Một vài chú thích nhỏ:
*Do Phong Phong có một cái hố viết về nhà Đinh trước đó nên các đoản nhỏ này vẫn sẽ theo logic và hệ thống nhân vật trong hố.
Để những bạn nào chưa đọc qua hố cũ dễ hiểu, Phong có vài chú thích:
- Mẹ đẻ của Đinh Liễn và công chúa Phất Kim là vợ cả của vua Đinh, mất đã lâu, trước khi mất bà gá nghĩa hai nàng Nguyệt Nương và Tỉnh Nương cho chồng mình nên hai nàng này sẽ trở thành hai trong năm hoàng hậu sau này và rất yêu thương anh em Đinh Liễn.
- Nam Việt Vương Phi: chính thất của Nam Việt Vương Đinh Liễn, tên Bảo Ngọc, vốn là công chúa triều Ngô.
Lúc Đinh Liễn làm con tin cho nhà Ngô, được vua yêu thương gả con gái cho.
Họ sinh được một con gái tên Thiên Ngân.
-> Thiên Ngân là sự hư cấu của tác giả còn Bảo Ngọc là căn cứ vào những truyền thuyết về Đinh Liễn.
- An Quốc Quận Chúa: Nữ chính trong hố cũ, tên Trần Hiểu Quân, có mối quan hệ phức tạp với cha con vua Đinh.
-> Nhân vật hư cấu.
- Phạm Du: Cận vệ thân tín từ nhỏ của Đinh Liễn.
-> Nhân vật hư cấu.
- Do sử sách không ghi rõ năm bà hoàng hậu của vua Đinh cụ thể ai hiệu gì nên Phong căn cứ vào những giả thiết mình đọc được, quy định bà mẹ của thái tử Hạng Lang là hoàng hậu Đan Gia, dựa vào suy đoán bà này lớn tuổi lại có địa vị nhất nên có thể được phong hiệu đầu tiên.
Lưu ý nhỏ:
Nội dung câu chuyện hoàn toàn trong sáng và lành mạnh nên khuyến khích độc giả hiểu nó theo hướng trong sáng và lành mạnh nhất có thể.
Mọi thứ chỉ là mắt nhìn của hậu thế, hoàn toàn không có ý xuyên tạc sử sách hay xúc phạm tiền nhân.
Vui lòng không mang truyện đi nơi khác khi chưa hỏi ý tác giả.
Truyện chỉ được đăng độc quyền trên Wattpad conuongtinhnghich, không reup bất cứ đâu nên mọi nơi khác đều là đạo truyện!
Thân ái chào các tình yêu của Phong!
---------------
Mùa thu đến.
Sương mai trong trẻo đọng trên những cành lau trắng đu người trong gió.
Hoàng cung Đại Cồ Việt bất ngờ xôn xao.
Nam Việt Vương đi sứ trở về.
Phải rồi, Nam Việt Vương đi sứ sang Tống đã trở về.
Mọi người xôn xao là vì vương thượng đã đi biền biệt hơn năm trời mới trở lại.
Nam Việt Vương Đinh Liễn, người con trai trưởng tài giỏi của Đại Thắng Minh Hoàng Đế, uy danh ở Đại Cồ Việt có thể nói là dưới một người trên mọi người.
Vua Đinh có thể gầy dựng nên cơ nghiệp này, một phần công lao to lớn thuộc về đứa con.
Đoàn sứ bộ của vương thượng vừa đến địa phận Hoa Lư đã có người báo tin.
Đương lúc nghị triều, hoàng thượng bèn sai Định Quốc Công Nguyễn Bặc sắp xếp người ra đón tiếp Nam Việt Vương.
Vạt áo phấp phới trong cơn gió thu, nhuộm sắc nắng hanh hao.
Chàng trai tuấn tú khôi ngô thắng cương ngựa trước cổng hoàng thành.
Nụ cười như nắng mai hé lộ khi chàng nhìn thấy Nguyễn Bặc.
"Cháu chào chú ạ.", chàng trai nhảy xuống ngựa, lễ độ chào hỏi Định Quốc Công.
Nguyễn Bặc mỉm cười thật phúc hậu, đỡ lấy chàng trai ấy, lời nói không giấu vui mừng:
- Nam Việt Vương cuối cùng cũng trở về rồi.
Tất cả quân lính sau lưng Nguyễn Bặc đồng loạt quỳ xuống, hô vang: "Cung nghinh Nam Việt Vương trở về".
Chàng trai đó không ai xa lạ mà chính Nam Việt Vương Đinh Liễn.
Nam Việt Vương về triều, hẳn là một chuyện khiến người ta phải quan tâm.
Đinh Liễn bước những bước chân vững chãi tiến vào điện lớn, giữa hai hàng văn võ cung kính cúi chào.
Trên bệ rồng, Đại Thắng Minh Hoàng Đế uy nghi nơi ngôi báu.
Đinh Liễn đến trước vua cha, nâng vạt áo, bái lạy:
- Tham kiến hoàng thượng, con đã hoàn thành nhiệm vụ trở về.
Và triều đình chứng kiến một cảnh tình cảm động.
Hoàng thượng rời ngai vàng, bước xuống đỡ lấy đứa con trên người còn vương vấn bụi đường xa.
Có lẽ không còn lúc nào hoàng thượng tỏ ra trìu mến hơn lúc này:
- Con đi lâu quá đấy.
Về thì tốt.
Nam Việt Vương hơi cúi đầu, lời nói vô cùng bình thản:
- Tâu hoàng thượng, sứ giả Tống Quốc vẫn đang chờ bên ngoài.
Trịnh Tú được lệnh mời sứ thần vào điện.
Sứ giả Tống Quốc đến mang theo chiếu sắc phong cho cha con vua Đinh.
Sau nghi thức tiếp đón, nhận phong, vua Đinh hạ lệnh mở yến tiệc tiếp đón sứ giả, cũng là tiệc tẩy trần cho Nam Việt Vương.
Buổi yến tiệc vô cùng linh đình vui vẻ.
Mọi người đổ xô nhau chúc tụng vị vương thượng vừa lập thêm công trạng kia.
Đinh Liễn suốt cả buổi tiệc dường như để tâm tìm kiếm một ai đó.
Nguyễn Bặc cầm chén rượu ấm, sảng khoái vỗ vai đứa cháu cưng:
- Nam Việt Vương, uống cho say đi chứ, tiệc này là dành cho vương thượng kia mà.
Đinh Liễn rót đầy chén của mình, chạm vào chén của Nguyễn Bặc:
- Vâng, mời chú.
Hai người uống ực chén rượu, hả hê vô cùng.
Đinh Liễn chợt hỏi:
- Chú Bặc, tại sao cháu tìm mãi không thấy Thập Đạo Lê Hoàn?
Nguyễn Bặc bật cười rồi đáp:
- Quan Thập Đạo nhận lệnh vào châu Ái lo việc quân chưa về đâu.
- Thì ra là vậy.
- Đinh Liễn thở nhẹ.
Bóng trăng tròn treo cao trên đỉnh núi.
Tiếng vó ngựa dồn dập gấp gáp giữa đêm khuya.
Phủ Nam Việt Vương tĩnh lặng như tờ.
Khắp khuôn viên phủ vương lúc nào cũng thoang thoảng hoa thơm.
Bóng người cao lớn bước đi vội vã.
Có tiếng binh lính chào: "Quan Thập Đạo".
Lê Hoàn tiến đến cửa sảnh lớn phủ vương.
Ánh đèn rực sáng.
Quan Thập Đạo nhìn vào chỉ thấy Nam Việt Vương Phi đang têm trầu.
Lê Hoàn hắng giọng, lên tiếng:
- Vương phi, xin cho ta gặp vương thượng.
Bảo Ngọc bỏ miếng trầu đang têm vào cơi, ngẩng nhìn ra cửa.
Vẻ mặt đoan trang mỉm cười:
- Ơ kìa... quan Thập Đạo.
- Nàng đứng dậy - Quan Thập Đạo cứ vào đi.
Lê Hoàn bước qua bậc cửa, tiến đến lễ chào vương phi.
Bảo Ngọc nói với chàng:
- Vương thượng dự tiệc xong có hơi say, lại thêm đường xa mệt nhọc nên đã thiếp đi rồi.
Quan Thập Đạo chờ một chút ta vào đánh thức chàng.
Lê Hoàn có chút khó xử:
- Vương phi, nếu vương thượng mệt thì hãy để vương nghỉ ngơi.
- Là vương thượng dặn ta như thế.
- Bảo Ngọc giải thích - Chàng đã cẩn thận dặn ta nếu quan Thập Đạo đến phải đánh thức chàng dậy.
- Vậy à?
- Lê Hoàn mỉm cười - Vậy xin phiền vương phi.
Bảo Ngọc xoay lưng bước đi, kéo tất cả người hầu cận đi cùng mình.
Chỉ còn một mình Lê Hoàn bên cơi rầu têm dở.
Bảo Ngọc vào gian phòng ngủ, soi đèn đến bên giường.
Chồng của nàng đang ngủ rất say.
Sự mệt mỏi không thể giấu trong giấc ngủ.
Nàng cảm thấy xót xa, muốn để chàng ngủ thêm.
Nhưng chàng đã căn dặn, nếu nàng làm khác đi, vương thượng sẽ không vui.
Nàng lay gọi:
- Đinh Liễn...
Đinh Liễn hé mặt, dụi dụi mấy cái.
Ánh đèn soi vào mặt.
Chàng nheo mắt nhìn vợ, mỉm cười:
- Nàng gọi ta à?
Có việc gì?
- Quan Thập Đạo đến, đang đợi chàng.
Đinh Liễn lập tức tỉnh ngủ, bật dậy, hỏi lại:
- Sao?
Lê Hoàn đến rồi à?
Bảo Ngọc gật đầu.
Đinh Liễn vui mừng áp tay lên má nàng:
- Cám ơn nàng đã đánh thức ta.
Cũng không còn sớm, nàng cứ ngủ trước, đừng chờ ta.
Ta và Lê Hoàn sẽ nói chuyện lâu đấy.
Vương phi cười dịu dàng, nói:
- Chàng cứ tùy ý đi.
Thiếp đi xem Thiên Ngân đã ngủ chưa rồi chuẩn bị vài món ăn cho hai người.
Nhưng chàng đừng uống rượu nữa.
Đinh Liễn gật đầu.
Bảo Ngọc dời gót khỏi phòng.
Vương phi vừa đi khuất thì vương thượng vội vàng nhảy khỏi giường, chạy ra ngoài.
"Lê Hoàn!", một tiếng gọi thân tình thốt lên.
Lê Hoàn bỏ chén nước xuống, nhìn lên.
Ánh sáng của ngọn đèn dầu lạc phản chiếu nhân dáng trước mặt quan Thập Đạo.
Nam Việt Vương búi tóc xổ tung, quần áo chệch choạc, hai chân không giày đang nhìn chàng.
Tuy rằng không được tôn nghiêm nhưng quan Thập Đạo chợt cảm thấy Nam Việt Vương lúc này lại càng như thêm mấy phần điển trai, còn có thêm sức hút.
Có lẽ là ánh đèn khi mờ khi tỏ đã làm lung linh thêm cho những đường nét.
Lê Hoàn hơi sửng sốt rồi cũng đứng dậy lễ chào:
- Bái kiến Nam Việt Vương.
Đinh Liễn bước tới đỡ chàng, vui mừng lên tiếng:
- Lê Hoàn về rồi.
Ta mong Hoàn suốt.
Ta biết là đêm nay ngươi sẽ về.
Lê Hoàn mỉm cười:
- Sao vương thượng biết đêm nay Hoàn sẽ về?
- Trực giác đó.
- Đinh Liễn trả lời như thể đó là một sự hiển nhiên - Trực giác của ta mách bảo đêm nay chắc chắn quan Thập Đạo sẽ về.
Lê Hoàn cười khà một cái, nói tiếp:
- Nam Việt Vương trực giác thật tốt.
- Chợt nhìn vào mắt người kia - Thật ra ta cũng phi ngựa xuyên đêm về đây.
Vừa về đến lập tức đến gặp vương thượng.
Đinh Liễn không nói gì, kéo Lê Hoàn ngồi xuống.
Bây giờ, Nam Việt Vương mới nhận ra mình vội ra gặp quan Thập Đạo mà quên cả việc đi giày chải tóc.
Nhưng cũng không phải chuyện gì to tát, với Lê Hoàn thì Đinh Liễn không cần quá câu nệ lễ tiết.
Lê Hoàn mở đầu câu chuyện:
- Vương thượng đi sứ đi hơn năm ròng đã gặp những chuyện gì rồi?
Đinh Liễn lấy một miếng trầu đưa cho Lê Hoàn và bỏ một miếng khác vào miệng.
Chàng nhai trầu một chút cho thấm rồi mới lên tiếng:
- Chuyện thì có rất nhiều chuyện, kể mấy ngày chưa hết.
Nói đến đây, chàng thò tay vào tráp nghịch nghịch mấy lá trầu, giọng như kể lể:
- Đại Cồ Việt luôn tốt nhất.
Tống Quốc tuy nhung gấm lụa là vẫn không bằng quê nhà.
Ta ở đất khách nếm qua bao của ngon vật lạ nhưng chỉ thèm một miếng trầu xanh, một bát nước vối.
Lê Hoàn chăm chú nhìn người đó.
Chàng như đồng cảm được mối tâm tư kia.
Im lặng một lúc, Lê Hoàn chợt nói:
- Thời gian vương thượng đi vắng Hoa Lư cũng có nhiều chuyện xảy ra.
Nhưng không lớn lắm.
Đinh Liễn gật đầu, nhổ trầu.
Lê Hoàn nói tiếp:
- Ta đi châu Ái có thấy một giống hoa lan rừng rất đẹp, có mang về cho vương thượng trồng.
Đinh Liễn để lộ sự cảm động trong lời nói:
- Lê Hoàn luôn là người chu đáo với ta.
Ta sẽ trồng cho hoa nở thật đẹp rồi sẽ cùng ngươi uống rượu ngắm hoa.
Màn châu lay động.
Bóng hoa yêu kiều, Bảo Ngọc bưng một chiếc mâm bước ra.
"Vương thượng, thiếp có làm nóng ít đồ ăn cho chàng và quan Thập Đạo.", Nam Việt Vương Phi vừa bày thức ăn ra bàn vừa giải thích.
Đinh Liễn mỉm cười hài lòng.
Lê Hoàn đứng dậy nói lời đáp tạ:
- Vương phi thật nhọc công, xin cảm tạ.
Bảo Ngọc chỉ cười cười.
Nàng thay một ấm chè thơm cho hai người rồi chào lui.
Lê Hoàn nhìn theo bóng lưng nàng, khen ngợi:
- Một người vợ hiền như vương phi không dễ tìm.
Đinh Liễn gắp thức bỏ vào bát Lê Hoàn, đáp lời:
- Bảo Ngọc cùng ta nên nghĩa lúc còn li loạn, đã vì ta mà chịu nhiều cơ cực.
Nàng ấy bây giờ chỉ còn mình ta là chỗ dựa.
Đời này Đinh Liễn ta nợ ân tình Ngô vương, cũng nợ ân tình của Bảo Ngọc.
Ta nhất định sẽ không phụ nàng.
Lê Hoàn bật cười:
- Nam Việt Vương, điều mà Lê Hoàn ta quý nhất ở vương thượng chính là sự chí nghĩa chí tình.
Đinh Liễn nhìn Lê Hoàn, mỉm cười.
Từ trong ánh mắt hai người tìm thấy sự tương giao.
Lê Hoàn năm xưa là một trang anh tài nổi tiếng vùng châu Ái.
Loạn mười hai sứ quân nổ ra, các hùng trưởng thi nhau chiêu binh mãi mã, phát triển thế lực.
Đinh Liễn vào vùng Hoan, Ái thay cha mộ binh.
Người con trai chủ động Hoa Lư và thanh niên tài tuấn đất Ái đã có duyên gặp gỡ.
Vừa gặp mặt đã sinh cảm tình, hai người như thể cá nước tìm thấy nhau.
Đinh Liễn mến tài của Lê Hoàn, một lòng muốn chiêu mộ.
Lê Hoàn cũng nhận thấy Đinh Liễn là người tài cao tâm rộng, có thể phò tá được nên chấp thuận đi theo.
Đinh Liễn đưa Lê Hoàn về tiến cử với cha mình.
Đinh Bộ Lĩnh tín nhiệm vô cùng.
Khi nhà Đinh xưng đế, Lê Hoàn được phong Thập Đạo Tướng Quân, coi quản việc quân binh của Đại Cồ Việt.
Chàng trai trẻ do một tay Nam Việt Vương tuyển chọn, đề cử năm xưa có được uy danh sánh ngang hàng tứ trụ đại thần theo phò hoàng thượng từ thuở hàn vi.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế đêm nay khó ngủ.
Ông sai người đốt đèn đi dạo.
Hoàng cung Hoa Lư vốn không phải quá rộng lớn.
Đi mấy chốc mà hoàng thượng nhận ra mình đã đến phủ Nam Việt Vương.
Cả phủ đèn đuốc sáng trưng.
Hoàng thượng có phần làm lạ.
Nam Việt Vương đường xa mệt mỏi, đáng lẽ ra phải ngủ sớm.
Ông ngẫm nghĩ rồi quyết định bước vào phủ vương.
Lính gác trông thấy hoàng thượng liền vội vàng bái lạy.
Phạm Du tâu:
- Bẩm hoàng thượng, xin cho thần vào bẩm báo cùng vương thượng.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế vuốt chòm râu đã điểm vài sợi bạc, nheo mắt nói:
- Trẫm vào thăm con trẫm thì cần gì bẩm báo.
Lời vừa dứt thì người cũng đã tiến vào phủ nội.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế dừng chân trước cửa đại sảnh.
Cửa mở lớn nên ông nhìn thấy toàn bộ quang cảnh bên trong.
Nơi ngọn đèn dầu lạc, Nam Việt Vương và Thập Đạo Tướng Quân kẻ nói người cười, vô cùng tâm đắc.
Hóa ra Lê Hoàn đã trở về trong đêm và người đầu tiên hắn gặp mặt chính là Đinh Liễn.
Đinh Liễn mang đàn ra gảy.
Khúc nhạc réo rắt du dương.
Lê Hoàn uống chè nghe đàn, thái độ vô cùng khoan khoái.
Đứng xem chán rồi hoàng thượng mới hắng giọng ra hiệu, bước thẳng vào sảnh.
Cả Lê Hoàn và Đinh Liễn đều có chút bất ngờ.
Hai chàng trai quỳ dưới chân thiên tử.
Hoàng thượng không vội nói chữ "bình thân".
Thái độ không rõ là vui hay trách, ông bảo Lê Hoàn:
- Quan Thập Đạo, trẫm không nghĩ là ngươi xuất hiện ở đây.
Lê Hoàn lựa lời mà nói:
- Tâu hoàng thượng, thần đêm tối về đến Hoa Lư.
Vì không dám làm phiền đến hoàng thượng nghỉ ngơi nên muốn đợi đến sáng mai sẽ vào chầu.
Lại nghe tin Nam Việt Vương đi sứ trở về, tiện đường thấy phủ vương còn sáng đèn nên ghé vào chào hỏi.
Mong hoàng thượng tha tội.
Hoàng thượng không nói gì.
Ông nhìn đến đứa con trai, có ý trách:
- Nam Việt Vương cớ sao lại lôi thôi như vậy?
Nên nhớ thân phận của mình.
Thật là mất hết uy nghiêm.
Đinh Liễn cúi đầu không nói gì.
Hoàng thượng trách hai người thêm mấy câu không nặng không nhẹ rồi rời đi.
Người trong hoàng cung sau này vẫn xì xầm đồn đại là đêm hôm đó quan Thập Đạo ở lại phủ vương chứ không về nhà.
Định Quốc Công Nguyễn Bặc và Ngoại Giáp Đinh Điền vào chầu.
Hôm nay trông hoàng thượng có vẻ phiền muộn.
Định Quốc Công trong lòng nghi ngại bèn đem thắc mắc nói ra:
- Tâu hoàng thượng, hoàng thượng trông có điều phiền muộn.
Xin cho chúng thần được cùng chia sẻ.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế nhìn ra bóng nắng đổ dài bên chuồng hổ ngoài sân rồng, cất tiếng:
- Hai người có cảm thấy Đinh Liễn và Lê Hoàn tương thân tương ái quá mức hay không?
Nguyễn Bặc và Đinh Điền đưa mắt nhìn nhau.
Cân nhắc một chút, Đinh Điền nói:
- Bẩm, theo thần thấy, Nam Việt Vương và quan Thập Đạo có tình thâm giao chiến hữu lại đồng trang lứa, tính ý hợp nhau nên thân thiết cũng là bình thường.
Hoàng thượng lắc đầu:
- Không bình thường!
Nguyễn Bặc nói:
- Chúng thần xin hoàng thượng dạy rõ.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế sờ sờ thanh kiếm trên bàn, giọng nói trầm trầm:
- Lê Hoàn đối với Đinh Liễn thành tâm còn hơn với trẫm.
Dù sao thì hắn cũng là bề tôi của trẫm.
Trẫm thật không biết trong mắt hắn rốt cuộc trẫm là hoàng đế hay Đinh Liễn mới là hoàng đế.
Hai vị đại thần cả kinh nhìn nhau.
Nguyễn Bặc lập tức biện hộ:
- Tâu hoàng thượng, Nam Việt Vương và Thập Đạo Tướng Quân một lòng trung hiếu, hoàng thượng tuyệt đối đừng nghe lời xúc xiểm mà sinh lòng ngờ vực.
- Trẫm không phải nghe lời xúc xiểm.
- Hoàng đế tiếp tục nói ra suy nghĩ - Nguyễn Bặc, Đinh Điền, cả hai ông cùng Lưu Cơ và Trịnh Tú đều là những anh em đã cùng trẫm vào sinh ra tử mấy mươi năm.
Trẫm cũng nên nói cho các ông rõ điều trẫm đang nghĩ.
- Hoàng đế rời ghế ngồi di chuyển mấy bước - Đinh Liễn, đứa con này... các ông cũng là chú bác thân thiết trong nhà, các ông nói trẫm nghe xem.
Nguyễn Bặc chau mày.
Đinh Điền chợt trầm ngâm.
Từ nhỏ đến lớn, Đinh Liễn luôn là đứa cháu cưng của Bặc, Điền, Cơ, Tú.
Bây giờ tuy đã là một vương thượng quyền cao chức trọng nhưng đối với các ông vẫn như xưa chẳng khác.
Đinh Điền nói trước:
- Bẩm, nếu hoàng thượng đã hỏi thì thần xin nói.
Nam Việt Vương là một người chí nghĩa chí tình, trung hiếu vẹn toàn, thông minh tài giỏi, đối với Đại Cồ Việt công lao to lớn.
Thần xin to gan nói rằng đó chính là đứa con ông Trời đã ban cho hoàng thượng, là nhân tài trời ban cho Đại Cồ Việt.
Nguyễn Bặc nói tiếp:
- Nam Việt Vương là con cả, từ buổi còn cơ hàn đã chịu cực khổ, đã hi sinh rất nhiều, chịu không biết bao nhiêu thiệt thòi.
Ngày nay được vinh hiển cũng chưa từng lỗi đạo với vua cha, thật sự là một đứa con ngoan.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế quay nhìn hai người, chợt bật cười:
- Trẫm biết khi hỏi các ông, các ông đều sẽ nói những điều tốt đẹp hay ho cho nó.
Cả hai vị đại thần đều tỏ ra khó hiểu.
Qua một lúc, hoàng thượng nói tiếp:
- Đinh Liễn có tài, trẫm thừa nhận.
Nhưng đứa con này không ngoan.
- Hoàng thượng vì sao lại nói như vậy?
- Nguyễn Bặc tỏ ra không thuận lòng - Nam Việt Vương trước sau cung kính, sao lại không ngoan?
- Tuy Đinh Liễn trước sau cung kính nhưng trẫm nhận ra thẳm sâu trong lòng nó vẫn có sự kiêu ngạo bất phục.
- Hoàng đế chắp tay sau lưng chậm rãi nói - Nhất là từ khi nó nhận chiếu sắc phong của nhà Tống.
Trước đây, rất nhiều chuyện nó cãi lời trẫm, trẫm cũng không chấp.
Nhưng trẫm nhận thấy càng lúc nó càng ngỗ nghịch.
- Lạnh lùng - Trẫm không thích!
Đinh Điền thất kinh, lên tiếng ngay:
- Hoàng thượng, Nam Việt Vương bản tính nhân hậu lại bộc trực ngay thẳng, chỉ là nghĩ sao nói vậy, không phải là cố ý cãi lời vua cha.
Hoàng thượng xin hãy suy xét, đừng trách oan vương thượng.
Nguyễn Bặc cũng nói đỡ:
- Hoàng thượng, năm xưa, khi Nam Việt Vương trở về từ Cổ Loa sau mười lăm năm cũng đã chịu biết bao nghi ngờ nhưng vẫn một lòng một dạ trung can hiếu nghĩa.
Thần vô phép nói thẳng, hoàng thượng bây giờ ở ngôi chí tôn, không tránh được phải có ý đề phòng.
Nhưng hoàng thượng có thể nghi ngờ tất cả triều đình thì cũng không thể nghi ngờ đứa con ruột thịt, đứa con đã dâng cả tính mạng và tuổi trẻ để giúp hoàng thượng có được cơ nghiệp này.
Đại Thắng Minh Hoàng Đế bất chợt trừng mắt nhìn Nguyễn Bặc.
Nhưng rồi ông nhanh chóng quay đi.
Và hoàng thượng lại lên tiếng:
- Lê Hoàn là một tướng tài, trí dũng đều hơn người.
Và hắn cũng không phải là một kẻ chịu an phận.
Nhân tài như vậy thì dã tâm cũng rất lớn...
Hai quan đại thần lại nhìn nhau.
Họ đã hiểu lòng hoàng thượng.
Nhưng họ không tiện mở miệng.
Cuộc trò chuyện của ba người vẫn cứ xoay quanh hai nhân vật Đinh Liễn và Lê Hoàn.
Thành Hoa Lư đất trời nghiêng ngã.
Một bầu không khí tang thương phủ trùm lầu đài cung các.
Lưu Cơ ở thành Đại La nhận được tin cấp báo.
Con người tài trí ấy lộ rõ sự lo lắng bất an.
"An Quốc quận chúa hãy trở về Hoa Lư đi.
Tình hình bây giờ đang rất hỗn loạn.", Lưu Cơ nói với Hiểu Quân như vậy.
Trần Hiểu Quân sau nhiều việc xảy ra đã xin đến Đại La phụ giúp Lưu Cơ.
Lưu Cơ bảo cô trở về, cô khá ngạc nhiên.
Lưu Cơ báo cho cô biết tình hình ở Hoa Lư.
Quận chúa sững sờ.
Cô tức tốc khởi hành ngay trong đêm.
Khắp hoàng cung một màu tang trắng.
Ai nấy đều mặt mày ủ dột.
Lê Hoàn cẩn thận điều động binh tướng giữ trị an cho kinh thành.
Thời điểm này là thời điểm hết sức căng thẳng.
Phủ Nam Việt Vương cửa đóng then cài.
An Quốc Quận Chúa vừa về đến nơi liền lập tức đến tìm vương thượng.
"Quận chúa, vương thượng có lệnh không gặp bất cứ ai.
Quận chúa hãy về đi.", Phạm Du ngăn cản bước chân Hiểu Quân tiến vào phủ nội.
Hiểu Quân chau đôi mày liễu nhìn cánh cửa lớn, có phần sốt ruột:
- Anh Du, đó là người khác nhưng ta chắc chắn vương thượng sẽ gặp ta.
Anh hãy để ta vào.
Ta nhất định phải gặp vương thượng.
- Không được!
Vương thượng không muốn gặp ai cả.
- Phạm Du rất kiên quyết.
-Để ta vào.
- Hiểu Quân có vẻ mất khống chế.
Một giọng nói bất ngờ vang lên: "An Quốc Quận Chúa, ta thấy cô nên về thì hơn.".
Hiểu Quân quay nhìn.
Phạm Du lập tức chắp tay chào: "Quan Thập Đạo".
Lê Hoàn mặc đồ tang, vẻ mặt dàu dàu kém tươi.
Hiểu Quân ngạc nhiên:
- Quan Thập Đạo, sao lại cản ta?
Lúc này ta làm sao bỏ mặc vương thượng được?
- Quận chúa...
- Lê Hoàn điềm đạm - Vương thượng đã đóng cửa không gặp ai thì đừng nên làm phiền.
Chuyện xảy ra như vậy, tốt nhất đừng làm vương thượng thêm phẫn nộ.
Quận chúa nên đến buổi tang lễ của thái tử đi.
Lê Hoàn nói đến đây thì sắc mặt Hiểu Quân chợt biến đổi.
Cô kéo tay Lê Hoàn ra xa một chút, nói nhỏ:
- Quan Thập Đạo, ta có chết cũng không tin Nam Việt Vương làm chuyện như vậy.
Con người vương thượng thế nào ai cũng rõ.
- Ta cũng không tin.
- Lê Hoàn bình thản đến lạnh lùng - Nhưng tất cả mọi bằng cớ đều chỉ tội vương thượng và vương thượng không hề biện minh.
- Tại sao mọi người không ai bênh vực vương thượng?
- Bênh vực thế nào đây?
- Lê Hoàn vẫn thái độ như vậy - Nguyễn Bặc, Đinh Điền, Phạm Hạp, cùng rất nhiều người khác đều khẳng định Nam Việt Vương bị oan.
Nhưng hoàng thượng chỉ tin vào bằng chứng.
Hoàng hậu Đan Gia mất con, đau đớn kêu gào đòi trị tội kẻ sát nhân.
Dù hai vị hoàng hậu có nói thế nào cũng không giúp hoàng thượng nguôi giận.
Vương thượng trước sau không lên tiếng.
Cục diện bế tắc.
Hiểu Quân thở dài.
Nàng đau lòng vô cùng.
Lúc này, chợt có tiếng của Nam Việt Vương Phi:
- Quan Thập Đạo, vương thượng muốn gặp ông.
Lê Hoàn và Hiểu Quân cùng bước đến.
Quận chúa gấp gáp níu lấy vương phi:
- Vương phi, ta muốn gặp vương thượng, ta phải gặp vương thượng.
Bảo Ngọc khuyên:
- Vương thượng đang rất đau buồn, không muốn gặp ai.
Quận chúa nên cho chàng chút thời gian.
Hiểu Quân thẩn thờ thối lui.
Lê Hoàn hỏi:
- Vương phi định đi đâu?
- Đến tang lễ.
-Bảo Ngọc đáp.
Lê Hoàn hơi chau mày:
- Hoàng hậu Đan Gia đang rất phẫn nộ, nhìn thấy vương phi sẽ trút hết oán hận lên người, rất nguy hiểm.
Bảo Ngọc lắc đầu:
- Không sao.
Tình mẹ xót con ai cũng vậy.
Ta tin chồng ta vô tội, ta không sợ gì cả.
- Mỉm nhẹ - Huống chi hai vị hoàng hậu vẫn bảo vệ ta.
Lê Hoàn gật đầu.
Bảo Ngọc bước đi.
Hiểu Quân nhìn theo nàng, chợt nói:
- Ta phải đi gặp hai vị hoàng hậu.
Quận chúa vừa nói dứt tiếng thì đã vội vã chạy đi.
Lê Hoàn đi nhanh vào bên trong phủ.
(Lâu quá chưa gõ truyện lại tay bị cứng rồi.
Thôi đăng tạm sương sương.
Đoạn kết sẽ có nhanh nha)