tầng bốn này nhất định đang ẩn chứa một bí mật rất kinh khủng, tôi nói cậu nghe một bí mật, ở trong căn phòng cuối cùng của dãy hành lang, có một bệnh nhân nằm ở giường số 44 A, anh ta chính là manh mối duy nhất có thể giải đáp tin đồn về vụ án mang tên trăng tròn đoạt mạng".

Một người trong số bọn họ khẽ nói, giọng khá trầm và hơi khàn khàn.

Người còn lại gật đầu, tán đồng "Dĩ nhiên rồi, cậu nhìn đi, căn phòng cuối dãy hành lang tầng bốn này u ám tới như vậy, chắc chắn có thứ không sạch sẽ ở trong đó rồi".

Vừa nói dứt lời, cậu ta liền đẩy cánh cửa phòng ra, từ bên trong, tôi mơ hồ nhìn thấy có cái gì đó như khói tỏa ra bên ngoài.

Có điều, bọn họ giống như không quan tâm tới nó, một đường bước vào trong.

Tôi cảm thấy chuyện này không ổn chút nào, vì vậy đã ngay lập tức chạy tới định ngăn cản bọn họ lại.

Chỉ là không ngờ tới, khi tôi mở cảnh cửa căn phòng đó ra, lại hoàn toàn không nhìn thấy hai người bọn họ đâu.

Ở trong căn phòng chỉ có duy nhất một cái giường bệnh ghi số 44 A, nằm ở trên đó là một chàng trai đang quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Không biết có phải do tôi mở cửa gây ra tiếng động hay không, mà khiến cho anh ta giựt mình một cái, từ từ quay về phía tôi.

Trong ánh sáng yếu ớt từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, khuôn mặt của anh ta dần hiện ra một cách rõ ràng trước mắt tôi.

Hai con mắt lồi ra, da dẻ trắng bệch đang bong tróc từng mảng một, khóe miệng kéo dài tới mang tai.

Trông chẳng khác nào một cái xác trong phim kinh dị.

"A".

Tôi bị cảnh tượng này hù cho sợ, vô thức kêu lên một tiếng, rồi vội vội vàng vàng lùi về phía sau.

"Bác sĩ Phúc An, anh làm sao vậy?".

Bên tai của tôi bỗng dưng vang lên giọng của y tá trưởng Trương Hồng Thơ.

Tôi quay sang nhìn, liền trông thấy vẻ mặt lo lắng của cô ta.

"Bác sĩ Phúc An, anh vẫn ổn chứ?"

Trương Hồng Thơ không nghe thấy tôi trả lời, vội hỏi tiếp.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng để lấy lại tinh thần, lắc đầu đáp "Tôi không sao".

"Không sảo hả?"

Trương Hồng Thơ bày ra bộ dạng không tin tưởng, cô ta nghi hoặc hỏi "Lúc nãy, tôi nhìn thấy anh bước đi như người mất hồn vậy, rồi khi tới trước bức tường ở cuối dãy hành lang này, anh lại làm một vài động tác rất kỳ lạ, sau đó đột nhiên anh kêu lớn lên một tiếng, sợ hãi lùi về phía sau".

Tôi nghe cô ta nói vậy, cảm thấy không đúng, ngay lập tức chuyển mắt nhìn về phía căn phòng có thứ không sạch sẽ lúc nãy.

Trước mắt tôi, chỉ có duy nhất một bức tường, căn phòng kia biến mất không để lại một dấu vết.

Đầu óc của tôi rối tung cả lên, không hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình, tất cả những thứ kinh dị vừa rồi chỉ là ảo giác sao?

Trong lúc tôi đang hoang mang, ánh mắt vô tình nhìn thấy ở phía xa xa có một bóng người xuất hiện.

Người này không ai khác chính là Lục Thanh Quân.

Anh ta đứng ở đó, chậm rãi quan sát nhất cử nhất động của tôi.
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Chương 4 Nhà kho


Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

Sau sự việc đó, tôi cảm thấy nhất định Lục Thanh Quân chắc chắn biết được chuyện gì đang xảy ra với tôi, nói không chừng anh ta cũng có liên quan mật thiết tới tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng ở tầng bốn.

Những hình ảnh, những phỏng đoán cứ liên tục xuất hiện ở trong đầu của tôi, tôi cố gắng tìm ra nguyên nhân tại sao nó lại xảy ra với bản thân tôi như vậy, hai chàng trai kỳ lạ kia rốt cuộc là ai?

Cái xác sống ở giường số 44 A có phải là chàng trai bí ẩn mà Nguyễn Cẩm Tiên đã nhắc tới hay không?

"Bác sĩ Phúc An, cậu làm vậy?"

Một giọng nói vang lên, tôi vô thức giựt mình một cái, chợt nhận ra vì mải mê suy nghĩ mà tôi đã bước về phòng làm việc của mình từ lúc nào không hay biết, bất ngờ hơn nữa ở trước mặt tôi lại là Lúc Thang Quân, anh ta đang nhìn tôi, cười lạnh, nói "Tôi không ngờ cậu lại nhát gan tới như vậy, chỉ vừa mới nhìn thấy thứ không sạch sẽ đã hoảng sợ rồi".

Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào anh ta, giận dữ đáp "Bác sĩ Thanh Quân, có phải chuyện vừa rồi là do chính tay của anh gây ra hay không?

Tôi nói cho anh biết, hại người khác có ngày bị quả báo đó".

Không để cho anh ta kịp phản ứng, tôi hừ một tiếng rồi nhanh chóng bước vào chỗ làm việc của mình, không đếm xỉa tới anh ta nữa.

Chỉ là, tôi không đoán được, cái tên Lục Thanh Quân này lại kéo cánh tay của tôi, giữ chặt, không cho tôi rời đi.

"Bác sĩ Phúc An, cậu đánh giá tôi quá cao rồi đó, tôi làm sao có đủ khả năng để gây ra vụ việc vừa rồi chứ?"

Nghe Lục Thanh Quân nói vậy, tôi liền quay lại, nghi hoặc hỏi "Vậy thì anh xuất hiện ở đó làm gì?

Bộ dạng còn thập phần khả nghi nữa".

Lục Thanh Quân nhếch mép cười, sau đó tiến về phía tôi một bước, áp vào tai, khe khẽ trả lời "Nếu tôi nói chỉ là tình cờ, cậu có tin tôi không?"

"Trên đời này, không có sự tình cờ nào lộ liễu như anh đâu".

Tôi cũng quay sang, áp sát vào tai anh ta, khó chịu nói.

Lục Thanh Quân chợt cười, lại nói "Vậy nếu như tôi nói tôi quan tâm cậu, nên mới đi theo sau".

"Như vậy là biến thái rồi chứ quan tâm cái gì hả bác sĩ Thanh Quân".

Tôi thuận tay đẩy Lục Thanh Quân ra xa, nhíu mày, hướng về phía anh ta mà cất tiếng "Tôi không có thời gian rảnh rỗi để ở đây nói chuyện phiếm với anh, nếu như anh không muốn nói ra mục đích của mình thì tôi cũng không ép buộc, nhưng tôi muốn nói cho anh biết, nếu tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng là thiệt, thì kẻ tình nghi đầu tiên chính là anh đó".

Nói xong câu này, tôi liền một đường bước ra bên ngoài, mặc kệ Lục Thanh Quân vẫn còn đứng ở đó.

Dãy hành lang giờ này đã có người qua lại, khung cảnh không còn vắng vẻ như lúc nãy nữa, tiếng nói chuyện vang lên không ngừng, nó lấn át luôn cả tiếng bước chân của tôi.

"A!

Bác sĩ Phúc An".

Đang lúc bước đi với tâm trang bất ổn, chợt ở phía sau có một giọng nữ truyền tới, tôi quay lại, liền trông thấy y tá Đổng Nhã Văn đang di chuyển về phía tôi.

Đổng Nhã Văn là một cô gái mảnh mai, dễ nhìn, tính tình có chút rụt rè, buổi sáng tôi có gặp qua, nên biết được cô ta làm việc ở bệnh viện y Dạ Nguyệt tương đối lâu, và hiện tại đang trực ở tầng bốn.

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Đổng Nhã Văn, tôi cảm thấy chắc chắn có chuyện không ổn, vì vậy lên tiếng hỏi "Bộ có chuyện gì sao?"

"Chuyện này..."

Cô ta ngập ngừng, như thể đang gặp phải rắc rối gì đó vậy.

Sau khi nuốt một ngụm nước miếng thấm giọng, cô ta nói tiếp "Tôi lỡ để quên hồ sơ bệnh án ở nhà kho của tầng bốn rồi".

Tôi nghe cô ta nói vậy, nhịn không được mà phì cười, nói "Bỏ quên thì đi lấy thôi, làm gì mà cô lo sợ tới như vậy?"

Đổng Nhã Văn khuôn mặt đột nhiên biến sắc, đáp "Bác sĩ Phúc An chắc là không biết về tin đồ ở nhà kho tầng bốn nên mới nói vậy.

Những người làm việc lâu năm ở tầng bốn đều kể lại rằng, cứ bắt đầu vào buổi chiều ở trong nhà kho sẽ vọng ra những âm thanh kỳ lạ như thể tiếng khóc, âm thanh này kéo dài tới 4 giờ sáng ngày hôm sau".

Giọng nói của Đổng Nhã Văn hiện giờ nghe rất lạnh lẽo, tôi nhìn bộ dạng của cô ta không giống như đang nói giỡn một chút nào, vậy thì chẳng lẽ nào ở nhà kho tầng bốn thiệt sự có thứ không sạch sẽ sao?

Và nó có liên quan gì tới những thứ tôi vừa nhìn thấy trước đó không?

"Được rồi, nếu cô sợ hãi tới vậy, thì tôi sẽ đi cùng với cô".

Tôi trầm giọng lên tiếng, một mặt vì thấy tình trạng hiện tại của Đổng Nhã Văn, tôi không thể không giúp, mặt khác tôi cũng muốn biết sự thật đằng sao mọi chuyện.

Đổng Nhã Văn nghe tôi nói như vậy ngay lập tức có lại tinh thần, cô ta liên tục cảm ơn tôi, rồi kéo tôi về phía nhà kho.

Nhà kho tầng bốn nằm ở một góc khuất ít người qua lại, nơi đây yên lặng, không có một chút tiếng động nào, ánh đèn huỳnh quang bên ngoài cửa cũng không được sáng cho lắm so với những nơi khác.

Cánh cửa khi mở ra vang lên âm thanh kèn kẹt, ở bên trong mùi thuốc khử trùng tỏa ra, Đổng Nhã Văn không quan tâm tới nó, cô ta mau lẹ với tay bật đèn.

Ánh sáng chiếu rọi khắp mọi nơi, lúc này tôi mới nhận ra nhà kho rất rộng và chia ra từng khu vực để cất giữ đồ đạc.

"Bác sĩ Phúc An".

Trước khi bước vào trong, Đổng Nhã Văn quay sang tôi, khó xử nói "Tôi thiệt tình không nhớ hồ sơ bệnh án để ở đâu, anh có thể giúp tôi tìm nó hay không?"

"Cũng được".

Vì đã lỡ tới đây rồi, nên nghe cô ta nói vậy, tôi cũng không còn cách nào khác đành đồng ý.

Tụi tôi tách nhau ra tìm kiếm cho nhanh.

Lúc tôi đi vào khu vực để dụng cụ y tế, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng khóc của ai đó, âm thanh này như có như không, vừa thê lương lại vừa đau khổ.

Tôi cảm thấy không ổn, bèn lùi về phía sau một bước, đúng lúc này đèn ở trong nhà kho chợt tắt lịm, để lại không gian đen tối bao trùm tất cả.

"Cạch cạch... cạch cạch..."

Tiếng bước chân không biết từ đâu vang lên, âm thanh rất hỗn loạn, giống như có ai đó đang chạy trốn vậy.

Tôi định hỏi thử có phải là Đổng Nhã Văn hay không, thì có một giọng nam rất khàn đã lên tiếng trước "Đừng sợ hãi, đừng sợ hãi mà".

Mặc dù người đó đang cố trấn an, nhưng mà với giọng điệu kia hoàn toàn không có một chút gì gọi là an toàn hết.

"Cạch cạch... cạch cạch..."

Tiếng bước chân càng ngày càng lớn hơn, coi bộ người đó đang tiến tới gần tôi.

Tôi nuốt một ngụm nước miếng trấn an bản thân, cố gắng động não để tìm ra cách đối phó.

Còn chưa nghĩ ra gì, thì mùi hôi thúi nồng nặc từ phía đối diện xông thẳng vào mũi của tôi, nó khiến cho tôi khó thở, vội vàng kéo áo lên che.

Trong khoảnh khoắc đó, tôi vô tình chạm phải chiếc điện thoại di động của mình ở trong túi.

Mừng rỡ, tôi nhanh chóng lấy nó ra, bật đèn pin chiếu thắng về phía trước, để coi thử là thứ gì.

Đó là một người đàn ông với cơ thể đang phân hủy, mặc bộ quần áo rách rưới, hai con mắt sắp rớt xuống đất, da dẻ nứt nẻ, dịch huyết hôi thúi chảy ra không ngừng, tóc tai thì nhơn nhớt như thể dính phải thứ gì đó, bộ dạng vặn vẹo với tướng đi không giống người bình thường.

Tôi kinh hãi khi nhìn thấy cảnh tượng này, hai chân lập tức lùi về phía sau, cố gắng giữ khoảng cách càng xa càng tốt.

"Sao vậy?

Sợ à?"

Cái xác lên tiếng, âm thanh vang vang, nghe rất khó chịu, công thêm khi nói, từ trong miệng của nó, máu trào ra từng dòng một.

Tôi run rẩy, bước về sau nhanh hơn, chỉ là không ngờ vừa mới di chuyển được một đoạn ngắn, tôi đã đụng vào tường, không tài nào lùi được nữa.

"Ha ha ha ha...".

Cái xác nhận thấy tình huống hiện tại của tôi liền cười lớn khoái chí, máu từ trong miệng nó trào ra đẫm cả một vùng dưới sàn gạch bông.

Tiếng cười ghê rợn, hòa vào tiếng khóc thê lương ngày một lớn dần hơn, làm cho bầu không gian trở nên kinh dị như một bộ phim ma vậy.

Trong khi tôi đang nhắm nghiền mắt, chờ chực cái kết không mấy tốt đẹp sẽ ập tới, tay của tôi lại vô tình chạm phải một cây sắt dài, hình như là chân của giường bệnh bị tháo ra thì phải.

Tôi không quan tâm nhiều nữa, dùng hết sức bình sinh của bản thân cầm lấy cây sắt, chạy về phía của cái xác, đánh tới tấp không cho nó kịp phản kháng lại, rồi sau đó nhân cơ hội chạy thẳng ra bên ngoài cửa.

Lúc cánh cửa nhà kho mở, tôi bất chấp lao ra ngoài, không ngờ lại đụng phải một người.

Tôi nhanh chóng ngẩng đầu lên nhìn, trong tầm mắt liền trông thấy người bị tôi đụng phải, không ai khác mà chính là Lục Thanh Quân.

Bên tai của tôi vang lên tiếng mưa rơi, âm thanh khiến cho đôi chân mày nhíu nhíu lại, đôi mắt không chịu được lập tức mở bự ra, thức tỉnh.

"A".

Tôi giựt mình, ngồi bật dậy, chợt nhận ra bản thân đang ở trong một phòng bệnh, tất cả mọi thứ đều là màu trắng.

"Bác sĩ Phúc An, anh tỉnh dậy rồi sao?"

Tôi hoang mang chưa biết chuyện gì đang xảy ra, thì đột nhiên ở ngoài cửa có một giọng nữ vọng vào.

Khi quay mặt nhìn sang hướng đó, liền thấy Nguyễn Cẩm Tiên và Đặng Anh Tuấn đang lo lắng bước về phía tôi.

"May quá, anh vẫn ổn".

Đặng Anh Tuấn vừa nói xong, vội thở phào nhẹ nhõm.

Tôi nhíu mày, nhìn bọn họ, nghi hoặc hỏi "Chuyện gì đã xảy ra?

Tôi bị làm sao vậy?"

"Trời".

Nguyễn Cẩm Tiên cảm thán một tiếng, rồi mới trả lời "Bác sĩ Phúc An sau khi dùng cơm với tụi em liền quay lên tầng bốn với bộ dạng vô cùng mệt mỏi, tụi em ở dưới đại sảnh luôn cảm thấy không yên tâm, suy đi nghĩ lại, rốt cuộc cũng quyết định lên tầng bốn nhằm mục đích khuyên nhủ bác sĩ xin nghỉ nữa buổi, tránh làm ảnh hưởng tới sức khỏe, ai ngờ vừa đi tới chỗ nhà kho, đã trông thấy bác sĩ ngất xỉu nằm trên sàn gạch bông, tụi em hốt hoảng, vội vội vàng vàng đưa bác sĩ vào trong phòng bệnh ngay".

Đặng Anh Tuấn ở bên cạnh nói thêm "Bác sĩ Hàn Thiên chính là người đã khám cho anh, anh ấy nói cơ thể của anh suy nhược, lại bị hạ huyết áp đột ngột, cho nên bị ngất xỉu, chỉ cần tịnh dưỡng nghỉ ngơi cho tốt, ăn uống đầy đủ là sẽ hồi phục".

Tôi "à" một tiếng, tỏ vẻ đã hiểu mọi chuyện.

Có điều những thứ kinh dị mà tôi đã gặp phải trước đó, tột cùng là sự thật hay là ảo giác do tôi bị ngất xỉu tưởng tượng ra?

Nghĩ tới nghĩ lui, cách để giải đáp chuyện này chỉ có một.

Đó chính là đi hỏi Lục Thanh Quân.
 
Trăng Tròn Đoạt Mạng - Võ Hoàng Phúc
Chương 5 Mục tiêu


Lục Thanh Quân và Võ Phúc An

Nguyễn Cẩm Tiên, Đặng Anh Tuấn, Trương Hồng Thơ, Tống Ngọc và những người khác khi tới thăm tôi, đều dặn dò tôi hãy yên tâm dưỡng bệnh, mọi chuyện bọn họ đã sắp xếp ổn thỏa rồi.

Cũng vì như vậy nên hiện tại tôi không có cách nào tìm tới chỗ của Lục Thanh Quân để hỏi rõ ràng mọi chuyện, mà cái tên Lục Thanh Quân này cũng thiệt là kỳ quái, lúc không muốn gặp thì anh ta luôn xuất hiện trước mặt tôi, còn lúc muốn gặp thì chẳng thấy bóng dáng của anh ta đâu, giống như anh ta không tồn tại vậy.

"A, y tá Nhã Văn".

Đang tuyệt vọng, chợt tôi nhìn thấy Đổng Nhã Văn đi qua, trong lòng liền nghĩ ngay tới chuyện cô ta và cái nhà kho, vì vậy tôi đã lớn tiếng gọi, nhằm để xác định những thứ kinh dị tôi gặp có phải là ảo giác hay không.

Đổng Nhã Văn nghe thấy tiếng tôi, vội dừng bước, sau đó vừa bước về phía tôi, vừa nghi hoặc lên tiếng hỏi "Bác sĩ Phúc An, anh kêu tôi, bộ có chuyện gì sao?"

Tôi gật đầu, đáp "Đầu giờ chiều hôm nay, hình như tôi và cô có nói chuyện với nhau về vụ để quên hồ sơ bệnh án ở nhà kho phải không?"

"Đầu giờ chiều nay hả?"

Đổng Nhã Văn nghĩ ngợi, rồi ngay lập tức lắc đầu, trả lời "Đầu giờ chiều, tôi ở tầng sáu phụ mấy y tá khác di chuyển dụng cụ y tế mà bác sĩ Phúc An, sao có thể cùng anh nói chuyện với nhau về vụ để quên hồ sơ bệnh án ở nhà kho được chứ.

Với lại, hồ sơ bệnh án đem vô nhà kho để làm gì?"

Câu nói của Đổng Nhã Văn khiến cho tôi bừng tỉnh, tôi vội vội vàng vàng lên tiếng "À à, chắc là tôi nhớ lộn rồi, xin lỗi cô nha".

"Không sao đâu".

Đổng Nhã Văn mỉm cười với tôi một cái, rồi bước ra ngoài.

Tôi nhìn theo bóng dáng cô ta khuất dần mà trầm ngâm suy nghĩ, người nói chuyện với tôi lúc đó không phải là Đổng Nhã Văn, và nếu như tôi đoán không lầm, thì hắn chính là muốn dụ tôi tới nhà kho để dễ bề hành động.

Nhưng mà, nếu đây là ảo giác do tôi tự tưởng tượng ra thì sao?

Để trả lời được câu hỏi này, tôi nhất định phải tìm mọi cách, hỏi Lục Thanh Quân cho ra lẽ.

Suy đi nghĩ lại, tôi cũng không thể ngồi yên một chỗ chờ đợi được, việc trước mắt là tôi phải nhanh chóng hành động, bởi vì trong lòng tôi luôn cảm thấy bất an, có vẻ như sắp có chuyện không hay xảy ra rồi.

Tôi mặc vội cái áo blouse trắng, định bụng sẽ về phòng làm việc của mình, bởi vì tôi biết chắc chắn giờ này Lục Thanh Quân đang ở đó.

Có điều tôi còn chưa kịp làm gì, thì bất chợt ở phía cửa phòng bệnh vang lên giọng nói "Bác sĩ Phúc An, cậu lại định đi đâu nữa vậy?"

"Bác sĩ Thanh Quân?

Sao anh lại tới đây?"

Tôi nghi hoặc, đưa đôi mắt kinh ngạc nhìn chằm chằm về phía của Lục Thanh Quân.

Lục Thanh Quân không biểu cảm gì, trầm giọng trả lời "Chẳng phải cậu đang muốn tìm tôi sao?

Còn hỏi tôi tới đây để làm gì à?"

"Anh...

".

Tôi bị lời nói của Lục Thanh Quân làm cho ngẩn người, miệng không thể nói thành lời được, trong đầu tự hỏi, rốt cuộc tại sao anh ta biết được điều này kia chứ?

Lục Thanh Quân vừa tiến về phía tôi vừa nói "Đừng làm ra vẻ ngạc nhiên như vậy, sau vài lần tiếp xúc với cậu, tôi cơ bản đã biết được, những chuyện mà cậu không thể giải thích, nhất định cậu sẽ tìm mọi cách tra rõ.

Ví dụ là vụ việc ở cuối dãy hành thang và trong nhà kho tầng bốn vừa rồi chẳng hạn".

"Bác sĩ Thanh Quân, không lẽ những chuyện kia là thiệt hả?

Nó... nó không phải là ảo giác do tôi ngất xỉu mà tưởng tượng ra ư?"

Tôi mang hết tất cả những nghi vấn ở trong lòng, hướng Lục Thanh Quân mà hỏi hết một lượt.

Lục Thanh Quân không trả lời vội, anh ta từ tốn ngồi xuống ở cạnh giường bệnh của tôi, chậm rãi lên tiếng "Khi cậu rời khỏi phòng làm việc một lúc, tôi cảm thấy nên tìm cậu để nói cho rõ, không ngờ vừa bước ra ngoài dãy hành lang, đã nhìn thấy cậu thơ thẩn như người mất hồn, bước về phía nhà kho tầng bốn, trong lòng tôi có chút bất an, liền đi theo sau, nhưng khi tới nơi cánh cửa của nhà kho đã bị khóa trái từ bên trong, dù cho tôi dùng mọi cách, vẫn không thể mở được.

Lúc tôi định đi lấy chìa khóa, chợt ở bên trong nhà kho vang lên một tiếng động khá lớn, rồi cậu đột nhiên mở cửa nhào ra, đụng vào người của tôi, tiếp đó cậu ngẩng đầu nhìn tôi một cái, liền ngất xỉu".

Nghe anh ta nói vậy, tôi liền nhíu mày, hỏi tiếp "Vậy tại sao những người đưa tôi vào phòng bệnh, không có nhắc tới anh, rốt cuộc là còn xảy ra chuyện gì nữa?"

Lục Thanh Quân sắc mặt không tốt, thấp giọng trả lời "Lúc đó, tôi vốn là muốn đưa cậu vào phòng bệnh, nhưng đột ngột ở phía bên trong vang lên một tiếng la thất thanh, đầu óc tôi liền hiện ra ý nghĩ, chắc chắn còn ai khác nữa đang cần giúp đỡ, vì vậy tôi đã vội vào trong để cứu.

Kết quả, bên trong chẳng có ai, đồ đạc thì lộn xộn hết cả lên, đáng sợ hơn nữa là cánh cửa nhà kho đã khóa chặt từ lúc nào không hay biết, tôi mở hoài cũng không được, cuối cùng phải chờ tới khi có người tới mở, tôi mới thoát ra.

Vừa ra ngoài, tôi đã tới tìm cậu ngay".

Tôi bị vẻ mặt hết sức nghiêm túc và lời nói không một khẽ hở của Lục Thanh Quân, làm cho bản thân không thể không tin tưởng những lời này của anh ta được.

"À, phải rồi".

Bỗng nhiên tôi nhớ ra một thứ, liền gấp gáp hỏi "Chuyện anh muốn nói cho rõ, rốt cuộc là gì vậy?"

Lục Thanh Quân im lặng một thoáng như đang suy nghĩ, sau đó mới nuốt một ngụm nước miếng mà đáp "Chính là những thứ không sạch sẽ mà cậu đã nhìn thấy, chúng không phải là ảo giác, mà thực chất chính là lời cảnh báo rằng, cậu chính là nạn nhân tiếp theo trong vụ án trăng tròn đoạt mạng".

"Chuyện này... chuyện này sao có thể chứ...".

Tôi bị câu nói làm cho sợ hãi, miệng lắp ba lắp bắp lên tiếng "Không phải lúc trước anh từng nói rằng, tôi chỉ là một trong những mục tiêu tiếp theo sao?"

"Đúng là tôi từng nói vậy".

Lục Thanh Quân gật đầu, nét mặt trầm tư, khẽ nói "Chỉ có điều tôi luôn cảm thấy cậu có cái gì đó đặc biệt hơn hẳn những người có mặt hiện tại ở tầng bốn này, cũng vì điều đó mà tôi đã âm thầm theo dõi cậu, và kết quả là tôi đã cảm nhận đúng.

Cậu đã được chọn".

Lời của anh ta như thể một tia sét đánh ngang tai tôi vậy, cả người của tôi ngẩn ra, trong đầu trống rỗng không thể suy nghĩ được gì.

Nếu Lục Thanh Quân đang yên đang lành mà nói ra những điều này, tôi nhất định sẽ không tin, còn cho rằng đó chỉ là những lời hù dọa, nhưng những chuyện vừa xảy ra với tôi, khiến cho không thể không tin tưởng, vụ án trăng tròn đoạt mạng này cơ bản không phải là tin đồn rồi.

Nhìn thấy tôi im lặng không nói gì, Lục Thanh Quân liền ho khan, vỗ nhẹ lên vai của tôi, trầm giọng khuyên nhủ "Cậu đừng nên lo sợ như vậy, tôi sẽ tìm cách giúp cậu thoát khỏi bàn tay của tử thần".

Tôi tròn mắt nhìn anh ta, ngạc nhiên hỏi "Ý anh là sao?

Anh giúp tôi bằng cách nào".

Lục Thanh Quân lúc này chợt nhếch mép cười một cách tự tin, đáp "Nói cho cậu nghe một bí mật, vốn dĩ tháng này tôi không trực ở tầng bốn, nhưng bởi vì tin đồn về vụ án trăng tròn đoạt mạng, cho nên tôi đã xin viện trưởng cho tôi điều chuyển tới đây.

Mục tiêu của tôi chính là quyết tâm phải phá giải vụ án này cho bằng được.

Do đó, tôi sẽ theo sát cậu, một mặt bảo vệ tánh mạng của cậu khi cần thiết, mặt khác thông qua những gì xảy ra với cậu mà tìm ra manh mối".

Tôi thở dài, cảm thấy có chút thất vọng, khi phát hiện Lục Thanh Quân thiệt ra chỉ muốn dùng tôi như một mồi nhử, để tìm ra kẻ sát nhân đứng đằng sau vụ án trăng tròn đoạt mạng này.

Tuy nhiên, nếu nghĩ kỹ lại, thì lời đề nghị này tốt hơn việc tôi phải mạo hiểm một mình, vì vậy tôi đã ngay lập tức đồng ý.

Lục Thanh Quân ầm ừ vài tiếng rồi nói "Thôi, từ nãy tới giờ cũng nói chuyện khá lâu rồi, cậu cần phải tịnh dưỡng thiệt tốt, khi nào khỏe lại, chúng ta sẽ bàn tính về việc điều tra".

"Ừm".

Tôi khẽ đáp lại, Lục Thanh Quân nghe vậy liền gật đầu với tôi một cái, sau đó rời đi.

Xung quanh tôi đều là bóng tối, trước mặt chợt hiện ra một cánh cửa phòng bệnh, tôi không biết vì sao tôi lại có mặt ở đây, rõ ràng lúc này tôi phải ở trên giường bệnh mới đúng chứ.

"Ánh nắng chiều chiếu xuyên qua khung cửa phòng bệnh

Vẫn có anh ở đây mãi đợi chờ em".

Đột nhiên có một tiếng hát rất trầm và hơi khàn khàn từ ở trong phòng bệnh truyền ra, âm thanh này vang vang khắp mọi nơi.

Nó như thể có ma lực, khiến bàn tay của tôi không nghe theo sự điều khiển mà từ từ từ từ đưa lên.

Tôi cảm thấy chuyện này không ổn một chút nào, nhưng lại hoàn toàn không thể ngăn cản được, cứ trơ mắt mà nhìn bàn tay của chính mình đẩy cánh cửa phòng bệnh ra.

Hai mắt của tôi mở tròn kinh ngạc, khi trông thấy cảnh tượng ở bên trong.

Có một thanh niên rất điển trai, mặc trên người bộ đồ bệnh nhân, dáng vẻ cao ốm, đang hướng về phía tôi mà cất giọng hát.

Anh ta nhìn rất quen, hình như tôi đã từng gặp ở đâu đó rồi thì phải, có điều hiện giờ tôi không tài nào nhớ ra được.

"Bác sĩ Phúc An".

Một giọng nói đầy vẻ lo lắng vang lên bên tai tôi, đồng thời tôi cảm nhận được có người đang lay động thân người của tôi.

Tôi giựt mình thức tỉnh, đôi mắt mở lớn, nhìn chăm chăm vào người đối diện mình.

"Bác sĩ Phúc An, cậu làm sao vậy?"

Người gọi tôi không ai khác chính là Lý Hàn Thiên, anh ta nhìn tôi mà gấp gấp lên tiếng hỏi.

Tôi nhìn lại anh ta, rồi tiếp đó nhìn sang khung cảnh xung quanh mình, chợt nhận ra lúc nãy chỉ là mơ.

"À, tôi không sao, vừa rồi chỉ là nằm mơ thấy ác mộng mà thôi".

Lời của tôi vừa dứt, Lý Hàn Thiên liền thở phào nhẹ nhõm, nói "Cũng may là ác mộng, vừa nãy tôi đi vào phòng, nhìn thấy cậu lăn lộn trên giường, tôi kêu mãi mà cậu không dậy, cứ tưởng bị gì nữa chứ".

Tôi làm bộ cười nói "Sao mà bị gì được, anh coi thường tôi quá rồi, à mà sao anh lại tới đây, bộ có gì hả?".

"Phải rồi".

Lý Hàn Thiên như nhớ ra chuyện quan trọng, vội lên tiếng "Vừa mới sáng sớm, tôi đã đặc biệt tới đây để khám bệnh cho cậu nè".

Giọng của Lý Hàn Thiên trầm trầm vang vang, tôi không quan tâm tới câu nói này của anh ta, thứ tôi để ý chính là trời đã sáng rồi sao?
 
Back
Top Bottom