Cập nhật mới

Khác TRẤN

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
153,753
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
44,735
394091362-256-k618691.jpg

Trấn
Tác giả: NhuNgoc171202
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Có những lời nguyền được gieo từ ngàn năm trước, khi đất đai bị "trấn" yểm, long mạch bị đoạn tuyệt, và những sinh linh vô tội trở thành vật tế cho tà thuật.

Hồn oan không siêu thoát, ám ảnh truyền đời.

Trên mảnh đất Giao Châu xưa, nơi từng là làng Thạch Tâm oan khuất, giờ đây là trường chuyên Trần Quang Diệu.

Bên trong vẻ ngoài bình yên, tòa nhà C bị niêm phong đứng đó như một chứng nhân câm lặng cho những bi kịch không lời giải đáp, và là khởi nguồn cho nỗi đau khắc khoải trong lòng Lý Nhật Hạ.

Một bài viết lạ trên diễn đàn kinh dị.

Một manh mối mong manh.

Nhật Hạ, cô nữ sinh mang vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim luôn hướng về người chị gái hóa điên năm nào, quyết không để quá khứ ngủ yên.

Cùng Hà Nguyệt Minh, người bạn thân tinh nghịch với trí tuệ sắc sảo, họ bước vào một cuộc truy tìm đầy hiểm nguy.

Bóng ma của bệnh viện cũ.

Những lời thì thầm từ quá khứ.

Những mảnh ghép lịch sử rời rạc dần hé lộ một sự thật kinh hoàng, vượt xa sức tưởng tượng của hai cô gái trẻ.

Đâu đó, trong những lớp lang thời gian, một âm mưu đen tối vẫn đang tiếp diễn, nhắm vào sức mạnh tiềm ẩn của mảnh đất bị nguyền rủa.

Ai là bạn?

Ai là thù?

Khi những hiện tượng siêu nhiên ngày một dày đặc, khi những thế lực vô hình và hữu hình cùng lúc bủa vây, liệu tình bạn, tình yêu vừa chớm nở có đủ sức mạnh để soi đường?

"Trấn" - một lời nguyền cổ xưa.

Một bí mật bị chôn vùi.

Một cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hiện tại và quá khứ.

Liệu con người có thể hóa giải được những gì đã bị "trấn" lại, h



kinhdi​
 
Trấn
Văn án


Có những lời nguyền được gieo từ ngàn năm trước, khi đất đai bị "trấn" yểm, long mạch bị đoạn tuyệt, và những sinh linh vô tội trở thành vật tế cho tà thuật.

Hồn oan không siêu thoát, ám ảnh truyền đời.

Trên mảnh đất Giao Châu xưa, nơi từng là làng Thạch Tâm oan khuất, giờ đây là trường chuyên Trần Quang Diệu.

Bên trong vẻ ngoài bình yên, tòa nhà C bị niêm phong đứng đó như một chứng nhân câm lặng cho những bi kịch không lời giải đáp, và là khởi nguồn cho nỗi đau khắc khoải trong lòng Lý Nhật Hạ.

Một bài viết lạ trên diễn đàn kinh dị.

Một manh mối mong manh.

Nhật Hạ, cô nữ sinh mang vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim luôn hướng về người chị gái hóa điên năm nào, quyết không để quá khứ ngủ yên.

Cùng Hà Nguyệt Minh, người bạn thân tinh nghịch với trí tuệ sắc sảo, họ bước vào một cuộc truy tìm đầy hiểm nguy.

Bóng ma của bệnh viện cũ.

Những lời thì thầm từ quá khứ.

Những mảnh ghép lịch sử rời rạc dần hé lộ một sự thật kinh hoàng, vượt xa sức tưởng tượng của hai cô gái trẻ.

Đâu đó, trong những lớp lang thời gian, một âm mưu đen tối vẫn đang tiếp diễn, nhắm vào sức mạnh tiềm ẩn của mảnh đất bị nguyền rủa.

Ai là bạn?

Ai là thù?

Khi những hiện tượng siêu nhiên ngày một dày đặc, khi những thế lực vô hình và hữu hình cùng lúc bủa vây, liệu tình bạn, tình yêu vừa chớm nở có đủ sức mạnh để soi đường?

"Trấn" – một lời nguyền cổ xưa.

Một bí mật bị chôn vùi.

Một cuộc đối đầu giữa ánh sáng và bóng tối, giữa hiện tại và quá khứ.

Liệu con người có thể hóa giải được những gì đã bị "trấn" lại, hay sẽ mãi mãi bị giam cầm trong vòng xoáy của định mệnh?
 
Trấn
Chương 1: Mảnh Vỡ Ký Ức Và Tiếng Gọi Từ Quá Khứ


Tiết trời tháng 11, Hà Nội bắt đầu đón những cơn gió mùa đầu tiên.

Cái lạnh không đủ để người ta phải co ro tấm áo, nhưng cũng đủ để xua đi cái oi bức còn sót lại của mùa hạ, mang theo một chút gì đó mơ hồ, không rõ nét.

Trong khuôn viên rộng lớn của trường Đại học Ngoại Ngữ, nơi những tòa nhà giảng đường xưa cũ xen lẫn với những kiến trúc mới hơn, không khí học tập vẫn náo nhiệt như thường lệ.

Giờ nghỉ trưa, sân trường rộn rã tiếng cười nói, tiếng bước chân vội vã của đám học sinh, sinh viên ùa ra từ các lớp học.

Tại một góc nhỏ trong căn-tin náo nhiệt, Lý Nhật Hạ khẽ vén những sợi tóc bị gió thổi bay ra sau vành tai, đôi mắt đen láy, to tròn chăm chú lướt trên màn hình điện thoại.

Dáng vẻ của Hạ có chút gì đó xa cách, một nét lạnh lùng thường trực trên gương mặt thanh tú, với sống mũi cao và đôi môi mỏng mím nhẹ.

Nhưng ai quen thân mới biết, đằng sau vẻ ngoài ấy là một trái tim ấm áp, một tâm hồn sâu sắc và có phần đa cảm.

Ở tuổi mười bảy, học lớp chuyên Anh của trường phổ thông chuyên Trần Quang Diệu danh tiếng, Hạ sở hữu một trí thông minh sắc sảo và khả năng giao tiếp khéo léo, dù cô là người ít khi chủ động.

Ngồi đối diện Hạ là Hà Nguyệt Minh, cô bạn thân từ thuở còn cởi chuồng tắm mưa của Hạ.

Minh là kiểu người trái ngược hoàn toàn với Hạ, lúc nào cũng rạng rỡ như ánh mặt trời.

Mái tóc cắt layer gọn gàng mà tinh nghịch, đôi mắt lanh lợi, cùng nụ cười tươi rói luôn thường trực trên môi.

Nguyệt Minh học ở lớp chuyên Lý, đầu óc cô nàng lúc nào cũng quay cuồng với những phương trình, những định luật vật lý, đặc biệt là niềm đam mê cháy bỏng với vật lý lượng tử.

Minh vừa mới trải qua một cuộc chia tay không mấy êm đẹp, nên dạo này, cô dành nhiều thời gian hơn để lẽo đẽo theo Hạ, như một chú cún nhỏ tìm về chốn bình yên.

"Ê, Hạ ngố," Minh khều nhẹ vào tay Hạ, giọng trêu chọc.

"Lại cắm mặt vào cái điện thoại thế?

Có gì hay hơn mấy cái công thức của tao không?"

Hạ không ngẩng đầu, chỉ khẽ nhếch môi: "Mày thì biết gì.

Đang xem cái này hay cực."

"Hay cỡ nào?

Hay bằng việc tao vừa nghĩ ra cách cải tiến máy gia tốc hạt mini không?"

Minh vênh mặt, vẻ tự hào hiện rõ.

Lần này thì Hạ ngẩng lên, nhìn cô bạn thân bằng ánh mắt "mày-thôi-đi" quen thuộc.

"Gớm.

Máy gia tốc hạt của mày chắc chỉ để bắn ruồi.

Tao đang đọc một bài trên HHF."

"HHF?"

Minh nhíu mày.

"Cái diễn đàn mà mày hay lảm nhảm ấy hả?

Toàn ba cái chuyện ma với chả quỷ nhảm địt."

"Không hề nha," Hạ phản bác, giọng có chút nghiêm túc hơn.

"Bài này của một tài khoản tên Elly.866, viết về trường mình đấy.

Về tòa C, cái tòa nhà bị niêm phong ấy."

Nghe đến tòa C, nụ cười vốn thường trực trên môi Nguyệt Minh bỗng dưng tắt lịm, như ngọn đèn dầu bị một cơn gió độc thổi qua.

Một khoảng lặng nặng nề, gần như hữu hình, bao trùm lấy hai cô gái, như thể cái tên đó vừa được thốt ra đã mang theo một sức nặng của đá tảng, đè trĩu xuống không gian.

Tòa C, một khối kiến trúc ba tầng cũ kỹ, trơ gan cùng tuế nguyệt, nằm tách biệt hẳn ở một góc sân trường, như một kẻ bị ruồng bỏ.

Từ lâu lắm rồi, nó đã bị người ta niêm phong bằng những tấm ván gỗ đóng ngang dọc, loang lổ vết thời gian, và những vòng dây kẽm gai sắc lạnh, han gỉ, chằng chịt như mạng nhện khổng lồ.

Tất cả phủ lên nó một màu huyền bí đến đáng sợ, một vẻ rờn rợn khiến người ta chỉ dám liếc nhìn từ xa chứ chẳng mấy ai dám bén mảng lại gần.

Tin đồn về nó thì nhiều vô kể, thêu dệt đủ thứ chuyện ma quái, nhưng rốt cuộc, chẳng ai thực sự biết rõ ngọn ngành những gì đã xảy ra phía sau những bức tường câm lặng ấy.

Ánh mắt Hạ bỗng trở nên xa xăm, mông lung, như thể hồn cô đã lạc về một miền ký ức nào đó thật buồn.

Bài viết của cái tài khoản Elly.866 ấy, nó như một chiếc chìa khóa han gỉ, vậy mà lại vô tình cắm vừa khít vào ổ khóa của một ngăn tủ ký ức đau buồn mà Hạ đã cố công niêm phong, chôn chặt bấy lâu nay.

Hình ảnh người chị gái, Nhật Ánh, lại hiện về, rõ mồn một đến xót xa.

Ánh của ngày ấy, với đôi mắt to tròn giờ đây chỉ còn là một cái nhìn thất thần, vô hồn, miệng không ngừng lảm nhảm những câu từ vô nghĩa, đứt quãng, như tiếng vọng từ một cõi nào đó xa xôi.

Mười ba năm đằng đẵng đã trôi qua, kể từ cái đêm định mệnh kinh hoàng năm 2005 ấy.

Nhật Ánh, khi đó cũng là một nữ sinh cuối cấp, đầy mơ mộng và hoài bão, đã cùng nhóm bạn đồng trang lứa, vì một phút nông nổi muốn thử thách lòng gan dạ, đã liều lĩnh trèo tường vào tòa C giữa đêm hôm khuya khoắt để chơi cầu cơ.

Buổi sáng hôm sau, khi sương sớm còn chưa tan hẳn, người ta tìm thấy họ.

Một cảnh tượng hãi hùng bày ra trước mắt.

Bốn người bạn của Ánh, những thiếu niên mới ngày hôm qua còn cười nói, nay nằm đó trong những tư thế kỳ dị, đầu của họ thì biến mất một cách man rợ.

Chỉ riêng Ánh, không hiểu vì lẽ gì, vẫn còn sống sót, nhưng tâm trí cô đã hoàn toàn sụp đổ, vỡ vụn như mảnh gương soi.

Kể từ đó, Ánh sống trong một thế giới của riêng mình, một thế giới đầy những hình ảnh ám ảnh.

"Làng ma không đầu... cứu người trong tiếng bom đạn... những oan hồn gào thét..." – những câu nói rời rạc, đứt đoạn, thỉnh thoảng lại bật ra từ khuôn miệng xinh xắn của Ánh trong những cơn điên loạn, giờ đây như có một sợi dây vô hình, lạnh lẽo, nối kết với những dòng chữ Hạ vừa đọc trên cái diễn đàn ma quái kia.

"...Nhiều học sinh học tại tòa C trùng hợp mất tích tại cùng một địa điểm... hiệu trưởng chọn ém chuyện lại... oan hồn vất vưởng quanh bệnh viện..."

Hạ khẽ lẩm bẩm lại vài cụm từ trong bài viết, đôi mày thanh tú nhíu chặt lại, hằn lên một nếp ưu tư.

Những chữ nghĩa ấy, sao mà nó lại ứng nghiệm đến rợn người với những gì chị Ánh đã trải qua và lảm nhảm.

Nguyệt Minh nhìn sắc mặt Hạ tái đi, giọng không giấu được vẻ lo lắng, khẽ lay nhẹ tay bạn: "Mày... mày sao thế Hạ?

Lại nghĩ về chị Ánh à?"

Hạ từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn còn vương nét u buồn, nhưng ánh lên một tia quyết đoán.

Cô gật đầu, giọng khẽ khàng nhưng rõ ràng: "Ừ.

Tao nghĩ... tao nghĩ bài viết này có thể là một manh mối về chuyện của chị ấy."

Cái lạnh của buổi sớm mùa đông dường như càng thấm sâu hơn vào da thịt, mang theo một nỗi bất an mơ hồ.

Bữa trưa hôm ấy, Hạ ăn gì cũng không thấy ngon.

Những dòng chữ của Elly.866 cứ quanh quẩn trong tâm trí cô.

Chiều tan học, lòng Hạ nặng trĩu.

Cô quyết định phải nói chuyện này với bố mẹ.

Ngôi nhà của gia đình Hạ nằm trong một con ngõ nhỏ yên tĩnh.

Bố mẹ cô đều là giảng viên đại học ngoại ngữ, cuộc sống gia đình tuy không quá giàu sang nhưng luôn êm đềm, nề nếp.

Sau bữa cơm tối, khi cả nhà đang quây quần xem tivi, Hạ hít một hơi thật sâu, cất giọng:

"Bố, mẹ... con có chuyện muốn nói."

Ông An, bố Hạ, một người đàn ông trung niên với vầng trán cao và cặp kính lão, từ từ quay sang nhìn con gái.

"Có chuyện gì thế con?"

"Hôm nay con đọc được một bài viết... về tòa C của trường," Hạ bắt đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

"Nó có nhắc đến những chuyện kỳ lạ, và... và có thể liên quan đến chuyện của chị Ánh ngày xưa."

Nghe đến tên Nhật Ánh và tòa C, không khí trong phòng khách bỗng chùng xuống.

Bà Tuyết, mẹ Hạ, một phụ nữ có nét mặt hiền hậu nhưng giờ đây lại đượm vẻ lo âu, vội đặt cốc nước xuống bàn.

"Lạ chuyện đó hả con?

Con đừng đào bới thêm nữa.

Chuyện cũng đã qua rồi."

"Nhưng mà...," Hạ cố gắng thuyết phục, "Bài viết này có những chi tiết rất lạ.

Con nghĩ nó có thể giúp chúng ta biết nhiều hơn tại sao chị Ánh lại..."

"Lý Nhật Hạ!"

Ông An cắt ngang, giọng nghiêm khắc hơn thường lệ.

"Bố mẹ không muốn nghe thêm bất cứ điều gì về tòa nhà đó nữa.

Chuyện của Ánh là một nỗi đau quá lớn với gia đình mình.

Con còn nhỏ, đừng dính vào những chuyện phức tạp đó."

"Nhưng con chỉ là lo cho chị thôi mà!"

Hạ cảm thấy một nỗi ấm ức dâng lên.

Bà Tuyết nắm lấy tay con gái, giọng mềm hơn nhưng vẫn kiên quyết: "Thế nào cũng không thể mang Ánh của ngày xưa trở về được, con à.

Mẹ xin con, hãy để quá khứ ngủ yên.

Tập trung vào học hành, vào hiện tại đi."

Cuộc nói chuyện kết thúc trong bầu không khí ngột ngạt.

Hạ cũng biết bố mẹ lo lắng cho mình, nhưng cô không thể nào gạt bỏ những nghi vấn đang cuộn trào trong lòng.

Đêm đó, Hạ trằn trọc mãi không ngủ được.

Hình ảnh chị Ánh, những dòng chữ của Elly.866, và cả tòa nhà C u ám cứ xoay vần trong tâm trí cô.

Cô cảm thấy có một điều gì đó thôi thúc mình phải tìm ra sự thật.

Sáng hôm sau, Hạ đến lớp với đôi mắt hơi thâm quầng.

Ngay khi thấy Minh, cô kéo bạn ra một góc hành lang vắng.

"Minh này," Hạ nói nhỏ, "Tối qua tao nói chuyện với bố mẹ về bài viết trên HHF rồi."

"Sao?

Bố mẹ mày nói gì?"

Minh tò mò.

"Cấm tiệt," Hạ thở dài.

"Còn bị la cho một trận nữa."

Minh vỗ vai bạn an ủi: "Thôi mà, tao biết trước mà.

Người lớn lúc nào chẳng vậy.

Chuyện liên quan đến chị Ánh, chắc chắn hai bác càng không muốn mày dính vào."

"Nhưng tao không bỏ cuộc được," Ánh mắt Hạ ánh lên sự quyết tâm.

"Tao cảm thấy có điều gì đó rất không ổn.

Tao muốn biết chuyện gì đã thực sự xảy ra với chị Ánh và những người bạn của chị ấy.

Mày..mày muốn giúp tao không?"

Minh nhìn sâu vào mắt Hạ.

Cô thấy được sự khao khát, nỗi dằn vặt và cả một chút sợ hãi trong đó.

Bản tính tò mò, thích khám phá những điều bí ẩn trỗi dậy trong Minh.

Hơn nữa, nhìn thấy Hạ như vậy, cô không đành lòng từ chối.

Gần đây, sau khi chia tay, Minh cảm thấy trống trải, và việc ở bên Hạ, cùng Hạ làm một điều gì đó "nguy hiểm" một chút, lại khiến cô cảm thấy có chút hứng khởi.

"Chill đê," Minh nhún vai, nở một nụ cười tinh nghịch.

"Nghe cũng zui đuấy.

Dù sao thì dạo này tao cũng đang rảnh.

Giải mã bí ẩn trường học, nghe như làm conan ý."

Hạ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi.

"Cảm ơn mày nha."

"Gớm, nghe mắc ỉa," Minh khoác vai Hạ.

"Vậy kế hoạch của chúng ta là gì đây, Sherlock Hạ?"

Và thế là, cuộc hành trình vén bức màn bí ẩn của hai cô nữ sinh chính thức bắt đầu.

Những ngày tiếp theo, Hạ và Minh dành phần lớn thời gian rảnh rỗi để thu thập thông tin.

Họ bắt đầu từ những thứ cơ bản nhất: lịch sử trường Đại học Ngoại Ngữ, thời điểm thành lập trường chuyên Trần Quang Diệu, và đặc biệt là những ghi chép, dù ít ỏi, về tòa nhà C.

Thư viện trường trở thành điểm đến quen thuộc của cả hai sau mỗi buổi học.

Những cuốn kỷ yếu cũ kỹ, những tập báo tường ố vàng theo thời gian, tất cả đều được họ lật giở cẩn thận.

Họ biết được rằng trường Đại học Ngoại Ngữ được thành lập từ năm 1959.

Mãi đến những năm sau 1975, trường mới quyết định mở thêm trường chuyên phổ thông nằm trong khuôn viên.

Và điều khiến Hạ và Minh đặc biệt chú ý, đó là thông tin trường Đại học Ngoại Ngữ đã di dời cơ sở về nền của một bệnh viện cũ tên là Thạch Tâm.

"Bệnh viện Thạch Tâm?"

Minh lẩm bẩm, tay lật giở một trang tài liệu phô tô đã nhàu nát.

"Ê nghe quen quen."

Hạ gật đầu.

"Tao cũng vậy.

Hình như trong bài của Elly.866 có nhắc, nhưng liên quan đến một ngôi làng cổ."

Song song với việc tìm hiểu lịch sử trường, cả hai bắt đầu nghiên cứu sâu hơn về sự kiện bí ẩn của ngôi làng cổ với việc Cao Biền trấn yểm, về địa danh Giao Châu xưa.

Những tiết học Sử của cô Lan, giáo viên dạy Sử lớp Hạ, bỗng trở nên có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Cô Lan, một phụ nữ chạc 45 tuổi, có vẻ ngoài nghiêm nghị và giọng nói trầm ấm, thường có những bài giảng rất cuốn hút.

Dạo gần đây, Hạ để ý thấy cô Lan hay nhắc đến Cao Biền, không chỉ là những chiến công mà còn cả những giai thoại về thuật phong thủy, về việc trấn yểm long mạch của viên đô hộ nhà Đường này.

Trong một tiết học, cô Lan say sưa giảng: "Cao Biền, tuy là kẻ cai trị ngoại bang, nhưng lại rất am tường địa lý, phong thủy nước Nam ta.

Hắn cho rằng nước Nam có nhiều linh khí, dễ sinh nhân tài, nên đã tìm cách trấn yểm các long mạch lớn để làm suy yếu vận khí dân tộc.

Các em có biết, Giao Châu xưa, tức vùng Bắc Bộ ngày nay, là một trong những nơi bị Cao Biền chú ý nhất không?"

Hạ và Minh liếc nhìn nhau.

Sự trùng hợp này khiến họ không khỏi nghi ngờ.

Liệu có phải cô Lan đang cố tình gợi mở điều gì đó, hay chỉ đơn thuần là sự ngẫu nhiên trong bài giảng?

Chưa kể, thầy Quân, hiệu trưởng trường Đại học Ngoại Ngữ, lại chính là chồng của cô Lan.

Mối quan hệ này càng làm tăng thêm sự phức tạp của vấn đề vì chắc chắn với mối quan hệ này cô sẽ biết được nhiều thông tin người ngoài không thể nào biết về ngôi trường này.

Sau nhiều ngày miệt mài tìm kiếm trong thư viện, lật giở từng trang giấy ố vàng, những mảnh ghép rời rạc về lịch sử ngôi trường và khu đất nó tọa lạc bắt đầu hiện ra, nhưng bức tranh toàn cảnh vẫn còn rất mơ hồ, như một bức vẽ bị thời gian làm nhòe đi những chi tiết quan trọng.

Hạ cảm thấy mình cần một hướng đi cụ thể hơn, một nguồn thông tin có chiều sâu hơn là những lời đồn đại và vài dòng ghi chép sơ sài.

Ánh mắt cô lại dừng lại ở cái tên Elly.866 trên diễn đàn HHF.

Dù sao đi nữa, bài viết của người này là điểm khởi đầu cho những nghi vấn của cô.

Có lẽ, người này biết nhiều hơn những gì họ đã viết.

Hạ quyết định phải thử liên lạc trực tiếp với Elly.866.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo và lời lẽ thật cẩn trọng.

Cô không muốn tỏ ra quá tò mò hay để lộ bất cứ điều gì về mục đích thực sự của mình, ít nhất là cho đến khi có thể tin tưởng người ở đầu dây bên kia.

Hạ cẩn thận soạn một tin nhắn qua diễn đàn HHF.

Nội dung tin nhắn khá ngắn gọn và khách sáo, chủ yếu là giới thiệu bản thân là một học sinh của trường Trần Quang Diệu, bày tỏ sự ấn tượng và quan tâm đặc biệt đến bài viết sâu sắc về những bí ẩn của trường, đặc biệt là những chi tiết liên quan đến tòa C và lịch sử khu đất.

Cô khéo léo hỏi xem Elly.866 có thêm nguồn thông tin nào hoặc có hứng thú trao đổi thêm về chủ đề này không, vì bản thân cô cũng rất yêu thích tìm hiểu những câu chuyện lịch sử có yếu tố kỳ bí của địa phương.

Tuyệt nhiên, không một lời nào nhắc đến chị gái hay những biến cố của gia đình.

Hồi hộp chờ đợi, Hạ gần như không tập trung được vào việc gì khác.

Cảm giác thấp thỏm như ngồi trên đống lửa.

Hai ngày sau, khi đang cùng Minh ngồi ôn bài trong góc thư viện vắng vẻ, điện thoại Hạ rung nhẹ.

Một thông báo mới từ HHF.

Tim cô như hẫng một nhịp.

Là Elly.866 trả lời!

Hạ vội vàng mở tin nhắn, Minh cũng tò mò ghé đầu vào xem:

Kim Anh (Elly.866):

"Chào Hạ,

Chị là Kim Anh, cựu học sinh Trần Quang Diệu (khóa 2010), hiện đang theo học ngành Tâm lý học tại Mỹ.

Cảm ơn em đã quan tâm đến bài viết của chị nhé.

Chị viết về tòa C vì bị ám ảnh bởi một lời đồn có phần rùng rợn: trường mình được xây trên nền bệnh viện Thạch Tâm cũ, và điều kỳ lạ hơn là bệnh viện ấy lại được dựng trên nền của ngôi làng Thạch Tâm cổ xưa từ thời Giao Châu.

Sự lặp lại của cái tên "Thạch Tâm" qua các thời kỳ khiến chị không khỏi có chút cảm giác rờn rợn, em thấy sao?

Từ nhỏ chị đã được nghe những câu chuyện dân gian về các 'vùng đất dữ'.

Nhưng Thạch Tâm lại gieo vào lòng chị một nỗi ám ảnh đặc biệt, một linh cảm rằng nơi đây ẩn chứa những bí mật sâu kín, có lẽ là đáng sợ.

Nếu em có bất kỳ thông tin nào về tòa C, hoặc đơn giản là tò mò muốn cùng chị khám phá thêm, đừng ngần ngại nhắn cho chị.

Biết đâu chúng ta có thể cùng nhau xâu chuỗi những manh mối thú vị.

Thân,

Kim Anh."

Đọc xong tin nhắn của Kim Anh, lồng ngực Hạ như trút được một phần gánh nặng, một tiếng thở phào khẽ thoát ra.

Dù sự bất an chưa hoàn toàn tan biến, nhưng những dòng chữ từ người chị xa lạ đã phần nào xác thực những nghi ngờ vốn chỉ âm ỉ trong cô.

Điều đáng nói là thái độ cởi mở và thiện chí hợp tác của Kim Anh đã khiến Hạ dè dặt đặt vào đó một tia hy vọng, dù chị ấy có tìm hiểu sự việc vì nhóm của Nhật Ánh nhóm hay không.

Lời lẽ chân thành, không một chút dò xét, chỉ thuần túy là sự ám ảnh chung về cái tên Thạch Tâm – đó là điều khiến Hạ cảm thấy có thể tin tưởng, ít nhất là ở thời điểm này.

Cái tên Thạch Tâm, từ ngôi làng cổ đến bệnh viện cũ, mỗi khi được nhắc lại đều khiến sống lưng Hạ lành lạnh.

Kim Anh, dù chỉ dựa trên lời đồn và "cảm giác", cũng nhận ra sự bất ổn từ nó.

Đặc biệt, chi tiết chị ấy là người gốc Phú Yên – nơi Hạ chưa từng nghĩ có liên hệ gì – lại gieo vào lòng cô một mối nghi ngờ mới, một sự trùng hợp kỳ lạ.

Nó không trực tiếp giải đáp điều gì, nhưng thắt chặt thêm những sợi dây vô hình mà Hạ cảm nhận được.

Hạ quay sang Minh, thấy cô bạn cũng đang chau mày.

"Vậy là chị này cũng chỉ nghe đồn thôi," Minh nói, gõ ngón tay lên màn hình.

"Nhưng mà đỉnh thật, chị ấy cũng biết trường mình xây trên nền bệnh viện Thạch Tâm cũ, rồi bệnh viện lại từ làng Thạch Tâm.

Mà mày cũng gốc Phu Yên nhỉ, người Phú Yên hay kể truyện ma lắm hả, cục zàng?"

"Đừng có gọi tao là cục zàng, nhưng mà tao cũng nghĩ giống mày," Hạ đáp, giọng vẫn còn chút ưu tư.

"Vậy mày cũng nghĩ mày là cục zàng hả?".

Minh bỡn cợt, nhướn mày trêu chọc.

Hạ đưa tay véo một cái rõ đau vào má Minh, khiến cô bạn kêu oai oái.

"Trời ơi cái con cục cứt này!"

Hạ mắng, mặt mày nhăn nhó vì trò đùa dai của Minh nhưng không giấu nổi nụ cười.

"Chị ấy không biết chi tiết," Hạ tiếp tục, lờ đi vẻ mặt méo xệch vì đau của Minh, "nhưng cái 'cảm giác ám ảnh lạ' mà chị ấy nói về Thạch Tâm làm tao thấy hơi... bất an.

Cứ như có một lời thì thầm nào đó từ quá khứ của mảnh đất này, mà chúng ta đang dần nghe rõ hơn.

Có lẽ, tao sẽ chia sẻ vài thông tin với chị ấy, xem sao."

Manh mối từ Kim Anh, tuy không cung cấp chi tiết cụ thể như Hạ mong đợi, nhưng lại mở ra một hướng bất ngờ và quan trọng.

Nó củng cố thêm sự tồn tại của một quá khứ không mấy tốt đẹp gắn liền với cái tên Thạch Tâm.

Đặc biệt, sự trùng hợp về gốc gác Phú Yên của Kim Anh và "cảm giác ám ảnh" của chị về nơi này như phủ thêm một lớp sương mù bí ẩn, khiến câu chuyện càng thêm phức tạp.

Cuộc tìm kiếm của Hạ và Minh giờ đây không chỉ dừng lại ở việc giải mã những lời đồn trong trường, mà còn bắt đầu chạm đến những kết nối sâu xa hơn, những ẩn số từ quá khứ đang chờ được làm sáng tỏ.
 
Trấn
CHƯƠNG 2: ĐÊM TRONG KHUÔN VIÊN TRƯỜNG


Những ngày tiếp theo, Hạ không lúc nào nguôi thấp thỏm.

Chiếc điện thoại như vật bất ly thân, cô liên tục kiểm tra, hy vọng một thông báo mới từ Elly.866 hiện lên.

Cô đã chủ động gửi thêm hai tin nhắn nữa, nhưng ba ngày dài đằng đẵng trôi qua, đáp lại vẫn chỉ là sự im lặng đến não nề.

Hạ cắn môi, lòng đầy bứt rứt, không yên.

"Chắc chị ấy bận rộn với việc học ở Mỹ." cô lẩm bẩm, cố tìm một lý do hợp lý để xoa dịu chính mình.

"Hoặc cũng có thể..." một tia nghi ngờ khác len lỏi, sắc bén hơn, "chị ấy biết nhiều hơn những gì đã bóng gió chia sẻ, và đang cần thời gian cân nhắc kỹ lưỡng trước khi tiết lộ thêm điều gì đó quan trọng."

Thấy Hạ cứ ủ rũ nhìn màn hình điện thoại, Minh liền chọc ghẹo, cố làm không khí vui vẻ hơn:"Cục zàng của tôi ơi, đừng làm cái mặt ỉu xìu như bánh đa ngâm nước thế.

Tao có tin vui nè!"

Hạ ngước lên, ánh mắt vẫn còn chút uể oải: "Gì?"

"Cuối tuần này trường tổ chức hội trại, theo chương trình mọi năm là tối có đốt lửa trại đấy.

Một cơ hội vàng để chúng mình khám phá tòa C còn gì nữa!"

Minh nháy mắt, vẻ mặt đầy phấn khích.

Hạ giật mình, mắt tròn xoe: "Mày điên à?

Đêm hôm khuya khoắt mà mò vào đó!"

Minh cười toe toét, "Không vào hang cọp sao bắt được cọp con?"

Cánh tay cô vung lên khoa trương, vô tình lướt nhẹ vào má Hạ như vuốt ve.

"Yên tâm, có tao ở đây bảo kê rồi, mày xoắn cái gì?"

Gò má Hạ nóng bừng.

Cô vội lắp bắp phản pháo, cố giấu vẻ bối rối: "Có... có mà ma nó thấy mày to xác, nó mukbang mày đầu tiên chứ ở đó mà bảo với chả vệ!

Lúc đó đừng có mà khóc thét!"

Đêm cắm trại cuối cùng cũng đến.

Khuôn viên trường thường ngày yên tĩnh giờ đây rực sáng bởi ánh lửa trại bập bùng và ánh đèn hắt ra từ các gian hàng cùng các túp lều theo nhiều chủ đề của học sinh.

Trong chiếc lều nhỏ dựng ở một góc sân, Hạ và Minh ngồi đối diện nhau, ánh đèn pin hắt lên khiến khuôn mặt Hạ trông càng thêm căng thẳng.

"Mày nhìn cứ như con thỏ sắp bị sói vồ tới nơi ấy," Minh bông đùa, rồi làm bộ gồng tay khoe cơ bắp không hề tồn tại.

"Đừng có lo, nếu mà ma cỏ gì đó xuất hiện, tao sẽ hóa Saitama đấm cho nó bay màu!"

Hạ bĩu môi, không thèm đáp lại câu đùa nhạt nhẽo ấy: "Trẻ trâu!"

Minh cười khì khì, rồi bỗng nhiên hạ giọng, giả tiếng ma quái rợn người: "Lạnh quá... tôi mất cái đầu rồi..." rồi bất ngờ thổi một luồng hơi lạnh vào gáy Hạ.

"Cái đ...!"

Hạ đang tập trung xem kỹ lại bài viết của Elly, giật mình hét lên một tiếng, theo phản xạ quay người lại đấm một cái khá mạnh vào bụng Minh.

"Sống như một con người đi!

Muốn dọa chết tao à?!"

Minh ôm bụng cười đến co quắp, nước mắt gần như muốn trào ra.

Nhưng rồi, tiếng cười của cô chợt nghẹn lại nơi cổ họng khi ánh mắt vô tình chạm phải gương mặt Hạ.

Đôi mắt cô bạn thân hoe đỏ, long lanh một lớp nước mỏng, vành môi mím chặt, cố ghì giữ một cảm xúc mãnh liệt nào đó đang trực chờ bung vỡ.

Nụ cười trên môi Minh đông cứng, rồi từ từ tan biến, thay vào đó là một sự sững sờ, lo lắng.

"Ủa?

Sao... sao thế?"

Giọng Minh lắp bắp.

"Tao... tao chỉ đùa thôi mà?

Sao mày lại khóc mất rồi?"

Hạ quay phắt mặt đi, bờ vai khẽ run lên.

Giọng cô nghẹn lại, cố nén nước mắt: "Mày lúc nào cũng thế!

Đùa gì mà chẳng bao giờ đúng lúc đúng chỗ gì hết!

Đã biết người ta sợ muốn chết rồi mà vẫn còn cố tình dọa!"

Thấy Hạ thực sự sắp khóc, Minh cuống quýt.

Theo phản xạ, cô bước tới, vòng tay ôm lấy Hạ, vụng về vỗ nhẹ lên lưng bạn mình như một lời dỗ dành."

Thôi mà, tao xin lỗi.

Đừng khóc nữa, cục zàng.

Tao sai rồi, lần sau không dám dọa mày nữa đâu."

Cái ôm bất ngờ của Minh khiến Hạ sững người.

Hơi ấm và mùi dầu gội quen thuộc từ người Minh bao trùm lấy cô, khiến tim Hạ đập loạn nhịp.

Mặt cô nóng bừng lên.

Dù trong lòng có chút rung động, nhưng sự ngượng ngùng và cả một chút hờn dỗi khiến Hạ vội vàng đẩy nhẹ Minh ra.

"Đừng có gọi tao là cục zàng."

'Con nhỏ này lúc nào cũng hành động chẳng suy nghĩ gì hết...' Hạ thầm nghĩ, cố gắng che giấu gương mặt đỏ ửng.

'Chẳng biết người ta có tình cảm đặc biệt gì với mình hay không mà cứ tự nhiên ôm với ấp như thế này...'

Minh bị đẩy ra, ngơ ngác nhìn Hạ, vẻ mặt càng thêm khó hiểu.

Cô gãi đầu, hoàn toàn không nhận ra sự bối rối trong lòng bạn mình, chỉ nghĩ rằng Hạ vẫn còn giận.

"Ơ... vẫn giận à?

Hay là... tao hát cho mày nghe một bài nhé?

Đảm bảo hết sợ luôn!"

Hạ lườm Minh một cái sắc lẹm, nhưng trong lòng thì cảm xúc lại rối bời khó tả.Hạ vùng đứng dậy, cảm giác ấm ức vẫn còn nghẹn ở trong lòng, vén cửa lều bước thẳng ra ngoài, bỏ lại Minh vẫn còn ngơ ngác phía sau.

Thấy vậy, Minh cũng chẳng kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng chạy theo.

Khoảng sân trường giờ đây đã vắng lặng hơn nhiều, ánh lửa trại cũng đã yếu đi, chỉ còn lác đác vài nhóm học sinh còn thức thì thầm trò chuyện.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, hiu hắt, họ bất ngờ gặp cô Hiền, người lao công đã gắn bó với trường từ rất lâu, đang một mình cần mẫn quét những chiếc lá khô cuối cùng vương vãi trên sân.

"Kìa, hai đứa chưa ngủ sao?"

Cô Hiền dừng tay, ngẩng lên nhìn hai cô nữ sinh với ánh mắt hiền hậu, có chút ngạc nhiên.

Cô mặc bộ đồ lao công màu xanh đã cũ, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng.Minh, lúc này đã đuổi kịp Hạ, hơi thở còn chút gấp gáp, vội vàng níu lấy cánh tay bạn, giọng đầy hối lỗi:"Hạ ơi, tao xin lỗi mà...

Nãy tao giỡn hơi quá.

Đừng giận nữa nha, cục zàng của tao."

Hạ vẫn còn phụng phịu, nhưng không gạt tay Minh ra.

Cô Hiền nhìn cảnh đó, một nụ cười hiền từ, từng trải hiện lên trên khóe miệng nhăn nheo: "À, ra là có chút hiểu lầm.

Bạn bè thân thiết thì thỉnh thoảng cũng có lúc này lúc kia thôi, phải không hai đứa?

Giận rồi lại huề ấy mà."

Cô mỉm cười, ánh mắt trìu mến nhìn hai cô bé, rồi chỉ tay về phía bậc thềm đá sạch sẽ gần đó, nơi cô thường ngồi nghỉ chân: "Cũng muộn rồi, lại đây ngồi với cô một lát cho vui.

Lâu lắm rồi mới có dịp trường mình tổ chức cắm trại qua đêm cho các con, vui không?"

Hai cô bé nhìn nhau rồi cũng gật đầu, bước lại ngồi xuống cạnh cô Hiền.

Không khí yên tĩnh của đêm khuya, cùng với sự dịu dàng của người phụ nữ lớn tuổi, dường như làm Hạ cũng bớt căng thẳng.

"Dạ cũng vui lắm cô, nhưng mà hơi mệt ạ," Minh nhanh nhảu đáp, gãi gãi đầu.

"Học sinh mà, ham vui là phải," cô Hiền cười.

"Học hành ở trường có vất vả lắm không hai đứa?

Cô thấy dạo này chương trình học của các con nặng hơn hồi xưa nhiều."

"Dạ cũng hơi nhiều bài cô ạ," Hạ khẽ đáp, giọng đã dịu hơn.

"Nhất là mấy môn tự nhiên, khó ơi là khó."

"Ừ, cố gắng lên.

Tuổi các con là tuổi ăn, tuổi học, tuổi chơi.

Cứ chăm chỉ, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi."

Cô Hiền nhìn hai đứa, rồi như chợt nhớ ra điều gì, bà hỏi: "Hai đứa học chung lớp hả?

Trông thân nhau quá."

"Dạ, tụi con là bạn thân từ hồi cấp hai tới giờ luôn đó cô," Minh tự hào khoe, khoác vai Hạ một cái rõ thân thiết.

Hạ dù có chút ngượng nhưng không đẩy ra nữa.

Cô Hiền gật gù: "Vậy thì quý lắm.

Có được người bạn thân để chia sẻ buồn vui là một điều may mắn đó."

Bà ngừng một chút, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bóng tối bao trùm khu nhà C, rồi khẽ thở dài.

"Cô làm ở cái trường này cũng hơn hai mươi năm rồi.

Chứng kiến bao nhiêu lứa học trò đến rồi đi, bao nhiêu đổi thay."

Bóng đêm đặc quánh như mực tàu bao trùm lấy sân trường, ánh mắt cô Hiền đăm chiêu hướng về phía tòa nhà C sừng sững, âm u.

Dưới ánh đèn vàng vọt, đôi mắt bà nheo lại, như cố xuyên qua lớp màn đêm dày đặc để nhìn thấu những bí mật ẩn giấu bên trong.

"Hai đứa biết không..."

Giọng cô Hiền chợt trầm xuống, mang một nỗi niềm xa xăm, như một lời thủ thỉ từ một cõi nào đó.

"Ngày cô mới chân ướt chân ráo về đây làm, nơi này còn mới lắm.

Tòa nhà C khi ấy mới bị niêm phong được vài năm thôi..."

Hạ và Minh bất giác nghiêng người sát lại gần hơn, không dám thở mạnh, như sợ làm tan biến bầu không khí huyền hoặc đang dần hình thành.

Trái tim cả hai đập nhanh trong lòng ngực, một dự cảm mơ hồ về điều gì đó quan trọng sắp được hé lộ.

"Có một chuyện... cô giữ kín trong lòng bấy lâu, chưa từng kể với ai..."

Cô Hiền đưa bàn tay chai sần, có lẽ do cầm chổi quá nhiều năm, lần vào túi áo, rút ra một chiếc khăn tay màu trắng đã ngả sang màu cháo lòng.

Bà xoay xoay nó trong tay, vẻ đắn đo.

"Một đêm mùa đông năm đó, lạnh thấu xương.

Cô ở lại trực muộn, sân trường vắng tanh không một bóng người.

Bất chợt, cô nghe thấy... tiếng khóc."

Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, luồn vào mái tóc, làm sống lưng cả ba người lành lạnh.

Minh vô thức nắm chặt lấy tay Hạ, những ngón tay đan vào nhau tìm chút hơi ấm, chút can đảm.

"Tiếng khóc nghe ai oán lắm, tiếng khóc của một cô gái..."

Cô Hiền thì thầm, giọng khàn đi, từng từ như len lỏi vào tận sâu thẳm tâm trí người nghe.

"...Và rồi... là những hình ảnh lạ xuất hiện chớp nhoáng..."

Hạ cảm thấy cổ họng khô khốc.

Cô cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, nhưng vẫn không giấu đượct: "Cô... cô có nhìn thấy... hay nghe thấy gì khác nữa không ạ?"

Cô Hiền khẽ lắc đầu, nhưng đôi mắt bà, dưới ánh đèn, lại ánh lên một nỗi ám ảnh không thể nào phai mờ.

"Cô không dám nhìn hay nghe thêm điều gì kỳ lạ như vậy nữa.

Nhưng sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, cô đánh bạo đi một vòng quanh tòa C, thì tìm thấy thứ này... nằm dưới gốc cây bàng già gần đó."

Bà cẩn trọng mở chiếc khăn tay đã ố màu ra.

Bên trong, lót trên lớp vải mỏng, là một mảnh giấy ngã vàng, mủn nát ở các mép, dường như chỉ cần một cơn gió mạnh cũng có thể tan thành tro bụi.

Trên đó, bằng một thứ mực đã phai màu, nguệch ngoạc vài ký tự cổ, trông như những con giun đang quằn quại.

"Cô giữ nó suốt gần hai mươi năm nay rồi."

Ánh mắt cô Hiền đột nhiên trở nên sắc sảo, bà nhìn thẳng vào mắt Hạ, rồi lại nhìn sang Minh, như thể đang trao đi một vật vô cùng quan trọng, một mảnh ghép của quá khứ.

"Cô nghĩ... có lẽ...

đã đến lúc nó tìm được người cần nó."

Minh theo phản xạ đưa tay định chạm vào mảnh giấy, nhưng cô Hiền đã nhanh hơn một nhịp, khẽ lắc đầu, bàn tay gầy guộc của bà giữ chặt lấy cổ tay Minh.

Bà cẩn thận gói mảnh giấy lại vào chiếc khăn, rồi bất ngờ nhét nó vào tay Hạ, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Chưa phải lúc để xem xét nó kỹ càng đâu.

Nhưng có những nơi trong ngôi trường này... chúng có thể kể cho hai đứa nghe nhiều hơn những gì mắt thường thấy được.

Hãy nhớ kỹ những lời này..."

Giọng cô Hiền hạ xuống thành một tiếng thì thầm, chỉ đủ cho Hạ và Minh nghe thấy, giữa tiếng gió đêm xào xạc.

Bà không nói gì thêm, chỉ lẳng lặng dúi chiếc khăn có mảnh giấy vào tay Hạ, ánh mắt đầy ẩn ý và khẩn thiết."

Cầm lấy," bà thì thầm, giọng run run.

"Đừng để ai thấy.

Đây là tất cả những gì cô có thể giúp hai đứa.

Hãy cẩn thận."

Hạ cảm nhận được sự run rẩy trên đầu ngón tay của cô Hiền khi bà dúi chiếc khăn vào tay

mình.

Soạt!

Một tiếng động khô khốc, như cành cây gãy, vang lên từ phía sau lưng họ, cắt ngang lời nói của cô Hiền.

Cả ba người giật bọn mình, đồng loạt quay đầu lại.Dưới ánh đèn đường le lói, một bóng người cao lớn, sừng sững hiện ra.

Khuôn mặt góc cạnh, lạnh lùng của thầy Quân, hiệu trưởng nhà trường, từ từ hiện rõ trong bóng tối.

Ánh mắt thầy sắc như dao, quét qua ba người.

"Cô Hiền..."

Giọng thầy Quân trầm đục, không chút cảm xúc, nhưng lại mang một sức nặng vô hình.

"Đã quá giờ làm việc của cô rồi thì phải."

Cô Hiền vội vàng đứng thẳng người dậy, đôi tay hơi run run nhưng vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh.

"Dạ... dạ chào thầy, tôi tan làm đây ạ."

Trước khi quay lưng bước vội vào bóng tối, bà không dám nhìn thẳng vào Hạ và Minh nữa, chỉ cúi đầu lầm lũi đi, dáng vẻ như một người vừa làm điều gì đó sai trái.

Khi bóng thầy hiệu trưởng đã hoàn toàn khuất dạng sau dãy hành lang, Minh mới thở hắt ra một hơi thật mạnh, cả người mềm oặt như cọng bún.

Cô vịn lấy vai Hạ, giọng hổn hển, đứt quãng, cố gắng diễn tả sự hoảng loạn tột độ: "Trời ơi...

Hạ ơi...

đỡ...

đỡ tao cái...

Tao... tao cần bình oxi gấp!

Tao... tao nhìn thấy vì tinh tú trên bầu trời..."

Hạ giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man về những câu nói bí ẩn của cô Hiền.

Dù bản thân vẫn còn run lẩy bẩy, sống lưng lạnh toát vì cái nhìn thấu xương của thầy Quân, nhưng thấy bộ dạng gần như sắp xỉu của Minh, một nỗi sợ hãi khác, còn lớn hơn, xâm chiếm lấy cô.

"Minh!"

"Mày... mày có sao không?"

Hạ vội vàng vịn lấy tay Minh, giọng run rẩy không chỉ vì sợ hãi mà còn vì lo lắng tột độ cho người trước mặt.

Cô cố gắng giữ cho mình đứng vững, để làm điểm tựa cho Minh.

"Mặt mày tái mét hết rồi kìa!

D...dựa vào tao này!

Đừng có làm tao sợ!"

'Sao thế này?

Xin mày đấy, đừng có làm sao...' Hạ thầm khẩn cầu.Cảm nhận được sự run rẩy và hơi ấm từ bàn tay Hạ đang nắm chặt lấy mình, Minh hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra phì phì mấy lượt, cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Cái chạm của Hạ, sự lo lắng không giấu giếm trong giọng nói ấy, bất giác khiến tim Minh khẽ rung động.

'Nhỏ này... lúc nào cũng vậy', cô thầm nghĩ, 'luôn là người lo lắng cho mình đầu tiên, dù bản thân nó cũng đang sợ chết khiếp.'

Cô vẫn còn cố ý tựa đầu nặng trịch lên vai Hạ, một phần vì cảm thấy an tâm hơn khi có Hạ bên cạnh, một phần cũng vì muốn trêu cô bạn một chút.

"Không... không sao...

Chỉ là...tao vừa uống trà với Diêm Vương một tí thì được mày đỡ về."

Hạ nghe Minh nói vậy, vừa xót cho cô bạn vừa trải qua một phen kinh hoàng, vừa không nhịn được mà mắng yêu một tiếng, tay khẽ vỗ nhẹ lên lưng Minh:

"Con quỷ nhỏ!

Sợ muốn chết mà còn giỡn được nữa.

Từ nhỏ đến giờ không có tao chẳng biết mày thế nào đây."

"Hầy, thế nên là ní lúc nào cũng phải ở cạnh tui đó nha ní."

Minh ghẹo.

"Nói không nói điên nữa rồi đó."

Hạ đỏ mặt, đẩy đầu Minh ra chỗ khác.

"Mà thầy Quân bình thường đã thấy lạnh gáy rồi, lúc nãy thầy nhìn cứ như muốn ăn tươi nuốt sống mình ấy.

May mà cô Hiền nhanh trí."

Minh ớn lạnh, lại sáp lại gần Hạ.

Vì quá tập trung lo lắng, Hạ hoàn toàn không để ý rằng cả hai đang đứng rất gần nhau, hơi thở của Minh phả nhẹ lên cổ cô.

Mãi cho đến khi Minh hơi ngẩng mặt lên để nhìn Hạ, má của cả hai bất ngờ chạm nhẹ vào nhau.

Một cảm giác mềm mại, ấm áp lan tỏa.

Hạ giật nảy người như phải bỏng, vội vàng đẩy nhẹ Minh ra, mặt đỏ bừng lên, lắp bắp:"Mày... mày... mày ổn rồi... sao không nói tao biết sớm!"

Minh, với sự vô tư hồn nhiên, nghiêng đầu nhìn Hạ, cười hì hì, gãi gãi má chỗ vừa chạm vào má bạn: "Không biết sao nữa...

Chắc tại tao muốn dựa vào mày thêm chút nữa cho chắc.

Mà giờ thì tao...

ổn thật rồi, hehe."

Hạ gật đầu, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh dù tim vẫn còn đập nhanh vì sự cố bất ngờ vừa rồi.

Ánh mắt cô hướng xuống chiếc khăn tay mà cô Hiền vừa đưa, lòng bàn tay vẫn còn ươn ướt mồ hôi.

"Đừng có đùa với t...A!

Cái... cái tờ giấy!"

Cô vừa định mở chiếc khăn ra xem thì Minh vội ngăn lại, mắt láo liên nhìn quanh như thể sợ thầy Quân vẫn còn đâu đó."

Ê, ê... con nhỏ này!

Học chuyên Anh thì cũng phải có tí tư duy logic chứ hả?"

Minh huých nhẹ vào tay Hạ.

"Mày nghĩ gì mà định xem ở đây?

Ngay giữa sân trường, dưới ánh đèn đường này hả?

Mày không thấy ông hiệu trưởng có gì đó lạ lạ, ám khí đầy mình à?"

Hạ ngớ người ra một lúc rồi gật gù.

"Ừ, mày nói đúng."

Cô vội vàng nắm lấy cổ tay áo Minh, kéo cô bạn đi nhanh về phía lều của họ.

Có lẽ do sự ngại ngùng từ cái chạm má bất ngờ vẫn còn bám riết, nên Hạ chỉ dám chạm vào Minh qua một lớp vải áo, không dám nắm tay trực tiếp.

Vừa chui vào trong chiếc lều nhỏ, Minh đã nhanh tay kéo khóa cửa lều lại cẩn thận.

Không gian bên trong lều chỉ được chiếu sáng mờ ảo bởi chiếc đèn pin nhỏ mà Hạ mang theo.

Dưới ánh sáng yếu ớt ấy, khuôn mặt cả hai đều hiện rõ vẻ căng thẳng và tò mò.

Lúc này, Hạ mới run run mở chiếc khăn tay cũ kỹ ra.

Mảnh giấy vàng ố, mủn nát ở các mép, hiện ra trước mắt họ là một màu mực đã phai, trên đó nguệch ngoạc ba dòng chữ viết tay, nét chữ run rẩy nhưng vẫn có thể đọc được:

"Chiếc gương không phản chiếu"

Bậc thang thứ mười ba không tồn tại

Nơi những con số biết nói dối"

Những dòng chữ như một câu đố bí ẩn hiện ra, mơ hồ nhưng lại đầy sức nặng.

Chúng có nghĩa là gì?

Và chúng sẽ dẫn Hạ và Minh đến đâu trong hành trình tìm kiếm sự thật đầy rẫy hiểm nguy này?
 
Back
Top Bottom